[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 72,774
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Edit] Tóm Cổ Áo Của Kẻ Hồi Quy Và Ra Mắt!
120. Lý do hành động (7)
120. Lý do hành động (7)
=====
Ngay khi đến đài truyền hình, suy nghĩ đầu tiên của Hajin là 'Chà, lâu quá rồi nhỉ'.
_Có lẽ vì đã 10 năm trôi qua nên nơi này cũng thay đổi nhiều.
Tất nhiên, việc cậu nhớ lại hình ảnh của 10 năm trước khiến việc chọn từ ngữ trở nên hơi khó xử.
Nên gọi đây là thay đổi hay xuống cấp nhỉ...?
"Cảm xúc có mới mẻ không?"
"Vâng?"
Trong lúc các thực tập sinh khác đang mải mê khám phá đài truyền hình, Sooho lén lút đến gần và hỏi Hajin một cách riêng tư.
Hajin nhận ra rằng Sooho đang hỏi về 'kiếp trước' của mình và bật cười.
"Em cũng không biết nữa.
Chỉ là đã lâu rồi tôi mới trở lại Sangam thôi."
"Em cũng từng làm việc ở đây sao?"
"Không hẳn là làm việc...
Chương trình đầu tiên của em là của Ntv.
Nên em cũng thường xuyên đến đây."
"Ừ nhỉ, em từng nói là làm việc ở một công ty sản xuất mà."
Hajin năm 29 tuổi không phải là PD chính thức của đài truyền hình mà là một PD tự do ký hợp đồng với các công ty bên ngoài.
Trong thời đại mà iTube quen thuộc hơn TV, việc là một PD tự do thay vì PD chính thức không phải là một khuyết điểm lớn...
Nhưng khi đó, Hajin đôi khi vẫn ghen tị.
Cậu ghen tị với những người tự tin đeo thẻ nhân viên và ra vào đài truyền hình.
"Hồi đó em cứ ra vào tầng 8 suốt.
Không ngờ có ngày em lại đến đây với tư cách là một nghệ sĩ."
"Sao lại là tầng 8?"
"Phòng dựng phim ở đó."
Cậu đã thức trắng nhiều đêm ở đó.
Hajin rùng mình một chút khi nhớ lại những kỷ niệm không biết nên gọi là hồi ức hay ác mộng.
"Trưởng ban, em đã lấy thẻ ra vào rồi.
Chúng ta đi thôi."
"À, được.
Tập hợp bọn nhỏ lại giúp tôi."
Một người quản lý có mái tóc thể thao ngắn và thân hình vạm vỡ đi đến, báo cáo với Sooho.
Anh ấy là một nhân viên mới của đội quản lý được cử đến hỗ trợ đặc biệt hôm nay và đang học việc ở những nơi cần người.
Cần phải có ít nhất hai nhân viên đi cùng thì đài truyền hình mới không xem thường.
Ngành giải trí là một ngành mà người ta nhanh chóng định giá người khác và đánh giá giá trị một cách lạnh lùng.
Sooho đang hết sức cẩn thận để đảm bảo rằng các thực tập sinh - những người vẫn chưa ra mắt, sẽ không bị tổn thương.
Hajin vỗ vai Sooho - người có vẻ còn lo lắng hơn cả những người trong cuộc.
"Không sao đâu.
Chẳng phải chúng ta đã mang theo một vệ sĩ nữa phòng trường hợp cần đến đấy ư?"
"...Thật ra thì anh lại lo nhất là người đó đấy."
Ánh mắt của Sooho và Hajin đồng thời hướng về một người.
Ánh mắt ấy lướt qua Taehyun - người đang chụp ảnh cho Jaeyoung ở một góc sảnh...
"Nếu mấy đứa đi lang thang một mình và bị lạc, anh sẽ không đi tìm đâu."
"Anh Yugeon thật là!"
"Yugeon thật tệ!"
"Đúng vậy, anh rất tệ."
Những lời nói đó chạm đến Yugeon - người vừa tóm lấy gáy áo của Haru và Jayden, hai đứa trẻ đang hăng hái chạy lung tung, rồi kéo chúng về.
Đêm qua, Hajin đột nhiên cảm thấy lo lắng về 'flag' mà mình đã cắm nên vội vàng thuê Yugeon làm lính đánh thuê cho ngày hôm nay.
"Mỗi khi bọn nhỏ đi đâu đó, cứ cử cậu ta đi cùng thì sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu."
"Em dụ dỗ Yugeon bằng cách nào vậy?
Cậu ta đâu phải là người sẽ đi theo từ sáng sớm như thế này."
"Sao không trả lời?"
"......"
"...?"
"....Đây là bí mật kinh doanh."
Hajin lén lút tránh ánh mắt của Sooho và ho khan.
Trong đầu cậu tự động tua lại những gì đã xảy ra đêm qua.
-A, tại sao em phải đi theo chứ!
Đêm qua, Hajin bất ngờ 'bắt cóc' Yugeon - người vừa tắm xong và định về phòng, rồi kéo thẳng cậu ta vào phòng mình.
Trong chớp mắt, Yugeon đã bị ném vào phòng người khác.
Hajin thậm chí còn khóa trái cửa và ra lệnh (?) cho cậu ta làm vệ sĩ tạm thời cho Taehyun vào ngày mai.
Yugeon ngay lập tức từ chối.
-Cậu định đứng nhìn người bạn thân Seo Taehyun của mình có nguy cơ bị 'đám người bóng tối' bắt nạt trong tình huống nguy hiểm này sao?
-'Đám người bóng tối' gì chứ...
Không, dù sao thì chỉ cần biểu diễn xong là hết mà!
Làm gì có chuyện gặp mặt nhau!
-Sao lại không!
Tôi còn gặp cậu, người trốn tập, khi đi ra cửa hàng tiện lợi ở xóm bên cạnh để mua kem cho Dan Haru cơ mà!
-...Không, sao chuyện đó lại được nhắc đến ở đây chứ–!
Thôi, dù sao thì em đi theo có gì khác biệt đâu?
-Có chứ.
Cậu hãy đặt tay lên ngực và suy nghĩ xem.
Một đứa trẻ trông hiền lành như Seo Taehyun đi một mình, với việc có cậu đi cùng, cái nào an toàn hơn?
-Cậu ấy trông có vẻ ngây thơ thật, nhưng không phải là người sẽ bị bắt nạt đâu.
-...Này, tớ nghe thấy đấy.
Taehyun - người đã bị Hajin 'bắt' trước cả khi Yugeon vào phòng, lên tiếng để khẳng định sự hiện diện của mình, nhưng cả Hajin và Yugeon đều không để ý.
-Dù sao thì!
Nhìn đáng sợ thì anh cũng không kém cạnh đâu!
-Anh có trái tim yếu đuối lắm.
-Buồn cười ha!
Yugeon kinh ngạc phản bác lại Hajin - người đang nói một cách trơ trẽn rằng mình yếu đuối.
-Tại sao lại là em?
Còn Doha và Joo Eunchan nữa mà!
-Cả hai đều có lịch trình riêng vào ngày mai rồi.
-Vậy còn Shin Kyungho thì sao?
Cậu ta nhìn cũng chẳng kém cạnh em đâu?
-Cậu ta đến đài truyền hình để xem Seo Taehyun à?
Không bị 'mắt chữ A miệng chữ O' vì thấy người nổi tiếng là đã tốt rồi.
-Thế còn em?
-Cậu thì dù có thấy thần tượng nữ đi qua, trừ khi họ là khách hàng ở cửa hàng tiện lợi của cậu, còn không thì cậu cũng chẳng quan tâm.
-......
Yugeon không thể phản bác lại điều đó.
Bản thân cậu ấy cũng nghĩ rằng trong số 17 thực tập sinh, không có ai 'chuyên tâm' đến mức không thèm liếc nhìn những thứ xung quanh ở đài truyền hình như cậu.
Khi sự khác biệt trong quan điểm của Yugeon và Hajin (thực ra chỉ là những lời tuyên bố đơn phương của một người) vẫn chưa được giải quyết, một bên thứ ba đã xuất hiện.
-Anh Yugeon.
-...?
Đó là Eunchan, bạn cùng phòng của Hajin - người đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện từ đầu.
Eunchan cầm điện thoại, mở màn hình chuyển khoản và đưa ra một lời đề nghị hấp dẫn với đôi mắt sáng rực.
-100,000 won tiền công mỗi ngày.
-...?!
-Nếu đồng ý, em sẽ chuyển khoản ngay lập tức.
-Được.
Thế là thỏa thuận đó đã hiệu quả một cách đáng kinh ngạc!
-Cái thằng nô lệ của chủ nghĩa tư bản này…
-Này, Seo Taehyun!
Bình tĩnh nào!
Là một INFP điển hình, Taehyun đã cực kì tức giận khi Yugeon - một người bạn, lại chọn tiền thay vì tình bạn, nhưng thôi kệ.
_Đưa được cậu ta đến đây là xong chuyện rồi.
Quả thật, một khi đã đưa Yugeon đến đây, cậu ta thực sự rất hữu ích.
Dù vẫn còn giận dỗi vào sáng nay nhưng khi đến đài truyền hình, có vẻ như việc có một người bạn đồng trang lứa bên cạnh đã khiến Taehyun cảm thấy an lòng hơn và biểu cảm cứng nhắc trên khuôn mặt cậu đã dịu đi một chút.
Hajin và những người bạn của mình đi về phía thang máy và cậu lại hỏi lại Sooho về lịch trình ngày hôm nay.
"Anh nói là chúng ta chỉ cần ghi hình trước rồi đi là được, đúng không?"
"Đúng vậy.
Vì là sân khấu đặc biệt nên chúng ta không có phỏng vấn, và cũng không tham gia vào buổi phát sóng chính.
Chúng ta cứ đến phòng chờ nghỉ ngơi, quay xong phần của mình là xong."
Chỉ cần vượt qua 3-4 tiếng ngắn ngủi này một cách suôn sẻ là có thể tan làm.
Hajin cầu nguyện cho một ngày bình yên rồi bước vào thang máy.
***
Sau khi đến phòng chờ, đội Sad Ending đã thay trang phục biểu diễn và sửa lại lớp trang điểm đã bị hỏng.
"Anh ơi, nhóm mình có băng dính màu da không ạ?
Loại dùng để che hình xăm ấy."
"À, có chứ, sao vậy?
Em cần à?"
"Cho em mượn một cái nhé."
Hajin nhận miếng băng dính từ stylist và đi về phía góc phòng chờ.
Vết thương ở lòng bàn tay của cậu vẫn chưa lành hẳn nên cậu đã dán một miếng băng cá nhân, nhưng giờ cậu định dán thêm một lớp băng dính nữa để nó không bị bung ra.
"...Chết tiệt, sao lại không được nhỉ."
Việc dán thì dễ, nhưng khi cố gắng dán một chút để không bị lộ thì dường như nó lại không dính chặt.
Lòng bàn tay không giống như mu bàn tay, chỉ cần hơi ra mồ hôi là mép băng lại bung ra, điều này khiến cậu cảm thấy rất khó chịu.
Trong khi Hajin đang loay hoay suy nghĩ không biết phải làm sao, có ai đó đã lấy miếng băng dính trên tay cậu.
"...?"
"Làm như thế thì che được à?
Fan sẽ thấy và ngạc nhiên vì miếng băng dính đó trên tay anh Hajin cho mà xem."
Taehyun, lúc nào không hay đã sửa xong trang điểm và thay xong trang phục, thở dài theo thói quen và ngồi xuống bên cạnh Hajin.
Hajin thấy lúng túng và không nói nên lời, Taehyun khẽ lầm bầm.
"Bảo em là nếu em bị thương ở môi, liệu em có xóa nó bằng Photoshop không, vậy mà tự mình lại làm xước lòng bàn tay thế này."
"Chuyện đó hoàn toàn khác đó, thằng nhóc này.
Cậu cố ý, còn anh là tai nạn.'
"Không bao giờ chịu thua một câu nào cả."
Taehyun lắc đầu, bóc hết miếng băng dính trên tay Hajin ra.
Trong lúc đó, cả miếng băng cá nhân ban đầu cũng bị rơi ra, để lộ vết thương chưa lành hẳn.
Taehyun nhíu mày, gọi Yugeon đang ngồi chơi game trên ghế ngoài phòng chờ.
"Này, Lee Yugeon.
Trong túi cậu có băng cá nhân và thuốc mỡ không.
Đưa tớ xem nào."
"Sao.
Cậu bị thương à?"
"Không, không phải tớ, mà là ông già này."
"Ông già?"
Tuy hơi bối rối với từ 'ông già', nhưng Yugeon vẫn tự nhiên lấy thuốc mỡ và băng cá nhân mới trong túi ra rồi đưa cho Taehyun.
Vì tò mò, cậu ta bước hẳn đến chỗ Hajin và Taehyun.
"Gì thế, anh bị thương à?"
"...Đúng là muốn cho cả thiên hạ biết mà, Seo Taehyun ơi."
Vết thương không lớn lắm, nhưng giờ Yugeon cũng biết khiến Hajin cảm thấy xấu hổ và lén giấu tay đi.
Cậu đã định giấu đi nếu Taehyun không đánh vào mu bàn tay cậu một cái 'chát'.
"Á!"
"Đây là màn trả thù cho cú đá vào chân em lúc đó."
"Chuyện từ đời nào rồi mà bây giờ vẫn trả thù à?
Hồi đó anh đã đánh bại Cha Minseok cho cậu rồi còn gì?
Lấy oán trả ơn à?"
'Thế nên em mới đánh vào mu bàn tay thôi chứ không đánh vào lòng bàn tay."
"Ha…
Thời buổi loạn lạc rồi.
Thằng cháu dám đánh cả ông của mình."
"Ông của em vẫn sống khỏe mạnh ở Gangwon nên đừng nói nhảm nữa, đưa tay đây."
"Hic.
Hôm nay Taehyun lạnh lùng quá trời."
"…Đưa tay ra.
Trước khi em cho trưởng ban Ji thấy vết thương."
"Vâng."
Cậu tự hỏi sao mình lại yếu lòng trước những người như Jung Siwoo hay Seo Taehyun.
Đang mải suy ngẫm, Hajin ngoan ngoãn đưa bàn tay bị thương ra.
Taehyun bóp tuýp thuốc mỡ mà Yugeon đưa, cẩn thận thoa lên vết thương.
Yugeon đứng nhìn, cất giọng thận trọng hỏi Taehyun.
"...Này Seo Taehyun, cậu có ác cảm gì với anh ấy không?"
"…Im lặng đi."
Chỉ cần bóp thuốc mỡ ra và thoa lên thôi, nhưng động tác của Taehyun lại vụng về kỳ lạ.
Bản thân cậu ấy quá sợ nhìn vết thương, nên cứ mỗi giây lại giật mình ba lần trước khi thuốc chạm vào vết thương.
Cứ tưởng bóp thuốc dễ, ai ngờ cậu ấy lại không kiểm soát được lực bóp, thuốc cứ tí tẹo tí tẹo chảy ra rồi bỗng tuôn ào ra một đống khiến thuốc dính lên tay Taehyun còn nhiều hơn cả trên tay Hajin.
Cuối cùng, Yugeon không thể chịu nổi nữa, giật lấy tuýp thuốc mỡ từ tay Taehyun.
"Này, ra chỗ khác.
Cậu đi rửa tay đi.
Chị ơi, cho em xin một cái tăm bông."
"Tăm bông đây này~"
"Cảm ơn chị."
Yugeon đẩy Taehyun đang càu nhàu rằng mình làm được sang một bên.
Sau đó, cậu mượn tăm bông từ nhân viên trang điểm, quen thuộc bóp một lượng thuốc mỡ vừa đủ và thoa lên bàn tay của Hajin.
"Oa, đúng là tay nghề chuyên nghiệp."
"Thoa thuốc và dán băng cá nhân thì đứa trẻ 7 tuổi cũng làm được."
"Ôi trời.
Vậy thằng cháu của chúng ta vẫn chưa được 7 tuổi."
"…A, nhưng nhìn đau quá đi mất!
Tớ còn đau hơn cả anh ấy thì phải làm sao đây."
Trong khi Taehyun đang oan ức phân bua, Yugeon đã thoa thuốc mỡ xong rồi dán một miếng băng cá nhân gọn gàng lên vết thương.
Sau đó, cậu hất cằm về phía cuộn băng dính y tế mà Taehyun đang cầm.
"Cái đó cũng dán luôn à?"
"Không.
Bỏ cái đó đi, dán thêm vài miếng băng cá nhân nữa lên mặt anh ấy đi."
"Mặt á?"
Trước đề xuất đột ngột của Taehyun, Hajin mở to mắt kinh ngạc.
Taehyun lấy ra một hộp băng cá nhân mới, đưa cho Yugeon và nói.
"Dán băng dính y tế trông đáng ngờ hơn.
Tốt nhất là tạo concept cho anh ấy là một 'học sinh cá biệt' hay 'quậy phá' gì đó, rồi;dán băng cá nhân lên mặt như là một phần của phong cách."
Nghe vậy, Yugeon cùng Hajin 'Ồ, ồ' và đồng tình.
Trong lúc đó, Taehyun đứng dậy.
"Lát nữa em phải thay đổi cả phong cách đồng phục cho anh nữa.
Tớ sẽ đi xem có món đồ nào dùng được không, còn Yugeon, cậu biến anh ấy thành một học sinh cá biệt đi."
"Hay là bảo họ hóa trang vết thương giả luôn không?"
"Thế thì trông giống du côn quá.
Chỉ cần dán thêm vài miếng băng cá nhân nữa là đủ rồi."
"Dù sao thì người hâm mộ cũng chỉ xem qua màn hình thôi, thế thì họ sẽ không phải lo lắng cho vết thương của anh ấy nữa."
Lời nói cuối cùng của Taehyun đã hoàn toàn thuyết phục Hajin, khiến cậu thầm cảm thán.
_Quả nhiên.
Người có kinh nghiệm có khác.
Sao cậu ta lại không thể ra mắt nhỉ?
Không, sao hồi ra mắt rồi lại không nổi tiếng nhỉ?
Hajin nghiêng đầu, thắc mắc về một bí ẩn chưa có lời giải đáp trong ngày hôm nay.
=====
Sắp 10k views rồi nên tụi mình muốn làm gì đó để ăn mừng quó, mọi người có ý tưởng gì không? (Đừng đòi bão chương vì beta không làm đâu)
❤️(◍•ᴗ•◍)❤️