Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
Trong nháy mắt đã rời khỏi thế giới của hắn.
1️⃣5️⃣5️⃣1️⃣
[Chú thích riêng của editor:
- 1551 là hệ thống ảo thì sẽ là 'nó'.
- 1551 xuất hiện ở Ngoại giới với hình dáng con người thì sẽ là 'cậu'.]
Trơ mắt nhìn nam chính uống thuốc, 1551 căng thẳng đến mức đi tới đi lui khắp nơi.
Nó hướng góc nhìn về phía khuôn mặt của nam chính, những đường nét như được thần linh điêu khắc cũng chẳng thể lay động nó dù chỉ một chút vào lúc này.
1551 lo hắn sẽ xảy ra chuyện.
Ngón tay chuẩn bị bấm gọi xe cấp cứu, nhưng khi phát hiện sắc mặt nam chính không có gì bất thường thì lại dừng lại.
1551 nghi hoặc lẩm bẩm: [Không có tác dụng à?
Chẳng phải là đạo cụ cấp S sao?]
Thế giới này cũng là cấp S, dù cho có bị suy yếu thì cũng không đến mức hoàn toàn vô hiệu chứ nhỉ.
Trừ phi cấp bậc thế giới này đã vượt qua cấp S.
Nó chưa từng nghe nói có thế giới như vậy tồn tại.
Phải nghi ngờ rồi.
Cố Trầm Chu thản nhiên ngả người về sau, bóng dáng vốn cao lớn bớt đi vài phần áp lực.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc để hệ thống nhỏ phát hiện hắn khác biệt với người khác.
Huống chi... hắn rất hứng thú với bản thể mà vừa rồi nó nhắc đến.
Cố Trầm Chu nhíu mày, trên mặt thoáng hiện vẻ khó chịu.
Thực ra diễn xuất của hắn không hề tốt, nhưng dùng để lừa một tên ngốc thì cũng đủ rồi.
1551 chớp chớp mắt, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Trong văn phòng yên tĩnh khác thường, không còn tiếng ồn ào líu lo nữa.
Xem ra vẫn thông minh hơn hắn tưởng tượng một chút.
Cố Trầm Chu đè nén ý cười suýt lộ ra trong đôi mắt đen, hắn lấy điện thoại ra liên lạc với bác sĩ gia đình.
Vừa nghe thấy nam chính phải gọi hỏi ý kiến bác sĩ vì cơ thể không khỏe, lúc này 1551 mới xóa bỏ nghi ngờ, hoàn toàn tin rằng nam chính thực sự không thoải mái.
Nó chăm chú lắng nghe nam chính kể lại tình trạng của mình, càng nghe càng thấy quen tai.
Đây chẳng phải là cảm cúm của con người sao.
1551 chợt hiểu ra, nghi hoặc lẩm bẩm: [Thuốc này chỉ làm nam chính bị cảm thôi à?]
Xem ra đạo cụ cấp S cũng không thần kỳ như trong truyền thuyết.
Vừa nói đến cảm mạo, 1551 liền thả lỏng, chiếc đuôi mèo phía sau cũng thoải mái vẫy qua vẫy lại.
Vật nhỏ không tim không phổi.
Cố Trầm Chu hơi nhướng mày, sau khi nghe bác sĩ nói xong liền cúp máy.
Cái gọi là "khó chịu trong người" dĩ nhiên chỉ là hắn bịa ra.
Vì thể chất tốt, từ nhỏ đến lớn hắn hầu như không hề bị bệnh, những căn bệnh mà hắn có thể kể ra cụ thể ngoài cảm lạnh ra thì không còn bệnh nào khác.
May mà hệ thống nhỏ khá dễ lừa, hoàn toàn không nhận ra hắn chỉ tiện miệng "bịa một cái bệnh".
1551 không phải con người, nên không biết bệnh cảm sẽ không thể nào một giây trước còn khỏe, giây sau liền khó chịu như vậy.
Nó chỉ nhìn thấy nam chính sau khi cúp điện thoại, trên mặt lộ ra vẻ không thoải mái, nhưng tay vẫn tiếp tục cầm bút viết lách.
Thế là 1551 vốn cho rằng đó chỉ là vấn đề nhỏ lại không nhịn được mà lo lắng.
"Tại sao không nghỉ ngơi một lát đi?"
1551 đến gần nhìn nam chính điền tài liệu, phát hiện nội dung bên trên vô cùng quen thuộc, là Thiên Hòa.
Đây chẳng phải là dự án mà ký chủ và đám người dưới tay Chu Tần mới nhắc đến trước đó sao.
Không ngờ nó quan trọng như vậy, nam chính bị bệnh rồi còn phải xử lý việc này.
Nếu thực sự bị ký chủ làm hỏng, công ty của nam chính sẽ đứng trước rủi ro tài chính khổng lồ.
Có một khoảnh khắc, 1551 muốn lên tiếng nhắc nhở, nhưng vừa nghĩ đến lời mình chẳng thể truyền đạt đến Cố Trầm Chu, nó lại thôi.
Nó nhìn Cố Trầm Chu ký tên lên tập tài liệu, rồi đặt vào phong bì hồ sơ đã niêm phong.
Ánh mắt lo lắng từ hệ thống nhỏ thực sự quá mức rõ ràng, Cố Trầm Chu vốn định xử lý thêm công việc một lúc, nhưng giờ lại thay đổi ý định.
Người đàn ông giả vờ khó chịu đứng dậy, bước vào phòng nghỉ nhỏ bên cạnh văn phòng, nơi có chiếc giường chuyên dùng cho nghỉ trưa.
Bởi bình thường hầu như chẳng bao giờ dùng đến, nên đây là lần đầu tiên 1551 theo vào căn phòng nhỏ này.
Thế nhưng lúc này nó chẳng có tâm trạng quan sát, tầm mắt chỉ chăm chú đặt lên người nam chính.
Cố Trầm Chu nằm xuống giường, thân hình cao lớn của hắn trên chiếc giường dài chưa đến hai mét trở nên thật chật chội.
1551 lật xem tài liệu: [Cảm lạnh sẽ khiến người ta buồn ngủ.]
Nó nhìn dáng vẻ nam chính như vậy, càng thêm tin chắc mà gật đầu.
Nhất định là hắn đang rất khó chịu.
Từ sau khi trở thành hệ thống, nó đã không còn bị bệnh nữa.
Vài giây sau khi ý niệm này hiện lên, 1551 đột nhiên sững lại.
Tại sao nó lại có loại suy nghĩ này?
Từ sau khi trở thành...
Rõ ràng từ khi có ý thức, nó đã là hệ thống, là hệ thống do Chủ Thần sáng tạo ra.
Đương nhiên sẽ không bị cảm lạnh.
Đôi tai mèo máy động đậy một cách bồn chồn, xuyên qua một chỗ hơi phản quang trong căn phòng nhỏ, 1551 nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc này.
Trên đầu là đôi tai mèo mang nét công nghệ nhưng lại có vài phần ngây ngô đáng yêu, luôn nhắc nhở nó rằng mình khác với con người.
1551 đè xuống nhịp tim đang đập hơi nhanh, rồi mới quay lại nhìn nam chính.
Hơi thở của Cố Trầm Chu lúc này đã đều đặn hẳn, 1551 chẳng nghi ngờ gì việc hắn đã ngủ say.
Vậy bây giờ chẳng phải là lúc thích hợp nhất để ra tay giúp đỡ sao.
Nhưng vừa nghĩ đến việc dùng thân thể thật của mình xuất hiện trong thế giới này, 1551 đã căng thẳng đến mức muốn toát mồ hôi.
Dù nó vốn không có khả năng ra mồ hôi.
1551 đưa tay quệt trán, quả nhiên chẳng có gì.
Hành động này nhìn có vẻ ngốc nghếch, may mà không có ai phát hiện.
Nó chớp mắt đầy lo lắng, khe khẽ tự khích lệ mình: "Không sao đâu, nam chính đã ngủ rồi, anh ấy sẽ không phát hiện ra mình đâu."
Vừa rồi trong tài liệu cũng có ghi, khi con người bị cảm lạnh sẽ ảnh hưởng đến chức năng cơ thể, ngủ rồi thì càng thêm mê man hơn bình thường.
Nam chính ngủ rất say, chỉ cần hành động thật khẽ, chắc chắn sẽ không bị phát hiện đâu.
Nếu bị phát hiện, liệu kết cục của nó sẽ giống như 99 hệ thống trước kia sao?
1551 không khỏi rùng mình một cái, nhưng khi nó nhìn thấy Cố Trầm Chu nằm trên giường không hề biết gì, lại không đành lòng.
Chỉ xuất hiện trong chốc lát thôi, chắc là không sao đâu.
1551 cắn răng, cuối cùng vẫn gửi yêu cầu đến Chủ Thần.
Vốn tưởng rằng Chủ Thần bận rộn đến thế sẽ không lập tức nhìn thấy tin tức của hệ thống nhỏ mới vào nghề này, nào ngờ ngay sau khi gửi đi, giây tiếp theo nó đã xuất hiện tại Ngoại giới.
Đôi mắt 1551 lập tức mở to, tròn xoe như mèo con, trông càng thêm mềm yếu, giống hệt chú nai nhỏ lạc bước vào thành phố thép bê tông.
Đôi mắt trong veo, không hề vướng chút tạp chất.
Gần như nghĩ rằng mình vẫn còn là quả cầu tròn vo kia, 1551 ngơ ngác đưa tay sờ mặt mình.
Cảm giác quen thuộc, mềm mại.
"Mình có thể xuất hiện ở Ngoại giới mà không cần bất kỳ vật trung gian nào luôn thật kìa."
Nói xong câu này, 1551 sợ đến mức bịt miệng mình lại.
Cậu cẩn thận nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, thấy hắn vẫn chưa bị mình đánh thức, cậu mới len lén thở phào nhẹ nhõm.
1551 cầm một gói thuốc cảm, đó là thứ mà cậu đã dùng điểm vay từ 999 để đổi trước khi gửi yêu cầu.
Đảo mắt một vòng quanh phòng, trong đầu cậu bất giác nảy lên một ý nghĩ táo bạo.
1551 đến gần nam chính, nửa ngồi xổm bên đầu giường quan sát hắn, ngay cả hô hấp cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Một cảm giác kỳ diệu lan tỏa nơi lồng ngực.
Cậu đang nhìn nam chính thật này.
Không phải thông qua góc nhìn của ký chủ, cũng không phải là lợi dụng góc nhìn của hệ thống theo dõi.
Giữa họ không còn bị ngăn cách bởi một rào cản không gian nào nữa, là cậu đã thật sự tiếp xúc với con người ở Ngoại giới rồi.
Cố Trầm Chu là con người đầu tiên mà cậu tiếp xúc.
"Xin chào, tôi là 1551."
Không biết qua bao lâu, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong phòng nghỉ.
Ở nơi 1551 không nhìn thấy, cơ bắp trên cánh tay Cố Trầm Chu đã căng chặt vài phần.
Hắn gần như không thể kiềm chế được mà muốn mở mắt.
Trong thế giới nội tâm mà cả hai không nhìn thấy, hai người đều cẩn thận muốn vươn tay về phía đối phương.
Thế nhưng chẳng ai dám chủ động mở chiếc hộp Pandora ấy.
Sau khi nói xong, 1551 cảm giác như hai bên thực sự đã trở thành bạn bè, thế là lấy thêm chút dũng khí, thận trọng đưa tay đặt lên trán hắn.
"Không nóng..."
Nhận ra mình vừa làm chuyện gì, 1551 hoảng hốt đứng bật dậy, đầu ngón tay trắng hồng không ngừng nắm chặt gói thuốc cảm.
Cậu chớp hàng mi dày tựa lông quạ, co ngón tay lại, lắp bắp: "Phải pha thuốc với nước nóng trước đã."
Gói thuốc cảm trong tay bị cậu nắn thành đủ loại hình dạng.
Khuôn mặt nhỏ của 1551 đỏ bừng.
Cậu thuận lợi tìm thấy chỗ có thể lấy nước nóng trong phòng nghỉ, đang cúi người định mở tủ lấy cốc thì ở cửa bỗng vang lên tiếng động khe khẽ.
1551:!
Hệ thống nhỏ vốn đã thấp thỏm trong lòng lập tức bị dọa sợ, cậu dừng hết mọi hành động trên tay lại.
Giống như một con chuột hamster nhỏ đang tha đồ bị phát hiện, cậu trợn tròn mắt đứng yên không dám nhúc nhích.
Đáng tiếc, tiếng động lạ đó không hề đi xa như cậu mong đợi, trái lại càng lúc càng rõ.
1551 nghe thấy có người mở cửa văn phòng, bước đi chậm rãi ngoài đó.
Chắc là đang thắc mắc vì sao trong này lại không có người.
1551 quá mức căng thẳng nên không phát hiện ra, người đến cố ý không nói một lời đáng nghi đến nhường nào.
Dường như người kia đã xác định trong văn phòng có người, cho nên sau khi đi một vòng, đã thẳng tiến đến căn phòng nghỉ hơi khuất này.
Nghe tiếng chân đang tiến đến gần, 1551 không dám nán lại nữa.
Cậu nhanh chóng mở bảng điều khiển hệ thống, ấn vào nút thoát khẩn cấp mà Chủ Thần vừa thêm vào.
Trong khoảnh khắc lóe sáng, 1551 đã trở về không gian thuộc về hệ thống.
1551 cúi đầu nhìn gói thuốc cảm trong tay, trong mắt dâng lên từng đợt gợn sóng.
Vẫn chưa kịp cho nam chính dùng cái này.
Nó ngẩng đầu nhìn màn hình, phát hiện người kia quả thật đi vào rồi.
Ngẩng đầu lên, khuôn mặt đó là người mà nó quen thuộc nhất.
[Ký chủ:?!]
Tô Hòa vốn đã có chút chột dạ nên bị dọa giật mình: [Câm miệng!]
Bị quát vô cớ, nhưng lần này 1551 không còn tủi thân như trước, mà càng muốn biết tại sao Tô Hòa lại xuất hiện ở đây.
[Ký chủ, sao cậu lại tới đây?]
Tô Hòa mất kiên nhẫn: [Đương nhiên là đến xem nam chính rồi.]
Chẳng phải đã phái tôi đến giám sát rồi sao?
Nhìn dáng vẻ lén lút của hắn, 1551 hiểu ngay mục đích của ký chủ tuyệt đối không đơn giản là xem hiệu quả thuốc.
Nhìn người đàn ông đang nhắm mắt trên giường, tim Tô Hòa đập nhanh hơn một nhịp.
Phải thừa nhận, khuôn mặt của Cố Trầm Chu hoàn toàn hợp với gu thẩm mỹ của hắn, khi nhắm mắt lại sẽ khiến người ta không kìm được mà đắm chìm trong vẻ đẹp trai này.
Nhưng một khi tỉnh lại, ánh nhìn băng lãnh ấy có thể khiến người khác đông cứng cả người.
Tô Hòa liếm môi: [Hắn uống cà phê xong thì ngủ à?]
Tư thế đứng của hắn tùy ý, rõ ràng là biết ở đây không có camera giám sát nên đã bỏ lớp ngụy trang hoàn hảo bấy lâu nay.
[Vâng.]
Ánh mắt Tô Hòa lóe sáng: [Chẳng lẽ là hôn mê rồi?]
Hắn không những không sợ hãi, ngược lại còn thấy vui vẻ hơn một chút.
Nếu nam chính thật sự hôn mê, đây chính là cơ hội tốt nhất để hắn lấy cắp tài liệu.
Dù Tô Hòa không nói, nhưng 1551 lại hiểu ý hắn chỉ trong nháy mắt.
Trong đại não liên tục vang lên tiếng ong ong, 1551 không ngờ ký chủ lại thực sự muốn tiếp tục liên lạc với phe phản diện, hãm hại công ty của nam chính.
Hạ thuốc chỉ là bước đầu tiên.
Bất kể vì điều gì, đó cũng không phải là lý do để họ cố ý tạo ra đau khổ cho nhân vật chính.
1551 không chú ý đến việc mình đã buột miệng nói ra suy nghĩ ấy, tai mèo máy vểnh ngược như đang "xù lông".
Nó đã chuẩn bị sẵn sàng để bị mắng, không ngờ Tô Hòa lại không nói gì, chỉ đứng yên tại chỗ như bị đóng băng, ngơ ngác nhìn về phía trước.
1551 theo tầm mắt hắn, liền chạm phải đôi mắt như phủ băng sương.
Cố Trầm Chu tỉnh rồi.
Bị người đàn ông "từ từ tỉnh dậy" nhìn chằm chằm như vậy, Tô Hòa cảm thấy bản thân như không thở nổi, giống như bị một mãnh thú khủng khiếp găm chặt, bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim.
Cảm giác lạnh lẽo theo ánh mắt hắn, lan khắp từng thớ thịt trên cơ thể.
Hắn giống như một miếng thịt bị ném lên thớt, có một khoảnh khắc hắn nghĩ rằng mọi ý nghĩ dơ bẩn trong lòng mình đều đã bị nhìn thấu.
Nhưng sao có thể chứ.
Không biết phải cố gắng bao nhiêu, Tô Hòa mới run rẩy nặn ra được từ cổ họng: "Cố tổng, xin lỗi đã làm phiền ngài nghỉ ngơi, chiều nay còn có một cuộc họp, tôi muốn tìm ngài.."
Lý do này là hắn đã chuẩn bị sẵn để phòng ngừa, đáng tiếc lại không có tác dụng.
"Cút."
Cố Trầm Chu lạnh lùng nhìn hắn.
Áp lực từ nhân vật chính của thế giới cấp S không hề che giấu, nặng nề đổ ập xuống.
Sắc mặt Tô Hòa tái nhợt, vô cùng chật vật.
Hắn không thể tin được, trong đôi mắt ngập tràn sát khí kia của Cố Trầm Chu, lại chẳng nhìn thấy dấu hiệu nào của việc trúng thuốc.
Chắc chắn là đối phương đang cố gắng chống đỡ.
Thậm chí Tô Hòa còn không biết mình đã ra ngoài như thế nào.
Chỉ biết tay chân hắn đều đang lạnh buốt, khi đứng ở bên ngoài văn phòng, suýt chút nữa hắn đã mềm nhũn ngã trên mặt đất.
Tài liệu Thiên Hòa... hắn vẫn chưa trộm được tài liệu Thiên Hòa!
Sắc mặt Tô Hòa khó coi đến cực điểm.
Thời gian đã hẹn với đám người kia chỉ còn một tuần, đám phiền phức đó sẽ không bỏ qua cho hắn.
Ngay lúc Tô Hòa cắn ngón tay tựa như một bệnh nhân thần kinh mắc chứng lo âu, ánh mắt hắn vô tình nhìn thấy Trợ lý Trần đi ngang qua.
Hắn lập tức lao tới như vớ được cọng rơm cứu mạng, trên mặt lộ ra nụ cười giả tạo nhưng vô cùng đẹp đẽ: "Trợ lý Trần!"
Người đàn ông dừng bước, chiếc kính gọng vàng lấp lánh vẻ lạnh lẽo: "Sao vậy?"
Trên tay anh ta còn có công việc cần phải báo cáo trong hôm nay vẫn chưa làm xong, nếu là người khác, anh ta sẽ không thể dừng bước.
Nhưng lại bị tiếng 'trợ lý Trần' của Tô Hòa gọi lại.
Nụ cười trên mặt Tô Hòa rực rỡ thêm mấy phần, giọng nói cũng trở nên ngọt ngào hơn thường lệ.
Hắn biết rõ, trước mặt mình không thể xuất hiện con đường cùng.
...
Sau khi Tô Hòa đi rồi, phòng nghỉ lại trở nên yên tĩnh không một tiếng động.
Cố Trầm Chu cụp mắt, không để lộ dấu vết gì nhìn về phía cánh cửa tủ bị đóng sầm vội vã.
Vừa rồi hắn vẫn luôn không mở mắt , chỉ nghe thấy tiếng sột soạt rất khẽ, và âm thanh vụng về lục lọi của hệ thống nhỏ nào đó.
Nó định pha thuốc cho hắn sao?
Trước đây nó từng nói không có điểm tích lũy, vậy thuốc từ đâu mà có.
Hơn nữa, bây giờ nó không nói gì nữa, có lẽ là vừa bị hắn dọa sợ rồi.
Tô Hòa... quả nhiên phải đưa việc xử lý cậu ta vào kế hoạch.
Cố Trầm Chu nhíu mày, vẻ mặt lúc này trông còn lạnh lùng hơn bình thường.
Hắn hối hận rồi.
Hắn muốn gặp 1551.
Lẽ ra vừa nãy nên mở mắt, dù chỉ để nhìn một cái thôi cũng được.
Mà trong khi đó, "1551" mà hắn nghĩ là đã bị dọa sợ, lại đang đau lòng nhìn bảng điều khiển hệ thống của mình.
Ở mục tính năng mới vừa mở, dòng chữ đếm ngược chỉ còn 20 phút.
Nó không thể tin nổi, mình vừa mới lãng phí 10 phút quý giá.
Chủ Thần chỉ cho phép nó kết nối với Ngoại giới nửa tiếng mỗi ngày.
Mà đến giờ ngay cả thuốc cảm cho nam chính nó cũng chưa kịp pha.
1551 lặng lẽ nhìn Cố Trầm Chu, trong mắt đầy vẻ áy náy.
Nhưng lại không hề biết đối phương tưởng nó bị dọa sợ, nên cũng giữ im lặng
1551 biết bây giờ mình nên trở về bên cạnh Tô Hòa, từ trước đến nay nó chưa từng trái lệnh ký chủ của mình, cho dù trong lòng có thấy bất an đến mấy.
Nhưng bây giờ nhìn nam chính đã bị đạo cụ làm cho bị bệnh, nó quyết định làm một hành động chống đối nhỏ bé.
1551 giả vờ không hiểu tín hiệu trong ánh mắt cuối cùng của Tô Hòa, nó vẫn bật chế độ theo dõi góc nhìn phía sau Cố Trầm Chu.
Sẵn sàng quan sát tình trạng sức khỏe của hắn bất cứ lúc nào.
Hệ thống nhỏ ngây thơ không hề biết, đạo cụ chí mạng cấp S đó hoàn toàn không có tác dụng với Cố Trầm Chu, ngay cả việc cảm cúm cũng chỉ là một màn giả vờ để dỗ nó ra mặt.
Chỉ là khi thấy Cố Trầm Chu rời khỏi phòng nghỉ, vẫn tiếp tục xử lý công việc còn lại như thường lệ, 1551 theo bản năng cảm thấy hắn đang gắng gượng.
[Quả nhiên là nam chính, bị bệnh rồi mà vẫn phải tiếp tục làm việc.]
Nghe thấy tiếng trầm trồ khen ngợi không hề giả tạo của hệ thống nhỏ vang lên trong đầu, nét mặt Cố Trầm Chu thoáng khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng khôi phục bình thản, tiếp tục ký tên.
Chỉ có chính hắn mới biết, trong khoảnh khắc ấy, khóe môi mình đã khẽ cong lên.
Văn phòng lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu.
Cái không khí quái dị bị Tô Hòa phá vỡ dường như chưa từng tồn tại.
1551 vẫn ở trong không gian nhỏ bé của mình, ôm chiếc gối mềm mại nhìn Cố Trầm Chu làm việc.
Thỉnh thoảng nó nghiêng đầu, lẩm bẩm đôi câu cho chính mình nghe.
Rõ ràng biết Cố Trầm Chu nghe không được, nhưng nó vẫn có một loại cảm giác nhẹ nhõm khi được giãi bày.
Như thể họ đang cùng nhau ở nơi này, nó không còn là một hệ thống đơn độc mãi bị giam cầm trong không gian chật hẹp nữa.
Thậm chí, trong thoáng chốc, 1551 còn nghĩ: nếu mình là hệ thống của Cố Trầm Chu, liệu có được tôn trọng hơn không?
Ít nhất sẽ không chỉ bị xem là công cụ hỗ trợ, hay món phụ kiện kèm theo.
Ý nghĩ này quá đỗi viển vông, đến mức nó chỉ cười thầm trong lòng, giống như một trận gió thoảng qua đã biến mất không còn dấu vết.
...
Hôm nay, Cố Trầm Chu tan làm sớm hơn thường lệ, thậm chí với hắn mà nói thì gần như là "về sớm".
Sau khi kết thúc cuộc họp, hắn đã rời đi.
Có người chú ý đến chuyện này, lập tức đã được truyền ra ở phạm vi nhỏ trong nhóm quản lý cấp cao.
Trước đây có mấy người suy đoán có lẽ Cố tổng đang hẹn hò, giờ càng thêm tin chắc vào suy đoán của mình.
Dù sao thì xưa nay lịch trình của Cố Trầm Chu luôn chính xác đến mức gần như máy móc.
Ngoài việc phát sinh một mối quan hệ mới ra, họ không thể tưởng tượng được chuyện gì có thể khiến vị sếp cứng nhắc này thay đổi giờ tan làm.
Không chỉ họ thắc mắc, mà 1551 cũng không hiểu.
Là một hệ thống luôn tập trung gần như toàn bộ sự chú ý lên người nam chính, đương nhiên là nó ghi nhớ thói quen tan làm của Cố Trầm Chu.
Việc này đã sớm hơn mấy tiếng đồng hồ rồi.
Người khác không dám hỏi, nhưng 1551 thì chẳng có rào cản ấy, nó lẩm bẩm: [Sao lại tan làm sớm vậy?]
Khóe mắt Cố Trầm Chu thoáng ánh lên ý cười, khuôn mặt vốn lạnh lùng giờ cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Nhưng hắn không thể trả lời câu hỏi của 1551.
Nói ra chỉ khiến nó hoảng sợ thôi, giống như một đứa trẻ luôn thủ thỉ với con búp bê của mình, vốn không mong cầu đáp lại, nhưng nếu con búp bê đột nhiên mở miệng nói chuyện, đứa trẻ ấy nhất định sẽ khóc.
Sau một thời gian tiếp xúc, Cố Trầm Chu đã hiểu sâu sắc hơn về cái gan chỉ lớn hơn hạt đậu nành một chút của 1551.
1551 hoàn toàn không nhận ra mình đang bị xem như một đứa trẻ, lúc đầu nó tưởng nam chính tan làm sớm là vì cơ thể không khỏe
Nhưng khi nó nhìn thấy Cố Trầm Chu không đi con đường về nhà, nó lại hơi hoảng.
Chẳng lẽ là đi bệnh viện?
Bệnh nặng hơn rồi sao?
Hay là đạo cụ cấp S kia có tác dụng trễ, bây giờ hắn mới đột nhiên cảm thấy một cơn đau không thể chịu đựng nổi ập đến, nên mới phải đi bệnh viện kiểm tra.
1551 mở bản đồ định vị, phát hiện họ vừa đi ngang qua bệnh viện lớn gần nhất.
Sau khi ngơ ngẩn một hồi, 1551 nhìn thấy Cố Trầm Chu dừng xe ở trước một cửa hàng trang trí toàn màu vàng nhạt, còn có mùi hương bơ sữa ngọt ngào tỏa khắp nơi.
Xung quanh cửa hàng này đều là mùi thơm mê người ấy, chỉ cần bước vào cửa đã có thể ngửi thấy.
Trong đầu vang lên âm thanh say mê của 1551 khi nó "ngửi" mùi bánh, khiến người ta dễ dàng tưởng tượng đến cảnh một chú cún nhỏ ngoan ngoãn, vẫy đuôi lao tới cào chân bạn, thân hình mềm mại tròn trịa áp vào bạn nũng nịu đòi ăn.
Cuối cùng Cố Trầm Chu cũng không giấu được nụ cười bên môi, khẽ bật cười một tiếng.
1551 không hề nhận ra, toàn bộ sự chú ý của nó đã bị mùi hương ấy cuốn đi.
Hóa ra...
đây là một tiệm bánh ngọt!
Nam chính đến tiệm bánh mua đồ rồi!
Một lúc sau nó mới ý thức được chuyện này, đôi mắt mèo xinh đẹp khẽ lóe sáng.
Chỉ cần cảm nhận được bầu không khí mềm mại ngọt ngào trong tiệm bánh, cũng khiến nó cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Phải biết rằng thế giới trước đây nó trải qua là thời kỳ mạt thế, không khí chỉ toàn mùi máu tanh, sau khi đến thế giới này, Tô Hòa chưa bao giờ thích những tiệm đồ ngọt kiểu này, hắn còn không chạm vào trà sữa, lại càng không thể dẫn 1551 đến những nơi thế này dạo chơi.
Đi theo Tô Hòa, thứ mà 1551 thấy nhiều nhất chính là hắn ăn đồ ăn thanh đạm, ngay cả hương vị bình thường của thức ăn, nó cũng hiếm khi được ngửi thấy.
Việc này đối với một hệ thống nhỏ đã từng lén nếm thử đồ ăn ngon ở thế giới này mà nói, quả thực có chút tàn nhẫn.
1551 hiếu kỳ xoay chuyển góc nhìn, ngắm những món điểm tâm sạch sẽ tinh xảo bày trong tủ kính, nó phát ra một tiếng thèm thuồng: [Cái bánh sừng bò chocolate này trông ngon quá...
Bánh tiramisu kia cũng vậy!]
Nó liên tiếp đọc ra mấy cái tên, hai tai mèo máy run rẩy, cảm thấy có chút thỏa mãn.
Tựa như nhìn thấy chính là đã ăn được rồi.
Nhân viên cửa hàng hiếm khi thấy một người đàn ông trưởng thành vừa cao vừa đẹp trai đến mua đồ ngọt, lại là người toàn thân đều toát ra khí chất bất phàm.
Cô lập tức định bước tới giới thiệu vài món nổi bật trong tiệm.
"Không cần đâu."
Cố Trầm Chu giơ tay chỉ giữa không trung, chuẩn xác gọi ra vài cái tên, "Mấy món này, mỗi thứ một phần là được."
Không ngờ đối phương lại quyết định nhanh như vậy, nhân viên hơi sững người.
Nhưng nghĩ đến nụ cười mang theo chút cưng chiều của người đàn ông trước khi vào cửa, cô lập tức cảm thấy mình đã hiểu rồi.
Nhân viên cười tươi, vừa gói bánh vừa trêu ghẹo: "Là mua cho người yêu sao?
Nhưng nhiều thế này, hai người có ăn hết không?"
Cố Trầm Chu không giải thích, chỉ yên lặng nhìn cô đóng gói.
Nhân viên thấy thế càng tin chắc phán đoán của mình là đúng, bèn chu đáo đổi sang giấy gói màu hồng nhạt.
1551 tò mò tiến lại gần xem, có chút kinh ngạc chớp mắt: "Trùng hợp ghê."
Mấy món mà Cố Trầm Chu vừa gọi, lại trùng khớp với danh sách nó vừa đọc ra, đều là những món nó thèm nhất.
Mãi đến khi Cố Trầm Chu xách nhiều đồ ngọt như vậy rời khỏi cửa tiệm, 1551 vẫn cho rằng đây chỉ là một sự trùng hợp đẹp đẽ.
Tình cờ những thứ họ thích, đều giống nhau.
Nhưng khi 1551 nghĩ rằng Cố Trầm Chu sẽ về nhà, anh lại lái xe đến một nơi khác.
Lần này nó đã bớt ngạc nhiên hơn, lặng lẽ theo dõi hắn bước vào một cửa hàng đồ cổ.
Giống như trước, Cố Trầm Chu đứng trong cửa tiệm, chờ đợi một lúc.
Hệ thống nhỏ không phát ra bất kỳ âm thanh nào trong đầu hắn.
Xem ra là không thích những món đồ nhỏ này rồi.
Cố Trầm Chu không tỏ vẻ gì, thậm chí cũng không thèm nhìn, liền rời khỏi tiệm.
Họ lại đến thêm mấy cửa hàng khác, khi 1551 tỏ ra hứng thú với một số thứ gì đó, Cố Trầm Chu sẽ giả vờ chọn lựa, rồi mua chúng.
Nếu 1551 không phát ra bất kỳ âm thanh nào, hắn liền biết vật nhỏ này không hứng thú.
Cuối cùng, họ trở về nhà với đầy những túi lớn túi nhỏ, đến mức cốp xe bị chất đầy.
Ngoài đồ ăn ra, phần nhiều là những món đồ nhỏ thú vị.
Thứ mà 1551 thích thật ra không có khuôn mẫu cụ thể
Có búp bê mèo nhỏ lông xù, cũng có chậu cây nhỏ nở hoa xinh xắn, thậm chí còn có một con châu chấu đan tay mua ở một cửa hàng thủ công.
Cố Trầm Chu đều mua hết.
Để nhìn vào trông không quá cố ý, hắn còn tiện tay mua thêm vài món lặt vặt khác, chỉ là ném hết vào cốp xe mà không có ý định mang vào nhà.
Rõ ràng là thiên vị đến mức không còn gì để nói.
Chỉ có 1551 là vẫn ngốc nghếch chẳng nhận ra.
Sau khi đặt những thứ đó vào phòng, Cố Trầm Chu như một thợ săn đã đặt bẫy sẵn, hắn không vội dụ 1551 hiện thân mà đi tắm trước.
Tầm nhìn của 1551 bị "khóa trẻ em" chặn lại, không thể nhìn thấy hình ảnh trong phòng tắm, chỉ có thể nhàm chán quan sát đống đồ Cố Trầm Chu đặt trên bàn.
Những món đó quả thật có sức hấp dẫn ghê gớm đối với cậu.
1551 rất muốn sờ thử con mèo bông kia xem có mềm như mình nghĩ không, hoặc nghịch thử mấy thứ khác.
Nó cúi đầu nhìn, thấy thời gian duy trì bản thể chỉ còn 20 phút, mọi mong chờ đều hóa thành thất vọng.
Nó tiếp tục ngồi nhìn đống đồ, tay nghịch chiếc đuôi mèo máy của mình.
Xuyên qua lớp kính mờ của phòng tắm, không biết từ lúc nào Cố Trầm Chu đã tắt vòi sen.
Không còn tiếng nước che lấp, hắn có thể nghe rõ mọi động tĩnh trong phòng.
Nhưng bên ngoài vẫn yên ắng đến lạ, những món hắn mua chẳng khiến 1551 xuất hiện.
Vì sao chứ?
Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Trầm Chu thoáng hiện lên chút nghi hoặc.
Lông mày hắn khẽ nhíu lại, mái tóc ướt dính sát da khiến hắn thêm phần ôn hòa, bớt đi vài phần công kích.
Hắn thật sự không hiểu vì sao 1551 lại không muốn xuất hiện bằng bản thể nữa.
Hay là có hạn chế gì đó?
Cảm giác tiếc nuối trong lòng hắn dần lan rộng, như có một khoảng trống không sao lấp được.
Sau một lúc, xác định 1551 sẽ không hiện thân, hắn mới giả vờ vừa tắm xong đi ra.
Vừa lau mái tóc còn ướt, hắn vừa liếc nhìn đống đồ đầy trên bàn.
Xác nhận 1551 không hề xuất hiện, bởi vì những món đồ đó không hề bị động đến.
Còn khó gặp hơn cả tiểu tinh linh trong truyện cổ tích.
1551 không biết hình ảnh của mình trong lòng Cố Trầm Chu đã từ một chú chim nhỏ biết bay lung tung, biến thành một tinh linh nhỏ không muốn xuất hiện.
Cố Trầm Chu dặn quản gia, sáng hôm sau nếu bánh ngọt còn dư thì cứ vứt đi, bất kể có ăn hay chưa.
Đó là cái bẫy cuối cùng hắn đặt ra cho 1551.
Trước khi những thức ăn đó bị vứt đi, khả năng 1551 xuất hiện và ăn chúng là rất cao.
Cố Trầm Chu cũng không rõ bản thân đang mang tâm trạng gì, hắn chỉ muốn được gặp 1551.
Bằng chính mắt mình, chứ không phải thông qua giám sát hay bất kỳ công cụ nào.
Còn sau khi gặp nhau thì phải làm gì, hắn vẫn chưa nghĩ ra.
Có lẽ đây là lần duy nhất trong đời hắn hành động mà không có mục đích rõ ràng.
Tiếc là đến tận khuya, khi hắn cố ý sang thư phòng để chừa khoảng trống, cũng chẳng nghe thấy 1551 có ý định xuất hiện.
Những món hàng được gói gém tinh xảo hay đơn giản kia vẫn chất đống ở đó như ban đầu.
Ngoại trừ 1551 chậm chạp ở một khía cạnh nào đó, thì dù là ai, cũng có thể nhận ra đó là một đống quà được đặc biệt chuẩn bị cho một người.
1551 đã đợi rất lâu, cuối cùng cũng đợi đến khi Cố Trầm Chu đặt cuốn sách đang đọc xuống, quay về phòng đồng thời lên giường nghỉ ngơi.
Đêm đã rất khuya rồi.
Hơi thở của nhân vật chính trên giường nhanh chóng trở nên đều đặn.
"Cố Trầm Chu, anh ngủ chưa?"
Âm thanh của 1551 vang lên trong phòng.
Nói xong nó lại thấy có chút ngượng ngùng.
Đúng là hỏi thừa, cho dù nam chính có ngủ hay không, cũng sẽ không nghe thấy giọng nó.
Để đảm bảo an toàn, 1551 còn cố ý đợi thêm một lúc, đến khi kim đồng hồ chỉ 11 giờ, nó mới nhấn nút kết nối với Ngoại giới.
Theo một luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ lướt qua, cậu lại đứng trong thế giới này, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo ánh lên chút hồng hào vì vui mừng.
Đồng hồ đếm ngược trên bảng điều khiển hệ thống lại bắt đầu chạy.
1551 không muốn lãng phí thời gian, cậu nhẹ nhàng đi xuống tầng một để lấy nước.
Cái căn nhà này thật sự quá lớn, cậu không dám bật đèn khiến xung quanh tối đen như mực.
Bật đèn sẽ dẫn đến quá nhiều rủi ro không thể đoán trước, cậu chỉ có thể mò mẫm trong bóng tối, va vấp mãi mới tìm được nhà bếp.
Phòng khách cũng có thể đun nước, nhưng 1551 sợ tiếng động lớn làm người khác chú ý, tầng một của biệt thự này còn có người giúp việc và quản gia,...
Phát ra chút động tĩnh trong bếp thì sẽ an toàn hơn.
Là hệ thống nên 1551 vốn không cần uống nước, vì thế động tác của cậu có chút vụng về.
Tìm một cái nồi để đun nước, rồi khi đổ nước vào ly, nó còn suýt chút nữa làm bỏng cả bản thân.
Nhưng 1551 chẳng bận tâm, chỉ cần thấy gói thuốc cảm hoà tan trong ly không bị văng ra, hai lúm đồng tiền bên má của cậu cũng đã hiện rõ.
Cảm giác thành tựu đến thật dễ dàng.
Sau một lúc lâu, ly thuốc cảm đen sì cuối cùng cũng được pha xong.
1551 lập tức bưng nó đi lên lầu.
Cậu quá căng thẳng khi rời khỏi phòng nên không hề nhận ra rằng, chỉ hai giây sau khi cậu đi, người đàn ông trên giường vốn đang nhắm mắt ngủ đã chậm rãi mở mắt ra.
Đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn cánh cửa vừa khép lại, trong đáy mắt gợn lên tầng tầng sóng nước.
Đợi đến khi tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, người đàn ông mới lại nhắm mắt.
Bên tai truyền đến tiếng cửa phòng được đẩy vào lần nữa.
Có thứ gì đó được đặt bên cạnh giường, cùng với tiếng bút cọ xát trên giấy sột soạt.
Một lát sau, âm thanh viết chữ biến mất, thay vào đó là tiếng 1551 thở phào nhẹ nhõm.
Hoàn thành được việc mà mình vẫn muốn làm, 1551 trở nên vui vẻ rõ rệt, lúm đồng tiền lập tức sáng rỡ.
Thời gian vừa đúng, sau khi cậu hoàn thành hàng loạt sự việc này, đồng hồ đếm ngược đã hết, trở về con số 0, ánh sáng trắng lại khẽ lóe lên, đường nối thông hai thế giới được mở ra.
1551 bị cưỡng chế đưa trở lại không để ý, phía sau lưng cậu, người đàn ông lẽ ra đang nhắm mắt, không biết từ lúc nào đã mở ra đôi mắt thâm sâu không thấy đáy, bên trong sáng tỏ không một chút buồn ngủ.
Cố Trầm Chu chỉ nhìn thấy bóng lưng mảnh khảnh của thiếu niên, trong nháy mắt đã rời khỏi thế giới của hắn.