[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,248
- 0
- 0
(Edit) Lôi Đình Hành Động - Từ Tiểu Miêu
Chương 79
Chương 79
Edit: Cheese
Chưa đầy vài giây, mọi người đã thấy Đinh Kỳ gắp ra một con côn trùng nhỏ từ trong hốc mắt trống hoác vốn là nơi chứa đôi mắt của người chết, bỏ vào chiếc lọ bên cạnh rồi cẩn thận bịt kín lại.
Sau đó anh ta cầm lọ lên quan sát kỹ lưỡng một hồi, lúc này mới quay sang nhìn mấy nhân viên vừa nãy còn la hét không ngừng, nhún vai: "Ma với chả quỷ gì, đom đóm thôi."
Nói xong, anh ta xác nhận lại lần nữa bên trong hốc mắt không còn con côn trùng nào khác, mới nhường chỗ cho Trịnh Kiên, còn bản thân thì đi kiểm tra dấu chân xung quanh.
Hạ Thù có chút đồng cảm nhìn mấy nhân viên nam nữ kia, cảm thấy họ chắc hẳn đã bị lời nói và thái độ vừa rồi của Đinh Kỳ làm cho sốc nặng.
Thực ra chuyện này cũng bình thường, đứng trước kho tàng kiến thức của đám người này, hiếm ai mà không cảm thấy tự ti mặc cảm cho được.
Lúc này, Tằng Vĩnh Gia thở hồng hộc bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh cô.
Cô nghi hoặc quay đầu liếc anh ta một cái: "Anh chạy cái gì?"
Người đàn ông không trả lời cô, rõ ràng là rất hứng thú với lời Đinh Kỳ vừa nói, hất cằm hỏi: "Lừa ai đấy?
Đom đóm thì ai mà chưa thấy, còn có loại phát sáng đỏ á?"
Đinh Kỳ đang ngồi xổm ở đó nghe vậy thì ngẩng đầu lên, vẻ mặt thoáng chút khinh bỉ: "Thứ anh không biết còn nhiều lắm, rảnh rỗi thì về đọc sách nhiều vào."
Anh ta trưng ra bộ mặt lười giải thích, tiếp tục cúi đầu soi mói những dấu vết trong bụi cỏ xung quanh.
"Này...!"
Tằng Vĩnh Gia còn định nói gì đó.
Hạ Thù thấy thế kịp thời ngắt lời anh ta, hỏi: "Anh Thường đâu?"
"Anh Thường chắc là đang hỏi thăm tình hình cơ bản theo quy trình ở phía trước..."
Đang nói, đối phương dường như chợt nhớ ra điều gì, quay phắt đầu lại, nháy mắt ra hiệu liên tục.
Cô có chút tò mò nhìn theo hướng người đàn ông bĩu môi, chỉ thấy Thường Bân dẫn theo Kỷ Thần và Hầu Tử Bác đang đi tới từ lối đi hẹp ban nãy.
Vô tình bốn mắt nhìn nhau chỉ trong hai ba giây, cô rất nhanh dời tầm mắt khỏi gương mặt đó, nhưng trên mặt không lộ ra vẻ gì bất thường, còn vẫy tay chào: "Tổ trưởng Kỷ, chẳng lẽ vụ án này lại có tên tuổi gì bên tổ án cũ các anh sao?"
Kỷ Thần thành thật trả lời: "Chỉ là có chút giống với một vụ án hai năm trước, nên tiện thể qua xem thử, vừa rồi anh Thường cũng nói sơ qua với bọn tôi tình hình cơ bản hiện tại rồi."
Thường Bân gật đầu lia lịa, chợt nhận ra sếp trực tiếp của mình còn chưa biết chuyện, bèn vội vàng kể lại đầu đuôi một lần nữa: "Chúng ta nhận được tin báo án cách đây khoảng một tiếng rưỡi, người báo án trong điện thoại tâm trạng khá kích động.
Theo phản ánh của nhân viên trực tổng đài bên mình, mấy chục giây đầu khi bắt máy, cô ấy chỉ nghe thấy tiếng la hét thất thanh liên tiếp."
"Ban đầu nhân viên trực tổng đài còn tưởng có người đang bị tấn công, vừa liên tục hỏi han vừa chuẩn bị dùng kỹ thuật định vị số điện thoại gọi tới.
Không lâu sau đối phương bình tĩnh lại một chút, liền khóc lóc nói nhìn thấy ma, muốn nhờ cảnh sát đến bắt ma giúp."
Anh ta nói đến đây thì biểu cảm hơi kỳ quái, như là đang cố nhịn cười: "Lúc đầu nhân viên trực tổng đài tưởng là trò đùa báo án giả, nhưng nghe động tĩnh lại thực sự khả nghi, cho nên sau khi hỏi thông tin vị trí cơ bản, liền điều phối cảnh sát cho đồn công an khu vực này, bảo họ qua xem rốt cuộc tình hình thế nào trước đã."
Chuyện sau đó cũng dễ hiểu thôi, người của đồn cảnh sát đến nơi thấy là án mạng liền vội vàng báo cáo lên cấp trên.
"Người báo án đâu rồi?"
Hạ Thù hỏi.
Thường Bân quay đầu chỉ về hướng vừa đi tới: "Người gọi điện báo án là một cô gái trẻ, trông có vẻ sợ chết khiếp rồi.
Từ lúc tôi đến đây vẫn chưa thấy cô ấy đứng dậy nổi khỏi cái ghế nằm kia.
Vừa nãy có hỏi sơ qua, cô ấy nói chuyện thều thào không ra hơi, lại còn đầu Ngô mình Sở [*]nữa.
Tôi định đợi thêm lát nữa, chờ đối phương tỉnh táo lại rồi mới hỏi chi tiết."
[*] đầu Ngô mình Sở: lộn xộn, chắp vá và không có sự hài hòa, thống nhất.
Nói đến đây, anh ta lại đưa mắt ra hiệu về phía mấy nhân viên đang đứng đằng kia: "Trong số mấy người kia, có hai người hình như đã cùng người báo án phát hiện ra thi thể, lát nữa chúng ta có thể hỏi kỹ họ."
Hạ Thù xua tay, Thường Bân và Tằng Vĩnh Gia lập tức hiểu ý, bước tới đưa mấy người kia ra ngoài.
Thấy xung quanh không còn người không phận sự, cô mới quay người nhìn về phía thi thể, cao giọng hỏi: "Anh Trịnh, thế nào rồi?"
"Nhìn từ các đặc điểm trên hộp sọ, nạn nhân là người da vàng, mức độ mài mòn của răng cho thấy độ tuổi khoảng từ 25 đến 28, nữ giới.
Nguyên nhân cái chết..."
Trịnh Kiên chỉ vào sợi dây thừng đang treo đầu nạn nhân lơ lửng, đầu kia buộc trên cành cây trên cao: "Tử vong do ngạt thở."
Sau đó, anh ta di chuyển tay xuống phần bụng nạn nhân: "Vùng bụng có một vết rạch ngang, tôi vừa xem qua, xác nhận tử cung đã bị lấy mất, tuy nhiên vết thương ở đây và ở mắt đều là thương tích sau khi chết."
"Hít..."
Đinh Kỳ đứng bên cạnh vô thức hít vào một ngụm khí lạnh: "Anh bảo mắt cô ấy cũng bị người ta khoét đi sao?"
Vừa nói anh ta vừa nheo mắt lại, dường như sau khi nghe thấy thủ đoạn gây án tàn nhẫn như vậy, cả người anh ta đều thấy không ổn, các dây thần kinh cơ bắp quanh hốc mắt cứ giật giật đau nhói: "May là làm sau khi chết, chắc cô ấy không cảm nhận được đâu nhỉ?"
Trịnh Kiên nhún vai, nói tiếp: "Căn cứ vào môi trường xung quanh hiện trường, tình hình thời tiết gần đây... tổng hợp lại phán đoán thời gian tử vong là mười ngày trước.
Do hai tuần gần đây mưa nhiều nên thi thể phân hủy nhanh hơn.
May mà ở đây là phim trường, tuy cách đó không xa là ngọn núi nhỏ cây cối um tùm nhưng không có thú dữ hay chim săn mồi, tình trạng thi thể bảo quản vẫn còn khá nguyên vẹn."
Hạ Thù cảm ơn, nhìn vẻ mặt khá nghiêm trọng của Kỷ Thần bên cạnh, mở miệng hỏi: "Sao rồi?"
Người đàn ông gật đầu, trầm giọng nói: "Hiện tại tuy chưa thể khẳng định là cùng một hung thủ gây án, nhưng chắc chắn hai vụ án này có mối liên hệ tiềm ẩn."
Nói rồi, anh đưa tay nhận lấy túi hồ sơ từ tay Hầu Tử Bác bên cạnh, đưa cho cô: "Đây là tài liệu về vụ án hai năm trước."
Tranh thủ lúc Hạ Thù mở túi hồ sơ, mượn ánh đèn pha lướt nhanh qua tài liệu, anh giới thiệu sơ lược: "Nạn nhân cũng là nữ, 24 tuổi, khi được phát hiện đã chết hơn một tháng, cũng ở tại phim trường này nhưng tìm thấy ở ngọn núi phía sau cách đây một đoạn.
Khi đó nếu không phải tình cờ có đoàn phim qua đó quay ngoại cảnh, e là thời gian phát hiện còn muộn hơn cả năm nửa năm.
Lúc thi thể đó được tìm thấy, tư thế sắp đặt cũng tương tự như cái trước mắt này, đều bị treo lên siết cổ chết, mắt bị khoét đi.
Điểm khác biệt duy nhất là vùng bụng nạn nhân hai năm trước còn nguyên vẹn, không có vết thương."
"Hồi đó cảnh sát có công bố chi tiết gây án của hung thủ ra ngoài không?"
Hạ Thù xem qua tài liệu xong, cau mày hỏi.
Kỷ Thần lắc đầu: "Vụ án này lúc đó không phải do tôi trực tiếp xử lý, tình hình liên quan đều là nghe kể lại sau này.
Nhưng mà fan hâm mộ bây giờ điên cuồng cỡ nào, qua vụ án ở khách sạn 5 sao lần trước chắc em cũng thấm thía rồi nhỉ?
Nghe nói lúc đó trong Cục phải tốn rất nhiều công sức mới ém nhẹm được vụ việc xuống.
May mà khi ấy mấy nghệ sĩ và ê-kíp có tiếng tăm đang quay phim ở đây cũng chịu phối hợp, nên mới không lên trang nhất báo đài."
"Vậy tôi đoán tám chín phần mười là có liên quan rồi."
Cô nhướng mày.
"Sau đó cảnh sát xác định được danh tính nạn nhân, là nhân viên của một đoàn phim từng đến đây quay, tên là Thời Vũ Ân.
Mười mấy ngày trước khi phát hiện thi thể, đoàn phim từng báo cô ấy mất tích.
Sau đó lần lượt liên hệ được với người của đoàn phim năm đó, vì đều không phải người bản địa thành phố Tĩnh Hoài nên còn phải điều tra liên tỉnh một thời gian, rốt cuộc vẫn không thể kết án.
Đây cũng là vụ án vừa mới chuyển đến tổ án tồn đọng của chúng tôi, không ngờ chưa kịp xem kỹ thì đã xảy ra một vụ tương tự."
Hạ Thù đưa trả lại túi hồ sơ: "Xem ra cuối cùng chỉ có thể đợi báo cáo bên pháp y và kỹ thuật thôi, đến lúc đó xem thử vết thương ở mắt hai nạn nhân có phải do cùng một loại hung khí gây ra hay không, hoặc khi hung thủ thực hiện hành vi khoét mắt, kỹ thuật và lực đạo có điểm gì khác biệt không, dấu vết và vật chứng tìm thấy quanh thi thể có trùng khớp không..."
Tóm lại bọn họ có thể nghi ngờ ngoài miệng, nhưng thực sự muốn xác định hai vụ án này do cùng một người làm thì cần rất nhiều bằng chứng để củng cố.
Sau khi xác định ở đây không cần giúp đỡ gì thêm, Hạ Thù định đi lên phía trước xem xét.
Kỷ Thần sải bước đi theo.
Hầu Tử Bác vốn dĩ cũng muốn đi cùng, lại bị một ánh mắt của sếp mình làm cho khựng lại.
Cậu ta ngượng ngùng thu cái chân phải vừa nhấc lên về, bĩu môi đầy tủi thân, cuối cùng đành lề mề ngồi xổm xuống bên ngoài dây phong toả lấy thi thể làm tâm vòng tròn để bảo vệ hiện trường, gào lên với Đinh Kỳ cũng đang ngồi xổm bên trong với vẻ mặt nghiêm túc: "Lão Đinh ơi, có gì cần tôi giúp không?
Tôi chán quá..."
Hạ Thù và Kỷ Thần bước ra khỏi cánh cửa "Tiệm làm tóc Bạch Mân Côi", trước tiên xác định phương hướng, sau đó rẽ phải đi dọc theo con phố mang phong cách Bến Thượng Hải.
Cô đi trước, anh đi sau.
Hạ Thù cụp mắt, nhìn ánh đèn đường vàng vọt hai bên kéo dài bóng của hai người, trong lòng hơi xót xa.
Cô kín đáo thu nhỏ bước chân, rất nhanh hai người đã trở thành sóng vai cùng đi.
Thời gian cứ thế trôi qua trong lúc cô còn đang chần chừ không biết nên nói gì.
Đến khi hoàn hồn lại thì đã nhìn thấy bóng dáng nhóm Tằng Vĩnh Gia ở cái đình cách đó không xa, cuối cùng chỉ đành xốc lại tinh thần, rảo bước nhanh hơn.
Trong đình, ngoài người của cảnh sát thì chỉ còn mấy nhân viên ban nãy.
Thường Bân thấy hai người đến liền bước ra đón, còn Tằng Vĩnh Gia vẫn ở lại chỗ cũ vừa hỏi chuyện vừa ghi chép chi tiết.
"Đội trưởng Hạ, Tổ trưởng Kỷ."
Người đàn ông buột miệng chào: "Thông qua lời khai của mấy người này, họ có người là nhân viên hậu trường của đoàn phim, có người là tạp vụ được thuê tạm thời do bên đó thiếu người.
Khi đó đoàn phim của họ đang quay cảnh đêm, nhưng đạo cụ xảy ra vấn đề nên bảo họ ra phía sau tiệm làm tóc Bạch Mân Côi khiêng tạm mấy tấm ván gỗ về.
Người báo án, tức là cô gái bị dọa sợ chết khiếp kia mắc tiểu, định chạy ra phía sau giải quyết nỗi buồn, ai ngờ bị dọa đến mức ướt cả quần."
Nói đến đây, anh ta vô thức hạ thấp giọng: "Chắc lý do cô gái báo án giờ vẫn chưa dậy nổi một nửa là vì sợ, một nửa là vì xấu hổ đi."
Dù sao cũng là người trưởng thành rồi, xảy ra sự cố thế này, ai mà nhất thời vượt qua được chướng ngại tâm lý chứ.
Hạ Thù hiểu ý gật đầu, giây tiếp theo liền cao giọng hỏi: "Đoàn làm phim của các anh, hoặc cả cái phim trường này, gần đây có ai đột nhiên mất tích không?"
Bởi vì căn cứ vào tình hình của nạn nhân hai năm trước, đối phương từng được báo mất tích, nếu lỡ như có người nắm được tình hình thì cũng đỡ tốn công họ quay về điều tra.
Mấy người bọn họ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, biểu cảm trên mặt tuy khác nhau nhưng đều mang theo chút mờ mịt.
Sau đó lần lượt lắc đầu, câu trả lời đưa ra đều là chưa từng nghe nói.
Sau đó, lại hỏi thêm mấy người này một số câu hỏi, cuối cùng khi chân trời hửng sáng, họ mới thu quân quay về cục.
Ăn vội bữa sáng ở nhà ăn, Hạ Thù xác định thời gian, ước chừng đã đến lúc bèn nói với mọi người một tiếng rồi đi thẳng về hướng phòng giải phẫu pháp y.
Vừa đẩy cửa ra đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, ngó đầu vào nhìn, quả nhiên Trịnh Kiên và trợ lý đang ngồi trước bàn inox ở gian ngoài, ngấu nghiến gặm bánh bao húp cháo.
Nhận được ánh mắt ra hiệu của đối phương, cô ngoan ngoãn ngồi lên chiếc ghế cao bên cạnh chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau cửa lại bị đẩy ra từ bên ngoài, bóng dáng cao lớn của Kỷ Thần lách mình bước vào.
Lúc này Trịnh Kiên vừa vặn nuốt xuống miếng bánh bao cuối cùng trên tay, sau đó uống cạn chỗ cháo kê còn lại trong hộp, lau miệng rồi nhìn chằm chằm hai người họ không chớp mắt: "Hèn gì Đinh Kỳ cứ hay phàn nàn với tôi hai người là hai gã cai thầu lớn trong cục chúng ta, cái kiểu vô nhân tính ấy, đừng nói nhé, hôm nay tôi bắt đầu có chút cảm giác đó rồi đấy."
Không biết có phải do tin đồn dạo trước Hầu Tử Bác lan truyền hay không mà thời gian này trong cục bất kể là ai nhìn hai người họ, ánh mắt ít nhiều đều mang theo chút mờ ám.
Điều này khiến Hạ Thù có chút không tự nhiên chớp mắt, chỉ đành đáp lại bằng một nụ cười giả ngu.
"Được rồi, mặc đồ đeo đồ bảo hộ vào cho kỹ đi rồi theo tôi vào trong."
Bên kia Trịnh Kiên đã nhanh chóng thu dọn bản thân gọn gàng, nghiêm túc nói xong liền đi trước vào phòng giải phẫu bên trong.
Hạ Thù nhận găng tay và các vật dụng khác từ tay trợ lý, mặc xong xuôi liền bám sát sau lưng người đàn ông.
Nhưng Trịnh Kiên dường như không ngờ tốc độ của cô nhanh đến vậy, quay lưng về phía cô tiện tay kéo mạnh một chiếc xe đẩy rất nặng.
Chiếc xe đẩy đó trong nháy mắt lao thẳng về phía cô!
Hạ Thù cũng vì lời trêu chọc ban nãy mà có chút lơ đễnh, đợi đến khi phản ứng lại thì cũng chẳng định tránh, cùng lắm là va một cái, đau cũng chẳng đau đến mức nào.
Xoảng một tiếng, do va chạm, các loại dụng cụ trên xe đẩy va vào nhau tạo ra âm thanh lanh lảnh.
Nhưng cơn đau trong dự tính không ập đến, cô vô cùng kinh ngạc cúi đầu, nhìn bàn tay to lớn đã kịp thời chắn giữa chiếc xe đẩy và xương hông của cô.
Hơi ấm từ bàn tay truyền qua lớp quần thể thao vẫn có thể cảm nhận rõ ràng, chỉ trong một giây, sự nóng rực đó dường như leo lên lồng ngực, khiến cô không biết nên phản ứng thế nào.
Cuối cùng, cô chỉ đành khẽ nói cảm ơn, sau đó ngập ngừng mở miệng: "Thực ra..."
Không ngờ Kỷ Thần lên tiếng ngắt lời cô định nói.
Chỉ thấy người đàn ông thản nhiên thu tay về, lướt qua người cô đi thẳng đến bên bàn giải phẫu, chỉ để lại một câu nhàn nhạt: "Thói quen thôi."
Hạ Thù đứng chôn chân tại chỗ hai giây, sau đó cũng đi đến bên bàn giải phẫu, khoảng cách giữa cô và anh chưa đầy một mét.
Cô khẽ mím môi, cụp mắt che đi sự dao động nơi đáy mắt.
Phải rồi, chỉ là thói quen thôi, đổi lại là ai thì vừa rồi cũng sẽ có phản ứng theo bản năng như vậy.
Còn ở góc độ cô không nhìn thấy, bàn tay to lớn vừa áp vào người cô của Kỷ Thần buông thõng bên người, dùng sức xòe ra rồi lại nắm chặt, lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng như để che giấu mà đút vào túi quần.
Trịnh Kiên ở đối diện không phân tâm chú ý đến sự tương tác giữa hai người, anh ta đang chăm chú nhìn thi thể trên bàn giải phẫu, tiếp đó đưa tay nhẹ nhàng vuốt hờ lên mái tóc đen khô khốc kia, khẽ nói: "Chúng ta bắt đầu thôi."