[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,964
- 0
- 0
(Edit) Lôi Đình Hành Động - Từ Tiểu Miêu
Chương 39
Chương 39
Edit: Cheese
"Chỗ các anh có thu mua xe ô tô phế liệu không?"
Hạ Thù nheo mắt lại.
"Không thu."
Người đàn ông tóc húi cua đáp gọn lỏn, sau đó giẫm đôi ủng cao su lên một khối xi măng bên cạnh, dùng tay ra sức rút sợi dây thép quấn bên trong ra.
Hạ Thù không hỏi tiếp nữa mà quay đầu nhìn đống rác thải kim loại chất đống bên cạnh, sau đó bước tới dùng chân gạt gạt vài cái.
Bên trong lộ ra một tấm sắt lớn gỉ sét đến mức không còn ra hình thù gì, quan sát kỹ thì trông giống nắp ca-pô của một chiếc xe con đời cũ.
Thường Bân và Tằng Vĩnh Gia nhìn nhau một cái, sau đó anh ta lên tiếng: "Chẳng phải anh bảo là không thu mua xe sao?"
Người đàn ông tóc húi cua buông lỏng sợi dây thép đang nắm chặt trong tay, hơi nghiêng đầu liếc nhìn sang, vẻ mặt đầy sự mất kiên nhẫn, gã còn dùng lưỡi đá đá vào má mình tỏ vẻ khó chịu: "Xe nguyên chiếc đúng là không thu, cái đó là khách mang đến bán như sắt vụn thôi."
"Anh không phiền nếu chúng tôi đi xem xung quanh một chút chứ?"
Hạ Thù mỉm cười hỏi thăm.
"Cảnh sát các người lạ thật đấy, cái bãi rác rách nát này của tôi có gì đáng để các người xem chứ?"
Gã đàn ông dường như rất khó hiểu, cũng chẳng nói đồng ý hay không: "Nếu muốn biết cái gì thì hỏi thẳng đi, ở đây tôi bận tối mắt tối mũi."
"Đúng thế, bãi rác thì có gì mà không cho xem?
Chẳng lẽ phải mang phế liệu đến bán mới được vào sao?"
Hạ Thù cũng không giận, lời nói lại mang đầy ẩn ý.
Gã đàn ông cũng nhận ra ý tứ trong lời nói của cô.
Quả thực hiện tại gã có thể không cho cảnh sát kiểm tra, nhưng trạm thu mua phế liệu này vốn là một sân bãi rộng mở, nếu người ta đã quyết tâm muốn đi dạo vài vòng thì gã có muốn phòng cũng chẳng phòng được.
Suy nghĩ một chút, cuối cùng gã chỉ hừ lạnh một tiếng bằng mũi, nhưng cũng không nói là không cho phép.
Hạ Thù coi như gã đã ngầm đồng ý, sải bước đi dạo trong sân, ngó nghiêng trái phải.
Thường Bân ở lại tại chỗ tán gẫu câu được câu chăng với đối phương, còn Tằng Vĩnh Gia thì lon ton chạy theo sau lưng cô.
"Tôi bảo này Đội trưởng Hạ, nguồn gốc thi thể nạn nhân có thể là ở quận Phong Thành, ít nhất thì nửa năm gần đây đã sống ở khu vực này, vậy tại sao chúng ta đến đây không đi tìm tung tích nạn nhân mà lại đi rà soát mấy nơi như xưởng sửa chữa thế này?"
Tằng Vĩnh Gia nói ra thắc mắc mà anh ta đã muốn hỏi ngay từ lúc trên đường đến đây.
"Đoạn phim mô phỏng hiện trường vụ án mới nhất mà Đinh Kỳ hoàn thành, anh xem chưa?"
Hạ Thù không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại một câu.
Anh ta tưởng đây là lãnh đạo đột ngột kiểm tra tình hình công việc của mình, bèn ưỡn ngực đầy tự tin: "Đương nhiên là xem rồi, chẳng phải cái đó vừa khéo chứng minh nạn nhân bị chiếc Laurie 330 chưa tìm thấy kia đâm phải trước tiên sao?"
"Vậy lúc đó nạn nhân bị đâm ở tư thế nào?"
"Tư thế á?
Đứng chứ sao!"
Tằng Vĩnh Gia chẳng cảm thấy có gì không đúng, trả lời một cách hùng hồn: "Nạn nhân lúc đó bị chiếc xe lao tới từ phía sau đâm thẳng vào..."
Anh ta đang nói thì đột nhiên im bặt.
Khóe môi Hạ Thù hơi nhếch lên, hất cằm về phía anh ta: "Nói tiếp đi."
"Nói... nói cái gì nữa!
Chuyện này không đúng!!!"
Người đàn ông dang hai tay, vẻ mặt hoang mang tột độ: "Tại sao trong bản phục dựng hiện trường của Đinh Kỳ, nạn nhân lại quay lưng về phía chiếc xe, nhưng chúng ta lại tìm thấy vết bầm tím do va chạm ở vùng bụng cô ấy?"
Như vậy thì tất cả các bằng chứng đã biết hoàn toàn mâu thuẫn với nhau, không thể nào giải thích nổi!
"Cú va chạm đầu tiên, đúng là đâm vào lưng nạn nhân, Đinh Kỳ tính toán dựa trên dấu vết hiện trường và sự phân bố của máu, điểm này không sai được."
Hạ Thù thu lại nụ cười nhạt nơi khóe miệng, trong mắt lóe lên tia sáng u tối: "Nhưng lần thứ hai thì chưa chắc đâu."
"Còn đâm lần thứ hai á?!"
"Bởi vì dựa vào vết phanh tại hiện trường, Đinh Kỳ đã suy tính ra tốc độ của chiếc Laurie 330 lúc đó, ước tính khoảng 45 km/h, không nhanh đến mức có thể đâm chết người ngay lập tức.
Lượng máu chảy ra được phát hiện sau đó cũng chứng minh điều này, có thể nạn nhân chỉ bị đâm ngã xuống đất, chịu vết thương không chí mạng."
Tằng Vĩnh Gia bị suy đoán bất ngờ này làm cho kinh ngạc, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói: "Thù hằn gì chứ?
Nếu vô tình đâm phải người ta, người ta chưa sao, thì ai mà chẳng chọn cách báo cảnh sát?
Cho nên Đội trưởng Hạ, sếp nghi ngờ nạn nhân và tài xế gây tai nạn có quen biết nhau?!
Vậy sao tại hiện trường không thấy dấu vết của cú va chạm thứ hai?"
"Phàm là chuyện đã làm thì ắt sẽ để lại dấu vết, tôi nghĩ có thể là do nó trùng khớp với hiện trường ba lần cán qua của xe tải, nên phía Đinh Kỳ không thể phát hiện ra ngay lập tức."
Hạ Thù nhíu mày, cảm thấy tình huống phức tạp này khá khó giải quyết: "Giả sử nạn nhân chịu cú va chạm thứ hai rồi ngã xuống đó không bị di chuyển, sau đó Triệu Vinh Phát lái xe tải lớn đi qua cán nát lần thứ ba, máu thịt bắn ra trong nháy mắt đã che lấp hoàn toàn hiện trường của cú va chạm thứ hai, tiếp đó nạn nhân còn bị xe tải móc vào kéo lê hơn hai trăm mét, hiện trường càng trở nên hỗn độn."
"Còn về mối quan hệ giữa nạn nhân và tài xế gây tai nạn, tôi cảm thấy khả năng cao là có quen biết.
Điểm nghi vấn thứ nhất, lúc xảy ra vụ án nạn nhân là người còn sống sờ sờ, nếu một người đứng trên đường nhận ra có xe lao tới từ phía sau, hoặc là né tránh, hoặc là sợ đến ngây người rồi quay lại đối mặt, đằng này cô ấy lại cứ quay lưng về phía chiếc xe.
Điểm nghi vấn thứ hai, anh lái xe với tốc độ hơn 40 dặm, nhìn thấy người đứng trên đường mà không phanh kịp sao?
Cho dù là lơ đễnh đi nữa, vậy tại sao còn có cú va chạm thứ hai?"
"..."
Tằng Vĩnh Gia cúi đầu trầm ngâm một lát: "Tôi hiểu rồi."
"Tuy nhiên đây mới chỉ là những suy đoán sơ bộ, tôi vừa bảo Đinh Kỳ thử xem có thể tách biệt hiện trường cú va chạm thứ hai ra khỏi điểm cán đầu tiên của xe tải hay không, nếu thành công thì suy đoán vừa rồi mới có bằng chứng chống đỡ."
Hạ Thù nhún vai, liếc nhìn gã đàn ông tóc húi cua đang cắm cúi làm việc và Thường Bân đang đứng bên cạnh kiếm chuyện làm quà ở đằng xa, thu hồi tầm mắt rồi tiếp tục đi dạo xung quanh.
Tằng Vĩnh Gia gật đầu, hai người sóng vai đi về phía trước, thỉnh thoảng lại ghé sát vào xem xét kỹ lưỡng những chỗ khả nghi.
Đúng lúc này, phía trước bỗng truyền đến tiếng động nhỏ, Hạ Thù nghi hoặc nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một bụi cây thấp mọc lộn xộn, qua kẽ lá, cô nhìn thấy hình như có bóng đen đang chuyển động phía sau.
Cô rảo bước đi tới, thật bất ngờ, cô bắt gặp một đôi mắt to tròn ầng ậng nước.
Một bé gái đang ngồi ở đó, cô bé dường như cũng rất ngạc nhiên khi thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện một chị gái xinh đẹp, chớp chớp đôi mắt to tròn chứa đầy sự nghi hoặc đối với người lạ.
Trên người cô bé mặc một chiếc váy liền màu hồng phấn sạch sẽ, tướng mạo cũng xinh xắn, nước da rất trắng, lúc này đang ngồi bệt trên nền đất, trong lòng còn ôm một con búp bê thỏ con nhăn nhúm không biết đã có từ bao nhiêu năm trước.
"Ơ?
Sao lại có đứa bé ở đây?"
Tằng Vĩnh Gia cũng đi tới, thò đầu vào kinh ngạc nói.
Hạ Thù hoàn hồn, vươn tay nhẹ nhàng đỡ cô bé dậy, còn phủi sạch bụi đất trên vạt váy cho cô bé, dùng giọng nói dịu dàng nhất hỏi: "Em gái nhỏ, em tên là gì thế?"
Cô bé nhìn chằm chằm vào cô vài giây, mím môi không nói gì.
"Mấy tuổi rồi?"
Cô lại hỏi.
"..."
Cô bé vẫn không trả lời, thậm chí còn hơi cúi đầu, lùi lại hai bước, thoát khỏi tay cô.
Hạ Thù nhíu mày càng sâu, cô định mở miệng nói gì đó thì bên cạnh vang lên tiếng quát lớn: "Tiểu Kỳ?
Lại đây với bố!"
Hóa ra người đàn ông đầu đinh nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Tăng Vĩnh Gia lúc nãy nên sải bước đi tới, vẻ mặt không vui, quát xong còn vẫy tay gọi cô bé.
Cô bé tên "Tiểu Kỳ" không chút do dự, chạy nhanh về phía người đàn ông, nấp sau lưng anh ta chỉ hé một con mắt ra nhìn trộm, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy ngón út của đối phương một cách tự nhiên, trông vô cùng quyến luyến.
"Đây là con gái của anh Thạch à?"
Thường Bân cũng đi tới, trong lúc kiếm chuyện làm quà lúc nãy, anh ta đã biết tên đối phương là Thạch Dũng.
"Là con gái tôi."
Thạch Dũng vừa nói vừa cúi đầu nhìn cô bé, sau khi xác nhận ngoài váy bị bẩn một chút thì không có gì bất thường, ông ta vẫn nghiêm mặt mắng: "Bố chẳng phải đã bảo con ngoan ngoãn ở trong nhà sao?
Bố đang làm việc, không trông con được, lỡ có kẻ xấu nào vào bắt cóc con đi thì con tính sao!"
Lúc nói, khóe mắt anh ta liếc qua ba người Hạ Thù, rõ ràng là có ý ám chỉ.
Dứt lời, người đàn ông cũng chẳng buồn nhìn sắc mặt ba người họ, trực tiếp bế cô bé lên, đi vòng qua bụi cây thấp lúc nãy, đến trước một căn nhà cũ nát.
Kéo cánh cửa sắt kêu kẽo kẹt ra, anh ta đẩy cô bé vào trong, còn dặn dò không được ra ngoài.
"Anh Thạch sống ở đây sao?"
Thạch Dũng nhìn Hạ Thù đang thong thả bước tới với vẻ mặt không mấy thiện cảm, ồm ồm trả lời: "Cả cái sân này là tôi bỏ tiền ra thuê, cô cũng thấy tôi mở trạm thu mua phế liệu rồi đấy, không ở đây thì ở đâu?"
"Chỉ tò mò hỏi chút thôi."
Hạ Thù cười cười, nhưng biểu cảm lại khiến người ta không đoán được rốt cuộc cô có ý gì.
Hơn nữa ánh mắt cô cứ lơ đãng liếc về phía căn nhà.
Điều này khiến Thạch Dũng nghiến răng, trong đáy mắt hiện lên sự cảnh giác không rõ ràng, cứng nhắc ném ra một câu: "Các người xem xong chưa?
Xem xong rồi thì mời về cho, nếu còn lần sau, tôi mong các người mang theo giấy tờ hợp pháp đến."
Rõ ràng là bắt đầu đuổi khách.
Tằng Vĩnh Gia và Thường Bân đương nhiên nghi ngờ thái độ này của anh ta.
Sự nhạy cảm nghề nghiệp khiến họ cảm thấy hôm nay không thể cứ thế mà đi, nhưng khổ nỗi vẫn chưa tìm được bằng chứng hay manh mối nào đủ để xin lệnh khám xét, thậm chí mối liên hệ mong manh với vụ án cũng không có.
Hạ Thù ra hiệu bằng mắt cho hai người họ, vì thế dù có không cam lòng đến mấy, hai người cũng chỉ đành quay người đi về phía cổng.
Sau đó Hạ Thù khách sáo cảm ơn Thạch Dũng, nói mấy câu vô thưởng vô phạt kiểu "cảm ơn sự phối hợp tích cực của anh".
Người đàn ông trả lời qua loa lấy lệ, chắc trong lòng chỉ mong ba người này mau biến đi cho khuất mắt.
Cuối cùng, Hạ Thù cũng đi rồi, Thạch Dũng kín đáo thở phào nhẹ nhõm, những cơ bắp đang căng cứng trên người từ từ thả lỏng.
Anh ta đứng tại chỗ đợi bảy tám phút, sau khi xác định cảnh sát quả thực đã đi mất dạng, lúc này mới chậm rãi đi đến trước cửa, mở cửa bước vào nhà.
Lúc đó Tiểu Kỳ đang ngồi trong góc, quay lưng về phía anh ta, không biết đang chơi cái gì.
Lúc này anh ta cũng chẳng còn tâm trạng nào khác, đi thẳng đến bình nước, rót cho mình một cốc, ngửa cổ uống cạn.
Uống xong, anh ta đặt mạnh cái cốc xuống bàn, phát ra tiếng động trầm đục.
Tiểu Kỳ bỗng dừng động tác, nếu nhìn kỹ sẽ thấy bờ vai nhỏ bé của cô bé hơi co lại.
"Tao không phải..."
Giọng nam thô lỗ bỗng im bặt, bởi vì anh ta nhìn thấy người xuất hiện ngoài cửa vào lúc này.
Cánh cửa đó lúc nãy vào anh ta quên đóng, lúc này Hạ Thù không biết vì sao lại quay lại đang đứng ở cửa, vẻ mặt khó đoán.
"Các người... các người đây là biết luật mà phạm luật!"
Anh ta tức tối xông lên, muốn che khuất tầm nhìn của đối phương: "Xâm nhập gia cư bất hợp pháp, tôi có thể kiện cô!"
"Anh Thạch, nói chuyện phải có lý lẽ, cửa này đâu phải chúng tôi tự mở, hơn nữa đột nhiên quay lại cũng chỉ là do vừa rồi tôi không cẩn thận làm rơi tiền ở đây thôi."
Hạ Thù giơ tờ một trăm tệ trong tay lên, cười híp mắt nói: "Đấy, vừa khéo tìm dọc đường lại đây thì thấy ngay trước cửa nhà anh, chắc chắn là lúc nãy nói chuyện với anh, không cẩn thận rơi từ trong túi ra.
Mong anh thông cảm cho, tôi chỉ là người làm công ăn lương bình thường, nghèo lắm."
"Đã tìm thấy tiền rồi thì cô đi nhanh đi!"
Thạch Dũng đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, vừa nói vừa định đóng cửa lại.
Nhưng Hạ Thù lại cứ đứng chắn ngay giữa cửa và khung cửa, anh ta không ngờ đối phương lại không tránh, cánh cửa sắt mỏng đập vào người phụ nữ, phát ra tiếng "rầm" cực lớn.
Tiếng động này thành công dọa cô bé trong góc giật nảy mình, theo bản năng quay người lại, trong tay vẫn còn nắm chặt thứ đồ chơi vừa nghịch nãy giờ.
Thạch Dũng sau khi hoàn hồn nhìn thấy đôi mắt đang dần nheo lại của Hạ Thù, thầm kêu không ổn, lập tức co giò bỏ chạy, nhảy tót ra ngoài từ cửa sổ sau đang mở toang trong nhà!
Tiếng động vừa rồi cũng thành công thu hút sự chú ý của Tằng Vĩnh Gia và Thường Bân đang đợi cách đó không xa.
Hai người chạy tới chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Hạ Thù nhảy qua cửa sổ sau đuổi theo, và một câu dặn dò "chăm sóc đứa bé".
Tằng Vĩnh Gia không chút do dự cũng lao qua cửa sổ sau, miệng còn gào lên: "Lão Thường, đứa bé giao cho anh đấy!!!"
Thường Bân bị bỏ lại cuối cùng đành phải dừng bước, trố mắt nhìn cô bé trong góc, cô bé cũng trố mắt nhìn lại anh ta.
Nhìn nhau vài giây, lòng anh ta mềm nhũn.
Dù sao cũng là người đã làm cha, nhìn thấy trẻ con tầm tuổi này là tự động phát ra "tín hiệu tình cha".
Anh ta nở nụ cười mà mình cho là hiền từ nhất, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với cô bé, đưa tay ra: "Cho chú xem đồ chơi trong tay cháu được không?"
Cô bé rụt rè đưa món đồ ra.
Anh ta đón lấy xem, đó là một chiếc gương chiếu hậu xe hơi đã bị tháo rời.
...
Bên kia, sau khi Tằng Vĩnh Gia đuổi theo ra ngoài thì Thạch Dũng và Hạ Thù đã chạy đi được một đoạn khá xa.
Trong sân tứ phía đều là góc khuất, anh ta thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng ai, chỉ có thể dựa vào âm thanh để phán đoán phương hướng đại khái của hai người họ.
Đợi đến khi đuổi kịp đôi chút, anh ta liền nhìn thấy một thân hình vạm vỡ đang ra sức leo lên hàng rào lưới sắt bao quanh bên ngoài, trông có vẻ như muốn trèo ra ngoài để tẩu thoát.
Còn chưa đợi anh ta định thần lại, một bóng dáng khác mảnh mai hơn đã lao vút theo ngay sát phía sau, tốc độ nhanh đến mức mắt thường gần như chỉ thấy được tàn ảnh.
Chỉ thấy Hạ Thù, người leo lên sau, túm chặt lấy cổ chân Thạch Dũng, mượn đà leo lên thêm một đoạn, đồng thời thành công ngăn cản động tác tiếp tục leo trèo của đối phương.
Khi hai người gần như ngang bằng nhau, cô tung ra một cú đấm dứt khoát, trực tiếp đấm cho gã đàn ông choáng váng lắc lư cả đầu.
Nhưng còn chưa đợi gã thoát khỏi cảm giác choáng váng, gã đã bị người ta túm lấy cổ áo sau gáy, trong cơn mơ màng bị giật mạnh một cái, trực tiếp ngã nhào từ độ cao hơn hai mét xuống đất.
"Hự!"
Cùng với tiếng cơ thể va chạm nặng nề xuống mặt đất, gã đàn ông phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Hạ Thù ngay lập tức cũng nhảy từ trên xuống, tiếp đất nhẹ nhàng bên cạnh hắn.
Cô vươn tay lật ngược người hắn lại, khiến mặt hắn áp chặt xuống nền đất vàng, rồi dùng đầu gối tì mạnh lên lưng đối phương, bẻ quặt hai tay gã ra sau lưng.
"Chạy nhanh thế làm gì, vội về nhà ăn cơm à?"
Giọng điệu cô nhẹ nhàng, tạo nên sự tương phản mãnh liệt với hành động vừa rồi.
"..."