Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
cùng nhau đi đến kết cục cuối cùng
1️⃣5️⃣5️⃣1️⃣
Hạ Tự nhìn người đàn ông không biết đã xuất hiện từ lúc nào và bằng cách nào, vẻ mặt đầy hoang mang và nghi ngờ: "Anh là ai?"
Đồng thời, ánh mắt hắn lại không kìm được mà nhìn về phía 1551 đang được ôm chặt trong lòng người nọ.
Đó là một 1551 mà hắn chưa từng thấy, giống như một chú mèo con đi lạc cuối cùng cũng gặp được chủ nhân của mình, thế là cuối cùng cũng gỡ bỏ mọi phòng bị, không còn lộ ra vẻ bất an khiến người ta đau lòng nữa.
Hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ khi đứng trước mặt hắn.
Nhưng chính vì dáng vẻ này, cậu mới càng thêm sống động và chân thật hơn.
Hoàn toàn không giống như "chỉ là một hệ thống" mà hắn vừa luôn miệng nhấn mạnh.
Cố Trầm Chu không để ý đến Hạ Tự.
Hắn chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng trấn an 1551 đang run lên trong vòng tay mình.
1551 run không phải vì sợ, mà vì khi nãy cậu đã cố gắng chống lại lực hút của Chủ Thần, cơ thể cậu đã hoàn toàn kiệt quệ, đến đứng cũng khó khăn.
Trước đây cậu vẫn luôn cảm thấy mình rất nhát gan, thế nhưng sau tất cả những gì đã trải qua...
đã khiến cậu có một nhận thức hoàn toàn mới về bản thân.
Cậu còn định đi lấy bom để cho nổ tung vị trí quan trọng nhất của Trung giới này, ai có thể gan dạ hơn cậu chứ.
1551 không nhịn được cong mắt cười, cậu ngẩng đầu nói với người đàn ông đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy đau lòng: "Không sao đâu, em ổn mà."
Cố Trầm Chu không nói một lời, đưa tay ra xoa đôi tai mèo của 1551, xoa hết lần này đến lần khác.
Đuôi mèo nhẹ nhàng cọ vào đùi người đàn ông, 1551 khẽ an ủi: "Anh xem, em thực sự không sao mà."
Đôi mắt đen thẫm của người đàn ông di chuyển từ khuôn mặt xuống người cậu, lập tức khóa chặt vào vài vết trầy xước và bầm tím lộ ra ngoài, cuối cùng dừng lại ở cổ tay sưng đỏ của cậu.
1551 dùng giọng điệu vô cùng lạc quan nói: "Chỉ là vết thương ngoài da thôi, đợi chúng ta về nhà là khỏi ngay ấy mà."
Hai chữ "về nhà" giống như một công tắc, lập tức chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng người đàn ông.
Cuối cùng, khí thế lạnh lẽo trên người hắn cũng dịu đi đôi chút.
Giữa bọn họ, nhìn thì có vẻ như 1551 đang được ôm ấp an ủi, nhưng thực tế lại ngược lại, 1551 đang trấn an Cố Trầm Chu để hắn không nảy sinh thêm những cảm xúc cố chấp điên cuồng.
Hắn đã ở bên bờ vực mất kiểm soát, nhất là khi vừa rồi lại chứng kiến cảnh cậu suýt chút nữa bị bắt đi.
Cơn giận dữ đã tích tụ đến cực điểm.
Nhưng nhìn Cố Trầm Chu đang cuồng nộ như muốn giết người bất cứ lúc nào trước mắt, 1551 chỉ cảm thấy đau lòng.
Cậu không biết Cố Trầm Chu đã tốn bao nhiêu tâm huyết mới đến được Trung giới, nhưng từ mùi máu tanh không tan trên người hắn, cậu có thể cảm nhận được hắn chắc chắn đã phải trả cái giá mà người thường khó lòng chịu đựng nổi.
Đuôi mèo hết lần này đến lần khác chạm vào người đàn ông, cũng là đang nhẹ nhàng chạm vào những dây thần kinh đang căng như dây đàn của hắn.
Sự tàn độc trong mắt Cố Trầm Chu cuối cùng cũng tan đi từng chút một.
Nhưng đó cũng chỉ là trông có vẻ đã bình tĩnh lại, thực tế sát tâm đối với Chủ Thần không hề vì thế mà giảm đi nửa phần.
Cảm giác áp bức đáng sợ trong không khí đã biến mất, hay nói đúng hơn là đã được che giấu đi.
Hạ Tự cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi để nói chuyện, hắn không dám mở lời với Cố Trầm Chu, chỉ có thể nhìn về phía 1551: "Anh ta là ai?"
1551 ló đầu ra khỏi lòng Cố Trầm Chu nhìn hắn một cái, giọng nói mang theo chút tự hào nho nhỏ: "Anh ấy là người yêu của tôi."
Hai chữ "người yêu" tựa như ngàn cân trút xuống, khiến hai người còn lại tại hiện trường đều choáng váng trong giây lát.
Một người thì không thể tin nổi, người còn lại thì cảm thấy thỏa mãn vô cùng.
Cố Trầm Chu khẽ nheo mắt, hắn vốn cảm thấy tên con người này rất chướng mắt, định giết chết luôn, nhưng sau khi nghe lời 1551 nói, sát tâm của hắn giảm bớt, trong lòng như được ngâm trong mật ngọt, chỉ còn câu nói kia lặp đi lặp lại.
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên tai mèo, khiến đôi tai ấy không nhịn được mà run lên.
Một phản ứng vô cùng đáng yêu.
Cố Trầm Chu cười khẽ hai tiếng, trong mắt chỉ còn lại đôi tai hơi ửng đỏ của 1551.
Hạ Tự thì hoàn toàn sững sờ, một cảm giác chua xót muộn màng dâng lên trong lòng: "Nhưng cậu chỉ là một hệ thống, hệ thống làm sao hiểu được tình yêu."
Trong lòng hắn có vô vàn nghi vấn, nhưng tất cả đều im bặt ngay khoảnh khắc nhìn rõ ánh mắt của 1551.
Những niềm tin vững chắc trước đây rằng hệ thống không có cảm xúc đều bị phá vỡ vào lúc này, bức tường dày cộm nực cười kia cũng vỡ tan thành từng mảnh.
Hắn thực sự đã nhìn thấy tình yêu trong mắt 1551, đó là dũng khí và chân tâm bất chấp tất cả để yêu một người, lúc này đang đặt trọn lên người đang ôm cậu, không chút che giấu hay do dự.
Cậu yêu hắn, và hắn cũng vậy.
Thì ra... hệ thống cũng có tình cảm.
Ngay trong khoảnh khắc hoảng hốt đó, một sự hối hận to lớn nhấn chìm Hạ Tự, hắn nhận ra tại sao Chủ Thần lại cố chấp muốn bắt 1551 đến thế, bởi vì Ngài muốn sự thật này vĩnh viễn không bị phát hiện.
Hắn không biết cụ thể tại sao, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra khiến hệ thống xuất hiện tình cảm, nhưng ngay lúc này, sự hối hận tột cùng đang cuộn trào trong lòng hắn.
Nếu vừa rồi hắn không báo cáo với Chủ Thần, không, không đúng, nếu sớm hơn nữa, hắn không vì một lần nhiệm vụ thất bại mà vứt bỏ 1551, liệu kết quả cuối cùng có khác đi không.
Hắn chưa từng thấy thứ tình cảm nào thuần khiết đến thế, nhưng khi nó xuất hiện bên cạnh, lại bị chính tay hắn đẩy ra xa.
Hạ Tự cảm thấy khó thở: "Cậu..."
Bầu trời đột nhiên vang lên những tiếng nổ lớn.
1551 chẳng còn tâm trí đâu mà nghe ký chủ cũ của mình nói chuyện, cậu ngẩng đầu lên trong lòng Cố Trầm Chu, đồng tử đột ngột co rút: "Là Hắn!"
Bầu trời nứt ra một khe hở khổng lồ, như bị ai đó xé toạc, và từ trong khe nứt đó, một con mắt khổng lồ lộ ra.
Những ngôn từ dùng để miêu tả nỗi kinh hoàng dường như đều trở nên nhợt nhạt vào lúc này.
Gió lớn nổi lên bốn phía, thổi rát cả mặt.
Con mắt kia thực sự quá lớn, giống như có một người khổng lồ mà người phàm không bao giờ có thể với tới, đang xuyên qua màn trời nhìn xuống bọn họ.
Hàng lông mi trắng toát và tròng trắng không vương chút máu nào trông vừa quỷ dị vừa đáng sợ.
Nếu nói lúc trước khi nói chuyện riêng với Chủ Thần chỉ có cảm giác bị rình rập, thì bây giờ cảm giác đó gần như cô đặc thành thực thể, như một thanh kiếm sắc bén xuyên thấu tim gan khiến người ta khó chịu.
Thứ treo trên đầu không chỉ đơn giản là một con mắt, mà còn là một thanh gươm Damocles.
"Chủ Thần..."
1551 lẩm bẩm.
Trong giọng nói đã không còn sự tôn kính như trước kia.
Sau khi biết được sự thật, cậu chỉ cảm thấy ánh nhìn chăm chú này chứa đầy ác ý.
Hắn đã lừa tất cả mọi người.
E rằng ngay cả việc công lược ở Ngoại giới cũng không đơn giản như vậy.
Cố Trầm Chu: "Đừng sợ."
Hắn chỉ nói hai chữ, 1551 lập tức cảm thấy sự khó chịu trong lòng tan đi rất nhiều.
Cậu định nở một nụ cười với Cố Trầm Chu, nhưng khóe mắt lại thấy Hạ Tự vừa rồi còn đứng vững, sau khi con mắt khổng lồ kia xuất hiện đã đau đớn gập cả người xuống, mặt đỏ bừng, gân xanh nổi đầy mặt, trợn trắng mắt gần như sắp hôn mê.
Thực tế ngoài hắn ra, những người công lược đang đi trên đường lớn đều rất khó chịu, bị uy áp và nỗi sợ hãi không tên này đè nén đến mức không thể cử động.
Mà Hạ Tự vì ở quá gần họ nên phản ứng là kịch liệt nhất.
Ngược lại bản thân cậu lại chẳng hề hấn gì.
1551 vừa lộ ra một chút nghi hoặc, sau khi phát hiện cơ bắp căng cứng của Cố Trầm Chu liền lập tức hiểu ra.
Không phải không có cảm giác, mà là Cố Trầm Chu đã chặn lại uy áp thay cậu, tạo cho cậu một lá chắn an toàn nhất.
Để cậu thậm chí còn có thể ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chủ Thần.
Cố Trầm Chu đột nhiên mở lời: "Thế giới kia của anh vốn không phải là thế giới cấp S, mà đã sớm là một thế giới vượt qua tất cả các cấp bậc hiện có của Ngoại giới."
1551 sững sờ một lúc, cậu nhớ lại một lần lỡ lời của Chủ Thần lúc nói chuyện với cậu trước đây, Hắn suýt chút nữa đã nói sai cấp độ thế giới của Cố Trầm Chu.
Hóa ra là vì thế giới đó đã sớm là sự tồn tại siêu cấp S.
"Anh không phải là nhân vật chính duy nhất bắt đầu thức tỉnh trong hàng nghìn Ngoại giới."
Chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng lượng thông tin bên trong đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Bộ não của 1551 chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này, cậu bắt nhịp hoàn hảo với suy nghĩ của Cố Trầm Chu: "Vậy nên 99 hệ thống trước đó, Chủ Thần nói họ bị giết trong Kế hoạch bán thực thể do bị nhân vật chính phát hiện, sự thật lại hoàn toàn ngược lại."
Cậu dừng lại một chút, giọng điệu trở nên nặng nề hơn: "Là bởi vì thế giới họ đến đều là những thế giới mà nhân vật chính có dấu hiệu thức tỉnh, Chủ Thần đã cài đặt thiết bị tự hủy trên người họ, nhân cơ hội đó giết chết những nhân vật chính kia và hy sinh các hệ thống."
Vì vậy sau khi Kế hoạch bán thực thể thất bại, mã số của những thế giới đó đều chuyển sang màu xám, không cho phép tra cứu nữa.
Đằng sau kế hoạch này là một kế hoạch đẫm máu khác.
Mà những nhân vật chính kia tuy sắp bắt đầu thức tỉnh, nhưng vẫn chưa thể phong tỏa thế giới để sức mạnh của Chủ Thần không thể can thiệp vào, tự nhiên cũng không thể chống lại những đạo cụ cấp S kia.
Cố Trầm Chu gật đầu, không chỉ vừa chống lại áp lực mà Chủ Thần đang đè xuống, còn có thể đưa tay ra yêu chiều mà xoa xoa đôi tai mèo nhỏ, khen cậu thông minh.
Ngay khoảnh khắc phá vỡ rào cản giữa Trung giới và Ngoại giới, Cố Trầm Chu đã thức tỉnh thành công hoàn toàn.
Cái gọi là được ý thức thế giới ưu ái, vào khoảnh khắc thức tỉnh sẽ trở thành chính ý thức thế giới, cũng chính là Thần thật sự của Ngoại giới đó.
Cố Trầm Chu: "Hắn sợ anh, bởi vì bây giờ anh là người duy nhất thức tỉnh thành công, cũng là người sắp sửa bóp méo mọi sai lầm."
Làm thế nào để đánh bại một vị thần?
Đó chính là dùng sức mạnh của một vị thần khác.
Mắt thấy họ nói càng ngày càng nhiều, càng ngày càng tiến gần đến sự thật cốt lõi, Chủ Thần bỗng nhiên nổi giận, con mắt khổng lồ quỷ dị kia nổ tung một cái, khiến cả bầu trời tối sầm lại.
Lực hút kinh hoàng không thể cưỡng lại kia lại xuất hiện.
1551 vẫn bị cuốn vào cái lỗ trắng chưa kịp đóng lại ban nãy, nhưng lần này tâm thế hoàn toàn khác biệt.
Tay cậu được Cố Trầm Chu nắm chặt, ngay cả xung quanh cũng bao trùm hơi thở khiến người ta an tâm này.
Cậu an toàn rồi.
Mấy chữ này hiện lên trong đầu cậu.
Không phải là tự dưng nhớ đến, mà là cảm giác an toàn Cố Trầm Chu luôn mang lại cho cậu.
Một luồng ánh sáng trắng chói mắt lóe lên, 1551 nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, họ đã đến Không gian trắng tinh.
1551 không lạ gì nơi này, mỗi lần bị Chủ Thần gọi đi, cậu đều ở đây.
Nhưng lần này có chút khác biệt, ở giữa khu vực trắng tinh khổng lồ này, ngay phía trước họ, có một chiếc ghế màu trắng, trên đó có một người đang ngồi.
Khi người đó từ từ ngẩng đầu lên, trong lòng 1551 trỗi dậy cảm giác chia cắt cực lớn.
Ai có thể ngờ được, Chủ Thần - kẻ đã khống chế cả Trung giới, lại can thiệp vào hàng nghìn Ngoại giới, nhìn từ bề ngoài... lại chẳng khác gì một con người.
Nếu buộc phải nói ra điểm đặc biệt, thì đó chính là toàn thân Hắn trắng bệch như mắc bệnh bạch tạng, không chỉ tóc, lông mi, v.v.
đều trắng như tuyết, mà cả người cũng không chút huyết sắc, xương cổ tay cũng chỉ là một đoạn gầy gò.
Không phải người khổng lồ, cũng không phải hình dạng kinh khủng không thể gọi tên.
Hắn cứ thế dùng bộ mặt thật xuất hiện trước mặt họ mà không hề báo trước.
Trông thực sự quá bình thường.
Thảo nào Hắn chưa bao giờ dùng bộ mặt thật để gặp người khác.
1551 chớp chớp mắt, trong đôi mắt trong veo không hề che giấu suy nghĩ thật sự của mình.
Chủ Thần vỗ tay.
Bốp, bốp, bốp.
Tiếng lòng bàn tay chạm nhau vang lên trong không gian trắng toát trống rỗng, không một lời nói, ngay cả tiếng vang cũng không có, như thể nơi này không có điểm tận cùng vậy.
Quỷ dị.
1551 cảm thấy khó chịu: "Rốt cuộc Ngài muốn làm gì?"
Dường như đối với việc một hệ thống nhỏ bé dám chống đối mình, Chủ Thần cũng không còn tính toán nữa, khóe môi Hắn kéo lên một đường cong hoàn hảo: "Chi bằng hai vị tiếp tục cuộc đối thoại vừa rồi đi, Ta muốn biết sau khi ngươi thức tỉnh trở thành Thần giống như Ta, thì đã biết được bao nhiêu rồi."
"Toàn bộ."
Cố Trầm Chu ngước mắt nhìn Hắn, đôi mắt đen thẫm trước kia giờ đây đã chuyển sang màu đỏ như máu tươi.
Vừa rồi sợ làm hệ thống nhỏ sợ hãi nên hắn đã giấu đi.
1551 chớp chớp mắt, lẩm bẩm: "Trông cũng đẹp trai phết."
Khí tràng đang ngưng đọng quanh người đàn ông lập tức thả lỏng, hắn cúi đầu hôn lên tai mèo như chốn không người.
Giống như một con chó sói lớn được thưởng vậy, bên ngoài thì mặt lạnh tanh đầy mùi máu, nhưng thực tế cái đuôi lớn phía sau đã vẫy tít mù.
Bầu không khí thân mật của hai người khiến Chủ Thần suýt chút nữa không duy trì nổi nụ cười giả tạo trên mặt, ánh mắt Hắn trở nên âm trầm, nhưng giây sau lại tiếp tục đeo lên chiếc mặt nạ.
1551 bây giờ chẳng sợ Hắn chút nào, giữa họ nhất định sẽ có một kết thúc vào hôm nay.
Thấy vậy cậu cũng không khách sáo mở lời: "Quả nhiên vẫn giả tạo như mọi khi."
Cậu nghĩ đến vô số những chiếc lọ kia, những sợi dây rốn màu đỏ tươi, nhà máy gia công hệ thống lạnh lẽo, những tấm danh thiếp chất thành núi cao trong cái hố khổng lồ, chỉ cảm thấy kẻ trắng bệch trước mặt chính là một đao phủ từ đầu đến chân.
Và sự thật cũng đúng là như vậy.
Chủ Thần hoàn toàn không giữ nổi nụ cười giả dối nữa, âm trầm nhìn về phía 1551, nhưng ngặt nỗi hiện tại Hắn không thể ra tay với hệ thống mà Hắn vốn chẳng coi ra gì này.
Chỉ cần Hắn dám chĩa sát ý vào kẻ nhỏ bé đó, cũng đồng nghĩa với việc tuyên chiến với Cố Trầm Chu.
1551: "Vậy rốt cuộc chân tướng cuối cùng của tất cả chuyện này là gì?"
Trong đôi đồng tử đỏ như máu của Cố Trầm Chu phản chiếu hình bóng của hệ thống nhỏ: "Ngoại giới và Trung giới, vốn dĩ không phải quan hệ cấp trên cấp dưới."
Chủ Thần đứng cách đó không xa nghe thấy câu này, ngược lại đã bình tĩnh trở lại, dùng vẻ mặt không ai đoán được tâm tư nhìn bọn họ.
"Ngoại giới và Trung giới là sự tồn tại tương hỗ lẫn nhau."
Giống như Âm và Dương, Ánh sáng và Bóng tối.
Giữa hai bên không tồn tại cấp bậc, bởi vì sự tồn tại của chúng chính là để kiềm chế sự vận hành của nhau.
Hàng nghìn Ngoại giới cần Trung giới hỗ trợ, đồng thời sự tồn tại của Trung giới cũng cần nhận được năng lượng tự nhiên từ Ngoại giới.
Tất cả đều là sự cân bằng.
Cho đến một ngày, kẻ kiểm soát Trung giới nảy sinh dục vọng.
Hắn là sự tồn tại duy nhất của Trung giới, ngoại trừ Hắn ra thì tất cả đều vốn là vật chết.
Giống như một siêu máy tính thông minh khổng lồ, công việc của Hắn là ổn định trục liên kết giữa hai thế giới.
Nhưng khi đã có dục vọng, liệu còn có thể được gọi là Thần minh nữa không?
Hắn sẽ không cảm thấy cô đơn, nhưng Hắn nhìn thấy sự náo nhiệt của Ngoại giới, đột nhiên một ngày, Hắn muốn tạo ra một vương quốc của riêng mình.
Thế giới thuộc về Hắn, đương nhiên phải đứng trên Ngoại giới.
Vì vậy Hắn tẩy não tất cả mọi người, khiến họ đều cho rằng sự tồn tại của Trung giới có cấp bậc cao hơn Ngoại giới là lẽ đương nhiên, cái gọi là công lược cũng là thủ đoạn Hắn dùng để cướp đoạt vận khí của nhân vật chính, từ đó làm lớn mạnh Trung giới.
Những nhân vật chính bị công lược, bị cướp đoạt khí vận sẽ chỉ cùng Ngoại giới bắt đầu chìm vào suy vong, mà một phần trong số những nhân vật chính hoặc nhân vật phụ quan trọng sẽ bị xóa bỏ ký ức thu thập tình cảm rồi trở thành hệ thống, cũng có thể là giữ lại tình cảm chỉ xóa bỏ ký ức để trở thành người công lược.
Ngay từ đầu tất cả những cuộc công lược này chính là một trò lừa bịp khổng lồ, những gì họ làm đều là đang tiến hành một vòng tuần hoàn nực cười cho kẻ đã cướp đoạt quê hương của họ.
Thế giới của họ bị phá hủy, rồi họ lại ngu ngơ đi phá hủy những Ngoại giới khác.
Hoàn toàn không tồn tại cái gọi là cùng tiến bộ, chỉ có Trung giới dưới sự dẫn dắt của Chủ Thần, giống như một túi máu không ngừng lớn mạnh, giẫm đạp lên sức sống của hàng vạn sinh linh Ngoại giới.
1551 nhớ lại những thế giới mình đã từng trải qua trước đây, những thế giới đó đều đã thất bại.
Bây giờ xem ra lại trở thành một chuyện tốt.
Sự thật lạnh lùng và tàn nhẫn bỗng chốc bị phơi bày trần trụi, cả không gian không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Rất lâu sau, Chủ Thần mới mở lời: "Các ngươi đã biết toàn bộ sự thật, vậy thì có một con đường khác để lựa chọn."
Lần đầu tiên 1551 dùng ánh mắt thù hận nhìn một người, hay nói đúng hơn là một sự tồn tại âm độc kinh tởm khoác lớp da người.
Chủ Thần: "Các ngươi ở lại Trung giới, Ta sẽ ban cho các ngươi vinh dự và địa vị vô thượng, thậm chí có thể để ngươi ngồi ngang hàng với Ta."
Đây chính là lý do vừa rồi Hắn lộ ra vẻ mặt đầy ẩn ý.
Hắn quan sát con người lâu như vậy, có một nhận thức vô cùng sâu sắc về con người.
Đó chính là lòng tham, họ sẽ không bao giờ từ chối lựa chọn có lợi hơn cho mình.
Chủ Thần lộ ra biểu cảm chắc thắng, vươn tay ra: "Ngươi..."
Phập.
Hắn không dám tin cúi đầu xuống, nhìn thấy một cây trường thương cắm phập vào vị trí trái tim mình.
Cố Trầm Chu nhướng mày: "Xem ra sau khi trở thành Thần, tôi cũng đã có được năng lực tạo vật."
Nói xong cây trường thương biến mất, thay vào đó là một quả bom bắt đầu đếm ngược chưa đến ba giây.
BÙM——
Quả bom trực tiếp nổ tung trong cơ thể Hắn.
Trong không gian trắng toát này lan ra những gợn sóng như không gian bị bóp méo.
Nếu đổi lại là người bình thường, đã sớm bị nổ đến mức không tìm thấy mảnh thịt nào nguyên vẹn.
Nhưng khi khói bụi tan đi, 1551 vẫn thấy Hắn đứng đó lành lặn, hoàn toàn không có dấu vết bị thương.
1551 phát hiện xung quanh mình xuất hiện một lớp màng chắn màu vàng kim, cậu không những không sợ hãi mà còn vươn tay chạm nhẹ vào.
Lớp màng chắn này khi nhận công kích từ bên ngoài sẽ trở nên cực kỳ vững chắc, còn khi cậu chạm từ bên trong thì thậm chí còn có chút mềm mại.
Đây là sự bảo đảm mà Cố Trầm Chu để lại cho cậu.
Từ góc nhìn của cậu, chỉ có thể thấy Chủ Thần và Cố Trầm Chu cùng nhảy lên phía trên không gian này, một luồng sáng trắng và một luồng sáng vàng quấn lấy nhau đánh nhau dữ dội.
Động tác của họ quá nhanh, 1551 rất khó bắt kịp bằng mắt thường.
Cả không gian trắng tinh đều rung chuyển vì hành động của họ.
Ban đầu họ liên tục tạo ra vũ khí và đạo cụ, về sau biến thành sự va chạm thuần túy về sức mạnh.
Màu vàng và màu trắng đan xen vào nhau, ánh sáng không bên nào nhường bên nào.
Mỗi lần va chạm, không gian trắng tinh sẽ có một lần rung chuyển dữ dội, như thể toàn bộ không gian sắp sụp đổ.
Mà 1551 đứng ở trung tâm của cuộc chiến lại được bảo vệ rất tốt, thậm chí ngay cả một chút rung động cũng không cảm nhận được.
Cậu mở bảng điều khiển hệ thống ra, nhưng lại phát hiện bảng điều khiển của mình đã sớm bị khóa, không thể mua bất cứ thứ gì càng không thể liên lạc với các hệ thống khác.
Một bên là vị Thần mới sinh, một bên là vị Thần cũ đã chiếm cứ Trung giới và thu thập rất nhiều năng lượng, lại hoàn toàn không phân được cao thấp.
Trong mắt Chủ Thần không có bao nhiêu kinh ngạc hay không cam lòng, Hắn đã sớm đoán được.
Ngoại giới chưa từng xuất hiện nhân vật chính thức tỉnh, đó là vì trước đây hai thế giới cực kỳ cân bằng.
Nhưng Hắn đã phá vỡ sự cân bằng đó, khiến cán cân nghiêng hẳn về phía Trung giới.
Ngoại giới bị áp bức lâu ngày, sẽ sinh ra một thế lực chống lại Hắn.
Nếu không phá vỡ rào cản giữa hai thế giới trước, mà chủ động dâng đến tận cửa vào thời kỳ cánh chim đã cứng cáp, có lẽ Hắn thực sự sẽ ngã ngựa trong tay kẻ này.
Nhưng bây giờ đã khác, Hắn đã biết được điểm yếu khác của người này.
Mà điểm yếu đó bây giờ đang lồ lộ ra trước mặt Hắn.
Vẻ mặt đáng sợ của Chủ Thần thay đổi, vào khoảnh khắc vốn định chính diện đón lấy luồng sáng vàng kia, Hắn đột ngột đổi hướng, lao về phía màng chắn vàng kim nơi 1551 đang đứng.
Một lượng lớn ánh sáng trắng bao trùm lấy bóng hình nhỏ bé kia, ngay cả rào cản màu vàng cũng bị ánh sáng trắng nuốt chửng toàn bộ.
Sắc mặt Cố Trầm Chu đột nhiên sa sầm, sát ý trong đôi mắt đỏ bừng lên tứ phía, khí thế tàn độc dâng cao, luồng sáng vàng tấn công Chủ Thần bùng nổ, dâng cao như tòa nhà mấy trăm tầng ập tới Chủ Thần.
Nhưng khi chỉ còn cách Hắn vài centimet, tất cả đều dừng lại.
Chủ Thần cười: "Ngươi đang sợ cái gì?"
Hắn giơ tay lên, 1551 đột nhiên xuất hiện bên cạnh tay Hắn, đôi tai mèo máy vì hoảng sợ mà cụp xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Lớp màng chắn vàng kim không thể chặn được tất cả đòn tấn công, sau khi nứt ra một khe hở nhỏ, sức mạnh của Chủ Thần lập tức luồn qua không gian, bắt lấy cậu.
Cố Trầm Chu không động đậy, ánh mắt vô cùng đáng sợ đứng đó nhìn Chủ Thần.
Hắn nở nụ cười thật lòng đầu tiên kể từ khi họ xuất hiện trong không gian này: "Ngươi không chọn con đường Ta vừa đưa ra, vậy thì bây giờ chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất."
Hắn đặt tay lên chiếc cổ non mềm của 1551, chưa cần dùng sức cũng đã tỏ ra vô cùng nguy hiểm, giống như một con rắn độc nhớp nháp quấn lên.
"Ngươi có thể chọn đến giết Ta, Ta sẽ đưa nó cùng xuống địa ngục."
Chủ Thần cố ý dừng lại, thưởng thức biểu cảm của đối phương, "Hoặc là Ta tha cho nó, với điều kiện ngươi tự phế bỏ hai cánh tay của mình ngay bây giờ."
Điều đó đồng nghĩa với việc làm suy yếu một nửa sức chiến đấu của Cố Trầm Chu, muốn lấy mạng hắn.
Hai người chỉ có thể sống một.
1551 đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ lo lắng: "Anh đừng ngốc nữa, nếu anh thực sự xảy ra chuyện, Hắn cũng không thể tha cho em đâu!
Giết Hắn mới có thể khôi phục sự cân bằng của hai thế giới!"
Hệ thống nhỏ ngây thơ này sẽ lựa chọn phương án thứ nhất.
Nhưng vị Thần mới chắc chắn sẽ lựa chọn phương án thứ hai.
Bất kể kết cục thế nào, Hắn đều thắng.
Nụ cười trên mặt Chủ Thần mở rộng, khóe miệng như nứt toác ra cực kỳ rộng, đến mức độ mà con người tuyệt đối không thể làm được.
Giây tiếp theo, khóe miệng Hắn cứng đờ.
Một con dao găm bình thường xuyên qua thái dương Hắn, không hề có một giọt máu nào chảy ra.
1551 đang bị Hắn khống chế không biết đã giấu một con dao găm từ lúc nào, ngay lúc Hắn đắc ý nhất đã dứt khoát ra tay.
1551: "Rất đáng tiếc, 'đừng có ngốc' là nói với Ngài đó."
Trong đôi mắt tròn xoe là cơn giận dữ như thực thể.
Cậu lại tăng thêm lực tay, cắm ngập con dao găm vào não Hắn.
Chủ Thần: "Sao ngươi lại cho rằng loại vũ khí lạnh này có thể làm ta bị thương?"
Giọng điệu của Hắn lạnh băng, lại mang theo sự chế giễu.
"Vũ khí lạnh?"
1551 lộ ra lúm đồng tiền, sau khi thoát khỏi sự khống chế cậu lùi lại liên tiếp mấy bước, "Ngài đoán xem con dao găm này từ đâu mà ra?"
Cố Trầm Chu chưa bao giờ chỉ một mực bảo vệ cậu, ngay từ đầu lúc rào cản màu vàng đó được mở ra, con dao găm này cũng đã được người đàn ông giấu trên người cậu.
Người yêu thực sự, sao có thể không nhìn thấy sự sắc bén trên người người mình yêu.
Chủ Thần không thể tin được mà mở lời, muốn nói chuyện nhưng bị cơn đau nhói cắt ngang, rõ ràng trên người không chảy một giọt máu, nhưng cơn đau kinh khủng như bị ăn mòn linh hồn, róc xương róc thịt lại càng lúc càng rõ rệt, cho đến khi Hắn khó lòng duy trì sức mạnh mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
"Ngươi ám toán Ta!?"
Hắn hoàn toàn lột bỏ mặt nạ, phát ra tiếng thét thảm thiết, bóng dáng màu trắng cuộn tròn đau đớn trong không gian trắng toát, giống như loài côn trùng trong bóng tối bị giẫm đạp.
1551: "Lần trước Ngài tiến vào Ngoại giới cưỡng ép mang tôi đi, đã bị thương rồi, Ngài cũng có điểm yếu."
Màng chắn vàng kim lại bảo vệ cậu lần nữa, lần này tạo thành một quả cầu tròn, cẩn thận đưa cậu về bên cạnh Cố Trầm Chu.
Khuôn mặt Chủ Thần bắt đầu vặn vẹo, há miệng phun ra toàn là máu tươi.
Con dao găm do sức mạnh của Cố Trầm Chu ngưng tụ thành đã biến thành màu vàng, tấn công mãnh liệt vào vết thương cũ trên người Hắn.
Những điểm sáng vàng li ti mắt thường không thấy được, ở trong cơ thể Hắn lại có uy lực ngang với bom hạng nặng, lại còn là những quả bom nhiều hơn cả số tế bào toàn thân.
Cố Trầm Chu đưa ra một ngón tay, trên đầu ngón tay là một sợi tơ vàng cực nhạt, còn mảnh hơn sợi tóc, cứ thế xuyên qua không khí, kết nối với con dao găm, liên tục truyền sức mạnh sang.
Mắt thấy ý thức thật sự sắp tan biến, trong mắt Chủ Thần lộ ra sự sợ hãi.
Đó là lần đầu tiên Hắn cảm nhận rõ ràng cảm xúc này đến thế, mà tất cả những điều này lại do một hệ thống Hắn chưa bao giờ coi trọng gây ra.
Là cậu đã đâm con dao găm mấu chốt nhất đó vào trong đầu của Hắn, không chút do dự, thậm chí ngay cả hơi thở cũng không thay đổi.
Kẻ yếu ớt không có khả năng nhất, lại trở thành sự hỗ trợ quan trọng nhất giết chết Hắn.
Hắn không cam tâm!
Mũi miệng của Chủ Thần cũng bắt đầu rỉ máu, cuối cùng trong tai cũng chảy máu, trong mắt toàn là máu tươi, không khác gì ác quỷ kinh hoàng từ địa ngục chui lên.
Trên người Hắn lại bùng nổ một luồng ánh sáng trắng, chói mắt hơn bất kỳ lần nào trước đó, mang theo sự hận thù bất chấp tất cả: "Vậy thì cùng chết đi!"
1551 chỉ kịp cảm thấy mắt đau nhói, nhắm mắt lại cũng có thể cảm nhận được luồng sáng trắng kia nổ tung, cậu lại được bao bọc trong mùi hương lạnh lẽo, Cố Trầm Chu trực tiếp xoay lưng về phía luồng sáng trắng, ôm chặt cậu vào lòng.
Họ không kịp chạy nữa rồi.
1551 nén đau mở mắt ra, nhìn thấy là nụ cười của Cố Trầm Chu.
Người đàn ông cười với cậu vẫn trầm ổn và cưng chiều như mọi khi.
Ngay vào khoảnh khắc đó, 1551 đột nhiên hiểu ra hắn định làm gì.
Vào giây phút Chủ Thần tự phát nổ, hắn chỉ muốn dùng mạng sống của mình để đổi lấy sự sống cho cậu.
Nước mắt lập tức rơi xuống.
1551: "Đừng mà..."
Cậu thậm chí còn không nhận ra, mình đã khóc.
Đây là lần đầu tiên cậu thật sự khóc theo đúng nghĩa.