Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT-Q2] Siêu cấp cưng chiều

[Edit-Q2] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 341 Hội chủ ở Parma?


Lục Hi Hằng quan sát Lê Tiếu một lúc lâu, vì hiếm có cô gái nào quyến rũ mà không dung tục, xinh đẹp mà không lẳng lơ giống cô.

Người đẹp như vậy, Thương Lục đúng là không có phúc có được.

Với căn bệnh đó của cậu ta, mấy anh em đã bàn bạc xong cả rồi, tương lai sau này sẽ hùn vốn cho cậu ta dưỡng già.

Anh ta thúc khuỷu tay vào Đường Dực Đình, cau mày hỏi: "Rốt cuộc ai bắt cóc em?

Trước đây hai người có xích mích à?"

Đường Dực Đình nói với giọng căm hận: "Là gã phục vụ quầy bar, em và hắn chắng có xích mích gì cả, đúng là đồ điên."

Cô không muốn gọi Ôn Thời là nhân viên pha chế nữa, rõ ràng là tên khốn bụng một bồ dao găm.

Vân Lệ không thân với những người này, cũng không tìm ra đề tài tán gẫu nên anh ta nhìn sang Lê Tiếu ngầm nháy mắt, Lê Tiều nhẹ nhàng cụp mắt như đã hiểu.

Nhận được tín hiệu đáp lại của cô,

Vân Lệ thản nhiên đứng dậy ra khỏi phòng khách.

Cùng lúc đó Lê Tiếu cũng cúi đầu nói nhỏ mấy câu với Thương Úc.

Anh mím môi rồi nói: "Đi đi, đừng đi xa."

Lê Tiếu gật đầu chào Hoắc Mang và anh em nhà họ Lục sau đó rời khỏi phòng khách.

Lục Hì Hẳng nhìn quanh rồi kéo cổ tay Đường Dực Đình " Nào, hai anh em mình dạo một vòng trang viên của anh Cả đi"

...

Trong phòng khách, sau khi châm thuốc, Thương Úc ném bao thuốc lá lên bàn trà.

Hoắc Mang mò lấy, vừa đặt điếu thuốc vào miệng đã nghe Lục Hi Thụy hỏi: "Đó cũng là bạn của cô Lê sao?"

Lục Hi Thụy đang nhìn về phía Lê Tiếu và Vân Lệ ở vườn hoa bên ngoài cửa sổ.

Cử chỉ của hai người họ tự nhiên, thoải mái, dường như rất thân thiết.

"Phải, bạn cô ấy, Vân Lệ."

"Vân Lệ?"

Hoắc Mang thoáng trầm tư: "Hình như tôi từng nghe cái tên này ở đâu rồi."

Sau sự việc lần trước, anh ta không dám nghi ngờ khả năng của Lê Tiếu nữa.

Tuy người đàn ông kia mặc sơ mi và quần tây đơn giản, nhưng có những người chỉ cần nhìn thoáng qua là đã biết, dù là phong thái hay cử chỉ đều không phải người tầm thường.

Vân Lệ chính là người như thế.

Không chỉ riêng Hoắc Mang tò mò, ngay cả Lục Hi Thụy cũng nhíu mày, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.

Thương Úc thấp giọng giải thích: "Vân Lệ của toán lính đánh thuê."

Hoắc Mang đang hút thuốc bỗng khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc rồi lắc đầu bật cười: "Chẳng trách, hóa ra là lão đại toán lính đánh thuê."

Lục Hi Thụy tán dương như thật: "Cô Lê nhà cậu đúng là phi phàm."

Hút hết điếu thuốc, Hoắc Mang nhìn Thương Úc: "Tối qua có chuyện gì thế?

Tôi nghe nói, cậu điều động ba chiếc trực thăng vũ trang của quân đội Parma ngay trong đêm, bắt cóc thôi mà, có nghiêm trọng thế không?"

Thương Úc lắc đầu: "Mục đích của hắn là tôi."

"Ai làm vậy?"

Lục Hi Thụy đanh mặt hỏi lại.

Dù quan hệ của anh ta với nhà họ Đường ở Nam Dương không mấy thân thiết, nhưng chung quy cũng là bà con xa.

Yết hầu Thương Úc khẽ chuyển động, ánh mặt lạnh lẽo: "Dòng thứ mười ba đã bị trục xuất."

Ngoài vườn hoa, bước chân Lê Tiếu chậm lại: "Ý anh là...

Hội chủ ở Parma?"

Vân Lệ mím môi gật đầu: "Ừ, trong nội bộ Hội Quốc tế, người có quyền hạn bảo mật cấp SSS chỉ có mình Hội chủ."

"Trùng hợp vậy sao..."

Lê Tiếu ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Anh nói xem, ngoại trừ thành viên nòng cốt của Hội Quốc tế, có khi nào những người khác cũng đã từng thấy hệ thống ICC không?"

Cô hỏi vậy vì bỗng nghĩ đến một chuyện.

Vân Lệ đáp ngay: "Không thể nào.

Số lượng thành viên nòng cốt có hạn, hơn nữa bản thân hệ thống ICC là công cụ liên lạc cốt lỗi trong nội bộ.

Nếu như ai cũng có thể thấy được hệ thống thì sao Hội Quốc tế còn tồn tại được nữa."

ICC là hệ thống của riêng Hội Quốc tế, không phải thành viên nòng cốt sẽ không được biết, huống chi là người ngoài.

Ngày đó ở biệt thự Nam Dương, khi cô đưa tài liệu trong hê thống ICC cho Thương Úc xem, anh liếc qua là nhận ra ngay hệ thống này.

Nay họ đến Parma, tài khoản của Hội chủ bỗng dưng lại hiển thị trực tuyến vào tối qua.

Anh là...

Hội chủ sao?

Văn Lệ không chú ý đến phản ứng của Lê Tiếu, chắp tay sau lưng đi về phía trước: "Mấy năm này Hội chủ vẫn luôn xuất quỷ nhập thần, trước giờ chưa từng xuất hiện trong hệ thống.

Lần này bỗng dưng trực tuyến ở Parma, điều này thật khó tin.

Thế nên tôi định ở đây quan sát thêm mấy ngày, xem thử Hội chủ có "xuất hiện" nữa không."

Nếu Thương Úc thật sự là Hội chủ thì việc tối qua anh xuất hiện ở căn cứ huấn luyện vùng ngoại ô dường như rất hợp tình hợp lí.

Chiếc Lincoln kia bị cài thiết bị nhiều sóng điện từ, càng cách xa thành phố thì tín hiệu sẽ càng nhiễu.

Mà Vân Lệ tìm được cô thông qua hệ thống định định sau cùng.

Vậy thì Thương Úc... cũng không phải là không có khả năng này.

Tim Lê Tiếu đập hơi nhanh, sóng mắt chuyển động ánh lên ý cười nhạt.

Khi nào có cơ hội cô phải hỏi thử xem.

Vân Lệ vô tình nhìn thấy khóe miệng khẽ nhếch của Lê Tiếu, anh ta vui vẻ nhướng mày: "Muốn cười cứ cười, có phải em nghe nói tôi ở lại thêm mấy ngày thì vui đến chết được không!"

Lê Tiếu câm nín liếc anh ta, nụ cười nhạt tắt ngấm: "Nghe nói tối qua Lục Cục đã tra được thông tin, lúc 'Chó Săn' rời đi có nói với em, anh ấy đã truyền đạt cho anh rồi."

"Người bắt cóc bạn em tên là Thương Thời, vốn là người thừa kế dòng thứ mười ba của nhà họ Thương."

Lé Tiếu chợt dừng bước, gương mặt lạnh lùng: "Thương Thời?"

Cái tên và xuất thân đúng là khiến người ta kinh ngạc.

Tối qua sau khi trở về có vẫn luôn ở cạnh Đường Dực Đình, chưa có thời gian hỏi cặn kẽ.
 
[Edit-Q2] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 342 Quá hời cho chị ta


Vân Lê gật đầu: "Nghe nói sáu năm trước, không biết vì nguyên nhân gì mà họ bị nhà chính trục xuất.

Vợ chồng gia chủ dòng thứ mười ba không chịu nổi đả kích, nên đêm ấy đã treo cổ tự vẫn trong phòng vệ sinh, Thương Thời cũng biến mất từ đó.

Lục Cục điều tra thêm thì phát hiện cậu ta đã đổi tên, trà trộn ở Nam Dương, lấy tên là Ôn Thời."

Chẳng trách, lúc đầu giữa cô, Đường Dực Đình với Ôn Thời chỉ tính là quen biết qua loa.

Nhưng về sau anh ta chủ động làm quen, nhiêu lần dò hỏi Đường Dực Đình về chuyện của Thương Thiếu Diễn.

Một lúc sau, hai người ngồi xuống băng ghế trong vườn hoa,

Vân Lệ nói tiếp: "À đúng rồi, trong số tin tức mà tối qua Lục Cục điều tra được thì có một người mà em cũng biết đấy."

"Thương Phù."

Lê Tiếu bĩu môi, chẳng mấy bất ngờ khi nghe cái tên này.

Vân Lệ cười khẽ: "Hình như người tên Thương Phù này vẫn luôn âm thầm hô trợ Ôn Thời.

Nói không chừng cô ta cũng có liên quan đến vụ bắt cóc lần này."

"Ừ, dù gì cũng là chị em họ hàng mà."

Đáy mắt Lê Tiếu thoáng hiện vẻ mỉa mai.

Nếu cô nhớ không nhầm thì vào ngày Thương Phù xuất hiện ở Nam Dương, Ôn Thời bỗng đột ngột rời đi.

Bất kể bi kịch bị trục xuất của dòng thứ mười ba có liên quan đến Thương Úc hay không, nhưng có Thương Phù nhúng tay thì cho dù chuyện chẳng liên quan gì đến anh, cô ta cũng có thể xúi giục Ôn Thời.

Vì mối hận mất người thân cũng đủ để anh ta bất chấp mọi thứ.

"Tin tức của Lục Cục nhiều như vậy nên Dã bảo tôi truyền đạt lại cho em, tình hình cụ thể hơn chắc Thương Thiếu Diễn biết rõ."

Lê Tiếu gật đầu đáp: "Cảm ơn."

"Cảm ơn cậu ta chứ đừng cảm ơn tôi.

Còn nữa, trước đó Thương Phù đã bị gạch tên khỏi Hội Quốc tế, chuyện lần này dù có liên quan đến cô ta hay không thì đây cũng là một mầm họa, muốn tôi giải quyết giúp em không?"

Lê Tiếu cười: "Anh tính giải quyết thế nào?"

Vân Lệ đưa ngón trỏ ra làm động tác cắt cổ, nhướng mày lộ rõ sát khí.

Lê Tiếu bật cười, cố ra vẻ buồn bực lắc đầu: "Thế thì hời cho chị ta quá rồi."

"Cũng phải."

Vân Lệ im lặng một lúc rồi phụ họa: "Vậy em nghĩ xem nên xử lí cô ta thế nào, nếu cần giúp thì cứ nói với tôi."

Đôi mắt nai của lê Tiếu ánh lên vẻ ranh mãnh.

Đối với loại phụ nữ tự đề cao bản thân một cách thái quá như Thương Phù, cách trực tiếp nhất chính là... hủy hoại toàn bộ niềm tin của cô ta.

Hơn nữa con phải nhanh chóng, chuẩn xác và tàn nhẫn.

Khoảng nửa tiếng sau, dưới hiên biệt thự phía sau truyền đến tiếng trò chuyện.

Lê Tiếu và Vân Lệ cùng quay đầu nhìn thì thấy đám Hoắc Mang đi ra.

Thương Úc đi sau cùng, hình như đang nói

gì đó với Lục Hi Thụy.

Lê Tiếu và Vân Lệ nhìn nhau, sau đổ đứng dậy đi vòng trở lại.

Đường Dực Đình thấy Lê Tiếu đi đến liên vẫy tay: "Tiếu Tiếu, mình muốn qua chỗ anh họ ở hai hôm."

Cô nàng thật sự không dám ở lâu trong trang viên của ông trùm, vì mỗi lần thấy gương mặt cùng khí thế của anh liền cảm thấy hít thở không thông.

Lê Tiếu kinh ngạc nhướng mày nhìn Lục Hi Hằng.

Anh ta cười nhạt: "Nghe nói cô và anh Cả còn có việc, cứ giao Đường Đường cho tôi.

Tôi đã báo lại phía Nam Dương rồi, hai hôm nữa sẽ đưa em ấy về."

Đường Dực Đình mất tích hai ngày nhưng người nhà họ Đường lại im hơi lặng tiếng, cũng không nhận được cú điện thoại đe dọa nào nên chỉ nghĩ rằng cô đi chơi thôi.

Thấy Đường Dực Đình kiên quyết, Lê Tiếu cũng không cố giữ.

Sau khi tiền Hoắc Mang và anh em nhà họ Lục thì cũng đã gần mười rưỡi sáng.

Buổi họp mặt của dòng họ Thương cũng sắp bắt đầu.
 
[Edit-Q2] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 343 Đập vỡ bát cơm của chị ta


Gần trưa, đoàn người xuất phát đến nhà chính.

Vân Lệ không đi theo mà một mình lái xe đến tòa tháp văn phòng trong thành phố.

Xe vừa dùng lại, lập tức có vệ sĩ tiến đến mở cửa, cung kính gọi: "Vân gia."

Vân Lệ xuống xe, lạnh nhạt nhìn quanh: "Đến cả rồi chứ?"

"Vâng, năm vị chuyên gia tài chính hàng đầu của Parma đều đang chờ anh trong phòng họp.

Cả dự án mà anh muốn đầu tư cũng đã chuẩn bị xong."

Vân Lệ nhếch môi hướng về phía thang máy: "Dẫn đường đi."

"Mòi anh đi bên này."

Vệ sĩ dẫn Vân Lệ đi đến thang máy, tòa văn phòng này chính là trụ sở chính của Công ty Đầu tư Hoàn Vũ.

Trong thang máy, Vân Lệ cầm điện thoại lên gọi: "Tôi đến Hoàn Vũ rồi."

Cùng lúc đó, trong chiếc Bentley, Lê Tiếu đeo tai nghe không dây, nói: "Bảo chuyên gia tài chính tập trung quan sát lĩnh vực tiền ảo và giao dịch vàng của cô ta trong một năm nay, chắc sẽ có thu hoạch."

...

Sau khi trò chuyện đôi câu ngắn gọn, hai người cúp máy.

Lê Tiếu vừa quay đầu thì bắt gặp ánh nhìn của Thương Úc, cô chớp mắt cười khẽ: "Sao thế?"

"Em đang điều tra Thương Phù à?"

Lê Tiếu dựa vào lưng ghế, cong môi mỉm cười: "Không, em muốn đập vỡ bát cơm của chị ta."

Tiền ảo và giao dịch vàng là hai lĩnh vực đầu tư mà Thương Phù luôn tự hào nhất.

Ngày trước, cô ta có cơ hội gia nhập Hội Quốc tế cũng nhờ khả năng đầu tư xuất chúng trong mảng này.

Chuyện Lê Tiếu muốn làm, chính là hủy diệt mọi vốn liếng mà cô ta luôn lấy làm kiêu ngạo.

Một lúc sau cô mới nheo mắt hỏi: "Ôn Thời đâu?"

"Cô Lê, hắn đang ở tầng hầm bên dưới trang viên."

Lưu Vân đáp.

Lê Tiêu nhìn Thương Úc: "Theo thông tin mà Lục Cục điều tra được thì ba mẹ Ôn Thời treo cổ tự vẫn, bị trục xuất cũng là quyết định của nhà chính, sao anh ta lại khẳng định là anh hại chết ba mẹ anh ta?"

Thương Úc nhếch môi: "Treo cổ tự vẫn là kết luận của cảnh sát, nguyên nhân thật sự dẫn đến cái chết ba mẹ hắn là nhiễm độc thủy ngân mãn tính."

Những vụ việc nhiễm độc mãn tính như thế này nếu không tiến hành khám nghiệm tử thi thì đúng là khó mà tra ra nguyên nhân thật sự.

Mà người kiêu ngạo như Thương Úc vốn khinh thường thủ đoạn hèn hạ như vậy.

Thế nên, hung thủ ra tay với ba mẹ Ôn Thời chắc chắn là người khác.

Lê Tiếu im lặng cụp mắt, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh một người.

Không lâu sau, nhà chính đã gần ngay trước mắt.

Lê Tiểu kéo khuỷu tay Thương Úc, nói: "Anh có thể cho người đra Ôn Thời đến nhà chính không?"

Anh bỗng khựng người, nhìn Lê Tiếu chăm chú, không hỏi gì cả mà dặn dò Lưu Vân: "Sắp xếp đi."

Lưu Vân gật đầu: "Vâng, lão đại."

Hai người xuống xe, Lê Tiếu vẫn đeo tai nghe không dây.

Thương Úc ôm eo cô kéo lại gần rồi cúi đầu nói nhỏ bên tai Lê Tiếu: "Trong nhà chính, tất cả những người đeo nhẫn mỏ ưng ở ngón út đều là người mình."

Lê Tiếu liếm môi, cười khẽ: "Nghe có vẻ đông đấy."

"Phòng nghỉ của dòng thứ mười một ở Tô Hoa Các phía sau."

Giọng nói của anh vô cùng cưng chiều, giống như hoàn toàn chẳng thèm để ý tòa nhà trước mặt thuộc về một gia tộc lớn đã có bề dày lịch sử hơn trăm năm.
 
[Edit-Q2] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 344 Bác trai có hài lòng với kết quả không?


Vào cổng chính quản gia Tiêu lập tức bước đến tiếp đón: "Cậu Cả, các gia chủ và trưởng lão đều đang chờ trong phòng tiếp khách, ông chủ bảo qua đó trước.

Cô Lê, phiền cô đi theo tôi."

Thương Úc buông tay cô ra rồi dặn dò: "Nhớ lời anh nói."

Lê Tiếu gật đầu, sau đó theo quản gia Tiêu đến phòng trà ở sân sau.

Bên ngoài phòng trà vô cùng yên tĩnh, xung quanh có rất nhiều vệ sĩ canh gác.

Quản gia Tiêu mở cửa giúp cô, không gian bên trong mang đậm nét cổ xưa với hương trà nồng đậm, Thương Tung Hải mặc Đường trang màu xám, đeo kính gọng vàng, ngồi trước bàn trà điêu khắc từ gỗ sưa.

Nghe tiếng bước chân, ông đưa tay lên gọi cô: "Cháu gái, lại đây ngồi đi."

Lê Tiếu bước đến lễ phép chào ông, khi ngồi xuống thì Thương Tung Hải đẩy một chén trà xanh qua: "Nhiều năm trước có một người bạn già cho bác nửa cân trà Phổ Nhĩ.

Bác cất như vật quý hơn hai mươi năm, không nỡ thưởng thức.

Hôm nay cháu có lộc rồi."

Lê Tiếu khách sáo gật đầu: "Cảm ơn bác trai đã chiêu đãi nòng hậu ạ."

"Đừng khách sáo, cháu nếm thử xem thế nào."

Lê Tiếu nâng chén nhấp một ngụm, mùi trà thơm bùng vị giác.

Có mỉm cười phụ họa: "Đúng là trà ngon, tinh khiết mà không chát, hương thơm đậm đà."

Thương Tung Hải vui vẻ gật đầu liên tục rồi thở dài, đứng dậy đi đến giá để trà gần đó: "Đã giải quyết xong chuyện tối qua chưa?"

Lê Tiếu đặt chén trà xuống, biết ông đang nhắc đến vụ bắt cóc liền đáp: "Cũng ổn thỏa rồi ạ, bác trai không cần lo lắng."

"Nói ra thì nếu không phải hôm đó bác sắp xếp chiếc Ferrari diễn màn tai nạn xe, e rằng...

Bác cũng không ngờ cháu còn nhỏ nhưng vô cùng bản lĩnh."

Lê Tiếu ngây người, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thương Tung Hải đưa lưng về phía cô, không nghe thấy câu trả lời bèn xoay người lại: "Sao thế?

Không ngờ là bác à?"

Lê Tiếu đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Thương Tung Hải, khẽ lắc đầu: "Đúng là không ngờ, nhưng sao bác phải làm vậy ạ?"

Ông nói: "Cháu có thể xem là bác đang thăm dò, cũng có thể cho là bác đang thử thách.

Cháu gái, cháu muốn ở bên Thiếu Diễn thì chắc chắn phải chịu đựng rất nhiều áp lực từ bên ngoài.

Nếu cháu không có năng lực tự bảo vệ mình, vậy thì bác phải cân nhắc xem rốt cuộc có nên nói cho cháu biết một vài sự thật hay không."

Hải người nhìn nhau ba giây, sau đó Lê Tiếu cụp mắt, che đi cảm xúc bên trong: "Vậy bác trai có hài lòng với kết quả không?"

"Trước mắt thì tạm được."

Không phải hài lòng, cũng không phải không hài lòng, chỉ là tạm được.

Lê Tiếu mím môi, cúi đầu nhìn mũi chân mình, tiếp tục hỏi: "Chuyện ở khu nghỉ dưỡng Tê Sơn cũng là thử thách của bác a?"

"Không, thử thách một lần là đủ rồi.

Nếu nhiều quá cũng chẳng còn giá trị."

Thương Tung Hải hiếm khi chịu giải thích.

Vậy nên vụ tập kích ban đêm ở khu nghỉ dưỡng đúng là do dòng tám gây ra.

Cô thăm thở phào nhẹ nhôm: "Vậy giờ bác trai có thể nói sự thật cho cháu rồi chứ ạ?"

Thương Tung Hải đẩy gọng kính vàng: "Cháu gái, cháu thông minh như vậy, chắc đã đoán được bản thân có mỗi quan hệ với Parma."

Đúng như dự đoán, những câu lúc trước Thương Tung Hải nói với cô ở Nam Dương đều có hàm ý.

"Ý bác trai là..."

Thương Tung Hải nhìn cô chằm chằm một lúc sau đó cười nói: "Cháu đấy, biết rồi còn hỏi."

Lê Tiếu mỉm cười nói không dám, nhưng ánh mắt hơi buồn bực.

Muốn khách sáo trước mặt Thương Tung Hải thật không dễ gì.

"Được rồi, dù cho sự thật là gì thì rồi cháu cũng sẽ biết thôi."

Thương Tung Hải vừa nói vừa xoay người: "Cháu gái, trước mặt bác không cần đề phòng như vậy.

Cháu hãy nhớ, dù cháu không ở bên Thiếu Diễn thì bác trai vẫn sẽ bảo vệ cháu cả đời."

Từng câu từng chữ khiến lòng cô run lên.

Đây không phải lời mà một người chỉ tình cờ gặp được có thể nói ra.

Thế nên, tất là cả vì cô có mối quan hệ nào đó với Parma sao?

Lê Tiếu vẫn còn đứng đó ngâm nghĩ thì Thương Tung Hải đã kéo cửa ra, quay đầu nhìn cô: "Đi thôi, buổi họp mặt gia tộc hôm nay cũng là thời điểm để cháu gặp người trong nhà."

Từ phòng trà đến phòng tiếp khách chỉ mất mấy phút đi bộ.

Tuy nết mặt Lê Tiếu bình thản, nhưng trong lòng không hề bình tĩnh.

Trong một gia tộc lớn với những mối quan hệ rối ren phức tạp như vậy, cô cùng Thương Tung Hải xuất hiện ở phòng tiếp khách, không cần nói cũng biết điều này có ý nghĩa gì.

Ông đang bảo vệ cô.

Khoảnh khắc Thương Tung Hải dẫn Lê Tiếu xuất hiện ở cửa phòng, những người bên trong không hẹn mà cùng nhìn sang, sau đó đứng dậy cung kính cúi đầu: "Gia chủ."

Thương Tung Hải im lặng đi về phía trước.

Lê Tiếu theo sau ông, mắt nhìn thẳng.

Phòng tiếp khách rất rộng, Lê Tiếu nhìn lướt qua rồi thầm tính, có khoảng năm, sáu mươi người.

Đúng là gia tộc lón, rắc rối phức tạp.

Trên đường đi cô cũng phát hiện, dường như các bàn vuông trong phòng được sắp theo thứ tự các dòng thứ.

Vì trong đám người đông đúc, Lê Tiếu thấy Thương Quỳnh Anh và Thương Phù đứng ở hàng cuối cùng.

Dù ai nấy cũng cúi mắt khom người, nhưng sự xuất hiện của Lê Tiếu chắc chắn sẽ thu hút không ít sự chú ý.

Ngoại trừ Thương Phù đứng ở phía sau, những thành viên của các dòng thứ còn lại chưa từng thấy Lê Tiếu đều nhìn cô chăm chú.

Thương Tung Hải ngồi xuống vị trí chủ tọa.

Lê Tiếu đi đến vị trí bàn đầu theo sự chỉ dẫn của quản gia Tiêu.

Tất cả mọi người trong phòng đều đang đứng, duy chỉ có Thương Úc vẫn ngồi vững như núi.
 
[Edit-Q2] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 345 Dược vương Đông y Thương Tung Hải


Lê Tiếu vừa đến cạnh anh, Thương Tung Hải đã nói: "Mọi người ngồi đi."

Cô quan sát xung quanh, nghe nói mỗi khi họp mặt gia tộc thì tất cả đều sẽ có mặt, nhưng lạ là không thấy Thương Lục đâu.

Ở bàn vuông thứ hai cạnh bàn chủ tọa có ba ông cụ lớn tuổi.

Trông họ không giống người của dòng thứ, Lê Tiếu đoán có thể là người bên hội đồng trưởng lão.

Thương Tung Hải nói mấy câu xã giao xong thì nhìn sang Lê Tiếu: "Cháu gái, cháu qua đây."

Lê Tiếu đứng dậy đi tới chỗ ông: "Bác trai."

Thương Tung Hải gật đầu rồi giới thiệu với người trong dòng họ Thương: "Cháu đây là Lê Tiếu, bạn gái của Thiếu Diễn, hôm nay dẫn đến buổi họp mặt gia tộc để chính thức ra mắt với mọi người.

Sau này nếu gặp ở ngoài, mọi người đừng nói không quen biết."

Không khí trong phòng tiếp khách lặng yên như tờ.

Rất nhiều người đang quan sát Lê Tiếu, có xem thường, có nghiền ngẫm, nhưng hơn hết là kinh ngạc.

Cô gái này còn nhỏ như vậy, có tài đức gì để Thương Tung Hải đích thân giới thiệu?

Lê Tiếu điểm tĩnh nhìn lại mọi người, hành xử đúng mực: "Chào mọi người, tôi là Lê Tiếu."

...

Gần mười hai giờ, Thương Tung Hải phất tay nói: "Hôm nay chúng ta tiến hành đơn giản thôi, bữa trưa đành để mọi người ăn ở phòng tiếp khách.

Sau khi cuộc họp gia tộc kết thúc, buổi tối sẽ tổ chức tiệc tại phòng ăn."

Không lâu sau, người giúp việc lần lượt bưng đồ ăn lên.

Thương Tung Hải rời ghế bành, ngồi xuống đối diện Thương Ức rồi hỏi quản gia Tiêu: "Thiếu Hành đâu?"

Thiếu Hành là tên tự của Thương Lục.

Họ Thương, tên Lục, tự Thiếu Hành.

Trong cả dòng họ Thương, chỉ có con cháu nhà chính mới được đặt tên tự.

Việc này nhằm kế thừa di huấn của tổ tiên, cũng là cách để tượng trưng cho thân phận.

Quản gia Tiêu cười gượng, cúi đầu giải thích: "Cậu Hai vẫn chưa về tới, nhưng chắc cũng sắp rồi."

"Làm càn, nó không biết hôm nay là họp mặt gia tộc sao?"

Sắc mặt Thương Tung Hải lộ rõ vẻ không vui.

Quản gia Tiêu không dám nói nhiều, dù gì trong mắt cậu Hai thì họp mặt dòng họ Thương cũng chẳng quan trọng bằng buổi họp báo xe sang SSC North America.

...

Bữa trưa ở phòng tiếp khách nhìn qua chẳng khác gì tiệc gia đình bình thường, nhưng vì sự tồn tại của Lê Tiếu lại trở nên kì lạ.

Chẳng hạn như lúc dùng bữa, một Thương Thiếu Diễn trước giờ luôn ngang tàng, kiêu ngạo lại gắp thức ăn cho Lê Tiếu, thậm chí còn tỉ mỉ nhặt hết hành lá và gừng ra.

Thỉnh thoảng hai người lại cúi đâu trao đổi gì đó, ai nấy đều có thể thấy được Thương Thiếu Diễn cưng chiều cô cỡ nào.

Nhưng không chỉ có thế, người khiến cả tộc kinh ngạc hơn lại chính là gia chủ Thương Tung Hải.

Ông là ai nào?

Là lão cáo già có năng lực áp đảo tất cả, dựa vào sức mình ngồi vững chiếc ghế gia chủ nhiều năm, là một người xảo quyệt với những thủ đoạn còn tàn nhẫn hơn cả Thương Thiếu Diễn,

là Dược vương Đông y có thể trị bách bệnh cũng có thể giết người chỉ bằng một toa thuốc.

Một người vẫn luôn lạnh lùng thờ ơ như vậy lại vui vẻ hòa nhã với Lê Tiếu, lúc thì nhắc cô ăn nhiều một chút, lúc lại bảo cô uống trà, cứ như cha đẻ vậy.

Rõ ràng chỉ là giới thiệu tên Lê Tiếu, nhưng sau bữa trưa, cả dòng họ Thương đều không dám xem thường cô.

Dù cô có bản lĩnh hay không, nhưng người có thể được Thương Tung Hải đối xử đặc biệt như vậy cũng đã đủ khiến cả gia tộc phải kiêng dè.

Tại phòng nghỉ Tô Hoa Các.

Thường Phù bước vào phòng khách, đóng sầm cửa lại, lo lắng nói vào trong điện thoại: "Nói lại lần nữa xem?"

Đối phương nhanh chóng thuật lại những điểm quan trọng.

Ánh mắt Thương Phù đanh lại: '"Không thể nào, tôi làm tiền ảo ICO lâu như vậy chẳng ai phát hiện, sao nay lại bị tra ra sơ hở?"

Người ở đầu dây bên kia cũng không biết làm sao, nhìn sàn giao dịch bị khóa trên màn hình, nuốt nước bọt: "Cô Thương, giờ tôi cũng không rõ chuyện này là sao.

Sáng nay trang web vẫn tiến hành giao dịch bình thương, nhưng một tiếng trước bỗng nhiên bị sập.

Hay là cô đến đây một chuyến, chúng tôi thật sự không thể xử lí được tình huống này..."

Thương Phù trầm tư rất lâu, không thể không cứng rắn đưa ra yêu cầu: "Hôm nay tôi không thể trở lại, dù thế nào đi nữa cũng phải cố gắng cầm cự cho tôi.

Nếu không xử lí được thì tìm chuyên gia tài chính khác.

Một người không được thì tìm hết các chuyên gia tài chính hàng đầu Parma về!"

Bất cứ lúc nào cô ta cũng có thể nhanh chóng quay về xử lí, nhưng chỉ riêng hôm nay là không thể.

Nếu cô ta rời đi thì chắc chắn sẽ bỏ lỡ những tin tức quan trọng trong cuộc họp gia tộc, tuyệt đối không được!

Nói xong, Thương Phù cúp điện thoại, nhưng chưa đến ba giây thuộc hạ đã gọi lại.

Cô ta nhìn màn hình sáng lên, lòng nóng như lửa đốt, nhưng không có tâm trạng nghe điện thoại nên thẳng thừng tắt máy.

Cũng vì thế mà cô ta bỏ lỡ tin tức quan trọng: Hôm nay, các chuyên gia tài chính hàng đầu Parma đều "mất tích" tập thể, không thể tìm được bất cứ người nào.

Thương Phù ngồi trong phòng nghỉ hít thở sâu điều chỉnh lại tâm trạng rối bời.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, cô ta không khỏi nghĩ đến Lê Tiếu.

Phải chăng dự án đầu tư xảy ra vấn đề có liên quan đến Lê Tiếu?

Sao có thế!

Mình đề cao cô ta quá rồi.

Một cô gái vừa tốt nghiệp đại học, dù năng lực tạm được, võ vẽ cũng không tệ, nhưng Thương Phù không tin Lê Tiếu còn biết về thị trường tiền ảo.

Chỉ là...

Tối qua Thương Thời ra tay với Lê Tiếu, nhưng đã giờ này rồi mà vẫn chắng có tin tức gì từ cậu ta.

Thương Phù biết khả năng cao là thất bại rồi.

Thật tiếc cho bao năm nay đào tạo cậu ta, đặt nhiều kì vọng như vậy, không ngờ cậu ta chỉ là một tên vô dụng không thể cứu chữa.

Cùng lúc đó ở trong phòng tiếp khách, ba vị trưởng lão và Thương Tung Hải đi ra ngoài, nói rằng muốn đến sân sau bàn chuyện.

Từ đầu bữa ăn đến giờ, Lê Tiếu đã để ý thấy ba vị trưởng lão kia dường như không hài lòng với cô, thậm chí là... có vẻ thù địch một cách khó hiểu.

Trong dòng họ Thương, hội đồng trưởng lão có địa vị ngang hàng với Thương Tung Hải, cái họ gọi là bàn chuyện chắc hẳn có liên quan đến cô.

Lúc này, Lưu Vân đi vào, cúi người nói nhỏ với Lê Tiếu và Thương Úc: "Lão đại, cô Lê, đã đưa Ôn Thời đến rồi."
 
Back
Top Bottom