[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Edit]: Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410
80. Hồi ức Du thuyền kinh dị
80. Hồi ức Du thuyền kinh dị
"Tôi biết chất lượng nhân viên khóa này đáng lo ngại, nhưng không ngờ lại đáng lo đến mức này."
Phó Vân chỉ tay vào Lam Toàn, rồi dứt khoát xua tay: "Hai vị lui ra đi, tôi đi ngủ."
Trần Thời Việt và Lam Toàn biết ý lui ra ngoài.
"Đêm nay lại đi tuần tra toàn bộ con tàu một lượt đi."
Trần Thời Việt dặn dò Lam Toàn.
Lam Toàn gật đầu, không khỏi lo lắng: "Nhưng nếu vẫn không có chuyện gì xảy ra thì sao?"
"Vậy thì chúng ta bắt buộc phải ra ngoài, bất kể Phó Vân có đồng ý hay không."
Trần Thời Việt hạ thấp giọng ở hành lang: "Sáng nay ta thấy bệnh tình của anh ấy rõ ràng nặng hơn hai ngày trước, cứ thế này thì liệu anh ấy có còn mạng để ra ngoài đưa Trần Tiểu Linh lên tòa hay không còn khó nói."
Lam Toàn mặt ủ mày ê: "Anh ơi, anh thật sự nghĩ việc ra ngoài hay không là do em quyết định chắc?
Ngày đó vào ký ức của Trần Tiểu Linh em đã phát hiện ra rồi, tinh thần lực của em so với Phó Vân chẳng khác nào châu chấu đá xe, đến lúc đó ra hay không còn chẳng phải do anh ấy quyết định sao?"
Trần Thời Việt sững người: "Ý cô là nếu xét về năng lực nhiếp hồn, cô hoàn toàn không làm gì được Phó Vân?"
Lam Toàn nhìn anh với vẻ mặt "anh đang đùa tôi đấy à", không thể tin nổi nói: "Dĩ nhiên là không làm gì được rồi!
Dù gì anh ấy cũng là sếp của văn phòng tâm linh, lăn lộn bao nhiêu năm trong nghề đâu phải để trưng cho đẹp, chắc chắn phải có bản lĩnh chứ.
Sao có thể để một đứa vị thành niên mới tiếp xúc với tâm linh chưa đầy ba tháng như em hạ gục được?"
Trần Thời Việt bán tín bán nghi.
Lam Toàn tung con dao nhỏ lên không trung rồi bắt lại: "Cũng không trách anh không nhận ra, tổ tác chiến luôn dựa vào vũ lực để thắng, nói nôm na là solo trực diện.
Nhưng hệ Nhiếp hồn chúng em chủ yếu dựa vào tinh thần lực, gọi là niềm tin, hai bên chỉ cần chạm tay nhau là biết cao thấp ngay."
"Lúc anh ấy đưa chúng ta vào ký ức của Trần Tiểu Linh là em đã cảm nhận được rồi, em luyện thêm 5 năm nữa may ra mới bằng được anh ấy."
Cô nhìn Trần Thời Việt nghiêm túc nói: "Có phải anh hơi coi thường Phó Vân quá không?
Anh ấy chỉ là nếu dùng võ lực thuần túy thì đánh không lại anh, chứ không phải là anh ấy không có cách trị anh."
"Cũng không hẳn," Trần Thời Việt thầm nghĩ.
Có lẽ do anh quá sốt sắng đối phó với kẻ thù của Phó Vân nên vô tình coi nhẹ thực lực bản thân của Phó Vân.
Nhưng nếu Phó Vân có khả năng áp chế tinh thần lực của mình, thì đêm hôm đó khi anh ép hỏi Phó Vân về mối thâm thù với Phó Tự Minh và bà lão họ Phàn, tại sao Phó Vân vẫn kể hết cho anh nghe?
Rõ ràng anh ấy có thể không nói.
Trần Thời Việt tâm trạng không tốt lắm, vẫy vẫy tay: "Thôi được rồi, anh biết rồi, em đi làm việc đi."
Ban đầu Trần Thời Việt tưởng rằng đêm nay cũng sẽ yên bình như ba đêm trước, nhưng số phận đôi khi kỳ diệu như vậy, nó sẽ giáng một đòn chí mạng ngay lúc ý chí con người lơ là nhất, khiến ai nấy không kịp trở tay.
Vào lúc đêm khuya tĩnh mịch, xung quanh lại vang lên tiếng dao phay băm trên thớt vô cùng rõ mồn một.
Phó Vân nằm trên giường mở mắt ra.
Lần này âm thanh không phát ra từ tầng trên, mà là từ tầng dưới, vị trí khoang đáy.
Trần Thời Việt bỗng đẩy cửa bước vào: "Anh nghe thấy chưa?"
Phó Vân lập tức bật dậy xuống giường, ánh mắt kiên định và bình tĩnh: "Chúng ta xuống xem sao."
Khi Lam Toàn từ khoang hạng nhất đi xuống, đầu óc cô vẫn còn vảng vất tiếng nhạc vũ hội trên boong tàu.
Giai điệu đó như có ma lực, cứ lở lửng trong đầu cô mãi cho đến khi cô xuống cầu thang để về phòng báo cáo với Phó Vân mà vẫn không dứt được.
Cô bước xuống bậc thang cuối cùng, tiếng nhạc đột nhiên tắt lịm như bị vật gì đó ngăn cách.
Lam Toàn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn quanh.
Khoang đáy là một mảnh đen kịt, tĩnh lặng, đến một chút ánh sáng hắt xuống từ tầng trên cũng không có.
Một tiếng thét thê lương của phụ nữ vang dội khắp khoang tàu làm Lam Toàn rùng mình, cô quay người chạy thục mạng về phía phát ra âm thanh.
Nhưng mới chạy được một nửa, tiếng thét của người phụ nữ đó đã bị chặn đứng, như thể bị ai đó cắt đứt cuống họng, không còn một tiếng nức nở hay rên rỉ nào nữa.
Lam Toàn tự trấn an mình: "Không sao, dù sao quỷ cũng không chạm vào mình được."
Thế là cô mang theo trái tim sẵn sàng hy sinh oanh liệt, quyết tâm đi xuống khoang đáy.
Để rồi tại cửa phòng y tế, cô thấy Trần Thời Việt và Phó Vân đang ngồi xổm cạnh cửa.
Lam Toàn: "..."
"Cho em hỏi một chút, hai người nửa đêm ngồi xổm ở đây là đang tâm sự mỏng gì vậy?"
Lam Toàn thở phào nhẹ nhõm, bực bội hỏi.
Trần Thời Việt quay lại ra hiệu "suỵt", rồi bảo cô lại gần xem.
Tiếng dao phay băm trên thớt kêu "thùng thùng", Lam Toàn ghé mắt vào khe cửa.
Chỉ thấy một thiếu nữ một tay cầm chuôi dao quay lưng về phía họ, trên chiếc áo trắng bắn đầy vết máu và chất bẩn.
Dưới đất là một xác cá lớn béo mầm, đầu đuôi đã lìa nhau.
Tuy nhiên, đó không phải là trọng điểm.
Khi Lam Toàn nhìn thấy người nằm trên mặt đất, cô mới không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh, hồn xiêu phách lạc.
"Trời đất ơi..."
"Nhân ngư" tối nay chính là mẹ của Đọt.
Người phụ nữ quý tộc ban ngày còn lải nhải mắng nhi tử giờ đang nằm trong vũng máu, chết không nhắm mắt.
Xác chết vẫn còn mềm và mặt trắng bệch, có vẻ như mới chết không lâu.
Đuôi mắt bà ta vẫn hếch lên, dường như giây cuối cùng trước khi chết vẫn còn giữ vẻ hống hách lúc sai người đánh Nhạc Ca.
Nhạc Ca chậm rãi cúi người, nhặt cái đầu của mẹ Đọt lên, dùng kim chỉ từng chút từng chút một khâu lại vào cổ.
Cô ta thậm chí còn mỉm cười đầy vẻ hối lỗi.
"Ngại quá đi, lúc nãy bà ồn ào quá.
Tôi không muốn bà to tiếng nên mới chặt đầu bà xuống, giờ tôi khâu lại cho bà là được chứ gì."
Là chặt xuống khi người ta còn sống.
Lam Toàn sợ đến mức chân nhũn ra, suýt nữa thì ngã nhào.
Phó Vân quay lại lườm cô một cái: "Thật là tiền đồ chẳng ra sao."
Rõ ràng Phó Vân và Trần Thời Việt đã chứng kiến toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối.
Phó Vân đứng dậy, Trần Thời Việt lập tức chộp lấy cổ tay hắn, cau mày lắc đầu.
Phó Vân bật cười, gạt tay anh ra.
Sau đó, trước ánh mắt cực độ kinh hãi của Lam Toàn, hắn vặn nắm cửa, đẩy cửa bước vào.
Lam Toàn: "..."
Trần Thời Việt đành phải đứng dậy đi theo.
Ba người lần lượt bước vào phòng.
Động tác hạ dao của Nhạc Ca không hề dừng lại, cô ta thong thả cắt thịt, tiếng sột soạt vang vọng trong phòng, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
"Đây là nhân ngư để xem ngày mai sao?"
Phó Vân hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng.
Nhạc Ca không ngừng tay, chỉ cười không nói.
Phó Vân cũng không để ý.
Trước vẻ mặt sững sờ của hai người phía sau, hắn vòng qua xác chết và cá chết trên sàn, đứng ngay trước mặt Nhạc Ca, hứng thú quan sát cô ta xâu kim đưa chỉ.
Lam Toàn điên cuồng ra hiệu cho Phó Vân: "Cha mẹ ơi!
Càng gần cô ta âm khí càng nặng, anh không muốn sống nữa à!
Quay lại mau!"
Phó Vân khẽ "ồ" một tiếng rồi ngồi xổm xuống: "Cô rất giỏi tận dụng phế thải, phát huy giá trị cuối cùng của một vật chết."
Nhạc Ca cuối cùng cũng dừng kim chỉ, chậm rãi ngẩng khuôn mặt đầy vết sẹo lên.
Lúc này cô ta không dùng vẻ ngoài bình thường để che giấu nữa, hai hốc mắt tối om, khuôn mặt sưng phù trắng bệch đầy những cục máu đông.
Đó là khuôn mặt của một người chết, hoàn toàn không còn vẻ thanh tân của thiếu nữ thường ngày.
Phó Vân không hề sợ hãi, vẫn điềm tĩnh nhìn cô ta: "Tôi nói không đúng sao?
Bà ta vốn dĩ cũng chẳng sống được bao lâu nữa."
Trần Thời Việt ngẫm nghĩ ý tứ trong lời nói của hắn, giây tiếp theo không khỏi rùng mình.
Mẹ của Đọt vốn dĩ không sống được bao lâu nữa, nghĩa là sao?
Ánh mắt anh chậm rãi dời xuống xác chết thảm khốc trên sàn, rồi từ những vết dao nát bấy và miệng vết thương, anh tìm thấy những khối u sưng quen thuộc.
Giống hệt bệnh trạng trên cổ Phó Vân, thứ mà anh vẫn lấy khăn ướt lau cho hắn hàng đêm, không thể nào nhầm được.
"Mẹ của Đọt cũng mắc bệnh dịch.
Tất cả những người bị làm thành nhân ngư thực chất đều là bệnh nhân nhiễm dịch, chính họ chắc cũng đã phát hiện ra điều này."
Trần Thời Việt khẽ giải thích với Lam Toàn.
Phó Vân thản nhiên liếc nhìn về phía này, khẽ gật đầu một cái gần như không thể nhận ra, ý bảo suy đoán của Trần Thời Việt là chính xác.
Đây cũng là lý do tại sao thuyền trưởng Tông Kiến Bân lại nhắm mắt làm ngơ trước hành động của Nhạc Ca.
Thay vì để những người mắc dịch này đi lại trong đám đông khiến dịch bệnh bùng phát quy mô lớn, nuốt chửng cả con tàu, thì thà giết chết họ trước, giấu được đám ngu ngốc ở khoang hạng nhất được lúc nào hay lúc đó.
Trần Thời Việt nổi da gà khắp người, càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy.
Nhưng nếu khoang hạng nhất và bọn buôn người phát hiện ra người của mình đã chết, họ không loạn lên sao?
Cái gì đã khiến họ ngầm đồng ý để đồng bạn của mình bị biến thành nhân ngư bằng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, rồi lại ngang nhiên đặt lên boong tàu cho người ta xem?
Phó Vân và Nhạc Ca — một người một quỷ — lặng lẽ đối diện nhau bên cạnh bàn thớt.
Lát sau, Phó Vân thấp giọng ho khan.
Hắn cảm nhận rõ ràng khối u trên cổ lúc này đang cứng lại và đau nhức.
Cảm giác ngứa ngáy đau đớn đó rất khó để phớt lờ, nhưng Phó Vân vẫn cố gắng duy trì vẻ mặt không quá đau đớn.
Nhạc Ca dường như nhận ra điều gì đó, cô ta cụp mắt mỉm cười, giơ dao lên, lưỡi dao dính máu lạnh lẽo kề sát vào cổ Phó Vân.
Đồng tử Trần Thời Việt co rụt lại, anh lao tới định cướp dao, nhưng Phó Vân quát khẽ: "Đừng qua đây!"
Lưỡi dao đã khứa vào da thịt trên cổ hắn, những giọt máu tròn trịa rỉ ra, lăn xuống cổ áo.
Trần Thời Việt khựng lại, nhưng hành động vẫn nhanh hơn não bộ, anh vươn tay định cướp con dao nhưng lại vồ hụt, bàn tay lập tức xuyên qua cánh tay Nhạc Ca và chuôi dao.
Chuyện gì thế này?
Anh không chạm được vào quỷ sao?
"Cậu không nhanh bằng cô ta đâu."
Phó Vân thấp giọng dặn dò: "Lùi lại, đứng đó đợi tôi."
Nhạc Ca ngước đôi mắt mất tiêu cự, trắng dã lên: "Tôi đang chữa bệnh cho bọn họ."
Trần Thời Việt thở hổn hển lùi lại, toàn thân căng cứng, cảnh giác nhìn hai người trước mặt.
Lam Toàn tay nắm chặt dao, sẵn sàng ứng cứu bên cạnh anh.
"Mẹ tôi là tú nương, cha tôi là y sư.
Ông ấy mở một y quán ở vùng sông nước Giang Nam.
Hồi nhỏ ông thường dạy tôi cách phẫu thuật cho người bệnh."
Nhạc Ca kể lại bằng một giọng điệu như đang ngâm vịnh: "Từ nhỏ tôi đã muốn nối nghiệp cha, hành y cứu đời."
“Nhưng ông ta trước sau vẫn không chịu truyền thụ y thuật cho ta.
Ta đau khổ cầu xin, ông ta chỉ nói rằng đồ đạc tổ tông để lại là truyền nam không truyền nữ.
Đệ đệ học được, còn ta thì không.”
“
Sau này em trai phải lấy vợ, không gom đủ tiền sính lễ, mẹ tôi bèn đem tôi bán cho Khang thúc.”
Giọng Nhạc Ca huyền ảo như tan vào trong gió, thoắt ẩn thoắt hiện.
“Tôi từ nhỏ đã yêu y thuật, chỉ tiếc chưa từng có cơ hội hành y bốc thuốc.
Nay gặp phải ôn dịch, tôi lại thấy đây là ông trời giúp tôi, những kẻ này đều là con bệnh của tôi.”
Gió đêm lạnh thấu xương, lưỡi dao của cô ta nhẹ nhàng và chậm rãi mài qua cổ Phó Vân.
“Các người hãy thành toàn cho tôi lần này đi.”
✧✧✧✧✧✧