Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT-Q1] Siêu cấp cưng chiều

[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 140 Con gái cưng quá hiếu thảo


Không thấy ông nối giận, Đoàn Diệc Tuyên đinh ninh là mình đúng nên nói tiếp: "Tiếu Tiếu đừng hiểu lầm, chị nói thế cũng vì sợ em bị lừa thôi.

Hay là... tìm người giám định thử xem.

Nếu là đồ thật thì đương nhiên là tốt rồi, lỡ đâu là hàng giá, há chẳng phải ông nội đã mừng hụt sao?"

Ông cụ Đoàn không vui liếc Đoàn Diệc Tuyên: "Tuyên Tuyên, cháu nói gì thế?"

"Ha!"

Khi mọi người đang thảo luận xem đồ thật hay giả, Lê Ngạn cười một tiếng: "Em họ à, thiếu hiểu biết thì đừng lên tiếng.

Không nhận ra ký hiệu trên hộp à?

Từ khi nào mọi người nghe nói đồ lấy từ hội đấu giá Venus là giả vậy?"

Lê Ngạn vừa dứt lời, Lê Quân cũng đặt ly trà xuống, mặt mày nghiêm túc: "Diệc Tuyên à, nếu như em khẳng định chúng là đồ giá, vậy ngày mai anh sẽ phái người hẹn gặp người phụ trách hội đấu giá Venus, điều kiện tiên quyết là em phải đưa ra được chứng cứ."

Mặt mày Đoàn Diệc Tuyên tái mét.

Cô ta có thể nhắm vào Lê Tiếu, nhưng không dám tùy tiện gây hấn với Lê Ngạn và Lê Quân.

Hai ông anh họ này, một người là quan lớn Nam Dương, một người là doanh nhân kiêm nghệ thuật gia, chỉ cần động ngón tay cũng có thể tiêu diệt cả nhà họ Đoàn.

Có tiền, có quyền, có địa vị, khác hắn với Lê Tiếu.

Lúc này sắc mặt của Đoàn Nguyên Hoằng cũng khó coi, ông trừng mắt nhìn Đoàn Diệc Tuyên, ngăn cô ta sau lưng mình, cười với Lê Quân: "Tiểu Quân, Tiểu Ngạn à, Diệc Tuyên còn nhỏ, cháu đừng nghe em nó nói linh tinh, em nó không có ý đó."

Kịch hay qua đi, quà được mở hết, Đoàn Diệc Tuyên hoảng hốt quay lại chỗ mà mãi vẫn chưa bình tĩnh nổi.

Tại sao lại thế?

Món quà cô ta chuẩn bị lâu như vậy vẫn thua Lê Tiếu.

Trong sảnh, Đoàn Cảnh Minh vẫn còn đứng trước bàn thưởng thức quà Lê Tiếu tặng, những người khác lần lượt ngồi xuống, không ai lên tiếng.

Đoàn Diệc Lang nhìn em gái ngồi cạnh mình, không khỏi lắc đâu thở dài: "Em xem, em cần gì phải thế?

Lại tự chuốc lấy nhục."

Đoàn Diệc Tuyên cắn môi trợn mắt nhìn anh ta, hẳn học nói: "Nếu chúng ta giàu như thế thì em cũng có thể tặng đồ cổ cho ông nội."

Ngay lập tức, mọi người đồng loạt nhìn Đoàn Diệc Tuyên.

Đoàn Diệc Lang căng thẳng, đang muốn khiến trách cô ta thì Đoàn Thục Viện im lặng bấy lâu chợt đanh mặt nói: "Tuyên Tuyên, thể nào gọi là giàu thì có thể tặng đồ cổ?

Quà tặng ông là ở tấm lòng có thể dùng tiền tài cân đo đong đếm sao?"

"Cô Ba à, cháu..."

Đoàn Thục Viện bất mãn quay đi , hoàn toàn không muốn nghe cô ta giải thích.

Bâu không khí trở nên nặng nề.

Khoảng mấy phút sau, Đoàn Cảnh Minh cẩn thận đóng nắp nộp, ôm lên như vật quý, sợ va chạm sứt mẻ.

"Được rồi, quà mọi người tặng ông đều thích cả, không nên tranh cãi vì chuyện vặt vãnh như vậy."

Đoàn Cảnh Minh quay lại chỗ, đặt cái hộp ở bên cạnh, quên luôn cái nghiên mực mà Đoàn Diệc Tuyên tặng trước đó.

Đúng lúc này, người giúp việc ngoài sảnh bước nhanh đến, thì thầm mấy câu bên tai quản gia rồi lại vội vã rời đi.

Đoàn Cảnh Minh nghi hoặc, vuốt ve cái hộp trong tay, hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Quản gia nhìn Lê Tiếu vừa mừng vừa sợ, nói năng không mạch lạc: "Thưa ông, Tiếu Tiếu còn một món quà lớn hơn cho ông, vừa được đưa đến, đang ở ngoài cửa."

Lê Tiếu: Sao cô lại không biết?

Cả ông bà Lê cũng ngạc nhiên nhìn cô, cảm động vô cùng.

Cô con gái cưng quá hiếu thảo!
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 141 Sở thích giống nhau, rất xứng đôi


Chưa đến năm phút, bốn năm người giúp việc mang món ,quà lớn phủ vải đó từ ngoài cưa vào sảnh.

Mà sau lưng bọn họ... có cả Lạc Vũ.

Lê Tiếu đỡ trán: Cô biết đại khái là ai đưa đến rồi!

"Tiếu Tiếu à, đó là gì thế?"

Đoàn Cảnh Minh nhìn món quà mà người giúp việc mang tới, bề ngoài có vẻ là bình phong.

Lê Tiếu mím môi đứng dậy, bước đến chỗ Lạc Vũ, lắng lặng nhìn đối phương.

Lạc Vũ gật đầu, thong thả nói: "Ông cụ Đoàn, đây là bình phong phúc lộc thọ bằng gỗ long não nghìn năm mà cô Lê tặng ông.

Nghe nói mùa hạ gần sông Nam Dương có nhiều muỗi, vừa khéo bình phong gỗ long não này có công hiệu đuổi muỗi, giúp ngon giấc."

Đoàn Cảnh Minh vui mừng quá đỗi: "Gỗ long não nghìn năm?

Ôi chao, cháu gái cưng của ông à, cái này phải tốn biết bao chứ!"

Lê Tiếu nhìn xuống đất, cô cũng muốn biết lắm...

Người giúp việc đặt bình phong xuống, Lạc Vũ tiến đến kéo tấm vải đỏ lên, bức bình phong chạm trố phúc lộc thọ đập vào mắt, màu sắc đậm nét, điêu khắc tinh tế, trong không khí còn thoang thoảng mùi gỗ long não.

Đoàn Cảnh Minh bấn loạn, thích đến nỗi chạm vào không muốn buông tay, vội gọi người giúp việc đưa vào phòng ngủ ở sân sau, Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Lạc Vũ gật đầu chào, lúc xoay người thì nói nhỏ với Lê Tiếu: "Tôi chờ cô ở ngoài cửa chính."

Lê Tiếu khẽ gật đầu.

Nửa tiếng sau, Đoàn Cảnh Minh gọi con cái cùng ông chơi mạt chược.

Vì chiều còn có việc nên Lê Quân và Lê Ngạn ra về trước.

Lê Tiếu lại đến sân sau ngồi trên ghế xích đu tận hưởng sự yên tĩnh, thuận tiện lấy điện thoại nhắn tin WeChat với Thương Úc.

Lê Tiếu: Diễn gia, bình phong gỗ long não là anh đưa đến à?

Đã hơn hai giờ chiều, chắc họ đã đến Parma.

Tin nhắn gửi đi chưa tới ba phút, anh đã nhắn lại hai dòng.

Thương Úc: Phải.

Thương Úc: Tấm lòng.

Lê Tiếu nhìn nội dung tin, ánh mắt lóe lên, gõ mấy chữ: Cảm ơn Diễn gia tiền nhiều chơi lớn.

Thương Úc: Chuyện nhỏ.

Lê Tiếu nhoen miệng cười, đắn đo một lúc, cuối cùng gửi emoji [hoa hông] cho anh.

Lần này Thương Úc không trả lời, nhưng nụ cười bên môi Lê Tiếu lại tươi hơn.

Có đôi lời cô sẽ không vạch trần.

Bởi vì nếu như bình phong kia đại biểu tấm lòng của Thương Úc, Vậy Lạc Vũ sẽ không dùng danh nghĩa của cô để tặng cho ông ngoại.

Chắc là lo tối qua cô ở biệt thự

Nam Dương không có thời gian chuẩn bị quà chu đáo, nên mới tặng thay cụ.

Mấy phút sau, Lê Tiếu đứng dậy đi thắng ra cửa.

Bên đường, Lạc Vũ đang ngồi hút thuốc trong xe.

Thấy Lê Tiếu đi ra, cô ta đẩy cửa xe: "Giờ đi à?"

Lê Tiếu khẽ lắc đầu, dựa vào đầu xe, hỏi Lạc Vũ: "Bức bình phong đó không phải mua đấy chứ?"

Gỗ long não nghìn năm vô giá!

Lạc Vũ gẩy tàn thuốc, đáp: "Ừm, là đồ sưu tầm riêng của lão đại."

Lê Tiếu hiểu ra, nhíu mày: "Anh ấy thích bình phong à?"

Lạc Vũ liếc nhìn Lê Tiếu, đắn đo mấy giây mới đáp: "Không chỉ thế, thứ anh ấy sưu tầm nhiều nhất là ngọc thạch... và cả súng."

Lê Tiếu mim môi, cụp mắt.

Ừm, sở thích của hai người bọn họ gần giống nhau, đúng là xứng đôi!

Thật ra những lời này của Lạc Vũ cũng có ý thăm dò.

Cô ta muốn xem thử, nếu Lê Tiếu biết sở thích sưu tầm súng của đại ca thì sẽ có phản ứng gì.

Liệu Lê Tiếu có kinh ngạc hay thậm chí sợ hãi không.

Dù thân phận của anh Ba Lê Tiếu ở biên giới không thấp, nhưng cô ta không cho rằng Lê Thừa lại nỡ để Lê Tiếu tiếp xúc với mặt trái xấu xí trên đời.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 142 Không được sao?


Lạc Vũ nhìn Lê Tiếu không chóp mắt, muốn thăm dò từv ẻ mặt đối phương.

Nhưng Lê Tiếu thản nhiên trông về phương xa, lời nói ra lại khiến người nghe giật mình: "Anh ấy sưu tầm loại súng gì thế?"

Qua một lát, Lê Tiếu không nhận được câu trả lời của đối phương nên liếc mắt nhướng mày: "Không thể nói à?"

Vấn đề nằm ở 'không thể nói' sao?

Không đợi Lạc Vũ phản ứng, Lê Tiếu đã bĩu môi: "Thế thì thôi."

Sau này có cơ hội, tự cô sẽ hỏi Thương Úc.

Lê Tiêu quay đi, ngón tay đang kẹp điếu thuốc của Lạc Vũ siết chặt, bước tới hỏi: "'Cô am hiểu về súng vậy à?"

Người nhà họ Lê thật sự chịu để Lê Tiếu tiếp xúc với vũ khí sao?

"Không được sao?"

Lê Tiếu quay đầu nhìn Lạc Vũ, không đáp mà hỏi ngược lại.

Khóe môi Lạc Vũ giật giật, ánh mắt dò xét nhưng không nói gì.

Lê Tiếu lạnh nhạt trề môi, đi thắng vào biệt thự.

Bảy giờ tối, dùng bữa xong thì mọi người lần lượt rời khỏi biệt thự Tông Lư.

Đoàn Cánh Minh lưu luyến tiễn mọi người đến cửa, dỡi mắt nhìn theo họ rời đi.

Trước khi tạm biệt, Đoàn Diệc Tuyên đứng bên cạnh chiếc Lexus của nhà mình, nhìn Lê Tiếu bước lên chiếc Mercedes mà vừa đố kị vừa ghen ghét.

Cô ta cũng có xe, nhưng chỉ là một chiếc Infiniti tầm thường, hoàn toàn thua xa chiếc G-Class cao cấp của Lê Tiếu.

Đoàn Diệc Lang ngồi ghế sau, hạ cửa kính xuống gọi cô ta: "Đừng nhìn nữa, mau lên xe."

Đoàn Diệc Tuyên khó chịu trợn mắt nhìn anh, vừa vào xe đã làu bàu: "Chờ em vào được Tập đoàn Diễn Hoàng rồi sẽ tự mua xe cho mình."

Đoàn Nguyên Hoằng nhìn cô ta qua kính chiếu hậu: "Tuyên Tuyên, người một nhà với nhau mà sao cứ so đo thế con."

Bà Đoàn ngồi ghế phó lái không vui lẩm bẩm: "Ông còn không biết xấu hổ à, nhìn xem ông là anh Cả mà có chút uy nghiêm nào trước mặt em gái và em rể mình không?"

"Ông cụ nhà cũng vậy, Tuyên Tuyên nhà chúng ta cất công chạy đến núi Bàn Cổ mang nghiên mực về, thế mà chẳng bằng mấy thứ rách nát của Lê Tiếu."

"Đoàn Nguyên Hoằng, ông đúng là hèn nhát, em rể giàu có đến thế mà không biết đường nịnh bợ, ông xem gia đình chúng ta sống thế nào?

Sao ông không học em trai Đoàn Nguyên Huy của ông một chút vậy hả?"

Thật ra gia đình nhà bác Cả đã được xem là giàu có rồi, nhưng lòng người mãi mãi không biết đủ.

Được mẹ bênh nên Đoàn Diệc Tuyên càng hăng: "Phải đấy, mẹ nói đúng, chú Út không những nịnh bợ dượng mà còn thiên vị Lê Tiếu.

Nghe nói luận văn tốt nghiệp của cô ta nhờ chú út nên mới được thông qua đó."

"Được rồi, nói mấy thứ này có ích gì?"

Đoàn Nguyên Hoằng khó chịu nhìn mẹ con họ: "Người ta giàu có là việc của người ta, so gì mà so.

Người nhà với nhau, nói gì mà nịnh với chả nọt."

"Ông..."

Bà Đoàn tức giận liếc mắt không muốn tranh cãi thêm, sau đó quay sang Đoàn Diệc Tuyên: "Tuyên Tuyên à, đừng nghe ba con.

Nghe nói gần đây con đã lọt vào kỳ sát hạch cuối của Tập đoàn Diễn Hoàng rồi phải không, nhớ thể hiện cho tốt, chờ sau này con thăng quan tiến chức, mình cũng mua đồ cổ để nhà họ Lê phải hâm mộ."

"Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ cố gắng!"

Sau khi rời biệt thự, ba chiếc xe của Lê Tiếu, ông bà Lê và Lạc Vũ nối nhau chạy trên đường quốc lộ ven sông.

Trời dần tối, khi luồng ánh sáng cuối cùng khuất nơi chân trời, đèn đường hai bên cũng vừa khéo sáng lên.

Một tay Lê Tiếu điều khiên xe, tay trái gác lên cửa xe, thỉnh thoảng liếc nhìn xe sau.

Xe của Lạc Vũ vân luôn xuất hiện trong tầm mắt, duy trì khoảng cách vừa phải với xe cô.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 143 Lạc Vũ bị bao vây


Gió đêm và hơi ẩm ven sông tràn vào qua cửa xe, thổi tung mái tóc Lê Tiếu.

Cô định kéo cửa xe lên thì đúng lúc này, ở làn xe đối diện có ba chiếc xe con màu đen lao đến, tốc độ phải hơn 80km/h làm cuộn lên một đợt gió mạnh thét gào.

Lê Tiếu chau mày, ngay lúc kéo cửa kính lên thì nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với mặt đất chói tai ở phía sau.

Cô nhìn qua gương chiếu hậu thì phát hiện ba chiếc xe màu đen kia cua gấp để quay đầu, hơn nữa còn kẹp xe của Lạc Vũ ở giữa theo thế hình tam giác.

Quốc lộ ven sông có làn đôi, lúc này không có nhiều xe, ở giữa không có rào chắn giao thông.

Xe của Lạc Vũ bị kìm kẹp hai bên, mà chắn ngay phía trước là xe con màu đen buông rèm che đang không ngừng lắc lư, ý đồ ép chiếc SUV phải dừng lại.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, dù Lê Tiếu đã giảm tốc độ, nhưng vì đường quốc lộ quanh co, khoảng cách xe phía sau dần bị kéo giãn.

Lê Tiếu nheo mắt, gõ gõ vô lăng.

Ba chiếc xe con đó rõ ràng nhắm vào Lạc Vũ.

Ngay lúc Lê Tiếu định quay đầu xe thì điện thoại đặt trên ghế phó lái chợt reo, Lê Quảng Minh gọi tới.

Lê Tiếu ấn nghe qua bluetooth, giọng nói hoài nghi của Lê Quảng Minh truyền đến: "Tiếu Tiếu à, sao hai đứa không theo kịp thế?"

"Ba, con và bạn có việc cần xử lý, mọi người về trước đi, không cần chờ bọn con đâu."

Về tình về lý, Lê Tiếu đều tính quay lại xem sao.

Lê Quảng Minh đồng ý, nhưng vẫn nhắc nhỏ: "Vừa rồi ba thấy có ba chiếc xe chạy ngược chiều nhanh lắm, chắc là đám đua xe đường phố, mấy đứa phải tránh xa ra đấy."

Lê Tiếu vâng lời rồi nhanh chóng cúp máy.

Lúc này, qua gương chiếu hậu, cô không còn thấy Lạc Vũ và ba chiếc xe kia đâu.

Cô đánh tay lái, bánh xe ma sát trên đường quốc lộ tạo ra vết vệt đen rõ ràng.

Sau khi quay đầu, cô đạp ga chạy lại theo đường cũ.

Lúc này bên lê đường, dưới ánh đèn nhập nhoạng, xe của Lạc Vũ đã bị ép dừng lại, hình như đâm vào đuôi xe đằng trước.

Bốn chiếc xe dừng lại giữa đường, mấy chiếc xe phía sau buộc phải dừng lại cách đó không xa, bấm còi inh ỏi, trong đó có cả chiếc Lexus của bác cả Đoàn Nguyên Hoằng.

Lê Tiếu giảm tốc độ, dừng xe ở làn đường đối diện.

Cô hạ hờ cửa kính xe xuống, đánh giá tình huống bên ngoài.

Lạc Vũ đang dựa người bên cửa xe, miệng ngậm điếu thuốc, dáng vẻ khá ngông cuồng.

Cùng lúc đó, cửa của ba chiếc xe con mở ra, khoảng bảy tám người lập tức lao xuống.

Họ đều mặc đồ đen, nét mặt hung hãn, nhìn như đám giang hồ.

Lạc Vũ khoanh tay trước ngực, miệng cắn thuốc lá, phả một làn khói trăng, nheo mắt khiêu khích: "Đồng loạt xông lên hay từng người một?"

Dường như cô ta đã quá quen thuộc với tình cảnh như vậy.

Người đàn ông ao đen cao trên mét chín đi tới trước mặt Lạc Vũ, nhìn xuống, cất tiêng chỉ hai người nghe được: "Xem ra cô Vũ hoàn toàn không biết sọ?"

Lạc Vũ thoáng lui ra sau, nhìn đôi mắt tối tăm của đối phương, sau đó phun khói vào mặt gã: "Bại tướng dưới tay thì có gì phải sợ?"

Gã đàn ông không giận mà còn cười: "Bại tướng dưới tay?

Cô Vũ thử đoán xem, hôm nay ai thắng ai thua?"

Vừa dứt lời, gã bỗng ra tay, nắm đấm nhanh và mạnh mẽ nhắm thẳng mặt Lạc Vũ.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 144 Trúng kế


Lạc Vũ cảnh giác ngả người ra sau, khó khăn lắm mới tránh 1 được thế tấn công của đối phương.

Ngay sau đó, bảy tám tên côn đồ xung quanh cũng đồng loạt xông lên.

Lê Tiếu ngồi trong xe nhìn Lạc Vũ bị bao vây, vẻ mặt vẫn lạnh.

Quan sát theo tình hình thì tạm thời Lạc Vũ ngang tay với tám gã này.

Hơn nữa từ thế tấn công và mức độ nhạy bén của Lạc Vũ thì thấy ứng phó rất thành thạo, chắc cũng là tuyển thủ đã trải qua trăm trận.

Lê Tiếu thấy mình quay lại hơi thừa.

Đối với một trong bốn trợ thủ của Thương Úc, làm gì có chuyện không giải quyết được mấy tên giang hồ này.

Nhưng không ngờ ngay lúc này, gã áo đen cầm đầu nắm được chỗ yếu, bỗng nghiêng người nhấc chân đá vào bụng Lạc Vũ.

Dù Lạc Vũ tránh được, nhưng vẫn bị mũi giày của đổi phương đá trúng eo.

Tám gã đàn ông tấn công cô ta không ngừng, Lạc Vũ có mạnh hơn nữa thì cũng không khỏi trúng vài đòn.

Cô ta lui về sau hai bước, phun đầu thuốc trong miệng ra, nghiến răng, dường như đang tìm đường đột phá vòng vây.

Nhưng sau khi gã đàn ông kia đá Lạc Vũ một cước thì giơ tay lên ra hiệu, những người khác cũng lập tức ngừng công kích.

Gã phúi cổ áo, giều cợt: "Cô Vũ à, mới đó không gặp, sao bản lĩnh của cô lại sa sút thế?"

"Mới đó không gặp, mày vẫn lèm bèm như vậy."

Đối mặt với lời đáp trả trào phúng của Lạc Vũ, đối phương cũng không giận mà còn thích thú rút một con dao sắc bén trong túi ra, vung vẩy trên tay: "Cô Vũ à, so miệng lưỡi cũng chẳng ý nghĩa gì.

Chi bằng, cô nhìn thử con dao này đi, nhận ra nó chứ?

Để tôi nhắc cô, lúc ấy tôi dùng nó rạch từng đường trên người Thanh Vũ, sâu đến tận xương.

Sao nào, cô có muốn thử không?"

Nhắc đến Thanh Vũ, sắc mặt Lạc Vũ lập tức thay đổi.

Lê Tiếu ở trong xe cũng nheo mắt, Thanh Vũ với tình trạng tử vong kinh khủng trong nhà quàn kia là do họ sát hại?

Nói vậy, đám người này là đối thủ của Diễn Hoàng.

Lúc này, phản ứng của Lạc Vũ đều lọt vào mắt đối phương.

Gã đàn ông tiếp tục vung dao găm, cười gian xảo: "Chậc, nói ra cũng đáng tiếc, người trẻ tuổi ưu tú như vậy, chỉ vì bảo vệ bí mật nghiên cứu của các người mà mất mạng."

"Cô Vũ à, mọi người đều kiếm cơm cả, có phải cô cũng thấy thật không đáng?

Hay là... chúng ta làm giao dịch đi?

Chỉ cần cô nói ra điều tôi muốn biết, tôi sẽ để cô đi.

Nếu không, bốn trợ thủ của Thương Thiếu Diễn e là sau này chỉ còn lại ba đấy."

Tên này lắm lời thật.

Lạc Vũ nhổ nước bọt: "Mày nằm mơ đi!"

Lúc này, gã đàn ông cảm thấy lời uy hiếp của mình đường như có tác dụng, lại khuyên nhủ chân thành: "Cô Vũ à, đừng từ chối tôi nhanh thế chứ.

Cô cẩn thận cân nhắc xem, tôi chờ cô."

"Đương nhiên, cô cũng đừng trông mong sẽ có người đến cứu cô.

Đêm nay sẽ không có ai xông vào con đường này được đâu!"

"Huống chi, sáng nay Thương Thiếu Diễn đã rời khỏi Nam Dương, cô tưởng tôi không biết sao?"

Lời nói ám chỉ Thương Thiếu Diễn không có ở đây, sẽ không ai đến cứu cô ta đâu.

Sắc mặt Lạc Vũ không thay đổi, cô ta nhìn dao găm trong tay gã, cánh mũi phập phồng, trong mắt lộ vẻ tàn nhẫn: "Thanh Vũ là do mày giết?"

"Đúng thì sao?

Muốn tính sổ tao à?"

Gã đàn ông phách lối nhướng mày, đưa dao găm lên ngửi: "Cô nhắc tôi mới nhớ, hình như trên đây vẫn còn mùi máu của nó này."

"Tên khốn nhà mày!"

Lạc Vũ tức tối gầm lên, khi đám người chưa kịp phản ứng thì cô ta đã nhanh nhẹn vung quyền tới.

Thấy thế, Lê Tiếu chau mày thở dài.

Lạc Vũ sẽ thua thôi!

Rõ ràng đối phương đã cố khích tướng, gãi đúng chỗ ngứa của Lạc Vũ.

Quả như dự đoán, ngay lúc Lê Tiếu đẩy cửa xuống xe, Lạc Vũ đang nổi giận mất khôn lâm vào rối loạn.

Từng chiêu thức của cô ta đều liều mạng công kích đối phương, nhưng tên áo đen kia gặp chiêu nào phá chiêu đó, tránh được mọi thế tấn công.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 145 Bắt giặc phải bắt tướng trước


Lê Tiếu vừa xuống xe, Lạc Vũ đã vì thế tấn công hỗn loạn mà trao cơ hội cho gã đàn ông kia.

Đối phương vung dao găm, tuyệt tình cắm vào vai trái của Lạc Vũ, máu tươi văng tung tóe.

Sau đó gã nâng cùi chỏ thúc một cú thật mạnh vào cằm Lạc Vũ, ghì cổ đè cô ta trên nắp cabo.

Yết hầu vốn là vị trí yếu ớt nhất của con người, thủ đoạn tấn công này cực giống những kẻ liều mạng.

Yết hầu Lạc Vũ bị siết chặt cả người nằm ngửa trên nắp cabo, nhưng ánh mắt giận dũ vẫn quyết không chịu thua.

"Mày bảo hôm nay ai là bại tướng dưới tay?"

Cánh tay nồi đầy gân xanh của gã đàn ông đè mạnh trên cổ Lạc Vũ.

Thấy cô ta không nói nên lời, nụ cười của gã càng điên cuồng hơn.

Vào lúc này, những chiếc xe bị chặn lại phía sau không dám bấm còi nữa.

Ai nấy đều dè dặt lùi xe từng chút một, sợ tình cảnh ẩu đả ác liệt này sẽ liên lụy đến mình.

Lạc Vũ bị bắt, không nói một lời, chỉ có cặp mắt đỏ au nhìn chằm chằm tên áo đen.

Chắc vì bị ánh mắt của cô ta kích thích, gã nghiến răng, thúc đầu gối vào bụng Lạc Vũ, mặt mày ác độc: "Mày còn nhìn vậy nữa, tao sẽ,..."

"Sẽ làm sao?"

Đột nhiên, một giọng nói biếng nhác đặc trưng vang lên từ phía sau.

Mọi người giật mình, rồi rít quay đầu lại.

Dưới ánh đèn đường lu mở, Lê Tiếu đút tay vào túi thong thả đi đến.

"Cô đang nói chuyện với tôi à?"

Gã xoay người, cùi chỏ đang kìm Lạc Vũ lơi lỏng đi, đánh giá Lê Tiếu.

Một cô nàng vô cùng xinh dẹp, vóc dáng nhỏ nhắn, trông rất yếu ớt.

Lê Tiếu nhìn đầu vai Lạc Vũ, phán đoán sơ lược vị trí của dao găm không tổn thương đến chỗ hiểm.

Ừm, không chết được.

Lạc Vũ nghe tiếng Lê Tiếu, trong mắt lướt qua sự căng thẳng và chán ghét.

Rốt cuộc cô có biết tình thế bây giờ ra sao không?

Đột ngột quay lại như vậy rõ ràng là thêm phiền!

Lạc Vũ vùng vẫy, cố nén đau gầm nhẹ: "Cút!"

Tự cô ta còn không lo nổi thân mình, không thể kéo cả Lê Tiếu vào đường cùng này được.

Lê Tiếu lạnh nhạt lườm Lạc Vũ: "Người lâm trận mà rối trí không có tư cách mở miệng!"

Gã đàn ông nghe đối thoại của hai người mà phản ứng hơi chậm chạp.

Cô nàng xinh đẹp trước mặt có lai lịch thế nào?

Nhưng bọn họ còn chưa kip phản ứng, Lê Tiếu đã hỏi: "Đánh tiếp không?

Không đánh thì cút!"

"Cô...

ối!"

Gã đàn ông còn muốn châm chọc đôi câu, nhưng chưa kịp nói thì Lê Tiêu đã xoay người đá thắng lên mặt gã.

Cú tấn công bất ngờ khiến gã hoàn toàn không kịp phản ứng, bụm mặt va vào thân xe bên cạnh, vì thế mà Lạc Vũ cũng lấy lại được tự do.

Cô ta lảo đảo đi đến cạnh Lê Tiếu, chắn trước mặt cô.

Lê Tiếu chau mày, gạt cô ta ra: "Bại tướng, tránh ra!"

"Khốn kiếp!

Xông lên hết cho tao!"

Tên đàn ông xoa cằm, vung tay lên, cả đám lại bắt đầu tấn công.

Lạc Vũ bị thương, lòng rối như tơ vò, gắng gượng muốn chặn hết công kích giúp Lê Tiếu, nhưng chẳng có tác dụng.

Trong lúc mơ hồ, cô ta lại nghe một câu giễu cợt: "Cô không hiểu đạo lý muốn bắt giặc thì phải bắt tướng trước à?"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 146 Người mà chúng mày không thể dây vào


Lời vừa dứt, Lạc Vũ chỉ thấy một bóng đen lướt qua, sau đó tận mắt thấy Lê Tiếu nhẹ nhàng tung người lên, một chân đạp đầu gối phải của gã đàn ông, đầu gối chân kia thúc mạnh vào cằm đổi phương.

Tàn nhẫn đến nỗi sức lực tung ra đủ để gã này hộc máu, dường như đã cắn nát đầu lưỡi.

Chiêu này khiến Lạc Vũ cảm thấy máu toàn thân như đông lại.

Thậm chí cô ta còn chưa kịp phản ứng thì mọi người đã dừng tay.

Còn về nguyên nhân...

Lê Tiếu đang cầm con dao găm kia kề trên cổ gã đàn ông.

Lạc Vũ ngẩn người nhìn bả vai mình.

Quả nhiên... dao găm đã biến mất.

Cô ta rút dao găm khỏi bả vai mình lúc nào thế, sao không có cảm giác gì?

Lúc này, miệng gã đàn ông vẫn còn đang trào máu, mắt đỏ ngầu, con dao găm lạnh lẽo kề trên cổ khiến gã không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lê Tiếu đè mạnh hơn, lưỡi dao sắc bén lập tức rạch trên da gã: "Đánh nữa không?"

Gã không dám thở mạnh, đây là lần thứ hai gã thua trong tay phụ nữ, lần đầu là Lạc Vũ.

"Cô em, biết tôi là ai không?"

Dù nói không mạch lạc nhưng gã vẫn lên giọng uy hiếp.

Lê Tiếu nhíu mày, thản nhiên nói: "Người sống hoặc người chết, tự chọn đi."

Gã đàn ông không trả lời, như đang nghiền ngẫm dụng ý của cô.

Lê Tiếu quay đầu nhìn Lạc Vũ: "Chân còn chưa gãy thì lên xe chờ tôi."

"Cô..."

"Đừng lảm nhảm nữa!"

Lê Tiếu quát lên, ánh mắt sắc bén.

Lạc Vũ do dự mãi, cuối cùng đành nhìn chằm chằm đối phương rồi lùi ra sau từng bước một.

Gã đàn ông thừa dịp Lê Tiếu phân tâm, chợt tóm cổ tay cô, vừa định ghì cô thì bỗng dưng ngực cứng ngắc, bên tai truyền đến mấy chữ nhẹ tênh: "Đừng nhúc nhích."

Gã trừng Lê Tiếu, tầm mắt cứng đờ nhìn xuống, một khẩu Desert Eagle vàng chói chĩa thẳng vào ngực.

Khoảng cách của hai người rất gần, áo khoác của gã cũng vừa khéo che đi họng súng, người ngoài hoàn toàn không thấy rốt cuộc cô đang cầm thứ gì.

Lê Tiếu chậm rãi lên nòng, nhếch mép: "Tối nay, để bọn tôi đi hoặc là... các người chết chắc."

Vẻ mặt gã đàn ông dữ tợn: "Cô là ai?

Dám dùng súng ở Nam Dương?"

Lê Tiếu chĩa họng súng lên ngực gã, cười nhạt: "Người mà chúng mày không thể dây vào, muốn thử không?"

Ai dám thử chứ?

Dù động tác của họ có nhanh đi chẳng nữa thì có thể nhanh hơn súng sao?

Lại còn là khẩu súng Desert Eagle vàng kim, cả thế giới không quá một trăm chiếc.

Gã đằng đằng sát khí trợn mắt nhìn Lê Tiếu, ngông cuồng tuyên bố: "Cô sẽ hối hận."

"Tôi trả lại nguyên vẹn lời này cho anh!"

Vẻ mặt Lê Tiếu thản nhiên, sau đó hướng về phía đám côn đồ: "Bảo họ đi trước, anh ở lại."

Gã sợ ná thở: "Cô muốn gì?"

"Cứ làm theo là được, nói lắm thế?"

Lê Tiếu chẳng mấy kiên nhẫn.

Dù không cam lòng, nhưng vì mạng sống mà gã không thể không ra hiệu cho thuộc hạ rút quân.

Sau khi ba chiếc xe con rời đi với tốc độ rùa bò, Lê Tiếu thu lại dao găm, hất cằm với gã: "Giao điện thoại ra."

"Khốn kiếp..."

Gã còn chưa dứt lời đã thấy tay Lê Tiếu muốn cướp cò, thế là tá hỏa đưa điện thoại trong túi cho cô.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 147 Người này là Lê Tiếu sao?


Lê Tiếu cầm điện thoại của đối phương cho vào túi áo khoác.

Trong bóng đêm, gã đàn ông cần thận quan sát từng động tác của Lê Tiếu, sợ cô bóp cò sẽ khiến mình mất mạng.

Lúc này, Lê Tiếu dùng họng súng chọt vào gã, bảo gã lùi lại.

Gã làm theo, nhưng ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm cô: "Chắc chắn cô sẽ hối hận."

Lê Tiếu thản nhiên liếc gã, bình tĩnh nhét khẩu Desert Eagle ra sau lưng.

Lúc quay đi, cô vung tay, dao găm sắc bén lập tức đâm vào bắp đùi gã.

"Ối..."

Gã hét lên, cả người đổ lên đầu xe.

Gã gồng sức đỡ thân mình, mặt mày dữ tợn hận không thể bằm vằm Lê Tiếu ra.

Con dao găm đó đâm sâu vào da thịt, máu chảy không ngừng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Lê Tiếu nhíu mày, đi tới rút dao ra, cười ôn hòa: "Tạm biệt."

Gã đàn ông: Xong rồi ư?

Đâm bắp đùi của gã rồi cứ thế mà đi?

Gã còn tưởng tối nay khó thoát được rồi cơ.

Quả nhiên là con nhóc không có đầu óc.

Sau này chắc chấn tao sẽ khiến mày phải hối hận vì những hành động hôm nay, Lê Tiếu đi thẳng lên xe, Lạc Vũ ngồi ghế phó lái bên cạnh nhìn cô không hề chớp mắt như rất lạ lẫm.

Lê Tiếu ném dao găm trong tay vào lòng Lạc Vũ, chẳng thèm nhìn cô ta mà gọi điện ngay cho ba nuôi là Cục trưởng Cục cảnh sát Nam Dương.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Lê Tiếu lái xe đi.

Nhìn bóng người đi tập tễnh ở làn xe đối diện, khóe miệng cô nhếch lên.

Cô quay đầu xe đến cạnh gã đàn ông, hạ cửa kính xuống và nhắc nhở: "Đừng có chết vì mất máu quá nhiều đấy, tôi khuyên anh đứng yên tại chỗ thì hơn."

Gã đàn ông chợt dừng bước, cúi đầu nhìn chân trái.

Vải đen bị máu tươi thấm ướt, cả dấu chân trên đất cũng lưu lại vết máu.

Thấy đối phương sợ hãi, Lê Tiếu cười khẽ, kéo cửa kính lên rồi nhanh chóng rời khỏi quốc lộ ven sông.

Lúc này, vì ba chiếc xe con màu đen đã rời đi, chướng ngại vật trên đường được loại bỏ, dù chỉ còn lại chiếc SUV của Lạc Vũ ở đó nhưng không ảnh hưởng đến tình hình giao thông.

Cuối cùng, dòng xe bị chặn lại phía sau đã có thể vòng lái đi qua.

Trong chiếc Lexus của nhà bác Cả, Đoàn Diệc Tuyên ngồi hàng sau chỉ vào hình ảnh video không sắc nét trên màn hình điện thoại, lẩm bẩm: "Người này là Lê Tiếu sao?"

Buổi tối ở quốc lộ ven sông bỗng xảy ra ẩu đả, xe cộ bị chặn lại đằng sau đều chứng kiến toàn bộ quá trình.

Đoàn Nguyên Hoằng căng thẳng cầm tay lái, yêu cầu Đoàn Diệc Tuyên: "Tuyên Tuyên à, đừng nói linh tinh, mau xóa video đi."

Đoàn Diệc Tuyên không nói gì, chỉ cầm điện thoại trầm tư.

Nếu người đánh nhau thật sự là Lê Tiếu, vậy có thể... tố cáo cô tội quấy rối trị an công cộng không?

Hai mươi phút sau, Lê Tiếu lái xe đến phòng thí nghiệm Nhân Hòa.

Cô nhìn Lạc Vũ mặt mày tái mét: "Xuống xe đi."

Lúc này đã hơn tám giờ, nhưng các phòng thí nghiệm vẫn còn sáng đèn.

Lê Tiếu đưa Lạc Vũ đến phòng nghiên cứu thứ hai từ cuối hàng lang.

Cô bật điện, hất cằm nói: "Ngồi đó, đợi tôi một lát."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 148 Lê Tiếu tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi


Chưa đến năm phút, Lê Tiếu đã lấy dụng cụ y tế trong tủ thuốc khử trùng ra.

Cô quay lại cạnh Lạc Vũ, đeo găng tay y tế nhắc nhở: "Cỏi đồ ra"

Từ đầu đến cuối, Lê Tiếu quá bình tĩnh không giống như một cô nàng mới hai mươi hai.

Trong lòng Lạc Vũ có rất nhiều nghi vấn, cô ta chần chừ mấy giây rồi nhịn đau để cởi áo khoác ra.

Lê Tiếu cầm bông tiệt trùng lau vết máu trên vai Lạc Vũ.

Vết thương tuy sâu nhưng đúng là không đâm vào chỗ hiểm.

Lạc Vũ nhìn dáng vẻ nghiêm túc xử lý vết thương của cô, bèn hỏi: "Sao cô lại lấy điện thoại của gã?"

Lê Tiếu trả lời: "Đề phòng gã gọi cứu binh đến."

Lạc Vũ quên mất khả năng này, chưa kịp hỏi tiếp thì Lê Tiếu đã bổ sung: "Ngoài ra, điện thoại của gã có ích với các cô."

Lời này khiến Lạc Vũ im lặng.

Những gì xảy ra tối nay hoàn toàn phá vỡ nhận thức và thành kiến của cô ta với Lê Tiếu.

Lạc Vũ chợt nhớ đến câu mà Lưu Vân từng nói với mình.

Cô Lê không phải bình hoa di động!

Giờ nhìn lại đúng là không phải, có thể đánh đấm cầm dao với nét mặt không đổi, đúng là một đóa hoa hồng có gai.

Không lâu sau, Lê Tiếu khâu xong vết thương của Lạc Vũ, lại cầm thuốc thoa lên băng gạc.

Băng bó vết thương xong, Lê Tiếu đưa điện thoại cho cô ta.

Lạc Vũ nhận lấy chiếc điện thoại màu đen vừa dày vừa nặng kia mà ánh mắt rất phức tạp: "Vừa rồi sao cô lại gọi cảnh sát?"

Vừa rồi ở trên xe, chính tai Lạc Vũ nghe Lê Tiếu gọi cho Phí Chí Hồng của Cục Cảnh sát Nam Dương.

Cô ta vốn muốn cản lại nhưng thật sự không kịp.

Nếu Lê Tiếu không báo cảnh sát, cô ta đã có thể báo cho người của Ám Đường tới xử lý.

Dù gì đối phương cũng đã hại chết Thanh Vũ, đưa đến Cục Cảnh sát thì hời cho gã quá.

Lê Tiếu dọn dẹp xong đi đến bồn rửa tay, từ tốn nói: "Dù tôi không báo cảnh sát thì tối nay các người cũng không lôi gã đi được."

Lạc Vũ chậm rãi mặc áo khoác vào, nhíu mày hỏi: "Sao cô lại cho là thế?

Có phải cô xem thường thực lực của Diễn Hoàng quá không?"

Ở cái đất Nam Dương này, không ai có thể phủ nhận địa vị của Diễn Hoàng.

Lê Tiếu lấy khăn giấy lau tay, tựa vào mép bàn: "Trước giờ tôi chưa từng xem thường bất kỳ ai.

Các người muốn âm thầm xử lý gã chẳng sao, nhưng thời cơ và tình hình tối nay rất không thỏa."

"Quốc lộ ven sông gắn đầy camera giám sát, đồng thời sau lưng còn có bảy chiếc xe bị chặn lại, nếu không báo cảnh sát thì những điều này đều sẽ trở thành tai họa ngầm.

Thế nên, tôi mới lấy điện thoại... xem như là bồi thường cho cô."

So với thái độ nôn nóng của Lạc Vũ thì suy tính của Lê Tiếu vẹn toàn hơn.

Quốc lộ xảy ra vụ ẩu đả nghiêm trọng, nếu không xứ lý thoa đáng thì rất dễ khiến dư luận chú ý.

Cảnh sát ra mặt mới có thể khống chế được.

Dù gì cũng không ai có thể bảo đảm rằng ở đằng sau có ai quay video lại hay không.

Lạc Vũ không biết nói gì, lòng rối như tơ vò.

Thậm chí cô còn nhớ đến mấy tiếng trước, ở ngoài cửa biệt thự Tông Lư, mình còn muốn dùng súng để thăm dò lòng can đảm của Lê Tiếu nữa.

Nào ngờ, hóa ra là do mình thiển cận mà thôi.

Lê Tiếu rõ là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.

Im lặng một lúc lâu, Lạc Vũ mới lẩm bẩm: "Tối nay, cảm ơn."

Lê Tiếu thản nhiên nhìn Lạc Vũ: "Không cần cảm ơn, tôi vốn cho rằng cô có thể xử lý ổn thỏa, nên ngay từ đầu cũng không tính ra tay."

Lạc Vũ: Nhói lòng thật!
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 149 Lão đại, anh xem cái này đi


Cùng lúc đó, tại nhà họ Thương ở Parma.

Gần mười hai giờ khuya, một đám thanh niên ngồi tụm lại với nhau trên ban công lộ thiên tầng hai mang đậm phong cách cổ xưa ở hậu viện nhà chính.

Trên bàn, vỏ chai rượu lăn lóc, Thương Lục biếng nhác trườn người trên lan can, nhìn thảo dược trồng trong sân sau, nỉ non: "Nếu không nhờ có Tần Tứ, giờ tôi không còn thấy được những cục cưng này rồi."

Thoát chết sau tai nạn mới biết trân trọng tính mạng.

Nghe vậy, Lục Hi Hằng ngẩng đầu thở dài nhìn bóng đêm: "Đúng thế, mạng của chúng ta được Tần Tứ ban cho."

"

Sau này Tần Tứ mà cần, dù có vào dầu sôi lửa bỏng tôi cũng quyết không từ!"

Hoắc Minh nói.

Mấy anh em đã say, trên mặt hiện rõ sự ngông cuồng của tuổi trẻ.

Thương Lục lảo đảo đứng dậy, ngó nghiêng xung quanh: "Anh tôi và Tần Tứ sao còn chưa quay lại?

Hai người họ chuyện trò gì mà lâu thế?"

"Hay là... cậu đi xem thử đi?"

Lục Hì Hằng xấu tính giễu cợt.

Nghe thế, Thương Lục sợ run người: "Thôi bỏ đi, cứ chờ thôi.

Quấy rầy anh Cả bàn chuyện, anh ấy lột da tôi mất."

Trong sảnh ngập tràn khói thuốc ở hậu viện, dưới ánh đèn địu dịu, Thương Úc và Tần Tứ ngồi nghiêm chỉnh trước tủ thuốc, trước mặt hai người bày rượu sake.

Thương Úc đặt một tay lên mép bàn, nhìn thẳng Tần Tứ: "Quyết đi thật à?"

Đối diện, Tần Tứ mặc sơ mi đen giống Thương Úc, mim môi, ánh mắt sâu xa: "Phải, cũng đến lúc rồi."

Sau khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi, Thương Ức uống cạn ly rượu: "Không tính báo với bọn họ một tiếng sao?"

Tân Tứ cũng nâng ly: "Sớm muộn gì cũng phải đi, nói làm gì cho phiền não.

Cứu họ chỉ là tiện tay, chưa từng nghĩ đến việc được báo đáp."

Thương Úc đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng Tần Tứ.

Đầu ngón tay anh gõ lên bàn, nhêch môi: "Nếu đã quyết đi thì tôi cũng không giữ nữa.

Sau này có gì cần giúp thì cứ nói."

Tân Tứ híp mắt, ngẫm nghĩ mấy giây rồi nói với Thương Úc: "Chuyện sau này tạm thời không nhắc đến, giờ đúng là có chuyện cần anh giúp."

Thương Úc nhếch môi: "Cậu nói đi."

"Sau khi tôi về Lệ Thành, hãy giúp tôi xóa sạch hành tung"

Rõ ràng Tần Tứ không muốn các anh em ở Parma tìm được mình.

"Tính buông bỏ mọi thứ ở Parma à?"

"Cứ cho là vậy đi, quay về Lệ Thành xem như bắt đầu lại."

Tần Tứ không giải thích nhiều, Thương Úc cũng không hỏi thêm.

Hai người cụng ly, uống rượu rồi Thương Úc đồng ý với yêu cầu của đối phương: "

Sau này gặp lại."

"Cảm ơn."

Mấy phút sau, Tần Tứ đi rồi, Thương Úc ngồi một mình dưới ánh đèn, nhìn sang ban công lộ thiên ở hậu viện.

Không lâu sau đó, Lưu Vân vội vàng đi vào, đưa di động cho Thương Úc: "Lão đại, Lạc Vũ gặp chuyện ở Nam Dương.

Anh... xem qua cái này đi."

Parma với Nam Dương lệch nhau bốn tiếng.

Lúc này, trong nước đang là tám giờ tối, còn Parma đã về khuya.

Thương Úc nhận lấy điện thoại, trên màn hình là đoạn video trích xuất từ CCTV trên quốc lộ.

Cảnh tượng một chiếc Mercedes G-Class lái qua, sau đó là chiếc SUV của Lạc Vũ bị ba chiếc xe con bao vây.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 150 Chuẩn bị đi, trở về Nam Dương


Thương Úc nhìn đến đây thì thả điện thoại lên bàn, đường nét anh tuấn lạnh lùng dứng dưng: "Chuyện vặt này không cần phải báo lại."

Lưu Vân nuốt nước bọt, chậm rãi tiến đến cầm điện thoại lên, nhắc nhở: "Lão đại, anh... xem đoạn sau đi."

Thật ra thì video này do Vọng Nguyệt gửi đến.

Lúc mới xem video, Lưu Vân cũng cho rằng Vọng Nguyệt chuyện bé xé ra to.

Nhưng khi anh ta xem cả đoạn sau thì suýt chút quỳ tại chỗ.

Thương Úc chau mày, lạnh lùng liếc nhìn Lưu Vân.

Thấy thế, Lưu Vân dè dặt nói: "Cô Lê cũng có mặt ở hiện trường."

Đúng như dự đoán, anh ta vừa dứt lời, trong sảnh chợt yên ắng.

Thương Úc nhìn vào màn hình, môi mỏng mim chặt.

Video quay lại chưa đến năm phút, nhưng bầu không khí quanh anh càng lúc càng thấp.

Lưu Vân khom nửa người, mới đó thôi đã túa mồ hôi lạnh.

Tiêu rồi, lão đại tức giận rồi.

Bầu không khí lạnh lẽo yên ắng trong sảnh khiến Lưu Vân nghẹt thở.

Video kết thúc, Lưu Vân lấy lại điện thoại mà lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, khàn giọng giải thích: "Lão đại, đây là video giám sát mà Vọng Nguyệt hack từ CCTV quốc lộ.

Chuyện xảy ra là thế này..."

Lưu Vân kể tóm lược toàn bộ lời Vọng Nguyệt đã nói.

Đến câu cuối cùng thì giọng của anh ta cảng lúc càng nhỏ đi.

Một lúc sau, Thương Úc hé mắt: 'Đã tìm được người làm nổ du thuyền chưa?"

Lưu Vân ngẩn người, vội sắp xếp lại mạch suy nghĩ, gật đầu: " Đã xác định được diện mạo rồi, Truy Phong đang theo dõi."

"Bảo cậu ta điều tra đến cùng, có tin tức gì lập tức báo cáo."

Thương Úc vừa nói vừa đứng dậy, xan tay áo lên, thần thái ngạo nghễ: "Chuẩn bị đi, trở về Nam Dương."

"Vâng, lão đại."

Lưu Vân không dám trì hoãn phút nào, vừa ra ngoài cửa đã bắt đầu liên lạc với phía hàng không.

Mà chuyện xảy ra tối nay ở Nam Dương, chỉ sợ...

Lạc Vũ sẽ bị trừng trị nghiêm khắc.

Chức trách của cô ta là bảo vệ cô Lê, nhưng trong lúc nguy hiểm cô ta lại là người được cứu.

Nếu những người đó mà đến vì cô Lê thì hậu quả thật khó lòng tưởng tượng.

Đêm ấy, hai giờ khuya ở Parma.

Thuong Tung Hải ưu sầu đứng ngoài cửa nhà chính nhìn Thương Úc: "Việc gì con phải gấp thế?

Chẳng phải con bé đã không sao à?"

Trên tay Thương Úc kẹp điếu thuốc, ánh mắt chứa vẻ nguy hiểm và sắc bén: "Chờ cô ấy xảy ra chuyện thì đã muộn rồi."

Thương Tung Hải câm nín, chỉ có thể lần tràng hạt trong tay, nhìn bóng đêm dày đặc phương xa mà thở dài: "Được rồi, vậy con nhớ cẩn thận.

Còn nữa, việc du thuyền bị nổ ắt hẳn liên quan mật thiết đến chú Hai của con."

"Cả mấy đường chủ Dược đường khác nữa, gần đây cứ đổ thêm dầu vào lửa, kẻ phản lại con càng lúc càng nhiều, con nhớ phải đề phòng hơn nữa.

Ba biết con muốn bảo vệ con bé Lê Tiếu kia, nhưng đừng quên, có sống mới có thể bảo vệ con bé, biết chưa?"

"Vâng."

Thương Úc đáp.

Sau đó, anh cúi chào Thương Tung Hải, xoay người bước lên đoàn xe về nước.

Thương Tung Hải nhìn đoàn xe xa dần, vân vê chuỗi hạt, lẩm bẩm: "Ông bạn già à, chỉ mong lần này con tôi có thể bảo vệ được huyết mạch cuối cùng của nhà ông."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 151 Cười chỉ là nguỵ trang


Mười giờ sáng hôm sau,Lê Tiêus bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Tối qua cô băng bó xong vết thương cho Lạc Vũ rồi hai người chia tay nhau dưới tòa nhà thí nghiệm Nhân Hòa.

Về nhà, cô lại bận bịu đến khuya, gần hai giờ mới ngủ.

Lê Tiếu có tật gắt gỏng khi ngủ dậy.

Khổ nỗi tối qua cô lại để điện thoại trên bàn, tiêng chuông kia vang từng đợt khiến người ta không chịu nổi.

Nửa phút sau, cô bước xuống giường, cầm điện thoại lên định tắt máy, nhưng lại thấy người gọi là Lưu Vân.

Không phải anh ta đến Parma với Thương Úc rồi à?

Lê Tiếu trầm ngâm, lúc bắt máy thì giọng hòa hoãn lại: "Có chuyện gì thế?"

Trong điện thoại hơi ồn.

Tuy Lưu Vân đã hạ thấp giọng nhưng nghe vẫn có vẻ nghiêm trọng: "Cô Lê... cô có thể đến biệt thự Nam Dương một chuyến không?"

Nghe được sự khác thường của Lưu Vân, Lê Tiếu vén mái tóc trên trán, híp mắt: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Cô cứ đến đi đã... tôi sợ Lạc Vũ không không ổn mất!"

Lê Tiếu căng thắng, lập tức tỉnh táo hắn ra: "Cô ấy sao thế?"

Lẽ nào vết thương trở nặng?

Nhưng Lê Tiếu rất tự tin với năng lực của mình, hầu như không có chuyện phán đoán nhầm.

Lưu Vân lại thấp giọng thều thào: "Cô Lê, e rằng giờ chỉ có cô mới khuyên được lão đại."

Thương Úc về rồi à?

Chưa đến mười một giờ, Lê Tiếu đã đến biệt thự Nam Dương.

Vừa vào phòng khách, cô đã nhận ra bầu không khí bất thường, nghiêm túc, vắng lặng hơn so với bình thường, yên ắng đến mức không nghe được tiếng động nào.

Lê Tiếu đứng ở cửa nhìn quanh đã thấy ngay Lưu Vân xuất hiện gần thang máy.

Anh ta chỉ mặc sơ mi trắng, cổ áo rơi mất hai cúc, tóc cũng hơi rối, nhất là trên tay áo còn dính máu.

Ánh mắt Lê Tiếu lập tức trở nên nặng nề, cô bước nhanh đến trước mặt Lưu Vân: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Lưu Vân chìa tay về thang máy, căng thẳng: "Cô Lê, mời đi bên này."

Chưa đến nửa phút, Lê Tiếu đã theo Lưu Vân đến phòng huấn luyện ở tầng B2.

Suốt dọc đường, Lưu Vân không nói một lời, nét mặt cũng căng thẳng.

Lê Tiếu chậm rãi đi vào phòng huấn luyện rộng gần nghìn mét vuông.

Vừa bước vào đã thấy Lạc Vũ đang đánh đấm nhếch nhác trên võ đài, sắc mặt trăng bệch.

Bên dưới có khoảng hai mươi vệ sĩ áo đen đứng vây quanh, vẻ mặt nghiêm túc, khí thế bừng bừng, lăm le quan sát.

Lê Tiếu không hiểu, nhìn quanh bốn phía thì phát hiện cách lôi đài không xa, Thương Úc đang ngồi bắt chéo chân trên sô pha, cổ áo mở rộng.

Môi anh khẽ nhếch, dường như tâm trạng không tồi.

Nhưng chỉ qua một cái liếc mắt, Lê Tiếu đã nhận ra sự âm u trong đôi mắt anh.

Cười chỉ là ngụy trang.

Cô lững thững tiến lên, quan sát võ đài.

Lạc Vũ kiệt sức đạp một vệ sĩ xuống, bên tai cô lập tức truyền đến giọng nói của anh: "Người kế tiếp."

Lê Tiếu hiểu ra, đánh luân phiên!

Đám vệ sĩ đang dưới võ đài chính là đối thủ của Lạc Vũ.

Chưa kể cô ta đang bị thương, dù là người bình thường mà liên tục đấu một chọi một như vậy thì không chết cũng tàn phế.

Lê Tiếu thầm than, đi tới đẩy đám người ra, hô lên: "Đợi đã."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 152 Nắm tay


Nghe tiếng, mọi người trong phòng huấn luyện đều quay lại nhìn.

Sắc mặt Lê Tiếu lạnh nhạt, cô đi đến cạnh lôi đài.

Lưu Vân nói đúng, nếu cô đến muộn một tiếng nữa, với tình trạng trước mắt của Lạc Vũ thì chưa chắc đã có thể ra khỏi phòng huấn luyện.

Không biết họ đã đánh bao lâu rồi.

Bộ đồ huấn luyện trên người Lạc Vũ thỉnh thoảng nhỏ nước, giống như ngâm giặt vậy, cánh tay trái có mấy vết máu, gò má và chân mày tụ máu bầm, vừa yếu ớt vừa chật vật.

Mà Lạc Vũ vừa nhìn thấy cô thì dường như cũng thở phào nhẹ nhõm, thân mình hơi chao đảo, giây kế tiếp sức cùng lực kiệt khuỵu một chân trên lôi đài.

Lê Tiếu xoay người nhìn Thương Úc, thuận tay kéo ghế đến ngồi cạnh anh.

"Diễn gia."

Cô mỉm cười: "Anh về lúc nào thế?"

Thương Úc nhướng mi, liếc nhìn Lưu Vân ở phía xa.

Lưu Vân cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Lê Tiếu ngả người dựa vào ghế, vừa khéo ngăn lại tầm nhìn của Thương Úc.

Đôi mắt sáng trong của cô không hề có tạp chất.

Cách nhau nửa mét, anh thậm chí có thể nhìn thấy ánh sáng phản chiếu trong đáy mắt cô.

Thương Úc gác hai tay lên tay vịn, nghiêng đầu nhìn cô: "Về tối qua.

Em đến biệt thự làm gì?"

"Rảnh nên ghé qua thử."

Lê Tiếu chống một tay lên căm, nhìn thắng vào mắt anh.

Nói xong cô cảm thấy mình chưa đủ chân thành nên bổ sung: "Chủ yếu vì muốn gặp anh!"

"Thật à?"

Thương Úc híp mắt, đặt tách trà xuống, nhếch môi đầy ẩn ý: Rõ ràng bá chủ không dễ gạt vậy đâu.

Lê Tiếu nuốt nước bọt, dưới ánh mắt nóng rực của Thương Úc, cô gật đầu nghiêm túc: "Ừ, thật."

Anh đánh giá kỹ Lê Tiếu, ý cười bên môi nhạt đi, ánh mắt lành lạnh lại nhìn về phía lôi đài, giơ tay lên: "Nếu rảnh thì cùng nhau quan sát.

Các người tiếp tục đi."

"Khoan đã."

Lê Tiếu thở dài, tay vô ý đè lên cánh tay Thương Úc.

Ngón tay nhỏ nhắn của cô hơi lạnh, chạm vào da thịt ấm áp của anh cứ như nước luồn qua, có thể xoa dịu sự nóng nảy trong lòng.

Thương Úc cụp mắt nhìn ngón tay cô, mày rậm dần chau lại, thấy quần áo cô đang mặc thì cất giọng không vui: "Sao tay em lạnh thế?"

Vừa nói, anh vừa nắm lấy đầu ngón tay lành lạnh của Lê Tiếu.

Sự ấm áp nhẹ nhàng lập tức ùa đến.

Hô hấp Lê Tiếu hơi khựng lại, mắt lóe lên, cô nhẹ nhàng nắm lại tay Thương Úc và nói: "Vậy Diễn gia ủ ấm cho em đi, vừa hay em thấy hơi lạnh."

Dứt lời, cô vờ thản nhiên nhìn sang hướng khác, cười trộm.

Thương Úc nhận ra động tác nhỏ của cô, ánh mắt chùng xuống, lòng bàn tay cũng dần siết chặt.

Trong phòng huấn luyện cực kỳ yên ắng.

Ngay sau đó, Lê Tiếu ổn định lại tâm trạng bay bổng, nhìn lôi đài: "Lạc Vũ đã làm gì sai mà phải trừng phạt cô ấy như thế?"

Ngón cái của Thương Úc nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của Lê Tiếu, anh nhìn về phía lôi đài, nói: "Không làm tròn chức trách."

Lê Tiếu ngồi trên sô pha với tư thế thoải mái, sau đó hỏi Thương Úc: "Vì chuyện tối qua sao?"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 153 Thế nào mới là tình huống nguy cấp?


Thương Úc híp mắt: "Chúc trách của cô ta là bảo vệ em, không phải là được bảo vệ.

Diễn Hoàng không cần đồ bỏ đi."

Quả nhiên anh biết cả.

Lê Tiếu mấp máy môi, mắt nhìn đăm đăm bàn tay hai người đan nhau.

Cô im lặng mấy giây, kín đáo nhìn Lạc Vũ, mắt lóe lên: "Diễn gia, anh có thấy... việc này lẫn lộn đầu đuôi rồi không?"

Thương Úc nhướng mày: "Sao lại nói thế?"

"Anh xem kìa..."

Lê Tiếu chậm rãi nhấc chân, hất cằm nhìn Lạc Vũ: "Nếu anh đã an bày Lạc Vũ ở bên cạnh bảo vệ em, vậy có phải hiện giờ cô ấy do em quản lý không?"

"Thế nên?"

Ánh mắt Thương Úc vô cùng hứng thú, môi cũng nhoen cười.

Lê Tiếu liếc anh, ngón tay gõ đầu gối: "Nếu do em quản lý, vậy chuyện trừng phạt có phải cũng do em không?"

Phòng huấn luyện yên lặng như tờ, Lưu Vân cách đó không xa cũng thầm nuốt nước bọt.

Lá gan cô Lê lớn thật, thẳng thắn hoài nghi cách làm việc của Diễn gia, thật sự... can đảm.

Qua một lúc lâu mà Thương Úc vẫn chưa lên tiếng.

Lê Tiếu nhíu mày: "Em... nói sai sao?"

Cô thật sự muốn giúp Lạc Vũ, nhưng không phải vì đồng cảm.

Suy cho cùng, Lạc Vũ là cánh tay đắc lực của Thương Úc, không thể vì sai lầm nhỏ mà thật sự phế bỏ cô ta.

Hơn nữa, phần lớn cũng do cô.

Lúc này, Thương Úc im lặng hồi lâu ngước mắt.

Anh nhìn Lê Tiếu, khẽ vuốt ve ngón tay cô, nhếch môi: "Ừ, em nói đúng"

Nghe vậy, ai nấy đều lặng câm.

Lúc này tâm trạng Lê Tiếu mới thả lỏng: "Diễn gia anh minh."

Không lâu sau, Thương Úc nắm tay Lê Tiếu chậm rãi đứng dậy.

Khi đi về phía cửa, anh lạnh lùng liếc nhìn lôi đài, nói nhỏ: "Giải tán đi."

Lời anh vừa dứt, đầu gối Lạc Vũ mềm nhũn, gục luôn trên lôi đài.

Thật ra trước khi Lê Tiếu đến, cô ta đã giao đấu với bảy người.

Nguyên văn của lão đại: Nếu hôm nay cô ta có thể vượt qua được việc đấu luân phiên với hai mươi vệ sĩ thì có thể tiếp tục làm một trong bốn trợ thủ, nếu không... ai thắng người đấy làm.

Nếu không nhờ Lê Tiếu, chắc chắn hôm nay Lạc Vũ sẽ bị gạch tên.

Đây chính là Thương Thiếu Diễn của Nam Dương, chạm vào giới hạn cuối cùng của anh thì sẽ biết sự tàn bạo của anh trí mạng cỡ nào.

Lê Tiếu khoan thai theo Thương Uc đến thang máy.

Tay vẫn trong tay.

Lê Tiếu chậm hơn anh một bước, nhìn bóng lưng cao ngất kia rồi nhìn xuống tay anh.

Ngón tay của anh rất đều đặn, bụng ngón tay và lòng bàn tay có vết chai mỏng, tuy không sần nhưng thình thoảng ma sát với thịt cô, tạo ra dòng điện râm ran.

Lê Tiếu hắng giọng, nhếch môi cười: "Diễn gia, anh về lúc mấy giờ?"

Anh ngoảnh lại nhìn, đuôi mắt nhướng lên: "Sáu giờ"

Một ngày một đêm qua lại giữa Nam Dương và Parma, chẳng trách khóe mắt lộ rõ vẻ mỏi mệt.

Lê Tiếu hơi đau lòng, cô đi tới kéo lấy tay anh, nghiêm túc nói: "Vậy chắc anh vẫn chưa xử lý xong chuyện ở Parma phải không?

Diễn gia à, nói thật thì tối qua chỉ là chút chuyện nhỏ, em có thế ứng phó..."

Cô còn chưa dứt lời, Thương Úc đã dừng bước buông tay cô ra.

Anh xoay người, nắm lấy cằm cô: "Vậy đối với em, thế nào mới là tình huống nguy cấp?"

Lê Tiếu chỉ là nhanh miệng: "..."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 154 Có những lời nên để đàn ông nói


Khoảng cách hai người gần trong gang tấc, hơi thở cũng đan vào nhau.

Lê Tiếu bình tĩnh nhìn vào mắt anh, trực giác cho cô biết không thể tiếp tục đề tài này nữa.

Mắt cô chợt lóe lên, đưa tay phải ra nói với vẻ vô tội: "Diễn gia, em lạnh."

Vừa rồi nắm tay trái, giờ nên đến lượt tay phải, không thể được này mất nọ.

Mặt mày Thương Úc vốn không vui, nhưng nhìn thấy động tác của Lê Tiếu thì vẻ lạnh nhạt lập tức bị nụ cười bao phủ.

Anh nhìn Lê Tiếu, ngón cái đè cằm cô, mỉm cười: "Lạnh còn không biết mặc ấm vào?"

Đây là từ chối nắm tay sao?

Nhưng anh vừa nói thì tay phải của Lê Tiếu đã được bao bọc bởi lòng bàn tay to của anh.

Đôi mắt Lê Tiếu lúng liếng.

Hóa ra chỉ là nắm tay thôi cũng có thể khiến nhịp tim đập loạn.

Bước vào thang máy, Lê Tiếu đứng bên cạnh Thương Úc, nhìn bàn tay vẫn còn đan vào nhau qua gương dán tường mà nghĩ ngợi: "Diễn gia, anh nói xem... giờ quan hệ của chúng ta là gì?"

"Em cho là quan hệ gì?"

Thương Úc không đáp mà hỏi ngược lại nhìn Lê Tiếu trong gương.

Có những lời trước đó không nói vì còn chưa rõ lòng nhau, nhưng lâu dần dù không nói ra thì tâm tư đều hiện qua đáy mắt.

Lê tiếu hiểu rõ một điều rằng cô thích thương Úc, ngay thế lần đầu đã thấy sắc nảy lòng tham.

Đến giờ...

đều năm trong kể hoạch.

Ai cũng nói anh máu lạnh ngang ngược, nhưng cô lại thấy anh như thể mới là độc nhất vô nhị.

Nghĩ đến đây, Lê Tiếu nghiêng đầu nhìn Thương Ức, trong mắt hiện vẻ nghiêm túc chưa từng có: "Em cho rằng, đã nắm tay thì phải chịu trách nhiệm."

Trong tình yêu, nếu cần người đi bước đầu thì Lê Tiếu không ngại trở thành người đó.

Lê Tiếu nhìn Thương Úc không chớp mắt.

Dù đã nhìn bao nhiêu lần nhưng gương mặt vô cùng anh tuấn này vẫn khiến tâm hồn cô lâng lâng.

Bầu không khí mập mờ dường như sắp sửa bị phá vỡ.

Ánh mắt họ giao nhau, đáy mắt đều chứa tia sáng.

Sau đó, tay Lê Tiếu bị buông ra.

Lê Tiếu: "?"

Sự hồi hộp thoáng chốc qua đi, thay vào đó là thất vọng ập đến.

Lê Tiếu cảm nhận hơi ấm còn sót lại trên đầu ngón tay, mứm môi an ủi mình: Nóng vội thì không thể húp được cháo nóng.

Nhưng bả vai của cô bồng dưng bị siết chặt, ngay lúc ngẩng đầu thì cả người đã bị kéo đến trước mặt anh.

Lúc này họ đứng đối diện nhau, tay phải của Thương Úc choàng qua vai Lê Tiếu, tay kia chậm rãi nâng cằm cô.

Gương mặt anh tuấn cuối xuống, hơi thở lành lạnh, chất giọng khàn khàn mang ý cười, nói: "Bé ngoan, có những lời nên để đàn ông nói."

Lê Tiếu bị ép ngước nhìn Thương Úc mà ngây người.

Đây là lần đầu tiên cô nghe anh gọi mình như vậy.

Bé ngoan.

Hơi thở cô rối loạn, nhịp tim cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Mùi hương của anh, mùi thuốc lá thoang thoảng xen lẫn hormone nam tính mạnh mẽ bao trùm khoang mũi cô.

Cô nhìn anh ở khoảng cách gần, nắm tay siết chặt bên hông, cố bình tĩnh mà gật đầu: "Ừ, vậy anh nói đi."

Anh vỗ nhẹ vai cô, sau đó bàn đặt tay lên đỉnh đầu cô, giọng dịu dàng hiếm thấy: "Vẫn chưa đến lúc."

Vẻ mặt Lê Tiếu cứng đờ, sau khi tỉnh táo thì buồn bã đáp lại: "Ò..."

Cô vô thức lui về sau một bước, cố kéo giãn khoảng cách của hai người, sau đó dựa vào vách thang máy, cúi đầu hỏi lại: "Diễn gia đang dùng kế hoãn binh sao?"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 155 Anh có đủ kiên nhẫn với em


Giây kế tiếp, cửa thang máy mở ra, nhưng không ai cử động.

Khi gió nhẹ thổi vào, Lê Tiếu nghe được: "Anh có đủ kiên nhẫn với em, không cần kế hoãn binh."

Người đàn ông cố chấp ngầm một khi đã động lòng thì sẽ dây dưa đến chết.

Nhất là loại đàn ông như Thương Úc.

Đối diện với các nhân tố không chắc chắn, anh có thói quen phải lập mưu cẩn thận rồi mới tiến hành.

Lê Tiếu nghiền ngẫm hàm ý trong lời nói của anh, sau đó mắt cô hiện vẻ gian xảo: "Ý của Diễn gia là... muốn em chờ sao?"

Thương Úc vén tóc bên tai cô, ngón cái lướt qua gò má cô, đôi mắt đen tuyền không giấu được sự cố chấp và ngang ngược: "Là anh đang đợi em."

Đợi em chứng kiến bộ mặt tay đầy máu mà anh không muốn người khác biết, xem em có thể giữ được tấm lòng ban sơ hay không?

Có lẽ đây là một canh bạc lớn mà anh chẳng thể nói ra thành lời.

Mấy phút sau, Lê Tiếu ôm gối, ngẫn người ngồi trên sô pha.

Sao Thương Úc lại nói đang đợi cô nhỉ?

Đợi cô thổ lộ sao?

Nhưng những lời vừa rồi của cô có khác gì thổ lộ đâu?

"Có những lời nên để đàn ông nói."

Vậy cô có thể hiểu răng, những lời này của Thương Úc đồng nghĩa với việc lòng anh cũng có cô không?

Rõ ràng mối quan hệ chỉ còn cách nhau một cánh cửa giấy, nhưng dường như anh vẫn còn băn khoăn.

Rốt cuộc là vì cái gì?

Nghĩ rất lâu mà Lê Tiếu cũng không tìm được manh mối.

Đúng lúc này, Lưu Vân đột nhiên xuất hiện trong phòng khách.

Anh ta nhìn quanh, không thấy Thương Ức thì vội vàng đến trước mặt Lê Tiếu, cúi đầu hỏi: "Cô Lê, có chuyện này... tôi muốn thỉnh giáo cô."

Lê Tiếu ôm gối, thờ ơ gật đầu: "Anh nói đi."

"Cô có thể cho tôi biết hôm qua ở quốc lộ ven sông, những gã đó đã nói gì mà khiến Lạc Vũ đột nhiên mất khống chế không?"

Vẻ mặt Lưu Vân tối tăm, chau mày nói tiếp: "Bình thường Lạc Vũ sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp này."

Anh ta và Vọng Nguyệt đã nghiên cứu cẩn thận video đó.

Thế tấn công của Lạc Vũ bỗng dưng rối loạn, trông có vẻ bất thường.

Bốn trợ thủ hỗ trợ nhau, không thể thiếu ai.

Nếu không phải không còn cách nào thì Lưu Vân sẽ không nhờ Lê Tiếu giúp.

Lê Tiếu đắn đo rồi kể lại chuyện xảy ra cho Lưu Vân, cuối cùng cô còn khách quan bổ sung: "Lạc Vũ chỉ nóng giận vì lời nói của đối phương, điều này không đồng nghĩa năng lực của cô ấy không ổn."

Lưu Vân khựng lại, lẩm bẩm: "Cô Lê nói đúng, nếu là vì Thanh Vũ thì quả thật... có thể tha thứ được."

"Sao lại nói thế?"

Lê Tiếu kinh ngạc nhướng mày.

Chuyện này còn có ẩn tình gì sao?

Giọng điệu Lưu Vân chậm rãi nhưng lời cất lên lại kinh người: "Thanh Vũ là người mà Lạc Vũ đích thân tuyển vào Diễn Hoàng và bồi dưỡng.

Nếu không phải cậu ta gặp nạn, Lạc Vũ vốn định bồi dưỡng cậu ta thành người kế nhiệm mình."

Lê Tiếu thấy vẻ mặt của Lưu Vân nghiêm túc thì chọt hiểu ra.

Chẳng trách người trải qua trăm trận chiến như Lạc Vũ lại mất khống chế vì một câu nói của đối phương.

"Dù thế nào đi nữa cũng cảm ơn cô Lê."

Lưu Vân không nói thêm nữa mà lùi ra sau một bước, cúi đầu cung kính với Lê Tiếu.

Lê Tiếu phất tay: "Đừng khách sáo, chuyện nhỏ thôi."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 156 Một triệu chứng của bệnh rối loạn nhân cách


sau khi Lưu Vân rời khi, vừa khéo Thương Úc cũng xuống tầng quay lại phòng khách.

Trông anh có vẻ mỏi mệt.

Lê Tiếu làm ổ trên sô pha đối diện với anh, nghiêng đầu quan sát: "Diễn gia, có phải tối qua anh không ngủ?"

Anh ngồi bắt tréo chân, gác cùi chỏ lên lưng ghế, hơi ngắng đầu: "Có ngủ trên máy bay!"

"Vậy anh muốn ngủ bù không?

Lát nữa em..."

Cô còn chưa dứt lời, anh đã hé mắt nhìn cô, hỏi: "Không muốn ở cạnh anh?"

Lê Tiếu: Cô có ý đó hả?

Thấy cô không nói gì, Thương Úc chậm rãi khép mi mắt, khẽ nói: "'Có việc thì đi đi."

Lê Tiếu thong thả đứng dậy, ngồi xuống bên anh: "Diễn gia, hình như em đâu có nói phải đi..."

Cho dù vừa rồi cô định đi thật, nhưng cũng vì muỗn anh có thời gian nghỉ ngơi.

Có điều khi anh chau mày hỏi vậy, Lê Tiếu lập tức bỏ ý định đó.

Anh nhếch môi, nhướng mắt nhìn Lê Tiếu: "Không bận à?"

"Không bận gì hết, em rảnh lắm."

Nét mặt âm u của anh dần giãn ra, anh luồn tay vào tóc sau gáy cô, ngón tay quấn quanh lọn tóc: "Bản lĩnh giao đấu là học từ Lê Tam à?"

Lê Tiểu chống cùi chỏ lên tay vịn sô pha, nhìn Thương Úc rồi gật đầu: "Phải, năm đó sau khi bị bắt cóc, em đã học được vài chiêu tự vệ từ anh Ba."

Cô bé khiêm nhường rồi.

Xem đoạn video tối qua thì từng chiêu thức của cô không chỉ đơn giản là tự vệ.

Thương Ức ngắm cô, mấy giây sau trầm giọng hỏi: "Trước kia em từng sống ở biên giới?"

Ánh mắt Lê Tiêu lóe lên, sau một lúc im lặng, cô vẫn đáp: "Phải."

Ánh mắt của Thương Úc trở nên sâu xa khó lường.

Anh đã từng cho điều tra Lê Tiếu, nhưng tất cả thông tin về cô không hề nhắc đến cuộc sống ở biên giới.

Sở dĩ anh hỏi câu này là vì kỹ năng cận chiến của Lê Tiếu tối qua chỉ có ở biên giới.

Nếu chỉ là từng dừng chân ghé qua thì cô không thể nào học được tinh túy của những chiêu thức đó.

Lát sau, Thương Úc quay đi, môi mỏng khẽ nhếch, nét mặt mang ý tứ sâu xa.

Bốn giờ chiều, thừa lúc Thương Úc còn ngủ, Lê Tiếu để lại cho anh một mảnh giấy rồi lái xe rời khỏi biệt thự.

Rõ ràng anh đã mệt mỏi vô cùng, nhưng cứ không chịu nghỉ ngơi.

Đó gần như là một trạng thái cố chấp.

Lê Tiếu vừa lái xe vừa nghĩ ngọi.

Vòng qua một đoạn đường núi, cô đỗ xe ven đường để gọi điện.

"Chỗ anh có bệnh nhân nào mắc chứng hoang tưởng ngoan cố không?"

Người ở Nam Dương đều biết, Thương Thiếu Diễn ngang ngược thành tính.

Lê Tiếu cũng chỉ cho rằng cách thức hành động của anh có chút cố chấp mà thôi.

Nhưng hôm nay cô mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

Cộng thêm các biểu hiện của Thương Úc thì dường như chứng bệnh càng thể hiện rõ rệt hơn.

Người trong điện thoại lật hồ sơ bệnh án trong tay: "Mức độ bị nhẹ hay nặng đều có.

Nhưng giờ không gọi là chứng hoang tưởng ngoan cố nữa mà là một triệu chứng của bệnh rối loạn nhân cách.

Cô hỏi điều này làm gì?

Gặp phải kẻ hoang tưởng sao?"

Lê Tiếu nheo mắt nhìn đường núi bên ngoài như có điều suy nghĩ, nói: "Cho tôi một bệnh án có những triệu chứng điển hình, càng sớm càng tốt."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 157 Cô ta tốt bụng thế à?


Đêm đó, Lê Tiếu ngồi ở ban công ngoài phòng ngủ xem bệnh án rối loạn nhân cách hoang tưởng, trong thời gian dài luôn cố chấp với ý kiến của mình, thường ngờ vực hoang tưởng, cực kỳ nhạy cảm...

Nhìn qua tổng thế bệnh án thì đúng là Thương Úc có một vài biểu hiện khớp với chứng rối loạn nhân cách này, nhung không quá nghiêm trọng.

Chí ít trước mắt thì anh vẫn chưa đến mức chẩn đoán lâm sàng.

Lê Tiếu thở phào nhẹ nhõm đặt điện thoại xuống, trầm tư nhìn vào bóng đêm.

Sau giờ tan ca thứ Hai hôm sau, Lê Tiếu lái xe đến khu tập thể cũ gần Giang Cảnh Hào Đình.

Cô đỗ xe bên đường, gọi điện thoại cho Quan Minh Ngọc.

Chưa đến năm phút, bóng người tròn trịa chạy ra.

Tóc Quan Minh Ngọc vẫn còn ẩm, bọt xà phòng lấm tấm, rõ ràng đang tắm lại phải chạy vội ra ngoài.

Cô nàng đi đến trước mặt Lê Tiếu, thờ gấp, dề dặt hỏi: "Cô Lê... cô tìm tôi sao?"

Lê Tiếu dựa vào cửa xe, bình tĩnh quan sát đối phương mấy lần, sau đó đưa cho cô ta một tấm danh thiếp: "Cô dành thời gian đi gặp Viện sĩ Giang Hàn Đức đi."

Quan Minh Ngọc cầm danh thiếp màu trắng bằng hai tay, nghiêm túc nhìn: "Đây là..."

"Viện sĩ Giang đã biết về ca bệnh của cô, trước hết cứ đi khám, chuyện khác chờ sau hằng nói."

Lê Tiếu chỉ giải thích một câu, dứt lời xoay người định lên xe.

Quan Minh Ngọc vội bước tới, úp mở: "Cô Lê... khám này... có đắt không?"

Cô ta biết Lê Tiếu có lòng tốt, nhưng người nghèo đi khám bệnh có nhiều chuyện không phải muốn là được.

Có khi chi phí khám đủ đè nặng cả một gia đình.

Lê Tiếu thoáng dừng chân, quay đầu nhìn Quan Minh Ngọc: "Miễn phí.

Cô cứ sắp xếp thời gian rồi nhanh chóng qua đó."

Quan Minh Ngọc đứng đó nhìn theo đuôi xe Lê Tiếu biến mất khỏi góc phố, rồi lại cúi đầu nhìn danh thiếp trong tay, hốc mắt đỏ ửng.

"Minh Ngọc, em đứng đây làm gì?"

Lúc này, sau lưng cô ta truyền đến lời hỏi han ân cần.

Có vẻ Quan Minh Thần mới từ công trường về, bộ đồ rằn ri trên người bám đầy bụi bẩn, tóc cũng thế.

Quan Minh Ngọc đưa danh thiếp cho Quan Minh Thần, kế lại khái quát tình huống.

Quan Minh Thần nhíu mày: "Phòng thí nghiệm Y học Nhân Hòa?

Cô ta tốt bụng thế à?"

Quan Minh Thần với đầu óc đơn giản luôn không tin Lê Tiếu sẽ vô cớ giúp họ.

Quan Minh Ngọc ngẫm lại những chuyện đã qua, gãi đầu: "Anh à, mặc kệ cô Lê nghĩ gì, em cũng muốn thử xem sao.

Chỉ là đi khám thôi mà, cũng không mất nhiều thời giờ."

So ra thì Quan Minh Ngọc lại tinh tế hơn.

Phòng thí nghiệm Y học, nghe là biết nơi này còn cao cấp hơn cả bệnh viện.

Quan Minh Thần phủi bụi trên người, vẫn vô cùng hoài nghi: "Vậy để anh đi cùng em."

Nửa tiếng sau, tại Nam Dương Entertainment City.

Lê Tiếu đỗ xe xong thì đi thẳng lên nhà hàng ở tầng bảy.

Giờ cao điểm nên trong nhà hàng rất đông khách.

Đường Dực Đình ngồi gần cửa sổ, thấy Lê Tiếu liền vẫy tay: "Tiếu Tiếu, bên này!"

Lê Tiếu ngồi xuống, Đường Dực Đình rót cho cô ly nước, trêu: "Sao hôm nay cậu có thời gian rỗi thế?"

Trước đó Đường Dực Đình đã hẹn Lê Tiếu nhiều lần nhưng đều bị từ chối.

Hôm nay thì hay rồi.

Lê Tiếu bưng ly nước uống một hớp rồi liếc đối phương: "Rảnh."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 158 Chuyện cười của cậu buồn cười thật đấy


Đường Dực Đình trợn mặt, sau đó chồm người về phía trước: "Tiếu à, cậu nói thật với mình đi, cậu thật sự đến Tập đoàn Diễn Hoàng thực tập à?"

Hai hôm trước tán gẫu với Tiếu Tiếu trên WeChat, cô mới biết được chuyện này.

Đường Dực Đình cảm thấy Lê Tiếu điên rồi.

Lê Tiếu thản nhiên gật đầu: "Ừ, có vấn đề sao?"

"Cậu không thấy có vấn đề à?"

Đường Dực Đình không đáp mà hỏi ngược lại, chìa ngón tay đếm những lời đồn về Thương Úc.

Cuối cùng, cô nàng nghiêm túc nhìn Lê Tiếu, nhỏ giọng: "Tóm lại, đại ca đó ngang ngược thành tính, giết người không chớp mắt, chỉ cần cụt hứng là bẻ cậu luôn.

Cậu thế này là dê vào hang cọp đấy, hỏi cậu có sợ không hả?"

Đường Dực Đình nói đến khô cả họng, vội cầm ly nước lên nhấp một ngụm.

Sau đó, cô nàng nghe Lê Tiếu nói: "Chẳng sợ, dù gì mình cũng giết người không chớp mắt mà."

Đường Dực Đình nghẹn họng, thở dài: "Chuyện cười của cậu buồn cười thật đấy."

Cơm nước xong, Đường Dực Đình kéo Lê Tiếu đến quầy bar Lam Dạ.

Khó khăn lắm mới hẹn được Lê Tiếu, đương nhiên cô nàng không thể để người về dễ dàng rồi.

Cụ tổ này ngày nào cũng bận bịu như có trăm công nghìn việc vậy.

Lê Tiếu liếc nhìn điện thoại: "Được, đi thôi."

Tại quầy bar Lam Dạ rực rỡ ánh đèn, âm nhạc du dương.

Đường Dực Đình kéo Lê Tiếu đến trước quầy, gọi Ôn Thời ở phía trong: "Hi, Tiểu Ôn."

Ôn Thời đang bận rộn ngẩng đầu lên.

Ánh sáng lóa mắt vừa khéo rơi trên đầu vai Lê Tiếu khiến tâm thần anh ta chao đảo, nét mặt hiền hòa: "Lâu rồi hai người không đến!"

Vẫn là câu chào nghìn lần như một này.

Lê Tiếu gật đầu chào anh ta, kéo ghế cao ra ngồi xuống, nhìn Đường Dực Đình: "Không phải muốn pha rượu cho mình à?"

Đường Dực Đình cười tủm tỉm khoác vai cô: "Babe, tối nay sẽ khiến cậu lác mắt!"

Dứt lời, cô nàng chui vào quầy pha chế, chiếm vị trí của Ôn Thời, bắt đầu táy máy bình shake với ly đong.

Ôn Thời tò mò hỏi: "Muốn pha loại nào?"

Đường Dực Đình cầm đá viên hào phóng cho vào ly rock: "God father."

Loại sở trường của cô!

Ngay sau đó, Đường Dực Đình nghe thấy Lê Tiếu chậm rãi nhắc nhỏ: "Cocktail God father thì phải dùng cốt rượu Scotch"

Đường Dực Đình ngây người, lúng túng: "Không dùng Gin được sao?"

Lê Tiếu câm nín nhìn cô nàng.

Ôn Thời bật cười, dịu dàng giải thích: "Gin phù hợp để pha chế Singapore Sling."

"Ồ!"

Thế nên, Đường Dực Đình vô cùng thoải mái cho Gin vào ly đong: "Không sao cả, cứ thế đi, dù sao tôi pha cái gì cậu ấy sẽ uống cái đó."

Lê Tiếu: Bỗng nhiên không muốn uống nữa!

Uống rượu được một lúc, Lê Tiếu dựa vào quầy bar, thỉnh thoảng lướt màn hình điện thoại.

Ly cocktail trên bàn kia cô chỉ uống một ngụm.

Còn Đường Dực Đình thì đứng trong quầy bar nghe Ôn Thời giảng giải kiến thức về pha chế, thỉnh thoảng lại hỏi mấy câu tức chết người.

Lê Tiếu thấy Đường Dực Đình đến là để phá quán thì đúng hơn.

Lúc này đầu vai bị ai đó vỗ nhẹ, Lê Tiếu thờ ơ quay lại.

Đối phương vui vẻ ra mặt: "Tiểu Lê, thật sự là em à?"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 159 Trọng Cửu Công gãy cổ tay rồi


Người đến là học trò của Cửu Công - Mặc Tề.

Sau đợt nhập liệm lần trước, đã lâu rồi Lê Tiếu không gặp lại họ.

Mặc Tề đứng đó, nét mặt tươi cười.

Lê Tiếu nhìn sau lưng anh ta, nhỏ giọng trò chuyện: "Sư ca đến một mình sao?"

"Không, hôm nay bạn học tụ tập, cơm nước xong thì mọi người tập trung ở quầy bar."

Mặc Tề vừa nói vừa chỉ căn phòng phía sau.

Qua khe cửa khép hờ có thể thấy loáng thoáng bảy, tám người cả trai lẫn gái.

Lê Tiếu hỏi: "Dạo này thầy có khỏe không?"

"Ừm ..."

Mặc Tề ngập ngừng như thể không ngờ Lê Tiếu lại đột nhiên hỏi thăm về thầy.

Mà biểu hiện của anh ta lập tức khiến Lê Tiếu chú ý.

Cô nhướng mày nhìn phản ứng kỳ lạ của Mặc Tề, sắc mặt lạnh đi.

Mấy năm nay Lê Tiếu theo Trọng Cửu Công học văn hóa nhập liệm, quan hệ giữa hai người vừa là thầy trò vừa là bạn bè.

Cửu Công có vị trí rất quan trọng trong lòng cô.

Với phản ứng của Mặc Tề lúc này, không cần nghĩ thì Lê Tiếu cũng biết đã có chuyện.

Thấy anh ta mãi chăng nói gì, cô mất hết kiên nhẫn, đứng lên: "Không nói thì tự em sẽ đến xem."

"Đừng, Tiểu Lê..."

Mặc Tề càng căng thăng, kéo khuýu tay cô: "Anh nói..."

Lê Tiếu thản nhiên tránh đi, hất cằm.

Mặc Tề khẽ kéo Lê Tiếu đến một góc quầy bar yên tĩnh.

Anh ta nói một cách tự nhiên: "Thật ra thì mấy hôm trước thầy bất cẩn bị thương nhẹ, nhưng không sao đâu, em đừng lo quá, ổn cả rồi."

Lê Tiếu nhìn Mặc Tề không chớp mắt, gằn từng chữ một: "Thầy bị thương thế nào?"

Hơi thở Mặc Tề trở nên nặng nề: "Thì là... thôi, Tiểu Lê, anh nói thật với em vậy.

Lúc đầu thầy cũng không cho anh biết chuyện mình bị thương."

Anh ta nhìn Lê Tiếu, cúi đầu phiền não: "Biết vậy vừa rồi anh đã không chào em."

Lê Tiếu mất kiên nhẫn, đôi mắt nai trong trẻo liếc Mặc Tề rồi bỏ đi.

Mặc Tề vội đuổi theo cô, thấp giọng nói: "Cổ tay của thầy.... gãy rồi."

Lê Tiếu lập tức dừng chân, đáy mắt tối tăm.

Trọng Cửu Công là bậc thầy nhập liệm hàng đầu Nam Dương, cũng là nhân vật linh hồn trong giới văn hóa nhà quàn.

Ông sống bằng kỹ thuật này, đôi tay kia tượng trưng cho thân phận của ông.

Gãy cổ tay không phải chuyện đùa!

Dường như nhìn thấu hoài nghi của Lê Tiếu, Mặc Tề gãi đầu: "Anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hôm trước anh đến nhà tang lê tìm thầy, vừa vào đã phát hiện thầy ngồi dưới đất, tay sưng lên, cổ tay gãy rồi."

"Thầy nói do lúc khuân đồ sơ ý bị gãy.

Nhưng anh có hỏi bác sĩ thì bác sĩ nói... cô tay thầy có máu ứ rất nghiêm trọng, cứ như bị đập mạnh tạo ra."

Mặc Tề giải thích ngọn nguồn, cúi đầu tự trách.

Nếu thầy biết anh ta nói chuyện này cho Tiểu Lê nghe thì liệu có trục xuất anh ta khỏi sư môn không đây.

Dù gì thầy cũng đã nhắc đi nhắc lại buộc anh ta không được hé nửa lời.

Lê Tiếu cụp mắt, che đi gợn sóng mãnh liệt trong đáy mắt.

Đèn neon trong quầy bar quét qua gò má cô, chập chờn mê hoặc.

"Thầy đang ở bệnh viện nào?"

Mặc Tề hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt lạnh tanh của Lê Tiếu, mím môi: "Bệnh viện trực thuộc Đại học Y."
 
Back
Top Bottom