[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit-Q2] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 301 Nam Dương chỉ có một Lê Tiếu
Chương 301 Nam Dương chỉ có một Lê Tiếu
L ê Tiếu lạnh lùng nhìn Lê Thừa: "Em đồng ý."
Hàm ý là, anh không đồng ý thì có ích gì?
Lê Thừa nghẹn họng, trừng cô: "Em ra ngoài trước đi, anh và cậu Thương đây nói chuyện riêng một lát."
Lê Tiếu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Thương Úc.
Thương Úc thong thả cúi đầu, vân vê ngón tay cô rồi dặn dò: "Em đi đi, đừng đi xa quá."
Lê Tiếu cũng không nán lại thêm, cô dẫn theo Lưu Vân và Lạc Vũ rời khỏi phòng bệnh, lúc đóng cửa còn liếc qua phòng vệ sinh.
Không biết Nam Hân đang làm gì, cứ ở lì trong đó không chịu ra.
Lê Thừa chậm rãi dịch eo tìm tư thế thoải mái rồi mới thở dài hỏi: "Sao cứ phải là Lê Tiếu?
Cả Nam Dương này, cậu muốn tìm kiểu phụ nữ nào chẳng có, sao cứ phải là em gái tôi?"
Thương Úc trầm ngâm: "Vì ở Nam Dương chỉ có một Lê Tiếu, nên nhất định phải là em ấy."
Lê Thừa nghẹn họng, nét mặt thay đổi liên tục, mãi mới hỏi thêm: "Cậu nghiêm túc chứ?
Thương Thiếu Diễn, thân phận cậu đặc biệt, nếu hẹn hò với em gái tôi, liệu cậu có chắc chắn bảo vệ nó được không?
Ngoại trừ mang đến nguy hiểm, cậu còn có thể cho con bé thứ gì?"
Dù có kiêng nể Thương Thiếu Diễn, nhưng anh cũng khong thể trơ mắt nhìn em gái mình lún sâu vào đầm rồng hang hổ.
Không nhắc đến những vấn đề khác, mỗi cái tên Thương Thiếu Diễn này thôi cũng đã rước tới bao nhiêu kẻ thù.
Trong phút chốc, Lê Thừa nghe được câu trả lời hời hợt của Thương Úc: "Mọi thứ, bao gồm cả mạng sống của tôi."
Lê Thừa hoảng hốt, ánh mắt kinh ngạc.
Bất cứ ai nói lời này cũng không khiến Lê Thừa phải sửng sốt đến vậy.
Thương Úc là người quyết đoán, sắc bén, giẫm lên vô số mạng người mới có ngày hôm nay.
Bình thường, kiểu người như vậy sẽ tàn nhẫn nhất và cũng coi trọng mạng sống của bản thân nhất.
Vậy mà cậu ta lại nói ra câu trao cả sinh mệnh cho Lê Tiếu một cách nhẹ bẫng như thế.
Lê Thừa điều chỉnh lại tâm trạng rồi tự hỏi bản thân mình, nếu đổi lại là anh thì liệu anh có thể đặt cược mạng sống vì Lê Tiếu hay không?
Có lẽ là có, cũng có thể là không, vì bản thân anh có quá nhiều băn khoăn và nghi ngại.
Một lúc lâu sau, Lê Thừa lên tiếng: "Vậy là dù thế nào đi chăng nữa, hai người cũng sẽ ở bên nhau phải không?"
Một lời hai nghĩa.
Thương Úc nghiêng người về phía trước: "Vậy cứ... mỏi mắt trông chờ."
Phải tự tin cỡ nào mới có thể nói ra những lời này?
Lê Thừa chợt giật mình nhận ra, chẳng trách vị Bá chủ Nam Dương này được bao người ủng hộ.
Dù là phong thái hay sự chân thành đều khiến người ta cam lòng thần phục.
Trong lúc Lê Thừa vẫn còn trầm ngâm suy nghĩ, Thương Úc lại mở lời: "Điều cần hỏi đã hỏi xong, chi bằng tiếp theo bàn chuyện làm ăn với tôi."
Mười mấy phút sau, cửa phòng bệnh mở ra.
Lê Tiếu đang ngắm cảnh đêm, quay đầu nhìn: "Nói chuyện xong rồi à?"
Thương Úc đi tới trước mặt cô, hất cằm về phía cửa: "Em vào đi."
Cô tiến lên trước hai bước rồi chợt ngừng lại, nhìn Thương Úc muốn nói gì đó lại thôi.
"Sao thế?"
"Không có gì."
Lời đến bên môi nhưng Lê Tiếu lại chẳng thốt nên lời.
Cô đi vào phòng bệnh, chỉ thấy Lê Thừa nằm trên giường, Nam Hân vẫn ở trong phòng vệ sinh không chịu ra.
Lê Tiếu đi đến ngồi xuống ghế trước giường, đánh giá nét mặt khó đoán của Lê Thừa, tặc lưỡi chờ anh nói trước.
Lê Thừa thở dài, liếc cô: "Em kiên quyết ở cạnh cậu ta sao?"
"Phải.
Em đã nói rồi, anh ấy sẽ là em rể tương lai của anh."
Lê Thừa mím môi không nói gì.
Cậu em rể này chẳng những khí chất hơn người, còn rất biết đầu cơ trục lợi.
Vung tay đặt đơn hàng vũ khí ba trăm triệu ở công xưởng biên giới rất nhẹ nhàng, cứ như đang đùa vậy.
Lê Thừa thở dài: "Ba mẹ... có biết chuyện này không?"
Lê Tiếu hờ hững: "Em vẫn chưa nói."
"Để qua một thời gian nữa đã.
Nếu em đã nghĩ kĩ rồi, anh cũng không nhiều lời.
Nhưng em hãy nhớ, nếu một ngày nào đó cậu ta bắt nạt em thì cứ nói với anh, anh Ba xả giận thay em."
Lê Tiếu hơi mỉm cười: "Được."
Nhưng sẽ không có ngày đó đâu.
Cô thầm nói câu sau.
Dù gì cũng là anh trai mình, không thể làm anh tức chết được.
Trời dần tối, Lê Tiếu định rời khỏi phòng bệnh.
Trước khi cô rời đi, Lê Thừa ra hiệu với cô: "Gọi cô ấy ra giúp anh."
Lê Tiếu đá chân vào cửa phòng vệ sinh.
Nam Hân chậm rãi mở cửa ra, hình như cô nàng vừa mới rửa mặt, cằm vẫn còn đọng nước: "Bé cưng, em đi à?"
"Phải, anh trai em gọi chị đấy."
Lê Tiếu nói xong thì rời phòng bệnh.
Nam Hân hoảng hốt nhìn cửa phòng bệnh đóng lại, đêm khuya yên tĩnh chỉ có mình cô với lão đại, biết làm sao cho phải đây?
"Còn không qua đây?"
Giọng nói lạnh lùng của Lê Thừa vang lên, Nam Hân giật cả mình, vừa tiến một bước đã nghe thấy giọng đầy hàm ý của anh: "Nào, nói tôi nghe, vừa rồi em đã nhìn thấy gì."
Nam Hân: "..."
Bây giờ trốn về biên giới còn kịp không?
...
Rời khỏi bệnh viện, xe chạy ra đường cái, Lê Tiếu nhìn Thương Úc ngồi bên cạnh, còn chưa nói gì, anh đã hỏi cô: "Xin nghỉ chưa?"
Ấy, quên rồi, quên bẵng luôn.
Lê Tiếu bình tĩnh bịa chuyện: "Lúc chiều thầy hơi bận, để mai em nói lại."
Anh nhéo má cô: "Chắc mai ông ấy cũng bận lắm, giờ gọi điện thoại xin nghỉ luôn đi."
Lê Tiếu nhìn Thương Úc bằng ánh mắt vô tội rồi lấy điện thoại ra xem đồng hồ, sắp chín giờ rồi: "Gấp vậy sao?"
Anh im lặng, chỉ nhướng mày nhìn cô với hàm ý sâu xa.
Lê Tiếu gật đầu: "Ừm, cũng được."
Hình như Thương Úc còn nôn nóng với chuyến đi Parma lần này hơn cô nghĩ.
Cứ thế, Lê Tiếu gọi điện thoại cho Viện sĩ Giang ngay trước mặt anh.
Cô trình bày lí do xin nghỉ một cách ngắn gọn, Viện sĩ Giang lập tức thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: "Không sao, mười ngày đủ không?
Dù gì gần đây nghiên cứu cũng bị tạm dừng, không đủ thì thầy cho trò hai mươi ngày."
Cúp điện thoại, Lê Tiếu nhìn màn hình một lúc lâu với tâm trạng khó hiểu.
Cô mơ hồ nghĩ đến vài khả năng, nhưng ngay lúc này, điện thoại trong túi Lưu Vân bỗng đổ chuông.
Anh ta vừa lái xe vừa lấy điện thoại ra xem, mới nhìn thoáng qua đã tắt máy.
Lê Tiếu không chú ý hành động này của Lưu Vân, nhún vai nói: "Xin phép xong rồi, thầy cho em nghỉ mười ngày."
"Ừ."
Thương Úc hài lòng khẽ cong khóe môi, nhìn gương chiếu hậu rồi dặn dò Lưu Vân: "Sắp xếp chuyến bay tối thứ Sáu về Parma."
"Vâng, lão đại."
Chiều thứ Năm, anh em Quan Minh Ngọc và Quan Minh Thần lại đến tòa nhà thí nghiệm.
Vì sau khi lễ tốt nghiệp ngày mai, Lê Tiếu phải lên đường đến Parma nên cô gọi họ đến dặn dò một số vấn đề.
Cô lấy hai lọ thuốc trong túi ra: "Đây là hai loại thuốc đặc hiệu do phòng nghiên cứu điều chế để kìm hãm triệu chứng béo phi của cô."
Mắt Quan Minh Ngọc sáng lên, vô cùng cảm kích: "Thật sao?
Cô Lê, anh Liên, cảm ơn mọi người."
Lê Tiếu giơ tay: "Trước mắt đừng vội cảm ơn, loại thuốc này chưa trải qua thí nghiệm lâm sàng, tạm thời chưa xác định được có tác dụng với chứng bệnh của cô hay không.
Thế nên từ ngày mai bắt đầu dùng thuốc, cần cô phối hợp với phòng thí nghiệm để tổ nghiên cứu kịp thời ghi lại tác dụng và phản ứng thuốc."
Quan Minh Ngọc lập tức gật đầu: "Không thành vấn đề."
Lê Tiếu và Liên Trinh trao đổi ánh mắt, cô đưa lọ thuốc cho anh.
Liên Trinh gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó đề nghị với hai anh em họ: "Thử nghiệm thuốc phải kéo dài một tháng.
Nếu tiện thì hai người có thể chuyển vào kí túc xá của tòa thí nghiệm ở tạm.
Tôi sẽ sắp xếp phòng cho hai người.
Ở đây vẫn tốt hơn so với việc đi đi lại lại mỗi ngày."
Hai anh em vui vẻ đồng ý với sự sắp xếp này.
Lê Tiếu dặn dò thêm mấy câu, bỗng cô nhớ đến một chuyện: "Cô thi đại học thế nào rồi?"
Quan Minh Ngọc mim môi nhỏ giọng: "Tôi tính được khoảng 650 điểm, nhưng mai mới có kết quả, đến lúc đó tôi sẽ báo lại cho cô Lê."
"Ừ, vậy hai người quay về thu xếp đi, nhanh chóng dọn đến đây ở."
Không lâu sau, anh em nhà họ Quan rời khỏi tòa thí nghiệm.
Lê Tiếu đứng ở hành lang nhìn theo bóng họ rồi quay sang nói với Liên Trinh: "Mấy ngày tới phiền anh để ý họ nhé."
"Có phiền gì đâu."
Liên Trinh cười dịu dàng, cúi đầu nhìn lọ thuốc trong tay: "Em cứ yên tâm nghỉ phép, không cần lo chuyện phòng thí nghiệm.
Biết đâu khi em trở về, chứng bệnh của cô ấy đã có chuyển biến tốt."
Lê Tiếu cười, mong là thế.