Edit: Cheese
"Như vậy, chứng cứ ngoại phạm của ba người bọn họ vào đêm Nhiếp Hàn bị sát hại là có thật.
Mặc dù được cố ý dựng lên nhưng bọn họ không xuất hiện tại hiện trường vụ án.
Vậy rốt cuộc là ai đã giết Nhiếp Hàn?"
Tằng Vĩnh Gia xoay bút trên tay trong tiềm thức, một bên suy tư một bên đem nghi hoặc ra hỏi.
Hạ Thù lại gõ nhẹ lên chiếc bảng trắng trông thì lộn xộn nhưng lại có trật tự: "Mấu chốt vấn đề lại quay về 'người thứ tư' mà chúng ta đã suy đoán lúc đầu, cho nên việc điều tra sâu hơn xem liệu đời sống cá nhân tưởng chừng không liên quan của Thang Giai, Chương Thắng Nam và Phan Dục có điểm chung nào hay không là cực kỳ quan trọng."
"Có lý."
Sau một thoáng trầm mặc, Thường Bân gật đầu tán thành: "Bề ngoài thì cuộc sống của ba người này chẳng liên quan gì đến nhau, mỗi người một nẻo, cho nên điểm giao nhau duy nhất chắc chắn phải nằm ở chỗ 'người thứ tư' kia."
"Chẳng lẽ Thang Mỹ Đồng không phải là người thứ tư sao?
Cô ta hiện giờ vẫn chưa rửa sạch hiềm nghi, lại còn tiếp xúc với cả hai nạn nhân theo những cách khác nhau, vốn dĩ đã quá trùng hợp rồi."
Tạ Tử Hào lại có suy nghĩ khác: "Hơn nữa cô ta và Thang Giai còn là họ hàng, biết đâu vì báo thù cho em, sau đó còn kể lại quá trình phạm tội cho đối phương.
Như vậy việc Thang Giai biết được chi tiết vụ án cũng hợp lý.
Thấy Thang Mỹ Đồng bị bắt, cô ta thấy áy náy nên chủ động ra đầu thú thay..."
"Theo như cách nói của lão Tạ, Thang Mỹ Đồng giết Nhiếp Hàn là bởi vì hắn ép buộc Thang Giai, vậy tại sao lại giết Ứng Vĩ Thu?"
Tằng Vĩnh Gia cuối cùng cũng dừng tay chuyển bút làm người có chút hoa mắt, tiếp tục hỏi.
Tạ Tử Hào nhún vai: "Cái này có thể đi hỏi Thang Mỹ Đồng đang ở trong phòng thẩm vấn ấy.
Biết đâu Ứng Vĩ Thu từng đắc tội với cô ta, thậm chí có khả năng sau khi giết Nhiếp Hàn, cô ta đột nhiên thức tỉnh 'kỹ năng' sát thủ liên hoàn, không kìm nén được khát vọng trong lòng nữa, điều này cũng hoàn toàn hợp lý mà."
Hạ Thù thuận tay dùng bút dạ khoanh vài vòng nhấn mạnh vào chỗ 'người thứ tư' trên bảng: "Điểm cuối cùng anh Tạ nói tôi đồng ý, nạn nhân thứ hai chưa chắc đã có liên hệ gì với Nhiếp Hàn.
Tuy nhiên về thân phận của người thứ tư này, hiện tại chưa thể vội vàng kết luận, tất cả phải dựa trên chứng cứ."
"Thang Mỹ Đồng liên tiếp hai đêm để lại bằng chứng tiếp xúc với hai nạn nhân vô cùng lộ liễu, điểm này có phù hợp với phác họa tâm lý hiện tại không?
Chỉ nói riêng một điểm, hung thủ này ngay từ đầu đã nhạy bén nhận ra tiến độ điều tra của cảnh sát, đồng thời ép buộc bản thân phải ra khỏi vùng an toàn để phi tang xác trong lần gây án thứ hai, chứng tỏ đây là kẻ có ý thức phản trinh sát nhất định."
Tạ Tử Hào hơi bĩu môi, cũng không có tiếp tục phản bác.
"Cho nên trọng điểm của công việc tiếp theo sẽ là ba người này, hiểu chưa!"
Tằng Vĩnh Gia tóm tắt cuộc họp nhỏ này.
Sau khi xác nhận rằng không ai muốn tiếp tục phát biểu ý kiến cùng quan điểm của mình, mọi người như tổ ong mà giải tán, tiếp tục với công việc hiện tại.
Hạ Thù cảm thấy hơi khô miệng, bụng cũng bắt đầu đói, lúc này mới chợt nhớ ra tối nay hình như mình chưa ăn gì.
Cô đưa tay day day ấn đường, đi về phía bàn làm việc của mình, lấy một gói bánh quy từ trong ngăn kéo ra, nhét hai cái vào miệng.
Sau đó phát hiện cốc nước đã cạn khô, đành một tay cầm bánh, một tay cầm cốc đi tới phòng nghỉ ở cùng tầng.
Khi nước ấm được đổ đầy, cô tuỳ ý ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cắn một miếng bánh quy, cúi đầu nhìn điện thoại.
Hơn mười phút sau, Tằng Vĩnh Gia tay cầm hộp thuốc đi vào, nhìn thấy cô ngồi ở chỗ đó liền sửng sốt, ngay sau đó chào hỏi: "Đội trưởng Hạ, cô thật đơn giản, chỉ ăn một chút như thế này thôi sao?"
"Ừm..."
Hạ Thù chỉ tranh thủ ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái, dài giọng mơ hồ trả lời, dường như toàn bộ lực chú ý của cô đều dồn vào màn hình điện thoại trên tay.
Người đàn ông cảm thấy cảnh tượng này khá mới lạ, không nhịn được vươn cổ ra: "Không ngờ cô mà cũng đam mê lướt mạng đấy?"
Thấy anh ta tò mò, Hạ Thù không giấu giếm, mà thoải mái ném điện thoại về phía anh ta.
"Vòng bạn bè... của ai?"
Tằng Vĩnh Gia đút hộp thuốc vào túi, đưa tay vuốt màn hình hai lần, sau khi nhìn rõ ràng, vẻ mặt lập tức trở nên kinh ngạc khó tin: "Đây không phải là vòng bạn bè của Lâm Cẩm Hiên?
#Không ngờ tới đội trưởng Hạ là người như vậy#
#Điều gì đã che mất đôi mắt khôn khéo của cô, là tiền tài sao?
Là bề ngoài sao?
Tóm lại không thể là tình yêu! #
#Đội trưởng Hạ thế nhưng thực sự thích loại người này#
Đối diện với khuôn mặt tràn đầy biểu cảm 'hoang đường' trước mắt, Hạ Thù đã đọc hiểu những ẩn ý đó, cô chỉ mỉm cười, cũng không giải thích mà tự thu hồi điện thoại, thoát khỏi ứng dụng mạng xã hội rồi mở Weibo lên.
Tằng Vĩnh Gia biết cô không để bụng, lại xích lại gần thêm hai bước, hơi khom lưng nhìn vào.
Đập vào mắt là Weibo của Lâm Cẩm Hiên, từ ảnh đại diện đến cái tên đều toát lên nồng nặc cái khí chất dân chơi 'phú nhị đại'
Qua cơn sốc ban đầu, não anh ta đã bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng.
Thấy Hạ Thù thẳng thắn như vậy, anh ta biết mình đã nghĩ sai.
Anh ta giữ nguyên tư thế không mấy thoải mái này chụm đầu cùng đối phương, tỉ mỉ xem xét từng dòng trạng thái trên Weibo của Lâm Cẩm Hiên.
"Gần như bài nào cũng không phải đang đi quẩy uống rượu thì là ôm ấp mấy em gái ăn mặc hở hang.
Tên này sợ người khác không biết hắn trăng hoa hay sao ấy?
Nhưng thực tế lại phũ phàng thế đấy, càng như thế này lại càng được các em gái chào đón."
Anh ta lắc đầu cảm thán: "Nói đi cũng phải nói lại, ai bảo người ta có điều kiện chứ?"
"Đội trưởng Hạ, lúc nãy có phải cô nghi ngờ tên ông chủ hộp đêm kia không?
Nghi ngờ về mặt nào thế?"
Hạ Thù đang định mở miệng trả lời thì ngoài cửa lại vang lên tiếng thốt kinh ngạc đầy bất ngờ: "Trời đất ơi!"
Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn ra, là Hầu Tử Bác của Tổ án cũ.
Đối phương làm bộ làm tịch dùng tay che mắt, nhưng năm ngón tay lại xòe toang hoác, qua khe hở cái gì cũng thấy rõ mồn một, cậu ta cười như một con cáo già vừa trộm được gà: "Tôi chẳng nhìn thấy gì cả nhé!"
Tằng Vĩnh Gia ngay lập tức thẳng lưng, trợn mắt không nói nên lời.
Chưa đầy vài giây sau câu nói của Hầu Tử Bác, lại có thêm hai người bước tới, trong đó có Kỷ Thần.
Hầu Tử Bác đang nôn nóng muốn chia sẻ chuyện bát quái vừa nhìn thấy, nên dùng giọng điệu vô cùng khoa trương nói: "Gia Gia, Đội chuyên án các cậu hạnh phúc thật đấy, đâu như Tổ án cũ bọn tôi, cải cách mở cửa bao nhiêu năm rồi mà vẫn cứ là cái chùa toàn sư sãi."
"Tôi cảnh cáo cậu bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi tôi là Gia Gia!"
Tằng Vĩnh Gia như con mèo bị giẫm phải đuôi, bị chọc cho nhảy dựng lên, đến mức bỏ qua luôn sự mỉa mai, bóng gió trong lời nói của đối phương.
"Vậy thì đừng gọi tôi là Khỉ nữa."
Hai người bọn họ như gà chọi, chỉ là suýt chút nữa đã đánh nhau.
Hạ Thù lướt vội thêm hai dòng trạng thái trên Weibo rồi cất điện thoại, bỏ nốt miếng bánh quy cuối cùng vào miệng nhai, cầm cốc nước đã hơi nguội lên uống một hơi cạn sạch.
Lúc này, mũi cô thoảng ngửi thấy mùi cà phê thơm lừng, cô bất giác liếc mắt nhìn, thấy Kỷ Thần đang đứng quay lưng về phía mình bên cạnh bồn rửa tay, khuấy nhẹ vài cái rồi mới đưa cốc cà phê lên miệng.
Đừng trêu vào tôi.
Ba chữ gần như rống lên văng vẳng bên tai, ngay cả trong đầu cô cũng có chút suy nghĩ, hiện tại cô tạm thời kiềm chế lại.
Cô thật là có ý đồ, nhưng vô cớ khiến người khác phiền chán lại không phải phong cách của cô.
Nghĩ vậy, Hạ Thù đứng dậy, thân thiện chào hỏi hai người còn lại rồi rời đi.
Tằng Vĩnh Gia lại đôi co với Hầu Tử Bác thêm vài câu, đương nhiên cũng không tiếp tục dây dưa mãi, thoáng chốc, phòng nghỉ trở nên yên tĩnh.
Hầu Tử Bác lắc lư cái đầu, châm một điếu thuốc, giọng điệu nhẹ nhàng: "Nhìn cái bộ dạng khổ sở như thâm thù đại hận của Tằng Vĩnh Gia kìa, xem ra hai ngày nay mệt phờ râu rồi.
Nghe nói vụ án lần này của Đội chuyên án phức tạp lắm, chiều nay làm trận làm thượng ở dưới lầu to như thế cơ mà.
Xoay như chong chóng hai ngày liền rồi, xem ra vị Đội trưởng Hạ mới đến này quả thực không đơn giản, thuộc tính cuồng công việc bắt đầu lộ ra rồi đấy, sau này bọn họ còn khổ dài dài."
"Nhưng tôi nghe anh Tạ bên Đội chuyên án bảo cô ấy hình như cũng chẳng ra sao cả."
Một thành viên khác của Tổ án cũ lên tiếng, nói xong còn gãi gãi đầu.
"Lời lão Tạ mà cũng tin được á?
Lão ấy trên thì cà khịa trời, dưới thì cà khịa đất, một ngày bảy cái không phục tám cái không cam lòng, chưa thấy lão khen ai bao giờ."
Hầu Tử Bác xua tay: "Giờ cả Cục đang nhìn chằm chằm vào Đội chuyên án, chỉ muốn xem vụ án đầu tiên của tân đội trưởng sẽ hạ màn như thế nào thôi."
Nói xong, cậu ta rít mạnh hai hơi thuốc, sau đó nhìn Kỷ Thần nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cửa sổ, hỏi: "Tổ trưởng Kỷ, anh đoán xem cái ghế đội trưởng mới này liệu có ngồi vững không?"
Kỷ Thần im lặng không đáp, nhấp một ngụm cà phê, hồi lâu sau mới nhìn sang hai người kia: "Đói chưa?"
Chủ đề chuyển ngoặt bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay, Hầu Tử Bác hơi sững sờ, rồi xoa xoa bụng gật đầu: "Anh đừng nói, cũng thấy hơi đói thật."
"Gọi điện thoại kêu mấy phần sủi cảo đi, tôi mời."
Kỷ Thần nói xong cũng xoay người rời khỏi phòng nghỉ.
Bên trong văn phòng đại đội chuyên án.
Thời gian đã quá chín giờ tối, Hạ Thù ngồi trước máy tính tiếp tục xem nốt những dòng Weibo và bảng tin bạn bè chưa đọc hết lúc nãy.
Giữ nguyên một tư thế quá lâu, vai cổ khó tránh khỏi đau nhức, mắt cũng hơi khô.
Cô hơi ngửa đầu ra sau, sau cổ phát ra tiếng 'rắc' .
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, một chàng trai trẻ đội mũ lưỡi trai đỏ thò nửa người qua khe cửa chưa đóng khít: "Chào anh chị, đây là sủi cảo mọi người đặt, để ở đâu ạ?"
Thường Bân đang đi vòng quanh văn phòng để thư giãn, thấy vậy liền bước tới, ngập ngừng nhận lấy hai túi hộp cơm to đùng: "Ai gọi thế?"
Người giao hàng trông quen quen, hẳn là nhân viên phục vụ ở quán sủi cảo gần đây.
"Tổ trưởng Kỷ đấy ạ."
Chàng trai mũ đỏ cười nói: "Nghe các cảnh sát bên tổ đó nói vừa phá thành công một vụ án lớn, Tổ trưởng Kỷ vui quá nên bảo mời tất cả anh em trực đêm nay của cả Cục ăn khuya."
"Được rồi, cảm ơn nhé."
Thường Bân cảm ơn, đợi đối phương đi khỏi liền đặt đồ lên chiếc bàn làm việc gần cửa nhất, xoa cằm lẩm bẩm: "Cái này đúng là chuyện lạ đời xưa nay hiếm, hai bộ phận chúng ta quan hệ hòa hợp đến mức ăn khuya cũng có phần từ bao giờ thế?"
"Lão Thường, anh nghĩ người ta lương thiện quá rồi đấy, đây là cái gì?
Đây là sự mỉa mai trắng trợn đấy!"
Tằng Vĩnh Gia đi tới, vừa lấy ra một hộp sủi cảo vừa nói: "Bọn họ tốt bụng cái nỗi gì, rõ ràng là khoe khoang, lên mặt!
Chỉ có tổ bọn họ phá được án thôi chắc?
Cái nết!"
Mọi người nghe xong đều thấy có lý, nhưng nói thì nói vậy, không ăn thì phí.
Thế là một đám đàn ông ùa tới, chia năm xẻ bảy mấy túi sủi cảo trong nháy mắt.
Khi Thường Bân trở lại chỗ của mình, anh ta nhân tiện lấy một hộp cho Hạ Thù: "Đội trưởng Hạ, ăn trước rồi làm việc!"
Hạ Thù cảm ơn, mở hộp cơm gắp một miếng sủi cảo bỏ vào miệng.
Đợi đến khi nếm được vị mặn thơm của nhân bánh, cô hơi ngạc nhiên chớp chớp mắt.
Ý nghĩ vừa mới nhen nhóm lên còn chưa kịp ấm đã bị cô dập tắt ngay, chỉ là một phần sủi cảo thôi mà, làm gì có nhiều ý tứ sâu xa đến thế.
Tuy nói vậy, nhưng cô vẫn không kìm được nhớ lại cảnh tượng lúc chiều muộn hôm nay, đáy mắt thoáng qua một tia tiếc nuối: Khoảng cách gần như vậy, không biết đời này còn có lần sau hay không.
Chậc.
Cô lấy lại tinh thần, biểu tình nhiều ít cũng có chút phức tạp.
..........
Sáng hôm sau, Tằng Vĩnh Gia đột nhiên bật dậy, đập mạnh xuống bàn.
Dù gần như cả đêm không ngủ, khuôn mặt đeo hai quầng thâm mắt vẫn tỏ ra hưng phấn tột độ: "Đội trưởng Hạ, cô nói chuẩn thật đấy, tôi tra ra được giữa Thang Giai, Chương Thắng Nam và Phan Dục rốt cuộc có mối liên hệ gì rồi!"
Anh ta nói nhanh như súng liên thanh, gần như không kịp lấy hơi mà tiếp tục: "Bởi vì Chương Thắng Nam và Nhiếp Hàn trước khi kết hôn đều không sống ở Tĩnh Hoài, nên các mối quan hệ và quỹ đạo cuộc sống khá đơn giản, thế là tôi bắt đầu điều tra từ phía cô ấy trước.
Kết quả tôi tra ra được hai tháng trước, cô ấy có đăng ký một khóa học định hình vóc dáng 5 ngày của một phòng tập tên là 'Yoga Linh Thụy ', giá khóa học ưu đãi và giới hạn số lượng.
Mọi người đoán xem thế nào?
Khóa đó tổng cộng có 18 người đăng ký, mà cả ba người bọn họ đều có tên trong danh sách!
Sau khi khóa học kết thúc, phòng yoga này không biết vì lý do gì mà không tiếp tục mở lớp nữa, từ đó ba người này có vẻ như không còn giao du gì với nhau."
"Vãi!"
Thường Bân nghe xong, buột miệng văng tục một câu không mấy văn nhã: "Đây có được tính là quả báo không?
Thành phố Tĩnh Hoài lớn như thế, xác suất để ba người phụ nữ cùng ôm hận với Nhiếp Hàn tụ lại một chỗ là bao nhiêu chứ?
Vậy mà chuyện này cứ thế xảy ra!"
Tằng Vĩnh Gia đợi anh ta cảm thán xong liền búng tay một cái: "Còn tin này giật gân hơn nữa.
Trong quá trình điều tra về người vợ Chương Thắng Nam, tôi có liên hệ với cảnh sát thành phố Thiều Châu - nơi đăng ký hộ khẩu của hai vợ chồng để nhờ tìm hiểu tình hình.
Kết quả phát hiện ra, tuy hai người quen nhau qua mai mối, nhưng ban đầu Chương Thắng Nam không hề đồng ý, là Nhiếp Hàn đơn phương đeo bám.
Theo lời dân làng cùng thôn với Chương Thắng Nam, nghe nói Nhiếp Hàn đã giở trò đồi bại cưỡng bức cô ấy, nhà họ Chương sợ mất mặt nên không những không báo cảnh sát mà còn nhận một khoản sính lễ lớn rồi khuyên con gái gả đi.
Chuyện này đồn đại ầm ĩ khắp thôn họ, ai cũng biết rõ mười mươi."
"Đây chính là điểm giao nhau mà chúng ta cần tìm."
Ngón tay Hạ Thù gõ nhịp nhàng lên mặt bàn: "Vì đều từng bị Nhiếp Hàn cưỡng hiếp, trải nghiệm tương đồng này khiến sợi dây liên kết giữa ba người bọn họ sâu sắc hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta.
Đã không phải ba người này ra tay, vậy thì người thứ tư..."
"Chẳng lẽ cũng là nạn nhân của Nhiếp Hàn?"
Thường Bân suy đoán.
"Không, không, không thể để tư duy này hạn chế hướng điều tra của chúng ta.
Tằng Vĩnh Gia, rà soát lại toàn bộ học viên của khóa yoga đó, chú ý xem có ai từng có trải nghiệm bị cưỡng bức tương tự không.
Nếu phòng yoga có lưu lại video ghi hình khóa học thì cũng trích xuất về luôn."
Hạ Thù dặn dò xong, quay sang Thường Bân nói tiếp: "Thực ra biện pháp nhanh gọn nhất lúc này là tìm điểm đột phá từ chính ba người Thang Giai, Chương Thắng Nam và Phan Dục.
Lập tức đưa Chương Thắng Nam và Phan Dục về đây, tiến hành thẩm vấn đột xuất."
"Rõ!"
...............
Thang Giai ngồi yên lặng trên ghế, nghiêng đầu nhìn con chim đậu trên cành cây ngoài cửa sổ, bên tay là cốc nước đã nguội ngắt và hộp cơm còn nguyên chưa động đũa.
Bị giam trong phòng thẩm vấn cả đêm, thần sắc cô vô cùng tiều tụy, sắc mặt xám xịt, đôi môi khô khốc nứt nẻ.
Lúc này cửa bị người bên ngoài đẩy vào, Hạ Thù dẫn theo Thường Bân thong thả bước tới, nhìn hộp cơm rồi nhướng mày: "Cô Thang, chú ý sức khỏe một chút."
Thang Giai nuốt nước bọt, giọng khàn đặc lên tiếng: "Chị Mỹ Đồng thực sự không liên quan gì đến chuyện này, xin các cô các chú hãy thả chị ấy đi!"
"Việc này không cần cô bận tâm, đợi cảnh sát chúng tôi điều tra rõ mọi chuyện, nếu cô ấy thực sự vô tội thì tự nhiên sẽ được thả."
Thường Bân sắp xếp lại tập biên bản lời khai hôm qua trong kẹp tài liệu, đang định bắt đầu cuộc thẩm vấn hôm nay thì cánh cửa bỗng nhiên lại bị đẩy mạnh ra.
Là hai cảnh sát dẫn theo một người phụ nữ.
Gương mặt người phụ nữ này Hạ Thù cũng quen, là Phan Dục.
Viên cảnh sát đi đầu là Tạ Tử Hào, thoạt đầu nhìn thấy trong phòng có người thì giật mình, sau đó chào hỏi: "Ây da, Đội trưởng Hạ và anh Thường đang ở phòng này à?
Thế để chúng tôi sang phòng bên cạnh, ngại quá, nhầm phòng."
Sau khi rối rít xin lỗi, anh ta dẫn người đi, cánh cửa cứ thế để mở toang, từng cơn gió lạnh ngoài hành lang lùa vào.
Thang Giai và Phan Dục đang đứng ngoài cửa có một khoảnh khắc chạm mắt nhau, cả hai rất nhanh cùng dời tầm mắt đi chỗ khác, nhưng động tác nhỏ này không qua mắt được những người có tâm quan sát.
Cuối cùng, Hạ Thù mơ hồ gợi lên một nụ cười không rõ ý vị.
Trong quá trình Thường Bân thẩm vấn, tâm tình Thang Giai rõ ràng trở nên nóng nảy, đứng ngồi không yên.
Không biết có phải hay không bởi vì hai phòng thẩm vấn cửa đều mở, âm thanh phòng bên cạnh giống như có như không hướng vào lỗ tai của cô ta, nhưng cô ta rốt cuộc cũng không nghe thấy rõ ràng, loại cảm giác này làm cho người ta muốn nôn ra máu.
Thường Bân một bên ghi chép câu trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia của người phụ nữ, một bên nháy mắt với Hạ Thù.
Cuối cùng, Hạ Thù kín đáo nhếch môi cười một nụ cười đầy ẩn ý.
Tiếp theo trong quá trình Thường Bân tra hỏi, tâm trạng Thang Giai rõ ràng trở nên nôn nóng, đứng ngồi không yên.
Không biết có phải do cửa hai phòng thẩm vấn đều mở hay không mà âm thanh phòng bên cạnh cứ văng vẳng lọt vào tai cô, nhưng lại nghe không rõ rốt cuộc đang nói gì, cảm giác này khiến người ta bứt rứt muốn thổ huyết.
Thường Bân vừa ghi chép lại những câu trả lời "ông nói gà bà nói vịt" của người phụ nữ, vừa nháy mắt ra hiệu với Hạ Thù.
Hạ Thù hiểu ý, cầm điện thoại nhắn một tin, sau đó khoanh hai tay trước ngực với vẻ ung dung, tựa lưng vào ghế nhìn chằm chằm người đối diện.
Chưa đầy năm phút sau, ngoài hành lang lại vang lên tiếng bước chân lộn xộn, tiếp đó lại là hai cảnh sát dẫn theo một người đi qua, dừng lại chốc lát trước cửa phòng thẩm vấn của họ để chào hỏi xã giao.
Người được dẫn tới lần này đương nhiên là vợ của Nhiếp Hàn, Chương Thắng Nam với vẻ mặt lạnh băng.
Chỉ nói vài câu, hai viên cảnh sát kia lại tiếp tục đi về phía trước, cũng dừng lại tương tự trước cửa phòng thẩm vấn của Phan Dục bên cạnh, sau đó mới rẽ vào một khúc quanh và biến mất.
Thang Giai chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
"Thang..."
Thường Bân lúc này mới lên tiếng.
"Á!"
Người phụ nữ như bị dọa cho giật mình, khuỷu tay va phải chiếc cốc giấy bên cạnh làm đổ ụp xuống đất.
Cô vội vội vàng vàng cúi xuống nhặt, tranh thủ lúc hai người đối diện không nhìn thấy biểu cảm của mình mà cố gắng hít sâu hai lần.
Đợi đến khi thẳng người dậy từ dưới gầm bàn, cô cố giữ giọng bình tĩnh hỏi: "Hai người vừa rồi là...?"
"Hửm?
Cô không quen sao?"
Hạ Thù tỏ vẻ nghi hoặc, sau khi nhận được câu trả lời 'không quen' của cô ta thì tốt bụng giải thích: "Người vừa rồi là vợ của Nhiếp Hàn, thật kỳ lạ là cô làm đồng nghiệp với Nhiếp Hàn lâu như vậy mà lại không biết mặt vợ anh ta.
Còn người trước đó là nạn nhân từng tuyên bố bị Nhiếp Hàn cưỡng bức 5 năm trước, hôm nay họ đến đây cũng là để phối hợp với công việc điều tra của cảnh sát."
"Vợ của tên súc sinh đó?"
Thang Giai mất tự nhiên xoa xoa cánh tay mình: "Đúng là chưa gặp bao giờ."
Tiếp theo lại hỏi thêm vài câu hỏi không quan trọng, sau đó Hạ Thù và Thường Bân ra khỏi phòng thẩm vấn đi thẳng đến phòng họp nhỏ cùng tầng.
Mở cửa ra, bên trong đã có bốn người ngồi sẵn, chính là những thành viên đội chuyên án vừa tham gia màn kịch thẩm vấn Phan Dục và Chương Thắng Nam.
"Anh Tạ, Phan Dục có phản ứng gì không?"
Hạ Thù đi thẳng vào vấn đề.
Tạ Tử Hào sắp xếp lại câu từ: "Khi nhìn thấy Thang Giai, cô ta rõ ràng cảm thấy kinh ngạc, nhưng cũng không có phản ứng gì khác.
Khi chúng tôi hỏi cô ta có quen Thang Giai không, cô ta phủ nhận.
Sau đó nhìn thấy Chương Thắng Nam đi qua, đồng tử cô ta giãn ra trong tích tắc, nói là chấn kinh thì đúng hơn.
Hai câu hỏi sau đó, cách diễn đạt của đối phương rõ ràng xuất hiện sự lộn xộn ở mức độ nhất định, sự lộn xộn này phải đến câu hỏi thứ ba mới dần khá lên."
"Chương Thắng Nam thì sao?"
Một viên cảnh sát khác bắt đầu báo cáo: "Chương Thắng Nam trong suốt quá trình không có bất kỳ phản ứng thái quá nào, đối với các câu hỏi có thể nói là đối đáp trôi chảy.
Sau đó khi nhắc đến Thang Giai và Phan Dục, cô ta cũng hoàn toàn không có dao động cảm xúc đáng ngờ nào."
Hạ Thù nghe xong, trước tiên trầm ngâm suy tư một lúc, sau đó thở phào nhẹ nhõm: "Xem ra ba người bọn họ không phải là quan hệ hợp tác bình đẳng như chúng ta suy đoán ban đầu.
Kết hợp với tất cả manh mối hiện tại, trong ba người, Chương Thắng Nam chắc chắn đang ở vị thế 'bề ngoài' là mạnh mẽ nhất, cô ta là người bấy lâu nay chủ đạo sự liên lạc giữa bọn họ."
"Không bình đẳng thực ra lại là tin tốt đấy!"
Thường Bân trước giờ vẫn luôn lạc quan: "Loại quan hệ có phân chia cấp bậc này so với việc bình đẳng tin tưởng lẫn nhau thì dễ nảy sinh hiềm khích và sơ hở hơn.
Tuy bọn họ trông có vẻ gắn kết chặt chẽ, nhưng giữa các mắt xích vẫn có sự phân chia mạnh yếu, chỉ cần đánh tan mắt xích yếu nhất thì hai người kia cũng khó mà bảo toàn."
"Kẻ yếu nhất là ai?"
Tạ Tử Hào lên tiếng hỏi: "Thang Giai hay là Phan Dục?
Tôi cảm thấy là cô thư ký kia, khả năng kiểm soát cảm xúc của cô ta là kém nhất trong ba người, hơn nữa lại mềm lòng, còn vì không muốn liên lụy đến Thang Mỹ Đồng mà cố ý đến đầu thú."
Thường Bân gật đầu: "Có lý."
Nào ngờ Hạ Thù lại bật cười thành tiếng.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của mọi người, cô thu lại ý cười: "Đã nghe câu 'trong bông có kim' bao giờ chưa?
Tính cách càng tỏ ra yếu đuối, chưa biết chừng lại càng khó đối phó."
"Phan Dục cá tính mạnh mẽ, năm xưa bị xâm hại đã chọn cách báo cảnh sát ngay lập tức, đối đầu trực diện với kẻ hãm hại, dũng khí rất đáng khen."
"Chương Thắng Nam bề ngoài lạnh lùng, thực tế là người có thù tất báo, không chịu khuất phục, cho nên sau khi kết hôn với Nhiếp Hàn tình cảm không tốt, dẫn đến việc Nhiếp Hàn quanh năm suốt tháng không về nhà.
Đây cũng coi như là một cách để tránh né sự quấy rối của đối phương."
"Nhưng riêng Thang Giai này, sau khi bị cưỡng bức lại nhẫn nhục chịu đựng lâu như vậy.
Bề ngoài trông có vẻ như bị Nhiếp Hàn uy hiếp nên mới buộc phải duy trì mối quan hệ lệch lạc này, nhưng thực tế trên người cô ta lại không hề thấy di chứng tâm lý sau chấn thương mà Phan Dục và Chương Thắng Nam đều có.
Những điều này có thể nhìn ra từ biểu cảm vi mô và phản ứng cơ thể trong vô thức.
Còn việc cô ta đến đầu thú sau khi biết Thang Mỹ Đồng bị bắt giữ, đại khái cũng là vì trong lòng cô ta biết quá rõ, chỉ cần bằng chứng còn nghi vấn, cảnh sát sẽ không thể tin lời cô ta, càng không thể cứ thế đưa cô ta ra tòa."
"Hít...
Nghe cô nói vậy..."
Thường Bân cảm thấy mình không thể nhìn nhận người phụ nữ yếu đuối như đóa hoa trắng kia theo cách cũ được nữa.
Anh ta chợt kinh hãi nhận ra, thảo nào vừa rồi khi bàn về mối quan hệ của ba người, Hạ Thù lại nhấn mạnh mấy chữ 'Chương Thắng Nam chủ đạo về mặt bề ngoài' nặng nề đến thế.
"Đội trưởng Hạ, ý của cô là?"
"Bắt đầu từ Chương Thắng Nam đi..."
Hạ Thù nói: "Dù sao cũng có câu nói rất hay, vật quá cứng thì dễ gãy."
------------