Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT HOÀN] Mạnh mẽ công thủ

[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 78. Rắc rối trong khách sạn


05/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

"Cho nên, trong lòng em tôi đã từ trên trời rơi xuống rồi."

Nhiếp Xuyên chớp mắt một cái, sau đó nhoẻn miệng cười.

Cậu dùng vai huých đối phương một cái: "Cho nên nói, anh rất quan tâm đến địa vị của mình trong lòng em chứ gì?"

Reese không trả lời, lái xe đi.

"Thực ra em rất cảm kích Ceston Lind."

Nhiếp Xuyên nghếch cằm nói.

"Cảm kích cậu ta cái gì?"

"Đương nhiên là cảm kích vì anh ta trở thành đối thủ của anh.

Nếu không phải anh ta có thể phá ngang cú layup ngược giữa của anh, có khi anh đã sớm không còn hứng thú gì với bóng rổ nữa rồi.

Như vậy, em với anh sẽ không gặp được này, phải không nào?"

Nhiếp Xuyên nhắm mắt lại, trong đầu vẫn là hình ảnh cú Slam dunk so với mặt trời còn nóng bỏng hơn khi cậu lần đầu gặp Reese.

"Với cả, một mình anh đánh bại Ceston thì nhàm chán biết bao.

Vẫn nên là hai người chúng ta cùng nhau đánh bại anh ta đi?"

Nhiếp Xuyên vươn tay ra với Reese.

Xe dừng đèn đỏ ở ngã tư, Reese cũng vươn tay ra, bắt tay với Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên cực kỳ trịnh trọng nói: "Chúng ta sẽ khiến Ceston biết được là, một cộng một cũng có thể lớn hơn hai."

"Em đang cổ vũ bạn học mẫu giáo đấy à?"

Reese trả lời.

Nhiếp Xuyên mím môi cười, cậu biết Reese nhất định là cảm động rồi.

Trong một giây trước khi đèn đỏ chuyển sang xanh, Reese đột nhiên nghiêng người sang, hôn lên khóe môi Nhiếp Xuyên.

Cái này hoàn toàn không giống với nụ hôn lúc thường, luôn lưu luyến không muốn rời, cũng không có cách nào kiềm chế mọi khi, nó chỉ như chuồn chuồn lướt nước, vọt qua rất nhanh.

Nhưng Nhiếp Xuyên lại có thể cảm giác được sự rung động của Reese trong một chớp mắt ấy.

Mùa giải vẫn tiếp tục diễn ra, DK thế như chẻ tre, duy trì chuỗi thành tích toàn thắng trong khu vực, có thể nói là đã nắm chắc một vé tiến vào vòng bảng – bốn mươi sáu đội rồi.

Huấn luyện viên Gordon cũng buông lỏng hơn, cho Chuck và Peter có nhiều cơ hội vào sân thay thế đội hình chủ lực hơn, đồng thời càng thêm thiên về hướng dẫn phương pháp thực hành chiến thuật toàn đội.

Vào một ngày cuối tuần nào đó, Nhiếp Xuyên đột nhiên cầm điện thoại, bò đến bên cạnh Reese: "Xem này!

Cuối tuần này AZU sẽ đấu với một đội năm ngoái cũng tiến vào vòng loại chung kết đấy!

Em muốn đi xem!"

Reese liếc nhìn một cái: "Được."

"A?

Cứ thế thôi hả?

Chúng ta đi kiểu gì giờ?

Ngồi tàu hỏa à?"

Nhiếp Xuyên bắt đầu nhẩm tính chi phí ở trong đầu.

Vốn là đến phòng tập thể hình tập máy cũng đã ngốn mất một mớ của cậu rồi, thêm nữa là cậu không có thời gian đi làm thêm, cho nên Nhiếp Xuyên căn bản không tiết kiệm được mấy tiền.

Reese vươn tay xoa xoa đầu Nhiếp Xuyên, nói: "Chúng ta lái xe đi."

"Hả?

Như thế phải lái xe lâu lắm đúng không?"

"Đi đường cao tốc xuyên Mỹ [1], mất khoảng hai tiếng.

Thi đấu diễn ra vào chiều thứ bảy, chúng ta có thể xin huấn luyện viên Gordon nghỉ một ngày, chiều thứ sáu xuất phát."

"Quá tốt luôn!

Em muốn đi mua đồ ăn vặt!

Anh thích ăn cái gì?"

Nhiếp Xuyên ghé đầu mình lại sát chỗ Reese.

"Tôi thích ăn gì, em không biết à?"

Nhiếp Xuyên nhún nhún vai: "Em chỉ biết anh không thích ăn gì thôi."

Em thích đồ ngọt, trùng hợp anh lại không thích mấy món đó.

"Tôi thích ăn em."

Chóp mũi Reese cọ lên má Nhiếp Xuyên, ngay lúc chuẩn bị hôn lên...

Nhiếp Xuyên đạp đối phương một cước, đang muốn bò về địa bàn của mình, thì lại bị Reese tóm lại.

Mặc dù nói là hai người ghép giường lại với nhau rồi, nhưng Nhiếp Xuyên cứ luôn cảm thấy phạm vi hoạt động của họ luôn hạn chế ở trên phần giường của Reese, lần nào cậu bò qua đó xong cũng bị ôm chặt lấy.

"A!

Đúng rồi!

Lễ giáng sinh sắp đến!

Carlo mời em tham gia tiệc Noel!

Nghe nói hôm đó sẽ có nhiều hoạt động thú vị lắm!"

"Đừng đi."

Reese một tay cầm sách, tay kia thì lúc có lúc không xoa xoa đỉnh đầu Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên đập tay của anh xuống.

Làm cái trò gì đây, em có phải thú cưng anh nuôi đâu.

"Sao lại không được đi?"

"Em không nhớ lần trước Carlo chọn áo da cho em, về em bị dị ứng hả?"

Nhắc đến chuyện này, mặt Nhiếp Xuyên nóng như thiêu.

Cậu nhớ tối hôm đó, cậu chính là bị Reese ép phải thổ lộ.

"Tiệc Noel đâu cần mặc áo da đâu..."

Nhiếp Xuyên vừa nghĩ linh tinh, vừa nhỏ giọng thầm thì, "Hơn nữa em mà không đi, Carlo sẽ không mời cô gái anh ta thích tới đó được."

"Cái đó thì mắc mớ gì đến em?"

"Bởi vì cô nàng anh ta thích là thành viên trong fanclub của em, em mà không đi, cô ấy cũng sẽ không đi."

"Em có fanclub à?"

Reese buông quyển sách trong tay xuống.

"Có chứ!

Chỉ là quy mô nhỏ xíu à, không lớn như fanclub của anh!

Hơn nữa thành viên hầu hết đều là du học sinh Trung Quốc."

"Ngủ đi."

Reese tắt đèn đi.

Nhiếp Xuyên tỏ ra rất thất vọng, cậu còn chưa kịp khoe với Reese áo phông đồng phục mà fanclub của cậu thiết kế riêng nữa!

Mà thôi, không khoe ra vẫn hơn, có khi khoe xong lại bị Reese nói là ngốc nghếch.

Sáng thứ sáu, Nhiếp Xuyên vừa mới tan học, đã nhận được gói đồ ăn vặt do fanclub của mình đưa tặng.

"Nghe nói cậu thích nhất là sô cô la, cho nên bọn tôi chọn toàn loại có vị sô cô la đó!"

"Cám ơn!"

Nhiếp Xuyên nghe mà mở cờ trong bụng.

"Còn cả một ít đồ ăn vặt Trung Quốc nữa, đều là bọn tôi đến phố người Hoa chọn cho cậu đấy, còn có vài cái mà mấy chị em trong nhóm mang từ trong nước tới!"

"Thật sự rất cảm ơn mọi người!"

Nhiếp Xuyên cho mấy cô nàng một cái ôm gấu.

Carlo đứng cách đó không xa, lộ ra vẻ mặt khó hiểu: "Trước kia hầu như không có cô nàng nào chú ý đến Allen, mà bây giờ, hình như đột nhiên có rất nhiều người yêu thích cậu ấy nhỉ?"

Ewing nhai kẹo cao su, khoác ba lô đi lướt qua người Carlo: "Bởi vì Allen tự tin hơn trước, kỹ thuật chơi bóng ngày càng tuyệt vời hơn.

Hơn nữa cậu ấy tự có sức hấp dẫn của riêng mình, loại hấp dẫn này, ông có muốn học cũng không học được đâu."

Reese thì lại đứng trên bậc thang, lạnh lẽo nhìn Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên hớn hở ôm bọc đồ ăn vặt trở lại: "Ewing!

Có nhiều đồ ngon lắm!

Cùng chia nhau nào!"

"Ơ này, Allen, sao cậu không nói sẽ chia cho cả anh nữa?"

Carlo bất mãn hỏi.

"Anh chả biết thưởng thức vẻ đẹp của đồ ăn vặt, đây không phải là làm lãng phí tấm lòng của người khác sao?"

Carlo lại hỏi: "Vậy chuyện bữa tiệc đêm Noel cậu đã nói với mấy cô ấy chưa?"

"Nói rồi, mấy cô ấy cũng rất thích, nói là sẽ tham gia.

Nhưng mà Carlo, anh không được làm ra chuyện gì khiến tôi mất mặt đâu đấy."

Nhiếp Xuyên trịnh trọng nói.

"Biết rồi, cám ơn cậu!

Allen!"

Carlo bắn cho Nhiếp Xuyên một cái hôn gió.

Nhiếp Xuyên đi đến bên cạnh Reese, bóc một gói đậu phụ cá đưa đến trước mặt anh: "Đây là món là em thích ăn nhất chỉ sau có sô cô la thôi đấy!

Không phải món ngọt đâu, anh có muốn nếm thử không?"

"Tôi không ăn đồ chế biến sẵn."

Reese xoay người, "Đi, chúng ta đi AZU."

Nhiếp Xuyên gãi gãi đầu, cậu thấy hình như Reese có vẻ không được vui cho lắm thì phải?

Lái xe ra khỏi trường học, hai người đi lên cao tốc.

Phong cảnh xung quanh bắt đầu trở nên giống hệt nhau.

Mà Reese cũng đang bật một kênh radio về tài chính kinh tế nào đó, không được bao lâu, Nhiếp Xuyên đã ngáp ngắn ngáp dài.

Túi rác dưới chân Nhiếp Xuyên đều là vỏ bọc đồ ăn vặt đã bị cậu giải quyết, từ lúc lên xe Nhiếp Xuyên ăn không ngừng mồm, mà Reese thì ngoài uống nước ra không đụng đến một miếng đồ ăn nào.

"Chỉ còn một miếng đậu phụ cá cuối cùng thôi, anh thật sự không muốn ăn thử à?"

Nói thế nào thì đây cũng là món ăn vặt mà cậu nhiệt liệt đề cử mà, Reese chẳng nể mặt chút nào cả.

Nhiếp Xuyên nâng miếng cá ở đó tận năm giây, ngay lúc cậu sắp từ bỏ hạ nó xuống, thì Reese lấy qua, đặt ở trên miệng, hàm răng cắn lấy góc vỏ bọc, hơi quay đầu, xé lớp nilon bao bên ngoài, sau đó đẩy miếng đậu phụ cá bên trong ra.

Nhiếp Xuyên nhìn mà nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.

Bởi vì cậu đột nhiên nhớ đến quảng cáo Durex mà một nam diễn viên từng quay, động tác đó gần như y xì kệt với động tác của Reese.

Chỉ có điều, quảng cáo người ta cố tình quay chậm hơn, tạo bầu không khí ám muội, mà Reese là kiểu gợi cảm trời sinh.

Reese hơi nghiêng người sang, vứt vỏ giấy gói vào trong túi rác để dưới chân Nhiếp Xuyên.

Trong nháy mắt khi mu bàn tay anh cọ qua quần bò của Nhiếp Xuyên, cậu quả thực muốn bốc cháy luôn.

"Em làm sao vậy?"

Reese hỏi.

"Không...

Không có gì, em muốn đi vệ sinh!"

Nhiếp Xuyên tìm bừa một cái lý do sứt sẹo.

"Vậy nhịn thêm một lát, đi khoảng hai mươi phút nữa sẽ có một khách sạn nhỏ, có thể vào ngủ một giấc rồi đi tiếp."

Reese nhìn ra Nhiếp Xuyên buồn ngủ díp cả mắt rồi.

"Được!"

Vì khách sạn này là trạm nghỉ chân trên đường cao tốc, cho nên chắc chắn là sẽ không được thoải mái tiện nghi như những khách sạn bình thường.

Giường ở đây rất nhỏ, ga trải giường cũng đã cũ, nhưng được cái khá sạch sẽ.

Nhiếp Xuyên nằm úp sấp xuống giường bắt đầu nghịch điện thoại.

Reese ngồi xuống cạnh giường của cậu, vỗ vỗ lưng cậu một cái: "Đừng nghịch nữa, lát nữa chúng ta còn phải đi tiếp.

"Được rồi, được rồi!"

Nhiếp Xuyên miệng thì nói vậy, nhưng mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại.

Reese cúi người, nhìn vào màn hình điện thoại của Nhiếp Xuyên, đọc nội dung bên trên ra: "Reese trói cổ tay Allen lại, kéo nó lên, buộc chặt vào đầu giường..."

"Này, anh làm gì vậy!"

Nhiếp Xuyên vội vàng tắt màn hình điện thoại đi, cậu lật người lại, trừng mắt lườm Reese, trong lòng lại chột dạ như vừa bị bắt quả tang đang làm chuyện gì sai trái lắm.

Reese lại như không nhìn thấy phản ứng của Nhiếp Xuyên tiếp tục đọc nốt câu vừa nãy: "Một tay anh khẽ vuốt lên phần tóc rối bời bên tai Nhiếp Xuyên..."

"Thôi được rồi!"

Nhiếp Xuyên dùng vai huých Reese một cái, "Em...

Em chỉ tò mò muốn xem một chút, coi mấy cô ấy viết cái linh tinh lung tung gì thôi!"

Rất hiển nhiên, Reese đã xem qua tiểu thuyết này, hơn nữa còn thuộc luôn rồi.

Anh dùng ngữ điệu dịu dàng nhất đọc ra nội dung khiến người nghe mặt đỏ tim đập.

"...

Cho dù Allen có la hét gào khóc như thế nào, Reese cũng không dừng lại.

Mặt của cậu đỏ ửng lên, nhịp tim cũng đập loạn theo hơi thở của Reese, dần dần, âm thanh phát ra trong cuống họng Allen biến thành những tiếng rên rỉ nhỏ vụn, cậu sống chết quấn quýt lấy anh, thân thể căng chặt như là muốn hút ra toàn bộ của Reese..."

Nhiếp Xuyên bịt kín tai nhắm chặt hai mắt, lùi về phía sau: "Được rồi!

Được rồi!

Đừng đọc nữa mà!"

Hai tay Reese chống ở bên người Nhiếp Xuyên, anh không áp chặt vào, mà vẫn giữ một khoảng cách nhất định với cậu.

Không nghe thấy tiếng Reese nữa, Nhiếp Xuyên hơi hí mắt, lại đối diện với đôi mắt xanh của anh.

"Có muốn thử một lần không?"

Giọng Reese rất nhẹ, Nhiếp Xuyên cảm thấy như không khí cũng đông đặc lại, phổi của cậu không còn hít thở được nữa.

"Thử...

Thử cái gì?"

Trong lòng cậu biết tỏng đối phương đang ám chỉ cái gì, những vẫn không nhịn được hỏi ra miệng.

"Thử một chút xem, nếu tôi thật sự đi vào, em liệu có khóc không, tôi liệu có đau lòng em mà dừng lại không."

Nhiếp Xuyên vội vàng đưa tay muốn đẩy Reese ra, nhưng đối phương lại không xê dịch một chút nào.

"Thử một chút xem, liệu mặt em có đỏ lên không, nhịp tim của em có bị hơi thở của tôi làm cho loạn nhịp hay không?"

Rõ ràng cô nương đó viết văn nghe sến rện kinh khủng, nhưng khi được Reese đọc ra miệng, nó lại mang theo một loại ý vị hoàn toàn khác.

"Tôi muốn nghe tiếng rên rỉ phát ra từ miệng em, nó sẽ là như thế nào, muốn biết khi em quấn chặt lấy tôi, sẽ là như thế nào?"

Hô hấp của Reese phả vào giữa môi Nhiếp Xuyên, cậu có cảm giác như mạch máu trong người mình sắp nổ tung hết một lượt đến nơi, chỉ hận không có kẽ nứt nào để chui vào.

"Liệu em có thực sự chặt đến mức có thể hút ra toàn bộ của tôi?"

Câu này thực sự quá là "Dâm đãng" rồi!

Nhiếp Xuyên chỉ hận không thể đập cho Reese một cú!

"Ngủ!

Anh nói ngủ mà, ngủ hai tiếng!"

Nhiếp Xuyên lăn kềnh xuống giường, quay người đưa lưng lại phía Reese.

Từ khi cậu biết Reese từng có rất nhiều những tưởng tượng "Vượt quá độ tuổi" với cậu, cậu đã biết người này rất nguy hiểm rồi.

Nhưng có nguy hiểm đến mấy, thì đối với Nhiếp Xuyên vẫn có một sức hấp dẫn chết người.

Reese nằm xuống cạnh Nhiếp Xuyên, ôm chặt lấy cậu.

Nhiếp Xuyên cố ý cuộn người lại, muốn đẩy Reese xuống dưới giường, nhưng anh vẫn kiên quyết ôm chặt lấy cậu.

Hai tiếng sau, Nhiếp Xuyến thiếu chút nữa đã mất mạng rồi.

Khi bọn họ tiếp tục lên đường, lúc Nhiếp Xuyên ngồi ở ghế phó lái cứ luôn vặn vẹo không yên, cậu nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm liếc mắt nhìn Reese lấy một cái.

"Tôi chỉ dùng ngón tay mà thôi, em đã ra nhiều như vậy, có vẻ là do bình thường em nhịn quá lâu rồi."

Nhiếp Xuyên đã từng không chỉ một lần thấy ngón tay Reese rất đẹp, nhưng mà giờ nghĩ lại, cậu chỉ thấy vẻ đẹp đó toàn là ác ý thôi!

"Nhưng mà thực sự rất chặt."

"Này!

Anh có thể đừng nói nữa không!"

Nhiếp Xuyên trừng mắt nhìn qua.

Reese không nói nữa, nhưng trong lòng Nhiếp Xuyên cũng chẳng thể bình tĩnh lại.

Nó không ngừng xao động, giống như muốn phá tan trói buộc của thân thể.

Sau gần một tiếng im lặng, Reese lại mở miệng: "Nhưng tôi thực sự rất muốn đi vào."

Mặt Nhiếp Xuyên đỏ bừng như muốn xuất huyết đến nơi vậy: "Em muốn nghỉ chơi với anh."

"Cho dù không lấy được chức vô địch, hoặc là ngay cả vòng bảng toàn quốc cũng không tiến vào được, tôi cũng muốn đi vào em."

Thanh âm của Reese vẫn bình thản y như cũ, hoàn toàn nghe không ra tí dục vọng nào.

Nhưng mà càng như vậy, Nhiếp Xuyên lại càng nhớ rõ xúc cảm của ngón tay Reese, giống như nó vẫn còn đang ở trong thân thể cậu khắp nơi châm lửa, gắt gao bám lấy từng mạch máu trong người cậu, tựa như chỉ một chốc nữa thôi tất cả sẽ nổ tung.

Sau đó là tai họa ngập đầu.

Cậu biết mình căn bản là chạy không thoát.

"Chúng ta không những phải lọt vào vòng bốn mươi sáu đội, còn phải giành được chức vô địch nữa."

Đây là cái duy nhất Nhiếp Xuyên có thể nói.

Còn nữa, cậu thề sẽ không bao giờ tò mò tìm đọc mấy cái tiểu thuyết người ta viết về mình với Reese nữa!

Reese nhất định là đã xem rất nhiều lần, hơn nữa không biết đã ở trong đầu mô phỏng thêm bao nhiêu lần!

Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy sau mông mình nhoi nhói đau!

Hai tiếng sau, bọn họ rốt cuộc cũng đã tới được thành phố của AZU.

Háo hức chờ xem trận đấu giúp Nhiếp Xuyên ở trước mặt Reese đỡ lúng túng hơn nhiều.

Nhưng khiến Nhiếp Xuyên bất ngờ hơn chính là, cậu và Reese lại gặp được Raven trong sảnh khách sạn.

"Oh my God!

Reese, ông thế mà lại ở đây!

Đừng nói là ông cũng đến vì muốn xem AZU thi đấu đấy nhé!"

"Chứ không thì để xem cát vàng với đường cao tốc à?"

Reese hỏi ngược lại.

Tầm mắt Raven rơi lên trên người Nhiếp Xuyên, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Trời ạ!

Cậu nhóc!

Lần trước tôi gặp cậu, cậu mới chỉ cao có tầm đây!

Không ngờ chưa đến một năm, mà cậu cũng phải cao thêm đến 5cm đấy nhỉ?"

Nhiếp Xuyên nghe thế lập tức hớn hở cười, sau đó bị Reese lôi cổ áo xếch qua.

____________________

[1] Cao tốc xuyên Mỹ hay Xa lộ Liên Mỹ la gồm một mạng lưới các con đường dài tới 48.000 km nối từ vịnh Prudhoe, Alaska chạy dọc Bắc Mỹ và Nam Mỹ tới tận Ushuia, Argentina.

Tuyến đường bộ liên tục này, ngoại trừ một đoạn ngắt quãng rừng nhiệt đới dài khoảng 100 km (60 dặm), được gọi là Darien Gap.

Tuyến đường này gần như kết nối tất cả các quốc gia lục địa châu Mỹ trong một hệ thống đường cao tốc.

Theo sách kỷ lục Guinness, đây là tuyến đường bộ dành cho xe cơ giới lưu thông dài nhất thế giới.

(Tôi cũng chả biết có phải là cái đường cao tốc này không nữa, tại vì trong truyện cũng không nói AZU ở đâu cả.)
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 79. Nụ hôn gió của Ceston


06/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

"Chứng minh thư đăng ký phòng."

Reese hất đầu ra hiệu.

Nghĩ đến chuyện Reese làm với mình trong khách sạn ven đường khi nãy, Nhiếp Xuyên cực kỳ muốn được ở phòng đơn một người.

Cứ cảm thấy tối nay nguy hiểm rình rập...

"Này, tối nay cùng nhau ăn một bữa nhé!"

Raven rất nhiệt tình khoác vai Reese.

Reese còn chưa mở miệng nói gì, Nhiếp Xuyên đã nhanh nhảu trả lời: "Được đó!

Cùng ăn đi!"

Lần trước được mục sở thị kỹ thuật chơi bóng của Raven, Nhiếp Xuyên rất muốn tìm cơ hội luận bàn một trận với đối phương.

"Được!

Vậy lát tôi chờ hai người dưới sảnh khách sạn nhé!

Sáu giờ gặp nhau dưới đây thế nào?"

"Không thành vấn đề!"

Khi Nhiếp Xuyên cùng Reese vào trong thang máy rồi, cậu vừa cất thẻ căn cước của mình vào ba lô vừa nói: "Không biết lát nữa ăn gì được nhỉ?

Dọc theo đường đi không thấy có quán ăn nào trông có vẻ ngon cả..."

"Tôi vốn đã đặt bàn trước ở một nhà hàng hai sao Michelin rồi, nhưng chỉ đặt bàn cho hai người."

"Há?"

"Nếu em đồng ý đi ăn với Raven rồi, vậy chỉ đành hủy bàn thôi."

Thang máy mở ra, Reese đi ra ngoài trước.

Nhiếp Xuyên đuổi theo sau: "Anh đặt bàn rồi mà sao không nói sớm!"

"Lúc em đồng ý ăn tối với Raven, em cũng có nói với tôi trước đâu."

Reese không thèm quay đầu lại.

Nhiếp Xuyên cảm nhận được, Reese hình như đang giận.

Quan trọng nhất là, Nhiếp Xuyên cũng muốn ăn thử món ngon của nhà hàng sao Michelin!

"Nếu không...

Em hẹn lại Raven, bảo chờ mai xem trận đấu của AZU xong, lại cùng nhau ăn cơm?"

Reese mở cửa phòng ra, đi vào, bắt đầu sắp xếp tủ quần áo giống như mọi khi, vẫn không thèm quay đầu lại nhìn Nhiếp Xuyên: "Dựa theo kinh nghiệm của tôi, xem Ceston Lind chơi bóng xong, em sẽ không còn muốn ăn gì nữa."

"..."

Nhiếp Xuyên cúi đầu xuống, bĩu môi.

Cậu hiểu ý Reese là gì.

Xem một trận đấu trực tiếp sẽ khiến Nhiếp Xuyên cảm nhận được sâu sắc hơn về thực lực của Ceston.

Đồng thời nó cũng sẽ mang đến cho Nhiếp Xuyên áp lực tương đương.

Trầm mặc độ vài giây, Reese xoay người lại, khoanh tay nhìn Nhiếp Xuyên: "Tôi có một tin tốt và một tin xấu, em muốn nghe cái nào trước?"

"Tin xấu đi."

"Thành phố này không có nhà hàng hai sao Michelin."

"Cái gì?

Anh gạt em!"

Nhiếp Xuyên đứng bật dậy.

"Ai kêu em tùy tiện nhận lời cùng ăn tối với người khác?

Tôi vốn định nói sẽ dẫn em đi ăn đồ nướng của nhà này rất ngon."

"Vậy tin tốt là gì?"

"Tin tốt đương nhiên chính là em có thể cùng ăn tối với Raven."

Nhiếp Xuyên thực sự rất muốn tẩn cho Reese một trận.

Mười mấy giây sau, Nhiếp Xuyên mới ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng: "Tại sao phòng này lại chỉ có một cái giường?"

"Bởi vì đây là phòng giường đôi."

"Nhưng không phải chúng ta nên ở phòng tiêu chuẩn hai giường đơn sao?"

"Tại sao?"

Reese hỏi ngược lại.

Nhiếp Xuyên bỗng nhiên không còn gì để nói!

Thực ra từ sau khi Reese đẩy hai cái giường trong ký túc xá sát lại với nhau thì họ cũng không khác gì đang ngủ giường đôi, nhưng mà vừa nghĩ đến ngón tay của Reese lúc ở trên đường...

Nhiếp Xuyên lập tức thấy nhoi nhói.

"Đi.

Raven không kiên nhẫn như trong tưởng tượng của em đâu."

Ba người bọn họ đi ăn ở nhà hàng đồ nướng mà ban đầu Reese định dẫn Nhiếp Xuyên đến ăn.

Reese rất ít nói, Nhiếp Xuyên thì hỏi Raven rất nhiều chuyện liên quan đến Ceston.

Raven giảng giải rất cặn kẽ cho Nhiếp Xuyên về đặc điểm kỹ thuật chơi bóng của Ceston, từ nhảy ném, đến tốc độ, đến khả năng khống chế bóng rồi lại đến năng lực ghi bàn.

Nghe xong, Nhiếp Xuyên đành phải cho ra một cái kết luận, đó chính là Ceston hoàn toàn không có khuyết điểm.

Vì vậy, suốt cả buổi tối, Nhiếp Xuyên đều háo hức mong đến trận đấu ngày mai.

Cậu ngồi dựa vào đầu giường trong phòng khách sạn, lướt xem những bài báo và tin tức viết về Ceston Lind, còn cả một ít chuyên mục đánh giá của báo thể thao nữa.

Mãi đến khi Reese rút điện thoại ra khỏi tay cậu: "Ngủ."

Nhiếp Xuyên không lấy lại điện thoại của mình, mà tiếp tục đắm chìm trong những tin tức vừa mới xem được: "Theo phóng viên thể thao đánh giá, năng lực nhảy ném của Ceston Lind thế mà còn cao hơn cả anh nữa!

Còn cả khả năng không chế bóng của anh ta, được xưng là hậu vệ số một trong giải đấu!

Nhưng năng lực ghi điểm của anh ta lại còn vượt qua cả tiền phong hàng ngoài của AZU chứ!

Năm ngoái lúc AZU đấu với CBU của Owen, Ceston đã hoàn toàn đột phá được hàng phòng thủ của Owen, ghi được những mười hai điểm!

Trời ạ!

Thật là đỉnh!"

Reese đột nhiên túm lấy vai Nhiếp Xuyên, ấn cậu lên gối: "Cho nên?

Em có muốn đi thổ lộ với cậu ta không?"

Nhiếp Xuyên nhìn vào mắt Reese, đột nhiên hiểu ra, cậu nhoẻn miệng cười: "Anh có phải đang ghen không vậy?"

Reese không trả lời Nhiếp Xuyên mà trực tiếp đè xuống, hôn cho Nhiếp Xuyên đầu váng mắt hoa.

Kết quả tối hôm đó, lăn lộn mãi đến hai giờ sáng, Nhiếp Xuyên mới đi ngủ.

Sáng hôm sau, Nhiếp Xuyên phải được Reese lôi từ trên giường dậy mới tỉnh được.

"Em còn không dậy, trận đấu của AZU sẽ xong luôn đấy."

Reese vừa nói thể, đôi mắt Nhiếp Xuyên đã lập tức mở ra, cậu vươn người xuống giường, vọt vào phòng rửa tay, bình thường cũng không thấy cậu nhanh nhẹn như thế bao giờ.

Lúc bọn họ đến nơi, trong sân thi đấu bóng rổ của AZU đã vô cùng náo nhiệt rồi, trên mặt fan bóng rổ vẽ đủ các loại màu sắc, fanclub của Ceston cũng rất đông đảo, bọn họ thống nhất mặc áo phông màu đỏ phối trắng, bên trên còn in cả tên của Ceston, đang hò hét cổ vũ theo từng nhịp.

Raven đã tới từ sớm, chiếm giúp họ hai ghế ngồi ở hàng trước, điều này khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy bữa tối hôm qua mời người này ăn đồ nướng thực sự là không uổng phí.

Trận đấu sắp bắt đầu, nhưng khi đội hình vào sân của AZU được công bố, Nhiếp Xuyên thực sự thấy thất vọng vô cùng, bởi vì Ceston không nằm trong số đó.

"Hey, cậu làm cái biểu tình gì đây?

Cho dù không có Ceston, thực lực của những thành viên khác trong AZU cũng tuyệt đối không phải dạng vừa đâu."

Raven búng tay cái tách trước mặt Nhiếp Xuyên, sau đó bắt đầu giới thiệu cho cậu, "Nhìn thấy cái người gầy tong teo mà trên mặt có nhiều tàn nhang kia không?"

"Thấy rồi."

Nhiếp Xuyên nhớ, lần trước lúc Ceston đến xem DK thi đấu, cậu trai này cũng đứng xem bên cạnh anh ta.

"Tên của cậu ta là Ben Robbins, ngoài Ceston, là tay săn bàn số hai của AZU.

Nhiếp Xuyên ngớ ra, thoạt nhìn Ben Robbins không phải người có sức chiến đấu quá mạnh, trong số tất cả những cầu thủ khác trong đội, cậu ta trông rất mảnh khảnh, càng giống một người mẫu chuyên chụp ảnh tạp chí hơn là một vận động viên bóng rổ, thực sự là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được.

"Độ chính xác khi ném bóng ba điểm của cậu ta phải gọi là thần sầu, thường thường trong tình huống mất cân bằng cậu ta vẫn có thể ném bóng vào rổ, còn được thêm một cú ném phạt nữa, là đối tượng chiêu mộ của rất nhiều đội bóng NBA."

" Vậy thực lực của cậu ta so với Ewing của đội chúng tôi thì sao?"

"Nói thế này với cậu nhé, ngoại trừ khả năng ném bóng ghi điểm, khả năng khống chế bóng của Ben Robbins cũng hoàn toàn không thua kém Connor."

Nhiếp Xuyên bắt đầu thấy căng thẳng, một cầu thủ có khả năng ghi bàn thiện nghệ từ vòng ngoài, lại có cả năng lực kiểm soát bóng tốt nữa, thực sự rất đáng sợ.

"Thấy cái người to con kia không?

Cậu ta là trung phong của AZU – Kroll.

Được xưng tụng là vua bảng rổ.

Ở dưới rổ, không cần biết là phòng thủ hay ghi bàn, cậu ta đều rất mạnh.

Nhiếp Xuyên bắt đầu ở trong lòng âm thầm tính toán xem liệu Black Mount có so được với Kroll không.

"Còn cái cậu cao tầm 1m85 kia chính là tiền phong hàng ngoài mà AZU mới tuyển vào đội năm nay – Dane, thực lực cụ thể thế nào thì còn cần nghiên cứu thêm.

Nhưng mà, có thể được tuyển vào AZU, cậu ta chắc chắn không phải hạng xoàng đâu."

Trọng tài thổi còi ra hiệu trận đấu bắt đầu, Nhiếp Xuyên siết chặt nắm đấm, thời điểm so sánh khả năng bộc phát của trung phong đã đến.

Trong một khắc, khi trung phong Kroll của AZU nhảy lên kia, mắt Nhiếp Xuyên cũng chằm chằm nhìn theo.

Quả thực là mạnh như lấp sông bạt núi!

Dường như tầm mắt của tất cả mọi người đều bị Kroll mang đến điểm cao nhất kia.

Sau đó Ben Robbins đón được bóng, cậu ta dẫn bóng vượt qua hai người đang phòng thủ mình, trong nháy mắt đã đi đến vạch ba điểm.

Dưới góc độ chuyên môn, động tác lừa bóng qua người của Ben Robbins thực sự rất trôi chảy tự nhiên, không có quá nhiều động tác hoa mỹ, nhưng rất nhanh gọn dứt khoát, trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài khá mềm mại của cậu ta.

Mà một giây khi cậu ta nhảy lấy đà, tầm mắt Nhiếp Xuyên cũng vô thức đi theo, thật sự chưa từng thấy tư thế trên không nào xinh đẹp như vậy, khi ra tay cũng rất thong dong ổn định, cầu thủ đội đối phương chạy lại phòng thủ hoàn toàn không làm gì được.

"Đây chính là cú ném ba điểm của Ben Robbins, không bao giờ do dự."

Raven nói.

Nhiếp Xuyên vô thức mô phỏng lại trong đầu, nếu người phòng thủ Ben Robbins là cậu, vậy cậu nên làm như thế nào: Chính là nhất định phải ngăn cản lại được trước khi cậu ta ra tay ném bóng.

Độ cao khi Ben nhảy lấy đà ném ba điểm, cao hơn so với những cầu thủ khác không ít, hơn nữa chiều cao của cậu ta vốn có ưu thế hơn Nhiếp Xuyên, một khi cậu ta đã đưa bóng qua đỉnh đầu, Nhiếp Xuyên biết mình sẽ rất khó có cơ hội ngăn đối phương lại.

Thực lực đối thủ của AZU trong trận này cũng không tầm thường.

Cho dù vừa mới mở màn ba giây đã để Ben Robbins lấy được ba điểm, nhưng họ vẫn vững vàng triển khai phản công, nhìn có vẻ như chậm rãi nhưng lại có thể ở thời điểm không ai ngờ tới đẩy nhanh nhịp điệu tấn công, trong năm phút đầu tiên của hiệp một chênh lệch điểm số của họ với AZU luôn được duy trì ở khoảng cách bốn điểm.

Thế nhưng chênh lệch này rất nhanh đã bị tiền phong hàng ngoài của AZU – Dane phá vỡ.

Cậu ta liên tục vượt qua người, sau đó dùng một động tác giả đánh lừa trung phong của đối phương đang phòng thủ dưới rổ, làm một cú lên rổ trái tay, trong nháy mắt khiến bầu không khí sôi trào.

Hơn nữa, nếu Nhiếp Xuyên không nhìn lầm, chỉ trong một chớp mắt, cái tên này đã thực hiện thành công động tác đổi tay giữ bóng ở trên không, nếu là người bình thường sẽ không thể thay đổi tư thế nhanh chóng rồi lên rổ một cách hoàn mỹ như vậy, lực eo của cậu ta thực sự quá lợi hại.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi.

Xem ra năng lực cá nhân của mỗi cầu thủ AZU đều rất mạnh.

"Nếu trận đấu cứ diễn ra theo đà này, Ceston quả thực không cần phải ra sân."

Raven nhún nhún vai.

Mà kể cả khi Ceston không ra sân, Nhiếp Xuyên cũng không nghĩ chuyến này mình đến uổng công.

Nếu không tới, cậu căn bản không thể cảm nhận được chính xác thực lực của hậu vệ ghi điểm – Ben Robbins, trung phong – Kroll, cùng với tiền phong hàng ngoài – Dane.

Chỉ cần ba người họ, Nhiếp Xuyên cũng phải thẳng thắn thừa nhận, DK sẽ phải chơi một trận rất vất vả.

Cậu vô thức nhìn về phía Reese đang ngồi bên cạnh, Reese chỉ yên lặng theo dõi trận đấu, trên mặt không có bất cứ một chút biểu tình dư thừa nào.

AZU đơn phương nghiền ép đối thủ, ép họ phải tiêu hao một lượng lớn thể lực, sau đó không ngừng ghi điểm, khả năng thực hành chiến thuật của họ cũng vô cùng mạnh.

Khi hiệp thi đấu đầu tiên kết thúc, AZU đã kéo giãn chênh lệch điểm lên hai con số, mà đối thủ của họ cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

"Ai...

Cảm giác hôm nay đi uổng công rồi, Ceston sẽ không ra sân."

Raven vỗ trán, "Nhưng mà cũng đành thôi, đối thủ có thể khiến AZU phải toàn lực ứng phó cũng chỉ có mấy đội thôi."

"Là mấy đội nào?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"Đương nhiên là KSU của tôi, CBU của Owen Whishaw, UFR của Relvin."

"Chỉ có mấy đội này?"

Lông mày Nhiếp Xuyên dựng ngược lên.

"Không thì còn đội nào nữa?"

Raven hỏi ngược lại.

Nhiếp Xuyên đột nhiên phát cáu mà không biết làm thế nào: "Còn có DK của chúng tôi nữa!"

Raven mỉm cười: "Ồ, đúng vậy, còn có DK nữa."

Trả lời y như là đang bố thí vậy.

"Raven, tôi nhớ ở vòng ba mươi hai đội, KSU đã bị DK loại bỏ, đúng không?"

Giọng Reese vang lên.

Raven dường như không nghe thấy gì, chống cằm nhìn Ceston đang đút tay trong túi ngồi ở trên ghế, cùng Ben Robbins nói chuyện.

Sau đó, khi anh ta ngẩng đầu lên thì thấy bọn Nhiếp Xuyên.

Anh ta khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhàn nhạt, nhìn rất có phong độ, nhưng Nhiếp Xuyên lại có thể cảm nhận được sự tự tin ẩn trong đó.

Hiệp thi đấu thứ hai bắt đầu, Ben Robbins phát huy càng lúc càng dũng mãnh, mà về phương diện tốc độ, Dane cũng không ngừng đẩy nó lên cao hơn, cú slam dunk của Kroll lại càng thêm chấn động, Nhiếp Xuyên cũng thấy đối thủ của họ không cần thiết phải giãy giụa nữa.

Chênh lệch điểm số đã lên đến mười lăm điểm.

Đúng lúc đó, điện thoại của Reese vang lên, mà Nhiếp Xuyên chú ý thấy Ceston đang ngồi cùng huấn luyện viên của mình ở phía dưới cũng đang cầm điện thoại, nhìn về phía Reese.

"Có vẻ ngồi ở đây để hoan nghênh khách nơi xa đến thì rất không có thành ý."

Reese không nói gì.

Lúc này, huấn luyện viên của AZU đột nhiên ra hiệu xin tạm dừng trận đấu.

Ceston từ đầu đến cuối vẫn ngồi trên ghế dự bị cởi áo khoác ra, chậm rãi đứng dậy.

Toàn trường không hẹn mà cùng hò hét điên cuồng, trận thế như này cho dù có xem video thi đấu giải NBA, Nhiếp Xuyên cũng chưa từng nhìn thấy.

Mà Ben Robbins, Dane, cùng Kroll, toàn bộ đều bị đổi ra sân.

Ceston đập tay với Ben, đi vào.

"Ây...

Cái tên Ceston này vẫn ngông cuồng y như vậy."

Raven không nhịn được nói.

Nhiếp Xuyên đột nhiên thấy căng thẳng, mặc dù đang hơn đối phương mười lăm điểm, nhưng đội hình bây giờ của AZU chính là muốn dùng sức của một mình Ceston để vượt qua đối thủ.

Đương nhiên đội hình dự bị của AZU cũng không thể khinh thường được.

Ceston yên tĩnh đứng ở trên sân, dù cho trận đấu đã tiếp tục thì vẫn có vẻ như không có ý định di chuyển.

Thái độ lười biếng như vậy đã chọc giận phía đối thủ.

Tốc độ chuyền bóng của họ càng nhanh hơn, tiền phong hàng ngoài dẫn bóng xông đến khu cấm địa của AZU, xung quanh đều là đồng đội đến tiếp viện cho cậu ta.

Ngay lúc đó, Ceston di chuyển, chỉ trong có một tích tắc mà thôi, anh ta đã vọt đến bên người đối phương, tốc độ như vậy khiến Nhiếp Xuyên thiếu chút nữa đã đứng bật dậy khỏi ghế.

Anh ta nghiêng người sang ngang, đối thủ đã nhảy lấy đà chuẩn bị ném rồ, nhưng tay Ceston lại vụt qua đỉnh đầu đối phương, quả bóng cứ như vậy bị cướp mất.

Lúc Ceston tiếp đất cũng không hề lung lay một chút nào, trực tiếp dẫn bóng phản công, nhanh đến nỗi bỏ xa đối thủ một đoạn dài, tốc độ như xé gió vậy.

Một cú úp rổ khiến toàn tường sôi trào.

Hô hấp của Nhiếp Xuyên nghẹn trong cổ, tốc độ cùng khả năng giữ cân bằng trên không của Ceston thực sự làm người ta phải líu lưỡi.

Mà đây chỉ mới là bắt đầu.

Tiếp đất xong, anh ta nhìn về phía Reese, nở một nụ cười nhàm nhạt, ngón tay đặt lên môi sau đó đưa ra ngoài.

Nhiếp Xuyên cau mày, sao cậu có cảm giác như đối phương vừa hôn gió ý nhỉ?

"Ố ồ, Allen, hình như Ceston hôn gió với cậu kìa?"

Raven ở bên cạnh nói.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 80. Đối thủ mạnh nhất của tôi


06/08/2021

Edit: Nhật Nhật (wattpad: @yuukute)

...

"Làm gì có chuyện đó!

Tôi với Ceston còn chưa từng nói câu nào với nhau!"

Hai giây sau, Nhiếp Xuyên mới phản ứng lại, nghiêng người nhìn Reese ở bên cạnh.

Bởi vì Nhiếp Xuyên nhớ rõ, sau khi làm cái hôn gió kia xong, Ceston còn nhếch môi cười, đối tượng hôn gió của anh ta là Reese!

Nhiếp Xuyên còn chưa kịp cau mày, thì trong nháy mắt, trên sân lại đã tiến vào một đợt tấn công mới khiến người ta hồi hộp nín cả thở.

Ceston dẫn bóng lao về phía trước, ngay cả đồng đội của mình cũng bị anh ta bỏ xa lại phía sau.

Không còn nghi ngờ gì nữa, ngoại trừ tiền phong hàng ngoài Dane có tốc độ như vậy, cùng với Ben Robbins ở tuyến ngoài có năng lực tiếp ứng cho anh ta, thì thực lực đội hình dự bị được thay vào sân lúc này kém Ceston một đoạn dài.

Ceston nhảy lên rổ, khoảnh khắc anh ta nhảy lấy đà, bắp thịt ở chăn căng lên, tựa hồ muốn xông phá giới hạn tầm mắt của người nhìn.

Ba cầu thủ phòng thủ anh ta cùng nhảy lên, phong tỏa, không cho Ceston có không gian để lên rổ.

Nhưng Ceston lại ở trên không xoay người một cái, cùng lúc đó nâng bóng, từ giữa khe ở của hai cầu thủ đội đối phương đưa bóng ra.

Lực eo siêu mạnh của anh ta giúp bản thân có thể tiếp tục di chuyển về phía trước, lực tay không hề giảm bớt, đưa bóng úp vào trong rổ.

Toàn bộ sân bóng đều chấn động!

Nhiếp Xuyên trợn to hai mắt, trong đầu toàn là cú úp rổ kia của Ceston, khán giả trong sân điên cuồng vỗ tay.

Ánh đèn flash của phóng viên thể thao cũng không ngừng lóe lên.

"Ôi Chúa ơi!

Đây là màn trình diễn mà chỉ có những ngôi sao bóng rổ hàng đầu của NBA mới có thể làm được."

Tâm trạng Nhiếp Xuyên không tài nào bình tĩnh lại được, cậu nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Ceston.

Tuy đều là hậu vệ dẫn bóng, nhưng Ceston đã làm mờ đi ranh giới giữa hậu vệ và tiền phong, ở trong tình huống bị đối thủ phong ngự sát sao mà vẫn có thể thoải mái ghi điểm, kỹ thuật không chỉ toàn diện, mà còn rất tinh tế.

Cho dù các đội mạnh trong giải đấu đều là ngọa hổ tàng long, thì thực sự có mấy người có thể ngăn lại Ceston chứ?

Mà pha bóng kia của Ceston, đã hoàn toàn khiến đội đối thủ suy sụp, phòng thủ không được chặt chẽ nữa, thậm chí chỉ cần là Ceston giữ bóng, bọn họ đã cảm thấy hốt hoảng rồi.

Nhiếp Xuyên không nhịn được nghĩ, nếu cậu trở thành đối thủ của Ceston, đứng trước mặt anh ta, có thể tưởng tượng được áp lực phải chịu sẽ kinh khủng thế nào, tựa như bản thân có cố gắng đến đâu, Ceston cũng có thể ung dung vượt qua mọi nỗ lực của mình.

Trận đấu kết thúc, AZU giành thắng lợi.

Khi ra về, tất cả mọi người đều đang bàn tán về Ceston.

Mà ba người Nhiếp Xuyên thì vẫn ngồi yên trên ghế.

Ceston mặc lại áo khoác của mình, chậm rãi đi lên.

Hai tay anh ta nhét trong túi áo, dáng đi vô cùng thoải mái, tự như năm phút thi đấu kia với anh ta chỉ là màn khởi động làm nóng người.

Lúc này Reese đứng dậy, vỗ vỗ vai Nhiếp Xuyên: "Đi thôi."

"Nhưng mà..."

Ceston đã đi tới rồi!

"Đúng vậy, đi nhanh lên."

Raven cũng xoay người rời khỏi chỗ ngồi, giả vờ như hoàn toàn không thấy Ceston đang tới.

"Cậu cố ý dẫn theo nhóc cưng của mình tới à?

Cậu không nghĩ là bây giờ vẫn còn quá sớm để cậu ta biết đến thực lực của tôi, khiến cậu ta mất đi tự tin à?"

Ceston đứng cách đó một khoảng không xa hỏi.

Rất nhiều sinh viên AZU cùng fan của Ceston đều đứng lại, nhìn anh ta.

"Em ấy sẽ không."

Reese hờ hững đáp.

"Vậy tôi mỏi mắt mong chờ.

Cả Reese Reddington nữa, mong sẽ sớm được gặp lại cậu trên sân bóng, một ngày không có cậu, quả thực rất tẻ nhạt."

Cho nên cái hôn gió ban nãy quả nhiên là gửi cho Reese đúng không?

Reese không đáp lại một tiếng nào, đi ra khỏi sân.

Nhiếp Xuyên vội đuổi theo anh.

Cậu có cảm giác, năm phút cuối trận này, là Ceston đang khiêu khích Reese.

Đó là một trận đấu ở trình độ hoàn toàn khác, những người khác căn bản không thể tham gia vào.

"Muốn ăn cái gì?"

Reese đột nhiên quay lại hỏi.

Nhiếp Xuyên ngớ ra, lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ: "Thật sự đúng như anh nói, xem Ceston thi đấu xong, cái gì cũng không muốn ăn nữa."

Reese vươn tay ra, ngón tay búng nhẹ lên mũi Nhiếp Xuyên một cái: "Lần đầu tiên tôi thấy em, tài nghệ của em chỉ được có nhiêu đây."

Reese dùng ngón trỏ và ngón cái ước lượng một khoảng cho Nhiếp Xuyên xem, giữa hai ngón tay chỉ cách nhau có một cái khe bé xíu.

"Này, chỉ có ít vậy thôi á?"

Thế có khác gì nói cậu là tay mơ, không có trình độ đâu?

"Nhưng bây giờ, em lại có nhiều như vậy."

Reese kéo giãn khoảng cách giữa hai ngón tay, "Cho nên, em lo lắng làm gì?

Từ giờ đến March Madness thời gian vẫn còn nhiều.

Chờ đến lúc đấy, biểu cảm trên mặt Ceston nhất định sẽ rất thú vị."

"Vậy thì sao nào?

Không phải người khiến anh ta cảm giác dâng trào là anh à?"

Nhiếp Xuyên lành lạnh nói.

"Hả?"

"Hôm nay anh ta còn hôn gió với anh còn gì?"

"Nên là em đang ghen à?"

Reese nghiêng đầu hỏi.

"Không."

Nhiếp Xuyên huých vai đối phương, hậm hực đáp một tiếng rồi đi thẳng về phía trước.

Reese đi đến bên cạnh cậu: "Không thì tối nay em để tôi làm đi.

Hoàn toàn biến mình thành của tôi, sau này em sẽ không cần lo lắng gì nữa."

Nhiếp Xuyên rùng mình một cái: "Như vậy em càng lo lắng hơn thì có!"

Đúng lúc đó, có mấy cô gái chạy tới: "Anh là Reese Reddington của DK đúng không?"

"Đúng thế."

Biểu cảm trên mặt Reese rất bình tĩnh, ánh mắt nhìn mấy cô nàng có chút lạnh lẽo.

Điều này khiến mấy cô gái vừa tới có hơi sờ sợ.

Nhưng thấy Reese không quay người bỏ đi ngay thì mấy cô lại như được tiếp thêm can đảm.

"Bọn em...

Bọn em đều là fan của anh!"

"Bọn em tin người có thể đánh bại Ceston chỉ có mình anh thôi!"

Một cô gái có mái tóc nâu uốn xoăn sóng lớn nói.

Nhiếp Xuyên nhìn trời, trợn trắng mắt, xem đi xem đi, "Người có thể đánh bại Ceston chỉ có mình anh", chuyện này ngay cả fan của anh cũng biết, khác gì nói "Thế giới này là của hai người" chứ!

"Có thể ký tên cho em không!"

Cô nàng tóc nâu lấy ra một cây bút ký.

"Ký ở đâu?"

Reese hỏi.

"Ở đây!"

Cô nàng hưng phấn kéo cổ áo của mình ra.

Nhiếp Xuyên trợn mắt muốn lọt tròng!

Ký ở đó?

Có nhầm không vậy, sao lại ký ở đó?

Có tên ngốc nào mà không biết, lấy độ cao của Reese, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy hết trơn của cô nàng kia chứ!

Nhưng Reese thế mà thật sự nhận lấy bút, cúi đầu, ký tên lên cổ áo đối phương, sau đó đưa trả bút lại, không nói câu nào đi về phía Nhiếp Xuyên.

Đậu má!

Nhiếp Xuyên không muốn nói chuyện với Reese nữa.

"Trưa rồi, em không thấy đói bụng sao?"

Nhiếp Xuyên mặc kệ, đút tay vào túi đi thẳng về phía trước.

"Em làm sao vậy?"

Reese lại hỏi.

"Em buồn ngủ, muốn về đi ngủ."

Nhiếp Xuyên tiếp tục đi thẳng, không thèm nhìn Reese, nhưng Reese lại kéo cậu lại: "Em rốt cuộc là làm sao vậy?"

Mày Reese nhăn lại.

Cái tên này thực sự quan tâm đến cảm xúc của cậu.

Thôi được rồi, có chuyện gì thì phải nói ra, đặc biệt là với kiểu người như Reese, chứ chờ đến lúc anh phát hiện ra tại sao Nhiếp Xuyên không vui, kiểu gì cũng phải lôi ra đâm chọc một lần cho xem.

"Em không thích anh quá thân thiết với những cô gái khác như vậy, anh ký tên lên trên cổ áo của cô ấy, đây là hành vi rất mập mờ, anh có hiểu không?"

Nhiếp Xuyên đáp.

Khóe môi Reese chậm rãi cong lên: "Nghĩa là bây giờ em đang ghen đúng không?"

Nhiếp Xuyên nhìn thẳng vào mắt Reese, không chút lảng tránh: "Đúng, em đang ghen đó."

Cậu biết rõ một điều, ngoại hình của Reese rất xuất sắc, kỹ thuật chơi bóng tốt, lại còn rất thông minh nữa, chỉ cần anh muốn anh có thể rất dễ dàng có được trái tim của một người, cho nên Nhiếp Xuyên biết, nếu như cứ ai tiếp cận Reese hoặc là tỏ ra yêu thích anh, cậu cũng coi họ thành tình địch của mình hết, thì chính là tự tìm phiền não cho bản thân.

Nhưng mà chuyện ký tặng cho fan nữ như vừa rồi chắc chắn là không được phép có thêm lần nữa.

"Vậy tôi cũng ghen."

Reese đáp.

"Anh ghen?

Anh ghen cái gì?"

"Ghen vì em cười trước mặt những cô gái khác còn tự nhiên hơn lúc cười trước mặt tôi.

Ghen vì em dễ dàng dang tay cho các cô ấy ôm, nhưng lại rất ít khi chủ động ôm tôi.

Ghen vì khi em nhận đồ ăn vặt hoặc là quà tặng mấy cô ấy đưa thì dù tôi có đứng ngay bên cạnh, em cũng giống như không biết tôi tồn tại vậy."

"Cái gì?

Này mà anh cũng ghen được á hả?

Cười hay là ôm đều như nhau, nhận đồ ăn vặt mấy cô ấy đưa cũng thế, đó là vì phép lịch sự thôi!

Em đâu có nhận lời đi ra ngoài chơi với mấy cô ấy, cùng không nhìn chằm chằm vào trong cổ áo phông của họ!"

"Nhưng với tôi mà nói, em như vậy cũng rất mờ ám."

Reese trả lời.

"Sao anh lại cảm thấy mờ ám?"

"Bởi vì cả người em đều tỏa ta tin tức 'Mọi người có thể theo đuổi tôi'.

Nhưng cho dù tôi có ký tên lên cổ áo của mấy cô ấy, tôi cũng không tạo cho họ bất cứ ảo tưởng nào."

Nhiếp Xuyên há miệng, đột nhiên không biết nên nói thêm gì.

"Em có để tôi làm không?"

Reese lại hỏi.

Câu này anh dùng tiếng Anh để hỏi, quả nhiên mấy khán giả đang ra về xung quanh họ lập tức nhìn lại.

"Anh tự đi mà làm với chính mình!"

Nhiếp Xuyên nghẹn một búng máu trong ngực.

Nhưng khoảnh khắc khi cậu xoay người, trái tim cậu lại đang điên cuồng nảy lên.

Lúc ăn cơm trưa, Nhiếp Xuyên thậm chí không thèm nói với Reese một câu nào.

Buổi chiều, họ lái xe quay về DK.

Phong cảnh bên đường giống hệt nhau trên đường cao tốc xuyên Mỹ khiến Nhiếp Xuyên buồn ngủ díu cả mắt, chả được bao lâu, cậu đã lệch đầu, dựa lên cửa sổ ngủ thiếp đi.

Trong đầu cậu, cảnh tượng khi Ceston thi đấu cứ lặp đi lặp lại không ngừng như một cơn ác mộng.

Anh ta nhảy lên không trung, tư thế trên không của Ceston tựa như một lưỡi dao sắc bén xẹt qua tầm mắt Nhiếp Xuyên.

Mà Nhiếp Xuyên phát hiện, cậu đã trở thành một trong ba người nhảy lên phòng thủ đối phương, cảm giác Ceston lướt qua bên người cậu giống y như thực, cảm giác vô lực trong nháy mắt đó khiến thái dương Nhiếp Xuyên toát cả mồ hôi hột.

Cậu không cản được anh ta...

Làm sao bây giờ?

Rốt cuộc phải làm sao bây giờ?

Lúc này, toàn bộ thế giới dường như chấn động, sau đó vỡ vụn thành từng mảnh, tiếng của Reese truyền tới: "Này, em đừng ngủ nữa, dậy nói chuyện với tôi."

"Hả?

Cái gì?"

Nhiếp Xuyên mở choàng mắt ra, lúc này cậu mới để ý, lưng áo mình cũng đã ướt đẫm.

Lúc xem trận đấu còn chưa cảm thấy gì, nhưng nếu người phòng thủ Ceston là mình...

Đáy lòng Nhiếp Xuyên trở nên lạnh lẽo.

"Tôi nói, nếu em không muốn tôi cũng ngủ gật thì dậy nói chuyện với tôi."

"...

Nói cái gì?"

Nhiếp Xuyên vẫn còn đắm chìm trong cảnh tưởng của giấc mơ khi nãy.

"Tùy tiện, cái gì cũng được."

Nhiếp Xuyên chống đầu, nghĩ một lúc: "Ceston là đối thủ mạnh nhất mà anh từng gặp à?"

"Không phải."

"Không phải?

Vậy thì là ai?

Raven?

Owen?

Hay là Relvin?"

"Bọn họ đều không phải."

Reese trả lời.

Nhiếp Xuyên ngẫm nghĩ một lúc, bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói: "Em biết đối thủ mạnh nhất của anh là ai rồi!"

"Ồ, em nghĩ đó là ai?"

Reese hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Nhiếp Xuyên.

"Chính anh.

Đối thủ có thể nhìn thấy, nhưng vượt qua chính mình mới là khó nhất."

Đương nhiên, là vẫn còn nửa câu đằng sau, Nhiếp Xuyên nhịn xuống không nói nốt.

Dựa theo kiểu logic của Carlo, Reese tự luyến như vậy, người không thể chiến thắng chỉ có chính anh mà thôi.

Reese im lặng không nói, điều này khiến Nhiếp Xuyên không khỏi nghĩ liệu có phải Reese đoán được ra nửa câu cậu còn chưa nói kia rồi hay không?

Khi bọn họ đến trạm xăng, Reese dừng xe lại.

"Nhiếp Xuyên, đối thủ mạnh nhất của tôi không phải là những người mà em vừa nói."

Hai tay Reese vẫn đặt trên vô lăng, trong giọng nói của anh có cảm giác rất nghiêm túc.

Nhiếp Xuyên nhìn về phía đối phương, trong lòng không hiểu sao bắt đầu cảm thấy mong chờ với câu trả lời của anh.

"Vậy thì là ai?

Đừng nói là người mà em chưa từng nghe nói nhé?"

"Người kia bây giờ đang ngồi bên cạnh tôi."

"Cái gì?"

Nhiếp Xuyên cảm thấy cậu nhất định là nghe nhầm rồi, "Anh đang nói em đấy à?

Tài nghệ của em so với anh kém một trời một vực mà!"

"Đối thủ mạnh nhất của tôi, có lẽ mãi mãi cũng chỉ có mình em thôi."

"Tại sao?"

"Bởi vì tôi muốn em vĩnh viễn dõi theo tôi, muốn nằm ở vị trí ưu tiên, dễ nhìn thấy nhất trong thế giới của em.

Nhiếp Xuyên, có lẽ chính em cũng không phát hiện, em rất dễ bị thu hút bởi những thứ đẹp đẽ, hoặc là bắt mắt, chính bởi như vậy, tôi nhất định phải vượt qua tất cả những người khác, không cần biết đó là Relvin, Owen hay là Ceston.

Nhưng kể cả khi tôi đã vượt qua được tất cả bọn họ, em sẽ lại nhanh chóng tìm được một mục tiêu khác hấp dẫn sự chú ý của mình.

Nếu như tôi muốn bảo vệ vị trí của mình trong lòng em, tôi nhất định phải một lần nữa vượt qua nó."

Reese vẫn nhìn thẳng về phía trước, mà viền mắt Nhiếp Xuyên lại nóng lên.

"Em không lăng nhăng như anh nghĩ đâu."

"Lui mười ngàn bước, cho dù em không lăng nhăng, nhưng em của hôm nay, đã khác biệt một trời một vực với tên nhóc mà lần đầu tiên tôi gặp được ở sân bóng công cộng rồi.

Rất nhanh, tôi sẽ không còn gì có thể dạy em nữa, mà em cũng sẽ tự tìm được phương hướng của mình.

Em trưởng thành quá nhanh, cứ theo khuynh hướng này, nếu tôi không thể theo kịp tốc độ trưởng thành của em, thì chẳng mấy chốc tôi sẽ bị em vượt qua.

Em khinh thường nhìn tôi, mà tôi lại chỉ có thể mệt mỏi đuổi theo phía sau em."

Nhiếp Xuyên hoàn toàn không thể ngờ được, Reese cũng có lúc thiếu tự tin như vậy.

"Em muốn trở nên càng nhanh hơn, càng mạnh mẽ hơn.

Không phải vì vượt qua bất cứ một ai, cũng không phải vì muốn tìm kiếm một mục tiêu khác cao hơn, mà chỉ vì muốn được sóng vai với anh thôi."

Nhiếp Xuyên nói.

"Vậy khi nãy lúc em nằm mơ, em đã mơ thấy gì?"

Nhiếp Xuyên chớp mắt một cái: "Sao anh biết em đang nằm mơ?"

"Lông mày của em cứ nhíu cả lại.

Bình thường em ngủ luôn rất ngon, cho dù tôi liếm em đến mức bắn ra, em sẽ vẫn tiếp tục ngủ."

"Từ đã, anh nhân lúc em ngủ, liếm em lúc nào!"

"Cái này không phải trọng điểm, trọng điểm là vừa nãy em mơ thấy gì?"

Reese nhìn sang.

Ánh mắt của anh như xuyên thấu qua cậu, làm Nhiếp Xuyên không tài nào nói dối cho nổi.

"Em mơ thấy mình đang phòng thủ Ceston...

Nếu như anh ta dùng động tác tương tự như trong trận đấu ngày hôm nay để vượt qua, em căn bản không thể ngăn cản."

"Động tác đó của cậu ta, là muốn nhằm vào tôi.

Nhưng mà tôi không nghĩ tới, nó sẽ ảnh hưởng tới em."

Reese trả lời.

"Nhằm vào anh?

Tại sao?"
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 81. Ngồi ghế sau càng rộng rãi hơn.


07/08/2021

Edit: Nhật Nhật (yuukute)

...

Reese mở điện thoại của mình ra, ấn phát một đoạn video, ném cho Nhiếp Xuyên sau đó xuống xe đổ xăng.

Nhiếp Xuyên nhìn xuống xem thử, mới phát hiện, đoạn video kia quay lại một trận bóng rổ, mà nội dung của nó khiến Nhiếp Xuyên giật nảy cả mình.

Đây là một trận ba đấu ba, địa điểm rõ ràng là sân bóng ở nhà kho của Reese.

Đồng đội của Reese là Owen và Raven, còn Ceston thì cùng Ben Robbins và Relvin làm một đội.

Không có trọng tài, cũng không có khán giả, nhưng sự kịch liệt của trận đấu cũng đủ khiến người ta dựng hết cả tóc gáy.

Ngay vào khoảnh khắc Reese nhận được bóng mà Raven chuyền tới, anh mạnh mẽ đột phá hàng phòng thủ, bước chân phức tạp lại dứt khoát khiến cho ngay cả Ceston, người làm Nhiếp Xuyên choáng váng từ sáng tới giờ cũng chỉ biết chạy theo.

Ngón tay Nhiếp Xuyên vô thức túm chặt lấy điện thoại, trong video không ngừng truyền đến tiếng nhồi bóng lúc nhanh lúc chậm, cùng với tiếng đế giày ma sát với mặt sàn.

Reese rốt cuộc cũng cắt đuôi được Ceston, chạy thẳng đến dưới giỏ, một khắc kia tim Nhiếp Xuyên như vọt lên tận cuống họng.

Reese nhảy lên, khoảng cách nhảy lấy đà của anh gần như trùng khít với cú nhảy ghi điểm của Ceston ngày hôm nay.

Lúc này, Ceston nhanh chóng quay về phòng thủ, Ben Robbins cùng với Relvin cũng đồng thời nhảy lên, Reese ở giữa không trung lấy một địch ba, vào lúc đấy Owen và Raven cũng đã đuổi tới để tiếp ứng, nhưng Ceston đã chuẩn bị kỹ lưỡng, khi Reese để lộ bóng ra thì lập tức chặn lại!

Mà Reese lại cố gắng đổi hướng cơ thể, nghiêng người sang, xuyên qua khe hở giữa Ceston và Ben Robbins, đưa bóng ra!

Sau tất cả những động tác này, độ cao của Reese vẫn không thể giảm bớt, năng lực dừng lại trên không đã đạt đến giới hạn trong nhận thức của Nhiếp Xuyên!

Ngay sau đó là một pha đổi tay úp rổ!

Vai Nhiếp Xuyên run lên, lực chấn động hoàn toàn không thể so sánh với khi nhìn Ceston úp rổ ngay trực tiếp, nhưng mỗi một tế bào trong người Nhiếp Xuyên lúc này đều như đã bị làm cho vỡ nát.

Cậu hít sâu một hơi, động tác đổi hướng trên không của Ceston làm cho cậu sợ hãi ban sáng, thực ra chỉ là phục chế lại động tác của Reese mà thôi.

Lúc này, Reese mở cửa xe đi vào, đưa một lon Coca cho Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào Reese không chớp mắt.

"Làm sao thế?"

Nhiếp Xuyên biết rõ, Reese đưa video này cho cậu xem, không phải là để khoe khoang về bản thân, mà anh muốn nói với Nhiếp Xuyên rằng: Ceston không phải không thể vượt qua như em nghĩ, vì mỗi ngày người cùng em tập luyện là tôi.

Nhiếp Xuyên giơ tay, túm cổ áo Reese kéo xuống, hôn lên môi anh.

Reese ngạc nhiên, hai mắt mở to hơn.

Mà đầu lưỡi của Nhiếp Xuyên đã chen vào giữa hai môi anh.

Nụ hôn của Nhiếp Xuyên luôn không có kỹ xảo gì, điểm này bị Reese lôi ra nửa đùa nửa thật chế nhạo rất nhiều lần.

Nhưng lần này không giống như vậy, đầu lưỡi cậu tựa như đã cuốn đi mọi suy nghĩ của Reese, lúc mút vào cũng như muốn kéo lấy mọi thứ của anh, nuốt hết vào trong bụng mình.

Không phải đang tán tỉnh, lại rung động đến khó tả.

Reese chống một tay lên lưng ghế, một tay kia chống lên vô lăng mới có thể giữ mình đứng vững.

Dần dần, đầu lưỡi Reese cùng trở nên nóng bỏng, anh quấn lấy đầu lưỡi Nhiếp Xuyên đang khuấy đảo trong miệng mình, tiến về phía trước, một tay anh chạm lên thành hạ ghế bên Nhiếp Xuyên, dùng sức ấn nó một cái, ghế của Nhiếp Xuyên lùi về phía sau, lưng ghế cũng hạ thấp xuống.

Khi Reese đè lên trên người Nhiếp Xuyên, cậu mới cảm thấy giật mình, này với cái ban đầu cậu muốn biểu đạt không giống nhau.

Reese động tình rồi.

Nhiếp Xuyên cố gắng quay mặt đi, nhưng Reese vẫn theo sát tới, anh mút vào vừa mạnh mẽ vừa cuồng nhiệt, căn bản không có chỗ để Nhiếp Xuyên cự tuyệt.

Lòng bàn tay anh nóng bỏng, cường độ xoa ấn của ngón tay như là sẽ đâm vào trong cơ thể Nhiếp Xuyên bất cứ lúc nào.

Nụ hôn của Reese càng lúc càng mạnh hơn, Nhiếp Xuyên không thể không ngước cằm lên chịu trận.

Cậu có thể cảm nhận rõ ràng vật cứng nóng bỏng đang đè lên trên người mình, Nhiếp Xuyên hoảng hốt, vội lần sờ khóa dây an toàn.

Lúc này Nhiếp Xuyên không giống như hồi mới gặp Reese nữa, sức lực của cậu cũng không nhỏ, tay Nhiếp Xuyên tránh thoát khỏi trói buộc của Reese, nhưng vừa chạm được đến khóa dây an toàn đã bị anh mạnh mẽ kéo trở về.

Reese lui ra khỏi môi Nhiếp Xuyên, tì trán mình lên trán cậu, hô hấp của anh nóng đến độ Nhiếp Xuyên như phải bỏng.

"Làm giúp tôi."

Giọng nói của Reese khàn khàn, rồi lại mang theo vẻ gợi cảm chết người.

May mà ở chỗ này cả buổi cũng chỉ có một hai cái xe đi ngang qua, nếu không Nhiếp Xuyên thật không biết phải sống sao nữa.

"Ở cây xăng...

Có camera giám sát!"

Nhiếp Xuyên nhắc nhở.

Cậu nhìn vẻ mặt của Reese, biết anh đã không thể kiềm chế được nữa rồi, nếu cậu mà không chiều theo ý anh, khéo cả đời cũng đừng hòng đi ra khỏi cây xăng này mất.

Tay trái Reese chầm chậm vuốt ve hai má Nhiếp Xuyên, lồng ngón tay vào mái tóc cậu, anh cúi đầu, giọng nói tựa như rượu, đang sôi trào.

"Tôi giúp em chặn lại."

Camera giám sát của cây xăng ở ngay phía sau Reese.

Nhiếp Xuyên hít vào một hơi, cậu biết đây là cậu tự bê đá đập chân mình, không trách người khác được.

Lần này phải rất lâu Reese mới bắn ra, khi hai người một lần nữa lái xe trên cao tốc, Nhiếp Xuyên rất nghiêm túc hỏi: "Lần sau em có thể ngồi ở ghế sau không?"

Reese quay mặt sang, buông một tay ra khẽ vuốt lên gò má Nhiếp Xuyên một cái.

"Được chứ.

Ngồi ghế sau càng rộng rãi hơn."

Mấy chữ "Càng rộng rãi hơn" kia thực sự khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy nuốt không trôi.

Bọn họ về đến DK, tối hôm đó, Nhiếp Xuyên nhận được điện thoại của Ewing.

"Cậu là cái tên khốn kiếp!

Tại sao cậu đi xem AZU thi đấu mà không nói cho tôi một tiếng hả!"

"Nếu mà cậu cũng đi xem, thì trận đấu của chúng ta làm sao bây giờ!"

Phải biết, để đi xem trận của AZU ngày hôm nay, Nhiếp Xuyên và Reese đã nghỉ một trận đấu ở sân nhà của họ đó.

"Lý do này không thể ngửi được!

Ai mà không biết, cho dù trận hôm nay có thua, chúng ta vẫn có thể tiến vào vòng mười sáu đội!"

Nhiếp Xuyên cười làm lành: "Vậy cũng không thể để fan của đội bóng DK chúng ta thất vọng chứ!

Trong số họ có rất nhiều người phải chạy từ xa tới để xem trận đấu đấy!"

"Thôi được rồi, tạm chấp nhận cái lý do sứt sẹo này của cậu vậy.

Cậu có gặp được Ben Robbins không?"

"Có chứ."

"Có quay video về không?"

"Tôi không quay, nhưng mà trong số mấy phóng viên thể thao ở đó có người quen của Reese.

Để lát hỏi xin bọn họ."

"Vậy nhờ cậu nhé."

Nhiếp Xuyên có thể nghe ra được sự cố chấp đối với Ben Robbins trong giọng của Ewing.

"Hey.

Ewing."

"Sao thế?"

"Tôi chỉ muốn nói là, cậu đã không còn là Ewing của năm ngoái nữa rồi."

Khoảng thời gian này, Ewing đang tập trung huấn luyện kỹ năng dẫn bóng, khống chế bóng cùng với kỹ thuật đột phá hàng phòng thủ, thậm chí tốc độ ra tay ném bóng của cậu ta so với hồi mới gặp Nhiếp Xuyên cũng nhanh hơn rất nhiều.

"Nhưng mà Ben Robbins cũng không còn là Ben Robbins của năm ngoái nữa.

Cho nên tôi nhất định phải cẩn thận với cậu ta."

"Không thành vấn đề!"

"À mà, nhân tiện, Allen... hôm nay cậu không có ở đây, nhưng mà vẫn có không ít fan mang đồ đến tặng cậu đâu nhé!"

"Hả, đồ gì cơ?"

Nhiếp Xuyên nhớ đến chuyện Reese nói, cho dù cậu chỉ vì lễ phép mà nhận đồ ăn và quà tặng của fan thì anh cũng sẽ thấy ghen, da đầu Nhiếp Xuyên lại bắt đầu thấy râm ran.

"Khoai tây chiên này, mấy món ăn vặt phổ biến ở Trung Quốc, bánh quy bánh ngọt các kiểu nữa, nhưng mà nhiều nhất vẫn là sô cô la!"

"Ha ha, vậy cậu nhận trước giúp tôi đi!"

Vốn là lấy tính cách của Nhiếp Xuyên mà nói, cậu sẽ ở trước mặt mấy fan kia nói lời cảm ơn, nhưng mà bây giờ đến dũng khí ôm mớ đồ ăn vặt đó về phòng, cậu cũng không có!

Lại quay đầu nhìn hai cái giường được đẩy lại kê sát cạnh nhau, Nhiếp Xuyên phát hiện thế giới này thực sự quá là nguy hiểm rồi.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, Reese đang tắm bên trong.

Trưa nay vì xem Ceston thi đấu, tâm trạng của cậu bị ảnh hưởng nên chẳng ăn được bao nhiêu, bữa tối cũng là cùng Reese ăn tùy tiện ở trên đường, cho nên bây giờ cậu đã thấy đói rồi.

Nhiếp Xuyên bắt đầu moi móc, tìm đồ ăn vặt ở trong phòng.

Lấy lời của Reese mà nói, thì Nhiếp Xuyên ăn quá nhiều đồ ăn vặt, như vậy không đảm bảo sức khỏe.

Cho nên nếu đồ cậu mua về hay được người khác đưa mà không nhanh ăn hết thì kiểu gì cũng bị Reese tịch thu.

Cho nên Nhiếp Xuyên phải nhân lúc Reese không có ở ngoài này, tìm ra bằng được.

Nhưng mà lật tung cả phòng, đến cái mảnh vụn cậu cũng không tìm được.

Nhiếp Xuyên thở một hơi dài thườn thượt, phòng ngủ chỉ có bây lớn, đừng nói Reese ném hết đồ ăn vặt của cậu đi rồi nhé?

Nghiêng mặt sang một bên, Nhiếp Xuyên hình như thấy dưới chân giường có cái gì đó, hơn nữa còn được gói lại bằng giấy, rất đẹp.

Là giấy gói sô cô la à?

Cậu cúi người xuống, moi tờ giấy kia ra, sau đó thấy thất vọng toàn tập, bởi vì nó chỉ đơn giản là một phong thư mà thôi.

Lá thư đã được mở ra rồi, bên trên viết: Gửi cho bạn, người mà tôi không thể nào quên.

Chữ ký chỉ có một chữ cái: V.

Nhiếp Xuyên rùng mình, phong cách sến rện này...

Chắc là cô nàng fan bóng rổ nào viết thư tình gửi cho Reese nhỉ?

Nhưng mà điều này trái lại cũng khiến Nhiếp Xuyên kinh ngạc không thôi, bởi vì lấy tính cách của Reese, cho dù có nhận thư của fan, anh cũng chỉ ném qua một bên, xem cũng không thèm xem.

Vả lại...

Đến tuổi này của bọn họ rồi, phương thức tế nhị như kiểu viết thư tình vẫn có người dùng hả?

Nhưng mà có thế nào đi nữa, đây cũng là việc riêng của Reese, Nhiếp Xuyên cúi người, ném phong thư lại về vị trí cũ.

Lúc này, Reese đi ra, vừa lau tóc vừa nói: "Đến lượt em."

"Ồ!

Được!"

Chắc là do đọc nhầm phải thư tình của Reese, nên Nhiếp Xuyên cứ thấy hơi xấu hổ.

Cậu ôm quần áo, không thèm nhìn Reese đã vội lao vào nhà tắm.

Reese vừa tắm xong, hơi nước bên trong vẫn chưa tản đi, Nhiếp Xuyên có thể cảm nhận rõ ràng hương vị thuộc về Reese còn lưu lại, trong nháy mắt đó, cậu có cảm giác như mình đang được anh ôm lấy.

Điều này làm Nhiếp Xuyên nhớ đến lời Reese nói lúc hai người đi trên cao tốc ngày hôm nay, rằng cậu chưa bao giờ chủ động ôm anh một cách tử tế.

Nhiếp Xuyên gãi gãi đầu, hình như đúng là thế thật.

Nhưng ngay sau đó, cậu đã ném chuyện này ra sau đầu, bởi vì cậu ở thể ngửi thấy mùi vị thuộc về đàn ông sau khi vừa bắn ra ở trong này.

Nhiếp Xuyên bụm tay che kín mặt, làm cái gì vậy trời!

Reese, rốt cuộc là anh ở trong này làm bao nhiêu lần vậy hả!

Lúc Nhiếp Xuyên từ bên trong nhà tắm đi ra, Reese đang ngồi trước bàn đọc sách, vẻ mặt hết sức bình tĩnh.

Nhưng mà trông có bình tĩnh thế nào đi chẳng nữa cũng không thể ngăn lại cảm giác bất an trong lòng Nhiếp Xuyên, chưa gì mà cậu đã cảm thấy chỗ eo bắt đầu đau nhức rồi.

"Em tìm gì trong tủ của tôi?"

Reese đột nhiên lên tiếng.

Nhiếp Xuyên giật thót, má ôi, cậu có mở tủ của Reese thật, nhưng có đảo lộn đồ đạc bên trong lên đâu!

Sao Reese biết được vậy trời?

"Em...

Em chỉ muốn tìm ít đồ ăn vặt thôi."

"Em đói à?"

Reese quay lại hỏi.

"Ừ, đói bụng."

"Vậy chúng ta đi ăn cái gì đi.

Giờ này, hẳn vẫn có nhà ăn chưa đóng cửa."

Nhiếp Xuyên thở phào một hơi, xem ra Reese không định tính sổ chuyện cậu tự ý mở tủ đồ của anh.

Nhưng mà lạ thật đó, sao người này lại phát hiện ra nhỉ?

Còn một vấn đề nữa mà Nhiếp Xuyên vô cùng thắc mắc.

"Đồ ăn vặt của em anh để đâu hết rồi?

Đừng nói là anh ném hết đi thật nhé?"

"Nếu mà nói cho em biết, có khi còn chưa tới trận chung kết, em lại có thêm một cái răng sâu nữa cũng nên."

Nhiếp Xuyên thực sự cạn lời.

Đến nhà ăn, Reese không gọi thêm gì, bởi vì trên đường về trường, khẩu vị của anh hoàn toàn không bị biểu hiện của Ceston ảnh hưởng.

Trái lại, Nhiếp Xuyên gọi một phát hai cái hamburger.

"Em không thấy là buổi tối em ăn vậy là hơi nhiều à?"

Reese chống cằm, cụp mắt nhìn khay ăn của Nhiếp Xuyên.

Thượng Đế phù hộ, tư thế này của Reese là kiểu mà Nhiếp Xuyên thích nhất.

"Thì sao?"

"Ừm, buổi tối em cần vận động thêm một chút để tiêu hao bớt calo."

Thần kinh Nhiếp Xuyên tức thì căng lên, cái "Vận động thêm một chút" mà Reese nói là cái kiểu vận động gì?

Ngoại trừ những bài tập có liên quan đến bóng rổ, những loại vận động khác cậu đều không có hứng thú!

"Em...

Em buồn ngủ, muốn đi ngủ..."

Thực ra ngủ cũng không an toàn!

"Em đang suy nghĩ lung tung cái gì?"

Reese ngước mắt , đuôi lông mày của anh chậm rãi nhướng lên.

"Em đâu có!"

Reese mỉm cười, lấy giấy ăn lau mặt cho Nhiếp Xuyên: "Không nghĩ bậy nghĩ bạ mà em ăn dính đầy mặt thế này à?

Với lại, ở trên xe em ngủ lâu như vậy, bây giờ vẫn còn buồn ngủ được?

Xem AZU thi đấu xong, chẳng lẽ em không muốn chơi bóng một chút?"

"Được!"

Nhiếp Xuyên gật đầu cái rụp, sau đó ăn tống ăn tháo hết sạch hai cái hamburger.

Hai người đi đến sân bóng ngoài trời của trường, giờ này, trên sân đã không còn ai chơi bóng nữa.

Nhưng khi Nhiếp Xuyên đứng đối diện với Reese trên sân, cũng thu hút sự chú ý của không ít sinh viên đang trên đường từ thư viện trở về.

"Nhiếp Xuyên, tôi biết thị lực trạng thái động của em rất tốt, cũng biết khả năng mô phỏng của em rất mạnh.

Ceston là hậu vệ dẫn bóng hàng đầu trong số các cầu thủ tham gia giải đấu, kỹ thuật khống chế bóng của cậu ta có đặc điểm gì?"

Câu hỏi của Reese khiến tư duy của Nhiếp Xuyên trở nên sinh động.

Kỹ thuật lừa bóng qua người của Ceston có nét đặc trưng riêng của anh ta.

Nét đặc trưng này không chỉ thể hiện ở tốc độ cùng nhịp điệu.

Nhiếp Xuyên nhắm hai mắt, nhớ lại khung cảnh trên sân đấu ngày hôm nay.

Reese chuyền bóng cho Nhiếp Xuyên, Nhiếp Xuyên đón bóng, bắt đầu nhồi bóng theo nhịp điệu và động tác của Ceston ở trong đầu, hai mắt cậu chăm chú nhìn về phía Reese, sau đó đột ngột tăng tốc.

Đầu tiên cậu cắt bóng về phía bên trái của Reese, thân thể cùng nghiêng sang, tiếp đó lại chuyển hướng, nhanh chóng vượt qua.

"Là điểm rơi của bóng!

Giữa động tác biến hướng của anh ta với điểm rơi của bóng có khoảng cách, nhưng dao động vai cùng tốc độ dời trọng tâm của cơ thể anh ta rất nhanh, cho nên có thể cướp lại một chút chênh lệch thời gian, lại khiến người phòng thủ anh ta không thể thích ứng kịp!"
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 82. Chuyện nhỏ liên quan đến thư tình


07/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Reese không đưa ra nhận xét nào, chỉ hạ thấp người, dang hai tay ra làm tư thế phòng thủ: "Vậy thử một chút xem, dùng cách Ceston dẫn bóng qua người, vượt qua tôi."

Chân mày Nhiếp Xuyên cau lại.

Phân tích kỹ thuật của Ceston thì dễ thôi, muốn bắt chước theo cũng lại không phải chuyện gì lạ lắm, xét cho cùng, kỹ thuật đó là căn cứ vào tốc độ cùng độ dài sải tay của Ceston mà hình thành, nhưng muốn cậu làm được y như vậy thì không đơn giản chút nào.

Hàng phòng ngự của Reese vô cùng kín kẽ, Nhiếp Xuyên tăng tốc vượt qua Reese, liên tiếp gặp vấn đề.

Nếu không phải làm bóng trượt tay, thì là điểm rơi bóng không chính xác, rất nhanh đã bị Reese cản phá.

Chỉ trong ngắn ngủi có nửa giờ đồng hồ, Nhiếp Xuyên đã mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cậu có cảm giác hai cái hamburger mình vừa ăn đã bị tiêu hóa sạch bách không còn gì.

Ánh đèn trong sân bóng tối lại, Nhiếp Xuyên đứng chống đầu gối, điều chỉnh lại nhịp thở của mình.

"Đi thôi, chúng ta đi về."

Reese nhặt áo khoác Nhiếp Xuyên để bên ngoài sân lên, tiện tay khoác nó lên vai cậu, Nhiếp Xuyên có thể nghe thấy giọng mấy cô nàng đang vây xem xung quanh thốt lên "Đẹp trai quá đi".

Nhiếp Xuyên ngẩng đầu lên, nghía Reese một cái, im lặng không nói: Thôi được rồi, anh đúng là đẹp trai thật.

Trên đường quay về phòng ngủ, hai người ăn ý không nhắc đến lúc tập luyện ban nãy.

Dù sao Nhiếp Xuyên cũng không thành công được lấy một lần.

Cách đó không xa vang lên tiếng nhạc 'Jingle Bells', Nhiếp Xuyên gãi gãi gáy: "Ây da, chớp mắt một cái đã sắp đến kỳ nghỉ lễ giáng sinh rồi!

Anh sẽ quay về New York à?"

Lễ giáng sinh đối với Nhiếp Xuyên mà nói, ngoại trừ việc cậu có thể nghỉ học ở nhà, thì nó cũng không có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng mà đối với Reese thì không giống như vậy.

"Đương nhiên.

Em có muốn tới New York không, có thể ở cùng với tôi trong căn hộ của mẹ."

Reese ghé vào bên cạnh Nhiếp Xuyên nói.

Hơi thở của anh hòa lẫn với mùi lá cây và sương đêm, làm đáy lòng Nhiếp Xuyên như đang bị cái gì âm thầm trêu chọc.

"Em nói rồi, em sẽ cùng Carlo tham gia tiệc giáng sinh."

Nhiếp Xuyên vừa mới đi về phía trước được hai bước đã bị Reese lôi lại.

"Tôi không phải cũng đã nói với em, đừng đi tham gia mấy bữa tiệc lộn xộn đó với Carlo rồi sao?"

"Tiệc Giáng sinh lần này em mặc đồ của mình là được rồi!

Anh không cần lo em sẽ bị dị ứng vì chất liệu quần áo kỳ quái nào đâu!"

"Nếu em thích tham gia tiệc tối, có thể đến New York, tôi dẫn em đi."

"Hả?

Anh đang nói đến tiệc giáng sinh bên chỗ ba anh đúng không?"

Nhiếp Xuyên thực sự hoài nghi đó là không phải là một bữa tiệc, mà chính xác là vũ hội thì hơn.

"Đúng, đồ ăn cũng ngon hơn một chút."

"Không cần đâu!

Ở đó ngoài anh ra em có biết ai với ai đâu!"

Hơn nữa bầu không khí chắc chắn là kiểu trò chuyện giữa một đám người sự nghiệp thành công, đề tài của họ cậu nghe không hiểu.

Về phần đồ ăn ngon và gì đó thì cũng là đánh giá theo khẩu vị của Reese.

Đối với Nhiếp Xuyên, cậu càng thích mấy món đồ ăn nhanh, đồ ăn vặt tẩm ướp đậm đà hơn.

Mặc dù nói lễ giáng sinh hai người sẽ phải tách ra ít nhất hai tuần, nhưng Nhiếp Xuyên cảm thấy suốt một học kỳ vừa rồi, thời gian của cậu hầu như đều dính chùm với Reese, cậu thỉnh thoảng cũng muốn ở một mình ngẩn người, ngủ nướng, vân vân và mây mây!

"Ngoài tôi ra, em còn muốn biết ai nữa?"

Reese hỏi ngược lại.

Nhiếp Xuyên nghe mà không nói nên lời.

"Nhưng mà, dù sao em cũng đồng ý với Carlo rồi!

Tham gia bữa tiệc đều là bạn học mà!"

"Cho nên Celine và Lily cũng sẽ đến?"

Khi Reese hỏi ra câu này, Nhiếp Xuyên đột nhiên có dự cảm cực kỳ không tốt.

"Chắc là vậy.

Nhưng anh cũng đừng nghĩ nhiều, Celine vốn không thích em một chút nào, Lily thì lần trước em đã từ chối cô ấy rồi, giờ bọn em là bạn bè !"

"Vậy mấy người trong fanclub của em thì sao?"

"Fanclub?"

Nhiếp Xuyên giận tím người, đẩy Reese một cái.

"Trong đầu anh đang nghĩ những cái quái quỷ gì vậy!

Em làm sao có khả năng phát sinh chuyện gì với fan được!"

Một mình Reese Reddington thôi cậu đã đối phó không xuể rồi!

Nhưng Reese hoàn toàn không bị đẩy ra, trái lại anh còn tiến gần hơn một bước, đột nhiên hôn lên môi Nhiếp Xuyên.

Nụ hôn này thực sự quá bất ngờ, Nhiếp Xuyên lảo đảo lùi về phía sau hai bước, mãi mới đứng vững lại được, Reese lại mạnh mẽ ép sát tới, Nhiếp Xuyên thiếu chút nữa đã ngã ngồi ra phía sau, may mà cậu còn có gốc cây sau lưng làm điểm tựa.

Ở chung với Reese càng lâu, Nhiếp Xuyên càng hiểu rõ, cách hôn của Reese tuyệt đối có liên quan mật thiết đến tâm trạng của anh lúc này.

Đầy lưỡi của anh quấy đảo rất mạnh, Nhiếp Xuyên biết Reese là một người rất lý trí, cho dù trên sân bóng gặp phải đối thủ cực kỳ mạnh, đối diện với sự khiêu khích của đối phương, anh vẫn có thể thản nhiên đáp lại, nhưng mà càng là như vậy, một khi cảm xúc của anh dao động thì càng khó để xoa dịu hơn.

Khi Reese nhấc Nhiếp Xuyên lên, cậu thực sự thấy sợ hãi.

Trong đầu đều là mấy đoạn ngắn trong 'Rừng ma ám' đang phát đi phát lại.

Nhiếp Xuyên dùng sức ghìm lên vai Reese, tránh khỏi nụ hôn của anh, mượn cái cây phía sau làm điểm tựa, giẫm một cái, thoát khỏi vòng ôm của Reese, nhưng xong thì cậu cũng ngã nhoài lên bãi cỏ.

Trong miệng cạp phải một nùi toàn là cỏ với đất, Nhiếp Xuyên còn chưa kịp đứng dậy, đầu gối Reese đã đè lên thắt lưng cậu.

"Anh muốn làm gì?"

Nhiếp Xuyên ra sức giãy giụa muốn bò về phía trước, nhưng Reese lại cúi người ôm chặt lấy cậu.

"Em nghĩ tôi muốn làm gì?"

Tay Reese ôm lấy đầu Nhiếp Xuyên, "Em nghĩ tôi muốn cùng em diễn 'Rừng ma ám' lại một lần sao?"

Vai Nhiếp Xuyên căng lên, Reese hôn nhẹ lên vành tai cậu một cái: "Tôi rất hiểu em, nếu tôi thật sự làm như vậy, em sẽ lập tức bỏ rơi tôi, không thèm quay đầu lại."

Trong nháy mắt Nhiếp Xuyên cảm thấy mềm lòng hơn hẳn.

Từ khi cậu và Reese trở thành bạn cùng phòng của nhau, dường như cho dù có làm gì hai người cũng chưa từng tách ra.

Tuy là Nhiếp Xuyên thỉnh thoảng cũng sẽ muốn có không gian riêng của mình, nhưng cậu chưa bao giờ thực sự cảm thấy phiền toái vì người này.

"Anh đừng có ấn em như vậy...

Thắt lưng em mà gãy làm đôi là DK phải tìm hậu vệ dẫn bóng khác đấy."

Reese xuống khỏi người Nhiếp Xuyên, yên lặng ngồi bên cạnh cậu.

Nhiếp Xuyên cuối cùng cũng có thể bò dậy.

Reese thoải mái buông tha cho cậu như vậy khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy rất là kinh ngạc.

Tuy vừa nãy Reese kích động dọa cho Nhiếp Xuyên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng mà giờ phút này, nhìn gò má của Reese, Nhiếp Xuyên không hiểu sao lại có chút đau lòng.

Cậu lấy tay chọc chọc má Reese: "Này!

Hình như anh rất để ý chuyện em cùng người khác gặp nhau nhỉ?"

"Chẳng lẽ em không biết chính mình rất ngon miệng sao?"

Reese lạnh lùng gạt tay Nhiếp Xuyên xuống.

Nhiếp Xuyên thực sự không biết có phải vừa rồi mình nghe nhầm không nữa?

"Em ngon miệng?

Vậy anh thì sao?

Fan của em chỉ có một nhúm như vậy, cùng lắm họ cũng chỉ đưa cho em một ít đồ ăn vặt, hỏi xem em có muốn tham gia hoạt động nhóm của họ.

Còn fan của anh..."

"Fan của tôi thì sao?"

"Ánh mắt fan của anh lúc nhìn anh ấy, quả thực giống như muốn lột sạch quần áo của anh!

Thế vẫn còn chưa là gì, mấy cô ấy phỏng chừng còn muốn thay phiên nhau ấn anh lên trên giường!"

Nhiếp Xuyên cảm thấy mình không hề nói quá lên tí nào.

"Em cảm thấy ai có thể lột sạch quần áo của tôi?

Hay ai có thể ấn tôi xuống?

Nếu thay người đó thành em, thì tính khả thi cũng khá cao đấy?"

Câu hỏi của Reese khiến Nhiếp Xuyên không biết mình nên nói cái gì nữa.

"Nhưng mà anh cũng phải tin tưởng em một chút chứ?"

"Tin tưởng em cái gì?

Tin em sẽ thực hiện quán triệt tư tưởng 'Thất tình 365 lần' à?"

Reese quay mặt sang, khóe môi anh hơi cong lên thành một nụ cười trông hết sức là bất lực, nhưng dưới ánh sáng trăng sáng bàng bạc, đan xen với bóng cây, lại gợi cảm muốn chết.

Nhiếp Xuyên thở dài một hơi.

Cậu đột nhiên không biết đây là do Reese không có đủ lòng tin với cậu, hay là vì lịch sử tỏ tình của cậu trước đây quá phong phú nữa.

Nhưng mà cho dù nó có phong phú thật thì cũng là lịch sử thất bại phong phú a a a!

Nhiếp Xuyên quay sang, hôn lên khóe môi Reese, dù chỉ là một cái chạm hết sức nhẹ nhàng, nhưng Reese vẫn nhắm hai mắt lại.

Nhiếp Xuyên bám lên hai vai anh, ngồi xuống chỗ hông anh, sau đó rất chăm chú hôn đối phương.

Mới đầu Reese còn dùng hai tay chống người mình, nhưng lúc sau, vì ôm Nhiếp Xuyên nên anh trực tiếp ngã ra phía sau.

Anh cong hai chân của mình lên, nhưng bị Nhiếp Xuyên đè trở lại, cậu vừa lúc ngồi trên đùi Reese, mà hai chân mình thì kẹp bên eo của anh.

"Này, vừa nãy là ai nói mình sẽ không bị người khác ấn xuống ấy nhỉ?"

Nhiếp Xuyên có chút đắc ý hỏi.

Cánh tay Reese vòng trên eo Nhiếp Xuyên, thờ ơ trả lời: "Ngoại trừ em ra.

Nhưng đừng có nói với tôi là, em ấn tôi xuống xong, phía sau cái gì cũng không có."

Nhiếp Xuyên không nói gì, chỉ lần nữa cúi thấp người, nhẹ nhàng cọ môi mình lên môi Reese, chậm rãi liếm lên khóe môi anh, cánh tay cậu vòng qua vai Reese, ôm lấy đối phương.

Khi Reese đáp lại cậu, cái hôn mang theo cả sự lưu luyến cùng với cảm giác ấm áp, ướt át, cậu biết sự xúc động của người này đã hạ xuống rồi.

Thực ra Nhiếp Xuyên càng thích như bây giờ hơn, điều này làm cậu biết được sự quan tâm của Reese đối với cậu không chỉ bởi vì dục vọng.

Cho dù là ngậm hôn hay là mút vào, Nhiếp Xuyên biết Reese sẽ luôn phối hợp với cậu.

Thỉnh thoảng sẽ có sinh viên đi ngang qua chỗ này, bọn họ biết có người đang ôm ấp ở dưới chỗ tàng cây, nhưng không ai dừng lại rình mò, cũng không ai phát hiện hai người đang quấn lấy nhau kia là Nhiếp Xuyên và Reese.

Khi Nhiếp Xuyên lùi ra khỏi môi Reese thở dốc một hơi, Reese nhìn cậu nói: "Tôi nghĩ em sẽ sợ bị người khác phát hiện ra.

Nhưng vừa nãy lá gan của em lại rất lớn đấy."

Nhiếp Xuyên cười cười, cúi đầu mổ lên môi Reese một cái nữa: "Về phòng ngủ đi, ở đây lạnh quá."

"Ừ, nghe nói ngày mai sẽ có tuyết."

Hai người đứng lên, sóng vai nhau đi trở về phòng.

Nhiếp Xuyên đột nhiên nhớ ra cái gì, ngước mặt hỏi: "Đúng rồi, Reese, anh có hay nhận được thư tình không?"

Tỷ như là cái của người có tên viết tắt là "V" kia.

"Hồi tiểu học và trung học có nhận được thư của mấy cô gái."

"Trên đó viết những gì vậy?"

"Như là sau khi tan học có muốn đến nhà họ chơi không."

"Anh trả lời thế nào?"

"Không đi."

Môi Nhiếp Xuyên giật giật, từ tiểu học đến trung học cậu còn không được cô gái nào viết thư cho đây.

Quả nhiên, cái mà mình muốn, đối với một vài người mà nói căn bản không đáng là gì.

"Chỉ hỏi anh mỗi chuyện đến nhà chơi thôi à?"

"Cũng có người nói 'Em thích anh' các kiểu."

"Đừng nói với em là anh trả lời người ta kiểu 'Nhưng tôi không thích cô' đấy nhé..."

"Tôi trả lời như thế đấy."

Nhiếp Xuyên ở trong lòng thắp cho cô nàng kia một ngọn nến.

Từ đã, quan trọng không phải là hồi tiểu học và trung học.

"Vậy sau khi vào học ở DK thì sao?

Không ai viết thư tình cho anh nữa à?"

Bọn họ đã đi về tới cửa, Reese lấy chìa khóa ra, vừa mở cửa phòng vừa nói: "Phong cách của DK phóng khoáng hơn nhiều.

Mấy cô gái có hứng thú với tôi sẽ trực tiếp đến hỏi tôi có muốn ra ngoài với bọn họ hay không."

"Cho nên anh không nhận được thư tình của người khác?"

"Không."

Reese trả lời rất chắc chắn, mà Nhiếp Xuyên cũng tin tưởng vào trí nhớ của anh.

Cho nên cái bức thư tình ký tên "V" kia, hẳn là Reese cảm thấy không cần thiết phải nhắc đến với cậu.

Cái người này không phải luôn nói mình sẽ không lãng phí thời gian cho mấy chuyện vô nghĩa à?

Vào phòng, Reese bắt đầu mở vali đựng hành lý của nhiếp Xuyên ra, phát hiện bên trong ngoại trừ mấy cái áo len thì không có cái nào dày dặn hơn.

Sau đó anh lấy một cái áo khoác dài từ trong tủ quần áo của mình ra: "Ngày mai nhớ mặc vào, mai là hạ nhiệt độ rồi."

"Ồ!"

Reese ngồi xuống bên cạnh Nhiếp Xuyên: "Em cứ mãi hỏi tôi về chuyện thư tình, có phải có người nào đưa thư tình cho em không?"

"Không...

Làm gì có!"

"Không có à?

Người châu Á trong chuyện tình cảm tương đối uyển chuyển, thích dùng những phương thức vòng vèo để thể hiện cảm xúc của mình.

Em chắc chắn mình không nhận được thư tình của người khác chứ?"

Giọng nói lành lạnh của Reese khiến Nhiếp Xuyên đột nhiên có cảm giác như cậu vừa chơi trò bắt cá hai tay, giờ đang bị đối phương tra hỏi vậy.

Một khi thừa nhận, cậu nhất định sẽ phải ra đi tay trắng!

A, không, phải quỳ bàn phím mới đúng...

"Không có!"

Nhiếp Xuyên vội vàng trả lời, thái độ rất chắc chắn.

"Vậy hôm nay em cứ hỏi tôi về chuyện thư tình là thế nào?"

"Em...

Tự nhiên cảm thấy tò mò chút thôi!

Tưởng tượng lúc anh nhận được thư tình của người khác thì sẽ như thế nào, ha ha ha..."

Nhiếp Xuyên thật sự muốn nói cái vụ thư tình của 'V' ra, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, nói ra xong, cuối cùng người xui xẻo vẫn là cậu thôi.

"Em viết cho tôi một bức, chẳng phải sẽ biết rồi sao?"

Reese ghé sát lại chỗ Nhiếp Xuyên.

"Em...

Em không muốn lấy mình làm tư liệu sống đâu!"

Nhiếp Xuyên đẩy Reese lùi ra một chút, "Em đi tắm một cái!

Vừa nãy chơi bóng toát mồ hôi!"

Chờ Nhiếp Xuyên tắm xong, Reese mới đi vào.

Nhiếp Xuyên ngồi ở trên giường nghịch điện thoại di động, sau đó thấy điện thoại Reese để trên đầu giường rung rung, cậu thò đầu qua nhìn thử một cái, phần ký tên của tin nhắn khiến Nhiếp Xuyên trố cả mắt: V.

Nhiếp Xuyên thật sự muốn nhìn xem nội dung tin nhắn kia viết cái gì, mật khẩu mở máy của Reese chính là sinh nhật cậu.

Nếu Reese thực sự không quan tâm một chút nào đến cái cô gái tên V kia, tại sao trong điện thoại lại còn lưu số điện thoại của cô ta chứ?

Nhưng cho dù rất muốn nhìn xem, nhưng Nhiếp Xuyên cảm thấy cậu không nên đọc trộm tin nhắn của Reese, đó là việc riêng của đối phương.

Nhiếp Xuyên cố lắm mới nhịn xuống được.

Mãi đến khi Reese đi ra, Nhiếp Xuyên mới nhắc anh một câu: "Ban nãy hình như điện thoại của anh rung đó?"

"Vậy à?"

Reese đi lại đầu giường, cầm điện thoại lên xem, sau đó nhắn tin trả lời.

Nhiếp Xuyên hơi ngạc nhiên, Reese thế mà lại trả lời tin nhắn, vậy nghĩa là đối với Reese, đối phương không phải người phiền toái, không quan trọng.

"Sao không sấy tóc cho khô đi?"

Reese duỗi tay sang, sờ sờ đuôi tóc của Nhiếp Xuyên, "Từ nãy giờ em làm gì vậy?"

Nhiếp Xuyên giờ mới nhận ra, cậu cứ nghĩ mãi về cái tin nhắn kia của Reese, thành ra cái gì cũng chưa làm.

"Ồ, hồi nãy em nhắn tin với Ewing, cho nên quên mất."

Nhiếp Xuyên lấy đại một cái lý do.

Reese cầm máy sấy tóc lại, kéo Nhiếp Xuyên đến bên cạnh, sấy tóc cho cậu.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 83. Kỳ nghỉ Giáng sinh


08/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Khi ngón tay Reese lồng vào trong tóc Nhiếp Xuyên, chậm rãi vuốt ve, Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy chuyện Reese cùng người khác nhắn tin tán gẫu hay là gì đó cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.

Cậu không việc gì phải làm rộn lên cả.

Trận đấu cuối cùng của năm sẽ diễn ra trước khi kỳ nghỉ lễ Giáng sinh đến.

Huấn luyện viên Gordon cố ý thay hết đội hình chủ lực ra, chỉ chừa lại Carlo hoặc là Black Mount trên sân, để những đội viên khác có cơ hội được luyện tập thực chiến.

Sau khi trận đấu kết thúc, Reese quay về ký túc xá thu dọn hành lý.

Anh là một người rất ngăn nắp trật tự, nhìn vali đựng hành lý của anh được sắp xếp chỉnh tề đâu vào đó, Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy bội phục vô cùng.

Chứ nếu là Nhiếp Xuyên, cậu thấy mình có thể nhét hết những đồ muốn mang về nhà vào trong vali, không để sót cái gì lại đã là tốt lắm rồi.

"Áo khoác của anh em có cần trả lại luôn không?"

Nhiếp Xuyên nắm cổ áo xách lên, thực ra trong lòng cậu không muốn trả nó lại cho Reese một chút nào cả.

Nghĩ đi nghĩ lại, thì hình như từ khi cậu và Reese chính thức hẹn hò, hai người cũng chưa từng tách ra lâu như vậy.

"Không cần, trả lại cho tôi rồi, em định mặc áo khoác của ai?"

Reese ngẩng đầu lên hỏi Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên cười hì hì.

Cậu không nói cho Reese biết, lúc cậu mặc áo khoác của anh, có thể cảm nhận được hương vị thuộc về riêng anh, cậu sẽ thấy ngày hôm đó vui vẻ cực kỳ.

"Ồ, tuyết rơi rồi."

Reese nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Đúng vậy!"

Nhiếp Xuyên nhét tay trong túi đi ra trước bệ cửa, vừa thò đầu ra ngoài nhìn thì đúng lúc có ông anh nào đó trên tầng cũng mở cửa sổ, tuyết đọng trên bậu cửa rơi xuống, rơi hết vào trong cổ Nhiếp Xuyên, "Ối má ơi!"

Cậu vội vàng rụt đầu trở lại.

Tay Reese thò vào trong cổ áo Nhiếp Xuyên, giúp cậu phủi chỗ tuyết đó ra ngoài.

Ngón tay anh rất ấm, tuyết chả mấy chốc đã tan hết, Nhiếp Xuyên gào tướng lên, vội cởi áo khoác ra, Reese lại lấy giấy ăn ở đầu giường, luồn vào trong áo lau cho cậu.

"Mấy giờ máy bay của anh cất cánh?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"Còn ba tiếng nữa mới đến giờ bay.

Ba mươi phút nữa tôi đi là vừa."

"Em tiễn anh ra sân bay!"

"Không cần.

Em mà ra tiễn tôi, kiểu gì lúc về cũng ngồi nhầm chuyến tàu điện ngầm."

"Này!

Em đâu có ngốc đến mức đó!"

"Được rồi, tôi sợ tôi sẽ ở sân bay hôn em, hôn lâu đến mức làm lỡ luôn chuyến bay."

Giọng Reese rất nhẹ, nghe không giống như đang đùa giỡn.

"Tạm chấp nhận lý do này của anh."

Vật vã mãi, cuối cùng cũng lau sạch được chỗ tuyết rớt vào cổ áo, Nhiếp Xuyên vừa mới đứng thẳng lên, đã bị Reese lôi qua, để cậu ngồi lên đùi anh.

Reese ngẩng đầu lên: "Giờ em có thể hôn tôi nửa tiếng."

"Hôn nửa tiếng?

Sẽ tắc thở đó!"

"Vậy sao?

Vậy thử một chút, xem em có tắc thở thật không?"

Reese giơ tay lên, ôm vào sau gáy Nhiếp Xuyên kéo cậu lại gần.

Nụ hôn này không quá vội vã, Reese vô cùng có kiên nhẫn, anh chậm rãi lướt qua khoang miệng Nhiếp Xuyên, cắn cắn đầu lưỡi và cánh môi cậu, chưa tới một phút, Nhiếp Xuyên đã có cảm giác, cậu muốn lùi ra khỏi cái ôm của Reese, nhưng bị đối phương siết trở lại.

"Em không thể thỉnh thoảng ngoan ngoãn một chút sao?"

Reese hỏi.

"Em...

Chỗ của em..."

Nhiếp Xuyên mặt mũi đỏ tía tai.

Chóp mũi Reese để ngay dưới cằm Nhiếp Xuyên, anh cụp mắt xuống nhìn, sau đó nhếch môi cười: "Chính vì em như vậy nên mới đáng yêu."

Cái từ miêu tả "Đáng yêu" này luôn là nỗi đau của Nhiếp Xuyên, cậu đẩy Reese một cái, nhưng Reese lại cắn cằm cậu, hôn lên, anh dùng sức mút mạnh như thể dã thú đang cắn chặt con mồi của mình, không cho nó vùng vẫy, gặm cắn dưới hàm của Nhiếp Xuyên, khiến cậu không thể không dựa sát vào mình.

"Tôi giúp em làm."

Reese mỉm cười, hạ thấp người xuống.

"Này!

Không phải anh nói nửa tiếng nữa sẽ đi sao?

Em có thể tự...

Tự mình vào nhà tắm giải quyết..."

Tuy ngoài miệng Nhiếp Xuyên nói rất quả quyết, nhưng mà vành tai thì đã đỏ như máu.

Reese cười nhẹ một cái, đứng dậy, ấn Nhiếp Xuyên lên trên giường, sau đó khuỵu một gối xuống: "Không sao, lấy kinh nghiệm của tôi, chưa đến nửa giờ em đã ra rồi."

"Này —— Anh bớt xem thường người khác đi!"

"Nhớ rõ cảm giác khi tôi làm cho em, người khác không ai có thể cho được."

Cái cảm giác cho dù toàn thế giới có chao đảo như muốn đổ sụp xuống ngay trước mắt mà bản thân cũng không rảnh để ý đến này, Nhiếp Xuyên vĩnh viễn chẳng thể nào quên được.

Lúc chuẩn bị đi, Reese kéo vali đứng ở cửa: "Giờ không chịu cùng tôi đến New York đón lễ Giáng sinh, thì em đừng có đột nhiên chạy đến cửa tìm người đấy."

"Anh yên tâm, em còn lâu mới làm thế!"

Nhiếp Xuyên dùng giọng điệu vô cùng chắc chắn khẳng định lại một lần nữa.

Reese cứ thích tự đề cao bản thân như vậy đấy, cậu còn lâu mới để anh có cơ hội lên mặt!

Reese phất tay, quay người rời khỏi.

Cả căn phòng đột nhiên trở nên vô cùng trống trải, một mình ngồi trên hai cái giường được kê sát lại cạnh nhau, bỗng nhiên Nhiếp Xuyên lại thấy thật cô quạnh.

"Sao tự nhiên lại kê sát giường lại với nhau chứ!

Rõ ràng là biết mình thích nằm sát vào tường, như này có muốn vào nhà vệ sinh cũng phải bò thật lâu!"

Nhiếp Xuyên rầu rĩ tự nói với mình.

Vốn ban đầu cậu tính ngày mai mới về nhà, nhưng một mình ở đây thế này, cậu lại quyết định dọn đồ về luôn.

Lúc Nhiếp Xuyên kéo vali đến gần bến xe buýt, thì nghe thấy có tiếng còi xe vang lên, hai cô gái dừng xe lại ngay bên cạnh cậu.

"Hey!

Cậu là Allen trong đội bóng rổ đúng không!

Có muốn bọn tớ cho cậu đi nhờ một đoạn không?"

Nhiếp Xuyên liếc nhìn ghế sau của hai người một cái, bên trong đã chất đầy vali rồi, vì vậy cậu tự động cho là hai cô nàng đang nói giỡn với mình: "Tớ có muốn ngồi xe của cậu thì cũng không còn chỗ nào mà ngồi nha!"

"Đối với mấy anh đẹp giai, bọn tớ lúc nào cũng có sẵn chỗ ngồi đặc biệt hết."

Cô gái ngồi ở ghế phó lại nháy mắt một cái với Nhiếp Xuyên.

"Chỗ ngồi đặc biệt?"

Đối phương vỗ vỗ đùi của mình, cười nói: "Ở đây này."

Nhiếp Xuyên lúc này mới nhận ra mình bị trêu chọc, đương nhiên đối phương cũng không phải có ác ý.

"Xin lỗi ha, chỗ ngồi này không đủ để tớ duỗi chân."

Nhiếp Xuyên rất lịch sự cười với đối phương một cái, sau đó tiếp tục kéo vali của mình đi về phía trước.

Cô nàng vừa nói giỡn đỏ mặt, nhỏ giọng nói với bạn nữ bên cạnh: "Tớ hình như hơi hơi thích cậu ấy rồi, làm sao bây giờ?

Với cả chân của cậu ấy thực sự rất dài, lúc mặc áo khoác da trông rất sẹc xỳ."

"Có cảm giác cực kỳ muốn lột sạch quần áo của cậu ấy ra, đúng không?"

Hai người vừa chậm rãi lái xe đi, vừa trò chuyện với nhau, tuy bản chất là đùa giỡn thôi nhưng Nhiếp Xuyên vẫn ngượng chín cả mặt, cậu bước nhanh hơn đến bến xe, sau khi lên xe rồi, trên mặt hai cô gái kia vẫn có vẻ tiếc nuối.

"Ầy...

Đáng lẽ không nên mang nhiều đồ như vậy về nhà, không là đã có thể mời cậu ấy lên xe rồi!"

"Không sao, nghỉ lễ xong đội bóng rổ có trận đấu mà, chúng ta có thể đi xem cậu ấy thi đấu!"

"Há, đúng thế!

Chờ đến lúc đó là có thể thoải mái ngắm cặp giò dài miên man của cậu ấy rồi!"

Cái này khiến Nhiếp Xuyên nhớ đến lời cảnh báo của Reese.

May mà Reese không biết vụ này, nếu không anh nhất định sẽ đòi kéo cậu đến New York bằng được cho xem.

Giáng sinh đối với Nhiếp Xuyên mà nói không phải ngày lễ gì đặc biệt, ngoại trừ là cái cớ giảm giá cho các trung tâm thương mại, khắp nơi chăng đèn kết hoa trang trí cây thông Noel, cùng tiếng nhạc 'Jingle Bells' nhà nhà người người đang bật.

Chẳng qua lúc Nhiếp Xuyên nhìn thấy mấy cặp đôi tay trong tay, ôm nhau đi trên đường, cậu mới nhớ đến nhiệt độ của Reese.

Cậu đột nhiên thấy có chút hối hận, tại sao cậu không đồng ý đi New York với anh chứ.

Ở đó không có bạn học cùng trường, họ có thể tự do thoải mái nắm tay nhau đi trên đường.

Lúc này, mẹ Nhiếp Xuyên gọi với lên: "Tiểu Xuyên!

Có bạn học tới tìm con này!"

"Bạn học á?

Ai vậy ạ?"

"Không biết, là một cậu bé mắt xanh, đẹp trai lắm!"

Chẳng lẽ là Reese quay lại rồi à?

Tuy biết chuyện đó là không có khả năng, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn nhanh chóng đi ra phòng khách.

Cậu thấy một thanh niên mặc áo khoác ngắn đội mũ len đang ngồi đó.

Lúc đối phương quay người lại, Nhiếp Xuyên trố mắt: "Relvin?

Sao anh lại ở đây vậy?"

"Cậu kinh ngạc như vậy là vì tôi ở thành phố này, hay là vì tôi có thể tìm được nhà của cậu thế?"

"Cả hai..."

"Tôi ở thành phố này, là vì nhà tôi vốn ở đây.

Tôi có thể tìm được nhà của cậu, là vì tôi đã gọi cho huấn luyện viên Gordon để hỏi."

"Anh gọi cho huấn luyện viên Gordon à?"

Nhiếp Xuyên trợn mắt nhìn như muốn lọt cả tròng.

"Bởi vì lúc đầu tôi gọi cho Reese hỏi, mà tên kia chỉ lạnh như băng ném ra một câu 'Cậu cứ lật tung cả thành phố lên, kiểu gì cũng có thể tìm được cậu ấy'.

Xét thấy thái độ không hợp tác của cậu ta, tôi chỉ đành tìm huấn luyện viên Gordon để hỏi thôi."

"Anh...

Tìm tôi có chuyện gì không?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"Còn chuyện gì nữa?

Lễ Giáng sinh buồn chán như vậy, không có thi đấu cũng không có huấn luyện, lẽ nào cậu định ủ ở nhà hai tuần liền để nuôi mỡ à?

Ở thành phố này, người đủ trình độ luyện tập với tôi, tôi chỉ biết có mỗi cậu thôi."

Relvin tỏ vẻ 'Tôi phải miễn cưỡng lắm mới quyết định chọn cậu là bạn tập' cho Nhiếp Xuyên nhìn.

Nếu là cùng Relvin chơi bóng, ít nhất cậu cũng có thể tạm thời quên Reese đi một lát!

"Được thôi!

Đi nào!"

Nhiếp Xuyên túm đại cái khăn quàng cổ, quấn lên rồi theo Relvin đi ra ngoài.

Mặc dù Relvin không học ở bên đây nhưng dù sao vẫn là dân bản địa, rất nhanh anh ta đã tìm được một sân bóng trong nhà, như vậy hai người họ không cần dọn tuyết, cùng không cần lo đang chơi thì trượt chân.

Relvin lần này dốc hết toàn lực, cùng Nhiếp Xuyên chơi một trận sung sướng tràn trề gần ba tiếng mới dừng.

Tốc độ cùng lực bộc phát của Relvin khiến Nhiếp Xuyên thấy áp lực vô cùng, đồng thời lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Phong cách chơi bóng của Reese là sắc bén, tràn ngập sức giãn, mà Relvin lại thêm phần ngẫu hứng tùy tính, khó dự đoán hơn nhiều.

Mới bắt đầu ở trong đây có không ít người đang cùng chơi, nhưng sau đó bị trận đấu của Nhiếp Xuyên và Relvin hấp dẫn nên đều dừng lại xem.

Hai người chơi mệt rồi mới bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Nhiếp Xuyên lấy điện thoại của mình ra xem, mới phát hiện cậu có ba cuộc gọi nhỡ, hơn nữa đều là do Reese gọi tới.

Relvin thò đầu sang nhìn: "Ông trời của tôi ơi, nghỉ lễ giáng sinh mà cậu ta còn gọi điện cho cậu kiểm tra nữa hả?"

"Cái này...

Chắc là anh ấy để quên thứ gì ở phòng ký túc xá rồi, ha ha..."

Nhiếp Xuyên vội gọi lại cho đối phương.

"Em mới nãy đang chơi bóng với Relvin, cho nên không nghe thấy chuông điện thoại."

"Em và Relvin chơi bóng?"

Giọng Reese nghe có vẻ hơi trầm.

"Cái này...

Không được ạ?"

Nhiếp Xuyên liếc mắt nhìn Relvin đang thu dọn đồ đạc ở một bên.

"Đương nhiên là được."

"Đúng thế, đây chính là cơ hội hiếm có để em có thể luyện tập với một đối thủ ở cùng đẳng cấp với anh!

Bọn em vừa rồi còn cùng nhau nghiên cứu kỹ thuật của Ceston đấy.

Cái tên này có vẻ rất là không ưa Ceston thì phải, còn nghiên cứu anh ta rất lâu nữa chứ!"

"Ừm."

Reese đáp khẽ một tiếng, Nhiếp Xuyên có thể nghe thấy tiếng nhạc cổ điển từ đầu điện thoại bên kia truyền tới.

"Anh đang tham dự tiệc à?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"Ừ.

Buổi tiệc nhàm chán, nếu em ở đây, tôi sẽ không thấy chán như thế."

Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười, hai người trò chuyện một lúc lâu, sau đó mới dập máy.

Relvin khoanh tay, nhịn cười nhìn Nhiếp Xuyên: "Tôi nói này...

Tôi thực sự không thể tưởng tượng ra có một ngày Reese Reddington lại cùng người nào đó nói chuyện điện thoại quá được ba mươi giây đấy."

"Ha ha...

Bọn tôi là bạn cùng phòng mà!"

Nhiếp Xuyên gãi gãi gáy.

"Cậu ta giờ chắc đang bận rộn tham gia tiệc của giới thượng lưu New York nhỉ."

Relvin tỏ ra thích thú nói.

"Anh biết à?"

"Sao tôi lại không biết?

Ba Reese là luật sư nổi tiếng, quen biết đều là nghị viện, giám đốc công ty các kiểu.

Đừng thấy Reese lạnh như băng vậy mà nhầm, từ nhỏ mặt mũi đã đẹp mắt, có rất nhiều cô gái thích cậu ta, hơn nữa bản thân cũng đủ ưu tú...

Cậu hiểu đấy..."

Nhiếp Xuyên lắc đầu: "Tôi không hiểu..."

"Thôi được rồi..."

Relvin vẫy vẫy tay, "Đối với James – ba của Reese mà nói, Reese cũng là một công cụ xã giao, con trai mình ưu tú như vậy, có thể mang đến giới thiệu cho bất cứ một cô tiểu thư danh giá nào, rút ngắn quan hệ của hai nhà.

Hơn nữa trong số khách hàng của James, cũng có khối người thích Reese."

Relvin đối với cách làm giống như đang "Bán con trai" này rất là không thích.

Nhiếp Xuyên cũng bắt đầu cảm thấy không được vui.

Mặc dù biết lấy thái độ lạnh nhạt của Reese, anh chắc chắn sẽ không nghe theo sắp xếp của ba mình, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn thấy trong lòng mình như bị cái gì nghẹn lại, vô cùng khó chịu.

Tuần nghỉ lễ Giáng sinh đầu tiên trôi qua, Nhiếp Xuyên, Chu Bân và A Mao ra ngoài tụ tập một bữa với nhau.

Ba người ngồi xúm quanh nồi lẩu, Chu Bân đột nhiên lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ đưa cho Nhiếp Xuyên.

"Surprise ——"

Nhiếp Xuyên ngờ vực mở cái hộp ra, bên trong là một thứ giống như kem bôi tay, Nhiếp Xuyên cau mày lật đi lật lại nghiên cứu một hồi, sau đó phát hiện hình minh họa phía trên có chút xấu hổ, lại đọc phần hướng dẫn bằng tiếng Anh, Nhiếp Xuyên giờ chỉ ước có thể nhồi luôn đầu mình vào trong nồi lẩu thôi.

"Ông...

Ông đưa cho tôi cái này làm gì!"

A Mao cũng dính lại muốn xem thử xem là cái gì, thì bị Chu Bân đẩy trở lại.

"Chính là để ông đỡ phải chịu khổ chứ sao!

Cái này có thể dùng được cho cả nam và nữ đó!"

"Tôi...

Tôi không cần dùng nó!

Nếu đã dùng được cho cả nam và nữ thì ông mang về tự mà dùng!"

Nhiếp Xuyên ném lại cái hộp cho Chu Bân.

"Trông như là kem bôi tay à!"

A Mao thò tay muốn cầm lấy xem, lại bị Chu Bân đập cho một cái.

Chu Bân quay lại, nhìn biểu cảm trên mặt Nhiếp Xuyên, có hơi kinh ngạc, nhưng vẫn nhịn xuống không hỏi, chỉ nói: "Ông vẫn nên giữ lại để dùng đi.

Nếu không nhất định sẽ rách ra đấy."

"Cái gì?

Rách cái gì?"

A Mao hỏi.

"Trời lạnh thế này, không bôi kem dưỡng da tay thì đương nhiên là sẽ bị nứt nẻ rồi!"

Chu Bân liếc mắt lườm A Mao một cái.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 84. Góc phố


08/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

"Thế sao ông không cho tôi với!"

Chu Bân nhếch môi, vỗ vai A Mao một cái, nói: "Được, chờ hôm nào tôi sẽ đưa qua cho ông, hơn nữa đưa cả một thùng luôn!"

"Nghe thế còn được!"

Ăn lẩu xong, Chu Bân cùng Nhiếp Xuyên tiễn A Mao ra xe trước, nhà cậu ta ở xa hơn họ, sau đó hai người mới đi bộ dọc theo phố trở về.

Chu Bân mở miệng nói: "Này, hai người các ông đừng nói là vẫn chưa làm cái kia nhé."

Nhiếp Xuyên đương nhiên biết "Cái kia" của Chu Bân là chỉ cái gì.

"Còn chưa...

Nếu mà làm cái kia thật, tôi chắc sẽ tỏi luôn mất."

Nhiếp Xuyên phẫn nộ đáp.

"Ồ?"

Chu Bân lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi, "Vậy bình thường hai người các ông giải quyết thế nào?"

"...

Lấy tay thôi."

Nhiếp Xuyên cúi gằm mặt.

"Lấy tay!"

Giọng Chu Bân cao vút lên, khiến không ít người chú ý nhìn sang, Nhiếp Xuyên phải huých cậu ta một cái, cậu ta mới nhỏ giọng xuống, "Ngoại trừ dùng tay thì sao?"

Nhiếp Xuyên biết mình không thể gạt được Chu Bân, đành phải thừa nhận: "Còn có miệng nữa...

Anh ấy cũng từng dùng chân của tôi làm gì kia..."

Chu Bân trầm mặc độ mười giây, sau đó hỏi tiếp: "Reese nhịn được hả?"

Nhiếp Xuyên nuốt nước miếng, thành thực mà nói, cậu vẫn luôn muốn tìm một người để tâm sự về cái vấn đề này.

"Hình như...

Là sắp hết nhịn nổi rồi...

Làm sao bây giờ, A Bân, tôi đánh không lại anh ấy.

Tôi muốn ở trên, nhưng mà anh ấy nhất định là không đồng ý đâu."

Chu Bân liếc xéo Nhiếp Xuyên một cái: "Ông còn mơ tưởng muốn đè Reese á?

Người ta thèm thuồng ông lâu lắm rồi đó, đúng là ngốc chết được.

Ông thử nghĩ lại xem, người mình muốn đè mỗi ngày đều ngủ ở ngay bên cạnh, thế mà anh ta cố tình còn nhịn được tận bốn tháng cũng không ra tay, ông như thế đã tính là đứng trên đỉnh vinh quang rồi có biết chưa hả, A Xuyên."

Nghe Chu Bân nói vậy, Nhiếp Xuyên chỉ muốn chết luôn đi cho rồi.

"Nhìn dáng vẻ của Reese đã biết anh ta là người có nhu cầu rất mạnh về phương diện kia rồi."

"Từ dáng vẻ nhìn ra kiểu gì được?"

Tính tò mò của Nhiếp Xuyên lại trỗi dậy.

"Bụng săn chắc, eo phẳng, đường nét trôi chảy, cảm giác vô cùng mạnh mẽ."

Nhiếp Xuyên cúi đầu nhìn chính mình, sau đó nói: "Vậy tôi cũng thế mà!"

"Ông á?

Nếu ông là là chó nhà, thì Reese chính là Ngao tạng, ông đừng có đòi so nữa."

Mặt Nhiếp Xuyên đen lại.

"Ông cứ không cho anh ta làm, anh ta nhất định là nhịn rất khổ.

Trong thời gian ngắn anh ta sẽ không thích người khác, nhưng mà như vậy không có nghĩa là anh ta có thể nhịn không làm cùng cùng người khác đâu."

"Reese sẽ không như vậy đâu."

Nhiếp Xuyên khẳng định.

"Tại sao?"

"Bởi vì anh ấy sẽ không làm thế."

Chu Bân mỉm cười: "Ông có thể tin tưởng anh ta như vậy cũng tốt."

Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Nhiếp Xuyên không hiểu sao lại ẩn ẩn thấy bất an.

Cậu nhớ đến bức thư tình ký tên là V kia, cùng với tin nhắn trong điện thoại của Reese.

Suốt cả buổi tối, Nhiếp Xuyên lăn qua lộn lại mãi, không tài nào ngủ cho nổi.

Cậu nhìn chằm chằm màn hình điện thoại của mình, lật lật mấy tin mà Reese gửi cho cậu.

Bọn họ luôn duy trì trạng thái nói chuyện với nhau mỗi ngày, nhưng Nhiếp Xuyên mở phần tin nhắn ra, chỉ có mỗi tin nhắn lúc Reese vừa về tới New York "Tôi tới rồi".

Thực sự là không thú vị gì cả.

Nhiếp Xuyên bấm máy gọi cho Reese, nhưng lại chẳng có ai bắt máy!

Nhiếp Xuyên ngồi bật dậy, cúi đầu nhìn lom lom vào màn hình điện thoại.

Dựa vào kinh nghiệm của cậu, nếu cậu gọi qua, Reese thường thường sẽ bắt máy trong vòng ba giây.

Còn nếu không may để lỡ, khoảng nửa tiếng sau là Reese sẽ gọi lại ngay.

Nhưng mà...

Đã nửa tiếng trôi qua rồi, điện thoại của cậu rung cũng không thèm rung lấy một cái.

Có phải Reese ra ngoài quên không mang điện thoại theo không nhỉ?

Hoặc là đang chơi bóng, điện thoại để trong ba lô nên không nghe thấy chuông?

Hay là điện thoại của anh hết pin rồi?

Nhiếp Xuyên đợi suốt một tiếng, vẫn không thấy có gì.

Cho dù điện thoại có hết pin, giờ cũng phải sạc đầy rồi chứ!

Nhiếp Xuyên đá điện thoại của mình một cái, trùm chăn lên, đi ngủ!

Mới bắt đầu đúng là không tài nào ngủ được, nhưng mà cũng không bao lâu, Nhiếp Xuyên đã thấy mệt mỏi, nhắm mắt thiêm thiếp ngủ.

Ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau, Nhiếp Xuyên dưới sự thúc giục đòi xả nước của bàng quang mới tỉnh dậy.

Cậu tiện tay lấy điện thoại xem giờ, bên trên màn hình hiển thị có mười hai cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Reese.

Nhiếp Xuyên sợ đến nỗi tí nữa thì bĩnh luôn ra quần.

Cậu vội gọi lại cho đối phương một cuộc, lúc này, chưa cần đến ba giây, chỉ một giây thôi, bên kia đã có người nhấc máy.

"Nhiếp Xuyên, sao em không nhận điện thoại của tôi?"

Giọng Reese hơi trầm.

Nhiếp Xuyên trước đây cũng có lần không nhận điện thoại của Reese, nhưng mà lần này những mười hai cuộc gọi nhỡ liền...

Kỷ lục.

"Em...

Em chờ điện thoại của anh lâu quá nên ngủ quên mất..."

"Tôi còn tưởng em có chuyện gì rồi."

"Em ở nhà nghỉ lễ thì có chuyện gì được chứ!

Ha ha!"

Nhiếp Xuyên cười khan hai tiếng.

"Bình thường nếu em không có chuyện gì sẽ không gọi điện cho tôi."

"Nào có!"

Nhiếp Xuyên vừa nói xong cũng thấy chột dạ, vì vậy lập tức nói lái sang chuyện khác, "Vậy tối qua anh bận gì thế?"

"Bên đây có một buổi tiệc Giáng sinh."

Vừa nghe đến chữ "Tiệc" này, Nhiếp Xuyên lập tức thấy căng thẳng.

Cậu nhớ tới chuyện Relvin từng nói, nói James muốn thông qua mấy bữa tiệc xã giao kiểu này để "Bán" con trai mình cho mấy tiểu thư gia đình danh giá.

"Bữa tiệc thế nào?"

"Rất chán."

Câu trả lời tiêu chuẩn, đậm chất Reese.

"Ở đó có nhiều đồ ăn ngon không?"

Nhiếp Xuyên muốn nghe Reese nói nhiều thêm vài câu.

"Món tráng miệng không tệ.

Đặc biệt là món bánh trứng đường."

Nhiếp Xuyên nghe thấy cũng hơi thèm thèm, nhưng mà cậu vẫn không quên vấn đề chính mà mình muốn hỏi: "Sao lại tẻ nhạt được?

Ba James của anh không giới thiệu người bạn mới nào cho anh à?"

"Tôi sẽ không cùng tham gia bất cứ hoạt động nào cùng ông ấy, ông ấy lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện tối đa hóa lợi ích.

Hôm qua là tiệc từ thiện của anh rể tôi."

"Ồ..."

Nhiếp Xuyên đột nhiên thấy yên lòng hẳn, "Tiệc từ thiện mà muốn quyên góp tiền à?"

"Ừ.

Ban tổ chức sẽ bán đấu giá một vài món đồ để gây quỹ."

"Anh có mua được cái gì ở đó không?"

Nhiếp Xuyên tò mò hỏi.

"Không, anh rể tôi cầm áo thi đấu của tôi đi bán đấu giá."

Câu trả lời của Reese khiến Nhiếp Xuyên tí thì chết sặc.

"Bán...

Bán áo thi đấu của anh á?"

Nhưng Reese cũng có phải ngôi sao bóng rổ nổi tiếng của NBA đâu!

"Ừ."

"Bán được bao nhiêu vậy?"

"Hơn năm nghìn đô thì phải."

Nhiếp Xuyên nghe thế thì suýt nữa lại bị nước miếng của mình làm sặc chết.

"Năm...

Hơn năm nghìn đô á?"

"Em cảm thấy áo thi đấu của tôi không xứng với cái giá này à?"

Giọng Reese hơi cao lên.

Nhưng mà Nhiếp Xuyên biết anh không phải thực sự tức giận, thậm chí còn mỉm cười đùa giỡn.

"Dĩ nhiên không phải thế!"

Nhiếp Xuyên lập tức nghĩ đến chuyện, người xuất hiện ở đó toàn là người giàu có, họ căn bản không để ý xem đồ được mang ra bán đấu giá là gì, mà có khi ở đó còn có fan của Reese nữa ấy chứ!

"Áo cầu thủ đương nhiên không đáng giá năm nghìn đô."

Reese nói.

"Nhưng mà ở trong lòng fan của anh, nó là báu vật vô giá đó."

"Nếu nó là vô giá thật, cho em năm nghìn đô, em có muốn mua về không?"

Nhiếp Xuyên cười ha ha: "Em không cần mua, bên trong em còn đang mặc áo thể thao của anh đây!"

Bình thường Nhiếp Xuyên luôn ném áo phông thể thao của mình linh tinh khắp nơi, phần lớn thời gian đều giặt chung với áo bóng rổ của Reese.

Hơn nữa Reese sẽ "Bắt" cậu phải chọn kiểu áo giống của anh.

Số đo của Nhiếp Xuyên cũng chỉ nhỏ hơn Reese có một chút mà thôi, đôi lúc rút quần áo cậu sẽ lấy nhầm, nhưng mà Nhiếp Xuyên cũng không trả Reese ngay, mà phần lớn là mặc luôn vào, đến lần giặt sau thì mới để Reese cầm lại.

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.

Nhiếp Xuyên gãi gãi đầu, cậu hình như đâu có nói sai cái gì đâu nhể.

"Này, Reese, anh còn đó không vậy?"

"Đây.

Tiểu Xuyên, em có biết lúc nhàm chán ở trong bữa tiệc, tôi sẽ nghĩ cái gì không?"

Giọng của Reese rất nhẹ nhàng, đây cũng là ngữ điệu khiến Nhiếp Xuyên tâm đắc nhất của đối phương.

"Anh nghĩ gì cơ?"

"Tôi nhớ đến em.

Tôi nhắm mắt lại, ở trong đầu hôn em.

Ôm em.

Lắng nghe tiếng thở của em.

Dùng sức làm em đến khóc."

"Cái gì mà làm khóc chứ!

Em còn lâu mới khóc!"

Nhiếp Xuyên tức đến nỗi muốn cúp máy của Reese luôn cho rồi.

"Em chắc chắn mình sẽ không khóc à?

Vậy chờ khi nào quay về trường, tôi muốn thử một chút, xem có đúng là như vậy không."

Nhiếp Xuyên đương nhiên biết cái "Thử một chút" mà Reese nói là chỉ cái gì, tức thì mặt cậu đỏ như gấc.

"Anh đi mà thử với chính mình ấy!"

Nói chuyện điện thoại với Reese xong, tâm trạng Nhiếp Xuyên tốt hơn nhiều.

Cậu vươn vai một cái, sau khi ăn trưa xong thì lại cùng Relvin chơi bóng rổ.

Kỹ thuật chơi bóng của người này thực sự rất tốt.

Nhiếp Xuyên nhiều lần bị anh ta trêu chọc, quay vòng vòng, đương nhiên cậu cũng thường thắng được đối phương nhờ sự bất ngờ.

Bọn họ chơi rất lâu, đánh mệt thì ngồi xuống uống miếng nước, lấy di động lướt web đọc tin tức hoặc là chơi game, thể lực khôi phục rồi thì lại tiếp tục chơi.

Relvin thỉnh thoảng sẽ bày ra vẻ mặt hậm hực nói: "Cứ luôn thấy kỹ thuật chơi bóng của tôi bị cậu học hết trơn.

Cảm giác giống như đang bồi dưỡng đối thủ vậy!"

Lúc này, Nhiếp Xuyên sẽ khoác tay lên vai anh ta, an ủi nói: "Căn cứ theo cách chia bảng của vòng bảng toàn quốc, hoặc là đội bóng của anh, hoặc là đội bóng của chúng tôi sẽ chạm mặt với AZU, kiểu gì cũng có một người có thể khiến cho Ceston Lind lộ ra vẻ mặt như nuốt phải ruồi chứ.

Anh không phải đang bồi dưỡng đối thủ, mà là bồi dưỡng chiến hữu."

"Nói thế cũng không an ủi được tôi đâu."

Relvin gạt tay Nhiếp Xuyên ra.

Nhiếp Xuyên mỉm cười.

Lúc ban đầu cậu cảm thấy cái tên Relvin này kênh kiệu phát ghét, nhất là lúc phóng viên thể thao hỏi anh ta có cái nhìn như thế nào về Reese, thực sự là tự phụ đến mức người người ghét cay ghét đắng.

Bây giờ nhìn lại, thực ra anh ta cũng rất dễ thương đấy chứ.

Đương nhiên là chỉ giới hạn trong lúc luyện tập thôi.

Nếu như là trong một trận thi đấu chính thức, Nhiếp Xuyên biết chắc Relvin sẽ nghiêm túc trăm phần trăm, lực sát thương sẽ gấp mấy lần so với bây giờ.

"Ồ hố!

Cái tên Reese này thật có phúc nhá!

Thế mà lại ở cùng với cô con gái cưng của một nhà sáng lập thương hiệu thể thao!"

Relvin bỗng nhiên mở miệng nói.

"Hả?

Anh nói gì cơ!"

Nhiếp Xuyên duỗi cổ sang nhìn, quả nhiên thấy thấy trên điện thoại của Relvin là hình Reese mặc lễ phục màu đen, khí nhất nhã nhặn trông vô cùng khiêm tốn, đang chạm ly với một cô gái tuổi tác xêm xêm có mái tóc xoăn cuộn sóng.

Mặt mày Reese trông rất bình thản, tuy là không có biểu cảm gì, nhưng lại khiến người ta có loại ảo giác như thời gian đang lướt qua trong đáy mắt anh.

Đây là một Reese mà Nhiếp Xuyên chưa từng thấy bao giờ, tóc của anh được vuốt gọn ra phía sau, lộ ra vầng trán cùng sống mũi cao, khiến đường nét ngũ quan của anh càng thêm rõ nét.

"Có vẻ lễ Giáng sinh năm này của Reese không hề nhàm chán chút nào."

Relvin thở dài một hơi, giơ tay khoác lên bả vai Nhiếp Xuyên, tỏ vẻ 'Hai ta là người cùng chung cảnh ngộ'.

"Chỉ là chạm ly với nhau thôi mà."

Nhiếp Xuyên cũng không biết đây rốt cuộc là cậu đang giải thích thay cho Reese hay là đang tự an ủi mình nữa.

"Cậu thấy sao hả?"

Relvin nháy mắt một cái, "Reese có tài nguyên tốt như vậy, người tiếp cận cậu ta đều là anh tình tôi nguyện, cậu ta có lý do gì mà không tận hưởng chứ?"

"Reese không phải là người như vậy."

Nhiếp Xuyên nhìn thẳng vào Relvin, nghiêm túc nói.

Cậu và Reese làm bạn cùng phòng với nhau lâu như vậy, cậu hiểu rất rõ đối phương.

Không phải ai cũng có thể được Reese chấp nhận, để họ đi vào thế giới của anh.

"Ha ha ha!

Cậu xem thử vẻ mặt của mình đi, cậu thực sự rất bảo vệ cho cái tên Reese đó đấy!"

Relvin dùng sức xoa xoa đầu Nhiếp Xuyên, "Sao tôi lại không có đồng đội nào đáng yêu như cậu nhỉ!"

Nhiếp Xuyên cúi đầu không nói gì.

Hình như so với hôm qua cậu càng nhớ Reese nhiều hơn.

Cũng nghĩ về cái người viết thư tình cho anh, lại còn nhắn tin cho anh mà ký tên chỉ có độc một chữ "V" kia nữa.

"Tôi phải về đây."

"Về á?"

Relvin đứng lên, "Vậy ngày mai chúng ta có đi chơi bóng cùng nhau nữa không?"

"Không đi, anh tự chơi một mình đi, ngày mai tôi muốn đi chỗ khác."

"Hả?

Đi đâu cơ?"

"Không phải chuyện của anh."

Nhiếp Xuyên đứng đối diện với Relvin, khoác ba lô lên lưng, sau đó đi lùi về sau từng bước một, nói: "Nếu không tìm được người nào trình độ cao hơn tôi để chơi bóng cùng mình, anh có thể tìm em gái nào đó, rủ người ta đi xem phim, ăn bò bít tết cũng được đấy!"

Relvin lộ ra vẻ mặt như mắc nghẹn, làm Nhiếp Xuyên trông mà sướng kinh khủng.

Vừa về tới nhà, Nhiếp Xuyên đã ngay lập tức bắt tay vào thu dọn hành lý.

Quần áo lót, áo len, giày chơi bóng, tất cả đều nhét hết vào vali.

Cậu mở tủ quần áo ra, áo khoác của Reese vẫn đang treo ở đó, Nhiếp Xuyên úp mặt lên trên, dường như vẫn có thể ngửi được một chút hương vị chỉ thuộc về Reese ở bên trên.

Nhiếp Xuyên đặt vé máy bay đi luôn trong ngày, kéo vali tức tốc chạy ra sân bay.

Lúc cậu đến được New York thì đã là chạng vạng.

May là Nhiếp Xuyên vẫn còn nhớ địa chỉ căn hộ của Reese ở phố nào, cậu ngồi tàu điện ngầm đi một lúc lâu, cuối cùng cũng đến được dưới nhà của anh.

Nhiếp Xuyên ngước đầu lên nhìn, cửa sổ căn hộ vẫn đóng kín, hình như Reese không có ở nhà.

Cậu thấy có chút hụt hẫng.

Chắc là giờ Reese vẫn đang ở chỗ chị gái và anh rể của mình.

Nhiếp Xuyên xách vali đi lên lầu, cậu biết Reese để chìa khóa nhà ở đâu.

Ngay ở dưới viên gạch lát sàn, ở góc phải cửa ra vào.

Nhiếp Xuyên mở cửa, đẩy vali vào trong, mở tủ giày ra, sau đó phát hiện đôi dép lê Reese chuẩn bị cho cậu lần trước vẫn còn ở đó, hơn nữa còn được đặt song song với dép của Reese.

Tức thì Nhiếp Xuyên cảm thấy trong lòng ấm áp hơn hẳn.

Cậu đi vào phòng ngủ nhỏ, cố ý lăn một vòng ở trên giường, nhìn nếp nhăn mình mới tạo ra trên ga trải giường, Nhiếp Xuyên thấy hết sức hài lòng.

Sau đó cậu đi ra trước cửa sổ, mở cửa, nhìn đèn bí ngô phủ đầu tuyết ở bên phía đối diện, lấy điện thoại ra.

Một giây, hai giây...

Mãi đến giây thứ mười, Reese mới bắt máy.

"Alo?

Đây là số của Reese Reddington, xin hỏi ai gọi đó?"

Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên.

Nhiếp Xuyên trong lòng đánh thịch một cái, mà ở bên phố đối diện, một thân ảnh cao cao, khoác áo khoác màu xám đi tới dưới chỗ đèn bí ngô, trên lưng đối phương cõng một cô gái ăn mặc rất thời thượng, khăn quàng trên cổ cô vừa vặn quấn lên cổ Reese một vòng, mà trong tay cô cầm chính là điện thoại của anh.

Tư thế thân mật như vậy, giống như ước gì hai người hợp thành một thể.

Một khắc đó, buồng phổi của Nhiếp Xuyên giống như bị nhồi đầy băng vụn, rồi lại bị người ép chặt, không cho nó tan ra.

Đầu ngón tay cậu run rẩy, há miệng, trong phút chốc không biết mình nên nói cái gì nữa.

"Alo?

Sao không nói gì vậy?"

Mặc dù hai người đang ở tận phố bên đối diện, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn có thể thấy rõ nụ cười trêu chọc trên môi cô gái.

Cậu có linh cảm, người này biết đến sự tồn tại của mình.

Nhiếp Xuyên vốn muốn nói "Tôi gọi nhầm số", nhưng mà như vậy có vẻ rất dư thừa.

Ngay lúc đó, Reese ngẩng đầu lên, chạm mắt với Nhiếp Xuyên đang đứng chỗ bệ cửa sổ.

____________________

Minh họa cho các cô.

Đây là em Xuyên

Còn đây là Reese

Bánh trứng đường (tiếng Anh: meringue), là một loại bánh tráng miệng, thường gắn liền với ẩm thực Pháp, Thụy Sĩ và Ý.

Món này làm từ lòng trắng trứng đánh đều lên, thêm đường, đôi khi thêm một số gia vị có tính axit như chanh tây, giấm hay kem tartar.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Phần 85. Bôn bào


09/08/2021

Chương này chỉ dành cho các bạn đọc truyenfull, sstruyen, truyen4u, truyenwiki, wiki1...

Túm lại là mấy trang thích ghi nguồn là sưu tầm mà không dẫn link 🙂))))))))))))

...

顷刻间,聂川觉得自己被撞到七零八落,他以为自己可以别开视线,但他的目光就像是被里斯拽住了一般根本不得转移。

但对于聂川来说,自己这辈子做过的最荒诞最可笑的事情便是跑来纽约。

里斯明明说过"现在不肯跟我去纽约过圣诞节,就不要忽然跑来找我",是自己坚持不住又跑来,看到这样的场景又能怪谁呢?

眼睛又酸又胀,世界也跟着模糊了起来。

正是因为这样的模糊,让聂川终于可以脱离里斯的目光。这就好像一场力量的角逐,脱力的聂川向后踉跄了两步。

他转过身,用力吸一口气,仿佛静止的世界终于再度流动了起来。

但是他手足无措了,脑海中一片空白,他问自己:这是怎么回事?我刚才看到了什么?我该怎么办?

没有答案。

他慌乱地拖起自己的行李箱,来到了门口。

眼睛鼻子都皱了起来,有什么从眼睛里不受控制地跌落下来。

而街对面的里斯忽然意识到了什么,猛地将背上的女人放了下来,他刚要奔跑,但是脖子上和对方围在一起的围巾却猛地将他拽住,而对方也差点摔倒。

"喂——里斯!"她不满地瞪了过来。

里斯一把扯下脖子上的围巾就冲了出去。

眼看着一辆车驶过,吓得她惊叫出声,但里斯却在那辆车急停的瞬间单手撑在对方的前车盖上一跃而过。

此刻的聂川连拎起行李箱的力气都没有,他就像是没了魂一样,箱子的轮子在楼梯上发出声响。

就在他已经下到公寓门口的那一瞬间,他撞上了奔跑而来的里斯,猛地向后栽倒,就在他差点坐在楼梯上的时候,里斯一把将他拽了过去。

"聂川!"

熟悉的声音,自己想念了许久的温度,甚至于他的气息都在瞬间让聂川的思绪崩溃。

"我......我......"他的呼吸哽在喉间,就像是被眼前的里斯扣住一般不得喘息。

第一次,他明白什么叫做"要命"。

此刻的聂川就想要避开里斯,到某个没人认识他的地方,把自己的思维找回来。

如果你喜欢上别人,就不要让我看到!

我以为你是特别的,闹半天,你也是失恋三百六十五天中的一部分!

"小川......"里斯的双手刚触上他的肩膀,就被聂川十分迅速地躲开了。

"我......周斌在等我......"

聂川拽起箱子快步向外走,他也不知道自己怎么会找到这样一个蹩脚的借口。

但是箱子还没有拖动,就被里斯一把拽了回来。

"我没有看到周斌。你是专门来找我的。"

里斯的目光很肯定,这样的肯定让聂川更加无地自容。

他用力别开脸,试图挣脱里斯的双手,但是里斯却越扣越紧。

"......我有事......我现在要回家!你让我回家吧!"

聂川已经顾不得任何借口了。他只想离开!

越远越好,越快越好!

他不知道哪里来的力气,一把将里斯推了出去。

里斯的脚下踩着雪,向后滑了一小步。就在那一刻,聂川撞开了自己的行李箱,跨出去的时候一个踉跄差点摔下去,但是他稳住了。

他迈开步伐狂奔而去。

站稳了的里斯想也不想就追了上去。

聂川什么都没想,但两条腿却跑的飞快。他的耳边是呼呼风声,心脏砰砰跳动,两边的街景飞速倒退着,一切就像是进入了时间隧道。

"聂川!聂川!"

里斯疯狂地追赶,他的发丝掠起,被风撕扯着,他的牙关要紧,念出那个名字的时候仿佛要碾碎对方的背影。

聂川听见里斯的声音从身后传来,莫名地心惊胆战。

"你他妈离我远点——"

聂川吼了出来,脚下丝毫没有停止的迹象。

"你再不给我停下,我干死你!"里斯的吼声紧接着传来。

里斯发怒了,聂川甚至不敢回头看他的表情。

前面一辆出租车驶了过来,聂川露出得救一般的表情,朝出租车招手。

车子急停在他的面前,聂川刚打开车门还没来得及跨进去,就被身后赶来的人一把拦腰抱离。

"你干什么!放开我!"聂川大力挣扎了起来。

一个大男生用尽全身力气的杀伤力是不容小觑的,聂川的胳膊肘顶在身后人的肩膀上,右脚向后踹向对方的膝盖。

"唔......"

身后传来里斯的闷哼声,聂川犹豫了不到一秒,就更加用力地摆脱对方。

"嘿,伙计......要不要帮你报警?"出租车司机看着这场面有点害怕。

感觉黑发年轻人的骨头都快被身后的家伙勒断了。

就在那一刻,聂川的身体腾空而起,被里斯直接扛到了肩膀上。

"不关你事!"里斯的目光冷冷地扫过出租车司机。

对方摊了摊手,无奈地说:"好吧,无论发生什么事,好好解决。"

说完,出租车扬长而去。

聂川用力捶打着里斯的后背,两条腿奋力蹬踹,尽管他什么都踹不到。

"里斯·雷丁顿!你他妈放我下来!"

里斯没有说话,只是扛着聂川,任凭他如何挣扎,只是稳稳地向前走。

街道上的行人纷纷看了过来,窃窃私语,里斯却置若罔闻。

聂川从街道两边橱窗的反射中可以看到里斯冷峻的表情,他的眼帘微垂,显得漠然而冰凉。

聂川的内心深处恐惧升级,当里斯路过某个路灯的时候,聂川一把抱住了灯柱,死不松手。

里斯的手更加用力地扣紧聂川的腰,但是却扯不动他。

聂川的决心从没有向此时这么深刻过。

"你再不放开我,我就跟你绝交!"

里斯的眉梢向上一挑,凉凉地回答,"我放开你,你绝交的更快。还有,你要是打算继续抱着那个灯柱我也无所谓。我数三秒,你要是还不松手我就在这里上你。"

聂川瞪大了眼睛,回头看向里斯,而里斯也正好侧过脸来看着他。

聂川知道里斯不仅仅是威胁,他总是会在聂川最不想的时候"说到做到"。

"一、二......"

里斯的"三"还没有念出来,聂川便大声道:"我要回家!"

"行啊,你松手,我们回家。"里斯说。

"谁要跟你回家!我要回我自己家!"

就在那一刻,里斯一把将聂川扔在了地上。聂川摔得差点屁股开花。

里斯直接半蹲下来,盯着聂川的眼睛:"好,如果你要回你自己家,在那之前我们必须把一些事情搞清楚。刚才我背着的那个女人名字叫做薇薇安·希尔。她在没嫁人之前叫薇薇安·雷丁顿。"

"什么?她嫁人了?你跟嫁了人的女人在一起,你这是......"聂川愣了愣,"什么?薇薇安......雷丁顿......她是你的姐姐?"

"你说呢?"里斯歪了歪脑袋。

"所以......所以你手机里的'v'是薇薇安?"聂川的脑子这下真的要短路了。

"不是薇薇安,难道是维多利亚?"里斯冷冷反问。

"那......我在你床脚下面发现的一封署名是'v'的信呢?难道你姐姐写情书给你?"聂川反问。

他等了两三秒,里斯只是抿着唇,没有回答他的意思。

聂川继续看着里斯,用眼神示意对方自己在等待他的答案。

但是里斯仍旧不回答。

聂川忽然反应过来什么,他怒了,用力推了里斯一把:"你他妈耍我啊!"

里斯如果解释不了那封信,说不定他手机通讯录里的v也不是薇薇安!正常人有谁把自己的姐姐存进通讯录里就一个大写字母啊!

聂川还没有走出两步,又被里斯拽了回来。

这一次他的手指箍着聂川的手腕,用力到简直要将他的手腕捏碎。

聂川的冷汗冒了出来,眼睛鼻子皱在一起:"疼死了!放开我——"

他狠狠踹了里斯一脚,里斯却硬是撑了下来,丝毫没有闪躲的意思。

"你看了那封信里写的什么吗?"里斯忽然问。

聂川僵住了,提起那封信的内容,聂川觉得自己更加倒霉了:"我他妈因为相信你,压根没看那封信的内容!"

"我想吻你的唇。"

"吻你个鬼!"聂川用力去掰里斯的手指,但就差没上嘴咬了,聂川就是掰不开。

"想和你的舌缠绕在一起,想你进入我的身体,想你狠狠占有我。"

聂川的肩膀一颤,他看向里斯,完全的不可思议。就算世界末日彗星撞地球,聂川也不相信有一天里斯会说这样的话。

"你......你说什么?"

难道今天里斯要主动献身了?

"那封信里是这么写的。"

聂川的心就像是从万米高空落到了谷底:"你不用向我炫耀别人写给你的信。"

他的鼻子酸了起来,声音也有些发颤。

他真的不想哭出来,因为眼泪掉下来他就输了。虽然在里斯面前,他就没有赢过。

周斌的提醒果然是对的,里斯身边有那么多主动扑上来的,对他来说为什么不能享受呢?

"那不是写给我的信,是一个叫维多利亚的女生写给你的。"

聂川傻眼了:"什......什么?我怎么不知道?"

"我替你整理运动包的时候发现的。"

聂川愣在那里,两秒之后他的大脑终于恢复了思考:"所以说......是有一个叫做维多利亚的女生,自称v......写了一封情书放在我的运动包里,然后被你发现了。你不但发现了,还把它拆开看了!你不但看了,还从来没有告诉过我!"

剧情反转,聂川忽然觉得自己站上了制高点。

里斯的目光更加漠然,他的眉梢挑起:"你看了又怎么样?你打算满足她对你的幻想?"

"我当然不会!我......"聂川气急,他忽然不知道该说什么。

里斯转过身,用力拽着聂川走回公寓的方向。

聂川一边走一边试图甩开里斯,但是里斯却拉他紧紧的,聂川要是停下来,里斯就使劲拽。

"我要回家啊!"

"我们现在是回家。"

"我家不在这里!"

聂川觉得自己又丢脸又生气。

丢脸的是,自己竟然把里斯的姐姐当做假想情敌。

生气的是,那封来自v的情书竟然是写给他的,但是里斯却"没收"了不说,连提都没跟他提过这件事!

"你的行李箱呢?没有行李箱你想坐飞机去哪里?"里斯问。

聂川这才想起自己的背包也放在行李箱里,证件全部都在里面。

"你会坐飞机来找我,是因为很想我了,不是吗?你根本没计算自己还有多少钱。你确定你有足够的钱回去吗?"

下一个问题被里斯抛过来,聂川发现自己也不能解决。

他只能跟着里斯,一路无言地回到了公寓门口。

而薇薇安就站在那里,坐在聂川的行李箱上等着他们。

她看见里斯把聂川拽回来的时候,露出大大的笑脸,挥了挥手:"嗨!"

聂川根本没脸见她。

"起来。"里斯扬了扬下巴。

薇薇安站了起来,里斯一把提起聂川的行李箱,走上公寓去。

"喂,我怎么办?"薇薇安问。

聂川这才注意到薇薇安靴子的跟断掉了,这大概就是里斯刚才一直背着她的原因吧。

"自己打车回去。"里斯说完,头也不回地向上走。

里斯的背影里有一种笃定,而他向上迈出的每一步都极有力度。

聂川有一种不好的预感,他的腰幻觉一般疼了起来。

聂川被里斯拽着,他忽然一个用力又挣脱了里斯,还没向后退出两步就被里斯一把抓了回来。

"你想死吗?"里斯回过头来看着聂川。

聂川连大气都不敢出一声。

里斯把门打开,将行李箱一把推了进去,紧接着把聂川拽进去。

聂川没站稳,差点跌坐在地上,而里斯直接跨在了他的身上,双手按压着他的肩膀,低下头来。

他的目光从高处坠入聂川的眼底:"你哭了?"

"......没有!我才不会哭!"聂川否认的很心虚。

"所以,其实你比你自己想象的更喜欢我,对吗?"

聂川的眼睛再一次不争气地酸了起来,他别开自己的脸,恶狠狠喊了出来:"是啊!你得意了吧!"

有什么东西从聂川大衣的口袋里掉落出来。

里斯低头看了一眼:"这是什么?"
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Phần 86. Thất khống


09/08/2021

Chương này chỉ dành cho các bạn đọc truyenfull, sstruyen, truyen4u, truyenwiki, wiki1...

Túm lại là mấy trang thích ghi nguồn là sưu tầm mà không dẫn link 🙂))))))))))))

...

聂川一看,眼珠子差点掉出来。

他一把将那个东西从里斯手中抢过来,塞回口袋里。

"护......护手霜!"聂川大声喊了出来,但是脸却涨红了。

该死的,他要被周斌害死了!

那天周斌送给他的东西,他随手塞在大衣的口袋里,回到家就完全抛诸脑后了。聂川万万没有想到,这样东西一直在他的口袋里,被他一路带着,来到了这里!

"护手霜?"

里斯的声音很轻,他缓缓低下头来,覆在聂川的耳边,他的嘴唇几乎抿在聂川的耳廓上。

"为什么我觉得不像是护手霜?"

里斯的手顺着聂川的腰缓缓下滑,伸进他的口袋里,覆在聂川的手背上:"如果是护手霜的话,为什么不拿出来用?"

"我......我要回家......"聂川的声音比之前小了许多。

里斯却直接吻在了他的颈窝间,温热的气息萦绕在聂川的颈间,他的舌尖触上聂川的肌肤,他的手缓缓伸进大衣里,撩起了聂川的线衫,缓缓伸了进去,覆上聂川的肌肤,他的掌心烫的厉害,像是要穿过聂川的骨血,抓住什么连聂川自己都不知道的东西。

刚才一阵狂奔,聂川的体温比平时要高,里斯碎吻上聂川的脸颊,用类似引诱的声音小声道:"小川,我爱你。"

那一刻,仿佛有什么渗入聂川的血液,百转千回。

里斯吻上了聂川的嘴唇,并不用力,他不断勾勒着聂川的舌,滑过他的齿关,那样令人心猿意马的感觉,聂川想要抓住,里斯却总能溜掉。

只是当身下拉链的声音响起,缱绻的思绪忽然被扯断一般,聂川从里斯为他营造的气氛中醒了过来。

"你要干什么!"聂川用力撑起里斯的肩膀。

当他对上里斯的眼睛时,心脏就像是要炸裂开来。

里斯的眼睛是暗沉的,仿佛要将所有属于聂川的一切都碾碎了收入他的世界里,不给他空气,不给他空间,绝对的占有。

他什么都没有说,而聂川大力挣扎了起来。

"我还没准备好!我真的还没准备好!"聂川惊恐地大声叫喊起来。

这是他心底的大实话!

无论他有多么喜欢里斯,也无论在精神上有多么依赖他,但是被对方占有这件事,就好像要将他打碎了塑造成另一个形状,他内心深处无法克制地恐惧。

里斯一把扣住聂川胡乱挥舞的手臂,吻上他的手指,他的气息渗入聂川的指缝之间,聂川用力地并拢自己的手指,他觉得即便里斯什么都没有做,自己好像已经被他整个吞没了一般。

"你是我的,小川。无论我给你多久时间准备,你都不会准备好。"

里斯的声音很平静,可是这样的平静却有一种残忍,好像要将聂川所有的挣扎强横地剥离,让他变得更加脆弱。

聂川只是微微低下头来,他看见里斯那个地方的时候,就知道对方箭在弦上,这一次他会放任自己的渴望,不会再对聂川妥协。

"走开——"聂川抬起腿,膝盖收回来狠狠顶向里斯的腹部。

但是里斯却绷紧了身上的肌肉,聂川的那一顶距离也不够,力道不足,里斯的脸色都没有变过。

他松开了聂川的手,堂而皇之地摁住聂川的膝盖,将它们打开。

"放我走!里斯·雷丁顿——放开我!"

聂川连名带姓地叫着里斯的名字,挣扎得更加剧烈。

他知道自己迟早有一天会接纳里斯,但不是现在!

现在回想起里斯在他背后狠命追赶,聂川能隐隐体会到有什么正要从里斯的心中迸发出来,而这绝对不是他所能承受的!

聂川以为自己会和里斯打一架,已经做好了全力以赴的准备,但没有想到里斯却放开了他。

就在那一刻的犹豫,聂川骤然翻身,连滚带爬地离开了里斯的怀抱。

他冲向门口,连行李箱都顾不得。他很清楚,自己要是不快点跑,就肯定会连渣都不剩!

就在他拧动门锁的瞬间,里斯骤然转身,从后面一把将聂川抱住。

他的下巴抵在聂川的肩上,他的声音低沉却极有力度,隐忍与纠结形成一股漩涡,将聂川卷了进去。

"我还是做不到放过你。"

聂川有一种错觉,里斯已经死死咬住了自己,他的牙齿陷入了自己的血肉,即将折断他的喉咙,将他的血液一饮而尽。

聂川拼死挣扎了起来,他奋力地拉开了门,却被里斯伸长了腿一脚将门踹了回去。

"砰——"的一声,聂川差一点魂飞魄散。

一股强大的力量拖拽着聂川,他不死心地拽着门把手,但却被身后的人无情地拽离。

"你疯了!里斯·雷丁顿!你放开我!我会跟你绝交!我发誓我跟你绝交!"

身体忽然腾空,里斯一把将聂川扛了起来,快步走进了卧室,将聂川扔在了床上。聂川弹起又落下,这一刻,他好像没有重量。

还好床垫是软的,不然那一甩的力度,聂川怀疑自己会骨折。

"你他妈疯了啊!"

"你真的了解我吗?你确定你了解我的心情?"里斯看着聂川,他的表情是凶狠的,这让聂川下意识撑着上半身向后退去,直到背脊抵住了墙面,退无可退。

里斯单腿跨坐上了床,他靠向聂川,如同黑暗中潜行的猛兽,蛰伏隐忍,就为了此刻的爆发。

聂川的呼吸哽在喉间,他的世界岌岌可危,天翻地覆的预感如此清晰。

"你知道每一次当你睡在离我不远的地方,闭着眼睛平稳地呼吸,我有多想要毁掉你的惬意?我一次又一次地想要你,一次又一次地忍住,而你却能安然入眠,睡到天昏地暗!"

聂川张了张嘴,却说不出一句话来。

"你每一次传球每一次过人每一次得分,你的粉丝欢呼呐喊,而我有多想把你从高处拽下来,狠狠在他们面前占有你!因为你是我的,不是他们的!"

这真的是里斯吗?

聂川忽然发觉眼前的里斯如此陌生。那个看似冷峻,从容面对一切的里斯和现在这个濒临疯狂边缘的男人真的是同一个人吗?

"你知道上一次当你披星戴月来到纽约,我只是听到你的电话而已,我就快控制不住自己。在树下我抱着你,你以为我只想抱着你吗?当你躺在我公寓的床上毫无戒心地睡着,我恨你。你理所当然地信任我,觉得我不会对你做什么,但我想要做的比你以为我能做的恶劣得多!我放过了你一次!可是你又追来了!你一次又一次地越过我的底线,你觉得我就该一直忍耐吗?"

里斯用质问的语调,挤压着聂川的神经,仿佛要将他的思绪都崩断。

聂川睁大了眼睛看着里斯,他的无奈纠结和隐忍都在他的眼中。

"我想折断你,毁掉你,我甚至讨厌你害怕你!为什么这个世界上会有你这样一个人,左右我的情绪,让我无奈地只能围绕你转!而你呢?你的世界却天经地义地拥有那么多!你真的了解我吗?你知道我想要什么吗?"

里斯扣住聂川的手,覆上自己的胸膛,那里沸腾已久,强有力地跃动着迫不

及待地要脱离一切束缚。

他倾下身来,聂川以为里斯会十分疯狂而用力地吻自己,但里斯只是说:"不要对我说你有多喜欢我。因为你想象不到,我有多爱你。我没有执着过任何人或者事,我本来过的很好,你为什么要出现呢?"

里斯的眉眼缓慢地垂落,没有柔意和缱绻,聂川知道,那是他放下自制的前兆。

"可是......我也没有想过自己会那么喜欢你啊......如果我的存在对于你来说那么讨厌,那么那天在社区篮球场,你为什么要出现?你用那么耀眼的方式出场......我找不到另一个人,也找不到另一个画面来替代......"

聂川的话音刚落,里斯的唇就压了下来。

绝对的力量,冲破一切的意志,里斯毫不犹豫地执行自己的渴望,无论聂川怎样哭闹和求饶。

整个空间充斥着占有欲,神经被撞击到崩裂,世界坍塌了又重塑,接着又再度被毁掉,如此反复。

里斯简直是要杀了聂川,又或者是想要毁掉他自己。

视线模糊起来,聂川看见的只有闭上眼睛不断撞击着自己,缓缓压下来,将他死死勒紧的里斯。

那一刻,里斯的世界里没有篮球,没有荣耀,没有喝彩,只有聂川。

直到聂川再也没有任何力气,连乞求对方停下的话都说不出来的,一切终于陷入了黑暗。

他的脑海中不断重复着第一次遇见里斯的那一个灌篮。他身体因为张力而呈现出的线条是聂川视线延伸的方向。

里斯是烈日,他的热量剥夺了聂川所有的水分,让他干涸。

聂川发现哪怕自己最后的结局是死亡,他也无法克制自己望向里斯的方向。

就在他觉得自己真的会死掉的时候,有什么柔软的东西触上他的嘴唇,温热的水缓缓流入他的口腔,聂川不顾一切吮吸了起来。

有人抚过他的额头,将他紧紧抱在怀里。

"不要了......不要了......"聂川用嘶哑的声音说。

"你再乱动,我会又忍不住。"对方覆在他的耳边轻声安抚。

聂川的眉头蹙起,他不安了起来。

他的额头被亲昵地吻过。

"睡吧。"

像是被小心翼翼保护着,聂川长长地吸了一口气,放任自己陷落下去。

时间不知道过去多久,聂川的眼睫颤了颤,睁开来。

从窗帘缝隙落入室内的日光让他觉得睁不开眼。他想要抬起胳膊遮住眼睛,只是略微用力,全身的酸痛骤然汇集起来涌入他的大脑,他喊了出来。

他的喉咙嘶哑得厉害,声带像是断裂了一样。

空气中弥漫着属于男性独有的气息。

他骤然想起了什么,猛地坐起,但脑袋还没有离开枕头就失去了力气。

好痛......

他的身体仿佛没有一寸地方是完整的。

聂川侧过脸,整张床一片狼藉。床单有一半已经掉落到了地上,他的卡其裤皱巴巴的扔在地上,床头柜上的台灯摔碎了,书也掉落下来,却没有人收拾。

这让他瞬间想起了里斯的疯狂。

毫无节制的放肆,不容拒绝的强行掠夺。

聂川倒抽一口气,他环顾整间房间,唯一庆幸的是里斯并不在这里。

但庆幸之后,聂川更多的感觉到委屈。

那个始作俑者竟然不在!

聂川好渴,耳朵里嗡嗡作响。

他想喝水,如果不喝水他觉得自己会死掉。

房间里开着暖气,聂川好不容易将被子掀开,那一刹那他差点没有昏过去。

全身青紫一片,特别是双腿之间,简直惨不忍睹。

他甚至怀疑在自己失去意识的时候,里斯那家伙还干了什么!

聂川艰难地挪动着,来到床沿边,身下的疼痛让他直冒冷汗。

好不容易站了起来,聂川咽下口水,右腿才挪动了一小步,身体就好像不是他自己的,他狼狈地摔倒了下去。

台灯的碎片就在离他的脸不到一公分的地方。

"妈的......"聂川的手握成拳头,在地上捶了一下。

就在这个时候,门锁开动的声音响起,熟悉的脚步声让聂川一阵紧张背部肌肉绷紧。

"你要干什么!"里斯的声音传来。

他将手中的塑料袋随便一扔,冲到了聂川的身边,将他一把抱了起来,放回床上。

"我......想喝水。"

"我给你倒。"里斯的手指掠过聂川的额头,聂川就缩到了后面。
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 87. Thảo luận liên quan đến số lần


10/08/2021

Edit: Nhật Nhật

Phiên bản tóm tắt vô trách nhiệm của editor hai chương 85 - 86: NX khóc, NX ghen, NX vắt giò lên cổ bỏ chạy.

RS đuổi theo, RS tóm NX lại, RS giải thích với NX, kia là VVA, VVA là chị gái RS.

NX xấu hổ, NX vẫn muốn về, nhưng NX hết xèng.

Hai giai chimte bày tỏ nỗi lòng với nhau.

RS muốn chịch NX, NX không cho.

RS hóa sói.

NX xìu rồi, RS vẫn chưa muốn thôi.

Sáng hôm sau...

Phòng ngủ như bị gió lốc càn quét, người NX đau nhức.

NX muốn dậy, NX té ngã.

RS trông thấy đỡ NX dậy.

Hết.

...

"Em chỉ muốn uống nước thôi..."

Reese bước nhanh tới, nâng Nhiếp Xuyên dậy.

Nửa người dưới của cậu bây giờ hoàn toàn không có tí sức nào, chỉ có thể dựa cả vào Reese.

"Anh đi đâu vậy?"

Nhiếp Xuyên rầu rĩ nói.

Làm cậu còn tưởng Reese ăn xong là cắp đít bỏ chạy chứ!

Reese kéo chăn lên, đắp cho Nhiếp Xuyên: "Tôi không biết mình có làm bên trong em bị thương hay không, cho nên đi mua một ít thuốc tiêu viêm.

Thấy em ngủ rất say, nghĩ em sẽ không tỉnh lại ngay cho nên tôi mới ra ngoài mua thuốc."

Nói đến cái này, Nhiếp Xuyên lập tức phát điên: "Anh biết sẽ làm em bị thương mà sao em kêu anh dừng lại, anh lại không chịu thôi hả!"

Reese nửa ngồi trên giường, ôm Nhiếp Xuyên vào trong lòng: "Em cắn tôi chặt như vậy, làm sao mà tôi ra được?"

Mặt Nhiếp Xuyên nóng như phải bỏng, câu tiếp theo mà Reese nói càng làm cậu muốn đâm đầu đi tìm chết.

"Tuy là ban đầu em có giãy giụa, nhưng chắc là vì sợ thôi phải không?

Lúc sau rõ ràng em cũng có cảm giác mà, không phải à?"

Reese ghé sát lại chỗ Nhiếp Xuyên, hôn nhẹ lên mặt cậu một cái, "Thực ra nó cũng không đáng sợ lắm, không phải sao?

Có lẽ tôi thực sự có làm em đau, nhưng mà em cũng thấy thích, đúng không?"

Nhiếp Xuyên thực sự muốn giấu mặt đi chỗ khác, Cậu vẫn nhớ lúc sau cậu còn muốn Reese tiến vào càng sâu hơn nữa, cũng nhớ bản thân đã dùng sức ôm chặt vai Reese như thế nào.

Đương nhiên, sợ hãi thì vẫn có.

Chỗ đó của cậu nhất định là đã chảy máu.

Lúc mới đầu Reese coi như còn khá là dịu dàng, nhưng sau khi tiến vào, được Nhiếp Xuyên vô thức đáp lại, thì anh lập tức hoàn toàn mất khống chế.

Reese gỡ tay Nhiếp Xuyên ra, hôn lên trán cậu một cái, lại nhẹ nhàng chạm lên chóp mũi cậu một cái nữa: "Xin lỗi vì đã ép buộc em.

Nhưng cho dù thời gian có quay ngược lại lúc đó, tôi vẫn sẽ chọn làm như thế."

Nội tâm Nhiếp Xuyên run lên, thế giới dường như rơi lên một đám bông mềm mại.

Cậu biết muốn Reese nói một câu "Xin lỗi" là việc khó cỡ nào.

Nhưng câu "Xin lỗi" này của anh lại mang theo rất nhiều cảm xúc, khó có thể dùng lời để diễn tả được.

"Bạn của em, Chu Bân từng nói, chúng ta còn quá trẻ, tương lai còn vô số khả năng có thể xảy ra.

Em có thể gặp gỡ càng nhiều người hơn, biết đến thế giới rộng lớn bên ngoài.

Sau đó em sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn.

Mà tôi sẽ không còn là sự lựa chọn tất nhiên của em nữa."

Ngữ điệu của Reese rất bình tĩnh, tựa như anh đang nói về một chuyện hoàn toàn không có liên quan gì đến hai người họ.

Gò má của anh như đang ẩn trong bóng tối của khơi xa, ở nơi tầm mắt không thể nhìn tới, cuồn cuộn nổi sóng.

"Nhưng với tôi mà nói, tôi chưa bao giờ có lựa chọn nào khác."

Anh khẽ tựa vào bên má Nhiếp Xuyên, nhiệt độ da thịt thuộc về Reese truyền tới.

Rõ ràng trong hai người họ, người luôn chiếm quyền chủ đạo là Reese, nhưng vào giây phút ấy Nhiếp Xuyên đột nhiên hiểu rõ, người chân chính điều khiển hướng đi của bọn họ, chính là cậu.

"Em muốn uống nước."

Nhiếp Xuyên mở miệng nói.

"Được."

Reese đứng dậy, rót cho Nhiếp Xuyên một cốc nước.

Anh cúi người xuống, sắp xếp lại sách vở rơi tán loạn trên đất, thu dọn mảnh vỡ của cái đèn.

Sau đó vào nhà tắm vặn nước.

"Đi tắm trước đi, xong tôi bôi thuốc cho em."

"Ồ."

Nhiếp Xuyên dịch xuống giường, nhưng hai chân cậu vẫn không có sức, eo thì giống như bị người ta chặt ra làm đôi vậy.

Lúc cậu suýt chút nữa ngã xuống, Reese đã đỡ lại được.

Nhiếp Xuyên nhìn về phía Reese, mà tầm mắt anh chỉ liếc qua người dưới của cậu một cái đã lập tức quay đầu đi.

Cái này căn bản không giống với mọi khi.

Nếu giờ đang ở trong ký túc xá, anh không phải nhìn chằm chằm Nhiếp Xuyên thì chính là bật mode chế nhạo cậu.

"Rất khó coi hả..."

Nhiếp Xuyên bất lực nói.

Cho dù là huấn luyện viên Gordon có lên kế hoạch tập luyện biến thái cỡ nào cũng không biến cậu thành như vậy được.

"Tôi sợ mình nhìn nữa, sẽ nhịn không được làm em."

Thanh âm Reese lành lạnh, khàn khàn lại nhẫn nhịn.

Nhiếp Xuyên trợn trừng hai mắt: "Còn tới nữa!

Anh hôm qua làm bốn lần rồi đó!

Anh còn có thể cứng được nữa hả?"

"Là năm lần."

Reese nói.

"Gì —— Sao em nhớ là chỉ có bốn lần thôi mà!"

"Lúc em ngủ, tôi giúp em làm sạch những thứ còn sót lại bên trong...

Ngón tay đi vào, sau đó nhịn không được."

"Anh không cần nói nữa!"

Nhiếp Xuyên thực sự muốn phát điên luôn, " Bảo sao em lại đau như vậy!"

Hoàn toàn là do chỗ đó bị sử dụng quá độ!

Xem ra cái tên Reese này ở phương diện kia hoàn toàn không biết tiết chế là gì!

Reese không tiếp tục nói về vấn đề này nữa, chỉ đỡ Nhiếp Xuyên đi vào nhà tắm.

Nhiếp Xuyên đi rất chậm, nhưng cậu không muốn để Reese ôm mình, như vậy sẽ khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy mình là bên yếu.

Nhiếp Xuyên – Người trước đó đã mất hết mặt mũi trước mặt Reese giờ đột nhiên lại trở nên sĩ diện.

Reese rất kiên nhẫn, cùng Nhiếp Xuyên nhích chầm chậm từng bước từng bước một.

Nhiếp Xuyên đột nhiên lại nghĩ, được Reese cứ như vậy dìu nâng đến già, cho dù những ước mơ khác đều tan thành mây khói, thì cậu vẫn là người quan trọng nhất của Reese, như vậy có vẻ như cũng đã đi đến được bến bờ mơ ước mà cậu vẫn luôn tha thiết.

Lúc đi vào nhà tắm, nhìn thấy cái bồn tắm quen thuộc, Nhiếp Xuyên lại nghĩ tới lần trước lúc cậu cùng Reese ngồi bên trong.

Nhiếp Xuyên có thể khẳng định trăm phần trăm, lần đó trong đầu Reese nhất định cũng đã mô phỏng lại hình ảnh bản thân anh làm cậu thành thế này thế kia rồi!

Nhiếp Xuyên thử mấy lần, nhưng chân cậu vẫn không thể nhấc lên nổi, cuối cùng chỉ đành để Reese cúi xuống ôm cậu lên.

Một giây khi mình được nhấc bổng lên, Nhiếp Xuyên thấy hốt hết cả hển, dù sao cậu cũng không nhẹ cân gì cho cam.

Nhưng Reese vẫn đứng rất vững, Nhiếp Xuyên được anh từ từ thả vào trong nước, cánh tay không run lấy một cái nào.

Đương nhiên, nhìn lúc Reese úp rổ là biết lực tay của anh mạnh thế nào rồi.

Nhiếp Xuyên cúi đầu, bĩu môi.

"Em đang nghĩ cái gì?"

Reese cúi người xuống hỏi.

"Anh vẫn nên đi ra ngoài đi.

Em không muốn để anh làm lần thứ sáu đâu."

Nhiếp Xuyên phiền muộn hết sức.

Đương nhiên, cậu không nói cho Reese biết, suy nghĩ thực sự trong lòng mình lúc này chính là: Tại sao nhìn Reese tinh thần phơi phới như vậy, mà cậu thì lại như bị xe tải cán qua cán lại.

Nhưng mà ngẫm lại, ngày hôm qua bị Reese lật qua lật lại dày vò như vậy mà vẫn có thể sống sót đến giờ, Nhiếp Xuyên cũng phải cảm thán một câu về sức sống ngoan cường của bản thân.

"Tôi đã đang nghĩ về lần thứ sáu rồi."

Ánh mắt Reese tối lại.

Nhiếp Xuyên lập tức rụt người lại, vẻ mặt đề phòng.

Trên môi Reese lộ ra một nụ cười rất nhạt, Nhiếp Xuyên tức thì nhớ đến biểu cảm sẹc xỳ trên mặt Reese cùng với chiều sâu khi đối phương đâm vào trong người mình, sau đó...

Dĩ nhiên là cậu nhịn không được có cảm giác rồi!

"Anh...

Anh đi ra ngoài đi!"

Nhiếp Xuyên đẩy Reese một cái, nhưng anh vẫn ngồi bên cạnh bồn tắm không nhúc nhích, rũ mắt nhìn xuống Nhiếp Xuyên.

"Tôi giúp em tắm."

Tay Reese duỗi vào trong nước, khoảnh khắc bàn tay anh chạm vào người Nhiếp Xuyên, cậu có cảm giác máu toàn thân đều đổ dồn đến chỗ kia.

Nhiếp Xuyên quả thực không nhịn được nữa.

Cậu chỉ muốn tự mình giải quyết thôi!

Reese rõ ràng là nhìn thấy phản ứng của Nhiếp Xuyên, cậu cho là anh sẽ cười, nhưng đối phương lại chỉ hôn nhẹ lên mặt cậu một cái: "Lát nữa tôi giúp em làm."

"Em không cần...

Em tự giải quyết là được rồi!"

Nhiếp Xuyên không muốn lại bị Reese đâm thêm một nữa đâu, nữa là chết thật đó!

Reese cúi đầu nhìn Nhiếp Xuyên, trên môi nở một nụ cười hết sức khiêu gợi, anh cầm ngón tay của Nhiếp Xuyên lên, nhẹ nhàng ngậm vào, ánh mắt của anh quả thực khiến Nhiếp Xuyên muốn bốc cháy.

"Em có chắc là không muốn vào đây không?"

Sống lưng Nhiếp Xuyên cứng đờ, đầu ngón tay cậu chạm vào chiếc lưỡi ấm áp ướt át của Reese, giây phút ngón nay bị đối phương khẽ mút vào, tim Nhiếp Xuyên muốn nhảy vọt ra khỏi họng luôn.

"Muốn!

Muốn!

Đương nhiên là muốn!"

Nhiếp Xuyên không nghĩ ngợi gì đã thốt ra.

"Em bây giờ trông rất có tinh thần đấy."

Nhiếp Xuyên tức thì cảnh giác: "Anh...

Anh đã nói là phải giữ lời!"

Reese mỉm cười, giúp Nhiếp Xuyên cẩn thận rửa sạch chỗ giữa hai chân, nhưng vẫn kiên quyết không chạm vào bộ phận đang phấn chấn tinh thần của cậu, làm Nhiếp Xuyên gấp muốn chết.

Rốt cuộc đợi được đến lúc tắm xong, Reese ôm cậu từ trong bồn tắm ra, Nhiếp Xuyên cuối cùng cũng được toại nguyện.

Reese rất chiều cậu, hoàn toàn xuôi theo cảm giác của Nhiếp Xuyên, ngay cả thay đổi nhỏ nhất trong hơi thở của cậu, anh cũng biết rõ ràng, anh biết làm thế nào sẽ khiến Nhiếp Xuyên mất khống chế, cũng biết làm thế nào sẽ khiến Nhiếp Xuyên đắm chìm trong cảm giác mà mình mang đến cho cậu.

Nhiếp Xuyên thoải mái bắn ra một lần, còn đang bận thở dốc đã bị Reese ôm lấy.

"Tôi bôi thuốc cho em."

Reese nói.

Nhiếp Xuyên vẫn còn chưa hoàn hồn: "Cái gì?"

Reese lật người cậu lại, lấy gối đệm dưới eo cho cậu.

"Anh muốn làm gì!"

Nhiếp Xuyên sợ đến nỗi ra sức vùng vẫy, không cần biết người mình đang đau thế nào, cậu cũng phải giãy ra bằng được, nếu không để Reese tới thêm lần nữa, cậu sẽ thực sự biến thành bán thân bất toại mất thôi!

Reese ấn ấn eo Nhiếp Xuyên, trấn an cậu: "Bên trong phải bôi thuốc, nếu không sẽ sưng lên.

Tôi cam đoan sẽ không làm gì em hết."

Tuy là như vậy, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn thấy rất căng thẳng, đặc biệt là khi phải phơi bày vị trí riêng tư nhất của mình dưới ánh mắt Reese.

Nhưng mà cậu lại không thể tự mình bôi thuốc được, chỉ có thể để Reese bôi cho.

"

Sau này có phải lần nào cũng đau như vậy không?"

Nhiếp Xuyên vùi mặt vào trong gối rầu rĩ nói.

Cậu xấu hổ muốn chết, chỉ đành nói chuyện với Reese để dời lực chú ý của mình đi.

Reese đột nhiên dừng lại, cẩn thận từ phía sau ôm lấy Nhiếp Xuyên, hơi thở của anh phả lên cần cổ cậu: "Em có biết mình hỏi vấn đề như vậy, là ngầm thừa nhận tôi có thể làm tiếp lần sau không?"

Nhiếp Xuyên không dám quay sang nhìn Reese, nhưng cậu biết vành tai mình bây giờ nhất định là đang đỏ chót.

"Vậy lần sau anh có thể để em ở trên không?"

Reese hôn lên gáy Nhiếp Xuyên, từ trên xuống dưới: "Chỉ cần em ở cạnh tôi, ở trên hay ở dưới cũng không quan trọng."

Mặc dù biết tỷ lệ xác suất mình đè Reese thành công gần như bằng không, nhưng nghe Reese nói vậy, trong lòng Nhiếp Xuyên vẫn cảm thấy ấm áp.

Bôi thuốc xong, Reese mặc áo ngủ vào cho Nhiếp Xuyên, cùng cậu ăn cháo mua về từ nhà hàng Trung Quốc, sau đó Nhiếp Xuyên lại nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Reese nằm xuống bên cạnh, ôm lấy cậu.

Nhiếp Xuyên đáng thương thì chỉ có thể nằm sấp mà ngủ, bàn tay Reese thỉnh thoảng sẽ luồn vào trong áo cậu, chạm lên da thịt cậu, hoặc là sờ bên mặt cậu mà cậu quay về phía này một cái.

Chờ khi Nhiếp Xuyên đã phát ra tiếng ngáy ngủ khe khẽ, Reese lại hôn lên môi cậu.

Ngủ suốt một ngày, Nhiếp Xuyên cuối cùng cũng tỉnh.

Bắp thịt đau nhức của cậu đã khôi phục lại như thường, chỉ có dưới mông vẫn còn cảm giác hơi sưng sưng.

"Ha ha!

Em sống lại rồi!

Chúng ta ra ngoài chơi đi!"

Nhiếp Xuyên mặc áo khoác vào, tinh thần phơi phới đứng ở cạnh giường, "Em muốn ăn món gì đó thật là ngon!"

Reese nghiêng người, tay chống đầu nằm trên giường nhìn Nhiếp Xuyên: "Lúc này không phải em nên bày ra bộ dạng đáng thương sao, nếu không ngày mai em sẽ không bò dậy nổi đâu."

Nhiếp Xuyên ngẩn ra, quay đầu đầu đi chỗ khác, có hơi xấu hổ nói: "Thực ra lúc trước em rất sợ.

Nghĩ, nếu mà như vậy thì có phải em sẽ hoàn toàn bị anh khống chế trong lòng bàn tay, bản thân không còn thuộc về chính mình nữa...

Thực ra em chỉ đang sợ sự thay đổi thôi.

Nhưng mà giờ nghĩ lại, em vẫn là em.

Vẫn có thể vì chính mình mà đưa ra quyết định, không cần biết là làm cái gì, nhìn về phía nào, hay là yêu người nào.

Cho dù anh có đè em rồi, thì ở trên sân bóng rổ cũng không có nghĩa em sẽ vĩnh viễn bị anh áp chế.

Em vẫn có thể vượt qua anh."

Mấy giây trôi qua, tư thế của Reese không hề thay đổi, anh cũng không nói gì.

Điều này khiến Nhiếp Xuyên không thể không ngẩng đầu lên, đối diện với anh.

Trong tích tắc ánh mắt hai người chạm nhau, hai mắt Reese rất sâu, khiến Nhiếp Xuyên nhớ đến chiếc nhẫn của người Nibelungen*, dẫn cậu đi đến vực sâu không thể quay đầu.

*Cái này tôi tìm thì nó ra là một chùm các vở opera của Richard Wagner lấy cảm hứng từ chiếc nhẫn của người lùn Andvari.

Các cô có thể search thử để đọc nhé, chứ chú thích vào đây nó hơi dài với loằng ngoằng.

"Em nói như vậy, sẽ khiến tôi càng muốn bắt nạt em."

Reese rốt cục cũng lên tiếng.

"Em sẽ không để cho anh bắt nạt mình đâu."

Nhiếp Xuyên trừng lại Reese.

"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, là ai nói với tôi mình sẽ tuyệt đối không bị tôi làm khóc?

Mà tối qua lại khóc lóc thảm thiết ấy nhỉ?"

Nụ cười của Reese trông hết sức quyến rũ, tim Nhiếp Xuyên lại bắt đầu nhảy lô tô trong ngực.

"Đó là tại vì anh quá đáng quá!"

"Vậy lần sau em đừng để tôi phải nhịn lâu như vậy."

Thoạt nhìn thì có vẻ như đang đùa giỡn, nhưng Nhiếp Xuyên biết, Reese đang nghiêm túc.

Reese đứng dậy, Nhiếp Xuyên cố tình chạy thẳng ra cửa xỏ giày, không nhìn anh.

Bởi vì chỉ cần nhìn một cái là cậu lại nhớ đến lời nhận xét của Chu Bân về vóc dáng của Reese.

Đi ra cửa, hơi thở vừa phả ra đã lập tức biến thành khói trắng, Reese nắm tay Nhiếp Xuyên, cùng nhau dạo phố.

Nhiếp Xuyên cúi đầu, ngây ngốc cười.

Bọn họ tới một nhà hàng Trung Quốc để ăn trưa.

Nhiếp Xuyên muốn ăn rất nhiều món, nhưng Reese không cho cậu chọn mấy món khó tiêu hóa.

"Em thật sự muốn ăn gà rút xương rang ớt cháy cạnh!"

Nhiếp Xuyên ai oán nói.

"Em có thể ăn, nhưng sáng mai lúc đi vệ sinh thì đừng có khóc lóc kêu gào chỗ đó bị đau với tôi."

Reese lạnh nhạt nói.

Nhiếp Xuyên tức thì không muốn sống nữa.

Ăn trưa xong, vốn Nhiếp Xuyên còn định đánh một giấc, nhưng mà hai ngày nay ngủ quá nhiều rồi, nên hai người quyết định đi ra rạp xem một bộ phim.

Đó là một bộ phim trinh thám, mới đầu Nhiếp Xuyên còn chăm chú xem, chỉ là không biết từ lúc nào, Reese lại bắt đầu khiến cậu không thể tập trung nổi.

Khi Nhiếp Xuyên hết nhịn được nữa quay sang muốn kháng nghị, Reese trực tiếp hôn lên môi cậu, kết quả lúc hết phim, Nhiếp Xuyên vẫn còn đang ở trong tình trạng khó thở.

Khi đèn trong rạp phim sáng lên, Reese mới buông cậu ra.

Nhiếp Xuyên đứng dậy, thấy những khán giả khác trong rạp không có ai chú ý đến hai người họ mới thở phào một hơi: "Này!

Anh làm hại em ngay cả hung thủ cuối cùng là ai cũng không biết nữa!"

Reese ngồi ở chỗ cũ, ngước mặt lên: "Chúng ta về thôi."

Mắt của anh sâu thẳm, giọng nói cũng hơi khàn.

Nhiếp Xuyên nuốt nước miếng, kéo Reese một cái: "Về thôi nào."

Dọc đường về cả hai người đều không nói gì, chỉ có tiếng giày đạp lên tuyết vang lên sàn sạt.

Nhiếp Xuyên vừa mới đóng cửa lại, đã bị Reese ấn lên trên cửa.

Nụ hôn này vừa cuồng nhiệt lại vừa vội vã, Nhiếp Xuyên ôm chặt lấy Reese, đáp lại, mà Reese thì trực tiếp nâng hai chân Nhiếp Xuyên lên, ôm cậu đặt lên giường.

Nhiếp Xuyên buông thả chính mình, đi theo Reese, giao tất cả bản thân mình cho đối phương.

Vì để Nhiếp Xuyên thích ứng, mới đầu Reese nhịn rất vất vả, nhưng càng về sau thì lại càng mất kiểm soát, cả hai người đều không nhẫn nại nữa, tận tình cảm thụ lẫn nhau.

Khi Reese ôm cậu hôn môi, Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy như thế này thực ra cũng rất thích.

Nhưng Reese lại không làm thêm lần nữa.

___________________

Cái món gà rút xương rang ớt cháy cạnh đấy đây.

Tôi chả biết để tên nó là gì nữa nên chém theo cách nấu với nguyên liệu đó.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 88. Chụp ảnh chung


10/09/2021

Edit: Nhật Nhật (yuukute)

...

"Anh đã nói sẽ cho em ở trên!"

Nhiếp Xuyên dựa vào ngực Reese, dùng trán mình cọ cọ ngực anh.

"Tôi sợ thể lực của em không đủ."

Reese trả lời.

"Em không mệt!

Em không mệt!"

Nhiếp Xuyên lập tức ngồi bật dậy, nghĩ đến cặp chân dài miên man của Reese, cậu muốn chảy cả nước miếng.

"Vậy để ngày mai đi.

Nếu em ở trên, sẽ đâm được rất sâu."

Khóe môi Reese cong lên, trong nháy mắt khiến người ta nảy sinh mấy suy nghĩ kỳ quái.

Nhiếp Xuyên lúc này mới nhận ra ý Reese là gì, cảm giác bị đùa bỡn khiến cậu giận sôi máu: "Em nói là để em đi vào bên trong của anh!"

"Vậy em học cho giỏi đi đã.

Chờ em học tốt rồi, tôi sẽ cho em vào."

Reese vòng tay ôm eo Nhiếp Xuyên, nhẹ nhàng xoa nắn.

"...

Anh đây là đang dùng kế hoãn binh!

Thật sự không có chữ tín gì cả!"

Nhiếp Xuyên tức giận, "Với cả, anh không cho em đi vào, em học kiểu gì!

Chẳng lẽ muốn em đi học ở chỗ người khác à!"

Bỗng dưng, Nhiếp Xuyên bị ấn cả người xuống, mặt suýt chút nữa đập cái bốp lên người Reese.

"Nếu em muốn đi học ở chỗ người khác, tôi sẽ để em cả đời khỏi phải học."

Ánh mắt Reese lạnh buốt, Nhiếp Xuyên rùng mình một cái, xoay người nằm xuống bên kia giường, quay lưng lại, rầu rĩ nói: "Chính là không muốn đi học ở chỗ người khác mà..."

Reese nghiêng người sang, ôm lấy Nhiếp Xuyên.

Mặc dù cậu có chút tức giận, nhưng mà nghĩ một chút vẫn là thôi đi.

Kỳ nghỉ chỉ còn lại có mấy ngày, hai người hầu như không rời nhau nửa bước.

Ngoại trừ thời gian ăn uống, chơi game với xem phim, thì Reese đều dính lấy Nhiếp Xuyên, hai người ngay cả bóng rổ cũng không thèm sờ đến.

Về chuyện Nhiếp Xuyên đòi ở phía trên, Reese cũng đã "Thỏa mãn" yêu cầu của cậu, lần đó đâm vào, cảm giác quả thực phải nói là vô cùng "Sâu sắc", Nhiếp Xuyên lại bị Reese làm cho phát khóc.

Nhưng mà da mặt Nhiếp Xuyên cũng đủ dày, cho dù có Reese vừa ôm cậu vừa hỏi: "Em bảo sẽ không khóc cơ mà?

Sao nãy em lại khóc?"

Nhiếp Xuyên thản nhiên đáp: "Có giỏi anh lại vào sâu thêm tí nữa xem!"

Em cắn đứt anh!

Hậu quả là sau đó Nhiếp Xuyên có cầu xin Reese thả cậu ra như thế nào, Reese cũng không hề bị dao động.

Kỳ nghỉ Giáng sinh kết thúc, Nhiếp Xuyên với Reese ngủ thẳng đến tận khi chỉ còn ba tiếng nữa là máy bay cất cánh mới dậy thu dọn đồ đạc.

Đương nhiên là Nhiếp Xuyên ngồi ở trên giường nhìn Reese sắp xếp gọn gàng lại vali cho mình, sau đó mới uể oải bị Reese tha xuống giường.

Lễ Giáng sinh kết thúc đồng nghĩa với việc thi đấu sẽ lại tiếp tục, bọn họ chắc chắn không thể làm càn như bây giờ, muốn thế nào thì làm thế ấy nữa, bởi vì còn phải cân nhắc giữ thể lực để luyện tập và ra sân.

Ngồi trên máy bay, Nhiếp Xuyên liếc nhìn Reese đang ngồi bên cạnh một cái, cậu bỗng nhiên thấy có hơi lo lắng.

Rõ ràng là ở phương diện kia khả năng kéo dài của Reese rất tốt, cho dù Nhiếp Xuyên đã mệt bở cả hơi tai thì anh vẫn có thể tiếp tục, nghĩ đến chuyện trở lại ký túc xá, khôi phục sinh hoạt hai người, Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy lo lắng cho sự sống chết của cái thắt lưng thân yêu nhà mình.

Nghĩ tới nghĩ lui, Nhiếp Xuyên lại ngẩn người, mãi đến khi bàn tay Reese xoa lên đỉnh đầu cậu, Nhiếp Xuyên mới hồi thần: "Em lại đang suy nghĩ miên man cái gì?"

"Em không nghĩ cái gì bậy bạ hết!"

"Không thật à?"

Reese ghé sát lại chỗ cậu, thì thầm bằng âm lượng mà chỉ Nhiếp Xuyên mới có thể nghe được, "Sau khi trở về không thể thoải mái làm như vậy nữa.

Nhưng nếu lần này thật sự có thể giành được cúp vô địch, tôi sẽ cho em vào."

"Có thật không!

Anh sẽ cho em đi vào thật à!"

Nhiếp Xuyên kinh ngạc trợn mắt thốt lên.

Kết quả là hành khách xung quanh đều quay lại nhìn họ.

May là hai người đang nói tiếng Trung, không thì mất mặt chết mất!

"Chuyện tôi đồng ý với em, thì sẽ làm được."

Reese giơ tay nhéo nhéo vành tai của Nhiếp Xuyên một cái, "Tranh thủ ngủ một lát trên máy bay đi.

Tối qua làm muộn như vậy, mắt em trông sắp không mở nổi nữa rồi."

"Ừm...

Buồn ngủ quá đi..."

Nhiếp Xuyên vỗ vỗ miệng ngáp, sau đó nghiêng đầu ngủ.

Nghe Reese cũng nói là thi đấu không thể làm mấy cái này kia, cậu yên tâm rồi.

Xem ra, giữa cậu và Reese vẫn rất ăn ý!

Về đến ký túc xá, Nhiếp Xuyên cùng Reese quét dọn phòng một lượt, trải ga giường mới ra.

Reese đứng ở cạnh giường không biết đang nghĩ cái gì, Nhiếp Xuyên thì đã lăn một vòng bên trên, duỗi người vươn vai, thả lỏng thắt lưng mỏi nhừ của mình.

"Reese, anh đang nghĩ gì vậy?"

"Tôi đang nghĩ, mình có nên đổi sang một cái giường đôi không."

Reese nói.

"Hả?

Tại sao?

Ghép hai giường đơn lại rộng rãi hơn nhiều mà!

Có lăn qua lăn lại cũng không sợ bị rơi xuống đất!"

"Chính là vì em thích lăn qua lăn lại như vậy, có lúc nửa đêm muốn ôm em một cái cũng không biết em lăn đến chỗ nào rồi."

Reese đáp.

"Em lăn qua lăn lại hồi nào!"

"Thế cái người vừa lăn lộn khắp giường kia là ai?"

Nhiếp Xuyên cạn lời.

Sau đó, cậu cũng bắt đầu vô thức cân nhắc đến tính khả thi của việc đổi một chiếc giường đôi.

"Cái kia, giường đôi gì đó hay là thôi đi...

Mọi người mà thấy mình chuyển một cái giường đôi vào trong phòng thì sẽ kỳ quái lắm!"

Lúc này Reese đang sắp xếp lại tủ quần áo của mình, anh dừng lại nhìn về phía Nhiếp Xuyên: "Đừng nói là từ nãy đến giờ em vẫn nghĩ về chuyện này đấy nhé."

"Đúng thế, làm sao vậy?"

Không phải là do anh khơi ra trước à?

"Tôi biết chuyện này là không thể, nên đã sớm không nghĩ nữa rồi."

Nhiếp Xuyên lần này phải gọi là sa mạc lời luôn.

Reese quay lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, Nhiếp Xuyên nằm một hồi lại nhớ đến bức thư tình ký tên "V" kia.

Cậu nghiêng người, thò tay xuống gậm giường, sờ soạng một lúc lâu, cuối cùng cũng mò được phong thư kia ra.

Mặt trên đã phủ đầy bụi.

Nhiếp Xuyên khẽ thổi một cái, sau đó nhét nó vào trong túi quần, đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.

A, không thể tin nổi, thế mà có người lại viết thư tình cho mình!

Cho dù không thể nhận lời đối phương, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn muốn biết nội dung bên trong có phải giống như hôm trước Reese nói không!

Cậu ôm tâm tình kích động vạn phần, mở phong thư, run rẩy lấy lá thư bên trong, chậm rãi mở nó ra, sau đó hàng chữ được viết phía trên khiến Nhiếp Xuyên thiếu chút nữa phun ra một búng máu: Nếu em mở lá thư này ra, nhìn thấy tờ giấy này, tôi sẽ làm chết em.

Này rõ ràng là do Reese viết mà!

A a a!

Lại bị Reese đùa giỡn nữa!

Cái tên này tại sao không hở ra được chỗ nào thế!

Đúng lúc đó, cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, Reese dựa vào cạnh cửa, nghiêng mặt nhìn Nhiếp Xuyên, trong giọng nói mang theo một tia trêu chọc: "Xem ra trận đấu ngày mai, em không định ra sân nhỉ."

Tay Nhiếp Xuyên run lên một cái, tờ giấy viết thư rơi trên mặt đất.

"Có anh thì có!

Lá thư gốc anh để đâu rồi!"

Nhiếp Xuyên bốc hỏa.

Đây là bức thư tình đầu tiên mà cũng có thể là duy nhất trong cuộc đời cậu đó!

"Ở trong này."

Reese chỉ tay lên đầu mình, "Em đến giờ vẫn nhớ mãi không quên bức thư tình kia, định bắt cá hai tay đấy à?"

"Làm gì có chuyện!

Thư tình là nơi gửi gắm tình cảm!

Đó là bức thư tình đầu tiên cũng là cuối cùng của em đó!"

"Trước tiên, trong bức thư đó không có gửi gắm tình cảm gì hết, hơn nữa nội dung bên trong em cũng đã biết rồi.

Căn cứ vào trải nghiệm trong kỳ nghỉ lễ Giáng sinh vừa rồi, tôi cảm thấy, lấy năng lực kéo dài của em, thì rất khó để thỏa mãn cô nàng tên "Victoria" kia."

Nhiếp Xuyên sâu sắc cảm nhận được ác ý của Reese.

"Tiếp nữa, đó cũng không phải bức thư tình đầu tiên của em."

Hai mắt Nhiếp Xuyên từ từ trợn to, nói cách khác, cậu vẫn còn có bức thư tình vào đó nữa đã rơi vào bàn tay ác ma của Reese à?

Thực ra cậu được hoan nghênh nhiều hơn trong tưởng tượng của chính mình đúng không?

"Cuối cùng, đó không thể là bức thư tình cuối cùng của em.

Nếu em thích được nhận thư tình như vậy, tôi viết cho em."

"Hả?"

Nhiếp Xuyên mất một lúc vẫn chưa hiểu ra ý đối phương nói là gì.

"Nhưng mà ngày mai có buổi huấn luyện, chuyện "Làm chết em" kia vẫn nên giữ lại chờ đến ngày nghỉ đi."

Reese quay người đi ra.

Nhiếp Xuyên âm thầm hạ quyết tâm: Mình nhất định phải sửa lại cửa phòng vệ sinh!

Chắc chắn!

Nhất định!

Lập tức!

Mùa giải hàng năm vẫn tiếp tục, DK vẫn giữ vững danh hiệu bất khả chiến bại trong vòng đấu khu vực, cuối cùng cũng nghênh đón trận đấu cuối cùng.

Thực ra không cần biết trận này họ thắng hay thua, DK cũng đã chắc một suất vào vòng 64 đội, nhưng vì chuyện phân bảng ở vòng trong, huấn luyện viên Gordon vẫn rất coi trọng trận đấu này, toàn bộ đội hình chủ lực đều ra sân.

Khán giả tới xem trận đấu này so với bình thường nhiều hơn ít nhất một phần ba.

Nhiếp Xuyên cũng hi vọng vòng đấu loại khu vực của họ có một cái kết hoàn mỹ.

Ở trên sân đấu cậu thể hiện hết sự linh hoạt cùng tốc độ của mình, tuy phần lớn điểm là do Reese và Ewing ghi bàn, nhưng tiết tấu trận đấu vẫn luôn được Nhiếp Xuyên nắm chắc trong tay.

Trong có một giây, cậu thực hiện liên tục hai động tác giả, vừa trôi chảy vừa nhuần nhuyễn, vượt qua ba cầu thủ phòng thủ của đội đối phương, tiến thẳng vào khu cấm địa, bật lên thật cao ném rổ, hấp dẫn sự chú ý của cầu thủ đang phòng ngự dưới rổ, sau đó lại thực hiện một động tác giả, vờ như truyền bóng cho Black Mount, nhưng thực tế lại đưa bóng cho Reese vào giây phút cuối cùng.

Hai người phối hợp không một kẽ hở, cho dù Reese ở phía sau Nhiếp Xuyên, thì khi Nhiếp Xuyên đưa bóng ra, anh cũng đã đứng ở vị trí chính xác nhất.

Cậu cùng với Reese và Ewing tạo thành đội hình ghi điểm xa gần, khiến đối thủ quả thực chỉ muốn phát điên.

Không chỉ vậy, năng lực ghi điểm dưới giỏ của Carlo và Black Mount cũng bị Nhiếp Xuyên tận dụng hết mức, bọn họ gần như không cần phải lo lắng Nhiếp Xuyên làm mất bóng, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng dưới giỏ, cho dù Nhiếp Xuyên có bị mấy người phòng thủ cùng một lúc, cậu vẫn có thể tìm được kẽ hở đưa bóng đến dưới giỏ cho hai người.

Khi bóng trong tay Nhiếp Xuyên đập xuống đất ngay sát người đối thủ, vừa bật lên, Nhiếp Xuyên đã bắt bóng mang đi, toàn trường vang lên tiếng hò reo nhiệt liệt.

Trên khán đài, Relvin chống cằm, híp mắt nhìn, tự lẩm bẩm với mình: "Cái tên này ngay cả pha chuyền bóng chạm đất của Ceston cũng học được ra hình ra dáng rồi!"

Nhiếp Xuyên đưa bóng chuyền đến dưới giỏ, làm động tác như muốn lên rổ.

Bình thường số lần cậu chủ động ghi điểm trong trận rất ít, đối phương đã bắt đầu chuẩn bị cướp bóng bật bảng.

Nhưng khi họ ngẩng đầu lên, lại không ngờ đó chỉ là động tác giả của Nhiếp Xuyên, cậu thu tay lại, ở trên không chuyền bóng, Black Mount đón bóng trực tiếp lên rổ ghi điểm, tất cả động tác tính gộp lại cũng chưa tới hai giây đồng hồ.

"Không ngờ hậu vệ dẫn bóng của DK lại lợi hại như vậy, cứ tưởng sau khi Connor rút lui khỏi đội, năm nay cho dù có đụng độ với DK ở March Madness cũng có thể thoải mái một chút!

Đồng đội đứng cạnh Relvin khe khẽ thảo luận.

"Hơn nữa cậu ta và Reese Reddington phối hợp quả thực quá tốt, giống như người kia nghĩ gì mình đều biết hết vậy!

Cử hai người theo kèm cái cậu tóc đen kia, kết quả vẫn bị cậu ta thoải mái vượt qua!

Hơn nữa chỉ cần cậu ta dẫn bóng được vào phần sân của đối thủ, có đến bảy phần là DK sẽ ghi được điểm, thật lợi hại."

"Cho dù kèm được cậu ta, thì phòng ngự bên Reese và Ewing lại suy yếu, hai người bọn họ vẫn có thể ghi điểm như thường."

"Cảm giác năm nay DK còn khó đối phó hơn cả năm ngoái!"

Relvin cong môi cười cười: "Các cậu thật là ngây thơ."

"Hả?

Bọn tôi ngây thơ cái gì?"

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Relvin.

"Cái cậu tóc đen kia tên tiếng anh là Allen.

Cậu có nhìn thấy tốc độ cùng khả năng bật nhảy của cậu ta không?

Tư chất như vậy hoàn toàn có thể giữ vị trí phong vệ.

Một khi tiềm năng này của cậu ta được phát huy hoàn toàn, có lẽ trình độ cũng không kém Owen Whishaw đâu."

Relvin nhìn Nhiếp Xuyên đang đập tay với Reese ở trên sân, mở miệng nói.

Lời anh ta nói khiến đồng đội của anh ta đồng loạt im lặng.

Mà giờ phút này, trong lòng Nhiếp Xuyên đang vui sướng tràn trề!

Bọn họ đã tiến vào vòng sáu mươi tư đội của giải bóng rổ sinh viên NCAA rồi!

Đây là chuyện vinh dự nhất mà cậu làm được từ bé đến giờ!

Lúc còn nhỏ chơi bóng rổ cùng lắm chỉ có thể coi là vì hứng thú thôi, nhưng giây phút này, cậu cảm thấy mình thật sự yêu bóng rổ!

Giống như trong cuộc sống mờ mịt đột nhiên tìm ra được mục tiêu của đời mình!

Nhiếp Xuyên ôm lấy Reese, mà Reese thì lại nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.

Tiếng hò reo gọi tên "Reese" và tiếng hò gọi "Nhiếp Xuyên" của nhóm du học sinh luân phiên vang lên, lượt sau lại cao hơn lượt trước.

"Cám ơn anh."

Nhiếp Xuyên ghé vào tai Reese nói.

"Cám ơn tôi cái gì?"

Ở trong tiếng hò reo vang dội này, âm thanh của Reese lại rõ ràng hơn tất thảy.

"Vì đã để em có thể tự hào như vậy."

"Ngốc.

Đợi đến cuối tháng ba, em sẽ càng thêm tự hào."

Sau khi trận đấu kết thúc, lúc Nhiếp Xuyên cùng mọi người trong đội bóng đi ra khỏi sân, một đám fan lập tức xuất hiện, vây lấy họ.

"Nhiếp Xuyên!

Tớ có thể chụp ảnh cậu với Reese không?"

Mấy cô gái xông tới.

Nhiếp Xuyên kinh ngạc: "Ôi?

Mọi người nói được cả tên tiếng Trung của tôi à?"

"Bởi vì mấy du học sinh người Trung đều gọi tên tiếng Trung của cậu để cổ vũ, bọn tớ rất thích cậu, tiếng Trung khó quá, bọn tớ học không nổi, cho nên chỉ có thể cố gắng phát âm tên tiếng Trung của cậu thật chuẩn thôi!"

Trong lòng Nhiếp Xuyên rất cảm kích các cô, nhưng cái tên Reese này không thích chụp ảnh cho lắm.

Anh còn đang nói chuyện với phóng viên thể thao.

Nhiếp Xuyên vẫn đứng yên chờ ở bên cạnh, không ngờ Reese lại để ý sau đó trực tiếp nói với anh phóng viên kia: "Xin lỗi, đồng đội của tôi còn có việc muốn nói với tôi."

Lúc anh đi đến chỗ Nhiếp Xuyên, cậu vội vàng xua tay: "Không phải chuyện gì quan trọng đâu!

Là có fan muốn chúng mình cùng chụp chung một bức ảnh!

Anh cứ nói chuyện với anh phóng viên kia trước đi, không sao cả!"

Bình luận của phóng viên thể thao rất có thể sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Reese, nói không chừng sẽ tạo thành ảnh hưởng nếu sau này anh muốn tiến vào NBA.

"Chụp ảnh với em sao có thể là chuyện không quan trọng?"

Giọng của Reese đè xuống rất thấp, chỉ để mình Nhiếp Xuyên nghe thấy.

Lúc mấy cô nàng fan nhìn thấy Reese đi đến bên cạnh Nhiếp Xuyên, một tay khoác lên vai cậu, tất cả lập tức xông tới.

Khi tiếng đèn flash vừa vang lên, Reese nghiêng đầu dựa về phía Nhiếp Xuyên.

Chờ chụp ảnh xong, Reese quay lại tiếp tục nói chuyện với phóng viên thể thao, trong đám fan nữ truyền đến tiếng hô hưng phấn tíu tít.

"Oa —— Vừa nãy Reese cười kìa!

Lần đầu tiên tớ thấy anh ấy cười đấy!"

"Không phải đâu!

Bình thường thỉnh thoảng anh ấy cũng cười mà, nhưng đều là cười với Nhiếp Xuyên cả, cậu cứ để ý kỹ là thấy!"

"Không hổ là cặp đôi phối hợp được mọi người mong đợi nhất trong vòng loại khu vực!"

Nhiếp Xuyên nghe câu bình luận kia, gãi gãi sau gáy, cái gì mà cặp đôi phối hợp được mọi người mong đợi chứ?
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 89. Cố lên người anh em


11/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Đúng lúc đó, có cái gì lướt qua đỉnh đầu Nhiếp Xuyên, cậu quay lại, thì thấy Relvin đang đút một tay trong túi, toét miệng cười với cậu.

"Tiếng tăm của cậu bây giờ càng lúc càng lớn đấy.

Mấy phóng viên kia lúc nhắc đến Reese Reddington thì đều không thể không nhắc đến cậu."

"Relvin!

Anh thế mà cũng đến đây à?"

"Đương nhiên, lễ Giáng sinh chơi bóng với cậu lâu vậy rồi, giờ cũng muốn biết cậu tiến bộ đến trình độ nào rồi chứ?"

"Phóng viên kia lúc nhắc tới tôi thì nói cái gì?"

Nhiếp Xuyên có hơi căng thẳng.

Dù sao Reese cũng quá xuất sắc.

"Nói trước kia Reese một mình một ngựa vô cùng chói mắt.

Nhưng giờ cậu ta không giống như thế nữa, càng linh hoạt hơn xưa, đó là vì có cậu.

Nếu tính về phương diện tốc độ và khả năng khống chế tiết tấu trận đấu, cậu có thể xếp vào top năm hậu vệ dẫn bóng trong NCAA.

Sự tồn tại của cậu không hề cướp đi phong thái của cậu ta, ngược lại, càng có thể khiến cậu ta bộc lộ được nhiều nhất những ưu thế của mình trên sân đấu."

Relvin nói nghe rất êm tai, xem ra anh ta không chỉ xem chuyên mục này một lần.

"Thế à!

Vậy là may rồi, vậy là may rồi!"

Nhiếp Xuyên vỗ vỗ ngực.

Relvin bất đắc dĩ lắc đầu: "Sao nhìn cậu không có chút tự tin nào thế.

Chờ đến khi vòng sáu tư đội bắt đầu, cậu sẽ càng tỏa sáng hơn."

"Cám ơn."

Nhiếp Xuyên ngại ngùng gãi gãi mũi.

"Cậu cảm ơn tôi cái gì?"

Relvin buồn cười hỏi.

"Đương nhiên là cảm ơn vì anh đã khích lệ tôi!"

"Tôi không phải đang khích lệ cậu, tôi chỉ đang giúp mình nhìn nhận rõ trình độ của đối thủ thôi."

"...

Tôi còn tưởng chúng ta là bạn bè chứ."

"Thôi đi, là đối thủ thì không thể là bạn bè sao?"

Relvin bá vai Nhiếp Xuyên, "Đi, mời tôi ăn cái gì ngon ngon đi!"

"Được, cái này không thành vấn đề gì!"

Chỉ là cậu còn chưa đi được ba bước, cổ áo đã bị người kéo lại.

Động tác này, ngoại trừ Reese thì chả có ai làm nữa cả.

Nhiếp Xuyên quay đầu lại, lập tức thấy Reese sắc mặt đang đen xì, tuy là cậu hoàn toàn không hiểu tại sao anh lại không vui: "Relvin tới cổ vũ cho em!

Em đang tính mời anh ta đi ăn cơm!"

"Cậu ta không tới để cổ vũ cho em.

Cậu ta chỉ đến để phân tích đối thủ của mình thôi."

Reese lạnh lùng trả lời.

Nhiếp Xuyên 囧, phân tích đối thủ là một phần thôi.

Relvin nhìn phản ứng của Reese lắc lắc đầu: "Thôi đi!

Reese, có phải cậu quản Allen hơi chặt rồi không?

Tôi cũng đâu thể câu cậu ấy sang đội của bọn này!

Cậu ấy đối với cậu chính là trung thành trước sau như một!"

Nói xong, Relvin vắt tay ra sau gáy, cùng đồng đội của mình rời đi.

Reese đi sang bên cạnh Nhiếp Xuyên: "Đội bóng của Relvin cũng đã tiến vào vòng sáu mươi tư đội."

"Vậy chúng ta sẽ cùng anh ta đụng mặt à?

"Căn cứ vào bảng phân tổ, xác suất cậu ta đụng mặt với AZU của Ceston trước là khá lớn."

"Ồ..."

March Madness đã tới ngay trước mắt, huấn luyện viên Gordon cùng nhóm trợ lý huấn luyện viên bắt đầu phân tích tỉ mỉ những đội bóng khác cũng tiến vào vòng sáu mươi tư đội cho các thành viên.

Thời gian rảnh rỗi, Nhiếp Xuyên cũng thường nghiên cứu băng ghi hình của các đội mạnh như CBU và AZU.

Mà đối với việc mô phỏng theo cách thức khống chế bóng của Ceston, Nhiếp Xuyên cũng làm càng ngày càng nhuần nhuyễn hơn.

Mặc dù có đôi lúc cậu tính toán điểm chạm bóng chưa chuẩn, nhưng thỉnh thoảng cũng có thể vượt qua Reese.

Đối với Nhiếp Xuyên mà nói, "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng" cho nên bản thân mô phỏng kỹ thuật của Ceston càng tốt, cậu càng cảm thấy tính chuẩn xác của chuyện dự đoán Ceston trên sàn đấu cũng sẽ cao hơn.

Thời gian diễn ra vòng chung kết càng lúc càng tới gần, Nhiếp Xuyên cũng càng ngày càng căng thẳng hơn.

Cậu biết, lên đại học, giấc mộng của rất nhiều sinh viên chính là được thi đấu cho NCAA, càng đừng nói đến chuyện có thể vào vòng chung kết.

Cậu có thể đi tới tận đây, phải nói là đã quá may mắn.

Nhưng mà so với may mắn, Nhiếp Xuyên còn muốn mình có thế đi tới nơi càng cao càng xa hơn nữa.

Cậu quay người sang, ôm chặt lấy Reese.

Không biết tại sao, cậu thấy hơi lo lo.

Nếu không nhờ có bóng rổ, cậu hầu như không có cơ hội chạm mặt với Reese.

Mà bất cứ một sai lầm nào của cậu trong trận đấu, đều có khả năng dẫn đến chuyện đội bóng thua trận.

"Tiểu Xuyên, sao em còn chưa ngủ?"

Ngón tay Reese nhẹ nhàng xoa xoa sau gáy Nhiếp Xuyên.

"Em căng thẳng.

Còn căng thẳng hơn cả hồi thi đại học nữa."

Nhiếp Xuyên nói.

"Đừng quan tâm đến thắng bại nữa.

Chỉ cần tận tình hưởng thụ quãng thời gian chúng ta ở cùng nhau là được.

Em nên biết, tiếc nuối lớn nhất sau khi tiến vào chơi cho NBA của rất nhiều ngôi sao lớn, chính là không thể nào quay về chơi giải sinh viên được nữa."

"Nói cứ như em chắc chắn sẽ chơi cho NBA vậy."

Nhiếp Xuyên khẽ bật cười.

"Em có thực lực đó.

Hôm đó lúc tôi nói chuyện với phóng viên thể thao, anh ta nói với tôi, đã có một vài đội bóng bắt đầu cảm thấy hứng thú với em, bọn họ vẫn đang quan sát thêm.

Chờ giải sinh viên kết thúc, nói không chừng em sẽ nhận được rất nhiều lời mời cùng cành ô liu vẫy gọi."

"Reese, anh mà cũng biết an ủi người khác nữa à."

Nhiếp Xuyên cà cà đầu lên ngực anh.

"Đến lúc đó, em đi đâu, tôi sẽ đi đấy."

"A, còn muốn dính vào nhau nữa sao?"

Nhiếp Xuyên giả bộ không hài lòng, lầm bầm nói.

"Đương nhiên, em không nhìn thấy nhận xét của mấy phóng viên thể thao đó à?

Không cần biết là tốc độ, sức mạnh hay kỹ thuật, chúng ta đều là bộ đôi phối hợp tốt nhất.

Chỉ có khi hai ta ở cùng nhau, mới có thể phát huy được hết thế mạnh của đối phương."

"Ừm."

Khi huấn luyện viên Gordon công bố danh sách bảng đấu cho mọi người biết, Nhiếp Xuyên thấp thỏm không thôi.

Căn cứ vào tình huống xếp bảng thi đấu, nếu DK phát huy như bình thường, tiến vào bóng mười sáu đội hoàn toàn không có vấn đề gì hết, nhưng bắt đầu từ giai đoạn đó, mỗi một bước đi là một bước khó.

Nếu dự đoán của huấn luyện viên Gordon chính xác, bọn họ sẽ tranh vé vào bán kết với KSU của Raven.

Sau khi vào được bán kết rồi, bọn họ có 50% khả năng sẽ đụng độ với CBU của Owen Whishaw, nếu thắng được CBU, vậy thì sẽ đấu tiếp trận chung kết.

Mà đối thủ cuối cùng của bọn họ hoặc sẽ là UFR của Relvin, hoặc sẽ là AZU của Ceston Lind.

Buổi tối hôm đó, Nhiếp Xuyên nhận được điện thoại của Relvin: "Ha ha, xem ra tôi sẽ phải đụng độ với Ceston Lind trước rồi!"

"Vậy thì, Relvin, chúc anh may mắn."

"Allen, muốn là người thắng cuối cùng thì chỉ may mắn thôi là không đủ, thực lực cũng rất quan trọng."

Trong giọng Relvin còn mang theo ý cười, "Với lại, trong vòng hai mươi ngày sẽ có sáu mươi bảy trận đấu diễn ra, mỗi một trận đều là không có đường lui.

Cậu là lần đầu tiên tham gia thi đấu chính thức, hi vọng trạng thái của cậu vẫn tốt như khi thi đấu ở vòng loại khu vực."

"Cám ơn, trước khi thi đấu lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng.

Nhưng mà vào sân rồi, thì cái gì cũng không nghĩ đến nữa."

"Nó là thiên đường, ước mơ, thành tựu cùng danh dự của cậu.

Nhưng nó cũng là địa ngục, thất bại có nghĩa cậu sẽ phải lui khỏi vũ đài rực rỡ đó, từ người tham dự biến thành khán giả.

Hết thảy buồn vui của cậu đều để lại trong đó.

Năm ngoái sau khi thi đấu kết thúc, tôi có cảm giác như mình vừa trải qua cả một kiếp vậy."

"Vậy Relvin này, kiếp trước nếu anh còn có bất cứ điều gì tiếc nuối, thì lần này hãy cố mà bù đắp lại."

"Đương nhiên!"

Sau khi cúp điện thoại, Nhiếp Xuyên vừa quay đầu đã thấy Reese đang ở ngay cạnh.

"Em trở nên thân thiết với Relvin như vậy từ bao giờ thế?

Cậu ta không chỉ tới xem em thi đấu, còn gọi điện thoại cho em?"

"Chính là lúc nghỉ lễ Giáng sinh đó!

Bọn em cùng nhau nghiên cứu phong cách chơi bóng của Ceston Lind, bồi dưỡng tình cảm giai cấp sâu đậm!"

Nhiếp Xuyên nghĩ một chút, như là đột nhiên nhận ra gì đó: "Reese, anh có phải lại đang suy nghĩ lung tung cái gì không thế?"

Reese giơ tay dí lên gáy Nhiếp Xuyên một cái, bình thản đáp: "Suy nghĩ lung tung là độc quyền của em, không phải tôi."

Thời gian trôi qua so với tưởng tượng của Nhiếp Xuyên thì nhanh hơn nhiều, trận đấu đầu tiên sau khi bọn họ tiến vào vòng sáu mươi tư đội đã tới.

DK với tư cách là đội tuyển hạt giống, đối thủ đầu tiên của họ cũng không phải quá khó nhằn, nhưng nếu đã có thể tiến vào vòng này, thì tuyệt đối không thể coi thường.

Kể từ giờ phút này, mỗi một trận đấu đều không được phép có bất cứ sai lầm nào, đây không còn là thi đấu xếp hạng nữa mà là vòng đào thải thực sự.

Chuyện lội ngược dòng phát sinh cũng là chuyện thường ngày ở huyện.

Cho nên trừ khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, thì không có nghĩa đội dẫn trước sẽ là đội có thể cười đến cuối cùng.

Vì một tấm vé vào cửa, trước ngày trận đấu diễn ra, Nhiếp Xuyên đã thấy bên ngoài nhà thi đấu mọc lên một loạt lều bạt, có không ít fan bóng rổ sẽ ở trong lều, thức trắng đêm để xếp hàng mua vé.

Nhiếp Xuyên tò mò đi lại muốn nghía thử một cái thì bị người ta nhận ra.

"Nhìn kìa!

Đó là hậu vệ dẫn bóng của DK – Nhiếp Xuyên!"

"Nhiếp Xuyên cố lên!"

"Hey, người anh em, năm nay DK nhất định phải giành được chức quán quân đấy nhé!"

Nhiếp Xuyên đứng ngốc ra ở đó, cậu hoàn toàn không ngờ được là mình đứng lẫn trong đám đông rồi mà còn có người nhận ra được, cậu cho là cởi đồng phục bóng rổ ra, cậu chỉ là một du học sinh người Trung Quốc hết sức bình thường thôi.

Hơn nữa không phải người Âu Mỹ đối với người Châu Á đều là dạng mù mặt, không nhận ra ai với ai à?

Kiểu thấy người nào cũng mồm ngang mũi dọc mắt hai bên ấy.

Nhưng bọn họ không những nhận ra Nhiếp Xuyên, mà ngay cả tên tiếng Trung của cậu cũng phát âm rất rõ ràng.

Nên biết, đến tận bây giờ Carlo vẫn còn gọi tên cậu thành "Ni Than"...

"Cảm ơn!

Tôi sẽ cố gắng!"

Nhiếp Xuyên giơ tay tạo hình chữ "V" với bọn họ.

Sau đó mọi người đều bật cười.

Loại tán thưởng này của họ khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy sự cố gắng của mình lại thêm ý nghĩa.

Rất nhanh, trận đấu đầu tiên của DK trong vòng chung kết giải bóng rổ sinh viên NCAA đã tới.

Khi Nhiếp Xuyên cùng đồng đội bước từ trên xe buýt xuống, vô số fan bóng rổ lập tức vây quanh, đèn chớp của phóng viên báo thể thao cũng lóe lên liên hồi, Nhiếp Xuyên vô thức quay mặt sang phía khác, cậu hoàn toàn không ngờ được cảnh tượng sẽ là như vậy, giống như ngôi sao bóng rổ NBA xuất hiện vậy.

Nhân viên bảo vệ của nhà thi đấu vội vàng tách đám đông fan đang vây quanh ra.

Ngay lúc Nhiếp Xuyên mở mắt, một đợt đèn flash khác lại chớp lên.

Nhiếp Xuyên có thể nhìn thấy bên trong đám người có banner ghi tên Reese được giơ cao, mà cách đó không xa lắm, cậu có thể nhìn thấy nhóm du học sinh Trung Quốc đang cầm băng rôn, bên trên ghi "Nhiếp Xuyên, cậu là niềm kiêu ngạo của chúng tớ!"

Đôi mắt cậu nóng lên.

Điện thoại của Nhiếp Xuyên rung lên, cậu lấy ra nhìn, thấy là tin nhắn của Chu Bân gửi đến: Tôi với A Mao tới rồi, cố lên người anh em!

Trái tim Nhiếp Xuyên càng lúc càng đập mạnh, cậu thở ra một hơi thật dài.

Bình luận viên của trận đấu ngày hôm nay có một người là vận động viên bóng rổ nổi tiếng NBA đã giải nghệ - Robert, dẫn chương trình chuyên nghiệp Ingrid và bình luận viên Espenson.

Không khí ở hiện trường quá mức cuồng nhiệt, loại sóng nhiệt đó khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy mình còn chưa bước ra bước đầu tiên đã bị choáng ngợp rồi.

Hô hấp dường như cũng bị sự nhiệt tình của cổ động viên trên sân làm cho bốc hơi, oxy không còn đủ cung cấp cho lá phổi nữa.

Ewing vỗ lưng Nhiếp Xuyên một cái: "Hey, Nhiếp Xuyên, thả lỏng nào.

Trận đầu tiên khả năng giành thắng lợi của chúng ta vẫn rất cao."

"Ừm."

Dù vậy, Nhiếp Xuyên nhìn thấy có nhiều khán giả cùng phóng viên như vậy, hơn nữa trận đấu lần này còn có thể được truyền hình trực tiếp trên TV, người có thể nhìn thấy cậu không chỉ hạn chế trong số khán giả đang có mặt ở đây, Nhiếp Xuyên tức thì cảm thấy căng thẳng hơn gấp bội.

Cách giờ khai cuộc vẫn còn gần ba mươi phút, huấn luyện viên Gordon tập trung mọi người lại thực hiện chỉ đạo chiến thuật lần cuối trước khi cả đội ra sân.

"Không cần biết trong vòng đấu loại chúng ta thể hiện xuất sắc như thế nào, nhưng đây mới là đấu trường chân chính.

Trong quá khứ, chúng ta từng đạt giải quán quân liên tiếp ba năm liền, được giới truyền thông cùng fan bóng rổ xưng tụng là vương giả.

Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, đội bóng của chúng ta bắt đầu suy yếu, liên tục mấy năm liền đều chỉ luẩn quẩn ở vòng mười sáu đội.

Mà thành tích tốt nhất là năm ngoái, chúng ta vào đến vòng tám đội mạnh nhất.

Năm nay, chúng ta phải để tất cả bọn họ biết nhà vua đã trở lại.

Quán quân là chúng ta.

Rõ chưa?"

Sắc mặt huấn luyện viên Gordon cực kỳ nghiêm túc, lạnh lùng.

Ông chưa bao giờ dùng giọng điệu mạnh mẽ như vậy để tiến hành chỉ đạo trước trận đấu.

"Rõ!"

Mọi người đồng thanh trả lời.

Huấn luyện viên Gordon nổi giận nói: "Mấy đứa chưa ăn cơm sao?

Tôi không nghe thấy!"

"Rõ!!!"

Giọng của mọi người tức thì cao lên một quãng tám, vang dội hơn hẳn.

Huấn luyện viên Gordon hài lòng gật đầu.

Sau khi mọi người khởi động, chuẩn bị sẵn sàng, Reese đưa một thanh sô cô la cho Nhiếp Xuyên: "Ăn đi."

"Em cai rồi!"

Nhiếp Xuyên cười cười.

"Lúc ăn sô cô la, em sẽ không nghĩ đến khán giả cùng ánh đèn flash xung quanh nữa."

Reese nói.

Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười, không hổ là Reese, anh quả nhiên nhận ra cậu đang hồi hộp.

"Được."

Nhiếp Xuyên nhận thanh sô cô la, bóc vỏ ra rồi bỏ tọt vào mồm.

Cậu vừa định cúi xuống kiểm tra dây giày lần cuối, thì Reese đã bước tới trước, quỳ một gối giúp cậu siết chặt dây giày.

Mặt Nhiếp Xuyên tức thì đỏ phừng phừng, ở đây có nhiều người như vậy, thế này quá là trắng trợn rồi!

Quả nhiên, đám đông trên khán đài lập tức rít gào.

"Reese!

Nhiều người đang nhìn kìa!"

Nhiếp Xuyên muốn rụt chân về, nhưng Reese lại tóm lấy mắt cá chân của cậu.

"Đừng nghĩ đến người khác, cũng đừng để ý người khác nhìn em thế nào.

Đây là trận đấu của tôi và em."

Reese ngước mặt lên, ánh mắt anh vẫn trước sau như một, trầm ổn bình tĩnh.

Tâm trạng Nhiếp Xuyên cũng theo đó mà lắng lại.

"Đúng, đây là trận đấu của em và anh."

Tất thảy mọi người khác đều không quan trọng.

"Với cả, em nhìn Carlo xem, năm ngoái cậu ta đã tham gia vòng chung kết rồi, nhưng bây giờ vẫn căng thẳng chả kém gì."

Nhiếp Xuyên quay lại nhìn, Carlo đang ngồi trên ghế, tay trái đấm đấm lên đầu gối, đùi phải thì rung liên hồi, tuy rằng anh ta đã rất cố gắng kiềm chế, nhưng mà trông vẫn buồn cười kinh khủng.

Nhiếp Xuyên không nhịn được bật cười.

Carlo nhìn lại, không hiểu gì hỏi: "Nhiếp Xuyên, cậu đang cười gì đấy?"

"Không có gì.

Ôi chao, sao anh cũng gọi tên tiếng Trung của tôi rồi?"

"Cái tên Ewing kia còn có thể gọi chính xác được cơ mà, khả năng ngôn ngữ của anh tốt hơn cậu ta nhiều lắm!"

"Ông cứ nói thẳng là sau khi mình phát hiện ra quy luật nào đó thì canh cánh trong lòng, nhất định phải tập gọi tên của Nhiếp Xuyên đi xem nào."

Ewing bóc Carlo không thương tiếc.

"Quy luật gì cơ?"

Nhiếp Xuyên tò mò hỏi.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 90. King of Black*


11/08/2021

Edit: Nhật Nhật

*Tiêu đề nguyên văn trong raw nha.

...

"Tại mỗi lần Reese gọi cậu chuyền bóng, cậu đều lập tức chuyền.

Đó là vì Reese kêu cậu bằng tên tiếng Trung."

Ewing đáp, "Cậu đối với cái tên tiếng Anh 'Allen' thực sự là không nhạy tí nào!"

Nhiếp Xuyên bỗng nhiên tỉnh ngộ gật gật đầu: "Ồ!

Hóa ra là vậy à!"

Ewing dùng ngón cái chỉ chỉ về phía Carlo: "Cho nên cái tên này mới nhờ du học sinh Trung Quốc đọc tên tiếng Trung cho rồi ghi âm vào điện thoại, tối nào trước khi đi ngủ cũng tập phát âm!

Chính là vì muốn cậu chuyền bóng cho cậu ta nhiều nhiều tí, để cậu ta có cơ hội thể hiện đấy!"

Carlo dùng cùi chỏ huých Ewing một cái: "Này!

Ông đừng có mà xuyên tạc linh tinh!"

"Tôi xuyên tạc?

Ông lấy điện thoại ra đây, lấy ra đây, chúng ta cùng kiểm chứng?"

"Việc gì tôi phải đưa điện thoại của tôi cho ông chứ!"

Mặt Carlo đỏ lên một cách hết sức khả nghi.

Ewing khẽ nói thầm vào tai Nhiếp Xuyên: "Tuy là đã ghi âm phát âm tiếng Trung lại rồi, nhưng mà vẫn không chịu được quả phát âm kinh dị của cậu ta.

Nếu không phải tôi phát hiện ra, xong còn tốt bụng giúp cậu ta sửa lại, giờ có khi cậu ta không phải gọi cậu là 'Nhiếp Xuyên', mà gọi thành 'Ni Quăng' rồi cũng nên."

Nhiếp Xuyên tức khắc bật cười, tâm trạng vốn đang căng thẳng cũng giảm bớt tám chín phần!

"Nhiếp Xuyên, thực ra căng thẳng một chút cũng tốt."

Black Mount vỗ vỗ vai cậu, "Nó sẽ giúp cậu lúc ở trên sân bóng càng tập trung hơn.

Một người, nếu trong thi đấu mà không có chút cảm giác hồi hộp căng thẳng nào, vậy không thể giành chiến thắng được."

"Tôi biết rồi, cảm ơn anh, Black Mount!"

Nhiếp Xuyên cụng nắm đấm với anh ta một cái.

Lúc này ba vị bình luận viên của trận đấu hôm nay cũng bắt đầu trò chuyện.

Dẫn chương trình chuyên nghiệp Ingrid mặc vest, ôm ngực nói: "Oh my God, lại là một March Madness nữa đã đến!

Hàng năm cứ vào tầm này là tôi lại cảm thấy mình trẻ ra không ít!

Hôm nay là trận đấu giữa UDK và USN.

Trước tiên nói một chút về USN đi, vòng loại khu vực năm nay bọn họ thể hiện không tồi chút nào, đội hình chủ lực vẫn là năm gương mặt quen thuộc đã từng tiến vào vòng chung kết năm ngoái.

Chỉ tiếc là năm ngoái USN lại đụng trúng KSU của Raven Harvey, cho nên không thể tiến vào vòng ba mươi hai đội.

Nhưng nhìn chung, đội hình chủ lực của họ đều đã có kinh nghiệm thi đấu vòng chung kết rồi."

Bình luận viên Espenson gật đầu: "Đúng là vậy.

Hơn nữa đội hình chính của họ thực lực rất đồng đều, năng lực phòng ngự vòng ngoài khá mạnh, đồng thời cũng rất am hiểu lối chơi phòng ngự.

Robert, anh cảm thấy UDK thì sao?"

Ngôi sao bóng rổ đã giải nghệ Robert cười cười, gãi tai: "Khi tôi còn chơi cho đội bóng của trường đại học, thường thường sẽ gặp trúng UDK ở vòng tứ kết.

Khi đó UDK đang ở thời kỳ đỉnh cao, lại mặc áo đồng phục thi đấu màu đen nên còn được gọi là 'King of Black'.

Nhờ phúc của bọn họ, thời đại học tôi chưa từng được cầm cúp quán quân lần nào."

Hai bình luận viên khác không khỏi bật cười.

Robert tiếp tục nói: "Từ đội hình thi đấu mà nói, UDK thực sự rất mạnh, hôm nay đối thủ USN của bọn họ nhất định sẽ có một trận khổ chiến.

Dưới giỏ có trung phong Blake, biệt danh là 'Black Mount' trấn thủ.

Khả năng bật nhảy, lực bộc phát cùng thể năng của cậu ta tuyệt đối là số một.

Nếu tôi là ông chủ của một đội bóng NBA, tôi nhất định sẽ nhìn chằm chằm trung phong này.

Tôi rất mong chờ vòng chung kết năm nay, Black Mount có thể thể hiện được năng lực dưới bảng rổ của mình.

Ngoài ra còn có tiền phong hàng trong Carlo Brandon của bọn họ nữa, vừa có thể tấn công vừa có thể phòng thủ rất tốt, đừng nhìn cậu ta trông cao to mà nhầm, cậu ta có sự linh hoạt mà một trung phong khó lòng có được.

Khu vực vòng ngoài của DK còn có cao thủ ném xa Ewing trấn thủ, nếu muốn làm giảm khả năng ghi điểm của DK thì nhất định phải kèm thật chặt Ewing.

Nên biết vào những thời khắc quan trọng của trận đấu, một cú ném ba điểm hoàn toàn không phải chuyện đùa."

Espenson và Ingrid đều gật đầu tán thành.

Bình luận viên Ingrid lại nói: "Tại sao anh không nhắc đến con át chủ bài, tay săn bàn chính của UDK – Reese Reddington?

Một trong năm người mới xuất sắc nhất mùa giải năm ngoái, năm nay nhất định là sẽ còn tỏa sáng hơn nữa."

Robert ôm mặt nở một nụ cười bất lực: "Từ góc độ kỹ thuật mà nói, ngoại trừ hai chữ 'Hoàn mỹ' tôi đã không còn từ nào khác để hình dung về Reese Reddington.

Đây cũng là lý do mà tôi cố gắng tránh không bình luận về cậu ta.

Cậu ta rất đặc biệt, không cần biết là sức mạnh khi cắt bóng, hay là kiểm soát thời cơ ghi bàn, hay là độ trễ khi cậu ta dừng lại trên không đều khiến cậu ta là một tay kiểm soát bóng trên không xuất sắc.

Nếu so sánh một đội bóng rổ với một chiếc tàu sân bay, thì Reese Reddington tuyệt đối là cấp độ của tên lửa đối hạm [1].

Mùa giải năm ngoái đã có không ít đội bóng NBA vươn cành ô liu với cậu ta, nhưng phản ứng của người này lại hết sức bình tĩnh.

Năm nay, tôi thực sự muốn biết, cậu ta liệu có thể mang lại nhiều bất ngờ hơn so với năm ngoái không."

Bình luận viên Espenson vỗ tay cái đốp: "Tôi nghĩ, có lẽ thật sự phải chờ đến khi nhịp điệu của những trận đấu bóng đại học không còn thỏa mãn được Reese Reddington nữa, cậu ta mới đồng ý đấu cho NBA.

Nhưng nếu Reese Reddington thực sự là tên lửa đối hạm như anh nói, các anh cũng đừng quên là máy bay chiến đấu trên tàu sân bay có tích hợp cả cảnh báo sớm và vũ khí tấn công."

"A!"

Ingrid lắc lắc ngón tay, trên môi lộ ra một nụ cười thâm ý sâu xa, "Đúng vậy.

Tôi đến giờ vẫn còn nhớ biểu hiện của hậu vệ dẫn bóng Connor trong màu áo UDK vào năm ngoái.

Nhanh nhẹn linh hoạt, đối với việc phán đoán cục diện trên sân vô cùng nhuần nhuyễn, DK có thể tiến vào vòng tám đội mạnh nhất không thể không nói đến công lao của đứa bé này.

Nhưng thật đáng tiếc, cậu ta lại rút khỏi UDK.

Tôi thực sự rất muốn biết khuôn mặt mới thay thế cho Connor liệu có thể thích ứng nhịp điệu thi đấu vòng chung kết không."

Ánh mắt Ingrid nhìn về cậu trai trẻ tóc đen đứng trên sân, cậu mặc áo đồng phục màu đen của DK, đang phồng má điều chỉnh lại hô hấp của mình.

Espenson cùng Robert đều dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Ingrid: "Hey, ông bạn già của tôi ơi, anh không biết cậu ta hả!

Cậu ta và Reese Reddington được tuần báo thể thao các trường đại học năm nay bình chọn là tổ hợp được mọi người mong đợi nhất đấy!"

"Thật sao?

Cậu nhóc đó ấy hả?

Cậu ta hẳn là lần đầu tiên thi đấu cho NCAA đúng không, trông có vẻ rất hồi hộp!"

Ingrid nói.

"Được rồi, đừng có xem thường cậu nhóc đó!

Fan của cậu ta không ít đâu.

Hiện giờ cái tên tiếng Trung thường xuất hiện nhiều nhất trong tuần báo thể thao các trường đại học chính là tên cậu ta đấy!"

Espenson đáp.

Ingrid sờ sờ cằm: "Được rồi, vậy để tôi nhìn thử xem đứa bé này có thể mang lại niềm vui bất ngờ ra sao!

Nhân tiện, chúng ta như vậy có thể làm khán giả nghĩ là chúng ta đang đọc theo kịch bản viết sẵn không?"

Robert cũng cùng đối phương đùa giỡn, cố ý lục lọi trong túi: "Ây da, tôi quên mất lời thoại của mình là gì rồi!"

Espenson cũng gia nhập hàng ngũ đùa giỡn, nói: "Kịch bản của anh có phải là đưa nhầm cho Ingrid rồi không?

Anh ấy hình như nói hết lời thoại của anh luôn rồi kìa!"

Sau đó ba người cùng phá lên cười.

Theo tiếng còi khai cuộc, bầu không khí toàn trường bước vào một vòng xoáy cuồng nhiệt khác.

Cầu thủ hai đội đồng loạt bước ra sân, Nhiếp Xuyên ngước mặt lên, cố nén hô hấp lại trong cổ họng.

Black Mount cùng trung phong của đối phương đã chuẩn bị tư thể tranh bóng, Nhiếp Xuyên hơi hạ thấp trọng tâm, chuẩn bị tâm lý đón bóng chạy bất cứ lúc nào.

Quả nhiên, khi cậu tập trung tinh thần, tất cả âm thanh ồn ào huyên náo xung quanh dường như đang ở đâu đó rất xa, suy nghĩ trong đầu trở nên rõ ràng hơn hẳn.

Trong nháy mắt khi quả bóng được tung lên cao, Black Mount đột nhiên nhảy bật lên, độ cao anh nhảy tới so với đối phương ít nhất cũng phải hơn nửa bàn tay!

"Ặc ——" Hô hấp của khán giả cũng bị kéo theo.

Black Mount bất ngờ đập bóng xuống, Nhiếp Xuyên đón lấy, nhanh chóng dẫn bóng chạy đi.

Trên khán đài, nhóm du học sinh điên cuồng vẫy băng rôn có tên Nhiếp Xuyên.

Cậu hoàn toàn không cho đối thủ có thời gian phản ứng, chỉ trong nháy mắt Nhiếp Xuyên đã vượt qua hai hậu vệ của đối phương, vọt tới vạch ném bóng ba điểm, đang muốn nhảy lấy đà, tiền phong hàng trong của họ đã nhảy lên, Nhiếp Xuyên rất bình tĩnh thu bóng lại, chuyển hướng về một bên khác, Ewing đang ở khu vực ném bóng ba điểm, nhận được bóng là có thể nhảy lên ném rổ bất cứ lúc nào.

Tiền phong hàng ngoài của đối phương nhanh chóng lao tới, Ewing thực hiện một động tác giả vượt qua đối thủ, sau đó chuyền bóng về lại cho Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên đón bóng xong lập tức chạy tới dưới giỏ, ở ngay trước mặt trung phong USN muốn nhảy lên ghi bàn.

Tất cả mọi người đều đang chờ mong, liệu đây có phải là pha ghi bàn đầu tiên trong trận đấu này hay không?

Nhưng Nhiếp Xuyên lại lần nữa thu bóng về, sau đó tăng tốc, vòng qua đối phương, nghiêng người lên rổ, đưa bóng vào trong lưới.

"Nhiếp Xuyên!

Nhiếp Xuyên!

Nhiếp Xuyên!"

Trên sân vang lên tiếng reo hò cổ vũ.

"Ặc..."

Ingrid lúc trước còn tỏ ra nghi ngờ về biểu hiện của Nhiếp Xuyên giờ cũng không khỏi kinh ngạc, "Cậu nhóc này tốc độ nhanh thật đấy!

Khả năng kiểm soát cân bằng trên không cũng không tệ chút nào!"

"Anh có thể trên mạng search thử, hình như trên đó có video cậu ta và Reese đấu 2 vs 2 với Owen và Relvin đấy, tuy là chất lượng hình ảnh không được rõ nét lắm, nhưng mà trình độ của cậu nhóc này chắc chắn không chỉ như anh vừa thấy đâu."

Espenson hất hất cằm, "Tôi có một anh bạn đồng nghiệp kỳ vọng rất cao vào cậu nhỏ người châu Á này."

Lúc này, Nhiếp Xuyên đã nhanh chóng lùi về phòng thủ, toàn bộ USN dồn lên áp sát, hậu vệ khống chế bóng của đối phương giáp mặt với Nhiếp Xuyên, phòng thủ một chọn một, bóng vừa rời tay chuẩn bị chuyền cho đồng đội, không ai nhìn rõ được bước chân của Nhiếp Xuyên là như thế nào, chỉ biết cậu rất nhanh đã đuổi kịp bóng, ngay khi bóng đến được tay đối phương đã nhanh chóng cướp bóng đi.

Nhiếp Xuyên chạy vọt đi, đồng đội cũng nhanh chóng đuổi theo, tốc độ tấn công nhanh của toàn bộ DK đều bị kéo lên.

Pha phối hợp tấn công này so với lần trước đó còn gọn gàng, nhanh chóng hơn, Reese trực tiếp cắt đến dưới giỏ, Nhiếp Xuyên đối mặt với sự phòng thủ từ hai cầu thủ USN, lập tức làm một đường chuyền dài, từ bên hông hai người họ xuyên qua.

Vốn chuyền bóng nhanh như vậy rất dễ xảy ra sai lầm, nhưng dường như Reese đã sớm đoán trước được đường chuyền của Nhiếp Xuyên, anh vững vàng đón được bóng, không chút do dự lên rổ ghi bàn.

Trên khán đài lại ồ vang.

Nhiếp Xuyên đập tay với Reese xong lại nhanh chóng về lại vị trí của mình, tiếp tục thi đấu.

Nhưng USN có thể tiến được vào vòng chung kết thì đương nhiên không phải là dạng tầm thường, không thể nào để UDK dễ dàng ghi điểm như vậy.

Bọn họ phòng thủ càng lúc càng chặt chẽ, rất rõ ràng, mục tiêu của bọn họ chính là khống chế chênh lệch điểm số trong hiệp thi đấu đầu tiên.

USN thậm chí còn cắt ra hai cầu thủ để theo kèm Nhiếp Xuyên.

Chỉ cần Nhiếp Xuyên bắt được bóng, trong đầu của cậu sẽ lập tức hiện lên vị trí chạy của tất cả các cầu thủ trên sân lúc đó, được rồi, nếu đã muốn thắng thì phải hung hăng hơn một chút!

Nhiếp Xuyên đột nhiên lắc vai, không vượt qua người đang phòng thủ mình của đối phương, nhưng cậu liên tiếp lắc vai biên độ nhỏ hai lần, rồi lại biến hướng ở khoảng cách lớn, sau khi dừng lại, lại đột ngột tăng tốc, trực tiếp xuyên qua giữa hai cầu thủ USN đang phòng thủ mình, khả năng kiểm soát bóng chuẩn xác khiến ba vị bình luận viên có mặt ở đây lúc này đều quên cả nói chuyện.

Nhiếp Xuyên nhanh chóng dẫn bóng chạy đến dưới rổ, đối mặt với hàng phòng ngự mạnh mẽ của tiền phong hàng trong và trung phong của đối phương, cậu quyết đoán dùng đường chuyền chạm đất, người đón bóng là Reese.

Toàn trường lập tức sôi trào, tiền phong hàng trong của USN quay người muốn chặn Reese lại, nhưng vẫn chậm một bước, Reese đã nhảy lên lấy đà ghi điểm.

Tốc độ ra tay nhanh chóng, tư thế vững vàng, ngay trong khoảnh khắc bóng rời khỏi tay anh, người ta đã biết quả này nhất định sẽ lấy được điểm.

Cứ như vậy, chênh lệch điểm số của DK cùng SN được kéo đến hai con số.

Hiệp thi đấu đầu tiên kết thúc, mọi người trở về chỗ ngồi của mình.

Tất cả đều dồn dập bổ sung lượng nước đã mất.

"Làm tốt lắm.

Đặc biệt là Nhiếp Xuyên, tôi còn lo lần đầu tiên trò tham gia thi đấu sẽ đi cùng tay cùng chân cơ!"

Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười.

"Nếu mà nói đến cùng tay cùng chân, thì khả năng đó là Carlo cao hơn đấy!"

Ewing trêu ghẹo nói.

Carlo bất mãn muốn đập cho Ewing một cú, nhưng bị Ewing trừng mắt lườm, tay Carlo chỉ đành cứng đờ ở trên không, sau đó thu về làm bộ gãi gãi gáy của mình.

"Được rồi, mấy đứa, hiệp tiếp theo, SN sẽ phòng thủ càng chặt chẽ hơn.

Không giống như trước đó nữa, tốc độ cùng khả năng kiểm soát bóng của Nhiếp Xuyên đối với bọn họ vẫn còn rất mới mẻ, nhưng có thể tiến vào vòng sáu mươi tư đội, năng lực thích ứng của bọn họ tuyệt đối là số một số hai.

Cho nên, Nhiếp Xuyên, trò nghe kỹ này, chuyện tôi muốn trò làm được chính là kiềm chế hàng phòng ngự của bọn họ ở khu vực giữa sân, chúng ta sẽ lùi về phía sau, tập trung ở gần khu cấm địa ba giây, không phải ở dưới giỏ.

Hơn nữa, tôi biết độ ăn ý giữa trò và Reese rất cao, cùng Ewing cũng vậy, nhưng cũng đừng quên để mọi người được chiêm ngưỡng năng lực ghi điểm của Black Mount và Carlo."

"Tất nhiên rồi ạ!"

Nhiếp Xuyên gật đầu.

Hiệp thi đấu thứ hai bắt đầu, quả nhiên giống như huấn luyện viên Gordon dự liệu, toàn bộ USN phòng thủ vững chắc như một pháo đài.

Đối với Nhiếp Xuyên mà nói, muốn phá vỡ hàng phòng thủ của hai người trước mặt cậu chỉ cần vận dụng tốt chênh lệch thời gian khi biến hướng là được, nhưng càng ở gần giỏ, không gian của cậu lại càng bị thu hẹp, cho nên cách tốt nhất vẫn là giải quyết ngay từ xa!

Lúc Nhiếp Xuyên tiến vào khu vực ba giây, Black Mount và Carlo rất ăn ý, lập tức chạy tới chiếm vị trí có lợi bên dưới giỏ, khi Reese và Ewing một trước một sau tới gần Nhiếp Xuyên, USN tức thì cảm thấy áp lực kinh khủng, bọn họ muốn chặn trước khả năng đột phá ghi bàn của Reese, cùng cú ném ba điểm ở vòng ngoài của Ewing, thì phương thức trực tiếp nhất chính là chặt đứt đường chuyền từ phía Nhiếp Xuyên.

Chờ bọn họ tới gần hơn, khóe môi Nhiếp Xuyên hơi cong lên, thoải mái đưa bóng đến dưới giỏ, Black Mount đón bóng, quay người nhảy lấy đà, trung phong đối phương cho là anh muốn ghi điểm, nhưng không ngờ đây chỉ là động tác giả của Black Mount, anh lại chuyền bóng về cho Nhiếp Xuyên.

Lúc này khoảng cách với giỏ của Nhiếp Xuyên lại gần thêm một bước, USN theo sát phòng thủ, Nhiếp Xuyên vẫn nhảy lên lấy đà.

Là ném rổ thật hay là muốn chuyền bóng đây?

Bóng được ném ra, nhưng từ vị trí này rõ ràng là không thể vào rổ được, lấy trình độ của Nhiếp Xuyên, không thể phạm sai lầm cấp thấp này.

Đúng lúc đó, Carlo nhảy lên, ở trên không nhận bóng, úp vào rổ.

Sức mạnh vô cùng.

Pha bóng này hoàn toàn làm dao động lòng tự tin của USN.

"Tôi không thể không nói, thực lực tổng thể cùng độ ăn ý của DK so với năm ngoái đã hoàn toàn ở một cấp độ khác."

Espenson không hề che giấu sự tán thưởng của mình đối với DK.

______________________

[1] Tên lửa đối hạm (Tên lửa chống tàu) là một loại tên lửa được thiết kế để chống lại các tàu trên mặt biển của hải quân.

Hầu hết các tên lửa chống tàu là loại bay thấp với tốc độ cận âm hay siêu âm, được dẫn đường và phát hiện mục tiêu bằng hệ thống kết hợp giữa hệ dẫn quán tính với ra đa/hồng ngoại/quang hình.

Loại này có thể ký hiệu theo viết tắt là ASM (anti-ship missile) nhưng thường dùng ký hiệu là AShM để tránh nhầm lẫn với các tên lửa đối không trên mặt đất cũng có ký hiệu ASM (air-to-surface missile).
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 91. Cẩn thận hắc mã.


12/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

DK đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Nhưng USN không bỏ cuộc, họ vẫn ngoan cường phòng ngự, tìm kiếm cơ hội ghi bàn.

Tốc độ di chuyển của bọn họ thậm chí còn nhanh hơn so với trước.

Đường chuyền của Carlo cho Ewing bị tiền phong hàng ngoài của USN cắt đứt.

Nhiếp Xuyên chạy tới ngăn cản, nhưng trước khi cậu tới nơi, bóng đã được chuyền cho người khác.

Độ ăn ý của USN được thể hiện ra ngoài, tốc độ như Nhiếp Xuyên cũng chỉ có thể dốc toàn lực truy kích, cậu cùng Reese triển khai phòng thủ ở khu vực ba giây, ngăn chặn những pha tấn công của USN không biết bao nhiêu lần, nhưng họ vẫn sẽ tiếp tục công kích.

Cái gọi là "Sóng trước chưa tan, sóng sau đã tới" đại khái chính là nói về tình hình lúc này.

Nhịp điệu thi đấu trở nên căng thẳng hơn, Robert nhận xét: "Tuy là USN không có những tay ghi bàn thiện nghệ nổi bật như Reese hay là Ewing, nhưng độ ăn ý giữa các cầu thủ lại rất cao.

Một trận đấu bóng rổ dù sao cũng không phải là thi đấu một đối một, đường chạy và vị trí đứng cũng rất quan trọng."

Nhiếp Xuyên dẫn bóng cắt vào phần sân của USN, tốc độ quay về phòng thủ của bọn họ rất nhanh chóng, Nhiếp Xuyên không tài nào tìm được vị trí tốt để chuyền bóng, nhưng nếu cứ đắn đo mãi như vậy, sẽ phạm luật quá thời gian giữ bóng cho phép, vì vậy cậu đưa bóng sang cho Reese, Reese lập tức vượt qua hai người, chạy thẳng tới giỏ, đối mặt với hàng phòng ngự do tiền phòng hàng trong cùng trung phong của USN dựng nên.

Anh sẽ vượt qua kiểu gì đây?

Đây là câu hỏi trong lòng vô số fan bóng rổ đang có mặt tại hiện trường lúc này.

Dưới ánh mắt chăm chú theo dõi của mọi người, Reese nhảy lên một cái, nhưng tiền phong hàng ngoài cùng trung phong của USN có ưu thế chiều cao tốt hơn anh, lực bật nhảy cũng không tồi, Reese ở trên không nghiêng người, thoạt nhìn như muốn ném bóng qua vai.

Khán giả trên sân căng thẳng, nhóm bình luận viên cũng đang sốt ruột chờ xem pha ném bóng này có thể ghi điểm hay không.

Nhưng cổ tay Reese lại loáng một cái, bóng một lần nữa về tay Nhiếp Xuyên, tất cả đều cho là Nhiếp Xuyên sẽ dẫn bóng lên rổ, nhưng cậu lại lùi về phía sau một bước, kéo giãn khoảng cách an toàn với người đang theo kèm mình, một cầu thủ khác của USN cũng nhanh chóng tới phòng thủ cậu, Nhiếp Xuyên thực hiện một pha chuyền bóng chạm đất tốt độ cực cao, đưa bóng tới tay Black Mount đang chạy tới dưới giỏ tiếp ứng cho Reese.

Black Mount nhận được bóng xong cũng không cố gắng lại gần rổ, trái lại trực tiếp nhảy lên lấy đà ngay tại chỗ.

"Ồ —— Black Mount ném rổ!"

Ingrid kinh ngạc hết sức.

Ở trong mắt ông, vị trí trung phong ghi điểm là ở dưới giỏ, nhưng Black Mount lại vô cùng vững vàng thực hiện một cú ném xa.

Anh siết chặt nắm đấm, hô một tiếng với Nhiếp Xuyên.

Sau khi hoàn hồn, tiếng vỗ tay của khán giả lại lần nữa vang lên.

Nhiếp Xuyên mỉm cười trở về vị trí cũ, tất cả mọi người đều nghĩ Black Mount là bá chủ bên dưới rổ, nhưng Nhiếp Xuyên vĩnh viễn không thể quên lúc huấn luyện ném rổ, người này tập luyện nghiêm túc đến thế nào!

USN rất nhanh tập hợp lại, bọn họ không thực hiện chiến thuật một kèm một đối với DK, mà vẫn trung thành với chiến thuật phòng ngự toàn đội tới cùng.

Đối mặt với một đối thủ như vậy, trong lòng Nhiếp Xuyên tràn đầy sự kính nể, vô luận tình huống có bất lợi như thế nào, vô luận chiến thắng có quá xa tầm tay hay không, mỗi giây mỗi phút họ đều nỗ lực để bản thân làm được tốt nhất có thể.

Nhiếp Xuyên cùng Reese phối hợp, phá tan phòng tuyến của họ, trong một phút cuối cùng của trận đấu, giữ vững chênh lệch điểm số giữa hai đội.

DK thuận lợi tiến vào vòng ba mươi hai đội.

Nhiếp Xuyên cùng các cầu thủ của USN bắt tay tạm biệt.

Một năm nỗ lực phải dừng bước tại đây, các cầu thủ của USN cúi đầu lấy tay che lên mắt.

Bọn họ đã dốc hết toàn lực, Nhiếp Xuyên đứng cách đó không xa, cậu không tiến lên an ủi bọn họ, nhưng trong lòng lại có một loại cảm giác kính nể khó nói rõ.

Hậu vệ dẫn bóng của USN đi tới, vươn tay ra với Nhiếp Xuyên: "Hey, cậu nhóc, trận hôm nay các cậu thắng, nếu đã thắng bọn tôi rồi thì hãy cố gắng thắng đến tận lúc cuối cùng.

Đừng khiến chúng tôi mất mặt."

"Đương nhiên."

Nhiếp Xuyên nghiêm túc gật đầu.

Ba vị bình luận viên cũng bắt đầu tiến hành đánh giá và nhận xét về trận đấu vừa rồi.

"Thành thật mà nói, trận đấu này khiến người ta đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Chính vì năng lực phòng ngự vững chắc của USN mới khiến cho DK không thể toàn lực đột phá, tạo thành điểm nhấn đặc sắc cho trận đấu này.

Nhưng trận đấu tiếp theo của DK sẽ không thoải mái như trận này nữa, trận sau bọn họ sẽ đối đầu với hắc mã, một đường xông thẳng vào vòng chung kết của mùa giải năm nay – UJT."

Espenson vừa nhận được kết quả của một trận đấu khác.

"Chúng ta hãy để trận đấu tiếp theo của họ qua một bên, nói về trận này của bọn họ trước đã nào."

Ingrid hắng giọng một tiếng, "Robert, không bằng chúng ta phân tích từ góc độ chuyên nghiệp về biểu hiện của DK – Người thắng cuộc trong hôm nay một chút nhé?"

"Nếu vậy thì sẽ có rất nhiều chỗ để nói đây.

Điều sáng suốt nhất mà USN, đối thủ của DK đã làm chính là không lựa chọn sử dụng chiến thuật một kèm một.

Một vài đội bóng khi thi đấu bị dồn ép đến đường cùng thường sẽ sử dụng chiến thuật một kèm một - công phòng chiến này, nhưng chúng ta có thể nhìn thấy hết sức rõ ràng ở đây, trình độ các cầu thủ có mặt trên sân của DK đều nằm trong hàng top của giải đấu.

Reese Reddington sẽ sắc bén cắt vào phía trung tâm phần sân của đối thủ, cùng với cậu bé hậu vệ dẫn bóng tóc đen tên là 'Nhiếp Xuyên' của bọn họ nữa, cậu ta hoàn toàn có năng lực cùng lúc đột phá qua nhiều người, phòng tuyến của USN rất dễ bị hai người họ phá vỡ.

USN tập trung hàng phòng ngự của mình tại khu vực cấm địa, cũng có thể tăng cường khả năng phòng thủ toàn đội.

Chỉ tiếc là, bị động phòng thủ như vậy không thể chống chọi lại với công kích từ phía DK.

Hậu vệ dẫn bóng của DK đã liên kết khu vực dưới giỏ cùng vạch ba điểm thành một tuyến liền mạch, giúp đội hình tấn công có thể linh động biến hóa, không có phương thức cố định nào, khả năng ghi bàn mạnh mẽ của Reese Reddington, khả năng ném xa của Ewing, cùng năng lực kiểm soát khu vực dưới rổ xuất sắc của Carlo và Black Mont cũng khiến USN phải mệt mỏi ứng phó.

USN làm rất khá, chỉ tiếc đối thủ bọn họ gặp phải lại là UDK.

"Vậy chúng ta hãy cùng chờ xem, liệu DK rốt cuộc có thực sự là vị vua trở về hay không."

Kết thúc trận đấu, Nhiếp Xuyên cùng cả đội trở lại xe buýt của trường.

Dọc theo đường đi đều là tiếng hoan hô hò reo của fan bóng rổ, Nhiếp Xuyên đi tới đâu cũng có thể nghe thấy tiếng chụp ảnh trên di động.

Cậu cũng không rõ đối tượng chụp hình của bọn họ là mình cậu hay là cả toàn đội nữa.

Khi Nhiếp Xuyên ngồi vào chỗ của mình, đầu gối của cậu vẫn cứ run rẩy.

"Reese...

Đây là trận đầu tiên em chơi trong vòng loại chung kết đấy...

Chúng ta thắng rồi đúng không?"

Nhiếp Xuyên không chắc lắm, hỏi lại.

"Đúng, chúng ta thắng rồi.

Hơn nữa không thể không kể đến công lao của em."

Reese xoa xoa đầu Nhiếp Xuyên, để cậu dựa lên lên vai mình.

Nhiếp Xuyên nhắm mắt lại, nhoẻn miệng cười.

"Thật là kỳ lạ, lúc trước trận em căng thẳng kinh khủng.

Thế mà lúc vào trận, em lại không thấy gì nữa.

Giờ thi đấu xong xuôi đâu vào đấy rồi, không hiểu sao em lại bắt đầu căng thẳng?"

"Bởi vì em biết, sau này đối thủ mình gặp phải sẽ càng lúc càng mạnh.

Trận sau, em sẽ không thắng dễ dàng như vậy."

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, "Thì ra là như vậy à!"

Mặc dù có áp lực, nhưng sâu trong nội tâm lại không khỏi cảm thấy mong chờ.

Về tới trường học, từ lúc xe buýt của đội bóng tiến vào đã lập tức được sinh viên trong trường nhiệt tình vây quanh.

Nhiếp Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, lập tức có bạn học nữ mở rộng vòng tay, trên ngực áo của cô biết bằng tiếng Trung: Nhiếp Xuyên, wǒ ài nǐ!

Nhiếp Xuyên trợn mắt, cậu thực lòng không ngờ, có một ngày mình cũng có fan cuồng như thế này!

Một cái tay đưa đến, trực tiếp che lên mắt Nhiếp Xuyên.

"Xuống xe."

Nhiếp Xuyên giờ mới nhận ra hành vi nhìn chằm chằm fan nữ vừa nãy của cậu đã khiến Reese cảm thấy không vui.

Huấn luyện viên Gordon bắt đầu tiến hành phê bình sau khi thi đấu, chiếu lại video quay trận vừa rồi.

"Chúng ta thắng USN, điều này không có gì đáng ngạc nhiên cả, bởi vì đây là thực lực chúng ta nên có.

Bọn họ không phải đội tuyển hạt giống.

Nhưng càng về sau, đối thủ của chúng ta sẽ càng mạnh, đây chính là quá trình phải trải qua khi chúng ta đi về phía đỉnh vinh quang, ai ai cũng muốn giành được vị trí kia, nhưng đại đa số đều sẽ bị đánh bật."

Huấn luyện viên Gordon nhìn về phía Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên kiên định nhận lấy ánh mắt của huấn luyện viên.

Cậu biết điều lo lắng của ông, trong số năm thành viên chủ lực của đội, chỉ có cậu là người lần đầu tiên tham gia vòng chung kết.

"Trận vừa rồi với USN, chúng ta đã thể hiện rất tốt.

Nhưng trận tiếp theo, đối thủ của chúng ta chính là UJT.

Huấn luyện viên trưởng của bọn họ có biệt danh là 'Chim sẻ già', là đối thủ cũ của tôi.

Năm ngoái ông ta vẫn đang là huấn luyện viên trưởng của CBU, một trong bốn đội mạnh nhất, năm nay đối phương lại chuyển tới UJT, tôi tin chắc trong đội bóng này nhất định có nhân tài hấp dẫn ông ta.

Năm ngoái UJT thậm chí còn không thể tiến vào vòng sáu mươi tư đội.

Nhưng lúc tôi xem biểu hiện của bọn họ trong vòng đấu loại khu vực năm nay, tôi không khỏi cảm thấy lo lắng cho DK của chúng ta."

Huấn luyện viên Gordon vừa dứt lời, tâm tình vốn đang vui sướng vì vừa giành được vé tiến vào vòng ba mươi hai đội của tất cả mọi người nháy mắt trầm xuống.

Nhóm trợ lý huấn luyện viên chiếu lại một trận đấu của UJT trong vòng loại khu vực cho toàn đội xem.

Mới chỉ ở phút đầu tiên của trận đấu, bọn họ đã lợi dụng tốc độ, hoàn toàn cướp lấy quyền điều khiển nhịp điệu trên sân, áp chế đối thủ của mình.

Nhiếp Xuyên cau mày, cậu tính nhẩm trong lòng, từ lúc UJT lấy được bóng cho đến khi họ ghi điểm, toàn bộ thời gian chỉ có khoảng bốn đến năm giây.

Mà tốc độ bọn họ quay về phòng thủ cũng thần tốc không kém.

Đương nhiên, tốc độ chỉ là một trong những ưu thế.

Nhiếp Xuyên không có cảm giác cậu không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của họ.

Nhưng cậu chú ý tới tiền phong hàng trong của đối phương – Manning, người này không nhỏ con, nhưng độ linh hoạt lại không hề kém Carlo.

Trong trận đấu này, đối thủ của UJT có một cầu thủ khá có tiếng tăm trong giải đấu, anh ta bị Manning kèm chặt, cả một trận chỉ ghi được có năm điểm.

Cầu thủ ghi điểm từ xa bị khóa chặt, lực sát thương là cực lớn.

"Reese, trò hẳn là rất quen thuộc với người tên Manning này đúng không?"

Tầm mắt của huấn luyện viên Gordon quét về phía Reese, "Tôi nhớ cậu ta và trò học cùng trường cấp ba."

"Đúng vậy.

Trước đây cậu ta tập chạy vượt rào.

Khả năng bộc phát cùng tốc độ rất tốt, sau đó được huấn luyện viên mời về, gia nhập đội bóng rổ trường cấp ba của bọn em.

Phản ứng của cậu ta rất nhanh nhạy, phòng thủ là thế mạnh của cậu ta."

Reese trả lời.

Nhiếp Xuyên không khỏi đánh giá lại cái người tên Manning này một lần nữa.

Người có thể được Reese đánh giá là "Lực bộc phát cùng tốc độ rất tốt", vậy thì cấp bậc không chỉ là "Rất tốt" thôi đâu.

Carlo dùng cùi chỏ huých Ewing một cái, giọng điệu có chút hả hê nói: "Xong rồi, xong rồi, Ewing, bị cậu ta phòng thủ, ông liệu có ghi được hơn năm điểm không đây?"

Tâm trạng Ewing vốn đang có chút nặng nề, nhưng cậu ta vẫn mạnh mẽ cho Carlo ăn một cú cùi chỏ: "Nếu tôi ghi được mười lăm điểm thì sao?"

"Tôi chà giày cho ông."

Carlo đáp.

"Chà giày thì không cần, hay là ông liếm giày của tôi đi."

Ewing chỉ chỉ mũi chân của mình.

Mọi người đều cười, nhưng không ai cảm thấy nó thực sự hài hước cả.

Nhiếp Xuyên biết, thực ra Ewing đang rất hồi hộp.

Cậu dùng nắm đấm, đấm nhẹ một cái lên vai Ewing, đối phương quay mặt sang, dùng khẩu hình nói với Nhiếp Xuyên: Yên tâm, tôi sẽ lấy được mười lăm điểm.

Mười lăm điểm, đấy chính là năm cú ném ba điểm đấy, cái tên Ewing này thật là đủ dũng mãnh mà.

Nhiếp Xuyên gãi gãi mũi.

"Ngoại từ tiền phong hàng trong Manning, bọn họ còn có tiền phong hàng ngoài Jonathan.

Năng lực cắt bóng của người này không hề thua kém so với Reese, là linh hồn đảm nhận nhiệm vụ kéo tốc độ của UJT.

Nhiếp Xuyên, tôi cần trò áp chế tốc độ của cậu ta lại, chế tạo cơ hội ghi bàn cho Reese cùng Ewing.

Mặt khác, Nhiếp Xuyên, tôi phải nhắc nhở trò một vấn đề, khi thi đấu cùng UJT, khu vực dưới giỏ không phải là lĩnh vực của trò."

Nhiếp Xuyên ngẩn cả người, đây là lần đầu tiên huấn luyện viên Gordon trực tiếp biểu đạt, rằng ông không muốn Nhiếp Xuyên làm gì.

Huấn luyện viên Gordon quay người, tua nhanh video thi đấu, hậu vệ UJT chuyền bóng cho hậu vệ ghi điểm của bọn họ, đối phương lại đưa bóng cho trung phong, toàn bộ đường chuyền đều liền mạch, vô cùng chặt chẽ, muốn cắt đứt từ giữa là rất khó.

Trung phong của bọn họ lại là một người vô cùng cao lớn, lúc cậu ta bật lên hai tay che rổ, bên đối thủ có hai người cùng lúc nhảy lên chặn lại, nhưng cậu ta vẫn có thể mạnh mẽ đưa bóng vào rổ, mà hai người nhảy lên ngăn cản, lúc tiếp đất, một người lảo đảo đứng không vững, một người thì trực tiếp ngã bệt xuống sàn.

Giỏ bóng rung lên bần bật, giống như muốn gãy lìa ra.

Không chỉ Nhiếp Xuyên, ngay cả các cầu thủ khác thấy tình cảnh này cũng không hẹn mà đồng loạt nhíu mày, tựa như pha ném bóng kia trực tiếp đập lên đầu chính họ.

Trọng tài không thổi còi, đây là một pha va chạm hợp lệ.

Nhiếp Xuyên có thể tưởng tượng ra, nếu cậu cố ý chạy đến dưới giỏ ngăn cản người này, cậu nhất định sẽ bị đánh văng ra...

Xương cốt toàn thân không hiểu sao bắt đầu đau nhức.

"Đây chính là trung phong của UJT – Cook.

Black Mount, tôi muốn trò theo sát cậu ta."

Huấn luyện viên Gordon chỉ tay về phía Black Mount.

Black Mount dùng sức gật đầu thật mạnh một cái.

"Cả Carlo nữa, tuy trò đã đánh cược với Ewing, nhưng tôi nhất định phải giao cho trò nhiệm vụ quan trọng này.

Nếu tiền phong hàng trong của UJT – Manning thực sự tiến hành chiến thuật một chọi một với Ewing, tôi muốn trò phải dốc toàn lực tiếp ứng cho Ewing, tuyệt đối không thể để cậu ta khóa chặt khả năng ghi bàn từ xa của chúng ta!"

Huấn luyện viên Gordon khua ngón tay ở trong không khí, rõ ràng không hề phát ra thành âm gì nhưng lại có cảm giác vô cùng uy lực.

Sắc mặt Carlo cũng trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

"Huấn luyện viên, cho dù thầy không nói với em, em cũng sẽ không để Ewing phải chiến đấu một mình đâu."

Carlo liếc mắt nhìn Ewing một cái.

"Hừ!"

Ewing khoanh hai tay, hất mặt sang chỗ khác.

Mọi người tiếp tục theo dõi băng ghi hình của trận đấu.

Nhiếp Xuyên ngồi xếp bằng trên mặt đất, tâm tình bị biểu hiện xuất sắc của UJT kéo đi, cậu thật sự muốn nhảy vào trong màn hình, cùng đối phương tới một trận.

Có thể nói, UJT là kết hợp của cả tốc độ và sức mạnh.

Khi Nhiếp Xuyên cùng Reese trở về ký túc xá, Nhiếp Xuyên không chờ nổi nữa, lập tức bật máy tính lên, tìm video ghi lại những trận đấu trước của UJT.

Trong vòng loại khu vực, bọn họ biểu hiện vô cùng sáng chói, không ít đội mạnh đã từng vào được vòng chung kết đều bị UJT đá xuống ngựa.

Quả nhiên, không hổ là hắc mã.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 92. Dự đoán của Reese


12/08/2021

Edit: Nhật Nhật (yuukute)

...

Khi Nhiếp Xuyên đang xem hết sức nhập tâm, Reese lại từ phía sau ôm lấy cậu, hôn lên mặt cậu một cái.

Nhiếp Xuyên bị đối phương làm ngứa, bả vai hơi rụt lại.

Cổ áo thể thao của cậu vốn đã rộng, Reese chỉ kéo nhẹ một cái, bả vai Nhiếp Xuyên đã lộ ra bên ngoài, sau đó bị Reese cắn nhẹ lên trên.

"Thi đấu xong tại sao em không đi tắm?"

"Không sao, đằng nào mồ hôi cũng khô hết rồi.

Lát nữa em mới tắm!"

Tầm mắt Nhiếp Xuyên vẫn cứ dán chặt lên màn hình máy tính.

"Thực ta, tôi không cho là Manning sẽ được phân công theo kèm Ewing."

Reese hờ hững nói.

"Hả?"

Nhiếp Xuyên ngoái đầu lại.

Ngay lúc đó, Reese hôn lên, đầu lưỡi ở trong khoang miệng Nhiếp Xuyên đảo quanh khiêu khích, sau đó lại lưu luyến liếm lên môi cậu.

Nhưng Nhiếp Xuyên còn đang tò mò muốn biết đáp án, cho nên cậu đẩy lưỡi, muốn Reese lùi ra ngoài.

Mà càng làm thế, Reese lại càng quấn lấy làm tới.

Ngay cả cái ôm của anh cũng biến thành một loại hành vi có tính ám chỉ khác.

Khó khăn lắm, Reese mới chịu buông Nhiếp Xuyên ra, cắn nhẹ một cái lên chóp mũi cậu.

"Anh mau nói xem nào, anh nghĩ huấn luyện viên của UJT sẽ sắp xếp cho cái người tên Manning kia theo kèm ai?"

Từ đầu đến cuối, Nhiếp Xuyên luôn cảm thấy, so với tiền phong hàng ngoài Jonathan và trung phong Cook của UJT, cái người tên Manning này mới thực sự là người có thể tạo thành rắc rối cho DK.

Dù sao, tiền phong hàng ngoài Jonathan của bọn họ có lợi hại thế nào chăng nữa, thì đối mặt với Reese cũng không ăn nhằm gì đâu.

Trung phong Cook kia có mạnh thế nào, Nhiếp Xuyên cũng tin là Black Mount chỉ có hơn chứ không có kém.

Nhưng mà Manning...

Khả năng của người này thì nhiều lắm.

"Em có thực sự muốn biết cái nhìn của tôi không?"

Reese cụp mắt xuống, đôi môi ghé sát lại chỗ Nhiếp Xuyên, nhưng lại cố tình giữ một khoảng cách nhỏ, dừng ở nơi đủ gần để Nhiếp Xuyên vẫn có thể cảm nhận được hô hấp của mình.

Cái tên này lại đang quyến rũ cậu.

Nhiếp Xuyên thực lòng muốn giơ tay lên ôm trái tim nhỏ bé của mình.

"Đúng vậy!

Anh đừng có thừa nước đục thả câu nữa, nhanh nói cho em biết đi!"

Nhiếp Xuyên dùng vai huých đối phương một cái.

Reese lại buông Nhiếp Xuyên ra, đứng dậy chậm rãi đi đến bên giường, dang hai tay nằm xuống.

Bắp chân của anh buông xuống ở bên giường, dùng giọng điệu lạnh như băng lại phảng phất như có thể bao trùm tất cả không gian xung quanh nói: "Vậy em tới lấy lòng tôi đi.

Nếu tôi thấy thoải mái, sẽ nói đáp án cho em biết."

"Này!

Anh đã nói là trong thời gian diễn gia thi đấu sẽ không gì kia mà!"

Nhiếp Xuyên bất mãn chống hông đứng dậy.

Nhưng trong đầu cậu không hiểu sao lại không thể kiềm chế mà nhớ lại, trong kỳ nghỉ Giáng sinh, trong căn hộ ở New York hai người họ đã điên cuồng phóng túng như thế nào.

Cậu nuốt một ngụm nước miếng.

"Em không muốn biết thì thôi.

Dù sao ba ngày nữa, trận đấu của chúng ta với UJT diễn ra, em cũng sẽ biết đáp án thôi."

Reese nói xong đang muốn xoay người, Nhiếp Xuyên đã vội vọt tới, nhào cả người mình lên người anh.

"Chờ đã!

Có mà!"

Reese mỉm cười, ôm lấy eo Nhiếp Xuyên: "Tôi tưởng em còn phải giả vờ thận trọng thêm lúc nữa, đứng ở bên giường chờ tôi kéo em lại."

"Hừ!"

Nhiếp Xuyên đột nhiên nhớ ra cái gì đó, "Chờ tí, em phải tìm cái kia ra đã!"

"Cái gì?"

Reese hỏi nhưng cũng không buông cậu ra.

"Chính là...

Cái ngày trước anh đưa cho em đó."

"Cái gì?"

"Chính là cái mà mùi sô cô la ấy..."

Nhiếp Xuyên càng nói càng nhỏ.

"Thực ra tôi không cần cái đó."

Reese nhìn Nhiếp Xuyên, dùng thanh âm hết sức bình tĩnh nói.

"Không cần thật à?

Em thấy trên mạng nói..."

"Tôi không tính làm với người khác, cũng sẽ không để người khác làm em.

Nếu đã như vậy, thì không cần bảo hộ làm gì cả."

Lời Reese nói mặc dù rất trắng trợn, nhưng Nhiếp Xuyên nghe mà trong lòng vẫn thấy ấm áp.

"Vậy chỗ đồ anh đưa em đó không phải là lãng phí à?"

"Giữ lại làm kỷ niệm là được."

Nói xong, Reese xoay người, đè Nhiếp Xuyên xuống phía dưới.

Nhiếp Xuyên nghĩ hai người dù sao cũng đang ở trong ký túc xá, kiểu gì Reese cũng sẽ kiềm chế một chút.

Vì sợ phòng sát vách nghe thấy động tĩnh bên đây, cả quá trình Nhiếp Xuyên đều cố nhịn xuống không phát ra âm thanh, nhưng mà cậu càng cố nhịn, Reese lại càng dùng sức hơn, mãi đến tận khi Nhiếp Xuyên không chịu được nữa phát ra tiếng mới thôi.

Lần này, Reese làm rất lâu, nhưng cũng còn may là anh không đòi làm tư thế nào quá dị.

Khi Reese đè lên người Nhiếp Xuyên, ôm lấy cậu thở dốc, anh nói với Nhiếp Xuyên: "Thực ra phòng bên cạnh hôm nay không có ai."

"A...

Anh...

Làm sao anh biết?"

"Bọn họ đều học kỹ thuật xây dựng, ngày hôm nay giáo sư của họ tổ chức cho họ tới tham quan một công ty xây dựng lớn nào đó rồi."

"Vậy sao anh không nói sớm cho em biết!"

Nhiếp Xuyên hết sức không hài lòng.

"Bởi vì em nhịn vất vả như vậy, bên dưới cắn rất chặt, tôi thấy thoải mái lắm."

Lúc Reese nói ra lời này, mắt cũng không thèm chớp lấy một cái.

Nhiếp Xuyên thật muốn ghi âm lại mấy lời này của anh, để đám fan của tên này biết được bộ mặt thật của đối phương!

"Vậy giờ anh có thể nói cho em biết chưa?

Anh nghĩ huấn luyện viên của UJT sẽ sắp xếp cho Manning theo kèm ai?"

Nhiếp Xuyên ngồi dậy hỏi.

Reese kéo Nhiếp Xuyên ôm vào trong ngực mình, có vẻ như còn chưa hết thèm, hôn mấy cái ở trên má Nhiếp Xuyên: "Tôi nghĩ Manning sẽ được phái tới tập trung kèm chặt em."

Sau hai giây suy nghĩ, Nhiếp Xuyên vẫn không thể không kinh ngạc: "Cái gì?

Theo kèm em á?

Tại sao —— Trong đội em cũng đâu phải cầu thủ ghi điểm tốt nhất đâu!"

"Nhưng căn cứ theo thống kê, ít nhất có một nửa số điểm ghi được đều không thể tách khỏi những pha kiến tạo của em.

Hơn nữa ở trong đội, ngoại trừ tôi, tỷ lệ cướp được bóng trong tay đối thủ của em là cao nhất.

Hơn nữa trong năm đợt tấn công nhanh của DK thì có tới bốn đợt là do em dẫn dắt.

Những số liệu này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?

Kèm chặt được em, là có thể bóp chặt cuống họng của DK rồi."

Nhiếp Xuyên nhíu mày: "Hóa ra...

Em quan trọng vậy sao?"

"Đúng, em rất quan trọng.

Không có em, DK không có thực lực để tranh chức quán quân.

Sự tồn tại của em đã cải biến bố cục của DK."

Trong giọng nói của Reese có một sức mạnh khiến người ta tin tưởng không chút nghi ngờ.

Nhiếp Xuyên dừng một chút, sau đó thở dài bất lực: "Ây da, nếu vụ này mà để Ewing biết, cậu ấy nhất định sẽ không vui đâu.

Đối phương thế mà không có cử người đặc biệt theo kèm tay thiện xạ ghi điểm ở vòng ngoài như cậu ấy."

Reese chống đầu rũ mắt xuống, một tay khác đưa lên khẽ vuốt qua hàng mi của Nhiếp Xuyên: "Bị một người vừa cao lớn vừa linh hoạt như Manning theo kèm, mà thoạt nhìn em có vẻ không quá căng thẳng nhỉ?"

Nhiếp Xuyên toét miệng cười: "Thực ra lúc huấn luyện viên Gordon phân tích đặc điểm của Manning, em đã nghĩ, ngoại trừ anh trong đội chúng ta người nào có tốc độ đủ để khống chế Manning rồi.

Nghĩ tới nghĩ lui, hình như là chỉ có em nữa thôi.

Nếu Manning thực sự được cử theo kèm em, vậy không phải là chuyện tốt sao?

Em kiềm chế cậu ta, anh có thể ghi điểm thoải mái hơn.

Hơn nữa có Carlo yểm trợ cho Ewing, cũng sẽ đảm bảo khả năng ghi điểm từ vòng ngoài của chúng ta."

"Thật hiếm khi thấy em tự phụ được như vậy."

"Đây không phải là tự phụ, mà đây là hi sinh một mình em, trợ giúp cho cả đội!"

Nhiếp Xuyên trưng ra vẻ mặt 'Ta thật là vĩ đại' nói.

Hơn nữa cao thủ tầm cỡ như Relvin với Owen mà cậu còn dám đấu một chọi một cùng, huống chi là Manning?

"Tiểu Xuyên, tôi hỏi em một chuyện nhé?"

"Chuyện gì cơ?"

Nhiếp Xuyên cảm thấy rất mới lạ, chả mấy khi Reese lại có chuyện muốn hỏi.

"Nếu fan của em, cái cô gái viết tên em lên ngực đó, quyến rũ em, có phải em sẽ không nhịn được không?"

Giọng điệu của Reese nghe rất đơn giản, cứ như chỉ đang hỏi "Em có muốn thêm sữa vào cà phê không" thôi vậy, nhưng mà cũng đủ khiến Nhiếp Xuyên tức thì trở nên cảnh giác.

"Làm gì có chuyện ấy!

Không phải anh cũng có rất nhiều fan nữ viết tên anh lên trên ngực à, chẳng lẽ anh cũng muốn ngủ với tất cả bọn họ!"

Nhiếp Xuyên phát hiện, Reese cũng sẽ có lúc ghen tỵ, hơn nữa chính cậu còn thường thường không get được lý do khiến anh tự nhiên nổi cơn ghen.

"Nếu nói về vấn đề thể lực và kỹ thuật, tôi có thể làm được.

Nhưng cân nhắc đến chuyện cảm giác sung sướng mà tất cả các cô ấy mang tới cho tôi cộng lại cũng không thể nhiều được như em, cho nên tôi sẽ không làm như vậy."

Reese đáp.

Nhiếp Xuyên trợn ngược mắt lên trời.

Sáng hôm sau không có lớp học, cũng không cần tham gia huấn luyện, Nhiếp Xuyên ngủ dậy rất muộn.

Dậy xong, cậu lại tiếp tục nghiên cứu video thi đấu.

Nếu thực sự đúng như Reese dự đoán, Manning sẽ bị phái tới theo kèm cậu, vậy cậu phải chuẩn bị sẵn sàng ngay từ bây giờ.

Thông qua mấy trận đấu ở vòng loại khu vực, Nhiếp Xuyên tập trung phân tích kỹ thuật biến hướng của Manning, cả bán kính phòng thủ và độ cao khi bật nhảy của cậu ta nữa.

Sau khi xem hết một trận đấu, cậu sẽ nhắm mắt lại, dựa vào lưng ghế phía sau, bắt đầu thử mô phỏng trong đầu, nếu Manning đang đứng trước mặt cậu, cậu sẽ làm thế nào để đột phá được đối phương.

Lúc cậu mở mắt ra, phát hiện Reese đang ngồi ở trước máy tính của anh, dựa lưng vào ghế, quay mặt sang nhìn cậu, không biết anh đã nhìn thế bao lâu rồi nữa.

"Hey!

Sao anh ngồi đây mà không không ừ hứ lấy một tiếng thế!"

Nhiếp Xuyên vươn nắm đấm đẩy đầu vai của đối phương một cái.

"Tôi có hơi hối hận."

Lời Reese nói khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy hình như cậu vừa bỏ lỡ cái gì đó?

"Hối hận cái gì?"

"Hối hận vì đã nói cho em biết Manning có thể sẽ bị phái tới theo kèm em.

Giờ trong đầu em chỉ toàn là cậu ta."

Nhiếp Xuyên lắc đầu bó tay bất lực.

Trận đấu sắp tới với UJT*, đối với DK mà nói rất là quan trọng.

*Đoạn trước nói chỗ này trận tới DK sẽ đấu với UJT, mà từ chỗ này lại thấy đổi thành UTL.

Không biết có phải do chị bí viết nhầm không nữa, tôi cứ sửa lại là UJT đã nhé, có gì tình sau.

Nhiếp Xuyên quyết định sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức thật tốt, nhưng mà nằm trên giường cậu lại không tài nào ngủ được.

Trái lại Reese bên cạnh thì vẫn giống như mọi khi, dựa vào đầu giường, đọc một quyển sách của nhà toán học nổi tiếng nào đó.

Nhiếp Xuyên nghiêng người sang, dùng đầu gối huých đối phương một cái: "Này, em không ngủ được!"

"Giờ mới có tám giờ, em mà ngủ được vậy thì quá thần thánh rồi."

Tầm mắt Reese hoàn toàn không rời khỏi quyển sách trên tay.

Nhiếp Xuyên duỗi tay lấy điện thoại di động lại xem, bên trong đều là tin nhắn của bạn bè cậu gửi tới.

Chu Bân với A Mao vẫn chúa hề y như mọi khi.

Chu Bân: Ngày mai mà ông có thua UJT thì cũng không cần buồn đâu, tôi với A Mao sẽ mời ông đi ăn một bữa hoành tráng, sô cô la vị shit nhé!

A Mao: Ngày mai là ông có thua UJT thì cũng không cần buồn đâu, tôi với Chu Bân sẽ mời ông đi ăn một bữa sô cô la vị shit!

Chơi bời chưa!

Nghe thôi là đã không muốn thua rồi!

Mặt Nhiếp Xuyên tức khắc đen xì, không thèm đùa giỡn với hai tên hâm này nữa, tự cậu cũng biết là không thể thua, ok?

Lily cũng nhắn một tin tới: Ngày mai mà thắng, toàn bộ đội cổ vũ sẽ mời cậu tắm sữa bò vị sô cô la nhé.

Nhiếp Xuyên không nhịn được cười, tắm sữa vị sô cô la là cái kiểu quỷ gì đây trời!

Lúc này, Reese ở bên cạnh đưa tay xoa lên đỉnh đầu nhiếp Xuyên.

"Vẫn không ngủ được à?"

"Ừm, ngủ không được."

Nhiếp Xuyên ném điện thoại xuống, nghiêng người sang, cố ý dùng đầu gối cạ cạ lên eo Reese, "Không thì anh chơi với em đi."

"Chơi cái gì?"

Reese đặt sách trong tay sang một bên.

Nhiếp Xuyên cố ý vén chăn lên, chỉ chỉ vào bên trong nói: "Giúp em một chút ha!"

"Được thôi."

Khóe môi Reese cong lên, "Tôi có thể giúp em cho đến khi em ngủ mới thôi.

Nhưng mà nếu ngày mai em không thể đột phá hàng phòng ngự của Manning, thì tối mai đừng có trách tôi tại sao lại cắn đứt nó."

Nhiếp Xuyên đánh cái rùng mình, uy hiếp kiểu này quá là đáng sợ rồi đấy!

Nhưng mà Reese thực sự rất lợi hại, chưa đến mười giờ Nhiếp Xuyên đã bị đối phương làm cho bất tỉnh nhân sự, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.

Reese rút giấy ăn đặt trên đầu giường, vừa lau thứ dính trên mặt mình, vừa lau khô bên dưới giúp Nhiếp Xuyên.

Hôm sau trận đấu của bọn họ diễn ra vào sáng sớm, khi Nhiếp Xuyên khoác ba lô cùng Reese đi ra khỏi phòng, đã có rất nhiều bạn học thức dậy, mở cửa nhìn họ rời đi.

Hai người lên xe buýt của trường, Ewing đang ngồi cùng một chỗ với Carlo.

Ewing có vẻ rất hồi hộp, không ngừng tự điều chỉnh hô hấp của mình.

Mà Carlo thì lại cợt nhả dùng khuỷu tay huých đối phương: "Tôi nói này...

Ông có phải lần đầu tiên tiến vào vòng chung kết đâu, sao lại vô dụng vậy?"

Ewing nhắm mắt lại, không thèm để ý tới Carlo.

"Chúng ta cùng nhau phối hợp, nhất định có thể vượt qua cái tên Manning kia."

"Tôi biết bản thân mình rất đáng tin, nhưng mà làm sao tôi biết mình có thể trông cậy vào ông hay không?"

Ewing quay mặt sang hỏi ngược lại.

Carlo nhún nhún vai: "Cùng lắm thì nếu trận này ông không ghi được đủ mười lăm điểm, tôi liếm giày của ông!"

Black Mount ngồi ở hàng ghế bên kia cũng mở miệng nói: "Không thì, mặc kệ Ewing có có ghi đủ mười lăm điểm hay không, cậu cũng liếm giày của cậu ấy đi?"

"Black Mount, ngủ đi, bớt bớt cái mồm lại."

Nghe Carlo xuất hết bản lĩnh trong người ra để an ủi Ewing, Nhiếp Xuyên cũng không cảm thấy căng thẳng nữa.

Khi bọn họ đến sân thi đấu, có rất nhiều fan bóng rổ không mua được vé vào cửa đang đứng ở ngoài cổng chờ bọn họ.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, vỗ vỗ lồng ngực của mình, tự nhủ: Nhiếp Xuyên, mày nhất định không thể để mất nhịp điệu của chính mình!

Có kinh nghiệm trước đó, đối mặt với đám đông khán giả đang ồn ào huyên náo, cùng với đủ loại âm thành đang vang vọng trong nhà thi đấu, Nhiếp Xuyên so với lúc trước thì bình tĩnh hơn nhiều.

Cậu vừa hoạt động khớp cổ tay cổ chân làm khởi động, vừa nghe huấn luyện viên Gordon chỉ đạo.

"Những gì nên nói, tôi đều đã nói rồi.

UJT muốn đấu tốc độ với chúng ta, vậy hãy để bọn họ biết ai mới là người tốc độ hơn!

Nếu muốn chơi chiến thuật một kèm một, vậy hãy để cho bọn họ được mở mang kiến thức về thực lực của mỗi một người trong chúng ta!

Đương nhiên, căn cứ theo chiến thuật UJT từng sử dụng trước đây, chúng ta sẽ dùng chiến thuật 'Tam giác công thủ' để đối phó!

Nhiếp Xuyên, nhiệm vụ kiểm soát bóng, cắt từ vòng ngoài vào khu vực trung tâm giao cho trò!

Nếu tình huống không đúng, tôi hi vọng ở trên sân các trò sẽ có năng lực phán đoán của riêng mình, kết hợp giữa phòng thủ và phối hợp tấn công, mọi người phải nhớ sử dụng vị trí chạy tốt nhất để yểm trợ cho đồng đội của mình!

Tóm lại, chúng ta không được bỏ qua bất cứ cơ hội ghi điểm nào!"

Những lời huấn luyện viên Gordon nói khiến Nhiếp Xuyên cảm nhận được sự quan trọng của trận đấu ngày hôm nay.

Khi đội bóng rổ DK tiến vào trong sân, tiếng hoan hô cổ vũ so với trước lại càng thêm vang dội hơn.

Mà khiến Nhiếp Xuyên càng thêm bất ngờ chính là, thậm chí có mười mấy bạn nữ đang mặc mặc áo phông trắng, trên ngực áo đồng loạt viết "Nhiếp Xuyên, cậu có thể đi được bất cứ đâu".

Carlo nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được, bật cười: "Uầy, anh phát hiện tuy là chúng ta đều có fanclub riêng, nhưng mà fanclub của cậu là thú vị nhất đấy!"
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 93. Mãnh thú trong chuồng


13/08/2021

Edit: Nhật Nhật (yuukute)

...

Nhiếp Xuyên liếc mắt nhìn Reese một cái, vẻ mặt anh có vẻ vẫn rất ổn, thoạt nhìn hoàn toàn không để nhóm fan nữ mặc áo phông trắng kia ở trong lòng.

Tất nhiên, ai mà biết chắc được?

Chuyện ghim lại về rồi tính sổ sau cũng thường xuyên xảy ra...

Chỉ là, mấy fan nữ đó muốn làm gì, đâu phải chuyện Nhiếp Xuyên có thể khống chế đâu!

Lúc này, bình luận viên của trận đấu Espenson, Ingrid cùng Robert đã bắt đầu tiến hành dự đoán trước.

"Tuy tôi rất lạc quan về thực lực của DK, nhưng trận thi đấu hôm nay tôi cũng không tự tin nói chắc DK có thể giành chiến thắng."

Ngôi sao bóng rổ đã giải nghệ - Robert khoanh hai tay, nghiêm túc nói.

"Đúng, danh tiếng huấn luyện viên chính của UJT – 'Chim sẻ già' trong giới chính là số một số hai.

Trải qua sự rèn giũa của ông ấy, một đội bóng yếu có thể lật ngược tình thế là chuyện hết sức bình thường.

Chúng ta đều biết DK hướng về ngôi vị quán quân, nhưng chỉ sợ đang đi giữa đường, họ lại bị UJT hất xuống ngựa!"

Ingrid bày tỏ sự lo lắng với tình thế lúc này của DK.

"Ha ha ha, nhưng nếu bàn về tốc độ tấn công và quay về phòng thủ, cá nhân tôi vẫn cho là DK nổi trội hơn so với UJT.

Bàn về kinh nghiệm thi đấu vòng chung kết, cũng là DK có ưu thế hơn."

Espenson nhìn về phía DK, "Hơn nữa tôi rất chờ mong được nhìn thấy sự sắc bén của Reese Reddington trong những thời khắc quan trọng, cùng với hậu vệ dẫn bóng tóc đen đang được mọi người chú ý gần đây, liệu đối mặt với một đối thủ như UJT, cậu ta còn có thể kiểm soát toàn bộ sân bóng như những trận trước đó không."

Huấn luyện viên nhìn về phía sân bóng đối diện, 'Chim sẻ già' hoàn toàn khác với những gì mà Nhiếp Xuyên tưởng tượng.

Ông có một cái đầu trọc bóng lưỡng, cộng thêm một cái bụng bia, trông đúng kiểu ông chú trung niên giản dị, chất phác, thực lòng mà nói, thật khó mà nghĩ là tuổi tác của ông lại xêm xêm với huấn luyện viên Gordon.

"Chim sẻ già" vẫy vẫy tay chào hỏi với huấn luyện viên Gordon.

Huấn luyện viên Gordon cũng gật đầu với đối phương.

Nhiếp Xuyên lia mắt ngắm nghía mấy cầu thủ của UJT.

Ngoại trừ hậu vệ dẫn bóng và hậu vệ ghi điểm, chiều cao trung bình của tiền phong hàng ngoài, tiền phòng hàng trong cùng trung phong của họ đều cao hơn nhiều so với các đối thủ mà DK đã từng đụng độ trước đó.

Nếu chỉ một người thì không sao, nhưng nếu hai người cùng lúc tới phòng thủ cậu, độ khó khi Nhiếp Xuyên muốn phá vòng vây sẽ lớn hơn nhiều.

Lúc này, Reese đi đến bên cạnh Nhiếp Xuyên, cúi đầu ghé sát vào tai Nhiếp Xuyên, dùng âm lượng mà chỉ có cậu nghe được nói: "Sau khi trận đấu này kết thúc, trận tiếp theo được xếp ở ba ngày sau."

"Hả?"

Nhiếp Xuyên quay mặt sang, đối diện với đôi mắt màu xanh xinh đẹp của Reese.

Cậu không biết sao tự nhiên Reese lại nói thời gian của trận đấu kế tiếp với mình làm gì.

"Chúng ta có thể làm cả ngày."

Giọng nói của Reese rất lạnh lùng, nhưng trong nháy mắt lại khiến Nhiếp Xuyên như đang sôi lên.

Vẻ mặt tên này vẫn hết sức bình thản, Nhiếp Xuyên thực sự chỉ muốn lột cái mặt nạ thanh niên nghiêm túc của người này ra.

Được rồi, vì cái mục tiêu "Làm cả ngày" này, Nhiếp Xuyên cũng cảm thấy hôm nay mình không thắng thì không được!

Khi Nhiếp Xuyên xoay người lại, vậy mà phát hiện trên khán đài, tất cả thành viên của đội bóng rổ CBU đều tới theo dõi trận đấu.

Tầm mắt của Owen Whishaw cùng Nhiếp Xuyên chạm nhau, anh ta giơ tay, vẫy vẫy với cậu.

Đồng đội của anh ta - Thomas và Wright cũng tới.

Xem ra đối với trận đấu hôm nay của DK, phía CBU cũng rất coi trọng.

Nhiếp Xuyên nhớ lại lịch ra sân, sáng sớm ngày mai CBU có trận đấu, bọn họ không tập luyện điều chỉnh, cũng không nghỉ ngơi mà tất cả đều tới nhà thi đấu.

Bị đối thủ của mình nhìn chằm chằm như vậy, Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy hưng phấn, máu từ sâu trong não tuôn trào, dường như muốn bắn ra khỏi đầu ngón tay.

Cầu thủ của hai đội vào sân, bắt đầu nhảy tranh bóng.

Đây là lần quyết đấu trực tiếp nhất của Black Mount và trung phong Cook, xem rốt cuộc lực bộc phát của ai cao hơn?

Thần kinh Nhiếp Xuyên căng ra, trong mắt cậu, Black Mount và Cook gần như nhảy lên cùng một lúc, ngay cả độ cao khi ngón tay chạm vào bóng rổ đều không khác nhau là mấy, chỉ nghe hai người đồng thời hét ta một tiếng, cánh tay Cook ở trên không vung thành một đường cong, dường như muốn đánh bật Black Mount.

Mọi người ồ lên kinh ngạc, Black Mount thế mà nhảy tranh bóng thua Cook!

Hậu vệ dẫn bóng của UJT đón bóng, lập tức chạy đi.

Nhiếp Xuyên nghiến chặt răng, xuyên qua khe hở giữa tiền phong hàng ngoài cùng hậu vệ ghi điểm của UJT, hậu vệ dẫn bóng của đối phương còn chưa kịp phản ứng, bóng đã bị Nhiếp Xuyên cướp mất.

Động tác thay đổi trọng tâm theo hướng bóng của Nhiếp Xuyên quá nhanh, không chỉ khán giả trên sân không thấy rõ, mà ngay cả hậu vệ dẫn bóng của đối phương bị cậu cướp bóng cũng không kịp phản ứng, lúc nhận ra thì bóng đã không còn trong tay mình nữa.

Chỉ chưa đầy một giây, Nhiếp Xuyên đã cứu vãn lại khí thế của DK, bị cú nhảy tranh bóng thất bại của Black Mount ảnh hưởng.

Trận đấu chỉ vừa mới mở màn, tốc độ của cả trận đã lập tức bị kéo lên.

"Oh my God, tốc độ của Allen so với lúc đấu tập với chúng ta hình như còn kinh khủng hơn..."

Hậu vệ dẫn bóng của CBU – Wright nhíu mày.

"Không cần phải nói cũng biết, từ thân hình của cậu ta có thể nhìn ra, tỷ lệ cơ bắp so với trước đó càng thêm hoàn mỹ, trận tranh tài này nhất định chúng ta phải nhìn rõ rốt cuộc lực bật nhảy cùng tốc độ của cậu ta đã tiến bộ đến trình độ nào rồi.

Chúng ta không giống cái tên Ceston Lind luôn để mắt lên tận đỉnh đầu, chúng ta biết rất rõ DK luôn trưởng thành."

Trung phong Thomas nói.

Mà Owen Whishaw vẫn chỉ nhìn chằm chằm bóng lưng Nhiếp Xuyên, không có bất cứ bình luận nào.

Khi Nhiếp Xuyên dẫn bóng nhằm về phía sân nhà của UJT, quả nhiên đúng như Reese dự đoán, tiền phong hàng trong của bọn họ Manning quả nhiên là chạy theo kèm Nhiếp Xuyên, chặn hướng di chuyển của cậu.

Nhiếp Xuyên liên tục ba lần lắc vai đều không thể đột phá qua hàng phòng ngự của đối phương, khả năng kèm người của cậu ta rất mạnh, Nhiếp Xuyên nhất định phải kéo giãn khoảng cách an toàn của mình và người này, nếu không sẽ rất dễ bị mất bóng.

Ngay trong một khắc đó, Reese nhanh chóng quay người cắt đuôi Jonathan, tiền phong hàng ngoài của UJT, chạy về phía Nhiếp Xuyên.

Mà Nhiếp Xuyên sau khi biến hướng đột phá lại đột ngột tăng tốc, Manning nhanh chóng phòng thủ, ngay khi tất cả mọi người cho là Nhiếp Xuyên không thể đột phá qua Manning, Nhiếp Xuyên lại đột nhiên hạ thấp trọng tâm, đánh bóng về phía hướng Manning đang di chuyển, khoảnh khắc bóng bật lên, Manning đưa tay muốn đón bóng, Nhiếp Xuyên lại bước một bước thăm dò, đoạt lại bóng rồi nhanh chóng đột phá!

"Chúa ơi!

Đây không phải là là kỹ thuật crossover* của Ceston Lind à?"

Ingrid kinh ngạc trợn tròn mắt.

*Dẫn bóng cắt chéo.

Robert cũng thở ra một hơi: "Đừng thấy họ vẫn còn là sinh viên mà xem thường, thật ra họ nắm được rất nhiều kỹ thuật khó mà ngay cả ngôi sao NBA cũng chưa chắc đã thành thạo.

Giống như kỹ thuật crossover của Ceston cũng vậy, đối với tốc độ, quán tính, cùng khả năng kiểm soát và phối hợp toàn thân, yêu cầu của kỹ thuật này khá khắt khe!"

Nhiếp Xuyên hoàn toàn không nhận ra vừa rồi cậu đã hoàn thành kỹ thuật biến hướng mình vẫn nghiên cứu bấy lâu nay mà chưa làm được, từ giữa khe hở giữa hàng phòng ngự của hai cầu thủ UJT nhanh chóng chuyền bóng cho Reese.

Reese dẫn bóng cắt thẳng đến dưới giỏ, nhảy bật lên, trung phong Cook của UJT cũng nhảy lên theo, hai người tranh bóng dưới rổ.

Trong lòng Nhiếp Xuyên lo lắng không thôi, cái tên Cook này nhảy tranh bóng thắng cả Black Mount đó!

Nhưng Reese lại dựa vào sức mạnh ở bả vai cùng khả năng giữ cân bằng trên không mạnh mẽ chụp bóng vào rổ!

Tiếng hô hào từ trên khán đài truyền tới, cuồng nhiệt hơn cả trong tưởng tượng.

Trọng tài biên thổi còi, ra hiệu Cook va chạm phạm quy, Reese được thêm một quả ném phạt.

Reese dẫn bóng đi đến vạch ném phạt, trên mặt không có bất cứ biểu cảm nào, anh dễ dàng ném bóng vào rổ.

"Nhất định không thể để hai người này có cơ hội phối hợp."

Owen híp mắt nhìn, giọng nói lạnh như băng.

Nhiếp Xuyên thực sự muốn lao tới cho Reese một cái ôm gấu, nhưng cậu chỉ có thể nhịn xuống.

Lượt tấn công kế tiếp được khởi xướng, tiền phòng hàng ngoài của UJT – Jonathan chặn được bóng trong tay Carlo, dẫn bóng chạy về phía giỏ của DK.

Nhiếp Xuyên nhanh chóng quay về phòng thủ, theo sát bên cạnh Jonathan, rất nhanh Manning đã chắn giữa Nhiếp Xuyên và Jonathan, không để cho Nhiếp Xuyên có cơ hội cướp bóng.

Ngay khi Jonathan đối mặt với phòng thủ của Reese, cậu ta nhanh chóng truyền bóng sang cho trung phong Cook trước khi Reese kịp tăng tốc, Cook lập tức nhảy lên muốn úp rổ.

Tên to con này vừa nhảy lên đã lập tức thu hút sự chú ý của khán giả trên sân, tuy Black Mount nhảy lên muộn hơn một chút so với Cook, nhưng cú nhảy này lại thể hiện khả năng bộc phát kinh người anh ta, chuẩn bị hung hăng phá bóng của Cook.

Phá bóng đi!

Nhiếp Xuyên âm thầm hò hét trong lòng.

Nhưng Cook lại mạnh mẽ thu bóng về, sau khi tiếp đất thì lập tức chuyền cho Jonathan vừa chạy tới.

Jonathan nhận bóng, đang muốn nhảy lấy đà, Reese đã nhanh chóng chặn trước mặt cậu ta.

Jonathan thử đột phá qua Reese, nhưng anh phòng thủ hết sức chặt chẽ, ngay khoảnh khắc khi quả bóng chạm đất bật lên, Reese lập tức ra tay, trái tim Jonathan thiếu chút nữa đã ngừng đập, chỉ có thể chuyền bóng sang phía khác.

Bóng được hậu vệ ghi điểm của UJT bắt được, Ewing xông lên phía trước, cắn chặt răng dùng sức nhảy lên.

Đừng có xem thường người khác!

Đây là cú nhảy tốt nhất Ewing thực hiện, tuy đối phương đã ra tay, nhưng ngón tay Ewing vẫn kịp chạm vào bóng.

Black Mount cùng trung phong Cook của đối phương tranh vị trí dưới giỏ, cướp vị trí tốt nhất để tranh bóng bật bảng.

Chỉ trong nháy mắt, Cook đã bị Black Mount chắn lại sau lưng, bóng đập vào thành rổ, bật ra ngoài.

Black Mount nhảy lấy đà, anh chiếm được vị trí có lợi hơn ở dưới rổ, nhưng tiền phong hàng ngoài của UJT là Jonathan cũng đã đuổi tới, muốn tranh bóng dưới rổ với Black Mount.

Trước có Jonathan, sau có Cook, Black Mount hét lên một tiếng, cướp bóng vào tay, vừa tiếp đất anh lại nhanh chóng chuyền bóng cho Nhiếp Xuyên vừa chạy tới.

Nhiếp Xuyên biết Manning đang theo sát mình, cậu không chút do dự dùng bước chạy Châu Âu, biên độ lớn đến nỗi khiến tất thảy mọi người đều phải kinh ngạc.

"Thường thường sau khi sử dụng bước chạy Châu Âu sẽ là ba bước lên rổ, nhưng vị trí bây giờ của cậu ta hiển nhiên là không thể làm thế."

Robert đánh giá.

Quả nhiên vừa vượt qua được Manning, Nhiếp Xuyên đã chuyền bóng sang cho Reese.

Reese cũng không cố chấp một chọi một với Jonathan, mà lắc vai sau đó bước lướt một bước rất lớn, đưa bóng sang cho Carlo.

Hậu vệ dẫn bóng cùng hậu vệ ghi điểm của UJT cùng lúc chạy tới, hai bên trái phải kèm chặt Carlo, Carlo lại nhảy lên muốn ném rổ.

Black Mount đã chạy đến dưới giỏ, cùng Cook tranh vị trí đoạt bóng bật bảng.

Nhiếp Xuyên sốt hết cả ruột, đang như vậy, Carlo ném rổ làm cái lông gì!

Carlo vừa nhảy lên lại thu bóng về, vung tay ném về phía sau.

Ewing đang ở vạch ba điểm đón bóng, hoàn không không bị ai phòng thủ, thong dong nhảy lấy đà, tư thế xinh đẹp ném một cú ba điểm.

Khán giả ồ lên hoan hô, Nhiếp Xuyên cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ewing cụng nắm đấm với Carlo, Carlo cười nói: "Tôi đã nói rồi mà, nhất định đảm bảo ông ghi đủ mười lăm điểm."

Ewing nhún nhún vai: "Vậy về rồi nhớ liếm giày tôi đấy."

Carlo khịt mũi một cái, chạy đi.

Huấn luyện viên của UJT – 'Chim sẻ già' đứng lên, híp mắt nhìn tình huống trên sân, sau đó vỗ tay một cái, hô lớn: "Mấy đứa, đây là tốc độ của các trò sao?

Vị trí chạy không bóng của mấy đứa là ở đâu hả!"

Lượt kế tiếp vừa mới bắt đầu, hậu vệ dẫn bóng của UJT nhồi bóng, tầm mắt lướt qua khắp sân, Nhiếp Xuyên đã sẵn sàng cướp bóng bất cứ lúc nào.

Nhưng cậu vừa mới thay đổi vị trí, Manning đã chắn ngay trước mặt.

Hậu vệ dẫn bóng của UJT nhanh chóng chạy đi, Nhiếp Xuyên thực hiện động tác giả, cố gắng cắt đuôi Manning, nhưng khi cậu vất vã thoát khỏi sự bám đuôi của Manning, hậu vệ dẫn bóng của đối phương đã chuyền bóng cho hậu vệ ghi điểm của bọn họ.

Hậu vệ ghi điểm đã sẵn sàng, Reese cùng Carlo chạy tới chặn lại, lại bị Jonathan cùng Cook ngăn cản, hậu vệ ghi điểm của bọn họ nhân cơ hội giành lại ba điểm từ phía DK.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, cảm thấy mắt xích phòng thủ của UJT ngày càng thu chặt, mà Manning lại giống như một khối chì, đeo bám cản trở Nhiếp Xuyên.

Không phải cậu không có năng lực cắt đuôi Manning, mà là mỗi thi thoát được thì cơ hội cũng đã mất.

Đường chạy của cầu thủ bên UJT so với trước càng thêm phức tạp, luôn có thể chiếm lấy vị trí có lợi ở trên sân, cơ hội cùng thời cơ đều bị UJT nắm chặt trong tay, bọn họ đang không ngừng đoạt lại điểm số đã bị mất trước đó.

"Tốc độ của DK đang bị UJT kéo chậm, giống như một con báo bị nhốt vào trong lồng, muốn chạy nhưng lại không thể sải chân."

Ingrid tỏ ra lo lắng cho tình hình của DK.

"Trạng thái như vậy nếu không thể thay đổi trong hiệp đầu tiên, vậy đến hiệp thi đấu tiếp theo, DK sẽ tiếp tục bị dồn vào thế yếu."

Robert, người có kinh nghiệm thi đấu cũng nhíu mày, "Nửa cuối của hiệp một, UJT thực sự phát huy quá tuyệt vời."

Nhiếp Xuyên đã không thể thực hiện được pha kiến tạo nào trong suốt sáu phút đồng hồ, Manning cũng không phải muốn ngăn chặn cậu một cách hoàn toàn, mà chỉ muốn kéo chân cậu.

Vì khắc chế khả năng ghi điểm ở vòng ngoài của Ewing, 'Chim sẻ già' trực tiếp cử hậu vệ dẫn bóng đi quấy nhiễu Ewing, mặt khác để Cook theo kèm Carlo, không cho Carlo phối hợp cùng Ewing.

Cho dù có Black Mount liên tục ở dưới giỏ tranh bóng bật bảng, nhưng cũng không có cách nào gỡ lại được bốn điểm DK để thua trong sáu phút vừa rồi.

"Ôi má ơi...

Tuy nhìn qua thực lực tổng hợp của UJT không được như DK, nhưng mà không biết tại sao bọn họ cứ như là lưới dệt vậy, phủ kín DK luôn."

Trên khán đài, hậu vệ dẫn bóng của CBU – Wright nhìn bóng lưng Nhiếp Xuyên đang mệt mỏi cố gắng thoát khỏi đối thủ, lộ ra vẻ mặt lo lắng.

"Thành thật mà nói, so với một đối thủ như UJT, tôi thà đánh một trận với DK còn hơn.

Ít nhất không mệt lòng như thế này.

Nếu tôi mà là Allen hoặc là Ewing, tôi nghi mình đã sớm kích động mà phạm lỗi rồi!"

Thomas cũng thở dài một hơi.

Owen cong môi cười, hờ hững nói: "Reese Reddington mà tôi biết, sẽ không để mặc cho tình trạng như này tiếp tục.

Hơn nữa, mèo hoang nhỏ của cậu ta còn đang giãy giụa ở trong lồng, cứ tiếp tục như vậy, chú mèo nhỏ kia sẽ không tiếc tự cào trầy mình, cậu ta sẽ không để tình huống đó phát sinh đâu."

"Hả?

Wright quay đầu sang, "Mèo hoang nhỏ á...

Là ai cơ?"

Owen cười không đáp.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 94. Chìa khóa giành chiến thắng


13/08/2021

Edit: Nhật Nhật (yuukute)

...

Phút cuối cùng của hiệp thi đấu thứ nhất, Reese đột nhiên thể hiện tốc độ và khả năng đột phá phi thường của mình, anh vượt qua hàng phòng ngự của Jonathan, nháy mắt tăng tốc chuyển hướng, khiến người xem không khỏi cảm thán.

Mà Nhiếp Xuyên cuối cùng cũng đập được bóng trong tay hậu vệ ghi điểm của UJT xuống.

Manning lại bắt đầu đeo bám sít sao, Nhiếp Xuyên phải luôn giữ mình ở một khoảng cách an toàn với đối phương, một khi tiến vào phạm vi phòng thủ của Manning, cậu sẽ phải tiêu tốn càng nhiều sức lực hơn trước đó để có thể đột phá.

Reese biết rất rõ phương thức chuyền bóng mà Nhiếp Xuyên am hiểu nhất, anh đi tới phía trước bên cánh phải của cậu, hét to một tiếng: "Nhiếp Xuyên ——"

Jonathan cùng hậu vệ ghi điểm của UJT đồng thời chạy tới phòng thủ Reese.

Nhưng pha chuyền bóng chạm đất của Nhiếp Xuyên phải nói là vô cùng kinh điển, nó vừa vặn đập vào địa phương tay trái Manning không thể với tới, nhanh chóng bật lên, xẹt qua phần eo của hậu vệ ghi điểm UJT, cánh tay cậu ta vươn ra nhưng không kịp ngăn cản, Reese dẫn bóng đi, nhằm thẳng về phía dưới rổ của UJT.

Tốc độ của anh nhanh đến không thể ngờ, mái tóc bay phất lên, liền một lèo vượt qua hai người, thẳng tới dưới giỏ.

Nhiếp Xuyên đột nhiên thoát khỏi sự đeo bám của Manning, điên cuồng chạy theo phía sau Reese.

Nhịp điệu nguyên bản của trận đấu đang được UJT nắm giữ nháy mắt bị công phá.

Cook vội vàng quay về phòng thủ, cùng Reese giao thủ ở trên không.

Biểu cảm trên mặt Reese hết sức lạnh lẽo, anh nhìn Cook, tay của đối phương gần như đã che hết phía trên đỉnh đầu.

"Độ cao này không thể nào là ném rổ được!"

Quả nhiên thân thể của Reese trong không trung nghiêng đi, chuyền bóng trở lại cho Nhiếp Xuyên.

Nhưng Nhiếp Xuyên vẫn đang bị Manning kèm chặt, lúc này, Black Mount đi tới bên cạnh cậu: "Nhiếp Xuyên —— Chuyền bóng!"

Tấm mắt Nhiếp Xuyên liếc nhìn phía sau Black Mount, Jonathan đã chạy tới rồi, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn chuyền bóng về phía Black Mount.

Đầu gối Manning di chuyển, chếch về phía Nhiếp Xuyên chuyền bóng, nhưng Nhiếp Xuyên lại lừa bóng vòng ra sau lưng, tránh được Manning, ngay sau đó lại lùi về phía vạch ba điểm.

Ewing cũng đi tới chỗ cách Nhiếp Xuyên không xa: "Nhiếp Xuyên ——"

Owen đứng trên khán đài, nhìn cảnh này nhướng mày: Cậu rốt cuộc muốn chuyền bóng cho Ewing, hay sẽ thu bóng về, vượt qua Manning rồi mới tính toán sau?

Nhưng động tác tiếp theo của Nhiếp Xuyên hoàn toàn vượt ngoài sự liệu của tất cả mọi người.

Cậu thực hiện một cú Fadeaway [1].

Pha này là nhờ Reese đột phá qua hàng phòng thủ của UJT, dẫn Cook đến dưới giỏ rồi truyền cho cậu, cậu tuyệt đối không thể để lãng phí cơ hội này.

Một giây đó, suy nghĩ của Nhiếp Xuyên trở nên cực kỳ rõ ràng, thế giới xung quanh cũng rộng rãi hơn, chỉ còn duy nhất khung bóng rổ ở trung tâm.

Trên khán đài, Owen vô thức nghiêng người về phía trước, anh ta có dự cảm: Pha bóng này nhất định sẽ thành công.

Đúng như Owen dự liệu, bóng rời khỏi tay Nhiếp Xuyên, đó là một đường vòng cung cao vô cùng xinh đẹp, khán giả duỗi dài cổ, hai mắt nhìn chằm chằm theo chờ đợi, tiếng quả bóng lọt qua khung lưới vang lên thanh âm hết sức dễ chịu.

Sau thoáng chốc yên tĩnh, tiếng hò reo điên cuồng vang lên khắp bốn phía.

Lúc Nhiếp Xuyên rơi xuống đất, cậu lảo đảo lùi về phía sau, được Ewing đỡ lại: "Chúa ơi!

Cậu luyện được cái này từ lúc nào vậy?"

Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười, nhìn về phía Reese.

Reese vẫn đang đứng dưới rổ, trên môi là ý cười rất nhạt.

"Ai tới nói cho tôi biết coi, pha bóng vừa nãy rốt cuộc là trùng hợp hay là thực lực của cậu ấy vậy?"

Ingrid thốt ra một câu.

"Không cần biết là thế nào, phán đoán thế cục trên sân của cậu hậu vệ dẫn bóng tóc đen trẻ tuổi này thực sự không hề có sai lầm, Black Mount tới tiếp ứng cho cậu ta đã bị Jonathan theo kèm, Ewing một khi nhận bóng, sẽ lập tức bị hậu vệ ghi điểm của UJT cản trở, không thể thuận lợi ném rổ được...

Còn Nhiếp Xuyên, pha ném rổ vừa rồi của cậu ấy nhìn như rất mạo hiểm, nhưng từ tư thế trên không là có thể thấy, trong lòng Nhiếp Xuyên đã chuẩn bị kỹ càng rồi."

Robert nhìn bóng lưng Nhiếp Xuyên ở trên sân không ngừng gật gù, "Tôi đột nhiên nghĩ, nếu người vẫn luôn điều chỉnh tiết tấu của đội bóng như Nhiếp Xuyên lại bỗng dưng bắt đầu đi theo phong cách ghi điểm sắc bén của Reese Reddington, vậy cục diện của DK sẽ là như thế nào?"

"Quả thực là vậy, chuyền bóng bình tĩnh, tỉnh táo phán đoán tình thế trên sân, sau đó ghi điểm, biểu hiện vừa rồi đứa nhỏ này thực sự không giống như lần đầu chơi vòng chung kết chút nào."

Mà Wright ở trên khán đài thì lại chớp mắt liên hồi, dùng cùi chỏ huých Thomas ở bên cạnh một cái: "Hey, Thomas...

Vừa rồi là trùng hợp thôi đúng không?

Lần trước đấu tập với DK, Allen...

Còn chưa có năng lực như này đâu, đúng không?"

Thomas cũng không quá chắc chắn: "Có lẽ là trùng hợp thật, nhưng pha bóng này khiến người ta cảm thấy rất thong dong."

"Không phải trùng hợp."

Owen lạnh lùng mở miệng.

"Hả?"

"Cú ném Fadeaway là thế mạnh của Reese Reddington, tuy là cậu ta rất ít khi thực hiện nó.

Nhưng một khi đã làm, thì sẽ trăm phát trăm trúng.

Hơn nữa Reese vì nuôi dưỡng tốt thú cưng nhỏ của mình, chắc chắn đã bỏ ra không ít tâm tư."

Wright thờ dài một hơi: "Tôi nói này Owen, ông đừng có suốt ngày gọi Allen là 'Thú cưng nhỏ' nữa, coi chừng cậu ấy lấy bóng rổ đập ông đấy."

DK lấy lại nhịp độ trận đấu từ trong tay UJT, Nhiếp Xuyên dẫn bóng, trong mười giây cuối cùng của hiệp một, thẳng một đường đến dưới rổ của đối thủ.

Tốc độ của cậu rất nhanh, các cầu thủ khác của DK theo sát bên cạnh.

UJT chiếm cứ vị trí có lợi trước, dự đoán hướng đi của Nhiếp Xuyên.

Lần này, Manning cùng hậu vệ ghi điểm của UJT kèm hai bên trái phải của Nhiếp Xuyên, ngay lúc đó, Nhiếp Xuyên đột ngột ép đầu gối xuống dừng động tác, hai người kia bất thình lình vọt về phía trước Nhiếp Xuyên, cậu cong môi cười, đưa bóng ném về phía sau bên trái.

Ewing đón bóng, lùi về phía sau hai bước, đến vạch ba điểm.

Trung phong Cook của UJT chạy đi ngăn cản, Carlo lại chắn ở trước mặt cậu ta, phòng ngự không chút sơ hở.

Ewing nhảy lấy đà, pha bóng này so với lúc trước còn nhanh hơn nữa.

Ngay khi khán giả đang bận cảm thán Ewing không nên ra tay sớm như vậy, thì trái bóng lại hết sức ung dung đi vào trong giỏ.

Ewing nhìn về phía Carlo, hất hất cằm, dùng khẩu hình nói: Cám ơn.

Hiệp thi đấu thứ nhất kết thúc, DK đã phá vỡ cục diện mà UJT tạo nên, đồng thời vượt lên dẫn trước bốn điểm.

Mọi người quay trở về chỗ ngồi, Nhiếp Xuyên ngửa cổ uống nước, cậu nghiêng đầu sang nhìn Reese, sắc mặt trầm tĩnh bên cạnh, nhớ lại pha cắt bóng đột phá vừa rồi của anh, lập tức cảm thấy cái người này thực sự là đẹp trai quá trời quá đất.

Nhiếp Xuyên cười cười, Reese lại vươn tay xoa xoa đầu cậu.

"Lúc uống nước đừng có cười.

Cẩn thận phun ra ngoài."

"Còn lâu..."

Còn chưa nói hết lời, Nhiếp Xuyên đã bị sặc một cái, ho sặc sụa không ngừng.

"Ha ha ha, Nhiếp Xuyên!

Lần sau bọn anh chuẩn bị sẵn cho cậu cái bình ti sữa để uống nước nhé?"

Carlo không tim không phổi phá ra cười.

"Đầu óc ông có bệnh hả?"

Ewing cau mày, Carlo theo bản năng ôm gáy bảo vệ đầu của mình, nhưng Ewing hoàn toàn không có ý định đánh anh ta, chỉ lành lạnh nói, "Vốn đã không thông minh rồi, còn đánh lên đầu nữa, chắc não ông rớt luôn ra ngoài mất."

Mà nhóm bình luận viên cũng đang sôi nổi bàn luận.

Robert đánh giá trận đấu ngày hôm nay rất cao: "Cho tới giờ, hai đội bóng đều đã chơi với phong độ rất tốt.

Hàng phòng ngự của UJT cùng sự đột phá của DK, đây chính là mũi giáo cùng tấm khiên."

"Trước mắt UDK đang dẫn trước UJT bốn điểm, tuy dẫn trước như vậy sẽ mang tới ưu thế tâm lý nhất định trong thi đấu, nhưng chúng ta đều biết, không tới phút cuối cùng, chuyện gì cũng có thể xảy ra."

Espenson nhìn về phía Ingrid, "Ingrid, anh nghĩ thế nào?"

"Tôi đang nghĩ, hiệp sau 'Chim sẻ già' sẽ có sắp xếp như thế nào?

Rất rõ ràng là, nếu chỉ một mực tăng cường phòng ngự thì hoàn toàn không thể ngăn cản được thế tiến công của DK.

UJT cần thay đổi lại chiến thuật của mình."

Robert và Espenson đều đồng ý với quan điểm của Ingrid.

Hiệp thi đấu thứ hai bắt đầu, Nhiếp Xuyên ngạc nhiên phát hiện Manning đã không theo kèm cậu nữa, mà nhằm về phía dưới giỏ.

Tiền phong hàng ngoài Jonathan dẫn bóng xông vào khu cấm địa của DK, nhảy lên lấy đà, muốn lập tức ném rổ, Reese chạy tới, chưa ai kịp nhìn rõ tốc độ của anh, Reese đã đập bóng xuống.

Bị phá bóng như vậy cũng không làm giảm bớt thế tiến công của UJT, Carlo vừa muốn cướp quả bóng Reese chém xuống, thì hậu vệ dẫn bóng của đối phương đã tới trước một bước.

"Đường chạy rất đặc sắc."

Owen chống cằm, khẽ nói nhỏ.

Nhiếp Xuyên nhanh chóng chạy theo truy cản hậu vệ dẫn bóng của đối phương, nhưng người này lại truyền bóng về cho hậu vệ ghi điểm, hậu vệ ghi điểm nhảy lấy đà, Ewing đuổi tới, nhưng không kịp chặn lại, bóng đi vào giỏ, ưu thế dẫn trước của DK chỉ còn một điểm.

Pha phối hợp này được khán giả nhất loạt hoan hô.

"Xem ra hiệp này UJT không dùng chiến thuật đeo bám nữa, mà quyết định chuyển sang chơi tấn công."

"Đó là đương nhiên rồi, không chủ động tấn công chẳng lẽ lại hi vọng đối thủ tự mình dâng điểm đến tận cửa à?"

"Cậu không cảm thấy, thực ra ở hiệp đầu UJT chơi phòng thủ là để ngăn cản tốc độ của DK, thu nhỏ khoảng cách điểm số, để quyết một trận sống mái ở hiệp này à?"

Không chỉ khán giả, mà ngay cả Nhiếp Xuyên đang thi đấu ở trên sân cũng cảm thấy như vậy.

May mắn bọn họ có Reese không ngừng dùng tốc độ cắt đứt đường chuyền của UJT, chèn ép không cho bọn họ có cơ hội ghi điểm, nếu không cho dù DK có chạy mệt nhoài cũng không thể chiếm được vị trí có lợi để cướp bóng, trong tình huống đó, UJT sẽ kéo giãn được khoảng cách điểm số càng lớn hơn.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, liếc mắt nhìn điểm số, 45 – 49, mới vào hiệp thứ hai có ba phút, UJT không chỉ đoạt lại điểm số đã mất ở hiệp trước, mà còn vượt lên dẫn trước.

Cậu nhất định phải làm cái gì đó, không thể cứ để cho UJT nắm mũi dắt đi như vậy được.

Hơn nữa, Reese cứ phải chạy quanh sân như vậy, thể lực tiêu hao sẽ rất lớn.

Nếu có thể, Nhiếp Xuyên hi vọng, Reese sẽ tiết kiệm thể lực cho ba phút cuối trận, hoàn toàn đánh bại UJT, đương nhiên điều kiện tiên quyết là trước đó DK có thể đảm bảo ưu thế dẫn trước.

Manning, Jonathan, cả Cook nữa, họ đúng là những cầu thủ phi thường ưu tú, nhưng nếu nói về thực lực cá nhân, họ vẫn chưa thể đạt tới trình độ như Owen hay Relvin được.

Vậy tại sao họ lại khiến DK cảm thấy khó giải quyết như vậy...

Là vì đường chạy của bọn họ.

Đường chạy khi không có bóng trong thi đấu phải nói là vô cùng quan trọng, tuy điều này cầu thủ nào cũng biết nhưng mọi người thường thường vẫn chú trọng vào năng lực cá nhân hơn, mà quên mất tầm quan trọng của việc chiếm được vị trí có lợi trên sân khi thi đấu.

Đương nhiên, không phải DK không am hiểu chuyện này, chỉ là hôm nay bọn học gặp được đối thủ càng am hiểu hơn mình – UJT.

Nên làm gì đây?

Nhiếp Xuyên cảm giác như mình hoàn toàn không có chỗ để phát huy.

Lúc này, huấn luyện viên Gordon ra hiệu xin tạm dừng.

Toàn trường đều cảm thấy kinh ngạc.

Ingrid nói: "Hình như từ khi bắt đầu thi đấu vòng loại khu vực, DK rất ít khi xin tạm dừng giữa trận."

"Đây cũng là chuyện không thể tránh được, từ sau khi UJT tiến vào trạng thái chơi tấn công, DK hiển nhiên là có cảm giác không nắm được trọng điểm.

Nếu như bây giờ không tạm dừng, DK sẽ không có cơ hội để điều chỉnh trạng thái nữa."

Ra khỏi sân, ngừng chạy, Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy mệt rã rời.

Đây là cảm giác mà từ hồi bắt đầu thi đấu khu vực cậu chưa từng cảm nhận được.

Dường như dù cậu có làm thế nào, vẫn là chưa đủ cố gắng.

"Anh nghĩ, nếu DK tìm lại được nhịp điệu của mình, vậy trọng tâm của họ nên đặt ở đâu?"

Ingrid hỏi Robert.

Robert xoa cằm: "Thực ra thì Reese Reddington vẫn luôn ở trong trạng thái tốt, có lẽ trong toàn DK, cậu ta là người duy nhất không bị tiết tấu của UJT ảnh hưởng.

Cho nên tôi thấy tương đối mong đợi, không biết liệu trong hiệp thi đấu này, cậu ta có thể dẫn dắt DK vượt qua khốn cảnh hay không."

"Nhưng mà, tôi lại thấy trái lại, nếu DK muốn chuyển bại thành thắng thì chỉ mình Reese Reddington thôi là chưa đủ.

Reese am hiểu cắt bóng cùng đột phá.

Làm một phép so sánh, thì nếu UJT là một nghệ sĩ, vậy Reese chính là một nhà phê bình nghệ thuật.

Cậu ta có thể căn cứ vào hành động của UJT để đưa ra phản ứng, nhưng không thể đi trước UJT được.

Cái DK cần chính là có người tạo ra tiết tấu mới cho trận đấu này."

Nét mặt huấn luyện viên Gordon vô cùng nghiêm túc, ông không trách cứ bất cứ ai, chỉ nói với Reese: "Trò và Allen là những người hiểu nhau nhất, tôi tin tưởng trò biết mình nên nói cái gì để Allen hiểu ra cái cậu ấy cần làm."

Nhiếp Xuyên ngây ra, cậu đã làm sai cái gì à?

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Nhiếp Xuyên.

Điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng nặng nề.

Reese đi đến trước mặt Nhiếp Xuyên, ấn đầu cậu vào trong ngực mình, dùng thanh âm lạnh lùng nói: "Đừng có suy nghĩ lung tung.

Ý của huấn luyện viên Gordon không phải nói em đã làm sai điều gì, mà là nói chìa khóa giành chiến thắng của chúng ta chính là em."

Nhiếp Xuyên khép mắt lại, hai tay buông thõng bên người, trong tai có thể nghe thấy rõ ràng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim trong ngực Reese.

"Tiểu Xuyên."

"Hả?"

"Em cảm thấy đối thủ của mình là trái bóng rổ, hay là người?"

"Đương nhiên là người."

"Vậy thì đừng có ngốc nghếch chạy đuổi theo bóng mãi như thế."

Một khắc đó, tất cả tiếng động xung quanh đều trở nên yên ắng, chỉ còn dư lại mình giọng nói của Reese.

Chỉ đơn giản một câu như vậy, suy nghĩ trong đầu Nhiếp Xuyên đã trở nên vô cùng rõ ràng.

"Em hiểu rồi."

Khi hiệp thi đấu tiếp tục, Nhiếp Xuyên rời khỏi vòng tay của Reese, đi vào sân.

"Uầy, ông có nhìn thấy không, vừa nãy Reese ôm Nhiếp Xuyên kìa!

Hình như là đang an ủi cậu ấy?"

"Trước đây cứ nghĩ Reese của DK lúc nào cũng lạnh như tảng băng, không ngờ cũng có lúc anh ta an ủi người khác cơ đấy!"

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, nhờ phước cái ôm vừa nãy của Reese, giờ cậu đã trở thành tiêu điểm của toàn trường rồi.

Hậu vệ dẫn bóng của UJT lần thứ hai nhồi bóng tiến lên, Jonathan cùng Manning một người đứng phía trước chếch bên trái cậu ta, một người đứng ở phía sau, chếch về bên phải.

Nhiếp Xuyên không trực tiếp xông lên ngăn cản hậu vệ dẫn bóng của đối phương, trái lại, cậu lui về phía sau một bước nhỏ, cùng Reese hình thành thế trận phòng thủ một trước một sau.

Cậu biết ở phía trái, nếu Jonathan nhận bóng, có Reese phòng thủ, cậu ta sẽ không thể dễ dàng đột phá đến dưới giỏ, còn bản thân cậu chỉ cần kèm sát hậu vệ dẫn bóng của UJT là được.

__________________________

[1] Fadeaway Là một trong những kỹ thuật nâng cao trong bóng rổ, Fade away – một cú nhảy trong đó cầu thủ thực hiện sẽ phải ném bóng về phía rổ trong khi bật nhảy cách xa rổ.

Mục tiêu là tạo ra khoảng trống giữa người ném và người phòng thủ, khiến cho cú ném khó bị chặn hơn nhiều.

Tuy nhiên, cú ném này khó thực hiện hơn nhiều so với những cách ném bóng rổ thông thường vì nó đòi hỏi sức mạnh và độ chính xác cao hơn.

Chỉ có một số ít các cầu thủ NBA vĩ đại đã thành công trong việc ném Fade.

Trong đó, nổi tiếng nhất là Michael Jordan.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 95. Em sẽ dốc hết toàn lực


14/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Khi hậu vệ dẫn bóng của đối phương đến gần vạch ném phạt, Nhiếp Xuyên đột nhiên lao về phía cậu ta, gây áp lực cho đối phương, người này quả nhiên chuyền bóng cho Manning ở phía sau bên cánh phải.

Đây là tình huống mà Nhiếp Xuyên đã sớm đoán trước, cậu hoàn toàn không dừng lại một giây nào ở chỗ hậu vệ dẫn bóng kia, mà vọt thẳng đến trước mặt Manning.

Tuy phạm vi phòng thủ của Nhiếp Xuyên không lớn như của Manning, nhưng tốc độ cùng khả năng di chuyển đầu gối linh hoạt của cậu cũng khiến Manning cảm thấy vô cùng áp lực, cậu lắc vai thật mạnh hai lần, sau đó đột ngột dừng lại, Manning giật mình muốn lừa bóng ra sau lưng, nhưng ngay tích tắc khi cậu ta muốn đổi tay, bóng đã bị Nhiếp Xuyên cướp đi.

Không hề có bất cứ một dấu hiệu báo trước nào, công thủ đã hoàn toàn thay đổi, UJT nhanh chóng trở về phòng thủ, nhưng không thể theo kịp tốc độ của Nhiếp Xuyên, cậu giống như một mũi tên lao thẳng đến dưới giỏ.

Cảm xúc của khán giả cũng bị cậu mang theo, fan hâm mộ trên sân không nhịn được bắt đầu hô hào: "Xông lên ——"

Nhưng ngay trong nháy mắt, Nhiếp Xuyên lại bất thình lình dừng lại, nhanh trong quay người chuyền bóng về cho Ewing đang đứng ở vạch ba điểm.

Lúc này Manning cùng Jonathan đều chạy tới phòng thủ, nhưng lại bị Reese cùng Carlo giữa đường ngăn cản.

Black Mount cùng Cook đã tranh vị trí đứng dưới giỏ, Ewing ném bóng ra, vẽ một đường cong xinh đẹp trên không, một lần nữa ghi điểm.

"Ấu dzề!"

Ewing nắm tay ăn mừng.

Đây là quả ném xa ba điểm lần thứ ba của cậu ta trong trận.

Nhiếp Xuyên kéo cổ áo lên xoa xoa mồ hôi trên cằm, thở ra một hơi thật dài.

Trên khán đài, Owen mỉm cười: "Tên nhóc này một khi đã tìm được tiết tấu của riêng mình, muốn ngăn cậu ta lại ít nhất phải có tài nghệ như của tôi."

Thomas bó tay chấm com nhìn Owen: "Trình độ tự đề cao bản thân của ông thực sự là ngày càng tăng vọt đấy!"

Tiếp đó, DK bắt đầu toàn diện phản công.

Nhiếp Xuyên dẫn bóng nhằm thẳng về phía phần sân của UJT, đối đầu trực diện với hậu vệ dẫn bóng và hậu vệ ghi điểm của đối phương.

Tất cả mọi người đều đoán là cậu sẽ chuyền bóng sang cho Reese, nhưng Nhiếp Xuyên lại chuyền bóng xuyên qua giữa hai hậu vệ của UJT.

Bóng nảy lên ở một góc độ hết sức tinh quái, hai người kia còn chưa kịp phản ứng, Nhiếp Xuyên đã lao qua giữa hai người, tiếp tục dẫn bóng xông lên.

Wright giơ tay lên che mặt, tràn ngập oán giận nói: "A ...

A...

Chính là cái kiểu chuyền bóng chạm đất qua người này, cái tên này cũng từng dùng nó trêu đùa tôi!"

Nhiếp Xuyên dẫn bóng đến dưới rổ, Jonathan vẫn luôn cố gắng chạy lên truy cản nhưng lại bị Reese đeo bám sát sao, không có cách nào tăng tốc, trên mặt cậu ta đã lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.

Nhiếp Xuyên nhảy lên thật cao, thực hiện tư thế chuẩn bị ném bóng vào rổ.

Ở khoảng cách này, tỉ lệ ném trúng rổ là rất cao.

Trung phong của UJT nhảy lên, mắt thấy sẽ lập tức phá được bóng.

"Ha..."

Owen cười khẽ một tiếng, anh ta biết rõ nhiếp Xuyên sẽ không thực sự ném rổ.

Quả nhiên Nhiếp Xuyên giữa chừng thu bóng về, ngay khi vừa tiếp đất, cậu lại lắc người, hoàn toàn tránh qua Cook, truyền bóng sang cho Carlo, lúc này tất cả mọi người đều đang ở tập trung ở phía trong vạch ba điểm, Carlo lại đưa bóng chuyền sang cho Ewing đang đứng ở ngoài.

"Ồ ——" Khán giả thốt lên kinh ngạc.

Bóng đến tay của Ewing, mãi đến khi cậu ta nhảy lên lấy đà, hậu vệ ghi điểm của đối phương mới chạy tới nơi, nhưng tất cả đã trễ.

Ewing một lần nữa ghi điểm, cậu giơ tay ra hiệu với Carlo, đây là cú ném ba điểm thứ tư mình.

Carlo không nói gì, chỉ nhún nhún vai.

Đến lúc này, UJT không thể bỏ qua Ewing được nữa, bọn họ cử hậu vệ ghi điểm của mình theo sát Ewing, một kèm một, cố gắng hạn chế tối đa khả năng ghi điểm từ xa của cậu ta.

Bởi vì bọn họ không thể để khi mình đang ở phía trong nỗ lực phòng thủ, đối thủ lại có thể ghi điểm từ vạch ngoài.

"Anh có phát hiện ra không, hai lần ghi điểm này của DK, thoạt nhìn đều là nhờ Allen dẫn bóng, thu hút sự chú ý của hàng thủ bên UJT, Ewing phụ trách ghi bàn, nhưng họ có thể phối hợp tốt như vậy, chính là vì có Reese."

Espenson lên tiếng nói.

"Đúng thế.

Cũng nhờ có Reese kiềm chế Jonathan.

Thành thật mà nói, ấn tượng đối với Reese Reddington của tôi trước sau vẫn luôn là một lưỡi dao sắc bén.

Cậu ta có thể ở thời điểm bất ngờ nhất, mạnh mẽ đâm thẳng vào lồng ngực của đối thủ.

Nhưng hôm nay, khi đối chiến cùng UJT, cậu ta lại bày ra một mặt khác của mình."

Robert nói.

"Phòng ngự chặt chẽ không có lấy một kẽ hở."

Ingrid đối với Reese cũng đánh giá rất cao, "Cậu thanh niên này từ năm ngoái đã được rất nhiều đội bóng NBA để mắt đến.

Nhưng lúc đó, tôi cảm thấy cậu ta vẫn cần tôi rèn thêm một chút nữa, quá mức sắc bén lại không biết khiêm tốn, giấu tài khi cần thiết.

Thời khắc một thanh bảo kiếm sắc bén nhất không phải khi nó đang bị vung vẩy bên ngoài, mà là trong tích tắc khi kiếm được rút ra khỏi vỏ.

Hiện giờ tôi cảm thấy, cậu ta cuối cùng cũng đã trưởng thành."

Tiết tấu trận đấu không hề chậm lại, Jonathan cùng Manning phối hợp với nhau, thực hiện đường truyền nhanh.

Bây giờ đổi ngược lại thành Nhiếp Xuyên phòng thủ Manning, tuy chiều cao của cậu ta trội hơn Nhiếp Xuyên khá nhiều, nhưng khi bản thân bị Nhiếp Xuyên tiếp cận, Manning không hiểu sao lại thấy căng thẳng.

Lần bị cướp bóng ban nãy vẫn rõ ràng ngay trước mắt.

Cậu ta nhìn chằm chằm Nhiếp Xuyên, thấy Nhiếp Xuyên hơi đè gối, là biết cậu sẽ tăng tốc bất cứ lúc nào, nhưng lại không thể đoán trước được Nhiếp Xuyên sẽ cắt về bên trái hay bên phải.

Đầu tiên Manning gọt bóng chếch về phía bên phải, muốn chuyền bóng sang cho Jonathan, nhưng bước thăm dò của Nhiếp Xuyên cũng hướng về phía bên phải của cậu ta, lúc này chuyền bóng thực sự quá nguy hiểm.

Manning không thể làm gì khác hơn là chuyển hướng đột phá về phía cánh trái, Nhiếp Xuyên cũng bám theo, càng lúc càng sát, Manning chỉ có thể lùi về phía sau, kéo ra khoảng cách an toàn, thế nhưng Nhiếp Xuyên lại bất chợt tăng tốc, tay trái duỗi ra, Manning vội vàng chuyển hướng, ai ngờ tay trái của Nhiếp Xuyên chỉ đang làm động tác giả đánh lừa, tay phải của cậu đã chuẩn bị sẵn từ trước, bóng vừa mới được Manning lừa qua giữa hai chân để đổi tay thì đã bị Nhiếp Xuyên cướp mất.

Nhiếp Xuyên dẫn bóng lập tức chạy đi, phía sau là hậu vệ dẫn bóng của UJT đang bám theo, cậu chuyền bóng sang cho Reese, Reese vượt qua Jonathan, nhanh chóng lao vào khu vực cấm địa.

Nhiếp Xuyên theo sát phía sau, đây là phương thức phối hợp từ trước đến nay của hai người họ.

Một khi Reese bị chặn lại, anh sẽ lập tức chuyền bóng về cho Nhiếp Xuyên, Nhiếp Xuyên sẽ tìm ra cơ hội ghi bàn càng thích hợp hơn.

Trung phong Cook và tiền vệ hàng trong Manning cùng lúc nhảy lên, khán giả siết chặt nắm đấm, nín thở chờ đợi.

Độ cao khi Reese nhảy lên tràn ngập cảm giác mạnh mẽ, đâm thẳng vào trong mắt người xem, thời gian dừng lại trên không rất dài, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy, nếu pha bóng này mà bị cản lại thì thực sự quá đáng tiếc.

Thế nhưng mọi người có linh cảm, anh sẽ đưa bóng chuyền trở lại cho Nhiếp Xuyên.

Hậu vệ dẫn bóng của UJT đã tới phòng thủ Nhiếp Xuyên, nhưng cậu chỉ ngước đầu nhìn chăm chú vào Reese, hoàn toàn không có ý định di chuyển.

Khi đạt tới độ cao lớn nhất, Reese rõ ràng thu bóng về một chút, nhưng sau đó lại đột nhiên dùng sức, đưa bóng ra từ khe hở giữa hai tay của Cook và Manning.

"Ồ —— Pha lên rổ ngược giữa này thực sự quá đẹp mắt!"

Robert hét lên kinh ngạc.

Đúng, trong nháy mắt đó, thân thể Reese hơi co lại, sau đó lập tức giãn ra, giống như một chú bướm phá kén bay lên, phiêu dật như muốn đâm sâu vào đáy mắt mọi người.

Lúc Reese tiếp đất, toàn trường vang lên tiếng vỗ tay giòn giã.

Nhưng cũng trong lúc đó, Cook tiếp đất không chuẩn, một cước dẫm lên mu bàn chân Reese.

"A a a!"

Nhiếp Xuyên vội vọt tới, cái tên Cook kia cao to như vậy lại đạp lên chân Reese, còn từ độ cao như vậy nữa chứ!

"Xin lỗi, xin lỗi!"

Cook khó khăn lắm mới đứng vững lại được.

"Reese, anh không sao chứ!"

Trái tim Nhiếp Xuyên như là bị người bóp một cái, bởi vì chân mày Reese đang cau lại.

"Tôi không sao."

Reese đứng tại chỗ không nhúc nhích, duỗi tay xoa xoa đầu Nhiếp Xuyên một cái.

Ewing cùng Black Mount cũng xông tới, trận đấu vẫn còn năm phút nữa mới hết giờ, nếu lúc này Reese xảy ra vấn đề gì, vậy áp lực của bọn họ sẽ rất lớn.

Trọng tài đi đến trước mặt Reese, chăm chú nhìn anh, hỏi: "Cậu chắc chắn mình không có vấn đề gì chứ?"

"Tôi không có chuyện gì."

Reese đáp.

Nhưng trọng tài vẫn gọi bác sĩ trực trên sân tới kiểm tra.

Bác sĩ tháo tất của Reese ra, nhìn trọng tài lắc đầu.

Tức thì trong lòng Nhiếp Xuyên lạnh lẽo, mà nét mặt huấn luyện viên Gordon cũng trở nên nghiêm trọng hơn.

"Peter, trò vào thay cho Reese!"

Ewing lộ ra vẻ mặt hoang mang, trận đấu của bọn họ đang vào trạng thái tốt nhất, mà người am hiểu ghi bàn nhất là Reese lại bị thương phải ra khỏi sân, thân là hậu vệ ghi điểm, áp lực của cậu ta sẽ càng lớn.

"Cậu ấy bị thương rất nghiêm trọng sao?"

Black Mount nhìn về phía huấn luyện viên hỏi.

Huấn luyện viên Gordon trả lời: "Chơi trận này cho thật tốt đã, những chuyện khác để sau hãy nói!"

Trên khán đài vang lên tiếng thở dài tiếc nuối của khán giả.

"Cái gì!

Reese Reddington bị thương hả, Oh my God!"

"Bị cái tên to con kia giẫm một phát, lại còn từ độ cao như vậy nữa!"

Lông mày của Owen cau lại: "Nếu như tôi không nhìn nhầm, chỗ Reese bị giẫm trúng không phải mu bàn chân mà là chỗ gần mắt cá chân."

"Cái gì?"

Wright trợn trừng mắt, "Nếu mắt cá chân bị thương...

Vậy hoàn toàn không thể tiếp tục thi đấu được, đúng không!"

Peter sắp ra sân, khán giả bên trên vẫn không ngừng bàn tán xôn xao, có không ít người còn nói mấy lời không hay, chỉ trích Cook cố ý phạm lỗi với Reese.

Lúc này không chỉ có DK phải chịu áp lực lớn, mà Cook cũng thấy rất áy náy, 'Chim sẻ già' còn đang an ủi Cook, để cậu ta lên tinh thần, cố gắng thi đấu thật tốt.

Nhiếp Xuyên lại cảm thấy không chân thật, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Cậu thấy Reese ngồi trên ghế, bác sĩ đang giúp anh chườm đá lên chân để chống sưng.

Black Mount vỗ vỗ vai Nhiếp Xuyên, nhưng cậu vẫn không tài nào di chuyển được chân của chính mình.

Lúc này, Reese lại đứng dậy, bác sĩ ra hiệu cho anh ngồi xuống, nhưng anh nhỏ giọng nói với bác sĩ một câu, sau đó đi tới trước mặt Nhiếp Xuyên.

Nhìn anh bước đi, chân trái bị giẫm trúng tựa hồ không thể dùng lực, Nhiếp Xuyên hai mắt đều đỏ lên.

Cậu cảm thấy bản thân quá vô dụng.

Reese không ôm cậu, cũng không xoa xoa đầu cậu an ủi, chỉ dùng giọng điệu vô cùng bình tĩnh hỏi: "Em là người mà không có tôi thì tự bản thân không thể làm được gì sao?"

"Không phải."

Nhiếp Xuyên biết Reese có ý gì, nhưng trong lòng cậu vẫn thấy không vượt qua được.

"Nếu tôi giao vị trí quan trọng nhất của mình cho em, em có thể thay tôi làm tốt không?"

Reese hỏi.

"Em sẽ dốc hết toàn lực."

Nhiếp Xuyên đáp.

Cho dù trong lòng biết Cook không phải cố ý, nhưng cậu vẫn muốn tẩn cho đối phương một trận.

"Tôi không muốn em dốc hết toàn lực, tôi chỉ muốn em thắng.

Bởi vì tôi biết em có năng lực làm được chuyện đó.

Nếu như em không thắng, thì đừng nói với tôi em đã dốc hết toàn lực."

Đôi mắt Nhiếp Xuyên cay xè, nhưng trong lòng cậu lại càng thấy kiên định hơn.

Cậu biết mình không thể mãi dựa dẫm vào Reese, bất kể là về mặt kỹ thuật hay là tâm lý.

Cho tới giờ, đều là Reese cho cậu cảm giác an toàn.

Giờ là lúc, cậu đem cảm giác an toàn đến cho anh.

Trận đấu tiếp tục, Nhiếp Xuyên xoay người quay về trên sân.

Cậu nhất định phải gạt bỏ mọi cảm xúc trong lòng, toàn tâm toàn ý hoàn thành chuyện Reese chưa hoàn thành.

Nhiếp Xuyên nhận bóng, trong lòng cậu kìm nén một nguồn sức mạnh, nó va chạm vào từng mạch máu, muốn nhanh chóng xông ra khỏi cơ thể.

Tốc độ của cậu cực nhanh, một động tác dừng đột ngột đã vượt được qua người hậu vệ dẫn bóng của đối phương, ngay sau đó lại hai lần lắc vai nhanh chóng vượt qua hậu vệ ghi điểm của UJT. lao thẳng đến dưới giỏ.

Carlo và Ewing trước sau tiếp ứng cho cậu.

Sau khi Reese bị thương, Black Mount phòng thủ Cook càng chặt hơn, không ngừng tranh vị trí dưới giỏ với đối phương, khiến cậu ta không thể áp sát giỏ.

Nhiếp Xuyên ở dưới giỏ nhảy lấy đà, Jonathan đột phá qua hàng phòng ngự của Peter, chạy tới ngăn cản Nhiếp Xuyên, Nhiếp Xuyên cũng không cố chấp muốn ném rổ, mà thu bóng về.

Tất cả mọi người đều nghĩ cậu sẽ đưa bóng sang cho Carlo, nhưng Nhiếp Xuyên lại di chuyển về phía khác, lần thứ hai nhảy lên.

Black Mount và Cook đã chuẩn bị sẵn sàng để tranh bóng bật bảng, nhưng Nhiếp Xuyên lại nhanh chóng quay về phòng thủ, cậu đối với cú ném này cực kỳ có lòng tin.

Theo tiếng bóng lọt vào khung lưới, khán giả trên sân cũng ồ lên.

"Há, cậu nhóc này thật là đẹp trai!"

Robert cảm thán một câu.

Owen híp mắt nhìn: "Cứ nghĩ chỉ khi nào phối hợp cùng Reese, cậu ta mới có tác dụng lớn nhất, giờ nhìn lại, tên nhóc này trưởng thành không ít, dưới một vài tình huống nhất định cũng rất sắc bén đây."

"Hậu vệ dẫn bóng hàng đầu của một đội bóng mạnh sẽ không chỉ giới hạn ở kiểm soát bóng, rất nhiều người trong số họ có khả năng ghi điểm như một tiền phong hàng ngoài nữa."

Wright phẫn nộ, "Cảm giác như nếu chúng ta đối đầu với DK, nói không chừng bọn họ sẽ dùng chiến thuật tiền phong kép.

Jonathan và Cook phối hợp, thẳng tiến đến dưới giỏ.

Jonathan vượt qua Ewing, Cook chặn lại Peter giúp cậu ta, để cậu ta thuận lợi đi tới giỏ.

Ngay trong nháy mắt khi Jonathan đến gần muốn đưa bóng vào rổ, một bóng người từ bên cạnh bật lên theo.

Là Nhiếp Xuyên!

Jonathan lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cậu ta chưa từng nghĩ tên nhóc này lại có khả năng bật nhảy mạnh mẽ như vậy.

"Ối má ơi!"

Khán giả trên sân ồ lên kinh ngạc, bởi vì cú nhảy này của Nhiếp Xuyên rất có lực bộc phát, vẻ mặt cậu hết sức chăm chú, thoạt nhìn như đang quyết tâm muốn vỗ lủng đầu Jonathan.

Ngay khi ngón tay của Nhiếp Xuyên chạm đến bóng trong tay Jonathan, cậu ta vội thu bóng về, truyền cho Cook vừa chạy tới.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy tên nhóc Allen này muốn phá bóng của một người ngay dưới giỏ...

Bởi vì thoạt trông cậu ta không giống người có thể làm vậy!"

Cook giơ tay muốn làm một cú slam dunk, khán giả một lần nữa nín thở hồi hộp.

"Đừng hòng!"

Một tiếng hét truyền tới.

Black Mount bật lên, cực kỳ mạnh mẽ, phá ngang cú dunk của Cook.

"Ồ ——"

Khán giả lập tức điên cuồng.

Hai pha cản phá liên tiếp của DK khiến ba vị bình luận viên đều mắt chữ A mồm chữ O.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 96. Hãy nhớ kỹ trọng lượng của tôi


14/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Nhiếp Xuyên lập tức đón bóng, xoay người bỏ chạy.

Jonathan, Cook và Manning đều đồng loạt đuổi theo.

Nhiếp Xuyên giống như một ngôi sao băng, mà người đuổi theo phía sau chỉ như tinh vân bị cậu kéo ra.

Nhiếp Xuyên đột ngột dừng lại, thực hiện một đường chuyền nhanh ngang qua khu vực giữa sân, tức thì khiến UJT hết hồn hết vía.

Bởi vì người nhận bóng không phải ai khác mà chính là Ewing.

Bên người Ewing đang bị hậu vệ dẫn bóng của UJT kèo chặt, Carlo chạy tới tiếp ứng.

Thể nhưng nét mặt Ewing hoàn toàn lạnh lẽo, cậu ta xoay người lừa bóng qua sau lưng để chuyển hướng, sau đó lại tiếp tục lắc vai, đổi hướng thêm lần nữa rồi tăng tốc, vượt qua hàng phòng ngự của hậu vệ dẫn bóng, mà lúc này Carlo cũng đã tới kịp, giúp chặn người, không cho đối phương tiếp tục truy cản Ewing.

Ewing đứng ở vạch ba điểm, một lần nữa thong dong ra tay, nắm chắc ba điểm.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, hiệp đấu còn khoảng nửa phút nữa, bọn họ đã dẫn trước UJT bảy điểm rồi!

"Tuy Reese bị thương, nhưng lại làm cho DK một lòng đoàn kết hơn!"

Robert cảm thán một câu.

"Đó là vì bọn họ có Nhiếp Xuyên.

Nếu không có một hậu vệ dẫn bóng công thủ toàn vẹn như Nhiếp Xuyên, DK không chắc đã có được sự linh hoạt sắc bén như lúc này."

Ingrid nói.

Khi Nhiếp Xuyên giữ bóng, dẫn dắt toàn bộ DK tiến công, fan hâm mộ của DK cũng bắt đầu vỗ tay theo nhịp điệu.

Cậu đối diện với hàng phòng ngự của cả Jonathan và Manning, thực lực của hai người này vốn không tệ, vô luận là trái hay phải thì Nhiếp Xuyên đều không thể cắt bóng qua được.

"Nhiếp Xuyên —— Chuyền bóng ——" Carlo chạy như bay đến.

Nhiếp Xuyên làm một động tác chuyền bóng, đẩy bóng về phía Carlo, dẫn dắt Jonathan chuyển động theo, nhưng ngay ở một giây đó, Nhiếp Xuyên lại thu bóng về, nhanh chóng cắt về phía bên phải của Manning.

Đầu gối Manning vừa mới di chuyển, Nhiếp Xuyên lại dời trọng tâm trở về, bước lướt qua giữa Jonathan và Manning, vượt lên.

Khống chế chênh lệch thời gian phải gọi là cực kỳ nhuần nhuyễn.

"Ặc!"

Robert vỗ tay cật lực, "Khá lắm!"

Nhiếp Xuyên lao thẳng đến dưới giỏ, trực tiếp nhảy lấy đà.

Trung phong Cook to con chạy tới ngăn cản.

Từng bị Nhiếp Xuyên dùng cú ném Fadeaway vượt qua, lần này Cook dùng hết toàn lực nhảy lên, độ cao ở trên không dường như muốn che phủ toàn bộ Nhiếp Xuyên.

Nếu chỉ là một cầu thủ bình thường, sẽ bị áp lực như vậy đè nặng, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn thoải mái thu bóng về, cậu căn bản không nhảy đến độ cao tốt nhất để đưa bóng vào rổ, đơn giản đưa bóng ra ngoài.

Black Mount đón bóng, Jonathan và Manning đã về tới, nhưng quá muộn, Black Mount nhanh chóng nhảy lấy đà, úp bóng vào rổ, tiếng động vang vọng khắp nhà thi đấu.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, lúc này bọn họ đã dẫn trước UJT chín điểm.

Phút cuối cùng rồi*, không thể thả lỏng, tuyệt đối không thể thả lỏng!

*Chỗ này tôi cũng không hiểu lắm, trên thì nói là còn nửa phút, giờ lại là phút cuối cùng.

Các cô cứ coi như ở trên là 30 giây của phút cuối cùng đi ha.

Nghĩ như thế thì nó sẽ logic hơn một tí.

Nhiếp Xuyên liếc nhìn Reese đang ngồi trên băng ghế chờ, anh cũng đang nhìn cậu, ánh mắt hết sức bình tĩnh.

Đây là lần đầu tiên Nhiếp Xuyên cảm giác được, chính mình đang bị Reese đuổi theo.

UJT ra sức giãy giụa, số lần chuyền bóng của bọn họ càng lúc càng nhiều, tốc độ cũng gia tăng, liều lĩnh muốn cắt vào phần sân của DK.

Jonathan giữ bóng, vượt qua Peter, tiếp đó là Ewing và Carlo, Nhiếp Xuyên có thể nhìn thấy sự kiên trì muốn giành thắng lợi của người này.

Nhưng đáng tiếc, pha bóng này nhất định cậu sẽ cản lại cho bằng được!

Nhiếp Xuyên đứng ở vạch ném phạt đối đầu trực diện với Jonathan, Black Mount đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó nếu đối phương đến được dưới giỏ.

Jonathan dùng một động tác lừa bóng qua sau lưng để chuyển hướng tránh qua Nhiếp Xuyên, nhưng Nhiếp Xuyên lại nhanh chóng quay người, dùng chân trái làm trụ xoay ra phía sau Jonathan, cướp bóng mang đi.

"Ôi Chúa ơi!

Quá đẹp!"

Robert đang bình luận ở trên đài không nhịn được vỗ đùi cái bép.

Nhiếp Xuyên dẫn bóng tới thẳng trước mặt hậu vệ ghi điểm của đối phương, sau đó dứt khoát chuyền bóng cho Peter, Peter bị Jonathan chạy đến kèm, lại đưa bóng chuyền sang cho Carlo, Carlo xông thẳng đến dưới rổ, đối mặt với Cook, anh ta lùi lại một khoảng an toàn, sau đó đưa bóng về cho Peter.

Black Mount và Carlo trước sau kèm chặt Cook, Peter nhảy lấy đà, ném bóng ghi điểm!

Cách lúc tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên còn mười lăm giây, với chênh lệch mười một điểm, UJT đã không còn cách nào cứu vãn tình thế nữa.

Khán giả bắt đầu đếm ngược đến khi hết giờ, UJT vẫn cố gắng nỗ lực đến cùng, khi giây cuối cùng qua đi, điểm số chênh lệch giữa hai đội vẫn là mười một điểm như cũ.

Nhiếp Xuyên chống eo, nhắm mắt lại thở dốc.

"Chúc mừng DK thuận lợi đi vào vòng mười sáu đội!

Trận đấu hôm nay thực sự vô cùng đặc sắc!"

Robert dùng sức vỗ tay.

"Hiện giờ tôi khá là lo lắng cho mắt cá chân của Reese Reddington.

Trận tiếp theo của DK, họ sẽ phải đối đầu với KSU, một đội hạt giống khác."

"Đúng vậy, tôi vốn rất mong chờ được xem trận đối chiến giữa Reese Reddington và Raven Harvey, họ đều là tuyển thủ vừa có tốc độ vừa có khả năng bộc phát tốt.

Nhưng tình huống của Reese Reddington có vẻ không được ổn, thiếu mất tiền phong hàng ngoài ưu tú đồng thời cũng là tay ghi bàn thiện nghệ như Reese, tôi rất lo DK sẽ không thể vượt qua được KSU."

Espenson nhíu mày.

"Mọi người đừng bi quan vội.

Trận của UDK và KSU ba ngày nữa mới diễn ra.

Trong khoảng thời gian này, có lẽ chân Reese đã tiêu sưng, chúng ta sẽ lại thấy cậu ấy có mặt trên sân bóng."

"Được rồi, mong Chúa phù hộ cho DK."

Nhiếp Xuyên đi đến chỗ băng ghế, ôm chặt lấy Reese.

Đầu Reese chôn trong lồng ngực Nhiếp Xuyên, có thể nghe được tiếng hô hấp dồn dập của cậu.

"Em làm tốt lắm.

Thực sự rất tuyệt vời."

Mũi Nhiếp Xuyên lại bắt đầu chua xót, giờ cậu chỉ muốn biết bác sĩ chẩn đoán thế nào về chân của Reese thôi.

Bọn Ewing và Carlo cũng tiến lên, mọi người ôm lấy nhau.

Trận này họ thắng thực sự không dễ dàng.

Lúc này, 'Chim sẻ già' dẫn theo các cầu thủ của mình đi đến chỗ nghỉ của DK.

Cook mặt đầy áy náy, vươn tay ra với Reese: "Rất xin lỗi, tôi thật sự không cố ý đạp trúng chân cậu.

Nếu nó làm ảnh hưởng đến trận thi đấu kế tiếp của các cậu, tôi sẽ áy náy suốt đời."

Reese hờ hững bắt tay với Cook: "Vậy thì chỉ cần lúc đối mặt với KSU, chúng tôi thắng, cậu sẽ không cần áy náy nữa."

Nhiếp Xuyên đứng bên cạnh nhìn Reese, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy phong thái thuộc về sân bóng của Reese.

Anh sẽ không căm ghét bất cứ một đối thủ nào khi họ nghiêm tức ứng chiến, trái lại, anh sẽ tôn trọng tất cả những người đã dốc hết sức mình để thi đấu, không cần biết đối thủ đó là mạnh hay yếu.

"Vậy các cậu nhất định phải thắng được KSU đấy!"

Cook gật đầu thật mạnh một cái.

Dưới cái nhìn chăm chú của khán giả, toàn đội DK rời khỏi nhà thi đấu.

Reese đứng dậy, Nhiếp Xuyên cúi đầu nhìn mắt cá chân của anh, chỗ đó đã sưng lên rõ ràng.

Dù có thế nào, Nhiếp Xuyên cũng không cho là ba ngày sau chân anh đã có thể tiêu sưng.

"Tôi không muốn bị người khác dìu đi, em có thể cõng tôi không?"

Reese hỏi.

"Đương nhiên rồi."

Nhiếp Xuyên quay lưng lại, cúi người trước mắt Reese, anh vòng hai tay qua vai, ôm lấy cổ cậu.

Thành thực mà nói, một thanh niên cao hơn 1m90, cả người đều là cơ bắp thực sự rất rất nặng, nhưng Nhiếp Xuyên chỉ hơi lắc lư một chút, đã nhấc được Reese lên, đi về phía lối ra.

Khán giả trên sân đồng loạt vỗ tay.

Nhiếp Xuyên ngẩng đầu lên, mỗi một bước đi đều rất vững vàng.

Cậu nhìn thấy trên khán đài, Owen, Wright và cả Thomas nữa đều đứng dậy nhìn theo bọn họ.

Nhiếp Xuyên cùng bọn họ đối mắt một lúc sau đó đi vào hành lang.

Trong hành lang ngắn, Nhiếp Xuyên không còn nghe thấy âm thanh huyên náo cùng tiếng bàn luận bên ngoài nữa, thế giới của cậu dường như chỉ còn lại mỗi mình Reese.

Cánh tay Reese ôm quanh vai cậu, nhiệt độ của anh, cùng cái chạm má lúc này của cậu với anh, Nhiếp Xuyên cảm thấy trên đời này, mình và Reese chính là hai người thân thiết nhất.

Bọn họ vừa đi ra khỏi nhà thi đấu đã có vô số fan cùng phóng viên xông lên vây lấy, may mắn là có nhân viên bảo vệ giúp che chắn, đội viên của DK mới có thể thuận lợi đi lên xe.

Xe buýt trực tiếp đi thẳng đến bệnh viện ở gần đó để bác sĩ kiểm tra kỹ hơn cho Reese.

Phải độ hơn một tiếng sau, huấn luyện viên Gordon mới đến nói cho các thành viên trong đội đang ngồi chờ ở hành lang: "Tôi có một tin tốt và một tin xấu muốn nói cho các trò.

Tôi hi vọng sau khi nghe xong, mọi người có thể giữ được bình tĩnh, ở đây là bệnh viện, mong các trò nhớ giữ trật tự."

Mọi người đều nhìn về phía huấn luyện viên Gordon, tim Nhiếp Xuyên đập dồn dập như đánh trống.

Cậu gần như có thể đoán được huấn luyện viên Gordon sẽ nói cái gì.

"Xương và khớp cổ chân của Reese không bị thương, sẽ không ảnh hưởng đến sự nghiệp thể thao sau này của trò ấy."

Dứt lời, có thể nghe thấy mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng chỗ bị sưng ở mắt cá của trò ấy cần phải làm điều trị một tuần, nếu cứ cố tham gia thi đấu sẽ làm ảnh hưởng đến bắp thịt, thậm chí trong quá trình thi đấu sẽ lần thứ hai bị chấn thương, tạo thành thương tổn thực sự...

Cho nên trận đấu ba ngày sau của chúng ta với KSU, Reese sẽ không thể ra sân được."

Nhiếp Xuyên siết chặt nắm đấm, rất nhiều đội viên khác muốn nói rồi lại thôi.

Thực ra, chuyện mọi người muốn nói cũng rất rõ ràng, không có Reese, trong số bọn họ có ai có thể đối đầu trực diện với Raven Harvey của KSU đây?

Năng lực cắt bóng của toàn đội sẽ giảm mạnh, có khả năng tốc độ của bọn họ cũng không thể đuổi kịp đối thủ, cơ hội giành chiến thắng sẽ nằm ngoài tầm tay với.

"Về phần đội hình ra sân thi đấu ba ngày sau, tôi sẽ cùng các trợ lý huấn luyện viên nghiên cứu rồi đưa ra quyết định cuối cùng.

Hiện giờ chúng ta có thể quay về trường học.

Ba ngày này ngoại trừ luyện tập điều chỉnh, tôi sẽ không đưa thêm bài huấn luyện riêng nào cho các trò, hi vọng mọi người nghỉ ngơi thật tốt, dành sức cho trận tiếp theo."

Khi mọi người đi trên hành lang bệnh viện, vẫn có thể thấp thoáng nghe thấy tiếng thở dài.

Tình thần của DK đang tụt dốc, thế nhưng cũng không thể che giấu chuyện Reese bị thương được.

Huấn luyện viên Gordon chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào ba ngày nghỉ ngơi này, mong là trong khoảng thời gian đó, mọi người có thể điều chỉnh tốt tâm trạng của bản thân.

Nhiếp Xuyên vẫn cõng Reese ở trên lưng đi về phía trước.

"Em thoạt nhìn có vẻ như rất khó chịu, đang sợ hãi KSU sao?"

Reese mở miệng hỏi.

Giọng của anh rất nhẹ nhàng, hơi thở vấn vít quanh cần cổ Nhiếp Xuyên.

"Không phải."

Nhiếp Xuyên trả lời.

"Thực ra cũng không cần phải lo lắng gì cả, hãy nhớ kỹ trọng lượng của tôi, thay tôi hoàn thành việc tôi muốn làm."

Reese nói.

Trái tim Nhiếp Xuyên khẽ run lên.

Cậu thực sự có năng lực đó sao?

Đây không phải ai khác mà chính là Raven Harvey đấy!
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 97. Trở thành tiền phong hàng ngoài


15/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Lên xe buýt, Nhiếp Xuyên vẫn ngồi cùng một chỗ với Reese.

Reese tỏ ra vô cùng bình tĩnh, một tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, một tay khác ấn đầu Nhiếp Xuyên, để cậu tựa lên vai mình: "Ngủ một lúc đi.

Phải đi hơn hai tiếng nữa mới về tới trường."

Bình thường Nhiếp Xuyên sẽ nghiêng đầu ngủ không biết trời đất gì luôn, nhưng mà lúc này cậu lại không thấy buồn ngủ một chút nào.

Chỉ cần nhắm mắt lại, là hình ảnh lúc Reese bị thương lại hiện ra rõ mồn một trong đầu.

Trong lúc cậu nửa mê nửa tỉnh, xe đã về tới trường học.

Nhiếp Xuyên cõng Reese quay về phòng ký túc xá, Black Mount, Carlo và cả Ewing đều đi theo hai người.

Lúc Nhiếp Xuyên mở cửa ra, mới nhận ra chuyện kê giường sát lại với nhau của hai người bị lộ luôn rồi.

Nhiếp Xuyên thản nhiên để Reese ngồi lên trên giường, quỳ một chân xuống giúp anh cởi giày, sau đó lại lấy thuốc xịt tiêu sưng mà bác sĩ kê ra, phun cho Reese.

Carlo huýt sáo một tiếng: "Trời ạ, hai người các cậu ở cùng một phòng, ngày ngày tập luyện chung với nhau còn chưa đủ hay sao, ngay cả ngủ cũng phải ngủ cùng nhau nữa à?"

Nhiếp Xuyên bình thản nói: "Như vậy rất tốt mà, có lăn qua lăn lại cũng không sợ bị rớt xuống giường."

Ewing lơ đãng ngồi xuống cạnh giường, may mà chỗ cậu ta ngồi là bên giường của Nhiếp Xuyên, nếu không chắc lông mày Reese đã dựng ngược lên rồi.

"Lăn qua lăn lại chắc chắn là chỉ có cậu thôi, Reese thì đảm bảo ngủ rất nghiêm chỉnh cho coi."

Nhiếp Xuyên gãi gãi mũi, ha ha cười hai tiếng.

"Thực ra ba bọn tôi đến đây, là có chuyện muốn nói với cậu."

Black Mount vẫn luôn trầm mặc lên tiếng nói.

"Các anh yên tâm, tôi đã tiếp nhận sự thực rằng Reese đang bị thương rồi, tôi sẽ..."

Nhiếp Xuyên còn chưa nói hết lời, Carlo đã cắt ngang cậu: "Tiếp thu sự thực này rất khó, kể cả đến giờ phút này, bọn anh cũng không thể tiêu hóa hết.

Nhưng chuyện chúng ta phải đương đầu với KSU mà không có Reese cũng là sự thật.

Đối với trận đấu ba ngày sau, ba người bọn anh đều có chung một nhận định."

"Nhận định chung gì cơ?"

Nhiếp Xuyên ngẩng đầu lên.

"Bọn họ cần em thay thế tôi, chơi ở vị trí tiền phong hàng ngoài."

Reese mở miệng nói.

Nhiếp Xuyên ngẩn ra, cậu nhìn về phía bọn Black Mount, không ngờ bọn họ thực sự gật đầu với lời Reese nói.

"Em chơi tiền phong hàng ngoài?

Em vốn không có năng lực như vậy!

Em..."

"Em nghĩ chơi ở vị trí tiền phòng hàng ngoài cần năng lực như thế nào?"

Reese ngẩng đầu nhìn thẳng vào Nhiếp Xuyên.

"Tốc độ, khả năng cắt bóng cùng khả năng ghi điểm, đấu đối kháng..."

Trong một chốc, Nhiếp Xuyên không nghĩ ra được cái gì cụ thể hơn nữa.

"Ngoại trừ Reese, cậu là người có tốc độ chuyền bóng nhanh nhất trong số chúng tôi."

Ewing lên tiếng nói.

"Về phần cắt bóng, số lần cậu dẫn bóng cắt đến dưới giỏ hơn xa anh và Ewing."

Carlo nói.

"Còn về năng lực ghi điểm, ngày hôm nay trong khi thi đấu với UJT, em đã thể hiện được nó rồi."

Reese quay đầu nhìn Nhiếp Xuyên, "Cho đến giờ tôi vẫn nhớ cú Fadeaway kia của em...

Nhìn em...

Tôi có loại ảo giác mình vẫn đang được chơi ở trên sân."

Đáy lòng Nhiếp Xuyên cuộn trào, trong máu dường như có cái gì đó đang sôi sục.

"Về phần bắt bóng bật bảng, đó không phải yêu cầu bắt buộc đối với tiền phong hàng ngoài, huống hồ dưới rổ vẫn còn có tôi."

Black Mount nói.

"Nhưng còn vị trí hậu vệ dẫn bóng thì sao?"

Nhiếp Xuyên lo lắng.

"Không nên xem thường Peter, nếu không có em, người thay thế vị trí của Connor chính là cậu ta.

Hơn nữa, hôm nay em và Peter phối hợp cũng rất ăn ý."

Reese đáp.

"Cho nên anh cũng hi vọng em chơi ở vị trí tiền phong hàng ngoài à?"

Nhiếp Xuyên vẫn nhớ trận một chọi một giữa Reese cùng Raven ở sân bóng trong kho hàng, lực bộc phát đó, tốc độ cùng kỹ xảo va chạm đó, ngay cả trong mơ cậu cũng không dám nghĩ tới có một ngày mình sẽ cứng đối cứng với Raven.

Chỉ riêng khả năng bộc phát dưới giỏ của Raven thôi, cậu đã không thể nào chống đỡ được rồi.

"Đúng thế."

Ngón tay Reese chạm lên chóp mũi Nhiếp Xuyên, thuận theo sống mũi của cậu đi lên trán, khẽ xoa xoa, rồi lại ngay khi Nhiếp Xuyên bắt đầu lưu luyến độ ấm trên ngón tay mình thì rời đi, "Người hiểu tôi rõ nhất không ai khác ngoài em, hơn nữa tất cả những gì được tôi dạy cho, em đều có thể tái hiện lại một cách hoàn mỹ, thậm chí so với tôi còn xuất sắc hơn."

Nhiếp Xuyên nhìn sâu vào trong mắt Reese, đó là loại nhiệt độ nóng bóng đến mức khiến băng giá lập tức đạt đến điểm sôi.

"Em...

Em nghĩ lại đã...

Em không chắc em có thể làm được không nữa..."

"Đừng lo lắng, cậu chỉ cần dùng tốc độ cùng sự linh hoạt của mình kèm chặt Raven Harvey là được, còn tranh đấu dưới rổ thì cứ để anh với Black Mount trông chừng cậu ta là được rồi."

Carlo vỗ vỗ vai Nhiếp Xuyên.

"Được rồi, chúng ta đừng quấy rầy Reese nghỉ ngơi nữa, hơn nữa tôi nghĩ Reese nhất định còn rất nhiều lời muốn nói với Nhiếp Xuyên."

Ewing vỗ tay một cái, lôi cổ áo Carlo kéo người đi.

Bọn họ ra khỏi phòng ký túc xá của Nhiếp Xuyên và Reese.

Lúc đi trên hành lang, Ewing vẫn một mực cúi đầu.

"Làm sao thế, Ewing?"

Carlo hỏi.

"Tôi đoán, Nhiếp Xuyên khẳng định là còn luống cuống tay chân hơn so với chúng ta, tôi không biết bọn mình yêu cầu cậu ấy như vậy, đến cùng là có đúng hay không nữa..."

Ewing nhỏ giọng nói.

"Tay chân luống cuống á, làm gì có chuyện đó?

Ông không thấy mấy phút cuối ngày hôm nay cậu ấy thần dũng thế nào à!

Jonathan và Manning liên thủ còn không kèm được cậu ấy kìa!"

"Nhiếp Xuyên và Reese từ trước đến nay vẫn phối hợp lẫn nhau để chuyền bóng tấn công.

Nhiếp Xuyên phụ trách dẫn bóng đến giữa sân, Reese phụ trách cắt bóng đến dưới giỏ ghi điểm.

Hiện giờ vị trí đảo lộn, mà cậu ấy lại mất đi Reese, người vẫn luôn tập luyện với mình, cảm thấy bất an cũng là chuyện đương nhiên.

Chỉ là giờ chúng ta nói trước cho cậu ấy biết dự tính của huấn luyện viên Gordon, cũng còn tốt hơn là để đến tận lúc thi đấu cậu ấy mới được biết...

Ít ra như vậy cậu ấy cũng có ba ngày để chuẩn bị tâm lý cho bản thân."

Lúc này Nhiếp Xuyên cũng thở ra một hơi, ngã vật xuống giường.

"Raven Harvey à?

Em nghĩ đến cú slam dunk của anh ta thôi đã thấy hơi hốt rồi..."

Reese nghiêng người sang, nhẹ nhàng vén gọn tóc mái của Nhiếp Xuyên lên: "Em ngay cả Owen Whishaw cũng không sợ, Relvin cũng khen ngợi em không dứt miệng, em lại ở đây nói mình sợ Raven Harvey à?"

Nhiếp Xuyên cuộn người lật lại, cố ý để đầu gối của mình chạm vào đầu gối của Reese: "Nghe ý của anh thì Raven không lợi hại bằng Owen với Relvin à?"

"Hôm nay không phải em phá được bóng từ phía sau của đối thủ sao?

Sau này em sẽ càng quen dần với cảm giác cùng đối thủ so đấu sức mạnh ở dưới rổ."

Reese cười khẽ một tiếng, cúi thấp người xuống.

Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy trạng thái tâm lý của Reese thật là tốt.

Mọi người đều đang cảm thấy mờ mịt, nói không chừng còn vì nghĩ đến trận đấu ba ngày sau mà ăn không ngon ngủ không yên, thế mà Reese vẫn bình tĩnh ung dung như vậy, tựa như KSU cũng không phải đối thủ tầm cỡ gì cho lắm.

"Nhưng em chưa từng phá được bóng của anh...

Một lần cũng không.

Raven Harvey lại là cầu thủ nổi danh sánh ngang với anh."

"Thực ra lực vai của em rất tốt, chỉ là em chưa nhận ra, cũng chưa từng tập trung huấn luyện phòng thủ dưới giỏ mà thôi."

Khuôn mặt của Reese càng lúc càng tới gần, Nhiếp Xuyên nhắm mắt lại, chờ đợi khoảnh khắc khi môi anh chạm vào môi mình.

Mềm mại ẩm ướt, đầu lưỡi chen vào mang theo ý tứ không cho phép từ chối.

Anh chậm rãi mút lấy môi Nhiếp Xuyên, đầu lưỡi vờn quanh, tựa như khoang miệng Nhiếp Xuyên là một ly rượu đỏ.

Nhiếp Xuyên vô thức cong đầu gối của mình lên, Reese hoàn toàn che phủ trên người cậu.

"Làm sao anh biết lực vai em rất mạnh?"

Nhiếp Xuyên cảm thấy Reese chỉ đang cổ vũ cho cậu mà thôi.

"Lúc em ngồi trên người tôi, ôm chặt lấy tôi, tôi đã biết rồi."

Bàn tay Reese dao động trên người Nhiếp Xuyên, lòng bàn tay anh nóng bỏng, Nhiếp Xuyên biết, tên này động tình rồi.

Mà cậu đương nhiên cũng biết, cái lúc Reese nói đến là cái lúc nào, mặt tức thì đỏ như gấc.

"Em sao lại dễ thẹn thùng như vậy nhỉ?

Tôi còn chưa nói lực ở eo và bụng của em cũng rất tốt mà."

Reese mỉm cười, không phải kiểu cười khẩy, cười lạnh trêu cợt, trái lại thoạt nhìn rất dịu dàng thấu hiểu.

Nhiếp Xuyên bị Reese đè lên có hơi không dễ chịu, cậu xoay người sang phía khác, nhưng lại bị Reese ấn lại.

"Còn có phía dưới nữa, lúc hút lấy tôi thực sự rất có lực, giống như mạng của tôi cũng sắp bị em hút đi vậy."

Nhiếp Xuyên có cảm tưởng trong tai mình đang có máy bay ném bom oanh tạc, ầm ầm ong ong.

"Anh...

Anh nói bậy bạ cái gì vậy!"

"Nói trước rồi mà, trận đấu kết thúc, chúng ta sẽ làm cả ngày."

Reese hôn lên đuôi lông mày của Nhiếp Xuyên, gò má cậu, sau đó ngậm lấy vành tai cậu, dùng đầu lưỡi đùa giỡn phần rái tai.

Tâm tình Nhiếp Xuyên bắt đầu thay đổi, căng thẳng cùng áp lực trong lòng dần buông xuống, cậu càng muốn cảm nhận sự tồn tại của Reese nhiều hơn.

"Mắt cá chân của anh đang bị thương đấy, anh không thể an phận một chút à?"

Reese cười, xoay người nằm xuống bên cạnh Nhiếp Xuyên, nghiêng mặt sang nói: "Em có thể phụ trách chuyển động, tôi phụ trách hưởng thụ."

"Này!"

"Em muốn tôi vào sâu như thế nào, tôi sẽ vào sâu như thế ấy."

Nhiếp Xuyên nhìn Reese, cậu biết người này đang nghiêm túc.

Cuối cùng Nhiếp Xuyên cũng làm như mong muốn của Reese, ngồi trên người anh.

Mới bắt đầu, Nhiếp Xuyên còn sợ hãi, không biết phải làm sao mới tốt, đến lúc sau, vẫn là Reese đỡ eo cậu, cuối cùng giọng Nhiếp Xuyên khàn hết cả đi, không nói nổi ra lời.

Cái gì mà lực vai, lực eo rất mạnh chứ?

Người mạnh rõ ràng là Reese mà!

Nhiếp Xuyên buồn bực nằm bẹp trên giường, Reese ôm cậu, cằm đặt trên đỉnh cậu, hôn lên đó một cái.

"Tôi sẽ luôn ở bên cạnh em, không chỉ ở trong tầm mắt em, mà cả ở trong lòng em nữa."

"Anh thật là tự phụ.

Là cái gì khiến anh cảm thấy em sẽ luôn nhìn theo anh?

Luôn nghĩ tới anh?"

Reese xoa xoa vành tai Nhiếp Xuyên: "Có lẽ là vì tôi muốn em cứ luôn nhìn theo tôi, nghĩ đến tôi đi."

"Nếu chúng ta thua KSU thì sao?

Nếu em thật sự không phải là đối thủ của Raven thì sao?"

"Vậy chúng ta sẽ chấp nhận kết quả này.

Sang năm tái chiến."

Nhiếp Xuyên phát hiện, Reese không chỉ có sự quyết tâm, mà tâm thế cũng rất rộng rãi.

Khi đã dốc hết sức mình, nỗ lực cho đến phút cuối, anh sẽ không lưu luyến về quá khứ nữa.

"Nhưng Nhiếp Xuyên, em nhất định phải hiểu rõ một chuyện, thực lực của em tuyệt đối không thua kém Raven Harvey."

"Vì anh yêu em cho nên mới có thể tin tưởng em một cách mù quáng như vậy đấy à?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"Bởi vì người cùng em luyện tập là tôi, bởi vì em có dũng khí đối đầu với Owen, bởi vì em có thể giành được điểm trong tay Relvin, và vì em có thể học được cả kỹ thuật độc đáo riêng của Ceston Lind.

Đối thủ lần này chỉ là Raven Harvey mà thôi, không mạnh hơn những đối thủ kia của em được đâu.

"Đúng thế..."

"Hơn nữa em không có hứng thú muốn biết, nếu trở thành tiền phong hàng ngoài, em sẽ là tiền phong như thế nào sao?"
 
Back
Top Bottom