[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 72,774
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Edit] Tóm Cổ Áo Của Kẻ Hồi Quy Và Ra Mắt!
80. Bom! (2)
80. Bom! (2)
=====
PD Kwon Myungeun - từng là sếp của Kang Hajin (ở kiếp trước) và hiện là PD chính của chương trình 'MIRO Maze'.
Lúc này, cô đang có mặt một mình tại tòa nhà MIRO theo cuộc gọi đột ngột của Ji Sooho.
_Tự nhiên có chuyện gì thế nhỉ?
Haizz…
Đã bận muốn chết rồi mà.
Đầu óc cô rối bời.
Gần đây, vì căng thẳng nên cô không thể ngủ được và còn bị đau dạ dày.
Vừa nãy, cô vừa mới làm một trận long trời lở đất ở phòng đại diện xong.
_Ghét chính trị nội bộ nên mới làm freelance, thế mà sao chủ lại càng nhiều lên thế này.
Myungeun nhanh chóng vận dụng bộ óc thông minh của mình để suy đoán lý do Sooho gọi mình đến hôm nay.
Lý do chính thức là 'xây dựng kế hoạch tương lai và bổ sung nội dung khẩn cấp', nhưng cô cảm thấy không khí hoàn toàn không phải vậy.
_Nếu thế thì sao lại bảo mình đến một mình.
Cả biên kịch Go cũng không có.
Có lẽ là để dò hỏi về vấn đề xem trước tập 1 cứ mãi bị trì hoãn.
Sooho không thể nào không biết chuyện CP Yoon đang cố tình chỉnh sửa bản dựng được.
_Nghe nói Kang Hajin là người của Ji Sooho, nên chắc chắn là liên quan đến chuyện đó.
Nghĩ đến đường lối của MIRO hoàn toàn trái ngược với hướng chỉnh sửa của CP Yoon, Myungeun quyết tâm.
Có lẽ giám đốc đang phải nhìn sắc mặt CP Yoon nên muốn chiều theo ý ông ta, nhưng cô thì lại nghĩ khác.
_Kang Hajin, thằng bé đó chắc chắn sẽ ra mắt.
Phải đẩy nó lên thì chương trình mới sống được.
Dù CP Yoon có là ai đi nữa, nếu MIRO đã quyết tâm làm tới cùng thì cũng chẳng thể làm gì được.
Trong lúc Myungeun đang suy nghĩ, cửa phòng họp mở ra và Ji Sooho bước vào.
Anh ta cũng đi một mình.
"À, chào PD Myungeun."
"Chào trưởng ban."
"Dạo này chị bận rộn lắm phải không, xin lỗi chị.
Cũng không phải chuyện gì khác–"
Sooho đặt chiếc máy tính bảng mang theo xuống bàn và định ngồi vào ghế đối diện với Myungeun.
Không, anh ta đã định làm thế.
"Trưởng ban.
Tôi biết hết rồi."
"...Vâng?"
"Anh thấy khó chịu lắm phải không?
Chắc là anh thấy bực mình và hoang đường lắm.
Chúng tôi cũng không thể ngờ mọi chuyện lại kéo dài đến mức này."
"Cái, kia–"
"Thật sự, thật sự xin lỗi!!"
Trước cảnh Myungeun cúi gập người đến mức trán chạm bàn để xin lỗi, Sooho đứng chôn chân, không thể ngồi cũng không thể đứng.
Thấy Sooho không có phản ứng, Myungeun ngước lên với vẻ mặt đáng thương, thêm 200% sự chân thành, chắp hai tay lại.
"Nhưng thật sự, chúng tôi cũng đang chết dở đây..."
Nhìn Myungeun nheo trán, làm mặt đáng thương, Sooho nghĩ.
_...Đúng là cấp trên cũ của Hajin có khác.
Cách hành xử giống hệt nhau.
Sooho còn nảy sinh nghi ngờ rằng có lẽ một nửa bí quyết xử thế của Hajin hiện giờ là học được từ người này.
"Thôi, chị cứ ngồi đã.
Ngồi xuống rồi nói chuyện, PD."
"Khụ, vậy ư?"
Khi Sooho vừa nâng gọng kính bằng đầu ngón tay vừa mời ngồi, Myungeun nhanh chóng thay đổi thái độ.
Thấy Myungeun chỉnh lại mái tóc (đã gội sau vài ngày) chỉ bằng một cử chỉ như thể chưa từng cúi đầu nhận lỗi, Sooho bật cười.
"Thôi, dù sao thì cũng may."
"...May ạ?"
"Tôi thấy chị sẽ thích múa kiếm đấy."
"Múa, múa kiếm sao?"
Myungeun nuốt nước bọt, thót tim trước cách chọn từ ngữ đầy tàn nhẫn được thốt ra từ giọng nói điềm tĩnh kia.
***
Vài giờ sau, sau khi mọi chuyện đã kết thúc và Myungeun rời đi, Sooho vẫn ở lại một mình trong phòng họp.
"......"
Đắm chìm trong suy nghĩ, Sooho tháo kính và vò mặt.
Anh khẽ thở dài rồi gọi điện cho ai đó.
{Alo.}
Sau một hồi chuông dài, giọng của Hajin - người ở đầu dây bên kia, cất lên.
Có lẽ vì biết Sooho sẽ gặp Myungeun hôm nay, Hajin cất giọng bình thản hỏi trước.
{Mọi chuyện thế nào rồi ạ?}
Sooho dụi dụi mắt bằng mu bàn tay, có lẽ vì mệt mỏi, rồi trả lời.
"Cô ấy nói sẽ làm."
{Em đã biết mà.}
Sau khi nghe Sooho kể lại tất cả, Myungeun đã chấp nhận lời đề nghị một cách dễ dàng hơn anh nghĩ.
"Đúng như cậu nói.
Cô ấy đồng ý ngay khi thấy có lợi."
{Tiền bối ấy vốn là người như vậy mà.
Lúc nào cũng rất thực dụng nhưng lại có lòng tự trọng rất lớn với công việc.}
"Nhưng có một vấn đề."
Giọng của Sooho trầm xuống.
Đó là vấn đề mà anh phát hiện ra trong quá trình thảo luận với Myungeun để lên kế hoạch cụ thể.
"Vụ gian lận phiếu bầu cũng liên quan đến cậu."
Sự thật là CP Yoon đã không chỉ gian lận số phiếu của Sungwoo.
"Ông ta không chỉ gian lận phiếu của Sungwoo, mà còn chuyển số phiếu mà cậu đã nhận được sang cho Sungwoo.
Nghĩa là số phiếu hiện tại của cậu cũng không phải là kết quả thật."
Nếu theo kế hoạch của Hajin, đó là loại Sungwoo khỏi chương trình trước khi phát sóng và cắt bỏ các nội dung liên quan đến hắn ta, thì toàn bộ số phiếu mà Sungwoo đã nhận được sẽ bị hủy bỏ.
Điều này khả thi vì đó không phải là phiếu bầu trả phí.
"Vấn đề là chúng ta không biết chính xác bao nhiêu phiếu của cậu đã bị chuyển sang cho Sungwoo.
Nếu muốn che giấu hoàn toàn vụ gian lận phiếu bầu thì số phiếu mà cậu đã bị thiệt cũng phải bị chôn vùi."
Giá như đã hành động sớm hơn.
Giá như đã ngăn cản kế hoạch của Hajin, và ngay tại thời điểm phát hiện ra gian lận, đã dừng cuộc bỏ phiếu.
Sooho tràn ngập trong sự hối hận không thể cứu vãn.
Mặc dù vậy, anh không thể đảm bảo rằng tình hình sẽ tốt hơn so với bây giờ.
Ngược lại, nếu chỉ tính toán một cách lạnh lùng từ phía công ty, thì cách làm hiện tại là có lợi nhất.
_Không cần đến hình ảnh bịa đặt, chúng ta đã gây nợ cho đài truyền hình và sau đó còn thu hút được đầu tư cho nội dung.
Nếu là trưởng ban, anh sẽ không ngần ngại hy sinh Hajin.
Nhưng Sooho quá lương tâm để đưa ra lựa chọn đó, và anh rất quý mến Hajin.
{Trưởng ban này.}
Và như thể hiểu được tất cả những lo lắng và hối hận của Sooho, Hajin đã đáp lại bằng một giọng nói vui vẻ qua điện thoại.
Như thể mọi lo lắng đó chẳng là gì cả.
{Anh nghĩ em lại giẫm vào mìn mà không tính toán trước sao?}
"Vậy thì em...!"
{Anh đã nói là sẽ đứng về phía em dù có chuyện gì xảy ra mà.}
"......"
{Hãy nhắn cho PD Kwon rằng em đã trao cho cô ấy một thanh kiếm lớn nên hãy múa kiếm thật điêu luyện vào.
Và chỉ cần biên tập cho thật tốt là xong.}
{A, em phải vào tập luyện rồi.
Em cúp máy đây.}
Trước khi anh kịp nói thêm điều gì, Hajin đã cúp máy.
Sooho nghe thấy tiếng ngắt kết nối nhưng vẫn giữ điện thoại trên tay một lúc lâu.
_Vậy là cậu ấy đã biết mình sẽ bị thiệt hại ngay từ đầu...
Số phiếu bầu mà Sungwoo đã lấy cắp từ Hajin không hề nhỏ.
Vậy mà Hajin lại tỏ ra không hề bận tâm.
_Rốt cuộc... cậu ấy định làm gì đây?
Sooho day trán, cố gắng kìm nén cơn giận.
Sau một lúc hít thở sâu và lấy lại bình tĩnh, Sooho cầm điện thoại lên và gọi cho Myungeun.
{Vâng, Kwon Myungeun nghe ạ.}
"PD Kwon, tôi là trưởng ban Ji Sooho.
Chuyện tôi đã nói lúc nãy, hãy tiến hành đi."
{...À.
Vâng, tôi hiểu rồi.
Tôi sẽ liên lạc lại ngay.}
"Và tôi có thêm một đề xuất.
Không, không phải đề xuất mà là một điều kiện."
Nếu tình hình đã như thế này, anh cũng không thể ngồi yên mà theo dõi được nữa.
***
Từ sáng, Han Sungwoo đã gặp đen đủi.
Hắn ra ngoài không mang ô và bị dính mưa rào.
Hắn vội mua một chiếc ô thì chưa đầy 10 phút, một nan đã bị gãy.
Chưa hết, hắn còn bước hụt chân và ngã vào một vũng nước.
Kết quả là đôi giày mới mua ngày hôm qua đã lấm lem bùn đất.
_Chẳng có gì suôn sẻ cả!
Han Sungwoo cáu kỉnh rũ mái tóc ướt và bước vào công ty.
Hắn định sẽ vào phòng tắm chung cho thực tập sinh, tắm rửa và thay quần áo tập luyện.
Mặc dù tiếc đôi giày nhưng hắn nghĩ chỉ cần mua một đôi khác là xong.
_Ugh, bẩn thỉu chết đi được.
Từ đôi giày vẫn còn phát ra tiếng 'tõm tõm' mỗi khi hắn bước đi, cho đến từng sợi tóc đã được tạo kiểu gọn gàng vào buổi sáng.
Trong lúc Sungwoo đang cực kỳ khó chịu vì bị nước mưa bẩn thỉu làm ướt người.
"Ôi chao, anh ơi."
Thì một giọng nói mà gần đây hắn ghét nhất lại cất lên.
"Ướt sũng rồi kìa.
Tội quá đi."
"Biến đi.
Hôm nay tao không có tâm trạng đối phó với loại như mày đâu."
"A, sợ thật.
Đáng sợ quá trời."
Hajin trơ tráo thốt ra từ "đáng sợ" một cách rành mạch như đang đọc sách giáo khoa mà không hề thay đổi ngữ điệu.
Sungwoo nắm chặt tay vì giọng nói rõ ràng là đang trêu chọc mình, nhưng rồi hắn lại bình tĩnh hít thở.
Trước hết, lúc này hắn khao khát được đi tắm hơn, và hắn cũng biết thái độ đó của Hajin sẽ không kéo dài được lâu nữa.
_Đằng nào thì chỉ cần tập đầu tiên được phát sóng... và kết quả bình chọn được công bố, cái thằng chó này cũng sẽ hết làm trò thôi.
Ngày ghi hình tiếp theo, tức là ngày công bố thứ hạng, do CP Yoon thông báo trước, đã cận kề.
Chỉ nghĩ đến việc khuôn mặt tự mãn đó sắp sửa bị thất bại nhuộm lên là tâm trạng ảm đạm của hắn lúc nãy bỗng chốc trở nên khá hơn một chút.
Thế là Sungwoo định lờ Hajin đi một cách lịch sự.
Nhưng Hajin lại cười, đan hai tay vào nhau rồi đặt sau đầu và nói bằng một giọng đáng ghét.
"Anh vào trong à?
Nếu là em, em sẽ tắt điện thoại ngay bây giờ và về nhà đấy, anh ạ."
_Nói cái gì thế, thằng điên này.
Tốt nhất là đừng nói chuyện với thằng đó.
Sungwoo nghĩ vậy và vội vã đi đến phòng tập.
Mà không hề biết chuyện gì sắp xảy ra với mình.
Sungwoo đi vào khu vực nghỉ ngơi dành cho thực tập sinh để lấy quần áo thay.
Những thực tập sinh đến trước đang lấy đồ trong tủ của mình hoặc trò chuyện với nhau.
Sungwoo tiến lại gần họ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng chào người thực tập sinh thường chiều lòng hắn nhất.
"À, Kyungho à.
Chào cậu, hôm nay cậu đến sớm nhỉ."
"......"
"…?
Kyungho?"
Nhưng có một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Kyungho liếc nhìn Sungwoo một cái rồi lờ đi lời chào và rời khỏi phòng nghỉ.
_Gì thế này?
Sungwoo cảm thấy có điều bất ổn và nhìn xung quanh.
Những người em thực tập sinh mà hôm qua còn gọi "anh, anh" và nâng hắn lên mây giờ đều liếc nhìn hắn rồi lờ đi.
Han Sungwoo hơi bối rối trước tình huống chưa từng trải qua trong đời này.
_Mấy thằng ranh này, có phải ăn trúng cái gì rồi không?
Hay là có máy quay thử nghiệm?
Càng bối rối, Sungwoo cầm khăn và quần áo thay nhưng không dám vào phòng tắm.
Hắn cảm thấy chắc chắn có điều gì đó không ổn.
Để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, hắn rời phòng nghỉ và vội vã đi đến phòng tập.
Nhưng những thực tập sinh khác mà hắn gặp trên đường cũng chỉ thì thầm khi thấy hắn, không một ai chào hỏi vui vẻ.
_Gì, cái gì thế?
Gì thế này, đcm!
Cái quái gì vậy!
Khi tốc độ đi trên hành lang của hắn dần nhanh hơn vì cảm giác bất an không rõ lý do, ai đó ở cuối hành lang gọi hắn.
"Sungwoo à."
"...!"
"Cậu gặp tôi một lát được không?"
Người được tất cả mọi người trong công ty gọi là người bảo hộ của MIRO, người sẽ đảm nhận vị trí giám đốc điều hành còn đang còn trống sau khi nhóm mới của 'MIRO Maze' ra mắt.
Ji Sooho đứng ở cuối hành lang và gọi hắn với khuôn mặt không một chút nụ cười nào.
Bản năng mách bảo có nguy hiểm, Sungwoo nắm chặt quần áo và khăn trong tay, lùi lại một bước.
"À, trưởng, trưởng ban ...
ừm, nếu không có việc gì gấp thì em đi tắm rồi gặp anh sau được không ạ?
Như trưởng ban thấy đấy, em vừa dính mưa một chút."
"Không.
Tôi muốn cậu đến phòng tôi ngay bây giờ."
"......"
Đúng lúc đó, còi báo động vang lên trong đầu Sungwoo, và một câu nói hiện lên.
-Anh vào trong à?
Nếu là em, em sẽ tắt điện thoại ngay bây giờ và về nhà đấy, anh ạ.
Giọng nói kiêu ngạo của Hajin - người hành động như thể biết tất cả mọi chuyện này, đột nhiên vọng lại.
Nước mưa chưa kịp lau nhỏ giọt từ trên đầu Sungwoo xuống.
Những giọt mưa đó thấm ướt toàn bộ cơ thể Sungwoo, cuối cùng tạo thành một vũng nước nhỏ dưới chân hắn.
_Rốt cuộc là cái quái gì, đm!
=====