[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Edit] [Hoàn]: Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư
Chương 39
Chương 39
Chúc Thiên Hi vội vàng muốn đuổi kịp bước chân Ôn Dĩ Tắc, lại phát hiện người gác rừng đứng cạnh mình vẫn bất động thanh vân.
Cậu ta không nhịn được thúc giục: "Còn không mau đi đi?"
Rõ ràng lúc nãy đối phương còn có vẻ nôn nóng muốn chạy, sao giờ đột nhiên đổi tính?
Hay là không định đi nữa?
Chẳng lẽ ông ta không nghe thấy anh Ôn nói tên sát nhân vẫn còn ở trên núi sao?
Người gác rừng bị nhắc nhở, đôi mắt đờ đẫn mới khẽ động đậy vài cái: "À à, tới đây!"
Ông ta hậu tri hậu giác chạy lạch bạch theo sau.
...
Khoảnh khắc Dã Quan Âm bị đánh chết, trong phòng Hoàn Thịnh Tư, bức tượng Quan Âm bày trên bàn bỗng chốc rạn vỡ, phát ra một tiếng động cực lớn.
"Rầm!"
Ngọc thạch vỡ vụn đầy đất, bụi bặm tung mù mịt trong không khí.
Người đàn ông đang tĩnh tọa bị tiếng động bất ngờ quấy rầy, hắn ngước mắt lên, đôi mắt không có tròng trắng, chỉ có một màu đen tuyền sâu hoắm không thấy đáy.
Thứ này là "Tử Tượng Quan Âm" - một phần được tách ra từ chính thân thể Dã Quan Âm, cũng là bảo bối hắn từng đặc biệt yêu cầu nó đưa cho.
Nếu nó đột nhiên vỡ vụn, thì chỉ có một nguyên nhân duy nhất...
Hoàn Thịnh Tư nhìn vật biểu tượng mà đoán ra chân tướng, hắn trợn trừng mắt, giọng nói đầy vẻ không tin nổi: "Dã Quan Âm... chết rồi?"
Giây tiếp theo, hắn kích động đứng bật dậy: "Sao có thể chứ?!!"
Tên phản diện nhíu chặt mày, sải bước đến trước cái bàn hỗn độn, cơn thịnh nộ bùng lên ngút trời.
Dã Quan Âm là đại quỷ đã sống mấy trăm năm!
Rốt cuộc ai có thể làm nó bị thương?
Là ai đã dồn nó vào chỗ chết?!
Mạng của nó là một trong những mấu chốt để mở ra đại lễ hiến tế, sao có thể bị giết dễ dàng như vậy?!!
Cơn giận bốc lên đầu, hắn đấm mạnh xuống mặt bàn.
Sức lực cực lớn khiến chiếc bàn gỗ vỡ tan tành thành hai nửa.
Rốt cuộc là ai đã giết chết Dã Quan Âm?!
Một luồng gió xoáy màu đen bốc lên từ dưới chân hắn, gào thét bao trùm khắp căn phòng.
Rèm cửa bị gió cuốn bay lên không trung, đập vào nhau phành phạch, ánh đèn trong phòng chợt tối sầm lại.
Hoàn Thịnh Tư nghiến răng nghiến lợi, hắn không hiểu kế hoạch dụ dỗ Phan Bình Nhị đến núi Ngút Trời tế cho Dã Quan Âm đã sai ở bước nào.
Rõ ràng Phan Bình Nhị chỉ là một người thường trói gà không chặt, sao hắn có bản lĩnh giết được Dã Quan Âm?
Nhưng việc đã đến nước này.
"Dã Quan Âm đã chết, có oán trách cũng vô dụng, phải mau chóng cho Nữ Quỷ Tay Áo xuất trận."
Hiện tại chỉ có thể dốc toàn lực dùng bên kia để lấp đầy khoảng trống mà Dã Quan Âm để lại.
Hoàn Thịnh Tư hít sâu một hơi, cố đè nén cơn giận, hắn ngả người xuống ghế sofa, ánh đèn trong phòng sáng trở lại.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, căn phòng vốn sạch sẽ giờ đây như vừa có bão đi qua, đồ đạc rơi vãi khắp nơi, hỗn loạn không chút trật tự.
Hắn khẽ nhấc ngón tay, chiếc gương treo trên tường bỗng dao động như mặt nước, hiện lên một bóng người mờ ảo.
Ngũ quan của nó nhòe nhoẹt, hình dáng không rõ ràng nhưng có thể nhận ra đó là một người phụ nữ.
Giây tiếp theo, khuôn mặt ấy dần rõ nét hơn, hiện ra một gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay.
Mặt nó đắp một lớp phấn dày cộp trắng dã.
Vốn dĩ phấn trang điểm giúp da trắng trẻo, nhưng vì đắp quá nhiều nên trông không chút huyết sắc, trắng đến rợn người.
Đôi lông mày lá liễu, mắt phượng, môi hình trái tim - một vẻ đẹp chuẩn tiểu thư khuê các thời cổ đại.
"Lão đại, ngài tìm ta?"
Khi người trong gương cất lời, giọng nói cũng vang vọng khắp căn phòng, mỗi âm tiết đều bị bẻ cong đầy kinh dị, lạnh lẽo đến thấu xương.
"Dã Quan Âm bên kia hỏng chuyện rồi, ta cần ngươi khi thời cơ đến phải ra tay ngay lập tức.
Nhiệm vụ của ngươi chỉ có thể thành công, không được phép thất bại."
Hoàn Thịnh Tư lạnh lùng phân phó, nắm tay siết chặt để lộ tâm trạng tồi tệ lúc này.
Nghe tin Dã Quan Âm gặp chuyện, người trong gương lặng người một giây, sau đó kinh ngạc hỏi: "Lão đại, ai có thể giết được Dã Quan Âm?"
Hoàn Thịnh Tư cau mày.
Vì quá tin tưởng Dã Quan Âm nên hắn không can thiệp vào chuyện ở núi Ngút Trời, dẫn đến việc hắn không rõ chuyện gì đã xảy ra, càng không biết ai là kẻ thủ ác.
"Ta sẽ phái người điều tra rõ ràng.
Bất kể là ai ra tay, ta sẽ cho kẻ đó biết thế nào là hối hận."
Dứt lời, đôi mắt đen của hắn vẩn đục sự bạo ngược, một luồng khí thế áp đảo tràn ra.
Người trong gương mặt tái nhợt, không chịu nổi uy áp của lão đại, vội vàng lên tiếng: "Lão đại, ta nhất định sẽ thu hoạch thêm nhiều tinh khí để bù đắp khoảng trống của Dã Quan Âm."
Có được sự đảm bảo, Hoàn Thịnh Tư mới dịu bớt cơn giận: "Ừ."
Hắn phẩy tay, bóng dáng người trong gương biến mất, chiếc gương trở lại bình thường.
Dưới ánh đèn vàng, bóng của Hoàn Thịnh Tư đổ dài như một khối đen kỳ quái, dưới chân hắn như đang dẫm lên vô số vong hồn đang vùng vẫy.
...
Sau khi rời núi Ngút Trời, Chúc Thiên Hi bận rộn tối mày tối mặt vì vụ án mạng.
Cậu ta vừa phải báo cáo với cảnh sát, vừa đưa người gác rừng đi lấy lời khai, rồi lại quay về thu xếp hiện trường.
Cuối cùng còn phải làm tài xế đưa Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu về biệt thự.
"Aaa!"
Chúc Thiên Hi buông mình ngã vật xuống ghế sofa da, cả người rã rời như thư sinh bị hút cạn dương khí trong truyện Liêu Trai.
"Em còn trẻ thế sao cứ than ngắn thở dài vậy?"
Ôn Dĩ Tắc ngồi ở một chiếc sofa khác, một tay đắp thêm áo khoác cho Ninh Trạch Tiêu bên cạnh để tránh bị cảm lạnh, một tay gõ gõ lên bàn nhắc nhở Chúc thiếu gia.
"Em thấy em với môn leo núi này kỵ nhau rồi, lần sau không bao giờ đi nữa!"
Chàng trai trẻ trông như con cá bạc bị câu lên bờ, bĩu môi, ánh mắt long lanh đầy vẻ đáng thương.
Chuyến đi này không thấy cảnh đẹp đỉnh núi đâu, chỉ thấy hai cái xác chết thảm, suýt thì nôn sạch bữa trưa hôm qua...
à không, là đã nôn sạch rồi.
"Lúc đó bọn anh đã bảo chú đừng lên, ai là người không nghe lời hả?"
Ôn Dĩ Tắc nhướng mày, vẻ mặt hiện rõ dòng chữ: "Cá không ăn muối cá ươn".
Bọn họ đã hết lời khuyên ngăn, vậy mà có người vẫn khăng khăng đòi theo.
Nếu không đã chẳng đụng mặt nhau ở lưng chừng núi, thấy một vị thiếu gia mặt trắng bệch vì sợ hãi đang xoay vòng tại chỗ.
"Em đâu có biết lại gặp phải chuyện này...
Nhìn thấy hai cái xác đó em muốn đứng tim luôn, hết cả dũng khí leo lên đỉnh tìm hai anh, chỉ biết chui một góc đợi người thôi."
Cậu ấm trẻ tuổi ủy khuất đến mức mấy sợi tóc vểnh trên đầu cũng rũ xuống.
Chúc Thiên Hi lúc đầu chỉ nghĩ Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu đi chơi riêng nên mới không dắt mình theo, ai ngờ lại dính vào một vụ án sát nhân hàng loạt điên cuồng thế này.
Sau lần này, cậu chính thức mắc chứng sợ leo núi.
"Không có lần sau đâu."
Ôn Dĩ Tắc thu lại nụ cười nhạt, khí thế trở nên nghiêm nghị.
Anh nên cảm thấy may mắn vì Chúc Thiên Hi không dẫn thêm ai xông lên đỉnh núi.
Lúc đó tình thế cực kỳ căng thẳng, Ninh Trạch Tiêu tự bảo vệ mình còn khó, nói gì đến hai người tay trói gà không chặt có khi lại làm vướng chân.
Chúc Thiên Hi nên cảm thấy may mắn vì quyết định dừng lại lúc đó, nếu không có lẽ họ đã không thể sống sót rời khỏi núi Ngút Trời.
"Em biết rồi mà."
Chúc Thiên Hi ôm gối che mặt, giọng nói lí nhí.
Huhu, lần sau nhất định sẽ nghe lời.
Quản gia bê khay đi tới, đặt trà vừa pha trước mặt ba người, không quên an ủi Chúc thiếu gia đang hoảng loạn: "Chúc thiếu gia, mời cậu dùng trà cho bình tâm lại."
"Quản gia, vẫn là bác quan tâm em nhất."
Chàng trai trẻ cảm động đến suýt rơi nước mắt.
Chẳng bù cho ai kia, chỉ biết quan tâm "vợ", chẳng thèm đoái hoài gì đến mình.
Ôn Dĩ Tắc không biết mình vừa bị "điểm danh" thầm, anh nhìn sang Ninh Trạch Tiêu đang mệt mỏi bên cạnh, nhíu mày lo lắng vì thấy trạng thái của đối phương có vẻ tệ đi.
Anh hỏi: "Cậu không sao chứ?
Có cần đi bệnh viện không?"
Sức khỏe không tốt thì đừng cố gượng, anh không thiếu tiền viện phí, cơ thể mới là vốn liếng quan trọng nhất, nhất là khi cốt truyện mới đi được một phần năm.
"Không cần đâu."
Ninh Trạch Tiêu trả lời nhỏ nhẹ nhưng rõ vẻ suy yếu, "Chỉ là tác dụng của linh trí đã hết, giờ hơi bị đuối sức một chút thôi."
"Hóa ra là vậy."
Ôn Dĩ Tắc tin tưởng hoàn toàn, vai chính không còn là trẻ con, hẳn là tự biết giới hạn của mình.
"Vậy uống miếng nước đi."
Anh bưng chén trà nóng nghi ngút khói, cẩn thận đưa tận tay đối phương, nhìn cậu uống một ngụm.
Đôi môi hơi nhợt nhạt lập tức đỏ tươi trở lại.
"Đỡ hơn nhiều rồi."
Ninh Trạch Tiêu mím môi, những ngón tay trắng nõn vì nhiệt độ từ chén trà mà ửng hồng.
Cậu khẽ run mi mắt, cảm thấy hơi mất tự nhiên trước cái nhìn trực diện của đối phương.
"Được rồi."
Ôn Dĩ Tắc thu hồi tầm mắt, quay lại chuyện chính.
"Thiên Hi, chuyện ở núi Ngút Trời...em nói với cảnh sát thế nào rồi?
Sao đến giờ họ vẫn chưa gọi bọn anh đi lấy lời khai?"
Chúc Thiên Hi thấy "ai đó" cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi "vợ đẹp" để hỏi chính sự, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
Sao trên đời lại có người phân liệt tính cách thế này không biết.
Tuy thầm mỉa mai nhưng cậu ta vẫn nghiêm túc báo cáo: "Anh Ôn đừng lo, em đã nói rõ với bác cả của em rồi.
Bác ấy bảo sẽ giúp xử lý, một lát nữa sẽ có cảnh sát chuyên trách đến tận đây để lấy lời khai."
Ôn Dĩ Tắc hơi ngẩn người.
Bác cả của Chúc Thiên Hi?
Đó chẳng phải là ông bác "đoản mệnh" sao, không ngờ lại làm việc ở sở cảnh sát.
Nếu vậy, anh có thể nhân cơ hội này dò hỏi, biết đâu đối phương thật sự có nghe qua về các sự kiện linh dị, sau này cũng không cần phải tìm cớ giải thích quá nhiều.
Đúng lúc Ôn Dĩ Tắc đang suy tính, một tiếng đập cửa dồn dập đột ngột phá tan không gian yên tĩnh.
Tiếng động đanh gọn và đầy lực vang vọng khắp sảnh biệt thự rộng lớn, nghe vô cùng đột ngột.
Suy nghĩ của Ôn Dĩ Tắc bị kéo về thực tại, anh khẽ nhíu mày nhưng rồi lại giãn ra, dường như có chút bất ngờ trước vị khách không mời này.
"Cộc... cộc... cộc..."
Chắc là cảnh sát được phái đến lấy lời khai rồi.
"Quản gia, bác đi nghỉ ngơi trước đi, để cháu mở cửa cho."
Chúc Thiên Hi nhảy bật dậy khỏi sofa.
Đây là người bác cả phái tới, cậu ta không thể chậm trễ.
Quản gia gật đầu chào Ôn Dĩ Tắc rồi quay người rời đi, bác biết chuyện tiếp theo không phải là thứ bác nên nghe.
"Tới đây!"
Chúc Thiên Hi như chú thỏ con chạy tót ra cửa, vặn tay nắm.
Đứng sau cánh cửa là một nam cảnh sát.
Dáng người anh ta thẳng tắp như cây tùng, bộ cảnh phục ôm sát tôn lên thân hình kiên nghị.
Màu xanh thẫm trang trọng, huy hiệu lấp lánh dưới ánh đèn, những đường viền vàng nổi bật trên nền xanh đậm, khẳng định chức trách và quyền uy của chủ nhân.
Gương mặt anh ta cương nghị, lông mày kiếm sắc sảo, ánh mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi lời nói dối.
Anh ta chắp tay sau lưng, hơi hất cằm, tỏa ra một khí chất uy nghiêm khiến người khác không dám lờ đi.
Chúc Thiên Hi nhìn đối phương, trong khoảnh khắc, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp lồng ngực.
Thật khó diễn tả bằng lời, nhưng cơ thể cậu ta đã phản ứng vô cùng chân thực: đôi má ửng hồng, trái tim đập nhanh liên hồi như bị một dòng điện nhẹ chạy qua.
Cả trái tim như hóa thành một đám mây bồng bềnh không thể chạm đất.
Anh ta đẹp trai quá đi mất!!
"Chào... chào anh cảnh sát."
Mục Thâm Vinh đứng lặng tại chỗ, ánh mắt như hồ nước sâu thẳm, bình thản nhìn chàng trai trẻ trước mặt.
Đối phương dường như không hề nhận ra cái nhìn chằm chằm của Mục Thâm Vinh, chỉ nở một nụ cười rạng rỡ đầy sức sống và nhiệt tình chào hỏi anh ta.
✧✧✧✧✧✧