Đoàn Thục Hoa hoảng hốt, cười giả lả: "Tiểu Viện, không cần phải đến gặp ba ngay bây giờ đâu.
Ông cụ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục..."
Nói cho cùng, bà ta đang chột dạ.
Mấy phút sau, Đoàn Thục Hoa và Đoàn Nguyên Hoằng ảo não ra về.
Hai người đứng cạnh cổng sắt, quay đầu nhìn biệt thự xa hoa của nhà họ Lê.
Đoàn Thục Hoa hậm hực: "Em sẽ không để yên chuyện này đâu."
Đoàn Nguyên Hoằng lắc đầu thở dài: "Thật ra...
Tiểu Viện nói đúng mà, chuyện này vốn chẳng liên quan đến Tiếu Tiếu."
"Cái gì mà chẳng liên quan, anh cũng bị nó tẩy não rồi sao?"
Đoàn Thục Hoa khó chịu với thái độ ba phải của Đoàn Nguyên Hoằng, lạnh lùng liếc ông rồi lên xe.
"Này, Tiểu Hoa..."
Đoàn Nguyên Hoằng gọi với theo, nhưng bà ta đã lái xe đi mất.
Nhìn thấy hai chiếc xe trước cổng lần lượt rời đi qua camera, quản gia vội vào phòng khách thông báo: "Bà chủ, họ đi cả rồi."
Trong phòng khách, Đoàn Thục Viện phất tay với quản gia: "Ừ, ông đi làm việc đi."
Quản gia đi rồi, bà day day hai đầu lông mày, nhìn sang Lê Tiếu: "Tiếu Tiếu, lúc đó bác Hai con đã nói gì?"
Lê Tiếu cúi người cầm tách trà trên bàn đưa cho Đoàn Thục Viện: "Bác bảo con nói với ông ngoại sửa di chúc."
"Hừ, nằm mơ giữa ban ngày!"
Đoàn Thục Viện cười nhạt, ngón tay siết chặt tách trà: "Già đầu rồi còn vì chút tiền mà không biết liêm sỉ."
Bà quay sang nghiêm túc dặn dò Lê Tiếu: "Tiếu Tiếu, nghe mẹ nói, dù ông ngoại cho con thứ gì, con cứ yên tâm nhận lấy, đừng cảm thấy gánh nặng gì hết.
Những chuyện khác để mẹ giải quyết."
Lê Tiêu cong môi, thản nhiên gật đầu: "Dạ."
Đoàn Thục Viện vui vẻ xoa đầu Lê Tiếu rồi nắm lấy tay con gái: "Đừng nghĩ đến mấy chuyện không vui này nữa.
Hai hôm trước mẹ có đi dự tuần lễ thời trang mua cho con mấy bộ quần áo, đang treo trong tủ đồ của con đấy.
Mẹ dẫn con đi xem."
Buổi chiều, Lê Tiếu ngồi trên ban công phòng ngủ hưởng thụ sự yên bình hiếm có.
Mùi thơm nồng từ máy pha cà phê len lỏi trong không khí vô cùng dễ chịu.
Cô mở điện thoại định xem lại tài liệu mà tối qua Lê Thiếu Quyền gửi cho mình.
Đúng lúc này màn hình hiện lên thông báo có một email vừa được gửi đến, Lê Tiếu còn chưa mở ra xem thì Lá Thiếu Quyền lại gọi đến.
"Vừa rồi anh có gửi email cho em.
Daddy à, em đúng là đỉnh thật, người phụ nữ trong chiếc Mercedes đó chính là Thương Quỳnh Anh."
Điện thoại truyền đến giọng nói kinh ngạc của Lê Thiếu Quyền kèm theo tiếng xì mũi.
Lê Tiếu còn chưa nói gì đã nghe Lê Thiếu Quyền kêu rên, tiếng quát mắng của bác Hai vọng vào: "Thằng oắt con, mày gọi ai là daddy hả?"
Lê Thiếu Quyền vừa hét vừa chạy, vất vả trốn được vào phòng vệ sinh mới cầm điện thoại hỏi: "A lô, em còn nghe đấy chứ?"
"Ừm."
Lê Tiếu đáp.
Lê Thiếu Quyền ho khan, bĩu môi: "Để anh nói em nghe, lúc điều tra thông tin của Thương Quỳnh Anh, anh phát hiện ra một chuyện kỳ lạ."
Lê Tiếu vẫn im lặng, Lê Thiếu Quyền nhìn màn hình, nói tiếp: "Người phụ nữ này cũng đến từ Parma, cùng một nơi với người tên Thương...
Thương Thiếu Diễn kia.
Đây là tài liệu anh lén điều tra từ hệ thống của Honker Union, em phải giữ bí mật đấy.
Thêm một chuyện quan trọng nữa, tối qua anh xem lại camera ở giao lộ, em đoán xem anh phát hiện gì nào?
Hôm đó bà ta đâm xe em xong thì đổi hướng đến Sở Nghiên cứu Khoa học.
Em nói xem có lạ không:"
Lê Thiếu Quyền biết chuyện Lê Tiếu trúng tuyển vào Sở Nghiên cứu Khoa học.
Thế nên anh ta mới lấy làm lạ, đâm xe xong không đi sửa lại đến Sở Nghiên cứu Khoa học làm gì?
Chẳng lẽ bà ta đến đó lấy thuốc hóa học sửa xe sao?
Lác này Lê Tiếu ngãng đầu nhìn xa xa.
Có một số việc bỗng trở nên sáng tỏ.
Lê Thiểu Quyền lèm bèm cà buổi trong điện thoại, đại ý dặn dò cô cẩn thận Thương Quỳnh Anh có mục đích khác.
Cúp điện thoại, Lê Tiếu mở email.
Đoạn video mới ghi lại cảnh chiếc Mercedes của Thương Quỳnh Anh lái vào bài đỗ xe trong Sở Nghiên cửu Khoa học.
Mà ngay dòng thông tin của Thương Quỳnh Anh có một dòng chữ đỏ: Phó Chủ tịch Hội đông Nghiên cứu Y học.
Lê Tiểu nheo mắt đầy suy tư, nếu cô nhớ không nhâm thì đại hội giao lưu do Sở Nghiên cứu Khoa học phát động diễn ra ngay sau khi Thương Quỳnh Anh xuất hiện một ngày.
...
Hoàng hôn buông xuống, Lê Tiếu tạm biệt Đoàn Thục Viện, lái xe về phòng thí nghiệm.
Vì là thứ Bảy nên trong tòa thí nghiệm khá yên tĩnh.
Cô vào phòng nghiên cứu thì thấy Viện sĩ Giang và Liên Trinh đang cùng nhau chỉnh lý lại tài liệu.
Hai người nghe tiếng bước chân thì đồng loạt quay đầu.
Thấy cô, Viện sĩ Giang lập tức mỉm cười: "Tiếu Tiếu, không dễ gì mới có được một ngày cuối tuần để nghỉ ngơi, sao trò lại về đây?"
Lê Tiếu bước đến, khoác áo blouse trắng rồi kéo ghế ngồi xuống: "Không có việc gì làm nên em quay lại xem sao."
Viện sĩ Giang lập tức đưa tài liệu trong tay cho cô: "Thế thì tốt quá, chúng ta cùng làm đi.
Em xem lại mấy tài liệu này, nếu thấy ổn thì tuần tới thầy trình lên cho Sở Nghiên cứu Khoa học."
Lê Tiếu nhận tài liệu mở ra xem, làm như vô tình hỏi: "Ngoài Sở Nghiên cứu Khoa học ra, đại hội giao lưu lần này còn đơn vị nào khác tham dự không ạ?"
Viên sĩ Giang đầy kính lão lên, cười ha hà trêu đùa: "Con bé này, tin tức nhạy thật."
Ông vừa nói vừa cầm ly giữ nhiệt trên bàn, nhấp hai ngụm rồi bảo Liên Trình: "Trò nói với em ấy đi."
Liên Trinh gật đầu rồi nhìn Lê Tiểu, nói: "Có Hội đồng Nghiên cứu Y học nữa.
Hôm qua anh và thầy hỏi thăm được, đại hội giao lưu lần này là họ đúng ra tổ chức.
Sở Nghiên cứu Khoa học chỉ phụ trách chỉ đạo thôi."
Đúng như những gì cô suy đoán.
Lê Tiểu nhìn Liên Trinh: "Hình như Hội đồng Nghiên cứu Y học chưa từng tổ chức buổi giao lưu nào như vậy.
Lần này..."
"Nghe nói bọn họ muốn tuyển người mới.
Mấy năm nay, phía Hội đồng không có người mới gia nhập, chắc muốn thông qua lần trao đổi này đề mời chào ủy viên hội đồng mới."
Lê Tiểu nhướng mày không nói gì.
Tầm cỡ của Hội đồng Nghiên cứu Y học vượt lên trên tất cả các phòng thí nghiệm, nếu đưa ra lời chiêu mộ người tài thì quả thật sẽ thu hút không ít nhân tài y học.
Đây là vinh quang, cũng là vình dự.
Không biết Thương Quỳnh Anh đóng vai trò gì trong đó.
Lê Tiếu lặng lẽ ghi nhớ chuyện đại hội giao lưu, sau đó cùng hai người họ chỉnh lý lại tài liệu.
Hôm sau, chín giờ sáng Lê Tiếu mới ngủ dậy.
Trong phòng mờ tối, ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe hở giữa hai mảnh rèm cửa, cô nằm trên giường ngẩn người, một lúc sau mới bước xuống kéo rèm ra.
Trời xám xịt như sắp mưa.
Cô đứng trước cửa sổ nhìn một lúc thì nghe thấy tiếng rung nhẹ từ dưới gối.
Lê Tiếu xoay người lấy điện thoại, thấy tên người gọi trên màn hình thì nhếch môi.
"A lô~" Vừa mới tỉnh dậy nên giọng cô hơi nũng nịu, đôi mắt như phủ tầng hơi sương cũng vương ý cười: "Diễn gia."
"Dậy rồi à?"
Giọng nói quyến rũ của Thương Úc truyền vào tai, vô cùng êm ái.
Lê Tiếu cúi đầu nhìn mũi chân: "Vâng, vừa mới dậy."
Ngay sau đó, Thương Úc nói: "Vậy em xuống lầu đi."
Lê Tiếu nhướng mày, cô không hỏi nhiều, để lại một câu "em xuống ngay" rồi cúp máy.
Cô đã không còn thấy lạ với việc anh nắm rõ giờ giấc sinh hoạt của mình nữa.
Chưa đến mười phút, Lê Tiếu ra khỏi ký túc xá.
Lạc Vũ đang đứng chờ cô ở gần tòa nhà thí nghiệm phía trước.
Lê Tiếu đi đến trước mặt cô ấy: "Chờ tôi lâu chưa?"
Lạc Vũ lắc đầu: "Không lâu.
Vết thương của cô sao rồi?
Có bôi thuốc đúng giờ không?"
Lê Tiếu: "..."
Mới gặp đã hỏi ngay câu chết người như vậy.
Lê Tiếu vô thức thẳng lưng, cô đã quên mất chuyện thoa thuốc.
Lạc Vũ cụp mắt nén cười, bước sang một bên: "Lão đại đang ở trong xe."
"Ồ."
Lê Tiếu đi về phía trước, chợt khựng lại hỏi Lạc Vũ: "Đến sớm vậy định đi đâu thế?"
Lạc Vũ đi sau cô nửa bước, không giấu giếm: "Nghe nói anh Thu mời cơm, tôi đoán chắc anh ta có chuyện muốn tìm cô."
Lại có chuyện gì vậy?
Ông chủ trẻ của Cơ khí Nam Dương đúng là lắm việc thật.
Lê Tiếu đi đến con đường phía trước tòa thí nghiệm liền nhìn thấy chiếc MPV màu đen.
Cửa xe tự động mở ra, gương mặt hớn hở của Thu Hoàn xuất hiện đầu tiên: "Hi, em gái."
Lê Tiếu tiến lên chào hỏi: "Anh Thu."
Thu Hoàn nịnh nọt xuống xe đón cô: "Mau lên xe đi."
Xem ra đúng là có chuyện muốn nhờ rồi.
Trong xe, Lê Tiếu ngồi cạnh Thương Úc, Thu Hoàn cũng chui vào ngồi phía sau.
Xe vừa lăn bánh, Lê Tiếu còn chưa ngồi vững, Thương Úc đã nghiêng đầu nhìn cô, anh ngửi ngửi, ánh mắt lập tức lộ rõ vẻ bất mãn: "Em không bôi thuốc à?"
Lê Tiếu nháy mắt, nhướng mày: "À, em quên mất."
Cô vừa dứt lời, Thu Hoàn chồm người về phía bọn họ, nghiêm túc hỏi: "Em gái bị thương à?
Nghiêm trọng không?
Đế tôi xem xem."
Lê Tiếu và Thương Úc cùng quay đầu nhìn, ánh mắt vô cùng ghét bỏ.
Thu Hoàn vuốt sống mũi, quay về chỗ ngồi yên không nói gì, nhưng nét mặt có vẻ khá sốt ruột.
Hai mươi phút sau, xe dừng tại nhà hàng hải sản Nam Dương.
Vào phòng riêng, Thu Hoàn lập tức rót trà cho Lê Tiếu: "Em gái, nghe nói em thích ăn cua hoàng đế, hôm nay tôi chuẩn bị cả bàn tiệc toàn cua cho em này."
Lê Tiếu ngắm mấy bức tranh vẽ biển treo trên tường, nghiêng đầu hỏi Thương Úc: "Anh Thu sao thế?"
Thương Úc liếc nhìn Thu Hoàn, nói: "Tự cậu nói đi."
Tay rót trà của Thu Hoàn khẽ run, anh ta đặt bình trà xuống, thở dài: "Thế tôi đành nói thẳng vậy.
Chuyện là thế này, tuần trước..."
Thật ra câu chuyện chỉ cần tóm gọn trong một câu, nhưng Thu Hoàn lại bôi ra tận năm phút.
Anh ta nói xong, Lê Tiếu tổng kết một câu: "Hàng của anh bị anh trai tôi chặn lại?"
"Đúng vậy."
Mặt mũi Thu Hoàn sầm sì, muốn nổi giận nhưng ngại quan hệ giữa Lê Tiếu và Thương Úc nên chỉ có thể hừ lạnh: "Nói anh trai em là thổ phỉ cũng không quá đáng đâu.
Trên tuyến đường ở biên giới, anh ta không chặn ai mà cứ đi chặn đống linh kiện của nhà máy cơ khí bên tôi."
Cái tên Lê Tam trời đánh này!