[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Edit] [Hoàn]: Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư
Chương 19
Chương 19
Ôn Dĩ Tắc vừa ăn xong bữa sáng của mình, mới phát hiện ra vai chính, người ngủ sớm và dậy muộn hơn anh, cuối cùng cũng đã tỉnh lại.
"Ninh Trạch Tiêu, cậu tỉnh rồi à?"
Anh hỏi.
"Ừm."
Chàng trai khẽ đáp, giơ tay vươn vai, giống như một chú mèo nhỏ lười biếng đang duỗi gân cốt, cả người trông vẫn còn hơi mơ màng.
Người nào đó đã xem trọn vẹn quá trình, ánh mắt vô thức liếc nhìn xuống phía dưới, phát hiện dưới lớp áo bệnh nhân ẩn giấu một vòng eo mảnh khảnh, không khỏi lại lo lắng cho sức khỏe của đối phương.
"Nói chứ, thân thể cậu không sao chứ?"
Trông gầy gò như thế, anh một cánh tay là có thể ôm trọn vòng eo này, xem ra bình thường anh nên dỗ dành đối phương ăn nhiều hơn một chút, không được kén ăn.
Ninh Trạch Tiêu nghe được sự quan tâm của Ôn Dĩ Tắc dành cho mình, sự nghi ngờ trong lòng tạm thời bị gạt sang một bên.
Cậu thay đổi vẻ mặt nghiêm túc, đáp lại: "Tôi không có chuyện gì, nhưng anh so với tôi nghiêm trọng hơn nhiều."
Ninh Trạch Tiêu vẫn còn nhớ rõ lúc đó Ôn Dĩ Tắc đã che chắn trước người cậu, dùng lưng chịu đựng hoàn toàn cú tấn công từ Bạch Y trong mưa, sau đó thân thể máu tươi tuôn chảy trông rất thê thảm.
Không thể không nói, hai lần Ôn Dĩ Tắc mất máu ngất đi đều làm cậu sợ hãi.
"Lúc đó là lúc đó, bây giờ là bây giờ, thể chất của tôi bây giờ tốt lắm!"
Ôn Dĩ Tắc chậm rãi nâng cánh tay lên trước mặt Ninh Trạch Tiêu, động tác dường như mang theo một chút cố ý chậm rãi, như thể đang tạo ra một nghi thức cho hành động tiếp theo.
Ngón tay anh nhẹ nhàng móc lấy mép ống tay áo, hơi dùng sức, cổ tay áo bắt đầu chậm rãi kéo lên, ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ hé mở chiếu vào người anh, phác họa một tầng ánh sáng nhu hòa, và làm cho cánh tay vốn dĩ đã đầy vẻ lực lưỡng càng thêm thu hút sự chú ý.
Anh có thể chắc nịch rằng mình khỏe hơn vai chính nhiều.
Ninh Trạch Tiêu nhìn thấy cảnh này, khóe miệng không nhịn được nhếch lên, trong mắt cũng có thêm vài phần vui mừng, nhưng cậu không cho đối phương có nhiều cơ hội khoe khoang, mà chọn cách vạch trần sự thật ngay lập tức.
"Anh biết anh đã ngủ mấy ngày rồi không?
Anh đã ngủ khoảng ba ngày."
Cậu chỉ tỉnh sau một ngày, khoảng thời gian sau đó đều đang chờ đợi đối phương.
"Cái gì?
Tôi lại ngủ ba ngày ư?"
Ôn Dĩ Tắc sau khi biết tin thì không khỏi trợn mắt há hốc mồm, cả người có thể thấy rõ là đờ đẫn một giây.
Quản gia cũng không nói cho anh biết!
Mệt cho anh còn tưởng rằng mình chỉ hôn mê một buổi trưa là tỉnh, ban đầu còn đang đắc ý vì thể chất cường tráng của mình chứ!
Ôn Dĩ Tắc hơi xấu hổ sờ tai, may mà anh vừa rồi chưa nói ra lời nhạo báng về việc vai chính ngủ sớm dậy muộn, nếu không sẽ mất mặt chết mất!
"Xem ra, anh liên tục ba ngày gặp Chu Công vẫn có lợi ích, rốt cuộc thì thân thể anh bây giờ hồi phục không tệ."
Ninh Trạch Tiêu trêu ghẹo anh vài câu, sau đó đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt chải đầu.
Ôn Dĩ Tắc: "???"
Người nào đó đầy rẫy nghi hoặc.
Nhân vật chính chẳng phải luôn điềm tĩnh, không thú vị sao?
Tại sao lại chủ động đùa giỡn với mình?
Lúc anh ngủ cũng không nghe thấy động tĩnh gì, sẽ không có ai đoạt xá vai chính đấy chứ?
Không nghĩ ra, Ôn Dĩ Tắc từ lúc Ninh Trạch Tiêu đi vào toilet cho đến khi bước ra vẫn còn đắm chìm sâu trong sự kinh ngạc lúc nãy.
"Tôi đói bụng rồi, buổi sáng chúng ta ăn gì?"
Ninh Trạch Tiêu ngồi trở lại chiếc giường gấp nhỏ của mình, hai con ngươi màu nâu nhạt với ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào Ôn Dĩ Tắc, áo bệnh nhân trên người cậu vì rộng thùng thình và không kịp thời chỉnh sửa nên cổ áo bị nghiêng lệch, để lộ một mảng lớn da thịt tinh tế trước ngực.
Cậu muốn nhìn Ôn Dĩ Tắc lộ ra dấu vết trước mặt mình, bộc lộ sự quan tâm của đối phương dành cho mình, cho nên cố ý hỏi như vậy.
Ôn Dĩ Tắc nghe vậy, nheo mắt lại, sai lầm anh mắc phải trước mặt quản gia vừa rồi không thể lặp lại lần nữa trước mặt vai chính, người mà trong lòng anh đầy rẫy sự đề phòng.
Vị này không phải là người dễ lừa gạt.
Anh giơ tay chỉ vào các loại cháo trên bàn mình, nói lấp lửng với Ninh Trạch Tiêu: "Quản gia không biết khẩu vị của cậu, lo lắng cậu ăn không quen, cho nên đã nấu nhiều loại cháo.
Cậu tùy tiện chọn một chén mà ăn, hoặc là ăn hết mấy thứ này."
Dù sao thì lãng phí lương thực cũng không phải là một thói quen tốt.
Ninh Trạch Tiêu: "......"
Chẳng lẽ đối phương coi cậu là heo sao?
Sao cậu có thể uống hết bốn chén cháo một hơi chứ?
"Tôi cũng không uống được nhiều như vậy, cứ tùy tiện chọn một chén thôi."
Ninh Trạch Tiêu nói nhỏ.
Cậu trước hết là trượt xuống giường đi đến trước giường của Ôn Dĩ Tắc, sau đó từ trên chiếc bàn nhỏ trên giường anh tìm thấy chén cháo kê mà mình thích uống, còn chưa kịp lấy đi đã bị người đàn ông nắm lấy cổ tay, sau đó bị ấn ngồi xuống mép giường đối phương.
Ninh Trạch Tiêu: "???"
"Khụ..."
Ôn Dĩ Tắc cố ý ho khan một tiếng, ánh mắt anh luôn vô thức bay đến cái cổ áo đang mở rộng của cậu.
Chịu đựng ánh mắt nghi ngờ khó hiểu của Ninh Trạch Tiêu, anh chủ động giải thích: "Trên giường cậu không có cái bàn, chi bằng trực tiếp ngồi ở chỗ tôi mà ăn đi, dù sao giường tôi lớn đủ chỗ cho cậu."
Đang định bưng cháo đi ăn ở cái bàn đối diện, Ninh Trạch Tiêu cũng không nói thẳng ý định ban đầu của mình, cậu gật đầu, đồng tình nói: "Được thôi."
Ninh Trạch Tiêu ngồi ở mép giường cầm muỗng bắt đầu ăn cháo, còn người đàn ông ngồi trên giường lại có chút không tự nhiên, ánh mắt anh lấp lánh, bàn tay theo bản năng nắm chặt, như đang cố gắng nhẫn nhịn điều gì đó.
Ôn Dĩ Tắc nhịn vài giây, cuối cùng vẫn bị bệnh cưỡng chế của mình đánh bại, anh chủ động nhắc nhở đối phương: "Cổ áo cậu bị lệch rồi, tôi giúp cậu chỉnh lại một chút."
Ninh Trạch Tiêu cắn muỗng, mơ hồ một giây, mà cánh tay người đàn ông vừa lúc luồn qua cổ cậu, cẩn thận sửa sang lại cổ áo bị nghiêng lệch cho cậu.
Ôn Dĩ Tắc thấy cổ áo cuối cùng cũng thẳng, không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi, đối với anh mà nói, thật sự vô cùng khó khăn để kiềm chế đi làm loại chuyện này.
Trong thực tế, cô em gái Ôn Dĩ Chiếu của anh khi còn nhỏ cũng thường xuyên bị lệch cổ áo, con gái nhà người ta thế mà cũng không biết chỉnh lại dung nhan dáng vẻ một chút, cuối cùng vẫn là bị anh ấn mạnh sửa sang lại mới khôi phục bình thường.
"Cậu sao lại giống như con nít vậy?
Còn thích cắn muỗng?"
Ôn Dĩ Tắc thấy nhân vật chính lộ ra một bộ dáng ngây thơ đáng yêu, khóe miệng anh bất tri bất giác bắt đầu nhếch lên, nụ cười đó ban đầu chỉ là mờ nhạt, một tia cong vô tình ở khóe miệng, nhưng rất nhanh dần dần mở rộng, trở nên rõ ràng hơn.
"Tôi mới không phải con nít!"
Ninh Trạch Tiêu bị trêu chọc vành tai đỏ lên, cố ý nghiêng mặt đi, bưng chén của mình đổi sang một hướng khác tiếp tục ăn.
Cậu đã đói gần một ngày, thiếu chút nữa thành quỷ chết đói rồi.
Bên ngoài cửa sổ gió bỗng nhiên cuốn lên hai bên rèm cửa, tấm màn trắng tinh đung đưa duyên dáng trong không trung.
Ôn Dĩ Tắc đang mỉm cười trong mắt nhạy bén ý thức được không khí lạnh đang đến, thấy Ninh Trạch Tiêu toàn thân chỉ mặc hai lớp quần áo mỏng manh, liền chủ động khoác áo khoác của mình lên vai đối phương.
Ninh Trạch Tiêu: "?"
Cậu sao lại cảm thấy người đàn ông hôm nay có chút kỳ lạ?
Ôn Dĩ Tắc thản nhiên giải thích: "Tôi lo lắng cậu bị cảm lạnh, dù sao với thể chất hiện tại của cậu, rất có khả năng một khi bệnh thì sẽ không gượng dậy nổi."
Thanh niên im lặng bưng bát cơm của anh đi, cậu ngồi vào bàn đối diện giường bệnh tiếp tục ăn cơm, không muốn đáp lại lời anh nói.
Sao lại có người nói với người mới ốm dậy nặng một câu "bạn có khả năng một bệnh không dậy nổi" chứ?
Rốt cuộc là ai đã nằm ba ngày đều không tỉnh lại?
Ôn Dĩ Tắc đầu tiên nhìn thấy Ninh Trạch Tiêu dùng phương thức như vậy để giận dỗi với mình, giống như một cô vợ nhỏ đang giận dỗi, ủy khuất nhưng lại không nỡ phản kích, không khỏi làm khóe mắt anh cong lên.
Hơi...
Đáng yêu quá.
Vượt qua buổi sáng sớm, lại đón ánh mặt trời chói chang giữa trưa.
Thân thể Ôn Dĩ Tắc không tiện, không nên rời giường vận động, Ninh Trạch Tiêu liền chủ động dọn một cái ghế ngồi ở đầu giường đối phương, tay cầm con dao nhỏ sắc bén gọt táo cho anh, vỏ táo dài thật dài rũ xuống.
"Anh rất thích ăn táo sao?"
Ninh Trạch Tiêu ngước một con mắt chủ động liếc Ôn Dĩ Tắc một cái, cậu không thể tưởng tượng được người này lại không rảnh rỗi một khắc nào, lại còn muốn sai bảo mình gọt táo cho anh.
"Khá thích."
Ôn Dĩ Tắc dựa ngồi ở đầu giường, yên tâm thoải mái tận hưởng phục vụ không ràng buộc mà nhân vật chính cung cấp cho mình.
Làm ơn, có thể để vai chính của một cuốn tiểu thuyết gọt táo cho mình chuyện này siêu cấp ngầu có được không?
Anh chắc chắn là nhân vật đầu tiên trong tiểu thuyết có thể hưởng thụ loại phục vụ này!
"Ăn chút trái cây tốt cho sức khỏe, cậu có muốn một chút không?"
Ôn Dĩ Tắc cầm lấy quả táo đã gọt xong vỏ còn chủ động hỏi thăm sức lao động gọt táo có ăn không.
Với sự hiểu biết của anh về nhân vật chính, đối phương thích đồ ngọt, đối với những loại trái cây thơm ngọt này chắc hẳn sẽ không từ chối.
"Được."
Thế là Ninh Trạch Tiêu gọt vỏ lại đem quả táo chia thành hai, mỗi người một nửa cầm nửa quả táo liền bắt đầu gặm.
Hai người ăn xong táo, tiếng gõ cửa vừa lúc vang lên, "Cốc cốc..."
Quản gia đi vào phòng bệnh, phía sau ông đi theo một người đàn ông trưởng thành mặc cảnh phục.
"Thiếu gia, vị này chính là Mục Thâm Vinh, cảnh sát Mục!
Cậu ấy chuyên môn đến điều tra sự việc tai nạn xe cộ."
Quản gia chủ động giới thiệu với Ôn Dĩ Tắc.
"Chào anh, Ôn thiếu gia!"
Mục Thâm Vinh gật đầu ý chào với Ôn Dĩ Tắc trên giường bệnh.
"Cảnh sát Mục?"
Một giọng nói kinh ngạc vang lên, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người có mặt.
Mục Thâm Vinh nhìn theo tiếng, phát hiện trong phòng không chỉ có có Ôn gia thiếu gia lạ mặt, còn có một người bạn không ngờ tới, "Trạch Tiêu?
Sao cậu lại ở đây?"
Ninh Trạch Tiêu vừa mới dọn dẹp xong đồ gọt táo, đi toilet rửa tay, không ngờ vừa quay lại đã gặp cố nhân.
Ánh mắt Ôn Dĩ Tắc qua lại nhìn hai người, anh dần dần nheo mắt lại, chủ động đặt câu hỏi: "Các cậu... quen nhau?"
Trong mắt anh lấp lóe bất an.
"Tôi và Trạch Tiêu quen nhau khoảng một tháng trước, lúc đó cha mẹ cậu ấy không may..."
Mục Thâm Vinh không nói thẳng chuyện buồn của người khác, giọng nói chuyển hướng, đi thẳng vào trọng điểm, "Tôi vừa vặn là người phụ trách xử lý vụ án đó, chúng tôi chính là quen nhau trong khoảng thời gian đó."
Ninh Trạch Tiêu cảm nhận được sự tri kỷ của đối phương, phối hợp gật đầu: "Cảnh sát Mục nói không sai."
Cậu vẫn là từ chỗ cảnh sát Mục mới biết được thuật ngữ tâm lý học chuyên nghiệp 'quá độ tín nhiệm' này, sau đó, khi án tử cha mẹ cậu bị tòa án phán định là tai nạn ngoài ý muốn, cảnh sát Mục còn chuyên môn chờ cậu ở cửa tòa án, tặng cho cậu, người đang thất thần lạc phách, một chai nước uống, an ủi cậu phải nhìn về phía trước, hơn nữa phải nhanh chóng tỉnh lại.
Nếu không phải lời khuyên của cảnh sát Mục, Ninh Trạch Tiêu lúc đó cũng không có khả năng sớm ngày thoát ra khỏi bóng ma, và tìm được một công việc làm thêm kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Ôn Dĩ Tắc nhìn thấy cảnh này, trong lòng tức khắc chuông báo động vang lên, anh nhạy bén chú ý tới đáy mắt Ninh Trạch Tiêu mang theo điểm điểm ý cười, hai con mắt hận không thể trừng lớn bằng chung trà.
Anh thật vất vả mới cùng nhân vật chính trở thành huynh đệ tốt 'qua mệnh', tại sao đột nhiên lại xuất hiện một "kẻ thứ ba"??!!
Anh mới không muốn để nam phụ trong nguyên tác, người đã gây ảnh hưởng sâu sắc đến nhân vật chính, cướp đi tất cả sự chú ý của mình trong lòng Ninh Trạch Tiêu.
Không được!
Tuyệt đối không được!
"Khụ khụ..."
Một tràng ho khan đột nhiên vang lên thu hút sự chú ý của hai người đối diện.
Quản gia không rõ nguyên do thấy Ôn Dĩ Tắc ho khan, trong lòng không khỏi sốt ruột, lo lắng thân thể người đàn ông lại xuất hiện vấn đề gì, vội vàng hỏi: "Thiếu gia, có cần tôi gọi bác sĩ đến kiểm tra ngay bây giờ không?"
"Không cần, tôi không sao.
Ông đi trước lo chuyện khác đi, tôi có yêu cầu sẽ gọi ông."
Ý bảo quản gia đi trước rời đi.
Quản gia thấy Ôn Dĩ Tắc không tiếp tục ho khan liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Vâng."
Ông gật đầu với đối phương rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Ôn Dĩ Tắc nhìn thẳng vào Mục Thâm Vinh, con ngươi hơi nheo lại, anh nói: "Cảnh sát Mục Thâm Vinh, anh cần hiểu rõ chuyện gì có thể cứ việc hỏi tôi, người yêu của tôi là Ninh Trạch Tiêu thân thể không khỏe, có khả năng đối với chuyện lúc đó không có gì ấn tượng, nhưng tôi đảm bảo biết gì nói hết."
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "người yêu", cố tình cường điệu rằng Ninh Trạch Tiêu hiện giờ có mối quan hệ không tầm thường với mình.
✧✧✧✧✧✧