Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT-Q1] Siêu cấp cưng chiều

[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 120 Thương Thiếu Diễn, cậu đúng là không có nhân tính


Sau khi đồ ăn nôngt được mang lên, Thu Hoàn uống cạn một ly bia, sau đó nhớ đến một chuyện: "Em gái, máy ảnh em cho tôi mượn là ở đâu ra thế?"

Lê Tiếu không trả lời mà hỏi lại: "Sao vậy?

Có vấn đề gì à?"

Thu Hoàn tính nói tiếp nhưng lại bị động tác của Thương Úc thu hút.

Anh ta vừa thấy gì nào?

Lão đại thế mà thản nhiên gắp đi con tôm trong bát của Lê Tiếu.

Lê Tiếu đang nhìn anh ta, sau đó cúi đầu thì phát hiện con tôm kia đã được cho lại vào đĩa thức ăn.

Kế tiếp, Thương Úc đưa chiếc đĩa đó cho Lưu Vân, nói: "Bảo đầu bếp lột hết vỏ rồi mang lên."

Lưu Vân thản nhiên cầm đĩa tôm ra khỏi cửa.

Chuyện như vậy, chắc thấy cũng không nên kinh sợ nhỉ, ha ha.

Thu Hoàn đỡ trán bật cười, Âu Bạch thì nhìn con tôm trên đũa của mình với vẻ mặt thay đổi liên tục.

Lê Tiếu nghiêng đầu nhìn Thương Úc, khóe miệng khẽ nhếch, cont chưa lên tiếng thì Thương Úc đã gắp cho cô một cái chân cua hoàng để đã bỏ vớ: "Ăn cái này trước, đợi lát nữa hằng ăn tôm."

Thu Hoàn nhìn chân cua quen thuộc kia được cho vào bát Lê bỏ vỏ xong nhỉ?

Tiếu, nêu nhớ không nhâm thì là cái mà anh ta mất sức cả buổi mới bỏ vỏ xong nhỉ?

Thương Thiếu Diễn, cậu đúng là không còn nhân tính!

Lê Tiếu ngẩng đầu nhìn Thu Hoàn: "Anh Thu, anh vẫn chưa trả lời tôi."

Thu Hoàn bình tĩnh lại, hắng giọng giải thích: "Không sao hết, chỉ bất ngờ khi chiếc máy ảnh kia của em có số series là 122."

"Thế nên?"

Lê Tiếu híp mắt.

Thu Hoàn thở dài: "Ban đầu kỹ sư trong nhà máy mượn được máy ảnh số 122 mới tìm được linh cảm.

Theo tôi biết... tất cả series của dòng máy này là độc nhất vô nhị."

Dứt lời, anh ta nhìn Lê Tiếu chăm chú bằng ánh mắt mang thâm ý khác.

"Ờ."

"Em gái à, nói thật đi, trong buổi đấu giá từ thiện Venus, người ẩn danh mua được chiếc máy số 122 là em đúng không?"

Thu Hoàn khó nén tò mò, nói ra hoài nghi trong lòng.

Lê Tiêu đặt cua đã ăn xong qua một bên, lau miệng, đáp lại: "Phải, là tôi."

Nhận được câu trả lời mà Thu Hoàn không khỏi kinh hãi, vội nhấp ngụm bia giấu đi sự thất thố của mình.

Để có tư cách bước vào hội đấu giá Venus thì giá trị tài sản hai trăm triệu là mức sàn.

Có thế trở thành người đấu giá ẩn danh thì đồng nghĩ cô phải là hội viên trên ba năm, hơn nữa giá trị tài sản phải trên một tỷ.

Dù xuất thân là nhà giàu bậc nhất, nhưng nhà họ Lê thật sự lắm tiền cho cô phung phí vậy sao?

Hở ra là vốn lưu động mấy tỉ, nhà giàu bậc nhất cũng chưa chắc gánh nổi mà!

Người đời đều cho rằng giàu có nhất là người có nhiều tiền nhất, nhưng thật ra thì cái gọi là bảng xếp hạng giàu có đều hữu đanh vô thực, cùng lắm chỉ là câu chuyện lúc rảnh rỗi của quần chúng mà thôi.

Nhà giàu thật sự thì tài sản căn bản không thể dùng con số đong đếm, cũng không lên bảng xếp hạng, chẳng hạn như...

Thương Thiếu Diễn.

Hay như, nhà họ Thu.

Thu Hoàn chợt nghĩ, lẽ nào nhà họ Lê còn có vốn riêng mà người ngoài không biết?

Chưa tới bảy giờ mọi người đã ăn xong.

Thu Hoàn đề nghị đến Thần Viên giải trí.

Thương Úc cầm khăn lau tay, hỏi Lê Tiếu: "Muốn đi không?"

Lê Tiếu nhìn thời gian, vui vẻ gật đầu.

"Được."

Thương Úc đứng dậy, lấy áo vest trên ghế, tự nhiên đưa cho Lê Tiếu.

Cô nhận lấy, vuốt phẳng nếp nhăn rồi vắt trên khuỷu tay.

Nhưng một giây trước khi rời khỏi phòng, Thương Úc chợt dùng bước, lấy áo vest khỏi tay cô rồi khoác lên vai cô: "Đi thôi."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 121 Yêu chiều


Nếu nói Nam Dương Entertainment City là trung tâm vui chơi giải trí ai nấy đều biết thì Thần Viên là nơi nghỉ dưỡng xa hoa của một số người.

Vườn tử đằng rộng lớn điểm tô cho Thần Viên.

Dưới ánh đèn nhấp nháy, chúng sáng rực như ban ngày.

Trong phòng câu cá, Lê Tiếu và Thương Úc vào chỗ, trên bàn là chai Louis XIII Collector's Edition và đĩa trái cây bắt mắt.

Thu Hoàn và Âu Bạch thì vào phòng vệ sinh.

Lê Tiếu nghịch điện thoại, trên vai vẫn còn khoác áo của Thương Úc.

Mùi hương mát lạnh thuộc về riêng anh thoang thoảng bên mũi, trong đêm cực kỳ say đắm lòng người.

"Diễn gia, ông cụ bên nhà vẫn còn ở Nam Dương không?"

Thương Úc nhìn về phía cô: "Còn, thứ Bảy sẽ về Parma."

Lê Tiếu cắn môi: "Vậy có thể phiền Diễn gia giúp tôi cảm ơn ông cụ được không?

Hôm qua tôi mới biết đó là thẻ kim cương rất hiếm có."

"Muốn cảm ơn sao không đích thân nói với ông ấy."

Thương Úc hơi nhếch môi, gương mặt anh tuấn như chứa ý cười.

Mắt Lê Tiếu lóe lên, cô bình tĩnh né tránh ánh mắt anh: "Ông cụ vừa về Nam Dương, không chừng còn bận bộn trăm bề, tôi mạo muội làm phiền có ổn không?"

Đúng là cô muốn gặp lại Thương Tung Hải, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ.

Thương Ức bắt tréo chân: "Người khác có lẽ không ổn, nhưng em thì không sao."

Nghe được câu trả lời của anh, Lê Tiếu chậm rãi quay đi.

Cô cảm thấy, chắc vì bóng đêm quá hấp dẫn nên cô mới đọc được vẻ dịu dàng từ trong đôi mắt tối tăm của Thương Úc.

Hơn nữa, còn là sự dịu dàng được yêu chiều vô hạn.

Lê Tiếu nhếch môi cười khẽ, đáy mắt gợn sóng: "Ông cụ thích ăn gì?

Chi bằng để tôi mời ông ấy bữa cơm đạm bạc, bày tỏ chút lòng thành."

Thương Ức nhìn cô thật sâu: "Ăn cơm ở biệt thự đi."

Lúc này Lưu Vân luôn yên lặng cách đó không xa nhận được một cuộc điện thoại.

Nghe xong, anh ta bước nhanh đến đài câu cá: "Lão đại, cô Lê, hai người nhìn xem."

Vừa nói, Lưu Vân vừa đưa điện thoại qua.

Thương Úc quét mắt sang, nụ cười tắt ngấm, ánh mắt dần lạnh lẽo: "Ai đăng?"

Lê Tiếu chưa kịp nhìn màn hình thì Thu Hoàn và Âu Bạch đã vội chạy lại.

"Em gái, em lên hot search rồi!"

Từ đằng xa, Thu Hoàn đã la lên.

Âu Bạch đi sau mấy bước cũng vừa đi vừa nhìn.

Nghe thế, Lê Tiếu mở điện thoại, vào Weibo thì thấy ngay hot search mà họ đang nhắc đến.

Người đăng Weibo là tài khoản thường, nội dung là cảnh quay video xảy ra ở sảnh số 2 sân vận động Đông Giao ngày hôm qua.

Vốn dĩ lượt xem video cũng không bao nhiều, nhưng qua một ngày một đêm nhấn like, độ hot được nung đến bỏng tay.

Tựa đề video: Giá trị nhan sắc của các tuyển thủ đánh nhau hiện nay ở cấp bậc này thì tôi muốn đánh cũng chẳng xứng!

Dù video không quay được cảnh đánh nhau, nhưng có đàn ông mặt mũi be bét máu trên cáng, hơn nữa còn Lê Thừa sát khí đẳng đằng, khiến ai cũng tin vào tính chân thực của cuộc ẩu đả.

Lê Tiếu không mấy để ý đến video, dù gì bỏ chút tiền là sẽ ém được thôi.

Nhưng cô trượt tay, vô ý chạm vào phần bình luận.

Có lẽ...

điều khiến video này lên hot search hẳn là do bình luận.

Tự làm bài mình đi: Cô nàng mặc âu phục màu xám ở bên phải, trong vòng ba phút, tôi muốn cách thức liên lạc với cô ấy.

Mãnh liệt lại cố gắng: Trời, nhan sắc này có thể so với idol của tôi sao? (1 giây sau: đã liếm màn hình, đã trèo tường, tạm biệt Âu Bạch!)

Đừng bảo tôi lưu manh: Đẹp hay không không phải vấn đề, chủ yếu là muốn hẹn hò với cô ấy.

Tam Tra Thái Hồng: Chị gì ơi, chị có ngại hẹn hò với con gái không?
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 122 Chuyện cấm kỵ


Lê Tiếu lạnh nhạt nhìn bình luận, số lượng đề cao giá trị nhan sắc khá đông, nhưng vẫn có những người chính nghĩa, tag @Cảnh sát Nam Dương yêu cầu điều tra rõ chân tướng.

Đương nhiên vẫn có một đám khác người không bị ảnh hưởng bởi giá trị nhan sắc, đường hoàng chỉ ra đây là một trận ẩu đả ác liệt.

Mấy giây sau, Lê Tiếu tắt Weibo, mở danh bạ, định bỏ tiền thuê người xử lý hết video.

Lúc này, Thương Úc im lặng bên cạnh trả điện thoại cho Lưu Văn, lạnh giọng dặn dò: "Xử lý sạch sẽ."

Lưu Vân lập tức chấp hành, đi sang một bên gọi điện.

Động tác mở danh bạ của Lê Tiếu ngừng lại, cô đắn đo rồi thoát ra ngoài, tắt máy.

Nếu có Thương Úc giúp, cô càng vui vẻ nhàn hạ.

Âu Bạch và Thu Hoàn đã ngồi đối diện họ.

Hai người cùng nhau hóng hớt, thi thoảng còn bàn tán đôi câu.

Thu Hoàn vừa xem bình luận vừa cười: "Âu Bạch, địa vị nhan sắc bậc thần giới giải trí của cậu đang tràn ngập nguy cơ đấy.

Dưới bình luận đã có fan của cậu muốn đổi thuyền rồi."

Âu Bạch nhún vai: "Không quan trọng, fan cuồng nhan sắc của tôi đến tám mươi triệu, thiếu một, hai người chẳng sao."

"Một, hai người hả?"

Thu Hoàn lập tức lập tức bấm xem sáu nghìn lượt phản hồi của bình luận nóng nhất ở trên cùng, sau đó đưa điện thoại đến trước mặt Âu Bạch, chế nhạo không thương tiếc:

"Có chắc không quan trọng chứ?

Trong bình luận này có hơn mấy nghìn fan đòi sang thuyền kìa.

Hơn nữa..."

Thu Hoàn cố ra về thần bí nhìn Lê Tiếu: "Đám người này đang xếp hàng cầu em Tiếu của chúng ta mau mau debut đấy."

Âu Bạch không nói gì, đăng nhập tài khoản Weibo của mình, chọn trong album tấm selfie đẹp nhất rồi đăng bài.

Bài đăng ghi: Nếu đã yêu, hãy yêu say đắm!

Chưa đến năm phút, Lưu Vân đã quay lại báo cáo: "Lão đại, đã xử lý xong."

Thương Úc nhả khói thuốc, nét mặt sâu xa, phất tay với Lưu Vân rồi nhìn về phía Lê Tiếu.

Cô đang cầm ly rượu nhấp môi.

Hoa tử đẳng và ánh đèn hòa vào nhau, rọi một màu tím nhạt ảo mộng lên người cô.

Gió mát thổi qua đài câu cá, cũng thổi tung sợi tóc bên má cô, lộ ra đường cong duyên dáng trắng như tuyết, đúng thật có thể điên đảo chúng sinh.

Hơi thở Thương Úc trở nên nặng nề, ngón tay vuốt ve đầu lọc thuốc lá, mắt nhìn về phía xa xa.

Cô nhóc xinh đẹp trẻ trung, khí chất thanh cao, nếu không giấu cho kỹ sẽ dễ dàng bị người ta ngấp nghé.

Mà đề tài vừa hot trên mạng đã biến mất hoàn toàn chỉ trong vòng mấy phút.

Có dân mạng lanh trí muốn đăng video lên lần nữa, nhưng đang upload đã bị nhắc nhở vi phạm.

Sau nhiều lần thử không được, có người thầm đăng một chủ đề mới: Bối cảnh của

nhan sắc bậc thần là điều cấm ky.

Chin giờ tối, Lê Tiếu về đến nhà.

Lê Quảng Minh và Đoàn Thục Viện vẫn chưa về, nghe nói đi dự dạ tiệc.

Anh Cả và anh Hai đều có nhà riêng, bình thường cũng ít về nhà chính.

Lê Tiếu cởi áo khoác ra đi đến cửa sổ phòng khách, suy tư nhìn bóng đêm.

Một lúc lâu, cô lấy điện thoại ra, trên màn hình có hai tin nhắn WeChat.

Cậu chủ nhà họ Lê: A a a a a a a, ông đây vào được vòng trong của Honker Union rồi.

Cậu chủ nhà họ Lê: Bé Tiếu, sau này hãy gọi anh là Bố già Hacker Lê đi. [meme hút thuốc]

Lê Tiếu nhìn tin nhắn của anh ta, có hơi bất ngờ nhíu mày, trung hợp thế sao?

Chiều nay Thương Úc mới hỏi cô về Lê Thiếu Quyền, mới mấy giờ, anh ta đã vào được vòng trong rồi?

Mấy năm nay, để vào được Honker Union mà Lê Thiếu Quyền bỏ ra không ít công sức.

Không nói đến việc lãng phí sự đào tạo của gia tộc, cả ngày anh ta đều sống trong mộng đẹp mình tự dệt nên.

Hôm nay... có khả năng giấc mơ sẽ thành sự thật.

Honker Union có liên quan gì với Thương Úc sao?
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 123 Cháu gái, lại gặp nhau rồi


Lê Tiếu còn chưa trả lời tin nhắn của Lê Thiếu Quyền, điện thoại đã rung chuông.

Người gọi là Phó Luật Đình, Lê Tiếp chậm rãi bắt máy, lạnh nhạt nói: "Có chuyện gì thế?"

Phó Luật Đình đã quen với cách nói chuyện của Lê Tiếu nên không dông dài mà đi thắng vào vấn đề: "Chiều mai phòng thí nghiệm có một cuộc họp nội bộ, liên quan đến thành quả nghiên cứu gần đây, cô có muốn đến nghe không?"

Cô là một trong những người góp vốn cho phòng thí nghiệm Nhân Hòa.

Lê Tiếu thoáng suy tư: "Mấy giờ bắt đầu?"

"Hai giờ.

Nếu cô đến thì chúng tôi chờ cô."

Giọng Phó Luật Đình hơi căng thẳng, dễ dàng nghe ra sự mong đợi trong đó.

Lê Tiếu thoáng im lặng: "Được, ngày mai tôi sẽ dành thời gian qua đó."

"Được, mai gặp."

Cúp máy, Lê Tiếu cúi đầu nhìn lịch sử cuộc gọi trên màn hình, nghĩ đến chứng bệnh của Quan Minh Ngọc mà không khỏi trầm tư.

Sáng hôm sau, Lê Tiếu bảo tài xế chở cô đến Tập đoàn Diễn Hoàng.

Xe vừa lái ra cửa, tài xế bỗng đạp mạnh thắng xe khiến Lê Tiếu tính ngủ bù phải giật mình.

"Cô chủ, đây..."

Tài xế nhìn chiếc SUV ngang ngược ngoài cửa với vẻ mặt khó chịu, đấy cửa định xuống xe, nhưng Lê Tiếu nhìn qua bèn vỗ vào ghế hàng trước: "Chú Lưu, chú không cần đưa cháu nữa, chú về đi."

"Cô chủ?"

Chú Lưu kinh ngạc quay đầu lại, chỉ chiếc SUV bên ngoài: "Chiếc đó đến đón cô à?"

Lê Tiếu đáp "ừ", day trán xuống xe.

Cô quên mất Lạc Vũ sẽ luôn theo sát mình.

Trên xe, Lê Tiếu ngồi vào ghế phó lái, cài dây an toàn, nhắm mắt ngủ bù.

Lạc Vũ im lặng lái xe ra khỏi đường mòn rợp bóng.

Nửa đường, Lê Tiếu giãn chân mày, dò xét ngoài cửa rồi chợt cau mày.

Đây là đường Bàn Sơn rợp bóng cây xanh, không phải đường đến Diễn Hoàng.

Lạc Vũ vẫn bình tĩnh lái xe, nhận ra ánh mắt hoài nghi của Lê Tiếu nên mím môi giải thích: "Lão đại bảo tôi đón cô đến biệt thự."

Đúng là tối qua Thương Úc có nói đến biệt thự dùng bữa để cảm ơn Thương Tung Hải.

Có điều, cô không ngờ sáng nay anh đã sắp xếp cô qua đó.

Biệt thự Nam Dương

Lạc Vũ đỗ xe ở gần sân ngoài biệt thự, tính mở miệng nhắc Lê Tiếu thì thấy đối phương đã đẩy cửa xuống xe.

Chưa đến tám giờ rưỡi sáng, núi Nam Dương trập trùng tĩnh lặng như còn say giấc nồng.

Không khí trong núi thoảng hương tùng, sân cỏ cũng giăng đầy sương, đập vào mắt là một màu xanh ngát, mang đến cảm giác yên ắng xa lánh cõi trần ồn ào.

Lê Tiếu không ngủ yên được trên xe, lúc này đang xoa chiếc cổ mỏi nhức.

"Cháu gái, lại gặp nhau rồi!"

Tiếng chào nhã nhặn vang lên từ bên phải phía sau.

Lê Tiếu giật mình, từ từ nhìn lại.

Lạ thật, trước giờ giác quan cô rất nhạy bén, giờ lại không nghe được tiếng bước chân của Thương Tung Hải, thậm chí còn không cảm giác được có người đến gần.

Thương Tung Hải mặc trang phục luyện thái cực màu trắng, tay cầm kiếm màu đỏ, đứng nhìn cô cách đó không xa.

Lê Tiếu thu lại dáng vẻ lười nhác, đi đến trước mặt Thương Tung Hải, khẽ cúi đầu: "Chào bác."

Thương Tung Hải lật tay thu kiếm về, nhận lấy khăn ấm từ trong tay vệ sĩ để lau trán: "Ăn sáng chưa cháu?"

Lê Tiếu lễ phép gật đầu: "Ăn rồi ạ, bác vẫn chưa ăn sao?"

Thương Tung Hải tỏ ý để Lê Tiếu theo ông vào nhà, vừa đi vừa trò chuyện: "Vẫn chưa.

Bác lớn tuổi rồi, nếu buổi sáng không chịu khó hoạt động thì lúc ăn cơm sẽ chẳng ngon miệng."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 124 Diễn gia thật biết nói đùa


Hai người sóng vai nhau vào biệt thự.

Khác hẳn sự trống trải lạnh lẽo lần trước, có thể vì Thương Tung Hải ở đây mà khắp biệt thự đều có bóng vệ sĩ qua lại.

Lê Tiểu chần chừ đi theo, chốc lát đã tới phòng khách.

Thương Tung Hải đặt kiếm lên bàn đá cẩm thạch.

Ông vừa ngồi xuống đã có vệ sĩ dâng trà sâm.

"Cháu đừng câu nệ quá, cứ xem như nhà mình, ngồi đi."

Thương Tung Hải thổi hơi nóng trong tách trà, nói với Lê Tiếu.

Lê Tiếu ngoan ngoãn tìm một chỗ ngồi xuống, yên lặng chờ Thương Tung Hải nói trước.

Dù thái độ của người nắm quyền họ Thương này với cô rất khoan dung, nhưng Lê Tiếu cũng không dám xem thường.

Người có quyền cao chức trọng luôn nắm toàn cục trong tay, đặc biệt là một nhân vật như Thương Tung Hải.

Lúc này, Thương Tung Hải đã nhấp mấy ngụm trà, khi cúi người đặt ly xuống thì như vô tình hỏi: "Hôm đó sau khi về nhà, ba cháu có nói gì với cháu không?"

Lê Tiếu bình tĩnh nhìn ông, đáp trôi chảy: "Dạ có, ba cháu nói rằng tấm thẻ bác đưa cho là thẻ kim cương hiếm thấy, cả thế giới chưa đến mười người có được nó.

Thế nên hôm nay cháu đến đây cũng vì muốn đặc biệt cảm ơn bác.

Thẻ kim cương quý giá như vậy, cháu cảm thấy thẹn khi nhận nó."

Thương Tung Hải đây gọng kính, trong kính phán chiếu vừa khéo che giấu ý tứ sâu xa trong mắt ông: "Cháu gái à, khiêm nhường quá.

Thẻ kim cương cũng không phải vật hi hữu gì, đám Thiếu Diễn đều có cả.

Nếu không từ hôn thì chờ cháu đến Parma cũng sẽ đưa cho cháu thôi."

Lời này nghe thì rất bình thường, nhưng Lê Tiếu cứ cảm thấy ông có ý gì khác.

Ngay lúc này, Thương Úc bước vào.

Theo sự xuất hiện của anh, phòng khách mơ hồ thoang thoảng mùi hương quen thuộc xen lẫn hương gỗ mun.

Thương Tung Hải đứng dậy, cầm kiếm thái cực trên bàn, nói: "Con ngồi nói chuyện với con bé đi, ba đi thay bộ khác."

"Vâng.

Tài liệu ba cần đã đặt ở phòng trà."

Thương Úc nhắc nhở.

Thương Tung Hải đáp lại rồi rời khỏi phòng khách.

Thương Úc đút tay vào túi, đi vòng qua bàn trà, nghiêng đâu nhìn Lê Tiếu: "Em luyện kiếm thái cực với ông cụ à?"

Lê Tiếu bật cười lắc đầu: "Không.

Lúc tôi đến thì vừa khéo gặp bác trai ở sân ngoài."

"Đã trò chuyện gì vậy?"

Thương Úc ngồi đối diện cô, tùy ý gác chân lên.

Lê Tiếu cũng thả lỏng hơn, ngửa đầu dựa vào sô pha, cười khẽ: "Chưa nói gì cả.

Còn chưa bắt đầu thì anh đã đến rồi."

Nghe thế, ánh mắt Thương Ức lóe lên: "Xem ra tôi xuất hiện không đúng lúc rồi."

"Tôi đâu có ý đó..."

Lê Tiếu kín đáo nhìn anh.

Khi bắt được vẻ trêu chọc trong mắt anh, cô không khỏi bĩu môi: "Diễn gia thật biết nói đùa."

Anh không đáp, nhưng tiếng cười rất khẽ tràn ra từ khóe môi anh làm dịu đi đường nét lạnh lùng trên gương mặt.

Không bao lâu sau, Thương Tung Hải quay lại.

Ông thay bộ đồ thường bằng vải bông, trông bớt uy nghiêm, thay vào đó là sự hiền từ của bề trên: "Cháu gái à, nếu không chê bác dài dòng thì cùng ăn sáng nhé?"

Lê Tiếu vừa muốn đứng dậy thì Thương Úc đối diện đã liếc nhìn ông, cúi đầu châm điếu thuốc rồi nói: "Ba từng nói, ăn không nói, ngủ không nói, cơm nước xong rồi trò chuyện cũng chưa muộn."

Thương Tung Hải híp mắt: "Con không ăn cùng đã đành, cả con bé mà cũng muốn quản sao?"

Thương Úc kẹp điếu thuốc gật đầu, hoàn toàn không sợ Thương Tung Hải đang ra vẻ bực mình: "Ba cứ từ từ mà ăn, con dẫn cô ấy ra ngoài một lát."

Đợi sau khi hai người họ rời khỏi, nét mặt vờ giận của Thương Tung Hải dân vơi, thay vào đó là vẻ bí hiểm khó dò nhìn theo hướng họ bỏ đi.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 125 Cái ôm say đắm thần trí


Vệ sĩ tâm phúc đứng cạnh Thương Tung Hải thoáng im lặng rồi nghiêng người nói nhỏ: "Ông chủ, xem ra ông đoán không sai.

Quan hệ giữa Diễn gia và cô Lê thật sự trên mức bình thường."

Thương Tung Hải đứng chắp tay, tròng kính che đi ánh sáng và sự nghiền ngẫm nơi đáy mắt: "Là phúc thì không phải họa, phải xem phúc phận của con bé thôi."

Ngoài biệt thự, trên sân cỏ lưng chừng núi, Thương Úc dẫn Lê Tiếu đi dạo.

Dãy núi phủ một tầng sương mù, từ xa nhìn lại, trời và núi nối liền thành một dải.

Lê Tiếu chắp tay sau lưng bước đi, ngắm nhìn bốn phía, câu được câu chăng trò chuyện với Thương Úc: "Diễn gia, nghe nói Thương Lục về Parma rồi à?"

"Ừ, về lánh nạn."

Anh chắp tay đi bên cạnh Lê Tiếu.

Từ lần bị nhà họ Lê cảnh cáo, Thương Lục tránh họ như tránh tà.

Vừa khéo trong thời gian đó Lê Thừa ở lại Nam Dương, ba lần bốn lượt cố ý tra tìm, nên Thương Lục không còn cách nào khác ngoài việc tạm thời quay lại Parma để giữ mạng.

Lê Tiểu mim môi cười, ngãng đầu nhìn anh: "Bệnh của Thương Lục là bẩm sinh?"

Thương Ức đi rất chậm, cụp mắt đánh giá cô: "Có hứng thú với chuyện của nó sao?"

Thấy anh đang chau mày, Lê Tiếu cười: "Diễn gia, chuyên ngành của tôi là Công nghệ y học, bệnh của anh ta rất đáng để nghiên cứu."

Nghe thế, chân mày Thương Úc giãn ra, nhìn về núi xa: "Lúc mới sinh, chứng bệnh của nó còn chưa rõ ràng.

Có lẽ là từ lúc ba tuối, mỗi lần nữ giúp việc chạm vào người là nó sẽ nổi mẩn, khóc lóc không rõ nguyên nhân."

"Vậy à..."

Lê Tiếu vuốt cằm như có điều suy ngẫm.

Bệnh của Thương Lục nghe có vẻ giống như dị ứng với phụ nữ, nhưng lại dẫn đến nôn khi tiếp xúc.

Cũng có lẽ nó liên quan đến hệ thống dẫn truyền dưới da.

Lê Tiếu suy nghĩ quá nhập tâm, không chú ý đến sân cỏ đẫm sương dưới chân mình.

Hậu quả của việc vừa đi vừa nghĩ chính là để giày chạm trên cỏ ướt bỗng trơn trượt, không giữ được thăng bắng nên lảo đảo chúi người.

Ngay lập tức, cánh tay mạnh mẽ nhanh chóng vòng qua eo Lê Tiếu siết chặt, sau đó mượn lực kéo cô vào lồng ngực mát lạnh của mình.

Lê Tiếu há miệng, tiếng kinh hô nghẹn ở cổ họng.

Mọi thứ xảy ra quá đột ngột.

Phản ứng nhạy bén trước giờ cô luôn kiêu ngạo dường như trở nên chậm chạp.

Giữa cỏ xanh núi biếc, cả người Lê Tiếu dựa vào ngực Thương Úc.

Vì quán tính nên cơ thể vừa ổn định, hai tay cô đã đặt lên vai anh.

Cánh tay mạnh mẽ của anh vòng qua eo cô, hơi siết chặt.

Hai người tiếp xúc vô cùng kín kẽ thân mật.

Lê Tiểu đứng im như ngừng thở, trong đầu hỗn loạn.

Trước mắt cô là đường cong yết hầu quyền rũ của Thương Úc, nhìn xuống một chút là xương quai xanh.

Da màu đồng tỏa ra hormone chỉ thuộc về riêng anh.

Cô áp sát đến mức thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim của anh.

Một cái ôm say đắm thần trí.

Mi mắt Lê Tiếu run run, cô ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.

Với khoảng cách này, cô có thể nhìn rõ bóng mình phản chiếu trong mắt anh.

Hơi thở cô dồn dập, ngón tay vịn đầu vai anh hơi siết lại, nhịp tim hoàn toàn rối loạn.

Bàn tay đặt sau lưng cô hơi thả lỏng nhưng không buông ra.

Rồi cô nghe được giọng nói quyến rũ khàn khàn bên tai mình: "Đi mà không nhìn đường, đang miên man suy nghĩ gì vậy?"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 126 Cô ấy không thể bị thương


Lê Tiếu đánh mất lý trí nhìn sâu trong mắt anh, vô thức lẩm bẩm: "Sao anh không nói là sân cỏ nhà mình quá trơn..."

Thương Úc nheo mắt, từ từ cúi người.

Hơi thở hai người hòa vào nhau, khoảng cách gần trong gang tấc.

Im lặng mấy giây, anh trêu chọc: "Ý em là nên san bằng sân cỏ này sao?"

Lê Tiếu mím môi không trả lời.

Không biết có phải do nhiệt độ trong núi quá thấp, nên mới khiến cô cảm giác nhiệt độ trong lòng bàn tay anh càng lúc càng nóng không, dù cách một lớp vải nhưng vẫn thấy nóng bừng.

Lê liếu khô họng nuốt nước bọt, vừa muốn nói gì đó, Thương Úc đã thu tay về, buông cô ra.

Một cái ôm bất ngờ ngắn ngủi nhưng lại khiến Lê Tiếu khó lòng bình tĩnh lại.

Có tiếp tục cúi đầu đi về phía trước, lơ đãng chạm mu bàn tay lên gò má nóng bừng, khóe miệng mơ hồ nhếch lên.

Vừa rồi gần nhau như vậy cô mới nhận ra, ở đuôi mắt trái Thương Úc có một nốt ruồi rất nhỏ, ẩn trong hàng lông mi, vô cùng xinh đẹp.

Nhưng Lê Tiếu vừa đi về trước một bước thì cổ tay bỗng bị nắm chặt.

Cô ngày người, quay đầu lại thì thấy Thương Úc cụp mắt xuống, vé mặt dường như... có dấu hiệu nối giận.

Lê Tiếu nhìn xuống theo tầm mắt anh thì mới nhận ra, trên vùng da gần cổ chân có vết trây nhỏ.

Chắc vừa rồi trượt ngã nên bị lá cây sắc cắt qua.

Lê Tiểu chà đế giày trên mặt đất, không mẫy quan tâm: "Không sao, vết thương nhỏ thôi."

Ngay sau đó, không đợi Lê Tiếu nói thêm, anh mím môi, xoay người kéo cô quay về biệt thự.

Hai người quay lại phòng khách biệt thự, vừa ngồi xuống, Lưu Vân đã mang hòm thuốc đến.

Thương Úc nhận lấy hòm thuốc, sau khi mở ra thì thành thạo lấy cồn và bông tiệt trùng, mới quay người đã thấy Lê Tiếu giơ tay ra với mình: "Diễn gia, để tôi tự làm."

Nói thật thì với cô, chút thương tích này chẳng khác gì vết muỗi đốt.

Nhưng cách làm của Thương Úc vô hình trung để lộ sự quan tâm lẫn coi trọng, cô cũng không muốn từ chối ý tốt của anh.

Anh cứ như không hề nghe thấy lời cô nói, tay cầm nhíp, chậm rãi ngôi trước sô pha, khẽ nói: "Nâng chân lên."

Lê Tiếu cắn khóe môi, sau khi hít thở sâu thì thỏả hiệp.

Thế nên, Lưu Vân và Lạc Vũ ở cách đó không xa tận mắt chứng kiến lão đại nhà mình luôn sát phạt quyết đoán, lại quỳ một chân lên sàn, đặt chân Lê Tiếu lên đầu gối mình, cầm nhíp nghiêm túc lau vết thương cho cô.

Lưu Vân cảm thấy, vết thương đó cùng lắm chỉ là trầy da mà thôi, nếu không xử lý thì... ngày mai miệng vết thương cũng sẽ khép lại.

Còn Lạc Vũ thì nhận ra một sự thật, đối với Thương Thiếu Diễn của Nam Dương, Lê Tiếu là độc nhất vô nhị, không ai sánh bằng.

Đường chủ của Am Đường, bá chủ ngâm Nam Dương, ngay trước mặt thuộc hạ lại khom lưng quỳ gối vì Lê Tiếu.

Mấy phút sau, Thương Úc xử lý xong vết thương cho Lê Tiếu.

Anh ném nhíp vào trong hòm thuốc, ngước mắt nhìn cô, sóng mắt sâu như hồ nước lạnh, nhưng lại ra lệnh với Lưu Vân: "San băng sản có ở lưng chừng núi, thay mới hết."

Lê Tiếu: "..."

Cũng ngày hôm nay, Lê Tiếu biết được một chuyện, Thương Úc coi trọng cô đến mức không cho phép trên người cô có bất kỳ vết thương nào.

Một khi cô bị thương, anh sẽ trở nên hung ác, lạnh lùng.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 127 Bị ép ở lại


Qua mãy phút, tâm phúc của Thương Tung Hải xuất hiện trong phòng khách: "Diễn gia, cô Lê, ông chủ mời mọi người đến phòng trà."

Lúc này, Lê Tiếu đang nghiêng người ngồi trên sô pha, nhìn bàn chân băng gạc mà ngẫm nghĩ.

Thương Úc đứng lặng trước cửa sổ sát đất, hút liên tục ba điếu thuốc.

Tâm phúc nhận ra bầu không khí không ổn, mờ mịt nhìn về phía Lưu Vân và Lạc Vũ.

Lưu Vân ném cho anh ta ánh mắt "tự hiểu lấy đi", sau đó thản nhiên tiếp tục vai trò đày tớ cam lòng phục vụ.

Lạc Vũ thì hơi cúi đầu, mặt mày tối tăm không biết đang suy nghĩ điều gì.

Phòng khách yên lặng một lúc, sau đó Thương Úc quay người lại nhìn Lê Tiếu, khàn giọng nói: "Đi thôi."

Thương Úc và Lê Tiếu nối nhau vào phòng trà tầng hai.

Phong cách phòng trà khác với vẻ xa hoa của biệt thự.

Thiết kế phòng Tatami kiểu Nhật, trên sàn là bàn trà, trên tường treo tranh chữ.

Thương Tung Hải ngồi trên đệm hương bồ, sau lưng ông là bức tường kê kệ Bác Cổ, trưng bày đủ loại đồ dùng và bút, nghiên, giấy, mực.

Hương trà tản ra khắp phòng, Thương Tung Hải nghe tiếng thị ngắng đầu lên rồi híp mắt: "Xảy ra chuyện gì à?"

Ông nhìn Thương Uc, đứa con mà ông hiểu rõ nhất.

Mấy nắm nay, Thiếu Diễn ít khi có vẻ mặt như vậy.

Thương Úc miím môi không nói gì mà đi thắng đến trước bàn trà, lúc ngồi xuống thì nhìn Lê Tiếu ở sau lưng: "Tới đây ngồi."

Thương Tung Hải nghi hoặc, đảo mắt thì thấy băng gạc trên chân cô mới ngạc nhiên hỏi: "Sao lại bị thương?"

Vừa nói, Thương Tung Hải vừa nhìn Thương Úc, đáy mắt gọn sóng tứ phía.

Lẽ nào Thiếu Diễn lại ngựa quen đường cũ, khiến con gái nhà người ta bị thương?

Lê Tiếu hắng giọng, ngồi xuống trước bàn trà, cười nói: "Vừa rồi cháu sơ ý bị thương, không sao đâu, bác yên tâm."

Thương Tung Hải cười khẽ, gấp tài liệu trong tay, dặn dò: "Cháu đấy, phải bảo vệ mình thật tốt, nếu bị thương trong biệt thự thì bác thật không biết làm sao ăn nói với ba cháu."

"Bác trai quá lời rồi, vết thương nhỏ mà thôi."

Vừa dứt lời, cô đã cảm giác được bầu không khí lạnh buốt khiến người ta rợn tóc gáy từ Thương Úc.

Lê Tiếu: "..."

Cô thật sự không yếu ớt đến thế.

Thương Tung Hải đẩy tách trà đến trước mặt họ, đổi chủ đề: "Uống trà trước đã, nếu chân bị thương rồi thì hôm nay đừng về."

"Mùa mưa ở Nam Dương ẩm ướt, cháu lại cứ bôn ba bên ngoài nếu vết thương không được xử lý tốt sẽ dễ nhiễm trùng.

Lắt nữa bắc sẽ gọi điện cho ba cháu, chờ mai vết thương khá hơn hẳng về, vừa khéo có thể tán gẫu với bác."

Lê Tiếu chưa kịp từ chối thì Thương Ức ở bên cạnh đã nâng tách lên, nét mặt hòa hoãn hơn, trầm giọng nói: "Vâng, ba nói có lý!"

Cô cúi đầu nhìn chân mình, thử nhúc nhích ngón chân mà không khỏi nghi ngờ, cô bị trầy da hay bị gãy chân thế?

Cứ thế, Lê Tiếu tự dưng bị buộc ở lại biệt thự Nam Dương.

Thương Tung Hải nói là làm, sau khi thưởng trà xong thì gọi điện cho Lê Quảng Minh.

Lê Tiếu cũng không biết họ đã nói gì, sau đó cô nhận được tin nhắn của ba mẹ, đại ý là nếu như thương tích nghiêm trọng thì họ có thể phái xe cấp cứu đến biệt thự đón cô bất cứ lúc nào.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 128 Thương Úc thoả hiệp


Sau bữa trưa, Lê Tiểu năm trên đài quan sát ngam canh ở tầng hai biệt thự.

Bàn con phía trước bày cà phê và trái cây.

Dường như Thương Úc và Thương Tung Hải có chuyện cần bàn nên cơm nước xong là hai người đến phòng sách ngay, Lê Tiếu vẫn luôn không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Thương Tung Hải.

Cô buồn chán lấy điện thoại ra, xem đồng hồ rồi quay đầu nhìn Lạc Vũ ở phía sau: "Có tiện ra ngoài chung với tôi không?"

Lạc Vũ bước tới, nghi hoặc hỏi: "Cô muốn đi đâu?"

Lê Tiếu đặt chân xuống, ngồi dậy khỏi ghế nằm: "Phòng thí nghiệm Nhân Hòa."

Cô vừa dứt lời, Lạc Vũ đã lấy điện thoại ra gọi: "Lão đại, cô Lê muốn ra ngoài."

Lê Tiếu câm nín nhìn Lạc Vũ.

Cúp điện thoại, Lạc Vũ gật đầu, giọng nói không còn cứng nhắc như vừa rồi: "Lão đại bảo cô chờ một chút."

Lê Tiếu gãi đầu, thở dài.

Thương Úc đến rất nhanh, bước chân mạnh mẽ truyền đến từ phía sau đài quan sát.

Lê Tiếu đứng dậy nhìn anh, khế nhếch môi: "Tôi chỉ tạm thời ra ngoài một chuyến thôi, anh đến làm gì chứ?"

"Đi phong thí nghiệm à?"

Anh đến trước mặt cô, nhìn có chằm chăm.

Lê Tiếu gật đầu: "Chiều nay phòng thí nghiệm có buổi giao lưu nội bộ, tôi muốn đi nghe thử."

Thuận tiện... bắt tay sắp xếp chuyện của Quan Minh Ngọc.

Thương Úc cúi mắt nhìn chân cô, chau mày: "Không thể họp online à?"

Lê Tiếu mím môi nhìn anh, ngón chân hơi co lại, không nói gì.

Chắc vì nhìn thấy được sự kiên trì của cô, nên lần này Thương Úc chỉ im lặng một lúc rồi chợt thỏa hiệp.

Anh thầm thở dài, đưa tay xoa đỉnh đầu cô: "Mấy giờ thì kết thúc?"

"Chắc khoảng hai tiếng."

Nghe thế, Thương Úc mím môi gật đầu, dặn dò Lạc Vũ: "Sau khi buổi họp kết thúc thì đưa cô ấy về thay băng."

Lê Tiếu chớp chớp mắt rồi cúi đầu xuống, cảm thấy buồn cười.

Rõ ràng không tính để cô về nhà đây mà!

Đúng hai giờ, Lê Tiếu đến phòng thí nghiệm Nhân Hòa.

Lạc Vũ hạ của kính xe xuống, nói với Lê Tiếu: "Tôi chờ cô ở cổng.

Lê Tiếu khẽ gật đầu: "Được, cảm ơn."

Lạc Vũ nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của Lê Tiêu, trong ánh mắt hiện rõ vẻ tối tăm phức tạp.

Không ngờ đối với lão đại, Lê Tiếu lại quan trọng đến vậy.

Bốn trợ thử bọn họ đã phụ tá nhiều năm, dù là gia chủ Thương Tung Hải cũng không thể khiến Thương Úc khom lưng cúi đầu, nhưng...

Lê Tiếu lại làm được.

Phòng thí nghiệm y khoa Nhân Hòa trực thuộc cơ cấu Sở Nghiên cứu khoa học.

Nghiêm túc mà nói thì đây chỉ là quan hệ trực thuộc, không chịu quyền quản lý vì phòng thí nghiệm này thuộc sở hữu tư nhân.

Kết cấu ba tầng tuy đơn giản, nhưng trang thiết bị trong phòng nghiên cứu đều đầy đủ.

Lê Tiếu đi lên tầng ba, cuối hành lang là phòng họp.

Hai cánh cửa chính mở rộng, bên trong có không ít nghiên cứu viên trẻ tuổi đang ngồi trước bàn chữ U chờ cuộc hợp bắt đầu.

Trước bục, Phó Luật Đình đang chỉnh PowerPoint, nghe tiếng bước chân ở cửa thì vui mừng nhìn sang: "Tôi cứ tưởng cô không đến."

Lê Tiếu nhìn quanh, gật đầu: "Xin lỗi, tôi tới muộn."

Lúc này, ở vị trí đầu não của bàn chữ U có một cụ già tóc bạc vấy tay với Lê Tiếu: "Không muộn, không muộn, Tiếu Tiếu, mau đến đây.

Gần đây việc nghiên cứu của thầy lại có tiến triển mới."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 129 Lê Tiếu là học trò mà Viện sĩ Giang tâm đắc nhất


Lê Tiếu đi đến rồi ngồi xuống cạnh ông cụ.

Giang Hàn Đức - Viện sĩ Sở Nghiên cứu khoa học, giảng viên thỉnh giảng của Đại học Y Nam Dương, đạt được thành tựu nổi bật trong lĩnh vực Công nghệ di truyền.

Mà Lê Tiếu nhận được giấy mời của Sở Nghiên cứu khoa học cũng nhờ Viện sĩ Giang đề cử.

"Tiếu Tiếu, trò nhìn này."

Viện sĩ Giang dịch chuyển màn hình máy tính, nói với Lê Tiếu.

Trên màn hình là công thức phân tử gen rườm rà.

Lê Tiếu nghiên túc quan sát, nhíu mày: "Đây là... kỹ thuật DNA tái tổ hợp?"

"Đúng vậy!"

Viện sĩ Giang đắc ý vỗ bàn, cầm bút chỉ vào màn hình: "Trò nhìn xem, thầy lấy enzyme giới hạn và gen vecto..."

Viện sĩ Giang được xem như người điên cuồng nghiên cứu khoa học, không kìm được hưng phấn mà liên tục chia sẻ tiến triển trong nghiên cứu của ông với Lê Tiếu.

Viện sĩ Giang đã gần bảy mươi, học trò đắc ý nhất của ông chính là Lê Tiếu.

Chẳng những cô thông minh mà còn giàu có.

Ngoại trừ hơi lười ra thì cô nhóc không có khuyết điểm nào khác.

Hằng năm, nhờ Lê Tiếu đầu tư mà phòng thí nghiệm Nhân Hòa này mới duy trì được, Quan trọng là, cô thật sự bỏ vốn như nghĩa vụ, không cần báo đáp.

Thế nên, nghiên cứu viên của cả phòng thí nghiệm đều vô cùng tôn trọng và kính phục cô.

Năm phút sau, Viện sĩ Giang nói đến khô họng, câm ly giữ nhiệt lên uống: "Cho nên, trước mắt thì tiến triển của thứ này tạo ưu thế lớn cho chúng ta.

Chờ một thời gian nữa, trò đến nhậm chức ở

Sở Nghiên cứu thì việc nghiên cứu về sau sẽ giao cho trò."

Lê Tiểu xoa trán, gật đầu: "Dạ được, để tháng Chín đi ạ."

Viện sĩ Giang ngây người: "Tháng Chín?

Không phải trò tốt nghiệp tháng Sáu à?"

"Dạ..."

Lê Tiếu trầm ngâm, mím môi rồi giải thích: "Phía Sở Nghiên cứu đồng ý cho em tới đó vào tháng Chín."

"Tâm bậy."

Viện sĩ Giang vỗ bàn, trừng mắt: "Ai đồng ý như thế?

Nếu không phải giờ trò vẫn chưa nhận bằng tốt nghiệp thì thầy chỉ ước trò đi làm ngay ngày mai."

Viện sĩ Giang không vui, mọi người trong phòng đều im lặng.

Lê Tiếu gõ ngón tay lên mặt bàn, thong thả nói: "Thưa thầy, gần đây em đang kiếm tiền, kinh phí nửa năm sau của chúng ta..."

Không đợi cô dứt lời, Viện sĩ Giang đã vỗ vai Lê Tiếu: "Vất vả cho trò rồi, thôi cứ đến tháng Chín vậy."

Mọi người: "..."

Buổi giao lưu nhanh chóng bắt đầu.

Phó Luật Đình bật PowerPoin trước bục, sau đó chía sẻ tiến triển của những hạng mục nghiên cứu chủ chốt gần đây cho mọi người.

Nửa tiếng sau, buổi giao lưu kết thúc, Viện sĩ Giang gọi Lê Tiếu cùng đến phòng nghiên cứu của ông.

Vừa đi được hai bước, ông lại xoay người nhin một nghiên cứu viên ở đối diện bàn chữ U: "Liên Trinh, trò cũng qua đây."

Cái tên này hơi xa lạ.

Lê Tiếu đứng sau lưng Viện sĩ Giang nhìn Liên Trinh, người này khoảng ba mươi tuổi, phong thái chững chạc, cứ chỉ nhanh nhẹn, mang khí chất quân tử đoan chính.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 130 Giàu có thật đấy


Viện sĩ Giang chậm rãi ngồi xuống: "Tiếu Tiếu, giới thiệu với trò, đây là Liên Trinh, chuyên về nghiên cứu ung bướu gen di truyền."

"Lần này cậu ấy giao lưu học tập với Sở Nghiên cứu khoa học.

Nhưng điều kiện bên kia có hạn nên thầy đã phá lệ để cậu ấy nghiên cứu ở phòng thí nghiệm của chúng ta.

Trước đó chẳng phải trò cũng có hứng thú với nghiên cứu ung bướu di truyền sao?

Về sau có thời gian trò có thể trao đổi thêm với Liên Trinh."

Nghe thế, Lê Tiếu lễ phép gật đầu chào Liên Trinh: "Xin chào đàn anh, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn."

Đối với nhân viên nghiên cứu khoa học, Lê Tiếu sẽ dành cho đối phương sự tôn trọng cao nhất.

Liên Trinh gật đầu, giọng nói nhã nhặn khiến người ta như được đón gió xuân: "Đàn em đừng khách sáo, nếu có gì cần anh giúp thì xin cứ nói."

Viện sĩ Giang giới thiệu cho hai người rồi phất tay để Liên Trinh ra ngoài trước.

Đợi anh ấy đi rồi, Lê Tiếu mới kéo ghế qua, ngồi đối diện Viện sĩ Giang: "Thầy có lời muốn nói với em sao?"

Viện sĩ Giang cười: "Người khác không biết bối cảnh của trò, nhưng thây thì biết.

Nói thầy nghe xem, tại sao phải đợi đến tháng Chín mới đến Sở Nghiên cứu?"

Khi Lê Tiếu học năm ba, biết Viện sĩ Giang muốn bố trí một phòng thí nghiệm độc lập nhưng không đủ tài chính, nên cô đã đề xuất việc đầu tư, nhưng làm thế nào ông cũng quyết không đồng ý.

Dù là tiền trợ cấp quốc gia, cộng với giải thưởng đạt được trong các hạng mục nghiên cứu cũng không đủ chi phí một năm cho phòng thí nghiệm.

Cuối cùng không còn cách nào, Lê Tiếu đành tiết lộ thân phận.

Khi ấy Viện sĩ Giang mới vui vẻ đồng ý cho Lê Tiếu bỏ vốn sáng lập phòng thí nghiệm.

Mà hai chữ "Nhân Hòa" cũng là Viện sĩ Giang lấy từ tên của Lê Tiếu.

Dù gì... năm đó ông đã thấy số dư trong thẻ ngân hàng của Lê Tiếu ít nhất là mười số 0.

Giàu thật đấy!

Còn nhiều hơn tiền kiếm được cả đời nhờ nghiên cứu khoa học của ông!

Lúc này, Lê Tiếu dựa vào ghế, nói: "Thưa thầy, em muốn chơi thêm ba tháng rồi mới đi làm."

Viện sĩ Giang tức không để đâu cho hết: "Lê Tiếu lại bổ sung: "Nhưng nếu thầy có dự án thì lúc nào em cũng có thể tham gia."

Vẻ mặt Viện sĩ Giang mới hòa hoãn lại.

"Vậy được, thế trò cứ chơi đã, nếu muốn đến Sở Nghiên cứu khoa học sớm thì nhớ phải báo lại thầy."

Viện sĩ Giang lại tận tình dặn đò đôi câu.

Đợi ông dứt lời, Lê Tiếu mới nói sang chuyện khác: "Thưa thầy, còn một chuyện nữa, liên quan đến một trường hợp đặc biệt gần đây em tiếp xúc."

Mắt Viện sĩ Giang sáng lên: "Trường hợp gì?

Nói nghe thử xem."

Lê Tiếu kể lại sơ lược tình huống của Quan Minh Ngọc, cuối cùng đăm chiêu phân tích: "Thưa thầy, thầy nói xem, liệu tình huống của cô ấy có liên quan đến đột biến nhiễm sắc thể không?"

Viện sĩ Giang nhíu chặt mày: "Cũng chưa hẳn, ca bệnh này trò gặp ở đâu?"

Lê Tiếu nghiền ngẫm: "Tình cờ quen một người, cô ấy đến bệnh viện trực thuộc Đại học Y xét nghiệm, lúc ấy có bác sĩ nghi rằng là bệnh đột biến nhiễm sắc thể."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 131 Tần Tứ cứu tất cả mọi người


"Đột biến nhiễm sắc thể ở người trưởng thành rất hiếm gặp, trừ phi có nguyên nhân đặc biệt.

Nhưng trường hợp của cô ấy đúng là đáng để nghiên cứu."

Viện sĩ Giang lẩm bẩm.

Lê Tiếu nói thẳng: "Nếu tiện thì chi bằng hôm khác em dẫn cô ấy đến gặp thầy nhé?"

"Được, trường hợp này đúng là hiếm gặp.

Dù gì gần đây thầy cũng ở phòng thí nghiệm, lúc nào trò dẫn đến cũng được, tiện thì thầy sẽ tiến hành xét nghiệm gen cho cô ấy."

Bốn giờ rưỡi chiều, trời lại lất phất mưa ngâu.

Lê Tiếu ra khỏi phòng thí nghiệm, vừa liếc mắt đã thấy Lạc Vũ cảm ô đen đứng trên bậc thang chờ cô.

"Đợi lâu rồi à."

Lê Tiếu tiến đến nói lời khách sáo, Lạc Vũ bình thản trả lời: "Bổn phận của tôi thôi.

Xong việc rồi sao?

Vừa rồi lão đại có gọi, nói vết thương trên chân cô... nên thay băng rồi."

"Được, đi thôi."

Lê Tiếu cũng biết hôm nay mình khó có thể về nhà.

Thương Tung Hải đã gọi cho Lê Quảng Minh, nếu cô quyết làm theo ý mình thì quá thất lễ.

Lạc Vũ che ô mở cửa xe cho Lê Tiếu, hai người về biệt thự Nam Dương.

Trời mưa nên đường quốc lộ Bàn Sơn trơn trượt.

Vì an toàn, Lạc Vũ lái rất chậm.

Gần sáu giờ tối, xe mới lái vào sân ngoài biệt thư.

Vào phòng khách, Lê Tiếu thấy Thương Úc tay kẹp điếu thuốc, cầm bình thuốc nhỏ màu xanh, đang xem hướng dẫn sử dụng.

"Họp xong rồi à?"

Thương Úc đặt tờ hướng dẫn sử dụng xuống, ngước mắt nhìn cô.

Lê Tiếu đi tới, ngồi xuống nhìn chằm chằm bình thuốc trong tay anh: "Đây là gì thế?"

"Thuốc bôi ngoài da."

Lê Tiếu nhịn cười, nhận lấy bình thuốc, nhìn thoáng qua: "Nhà thuốc nào sản xuất vậy?

Hình như chưa từng thấy bán."

"Công nghiệp dược Thương thị."

Thương Úc khẽ nhếch môi, hơi nghiêng đầu nhìn Lê Tiếu, giọng trầm thấp: "Đang trong giai đoạn thử nghiệm, trước mắt vẫn chưa đi vào sản xuất."

Khi hai người đang trò chuyện, từ chỗ thang máy truyền đến tiếng bước chân.

Thương Tung Hải và tâm phúc của ông đồng thời xuất hiện, nhưng vẻ mặt họ căng thẳng và nặng nề.

Thương Úc híp mắt, nhìn tâm phúc bên cạnh Thương Tung Hải, chờ đối phương lên tiếng.

Tâm phúc nặng nề thở dài, ánh mắt vô cùng buồn rầu: "Diễn gia, vừa nhận được tin báo, phía Parma xảy ra chuyện."

"Nói đi!"

Khí thế của Thương Úc đột nhiên thay đổi, chân mày khóe mắt hiện lên sự sắc bén.

Tâm phúc liếc nhìn Thương Tung Hải rồi đi đến trước mặt Thương Úc, nói: "Chiều nay cậu Hai tụ tập trên du thuyền với mấy cậu chủ nhà họ Hoắc và Lục, nhưng không biết nguyên nhân do đâu mà du thuyền phát nổ, giờ mọi người....

đều không rõ sống chết."

Nổ du thuyền?

Lê Tiếu kinh ngạc ngẩng đầu.

Bọn họ ở Nam Dương, Thương Lục lại xảy ra chuyện ở Parma, dù giờ về ngay thì cũng mất ít nhất bốn giờ bay.

Lúc này, Thương Tung Hải nhìn ra ngoài cửa sổ, siết chặt tràng hạt trong tay, giọng điệu đẳng đẳng sát khí: "Dám làm con tôi bị thương, tôi phải khiến tất cả bọn chúng chôn cùng."

Thương Úc cũng mang khí thế sát phạt, ánh mắt u ám.

Bồng dưng tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí nặng nề.

Tâm phúc vội lấy điện thoại ra nghe.

Cuộc gọi từ Parma, chưa đến nửa phút thì vẻ mặt của anh ta từ nặng nề trở thành kinh ngạc, sau đó là mừng rõ.

Anh ta nói với Thương Úc và Thương Tung Hải: "Thưa ông chủ và cậu chủ, cậu Hai không sao, không hề bị thương.

Nghe nói có một người đàn ông tên Tần Tứ đã cứu tất cả mọi người."
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 132 Sau này có cơ hội lại đến Parma


"Tần Tứ?"

Thương Tung Hải thoáng trầm ngâm: "Có phải người trẻ tuổi mà lần trước Ninh Viễn Hàng đưa đến nhà chính không?"

Ninh Viễn Hàng là tù trưởng của Parma.

Khoảng bảy, tám năm trước, phủ tù trưởng của Ninh Viễn Hàng bỗng có thêm hai người lạ gồm một ông lão và một thanh niên ốm yếu.

Tâm phúc liên tục gật đầu, ánh mắt vẫn mừng rỡ: "Phải phải, chính là cậu ấy."

Nghe thế, Thương Úc và Thương Tung Hải nhìn nhau, vẻ mặt không còn nghiêm túc đáng sợ như trước nữa.

Thương Tung Hải lần chuỗi hạt, cảm khái: "Không ngờ Tần Từ này bình thường giấu nghề mà lúc nguy cấp lại dũng cảm đứng ra như vậy."

Vừa nói, ông vừa nhìn về phía tâm phúc và hỏi lại: "Thằng nhóc thối kia thật sự không bị thương chứ?"

Tâm phúc thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Ông chủ yên tâm, vừa rồi tôi nghe được tiếng của cậu Hai trong điện thoại.

Cậu ấy nhờ tôi hỏi thăm ông."

"Hừ, cái thằng vô tích sự."

Dù ngoài miệng Thương Tung Hải tức giận mắng mỏ, nhưng vẻ mặt đã thả lỏng hơn nhiều: "Nếu nó không sao thì chuyện trở về cứ theo kế hoạch vậy.

Ngoài ra bảo lại quản gia, tạm thời đừng để Thương Lục ra ngoài, phái người giảm sát chặt chẽ, mọi chuyện chờ tôi về rồi tính tiếp."

Ông vừa dứt lời, Thương Ức cụp mắt, nói: "Ngày mai con về với ba."

Thương Tung Hải ngạc nhiên nhìn anh, rồi lại nhìn thoáng qua Lê Tiếu: "Cũng được, vậy sáng mai lên đường."

Một lát sau, Thương Tung Hải theo tâm phúc đến phòng trà.

Trong phòng khách, Lê Tiếu ngồi cạnh Thương Úc, trong tay vẫn còn cầm bình hồ lô màu xanh: "Sáng mai mấy giờ anh và bác trai bay?"

"Mười giờ."

Thương Úc liếc nhìn cô, bắt lấy bình thuốc, trâm giọng nói: "Bôi thuốc đi."

"Để tôi tự làm, tay tôi không bị thương..."

Nghe thế, môi Thương Ức khẽ nhếch: "Ừ, nhớ đừng dùng nhiều quả, tác dụng thuốc rất mạnh."

Lê Tiếu vuốt ve bình thuốc, nhìn anh: "Diễn gia, lần này anh về Parma bao lâu?"

Thương Úc chậm rãi quay đầu.

Khoảng cách này lại làm Lê Tiếu nhìn thấy nốt ruồi ở đuôi mắt trái của anh, bỗng muốn chạm vào.

"Không biết nữa, em muốn đi à?"

Anh mắt Lê Tiếu hơi lóe lên, cô lại cười tủm tỉm lắc đâu: "Cũng muốn, nhưng lần này không được.

Mai là lễ mừng thọ của ông ngoại, tôi không thể vắng mặt."

Thương Úc hiểu ra: "Vậy sau này có cơ hội lại đi."

Sau bữa cơm chiều, Lạc Vũ dẫn Lê Tiếu đến phòng khách tầng hai, vừa khéo lại ở ngay bên cạnh phòng trà.

Lần đầu ngủ lại biệt thự Nam Dương, với Lê Tiếu mà nói thì có phần mới lạ.

Căn phòng kiếu suite với kết cấu đơn giản, màu xám chủ đạo kết hợp với ánh đèn ấm áp, rất phù hợp với thẩm mỹ của

Thương Úc.

Phía Nam căn phòng là cửa sổ sát đất lớn có ban công ngắm cảnh.

Cô đẩy cửa sổ ra, vịn vào lan can ngắm núi non xa xa trong màn đêm mà không khỏi thở dài.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 133 Giả ngốc


Bỗng dưng, mùi đan hương thoang thoảng trong không gian khiến Lê Tiếu kinh ngạc nhìn sang.

Lúc này, trên ban công bên cạnh cách nhau chưa đến hai mét, Thương Tung Hải ngồi trên xích đu, trước bàn đốt huân hương, ngâm trà, thích ý nhìn cô: "Cháu gái à, sao lại thở dài thế?"

Lê Tiếu xoay người về phía Thương Tung Hải, gật đầu: "Dạ không có gì, quấy rầy bác trai rồi ạ."

Thương Tung Hải cầm tách trà trên bàn ngửi, nói với Lê Tiếu: "Không sao, muốn sang đây uống trà không?"

Lê Tiếu híp mắt: "Dạ được, cháu tới ngay, bác chờ một lát."

Lê Tiếu đi ra phòng khách, qua một ngã rẽ là đến phòng trà.

Tâm phúc dẫn cô đến ban công phòng trà rồi rời đi.

Đêm đen như mực, Lê Tiếu ngồi trên ghế mềm đối diện Thương Tung Hải, nhìn hương bạch đàn phảng phất, hương thơm quẩn quanh một lúc lâu vẫn không tiêu tan.

Lê Tiếu im lặng mấy giây, đến khi Thương Tung Hải đấy một tách hồng trà nghi ngút khói tới trước mặt, cô mới lễ phép gật đầu: "Cảm ơn bác."

"Đừng khách sáo."

Thương Tung Hải phất tay, thấy bàn chân cô bèn hỏi: "Chân đã đỡ chưa?"

Lê Tiểu không khỏi bật cười, sau đó rụt chân lại: "Chỉ bị thương nhẹ thôi ạ, cũng không chảy máu, bác trai không cần bận tâm."

"Thật sự không sao chứ?"

"Dạ không sao."

Thương lung Hải im lặng một lúc rồi lắc đầu cười khẽ: "Bác còn tưởng vết thương nghiêm trọng lắm mới khiến Thiếu Diễn căng thẳng như vậy."

"Chiều nay cháu không ở trong biệt thự, nó còn sắp xếp cho Lưu Vân ngồi trực thăng đến xưởng thuốc ở thành phố Lâm lấy thuốc thử nghiệm."

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lê Tiếu, Thương Tung Hải cảm khái: "Nhiều năm rồi bác chưa thấy Thiếu Diễn căng thắng như vậy."

Lê Tiếu cụp mắt uống trà.

Nhìn cô có vẻ ung dung nhưng ngón tay siết chặt tách trà, hàng mi khẽ run đã thoáng để lộ tâm sự của mình.

Mà Thương Tung Hải trầm tư nhìn cô, chốc lát không ai tiếp tục đề tài này nữa.

Lát sau, Lê Tiếu nhìn Thương Tung Hải, mở lời: "Bình thường bác định cư ở Parma ạ?"

"Phải, bác không quen với khí hậu ở Nam Dương, ở Parma vẫn hợp hơn."

Thương Tung Hải nhìn ra xa xăm, nhấp một ngụm trà, nghe được giọng đầy mong chờ của Lê Tiếu: "Nghe nói cảnh sắc

Parma rất đẹp, bí ẩn lại đặc sắc.

Nghe bác trai nói thế, cháu càng muốn đi xem thử."

Thương Tung Hải quay đầu, bất ngờ chạm phải tầm mắt của Lê Tiếu.

Đôi mắt trong trẻo của cô dường như thật sự tràn đầy mong đợi và khát khao.

Mặt Thương Tung Hải không hề đổi sắc, ông híp mắt: "Đúng là vậy, bao năm nay Parma thay đối rất nhiều, có thời gian thì về thăm một chuyến."

Lại là một lời nhắc nhở đầy thâm ý, Lê Tiếu gật đầu: "Bác trai nói đúng, nhưng trước giờ cháu chưa từng đến, cũng không có cách nào chứng kiến những thay đổi đó, nói ra đúng là hơi tiếc."

Lê Tiếu giả ngốc thăm dò dụng ý của Thương Tung Hải.

Cô nói rõ mình chưa từng đến Parma, sao có thể "về thăm một chuyến" được?
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 134 Nhà Diễn gia toàn đồ công nghệ cao


Nhưng lần này vẫn vậy..

Thương Trung Hải cụp mắt uống trà, không đáp.

Qua một lúc, ông đặt ly trà lên bàn, sau đó mới nói: "Trên đời này ai cũng có tiếc nuối, nhưng chỉ cần còn sống thì sẽ có cơ hội bù đắp."

Lời này có hàm ý quá sâu xa, thậm chí Lê Tiếu nghĩ dù cô có hỏi thì chắc chắn Thương Tung Hải cũng sẽ không nói thắng với cô.

Vì ngay từ đầu ông đã không định nhiều lời mà như thợ săn đang từng bước một dụ cô rơi vào "cạm bẫy" ông đã giăng.

Nửa tiếng sau, Lê Tiếu quay lại phòng dành cho khách.

Rạng sáng.

Chưa đến bảy giờ, tắm xong thì Lê Tiếu ra khỏi phòng.

Ngoài cửa, Lạc Vũ đã đợi từ lâu, thấy Lê Tiếu thì nói: "Lão đại chờ cô ở phòng ăn."

"Được."

Lê Tiếu thoáng dừng bước rồi liếc mắt nhìn Lạc Vũ: "Cô chuẩn bị bộ đồ này giúp tôi à?"

Sáng nay cô ngủ dậy vào phòng tắm liền thấy bộ đồ mới.

Lạc Vũ thoáng nhìn cô, lắc đầu: "Không phải..."

Lê Tiếu nhìn bộ dạng do dự của đối phương thì biết được suy đoán của mình là chính xác.

Đi xuống phòng ăn ở tầng bán ngầm, trước bàn chỉ có mình Thương Úc.

Nhìn thấy Lê Tiếu, anh ra hiệu với cô: "Ngồi xuống dùng bữa đi."

Lê Tiếu thong thả ngồi xuống, nhìn đồ ăn trên bàn rồi nói: "Có cần chờ bác trai cùng dùng bữa không?"

"Không cần, ăn xong thì tôi đưa em về trước."

Phải rồi, hôm nay họ sẽ lên đường vê Parma.

Lê Tiếu cầm ly sữa nhấp một ngụm.

Khi cầm đũa gắp đồ ăn, thấy anh đang ngồi xem điện thoại, cô làm như vô tình hỏi: "Tối qua Diễn gia ngủ ngon không?"

Ngón tay đang lướt màn hình của Thương Úc thoáng ngừng, anh ngước mắt nhìn Lê Tiếu: "Cũng không tồi.

Sao thế?

Phòng ở không thoải mái à?"

"Ừm..."

Lê Tiếu thoáng trầm ngâm, tặc lưỡi: "Không phải, thoải mái lắm, chỉ là thấy hơi kỳ lạ."

"Kỳ lạ?

Nói nghe thử xem?"

Thương Úc đặt điện thoại xuống.

Lê Tiếu cắn bánh mì nướng, nói: "Tối qua hình như có người vào phòng tôi.

Vì lúc tôi ngủ không tắt đèn, cũng không kéo rèm cửa sổ, nhưng sáng nay lúc tôi dậy, đèn tắt mà rèm cũng kéo, anh nói xem có lạ không?"

Phòng ăn im lặng hai giây, sau đó Thương Úc lại cầm điện thoại lên, liếc nhìn cô, giáo hoạt nhếch môi: "Phòng khách có thiết bị camera ảnh nhiệt và cảm biến chuyển động.

Nếu trong mười phút mà nguồn nhiệt không có dấu hiệu hoạt động, nó sẽ tự động tắt đèn đóng cửa sổ."

"Ô, ra là thế.."

Lê Tiếu thản nhiên gật đầu, gắp một miếng trứng chân cho vào miệng, mơ hồ nói: "Nhà Diễn gia đúng là toàn đồ công nghệ cao, thiết bị cảm biến chuyển động chẳng những có thể tự động tắt đèn đóng cửa, còn có thể bôi thuốc cho tôi nữa."

Dứt lời, trong phòng ăn cực kỳ im ắng.

Thương Úc nhìn cô nghiền ngẫm, không nói gì.

Lê Tiếu thì ngẩng đầu nhìn về phía anh, mặt mày gian manh.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 135 Vậy thì tuỳ cô


Dùng bữa xong, Lê Tiếu khéo léo từ chối đề nghị đích thân đưa cô về của Thương Úc, Cô lên xe của Lạc Vũ, vẫy tay tạm biệt với bóng người ngoài cửa xe.

Cũng không biết bao giờ anh mới từ Parma trở lại.

Dù sao, chuyện du thuyền của Thương Lục phát nổ cũng không giống như tình cờ.

Bóng dáng biệt thự nhỏ dần, Lê Tiếu không khỏi khẽ thở dài.

Chỉ mong có thể đi sớm về sớm.

Chín giờ sáng, Lạc Vũ đỗ xe trước chung cư Nhã Thự Viên.

Lúc Lê Tiếu đẩy cửa xuống xe, cô nói với Lạc Vũ: "Cô về đi, hôm nay không cần theo tôi."

Cô đi mừng thọ ông ngoại, để Lạc Vũ đi cùng thì không thích hợp.

Nhưng ai ngờ...

"Đây là công việc của tôi."

Lạc Vũ chấp nhất trả lời.

Tuy giọng điệu không cứng nhắc nhưng cũng khiến người ta nghẹn lời.

Lê Tiếu nhướng mày: "Vậy thì tùy cô."

Dứt lời, cô đóng cửa xe rồi vào chung cư.

Mấy ngày trước cậu Út đã nhắc cô nhớ chuẩn bị quà cho ông cụ, thế nên Lê Tiếu mới đến Nhã Thự Viên, chọn cả buổi trời mới gom đủ một bộ văn phòng tứ bảo(*)

Xong việc, Lê Tiếu không đi cửa chính mà gọi xe riêng đi từ cửa Nam phía sau chung cư tới Tập đoàn Diễn Hoàng lấy xe.

Biệt thự Tông Lư nằm gần sông Nam Dương, xung quanh đẹp như một bức tranh sơn thủy.

Lê Tiếu đỗ xe ở ven đường trước cửa, cầm theo chiếc hộp xuống xe bước vào.

Vòng qua bức tường bình phong điêu khắc "Thượng thiện nhược thủy", cô thấy quản gia mỉm cười tới nghênh đón.

Lúc đi vào phòng khách, quản gia còn không quên thông báo với bên trong: "Ông cụ, Tiếu Tiếu tới rồi."

Quản gia vừa dứt lời, trong phòng khách lập tức truyền đến tiếng vờ khiển trách: "Bảo nó đi đi.

Bao lâu không đến thăm tôi rồi, tôi không có đứa cháu ngoại bất hiếu này!"

Lê Tiếu và quản gia nhìn nhau cười, sau đó cô chậm rãi bước vào phòng khách, hơi khom người với ông lão ngồi trên: "Ông ngoại bớt giận, chắng phải cháu đã đến rồi sao!"

Đoàn Cảnh Minh - gia chủ trước đây của nhà họ Đoàn, bảy mươi sáu tuổi, mặt mày hiền hậu, đầu nhiều sợi bạc nhưng trông vẫn rất quắc thước.

Cậu út Đoàn Nguyên Huy ngồi trong phòng khách trêu: "Ba à, dạo này Tiếu Tiếu nó bận chuyện tốt nghiệp, mãi mới tới một làn, ba nhất định phải đuổi nó đi sao?"

Đoàn Cảnh Minh đang vui vẻ nhìn Lê Tiếu, nghe thế thi xụ mặt mìng Đoàn Nguyên Huy: "Anh im miệng, sao chuyện gì cũng có mặt anh thế!"

Dạy đỗ Đoàn Nguyên Huy xong, ông cụ nhìn về phía Lê Tiếu, cũng không nỡ giận, vội gọi cô: "Tiếu Tiếu à, cháu bận lắm sao?

Xem cháu mệt chưa kìa, gầy đi bao nhiêu."

Lê Tiếu không khỏi buồn cười, đi tới đưa chiếc hộp cho Đoàn Cảnh Minh: "Ông ngoại, đây là quà của ông, chúc ông mạnh khỏe bình an."

Đoàn Cảnh Minh nhận lấy chiếc hộp rồi đặt lên bàn trà bên cạnh, tất cả sự chú ý đều dồn vào Lê Tiếu, kéo tay cô: "Được, được, cháu thật có lòng.

Tiếu Tiếu à, chuyện tốt nghiệp phiền phức lắm sao?"

"Dạ ổn, cũng sắp xong rồi ạ."

Đoàn Cảnh Minh thấy Lê Tiếu gầy rộc đi thì không khỏi trừng Đoàn Nguyên Huy: "Anh sao thế?

Tiếu Tiếu nhà chúng ta sắp tốt nghiệp rồi, anh là trưởng phòng giáo vụ mà không biết tạo điều kiện cho cháu nó à?

Anh làm cậu kiểu gì đấy?"

Đoàn Nguyên Huy tự dưng nằm không cũng trúng đạn:"..."

-------

(*) Văn phòng tứ bảo gồm "bút, nghiên, giấy, mực" là bốn vật quý của chốn làm văn, trung gian chuyên chở ngôn ngữ, ý nghĩa và nghệ thuật.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 136 Ngu xuẩn viết hoa


Lại thêm nửa tiếng nữa, người nhà họ Đoàn lục tục đến 1 đông đủ.

Đoàn Cảnh Minh chỉ có bốn đứa con, hai trai hai gái.

Ngoài Đoàn Thục Viện và Đoàn Nguyên Huy thì còn một người bác cả là Đoàn Nguyên Hoằng và bác hai Đoàn Thục Hoa.

Chỉ chốc lát, Lê Quảng Minh và Đoàn Thục Viện đã đến.

Hai người vừa vào nhà đã tìm Lê Tiếu.

Mãi mới thấy cô đang ngồi trên ghế xích đu ở sân sau biệt thự, hai vợ chồng vội vàng đi đến, hỏi han cô đủ chuyện.

"Út cưng à, bị thương có nặng không?

Rốt cuộc con bị thương ở đâu?"

"Tiếu Tiếu à, thật sự không cần đến bệnh viện sao?"

Lê Tiếu đành đứng dậy, chỉ vào vết thương chỉ còn là một vết cắt mờ trên chân mình, bất đắc dĩ thở dài.

Đoàn Thục Viện và Lê Quảng Minh không hẹn mà cùng nhìn vào "vết thương" rất mờ trên chân cô, rồi cả hai im lặng, vẻ mặt câm nín.

Vết thương lớn thật, lành mất rồi!

Có trời mới biết, hôm qua suýt nữa hai người họ đã ngồi xe cấp cứu đến biệt thự Nam Dương đón người luôn đấy.

Lê Tiếu luôn miệng nhấn mạnh rằng mình không sao họ mới thở phào nhẹ nhõm: "Tiếu Tiếu à, vậy con cứ ngồi đây, ba mẹ qua chào ông ngoại con đã."

Bầu trời hôm nay không mấy sáng sủa, nhưng không gió mưa, nhiệt độ cũng dễ chịu.

Lê Tiếu khép hờ mắt, lay ghế xích đu, nhàn nhã hưởng thụ sự yên tĩnh hiêm có.

Gần trưa, khi Lê Tiếu đang nửa mê nửa tỉnh thì mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân sau lưng.

Cô chau mày, đồng thời hé mắt.

Tiếng giều cợt không chút thân thiện cũng truyền đến: "Chà, mọi người đều ở sảnh trước chúc thọ ông nội, cô ta thì hay rồi, núp ở chỗ này yên tĩnh chưa kìa."

Người lên tiếng là chị họ Đoàn Diệc Tuyên lớn hơn Lê Tiếu hai tuổi, con gái út của bác Cả, trước giờ luôn bất hòa với Lê Tiếu.

Chàng thanh niên bên cạnh Đoàn Diệc Tuyên chau mày: "Em đừng bới móc, ông nội đã nói Tiếu Tiếu đến sớm và chúc thọ ông rồi."

"Đoàn Diệc Lang, anh sao thế hả, lúc nào cũng bênh nó, rốt cuộc ai mới là em ruột của anh?"

Hai anh em cãi nhau, giọng Đoàn Diệc Tuyên càng lúc càng cao.

Lê Tiếu buồn bực chau mày, đứng dậy đi theo đường mòn vào sâu trong sân sau.

Thấy thế, Đoàn Diệc Tuyên tức giận mà không biết trút vào đâu.

Vì Lê Tiếu mà cô ta cãi nhau với anh ruột, ấy thế mà người ta lại bỏ đi trước.

Đoàn Diệc Tuyên trợn mắt, chỉ theo bóng lưng Lê Tiếu hét lên: "Lê Tiếu, mày chờ đó!"

Đoàn Diệc Lang dạy bảo Đoàn Diệc Tuyên đôi câu xong bèn nhanh chân đuổi theo Lê Tiếu.

Cả nhà họ Đoàn đều cưng chiều Lê Tiếu, rõ ràng cô chỉ là cháu ngoại, nhưng ai nấy đều thiên vị cô.

Chính vì thế Đoàn Diệc Tuyên rất ghét Lê Tiếu, từ nhỏ đã cho rằng chính Lê Tiếu đã cướp mất sự nuông chiều vốn thuộc về cô ta.

Sâu trong sân sau, Lê Tiếu nghiêng người dựa vào cây hoa gạo, cúi đầu xem điện thoại.

Đôi giày AJ dừng trước mặt cô, Đoàn Diệc Lang áy náy nói: "Tiếu Tiếu, em đừng để bụng, tính tình Diệc Tuyên nó vậy đấy."

Lê Tiếu ngẩng đầu nhìn Đoàn Diệc Lang, rồi lại cúi đầu: "Ờ."

Đương nhiên cô chẳng thèm để ý.

Lúc nào Đoàn Diệc Tuyên bới móc đều bị dạy dỗ, nhưng vẫn không chừa.

Trong mắt Lê Tiếu, cô chị họ đó chính là ngu xuẩn viết hoa.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 137 Chèn ép Lê Tiếu


Đoàn Diệc Lang nhìn vẻ mặt dửng dưng của cô mà không biết nên nói sao cho phải.

Anh ta biết, vì Đoàn Diệc Tuyên nên trước giờ Tiếu Tiếu không thân thiết với bọn họ, mà cực kỳ xa cách.

Anh ta muốn phá vỡ hiện trạng này nhưng thật sự có lòng mà không có sức.

Một lát sau, Lê Tiếu nhắn tin WeChat xong bèn đi về phía sân trước, hất cằm: "Mau đi ăn thôi."

Đoàn Diệc Lang đi theo cô, thỉnh thoảng chen vào đôi câu: "Tiếu Tiếu, lần này em chuẩn bị quà gì cho ông nội thế?"

"Món quà nhỏ thôi."

Lê Tiếu lời ít ý nhiều.

Mãn Đường Uyển là phòng ăn của biệt thự, được chính Đoàn Cảnh Minh đặt tên, ngụ ý con cháu đầy nhà.

Mười hai giờ trưa, tiệc thọ bắt đầu, già trẻ trai gái đều tề tụ ở sảnh.

Lê Quân và Lê Ngạn cũng có mặt.

Hai người ngồi hai bên Lê Tiếu, khi bắt đầu nhập tiệc thì không ngừng gắp đồ ăn vào bát của cô.

Con cháu tuổi tác trạc nhau chỉ có Lê Tiếu, Đoàn Diệc Lang và Đoàn Diệc Tuyên.

Con của bác hai Đoàn Thục Hoa đều đi du học không về, còn cậu Út vẫn đang độc thân.

Lúc này, Đoàn Diệc Tuyên ngồi cách mấy ghế nhìn màn gắp thức ăn với ánh mắt vô cùng khinh thường, siết chặt đôi đữa, lau bàu: "Không có tay hay sao mà ăn cơm cũng cản người khác gắp đồ ăn giúp."

Đoàn Diệc Lang ngối cạnh dùng đầu gối đụng chân cô ta dưới bàn: "Lo mà ăn đi, đừng có lắm chuyện."

Đoàn Diệc Lang không muốn xảy ra chuyện không vui trên bàn ăn, nhưng lại không biết rắng mình càng như thế thì Đoàn Diệc Tuyên càng không ưa Lê Tiếu.

Trong bữa ăn, mọi người đều nâng ly chúc thọ Đoàn Cảnh Minh.

Lúc đến lượt Đoàn Diệc Tuyên, cô ta đứng dậy, thong thá đến cạnh ông cụ: "Ông nội, cháu chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn, năm nào cũng vui như hôm nay, tuổi nào cũng hạnh phúc như hôm nay."

"Được, được, ông nội nhận lời chúc của cháu."

Đoàn Cảnh Minh vui vẻ vỗ vai cô ta, nhấp ngụm rượu, định đặt ly xuống thì Đoàn Diệc Tuyên đã nói tiếp: "Ông nội, có phải ông vẫn chưa xem qua quà mà bọn cháu chuẩn bị không ạ?"

Cô ta vừa nói vừa nhướng mày khiêu khích Lê Tiếu, dáng về đắc ý đúng là ngu xuẩn.

Đoàn Cảnh Minh cười nhạt, ánh mắt quét qua phòng khách ngoài sảnh: "Phải, ông vẫn chưa xem, Tuyên Tuyên không nói thì ông cũng quên."

"Vậy lát dùng bữa xong bọn cháu mở quà với ông nội nhé, cháu háo hức lắm đấy."

Háo hức thấy cảnh Lê Tiếu bị cô ta vả mặt!

Đoàn Diệc Tuyên chắc chắn quà năm nay của cô ta sẽ được lòng ông nội, chèn ép Lê Tiêu đến câm nín.

Một giờ rưỡi chiều, bữa trưa kết thúc.

Cả nhà già trẻ lớn bé đều ngôi ở sảnh ngoài.

Quản gia cho dọn một cái bàn vuông để bày quà mà mọi người mang đến.

"Thưa ông, ông muốn mở cái nào trước ạ?"

Quản gia đến cạnh Đoàn Cảnh Minh, nhỏ giọng hỏi.

Đoàn Cảnh Minh phất tay, nhìn Đoàn Diệc Tuyên: "Tuyên Tuyên à, không phải cháu nói muốn mở quà giúp ông nội sao?

Chi bằng cháu nói xem, nên mở quà nào trước?"

Đoàn Diệc Tuyên đứng dậy đi đến trước bàn, nhìn thoáng qua, tâm mắt dừng lại ở chiếc hộp màu nâu, cười nhạo rồi nói với Đoàn Cảnh Minh: "Ông nội, hộp quà to nhỏ khác nhau, chỉ bằng chúng ta mở theo thứ tự từ nhỏ đến lớn đi."

"Được, nghe cháu."

Vì vậy, Đoàn Diệc Tuyên vô cùng đắc ý đứng trước bàn cùng quản gia mở quà.

Đoàn Cảnh Minh ngồi gần bàn, không cần ngẩng đầu cũng có thể nhìn thấy quà trong hộp.
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 138 Nghiên mực Bàn Cổ


Quà mới được mở hơn nửa, trên bàn còn lại mấy hộp gấm tuyệt đẹp cùng với chiếc hộp vô cùng tầm thường.

Ánh mắt Đoàn Diệc Tuyên lóe lên, cô ta quay lại nhìn Lê Tiếu: "Tiếp theo có muốn chị mở quà của em không?"

Cô ta đã nghe ngóng từ chỗ quản gia từ trước, chiếc hộp cũ rích đó là quà của Lê Tiếu, nhìn qua là thấy chẳng có lòng rồi!

Thế nên cô ta tính lợi dụng Lê Tiếu thả con săn sắt bắt con cá rô.

Lê Tiếu thờ ơ nhìn Đoàn Diệc Tuyên: "Tùy chị."

Nhưng Đoàn Cảnh Minh lại không thuận theo: "Chà, Tuyên Tuyên à, thế này không được đâu, tự cháu nói muốn mở quà theo thứ tự từ nhỏ đến lớn mà.

Hộp quà Tiếu Tiếu mang đến là lớn nhất, theo lý sẽ mở sau cùng."

Một tay Đoàn Diệc Tuyên đã sờ vào hộp, nghe Đoàn Cảnh Minh nói thế đành rụt tay về: "Ông nội, cháu chỉ đùa em ấy thôi mà."

"Được rồi, được rồi, cháu mau mở đi."

Đoàn Cảnh Minh vừa nói vừa nhìn con cái: "Hôm nay không dễ gì bốn đứa mới tụ họp đủ, lát nữa đều không được về sớm đấy, mở quà xong thì chơi bài với ba, chúng ta xôm tụ một phen."

Người bạn đời của Đoàn Cảnh Minh mất sớm, bình thường ờ nhà chỉ có quản gia và người giúp việc.

Nhân dịp đại thọ con cái mới tụ họp đông đủ, đương nhiên ông không mong họ về sớm.

Mà Đoàn Diệc Tuyên cũng không lề mề nữa, nhanh chóng mở quà.

Lát sau, quà đã được mở gần hết.

Đoàn Cảnh Minh cầm bình hoa giả cổ và tranh chữ di tích cổ lên nhìn qua rồi đưa cho quản gia cất.

Có thể thấy, ông không mấy hứng thú với chuyện quà cáp.

Lúc này trên bàn chỉ còn lại một hộp gấm hình vuông và hộp bình thường.

Đoàn Diệc Tuyên tỏ vẻ rất đắc ý, cầm hộp gấm lên, vừa hít thở sâu vừa mở chốt ngầm, vênh váo đưa đến trước mặt Đoàn Cảnh Minh: "Ông nội, ông xem cái nghiên mực này... có thích không ạ?"

Nghe thế, Đoàn Cảnh Minh đang uống trà hé mắt nhìn qua.

Đột nhiên ông vội đặt cái tách xuống, mắt sáng lên: "Đây...

đây là nghiên mực Bàn Cổ?"

Đoàn Diệc Tuyên tự mãn gật đầu, cố ý cao giọng nói: "Dạ đúng.

Ông nội, đây là nghiên mực Bàn Cổ tùng hạc diên niên, cháu cất công mang về từ núi Bàn Cổ cho ông đó.

Hơn nữa, trước đó cái nghiên mực này từng xuất hiện trong buổi triển lãm giao lưu di sản văn hóa phi vật thể, đã có lịch sử mười mấy năm."

Lúc này, dường như tất cả quà cáp trước mặt đều trở thành phông nền.

Đoàn Cảnh Minh cực kỳ vui vẻ nâng nghiên mực lên.

Đá xanh lốm đốm thượng hạng điêu khắc nên, phong cách cổ xưa nền nã, màu sắc trong trẻo có độ sâu, công nghệ điêu khắc tinh xảo, nhìn qua là biết giá cả không hề rẻ.

Huống chi, Bàn Cổ vốn là một trong ba đại danh nghiên mực nổi tiếng trong nước.

Đoàn Cảnh Minh nhìn mấy lần, trong mắt đầy ý cười: "Tuyên Tuyên thật có lòng, ông rất thích.

Nghiên mực Bàn Cổ này quả thật đặc biệt, đường nét điêu khắc trông rất sống động.

Tuyệt, tuyệt quá."

Mọi người trong sảnh đều chụm đầu ghé tai.

Đoàn Thục Hoa quay sang nói với Đoàn Nguyên Hoằng: "Tuyên Tuyên càng ngày càng hiếu thảo, chúng ta tặng bao nhiều quà cũng không bằng nghiên mực này của con bé."

Đoàn Nguyên Hoằng cảm thấy hãnh diện, vui vẻ nói: "Con bé này cũng không nói cho em biết.

Chẳng trách trước đó nó chạy đến núi Bàn Cổ, hóa ra là tìm nghiên mực cho ba."

Nghe nói gia tộc truyền thừa có thế làm ra nghiên mực Bàn Cổ tùng hạc diên niên định cư ở gần núi Bàn Cố, có thê thấy con bé rất có lòng.

Nhận được lời ca ngợi của mọi người, Đoàn Diệc Tuyên cố ra vẻ khiêm tốn mà cúi đầu: "Chỉ cần ông nội thích là được."

Mà lúc này, ông bà Lê thản nhiên đứng xem, Đoàn Nguyên Huy thờ ơ uống trà, còn Lê Quân và Lê Ngạn thì thỉnh thoảng châm trà, đưa trái cây cho Lê Tiếu, cả nhà đều chắng mấy bận tâm.

Đoàn Nguyên Hoằng nhìn về phía Lê Tiếu: "Chỉ còn lại món quà cuối, là của Tiếu Tiếu phải không?"
 
[Edit-Q1] Siêu Cấp Cưng Chiều
Chương 139 Bốn vật phẩm độc nhất vô nhị


Nghe thế, Đoàn Diệc Tuyên quay lại trước bàn vuông, nhìn cái hộp xấu xí cuối cùng đầy chê bai, bĩu môi mở khoá.

Nghe tiếng vang, Đoàn Cảnh Minh còn đang thưởng thức nghiên mực Bàn Cổ cũng nhìn sang.

Đoàn Diệc Tuyên mở nắp hộp ra tự ý đánh giá món đồ bên trong, sau đó cười khinh miệt: "Tiếu Tiếu, em tặng thứ rách nát gì cho ông nội thế?

Nghiên mực này sao lại mẻ một góc vậy?"

Cô ta không ngờ quà tặng của Tiếu Tiếu cũng là nghiên mực, nhưng nhìn qua trông rất bình thường, cứ như đã bị dùng qua rồi.

"Tuyên Tuyên, không được nói linh tinh!"

Đoàn Nguyên Hoằng cảnh cáo, cẩn thận quan sát sắc mặt Lê Quảng Minh, sợ sẽ chọc giận cậu em rể giàu có này.

Ngay lúc Đoàn Diệc Tuyên định lấy đồ ra khỏi hộp thì Đoàn Cảnh Minh bỗng hét lớn: "Đừng động vào!"

Đoàn Diệc Tuyên sợ hết hồn, suýt chút nữa đã trượt tay đánh rơi cả hộp.

Lê Tiếu liếc nhìn cô ta, thờ ơ nhắc nhở: "Chị họ à, cẩn thận đấy, đồ bên trong đều là độc nhất vô nhị."

Độc nhất vô nhị?

Ý gì đây?

"Tuyên Tuyên, cháu tránh ra, đừng có dụng lung tung" Đoàn Cảnh Minh đưa nghiên mực Bàn Cổ cho quán gia, bước nhanh đến hơi thở đần trở nên dồn dập.

trước bàn, đẩy Đoàn Diệc Tuyên ra, cẩn thận quan sát đồ trong hộp "Tiếu...

Tiếu Tiếu à, nghiên mực này của cháu..."

Đoàn Cảnh Minh đánh giá văn phòng tứ bảo trong hộp không chớp mắt, muốn đưa tay sờ nhưng vội rụt lại vì sợ sẽ làm hỏng.

Lê Tiếu gác một tay lên tay vịn, thong thả nhai táo đỏ: "Nghiên mực đá Tùng Hoa điêu khắc hoa văn linh chi thời Cản Thanh."

Vẻ mặt đắc ý của Đoàn Diệc Tuyên cứng đờ.

Đồ thời Thanh?

Sau đó, cô ta lại nghe giọng nói run run của Đoàn Cảnh Minh "Vậy giấy Tuyên Thành này...."

Lê Tiếu tiếp tục giải thích: "Là giấy chép Kinh Tây Tạng mô phỏng đời nhà Thanh."

Trong sảnh vô cùng yên ắng.

Ngón tay Đoàn Diệc Tuyên bấu chặt vào mép bàn, vẻ mặt càng cứng đờ.

Đồ nhà Thanh hiện giờ lại phổ biến thế sao?

"Tiếu Tiếu, cháu đừng nói với ông ngoại, thoi mực này là "mọc Ngự Chế Long Văn của Càn Thanh đấy nhé."

Đoàn Cảnh Minh kích động tới mức huyết áp sắp tăng cao.

Người thích chơi chữ đều biết, trong giới văn vật, bốn trân phẩm văn phòng tứ bảo có giá trị sưu tầm nhất này đều là thứ khó mà thấy được.

Vậy mà Tiếu Tiếu nhà ông chẳng những gom đủ, lại còn để trong một cái hộp tầm thường, đúng là phí của trời!

Nghe câu hỏi run run của ông cụ, Lê Tiếu gật đầu, nói: "Dạ phải, ông ngoại thật tinh mắt."

Đoàn Cành Minh ôm ngực bình tĩnh trở lại, một tay chống mặt bìn chỉ vào bút lông sói kia: "Vậy đây chính là bút lông trúc điêu Khắc hoa điều thời nhà Minh triều Vạn Lịch rồi..."

"Da phải."

Lê Tiểu đáp, sau đó khổ não cau mày: "Cháu tính thu thập cả bộ văn phòng tứ bảo thời Càn Thanh cho ông, nhưng cháu chỉ tìm được bút lông thời nhà Minh Vạn Lịch này thôi.

Ông ngoại dùng tạm trước, chờ sau này cháu tìm được đồ tốt hơn lại tặng ông."

Đoàn Diệc Tuyên câm lặng.

Dùng tạm bút lông thời Minh Vạn Lịch?

Dù cô ta không am hiểu lịch sử, nhưng cũng biết những thứ này chắc đều là cổ vật có giá trị sưu tầm.

Chỉ chốc lát, những người trong sảnh đều vây quanh bàn, ngoại trừ bốn người nhà họ Lê.

Đoàn Nguyên Hoằng trố mắt nghẹn họng nhìn đồ trong hộp, muốn sờ thử nhưng lại bị Đoàn Cảnh Minh hất tay: "Đừng chạm vào, làm hỏng con có đền nổi không!"

Một lúc sau, Đoàn Diệc Tuyên mới nói nên lời, nhưng không cam lòng: "Đồ Càn Thanh và Minh Vạn Lịch dễ tìm vậy sao?

Lễ nao... là đồ giả?"

Nghe thế, Lê Quảng Minh bất mãn, nhưng là dượng, ông lại chẳng thể đối chất với cháu gái được, như vậy quá mất mặt.
 
Back
Top Bottom