Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT HOÀN] Mạnh mẽ công thủ

[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 58. Tiếng cổ vũ vang dội


20/07/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Được thôi, tôi cũng rất muốn biết, đối mặt với một đối thủ có xếp hạng cao trong giải đấu, trong tình huống không có Reese và Ewing trong sân, mình có thể đi được đến đâu?

Nhiếp Xuyên lắc lắc cổ tay đi vào sân bóng, hiệp thi đấu tiếp theo sắp bắt đầu.

Lynn đã lấy máy ảnh của mình ra, bắt đầu lắp đặt chân giá.

Trên khán đài, một vài sinh viên bắt đầu thảo luận.

"Sao lại để Reese cà Ewing ra sân hết vậy?

Thay hai người họ ra, trận đấu này còn gì hay mà xem nữa chứ?"

"Đúng vậy, hiệp này ra quân đều là thành viên chủ lực của EFU đó!"

"Đành chịu thôi, ai bảo đây là đấu tập chứ?

Phải thay thành viên chủ lực ra để những cầu thủ khác có cơ hội tập luyện với những đối thủ có trình độ cao nữa."

Ngồi trên khán đài, Lão Wood sờ sờ cằm: "Xem ra nửa trận sau, chúng ta lại trở thành đá mài dao cho DK rồi.

Đúng lúc nhìn xem thực lực lớp kế cận của DK ra sao."

Sau khi tiếng còi khai cuộc vang lên, tiền phong hàng ngoài của EFU đón bóng, nhanh chóng vượt qua hàng phòng thủ của Chuck, đối đầu trực diện với Peter.

Cậu ta định chuyền bóng cho đồng đội bên phía cánh phải của mình, nhưng đường chuyền đã bị cắt đứt, hoàn toàn khiến cho người ta không kịp phản ứng.

"Quay về phòng thủ —— Quay về phòng thủ ——" Cầu thủ đừng ngoài sân của EFU hét lên.

Mà giờ phút này, Nhiếp Xuyên đã dẫn bóng lao thẳng đến vạch ba điểm bên phần sân của đối phương.

"Cái cậu tóc đen kia...

Nhanh quá!"

Nhiếp Xuyên chuẩn bị ném rổ, nhưng trung phong của đối phương đã kịp chạy đến trước mặt cậu.

Người này cao hơn Nhiếp Xuyên rất nhiều, nếu cậu cứ vậy tùy tiện ném rổ, xác suất bị đối phương phá bóng là cực kỳ cao.

Nhiếp Xuyên vẫn thực hiện động tác nhảy lên, nhưng thay vì ném rổ, cậu lại chuyền bóng chếch về phía sau, Carlo nhận bóng, lập tức ném bóng ghi điểm.

"Oa ——" Carlo xoay người lại, đu lên vai Nhiếp Xuyên, "Thật sự là một chuyện đáng để kỷ niệm!

Đáng để kỷ niệm!

Đây là quả đầu tiên cậu truyền cho anh trong trận này!"

Nhiếp Xuyên lắc lắc vai: "Carlo, anh nặng quá."

Nói xong, cậu lại chạy về.

Cậu vừa chạy, vừa bắt đầu tính toán tình huống trên sân.

Tốc độ của cậu khá nhanh, nếu phát động tấn công nhanh sẽ rất có ưu thế, nhưng trong tình huống bất ngờ không có sự chuẩn bị trước, người theo kịp tốc độ của cậu chỉ có Carlo.

Black Mount phỏng thủ chặt dưới giỏ, trình độ của Peter không tệ, chỉ là mức độ ăn ý giữa hai người còn chưa đủ.

Năng lực ghi điểm ở vòng ngoài của Chuck cũng rất ổn, chỉ là luôn bị hào quang của Ewing làm lu mờ mà thôi, cậu nhất định phải tạo cơ hội ghi điểm cho cậu ta, giúp cậu ta tự tin hơn vào bản thân.

Lông mày Lão Wood nhăn lại: "Tốc độ của hậu vệ dẫn bóng này rất nhanh..."

Xét cho cùng, EFU dù sao cũng là gương mặt quen thuộc trong giải sinh viên toàn quốc, sau khi bọn họ biết được tốc độ của Nhiếp Xuyên, lập tức thực hiện chiến thuật phòng thủ một chọi một với cậu, hơn nữa đánh thẳng vào chiều cao còn khiêm tốn của Nhiếp Xuyên, người theo kèm cậu chính là trung phong to con kia.

Nhiếp Xuyên chỉ muốn ôm mặt khóc lớn một hồi, rõ ràng cậu đã cao hơn rồi, thế mà chiều cao vẫn bị người khác cho là nhược điểm để tóm lấy.

Cậu quay đầu, nhìn về phía Reese.

Reese đang ngồi cạnh Lynn, Lynn mở miệng hỏi: "Cậu cảm thấy cầu thủ được đối phương cử ra có thể kèm chặt Allen không?"

"Không thể."

Reese lập tức trả lời, không cần băn khoăn suy nghĩ.

"Vậy cậu nghĩ họ nên phái ai ra để kèm Allen, hoặc là nên dùng chiến thuật gì để có thể chặn đứng Allen một cách hữu hiệu nhất?"

"Nếu như chơi một chọi một, trong số tất cả cầu thủ ở đây chỉ có một mình tôi có khả năng chặn lại cậu ấy."

Lynn nở một cụ cười: "Rốt cuộc là cậu quá tự tin với bản thân mình hay là đang mù quáng tin tưởng Allen đây?"

Reese không đáp lời, chỉ hất cằm ra hiệu, ý là: Xem đi rồi sẽ biết.

Peter dẫn bóng, bị hai cầu thủ phía đối phương chặn lại, cậu ta chuyền bóng cho Chuck.

Chuck vừa mới dẫn bóng chạy vào phần sân của đối phương đã lập tức đối mặt với tiền phong hàng ngoài của họ, trong lúc cuống quýt, Chuck chuyền bóng về một bên, nhưng ở phía đó, không phải đồng đội của mình mà là hậu vệ dẫn bóng của EFU.

"Ồ...

Sai lầm cấp thấp như vậy mà cũng có thể phát sinh!"

"Cái tên này không được, nhanh đổi cậu ta ra sân đi!"

Hậu vệ dẫn bóng của EFU nhanh chóng dẫn dắt toàn đội tiến hành phản công, toàn bộ hàng công trên đầu đều kéo sang phần sân của DK.

Ngay lúc đó, Nhiếp Xuyên quay người chạy về phía bên trái, trung phong theo kèm cậu đuổi theo muốn ngăn cản, lại không ngờ cậu đột ngột dừng lại, chuyển hướng sang bên kia chạy đi, chờ trung phong của EFU phản ứng lại được, muốn đuổi theo, Nhiếp Xuyên đã bỏ rơi cậu ta, đối mặt với hậu về dẫn bóng của đối phương.

Peter cũng đuổi theo, Nhiếp Xuyên liếc mắt nhìn cậu ta, làm một động tác nắm chặt tay, cậu cũng không biết chắc liệu Peter có thể hiểu được ám hiệu của mình hay không.

Nhiếp Xuyên kèm chặt hậu vệ dẫn bóng của đối phương, hơn nữa tốc độ và nhịp điệu hoàn toàn theo sát với cậu ta, đối phương liên tiếp thực hiện mấy động tác giả nhưng đều không đánh lừa Nhiếp Xuyên.

Đối phương sốt ruột, nghiêng người sang, lại phát hiện đồng đội tới tiếp ứng cho cậu ta đã bị Peter kèm chặt, ngay trong nháy mắt khi cậu ta quay người muốn dẫn bóng chạy đi, trong tay đã trống không.

Bóng đã bị Nhiếp Xuyên cướp đi.

"Ặc ——" Khán giả theo dõi trên sân đồng loạt ồ lên.

Bởi vì Nhiếp Xuyên ra tay quá nhanh, hơn nữa còn ngay trong tích tắc đối phương mất tập trung, khả năng nắm bắt cơ hội phải gọi là điêu luyện.

Nhiếp Xuyên tăng tốc, tiền phong hàng ngoài và hàng trong của đối phương đều chạy tới phòng thủ Nhiếp Xuyên, cậu đột nhiên hô: "Chuck —— Cơ hội!"

Chuck nghiêng người sang, vị trí của cậu ta lúc này gần như không có ai phòng thủ.

Nhưng cậu ta cách Nhiếp Xuyên quá xa...

Ngay lúc mọi người nghĩ đó chỉ cách Nhiếp Xuyên đánh lạc hướng đối thủ, cậu lại chuyền bóng ra ngoài, quả bóng nhanh chóng vọt qua hai cầu thủ đội đối phương, được Chuck vững vàng tiếp được.

Trên khán đài tiếng cảm thán của khán giả lại "Ồ ——" vang.

Ngay cả Lynn đang cầm máy ảnh cũng ngây cả người.

Chuck nhảy lấy đà, tư thế trên không trung vô cùng vững vàng, không chút hồi hộp nào lấy được điểm này.

Nhiếp Xuyên chạy tới, từ phía sau nhào lên bá vai Chuck: "Ha ha!

Chuck, cậu thật là đỉnh!"

Chuck cõng Nhiếp Xuyên trên lưng, lộ ra nụ cười ngượng ngùng: "Tôi...

Tôi cũng không ngờ được là không có ai theo kèm mình!"

Trên ghế dài, Ewing nhai kẹo cao su, dùng cùi chỏ huých Reese một cái: "Này, Allen đúng là lớn rồi có khác, biết giúp đồng đội của mình tạo dựng lòng tin."

Lynn lúc này mới nhận ra, vừa nãy Nhiếp Xuyên cố ý hấp dẫn sự chú ý của cầu thủ đội đối phương đến chỗ mình, giúp Chuck có đủ không gian để phát huy năng lực.

"Đường chuyền của cậu ấy, góc độ rất chính xác, nhưng anh không thể nào đoán trước cậu ấy sẽ dùng tốc độ nào để đưa bóng ra.

Lấy năng lực khống chế bóng của một hậu vệ để đánh giá, cậu ấy rất xuất sắc.

Nhưng một hậu vệ dẫn bóng có xuất sắc đến đâu mà đồng đội không thể phản ứng theo kịp, thì cậu ấy cũng không thể nào tận dụng hết khả năng điều tiết trận đấu của mình."

Huấn luyện viên Gordon mở miệng nói.

Lynn cúi đầu xem lại đoạn video vừa ghi lại được lúc nãy, mới phát hiện, đường chuyền kia không chỉ có tốc độ cực nhanh, hơn nữa độ cao đường chuyền lại rất thấp, khiến cầu thủ đối phương khó lòng bắt kịp.

Không chỉ vậy, cú ném ba điểm này khiến sự tự tin của Chuck tăng lên gấp nhiều lần, sau pha bóng đó cậu ta liên tục ném được thêm hai cú ba điểm nữa.

Tuy thiếu đi những tay săn bàn thiện nghệ như Reese và Ewing ở vòng trong và vòng ngoài, nhưng DK vẫn bảo trì được khoảng cách chênh lệch điểm số với EFU trong hai chữ số.

Ánh mắt Lão Wood tối lại, ông nhìn chằm chằm bóng Nhiếp Xuyên trên sân: "Phải nghĩ ra cách gì đó."

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, bên cạnh cậu không phải chỉ có mình Chuck, năng lực mọi mặt của Peter rất toàn diện, khả năng bứt phá và kiểm soát bóng dưới rổ của Carlo và Black Mount còn chưa có cơ hội triển khai.

Lúc này, thành viên đội bóng rổ của EFU bên ngoài sân cùng nhau hô lớn: "Cố lên!

Cố lên!

EFU!"

Khí thế không hề kém cạnh đội cổ vũ của DK.

Lão Wood xòe bàn tay ra, sau đó làm động tác gọng kìm với trung phong của EFU, toàn bộ đội viên đều hiểu ý.

Trân đấu tiếp tục diễn ra, Nhiếp Xuyên rất nhanh đã phát hiện, EFU bắt đầu sự dụng chiến thuật canh người một chọi một.

Trung phong vốn đang theo kèm Nhiếp Xuyên cũng quay trở lại phía dưới giỏ, theo sát Black Mount.

Hậu vệ dẫn bóng của EFU thuộc về loại hình linh hoạt, nhưng Nhiếp Xuyên vượt qua hàng phòng thủ của cậu ta không hề khó, thực hiện liên tục hai động tác giả một cách thuần thục, thoải mái đột phá hàng phòng thủ, tiến vào phần sân của đối phương.

Nhưng vị trí đón bóng của Chuck đã bị chặn lại, vị trí của Peter cũng không có lợi.

Black Mount và Carlo đang ở dưới giỏ, mà hậu vệ dẫn bóng của đối phương đã đuổi đến phía sau Nhiếp Xuyên rồi.

Nhiếp Xuyên không chút do dự xông thẳng đến dưới rổ, thực hiện một động tác layup.

Hậu vệ dẫn bóng và hậu vệ ghi điểm của đối phương đều vọt lên, Nhiếp Xuyên vẫn không chút do dự chạy lấy đà.

"Thằng nhóc này điên rồi ——"

Độ cao khi Nhiếp Xuyên bật lên hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của đối phương, nhưng như vậy cũng không có nghĩa cú ném này của cậu sẽ không mắc phải bất cứ một sai lầm nào.

Tiền phong hàng trong và trung phong của EFU đã chuẩn bị sẵn sàng tư thế bắt bóng bật bảng, nhưng Nhiếp Xuyên lại ở giữa không trung thu bóng về, giống như quả lắc đồng hồ, nhoáng lên một cái, đã đưa bóng chuyền ra ngoài.

"Rầm ——" Một tiếng, bóng xẹt qua bên eo trung phòng đối phương, được Black Mount đón được.

Black Mount hét một tiếng, bật lên làm một cú Slam dunk, lúc trung phong đối phương xoay người muốn ngăn cản thì đã chậm.

Toàn bộ sân bóng đều vang lên thanh âm chấn động, khán giả cũng đồng loạt ồ lên.

Nhiếp Xuyên chạy đến dưới giỏ, đập tay với Black Mount.

"Black Mount, sao anh biết quả kia tôi không định ném bóng bật bảng thế?"

Nếu là ném bóng bật bảng, vị trí của Black Mount hoàn toàn bất lợi, nhưng khi trung phong của đối phương chặn trước mặt Black Mount chuẩn bị tư thế cướp bóng bật bảng bất cứ lúc nào, Black Mount lại di chuyển chếch ra phía ngoài một chút, cho Nhiếp Xuyên có đủ không gian để chuyền bóng.

"Bởi vì tôi hiểu rõ cậu.

Đối mặt với hai cầu thủ đang phòng ngự, cậu vẫn lựa chọn ném rổ, mạo hiểm như vậy hoàn toàn vô nghĩa, cho nên động tác layup của cậu chỉ là động tác giả.

Không chỉ vì muốn đánh lừa hàng thủ của đối phương, mà còn vì thu hút sự chú ý dưới giỏ."

Nhiếp Xuyên gãi gãi mũi, hóa ra Black Mount trông to lớn thô kệch thế này, tâm tư lại rất tinh tế.

Hơn nữa anh ta còn luôn chú ý quan sát cậu.

Đột nhiên Nhiếp Xuyên cảm thấy, trong đội bóng có một đồng đội, khiêm tốn lại tỉ mỉ đáng tin như Black Mount là một chuyện rất may mắn.

Nhưng chiến thuật một chọi một của EFU quả thực đã hạn chế rất nhiều khả năng tấn công của DK, thế trận giằng co như này cho thấy năng lực phòng thủ của bọn họ vô cùng mạnh mẽ.

Nhiếp Xuyên nhồi bóng, mỗi một đợt tấn công cậu đều phải tạo ra cơ hội ghi bàn, điều này làm cho thần kinh Nhiếp Xuyên vô cùng căng thẳng.

Thế nhưng, chỉ cần là hàng phòng ngự do con người tạo tên, thì không phải là không thể phá vỡ.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, cậu liếc mắt nhìn Peter đang đứng chếch bên trái trước mặt mình.

Tuy giữa cậu và Peter bình thường không có trao đổi gì, còn vì chuyện đấu một chọi một hôm ở tiệc bể bơi mà có chút lúng túng, nhưng trong suốt trận bóng, Peter luôn theo sát Nhiếp Xuyên, không ngừng kèm chặt đối thủ, tạo khoảng trống cho Nhiếp Xuyên phát huy khả năng.

Nhiếp Xuyên cảm thấy một đồng đội nghiêm túc, không so đo thiệt hơn như Peter cũng trở nên rất đáng yêu.

Hàng phòng ngự của EFU chơi càng ngày càng chặt chẽ hơn, nhịp điệu trận đấu cũng vì vậy mà kéo chậm lại, Nhiếp Xuyên trở thành đối tượng trọng điểm bị đối phương kìm kẹp, bọn họ cố gắng chặn không cho Nhiếp Xuyên cùng đồng đội có không gian để thực hiện chuyền bóng, Khu vực dưới giỏ là chiến trường của Carlo và Black Mount, thế trận vẫn hết sức căng thẳng, một khi tiếp cận giỏ, Nhiếp Xuyên biết cậu rất khó tìm được cơ hội để ghi bàn.

Hơn nữa độ ăn ý giữa tiền phong hàng ngoài và hậu vệ ghi điểm của đối phương cũng từ từ hiện ra, không cần biết là bên trong vạch ba điểm hay là từ xa ném rổ, cũng khiến DK bất ngờ không kịp trở tay.

Chênh lệch điểm từ hai chữ số đã bị EFU kéo gần lại còn một chữ số.

Lynn đang đỡ camera cũng không khỏi thốt lên: "Thay cầu thủ có tốc độ và khả năng tấn công tốt như Reese ra sân, còn thiếu đi sự trợ giúp đắc lực của Ewing ở khu vực ném xa, muốn chống lại đội hình chính thức của EFU, quả nhiên là vẫn...

Không thể được..."

Ngay lúc đối phương nhảy lấy đà chuẩn bị ném rổ, Nhiếp Xuyên bất chấp tất cả lao tới trước mặt cậu ta, dùng hết sức nhảy bật lên.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc với tốc độ của cậu, huấn luyện viên của EFU – Lão Wood nói thầm trong lòng: Chậm rồi, con ơi.

Nhưng độ cao mà cú nhảy kia đạt đến hoàn toàn vượt qua dự đoán của đối phương, đầu ngón tay cậu chạm vào bóng, khiến quỹ đạo của quả bóng thay đổi, đập vào trên khung giỏ.

Ngay lúc Nhiếp Xuyên ra tay, Black Mount cũng đã sớm chuẩn bị tinh thần để bắt bóng bật bảng, anh ta lập tức di chuyển đến đứng chắn trước mặt trung phong của đối phương, lúc nhảy lấy đà thì hét lên một tiếng rất lớn, khí thế kinh người đoạt lại bóng.

"Black Mount!"

Nhiếp Xuyên chạy tới hỗ trợ, Black Mount đang bị hai cầu thủ của đội đối phương kèm sát bèn chuyền bóng lại cho Nhiếp Xuyên trước, rõ ràng DK đang bị phòng thủ sát sao, vậy mà nhịp điệu trận đấu lại nghiêng về phía họ, bị DK khống chế.

Nhiếp Xuyên nhận bóng, hậu vệ dẫn bóng của đối phương đã chặn ngay trước mặt cậu, ánh mắt Nhiếp Xuyên đảo qua vai của người này, nhìn thấy Peter.

Cậu ta quả nhiên đang đứng ở vị trí cách cậu rất gần.

Nhiếp Xuyên bước một bước thăm dò ngay sau đó lại lùi về phía sau kéo giãn khoảng cách, nhảy lấy đà tại chỗ.

Cho dù biết rõ đây có lẽ chỉ là động tác giả của Nhiếp Xuyên, nhưng từ khoảng cách này cậu vẫn có thể ném trúng rổ, cho nên hậu vệ dẫn bóng của EFU không thể không nhảy lấy đà chặn lại, mà đây quả nhiên chỉ là động tác giả của Nhiếp Xuyên, cậu căn bản không dốc toàn lực để lấy đà, mà nghiêng người chuyền bóng qua lưng vượt qua đối thủ, chạy thẳng về phía Carlo.

Carlo cũng đã sẵn sàng nhận bóng, tất cả thành viên của EFU đều tiến lại ngăn cản, không muốn hai người có đủ không gian để chuyền bóng, tốc độ của Nhiếp Xuyên rất nhanh, hai cầu thủ đội đối phương đuổi theo cản phá, nhưng lúc Nhiếp Xuyên chạy ngang qua chỗ Peter, cậu đã đưa bóng ra ngoài, những người khác chưa kịp phản ứng vẫn chạy theo sau cậu, một hai bước.

Ngay trong nháy mắt khi lực chú ý của tất cả thành viên EFU bị Nhiếp Xuyên dẫn đi, Peter nhanh chóng chạy đến dưới giỏ, lên rổ ghi bàn.

Pha bóng này phối hợp thực sự quá chuẩn xác, Lynn cũng sững ra: "Không ngờ mức độ ăn ý của DK lại cao như vậy!"

Lão Wood nheo mắt lại nhìn theo bóng lưng Nhiếp Xuyên, người có công lớn nhất trong pha bóng này, thực ra không phải Carlo cũng không phải Peter mà là Nhiếp Xuyên.

Xem ra DK đã tìm được một người khó đối phó để thay thế Connor rồi...

Nhưng EFU cũng không ngồi yên chờ chết, hậu vệ ghi điểm vốn đang phòng thủ Chuck quay sang cùng hậu vệ dẫn bóng kèm sát Nhiếp Xuyên.

"Ôi má, mấy ông thấy không, EFU cử ra tận hai người theo kèm cái cậu tóc đen kia kìa!"

"Chắc chắn rồi!

Mỗi đường chuyền của cậu ta đều rất điêu luyện, cản cũng không cản nổi!"

"Hơn nữa, tốc độ của cậu ta lại còn siêu nhanh nữa chứ!"

"Động tác giả nhìn cứ như thật vậy!"

"Không phải ông nói đổi Reese với Ewing ra sân thì trận này không còn gì đáng xem à?

Sao tôi thấy so với hiệp đầu tiên, hiệp thứ hai này còn phấn khích hơn thế?"

Lily nhìn Nhiếp Xuyên trên sân, thốt lên một câu: "Cậu có thấy biểu hiện tuyệt vời của cậu ấy không?"

Celine khẽ mỉm cười: "Ừ, cậu ấy rất chói mắt."

"Không tiếp nhận tâm ý của cậu ấy, giờ cậu có thấy hối hận không?"

Lily nửa đùa nửa thật hỏi.

Celine lắc lắc đầu: "Tôi không hối hận, bởi vì người khiến cậu ấy trở nên chói mắt như vậy, cũng không phải là tôi."

Đối mặt với hàng thủ của hai người, Nhiếp Xuyên vừa dẫn bóng vừa nghiêng người sang một bên, như vậy tầm mắt của cậu có thể theo dõi được cả hai người một lúc.

Gordon gật đầu, nói với Reese bên cạnh: "Vốn tôi còn lo lắng lúc luyện tập trò ấy chủ yếu chơi một đối một, tầm mắt sẽ chỉ nhìn theo một đối thủ.

Không ngờ tầm nhìn của trò ấy rất rộng, không chỉ giới hạn ở người chặn phía trước."

Lúc này, khóe mắt Nhiếp Xuyên lướt qua hàng ghế dài, khóe môi Reese dường như đang cong lên thành một nụ cười nhẹ.

Tất cả mọi người đều cho là bị kèm bởi hai người như vậy, sẽ có hạn chế rất lớn đối với khả năng phát huy của Nhiếp Xuyên, nhưng ba giây sau, Nhiếp Xuyên cho bọn họ biết suy nghĩ của mình là võ đoán thế nào.

Bước chạy Châu Âu của cậu dao động lớn, ngả rạp xuống như con lật đật rồi lại nghiêng về bên khác vượt qua dự liệu của đối thủ trước mặt, trực tiếp vượt qua cả hai người, trong nháy mắt tăng tốc chạy đến dưới giỏ.

Tất cả mọi người đều nghĩ Nhiếp Xuyên sẽ chuyền bóng lại cho Chuck ở phía sau, vị trí ném bóng của Chuck lúc này lập tức bị EFU phong tỏa.

Nhiếp Xuyên dường như đã đoán trước được chuyện này, hoàn toàn không có ý định đưa bóng ra mà dẫn bóng nhảy lên một cái.

Cú nhảy kia cao nên độ không kém gì cú Slam dunk!

Người xem trên khán đài há hốc miệng, chờ đợi tiếng bóng vào rổ vang dội.

Tiền phong hàng trong và hàng ngoài của EFU cùng lúc nhảy lên, chắn trước giỏ.

Ngay lúc mọi người còn đang tiếc hận vì pha bóng này không thể ghi điểm, Nhiếp Xuyên lại đảo cổ tay, trên không trung hơi nghiêng người, từ dưới khuỷu tay của bọn họ đưa bóng ra ngoài.

Quả bóng vững vàng lọt qua khung lưới.

Tư thế trên không của Nhiếp Xuyên hoàn toàn không có cảm giác vặn vẹo, ngay cả lúc tiếp đất cũng vô cùng vững chãi.

"Rầm rầm binh" một tiếng, toàn bộ sân bóng lặng như tờ.

Trọng tài thổi còi, ra hiệu kết thúc trận đấu.

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, kéo cổ áo phông lên lau mồ hôi đọng trên cằm.

Bên ngoài đột nhiên có người vỗ tay, Nhiếp Xuyên quay lại nhìn, là Reese.

Vẻ mặt của anh vẫn lạnh nhạt như cũ, giống như đã sớm đoán được, cú ném này của Nhiếp Xuyên nhất định sẽ vào rổ, nhưng vỗ tay và gì đó, là lần đầu tiên Nhiếp Xuyên thấy anh thể hiện sự tán thưởng của mình với một người không hề che giấu.

Sau đó, trên khán đài cũng vang lên từng tràng pháo tay.

"Oh my God!

Ông có thấy cú ném kia của cậu ta vào giỏ như thế nào không?

Tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ làm một cú Slam Dunk..."

"Nhưng mà so với Slam Dunk, pha này còn đặc sắc hơn!

Cậu ta bật cao thật đấy!

Hơn nữa còn có thể ở trên không thay đổi tư thế, quá đỉnh!"

"Năm nay không cần biết các trận trong giải sẽ tổ chức ở sân nào, tôi nhất định phải đi xem toàn bộ!"

Nhiếp Xuyên vô cùng vui vẻ, cậu bây giờ mới nhận ra điểm cuối cùng được ghi trong trận là của pha bóng cậu thực hiện!

Cậu chạy đến chỗ Carlo đang đứng gần mình nhất, đu cả người lên người đối phương.

"Ha ha!

Carlo!

Tôi ghi bàn —— Anh có thấy pha ghi điểm của tôi không!"

"Thấy rồi!

Thấy rồi!

Vốn anh còn đang nghĩ thằng nhóc thối cậu từ bao giờ đã có thể nhảy cao để Slam dunk được đây!

Không ngờ lại bị cậu đánh lừa, đó căn bản không phải là Slam dunk!"

Carlo cũng vui vẻ ôm lại Nhiếp Xuyên, đứng ở đó nhảy lên hai cái.

Thành viên đội EFU trầm mặc, bọn họ rất rõ ràng, trong tình huống không có cả Reese và Ewing, DK vẫn có thể bảo trì ưu thế dẫn trước cho đến khi trận đấu kết thúc, chênh lệch thực lực giữa hai bên là rất lớn.

Hơn nữa pha bóng cuối cùng của Nhiếp Xuyên đã hoàn toàn đạt đến một trình độ khác.

Xem phát lại đoạn video vừa quay được, Lynn thở dài nói: "Điều này làm tôi nhớ đến cú Sky hook của cậu ấy.

Không chỉ khống chế bóng, cậu ấy hoàn toàn có năng lực để trở thành tiền phong hàng ngoài.

Tôi cứ nghĩ cậu ấy là một người luôn để lộ sự sắc bén của mình ra ngoài, nhưng mà tôi đã nhầm rồi.

Cậu ấy giấu đi sự sắc bén của mình, sau đó một lần lại một lần phá vỡ hình dung của chúng ta về mình."

Huấn luyện viên Gordon lại trầm mặc không nói gì.

Điều này khiến Ewing ở bên cạnh không khỏi hiếu kỳ: "Huấn luyện viên, Allen biểu hiện xuất sắc như vậy, thầy không phải nên cho ít đánh giá sao?"

Gordon hỏi Reese: "Trên cổ tay trò ấy có phải vẫn còn phụ trọng không?"

"Đúng thế.

Chỉ đấu tập mà thôi, không nhất thiết phải lấy xuống."

Reese đáp.

Huấn luyện viên Gordon mỉm cười: "Trò đúng là xấu xa, muốn giấu đi sự sắc bén của Allen, chỉ tiếc là muốn giấu cũng không dễ đâu."

Thực ra thi đấu lâu như vậy, lúc sau vì quá chú tâm, Nhiếp Xuyên đã sớm không nhớ được là trên cổ tay của mình còn mang theo phụ trọng.

Huấn luyện viên của hai đội bắt đầu bình luận biểu hiện trên sân của cầu thủ cả hai bên.

Huấn luyện viên Gordon bày tỏ sự tán thưởng của mình đối với năng lực phòng ngự của EFU, đặc biệt là các pha phối hợp nhỏ cực kỳ ăn ý giữa các thành viên, đều được huấn luyện viên Gordon chỉ ra.

Mà Lão Wood thì lại vỗ vỗ vai Reese nói: "Tiếc là trò không chơi từ đầu trận đến cuối trận."

"Nếu như ngay từ đầu thầy đã tung hết thực lực của đội mình, có lẽ em sẽ ở lại trong sân đến cuối trận."

"Thực ra tôi rất muốn biết, có khả năng tấn công sắc bén của trò, lại có năng lực khống chế bóng của cậu nhóc kia nữa, DK sẽ mạnh đến mức nào."

Ánh mắt Lão Wood nhìn về phía Nhiếp Xuyên.

Lúc này Nhiếp Xuyên đang lục tung áo khoác thể thao của mình lên để tìm sô cô la.

"Ớ, sao lại thế này!

Tôi nhớ tôi để nó ở đây mà!

Sao lại không thấy đâu hết vậy?"

"Allen, cậu tìm cái gì vậy?

Ủi tới ủi lui cứ như chuột chũi ấy."

Ewing buồn cười hỏi.

"Tôi đang tìm sô cô la của mình!

"Thực ra...

Hình như ban nãy tôi thấy Reese có cho anh Lynn một viên sô cô la đấy..."

"Đó là của tôi mà...

Tôi cố ý để dành chờ hết trận mới ăn..."

Nhiếp Xuyên ai oán nhìn về phía Reese, dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, Reese quay đầu lại, dùng khẩu hình nói: Chuyện gì?

Không có chuyện gì, không có chuyện gì...

Chẳng có gì cả...

"Hi vọng trước khi tiến hành huấn luyện tập trung vào tháng mười, sẽ có thêm vài trận đấu tập như thế này nữa."

Ewing chậm rãi xoay người, "Tổng cộng lại tôi mới ra sân được mười mấy phút, thật sự là không vui chút nào cả!"

"Vậy hả?

Nhưng mà tôi thấy rất vui mà!"

Dốc hết toàn lực chạy, vặn nát óc nghĩ cách chế tạo cơ hội, vân vân...

Nhiếp Xuyên cảm thấy mình càng lúc càng thích bóng rổ hơn.

_____________________

Editor có lời muốn nói: Cỡ độ chục chương nữa là hai anh về chung một giường rồi.

Mấy chương đó tôi sẽ đăng hẳn bản raw cho máu nhé.

Hí hí hí...
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 59. Có giỏi anh hôn thật đi


21/07/2021

Edit: Nhật Nhật

...

"Cậu đương nhiên là vui rồi!

Nếu cậu ngồi ở chỗ của tôi là có thể nghe được đám người phía sau đang bình luận gì về mình đấy!"

Ewing vỗ một phát lên lưng Nhiếp Xuyên.

"Bọn họ bình luận về tôi thế nào cơ?"

Là thấy tôi giống học sinh cấp ba, hay là cảm thấy tôi phải cao thêm một tí nữa mới được?

"Họ nói cậu đẹp trai!

Tôi thấy cậu sắp có fanclub riêng của mình đến nơi rồi!"

Cái Ewing nói thực ra Nhiếp Xuyên cũng không bận tâm lắm, bởi vì nghe khoa trương quá, fanclub cái gì chứ...

Cậu cũng có phải dạng idol vườn trường đâu.

Đấu tập kết thúc, bọn Carlo hết sức nhiệt tình mời đội viên của EFU cùng đến nhà ăn trong trường ăn cơm, Carlo còn đặc biệt đề cử nhà ăn Châu Á của bọn họ.

Nhiếp Xuyên nhìn về phía Reese, anh đang cùng Lão Wood bàn luận cái gì đó.

Lão Wood liên tục gật gù, có lẽ có rất ít huấn luyện viên nào mà lại không thích một cầu thủ như Reese.

Lão Wood đúng lúc bắt gặp tầm mắt của Nhiếp Xuyên, ông vẫy vẫy tay với cậu.

Nhiếp Xuyên vội chạy lại đó.

"Cậu nhóc, trong giải đấu, đừng che giấu thực lực của mình nữa đấy!"

Nhiếp Xuyên ngượng ngùng nở nụ cười, xem ra lão Wood đã nhìn ra chuyện trên cổ tay cậu vẫn còn phụ trọng rồi.

Lynn cũng đi tới, cho Nhiếp Xuyên một cái ôm gấu: "Biểu hiện hôm nay của cậu, đã làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của tôi về cậu."

"Nhận thức của anh về tôi là như thế nào?"

"Còn nhớ trong cuộc đọ sức giữa cậu với Relvin không?

Tôi cứ nghĩ cậu là một cầu thủ chuyên tấn công, nhưng mà hôm nay xem ra là suy nghĩ của tôi quá phiến diện.

Khả năng kiểm soát bóng cùng điều tiết nhịp độ trận đấu của cậu khiến tôi rất kinh ngạc.

Kỹ xảo mọi mặt cũng rất toàn diện, đặc biệt là khả năng khống chế trên không của cậu, vượt ngoài dự đoán của tôi rất nhiều.

Tôi muốn thực hiện một bài phỏng vấn riêng với cậu, thế nào?

Tùy tiện tán gẫu một chút.

Là một gương mặt Châu Á xuất hiện trong giải bóng rổ sinh viên toàn quốc của NCAA, đặc biệt là trong một đội bóng mạnh như DK, nhất định cậu sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều người."

Nhiếp Xuyên choáng váng.

Bởi vì những người trước đó được Lynn phỏng vấn đều là cầu thủ có trình độ tầm cỡ Owen Whishaw hoặc là Reese, chứ không phải một người vô danh tiểu tốt như cậu.

Đây không thể nghi ngờ gì là một sự khẳng định cực lớn đối với năng lực của cậu, trong lòng Nhiếp Xuyên không khỏi mừng thầm, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Cậu xin lỗi nở nụ cười: "Anh Lynn, tôi hi vọng khán giả trong giải đấu sẽ chú ý đến tôi, là vì tôi đủ mạnh, chứ không phải vì tôi là người Châu Á."

"Cậu đừng hiểu lầm, là do tôi lỡ lời..."

"Cho nên phỏng vấn riêng hay gì đó, hãy chờ đến khi tôi chứng minh được mình thực sự đủ ưu tú, đáng giá để anh tiêu phí thời gian của mình tìm hiểu đi vậy!"

Nhiếp Xuyên cười cười, đi về phía Carlo đang vẫy tay gọi: "Bạn của tôi đang gọi, tôi đi với họ đã.

Hẹn gặp lại!"

"Tạm biệt."

Lynn nhìn theo bóng lưng của Nhiếp Xuyên, ở trên cậu thanh niên này, anh ta không thấy bất cứ sự kiêu ngạo nào, nhưng khi cậu ta chạy như bay trên sân bóng, đó thực sự là vì tình yêu với môn thể thao này.

Lúc bọn họ sắp rời khỏi sân bóng, không ít bạn học nữ xông tới, thậm chí trong đó còn có cả bạn học trường khác tới xem trận đấu.

Mấy cô nàng hưng phấn xin được chụp ảnh chung với với các thành viên trong đội, còn tặng cả quà.

Carlo lại trưng lên nụ cười quyến rũ mọi khi, chọc cho mấy cô gái cười khúc khích không ngừng.

Còn Ewing thì chống nạnh, lạnh lùng nhìn anh ta.

"Xin lỗi, em có thể chụp ảnh cùng anh không?

Em rất thích xem anh chơi bóng rổ!"

Một cô gái đi tới trước mặt Reese, vẻ mong đợi trong ánh mắt khiến Nhiếp Xuyên trong nháy mắt nghĩ đến Celine.

Xí, lấy tính cách của Reese, còn lâu anh ta mới đồng ý!

Anh ta kiểu gì cũng xem đối phương như không khí, sau đó thờ ơ đi lướt qua...

"Được."

Reese hờ hững mở miệng nói.

"Cám ơn!"

Cô gái kia lập tức hớn hở, đi lại đứng cạnh Reese.

Reese đút hai tay trong túi quần, cô gái hơi nghiêng đầu, dựa gần vào cánh tay anh ta.

Mắt Nhiếp Xuyên trợn trừng muốn lọt cả tròng!

Sao có thể như vậy được?

Sao có thể chứ!

Ngay sau đó, lại có mấy cô gái nữa chạy tới, xin chụp ảnh chung, thậm chí còn có mấy cô bé học cấp ba hỏi Reese xem anh có thể dẫn mấy cô nàng đi dạo một vòng, tham quan sân trường DK!

Tình cảnh kia, hoàn toàn có thể so với lúc có ngôi sao Hollywood xuất hiện!

Nhưng mà loại chuyện nhàm chán như là tham quan sân trường này, Reese sẽ không đồng ý đâu.

"Được thôi, tôi dẫn mọi người đi."

Trong câu trả lời của Reese hoàn toàn không nghe ra bất cứ cảm xúc nào, Nhiếp Xuyên lại cảm thấy trái tim cậu sắp nứt ra rồi!

Cái gì?

Anh thế mà lại đồng ý dẫn mấy cô ấy đi tham quan trường à?

Có cần thiết không?

Hoàn toàn không cần thiết mà!

Trong sổ tay nhà trường không phải có bản đồ à?

Không phải còn có ghi chú rõ ràng nữa rồi à?

Một đống con gái líu ra líu ríu đi theo anh cả một đường, anh không thấy ồn ào sao?

"Bọn em đều là fan của đội bóng rổ DK!

Đây là món ăn vặt bọn em làm riêng cho các thành viên trong đội bóng!"

"Cám ơn!"

Reese cuối cùng cũng rút tay phải ra khỏi túi, nhận lấy gói đồ ăn.

Nhiếp Xuyên thật sự không nhìn nổi nữa!

Reese!

Không phải là anh không thích ăn đồ ngọt à?

Vậy anh đừng có nhận chứ!

Còn có mấy người nữa, không phải nói là làm cho thành viên của đội bóng à?

Vậy sao chỉ đưa cho có mình Reese mà không đưa cho người khác?

Thật là điêu toa!

"Cậu không biết à, đây là fanclub của Reese.

Ngày hôm nay đến từng này là còn ít đấy, chờ đến khi giải đấu chính thức diễn ra, cậu mới cảm nhận được sự điên cuồng của mấy cô nàng."

Ewing đi đến bên cạnh Nhiếp Xuyên, trong miệng ngậm một cái kẹo mút, xem ra cậu ta cũng mới nhận được quà tặng của mấy cô gái.

"Đối với fan nữ của mình, Reese luôn kiên nhẫn như thế à?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"À..."

Ngón tay của Ewing ở trong không khí khua khoắng, "Thật ra đối với con gái Reese vẫn rất lịch sự.

Cậu ấy sẽ không trực tiếp từ chối yêu cầu của mấy cô nàng, nhưng tuyệt đối không giống cái tên ngốc kia, chuyên làm bậy làm bạ, không có quy tắc gì hết.

Cậu không phát hiện ra à?

Reese căn bản sẽ không cho mấy fan nữ kia có cơ hội đụng chạm vào người mình."

"Ồ, đúng vậy."

Đối với Nhiếp Xuyên đây coi như là một niềm an ủi nho nhỏ.

Nhưng Nhiếp Xuyên lại nhớ đến tình cảnh lúc Celine hôn lên mặt Reese —— Xem ra mấy fan nữ này cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội chạm vào anh ta!

"Tôi về ký túc xá đây."

Nhiếp Xuyên có chút buồn phiền.

Không đúng, phải là rất buồn phiền!

"Sao vậy?

Cậu không thấy đói à?

Không đi nhà ăn ăn cơm với mọi người nữa sao?"

"Không đi.

Chơi xong không được ăn sô cô la, cảm thấy nhân sinh không có gì hoàn mỹ nữa."

Nhiếp Xuyên rầu rầu nói.

"A...

Chờ đến lúc giải thi đấu bắt đầu, có khi phải nói Black Mount khiêng theo cho cậu một thùng lớn sô cô la mất!"

Ewing buồn cười nói.

Lúc này, Lily đi đến trước mặt hai người họ, ôm Nhiếp Xuyên một cái: "Allen, hôm nay cậu thực sự quá là đẹp trai luôn!"

"A!

Cám ơn!

Cậu hôm nay cũng xinh lắm!

Lần đầu tiên tôi phát hiện đội cổ vũ của DK đỉnh như vậy đó!"

"Ha ha!

Đi nào!

Cùng đi ăn đi!

Đến nhà ăn Châu Á à?"

Lily hỏi.

"Nhà ăn Châu Á thì thôi đi, cậu ấy bây giờ chỉ muốn ăn đồ ngọt thôi, đặc biệt là sô cô la."

Ewing nhìn ra Lily rất thích Nhiếp Xuyên.

"Vậy à!

Tôi biết ở gần trường mình có một tiệm bán đồ ngọt, cùng đi đi!"

"Đề nghị này rất được đấy!"

Ewing nháy mắt một cái với Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên phát hiện bản thân mình còn chưa có cơ hội nêu ý kiến, mọi chuyện đã được quyết định xong hết cả rồi.

Còn khuyến mãi thêm không ít ánh mắt ghen tị của các anh em có mặt trong sân bóng đang bắn pằng pằng về phía Nhiếp Xuyên.

Được rồi, đi ra ngoài trường cũng được, ít nhất như vậy cậu sẽ không tình cờ gặp phải Reese đang bị một đống con gái vây quanh, cậu sợ cậu mắc nghẹn, đến ngụm nước cũng nuốt không trôi.

Khi Nhiếp Xuyên và Lily rời đi cùng nhau, ánh mắt của Reese lướt qua mấy cô nàng đang vây quanh mình, rơi vào trên bóng lưng của cậu.

Ánh mắt vốn bình tĩnh ban đầu cũng dần tối lại.

"Rất xin lỗi, tôi chợt nhớ ra là mình vẫn còn chuyện khác."

Reese khẽ gật đầu mới mấy cô nàng đang vây quanh mình, sau đó nghiêng người lách qua bọn họ đi ra ngoài.

Vẻ mắt vốn đang phấn khởi vui mừng của mấy cô nàng nháy mắt buồn thiu.

Reese nhìn về phía Carlo, nói một câu: "Carlo, thay tôi dẫn các cô ấy đi tham quan trường."

"Hả?

Ông có chuyện gì à?"

Carlo lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên Reese đồng ý với người khác xong lại không làm được.

"Ừ."

Nói xong, Reese bỏ qua vô số ánh mắt thất vọng đi ra khỏi sân bóng.

Lúc này Nhiếp Xuyên đang vừa đi vừa cúi gằm mặt, Lily buồn cười nhìn cậu: "Allen, cậu làm sao vậy?

Ngay cả phóng viên Lynn cũng chú ý đến cậu?

Chẳng mấy chốc mà tài năng của cậu sẽ được mọi người biết đến!

Tôi còn đang nghĩ, chờ đến giải đấu, khi mọi người biết được sự lợi hại của cậu rồi, nói không chừng tôi muốn mời cậu đi ăn nói chuyện phiếm, còn phải xếp hàng chờ dài mới đến lượt ấy chứ!"

"Làm gì có chuyện đó được!"

Nhiếp Xuyên cảm thấy Lily nói quá lên rồi.

"Có muốn cá một kèo không?"

Lily nháy mắt một cái, "Từ khi DK thi đấu vòng bảng, đến lúc giải đấu kết thúc, nếu có cô nàng nào bày tỏ tình cảm với cậu thì coi như tôi thắng."

Nhiếp Xuyên tức thì bật cười: "Lại còn kiểu cá cược này nữa à?"

"Không dám sao?"

"Được rồi, nếu cậu thắng, cậu muốn cái gì?"

"Tôi muốn cậu làm..."

Lily còn chưa nói dứt lời, đã thấy có người từ sau Nhiếp Xuyên đi tới.

"Nhiếp Xuyên, đi, cùng đi ăn trưa."

Thanh âm lạnh lẽo của Reese từ sau lưng Nhiếp Xuyên truyền đến.

Vai Nhiếp Xuyên cứng còng, trong lòng không hiểu sao thấy mừng thầm, Reese tới rủ cậu cùng đi ăn trưa!

Nhưng một giây sau, Nhiếp Xuyên lại đột nhiên thấy tức giận.

Cậu còn lâu mới muốn vừa ăn vừa nhìn cảnh Reese bị một đám con gái vây quanh!

Nhiếp Xuyên xoay người lại nhìn Reese, dùng biểu tình hết sức tự nhiên gãi gãi gáy: "Ơ, tôi vừa mới nói sẽ cùng Lily đi đến tiệm đồ ngọt ăn rồi!"

"Tôi đặt bàn trước rồi."

Giọng Reese hạ xuống.

Đôi mắt anh nhìn sâu vào trong mắt Nhiếp Xuyên, sâu đến nỗi suy nghĩ trong lòng Nhiếp Xuyên cùng trầm xuống.

"Nhưng mà..."

Nhiếp Xuyên rất khó xử.

Cậu biết nếu mình từ chối Reese, Reese nhất định sẽ không vui.

Hơn nữa nếu đã đặt bàn từ trước, vậy có nghĩa là Reese sẽ không dẫn theo fan nữ của mình cùng đi.

Trong lòng Nhiếp Xuyên không khỏi có chút mừng thầm.

Nhưng cậu đã đồng ý với Lily rồi, giờ mà lại từ chối cô ấy thì thật là bất lịch sự, hơn nữa như vậy sẽ làm Lily cảm thấy xấu hổ.

"Nếu không ba người chúng ta cùng đi ăn thì sao?"

Nhiếp Xuyên chỉ nghĩ ra mỗi biện pháp đó.

Nhiệt độ trong mắt Reese dường như lại thấp hơn, đôi mắt cũng hơi híp lại.

Nhiếp Xuyên có thế dám chắc trăm phần trăm là Reese đang tức giận.

Khóe môi Reese hơi mím lại, vành môi cong lên giống như đang cười, nhưng Nhiếp Xuyên lại cảm thấy có chút cảm giác uy hiếp bên trong.

"Cậu chắc chứ?"

"Tôi..."

Nhiếp Xuyên không biết phải nói gì.

"Này, Allen nếu Reese đã đặt bàn trước mời cậu ăn cơm, vậy cậu đi với anh ấy đi!

Chúng ta hẹn sau cũng được!"

Lily rất hào phóng vỗ vai Nhiếp Xuyên một cái, cho cậu một bậc thang để trèo xuống, "Có lẽ là Reese có chuyện gì muốn bàn bạc riêng với cậu, có mặt tôi không được tiện cho lắm!"

Lily cười nói.

Lily nói vậy làm Nhiếp Xuyên xấu hổ cực kỳ, nhưng nếu cậu cứ cố mời Lily đi cùng, Reese sẽ trực tiếp trưng ra khuôn mặt lạnh như tiền, như vậy Lily lại càng xấu hổ hơn.

"Vậy lần sau chúng ta đi ăn đồ ngọt sau nhé!"

Lily đi rồi, Nhiếp Xuyên bèn theo sau Reese.

Cho dù không nhìn thấy mặt Reese, Nhiếp Xuyên cũng biết bây giờ biểu tình trên mặt tên này nhất định là rất lạnh.

"Này, anh làm sao vậy?

Không dẫn fan của anh đi tham quan trường nữa à?"

Nhiếp Xuyên cố ý đi vòng ra đằng trước Reese, muốn nhìn rõ nét mặt của anh.

Reese ấn đầu Nhiếp Xuyên về phía khác, lạnh giọng đáp: "Họ quá phiền toái."

"Ồ.

Sao trước trận đấu anh không nói với tôi là mình đã đặt bàn ở nhà hàng trước rồi?"

Nhiếp Xuyên lại hỏi.

"Tôi không đặt nhà hàng."

"Hả?

Gì cơ?"

Nhiếp Xuyên cảm thấy nhất định là cậu nghe nhầm rồi, "Nếu không chúng ta đi đại chỗ nào ăn là được rồi?

Tới nhà ăn trong trường nhé?"

Sao anh chưa có đặt bàn ở nhà hàng mà lại nói vậy?

Nếu muốn tùy tiện rẽ vào đâu đó ăn, cậu thà đi nhà ăn Châu Á với bọn Carlo luôn cho rồi!

Cái này làm Nhiếp Xuyên cảm thấy có lỗi với Lily ghê gớm.

Lúc này, Reese đột nhiên dừng bước, nhìn Nhiếp Xuyên, trong ánh mắt lạnh như băng mang theo sự giễu cợt: "Cậu mà đi ăn chung với Lily, hai người định share tiền ra sao?"

"Hả...

Chắc là tôi trả..."

Tuy là lần trước Lily chọn nhà hàng Trung Quốc kia, đồ ăn đắt đến độ Nhiếp Xuyên muốn khóc thét, nhưng không cần biết là như thế nào, Lily cũng là một cô gái, hơn nữa đồ ngọt thì có thể đắt cỡ nào chứ?

"Một cái bánh ngọt nhỏ lớn cỡ nửa bàn tay, giá mười hai đô."

Reese giơ tay của mình lên ước lượng.

Nhiếp Xuyên trợn mắt: "Mười hai đô?"

"Chưa tính tiền cà phê và phí phục vụ.

Cậu chắc chắn mình muốn đi à?"

Reese hỏi.

Nhiếp Xuyên vội lắc đầu như trống bỏi.

Nếu như là chờ cậu tốt nghiệp đại học, có công ăn việc làm ổn định rồi, mời Lily đến mấy nhà hàng kiểu đó ăn một bữa cũng không vấn đề gì.

Nhưng mà hiện tại, khả năng chi tiêu của cậu còn chưa đạt tới trình độ đó.

Cho nên Reese là muốn tốt cho cậu, mới nói mình đã đặt bàn trước ở nhà hàng à?

"Cám ơn anh."

Nhiếp Xuyên cúi đầu nói.

"Vậy lần sau cậu vẫn sẽ mời Lily đến tiệm bánh ngọt đó à?"

Reese nhướn mày hỏi lại.

"Nếu Lily muốn ăn ở đó, vậy tôi sẽ mời cô ấy."

"Lúc ở New York, tôi với ba, cả chị gái của mình nữa có đến ăn tối ở một nhà hàng sao Michelin.

Nhưng tôi sẽ không dẫn cậu đến đó."

Reese nói.

"Tại sao?

Tôi cũng có thể share tiền với anh mà!

Chờ tôi tiết kiệm được tiền, cũng có thể mời anh ăn!"

Nhiếp Xuyên trợn mắt, trên mặt lộ ra vẻ tức giận.

Reese là đang xem thường cậu à?

Cho dù nhà cậu không giàu có được như nhà của Reese, chỉ ăn mấy món thông thường mà lớn, cửa lớn của nhà hàng sao Michelin còn chưa được thấy bao giờ, nhưng tại sao Reese lại không muốn dẫn cậu tới đó?

Kể cả Reese đã quen sinh hoạt kiểu quý tộc rồi, thì chả lẽ dân thường như cậu không có quyền được tìm hiểu à?

"Bởi vì đi ăn ở nhà hàng sao Michelin phải mặc đồ âu.

Tôi còn cảm thấy rất phiền phức, lẽ nào cậu không thấy như thế?"

Reese lạnh nhạt đáp.

"Anh cảm thấy ăn ở đó phiền phức à?"

"Ừ.

Nói chuyện phải nhỏ giọng, lúc vui vẻ không được thoải mái cười to lên, cậu không thấy như thế sẽ nghẹn chết chính mình sao?

Nếu cậu muốn ăn bít tết hay gì đó, chúng ta có thể mua đồ về tự nấu."

Lời Reese nói tức thì khiến Nhiếp Xuyên bình thường trở lại.

Anh vẫn luôn đang suy nghĩ cho cậu, không phải lấy góc độ tiền tài địa vị để nghĩ, mà là xem liệu cậu có vui vẻ hay không.

"Vậy sau này tôi vẫn muốn mời anh đi ăn ở đó."

Nhiếp Xuyên rất nghiêm túc nói.

"Tại sao?"

"Dù sao chính là muốn mời anh đi ăn!"

"Ồ, vậy tôi sẽ gọi món bít tết bò nướng nấm truffle đen.

Khả năng là cậu sẽ phải ở trong tiệm đồ ăn nhanh nướng pizza một tuần."

"Được thôi."

Nhiếp Xuyên trả lời hết sức nhẹ nhàng.

Cậu cảm thấy quan hệ giữa mình và Reese hình như đã khôi phục lại như bình thường.

"Món khai vị tôi muốn ăn cá pecca sốt tiêu."

"Không thành vấn đề."

"Thêm một ly rượu vang năm 82 nữa.

Chắc là cậu phải nướng pizza nhiều thêm một tuần nữa."

Môi Nhiếp Xuyên giật giật, bình thường chỗ cậu tiêu tốn nhiều tiền nhất chính là vào mấy game online.

Cùng lắm thì cậu bỏ game thôi.

"Ồ, anh uống đi."

"Vậy cậu uống gì?"

"Nước khoáng."

"Nếu là nước khoáng, cậu sẽ phải nướng pizza thêm một tiếng."

Reese, tóm lại là anh ăn cái khỉ gì thế!

Rõ ràng so với mấy chỗ Lily chọn còn chặt chém hơn!

Nhiếp Xuyên nghiêng mặt nhìn, thấy khóe môi đang cong lên của Reese.

Cái tên này đang cười, vậy rõ ràng mấy cái anh ta vừa nói đều là đang chọc cậu à?

Thật sự là quá nhàm chán!

Khốn kiếp!

"Tôi đói rồi, giờ chúng ta ăn gì?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"Cậu muốn ăn cái gì?"

Reese hỏi ngược lại.

Nhiếp Xuyên khua tay miêu tả một chút: "Tôi cảm thấy bây giờ mình có thể ăn hết hai cái hamburger lớn như này!"

"Chúng ta đi ăn thịt nướng đi."

"Thịt nướng á?

Tôi biết một tiệm ở ngay gần trường mình!

Nước sốt nướng thịt của nhà đó siêu siêu ngon luôn, đi nào!"

Nhiếp Xuyên vừa nghĩ đến món thịt nướng, nước miếng lập tức chảy ròng ròng.

Cậu túm lấy tay Reese, chạy về phía cổng trường.

Tiệm thịt nướng này là kiểu nhà hàng ngoài trời, mỗi người đều phải tự mình nhóm than nướng đồ ăn.

Nhiếp Xuyên rất ân cần nhận nhiệm vụ nhóm than về mình, nhưng mà hì hục nhóm cả nửa ngày rồi than vẫn không cháy.

Reese khoanh tay nhàn nhã ngồi bên cạnh nhìn cậu, nửa tiếng trôi qua, Nhiếp Xuyên đói đến độ da bụng dính vào da lưng, bụng sôi ùng ục rồi mà than vẫn chưa nhóm lên được.

"Ơ hay?

Sao vậy nhỉ?"

Nhiếp Xuyên cảm thấy suy sụp tột độ.

Lần trước cùng Chu Bân và A Mao đi ăn.

Nhận nhiệm vụ nhóm than là Chu Bân, cậu và A Mao thì phụ trách nướng thịt.

Cậu thực sự không để ý Chu Bân nhóm lửa thế nào cả.

"Môn hóa của cậu trả hết lại cho thầy cô rồi."

Reese cong môi cười, thoạt trông có vẻ rất thích thú với bộ dạng bận tíu tít của Nhiếp Xuyên.

Anh đưa tay dí trán Nhiếp Xuyên một cái: "Đi chọn đồ uống với thịt đi, tôi nhóm lửa cho."

"Anh biết nhóm lửa hả?"

Nhiếp Xuyên thực lòng cảm thấy Reese chính là kiểu người mười hạng toàn năng.

"Hồi học tiểu học, tôi thường đi cắm trại dã ngoại với mẹ và chị gái."

"Xem ra anh là dân chuyên rồi!"

Đợi đến khi Nhiếp Xuyên lấy đồ mang về chỗ của bọn họ, Reese thật sự đã nhóm lửa thành công.

May là chuyện nướng đồ là sở trường của Nhiếp Xuyên, nếu không ngay cả Nhiếp Xuyên cũng cảm thấy bản thân mình quá vô dụng!

Nhiếp Xuyên vừa ướp sốt nướng lên cánh gà, vừa hỏi Reese đang ngồi lướt điện thoại xem tin tức: "Anh nói thử coi, có cái gì mà anh không biết không?"

"Tôi học mọi thứ thường khá nhanh, nhưng tiếp tục kiên trì theo đuổi thì rất ít."

"Đó là bởi vì anh quá thông minh, thành thạo cái gì đó quá dễ dàng thì không còn tính thách thức nữa, anh sẽ lập tức cảm thấy nó không còn thú vị.

Anh biết chơi những môn thể thao nào?

Ngoại trừ bóng rổ ấy?"

"Hầu hết các môn có liên quan đến bóng đều biết."

"Anh biết chơi cả bóng bàn à?"

Nhiếp Xuyên không nhịn được hỏi.

"Ừ."

"Vậy được!

Hôm nào chúng ta cùng chơi một trận đi!"

Nhiếp Xuyên nghĩ thầm trong bụng, cậu từ nhỏ đã chơi bóng bàn cùng bạn bè trong khu, Reese thì chỉ gọi là biết thôi, nói không chừng cũng không thành thạo lắm.

Cậu cuối cùng cũng coi như tìm ra được một chuyện mình có khả năng thắng được Reese rồi.

"Cậu cảm thấy cậu có thể thắng được tôi?"

Reese đột nhiên đặt điện thoại xuống, dựa vào lưng ghế nhìn Nhiếp Xuyên.

"Nào có...

Chỉ là tôi rất hiếu kỳ, không biết dáng vẻ lúc chơi bóng bàn của anh sẽ thế nào thôi."

Ầy, thật chẳng thú vị gì hết, nghĩ cái gì cũng bị anh đoán được.

Còn có thể vui vẻ làm bạn cùng phòng với nhau không đây?

Nhiếp Xuyên đặt cánh gà đã nướng xong lên bàn, đứng ở chỗ bếp than quá lâu, cậu rất khát.

Chỉ nghe tách một tiếng giòn giã, Reese đã bật sẵn nắp lon Coca, đặt trước mặt Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười, giữa cậu và Reese quả nhiên rất ăn ý nhá!

Mấy người fan kia hoàn toàn không thể so sánh cùng được.

Chỉ có mấy cô nàng ấy mới ngốc nghếch làm đồ ngọt tặng Reese thôi, tên này vốn đâu có thích ăn ngọt đâu!

Nhưng mà nói thật...

Có lẽ Reese cũng không thích ăn đồ nướng nhỉ...

"Lúc Lynn muốn phỏng vấn cậu, tại sao cậu lại từ chối?"

Reese hỏi.

"Đương nhiên là vì trình độ của tôi còn chưa đủ rồi."

"Nhưng biểu hiện của cậu trong trận đấu hôm nay, đã xuất sắc ngoài dự đoán của tôi rồi.

Đáng lẽ tôi nên để cậu đeo cả phụ trọng ở chân nữa."

Reese cắn một miếng cánh gà.

Tư thế này của anh hoàn toàn khác với kiểu dùng dao nĩa cắt bít tết trong nhà hàng phong cách quý tộc, động tác nghiêng mặt sang một bên cùng với đường nét khi cổ duỗi ra, tràn đầy vẻ hoang dã.

Nhiếp Xuyên không biết sao lại nuốt một ngụm nước miếng.

"Anh thật sự cảm thấy tôi xuất sắc à?"

"Ừ."

Reese nhìn về phía Nhiếp Xuyên, đột nhiên nở nụ cười, "Dáng vẻ này của cậu giống như đứa nhỏ đang đòi phần thưởng từ tôi vậy.

Có muốn tôi hôn cậu một cái không, hửm?"

Nhiếp Xuyên biết, Reese lại đang lấy cậu ra giỡn nữa.

Không giống với sự quẫn bách của tất cả những lần trước đó, lần này, Nhiếp Xuyên cực kỳ hi vọng lời Reese nói là thật.

Nhiếp Xuyên cúi đầu, nhỏ giọng thì thào nói: "Có giỏi anh hôn thật đi..."

Ngay giây đó, Reese chống một tay lên bàn, đột nhiên tiến sát lại gần Nhiếp Xuyên.

Hai người xém chút nữa là đã đụng vào, Nhiếp Xuyên ngẩng mặt lên, đầu óc hoàn toàn trống rỗng không nghĩ được gì nữa.

Mà Reese dừng lại ngay cách chóp mũi cậu chưa đến 1cm, anh thổi một cái, hơi thở xẹt qua khóe môi Nhiếp Xuyên, rót vào vòm miệng, chạm lên đầu lưỡi của cậu.

Ngay lúc Nhiếp Xuyên hãy còn đang ngây ra, hai mắt Reese nhìn thẳng vào cậu.

"Có giỏi thì lúc tôi hôn thật, cậu đừng có giả vờ ngớ ngẩn."

"Cái...

Cái gì?"

"Đi nướng xúc xích Đức cho tôi."

Reese nhướng mày, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.

"Tự anh đi mà nướng!"

Trong lòng Nhiếp Xuyên như có một ngọn lửa, phừng phát đốt từ lồng ngực lên thẳng đỉnh đầu.

Ngay lúc đó, cậu rất tức giận.

Nhưng cậu lại không biết, rốt cuộc cậu tức vì Reese lại lấy mình ra đùa giỡn, hay là vì anh ta không thật sự hôn mình nữa.

_______________________

Bít tết bò nướng nấm truffle đen

Cá pecca sốt tiêu đen
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 60. Nhiếp Xuyên sâu răng


22/07/2021

Edit: Nhật Nhật

...

"Cậu đang giận cái gì?

Vì tôi không hôn cậu thật à?"

Reese chống cằm, hơi nghiêng đầu qua một bên.

Cái người đầu têu làm cho lòng cậu loạn hết cả lên, lúc này lại trưng ra vẻ mặt vô tội chả liên quan gì đến mình.

Nhiếp Xuyên thật muốn đấm một phát lên khuôn mặt điển trai đó của Reese.

Mà đương nhiên là cậu làm thế thật.

"Đi chết đi ——" Nắm đấm của Nhiếp Xuyên còn chưa đụng đến chóp mũi của Reese, tay cậu đã bị đối phương tóm lại.

Reese gạt nắm đấm của Nhiếp Xuyên ra, nhìn vào mắt cậu: "Nếu cậu thực sự muốn được tôi hôn, cậu không cần nói gì hết, gật đầu một cái là được rồi."

Nhiếp Xuyên muốn phát điên lên.

"Reese, đối với tôi, hôn môi là một chuyện rất có ý nghĩa, cũng là chuyện rất nghiêm túc."

Nếu anh không thật sự muốn hôn tôi, vậy đừng lấy cái đó ra để đùa giỡn.

Nhiếp Xuyên không hề né tránh ánh mắt của Reese.

Trong mắt Reese luôn ẩn chứa rất nhiều suy nghĩ mà Nhiếp Xuyên không dám phỏng đoán lung tung.

"Tôi có thể hôn cậu một cách rất nghiêm túc."

Ánh mắt Reese cũng không chịu dời đi.

Một khắc đó, Nhiếp Xuyên há miệng, cậu muốn nói: Nếu tôi nói cho anh biết, tôi thực sự thích anh, vậy anh còn có thể nói mình muốn hôn tôi sao?

Nhưng cậu phát hiện, mình không có can đảm nói ra cái này.

Nếu cậu nói ra thật, vậy Reese sẽ lộ ra biểu tình như thế nào?

Kinh ngạc?

Chán ghét?

Hay là càng lạnh lùng xa cách hơn?

Nụ cười nhẹ của Reese, trêu chọc, đùa giỡn của Reese, thậm chí cả thời gian mà Reese tiêu tốn cho cậu, những cái này chưa từng có ai khác được trải nghiệm.

Nếu tất cả những cái đó vì một câu thổ lộ của cậu mà biến mất thì sao?

Có cái gì đó nóng bỏng đảo quanh trong hốc mắt Nhiếp Xuyên.

Cậu từng tự nhủ với lòng mình vô số lần, tỏ tình thất bại không có gì ghê gớm, đầu rơi máu chảy thì cùng lắm cũng chỉ lưu lại cái sẹo to bằng miệng bát mà thôi, mười tám năm sau cậu lại là một trang hảo hán!

Mà thực tế, chưa đến mười tám năm, cậu đã thích người khác rồi.

Mà vào giờ phút này, trong nháy mắt kích động kia, cậu mới hiểu, hóa ra tất cả yêu thích trước đó của cậu cộng lại với nhau cũng không bằng được sự kích động muốn hôn Reese vào lúc này.

"Tôi không nướng xúc xích Đức đâu.

Anh tự nướng đi."

Nhiếp Xuyên rút tay mình về, cúi đầu rầu rĩ gặm cánh gà.

Cậu không muốn nhìn Reese, cậu sợ mình chỉ liếc anh ta một cái thôi, là sẽ lại trở nên kích động như một thằng ngốc.

"Cậu làm sao vậy?"

Reese đưa ngón tay qua, chọc chọc lên gò má Nhiếp Xuyên một cái.

"Không sao cả.

Anh muốn ăn gì thì tự đi nướng đi."

Nhiếp Xuyên thô lỗ cắn một ngụm lên miếng cánh gà, đầu lưỡi hoàn toàn không nếm ra bất cứ mùi vị gì.

"Này, cậu giận à?"

Reese lại chọc lên mặt Nhiếp Xuyên một cái nữa.

Trọng giọng nói của đối phương không có ý trêu chọc nữa, mà giống như thật sự để ý đến chuyện Nhiếp Xuyên tức giận.

"Đúng, tôi đang giận đấy.

Có vài thứ không thể lấy ra để đùa giỡn được, ít nhất với tôi là như vậy."

Nhiếp Xuyên ngẩng đầu, chính cậu cũng không biết viền mắt của mình đã đỏ hoe rồi.

"Mắt cậu đỏ kìa."

"Bị ớt Jalapeno [1] làm cay."

Nhiếp Xuyên muốn cúi đầu xuống, nhưng Reese lại nâng cằm cậu lên.

"Thì ra Nhiếp Xuyên, người từng thất tình ba trăm sáu lăm lần lại đối với chuyện hôn môi nghiêm túc như vậy?

Xem ra cậu chưa từng hôn ai khác."

Nhiếp Xuyên gạt tay Reese ra, rầu rĩ nói: "Tôi không có kinh nghiệm phong phú như anh, được chưa."

Nhìn kỹ xảo hôn môi của anh là biết, nhất định rất có kinh nghiệm!

"Tôi mới chỉ hôn có một người mà thôi."

Reese đáp lời.

"Lừa đảo."

"Sao cậu lại cảm thấy tôi đang nói dối?"

Reese nhìn Nhiếp Xuyên, cứ việc bây giờ anh ta chỉ có thể nhìn thấy cái trán với chóp mũi của cậu.

"Nếu anh chỉ từng hôn có một người, vậy tôi đâu?

Hơn nữa nếu đúng là chỉ từng hôn có một người thật, tại sao anh hôn lại giỏi như vậy được?"

"Ồ —— Cho nên cậu công nhận kỹ thuật hôn của tôi rất được."

Reese nghiêng người về phía Nhiếp Xuyên, trong mắt đều là ý cười.

"Đúng thế."

Nhiếp Xuyên hào phóng thừa nhận.

"Hồi tôi còn nhỏ, chị gái Vivian của tôi có bạn trai.

Bọn họ ở dưới ban công phòng tôi hôn môi.

Tôi nhớ khi đó Vivian hơi ngửa đầu, mắt nhắm lại, giống như rất say mê.

Chờ lúc chị ấy vào đến nhà, tôi bèn hỏi chị, cảm giác hôn môi nó như thế nào?"

"Anh thế mà cũng hiếu kỳ đối với chuyện như vậy à?"

"Đương nhiên rồi.

Nhưng Vivian nói cho tôi biết, cảm giác rất thất vọng.

Nó không hề khiến người ta có cảm giác say mê, nhớ mãi không quên giống như miêu tả trong phim hay trong tiểu thuyết.

Nhiếp Xuyên mím mím môi, cậu không nghĩ như vậy.

Lúc Reese hôn cậu, cho dù đều là những lúc cậu không chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng đến tận bây giờ khi nhớ lại, trái tim cậu vẫn sẽ đập lên điên cuồng.

Reese từng nói, sẽ không có ai hôn cậu như anh.

Giờ Nhiếp Xuyên đã biết đó là sự thực.

Bởi vì không cần biết đối phương là Celine, là Lily, hay là bất cứ ai sẽ xuất hiện trong cuộc đời cậu, họ cũng sẽ không giống như Reese, xông tới trước mặt cậu giống như ánh nắng cháy bỏng lúc giữa trưa, chậm rãi thấm vào, khiến cậu không cách nào tự kiềm chế.

"Vậy nụ hôn đầu tiên của anh có cảm giác như thế nào?

Có thấy thất vọng không?"

Sau khi hỏi xong, Nhiếp Xuyên lập tức hối hận.

Cậu không muốn biết nụ hôn đầu của Reese có cảm giác như thế nào hết.

Bởi vì người đó không thể là cậu được.

Nếu người đầu tiên Reese hôn là cậu, đối phương còn có thể phát huy kỹ xảo đỉnh cao như vậy, thì phải gọi là quá tài giỏi rồi!

Reese dùng tiếng Trung nói: "Không.

So với tưởng tượng của tôi thì còn tốt hơn nhiều.

Cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ phản ứng của cậu ấy khi đó."

Dường như là để Nhiếp Xuyên hiểu rõ hơn, hoặc có lẽ là vì xung quanh có quá nhiều người, Reese chỉ muốn nói cho mình cậu nghe.

Nhiếp Xuyên không nói gì, cậu hi vọng Reese dừng đề tài này lại.

Cậu không muốn biết cảm giác khi Reese hôn môi với người khác là như thế nào cả.

Nhưng Reese thì hoàn toàn không có ý định dừng lại: "Đầu lưỡi của cậu ấy rất ấm, phản ứng có chút ngốc nghếch, vai rụt hết cả lại, sau đó tôi không thể kiềm chế thêm được nữa.

Tôi dùng sức mút lấy lưỡi của cậu ấy, chỉ muốn nuốt luôn người vào trong bụng.

Tôi muốn tất cả của cậu ấy, nhưng cho dù có dùng sức bao nhiêu đi chăng nữa, nó cũng chỉ khiến tôi nhận ra một chuyện, tôi không thể nào có được tất thảy của đối phương.

Tôi muốn ở trên người cậu ấy, tại nơi sâu nhất, lưu lại ấn ký thuộc về riêng mình mình.

Từ lúc bắt đầu hôn, tôi liền như phát điên muốn có được cậu ấy."

"Này...

Anh không cần nói tiếp nữa đâu..."

Nhiếp Xuyên xua xua tay, cậu thực sự không thể tưởng tượng nổi lúc mất khống chế Reese sẽ như thế nào.

"Tôi nghĩ mình sẽ thấy thất vọng, cho là chỉ cần hôn cậu ấy một lần, sau đó tôi sẽ giống như chị Vivian nói, không còn mong đợi hi vọng gì về chuyện được hôn môi nữa.

Nhưng thực tế không như tôi nghĩ, tôi càng muốn có được cậu ấy hơn, thậm chí chỉ cần tưởng tượng ra chuyện có ai đó cũng sẽ hôn cậu ấy như mình, tôi đã không chịu được rồi."

Nhiếp Xuyên bị giọng nói của Reese dẫn dắt, chậm rãi ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy trong đôi mắt luôn lạnh nhạt thản nhiên của Reese có sự cố chấp điên cuồng, phá tan mọi trói buộc, lao thẳng về phía trước, trong tích tắc nhấn chìm Nhiếp Xuyên.

"Vậy người đó bây giờ ở đâu?"

Nhiếp Xuyên vô thức hỏi.

"Cậu ấy ở rất gần rất gần tôi, rồi lại xa xôi đến mức tôi phí hết tâm tư cũng không thể vượt qua khoảng cách đó."

Reese đáp.

"Tôi đi nướng nấm."

Nhiếp Xuyên đứng dậy.

Cậu không muốn phải đối mặt với Reese, cậu sợ mình sẽ không có cốt khí òa khóc.

Cậu luôn có cảm giác, mình còn chưa thổ lộ mà đã thất bại rồi.

Người có thể khiến Reese yêu thích như vậy, nhất định là rất đặc biệt.

"Đừng quên xúc xích Đức của tôi."

Reese nói.

"Anh tự nướng đi!"

Nhiếp Xuyên khịt mũi một cái, quay lưng lại, mặt mày nhăn hết cả vào.

Ăn thịt nướng xong, Nhiếp Xuyên cùng Reese trở về ký túc xá.

Sau khi tắm xong, Reese ngồi trước bàn học đọc sách, có vẻ như gặp phải một đề toán khó giải quyết.

Còn Nhiếp Xuyên thì đeo tai nghe, nằm nghiêng trên giường nghe nhạc.

Bình thường những lúc như thế này, đáng lẽ cậu sẽ online cày game, hoặc là xem mấy video hài thiếu muối, nhưng hiện tại cậu chỉ muốn được yên tĩnh.

Reese vẫn đang cặm cụi tính toán đột nhiêu cau mày, xoay người lại nhìn Nhiếp Xuyên đang cuộn tròn trong chăn, quay lưng lại với mình, chỉ có mỗi một nhúm tóc trên đỉnh đầu thò ra, mười mấy giây trôi qua, Nhiếp Xuyên cũng không nhúc nhích một chút nào.

Reese đứng dậy, đi đến bên giường Nhiếp Xuyên, ngồi xuống.

Cảm giác được đệm giường lún xuống, Nhiếp Xuyên không hiểu sao thấy căng thẳng kinh khủng.

Cậu giả bộ cái gì cũng không biết, nhắm mắt lại, mãi đến tận khi tay Reese chui vào trong chăn, nhẹ nhàng chạm lên mắt cá chân cậu, toàn thân Nhiếp Xuyên cứng đờ ra, càng không dám động đậy.

Reese muốn làm gì?

Nhiếp Xuyên cảm giác được bàn tay của Reese từ trong ống quần ngủ duỗi vào, chậm rãi dịch lên trên, hơi dùng sức ấn lên bắp chân cậu.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay đối phương dường như muốn xuyên qua da thịt Nhiếp Xuyên thấm thẳng vào trong máu, khiến mọi giác quan của cậu đều trở nên nhạy cảm hơn.

Cẳng chân Nhiếp Xuyên theo bản năng đạp một cái, cậu cuối cùng không thể giả vờ được nữa, mở mắt ra, quay lại nhìn Reese đang ngồi sau lưng mình: "Anh làm cái gì vậy!"

"Hôm nay lượng vận động của cậu khá lớn, tôi xem xem bắp chân cậu có bị căng quá hay không."

Vẻ mặt Reese hết sức nghiêm túc.

"Ồ..."

Nhiếp Xuyên trong lòng lại âm thầm rít gào: Làm cái gì vậy trời!

Đừng có tùy tiện đụng vào tôi!

Cẩn thận tôi không khách khí với anh nữa đâu!

...

Nhưng mà, tôi có thể không khách khí kiểu gì với anh được chứ?

"Này, cậu đang nghĩ gì vậy?"

"Tôi đang ngủ."

Tôi đang nghĩ về anh.

Tôi nghĩ về cái mà anh nói là "Khoảng cách có phí hết tâm tư cũng không thể vượt qua" kia, nó là như thế nào.

"Cậu hình như không được vui."

Tay Reese rời đi khỏi bụng chân Nhiếp Xuyên, rút ra khỏi chăn.

Nhiếp Xuyên cho là Reese sẽ đứng dậy, quay về bàn tiếp tục giải đề toán của mình, nhưng không nghĩ tới đối phương lại chống hai tay bên gối cậu, ép người thấp xuống.

Giữa hai cánh tay Reese tạo nên một khoảng không hẹp, tất cả bên trong đều là mùi vị của anh ta.

"Rốt cuộc là cậu làm sao?"

Reese lại tiến đến gần hơn một chút.

Nhiếp Xuyên kéo chăn lên, trùm qua mặt mình: "Tôi ăn no là buồn ngủ, muốn đi ngủ trưa."

Reese duỗi tay kéo chăn của Nhiếp Xuyên xuống dưới mũi cậu.

"Đi ngủ đừng cho trùm chăn kín mặt.

Thiếu oxy dễ bị ngốc đấy."

"Biết rồi."

Tôi vốn đã ngốc sẵn rồi, không ngốc hơn được nữa đâu.

Nhiếp Xuyên hối hận, lúc Chu Bân chuyển đi tại sao không ghi âm lại tất cả những lời an ủi khi cậu thất tình lại, giờ cậu chỉ cần mở lên nghe đi nghe lại mấy lần là tốt rồi.

Cậu cảm thấy người mà Reese nhắc đến kia giống như một quả bom nổ chậm.

Chờ đến khi người đó xuất hiện, tất cả sự chú ý của Reese dành cho cậu bây giờ sẽ nổ bùm một cái, tan tác không còn gì nữa.

Cậu thật sự muốn nói cho Chu Bân nghe tất cả những điều này, nhưng Reese không giống như bất cứ cô gái nào mà cậu từng thích trước đây.

Anh ta là bạn cùng phòng của cậu, là đồng đội của cậu, còn có cùng một giới tính với cậu.

Mấy tuần sau, huấn luyện viên Gordon sắp xếp thêm vài trận đấu tập nữa, đồng thời cố tình tách Nhiếp Xuyên và Reese ra, hiệp đầu tiên để Reese lên sân, hiệp sau thì đổi lại thành Nhiếp Xuyên.

Mà biểu hiện xuất sắc của Nhiếp Xuyên cũng khiến cậu có chút danh tiếng trong khu vực, trở thành tâm điểm chú ý của các đội bóng rổ trường khác.

Lúc Nhiếp Xuyên đang gắng sức chạy trên sân bóng, hết lần này đến lần khác tạo cơ hội ghi bàn cho đồng đội, ở ghế dự bị Carlo nghiêng đầu nói với Reese đang ngồi bên cạnh: "Này, ông có thấy dạo này Allen ăn sô cô la đặc biệt nhiều không?"

"Vậy sao?"

Trên mặt Reese không có biểu tình gì, chỉ khoanh tay, tầm mắt trước sau đều nhìn theo thân ảnh Nhiếp Xuyên.

"Phản ứng của ông có mỗi 'Vậy sao' thế thôi à?

Vừa nãy lúc ông ở trên sân, cậu ấy ngồi ở đây ăn sô cô la không ngừng mồm đó!"

Carlo mở ba lô của Nhiếp Xuyên ra, bên trong là một tấm giấy bạc gói kẹo.

Anh ta vuốt phẳng tấm giấy bạc ra, giơ lên trước mặt Reese: "Ông thấy chưa?

Một thanh sô cô la to từng này!

Cậu ấy gặm phát hết luôn!

Ông nói liệu cậu ấy có phát phì ra không!"

"Lấy lượng vận động của cậu ấy thì không béo được đâu."

Reese trả lời.

"Được rồi...

Nhưng mà, ông có phát hiện ra không, Allen từ nãy giờ cứ luôn lấy lưỡi đẩy đẩy trong miệng?

Có phải bị sô cô la mắc vào răng rồi không?"

Vừa lúc đó, Nhiếp Xuyên chuyền bóng sang cho Ewing, Ewing ghi điểm, mà má phải Nhiếp Xuyên có hơi phình ra, cậu đang đẩy lưỡi liếm chỗ đó.

"Reese, đúng là Allen có hơi phân tâm."

Huấn luyện viên Goordon cũng lên tiếng.

"Em biết, trở về em sẽ hỏi cậu ấy xem là có chuyện gì."

Trận đấu tập kết thúc, Nhiếp Xuyên mặt mày hớn hở cùng Lily tán gẫu.

Hình như Lily nói gì đó, cậu liền bật cười rất vui vẻ.

Carlo gãi gãi cằm: "Ầy, vốn đóa hoa Lily xinh đẹp là mục tiêu của tôi, nhưng nếu Allen thích cô ấy, tôi cũng đành nhịn đau cắt thịt vậy!"

Ewing nghe mà mắt trợn ngược lên trời: "Không phải là ông theo đuổi Lily, rồi bị cô ấy lấy lý do ông quá lăng nhăng để từ chối à?"

"Vậy hôm nay chúng ta đi tiệm đồ ngọt lần trước nói nhé?"

Lily hỏi Nhiếp Xuyên.

"Được!

Cùng đi đi!"

Tuy là Reese nói tiệm đồ ngọt kia rất đắt đỏ, nhưng Nhiếp Xuyên đã lên mạng khảo sát giá một lượt rồi.

Giờ cậu đã góp được đủ tiền, có thể đi ăn thử một bữa!

Không biết Reese đi đến phía sau Nhiếp Xuyên từ bao giờ, ngón tay móc lấy cổ áo cậu: "Cậu không đi được."

Nhiếp Xuyên vừa nghe thấy là giọng của Reese, tim lại như bị nhéo một cái.

"Há, sao tôi lại không thể đi?

Chẳng lẽ vẫn còn huấn luyện gì nữa à?"

Mặt Nhiếp Xuyên nhăn nhúm hết cả lại.

"Há miệng."

Biểu cảm trên mặt Reese có chút lạnh.

Lúc này, Nhiếp Xuyên chợt phát hiện, hình như mỗi lần cậu nói chuyện với Lily, Reese đều sẽ rất nhanh xuất hiện.

Hơn nữa sắc mặt nhìn cũng không tốt chút nào.

Thực sự giống như đang ghen vì cậu đứng với Lily vậy.

Nhưng Nhiếp Xuyên biết rất rõ...

Đây là chuyện không thể.

"Ghen tị" là thứ cảm xúc hoàn toàn không thuộc về người như Reese.

Nhiếp Xuyên phát hiện cậu không thể theo kịp logic của đối phương.

Reese trực tiếp duỗi tay, bóp hai má Nhiếp Xuyên bắt cậu phải mở miệng.

"Làm cái gì vậy...

Anh làm tôi đau..."

Reese nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào phía hàm bên phải của Nhiếp Xuyên, sau đó quay sang nói với Lily: "Cậu ta bị sâu răng, không thể ăn đồ ngọt được.

Buổi chiều tôi muốn dẫn cậu ta đi khám nha sĩ."

"Ồ...

Là vậy à..."

Trong phút chốc Lily cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

"Tôi không phải bị sâu răng!

Chỉ là lợi tôi hơi sưng lên chút thôi!"

Nhiếp Xuyên muốn điên rồi, sao Reese có thể nói với Lily là cậu bị sâu răng chứ!

Chuyện này mất mặt chết được!

"Lợi cậu bị sưng là do sâu răng, dây thần kinh ở đó bị thương tổn.

Không đi nhổ đi, cậu muốn giữ lại muôi bọ à?"

Reese nhăn mày lại, Nhiếp Xuyên đột nhiên trở nên yếu thế.

"Có phải buổi tối cậu lén lút ngậm sô cô la đi ngủ không?"

Reese lại hỏi.

Nhiếp Xuyên lùi về phía sau một bước, dùng ánh mắt ra hiệu cho Reese đừng ở trước mặt Lily nói về cái vấn đề sâu răng này nữa.

"Ha ha...

Làm gì có chuyện đó..."

Sự thực là cậu giấu sô cô la trong vỏ gối đầu.

Ngậm sô cô la rồi, cậu sẽ không nghĩ đến Reese đang ngủ ở giường bên cạnh nữa.

Nếu không, nghe thấy tiếng hít thở của Reese, cậu căn bản không tài nào ngủ được.

Hương vị của sô cô la có thể giúp cậu phân tán sự chú ý.

"Vậy tại sao răng của cậu lại bị sâu được?"

Reese tiếp tục gây áp lực với Nhiếp Xuyên.

"Xế chiều tôi sẽ đi khám bác sĩ."

Mặt Nhiếp Xuyên nhăn hết cả lại.

Khám nha sĩ đắt lắm...

Reese quay sang phía Lily, gật đầu với cô rồi nói: "Ngại quá, nhưng mà huấn luyện viên cũng phát hiện trong lúc đấu tập cấu ấy mất tập trung.

Tuần sau là bắt đầu tập huấn cho giải sinh viên toàn quốc rồi, cho nên chuyện răng sâu của cậu ấy phải giải quyết sớm một chút."

"A, tôi hiểu mà!

Allen, cậu vẫn nên nhanh đi khám bác sĩ đi!

Sâu răng mà không xử lý nhanh, buổi tối sẽ đau lắm, không ngủ được đâu.

Không đi ăn đồ ngọt được, thì lần sau chúng ta hẹn nhau đi ăn món khác cũng được mà."

"Ừ, xin lỗi nhé!"

Nhiếp Xuyên chắp hai tay trước ngực, thực sự thấy có lỗi với Lily kinh khủng.

"Không sao, chúng ta có nhiều thời gian mà."

Nhìn bóng lưng Lily rời đi, Nhiếp Xuyên lộ ra vẻ mặt chán nản.

Còn chưa biết lần hẹn sau là khi nào, tiền của cậu đã phải cống nạp hết cho nha sĩ rồi...

Nhiếp Xuyên quay người lại, thì thấy Reese đang khoanh tay nhìn mình chằm chằm.

Cậu bị ánh mắt của Reese đè ép cho không ngẩng đầu lên được.

Reese vẫn luôn theo dõi chuyện đánh răng của Nhiếp Xuyên, không ngờ cuối cùng vẫn là dã tràng xe cát.

Sau khi buổi tập kết thúc, Reese lái xe đưa Nhiếp Xuyên đến phòng khám nha khoa gần nhất.

Trên đường đi, Nhiếp Xuyên cứ thấp thỏm không yên.

Cậu nhớ hồi bé lúc đi nhổ răng, cậu đau đến mức mấy ngày liền cũng không ăn được thịt kho tàu, kẹo sữa thỏ trắng yêu quý cũng bị mẹ cho trẻ con nhà hàng xóm hết.

"Chắc là tôi ăn đồ nướng, ướp gia vị cay quá nên lợi mới bị sưng thôi..."

Nhiếp Xuyên tự an ủi mình như vậy.

Reese vẫn phớt lờ cậu, sắc mặt lạnh như băng.

Reese đang tức giận, Nhiếp Xuyên đã nhận ra rồi.

Nhưng cậu chẳng biết là thế nào, không cần biết là ai, người ta chăm chỉ nhắc cậu đánh răng sáng tối hai lượt như vậy mà cậu lại giấu sô cô la trên giường, đối phương không giận đến tím người mới là lạ...

Xe dừng lại trước phòng khám của một nha sĩ.

Reese dẫn Nhiếp Xuyên đi vào đăng ký, lúc chờ đến lượt vào khám, Nhiếp Xuyên mới phát hiện, bên trong hầu hết đều mà các mẹ dẫn theo con nhỏ tới.

Nhỏ thì độ ba, bốn tuổi, đang gào khóc được mẹ ôm trong lòng dỗ dành.

Lớn hơn một chút thì cũng chỉ tầm mười mấy tuổi.

Lúc Nhiếp Xuyên và Reese ngồi xuống ghế chờ, tức thì thu hút hết sự chú ý của mọi người xung quanh.

Một đứa nhỏ ôm cổ mẹ ngó đầu nhìn Nhiếp Xuyên: "Mẹ, anh kia cũng bị sâu răng ạ?"

Mẹ của đứa nhỏ không trả lời, chỉ kéo đứa nhỏ ngồi ngay ngắn lại.

"Không phải chỉ có trẻ em mới bị sâu răng ạ?"

Nhiếp Xuyên cúi đầu, thực sự cảm thấy xấu hổ muốn chết.

Reese vẫn không nói tiếng nào.

Đợi hơn một tiếng, rốt cuộc cũng đến lượt Nhiếp Xuyên vào khám.

Vị bác sĩ này là một người đàn ông trung niên, cỡ độ bốn mấy tuổi, lúc ông nhìn thấy Nhiếp Xuyên thì cười rất thân thiện, bảo cậu ngồi xuống ghế, há miệng cho ông kiểm tra.

"Chiếc răng này bị sâu rồi, tôi đề nghị nhổ nó đi.

Bình thường nhớ phải chú ý vệ sinh sạch sẽ răng miệng, tuyệt đối không ăn đồ ngọt xong đi ngủ luôn."

Nhiếp Xuyên muốn khóc thét, phải nhổ đi thật à?

Cái răng đó đã ở cùng cậu mười mấy năm rồi đó, lần này cậu mất nó thật hả?

"Cậu ấy không phải ăn đồ ngọt xong đi ngủ, mà là ngậm sô cô la rồi ngủ."

Reese ở bên cạnh nhàn nhạt đáp lại lời của bác sĩ.

"Hả?

Tại sao lại ngậm sô cô la để ngủ?

Cậu có phải gặp chuyện gì áp lực quá lớn không, hay là có chuyện gì không vui?

Nghe nói ăn đồ ngọt có thể khiến người ta vui vẻ hơn cũng có tác dụng giải tỏa áp lực, có phải vì thế mà cậu ngậm sô cô la ngủ không?"

Vị nha sĩ nửa đùa nửa thật nói.

Nhiếp Xuyên thì sợ ngây người, ông chú này là bác sĩ nha khoa hay là bác sĩ tâm lý vậy trời?

Đúng là gần đây áp lực của cậu có hơi lớn thật!

Bởi vì nghe Reese miêu tả lại nụ hôn đầu của anh ta xong, cậu không thể nhịn được nghĩ đến chuyện một ngày nào đó, Reese sẽ gặp lại người kia, sau đó anh ta sẽ giống như Chu Bân, chuyển ra khỏi ký túc xá!

Tuy là nghĩ thế thì rất ngu, nhưng trong lòng Nhiếp Xuyên rõ ràng, cho dù cái người kia không xuất hiện, bọn họ vẫn sẽ có một ngày phải tách ra.

Một khi tốt nghiệp đại học, hai người họ sẽ đường ai nấy đi?

Nhiếp Xuyên đồng ý nhổ cái răng kia đi, cảm giác sưng trướng khi tiêm thuốc gây tê cũng không dễ chịu là mấy, nhưng rất nhanh chiếc răng kia đã được nhổ xuống, ném lên trên khay.

Nhiếp Xuyên ngồi dậy, nhìn cái răng trân trối, thật sự bị nhổ mất rồi...

Cuối cùng lúc ra khỏi phòng khám, nửa bên mặt của Nhiếp Xuyên hơi sưng lên.

Hai người quay lại trên xe, lúc Reese khởi động máy, hai tay nắm lên vô lăng, thì lại đột nhiên mở miệng hỏi: "Cậu ngậm sô cô la đi ngủ, thật sự là vì căng thẳng à?"

Nhiếp Xuyên ngẩn ra, không nghĩ Reese vậy mà lại để lời mà bác sĩ nha khoa kia thuận miệng nói ra ở trong lòng?

Thấy Nhiếp Xuyên không trả lời, Reese lại hỏi: "Cậu cảm thấy căng thẳng áp lực vì tôi à?"

Nhiếp Xuyên khẽ run lên, chẳng lẽ Reese phát hiện ra cái gì rồi?

"Là bình thường tôi đối với cậu quá nghiêm khắc, hay là thực ra cậu vẫn luôn không muốn ở cùng một phòng với tôi?"

Câu hỏi của Reese giống như kim, đâm vào trong lòng Nhiếp Xuyên, cậu không chút nghĩ ngợi đã nói: "Là vì sợ phải cùng anh tách ra nên mới thấy áp lực!"

Nói xong câu đó, Nhiếp Xuyên chỉ hận không thể cắn đứt lưỡi mình rồi nuốt luôn vào trong bụng!

Cậu đang nói bậy bạ cái gì vậy trời!

Nếu Reese hỏi tại sao cậu lại nghĩ như vậy, thì cậu biết trả lời kiểu gì?

Bọn họ chỉ là bạn cùng phòng ký túc xá thôi, tách ra không phải là chuyện sớm muộn à?

"Tại sao cậu lại nghĩ là chúng ta sẽ tách ra?"

Reese quay mặt sang, lông mày hơi nhíu lại.

"Bởi vì...

Bởi vì chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ tốt nghiệp.

Nếu may mắn, tôi sẽ làm việc cho một công ty có liên quan đến kỹ thuật công nghệ thông tin, còn anh...

Hoặc là sẽ chơi cho NBA, hoặc là sẽ ở lại trường tiếp tục đào tạo chuyên sâu..."

Nhiếp Xuyên cúi đầu nói.

May mà Reese hỏi là "Tại sao cậu lại nghĩ chúng ta sẽ tách ra", mà không phải là "Sao cậu lại nghĩ về vấn đề này".

_________________________

[1] Ớt Jalapeno được đặt theo tên của thị trấn Xalapa, Mexico, nơi đầu tiên trồng chúng.

Đây là một trong những giống ớt phổ biến ở Mexico bởi vì vị cay nóng của nó, vỏ dày ít hạt và hạt dễ tách rời.

Ớt Jalapeno có màu xanh lục khi thu hoạch và sẽ chuyển màu đỏ nếu để lâu không sử dụng khiến ớt chín.

Ớt Jalapeno khi được hun khói và sấy khô thì được gọi là ớt Chipotle.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 61. Huấn luyện tập trung bắt đầu


23/07/2021

Edit: Nhật Nhật

...

"Nếu sau khi tốt nghiệp, tôi thi đấu cho NBA, tại sao cậu không thể cùng đi?"

Reese hỏi.

Nhiếp Xuyên choáng luôn, sau đó nở một nụ cười bất lực: "Lấy trình độ này của tôi...

Làm gì có chuyện được chơi cho NBA?

Căn bản là sẽ không có đội bóng nào để mắt đến tôi cả!"

Tuy là giải sinh viên toàn quốc NCAA là cái nôi đào tạo ra lớp cầu thủ trẻ cho NBA, nhưng mà phải thực sự có tài năng xuất chúng mới được, nếu không đừng có mơ được đặt chân vào đó.

"Nếu thật sự có đội bóng gửi lời mời cho cậu thì sao?

Cậu có đi không?"

"Hả?"

Nhiếp Xuyên ngây người, cậu thực sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Có thể chơi trong giải bóng rổ của NCAA đã là vượt ngoài dự liệu của cậu rồi, còn NBA...

Thật sự là nghĩ cũng không dám nghĩ nữa.

"Như vậy đi, nếu chúng ra đều được đội bóng rổ NBA nhìn trúng, vậy cậu chọn đội nào, tôi sẽ đi đội đó cùng cậu."

Nghe Reese nói xong Nhiếp Xuyên chết máy luôn.

Cái gì mà "Cậu chọn đội nào, tôi sẽ đi đội đó cùng cậu"?

Nói nghe cứ như gả cho gà theo gà, gả cho chó theo chó vậy!

"Nhưng mà cũng có thể là không có đội nào nhìn trúng tôi hết!"

Nhiếp Xuyên bắt đầu thấy lo lắng.

"Nếu chúng ta cùng chơi bóng rổ cho đến khi tốt nghiệp mà không có đội nào để mắt đến như lời cậu nói, vậy chúng ta cùng đi tìm việc làm là được rồi."

"Này, ý anh nói là không có đội bóng nào vừa mắt tôi hay là không có đội nào vừa mắt anh thế hả?"

Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy tư duy logic của Reese hơi có vấn đề.

Hay là nói tư duy logic của học sinh xuất sắc, loại học dốt như cậu không bao giờ thể hiểu nổi?

"Tôi nói là cậu.

Tiếng vỗ tay tán thưởng và vinh quang khi chơi bóng rổ đối với tôi, không có ý nghĩa lớn như vậy.

Cho dù không phải là ngôi sao bóng rổ NBA, tôi cũng tự tin là mình có thể cho bản thân một cuộc sống thoải mái.

Nhưng, chơi bóng cùng ai thì lại rất quan trọng."

Reese đánh xe ra ngoài.

Nhiếp Xuyên vẫn còn đắm chìm trong câu nói kia, thật lâu cũng không thể bình tĩnh lại được.

Cho nên, đối với anh tôi cũng là một người rất quan trọng, có đúng không?

Cho nên, tôi có thể tiếp tục những ảo tưởng của mình?

Cho dù đây chỉ là lời nói động viên anh dành cho tôi, tôi cũng có thể nghĩ là, so với bóng rổ, tôi vẫn quan trọng với anh hơn, đúng không?

Mắt Nhiếp Xuyên lại bắt đầu nóng lên, cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên rất sợ Reese sẽ phát hiện ra những suy nghĩ nhỏ nhen trong lòng mình.

"Này, Reese, anh có từng thật sự thích một ai đó không, rất thích, cực thích ấy?

Lúc xe dừng đèn đỏ, Nhiếp Xuyên dùng tiếng Trung hỏi.

Không biết tại sao, cậu rất muốn thảo luận về đề tài này với Reese, nhưng lại không muốn cẩn thận chú ý ngôn từ để che dấu tâm tư của mình, cho nên Nhiếp Xuyên chọn dùng ngôn ngữ mà cậu am hiểu nhất.

"Tôi chỉ từng thích có một người, có nên không có kiểu so sánh "Rất thích" hay "Cực thích" đó."

Reese cũng trả lời Nhiếp Xuyên bằng tiếng Trung.

"Ừm, nhưng tôi có."

"Ồ, vậy làm thế nào để cậu xác định mình "Cực thích" một người?

Reese hỏi ngược lại.

"Anh ấy khác với tất cả những người khác.

Khi tôi thích anh ấy, hơi thở của anh ấy, thậm chí là đầu ngón tay anh ấy không cẩn thận chạm vào tôi một cái thôi, tôi đều sẽ ở trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại nhớ về nó.

Hơn nữa, tôi vĩnh viễn không thể mở miệng thổ lộ...

Bởi vì tôi tuyệt đối không thể thất bại."

Nhiếp Xuyên vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Cậu có biết chỉ số thông minh của mình không được cao lắm không?"

Reese hỏi lại.

"So với anh, người có IQ gọi là cao rất ít."

Nhiếp Xuyên ủ rũ trả lời.

"Ý của tôi là, những kẻ ngốc thường không tự tìm phiền não cho mình, cũng không đa sầu đa cảm như vậy.

Cậu chỉ cần làm một kẻ ngốc vui vẻ là được rồi.

Cho dù thích một ai, cho dù đó là người không thể như thế nào, trước khi kết cục tới, cậu cũng cứ làm một kẻ ngốc hạnh phúc đi."

Reese duỗi tay lại, xoa xoa sau gáy Nhiếp Xuyên.

Tay anh luôn rất mạnh mẽ hữu lực, nhưng động tác lần này lại vô cùng nhẹ nhàng.

Xong thật rồi, tôi càng thích anh hơn rồi...

Làm sao bây giờ?

Về đến phòng ký túc xá, lợi Nhiếp Xuyên vẫn hơi sưng, hiệu quả của thuốc tê cũng hết, cậu đau quá, mặt mũi nhăn hết lại như quả táo tàu.

"Tôi chơi game với cậu.

Chơi game cậu sẽ không nhớ tới cơn đau nữa."

Nghe Reese nói vậy, Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy vô cùng cảm động.

Nhưng buồn một nỗi, đường mạng trong khu ký túc xá đang bảo trì, bọn họ không chơi game online được.

"Xem ra Thượng Đế cũng muốn cậu nhớ kỹ đau đớn này."

Reese nói vậy.

Sau đó ngồi xuống trước bàn tiếp tục làm luận chứng cho đề toán của mình.

Nhiếp Xuyên vừa bụm mặt vừa nhìn bóng lưng Reese: "Vậy anh nói chuyện với tôi một tí đi, như vậy tôi cũng không nhớ đến đau nữa.

"Được rồi, cậu muốn nói cái gì?"

Reese vẫn tiếp tục giải đề.

Nhiếp Xuyên không tin là Reese có thể một lúc làm hai việc: "Từ hồi bé anh đã mơ trở thành nhà toán học rồi à?"

"Tôi không có ước mơ gì hết, nhưng ba tôi nghĩ tôi rất thích hợp để trở thành một luật sư.

Nếu tôi chăm chỉ học pháp luật, có thể đi lên con đường mà ba tôi đã trải sẵn.

Ông ấy cảm thấy tôi sẽ trở thành niềm kiêu ngạo của mình."

"Ừm...

Anh độc mồm độc miệng như vậy, rất thích hợp làm luật sư, hơn nữa anh còn có suy nghĩ, tư duy logic rõ ràng nữa."

Nhiếp Xuyên bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Reese mặc vest, khuôn mặt lạnh te đứng trên toà, một phát moi hết lỗ thủng trong lời bào chữa của đối phương ra, đập tan từng cái một, dùng ưu thế áp đảo chiến thắng.

"Nhưng tôi lựa chọn học toán.

Năm đầu tiên, ông ấy hầu như không thèm nói chuyện với tôi.

Sau đó, một hôm, chúng tôi chạm mặt trong tang lễ của ông ngoại, ông ấy hỏi tôi tại sao không muốn tiến vào giới tư pháp.

Tôi nói cho ông ấy biết, bởi vì quan hệ giữa người với người thay đổi quá nhiều, không đơn thuần như toán học.

Mà biến chuyển trong quan hệ giữa người với người trước sau gì cũng không chạy thoát hai từ 'Lợi ích', không giống như toán học, có vô số khả năng sẽ xảy ra.

Sau đó không hiểu sao ông ấy nghĩ thông, tuy là không mấy để ý đến chuyện của tôi, nhưng không đến nỗi không nói với nhau câu nào."

"Được rồi...

Người làm ba ai cũng vậy hết.

Ba tôi cũng hi vọng tôi học kinh doanh hoặc là kế toán gì đó."

Nhiếp Xuyên chống đầu nói, "Bậc cha chú luôn hi vọng chúng ta đi trên con đường họ đã từng đi qua, hoặc là học tập những lĩnh vực mà họ quen thuộc, có kinh nghiệm của họ, chúng ta có thể sẽ bớt phải đi một chút đường vòng một chút."

"Cậu có thích khoa công nghệ thông tin mà mình đang học không?"

Reese hỏi.

"Thực ra tôi thích học lập trình hơn."

"À...

Cậu thích trò chơi."

"Hà hà, có lẽ cả đời này tôi sẽ không thể trở thành niềm tự hào cho ba mình.

Cho nên tôi chỉ có thể kiêu ngạo vì chính mình."

Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười.

"Phù hợp với tính cách của cậu."

"Với cả Reese này, kể cả tôi có thể chơi cho NBA hay không, nếu anh thực sự thích bóng rổ, thì không nên dễ dàng từ bỏ như vậy...

Bởi vì tôi sẽ kiêu ngạo vì anh.

Có lẽ trước kia không phải...

Ngày hôm qua cũng không phải, nhưng hôm nay, vào giờ phút này, tôi cảm thấy tương lai nhất định sẽ như vậy."

Nhiếp Xuyên chăm chú nhìn theo bóng lưng đối phương.

Nếu có một ngày, bọn họ không còn là bạn cùng phòng của nhau nữa, cũng không còn là đồng đội, thậm chí còn không phải kiểu bạn bè một tuần gặp nhau hai ba lần, Nhiếp Xuyên hi vọng sẽ có một nơi mà cậu có thể thường xuyên nhìn thấy đối phương.

Reese ngừng lại không nhập công thức vào máy tính nữa, anh nhìn chằm chằm vào màn hình một hồi lâu, mười mấy giây sau, anh tắt hết các giao diện, mở miệng nói: "Ngủ đi."

"Anh không biết cảm động là gì đúng không?"

Nhiếp Xuyên bất mãn bĩu môi, cái đoạn mà cậu vừa nói ban nãy chính là câu nói cảm động nhất mà cậu nghĩ ra được.

"Tôi nói, ngủ."

Reese xoay người lại, chọc chọc cái má bánh bao vì mới nhổ răng của Nhiếp Xuyên.

"Tôi còn chưa buồn ngủ!"

Nhiếp Xuyên gạt tay Reese ra, giờ còn chưa tới mười giờ nữa mà!

"Không có game để chơi, cũng không có sô cô la, cậu còn có thể làm gì?

Ngủ."

Reese nhắc lại lần nữa.

Nhiếp Xuyên chỉ đành xoay người, quen thói thò tay vào trong vỏ gối.

Cậu lần lần sờ sờ mới lần, tay cũng thò vào tận trong góc, sau đó lập tức gào lên: "Gì vậy trời!

Chỗ sô cô la tôi để trong gối đầu đâu hết rồi?"

Cậu trừng mắt nhìn về phía Reese, nhất định là đã bị Reese "Tịch thu" hết rồi!

"Ngủ."

Reese đã cho đôi chân dài của mình vào trong chăn.

"Sô cô là của tôi đâu?"

Nhiếp Xuyên vô cùng tức giận ngồi bật dậy, hoàn toàn không có ý định nằm xuống.

"Lập tức đi ngủ."

Trên mặt Reese không có chút biểu cảm nào, ngay cả chút áy náy vì đã lấy đi hết chỗ sô cô la của Nhiếp Xuyên cũng không có.

"Không tìm được sô cô la của mình, tôi không ngủ được!"

Nhiếp Xuyên cố chấp nói.

Đó là sô cô la Bỉ, A Mao gửi cho cậu!

Cậu mới ăn được có một nửa!

"Ăn sô cô la cậu càng không ngủ được."

Reese đáp.

"Có phải anh lấy sô cô la của tôi rồi không!"

Nhiếp Xuyên xác định, cũng khẳng định trăm phần trăm!

"Tối hôm qua không phải cậu đã ăn hết rồi à?"

Reese rốt cuộc cũng chịu quay mặt sang, ánh mắt như muốn nói "Lẽ nào cậu còn trẻ như vậy mà đã bị bệnh đãng trí tuổi già rồi"?

"A?

Là thế à?"

Nhiếp Xuyên đột nhiên có chút hoài nghi, không biết có phải mình đã nghĩ oan cho Reese rồi không.

"Đúng thế.

Mỗi ngày đi tập cậu còn mang theo để ăn, lấy đâu ra mà còn được."

Nghĩ như thế, thì hình như Reese nói cũng có lý.

"Sao tôi vẫn nhớ là còn một thanh mà nhỉ?"

"Cậu nhớ nhầm rồi.

Giấc ngủ có thể giúp cậu cao lên, còn giúp cậu khôi phục trí nhớ đấy."

"Thật à?"

"Ừ."

"Vậy tôi đi ngủ!

Ngày mai tôi muốn bên gối mình có nguyên một hộp sô cô la!"

Nhiếp Xuyên kéo chăn lên.

Reese ở đối diện tắt đèn giường đi.

Mấy hôm sau, cuối cùng thì chỗ răng bị nhổ của Nhiếp Xuyên cũng hết sưng, nhưng mỗi lần trước khi đấu tập, cậu mà muốn bóc sô cô la ăn, kiểu gì Reese cũng sẽ nhắc nhở cậu bằng tông giọng lạnh như băng: "Cậu chưa trồng lại răng đâu, sô cô la sẽ bám vào khe hở đấy, cậu chắc chắn mình muốn ăn tiếp à?"

Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy cuộc đời này không còn gì tươi đẹp nữa!

"Vậy hôm nay tập xong, anh dẫn tôi đi trồng lại răng nhé?"

"Không có thời gian."

Cảm giác thê lương ngày càng tăng...

Hai tuần cuối của tháng mười, đợt huấn luyện tập trung cho giải NCAA cuối cùng cũng mở màn.

Không chỉ có đội tuyển bóng rổ, mà đội bóng bầu dục, mà cả các sinh viên tham gia những môn thể thao khác đều tiến vào trạng thái tập luyện điên cuồng.

Hoạt động "Midnight Madness*" đến càng làm cho Nhiếp Xuyên ngạc nhiên hơn nữa.

*Kiểu tiệc hóa trang Halloween đó các cô.

Từ ngày thứ sáu trung tuần tháng mười, toàn bộ khuôn viên trường đều lâm vào trạng thái "Mất khống chế".

Trải qua hơn nửa năm chờ rồi lại chờ, sự nhiệt tình của sinh viên đã không thể đè nén được nữa.

Các đội cổ vũ của mỗi môn thể thao đều bắt đầu màn trình diễn lộng lẫy của mình, thậm chí còn đốt lửa trại trong sân trường, các sinh viên tụ lại với nhau, bắt đầu nhảy nhót.

Đội bóng rổ cuối cùng cũng bắt đầu chính thức huấn luyện.

Đội bóng rổ DK cũng mở rộng của sân bóng để những người hâm mộ có thể tới tham quan tình hình tập luyện.

Nhiếp Xuyên và Reese đến sân bóng tập hợp, lúc này mới phát hiện trên khán đài đã đầy ắp những người là người, trên mặt của họ có người vẽ huy hiệu của DK, có người thì cầm banner ghi tên cầu thủ yêu thích của mình.

Tên của Reese quá dễ kiếm, còn có Carlo và Ewing nữa.

Ngay cả Black Mount cũng có không ít fan.

Tiếng hò hét cuồng nhiệt của các cổ động viên vang vọng khắp sân bóng.

Âm nhạc vang lên, đội cổ động bắt đầu biểu diễn.

Lily nhảy dẫn đầu, thực sự rất thu hút.

Đây là lần đầu tiên Nhiếp Xuyên xem hoàn chỉnh bài biểu diễn của đội cổ động, tung người nhào lộn trên không, còn cả nhảy lộn về phía sau nữa, quả thực không kém gì vận đông viên thể thao.

"Này!

Allen, cậu có ổn không đó?"

Carlo vỗ tay cái độp ngay trước mặt Nhiếp Xuyên.

"Hả?

Cái gì..."

Nhiếp Xuyên ghé sát sang phía Carlo, ở đây quá ồn, cậu không nghe rõ Carlo nói gì.

Carlo cười ha ha hai tiếng, khoác tay lên vai Nhiếp Xuyên: "Tiếng hô hào cổ vũ này không chỉ thuộc riêng về bọn anh, mà cũng là của cậu nữa.

Ố...

Anh thấy tên của cậu kìa."

Carlo chỉ lên hàng ghế cao nhất trên khán đài, ở chỗ đó đều là du học sinh Trung Quốc, bọn họ lôi ra banner viết tên của Nhiếp Xuyên, còn đồng thay hô vang.

"Nhiếp Xuyên!

Nhiếp Xuyên!

Cố lên!

Nhiếp Xuyên!

Nhiếp Xuyên!

Cố lên!"

Nhiếp Xuyên liếc mắt một cái đã thấy được Chu Bân cùng bạn gái An Tâm của cậu ta.

Cậu thực sự không ngờ được là, người luôn tỏ ra lý trí, không mù quáng đam mê cái gì như Chu Bân lại cùng những người khác chen chúc ở đây để cổ vũ cho cậu.

Còn cả An Tâm nữa, bình thường trông cô rất nhẹ nhàng nữ tính, giờ lại hò hét cổ vũ đến đỏ cả mặt.

Bọn họ chỉ lo tiếng cổ vũ của mình không đọ lại được với những người khác, thiếu điều không vác cả loa đến nữa thôi.

Lần đầu tiên Nhiếp Xuyên cảm nhận được, cậu không chỉ mang theo hi vọng của đội bóng DK mà còn là của bạn bè và những bạn học kia nữa.

Cám ơn mọi người, tôi nhất định sẽ gắng hết sức.

Khi huấn luyện viên Gordon đi ra đến giữa sân, toàn bộ sân bóng tức thì trở nên yên tĩnh.

"Cám ơn mọi người đã dành tình cảm cho đội bóng rổ DK.

Tin tôi đi, đây nhất định sẽ là một khởi đầu rực rỡ.

Năm nay, chúng ta sẽ chứng mình, DK không phải quý tộc sa sút, mà là vị vua danh chính ngôn thuận!"

Sau hai giây yên lặng, toàn sân bóng lần thứ hai sôi trào.

Trong sự sôi sục này, đội bóng bắt đầu bài huấn luyện thường quy, bao gồm cả ném rổ và thi đấu đối kháng.

Nhiếp Xuyên cứ nghĩ trong tình cảnh này cậu sẽ không thể nào tập trung tinh thần được, nhưng khi tầm mắt của cậu đối diện với Reese, tất cả âm thanh huyên náo xung quanh như đều dừng lại.

Ngoại trừ fan hâm mộ của đội bóng, còn có một vài phòng viên thể thao và trợ lý tuyển dụng của đội bóng NBA cũng tới để tìm hiểu, tất cả cầu thủ tham gia tập luyện càng có tham vọng thể hiện bản thân hơn.

Tuy Nhiếp Xuyên biết trong đội bóng đã ngầm thừa nhận cậu là thành viên chủ lực, nhưng huấn luyện viên Gordon vẫn bày tỏ một lần nữa, ông sẽ chỉ chọn người có thực lực tốt nhất, phát huy ổn định nhất trong lúc huấn luyện.

Trong suốt buổi tập, cơ bắp của Nhiếp Xuyên đều được kéo căng.

Tập luyện xong, các đội viên lần lượt đi đến phòng nghỉ ngơi bên trong, để trợ lý huấn luyện viên giúp xoa bóp thả lỏng cơ bắp.

Đây là lần đầu tiên Nhiếp Xuyên được massage chuyên nghiệp như vậy.

"Ôi?

Sao mắt cá cậu vẫn còn mang theo khối chì vậy?"

Giọng của trợ lý huấn luyện viên tức thì hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi ngươi xung quanh.

"Ôi trời!

Allen!

Hôm nay lúc cậu chạy tới ném rổ, nhảy lên cao vậy, mà chân vẫn mang phụ trọng á!"

Chuck kinh ngạc thốt lên.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 62. Nhiếp Xuyên VS Reese


24/07/2021

Edit: Nhật Nhật

Hôm nay Hà Nội giãn cách theo chỉ thị 16 rồi nè, các chị em ngoan ngoãn làm theo chỉ thị, ở nhà đọc truyện đi ha, chứ tôi là tôi nghỉ từ lâu lắm rồi ấy, lâu đến độ quên luôn nó việc rồi 🙁(((((((((

Xí quên bắt đầu đếm ngược nào các chị em, sắp đến ngày hai em giai về chung một giường rồi!

3...

...

Nhiếp Xuyên chợt nhận ra, trong lúc tập đối kháng với cả đội mà vẫn còn mang phụ trọng trên người sẽ rất dễ khiến thành viên trong đội hiểu nhầm là cậu tự cao tự đại, coi thường trình độ của bọn họ.

Ngay lúc cậu còn đang do dự không biết nên giải thích như thế nào, Reese ở bên cạnh đã mở miệng trước: "Đây là ý của huấn luyện viên Gordon, để rèn luyện sức bền và khả năng bộc phát của cậu ấy."

Trong cách nói của Reese có chút cảm giác uy quyền, những người khác nghe xong cũng không tiện phản bác.

Nhiếp Xuyên rốt cuộc cũng có thể an tâm hưởng thụ xoa bóp thả lỏng của trợ lý huấn luyện viên.

So với hồi mới gia nhập đội bóng, động tác giả của Nhiếp Xuyên bây giờ càng trở nên tự nhiên hơn, nhịp điệu khi biến hướng cũng càng thêm bất ngờ nhanh chóng, lúc đối mặt với Reese cũng không có chút sợ hãi nào, hơn nữa còn rất bền bỉ.

Mấy trợ lý huấn luyện viên khác cũng sẽ ở bên cạnh xem họ tập luyện sau đó thảo luận với huấn luyện viên chính về biểu hiện của từng người.

"Tôi còn lo là Connor rời đi rồi thực lực tổng thể của cả đội sẽ giảm xuống, không ngờ Allen có thể thay thế được vị trí của Connor!"

"Thay thế?

Tôi cho là Allen đã đạt tới trình độ mà ngay cả Connor cũng không đuổi kịp."

Huấn luyện viên Gordon cười, sờ sờ cằm.

"Ý anh là trình độ nào?"

Trợ lý không hiểu hỏi lại.

"Các cậu cảm thấy trong các thành viên chủ lực của đội, Carlo, Black Mount, cả Ewing nữa, trong số họ ai là người có xác suất ghi được điểm lớn nhất khi đấu một chọi một với Reese?"

Mấy người trợ lý huấn luyện viên suy nghĩ một hồi.

"Mặc dù khả năng ghi điểm từ xa của Ewing trong đội là mạnh nhất, nhưng thực lực của Reese cũng không tồi, chỉ là đa số thời điểm cậu ấy đều cắt thẳng vào trong khu vực cấm địa.

Đánh giá theo tình hình tập luyện mấy ngày vừa rồi, khả năng kiểm soát bóng của Ewing đã được tăng cường rất nhiều, đây cũng là yếu tố giúp cậu ấy có thể cạnh tranh danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất của năm nay.

Nhưng mà...

Đối đầu trực diện với Reese, căn cứ vào số liệu thống kê trong lúc tập, xác suất thành công của cậu ấy chỉ có khoảng mười hai phần trăm, quá thấp."

Một trợ lý huấn luyện viên khác bắt đầu phân tích về Black Mount: "Khả năng phòng thủ dưới giỏ cùng khả năng khống chế bảng của Black Mount là số một ở trong đội, nhưng vị trí của cậu ấy quá thấp, năng lực đánh đơn cũng không có vấn đề gì đáng nói, nhưng còn Reese... sức bật của Reese luôn nằm trong top đầu, trong các tình huống tiến công nhanh luôn có những pha di chuyển nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Nếu bỏ qua chuyện hợp tác đồng đội, Black Mount muốn cản phá Reese, độ khó quá lớn."

"Trong số họ nếu nói về khả năng tấn công và phòng ngự tổng thể thì trình độ của Carlo vẫn là cân bằng nhất.

Trong nửa hiệp cuối cùng, khi Carlo đấu với Reese, Carlo ghi được mười hai điểm, Reese ghi được mười lăm điểm, Reese hơn một chút.

Nhưng đây chỉ là dữ liệu ghi lại trong có hai mươi phút, nếu thời gian được kéo dài, chênh lệch giữa hai người sẽ càng lớn hơn."

"Vậy Reese với Allen thì sao?"

Huấn luyện viên Gordon hỏi.

"Tạm thời chưa có thống kê.

Nhưng Allen chơi ở vị tri hỗ trợ...

Muốn đối đầu với Reese, nhất định phải sắc bén hơn nữa."

"Vậy chúng ta thống kê lại một chút."

Huấn luyện viên Gordon cười, vỗ tay một cái rồi cao giọng nói, "Trận đấu này tạm dừng, điều chỉnh đội hình hai bên!"

"Hả?

Lại điều chỉnh đội hình nữa à?"

Carlo cực kỳ không hài lòng, bởi vì Nhiếp Xuyên vừa mới chuyền bóng cho anh ta xong, anh ta đã chuẩn bị vượt qua được Black Mount để ghi điểm rồi!

"Phải kiên nhẫn, Carlo, cần cho các đồng đội của mình có nhiều cơ hội tập luyện hơn nữa chứ."

Huấn luyện viên Gordon cười nói.

Carlo nhìn thoáng qua mấy trợ lý huấn luyện viên đang cầm Ipad xem video bên cạnh, bĩu môi bĩu mỏ: "Rõ ràng là lại muốn thu thập số liệu quỷ quái gì đó mà?"

"Ngoại trừ việc chăm chỉ nỗ lực ra, thì việc điều chỉnh đội hình một cách khoa học, để mỗi cầu thủ đều có thể phát huy được hết năng lực của mình cũng rất quan trọng."

Huấn luyện viên Gordon xoay người lại, gọi mấy cái tên, trong đó có cả Chuck và Peter, sau đó đổi Carlo và Ewing cùng tổ với Nhiếp Xuyên ra.

Carlo nhăn mặt, Ewing xoay xoay cổ tay, đẩy lưng Carlo một cái: "Đi thôi, đồ ngốc."

"Tôi ngốc lúc nào?

Có cái người ngày nào cũng nhai kẹo cao su như ông mới ngốc ý!"

Ewing trực tiếp túm cổ áo Carlo, lôi người ra ngoài, nhỏ giọng nói: "Huấn luyện viên muốn biết khi Allen đối mặt với đối thủ như Reese, cậu ấy có khả năng ghi điểm hay không."

Carlo phản ứng lại, quay đầu nhìn Nhiếp Xuyên một cái.

Mấy ngày nay, Nhiếp Xuyên chỉ cần dừng lại một cái là sẽ thè lưỡi liếm chỗ răng bị nhổ chưa trồng lại, biểu tình trên mặt có chút khổ não, cũng có chút buồn cười.

Peter và Chuck thay thế Carlo và Ewing trở thành động đội của Nhiếp Xuyên.

Nhìn những thành viên đang tập đấu đối kháng trong sân, đội trắng ngoại trừ Nhiếp Xuyên, đội đỏ ngoại trừ Reese thì không còn thành viên chủ lực nào khác nữa.

"Tập trung!

Tập trung!

Dốc hết sức mình!"

Giọng của huấn luyện viên Gordon rất vang, mang theo cảm giác uy hiếp, ông dùng sức vỗ tay một cái, "Trận đấu tiếp tục!"

Chuck nhận được bóng do Peter chuyền tới, đang chuẩn bị thực hiện một cú ném xa, Nhiếp Xuyên chạy tới tiếp ứng hét to một tiếng: "Cẩn thận!"

Chỉ nghe "Rầm ——" một tiếng, Reese đã nhảy lên thật cao, mạnh mẽ chém bóng xuống.

Không tới một giây đồng hồ, Reese đã dẫn bóng vượt qua hai đội viên đang phòng thủ, Nhiếp Xuyên chạy theo sau.

Tầm mắt Reese lướt qua Nhiếp Xuyên, rồi đột ngột tăng tốc, Nhiếp Xuyên cũng tăng tốc.

Nhiếp Xuyên biết, Reese chạy nhanh như vậy, chắc chắn lát nữa sẽ dừng lại đột ngột để cắt đuôi cậu.

Quả nhiên không ngoài dự liệu của Nhiếp Xuyên, lúc Reese sắp chạy tới vạch ba điểm, thì đột ngột dừng lại, trong nháy mắt thay đổi phương hướng, tiếng giày bóng rổ ma sát với mặt sàn vang lên thanh âm chói tai.

Tất cả mọi người đều nghĩ Reese đã cắt đuôi được Nhiếp Xuyên, nhưng không ngờ là trong nháy mắt Nhiếp Xuyên đã hạ thấp trọng tâm, cùng dừng, cùng chuyển hướng theo hướng Reese chạy, lần thứ hai chắn trước mặt anh.

Nhóm trợ lý huấn luyện viên sợ ngây người.

"Cái này...

Giống như đang đấu với chính mình trong gương vậy..."

Mà lúc này, tất cả sự chú ý của Nhiếp Xuyên đều đặt trên sân bóng, cậu không để ý mọi người bên ngoài bình luận đánh giá như thế nào, trong lòng chỉ có duy nhất niềm quyết tâm không để Reese vượt qua.

Ánh mắt của Reese rất lạnh, mang theo cảm giác ngột ngạt.

Reese nhìn thẳng vào Nhiếp Xuyên, đôi mắt hơi híp lại, sau đó đột nhiên dẫn bóng tăng tốc, chuyển hướng một bên sau đó liên tục thực hiện hai, ba động tác giả khiến người ta không kịp cả nhìn, mắt thấy anh đã chuẩn bị vượt qua được Nhiếp Xuyên rồi, thì cậu lại bước một bước dài, chắn được mặt Reese.

Cùng lúc đó, trong chớp mắt khi Reese giơ tay nhồi bóng, Nhiếp Xuyên mạnh mẽ cắt ngang: "Peter ——"

Peter chạy tới tiếp ứng, đón quả bóng vừa bị Nhiếp Xuyên đập ra mang đi, chạy thẳng về phần sân của đội đỏ.

Sau hai giây yên tĩnh, khán giả bên ngoài sân bắt đầu sôi trào.

"Nhanh!

Nhanh đón bóng!"

"Quả này nhất định phải ghi điểm!"

Pha phòng ngự phá bóng vừa rồi của Nhiếp Xuyên hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.

Hầu hết những đội viên này đều đã được trải nghiệm khả năng cắt bóng của Reese, cái cảm giác không thể kháng cự đó, giống như tương lai tươi sáng đã ngay phía trước mắt mà lại bị người ta đóng sập cửa vào mặt, lần này đã được Nhiếp Xuyên bù đắp lại.

Reese nhanh chóng quay về phòng thủ, Nhiếp Xuyên lại kèm sát bên cạnh anh, khả năng bứt phá của Reese cao hơn Nhiếp Xuyên, trong nháy mắt đã đuổi tới phía sau Peter.

"Peter ——" Nhiếp Xuyên cao giọng nhắc, nhưng dĩ nhiên vẫn chậm một bước.

Reese nhảy bật lên, Peter đang định ném rổ lập tức bị phá bóng.

Bóng lần thứ hai quay lại trong tay Reese.

Một khi anh đã tăng tốc, sẽ rất khó để ngăn cản!

Nhiếp Xuyên cắn chặt răng, dốc hết toàn lực chạy tới trước mặt Reese, ngay trong nháy mắt khi Reese xoay người, cậu hạ thấp trọng tâm, cướp bóng mang đi.

Tấn công và phòng thủ luân phiên thay đổi quá nhanh, mấy trợ lý huấn luyện viên đều há hốc mồm, không thốt được ra lời.

Nhiếp Xuyên cướp được bóng xong vội nhanh chóng kéo giãn khoảng cách an toàn với Reese, xoay cổ tay muốn lên rổ.

Trung phong và tiền phong hàng trong của đội đỏ nhảy lên chặn lại, Reese cũng vọt tới phía sau Nhiếp Xuyên.

Tất cả mọi người đều cho là trong tình cảnh bị chặn cả bốn phương tám hướng như vậy, Nhiếp Xuyên không thể nào ghi điểm được, cho dù có chuyền bóng ra cho đồng đội cũng sẽ bị Reese cắt đứt.

Mà lúc Nhiếp Xuyên nhảy đến chỗ cao nhất, cậu lại nghiêng eo, đưa bóng từ dưới cánh tay của đối thủ vào trong giỏ.

"Ặc ——" Carlo ở ngoài sân xem mà sững sờ.

Lúc Nhiếp Xuyên tiếp đất, vì trọng tâm không ổn mà ngã bệt xuống, được Reese túm cổ tay kéo lên.

"Làm tốt lắm."

Reese ném lại một câu như vậy, sau đó lập tức quay người chạy đi.

Carlo dùng sức, điên cuồng lắc vai Ewing nói: "Ông thấy không!

Ông thấy không!

Cậu ấy thay đổi tư thế trên không kìa!

Hơn nữa còn bị ba người phòng thủ cùng một lúc!

Cho dù phòng thủ ở đó là tôi, quả kia tôi cũng thể không ngăn được!"

"Thấy rồi, thấy rồi..."

Ewing lặng lẽ đẩy tay Carlo ra.

Huấn luyện viên Gordon đút tay trong túi, khóe miệng cong lên: "Trong số các cậu có ai đoán trước được pha bóng kia không?"

"Không...

Độ khó của cú ném đó không thua kém gì pha layup ngược giữa.

Đứa bé này, thực sự nằm ngoài mong đợi của chúng tôi..."

"Hơn nữa lúc cậu ấy tấn công ghi điểm, tốc độ cùng lực đạo có cảm giác giống y như của Reese..."

Lúc này, Nhiếp Xuyên đang dẫn đội trắng thực hiện một đợt tấn công nữa, nhanh đến nỗi đội viên phụ trách phòng thủ cậu căn bản không kịp phản ứng.

"Trời ạ, khả năng tăng tốc và dừng lại của Allen biến thái dữ vậy?

Đầu gối với mắt cá chân của cậu ấy làm bằng gì thế hả trời?"

Carlo không nhịn được cảm thán.

Khi đối mặt với Reese, phản ứng của Nhiếp Xuyên hoàn toàn không giống như một người mới, mới gia nhập đội bóng được một năm.

Cậu lao về phía Reese, nhanh chóng cắt bóng về phía trái của đối phương, sau đó là một pha xoay người.

Tất cả mọi người đều nghĩ là cậu sẽ thể hiện khả năng dời trọng tâm tuyệt vời của mình, ngay cả Reese cũng dịch sang phía khác, nhưng Nhiếp Xuyên lại đột ngột xoay ngược trở lại, vượt qua Reese.

Các đồng đội bên ngoài sân lại hò reo.

"Allen khá lắm!"

"Allen, ghi điểm đi!"

Phải biết mấy người bọn họ từng bị Reese giết cho không còn manh giáp vô số lần, ngày hôm nay Nhiếp Xuyên không chỉ rửa hận cho bọn họ, mà quan trọng nhất là cậu đã lừa bóng qua Reese những hai lần!

Phá vỡ mọi kỷ lục!

Trong lòng Nhiếp Xuyên vẫn căng như dây đàn, cậu biết khoảng cách giữa mình và Reese còn chưa đủ xa!

Vẫn còn quá gần!

Nhiếp Xuyên chạy tới dưới giỏ, nhảy lên một cái, cậu đang muốn đưa bóng vào trong rổ, thì Reese bỗng nhiên lấy đà, tốc độ nhảy lên lúc đó khiến mọi người kinh ngạc không thôi.

Trên mặt của anh không có bất cứ biểu tình gì, sự sắc bén trong đáy mắt khiến Nhiếp Xuyên có cảm giác sự áp bách tăng lên gấp bội.

Tôi sẽ không để anh ngăn cản đâu!

Điểm này nhất định tôi phải đạt được!

Nhiếp Xuyên cắn chặt răng, cố giữ thăng bằng trên không, lúc tầm mắt của cậu chạm phải ánh mắt của Reese, thân thể của cậu dường như cũng bị khí thế của anh đẩy lùi.

Ngay tại khoảnh khắc đó, Nhiếp Xuyên lật cổ tay lại, cậu thu bóng về, sau đó nghiêng người muốn chuyền bóng cho Peter cừa chạy tới, nhưng cũng chính lúc đó, Reese vòng tay qua, đập lên trái bóng trong tay Nhiếp Xuyên.

Bóng bị đội đỏ cướp được, sau khi tiếp đất, Reese nhanh chóng tăng tốc, nhận bóng xông về phần sân của đội trắng.

Tốc độ của anh so với trước đó còn nhanh hơn, phải nói là như xé gió mà đi.

Nhiếp Xuyên hít sâu một hơi, vội vã chạy theo ngăn cản Reese, nhưng Reese đã nhảy lên, khi anh đạt đến điểm cao nhất, thời gian như ngừng lại, anh bước một bước, giống như đang đi bộ trên không trung vậy, mà lúc quả bóng lọt qua khung rổ, trái tim Nhiếp Xuyên cũng như muốn nổ tung ra.

Reese không bám trên khung rổ quá lâu, anh rơi xuống đất, lạnh nhạt liếc Nhiếp Xuyên một cái.

Mà với Nhiếp Xuyên, cậu thấy thời gian như đã trôi ngược về quá khứ, về cái ngày mà lần đầu tiên cậu gặp người này.

"Này, tiếp tục."

Reese chạy được hai bước, lại quay đầu lại, hất cằm ra hiệu với Nhiếp Xuyên.

Carlo giựt ống tay áo của Ewing: "Ông có thấy là sau khi chúng ta bị đổi ra ngoài sân, độ tồn tại của những người khác quá thấp không, toàn bộ sân đều bị Reese và Allen khống chế cả rồi?"

"Đúng vậy."

Ewing chăm chú dõi theo thân ảnh của Nhiếp Xuyên và Reese: "Cá tính của Allen thực ra không hề mạnh.

Cậu ấy cũng không để ý liệu người ghi điểm có phải là mình hay là không, khi chúng ta nói với Allen, cậu ấy sẽ là hậu vệ dẫn bóng của DK, cậu ấy đã hoàn thành rất tốt chức trách của mình.

Đây có lẽ là do cảm giác trách nhiệm mà Connor mang đến cho cậu ấy.

Nhưng Reese lại giống như rượu, có thể khiến Allen bốc cháy, trở nên càng sắc bén hơn."

Trận đấu đối kháng này, tấn công và phòng thủ luân phiên thay đổi, tiết tấu biến đổi nhanh đến mức khiến người ta không thể theo kịp.

Nhiếp Xuyên không chỉ một lần vượt qua Reese, mà Reese cũng không chỉ một lần vào giây phút cuối cùng khi Nhiếp Xuyên chuẩn bị ghi điểm, phá bóng của cậu.

Bọn họ giống như đang ở trên sân bóng chém giết lẫn nhau.

Khi những phút cuối cùng của hiệp đấu đến, Reese dẫn bóng lên rổ, Peter nhảy lên muốn ngăn cản, nhưng rõ ràng là đã chậm một bước, lúc này, Nhiếp Xuyên ở phía sau Reese cũng nhảy lên.

"A ——" Cú nhảy này, cậu đã dốc hết toàn lực, có thể nhìn thấy gân xanh trên trán cậu cũng căng hết cả lên.

Rõ ràng đã không kịp, nhưng cậu lại có thể suýt chút nữa chạm vào bóng, nhưng Reese vẫn mạnh mẽ đưa được bóng vào trong rổ.

"Rầm ——" một tiếng thật lớn, ngay cả khung rổ cũng rung lên dữ dội.

Hai người gần như tiếp đất cùng một lúc, Nhiếp Xuyên lảo đảo lùi về phía sau hai bước, nhìn chằm chằm về phía Reese.

Cậu không cam lòng, thực sự không cam lòng!

Cậu rõ ràng đã chạm được vào bóng rồi, nhưng lại không mạnh bằng Reese, tính ổn định khi ở trên không cũng không bằng đối phương.

Nếu đây là một trận đấu chính thức thì sao?

Nếu Reese không phải là đồng đội mà là đối thủ của cậu thì sao?

Cảm giác không cam trong lòng nhân lên gấp bội, Nhiếp Xuyên giơ tay dụi dụi mắt.

Trong lúc tất cả đều yên lặng không động tĩnh, huấn luyện viên Gordon lại vỗ tay: "Rất tốt, thực sự rất tốt!

Đây mới là thi đấu đối kháng mà tôi muốn thấy!

Để mỗi lần tập luyện đều giống như một trận đấu chính thức, các trò mới có thể bất bại trong giải đấu!"

____________________

Editor có lời muốn nói: Tui muốn nhanh nhanh làm đến chương hai anh về chung một giường ghê.

Chờ làm đến chương đó tôi sẽ nhá hàng bên chuyện mới nữa, không có om lâu quá.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 63. Thảo luận về mật khẩu


25/07/2021

Edit: Nhật Nhật

2...

...

Vì vậy, bên sân vang lên một tràng pháo tay vang dội.

"Quá đỉnh!

Allen!

Cậu thật là lợi hại!

Thế mà có thể cướp được nhiều điểm như vậy trong tay Reese!"

Carlo chạy lên, dùng sức vò vò đầu Nhiếp Xuyên

"Lợi hại chỗ nào...

Có mỗi sáu điểm..."

Bị an ủi như vậy, Nhiếp Xuyên lại thấy càng rầu hơn.

"Sáu điểm mà còn chưa đủ nữa hả?

Tôi với cậu ta làm đồng đội với nhau hơn một năm, kỷ lục ghi điểm cao nhất trong một trận của tôi cũng chỉ có sáu thôi đó.

Cậu mới đánh với cậu ta có một trận đã được sáu điểm rồi, đừng tham lam quá như vậy chứ!"

Ewing bóp bóp má Nhiếp Xuyên, "Phần thưởng cho cậu, tôi với Carlo bỏ tiền cho cậu trồng răng mới ha!"

"Cái gì?

Tôi có nói muốn trồng răng cho Allen đâu!"

Carlo vội vàng lắc đầu như trống bỏi, "Vẫn nên mua sô cô la đi!"

Trồng răng giả đắt lồi mắt, sao Ewing nghĩ ra được vậy trời!

Nhiếp Xuyên cúi đầu, trong đầu cậu vẫn đang không ngừng chiếu lại hình ảnh trận đấu đối kháng vừa rồi.

Lúc này, Reese đi tới trước mặt cậu, bàn tay đặt sau gáy Nhiếp Xuyên, ấn đầu cậu vào trong lồng ngực của mình.

Khoảnh khắc đó, Nhiếp Xuyên nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực của Reese.

"Thua tôi thôi mà, nếu cậu không cam lòng, lần sau thắng lại là được rồi.

Nếu bây giờ để cậu thắng, cậu sẽ lại lười biếng đúng không?"

Giọng Reese rất nhẹ, nhưng những người khác đều nghe mà choáng váng.

"Tôi đang nằm mơ có đúng không?

Kiểu như Reese mà cũng biết an ủi người khác à?"

Chuck lầm bầm nói.

Nghe Reese nói mà Nhiếp Xuyên không nhịn được bật cười, tất cả sự không cam lòng lúc trước đều biến thành động lực.

"Lần sau nhất định sẽ cho anh đẹp mặt."

"Cậu chắc là lần sau mình đã làm được rồi à?"

Nhiếp Xuyên giận tím người!

Lần sau nhất định tôi sẽ đánh cho anh răng rơi đầy đất!

Buổi trưa, Nhiếp Xuyên và Reese cùng đến nhà ăn của trường ăn hamburger.

Nhiếp Xuyên ăn liền một lèo hết ba cái.

Sau đó vừa dựa người vào ghế, vừa vuốt cái bụng căng phồng của mình, vô thức lại duỗi lưỡi liếm chỗ răng mới nhổ.

Reese ở đối diện nhìn cậu một cái: "Tôi đặt lịch khám răng cho cậu trước rồi, lát nữa đi trồng răng."

"Trồng răng á?

Tôi còn chưa góp đủ tiền mà!"

Nhiếp Xuyên trưng ra vẻ mặt "Biết làm sao bây giờ".

"Tôi cho cậu mượn trước."

Reese đáp lại bằng vẻ mặt "Đấy không phải là vấn đề".

"Lại phải vay à!

Giải đấu sắp bắt đầu rồi, cuối tuần còn phải luyện tập nữa, tôi không có thời gian đi tiệm pizza làm thêm trả tiền cho anh đâu!"

Nhiếp Xuyên khổ não không thôi.

Cậu chống cằm nghiêng đầu, đã bật mode máy tính, tính toán coi mai mốt làm sao để trả được nợ.

Reese cười khẽ một tiếng: "Tôi không phải đã nói cho cậu con đường tắt để hết nợ rồi à?"

"Há?

Anh nói gì cơ?

Chẳng lẽ là đi chơi cổ phiếu?

Anh có tin tức nội bộ hả?"

Reese khoanh tay chống lên bàn, nghiêng người về phía Nhiếp Xuyên, khóe miệng cong lên thành một nụ cười mang toàn ý xấu: "Dùng tay, một lần tính là mười đô.

Miệng thì tính hai mươi đô.

Hơn nữa thì một trăm đô."

Mấy cô gái ngồi cách đó không xa vốn đang lén lút ngắm Reese tức thì mặt mũi đỏ bừng, các cô không nghe rõ được là Reese nói cái gì, chỉ là lúc này vẻ mặt của anh gợi cảm đến nỗi mấy cô nàng không có can đảm nhìn thẳng vào.

Nhiếp Xuyên thì như đứng trên đồng lửa, ngồi trên đống than, Reese thì vẫn giữ nguyên tư thế kia không chút nhúc nhích.

Mấy giây trôi qua, Reese vẫn không nói một câu, chỉ nhìn chằm chằm Nhiếp Xuyên, tai Nhiếp Xuyên ù đi, nhìn nụ cười tự tin đến mức khiến người ta muốn đập cho một trận của Reese, không biết tại sao gan cậu bỗng phình ra, cậu nghiêng đầu, học theo dáng vẻ của Reese, trên mặt bày ra biểu tình xấu xa: "Sao anh không nói để tôi hôn mình một cái, một nghìn đô cũng được?"

Độ cong trên khóe môi Reese càng lớn hơn: "Cậu có gan thì hôn tôi ở đây luôn đi."

"Anh nghĩ là tôi không dám à?"

Nhiếp Xuyên nhướn nhướn mày.

"Đúng, tôi thấy cậu không dám đâu."

Reese lấy giấy ăn lau miệng, sau đó gõ bàn một cái nói, "Thu dọn khay ăn lại đi, bây giờ chúng ta đi làm răng."

Reese đứng dậy, một khắc đó, tâm trạng Nhiếp Xuyên bỗng xìu xuống.

Anh dựa và cái gì mà nghĩ tôi không dám?

Sao anh lại cảm thấy là tôi không dám?

Tôi rất muốn hôn anh.

Nếu anh không đứng dậy, tôi đã thật sự hôn lên rồi.

Nhiếp Xuyên cúi đầu, chồng khay ăn của hai người lên nhau, đưa tới khu vệ sinh, sau đó xách ba lô đuổi theo Reese.

Lên xe, lúc Reese khởi động máy, Nhiếp Xuyên vẫn cúi gằm mặt như cũ.

"Cậu đang nghĩ cái gì vậy?"

Reese thờ ơ đánh vô lăng, lái xe ra khỏi cổng trường.

"Tôi đang nghĩ, có phải anh luôn cho là mỗi lần anh nói mấy chuyện cười 18+ đó, tôi sẽ để mặc cho anh đùa giỡn hay không?

Cẩn thận có ngày tôi cho anh đẹp mặt ngay giữa chốn đông người!"

Nhiếp Xuyên không thèm nhìn vẻ mặt của Reese, trực tiếp quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ việc bên ngoài chả có cái gì đáng nhìn.

"Nếu cậu mà có bản lĩnh đó, tôi sẽ đưa tất cả tiền mặt trong ví mình cho cậu, không cần trả lại."

Reese nhìn gương chiếu hậu bên phải một chút.

Cái giọng điệu kia, cái ngữ khí kia, căn bản là không đem Nhiếp Xuyên đặt vào mắt.

"Là anh nói đấy nhé?

Đã nói là phải giữ lời!"

Nhiếp Xuyên đột nhiên nổi giận.

Nghĩ là chỉ có mình mới có thể lấy tôi ra làm trò cười sao?

Anh nghĩ mình là nam thần của trường thì muốn nói gì cũng được à?

Anh nghĩ nhìn tôi không được thông minh thì tôi sẽ không có ý đồ xấu trong lòng chắc?

Mỗi ngày trước khi đi ngủ tôi đều lấy anh ra để YY đấy!

Làm anh như vầy rồi như vầy!

"Ừ, tôi đã nói là giữ lời."

Ngay lúc Reese nghiêng mặt sang, Nhiếp Xuyên đột nhiên tiến lại, môi của cậu chạm lên môi của Reese, đầu lưỡi của cậu vừa lỗ mãng vừa vụng về đảo qua khóe môi đối phương, đụng lên răng Reese.

Reese mở to hai mắt, ngay khoảnh khắc đó, anh bỏ tay ra khỏi vô lăng, cảm giác kích động phá tan trói buộc của lý trí, anh dùng lực đẩy lưỡi lên, muốn quấn lấy đầu lưỡi ẩm áp và ẩm ướt mà Nhiếp Xuyên đưa sang, ngay trong nháy mắt lúc anh muốn kéo bả vai Nhiếp Xuyên gần lại, trước mặt có một ông cụ đang băng qua đường.

Tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, Reese nhanh chóng ngồi thẳng lại, đạp phanh xe, đánh vô lăng sang một bên.

Lốp xe ma sát với mặt đường tạo thành một âm thanh chói tai, Reese đẩy mạnh Nhiếp Xuyên, làm cậu đụng cái "Rầm ——" lên trên cửa kính.

Ông cụ lùi về phía sau hai bước mới đứng vững được.

Reese lái xe đỗ lại ven đường, bước nhanh xuống: "Ông ơi, ông không sao chứ?

Thật sự xin lỗi, có cần cháu đưa ông đến bệnh viện không?"

Ông cụ lắc lắc đầu, nghiêm túc nói: "Cậu thanh niên này, lúc lái xe không thể mất tập trung được.

Ông già rồi, chẳng mấy chốc sẽ đi gặp thượng đế, nhưng cậu hãy còn trẻ, có hiểu không?"

"Vâng, cháu sẽ nhớ kỹ.

Thật sự xin lỗi."

Reese đi lại về phía xe, mà Nhiếp Xuyên vẫn còn đang choáng váng.

Cậu gây họa rồi, đúng không?

Cậu suýt chút nữa làm hại Reese tông phải người ta!

Reese nhất định sẽ ghét cậu!

Lúc này, cửa xe lần thứ hai mở ra, Reese đi vào, Nhiếp Xuyên cảm thấy lúng túng kinh khủng.

"Xin...

Xin lỗi...

Tôi chỉ muốn đùa một chút mà thôi..."

Suýt chút nữa đã đụng phải người ta rồi, mày còn nói là "Đùa một chút", Nhiếp Xuyên, mày đang làm cái gì vậy chứ!

Mấy giây trôi qua, Reese vẫn ngồi một bên không nói lấy nửa lời.

Nhiếp Xuyên bắt đầu thấy căng thẳng, Reese càng trầm mặc, Nhiếp Xuyên lại càng căng thẳng hơn.

Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Reese, chỉ dám liếc trộm qua gương chiếu hậu.

Ngón tay Reese bấu chặt lên trên vô lăng, dùng sức mạnh đến nỗi các khớp ngón tay cũng trở nên trắng bệch.

Nhiếp Xuyên thậm chí còn lo anh sẽ lỡ tay bóp nát vô lăng luôn.

"Cho nên...

Vừa nãy cậu chỉ là đang đùa giỡn thôi, đúng không?"

Giọng của Reese lạnh một cách đáng sợ.

Nhiếp Xuyên lắp bắp giải thích: "Xin lỗi!

Xin lỗi!

Tôi thật sự không muốn hại anh đụng phải người khác đâu!

Là vì trước đấy anh đã hôn tôi hai lần rồi!

Nên lần này tôi chỉ muốn trả thù một chút thôi..."

Nhiếp Xuyên!

Mày đang ăn nói bậy bạ cái gì vậy!

Ở trước mặt Reese mà mày dám nói cái gì mà "Trả thù" chứ?

Mày ăn gan hùm mật gấu rồi đấy à?

Mẹ của con ơi!

Giờ con Nên làm cái gì đây?

Làm cái gì giờ!

"Cho nên cậu hôn tôi, chỉ là vì muốn trả thù tôi?"

Thanh âm của Reese lại hạ thấp thêm một quãng tám.

"Tôi...

Tôi không phải vì trả thù...

Là anh nói nếu tôi thật sự dám hôn, anh sẽ đưa hết tiền mặt trong ví mình cho tôi!"

Cái đệch!

Này là cái lý do của khỉ gì?

Mày không thể xin lỗi tử tế một câu à, Nhiếp Xuyên!

Nhiếp Xuyên chỉ muốn khóc thét lên thôi.

Reese duỗi tay, nắm cằm Nhiếp Xuyên, ép cậu phải ngước mặt lên nhìn mình.

Áp lực trong ánh mắt anh tựa như thấm vào trong từng tế bào của Nhiếp Xuyên.

Cho dù là lúc Reese tấn công ở trên sân bóng, cũng chưa từng đáng sợ như vậy.

"Cậu thấy lý do muốn trả thù và lý do vì tiền mặt trong ví tôi, cái lý do nào dùng tốt hơn?"

Cằm Nhiếp Xuyên sắp bị đối phương bóp nứt ra rồi, đau đến nỗi cậu không nói được tiếng nào.

"Một là sô cô la vị shit, hai là shit vị sô cô la, cậu cảm thấy cái nào tốt hơn?"

Reese buông lỏng cằm Nhiếp Xuyên ra, cho cậu một cơ hội để nói.

"Sô cô la vị shit..."

Nhiếp Xuyên không chút nghĩ ngợi đã trả lời, sau đó mới phát hiện mình lại nói chuyện ngu ngốc nữa.

"Ồ, tại sao?"

"Bởi vì...

Sô cô la vị shit có buồn nôn thế nào thì ít ra nó vẫn là sô cô la.

Còn shit vị sô cô la thì ngửi có thơm đến mấy, nó vẫn cứ là shit..."

Nhiếp Xuyên biết, góc độ lý giải sự việc của cậu không giống với Reese.

Nhưng mà biết làm thế nào được, nói về sô cô là dù sao vẫn tốt hơn là nói đến chuyện vì cậu hôn mà suýt chút nữa là tông phải người ta đi, đúng không?

Reese vẫn luôn ở trong trạng thái áp suất thấp đột nhiên lại phá lên cười, anh nghiêng mặt đi, cúi đầu, ngay cả vai cũng khe khẽ run lên.

Đây là lần đâu tiên Nhiếp Xuyên thấy Reese cười thành tiếng, cái cảm giác gợi cảm lộ liễu này giống như ánh nắng đang nhảy múa trên lông mi anh.

"Này, tôi nói này...

Nếu cậu thật sự muốn trả thù tôi, vậy cậu phải hôn tôi thêm lần nữa mới được.

Bởi vì tổng cộng tôi hôn cậu hai lần, một lần là ở thư viện trường, một lần là ở trong nhà vệ sinh trong sân bóng của CBU."

"Há?"

Thái độ của Reese chuyển biến quá nhanh, khiến Nhiếp Xuyên hoàn toàn không thể theo kịp.

"Cho cậu một cơ hội nữa, trả thù nốt lần kia đi."

Reese duỗi tay tới, một tay chống lên cửa sổ xe, một tay chống lên thành ghế, anh nghiêng đầu, tiến sát lại chỗ Nhiếp Xuyên.

Khi Reese tiến lại càng lúc càng gần, đường nét ngũ quan của anh rõ ràng đến nỗi Nhiếp Xuyên không biết nên nhìn vào chỗ nào.

Ngay cả hô hấp dường như cũng tràn đầy dụ dỗ, Nhiếp Xuyên vô thức nuốt nước miếng một cái.

"Tôi sẽ làm cậu thấy rất thoải mái..."

Âm thanh của Reese rất khẽ, dư âm kéo ra rất dài.

Ngón tay của anh tựa như đang trêu chọc từng thần kinh một của Nhiếp Xuyên.

"Chỉ là từ 'Thoải mái' kia khiến Nhiếp Xuyên bỗng chốc bừng tỉnh, cậu đẩy Reese ra một chút: "Tự anh đi mà thoải mái một mình!

Nhanh đưa hết tiền mặt trong ví anh ra đây cho tôi!"

Reese cúi đầu, vẫn duy trì tư thế nữa ôm Nhiếp Xuyên vào lòng lúc nãy, nở nụ cười: "Cậu vẫn còn nhớ à?"

"Đương nhiên rồi!"

Bởi đó là lý do duy nhất giúp tôi thoát khỏi tình cảnh lúng túng này.

Đó cũng là lời giải thích duy nhất để anh không thấy chán ghét tôi.

Reese ném ví tiền của mình sang cho Nhiếp Xuyên, cậu bắt lấy, mở nó ra, sau đó phát hiện bên trong chỉ có mấy chục đô tiền mặt.

Nhiếp Xuyên mở cả ngăn kéo khóa bên trong ra nhìn, phát hiện Reese có đủ các loại thẻ, thẻ tín dụng, thẻ Vip, thẻ tập gym, nhưng tiền mặt tính gộp lại cũng chỉ được cỡ khoảng một trăm đô.

"Này!

Tiền của anh đâu hết rồi?"

"Trong tài khoản ngân hàng."

Reese trả lời rất thản nhiên.

"Má!"

Nhiếp Xuyên dùng tiếng Trung nhỏ giọng chửi một tiếng.

"Hơn nữa, lúc đó có nói là 'Nếu cậu có gan hôn tôi trước mặt mọi người'. chúng ta đang ở trong xe, này không thể tính là 'Trước mặt mọi người' được, có đúng không?"

Nhiếp Xuyên thực sự muốn quỳ rạp xuống trước mặt đối phương luôn, có loại bản lĩnh ghim từng câu từng chữ này, Reese không đi làm luật sự thực sự quá là đáng tiếc!

"Trả lại cho anh!"

Nhiếp Xuyên vứt trả ví tiền vào tỏng lồng ngực Reese.

Reese cũng không tức giận, tiếp tục lái xe đi.

Ở trên đường, Nhiếp Xuyên không nói lời nào, cũng không thèm liếc Reese lấy một cái.

Bề ngoài thì là vì cậu bị Reese trêu chọc nên không thoải mái, nhưng thực tế ra sao Nhiếp Xuyên rất rõ ràng, Reese nhạy cảm như vậy, cậu sợ đối phương sẽ nhìn thấy tâm tư nhỏ của mình.

Lúc ngồi chờ bên trong phòng khám, Nhiếp Xuyên cúi đầu dùng điện thoại lướt xem Weibo của mấy người bạn trong nước, còn Reese chỉ ngồi yên bên cạnh.

"Này, cậu vẫn giận đấy à?"

Reese hỏi.

Thành thực mà nói, Nhiếp Xuyên không nghĩ Reese sẽ là người mở miệng, đánh vỡ sự im lặng giữa hai người trước.

"Đúng vậy, tôi tức lắm."

Nhiếp Xuyên quyết định bày tỏ rõ thái độ của mình, tuy là như vậy có vẻ hơi bị ấu trĩ.

"Vậy tôi nói mật mã thẻ ngân hàng của mình cho cậu nhé."

"Tôi biết rồi, là sinh nhật anh chứ gì."

Nhiếp Xuyên thờ ơ nói.

"Là sinh nhật cậu."

Reese đáp.

Nhiếp Xuyên khựng lại một chút, cái cảm giác như vừa nhận được ám chỉ gì đó, khiến tim cậu bất giác đập nhanh hơn: "Tại sao lại muốn để mật khẩu là sinh nhật tôi!"

"Mật khẩu khỏi động máy tính của cậu là tên tôi, cho nên tôi cũng báo đáp một chút, lấy sinh nhật cậu đặt mật khẩu."

Nhiếp Xuyên giật nảy cả mình: "Sao anh biết mật khẩu khởi động laptop của tôi để tên anh!

Anh nhìn trộm à!"

Có loại cảm giác căng thẳng tột độ khi bí mật động trời của mình bị phát hiện.

"Ồ?

Vậy cậu dùng tên tôi làm password thật à?"

Đuôi lông mày của Reese nhướn lên, anh hơi nghiêng người về phía Nhiếp Xuyên, "Tôi chỉ nghĩ là nếu tôi nói mật khẩu khởi động laptop của cậu là tên tôi, cậu nhất định sẽ nhảy dựng lên nói 'Sao có thể là tên của anh được', sau đó sẽ nói password của mình ra."

Nhiếp Xuyên đột nhiên câm nín.

"Tôi...

Tôi chỉ tùy tiện đặt vậy thôi...

Đặt password là ngày sinh của mình thì giống như không đặt vậy, cho nên mới lấy tên của anh..."

"Tôi cũng tùy tiện đặt pass thôi, đặt là ngày sinh của mình hay gì đó thì không khác gì là không đặt pass.

Người khác có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra tôi sẽ dùng ngày sinh của cậu đâu."

Reese cố ý nhại lại theo ngữ khí của Nhiếp Xuyên, chỉ là trong giọng nói còn mang theo vài phần cảm giác chế nhạo.

Có quỷ mới tin là anh dùng sinh nhật tôi làm mật khẩu!
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 64. Mode YY của Nhiếp Xuyên


26/07/2021

Edit: Nhật Nhật

1...

...

Lúc Nhiếp Xuyên thanh toán, cậu âm thầm ở trong lòng gào khóc một hồi, tình hình này cậu lại phải ăn Burrito cả tuần rồi...

Đây là món ăn rẻ nhất có thể giúp cậu no bụng trong nhà ăn của trường.

Reese đưa thẻ ngân hàng của mình cho cậu, hất cằm: "Cho cậu vay tiền."

Tuy là Nhiếp Xuyên rất muốn tỏ ra kiên cường nói mình không cần Reese cho vay, nhưng mà nghĩ đến món bánh Burrito kia, đầu lưỡi của cậu đã xoắn lại, không thể làm gì khác hơn là nhận lấy cái thẻ Reese đưa: "Mật khẩu là gì?"

"Không phải nói với cậu rồi à?"

Reese cúi đầu tiếp tục chơi điện thoại.

Anh còn đùa tôi nữa!

Còn lâu tôi mới tin anh dùng sinh nhật tôi làm mật khẩu thật!

Nhưng chuyện khiến Nhiếp Xuyên không thể ngờ tới đã xảy ra.

Lúc cậu nhập sinh nhật của mình vào, máy báo quẹt thẻ thành công!

Cậu kinh ngạc nhìn về phía Reese, đối phương vẫn đang thản nhiên chơi điện thoại di động.

Rốt cuộc có ai lại thần kinh mà lấy sinh nhật bạn cùng phòng cài làm mật khẩu thẻ ngân hàng chứ!

Cẩn thận tôi lấy sạch tiền của anh!

Nhiếp Xuyên siết chặt tấm thẻ trong tay, bất chấp mấy lời cằn nhằn trong đầu, sâu trong nội tâm cậu lại dâng lên một chút vui mừng.

Mật khẩu thẻ ngân hàng của Reese thực sự là sinh nhật mình kìa!

Quan trọng nhất là mình hôn anh ấy, hại anh ấy suýt chút nữa tông vào người khác, mà anh ấy vẫn đưa thẻ cho mình mượn, vậy nghĩa là anh ấy không giận mình đâu ha!

Nhiếp Xuyên nhìn chằm chằm vào môi Reese, hai cánh môi đang khẽ mím lại, không nhìn ra tâm tình, nhưng đường nét của nó không khỏi hấp dẫn Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên cực kỳ hối hận, biết thế cậu đã hôn Reese sớm hơn rồi, lại dùng sức hơn chút!

Đầu lưỡi luồn vào nhanh hơn một tí!

Nhiếp Xuyên càng nhìn môi Reese lại càng cảm thấy mình thua thiệt lớn...

Cậu cứ đứng ngây ra ở quầy thu ngân nhìn về phía Reese.

Mười mấy giây sau, Reese ngẩng đầu lên, nhìn Nhiếp Xuyên, trong nháy mắt tầm mắt hai người chạm nhau, Nhiếp Xuyên chột dạ vội quay đi chỗ khác.

Cậu đi về chỗ ngồi, đưa thẻ lại cho Reese: "Tôi chỉ mượn của anh một trăm sáu mươi đô thôi.

Tháng sau có thể trả lại cho anh."

"Ừ."

Reese cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại, giống như không hề để ý đến việc ban nãy Nhiếp Xuyên nhìn mình chằm chằm.

Điều này cũng giúp Nhiếp Xuyên âm thầm thở phào một hơi.

Reese đặt lịch làm răng cho Nhiếp Xuyên vào ba rưỡi, từ giờ đến lúc đó còn hai mươi phút nữa, có Reese ngồi bên cạnh, làm Nhiếp Xuyên không tài nào chú tâm xem trang cá nhân của bạn bè được.

Reese xem đều là mấy tin tức về tài chính và kinh tế, Nhiếp Xuyên hoàn toàn không hiểu gì.

Nhưng cậu lại vô thức liếc mắt miêu tả đường nét gò má của anh, vầng trán cao, sống mũi thẳng tắp.

Sau đó suy nghĩ không theo khống chế, Nhiếp Xuyên bật mode YY.

Lúc bọn họ đi vào phòng khám, bên trong không có ai cả, chỉ có chiếc ghế khám và mùi thuốc khử trùng lạnh băng trong không khí.

Khi Reese khoác ba lô của mình dùng ánh mắt chế nhạo nhìn Nhiếp Xuyên đang lo sốt vó vì phải làm răng giả, Nhiếp Xuyên tức giận ấn Reese lên trên ghế.

Reese cười lạnh một cái: "Lá gan cậu cũng lớn đấy?"

Thanh âm của anh trầm thấp rất dễ nghe, mang theo phong thái vô cùng tự tin.

Anh túm lấy vai Nhiếp Xuyên, lúc đang muốn đứng dậy, Nhiếp Xuyên lại giữ lấy cổ tay anh, ấn chúng đặt lên cạnh hai bên tai.

Muốn đi?

Nghĩ hay lắm!

Reese giật giật, lại không thể tránh thoát tay của Nhiếp Xuyên, anh dường như không nghĩ tới sức lực của Nhiếp Xuyên lại lớn như vậy.

Dù sao đeo phụ trọng làm huấn luyện suốt mấy tháng, Nhiếp Xuyên đã tiến bộ rất nhiều.

"Để tôi đứng dậy."

Ánh mắt Reese lạnh xuống, nói với Nhiếp Xuyên bằng giọng điệu ra lệnh.

Bị Nhiếp Xuyên dùng sức mạnh áp chế là một loại sỉ nhục đối với Reese, càng không cần nói lúc này Nhiếp Xuyên còn làm càn cưỡi lên eo Reese.

Nhiếp Xuyên cong khóe môi, nở một nụ cười xấu xa: "Không."

Reese lợi dụng sức ở phần eo muốn nhổm dậy, nhưng Nhiếp Xuyên lại vững vàng áp anh lại ghế, Reese bắt đầu giãy giụa, cái ghế khám cũng vang lên lạch cạch.

"Chờ tôi đứng dậy được, tôi sẽ giết chết cậu."

Giọng nói của Reese như nặn từ trong kẽ răng ra.

Nhiếp Xuyên mỉm cười, cúi thấp người, chóp mũi khẽ cọ lên chóp mũi của Reese, dùng ngữ khí mọi khi Reese hay mang ra trêu chọc cậu, nói: "Nhưng mà hôm nay, tôi mới là người 'làm' anh."

Cái cảm giác nhẫn nhịn chịu bắt nạt hồi lâu này cuối cùng cũng khiến Reese lộ ra biểu tình hoảng loạn, mà như vậy đối với Nhiếp Xuyên là nói lại càng thú vị hơn.

Nhiếp Xuyên cúi đầu, cực kỳ thô bạo hôn Reese đến mức anh thở dốc không ngừng, cậu kéo ống truyền dịch qua, trói Reese lại...

"Này, cậu cứ nhìn tôi mãi vậy, muốn tôi trả nốt nụ hôn kia lại cho cậu à?"

Thanh âm man mát mang theo ý tức trêu chọc vang lên, vai Nhiếp Xuyên run lên một cái, hồi thần.

"Làm...

Làm gì có chuyện!"

Nhiếp Xuyên thu hồi tầm mắt của mình, cảm thấy bản thân ngu ngốc muốn chết!

Reese đặt điện thoại xuống, dựa lưng vào tựa ghế phía sau, một tay khoát lên thành ghế sau lưng Nhiếp Xuyên, có chút biếng nhác, mơ hồ khiến người ta cảm thấy nguy hiểm.

"Ồ?

Vậy cậu đang nghĩ gì?"

Môi Reese lần nữa cong lên.

"Nhớ răng của tôi!

Làm răng xong là tôi có thể ăn..."

"Làm răng xong cậu cũng không thể ăn nhiều sô cô la như vậy nữa."

Một chậu nước lạnh xối thẳng xuống đỉnh đầu.

Nhiếp Xuyên bĩu môi, xoay người đi.

Ầy, ban nãy đang tưởng tượng đẹp như vậy, tại sao lại không cho tôi tiếp tục chứ?

Nghĩ đến một Reese bất lực không thể phản kháng trong tưởng tượng của mình, Nhiếp Xuyên tức thì bình thường trở lại.

Dù sao, anh có lợi hại đến đâu cũng không thể chui vào trong đầu tôi, ngăn tôi không được như vậy rồi như vậy với mình đâu!

Rốt cuộc cũng làm răng xong, Reese lái xe đưa Nhiếp Xuyên quay trở về trường.

Nhiếp Xuyên thỉnh thoảng lại dùng đầu lưỡi liếm cái răng mới của mình một cái, bóng loáng, ăn uống cũng không thấy có gì bất tiện!

"Cậu có biết lúc ngồi trên ghế khám làm răng, chân trái cậu luôn vô thức nâng lên không?"

Reese hờ hững hỏi.

"Hả?

Tôi có à?"

Nhiếp Xuyên chỉ biết là bản thân cậu có hơi lo lắng, cứ cảm thấy bác sĩ luồn nhiều thứ đồ vào miệng mình như vậy có hơi kinh khủng.

"Cậu có.

Nhưng cậu có biết lúc nhìn cậu nâng chân lên như vậy, tôi đã nghĩ gì không?"

Xe đúng lúc dừng ở ngã tư chờ đèn đỏ, Reese nghiêng mặt sang nhìn Nhiếp Xuyên.

"Ồ...

Anh nghĩ gì cơ..."

Nhiếp Xuyên biết chắc chắn là đấy không phải chuyện tốt đẹp gì.

"Tôi nghĩ, nếu làm ở trên ghế khám, nhất định là rất có cảm giác.

Còn có thể kéo ống truyền dịch bên cạnh lại dùng một chút."

Trong ánh mắt của Reese như có cái gì đó đang nhảy múa, khiến không khí Nhiếp Xuyên hít vào cũng trở nên nóng bỏng theo.

Nhiếp Xuyên trợn tròn mắt, cậu đột nhiên có cảm giác kinh khủng khi ảo tưởng với hiện thực bị đảo ngược cho nhau.

Chẳng lẽ cậu nghĩ gì, Reese đều biết cả à?

Giờ là Reese đang nhắc nhở cậu không được suy nghĩ bậy bà à?

"Anh...

Anh thần kinh à!"

Nhiếp Xuyên hô lên, nhưng thực ra lại có vẻ giả tạo dã man.

"Ồ, hóa ra cậu không nghĩ như vậy à.

Tiếc thật đấy."

Reese như có thâm ý liếc Nhiếp Xuyên một cái, sau đó tiếp tục lái xe đi.

Trái tim Nhiếp Xuyên lại đập loạn hết cả lên.

Hai người cứ thể trầm mặc mấy phút liền.

Mãi cho đến khi Nhiếp Xuyên nhìn thấy ở cửa trung tâm thương mại trưng bày một quả bí ngô to, các tiệm quần áo cũng bán biển bán và cho thuê trang phục hóa trang các kiểu, Nhiếp Xuyên mới nhận ra, Halloween sắp tới rồi.

"Ôi, tôi vừa nhớ ra, Carlo có hẹn tôi cùng anh ta đi tham gia tiệc tối Halloween!

Tôi biết hóa trang thành cái gì bây giờ?"

Nhiếp Xuyên nhìn về phía Reese, sau đó cậu lập tức hối hận.

Hỏi Reese cái này làm gì hả trời?

Anh ta nhất định sẽ cảm thấy mấy kiểu tiệc tùng này quá tẻ nhạt cho xem.

"Không được ăn ngọt là não chết máy.

Cậu dứt khoát thuê quần áo hóa trang thành bọ rùa con là được."

Quả nhiên, Reese lại đang cười nhạo cậu ngây thơ.

Nhiếp Xuyên bĩu môi, không nói đến chủ đề này nữa.

Cuối tuần sau, bọn họ lại đi sang thành phố khác đấu hai trận giao hữu, Nhiếp Xuyên rất nhanh đã hòa vào bầu không khí này, hoạt động cuối tuần trở nên rất phong phú.

Lễ Halloween cuối cùng cũng tới, cho dù chỉ đi ở trong sân trường thôi, mà vào buổi tối Nhiếp Xuyên cũng có thể cảm nhận được bầu không khí quái dị của đêm tiệc ma.

Thỉnh thoảng sẽ có một bài bạn học nữ thân hình hơi tròn trịa đi qua, một khi mấy cô nàng quay đầu, bạn sẽ thấy họ đeo kính sát tròng màu trắng, mặt cũng đánh phấn trắng bệch, nếu chưa chuẩn bị tâm lý, nhất định sẽ bị dọa cho nhồi máu cơ tim.

Buổi tập vừa kết thúc, Carlo đã hồ hởi muốn dẫn Nhiếp Xuyên đi hóa trang.

"Reese, anh có muốn đi chơi cùng luôn không!"

Mặc dù biết Reese chắc chắn sẽ không đi, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn mời một câu.

"Cậu đi một mình đi.

Mười giờ mà chưa về tôi sẽ khóa cửa phòng lại."

Reese hất cằm.

"Cái gì?

Mười giờ đã khóa cửa?

Cô bé lọ lem còn có thể ở vũ hội đến mười hai giờ đêm kia kìa!

Anh so với bà tiên đỡ đầu của Lọ Lem còn nghiêm khắc hơn!"

"Tùy cậu."

Reese xách ba lô lên chuẩn bị rời đi.

"Vậy Halloween hôm nay, anh một mình ở phòng ngủ làm cái gì?"

"Xem phim."

Nói xong, Reese quay người đi luôn.

Nhiếp Xuyên cảm thấy có chút lạc lõng, Carlo vỗ vỗ vai cậu nói: "Thôi bỏ đi.

Reese mà xuất hiện ở đó thật, sẽ cướp hết ánh đèn của chúng ta đó."

Buổi tối, Carlo hóa trang thành bá tước Dracula, tuy là phong cách hóa trang này ở trong buổi tiếc nhất định có rất nhiều người cũng làm, nhưng Carlo lớn lên mặt mũi đẹp trai, vóc dáng cao ráo, phối với lễ phục và áo choàng dài màu đen, tự nhiên sinh ra cảm giác cổ điển, trang nhã, rất có sức hấp dẫn.

Còn trên mặt Nhiếp Xuyên bị vẽ lên mấy vết sẹo dữ tợn, mặc áo da đóng vai thợ săn ma cà rồng, tức khắc đường nét cơ bắp của cậu đều được phô ra hết.

Carlo che mặt: "Anh hối hận quá!

Lẽ ra anh phải hóa trang thành thợ săn ma cà rồng mới đúng!

Cậu gợi cảm quá mức rồi!

Đêm nay nhất định danh tiếng của anh sẽ bị cậu cướp sạch!"

"Làm gì có chuyện đó!"

Nhiếp Xuyên cạn lời, Carlo vẫn nói chuyện khoa trương y như mọi khi.

Nhiếp Xuyên đứng ở trước gương, săm soi sườn mặt của mình, lại nhìn phía sau một chút, vai rộng eo hẹp, đôi chân thẳng tắp.

Ồ hố, hình như dáng người của cậu đúng là đẹp thật?

Bọn họ đi đến địa điểm tổ chức tiệc Halloween, chỗ đó là một nhà nghỉ sáu tầng ở ngoài trường học, đã được sinh viên DK bao trọn.

Ánh đèn bên trong nhà nghỉ mờ mờ, âm nhạc theo trường phái Gothic rền rĩ, còn mang theo âm hưởng vang vọng như đang trong nhà thờ.

Lúc Carlo vừa đi vào, lập tức có không ít các cô nàng hóa trang thành hồn ma, phù thủy xông tới.

Carlo bắt đầu nhiệt tình tán gẫu cùng các cô, còn Nhiếp Xuyên thì lại muốn đi coi một chút, xem ở đây có đồ ăn mà cậu thích hay không.

Không biết có phải ảo giác của Nhiếp Xuyên hay không, mà cậu cứ cảm thấy ánh mắt mấy cô nàng này đang rà quét khắp người cậu, từ trên xuống dưới.

Tuy nghe có vẻ hơi tự phụ, nhưng Nhiếp Xuyên luôn cảm thấy trong ánh mắt họ đang ám chỉ cái gì đó.

"Carlo, tôi sang bên kia ngó qua một cái nhé."

Nhiếp Xuyên vẫy vẫy tay, Carlo đang bị một đám con gái vây quanh, căn bản là không rảnh để xem chừng cậu.

Nhiếp Xuyên chen qua một đám phù thủy, hồn ma, quái vật các loại, một người đeo mặt nạ màu bạc, khoác áo choàng màu đen đi tới trước mặt cậu, trong chiếc khay đang cầm để mấy ly chân cao nhỏ, bên trong không biết đựng loại nước gì, dưới ánh đèn có màu nửa xanh lam, nửa tím trông hết sức quỷ dị.

"Có muốn một ly, 'Lửa quỷ*' không?"

*Tên này tôi chém đó, trong QT nó ghi là 'ngọn lửa địa ngục' /地狱烈焰/, search không ra loại đồ uống nào hết á.

Nhiếp Xuyên nghe thấy giọng nói kia thì ngẩn cả người, sau đó dùng sức vỗ mạnh lên vai đối phương một cái, thiếu chút nữa khiến cái khay trên tay người đó đổ nhào xuống luôn: "A Bân!

Hóa ra là ông!

Sao ông lại ở đây?"

"Này!

Này!

Ông nhẹ cái tay lại chút đi!

Ông tưởng mình là Triệu Phi Yến [1] chắc!

Bị ông vỗ một cái nữa chắc tôi phải vào viện khám xương luôn mất thôi!"

"Ha ha, ông đeo cái mặt nạ này lên trông đẹp trai thật đấy, cho tôi mượn đeo thử cái xem nào?"

"Biến đi.

Đây là mặt nạ đồng phục của nhân viên phục vụ hôm nay, một tiếng ba mươi đô, còn có tiền tip nữa."

"Ôi!

Biết trước như vậy tôi cũng đi làm nhân viên phục vụ!"

"Thôi đi ông?

Ông mà làm nhân viên phục vụ, thì mọi người làm sao có thể thưởng thức phong thái quyến rũ này của ông nữa chứ.

Ngày trước làm bạn cùng phòng của ông, cảm thấy từ sau khi chơi bóng rổ, vóc dáng của ông thay đổi đi nhiều, nhưng không ngờ bây giờ lại tiến triển đến mức độ trời đất không dung này."

"Sao đến ông cũng nói vậy nữa!"

Chu Bân đưa một ly đồ uống cho Nhiếp Xuyên: "Nếu muốn uống cái gì thì uống đồ tôi đưa là được, ít nhất không bị cho thêm thứ linh tinh gì.

Ông nhìn cái cô đeo khoen mũi đóng giả sát nhân ở đằng sau ông, chếch về phía bên trái ấy."

Nhiếp Xuyên liếc mắt nhìn một cái, phát hiện đối phương đang vừa tán gẫu với những người xung quanh, vừa nhìn về phía cậu, lúc ánh mắt cô nàng chạm vào tầm mắt của Nhiếp Xuyên, còn cố ý nháy mắt với cậu một cái.

"Trong vòng có một phút, cô nàng đó đã nhìn ông tận bốn lần liền."

Chu Bân nói.

"Không thể nào?

Ở đây đông đúc như vậy, làm sao ông biết cô ấy có đang nhìn tôi hay không?"

"Còn cả cái cô đứng ở hướng chín giờ của ông nữa, cái cô zombie tóc vàng, trên cổ vẽ vết máu ấy, cô ta liên tục nhìn chằm chằm vào eo với chân của ông mười mấy giây liền.

Ông chắc chắn không cần tôi giúp ông qua đó mời cô ta một ly chứ?"

Chu Bân tốt bụng đề nghị.

Nhiếp Xuyên nhìn sang, cô nàng zombie đó hóa trang y hệt như trong phim kinh dị vậy, thiếu chút nữa làm cậu phun luôn ngụm nước đang ngậm trong miệng ra.

"Lấy kinh nghiệm của tôi, cô nàng đó mà bỏ hóa trang ra nhất định sẽ là một hotgirl tiêu chuẩn đấy.

Ông đi lại đó nói chuyện với bọn họ đi!"

"Đi lại đó?

Nói cái gì được?

Ông không thấy quanh chỗ cô ấy có mấy thằng khác đang đứng à?"

Tình huống như vậy, cậu mà dám sáp lại, kiểu gì cũng bị đánh cho xẹp lép như con tép cho mà coi!

"Cái này nói rõ cô ấy vẫn còn chưa có người yêu."

Chu Bân toét ra cười ở dưới lớp mặt nạ, Nhiếp Xuyên không nhìn ra được, "Ông lại nhìn hướng hai giờ kìa, cái cô mặc váy xẻ tà hóa trang thành hồn ma nữ vương ấy, ban nãy cô ấy vẫn luôn xoay xoay ly rượu, nhìn ông y như đang thưởng thức tượng điêu khắc David [2] vậy, suốt mười giây liền."

"Đại Bân, sao ông lại lôi tượng David ra để mà so sánh thế!

David là tượng khỏa thân đấy!"

Nhiếp Xuyên bất lực thấp giọng nói.

Cậu cảm thấy, tối hôm nay Chu Bân đặc biệt muốn đóng gói cậu mang 'Bán' ra ngoài.

Chu Bân cúi đầu nhìn đôi chân dài được quần da bao bọc lại của Nhiếp Xuyên, hờ hững nói: "Ông bây giờ so với không mặc gì cũng chả khác nhau nhiều lắm đâu."

______________________

Burrito là một món ăn trong ẩm thực México.

Bánh gồm lớp vỏ bên ngoài làm bằng bột mì trộn ngô rán, bọc bên trong là phần nhân bánh, có thể có thịt, trứng gà, rau sống, cà chua, dưa chuột và các loại sốt, tương ớt kèm theo.

Burrito trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là ''chú lừa con".

Nguồn gốc tên gọi này được coi là xuất phát từ việc chiếc bánh có nhân thập cẩm, nhiều nguyên liệu, giống như một con lừa có thể chở nhiều thứ trên lưng.

[1] Triệu Phi Yến còn gọi Hiếu Thành Triệu Hoàng hậu , là Hoàng hậu thứ hai của Hán Thành Đế Lưu Ngao - vị Hoàng đế thứ 12 của triều đại nhà Hán trong lịch sử Trung Quốc.

Triệu Phi Yến được xem là đệ nhất mỹ nhân thời Hán bên cạnh người đẹp Vương Chiêu Quân, một trong Tứ đại mỹ nhân Trung Hoa.

Bà nổi tiếng với dung mạo tuyệt thế, thân thể nhẹ nhàng tựa như chim yến, nên gọi Phi Yến (có nghĩa là chim yến đang bay).

Sử sách ghi về bà rất ít, song dã sử thì nhiều, vì vậy bà trở thành một trong những mỹ nhân phổ biến trong dân gian thần thoại từ rất sớm, như 《Tây Kinh tạp ký - 西京杂记》 hay 《Phi Yến ngoại truyện - 飞燕外传》.

Trong văn học dân gian Trung Hoa, Triệu Phi Yến thường được so sánh một cách đối lập với Dương Ngọc Hoàn của thời Đường với câu ví von nổi tiếng [Hoàn phì Yến sấu /環肥燕瘦/], ý nói đến Dương Ngọc Hoàn xinh đẹp đẫy đà, trong khi Triệu Phi Yến thì thân hình thanh mảnh, uyển chuyển bay lượn tựa tiên nữ trên trời.

[2] Tượng David là một bức tượng do Michelangelo điêu khắc từ năm 1501 đến 1504, là một kiệt tác của nghệ thuật điêu khắc thời Phục Hưng và là một trong hai tác phẩm điêu khắc vĩ đại nhất của Michelangelo (cùng với Pietà).

Riêng tượng David hầu như chắc chắn giữ danh hiệu bức tượng được công nhận nhất trong lịch sử nghệ thuật.

Bức tượng này đã được xem như là một biểu tượng của vẻ đẹp con người trẻ trung và sức mạnh.

Thời Phục Hưng, những người có dương vật nhỏ thường được xem là đẹp, bởi họ cho rằng dương vật lớn chỉ có ở loài thú dữ.

Vì thế dương vật của David được làm nhỏ để thể hiện sự hoàn mỹ của vẻ đẹp con người theo quan niệm của thời kỳ này.

Tượng cẩm thạch cao 4.34 m miêu tả Vua David theo Kinh Thánh tại thời điểm ông quyết định chiến đấu với Goliath.

Nó đã là biểu tượng của Cộng hòa Fiorentina, một quốc gia thành phố bị đe dọa tứ phía bởi các cường quốc đối thủ mạnh.

Bức tượng hoàn chỉnh được làm lễ vén màn vào ngày 8 tháng 9 năm 1504.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Phần 65. Tha nhân ni?


26/07/2021

Editor không có ở đây 🙂)))))))))

Cont...

聂川囧了:"你这算是什么鬼话。"

这时候,一个身披黑纱的巫女来到了聂川的面前,与聂川轻轻碰杯,玻璃相撞时清脆的声响将聂川的注意力从周斌那里拉了回来。

眼前的女孩并没有像其他人那样画着恐怖的浓妆,她的半边脸遮挡在黑纱之下,但聂川还是能看出她的五官很漂亮。

"喂,你把自己打扮成这样,小心那些如狼似虎的女人全部都扑上来。"对方揶揄地说。

"莉莉?是你"聂川露出惊讶的表情。

他以为莉莉会把自己打扮成什么高雅的女王或者吸血贵族之类,但没想到竟然是这样哥特风格的巫女。

"怎么样?好看吗?"莉莉眨了眨眼睛问。

"好看,真的很......特别。有一种神秘感,至少我会很想揭开你的面纱。"

"那么你呢?穿成这样,感受着其他人的视线......"莉莉踮起脚来,覆在聂川的耳边说,"她们都在视口你。"

聂川的心脏顿时收紧:"你......你不要学他们乱说话"

"哦?他们?那就是还有人说了你很性感了?谁说的?"莉莉挽上聂川的胳膊。

"没......没有谁啊,就是我的朋友胡乱开我的玩笑。"聂川一回头,就发现周斌已经走远了。

聂川和莉莉聊了两句之后,他也逐渐发现确实有人一直在看自己,不仅仅是之前的那几个女孩,还有几个男人,他们甚至还有人向聂川挑眉毛,他们的视线从聂川的肩膀一路滑到他的腿部,这让聂川十分不自在起来。

"我觉得我身上的这套衣服是不是小了?"聂川小声问莉莉。

莉莉笑出声来,在聂川的腰上摸了一下:"不小啊,刚刚好。"

"但是......有点不大舒服的感觉,我想把它换掉了。"

"这样啊,那我陪你出去换,换完了,我们去别的地方玩。这里人太多了,说话也听不清楚。"

莉莉这么一说,聂川顿时觉得解脱了。

他们相携走出了这个旅馆,一边走,聂川还能感觉到周围人透露出的类似遗憾以及暧昧的暗示。

走出门去,微凉的夜风吹拂在脸上,聂川仰起头来,深深吸了一口气,感觉自己终于活了过来。

"走吧。"莉莉拽着聂川上了她的跑车。

"我们去哪里?回学校吗?"

"回学校?"莉莉将黑纱帽摘下来,"才不要呢"

车子加速,帽子随风向后飞去,莉莉的发丝腾起,掠过聂川的脸颊。

她放了一首节奏很快的音乐,原本沉闷的感觉活跃了起来。

而此时,正在寝室里看着电影的里斯忽然收到一条来自卡洛的信息:帅吧?

信息下面还附带了一张照片。

照片里的卡洛抱着几个美眉,摆出吸血鬼伯爵的阴郁造型,而在照片的另一侧,是聂川侧过身拿着酒杯和戴着面具的侍应生聊天的样子。从肩膀到腰际,聂川的身体线条被勾勒得清楚的要命。

里斯的眉心微微蹙了起来,他立刻拨通了聂川的电话。

但是电话并没有人接听。

里斯立刻打了一个电话给卡洛,足足十几秒钟之后,卡洛才接听了电话:"喂里斯,你竟然会打电话给我,实在太出人意料了"

"你们在哪里?"里斯的声音压得很低。

他一手握着手机,另一手扯过了外套,披上身,走出门去。

"诶?我们在lv&l你要来吗?"

"聂川呢?在你身边吗?"

"诶,没看见......这里人太多了,他刚才还在和周斌聊天。"

"他的手机呢?"

"啊,他把手机落在我的车里了"

卡洛的话刚说完,通信就挂断了。

不知道为什么,卡洛觉得头皮有点发麻。里斯的声音太冷了,就算是傻瓜也听得出来他有点不高兴。

该不会是艾伦跟他出来玩,没有陪着里斯,里斯越坐越寂寞所以生气了吧?

那也不能怪艾伦啊

好好一个万圣节,不出来玩难道待在寝室里等小孩子来敲门要糖吗?

莉莉的车停在了一家高级酒店的门口,她朝聂川扬了扬下巴:"嘿,到了。"

"到这里?"聂川狐疑地问。

"是啊,赶紧把你身上的衣服换下来吧。这家酒店还提供礼服租借服务,我让他们借一套西装给你。我有另一个朋友在这里举行了一个假面舞会,戴上面具遮住半个脸那种。"

"哦,这样啊"

不愧是莉莉,她的朋友组织的活动都这么高大上。

莉莉带着聂川来到了一间房间,没过多久,酒店的服务生就送来了一套西装。

聂川对着镜子比了比,肩膀的宽度是正好的,但是裤腿好像短了一点。

莉莉坐在对面的床上,撑着下巴看着聂川:"我说,你知不知道为什么那些人一直盯着你看?"

"啊?"聂川转过身来。

"因为你很性感。连我都想把你一口吞下去。"莉莉开口道。

这种在美剧里才能听到的台词,聂川还是第一次在现实中听到。

莉莉缓缓起身,来到聂川的面前,勾过他拿在手中的西装,随手扔在了地上,她的手指触上聂川的领口,唇上的笑容滑过聂川的心尖:"要不要我帮你把它脱下来?"

"什么?"

随着莉莉的脚步,聂川也跟着转过身去,他向后一步一步后退,小腿抵住了床沿,跌坐了下去。

"就让我现在吃掉你好了。"莉莉伸出舌尖来,在唇角上舔了一下。

她的眼底都是笑意,像是在开玩笑,逗弄聂川。她一条腿跨了上来,轻缓地坐在了聂川的身上。

那一刻,聂川的心脏都要跳出来,从没有一个女孩,像莉莉这样引诱着自己。

莉莉的双手环上了聂川的脖子,向后将他推倒。

聂川的力气明明比莉莉大很多,但是那一刻他无从反映。

那一刻,莉莉的目光朦胧,毫不掩饰的爱慕。

聂川睁大了眼睛,他的心脏跳动的很快。

那一刻,聂川的脑海中是每天早晨,里斯坐在他的床边,揉着他的额头叫他起床的样子。

直到莉莉缓缓低下头来,她的气息是柔和而温暖的,聂川甚至可以想象她的嘴唇让人心动的触感以及亲吻时候的缠绵,他的人生中只怕难以找到与之媲美的美好体验。

可就在她即将吻上他,聂川蓦地撑住了莉莉的肩膀。

"莉莉......我不可以接受你。"聂川说出这句话来的时候,并没有为自己的拒绝而后悔,相反,他感觉到一种轻松。

莉莉的背脊僵住了,她看着聂川,眼睛里是惊讶还有尴尬等各种各样的情绪。

"为什么?因为瑟琳吗?"莉莉问。

她努力地保持着玩笑般的语气,尽管她的声音发颤。

"不是因为瑟琳。"聂川摇了摇头。

他是多么想要告诉某个人,自己喜欢上的那个人是谁。可是他有那么地害怕一旦有一个人知道,全世界就知道,而里斯会头也不回地离开自己的视线。

"那是因为谁?"莉莉的眉心微微颤抖起来,"我从来没有被人拒绝过,也从来没有对一个人像对你这样认真如果你不喜欢我可以直接告诉我......"

"莉莉,"聂川用郑重的目光看着莉莉的眼睛,一字一句地说,"就是因为你对我是认真的,所以......我不可以欺骗你,我不能利用你的好感。我真的有一个很喜欢很喜欢的人,尽管我不能告诉你那个人是谁,也知道自己随时可能会失恋,但是......我满脑子里都是那个人。所以......请你原谅我......"

"你说过你随时可能会失恋,那为什么不和我试一试呢?"

眼泪聚集在她的眼睛里,那一刻聂川心疼了起来。

他松开了莉莉的肩膀,转而抱住了她。

"因为在我心里,你必须被认真对待。那个拥有你的人,必须对你全心全意,绝对容不下除你之外的存在。没有任何人,可以抱有对你试一试的想法。如果真的有那么一个人,我会揍他,哪怕那个人是我自己。"

莉莉紧紧抱着聂川,没有说话,她轻轻颤抖着,想要忍住不哭出声来,但最后,她还是大声哭了起来。

"我真的好喜欢你......我注意你很久很久......你那么喜欢瑟琳,可是瑟琳从没有好好看着你......但是我知道你有多好......你那么认真那么努力......也从来不会像别的男生一样因为一点点小成就就沾沾自喜我好喜欢你如果她不喜欢你了,如果你失恋了,等到那个时候,你可不可以和我在一起?"

聂川闭上眼睛,心绪颤动。这真的是全世界第一个认真注视着他的女孩。

"我想要珍惜你,莉莉。所以你不是我的第二选择,所以不要花时间去等待我,那样你就是不珍惜你自己。"

莉莉埋在聂川的怀里,她握紧了拳头,啜泣着说:"那就再认真地抱着我一会儿。一会儿就好......我会努力控制好我自己......我会努力少喜欢你一点......"

聂川没有说话,只是更加用力地圈住莉莉,轻轻抚过她的头发。

他很想对莉莉说一声谢谢。但是"谢谢"相较于莉莉的感情来说又显得那样苍白而肤浅。

这时候,一辆路虎猛地停在了lv&l门前,刺耳的刹车声让刚走出门的几对男女吓了一跳。

车门打开,里斯迈了出来,"砰"地一声将门关上,利落地走了进去。

"那个......不是里斯雷丁顿吗?他怎么会来"

里斯走进嘈杂的派对,满室的巫女怪兽僵尸看到他,都被他周身所散发出来的冷肃气氛所压制,纷纷向两侧散开。

此时的卡洛正和几个女孩畅快地聊天,有人忽然拽住了他的衣领,一把将他扯了出去。

"妈的哪个欠揍的......"当卡洛看清楚来的人是谁,下巴都要掉下来了。

里斯一把将他摁在了墙上,目光里的寒意让卡洛连口水都咽不下去。

"他人呢?"里斯的声音压得很低。

"......谁?"

面对对方释放出来的高压,卡洛的大脑一片空白,根本无法思考。

"聂川。"

"啊......我有好一会儿没看见他了......这里挺多女孩子对他有兴趣的,你都不知道他今天看起来多性感......"

里斯猛地提起卡洛的前衣领,卡洛被领结勒到脸都涨红了:"我问你,聂川哪里去了"

"我不知道......我真的没注意到......"

卡洛心想,聂川是怎么惹了里斯了?果然和里斯住在一个寝室里就是会出事特别在这样的万圣节

"我知道艾伦哪里去了。"

这时候一个穿着白色蓬蓬裙,却画着哥特烟熏妆的女生走到了他们面前。

里斯侧过脸来。

"你......好像是瑟琳?"卡洛摸了摸喉咙,皱着眉头辨认着对方的五官。

瑟琳扬了扬脑袋,凉凉地说:"莉莉带着他离开这里了。"

"他们去哪里了?"里斯又问。

"里斯,今天你能放过艾伦吗?你觉得艾伦和莉莉离开这里,有没有回寝室,他们能去干什么?"卡洛用不可理喻的目光看着里斯。

"他们去哪里了?"里斯看着瑟琳的眼睛问。

"喂里斯你差不多点可以吗?"卡洛抱住脑袋,然后无奈地摊出手,"他们的气氛那么好,你怎么能去破坏他们?"

"是你让他穿成那样的,不是吗?"里斯的目光如同利刃一般扫过卡洛,卡洛顿时连话都说不出来。

"水纹酒店。我可以帮你问到他们在哪个房间。"瑟琳的声音平静到没有一丝波澜。

"喂,你疯了啊"卡洛瞪向瑟琳,然后了然地说,"哦是不是因为艾伦喜欢你,你却不喜欢他现在你看见他和莉莉在一起,所以你嫉妒了,所以要去破坏他们"

瑟琳扯着唇角轻笑了一下:"你的想象力可真丰富。我只是不想莉莉受到真正的伤害而已。"

...
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Phần 66. Tam thứ ky hội


26/07/2021

Editor đi chỗ khác chơi rồi 🙂))))))))))))))))

Cont...

说完,瑟琳就离开这片嘈杂地带,站在门外打了个电话:"水纹酒店吗?您好,我是莉莉·温斯特的朋友,我和她约好了要在你们的酒店碰面,但是她没有接我的电话,能告诉她的酒店房间号吗?"

几秒钟之后,瑟琳转身对站在她身后的里斯说:"他们在902。"

"谢谢。"

就在里斯拉开车门的时候,有人快步走了出来。

"里斯·雷丁顿,你确定你要去那里吗?你现在就算去了,应该也已经晚了。"

是周斌。

他身上仍旧穿着死神的长袍,手里拎着那只面具,目光直落落地看着里斯的背影。他是第一个用质问的语气对里斯说话的人。

里斯没有上车,而是看着周斌,他的声音很凉很凉:"这是你一直希望看到的,对吗?"

周斌没有回答他的问题,只是用平静的语气说:"你一直用属于你的方式来吸引他的注意力,让他把自己世界的核心放到你的身上来。也许别人看不出来,但是我很清楚。"

"所以呢?"

"所以你应该给他选择的权力。你只是用属于你自己的魅力来吸引他,这种感觉也许很新奇也许很有力度,就像坐过山车一样......但它迟早会到达终点,也总有有一天会褪色的。他会看向别处,他会想要有别的选择,会希望更多的自由,会不甘心把自己的世界局限在你的世界里!与其走到那一步,我宁愿他现在就看清楚自己的选择。"

里斯的手扣在门上,越来越紧。

"我了解聂川,他看起来很蠢不知道自己要的到底是什么。但是对于不是他想要的,他绝不会将就。你对自己有自信吗?里斯,想一想看如果有一天他头也不回地离开你,你真的做得到放他走?还是你心里本来就知道,像是莉莉那样漂亮并且真心欣赏的女孩,才是真正会吸引聂川的?"

站在一旁的瑟琳听不懂中文,她不知道周斌到底说了什么,但是里斯第一次露出了隐忍着愤怒的表情。

她惴惴不安了起来,生怕里斯下一秒会冲上来让周斌血溅当场。

"如果他真的和莉莉睡了,我不会放过你。"

空气仿佛都凝结成锐利的刀片,涌入周斌的眼底。

里斯上了车,那辆路虎迅速驶入夜色之中。

车窗两边是疯狂倒退的路灯,它驶过的时候,轮胎边的报纸和杂物全部带起,如同要将风也扯断一般。

几个靠着路边行走的年轻男女差一点被他的车撞倒,可是他却像没有看见一样,疯狂驰骋。

不过几分钟,车子就开到了水纹酒店,里斯将钥匙随手扔给了门童,自己便来到了电梯前。

电梯一直停在八层的位置动都不动,里斯迅速转身,冲向安全通道,一口气跑到了九楼。

他来到了902的门前,抬起手就要敲门,而门的那一段传来了床垫摇晃的吱呀声,以及厚重的呼吸声。

里斯的手僵在那里。

几秒钟的时间,就像几个世纪那么长。

他仿佛被冻结的眉心缓慢地纠结出皱纹,最终他还是选择向后退了一步。

世界寂静得可怕,他盯着那扇门的目光轻轻地颤抖了起来。

他抬起手捂住自己的眼睛,用力地吸了一口气。

他站在门外,有送夜宵的侍应生推着餐车走过,好奇地看着这个俊挺的年轻人为什么会独自一人站在走廊里。

当他转过身,将手挪开的时候,他的眼睛红了。

他的喉头似乎有一点哽咽。

"先生,您还好吗?"侍应生问。

里斯没有回答他,而是快步行走在走廊里,来到电梯前,用力地按着按钮。

就在电梯一声响打开门的时候,一对年轻的男女正在里面缠绵,这就是为什么刚才电梯一直停在那一层的原因。

他们热火朝天,完全没有意识到里斯的存在。

"出去。"当里斯冰凉的声音响起,他们侧过脸来。

男生还想要发脾气,但一看里斯高挑的身形以及富有压迫感的气场,立刻放开了怀里的女生,两个人马上走了出来。

里斯走进了电梯,电梯门缓缓合上。

整个空间只剩下了他,他仰起脸来,手指用力握紧,用力到手心也掐出了红印。

就在他的手指缓缓松开的那一刻,有什么从他的眼睛里滑落下来。

电梯门打开,他用手指将它抹开,狠狠甩落在地上。

走出酒店的大门,清冷的风迎面而来,里斯抱了抱自己的胳膊,从门童那里取回了钥匙。

这时候,手机响了起来,显示的是薇薇安的名字。

里斯闭上眼睛,他原本压抑在胸腔内的呼吸逐渐平静下来,很长时间过去了,就在电话即将挂断的时候,他接通了电话。

"喂,我亲爱的弟弟,万圣节快乐。"

"嗯,谢谢。"里斯的声音很平静,但却似乎很用力。

作为里斯的姐姐,薇薇安是很敏感的,她停了两秒钟之后,还是问了出来:"怎么了?你遇到什么不高兴的事情了。"

"没有,我很好。"里斯的手紧紧握着车钥匙,他想要用钥匙去点火,却发现自己怎么也插不进去。

"你不好。到底怎么了?如果你不对我说实话,我现在立刻就从纽约飞过来。"薇薇安的声音沉冷了下来,"你知道我从来说一不二。"

"我可以控制好我自己。"

"里斯,我给你一分钟,你还不肯对我说,我就立刻订票。"

里斯低下头,撑住方向盘,他原本压抑好的情绪因为薇薇安的逼问再次颤抖了起来。

"他......在某个酒店里和一个女生约会。"

电话那端的薇薇安似乎愣住了,良久才说:"你可以阻止他,应该有很多理由。"

"我想要踹开那扇门,但是踹开之后呢?我想过要摁火警,但是我阻止了他这一次还会有下一次。就像有人告诉我的......我应该给他选择的权力......然后让选择了,就是这样简单而已。"

"我不知道怎样安慰你......但是你这么做,是对的。"

"所以什么都不用说,让我安静一会儿。"

里斯将电话摁掉了,他把它扔到副驾驶的位置上。

那是聂川经常坐的地方,里斯将所有车窗都摇了起来,整个世界变得安静无比。

视线不经意瞥过水纹酒店,他垂下眼帘自嘲地笑了起来。

"我喜欢你......"

"我真的好喜欢你......"

"为什么我要这么喜欢你?"

里斯挺起自己的背脊,但眼前的世界却很模糊。

他不知道自己在车里坐了多久。

也许一个小时,也许两个小时......

扔在副驾驶座位上的手机却再次响了起来。

里斯没有侧身去看自己的手机,只是安静地坐着。

但是那段铃声停下十几秒之后,却又再度响了起来。对方执着地打着他的电话,好像他不接听就不肯罢休一样。

在手机响了十几遍之后,也许是被对方的毅力所感染,里斯将手机拾了起来。

"喂,我是里斯·雷丁顿。"

"我知道你是里斯·雷丁顿!话说你跑到哪里去啦!你不是说要留在寝室里看电影的吗?人怎么不见啦!你再不回来我就把门反锁啦!"

聂川的声音从手机里传来,带着深深的不满。

里斯侧过脸,看向水纹酒店九层的那扇窗户,它仍旧亮着。

"喂?你怎么不说话?是不是你爸爸的别墅又被炸掉了?所以你赶回纽约了?有任何紧急的事情你都要跟我说,不然......我会担心的......"

此时的聂川,盘着腿坐在床上,抱着电脑。

他觉得很郁闷,好不容易自己有机会坐怀不乱,回到寝室,坐等了里斯几个小时,这家伙竟然不在宿舍?那自己跑回来做什么啊!还不如和莉莉去那个什么假面舞会!

"你在哪里?"良久,里斯终于开口。

"我在寝室里啊。"聂川的声音闷闷的。

"我这就回来。"

"啊?那你回来的时候能不能路过二十四小时药房啊?"

"怎么了?你哪里疼吗?"里斯的声音有点沉冷。

聂川就算隔着电话也能感觉到。

"你为什么要问我哪里疼?"

"第一次......前面也会疼。"

里斯的声音,在聂川听来就像是揉碎了的冰,从大脑到心脏,莫名疼痛了起来。

"什么第一次前面也会疼......"聂川忽然反应过来,叫嚷了起来,"喂!你胡说什么呢!我身上过敏起疹子啦!都是卡洛给我选的什么鬼皮衣,紧的要死不说,还让我过敏了!我好痒啊......给我买只药膏呗......"

聂川一边抱着电脑一边抓自己的腿。

"我现在就回去。"

"哦,好哦!你快回来!"

聂川很想说,再给我买个汉堡呗,但是觉得里斯电话里的声音太冷,不知道他是因为什么心情不好,于是额外的要求他真的不好意思提了。

他将电脑扔到一边,扯下自己的裤子,低下头,果然大腿里面已经起了一大片的红疹子了。

"唉,痒死我了......"

聂川用手抓了抓,又抓了抓,还是不解痒。

此刻,他真心觉得拒绝莉莉是一件非常明智的事情,毕竟如果做到一半自己抓痒的话......不是很挫吗?

十几分钟之后,寝室的门打开了,里斯走了进来,有几分披星戴月的感觉。

聂川甚至能闻到他身上属于夜风和学校里露水的味道。

地上扔着皮裤皮衣,里斯走了两步就踩到了。

而聂川的睡裤正好挂在脚踝上,他正叉着腿抓痒,看见里斯的那一刻,他眼睛里满满的"得救了"的样子。

"我的药呢!快给我!快给我!你看我的腿!"聂川在里斯面前张开腿,指着腿内侧泛起的一大片红色的疹子。

里斯来到他的床边,将塑料袋扔到他的面前。

聂川没有计较他这样冷淡连一句安慰都没有,迅速拧开药膏,擦在自己过敏的地方。

冰冰凉凉的感觉,让聂川呼出一口气来。但是他还是痒,于是又要用手去抓。

而里斯终于坐了下来,一把扣住了聂川的手腕:"擦了药就不要抓了。"

聂川这才觉得,自己现在的状态真的很囧。

他赶紧将自己打开的双腿并拢,可是里斯却先一步将一只手撑在了那里,聂川的膝盖撞上里斯的手臂,像是触电一样弹开,里斯就着这个姿势,坐了下来。

"喂!你去哪里了?"聂川很尴尬,他将自己的腿移开,向后坐去,给里斯留出空间,但里斯却继续向前,他的手掌仍旧撑在聂川的膝盖之间。

其实离开水纹酒店的时候,聂川就在想,现在赶回去还能和里斯一起看一场电影。

谁知道,一回来,寝室里根本没有人,自己等了很久,里斯也没有回来,那种落寞的感觉,真的很磨人。他总是告诉自己里斯一会儿就回来了,结果自己打了十几通网络电话这家伙才接听。

"我去了水纹酒店。"里斯回答。

聂川愣住了,他看着里斯,结巴了起来:"你......你去水纹酒店做什么?"

"我去找你。"里斯的目光看着聂川,带着审视,仿佛看穿了聂川在那个房间里所经历的一切。

他视线里的力度感让聂川想要逃避,可他双眼却又深深吸引着他。

"你......你知道我去过水纹酒店?"聂川发现自己无法思考,就连说话都没有经过大脑。

但是里斯却问了聂川另一个问题:"你和莉莉,做了吗?"

这是一个聂川做梦都没有想到里斯会问的问题。

"没有。"

为什么要问我这个问题?你会在意吗?还是你要嘲笑我连莉莉主动投入我的怀里我都做不了?

"为什么没和她做?"里斯接着问。

他的脸上没有表情,没有任何情绪的显露。好像所有的感情都被他收到了聂川找不到的地方。

这让聂川莫名惶恐了起来。

"因为......我......"聂川张了张嘴,发现自己竟然无法说话。

"聂川,你不用对我说实话。但是如果这一次,你说的不是我想听到的那句话,我会离开。"

那一刹那,聂川觉得自己就像是空了的酒杯,那个将他一饮而尽的人随手就将他放在了冰天雪地里。

"离开......为什么?"

聂川的大脑完全失去了思考的能力。

时间仿佛被切断了一般。

前一刻,里斯还在和他探讨他们的未来,要么一起去nba要么一起去找工作,这让聂川充满期待尽管未来根本是不确定的。可这一刻,他却说他要离开?

无论理由是什么,聂川都无法接受。

里斯并没有回答聂川这个问题,而是伸手拨开了他的刘海,与他的额头相触。

这样温柔的姿态,聂川无法理解为什么里斯可以说出要"离开"?

他的呼吸,轻轻拂过聂川的唇缝,仿佛带着一种隐忍,只是流连于外,压抑着不肯进来。

"告诉我,你为什么没有和莉莉做?我给你三次机会,如果你说的都不是我想听到的,我会马上离开。"

里斯的声音很轻,聂川忽然辨别不了到底里斯是在自言自语还是说给他听的。

"这是......你新发明的耍弄我的方式吗?"聂川的牙关颤了起来,不知道为什么,他有种预感,里斯说的是真的。

"我从来没有耍弄过你。只是你觉得把它们当成是我的耍弄会比较自在而已。"里斯的手指轻轻捻过聂川的发梢。

就好像这是他对他最后的耐心。

"你觉得离开是可以随便挂在嘴上的吗?你觉得这样好玩吗?"聂川的眼睛红了。

好像连呼吸都被掐住了一般。

"我在等你给我一个我想听的答案。"里斯的表情完全不为所动。

他明知道聂川被他的"离开"刺伤了,却仍旧像是要将聂川剖开一般地执着。

"我起疹子了!我很痒!我根本不可能和莉莉做下去!你满意了吗?你可以继续嘲笑我了!我脱处失败啦!"

无论你怎么嘲笑我都可以,但是不要再说你要离开了。

"这不是我想听到的,你还有两次机会。"

里斯的声音像是静止的海面,黑暗的,看不到一丝光亮。

"我喜欢的人不是她。所以我不可以抱她。你可以嘲笑我天真,也可以觉得我没用,但是到此为止行不行?"

眼泪从聂川的眼角滑落下来,里斯的眉眼也跟着模糊起来。

里斯知道了,他一定是知道了。

所以他现在逼着他说出那个答案。

说出来之后,里斯就找到了足够的理由离开了。

"这不是我想听到的。还剩下最后一次。你想好了再回答我。"

想好什么?

我已经不能思考了......

我那么努力地想要接近你,和你在一起的每一分钟每一秒我都无比的认真。

就算我的记性真的只有鱼类的七秒钟,但是你说的每一句话,你的每一个表情我都记得清清楚楚。

我知道我蠢,不像你那样所有的情绪都控制得好好的,所以被你发现了,但是我从没有想过要你为难也没有想过要弄乱你的生活!

"我错了吗?"聂川的眉心颤抖的厉害,"我喜欢你......所以我错了吗?"

整个空间好像都被自己眼睛里的液体淹没了。

他觉得呼吸都很困难。

"如果我错了......为什么你要用那么显眼的方式出现在我的世界里?"

聂川吼了出来。

"为什么要给我看别人没有看过的你!"

聂川猛地坐起身来,他不知道哪里来的力气,一把将里斯推到,狠狠坐在他的身上。

"为什么要让我那么信任你!让我依赖你!为什么你要让我觉得遇见你之后我变得比从前更好!为什么这些都是我的错!为什么你可以随便说要离开!"

聂川脸涨红了,泪水纵横。

他扬起了手,狠狠揍向里斯的脸。

而里斯却一把将它握住了。

"是的,你当然错了。"

聂川觉得自己真的裂开了,不知道什么地方,疼到无法触碰。

"因为你让我等你太久。"
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Phần 67. Khả thị ngã ái nhĩ


26/07/2021

Ngay mai gặp lại ở chỗ khác nhé!

The end.

...

Niếp xuyên đê hạ đầu lai, nhãn lệ chính hảo lạc tại lý tư đích kiểm thượng.

"...

Thập yêu?"

Lý tư thân trường liễu thủ, dụng lực tương tha duệ liễu hạ lai.

Hoàn lai bất cập thể hội trụy lạc đích cảm giác, lý tư đan thủ hướng hậu tương tự kỷ xanh tọa liễu khởi lai, niếp xuyên đích thể trọng đối vu tha lai thuyết căn bản một hữu ý nghĩa.

Tha cực vi dụng lực địa vẫn thượng liễu niếp xuyên đích chủy thần, tha thiệt tiêm dụng lực địa đính liễu tiến khứ, na thị nhượng niếp xuyên hoài niệm dĩ cửu đích lực độ, tha toàn chuyển trứ tương tha bao khỏa khởi lai, tha duệ trứ tha đích tư duy, chiêm cư tha sở hữu đích cảm quan, thậm chí vu tha sở hữu đích trùng động dã bị đối phương sở chưởng khống.

Tha duyện hấp trứ tha, phảng phật yếu tồi hủy tha, sấm nhập tha, nhập xâm tha thân thể đích mỗi nhất thốn phùng khích.

"Ân...

Ân..."

Vô pháp hô hấp đích niếp xuyên hạ ý thức thôi liễu lý tư đích kiên bàng nhất hạ.

Niếp xuyên đích cự tuyệt, hoán lai đích khước thị canh gia hung mãnh đích duyện hấp, phảng phật giá dạng đích tiếp xúc đối vu lý tư lai thuyết nhưng cựu bất cú khẩn mật, tha sĩ khởi thủ khấu trụ liễu niếp xuyên đích hậu não, tử tử tương tha áp hướng tự kỷ.

Tha đích thiệt tại niếp xuyên thần xỉ gian xương cuồng đích giảo động trứ, tha trắc quá kiểm lai hoàn toàn bất lưu phùng khích địa duyện hấp trứ niếp xuyên.

Toàn thân mỗi nhất cá tế bào tựu tượng thị bị lý tư đích lực lượng sở chinh phục, bất đoạn địa phá liệt khai lai, dũ hợp chi hậu hựu tái độ bị tồi hủy.

Na cổ lực lượng trường khu trực nhập, khứ đáo niếp xuyên vô pháp miêu thuật đích tối thâm xử.

Niếp xuyên bị bách ngưỡng khởi hạ ba thừa thụ lý tư đích lực độ, trực đáo tha xanh bất trụ liễu hướng hậu đảo khứ, lý tư đường nhi hoàng chi địa tương tha áp liễu hạ khứ.

Giá chân đích thị lý tư mạ?

Phảng phật bất thụ khống chế yếu tương niếp xuyên hoàn toàn phấn toái chiêm hữu.

Minh minh như thử khả phạ đích thân vẫn, niếp xuyên khước cảm giác tư duy đích thâm xử hữu thập yêu bị đối phương dẫn dụ đáo xuẩn xuẩn dục động, bôn dũng phí đằng.

Giá thị lý tư tại vẫn tha...

Thượng nhất khắc đối tha thuyết yếu"Ly khai" đích lý tư tại vẫn tha!

Tựu toán giá thị chích thị nhất tràng mộng hoặc giả ly biệt chi tiền tối hậu đích an úy, niếp xuyên dã tưởng yếu tử tử trảo trụ.

Niếp xuyên đích thiệt tiêm tại na phong cuồng phiên giảo đích phùng khích chi gian khinh khinh đính liễu nhất hạ, hoạt quá lý tư thiệt đích trắc diện.

Tha năng cảm thụ đáo na nhất khắc lý tư đích kiên bàng tủng liễu khởi lai, khẩn tiếp trứ thị lánh nhất phiên dũ phát phong cuồng đích duyện vẫn.

Lý tư đích hoài bão việt thu việt khẩn, giá thị niếp xuyên đệ nhất thứ thanh tích địa cảm giác đáo, tự kỷ hảo tượng đối lý tư ngận trọng yếu.

Tịnh bất thị lý tư yếu ly khai.

Nhi thị lý tư bất tưởng yếu tha ly khai.

Niếp xuyên hạ ý thức củng khởi tự kỷ đích thối, lý tư đích yêu thân trực tiếp tễ liễu tiến lai, giá dạng phú hữu xâm lược tính tịnh thả bất dung cự tuyệt đích tư thế nhượng niếp xuyên cảm đáo áp lực, đãn giá dạng đích áp lực khước nhượng tha huyết dịch bôn dũng, canh gia vô pháp khắc chế tiếp cận đối phương đích trùng động.

Niếp xuyên bị đối phương đích hoài bão lặc đáo vô pháp hô hấp, tha dụng lực phách đả trứ đối phương, đãn thị lý tư khước văn ti bất động, niếp xuyên chích năng dụng lực chủy trứ sàng diện, hoàn toàn hãm lạc đích lý tư chung vu hoa đáo liễu nhất ti lý trí, tha thối xuất liễu niếp xuyên đích thần gian, khước tịnh một hữu ly đắc thái viễn.

Tha đích tị tiêm thủy chung kháo trứ niếp xuyên đích tị tiêm, tha trầm trọng ảm ách đích hô hấp đô lưu tại liễu niếp xuyên đích thần gian.

Niếp xuyên dụng lực hấp liễu nhất khẩu khí, cương yếu thí đồ trắc quá kiểm khứ, lý tư tiện giảo trụ liễu tha đích hạ thần, phảng phật vô pháp dung nhẫn niếp xuyên đích hồi tị nhất bàn, bất dung cự tuyệt địa tái độ vẫn liễu thượng lai.

Nhưng cựu thị phong cuồng đích, hào vô chương pháp đích, đái trứ tứ ngược đích lực độ cảm.

Giá nhất thứ, niếp xuyên chân đích hại phạ liễu khởi lai, tha dụng lực địa biệt quá tự kỷ đích kiểm, lý tư khước trực tiếp dụng vẫn tương tha tử tử cố định tại nguyên vị bất đắc động đạn.

Trực đáo niếp xuyên đích hung thang chiến đẩu khởi lai, lý tư tài tri đạo tha khốc liễu.

Lý tư mạch địa sĩ khởi đầu lai, đãn tha đích song thủ nhưng cựu khấu trứ niếp xuyên đích thủ oản, tương tha môn án áp tại tha đích nhĩ biên.

Niếp xuyên trắc quá kiểm khứ, lưu hải lăng loạn địa cái tại ngạch đầu thượng, tha đại lực địa hô hấp trứ tân tiên không khí, giác đắc tự kỷ chung vu hoạt liễu quá lai.

Lý tư tái độ đê hạ thân lai đích na nhất khắc, niếp xuyên mạc danh khẩn trương liễu khởi lai.

Giá nhất thứ, tha vẫn tại liễu niếp xuyên đích kiểm giáp thượng, hàm vẫn thượng tha đích hạ ba, dụng lực đáo phảng phật yếu tương tha đích cốt đầu đô hấp xuất lai.

Tha duyện vẫn trứ niếp xuyên đích cảnh oa, giảo trứ tha đích hầu kết, giá đô nhượng niếp xuyên khinh khinh chiến đẩu khởi lai.

Đương lý tư tùng khai liễu niếp xuyên đích song thủ thì, niếp xuyên già trụ liễu tự kỷ đích nhãn tình.

"...

Nhĩ vi thập yêu yếu giá dạng đối ngã...

Bất yếu dụng giá chủng phương thức lai trào tiếu ngã..."

Như quả giá nhất thứ vẫn tha đích lý do hòa đồ thư quán hoàn hữu cbu đích tẩy thủ gian lý nhất dạng đích thoại, niếp xuyên ninh nguyện bất yếu.

Lý tư na khai liễu niếp xuyên đích song thủ, án trụ tha đích kiểm giáp, mục quang cực hữu lực độ địa khán trứ niếp xuyên, nhất tự nhất cú, thanh tích vô bỉ: "Nhĩ giác đắc, ngã vi thập yêu hội vẫn nhĩ?

Nhĩ giác đắc, ngã hội nhân vi ngoạn tiếu, nhân vi trào tiếu, nhi khứ thân vẫn nhất cá ngã bất tại hồ đích nhân?"

Niếp xuyên sỏa trụ liễu, nhân vi lý tư na song bình thường đạm mạc đáo khán bất xuất tình tự đích nhãn tình cánh nhiên phiếm hồng liễu.

"Ngã bất tri đạo đối vu nhĩ nhi ngôn, hỉ hoan hữu đa trọng yếu đích ý nghĩa.

Nhĩ đối xảo khắc lực hội thuyết hỉ hoan, đối trứ kim ngư hoa hội thuyết hỉ hoan, đối trứ chiêm ny phất · lao luân tư hội thuyết hỉ hoan, đối trứ nhĩ bất hỉ hoan đích già phê xuất vu lễ mạo nhĩ dã năng thuyết hỉ hoan...'Hỉ hoan' tại nhĩ đích thế giới lý dĩ kinh phiếm lạm liễu, dĩ chí vu nhĩ thuyết hỉ hoan thập yêu đích thì hậu, ngã đô bất xác định thị bất thị nhĩ sở vị đích hỉ hoan chân đích na yêu trọng yếu.

Đãn thị đối ngã nhi ngôn, niếp xuyên, ngã hỉ hoan đích đông tây ngận thiểu.

Trừ liễu lam cầu hòa sổ học kỷ hồ một hữu."

Niếp xuyên cương tại na lý, tha trương liễu trương chủy, tha tưởng yếu cáo tố lý tư, tha đối tha đích hỉ hoan tịnh bất phu thiển.

Như quả bất thị lý tư, tha bất tưởng yếu tương tựu tự kỷ khứ tiếp thụ nhâm hà nhân.

Đãn thị tha bất tri đạo tự kỷ yếu chẩm dạng khứ giải thích.

Tha giác đắc tự kỷ đích ngữ ngôn na yêu bần phạp, nhi tha đích đại não hảo tượng bất hội tư khảo liễu nhất dạng.

"Khả thị ngã ái nhĩ."

Lý tư thuyết.

Tha đích thanh âm tại phát chiến.

Minh minh bất đại, khước phảng phật dụng tẫn liễu toàn bộ đích lực khí.

Na song nhãn tình lý đích thế giới tòng cao xử trụy lạc hạ lai, áp toái liễu sở hữu đích bình chướng, tương niếp xuyên hoàn toàn bao khỏa liễu tiến khứ, lộ xuất liễu tối nguyên bản đích nhan sắc hòa tư thái.

"Ngã thị như thử hại phạ, thuyết yếu ly khai đích ngã, như quả tòng nhĩ na lý đắc đáo ngã tưởng thính đáo đích đáp án, ngã yếu chẩm dạng hoa tá khẩu kế tục lưu hạ?"

Tha đích mục quang thị na dạng đích vô nại.

Niếp xuyên hốt nhiên tâm đông liễu khởi lai.

Tha bất cố nhất thiết địa tọa khởi thân lai, vẫn liễu thượng khứ, tương tha khẩn khẩn bão trụ.

Tha bất đổng đắc nhâm hà đích kỹ xảo, sinh sáp đắc tượng cá sỏa qua.

Đãn đối vu lý tư nhi ngôn, khước tượng thị nhất thốc hỏa diễm, phong cuồng địa phô thiên cái địa địa nhiên thiêu liễu khởi lai.

Niếp xuyên đệ nhất thứ minh bạch thập yêu khiếu tố luân hãm, chỉnh cá thế giới trừ liễu lý tư tiện thập yêu dã một hữu liễu.

Niếp xuyên căn bản bất ký đắc giá thiên vãn thượng tha môn đáo để đô tố liễu ta thập yêu, trừ liễu vô chỉ cảnh đích thân vẫn tiện thị bất nguyện ý phân khai bỉ thử đích ủng bão.

Niếp xuyên giác đắc, tha môn tự hồ yếu bả nhất sinh đích thân vẫn đô dụng hoàn.

Dĩ vi tự kỷ hội thất khứ, khước phát hiện nguyên lai tự kỷ nhất trực tựu ủng hữu đích hỉ duyệt cảm nhượng niếp xuyên phóng tùng liễu hạ lai.

Tha bất tri đạo tự kỷ thị thập yêu thì hậu thụy trứ đích, chích tri đạo lý tư đích ca bạc nhất trực ngận dụng lực địa bão trứ tha.

Đương song ngoại hưởng khởi học sinh môn đả nháo đích thanh âm, nhật quang thấu quá song tử lạc tại tẩm thất đích địa diện thượng thì, vạn thánh tiết quá khứ liễu.

Niếp xuyên đích mi mao chiến liễu chiến, tha đích não hải trung sậu nhiên hưởng khởi tạc vãn lý tư đích na cú"Khả thị ngã ái nhĩ", chỉnh cá nhân thanh tỉnh liễu quá lai.

Na thị mộng?

Hoàn thị hiện thực?

Niếp xuyên thậm chí bất cảm hô hấp, não hải trung ông ông tác hưởng.

Đương tha thí đồ phiên thân đích thì hậu, tài phát hiện tự kỷ bị nhân tòng hậu diện bão trứ, tha đích bối tích bị đối phương dụng lực đích áp tại hung thang thượng.

Niếp xuyên tị gian đích khí vị thị na dạng lệnh nhân an tâm đích, tha thân hậu nhân đích hô hấp thị na dạng ổn kiện, mạc danh đích an toàn cảm nhượng niếp xuyên tưởng yếu thì gian tựu giá dạng tĩnh chỉ.

Bão trứ tha đích nhân thị lý tư, tạc vãn tha đối tha thuyết đích na cú thoại thị chân đích.

Giá ta bất thị tha đích huyễn tưởng, giá ta thị chân đích!

Tưởng đáo giá lý, niếp xuyên hốt nhiên giác đắc khắc chế bất trụ tự kỷ đích hỉ duyệt, tha chuyển quá thân lai, tưởng dã bất tưởng tựu tại đối phương đích kiểm thượng dụng lực thân liễu lưỡng hạ.

Nhiên hậu, tha tài phát giác lý tư tự hồ tảo tựu tỉnh liễu, bất tri đạo khán trứ tự kỷ đa cửu liễu.

"Nhĩ tạc thiên thuyết đích thoại, hội nhất trực đô toán sổ đích đối ba?"

Niếp xuyên tĩnh trứ đại đại đích nhãn tình vấn.

"Nhĩ thuyết ni?"

Lý tư tiếu liễu, tính cảm đích yếu mệnh.

Tha nhất cá phiên thân tựu áp tại liễu niếp xuyên đích thân thượng, hựu thị nhất cá nhượng nhân thiên toàn địa chuyển đích thân vẫn.

Yếu thị mỗi thiên tảo thần lý tư đô giá dạng nhượng nhân nhiệt huyết phí đằng địa vẫn tha, niếp xuyên giác đắc bất dụng đa cửu tự kỷ đích huyết quản tựu bạo điệu liễu!

Đương niếp xuyên động liễu động đích thì hậu, tài phát hiện tự kỷ hạ diện nhân vi sát dược cao thập yêu đô một xuyên, nhi lý tư bả tha duy nhất đích để khố dã xả đáo liễu tất cái hạ diện, tựu liên thụy y dã bị lao đáo liễu yêu thượng diện.

Niếp xuyên đốn thì tưởng đáo tạc vãn lý tư ác trứ tự kỷ đích thủ cấp tha na lý...

Đáo hiện tại tha động liễu động thủ chỉ, chưởng tâm đô tại phát ma.

"Uy, ngã chích thị hàm liễu nhĩ nhất hạ, nhĩ tựu một đĩnh trụ.

Hoàn hảo nhĩ tạc vãn một hòa lỵ lỵ tại nhất khởi, phủ tắc hiện tại khả năng dĩ kinh thị giáo viên tiếu đàm liễu."

Lý tư hựu tiếu liễu, tha đích tiếu ngận thiển, minh minh thị tại trào tiếu tự kỷ, niếp xuyên khước giác đắc ngận khai tâm.

Tưởng đáo lý tư khẩu khang lý đích ôn độ, niếp xuyên tựu mạc danh toàn thân phát năng, tha tấn tốc hiên khai bị tử, tương tự kỷ đích khố tử lạp khởi lai.

"Ngã...

Ngã khứ cấp nhĩ tễ nha cao xoát nha!"

Nhân vi tạc thiên vãn thượng tự kỷ một nhẫn trụ, lộng đáo lý tư đích chủy ba lý liễu.

Đáo hiện tại, niếp xuyên đô giác đắc quý cứu bất dĩ.

Đương tha lai đáo tẩy thủ gian lý, khán trứ kính tử lý đích tự kỷ, nhiên hậu ngốc liễu.

Bột tử thượng, tỏa cốt thượng đáo xử thị hồng hồng đích nhất phiến.

Niếp xuyên giác đắc tự kỷ đích kiểm thượng đô yếu tích huyết liễu.

Lý tư bất khẩn bất mạn địa khởi thân, tẩu đáo liễu tẩy thủ gian đích môn khẩu, xanh trứ hạ ba lương lương địa thuyết: "Ngã tạc thiên đối nhĩ dĩ kinh ngận hảo liễu, bất nhiên nhĩ hiện tại liên tễ nha cao đích lực khí đô một hữu.

Nhĩ đê trứ đầu tố thập yêu?"

Niếp xuyên thuấn gian phản ứng quá lai lý tư chỉ đích thị thập yêu.

Tạc thiên như quả bất thị tự kỷ khiếu trứ ngận đông, lý tư tuyệt đối bất hội nhượng tha dụng thủ tựu khả dĩ đích.

Đãn thị giá ta hòa tha tưởng tượng đích hoàn toàn bất nhất dạng a!

Nan đạo bất thị tha đối lý tư giá dạng hựu na dạng đích mạ?

Minh minh lý tư một bả tự kỷ chẩm yêu dạng, niếp xuyên hốt nhiên giác đắc hậu diện đặc biệt đông!

Bất quá giá hoàn thị đệ nhất thứ, lưỡng cá nhân nhất khởi tại dục thất lý xoát nha, tựu liên đê hạ đầu lai thổ nha cao phao phao đích thì hậu, niếp xuyên dã năng cảm giác đáo lý tư đích phát sao lược quá tự kỷ đích ngạch đầu, tựu tượng bị đối phương khinh khinh mạc liễu nhất hạ nhất dạng, niếp xuyên giác đắc tâm tình phân ngoại địa hảo.

Chích thị tự kỷ đích bị đan dĩ kinh hựu trứu hựu tạng liễu, lý tư trực tiếp đả liễu cá điện thoại khiếu kiền tẩy điếm đích lai bả bị đan thu tẩu.

Niếp xuyên khước tưởng khốc, bất tri đạo kiền tẩy điếm đích tiểu đệ khán kiến bị đan thượng đích ô tí đáo để hội chẩm yêu tưởng a!

"Hảo liễu, nhượng ngã khán nhất hạ nhĩ thối thượng đích chẩn tử."

Lý tư phách liễu phách tự kỷ đích sàng biên, kỳ ý niếp xuyên tọa quá lai.

"Ngã...

Ngã tự kỷ sát dược tựu hảo liễu, cáp cáp!"

"Nhượng ngã khán nhất hạ, như quả biến đắc nghiêm trọng đích thoại, ngã môn tựu khứ khán y sinh."

Tuy nhiên nhưng cựu thị bất dung cự tuyệt đích, lý tư đích thanh âm thính tại niếp xuyên đích nhĩ đóa lý biến đắc nhu hòa liễu hứa đa.

"Nga..."

Niếp xuyên lai đáo lý tư đích thân biên, vi vi trương khai thối.

"Nhĩ giá dạng ngã chẩm yêu khán đắc kiến?"

Lý tư vấn.

Niếp xuyên hựu trương khai liễu nhất điểm, thân thủ ô trụ tự kỷ na lý.

Lý tư dụng thủ chỉ tại niếp xuyên đích thủ bối thượng trạc liễu nhất hạ: "Nhĩ giá dạng hữu nhâm hà giới trị mạ?

Hựu bất thị một hữu xuyên để khố.

Nhi thả nhĩ na lý ngã đô hàm quá liễu, nhĩ hiện tại già trứ hữu thập yêu ý nghĩa?"

Niếp xuyên đê hạ đầu, kiểm thượng đô khoái bị kháp xuất huyết liễu.

Tha tri đạo, hữu thì hậu lý tư thuyết thoại trực chỉ hạch tâm, nhất điểm tình diện đô một hữu.

Đãn thị...

Giá chủng sự tình nhĩ khả dĩ ủy uyển nhất điểm mạ?

"Hồng chẩn hảo tượng bỉ tạc vãn hảo nhất điểm liễu.

Nhĩ khứ trùng cá táo, sát liễu dược, ngã môn khứ cật ngọ phạn."

Lý tư nhu liễu nhu niếp xuyên đích não đại.

"Ân, hảo!"

Đương niếp xuyên tiến nhập dục thất đả khai thủy đích thì hậu, não hải trung hốt nhiên khai thủy các chủng nguyên lai đích tràng cảnh hồi phóng.

Bỉ như thuyết tha tại tẩy thủ gian lý bị lạp liên giáp đáo tiểu huynh đệ đích thì hậu, lý tư thị như hà thấu thượng lai điều khản đích.

Bỉ như thượng nhất thứ tự kỷ khứ nữu ước hoa lý tư đích thì hậu, lý tư hòa tự kỷ tọa tại đồng nhất cá dục hang lý phát sinh đích sở hữu sự tình...

Niếp xuyên hốt nhiên giác đắc, thị bất thị bả dục thất đích môn tỏa tu hảo bỉ giác trọng yếu ni?

Tại giá dạng đích hồi tưởng trung, niếp xuyên trùng liễu ngận cửu, trực đáo lý tư tương bản lai tựu hư yểm trứ đích môn đả khai đích thì hậu, niếp xuyên soa nhất điểm súc đáo dục thất đích giác lạc lý.

"Uy, nhĩ đáo để yếu tẩy đa cửu?"

Lý tư dương liễu dương hạ ba.

"...

Hiện tại tựu hảo liễu."

Niếp xuyên nhất biên ô trụ tự kỷ, nhất biên thân thủ quan điệu thủy.

Bất yếu nhân vi môn thị phôi đích tựu tùy tiện tiến lai nha!

Lý tư minh minh dĩ kinh tẩu khai liễu, khước hốt nhiên chuyển quá thân lai đối niếp xuyên bổ sung thuyết: "Nhĩ tri bất tri đạo ngã đặc biệt hỉ hoan tiến dục thất đích thì hậu khán nhĩ thủ mang cước loạn đích dạng tử?"

...

Ngã đẳng nhất hạ tựu xuất khứ hoa nhân lai bả dục thất đích môn tu hảo!

Niếp xuyên cân trứ lý tư tẩu khứ học giáo đích xan thính.

Lý tư nhưng cựu thị cao lãnh đích biểu tình, nhi niếp xuyên tắc giác đắc chu vi hảo tượng tổng hữu nhân tại khán tự kỷ, giá nhượng niếp xuyên giác đắc ngận bất tự tại.

Niếp xuyên tại trác tử hạ diện khinh khinh duệ liễu nhất hạ lý tư, áp đê liễu thanh âm vấn: "Hảo tượng tổng giác đắc hữu nhân tại khán ngã..."

"Thị a."

Lý tư đích thủ chỉ tại niếp xuyên đích chỉ phùng gian khinh khinh lược quá, "Nhĩ bất ký đắc tạc vãn nhĩ xuyên đích thị thập yêu mạ?"

Hốt nhiên câu khởi nhượng niếp xuyên dam giới địa ký ức liễu, niếp xuyên hận bất đắc tự kỷ tễ nhập địa diện đích liệt phùng lý khứ.

Tạp lạc!

Nhĩ thiêu đích thập yêu quỷ y phục!

Hại tử nhân liễu a!
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 68. Câu hỏi của Nhiếp Xuyên


30/07/2021

Edit: Nhật Nhật

Tóm tắt các chương 65, 66, 67 phiên bản vô trách nhiệm của editor 🙂))))))))))))))))

NX ăn mặc sẹc xỳ đi chơi Halloween mà không có RS.

CL gửi ảnh đẹp giai của mình cho RS nhưng RS không thèm nhìn, chỉ nhìn mỗi NX sẹc xỳ phía sau.

Để phòng sói, RS lao đến chỗ tổ chức tiệc, tiếc là không tìm được NX.

Bạn gái crush RS nói cho RS biết NX đã đi với chị gái đội cổ động, CB cản không cho RS đi tìm, RS dọa đánh CB.

RS tìm đến chỗ NX, nghe thấy tiếng ván giường va "cành cạnh".

RS thất tình ngồi trong xe khóc lóc.

NX gọi điện thoại tới, nói mình đang chờ RS ở phòng ký túc xá, nhờ RS mua thuốc mỡ.

RS chạy về, thấy NX mặc mỗi quần lót đang dạng chân trên giường.

RS hỏi "Chim nhỏ" của Nhiếp Xuyên có đau không?

NX không đau, chỉ ngứa thôi.

RS dọa nếu NX không nói đúng câu mình muốn nghe thì sẽ bỏ đi.

NX bùng nổ cưỡi lên người RS: Tôi thích anh đấy, anh vui chưa, anh hài lòng chưa?

RS hài lòng lắm.

Hai người thơm nhau.

Sáng hôm sau...

Mông nhỏ của NX vẫn đứng lên ngồi xuống ngon lành, nhưng người anh em năm ngón thì lại tê rần.

Hết.

...

Nhưng mà, hôm nay tâm trạng của Reese rất tốt, gọi rất nhiều đồ ăn.

Có cả đậu phụ Tứ Xuyên và gà sốt cay nữa.

Tối hôm qua vốn ăn không đủ no, Nhiếp Xuyên không thèm để ý đến hình tượng gì sất, há to miệng nhồm nhoàm ăn, hai má phình ra trông như con ếch vậy.

Cậu vừa nghiêng mặt sang, là có thể thấy khẩu hình của mấy cô gái hình như đang nói "Cute" gì đó.

Cậu cute chỗ nào hả?

Bởi vì Nhiếp Xuyên đang nổi mẩn, lại cộng thêm quả tối qua bị Reese đánh dấu khắp người, cho nên hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi dài tay, dựng cổ áo lên che kín cổ, phối cùng với một chiếc quần dài thể thao cực kỳ không thích hợp, có thể nói là bọc mình kín mít không một kẽ hở.

Carlo cũng tới nhà ăn, ngồi xuống bên người Nhiếp Xuyên, ôm lấy vai cậu, nhìn Reese lom lom như thể đang dàn trận đón địch: "Hey, Allen, cậu vẫn ổn chứ?"

"Tôi...

Rất tốt mà!"

Nhiếp Xuyên gật đầu nói: "Carlo, điện thoại của tôi có phải rớt ở chỗ anh không?"

"Đây này!

Anh chính là tới mang điện thoại cho cậu đấy!

Đoán là cậu sẽ đến nhà ăn Châu Á ăn cơm mà."

Carlo đặt điện thoại của Nhiếp Xuyên lên bàn, sau đó vẫn nhìn chằm chằm về phía Reese.

Reese lại làm như Carlo không hề tồn tại, vẻ mặt không chút thay đổi.

Nhiếp Xuyên mơ hồ cảm thấy thái độ của Carlo với Reese có vấn đề, bèn hỏi: "Carlo, giữa anh và Reese có vấn đề gì à?"

"Allen!

Cậu còn không biết ngượng mà hỏi vấn đề này à!

Cậu có biết tối qua anh lo lắng cho cậu thế nào không hả?

Reese hung dữ vọt vào trong sảnh tiệc, bộ dạng như muốn đánh người, hỏi anh cậu đi đâu rồi!"

Nhiếp Xuyên trợn tròn mắt, Reese mà cũng có lúc làm ra hành động như vậy à?

Cậu ngây ngốc nhìn về phía Reese hỏi: "Chuyện tối qua em đi tham gia tiệc Halloween có nói với anh rồi mà!"

Reese không hề có ý định trả lời, chỉ thong thả gắp đồ ăn ăn.

"Sau đó bọn anh nói cho cậu ta biết, cậu với Lily đã đi rồi, cậu ta thế mà còn muốn đi quấy rối hai người các cậu!

Có việc gì nghiêm trọng khẩn cấp đến nỗi cậu ta nhất quyết muốn đi phá rối chuyện của cậu và Lily chứ?"

Carlo nghiêm túc thấp giọng chất vấn.

Nhiếp Xuyên trợn to hai mắt, vậy nghĩa là Reese đi đến bữa tiệc tìm cậu trước, sau đó mới đến khách sạn Watermark.

Nói cho cùng, thực ra Reese vẫn luôn đi tìm cậu à?

"Tôi không phá rối bọn họ."

Reese hờ hững đáp lại.

"Ông không có phá rối hai người họ?

Hôm nay lúc tôi tình cờ gặp được Lily, cô ấy còn nói mình với Allen chỉ là bạn bè thôi.

Có ngốc cũng nhìn ra được là cô ấy thích Allen, đột nhiên lại chuyển sang nói mình là bạn bè, tối qua nhất định là bị ông quấy rối!"

Carlo cố chấp tin vào suy đoán của mình.

Đương nhiên, nếu có người nghe được, nhất định họ cũng sẽ tin tưởng cái suy luận này thôi.

"Cậu không tin thì thôi."

Reese không thèm cùng Carlo tiếp tục xoắn xuýt về vấn đề này, anh lấy giấy ăn lau miệng, rồi nói với Nhiếp Xuyên, "Đi."

Nhiếp Xuyên đang định đứng dậy thì lại bị Carlo ấn xuống: "Tối qua nhất định là cậu ta bắt nạt cậu, đúng không!

Cậu đừng ở cùng với tên này nữa!"

"Ờm, cái này...

Thật ra Reese không có bắt nạt tôi."

Nhiếp Xuyên thực sự là cạn lời, sao Carlo cứ nhất định nghĩ là cậu là người bị Reese bắt nạt nhỉ?

Lẽ nào không thể là cậu bắt nạt Reese sao?

Thôi được rồi, cái này độ khó quá lớn.

Tối qua cậu rõ ràng đã cưỡi ở trên người Reese rồi mà cuối cùng vẫn bị lật ngược lại đó thôi.

Cái lịch sử đen tối này đừng nhớ đến nữa thì hơn.

"Làm gì có chuyện!

Nếu không phải thế, cậu ta việc gì phải hung hăng đi tìm cậu gây phiền phức như vậy, còn đuổi theo tới tận khách sạn Watermark!"

Đối với câu hỏi này của Carlo, Nhiếp Xuyên thực sự không nghĩ ra cớ gì để giải thích.

"Tôi đi đưa áo mưa cho Nhiếp Xuyên.

Cậu có ý kiến?"

Reese nói.

"Cái gì?"

Lông mày Carlo nhíu hết cả lại, "Ông còn nghĩ ra được cái lý do sứt sẹo như này nữa à?"

Hai tay Reese ấn trên vai Nhiếp Xuyên, nhìn về phía Carlo: "Em ấy thích ăn sô cô la, cậu không biết sao?"

"Đương nhiên là tôi biết."

"Nếu không có áo mưa mùi sô cô la, em ấy sẽ không lên được, cậu biết không?"

Giọng điệu của Reese không chút phập phồng lên xuống, giống như đang nói sự thật một trăm phần trăm vậy.

Chỉ có Nhiếp Xuyên mới biết cái tên này bịa chuyện hoàn toàn không cần nháp trước!

"Em không có áo mưa mùi sô cô la thì không đứng lên được hồi nào!"

Đến lượt Nhiếp Xuyên rống lên, toàn bộ nhà ăn đều nhìn lại.

Nhiếp Xuyên trợn tròn mắt, Carlo cũng nhanh chóng đứng lên che miệng Nhiếp Xuyên: "Này, cái này không cần nói lớn tiếng vậy đâu!"

Trên mặt Reese vẫn cứ không lộ vẻ gì, nhưng Nhiếp Xuyên có thể thấy ý cười trêu chọc trong đáy mắt anh.

Cái tên này chắc chắn là cố ý.

Mà mấy cô gái vẫn nhìn Nhiếp Xuyên từ nãy đến giờ đều bật cười khúc khích.

Nhiếp Xuyên cảm thấy mình mất mặt, mất đến tận nhà rồi.

"Hóa ra...

Hóa ra là như vậy...

Thế ông có mang áo mưa đến kịp không?"

Carlo ngẩng đầu hỏi Reese đang đứng sau lưng Nhiếp Xuyên.

"Không kịp, bởi vì cậu cứ kéo dài mãi, không nói cho tôi biết bọn họ đã đi đâu.

Kết quả là lúc tôi đến được đó, Lily đã rất không hài lòng với Nhiếp Xuyên, tức giận rời đi."

Reese vẫn mặt không đổi sắc tiếp tục bịa chuyện.

Nhiếp Xuyên không nhìn được nữa, cậu dùng sức muốn đẩy hai tay Reese đang đặt trên bả vai mình ra, nhưng đối phương lại chẳng hề nhúc nhích.

Thật khiến người ta giận sôi lên mà!

"Ôi, xin lỗi nha Allen...

Lẽ ra anh nên sớm nói cho Reese cậu ở đâu mới phải."

Carlo bày ra vẻ mặt vô cùng nuối tiếc, "Anh nói này, nếu là hỏi trong toàn bộ DK ai là người được Reese đối xử tốt nhất, thì đấy chính là cậu.

Làm gì có chuyện cậu ta lại đi quấy rồi cậu và Lily chứ!

Ầy, sau này cậu vẫn nên cai sô cô la đi!

Như vậy không được đâu!

Dù sao không phải chỗ nào cũng có bao cao su mùi sô cô la!"

Nhiếp Xuyên chỉ im lặng nhìn Carlo, chắc cả trường chỉ có tên ngu ngốc như Carlo mới tin lời giải thích bịa đặt của Reese là thật đi!

"Đi, đi về bôi thuốc."

Nhiếp Xuyên hậm hực đi theo sau Reese, còn cố ý đi cách anh một khoảng.

Reese Reddington, anh cũng quá đáng quá rồi!

Cái gì mà áo mưa mùi sô cô la!

Sao anh không đi ăn sô cô la vị shit đi!

Đúng lúc đó, một cô nàng trang điểm rất đậm đi lướt qua bên cạnh Nhiếp Xuyên, tiện thể hút sáo một tiếng: "Hey, Allen, cậu hợp với kiểu quần áo có thể khoe đôi chân của mình ra hơn đấy, đôi chân đẹp như vậy, mặc quần dài đúng là phí của trời!"

Đối phương còn nháy mắt với cậu một cái, mặt Nhiếp Xuyên tức thì đỏ bừng.

Xem ra hiệu ứng của chiếc quần da tối qua vẫn còn tới tận giờ.

Reese đang đi ở phía trước bỗng nhiên ngừng lại, xoay người, trên mặt không có một chút ý cười nào: "

Sau này, em tốt nhất là mặc quần dài vào cho tôi."

Nhiếp Xuyên khựng lại hai giây, sau đó mới kịp phản ứng, lập tức chạy lên, kéo cổ tay của Reese: "Hey, thực ra là anh đang ghen đúng không?

Ghen vì người khác thích em à!"

Reese không trả lời.

"Thực ra tối qua anh cũng đang ghen phải không!

Anh sợ em bị người nào đó ở bữa tiệc ngắm trúng, cùng người ta lăn giường, cho nên anh mới không chờ được chạy tới!

Đúng không!"

Nhiếp Xuyên chạy đến trước mặt Reese, cố ý thò đầu gần về phía đối phương, cậu muốn xem kỹ biểu tình của Reese lúc này!

Reese quay mặt đi, không cho Nhiếp Xuyên nhìn, tiếp tục đi về phía trước.

"Này...

Này...

Để em nghĩ xem nào, anh thích em từ bao giờ nhỉ?"

Nhiếp Xuyên trợn to hai mắt, tiếp tục bám theo Reese, y như cái kẹo mè xửng kéo mãi không đứt, "Lúc anh hôn em ở thư viện trường, có phải anh cố ý hay không?

Ối trời ơi, đấy là nụ hôn đầu của em đấy!

Có phải từ lúc đấy anh đã thích em rồi không?"

"Đó không phải nụ hôn đầu của em."

Reese chỉ nói đúng câu này, rồi lấy tay đẩy đầu Nhiếp Xuyên đi chỗ khác.

Lông mày Nhiếp Xuyên cau lại: "Sao lại không phải nụ hôn đầu của em được chứ..."

Reese đã đi được mấy mét, Nhiếp Xuyên vội đuổi theo: "Anh nói thế là sao, vậy thì nụ hôn đầu của em đâu?

Anh vẫn chưa nói cho em biết, có phải lúc anh hôn em trong thư viện trường, anh đã thích em rồi đúng không?"

Reese im lặng không chịu trả lời, mà Nhiếp Xuyên thì vẫn đi theo bên cạnh, lải nhải không dứt: "Anh nói đi!

Này thì có gì mà không thể nói cho em được?"

Nhiếp Xuyên tò mò muốn chết rồi!

Bản thân việc Reese thích một ai đó vốn đã rất khó tin, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn cực kỳ muốn biết, rốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào.

Là cậu thích Reese trước?

Hay là Reese thích cậu trước?

Quá nửa là cậu thích Reese trước đi...

Sau đó Reese nhận ra, cho nên mới có...

Nói thế nào nhỉ, "Phản ứng hóa học" à?

Lúc này bọn họ đã đi đến dưới ký túc xá, Nhiếp Xuyên vẫn đang quấn lấy Reese cố gắng hỏi vấn đề này, khiến mọi người không khỏi chú ý.

"Hey, mấy ông có phát hiện ra không?

Reese có vẻ rất có kiên nhẫn với Allen nhé?

Không cần biết Allen làm trò gì, đều không thấy anh ta tỏ ra mất kiên nhẫn."

"Đúng thế, nếu có người nào khác dám quấn lấy anh ta hỏi cái này cái kia, chắc chắn đã sớm bị đánh bay rồi!"

Bọn họ đi đến cửa phòng, Reese lấy chìa khóa mở cửa, Nhiếp Xuyên vẫn có chưa hết hy vọng, tiếp tục hỏi: "Thôi được vậy, coi như là lúc ở trong thư viện anh chưa thích em, nhưng lúc ở nhà vệ sinh trong sân bóng của CBU thì sao?

Anh có thích em chưa?"

Reese đóng cửa phòng lại, trong nháy mắt đã ấn Nhiếp Xuyên lên trên cửa.

Cái miệng đang đóng mở, không ngừng đặt câu hỏi của Nhiếp Xuyên bị Reese chặn lại.

Nụ hôn của Reese vẫn giống như tối qua, vô cùng mạnh mẽ, hung hăng quấy đảo khắp nơi, khiến hai chân Nhiếp Xuyên nhũn ra, thiếu chút nữa là đứng không vững.

"Tôi chỉ trả lời em một lần thôi.

Lúc ở trong nhà vệ sinh của CBU, tôi hôn em, là vì thấy bộ dáng của em bị Owen Whishaw dọa sợ vừa buồn cười lại vừa đáng giận, nhưng cũng lại đáng yêu kinh khủng, cho nên tôi muốn hôn em."

Ánh mắt Reese rất nóng, Nhiếp Xuyên theo bản năng muốn quay mặt qua chỗ khác, nhưng hai má lại bị Reese giữ lại.

"Lúc ở trong thư viện, bởi vì em trước sau cứ nghĩ đến chuyện tôi bị Celine đụng vào cằm, em không vui là vì Celine chứ không phải bởi vì tôi, em làm tôi mất hết kiên nhẫn cùng khoan dung dành cho em.

Em có thấy vui không?

Ở trước mặt tôi tỏ ra là mình để ý đến Celine?"

"Vậy là...

Vậy là tức lúc đó anh đã thích em rồi à?"

Ấu mài gót!

Hóa ra Reese thích cậu lâu như vậy cơ à!

Chuyện này thực sự là...

Vận đào hoa của cậu đến đột ngột quá rồi!

"Anh nói lúc ở trong thư viện không phải nụ hôn đầu của em...

Thế lúc nào mới phải?"

Nhiếp Xuyên nghĩ kiểu gì cũng không nhớ ra mình từng hôn môi với ai trước đó.

Nhưng Reese hoàn toàn không có ý định trả lời vấn đề này, mà nghiêng mặt sang, liếm môi Nhiếp Xuyên, lướt qua khóe môi cậu, sau đó lại trở lại giữa cánh môi cậu.

Cảm giác mềm mại ướt át đó hoàn toàn không giống với phong cách lạnh lùng thường ngày của Reese.

Tiếp đó, môi Nhiếp Xuyên bị ngậm vào, bên tai cậu là tiếng nước "Chậc chậc" lúc hôn môi, trong đầu cậu loạn thành một mảnh, nhão như hồ dán, bao nhiêu câu hỏi đã nghĩ tốt từ trước đều bị ngâm nước hết.

Lúc cánh tay Reese chống đằng sau Nhiếp Xuyên thả ra, cậu đứng không vững, thiếu chút nữa đã ngã tuột xuống dưới cửa.

"Hôm nay vấn đề của em thực sự rất nhiều."

Reese xoay người, lấy tuýp thuốc mở ra, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, "Lại bôi thuốc.

Một ngày ba lần, không thể gián đoạn."

Trái tim Nhiếp Xuyên hãy còn đang đập như điên, cậu đi đến trước mặt Reese, Reese bèn tự động tháo dây rút quần của cậu ra.

"Ối, chờ chút đã!"

Nhiếp Xuyên hình như nhớ ra cái gì, "Hôm ở tiệc bể bơi, anh nhảy xuống nước là vì muốn cứu em à?"

Động tác bóp thuốc mỡ của Reese dừng lại, anh nhìn Nhiếp Xuyên nói: "Thế em nghĩ tôi nhảy xuống bể bơi làm gì, để bơi lội chắc?"

Nhiếp Xuyên chớp chớp mắt, nụ cười trên miệng càng lớn hơn, hai tay cậu nắm lấy vành tai Reese: "Trời ạ!

Từ lúc đó anh đã thích em rồi đúng không!"

"Em còn muốn hỏi gì nữa không?

Không hỏi nữa thì bôi thuốc."

Reese gạt tay Nhiếp Xuyên ra.

"Bôi thuốc!

Bôi thuốc!"

Nhiếp Xuyên vui vẻ tự cởi quần ra.

Lúc Reese cúi đầu xuống, Nhiếp Xuyên có thể thấy rõ hàng lông mi hơi cong lên của anh, thật sự là rất xinh đẹp.

Tuy là nếu Reese biết cậu dùng xinh đẹp để hình dung anh thì phỏng chừng sắc mặt anh sẽ sầm xuống ngay.

Nhiếp Xuyên lại đột nhiên nghĩ đến cái gì: "Vậy người đầu tiên anh hôn là ai?"

Cậu làm sao có thể quên được chuyện Reese từng nói anh có thích một người, thích đến độ để ý mọi hành động cử chỉ của đối phương, nhưng cái người kia lại xa tận chân trời gần ngay trước mắt...

"Em."

Reese thở dài một tiếng, "Bôi thuốc xong rồi, em đi ngủ trưa đi."

Nhiếp Xuyên thấy rõ ràng là Reese đang trả lời qua loa, anh không muốn cậu hỏi thêm gì nữa.

Nhưng mà cậu thực sự muốn biết, cái người Reese từng thích kia là ai?

Cái người kia liệu có thể đột nhiên xuất hiện không?

"Người đầu tiên anh hôn sao có thể là em được?

Kỹ thuật của anh tốt như vậy."

Tâm trạng vốn đang nhảy nhót vui vẻ giờ lại trở nên chua lè, Nhiếp Xuyên kéo chăn của Reese qua, xoay người lại.

Reese ngồi xuống mép giường, xoa đầu Nhiếp Xuyên, nhưng mà Nhiếp Xuyên lại hoàn toàn không muốn nói chuyện nữa.

Mấy phút sau, Reese vẫn ngồi như vậy.

"Người đầu tiên tôi hôn đúng là em.

Không nói dối em đâu.

Thực ra tôi cũng không biết mình hôn tốt, hay là không tốt, nhưng mà, tôi thấy rất vinh dự vì em thích nụ hôn của tôi."

"Cho nên không có kinh nghiệm, cũng không cần luyện tập, kỹ thuật của anh cũng tốt hơn như vậy hả, quả là thiên tài có khác."

Nhiếp Xuyên biết mình không nên nói những lời tùy hứng như vậy, nhưng mà cậu không nhịn được.

"Tôi có luyện tập qua rồi."

"Ha?

Với ai?"

Nhiếp Xuyên ngồi bật dậy.

Reese nhìn thẳng vào mắt Nhiếp Xuyên, nói bằng giọng điệu vô cùng chậm rãi: "Với em."

"Căn bản là không có chuyện đó!"

Anh nghĩ em là tên ngu ngốc Carlo kia chắc?

Nghĩ mình nói gì em cũng tin hả!

"Tôi sẽ tưởng tượng ở trong đầu là mình đang hôn em, tôi sẽ hôn như thế nào, dùng lưỡi liếm lên môi em ra sao, em sẽ có phản ứng nào?

Lúc tôi mút vào, liệu em có thấy rung động hay không?

Lúc tôi quấn lưỡi lên, em có tình nguyện bị tôi trói buộc hay không?

Em có thể hô hấp được không?

Liệu em có sợ nụ hôn của tôi?

Hay là chán ghét tôi không?"
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 69. Sư tử nhỏ không phải thú cưng


31/07/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Đôi mắt của Reese cách Nhiếp Xuyên càng lúc càng gần, trên môi Nhiếp Xuyên thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở của Reese khi anh nói chuyện.

Vai Nhiếp Xuyên vô thức căng lên.

Reese...

Sao có thể tưởng tượng ra những chuyên như này chứ!

Cái tên này...

Có phải là đang lừa cậu không?

"

Sau này, những tưởng tượng đó đều trở nên vô nghĩa, tôi chỉ không ngừng hôn em, lại hôn em, cho đến khi em không thể hít thở được nữa, cho dù có vì tôi mà nghẹt thở chết, tôi vẫn ảo tưởng em sẽ ôm chặt lấy mình, không buông ra."

Giọng nói của Reese rất bình thản, rồi lại mang theo một loại sức mạnh không rõ.

Nhiếp Xuyên nuốt nước miếng, cậu chưa bao giờ nghĩ là kiểu người như Reese cũng sẽ...

Có loại suy nghĩ mãnh liệt lại không thực tế như vậy.

"Nếu như chỉ là hôn môi mà thôi, thì đối với tôi nó vẫn không đủ.

Mỗi lần em nhảy lên ném bóng vào rổ, tôi đều sẽ đuổi theo đường nét thân thể em.

Tôi muốn dùng ngón tay mình cảm nhận sức mạnh ở eo của em, tôi muốn môi mình cảm nhận đường nét đôi chân em...

Tại sao lại có nhiều người đang nhìn như vậy?

Nếu bọn họ không có ở đây, tôi có thể đặt em lên sân bóng, mở rộng thân thể em, muốn làm gì thì làm."

Reese dùng âm thanh lạnh lẽo, ngữ điệu bình thản trần thuật lại những suy nghĩ trong lòng mình, nhưng lại cực kỳ mạnh mẽ đánh thẳng vào trong lòng Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên hoàn toàn ngốc luôn.

"Anh...

Cái người mà trước kia anh nói...

Là em à?"

Chả lẽ cái người mà Reese vẫn luôn nói đến chính là cậu, người anh thích thực ra vẫn luôn là mình à?

Chuyện làm cậu phiền muộn khổ sở lâu như vậy, nói cho cùng... chỉ là do cậu tự mình ghen với mình, còn đâu thì hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào hả?

Reese không trả lời câu hỏi này, mà tiếp tục nói: "Cho nên em có biết, khi chúng ta cùng tập bóng một chọi một ở sân bóng trong kho hàng, tôi muốn làm gì không?

Tôi tự nhủ với mình, đây là cơ hội tốt đến thế nào?

Tôi có thể mạnh mẽ đè em xuống, làm tất cả những gì mà mình muốn làm.

Cho dù em kêu lớn thế nào, khóc la thảm thiết ra sao, đều không có ai có thể tới ngăn tôi lại cả."

Reese cụp mắt xuống, Nhiếp Xuyên thậm chí không thể tưởng tượng nổi, làm thế nào mà anh có thể dùng ngữ khí lưu luyến, dịu dàng như vậy nói ra hết thảy những ảo tưởng điên rồ trong đầu, mà cậu lại là trung tâm trong những ảo tưởng đó?

"Em...

Em không muốn nghe nữa!

Em buồn ngủ rồi!

Em muốn ngủ trưa!"

Nhiếp Xuyên nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu.

Trái tim của cậu điên cuồng nhảy lên như muốn vỡ tung ra đến nơi.

Hóa ra mấy cái cậu từng YY về Reese, hoàn toàn không đủ đô!

Cậu có nên vui mừng là mình với Reese đến kho hàng đó tập bóng nhiều lần như vậy, mà vẫn còn bình an vô sự đến giờ không?

Nói đến sức mạnh, cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của Reese, nếu lúc đó Reese ra tay thật, chắc cậu ngỏm luôn rồi?

Nhưng Reese hoàn toàn không có ý định dừng lại, anh kéo chăn xuống dưới tai Nhiếp Xuyên, cúi người ghé sát lại, Nhiếp Xuyên thậm chí có thể cảm giác được Reese đang như có như không hôn lên vành tai mình.

"Nếu lỡ em chán ghét tôi, không bao giờ muốn nhìn thấy tôi nữa?

Vậy tôi biết làm sao đây?

Không bằng nhốt em lại, để trên đời chỉ có mình tôi nhìn thấy em là tốt nhất."

Nhiếp Xuyên thò tay ra muốn che tai vào, nhưng cổ tay lại bị Reese giữ lại.

"Em thử đoán xem, sau khi trở thành bạn cùng phòng của em, mỗi ngày tôi đều nghĩ gì?"

"Không cần nói!

Không cần nói!

Em không muốn biết!"

"Thực sự muốn xốc chăn của em lên, muốn nhìn thấy bộ dáng hoảng sợ của em...

Muốn đâm sâu vào em, muốn nghe em phát ra những âm thanh khác..."

Nhiếp Xuyên chỉ muốn khóc thôi!

Đây không phải cái cậu muốn nghe mà!

"Muốn phá hỏng em, muốn chiếm được em, muốn em vì tôi mà sức cùng lực kiệt."

"Em không nghe!

Em không nghe!

Em không nghe!"

Nhiếp Xuyên cố ý nói to, để giọng mình át đi tiếng của Reese.

"Cho nên tôi ở trong đầu thực chiến nhiều lần lắm rồi, kỹ thuật nhất định rất tốt.

Em có muốn hôm nay mình thử một chút không?"

Reese hỏi.

Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy chỗ xương cụt của mình bắt đầu nhoi nhói đau, rõ ràng là không bị thương...

"Không muốn!

Em không có hứng thú!"

Phí lời, chỉ mới hôn môi thôi anh đã dùng sức như vậy rồi, nếu là 'Gì kia' thật...

Em còn sống được nữa chắc!

"Không muốn thật à?"

"Không muốn!

Em chắc chắn, khẳng định tuyệt đối không được!"

Nhiếp Xuyên giật chăn xuống, dùng biểu tình hết sức nghiêm túc nói với Reese.

Sau đó cậu phát hiện, nụ cười trên môi Reese có hơi rạng rỡ quá đà.

Cậu lại bị người này đùa bỡn nữa...

Reese cúi đầu xuống, mổ nhẹ lên môi Nhiếp Xuyên một cái: "Đồ ngốc."

Anh vén chăn lên, nằm xuống bên cạnh Nhiếp Xuyên, vòng tay ôm lấy cậu.

Nhiếp Xuyên bĩu môi: "Vừa nãy anh cố ý làm em sợ đấy à?"

"Không phải, đều là thật."

Nhiếp Xuyên run lên, nghĩ thầm, Reese nhất định là muốn dọa sợ cậu, sao có thể là thật được!

"Thực ra, những cái tôi nghĩ còn quá đáng hơn thế nhiều."

Giọng nói của Reese vờn quanh bên tai Nhiếp Xuyên.

Cậu đột nhiên cảm thấy cuộc đời thê lương kinh khủng...

Một lúc sau, Reese vẫn không có động tĩnh gì, Nhiếp Xuyên thò đầu từ trong chăn ra, quay đầu lại nhìn, phát hiện Reese chống hai tay cạnh gối của cậu, không biết đã nhìn như thế bao lâu rồi.

"Này, giải đấu hàng năm sắp tới rồi."

"Ừm, em biết."

"Em nghĩ chúng ta sẽ đi được đến đâu?"

Reese hỏi.

"Chúng ta sẽ vào đến vòng loại trực tiếp, sau đó thẳng một đường giành cúp vô địch."

Nhiếp Xuyên trả lời.

"Ai cho em cái tự tin đó hả?"

Reese nhịn cười hỏi.

"Anh nha."

Nhiếp Xuyên trịnh trọng đáp.

Sau đó Reese nở nụ cười, chầm chậm cúi thấp đầu, cà chóp mũi mình lên chóp mũi Nhiếp Xuyên.

"Em mà còn đáng yêu như thế nữa, tôi sợ mình sẽ nhịn không được mà thực hành những ảo tưởng trong đầu đấy."

Nhiếp Xuyên rụt lại, bắt đầu tự mình bổ não: Mình có nên kiếm cái quần trinh tiết về mặc không nhỉ?

Giải đấu bóng rổ hàng năm cho chia ra sân nhà và sân khách, này cũng có nghĩa là Nhiếp Xuyên sẽ thường xuyên theo đội bóng đi xe buýt của trường hoặc là đi tàu hỏa đến những nơi khác thi đấu.

Trận đầu tiên trong mùa giải mà Nhiếp Xuyên vào sân, đối thủ chính là đội UKB mà cậu từng có trận đấu tập.

Không khí bên trong sân bóng rổ của bọn họ sôi sùng sục, tiếng hò reo cổ vũ vang lên không ngớt.

Nhiếp Xuyên đeo ba lô trên lưng, ngửa mặt lên, tựa như bị bầu không khí nhiệt huyết này bao phủ, mờ mịt đi theo sau Carlo tiến vào.

Tối hôm qua cậu hưng phấn quá, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, còn dậy kiểm tra đi kiểm tra lại ba lô và giày bóng rổ đến mấy lần.

Về sau, Reese cũng phải mở đèn bàn lên ngồi dậy.

Nhiếp Xuyên cứ tưởng Reese sẽ trách mắng cậu vì cái tội bấn loạn, không chịu bình tĩnh, nhưng không ngờ đối phương lại xuống giường cùng cậu kiểm tra đồ đạc một lần nữa.

"Dây giày không có vấn đề gì, giày cũng không hỏng ở đâu cả, là loại đế giày mà em thích.

Bên trong có đủ bao cổ tay, bình nước, khăn mặt.

Thẻ học sinh cũng để vào rồi."

Không biết tại sao, sau khi Reese kiểm tra đồ hộ cậu xong, cậu lại thấy đặc biệt an tâm, ngủ cũng cực kỳ ngon.

"Hey, Allen!

Lần đầu tiên tham gia vào giải đấu, có phải cậu hồi hộp lắm không?"

Carlo búng tay cái tách ngay trước mặt Nhiếp Xuyên, kéo sự chú ý của cậu trở lại.

"Ồ...

Có một chút..."

Nhiếp Xuyên gãi gãi sau gáy.

"Sô cô la của cậu đâu?

Có muốn ăn một miếng không?"

Ewing ôm vai Nhiếp Xuyên hỏi.

Nhiếp Xuyên nhìn Reese đang đứng khỏi động cổ tay cách đó không xa, trong lòng có hơi rén.

"Tôi không mang sô cô la..."

Từ sau lần bị sâu răng phải đi nhổ kia, Reese đã tịch thu hết sô cô la của cậu rồi.

Ngay cả đồ ngọt, Nhiếp Xuyên cũng rất ít khi được mó tới.

"Hả?

Cậu thế mà quên mang sô cô la á?"

Ewing thấy khó mà tin nổi, lại liếc mắt nhìn Reese ở bên kìa, hình như đã đoán ra được gì đó, "Ầy, Reese chính là kiểu người độc đoán như vậy đấy...

Nhưng mà cậu ta cũng là vì tốt cho cậu!"

Huấn luyện viên Gordon vỗ tay một cái, tất cả cầu thủ bèn lập tức tập hợp ở chỗ ông: "Hôm nay là trận đấu đầu tiên của chúng ta trong mùa giải năm nay!

Ai cũng có cơ hội được vào sân, ai cũng có khả năng bị thay ra bất cứ lúc nào!

Hiệp đầu tiên, Carlo, Black Mount, Ewing, Peter, Allen!"

Mọi người ngây ra, Reese thế mà không được ra sân à?

UKB thường xuyên đấu tập với DK, tuy là kết quả chung cuộc hầu hết đều là DK giành chiến thắng, nhưng chênh lệch điểm giữa hai đội cũng không lớn.

Vậy mà huấn luyện viên Gordon lại không cho Reese vào sân, nhỡ hôm nay UKB phát huy tốt hơn thường lệ thì sao?

"Allen."

Huấn luyện viên Gordon đánh cằm ra hiệu, Nhiếp Xuyên lập tức đi đến trước mặt ông.

"Đây là bước đầu tiên để trò thích ứng với nhịp độ của giải đấu.

Trong số những đối thủ đáng gờm mà chúng ta sắp gặp, UKB không phải là đội mạnh nhất, nhưng họ là đội bóng hiểu rõ chúng ta nhất trong giải.

Muốn đánh bại bọn họ, trò có biết mình nên làm cái gì không?"

"Nằm ngoài dự đoán của bọn họ."

Nhiếp Xuyên nghiêm túc trả lời.

"Rất tốt, chính là như vậy."

Huấn luyện viên Gordon vỗ vỗ hai má Nhiếp Xuyên, "Đi thôi nào, mấy đứa."

Các cầu thủ lần lượt lên sân, trên khán đài bắt đầu nghị luận xôn xao.

"Oh my God, DK đây là đang xem thường UKB à?

Thế mà không cho Reese vào trận!

Chẳng lẽ Reese bị chấn thương rồi à?"

"Nghe nói Connor rút khỏi DK rồi, thực lực của họ giảm xuống không ít, hiện giờ lại không để Reese ra sân, họ định chơi chiến thuật vò mẻ không sợ nứt sao?"

"Này thì còn cái gì đáng để xem nữa?

Mất công tôi ngồi xe từ rõ xa tới để xem trận hôm nay!"

Trên khán đài, một thanh niên trẻ ngồi chống cằm, khẽ mỉm cười nhìn chằm chằm vào bóng lưng Nhiếp Xuyên, cậu đang ngẩng đầu chuẩn bị tranh bóng trong sân: "Tại sao khả năng tưởng tượng của các cậu lại kém thế nhỉ?

Có lẽ dù có mặt Reese trên sân hay không, trận đấu này DK vẫn sẽ thắng thôi."

Mấy sinh viên đang sôi nổi thảo luận tức tối quay lại nhìn, sau đó một người trong đó kêu lên: "Cậu là Relvin của UFR!"

Relvin cười cười, đặt ngón tay lên giữa môi, ra hiệu cho họ im lặng: "Hey, trận đấu sắp bắt đầu rồi."

Black Mount và trung phong của đối phương nhảy bật lên, Black Mount đập bóng về cho đồng đội, Nhiếp Xuyên đón được bóng xong lập tức nhanh chóng xông sang phần sân của đối phương.

Nhiếp Xuyên nghĩ là mình sẽ vì quá hồi hộp mà mắc sai lầm liên tục y như hồi đấu tập với UKB, nhưng sau đó cậu phát hiện, trong nháy mắt cậu nhận được bóng, toàn bộ thế giới đều trở nên yên tĩnh, bên tai chỉ còn sót lại tiếng gió bị kéo ra khi cậu chạy .

Trước mắt cậu chỉ còn lại rổ bóng của đối phương, cậu chạy hết tốc lực, đối mặt với hậu vệ khống chế bóng của đối phương, đột ngột dừng lại, sau đó thoải mái dẫn bóng lách sang một bên khác vượt qua người, tiếp tục xông lên.

Trong vòng hai giây, cậu gần như đã vượt qua tất cả các cầu thủ phòng thủ của UKB.

Đám sinh viên trên khán đài nhìn mà há hốc miệng.

"Nhanh...

Nhanh quá..."

Trên mặt Nhiếp Xuyên không có biểu tình gì, đối mặt với trung phong của đối phương, cậu nhảy bật lên, độ cao kia khiến cho mọi người không khỏi trợn to mắt, có lẽ gương mặt mới chưa có tên tuổi gì này sẽ là người có cú slam dunk đầu tiên trong giải đấu năm nay!

Nhưng Nhiếp Xuyên lại thực hiện một pha xoay người trên không hết sức tự nhiên, đưa bóng lên rổ.

Từ góc độ này chắc chắn không thể đưa bóng vào rổ được, ngay khi tất cả mọi người cho là trung phong của UKB sẽ cướp được bóng bật bảng, thì Carlo nhảy lên, đón bóng trên không sau đó làm một cú slam dunk vang dội.

Chỉ nghe "Rầm ——" một tiếng thật lớn, toàn bộ sân bóng đều điên cuồng ồ lên.

Sau khi tiếp đất, Nhiếp Xuyên lập tức xoay người chạy về, không chút lưu luyến.

"Ồ, hóa ta tên nhóc đó nhanh như vậy.

So với cú Sky hook lần trước thì khả năng bộc phát tốt hơn không ít."

Relvin ngồi trên ghế khán giả lầm bầm tự nói với mình.

Không tới mười giây, Nhiếp Xuyên đã thành công chặn được một quả từ trong tay hậu vệ dẫn bóng của đối phương, ngay sau đó cậu thực hiện một bước thăm dò, tiếp đó là chuyển hướng một bên vượt qua tiền phong hàng trong của đối phương, trong nháy mắt đột phá hàng phòng thủ của tiền phong hàng ngoài, một lần nữa tiến vào khu vực dưới rổ của UKB.

Huấn luyện viên của UKB sốt ruột hét: "Ngăn cậu ta lại!

Ngăn cậu ta lại!"

"Đùa à, làm sao có thể cản được."

Có người ngồi xuống bên cạnh Relvin, nói với giọng điệu có chút chế giễu.

Khi tất cả mọi người đều cho là Nhiếp Xuyên sẽ lên rổ ghi điểm, cậu lại chuyền bóng về phía sau, mà tất cả cầu thủ của UKB đều đang tập trung sự chú ý, phòng thủ Nhiếp Xuyên, thành ra Ewing hoàn toàn không gặp chút trở ngại nào, nhảy lên ném bóng từ vạch ba điểm!

Lúc pha bóng đã đi vào rổ, Relvin mới quay mặt sang, nhìn thanh niên cao ráo mặc quần áo thể thao đang ngồi cạnh mình, cười cười: "Yo, Owen Whishaw, sao cậu lại tới đây?"

"Đi ngang qua thôi."

Owen trưng lên một nụ cười rất có phong độ đàn ông.

Chỉ có ai đã từng cùng anh ta đối mặt trên sân bóng, mới biết được sự hung ác ẩn sâu trong xương người này.

"Đi ngang qua?

Thật đấy à?"

"Tới xem thử coi thú cưng Reese nuôi thế nào rồi."

Owen nhìn chằm chằm theo bóng lưng đang mải miết chạy của Nhiếp Xuyên, giống như ác thú náu mình trong bóng tối, khóa chặt chú hươu con nhìn như đang tự do tự tại chạy chơi.

"Có vẻ như là được nuôi rất không tồi.

Sư tử con lúc nhỏ đúng là thoạt nhìn rất giống mèo nhà, nhưng sư tử chung quy vẫn là sư tử.

Cẩn thận bị cắn cho máu me đầm đìa đấy."

Ngón tay Relvin vẽ thành một vòng tròn trong không trung, trung tâm của vòng tròn trước sau gì vẫn là Nhiếp Xuyên.

Lúc này Nhiếp Xuyên vừa thực hiện một đường truyền nhanh, bóng đến tay Peter, Black Mount ở dưới giỏ kiềm chế trung phong của đối thủ, Peter thành công ghi điểm.

Nhịp điệu trận đấu được DK vững vàng nắm chắc trong tay.

Hậu vệ dẫn bóng của UKB kéo áo lau bớt mồ hôi đọng trên cằm, cậu ta nhìn Nhiếp Xuyên, cau mày nghĩ: Lần đấu tập trước đó, cái tên này linh hoạt thì linh hoạt đấy, nhưng khả năng bộc phát không đủ.

Không ngờ chưa đến một năm, cậu ta đã tiến bộ nhiều như vậy rồi!

Tốc độ tấn công và phòng thủ của DK rất nhanh, hiệu suất ghi bàn rất cao, nhưng tất cả các cầu thủ đều ở trạng thái sung sức, cái này cùng với việc Nhiếp Xuyên luôn tạo cơ hội ghi bàn cho đồng đội không thể tránh khỏi quan hệ.

Trái lại, UKB thì mệt mỏi chạy khắp sân, thần kinh căng như dây đàn, sắp bị Nhiếp Xuyên kéo cho đứt rời ra rồi.

Huấn luyện viên Gordon sờ cằm, lắc đầu bất lực: "Vốn định để Allen vào sân để thích ứng với nhịp điệu thi đấu.

Nhưng mà hình như cậu ấy không cần thích ứng gì hết, trái lại còn để bại lộ thực lực."

Reese quay đầu sang, nhìn thấy trên khán đài, Relvin đang chống cằm, vẫy vẫy tay với mình, mà bên cạnh anh ta còn có cả Owen Whishaw.

Hiệp thi đấu đầu tiên kết thúc, trên khán đài là tiếng bàn tán xôn xao.

"Oa!

Cái cậu tóc đen kia thật là lợi hại!

Tuy là từ đầu đến cuối đều không ghi một điểm nào, nhưng vẫn cảm thấy cậu ta...

Thật là đỉnh!"

"Đúng vậy!

Tốc độ cực nhanh, hơn nữa kỹ thuật lắc vai và biến hướng thực sự quá trâu bò luôn, nói dừng là dừng!

Nói tăng tốc là tăng tốc được ngay!"

"Còn cả lúc chuyền bóng cho đồng đội nữa chứ, quá là đẹp trai!"

Nhiếp Xuyên kéo áo lên lau mồ hôi đọng trên cằm và trên trán, chạy chậm về chỗ Reese, eo cậu cứ thế lộ ra ngoài, mơ hồ có thể nhìn được cả đường cong xinh đẹp ở eo cùng cơ bụng không quá khoa trương.

Reese trực tiếp thò tay kéo vạt áo của Nhiếp Xuyên xuống, sau đó trùm khăn mặt lên đầu cậu.

"Làm tốt lắm."

Huấn luyện viên Gordon vỗ tay một cái, "Hiệp sau Allen ra sân, Reese lên đi."

"Á!

Bọn em đang chơi vui mà!

Không muốn đổi Allen xuống đâu!"

Carlo lập tức kêu to gọi nhỏ.

Ewing từ phía sau đá cho Carlo một cú: "Huấn luyện viên nói cái gì thì chính là cái đó!"
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 70. Cảm giác tồn tại


01/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Nhiếp Xuyên bình tĩnh trở về chỗ ngồi, vặn nắp bình nước ra, ngửa đầu tu ực một phát hơn nửa bình.

Hiệp đầu tiên cậu đánh rất vui vẻ, mãi đến tận khi ra khỏi sân rồi, cậu mới phát hiện, hóa ra xung quanh ồn ào như vậy.

Chỉ là lần đầu tiên cậu được thi đấu một trận chính quy, thế mà lại không thể hợp tác với Reese, thực sự là tiếc kinh khủng!

Chỗ ngồi bên cạnh đã để sẵn một cái khăn mặt màu trắng, Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười, đây là Reese chuẩn bị sẵn cho cậu.

Cậu cầm khăn mặt lên, phát hiện bên dưới thế mà còn để cả một thanh sô cô la nữa!

"Oa!"

Nhiếp Xuyên nhìn theo bóng lưng của Reese, anh đang nghiêm túc nghe huấn luyện viên chỉ đạo.

Nhiếp Xuyên sờ sờ mũi, xem ra ban nãy cậu biểu hiện không tệ, cho nên Reese mới thưởng cho cậu!

Đã lâu không được ăn sô cô la, cậu không nỡ bóc ra ăn luôn.

Hiệp hai bắt đầu, khi Reese đi ra sân, rõ ràng cảm giác được bầu không khí ở hiện trường nóng hẳn lên, ngay cả Nhiếp Xuyên cũng bắt đầu cảm thấy mong đợi, thi đấu chính thức, Reese sẽ như thế nào nhỉ?

Lúc này trên khán đài lại bắt đầu bàn tán sôi nổi.

"Sao lại đổi cái cậu tóc đen kia xuống rồi?

Tôi vẫn còn muốn xem cậu ta chơi mà!"

"Đúng thế!

Nếu cậu ta và Reese cùng liên thủ, nhất định là sẽ rất đáng xem!"

"Ầy, thật không biết cái ông huấn luyện viên kia nghĩ gì trong đầu nữa!"

"Giờ tôi chỉ mong UKB chơi thật bùng nổ, san bằng điểm số, để ông huấn luyện viên kia đổi lại cái cậu tóc đen kia lên sân thôi!"

Relvin vẫn giữ nguyên tư thế ngồi chống cằm, anh lấy cùi chỏ huých Owen ở bên cạnh: "Reese rất lợi hại, chuyện này thì ai cũng biết.

Nhưng là huấn luyện viên Gordon chắc vốn chỉ định để cậu nhóc kia thích ứng với nhịp độ thi đấu thôi!

Ai ngờ cậu ta lại thu hút hết sự chú ý của mọi người.

Giờ mới muốn mang cậu ta giấu đi thì đã muộn rồi."

"Owen nhếch môi: "Không thì lát nữa cậu đi tìm cậu ta chơi một trận một chọi một đi?

Xem cậu ta còn bao nhiêu phần thực lực chưa để lộ ra."

"À há?

Ý kiến hay đó!"

Relvin quay mặt sang, tựa hồ rất nghiêm túc tiếp thu đề nghị của Owen.

Lúc này, Reese đang dẫn bóng cắt vào phần sân của đối phương, vượt qua hai hậu vệ, thẳng một đường đến dưới giỏ.

Tiền phong hàng trong, tiền phong hàng ngoài cùng trung phòng của UKB vội vàng trở về phòng thủ, Reese tiến vào khu vực cấm địa, lập tức chạy lấy đà nhảy lên, lực bộc phát kinh người.

'Ặc ——" Khán giả ngồi trên khán đài đồng loạt ồ lên, thậm chí có người còn đứng bật dậy.

Lẽ nào Reese muốn úp rổ từ vị trí này à?

Cho dù khả năng bật nhảy có tốt đến đâu, nếu có thể từ khoảng cách này thực hiện slam dunk, vậy thì quá khủng rồi!

Nhưng khí thế mạnh mẽ kiên quyết của Reese đã khiến cả ba người đang phòng thủ anh cùng nhảy lên theo.

Ánh đèn flash của phóng viên thể thao chớp lên liên hồi, tiếng hò la cổ vũ của tất cả người xem cũng dừng lại, chỉ thấy Reese ở giữa không trung hơi xoay nghiêng người lại, thân thể tựa như quả lắc đồng hồ đung đưa, xuyên qua kẽ hở giữa những cánh tay của cầu thủ UKB đưa bóng ra ngoài.

Tư thế trên không của anh vô cùng xinh đẹp, nhưng tất cả mọi người đều biết, lấy góc độ kia, bóng không thể nào đi vào giỏ được.

Nhưng trong nháy mắt khi Reese tiếp đất, anh lại đột nhiên tăng tốc, nghiêng người nhanh chóng vòng qua bên trái người đang phòng thủ phía trước mình, nhảy lấy đà ngay tại chỗ, ở trên không đón được quả bóng vừa nãy mình ném trúng bảng, đang bật ngược trở lại, mạnh mẽ đưa bóng vào rổ.

"Rầm ——" Một tiếng, sân bóng dường như cũng vỡ vụn ra!

Tất cả mọi chuyện phát sinh chỉ trong nháy mắt.

Nhiếp Xuyên trợn mắt há hốc mồm, ngay sau đó tiếng hoan hô của khán giả toàn trường vang lên nhiệt liệt.

"Đỉnh quá!"

"Ấu mài gớt!"

Nhiếp Xuyên ngây ngốc đứng bật dậy, nhìn Reese xoay người lại, khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trong tim cậu dường như có tiếng bom nổ, vang lên nối liền không dứt.

Reese hơi cong môi, nhìn về phía Nhiếp Xuyên.

Mấy cô nàng ngồi trên khán đài phía sau Nhiếp Xuyên lập tức rít lên chói tai.

"A a a a —— Reese Reddington cười kìa?

Bà có nhìn thấy không!"

"Đẹp trai muốn rụng trứng!"

Nếu như là trước kia, Nhiếp Xuyên nhất định sẽ nghĩ, này có cái gì mà đẹp trai, bệnh mê giai của mọi người có thể đừng nghiêm trọng như vậy được không?

Nhưng bây giờ, từ sâu trong đáy lòng cậu cảm giác được, Reese thực sự quá đẹp trai.

"Xùy..."

Relvin bĩu môi, "Sao ngày trước tôi không phát hiện tên Reese này thích thể hiện như thế nhỉ?"

Owen rũ mắt liếc qua chỗ Nhiếp Xuyên: "Đại khái là bởi vì cậu không đủ hấp dẫn, không đáng để Reese ở trước mặt cậu có ham muốn nâng cao cảm giác tồn tại của mình đi."

Tiếp đó, trận đấu tiếp tục tiến vào trạng thái nghiêng hẳn về một bên.

Công kích sắc bén của Reese khiến UKB phải mệt mỏi chạy theo phòng thủ, Carlo cùng Black Mount chặn kín dưới giỏ, khiến UKB không có biện pháp nào, phía vòng ngoài thì Ewing đang không ngừng làm mới kỷ lục ném bóng ba điểm của mình trong một trận đấu.

DK đánh bại UKB không chút trắc trở nào.

Sau khi trận đấu chấm dứt, hai đội bắt tay với nhau, đội trưởng của UKB liếc mắt nhìn Nhiếp Xuyên đang đứng bên sân, loi nhoi không ngừng chỉ mong mấy thủ tục sau khi thi đấu nhanh nhanh kết thúc: "Các cậu chưa mang toàn lực ra ứng phó mà đã đánh bại bọn tôi, mối thù này, bọn tôi ghim rồi đấy."

"Hẹn gặp lại ở sân nhà."

Carlo cười đáp lại đối phương.

Trên khán đài, rất nhiều sinh viên của UKB đều đã bật khóc, nhưng bọn họ không nói đội bóng trường mình đã cố gắng kết sức rồi, mà chỉ không ngừng hô lớn "UKB là đỉnh nhất."

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, nhìn Reese đang hờ hững đi tới trước mặt mình, trực tiếp cầm cái khăn lúc nãy Nhiếp Xuyên đã lấy lau mồ hôi lên.

"Em không ăn sô cô la à?"

Reese hỏi.

Nhiếp Xuyên lắc đầu.

Cậu đã tìm được một thứ còn hấp dẫn hơn cả sô cô la rồi.

"Vậy thì đừng có cùng Carlo và Ewing đâm chọc, nói là tôi không cho em đấy."

"Đương nhiên!"

Nhiếp Xuyên gật đầu thật mạnh một cái.

Lúc này đã có phóng viên thể thao cùng một ít tay săn cầu thủ của NBA thăm dò đi lên, mục tiêu của bọn họ đều là Reese.

Huấn luyện viên Gordon cùng các trợ lý huấn luyện khác vội vàng tiến lên trước đối phó với bọn họ: "Hiện giờ mới là trận đầu tiên trong mùa giải, làm ơn không nên quấy rầy bọn nhỏ của tôi!

Cám ơn!"

Nhiếp Xuyên lần đầu tiên nhìn thấy nhiều phóng viên thể thao như vậy, cậu tò mò nhìn chằm chằm camera cùng bút ghi âm của bọn họ, mãi cho đến khi cổ áo của mình bị người ta lôi lại phía sau một chút.

"Đi, em muốn ở lại cho bọn họ phỏng vấn sao?"

"Không muốn đâu!"

Nhiếp Xuyên vội đuổi theo mọi người trong đội.

Bọn họ vừa mới ra khỏi nhà thi đấu, đã thấy Relvin và Owen đang đứng ở cửa.

Owen đút hai tay trong túi quần bò, hất hất cằm: "Đã lâu gặp, Reese.

Cả búp măng non của Reese nữa.

Hình như cậu cao lên thì phải."

Nhiếp Xuyên vốn rất phản cảm với cái danh xưng "Búp măng non của Reese", nhưng mà câu "Hình như cậu cao lên thì phải" phía sau lại làm Nhiếp Xuyên mừng tít cả mắt.

"Thật á?"

Owen bước tới.

Ở ngoài sân bóng, quả thực Owen trông rất lịch thiệp tao nhã, rất có phong độ quý ông, đặc biệt là chiếc áo khoác dài màu xám cùng với áo sơ mi kẻ đang mặc trên người, càng khiến người ta phải ngoái đầu nhìn lại.

Anh ta đưa tay ra, áng chừng trên đỉnh đầu Nhiếp Xuyên, cười nói: "Lần đấu giao hữu trước, cậu mới đến cằm tôi, giờ đã đến mũi rồi, cao lên không chỉ một chút đâu."

Bỗng một bàn tay đưa qua, bụm lên má Nhiếp Xuyên, đẩy cậu cách xa khỏi chỗ Owen đứng.

Lúc Nhiếp Xuyên còn chưa kịp biết là chuyện gì xảy ra, thì đã nghe tiếng Reese vang lên: "Có chuyện gì không?

Owen?"

"Đừng như vậy, mọi người đều là bạn cũ cả mà."

Owen cười cười.

"Hey, Allen, có muốn lại so với tôi một trận nữa không?"

Relvin đi tới.

Reese, Owen, cả Relvin nữa, người nào người nấy đều cao hơn 1m90, bọn họ vừa đứng chung một chỗ, tức thì Nhiếp Xuyên như lọt thỏm ở giữa, khiến cậu cảm thấy ngột ngạt kinh khủng, xem ra cậu vẫn còn chưa đủ cao!

"Anh là ai?"

Nhiếp Xuyên nhíu mày, đối phương nhìn quen mắt lắm, nhưng mà cậu không nhớ ra anh ta là ai cả.

Trên mặt Relvin lộ ra vẻ kinh ngạc: "Không phải chứ?

Cậu thế mà không nhớ tôi là ai?

Chúng ta còn từng chơi bóng với nhau đấy!"

Nhiếp Xuyên lần nữa lắc đầu: "Không nhớ.

Tôi chơi bóng với nhiều người lắm, anh là bạn ở gara sửa ô tô của Mark à?"

Nếu như là cùng chơi ở sân bóng rổ trong khu phố.

Thì bạn bè của Mark thực sự quá nhiều, Nhiếp Xuyên không tài nào nhớ hết được.

Biểu cảm trên mặt Relvin giống như vừa nuốt phải một con ruồi vậy: "Cậu thực hiện một pha Sky hook, cướp được một điểm trong tay tôi."

"À —— Là anh à!"

Nhiếp Xuyên đột nhiên nhớ ra, chỉ thẳng tay vào mũi Relvin nói, "Anh lấy cùi chỏ huých tôi!

Hại mặt tôi sưng lên gần một tháng!"

"Mặt em chỉ bị sưng độ có một tuần thôi."

Reese lôi cổ áo của Nhiếp Xuyên, kéo cậu trở về.

"A ha, không ngờ cậu thù dai như vậy đấy, nếu không hai chúng ta lại chơi thêm trận nữa?"

Relvin nháy mắt một cái.

"Được!

Được thôi!

Lần này nhất định tôi phải báo thù rửa hận!"

Nhiếp Xuyên xắn tay áo lên, trông không giống như chuẩn bị cùng đối phương chơi bóng rổ mà giống muốn tẩn cho anh ta một trận hơn.

"Không cần làm chuyện nhàm chán như vậy, chờ ba tháng nữa, chúng ta tự nhiên sẽ chạm mặt."

Reese nói xong lập tức lôi Nhiếp Xuyên trở lại.

"Chờ với chả đợi, quá mệt mỏi.

Không bằng cậu với Allen đấu một trận với tôi và Relvin đi, đỡ cho uổng công tôi ngồi xe lâu như vậy tới xem các cậu thi đấu."

Owen giơ tay cản Reese lại, không để anh rời đi.

"Ồ, đề nghị này cũng không tồi đâu."

Relvin nhấc tay quàng lên vai Owen, "Tôi miễn cưỡng hợp tác với cậu một lần vậy."

Owen cười khẽ một tiếng, nhìn về phía Reese: "Sao nào?

Sợ búp măng non cậu mất công chăm bẵm bị bọn này đánh gãy à?

Cậu ta đã bén rễ rồi, cho dù có bị đánh gãy cũng vẫn có thể tiếp tục lớn lên."

Đề nghị này khiến Nhiếp Xuyên không khỏi hưng phấn.

Owen với Relvin đều là những cao thủ nổi danh có thực lực ngang hàng với Reese, có thể cùng lúc tập luyện với hai người họ, thực sự rất thú vị!

Nhiếp Xuyên quay lại nhìn Reese, mặt đầy mong đợi.

Reese giơ tay lên, nhìn đồng hồ một cái: "Mười phút.

Sau mười phút bọn tôi còn phải lái xe quay về."

"Không thành vấn đề."

Vừa nói, Relvin và Owen đều cởi áo khoác ra.

"Owen, anh mặc quần bò không vấn đề gì chứ?"

Nhiếp Xuyên nhắc nhở, "Có muốn mượn một cái quần thể thao để thay không?"

"Không cần."

Nụ cười trên mặt Owen nhìn rất dịu dàng, nhưng Nhiếp Xuyên đã từng được lĩnh giáo, vẻ "Đằng đằng sát khí" của tên này lúc ở trên sân bóng kinh khủng như thế nào rồi.

"Nhỡ mà rách đũng thì anh đừng có hối hận nhá!"

Nhiếp Xuyên cố ý treo lên một nụ cười xấu xa.

Thật sự là chả mấy khi cậu có cơ hội cười nhạo Owen như vậy.

"Cậu vẫn dễ thương y như cũ."

Owen tiện tay nhéo lên má Nhiếp Xuyên một cái.

Sau đó, nghe "Bốp" một tiếng, cái tay của anh ta đã lập tức bị Reese đánh rớt.

Bọn họ đi tới sân bóng rổ ngoài trời.

Owen và Relvin rất nhanh đã bị người khác nhận ra, những khán giả đang muốn rời khỏi lại dồn dập xông tới.

"Họ chuẩn bị đấu một chọi một à?

Owen đấu với Relvin, hay là..."

"Trông có vẻ như là Reese cùng cái cậu tóc đen kia sẽ đấu với Owen và Relvin đó!"

"Tôi hỏi được cái cậu tóc đen kia tên gì rồi!

Tên tiếng Anh của cậu ấy là Allen!"

Ewing lôi Black Mount đến sân bóng, Carlo cũng lập tức chạy theo.

Huấn luyện viên Gordon bụm mặt: "Tôi đã nói cái gì!

Phải khiêm tốn!

Khiêm tốn!

Hai đứa nó có biết chữ khiêm tốn viết thế nào không hả?"

Không ngờ Owen thế mà còn vẫy vẫy tay với ông: "Huấn luyện viên Gordon, không thì thầy tới làm trọng tài cho bọn em đi!

Mười phút thôi!"

Huấn luyện viên Gordon: "...

Tôi không đánh cho mấy cậu một trận đã là tốt lắm rồi!"

_______________________

Editor có lời muốn nói: 31/08 là tròn một năm tôi dấn thân vào con đường edit rồi đấy, nhanh dã man con ngan.

Tôi có nên cố từ giờ đến cuối tháng nhai hết bộ này, mỗi ngày hai chương 😁😁😁 coi như làm kỷ niệm không nhỉ?
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 71. 2 VS 2


02/08/2021

Edit: Nhật Nhật (@yuukute)

...

Nói thế nhưng huấn luyện viên Gordon vẫn đi đến sân bóng, giơ ngón tay nhấn mạnh lại một lần nữa: "Mười phút.

Không cần biết thắng thua thế nào, sau mười phút đều phải dừng."

Ông hiểu rất rõ tính tình của Reese, một khi Reese đã quyết định chuyện gì thì rất khó để thay đổi.

Hơn nữa Nhiếp Xuyên đúng là cần có thêm kinh nghiệm, Owen liên thủ với Relvin, đây là một cơ hội rất đáng quý.

Nếu không phải có quá nhiều người vây xem, vị huấn luyện viên cao cấp này thực sự muốn tổ chức luôn một trận đấu giao hữu!

Đương nhiên, loại chuyện này ông chỉ có thể âm thầm nghĩ trong lòng mà thôi.

"Tranh bóng à?"

Huấn luyện viên Gordon mang bóng, đi ra vòng giữa sân.

"Đương nhiên."

Reese tự nhiên là sẽ đảm nhận trọng trách tranh bóng, Owen nhìn về phía Relvin, Relvin cười nói: "Cái loại chuyện chân tay như nhảy lên tranh bóng này giao cho cậu đấy, tôi sẽ theo kèm Allen."

Vì thế Nhiếp Xuyên đứng cách Reese không xa, trận đấu còn chưa bắt đầu, thần kinh của cậu đã bắt đầu căng lên.

Mà Relvin cũng thu hồi nụ cười nhẹ thường trực trên môi, ánh mắt trầm xuống.

Anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhiếp Xuyên, giống như thợ săn đang nhìn chằm chằm chú chim cút vẫn đang hồn nhiên không biết nguy hiểm là gì qua ống nhòm súng săn.

Bóng được ném lên không, tầm mắt mọi người đều đuổi theo nó.

Reese và Owen đồng thời nhảy bật lên, sức bật mà hai người thể hiện ra khiến tất cả khán giả xung quanh nhìn mà líu lưỡi.

Đây là lần đầu tiên Nhiếp Xuyên thấy Reese tranh bóng.

Tốc độ khi anh nhảy lên không so với Black Mount chỉ có hơn chứ không có kém!

Độ cao hai người nhảy đến tương đương nhau, cùng lúc chạm vào bóng.

Thần kinh Nhiếp Xuyên căng như dây đàn, chỉ chực đứt phựt ra đến nơi —— Rốt cuộc ai sẽ cướp được bóng?

Là người nào!

Reese giống như một ngôi sao chổi va chạm với hành tinh khác, ở thời khắc quan trọng nhất, vượt qua Owen, đánh bóng ra ngoài.

Nhiếp Xuyên nhảy lên, đóng bóng, không chút do dự tăng hết tốc lực lao về phía khung thành của đối phương.

Nhưng cậu còn chưa kịp chạy đến khu vực ba giây*, Relvin đã đuổi tới.

*Khu vực này là khu vực cấm địa trong bóng rổ, ở đây cầu thủ của đối phương không được giữ bóng quá ba giây, nên mới có tên gọi như vậy.

Cái tên này rốt cuộc là quái vật gì vậy!

Nhiếp Xuyên không có thời gian để suy tính nhiều, cậu hoặc là phải vượt qua Relvin, hoặc nhất định phải tìm cơ hội tốt nhất chuyền bóng về cho Reese!

Owen không theo phòng thủ Reese, trái lại cùng Relvin đồng thời trước sau kèm chặt Nhiếp Xuyên.

Reese nhanh chóng phản ứng lại chạy thẳng tới, chắn sau lưng Nhiếp Xuyên, thay cậu cản lại Owen.

Mặc dù chỉ là một trận hai chọi hai, rất nhiều chiến thuật không thể triển khai, phương thức tấn công và phòng thủ cũng là kiểu đơn lẻ, nhưng đối với Nhiếp Xuyên mà nói, tình huống này còn phải phán đoán phức tạp hơn cả lúc thi đấu toàn đội!

Xung quanh đã có không ít người lấy điện thoại ra quay video, nhóm phóng viên thể thao trước đó muốn phỏng vấn Reese cũng bắt đầu dựng máy quay.

Tựa như đây không phải một trận luận bàn kỹ thuật hai chọi hai, mà là một trận đấu được tất cả mọi người mong đợi trong mùa giải.

Tốc độ biến hướng cùng động tác giả của Nhiếp Xuyên từ lâu đã vượt qua trình độ khi cậu đấu với Relvin lần trước, chắc có lẽ chỉ trong vòng có một giây, cậu nghiêng vai sang trái một khoảng lớn, sau đó đột ngột dừng lại, khiến Relvin cho là cậu sẽ chuyển hướng sang phải, lại không ngờ cậu bất thình lình lùi về sau một bước nhỏ, lần thứ hai tăng tốc cắt về bên phía cánh trái của mình.

Relvin bị bất ngờ, Nhiếp Xuyên nhanh chóng vượt qua.

Pha lừa bóng này, khiến người xem xung quanh không khỏi ồ lên kinh ngạc, bởi vì động tác của Nhiếp Xuyên thực sự quá là trôi chảy, đẹp mắt, giống như một điệu Tango vậy, nhịp điệu đặc biệt độc đáo lại tràn đầy sự bất ngờ khiến người xem không kịp nhìn theo, càng làm mọi người thêm trông chờ đối với biểu hiện về sau của cậu.

Cậu dẫn bóng lên rổ, Relvin lập tức nhảy lên chặn lại.

Khả năng nhảy đánh mạnh mẽ của bản thân giúp Relvin đi sau đến trước, chỉ một giây thôi là có thể phá bóng ném của Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên không thể không thừa nhận, cậu đang hoảng sợ, bởi vì cậu hoàn toàn không ngờ tới tốc độ cùng khả năng bộc phát của Relvin lại cao đến trình độ này.

Nhưng chưa cần đầu óc suy nghĩ, thân thể cậu đã phản ứng lại trước.

Cậu xoay người lại, thay đổi tư thế trên không một cách thoải mái, ngón tay linh hoạt muốn đẩy bóng tránh qua tay của Relvin.

Đó là cú Sky hook, so với lần một chọi một trước đó, kỹ thuật cùng khả năng thăng bằng của Nhiếp Xuyên lúc này rõ ràng là thuần thục hơn nhiều.

Nhưng Relvin không cho Nhiếp Xuyên có cơ hội thành công thêm lần nữa, cổ tay của anh ta chuyển lại đây, ngón tay khiến quả bóng bay chệch hướng, cuối cùng đụng vào khung rổ rồi bật ra ngoài.

Xung quanh vang lên tiếng cảm thán, trong thời gian ngắn còn chưa đủ cho người ta thở lấy hơi, vậy mà đã liên tục mấy pha giằng co đặc sắc diễn ra, cho dù là cú Sky hook chưa hoàn thành của Nhiếp Xuyên, hay là pha cản phá kinh điển của Relvin, tất cả đều khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.

Nếu bàn về việc bắt bóng bật bảng, Nhiếp Xuyên biết ở trước mặt Relvin cậu hoàn toàn không có ưu thế, không cần biết dưới giỏ sẽ phát sinh cái gì, cậu cũng đã chuẩn bị tâm lý, sẵn sàng dốc hết tốc lực trở về phòng thủ.

Owen cùng Reese chạy về phía giỏ bóng, đồng thời nhảy lên, nhưng khoảng cách của Reese so với Owen thì xa hơn.

Trong nháy mắt hai người nhảy lên, sức mạnh bùng nổ, đây cũng là lần cạnh tranh trực diện nhất giữa hai người.

Reese tuy ở xa hơn so với Owen, nhưng lại trong nháy mắt đạt tới độ cao gần như không khác gì đối phương, khoảng cách giữa hai chân và mặt đất khiến khán giả xung quanh không thể không thán phục.

Nhưng lần này, Owen chiếm được ưu thế về khoảng cách, anh ta đoạt được bóng, thực hiện một động tác lắc vai biến hướng biên độ lớn, vượt qua Reese, nhằm thẳng về phía giỏ.

Nhiếp Xuyên nhanh chóng đuổi theo bên cạnh Owen, không ngừng tạo áp lực, không cho anh ta chếch về bên trái.

Relvin đuổi theo, chuẩn bị tiếp ứng cho Owen bất cứ lúc nào.

Owen đổi hướng lừa bóng về một bên, cố gắng vượt qua Nhiếp Xuyên, không ngờ Reese lại hạ trọng tâm, nhanh chóng vượt qua bên người anh ta, trong nháy mắt, Owen đã nhanh như chớp chuyền bóng về phía sau, tốc độ bóng nhanh đến độ không ai ngờ được.

Mà Nhiếp Xuyên lại dừng bước chân đuổi theo Owen, thân thể nghiêng về phía sau, cánh tay duỗi ra.

Khoảnh khắc đó thân thể của cậu kéo ra một đường cong vô cùng xinh đẹp, tất cả mọi người đều nghĩ là cậu sẽ mất thăng bằng ngã xuống, nhưng cậu lại chặn được đường chuyền này trước khi Relvin nhận được bóng!

Không ai nhìn rõ được là Nhiếp Xuyên đã làm thế nào để điều chỉnh lại trọng tâm của mình, chỉ biết cậu lùi về phía sau một bước nhỏ, trong nháy mắt đã đứng vững, sau đó nhanh chóng dẫn bóng cắt về phía phần sân của đối thủ.

Xung quanh vang lên một tràng pháo tay, pha chặn cướp bóng này thực sự quá là đặc sắc!

Ewing đứng bên sân hơi cau mày: "Allen rõ ràng là người gia nhập đội bóng muộn nhất trong số chúng ta...

Nhưng vì sao tôi lại cảm thấy mình bị cậu ta bỏ rơi một đoạn xa nhỉ?"

Carlo và Black Mount đều không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai Ewing.

Tốc độ của Nhiếp Xuyên trong số các hậu vệ dẫn bóng đã được coi là số một số hai, nhưng cố tình Relvin vẫn có thể đuổi kịp.

Lần trước cùng Relvin chơi một chọi một, Nhiếp Xuyên còn chưa có cơ hội cảm nhận tốc độ điên cuồng của anh ta, nhưng giờ phút này trong lòng cậu vẫn có nỗi sợ hãi, không biết rốt cuộc mình phải làm thế nào mới có thể cắt đuôi đối phương?

Reese cũng đuổi theo, cùng Relvin chạy song song.

Nhiếp Xuyên đang chạy phía trái sân, nhưng Owen đã chặn lại phương hướng đột phá của cậu.

Trong nháy mắt, Owen đã chạy đến trước mặt Nhiếp Xuyên, trong mắt anh ta toát lên sự lạnh lẽo, tựa như thú dữ, lúc nào cũng có thể nhào lên cắn đứt cổ của Nhiếp Xuyên.

Bình tĩnh, Nhiếp Xuyên...

Bình tĩnh nào...

Tốc độ của Nhiếp Xuyên chậm lại, mà vị trí của Reese và Relvin cũng không ngừng di động theo, tìm kiếm vị trí tốt nhất để tiếp ứng cho đồng đội của mình.

Nhất định phải để tuyến đầu tiến lên phía trước!

Nhưng Owen phòng thủ thực sự quá chặt, không cần biết Nhiếp Xuyên thực hiện động tác giả điêu luyện, giống thật như thế nào đi chăng nữa, anh ta cũng có thể đuổi tới, cái cảm giác bị kìm chặt này khiến Nhiếp Xuyên không hiểu sao có chút tuyệt vọng.

Reese chợt vượt qua Relvin chạy nhanh về phía dưới giỏ.

Nhiếp Xuyên đột nhiên nhận ra điều gì đó, nhanh chóng hạ thấp trọng tâm, thực hiện một pha chuyền bóng chạm đất, điểm chạm của bóng lại vừa vặn chính là bên mé chân trái của Owen.

Cái góc độ này vô cùng tinh vi, Owen nhất định phải lùi về phía sau điều chỉnh trọng tâm của mình thì mới có thể ngăn lại, nhưng góc độ chuyền bóng của Nhiếp Xuyên lại quá thấp, cho dù là Reese cũng không thể tiếp được.

Ngay khi mọi người đều cảm thán vì nỗ lực của Nhiếp Xuyên không đem lại kết quả gì, Nhiếp Xuyên đột nhiên nhanh chóng vọt qua Owen, đuổi bóng về lại.

Người xung quanh ai nấy đều há hốc miệng, hoàn toàn không ngờ được là Nhiếp Xuyên sẽ dùng cách này để vượt qua Owen!

Nhiếp Xuyên lập tức dẫn bóng chạy lên, phía trước cậu là Relvin, phía sau là Owen đang đuổi tới, khi tất cả còn đang lo lắng cho cậu thì Nhiếp Xuyên lại nhảy bật lên, cậu đã chạy đến vạch ba điểm.

Ewing túm chặt lấy Carlo ở bên cạnh, trợn to hai mắt: Lẽ nào Allen định mạo hiểm ném giỏ hả?

Nhưng ngay lúc Relvin nhảy lên chặn bóng, Nhiếp Xuyên lại vòng qua tay đối phương, đưa bóng ra bên ngoài.

Bóng đập xuống đất rồi bật lên, Reese đón bóng, nhảy lấy đà, nhanh chóng làm một cú dunk!

Sau một giây yên tĩnh, bên ngoài sân vang lên tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

Pha phối hợp này thực sự quá đỉnh cao!

Bất kể là nhịp điệu tấn công hay phòng thủ cũng khiến người ta muốn tua chậm lại để thưởng thức cho kỹ!

Nhiếp Xuyên nắm chặt nắm đấm, tự huýt sáo cổ vũ cho chính mình.

Bên ngoài có không ít fan bóng rổ nữ, nhìn vậy thì không nhịn được thốt lên: "Cậu ấy đáng yêu quá đi!"

"Sao ngày trước tớ không phát hiện ra giai Châu Á cũng đẹp trai như vậy nhỉ!"

Nghe thấy tiếng của mấy cô nàng, Nhiếp Xuyên nhìn sang, cười toe toét với mấy cô.

Reese đi tới, gõ lên đầu cậu một cái.

Nhiếp Xuyên lập tức ôm đầu, không hiểu gì nhìn Reese.

Mà Owen thì nhướng nhướng mày với Relvin: "Không phải cậu nói mình sẽ kèm chặt tên nhóc kia à?"

"Cậu ta cứ y như chuột chũi đào hang vậy, luôn thò đầu ra ở chỗ mà người ta không thể ngờ được."

Relvin sờ sờ cằm, "Vậy mới thú vị chứ."

Thời gian vô cùng quý giá, lượt tiếp theo, Relvin dẫn bóng, nhanh như một cơn gió lướt qua bên tai Nhiếp Xuyên, không cần một động tác hoa lệ nào, trực tiếp vượt qua hàng phòng thủ của cậu.

Nhưng Nhiếp Xuyên rất nhanh đã hồi thần, lập tức đuổi theo.

Relvin dẫn bóng lên rổ, Reese thế mà có thể dùng một loại tốc độ kinh người cắt đuôi Owen đuổi theo, mắt thấy anh nhảy lên là có thể phá bóng của Relvin, nhưng đối phương lại ở trên không thu bóng về.

Nhiếp Xuyên khiếp vía, cái tên này tính layup ngược giữa à!

Quả nhiên lúc Relvin lần thứ hai đưa bóng lên rổ, Nhiếp Xuyên đã bắt đúng thời cơ, nhảy lên, dùng ngón tay đẩy quả bóng, khiến cú ném của Relvin chệch hướng.

Quả bóng nảy lên, Reese cùng Owen lập tức tranh bóng bật bảng, chỉ tầm có mấy giây thôi, bên dưới rổ đã biến thành một trận hỗn chiến.

Reese dùng một chút ưu thế cướp được bóng, mà đối với những cao thủ như bọn họ, chỉ một chút xíu ưu thế thôi cũng đã đủ mang đến một kết quả khác.

Reese dẫn bóng chuẩn bị tăng tốc, Relvin lợi dụng tốc độ của mình, bỏ qua Nhiếp Xuyên chạy theo Reese.

Ngay trong nháy mắt khi Relvin vươn tay muốn cướp bóng, mọi người đều toát ra một tầng một mồ hôi lạnh, Reese lại nghiêng người lừa bóng qua sau lưng tránh được đối phương, nhưng không ngờ phía sau còn có chim sẻ Owen* chờ sẵn, "Rầm ——" một tiếng, đập bóng xuống.

*Chim sẻ Owen, câu này là lấy ý trong câu ngụ ngôn Trung Quốc – 'Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau' ấy.

Bên mình có câu trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi cũng tương tự, nhưng mà mình thích 'Chim sẻ Owen' hơn là 'Lão đánh cá Owen', cho nên để vậy ha.

"Ặc ——" Mọi người đứng xem ồ lên.

Owen giảm tốc độ, xoay người chạy về phần sân của đối phương.

Reese muốn đuổi theo nhưng Relvin đã đứng chặn trước mặt, Nhiếp Xuyên lập tức đuổi tới.

Owen nhảy lên muốn úp rổ, Nhiếp Xuyên dùng hết sức bình sinh nhảy bật lên.

Má —— Cái đám này bộ là quái vật bật cao hết cả à!

Nhiếp Xuyên cắn chặt răng, đời này cậu chưa bao giờ dùng nhiều sức như vậy.

Owen tuyệt đối không ngờ được là Nhiếp Xuyên có thể nhảy cao được như vậy, nửa bàn tay của cậu gần như đã vỗ lên trên quả bóng trong tay anh ta.

Huấn luyện viên Gordon nhìn mà choáng váng, lúc bình thường luyện tập với trận đấu vừa rồi, đâu có thấy Nhiếp Xuyên nhảy cao được đến vậy đâu.

Phía sau ông, là tiếng mấy phóng viên thể thao đang điên cuồng bấm máy ảnh.

Nhưng người từng trải trăm trận như Owen, trong nháy mắt đã thu bóng về, lúc tiếp đất thì lập tức vòng qua Nhiếp Xuyên, lao về phía sau lên rổ.

Reese đã nhanh chóng vượt qua Relvin bằng một động tác cực kỳ phức tạp, y như một lưỡi dao sắc bén, chạy đến dưới giỏ.

Owen vừa mới nhảy lấy đà, đã bị Reese từ phía sau phá bóng.

Dây thần kinh của khán giả xung quanh dường như đều nổ tung, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Relvin và Nhiếp Xuyên đồng thời chạy đến tranh cướp quả bóng vừa bị đập xuống.

Relvin lấy ưu thế về tốc độ của mình, cướp được bóng trước khi ngón tay Nhiếp Xuyên chạm đến, sau đó nhanh chóng lùi lại, nhảy lấy đà ném rổ tại chỗ.

Nhiếp Xuyên lần thứ hai nhảy lên lấy đà, Relvin vốn đã cao hơn cậu sẵn, nhưng không biết có phải cú nhảy vừa nãy khiến Nhiếp Xuyên tìm được cảm giác hay không, lần nhảy này độ cao vẫn vượt quá khỏi dự liệu của tất cả mọi người.

Nhưng khoảng cách đến bóng trong tay Relvin vẫn còn thiếu một chút.

Cú ném này thuận lợi đi vào giỏ.

Hai người tiếp đất gần như cùng lúc, Nhiếp Xuyên hung hăng trừng Relvin, mà đối phương lại còn dùng biểu tình trêu chọc, cho cậu một cái hôn gió.

Cuối cùng, kết cục đã định, khán giả xung quanh cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi.

Lúc này, huấn luyện viên Gordon giơ tay lên hô lớn: "Được rồi, mấy đứa!

Hết giờ rồi!"

"Cái gì, hết giờ rồi á?"

Relvin không chịu tin nhìn đồng hồ của mình một cái, "Huấn luyện viên, thầy nhầm rồi đúng không?

Giờ mới được có năm phút thôi."

Huấn luyện viên Gordon nhún nhún vai: "Nhưng xe buýt của trường tôi đến rồi.

Tài xế xe lại là một ông chú nóng nảy không thích chờ đợi.

Màn thi đấu đặc sắc nhất vẫn nên để dành cho giải đấu đi."

Tất cả mọi người đều phát ra tiếng thở dài tiếc nuối.

"Để bọn họ tiếp tục chơi đi mà!"

"Sao lại không cho bọn họ đánh nữa vậy!"

Tiếng oán giận, phê bình các kiểu vang lên bốn phía, huấn luyện viên Gordon lại không dao động một tí nào.

Tổ hợp giữa Reese và Nhiếp Xuyên đã hấp dẫn quá nhiều sự chú ý, ông không hi vọng có tờ báo thể thao sinh viên hay là báo bóng rổ nào đó đặc biệt đưa tin về hai đứa nhỏ này, càng không hi vọng có đối thủ sẽ chuyên môn đi nghiên cứu cách đánh và cách phối hợp của hai người bọn họ.

Nếu đã nói là thử nghiệm, vậy dừng ở đây là được rồi.

Huấn luyện viên Gordon nhìn về phía Nhiếp Xuyên, ông đã hiểu rõ được cậu.

Cái có thể giúp cậu trưởng thành, không phải là thời gian thi đấu với các cao thủ dài từng nào, mà chất lượng trận đấu ra làm sao.

Đứa bé này giống như miếng bọt biển vậy, sẽ nhanh chóng hấp thu hết lượng nước xung quanh, nhưng nhất định phải có đủ không gian để nó nở ra.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 72. Người thảm nhất chính là Nhiếp Xuyên


02/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, thành thật mà nói, năm phút đồng hồ này so với mười lăm phút thi đấu cùng UKB hồi nãy còn căng thẳng hơn.

Owen cúi đầu cười, chậm rãi đi đến bên cạnh Nhiếp Xuyên: "Hey, Allen."

"Hả?"

Nhiếp Xuyên xoay đầu lại.

"Đến vòng loại trực tiếp, cậu sẽ không dễ dàng như ngày hôm nay được đâu."

"Tôi biết."

Vẻ mặt Nhiếp Xuyên vô cùng nghiêm túc.

"Vậy thì, hẹn gặp lại nhé."

Nhiếp Xuyên còn chưa kịp phản ứng, tay Owen đã thò lên nhéo má cậu một cái.

Nhiếp Xuyên ngả người né về phía sau, Owen lơ đễnh nở nụ cười, quay người rời đi.

Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh run, cậu nghiêng mặt lại xem, thì thấy Reese đang nhìn mình lom lom.

Relvin còn đang định nói thêm cái gì đó, nhưng Reese đã kéo cổ áo của Nhiếp Xuyên, lôi cậu đi ra ngoài sân: "Lên xe, đi về."

"Này, Reese, cậu đừng có lúc nào cũng tỏ ra không thân thiện như vậy chứ!"

Relvin vẫy vẫy tay.

Không biết có phải ảo giác của Nhiếp Xuyên hay không mà cậu cứ thấy mọi người xung quanh đều đang nhìn mình.

Nhưng mà không cần biết là mấy tay phóng viên ôm theo máy ảnh kia, hay là mấy fan bóng rổ, thì ánh mắt họ nhìn cậu bây giờ so với trước trận đấu vẫn khang khác.

Đương nhiên...

Có lẽ là do người đang lôi cậu chính là Reese.

Thành viên cả đội đi lên xe trong vô số tầm mắt dõi theo.

Reese giống như thường lệ ngồi ở ghế sau cùng, dựa sát vào cửa sổ.

Nhiếp Xuyên giống như lúc tới, ngồi ở bên cạnh anh.

Xe khởi động, từ đây quay về trường phải đi hơn ba tiếng.

Reese chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, hầu như không nói gì, Nhiếp Xuyên nhàm chán lấy điện thoại ra chơi game.

Lúc bọn họ đi đến ngã tư, xe phanh gấp một cái, Nhiếp Xuyên theo quán tính chúi đầu về phía trước.

Nhưng trán còn chưa đập vào ghế đằng trước thì đã được một bàn tay vững vàng đỡ lại.

Là Reese.

Không biết tại sao, chỉ có vậy thôi Nhiếp Xuyên đã thấy vui vẻ không kiềm được.

Lúc bàn tay Reese rời đi, đầu ngón tay của anh còn khẽ quét lên gò má của Nhiếp Xuyên.

Động tác nhỏ nhìn như lơ đễnh, vậy mà chọc cho tim gan Nhiếp Xuyên run rẩy.

Lúc này, Carlo ở hàng trước bỗng nhiên quay đầu lại: "Hey, Reese!

Lưu lượng của tôi hết mất rồi!

Ông đang bật chia sẻ kết nối internet đúng không, cho tôi lên mạng nhờ tí nhé?

Mật khẩu là gì đấy?"

Nhiếp Xuyên cúi thấp đầu.

Lưu lượng của cậu ban nãy chơi game đã dùng hết sạch rồi, Reese bật hotspot chính là để cho cậu xài ké.

"Mật khẩu là tên của người mà tôi thích nhất.

Nếu cậu có thể đoán đúng, vậy cứ dùng."

Reese hờ hững nói.

"Hả?

Tên người ông thích nhất á?"

Carlo đầu đầy chấm hỏi liếc mắt nhìn Ewing ở bên cạnh, Ewing cũng lắc đầu, tỏ ý là mình cũng không biết.

Carlo cau mày, ngẫm nghĩ một hồi, sau đó cúi đầu nhập thử đủ các loại mật khẩu vào, sau đó quay lại nói: "Tôi thử hết một lượt!

Không có cái nào đúng cả!"

Reese chống cằm tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt chỉ mở có một nửa, trông như đang muốn ngủ, cả người đều hiện ra vẻ thoải mái dễ chịu: "Vậy cậu khỏi dùng."

"Ông vừa rồi nhập những cái gì thế?"

Ewing tò mò hỏi.

"Tôi nhập thử Reese, rồi Reddington, cả Reese Reddington nữa, nhưng mà chẳng cái nào đúng cả!"

"Reese đã nói mật khẩu là tên người cậu ta thích nhất, ông nhập tên cậu ta vào làm gì?"

Ewing hoàn toàn cạn lời rồi.

"Ông có từng nghe nói chuyện Reese thích một người nào đấy chưa?"

Carlo hỏi ngược lại.

"Chưa."

"Vậy không phải người cậu ta thích nhất là chính mình sao?"

Kết luận của Carlo nghe cũng có vẻ rất có lý, Ewing không tài nào phản bác được.

Chỉ có đầu Nhiếp Xuyên là càng cúi thấp hơn, ngoại trừ Reese, chắc cũng chỉ có cậu biết, mật khẩu hotspot của Reese là: Niechuan*.

*Nhiếp Xuyên pinyin là / Niè chuān/

Ngồi trên buýt hết chơi game lại lướt mạng quá mệt mỏi, Nhiếp Xuyên nhét điện thoại lại vào trong ba lô, dụi dụi mắt ngả ra sau ngủ.

Khi xe rẽ vào đường cao tốc, đầu Nhiếp Xuyên lệch sang một lên, dựa lên trên vai Chuck.

Chuck là một anh chàng tốt tính, cậu ta cúi đầu thấy Nhiếp Xuyên vẫn ngủ say sưa, không biết cái gì, bèn cười cười kệ cho cậu dựa.

Nhưng mà ngay sau đó, Reese ngồi bên cạnh đột nhiên duỗi tay, bàn tay vòng qua sau gáy Nhiếp Xuyên, đẩy cậu ngả trở về, đầu đặt trên vai anh, Nhiếp Xuyên chỉ hơi hi hí mắt nhìn, rồi lại tiếp tục ngủ.

Chỉ có Chuck âm thầm toát mồ hôi lạnh hộ cho Nhiếp Xuyên, đây là lần đầu tiên cậu ta thấy Reese chủ động cho người nào đó dựa vào mình để ngủ!

Quả nhiên, Nhiếp Xuyên là bạn cùng phòng có khác, đãi ngộ hoàn toàn không giống người thường!

Dần dần, hầu hết các thành viên đang chơi điện thoại hoặc là đọc sách trên xe cũng lăn ra ngủ.

Lúc xe về tới trường, vẫn là huấn luyện viên Gordon vỗ tay đánh thức mọi người dậy.

Nhiếp Xuyên "Ưm" một tiếng, ngồi thẳng người dậy, lại liếc nhìn Reese ở bên cạnh một cái, sau đó nhận ra, mình đã đè lên đối phương một mạch mấy tiếng đồng hồ!

Cậu ngủ thì thoải mái rồi, nhưng mà khéo vai Reese tê liệt luôn mất?

Reese thờ ơ đứng dậy, từ trên giá để đồ phía trên lấy balo của mình xuống, rồi vỗ lưng Nhiếp Xuyên một cái: "Đi."

"À, khà khà!"

Nhiếp Xuyên cười một điệu hết sức nịnh bợ.

Bọn họ đều đói mõm cả.

Hôm nay Nhiếp Xuyên không muốn ăn đồ Trung, mà muốn ăn mấy thứ dễ no hơn.

Cậu và Reese đến tiệm hamburger, Nhiếp Xuyên gọi hai cái hamburger hai tầng thịt, vừa mới ra đến bàn, cậu đã không chờ kịp mà cắn một miếng, nước sốt trong bánh lập tức dây ra đầy mặt.

Reese ở đối diện lấy giấy ăn lau mặt cho Nhiếp Xuyên.

Không biết có phải Nhiếp Xuyên bị ảo giác hay không, cậu cứ cảm thấy mấy cô gái ngồi gần đó nhìn sang đây càng lúc càng nhiều.

Chân của Reese vừa đúng lúc để đan xen với chân của Nhiếp Xuyên, cái này làm cậu thấy có chút ngượng ngùng.

Cậu vừa định đẩy ghế ngồi lùi về phía sau một tí, thì lại phát hiện Reese vậy mà kẹp chặt lấy chân trái của cậu.

Nhiếp Xuyên nhìn về phía Reese, nhưng anh lại như chẳng có chuyện gì phát sinh, tiếp tục thản nhiên ăn hamburger, cúi đầu xem tin tức trên điện thoại.

Nhưng mà càng như vậy, Nhiếp Xuyên lại càng cảm thấy ở dưới gầm bàn, chân Reese đang khe khẽ cọ lên bắp chân cậu.

Ban đầu Nhiếp Xuyên chỉ nghĩ Reese vô tình quẹt trúng cậu thôi, những sau đó Reese vẫn không ngừng cọ lên, Nhiếp Xuyên 囧: Cái tên này đang cố ý!

Nhiếp Xuyên mặc kệ đối phương, tiếp tục ăn hamburger của mình, nhưng động tác của Reese tuy không lớn, nhưng lại càng lúc càng ám muội.

Này!

Đang ở nơi công cộng đó!

Nhiếp Xuyên trừng mắt nhìn Reese, nhưng anh chẳng thèm phản ứng lại.

Chờ Reese ăn xong cái bánh trong tay, anh mới ngước mắt lên nhìn về phía Nhiếp Xuyên: "Ăn xong rồi à?"

"Chưa!"

Nhiếp Xuyên không hiểu lắm, đáng lý nếu cậu đói đến độ phải ăn hai cái hamburger mới đủ no, vậy Reese chắc chắn cũng phải ăn tầm vậy, ít nhất là hai cái!

Sao hôm nay anh lại chỉ ăn một cái nhỉ?

"Ăn nhanh một chút."

Giọng Reese tuy là nghe vẫn rất vững vàng, nhưng Nhiếp Xuyên mơ hồ cảm thấy đối phương đang không kiên nhẫn.

"Nếu anh có việc thì đi trước đi."

Nhiếp Xuyên vô cùng tốt bụng nói.

"Em nhanh lên một chút."

Nhiếp Xuyên bó tay.

Đã bảo anh bận thì đi trước đi rồi!

Còn muốn cho người ta ăn hamburger ngon lành chút không!

Nhiếp Xuyên ăn hamburger xong, bắt đầu bóp sốt cà chua lên khoai tây chiên.

Reese ở đối diện cau mày lại: "Khoai tây chiên mà em cũng muốn ăn hết, em là trẻ nhỏ đấy à?"

"Ăn khoai tây chiên với việc có là trẻ em hay không thì có liên quan gì chứ!"

Nhiếp Xuyên bày tỏ sự bất mãn của mình.

Người xung quanh đều nhìn lại, có người còn nhỏ giọng cười.

Reese trực tiếp duỗi tay, nhanh chóng chấm chỗ khoai tây chiên của Nhiếp Xuyên vào tương cà, nói: "A ———"

"A?"

Đột nhiên, sáu, bảy miếng khoai tây bị nhét cả vào trong miệng Nhiếp Xuyên.

"Anh nhét nhiều cho em như vậy làm gì!"

Suýt chút nữa nghẹn chết em rồi!

Reese bắt đầu chấm một đợt khoai tây nữa, Nhiếp Xuyên thấy cũng phải sáu, bảy miếng như vừa rồi đưa đến, bèn vội ngửa về phía sau.

"Không ăn nữa!

Không ăn nữa!

Đi về phòng thôi!"

"Đi thôi."

Reese đẩy ghế ra, Nhiếp Xuyên cũng đứng dậy theo, cậu phát hiện mấy bạn nữ xung quanh đang dùng ánh mắt hâm mộ nhìn mình.

Trong mắt đều là: Ôi trời ơi, Reese thế mà lại tự tay đút khoai tây chiên cho cậu ấy!

Đúng vậy, vốn là chuyện đút nhau ăn khoai tây chiên đầy lãng mạn giữa các đôi yêu nhau, thế mà Reese có thể một tay mạnh mẽ phá hoại...

Nhiếp Xuyên bĩu môi bĩu mỏ, đi theo Reese quay về ký túc xá.

Reese móc chìa khóa ra, Nhiếp Xuyên theo sau đi vào, vừa ngáp vừa vỗ vỗ miệng.

Biết sao được, căng da bụng chùng da mắt mà.

Ngay giây phút cánh cửa vừa đóng vào, Nhiếp Xuyên đột nhiên thấy một nguồn sức mạnh nhấn cậu lên trên cửa, làm nó kêu cái rầm một tiếng.

Tiếp sau đó, môi Reese đã ấn xuống, đầu lưỡi anh vội vã muốn xông vào giữa răng môi Nhiếp Xuyên, nôn nóng quấn lấy lưỡi cậu, khi lưỡi anh quét qua hàm trên của Nhiếp Xuyên rồi lại mút mát ngay cửa miệng, cậu cảm thấy trời đất như theo đó mà lộn tùng phèo hết cả lên.

"Ưm..."

Nhiếp Xuyên bị ép quá chặt không thoải mái chút nào, vừa muốn né ra một chút, hai tay Reese đã tóm lấy cổ tay cậu, đặt ở hai bên tai.

Reese mút quá mạnh, khiến Nhiếp Xuyên không khỏi hoài nghi, liệu có phải Reese dùng hết sức mạnh khi Slam dunk vào nụ hôn này hay không.

Anh không ngừng thay đổi góc độ của mình, tựa như đang tìm tư thế tốt nhất để có thể một phát nuốt trọn Nhiếp Xuyên vào bụng.

Thành thật mà nói, cùng Reese hôn môi, Nhiếp Xuyên luôn có loại cảm giác bị động và bị chèn ép, nhưng càng nhiều hơn là sảng khoái.

Nụ hôn của Reese khiến Nhiếp Xuyên có thể hiểu được những cảm xúc mà anh chưa từng thể hiện ra bên ngoài.

So với bình thường, thì những lúc như này, sự nôn nóng cùng ham muốn chiếm hữu của anh được bộc lộ một cách rõ ràng nhất.

Nhiếp Xuyên bị Reese ép mãi, đến tận khi cậu không còn chút không khí nào trong phổi, nhưng anh vẫn không cho phép cậu giãy giụa.

Trước đây, Nhiếp Xuyên cứ nghĩ Reese là một người rất lạnh lùng, nhưng mà gần đây cậu mới phát hiện mình bé cái lầm rồi.

Một khi Reese động tình, anh sẽ vô cùng tập trung vào cảm giác của mình, không suy nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác nữa.

Giống như là hôm cuối tuần trước, Nhiếp Xuyên chơi game xong đói bụng, bèn đứng dậy vươn vai, nhân thể gặm mấy miếng bánh quy chống đói, mà Reese vẫn cứ nghiêm chỉnh ngồi trước bàn học nghiên cứu đề tài toán học của mình.

Cái này khiến Nhiếp Xuyên có hơi khó chịu, cậu thì đang nhàn nhã chơi bời, thế mà anh lại nghiêm túc học tập như vậy, vì thế Nhiếp Xuyên nhẹ chân lẻn đến bên cạnh Reese, chậm rãi cúi người, cắn lên vành tai anh một cái.

Khoảnh khắc đó, vai Reese run lên rất rõ ràng, Nhiếp Xuyên bỗng nhiên như vừa tỉnh ngộ, nói: "A!

Hóa ra điểm nhạy cảm của anh là tai à!"

Vừa nói dứt lời, Reese đã lôi cậu lại, một tay túm lấy gáy Nhiếp Xuyên, bắt cậu ngồi lên đùi mình, sau đó lại là một đợt hôn mút đến trời đất quay cuồng.

Đến khi Nhiếp Xuyên bị hôn cho ná thở, không thể không giãy giụa đòi đứng lên, thì Reese lại càng mút mạnh hơn, điên cuồng càn quấy, quả thực như muốn nghiền nát Nhiếp Xuyên ra luôn mới hả lòng hả dạ,

Chờ đến lúc anh buông Nhiếp Xuyên ra, cậu đã chả còn chút sức lực nào, ngã ngồi về phía sau, trong đôi mắt luôn lạnh lùng của Reese thì tràn đầy ham muốn chiếm hữu, Nhiếp Xuyên sợ vãi tè, vội ngồi lại về chỗ của mình, ngoan ngoãn tiếp tục chơi game.

Cậu cố ý mở tiếng nhạc trong game thật lớn, nhưng tiếng thở so với bình thường trầm nặng hơn một cách rõ ràng của Reese lại khiến cậu không tài nào lơ đi được!

Mà giờ phút này, Nhiếp Xuyên cảm thấy mình sắp tắt thở đến nơi rồi, cậu phát ra mấy tiếng kháng nghị đứt quãng, cuối cùng Reese cũng mở lòng từ bi, buông cậu ra, thay vào đó hôn lên gò má cậu.

Đầu lưỡi của anh liếm qua chỗ cậu bị Owen nhéo, không ngừng liếm mút.

Nhiếp Xuyên nghiêng mặt đi, há miệng thở đốc.

Reese lại kéo Nhiếp Xuyên đi vào, hai người đồng thời ngã xuống giường.

Nhiếp Xuyên rốt cuộc cũng nhận ra nguyên nhân khiến lúc ở trong nhà ăn Reese tỏ ra mất kiên nhẫn như vậy, hóa ra anh chỉ muốn nhanh nhanh về để làm cái này thôi!

Nhiếp Xuyên xoay người muốn chạy, Reese lại ấn lưng cậu lại, mặt của Nhiếp Xuyên lập tức đập xuống giường.

Một giây sau, áo phông của cậu bị Reese vén lên, nhiệt độ trong lòng bàn tay anh nóng đến độ Nhiếp Xuyên như phải bỏng.

"Em...

Em muốn đi vệ sinh!"

Nhiếp Xuyên vội gào lên.

Reese làm như không nghe thấy gì, đè người xuống, đầu lưỡi chạm lên hõm cổ Nhiếp Xuyên, sau đó dùng sức mút vào, máu Nhiếp Xuyên cũng sắp bị anh hút ra rồi.

Anh kéo cằm Nhiếp Xuyên lại, hôn lên môi cậu, khiến Nhiếp Xuyên chỉ mong giờ hai người họ vẫn còn đang ở trên sân bóng, có khán giả rồi phóng viên xung quanh thôi!

Hô hấp của Reese rất nóng, nụ hôn của anh so với biểu cảm lạnh lùng bình thường khi đứng trên sân bóng hoàn toàn không giống nhau, nó cuồng loạn đến độ có thể dẫn dắt, khiến tư duy của Nhiếp Xuyên cũng lao theo đến nơi điên cuồng nhất.

"Dùng miệng hay phía sau?"

Reese hỏi.

Giọng của anh đè xuống rất thấp, giống như một mũi tên sắc bén chuẩn bị rời cung.

Không muốn chọn cái nào hết!

"Tại sao không thể là em dùng phía sau của anh!"

Nhiếp Xuyên gào lên.

Mà kết quả chính là, suốt mấy hôm cuối tuần, miệng Nhiếp Xuyên đều tê dại, ăn món nào cũng không thấy có mùi vị gì cả.

Tối hôm đó, Nhiếp Xuyên còn chưa kịp tắm, đã mệt nhoài thiếp đi trên giường của Reese.

Sáng hôm sau, mãi đến khi cổ họng có cảm giác khô rát như bị thiêu cháy, cậu mới mở mắt ra.

Cả người vẫn đang được Reese ôm vào trong ngực, Nhiếp Xuyên chỉ mới hơi cựa mình, đã cảm giác được Reese ở phía sau đang hôn lên gáy và cổ của mình.

Nhiếp Xuyên tức đến độ chỉ muốn đè đối phương ra tẩn cho một trận, nhưng mà cậu đánh không lại người ta...

Reese xuống giường trước, bóp sẵn kem đánh răng cho Nhiếp Xuyên.

Sáng hôm nay, Nhiếp Xuyên đánh răng kỹ một cách kinh khủng, dùng một phát hết hơn phân nửa tuýp kem đánh răng.

"Này, còn đánh nữa là sẽ chảy máu lợi đấy."

Reese đứng bên cạnh, giữ bàn tay đang vô thức bóp thêm kem đánh răng của Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên thả tuýp kem cùng cốc đánh răng xuống, vòng qua Reese, nằm trở lại giường của mình, kéo chăn trùm kín đầu làm đà điểu.

Reese đi đến ngồi xuống cạnh giường của cậu, cách chăn ôm lấy cậu: "Này, đó là do em không cẩn thận nuốt xuống."

"Đó là lỗi của em chắc!"

Cuống họng Nhiếp Xuyên đến bây giờ hãy còn bỏng rát.

"Vậy lần tới dùng phía sau là được rồi."

Reese dùng ngữ khí như chuyện đương nhiên nói.

"Cái gì?"

Nhiếp Xuyên vạch chăn ra, trợn mắt hung hăng trừng đối phương.

Reese đang cười.

Ờ, anh thì thoải mái rồi, còn Nhiếp Xuyên lại không trốn đi đâu được, ngày hôm qua anh làm trong miệng cậu trầy hết cả da ra đây này!

Người thảm nhất ở đây có mỗi mình Nhiếp Xuyên cậu thôi!
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 73. 24h đen tối


03/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Nhưng khiến Nhiếp Xuyên càng không ngờ là, sau khi video cậu và Reese đấu với Owen và Relvin được tung lên mạng, Nhiếp Xuyên thế mà cũng bắt đầu có fanclub riêng của mình!

Mặc dù là đang ở trong trường, cậu chỉ đơn giản đeo ba lô đứng xếp hàng ở quầy bán đồ ăn nhanh thôi, cũng sẽ có bạn nữ sáp sáp lại chỗ cậu.

"Allen!

Tớ có thể chụp ảnh chung với cậu không?"

"Hả?

Đương nhiên là được rồi!"

Tôi không phải ngôi sao nổi tiếng, cũng không phải cao thủ bóng rổ nổi danh trong giải đấu, sao mấy người lại muốn chụp ảnh chung với tôi chứ?

"Allen, cậu đáng yêu thật đấy!"

"Đáng yêu!

Sao lại nói là tôi đáng yêu?"

Đối với cái kiểu hình dung "Đáng yêu" này, Nhiếp Xuyên thấy khá là sầu não.

Bản thân là một thằng con trai hàng thật giá thật, không phải họ nên khen cậu là "Cao to, mạnh mẽ" các kiểu à?

Mấy cô gái đang vây quanh cậu đều bật cười, dồn dập đưa mấy bức ảnh chụp và clip quay cậu, được đăng lên mạng cho chính chủ xem.

Bên trong có cái là cậu ở trên không trung biến hướng chuyền bóng, có cái là cậu dẫn bóng vượt qua đối thủ, có cả lúc sau khi thực hiện pha bóng kiến tạo, ghi bàn thành công, cậu dang tay chạy lại highfive với Carlo hoặc là Ewing nữa.

Đương nhiên, đoạn clip được nhóm con gái này đánh giá là dễ thương nhất, chính là đoạn Reese kéo cổ áo cậu, lôi người rời đi.

Nhiếp Xuyên 囧...

Này mà dễ thương cái gì!

Vì vậy, buổi tối, lúc Reese đang nghiên cứu một cái tuyến tính gì gì đó, Nhiếp Xuyên đi lại cạnh bàn của anh, nói một cách rất là trịnh trọng: "Reese, em có một việc muốn thương lượng với anh chút."

Reese trả lời mà không buồn ngẩng đầu: "Nếu đêm nay em không muốn dùng tay, thì tôi sẽ dùng phía sau của em.

Chuyện này miễn thương lượng."

Nhiếp Xuyên nghe mà muốn tăng xông, có thể đừng dùng ngữ điệu nghiêm túc như vậy để nói ra mấy lời như thế kia không?

Từ hôm miệng Nhiếp Xuyên bị rách da, cậu kiên quyết không chịu dùng miệng nữa, nên là Reese chỉ đành nắm tay của cậu để "Lọ chai chai lọ".

Nhiếp Xuyên thực sự hoài nghi, rốt cuộc chỗ đó của Reese làm bằng cái gì vậy!

Tối nào mà không làm ba bốn lượt thì cậu đừng hòng mong được ngủ!

Tay cậu chỉ dùng để đánh bóng rổ với chơi game thôi, OK!

Không phải để lái máy bay* nhé!

*Tiếng lóng bên Trung, ý chỉ việc thủ dâm ở nam giới.

"Em lên mạng mua cho anh cái cốc tự sướng nhé, anh thấy sao?"

Nhiếp Xuyên rất nghiêm túc đưa ra kiến nghị của mình.

Reese bỗng nhiên ngừng lại, quay mặt nhìn về phía Nhiếp Xuyên, cau mày: "Em không muốn nữa?"

"...

Từ từ!

Cái này không phải vấn đề trọng điểm của hôm nay!"

"Vậy vấn đề trọng điểm của em là cái gì?"

"Chính là sau này anh đừng có túm cổ áo em lôi đi trước mặt nhiều người như vậy nữa!"

"Không túm cổ áo sau của em, vậy em muốn tôi túm chỗ nào?

Kéo tay em, hay là khoác vai em?"

Khóe môi Reese cong lên.

Nhiếp Xuyên không chút nghi ngờ nào về việc người này thực sự muốn kéo tay cậu, khoác vai cậu...

"Em bị người ta nói là đáng yêu kìa!

Một thằng con trai lại bị nói là đáng yêu!

Anh có biết chuyện như vậy là sỉ nhục lắm không hả!"

Nhiếp Xuyên nói cực kỳ nghiêm trọng.

Reese nghĩ một chút rồi đáp: "Sỉ nhục chỗ nào?

Em vốn rất đáng yêu mà.

Đáng yêu cũng là một kiểu phong cách.

Lẽ nào em muốn đi theo con đường cuồng dã à?

Cái đó không hợp với em đâu."

Nói xong, Reese lại tiếp tục bận chuyện của mình.

Nhiếp Xuyên thở dài, nằm lại trên giường của cậu, ôm chăn ngủ.

Cậu cứ nghĩ mình ngủ rồi là sẽ không có chuyện gì nữa, nhưng không nghĩ tới, sau khi Reese tắt máy tính, vẫn cứ đi đến chỗ cậu, vô cùng cố chấp tiếp tục chuyện đã nói vừa nãy.

Cuối cùng thì cả giường Nhiếp Xuyên đều là mùi của Reese, này làm sao mà cậu ngủ được nữa.

Trưa hôm sau, Nhiếp Xuyên gặp Chu Bân ở nhà ăn Châu Á.

Chu Bân đã giúp bạn gái lấy xong cơm trưa, lúc nhìn thấy Nhiếp Xuyên thì lập tức đi tới.

Một giây đó, Nhiếp Xuyên cảm thấy căng thẳng khủng khiếp.

Dù sao chuyện cậu với Reese đang ở bên nhau, vẫn chưa nói cho Chu Bân đâu!

Chỉ là, cậu có thể nói không?

Nếu Chu Bân biết, liệu cậu ta có sốc quá té xỉu không!

Này cũng đâu phải chuyện người bình thường có thể dễ dàng tiếp thu!

Chu Bân ngồi ngay xuống đối diện Nhiếp Xuyên, hất cằm hỏi: "Này, sao hôm nay Reese không đi cùng với ông?"

"Hả?

Trưa nay anh ấy có hẹn ăn cơm với giáo viên của mình!

Với cả sao tôi nhất định phải đi ăn với anh ấy chứ?"

Chu Bân nhếch môi, ghé sát vào Nhiếp Xuyên.

Ánh mắt cậu ta như có khả năng xuyên thấu, khiến Nhiếp Xuyên cảm thấy như tất cả bí mật của cậu giống như một cuốn sách mở sẵn, đặt trước mặt Chu Bân.

"Anh ta không theo coi chừng ông, tiện thể ngăn chặn tất cả những người có ý định tiếp cận ông mà buổi tối có thể ngủ ngon được à?"

Câu hỏi của Chu Bân trái lại khiến Nhiếp Xuyên khựng người.

Rốt cuộc đây là cậu ta đang nói giỡn?

Hay là Chu Bân thực sự phát hiện ra gì rồi?

"À...

Buổi tối anh ấy luôn ngủ ngon lắm!

Ha ha ha!"

Nhiếp Xuyên ngượng nghịu cười một tiếng.

"Ông không biết ở trong trường có mấy người đã bắt đầu ship couple của ông với Reese rồi à?"

"Hả?

Còn có cả chuyện đó à?"

Chu Bân lấy điện thoại ra, tùy tiện ấn vào facebook của mấy cô gái, còn cả diễn đàn trên tieba nữa, đưa cho Nhiếp Xuyên xem.

Nhiếp Xuyên xem xong, thiếu chút nữa đã lăn đùng ra đất té xỉu!

Này đó toàn bộ đều là tiểu thuyết YY cậu và Reese!

Hơn nữa số người theo dõi còn không ít đâu!

Lại còn có cả một ít chuyện Nhiếp Xuyên cả nghĩ cũng không dám nghĩ, nội dung đều là mấy cái xấu hổ, xem mà đỏ hết cả mang tai!

"Mấy cô ấy...

Mấy cô ấy quá đáng vậy..."

Nhiếp Xuyên chỉ muốn khóc thét lên thôi!

"Quá đáng á?

Tôi còn tưởng Reese đã làm mấy chuyện quá đáng hơn cả thế này với ông rồi chứ."

Chu Bân chống cằm nhìn Nhiếp Xuyên, lành lạnh hỏi.

"Tôi nói này, phía sau của ông có ổn không đấy.

Vừa nhìn Reese là biết chỗ đó của anh ta rất lớn rồi, hơn nữa khả năng kéo dài cũng nhất định rất kinh người."

Nhiếp Xuyên suýt chút nữa là phun luôn miếng cơm ngậm trong miệng ra.

"Ông..

Ông đang nói cái gì đó!"

Mặt của Nhiếp Xuyên đỏ bừng lên, cả cổ và vành tai cũng đỏ như gấc.

"Ông thực sự nghĩ là tôi không biết Reese muốn làm gì ông à?"

Nhiếp Xuyên ngẩn cả người.

Hai, ba giây sau, cậu nuốt nước miếng.

Chu Bân quả nhiên không hổ là Chu Bân, trước đây mỗi lần cậu thích cô gái nào, Chu Bân luôn có thể chỉ ra một cách vô cùng sắc bén là cô gái kia thích kiểu con trai như thế nào, mà người con trai đó chắc chắn không phải là Nhiếp Xuyên, thậm chí sau khi Nhiếp Xuyên thổ lộ, đối phương sẽ từ chối với thái độ như thế nào, cậu ta đều có thể dự đoán chính xác.

"Anh ấy đúng là muốn làm rất nhiều chuyện với tôi."

Nhưng mà bây giờ, tạm thời cái mông cậu hãy còn bình an vô sự.

"Ông thích anh ta à?

A Xuyên.

Tôi luôn muốn bảo vệ cho ông, nhưng tôi biết ông không thực sự cần tôi bảo vệ.

Bởi vì ông so với trong tưởng tượng của mọi người còn kiên định hơn nhiều.

Nhưng dù có thế nào, tôi vẫn hi vọng ông có thể vui vẻ, hạnh phúc.

Cho nên, ông thực sự thích anh ta sao?"

Nhiếp Xuyên nhìn thẳng vào mắt Chu Bân, không né tránh cũng không hề dao động.

"Đại Bân, tôi thực sự rất thích anh ấy.

Thích hơn bất cứ người nào trước đây.

Loại yêu thích này hoàn toàn không giống, bởi vì thích anh ấy, cho nên tôi nhất định phải nỗ lực hai trăm phần trăm để mình trở nên càng tốt hơn nữa.

Tôi không muốn bị đẩy ra khỏi thế giới của anh ấy, càng không muốn trở thành gánh nặng của anh ấy.

Tôi thậm chí mong mình có thể vượt qua Reese, để anh ấy nhìn theo bóng lưng của mình...

Cho nên, ông hỏi tôi có thích Reese hay không, vậy tôi cảm thấy cảm giác của mình với anh ấy so với 'Yêu thích' thì càng nghiêm túc hơn."

Chu Bân quay mặt đi, bất đắc dĩ cười: "Được rồi, vậy sau này không cần biết sẽ phát sinh chuyện gì, cho dù ông cảm thấy mệt mỏi, hoặc là cảm thấy áp lực Reese mang đến khiến mình muốn nghẹt thở, thì đừng chờ đến lúc đầu rơi máu chảy mới nghĩ đến chuyện quay đầu.

Có yêu ai, thì cũng không quan trọng bằng việc tự yêu lấy chính bản thân mình."

"Ừm, cám ơn ông, Đại Bân!"

Thái độ thoải mái và sự thấu hiểu của Chu Bân là cái Nhiếp Xuyên không thể ngờ tới.

"Đường vẫn còn dài, ông với Reese đều còn trẻ, tương lai thế nào không ai biết trước được.

Không cần biết là đối với bản thân hay đối với Reese cũng không cần quá khắt khe.

Lúc thích thì ở cùng nhau, không thích nữa thì chia tay, đơn giản thế thôi.

Có hiểu chưa?"

Lúc nói ra câu này, biểu tình của Chu Bân hết sức trịnh trọng.

"Rõ rồi!"

Trong lòng Nhiếp Xuyên thấy vô cùng ấm áp, dù có như thế nào Chu Bân vẫn sẽ đứng từ góc độ của cậu để suy xét mọi việc.

"Rồi, ông còn chuyện gì muốn nhờ tôi làm tư vấn không?"

"Có!

Đương nhiên là có rồi!"

"Nói!"

"Nếu như mà giống như ông nói ấy...

Reese luôn muốn đối với mông tôi...

Làm cái 'Gì kia'...

Thì tôi nên làm gì bây giờ?"

Nhiếp Xuyên lấy tay bụm mặt, lí nhí nói.

"Hả?

Ông nói cái gì?

Tôi nghe không rõ."

Giờ Nhiếp Xuyên thật sự không dám chắc là Chu Bân đang muốn đùa giỡn cậu, hay là thật sự nghe không rõ nữa.

"Nói thẳng ra là, nếu Reese mỗi ngày đều muốn dùng mông tôi để làm cái kia, thì tôi phải làm sao!"

Nhiếp Xuyên nói xong, mặt tức thì đỏ như gấc.

"À, chuyện này à...

Ông cứ về down mấy bộ phim tham khảo, không được nữa thì xem tiểu thuyết mấy cô nàng này viết cũng được, trong đó mấy cô ấy có dạy những cái cần chuẩn bị trước đấy, ít ra như vậy ông cũng đỡ phải chịu khổ hơn một tí."

Cái loại tiểu thuyết kia căn bản là không thể nào xem được!

"Trọng điểm không phải ở chỗ chuẩn bị trước, mà là tôi phải nói thế nào để thuyết phục Reese...

Tại sao cứ nhất đinh là anh ấy ở trên, mà tôi lại không thể!"

Nhiếp Xuyên bất mãn nói.

Chu Bân nhếch miệng cười khẩy một cái: "Mẹ của tôi ơi, A Xuyên, không ngờ ông còn có thể chủ động như vậy đấy.

Ông ở phía trên hả...

Ông có động được không?

Hay là Reese lại phải tốn sức để đỡ ông nữa.

Với cả, tin tôi đi...

Tư thế ấy phía sau còn đau hơn đấy."

"Hả?"

Nhiếp Xuyên hoàn toàn không hiểu Chu Bân đang nói cái gì.

Chu Bân gõ bàn một cái, đứng lên nói: "Hey, A Xuyên, tôi đi trước đây.

An Tâm còn đang chờ tôi.

Nếu mà ông với Reese mà cãi nhau hay gì đó, ông có thể tới tìm tôi.

Tôi sẽ chứa chấp ông vô điều kiện.

Đương nhiên, là tôi với An Tâm ngủ trên giường, ông ngủ trên sàn."

"...

Ông có còn là anh em của tôi nữa không đó?"

"Còn chứ, nếu không, ông đừng hòng đặt nửa cái chân thối của mình vào trong phòng ngủ của tôi."

Chu Bân nói xong cứ thế là đi.

Điều này cũng giúp Nhiếp Xuyên buông xuống một chút gánh nặng trong lòng.

Bởi vì đối với cậu mà nói, cho dù cả thế giới có chống lại cậu, Chu Bân có thể thấu hiểu là đã đủ rồi.

Đã yên tâm rồi, Nhiếp Xuyên lại đi chọn thêm một phần ăn nữa.

Cậu dùng đũa gắp thịt viên lần nào cũng bị trượt, cho nên đành dùng dĩa xiên.

Kết quả viên thịt ở không đĩa lăn vài vòng cậu mới xiên nó lên được.

Lúc Nhiếp Xuyên cắn viên thịt, cậu có thể cảm giác được mấy cô gái xung quanh lại đang nói "Đáng yêu" các kiểu.

Tôi cũng có phải linh vật đâu, làm ơn đừng nói tôi đáng yêu nữa mà!

Tối hôm đó, sau khi buổi tập kết thúc, Reese và Nhiếp Xuyên khoác ba lô quay trở về ký túc xá.

Nhiếp Xuyên cứ liên tục nhìn chằm chằm vào chỗ eo của Reese, lúc bọn họ đi qua rừng cây nhỏ, Reese đột nhiên quay đầu lại, túm cổ tay Nhiếp Xuyên, kéo cậu đến trước mặt mình.

"Em nhìn chằm chằm phía sau của tôi một lúc lâu rồi, đúng không?

Lúc huấn luyện cũng vậy.

Đang nghĩ gì thế?"

Ánh trăng xuyên qua tán cây, rơi lên trên mặt Reese.

Sáng tối đan xen, khiến tất cả đều trở nên bí ẩn, có cảm giác mê hoặc không rõ.

"Không...

Không nghĩ gì cả!"

Nhiếp Xuyên đẩy tay Reese ra, nhưng đối phương không nhúc nhích một chút nào cả.

"Không nghĩ gì?"

Reese cúi thấp người, ghé sát bên tai Nhiếp Xuyên, hô hấp của anh lại như có vô số dòng nước dịu nhẹ, lướt qua vành tai cậu: "Em có phải muốn từ phía sau tôi, thử tiến vào đúng không?"

"Hở?"

Sao anh biết?

"Em nghĩ nhiều quá rồi."

"Này, anh cứ không muốn cho em dùng, lại đòi dùng phía sau của em, như vậy là không công bằng có biết không!

Chỉ muốn mỗi mình mình thoải mái thôi!"

Nhiếp Xuyên tức giận nói.

Nhịn lâu thế rồi, cuối cùng cũng phun ra được.

Tuy là có thể sẽ bị đối phương trấn áp mạnh hơn, nhưng mà Nhiếp Xuyên cảm thấy trong một mối quan hệ, cậu vẫn nên dũng cảm bày tỏ ý kiến của mình thì tốt hơn.

Reese nghiêng mặt sang, nhìn Nhiếp Xuyên: "Làm sao em biết người bị đè sẽ không thoải mái?"

"Sẽ đau chết.

Thoải mái cái con khỉ ấy!"

"Cho nên, nếu để em tới làm, phía sau tôi nhất định sẽ bị rách ra, hơn nữa phỏng chừng không thể tham gia thi đấu trong một tuần.

Còn nếu là tôi làm, cùng lắm hôm sau, em chỉ cần ngủ cả ngày mà thôi."

"Sao có chuyện đó được!

Chỗ đó của anh lớn như vậy!"

Nhiếp Xuyên lấy tay áng chừng to cỡ miệng bát.

Lúc này, có mấy cô gái cũng đi ngang qua đây, các cô thấy Reese đang cười với Nhiếp Xuyên thì đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc không thôi.

Nhiếp Xuyên cúi đầu, đút tay túi quần, lướt qua Reese, tiếp tục đi về phía trước.

Lúc mấy cô gái kia đi tới, Nhiếp Xuyên đột nhiên bị người phía sau lôi lại, Reese đè lên vai Nhiếp Xuyên, ấn cậu lên cái cây mà sinh viên trong trường hay đứng chụp ảnh tốt nghiệp.

"Này!

Làm cái gì vậy!

Sẽ có người thấy đấy!"

Nhiếp Xuyên muốn chui qua nách Reese để trốn ra ngoài, nhưng vẫn bị Reese túm chặt lại.

"Nếu tôi thật sự không nhịn được mà làm em, thảm kịch da tróc thịt bong như trong tưởng tượng của em tuyệt đối sẽ không xảy ra."

Giọng Reese nghe hết sức nghiêm túc.

"..."

Đậu má, anh nghĩ em sẽ tin anh chắc?

Nói cái gì cũng phải dựa trên tình hình thực tế chứ, chỗ đó của anh to nhỏ thế nào, em có phải là không biết đâu!

Kết quả không phải chỉ có một ngày ăn không ngon miệng, mà là mấy ngày liền đó!

"Tố chất thân thể của em rất tốt, khả năng co giãn của chỗ đó so với tưởng tượng của em thì tốt hơn nhiều."

"Này, đừng có ở đây thảo luận mấy chuyện như vậy!"

"Hơn nữa tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ cho em."

"Chuẩn bị?

Chuẩn bị kiểu gì!"

Nhiếp Xuyên cạn lời thực sự.

Reese nghiêng mặt sang, hôn cho Nhiếp Xuyên trời đất quay cuồng, sau đó kéo tay cậu tiếp tục đi về.

"Lát nữa em đi xem mấy tiểu thuyết viết về hai người chúng ta của mấy nữ sinh trong tường không phải sẽ biết sao?"

Trong giọng nói của Reese mang theo một chút cảm giác chế nhạo.

"Gì?

Anh xem qua mấy tiểu thuyết đó rồi à?"

"Xem rồi, hành văn không tệ.

Không thể không nói trí tưởng tượng của con gái quả thực luôn phong phú.

Có rất nhiều tư thế mà cả tôi cũng chưa từng nghĩ đến, nhưng mà xem xong, cũng muốn thử một chút xem sao."

"A?

Anh xem bao lâu rồi?"

"Tôi à?

Bắt đầu xem từ sau buổi thảo luận với giáo sư, cho đến lúc vào làm huấn luyện."

Reese nói nghe đơn giản cứ như "Tôi ở trong phòng ngủ, dùng máy tính xem một bộ phim điện ảnh của Spielberg" vậy.

Vấn đề là mấy cái này hoàn toàn không phù hợp với phong cách của Reese có được không!

"Có mấy đoạn viết rất được."

Nhiếp Xuyên không muốn nghe thêm gì nữa, cậu tuyệt đối sẽ không đọc mấy cái tiểu thuyết kia đâu!

"Có một truyện, đầu đề là '24h đen tối', em có thể đọc thử xem."

"Em còn lâu mới muốn đọc!"

Trở về phòng, Nhiếp Xuyên tiếp tục dùng điện thoại chơi mấy game thiếu muối, Reese thì ngồi dựa vào thành giường, tiếp tục đọc sách của mình.

Tuy ngoài miệng Nhiếp Xuyên nói sẽ không xem, nhưng chỉ một chốc cậu lại bắt đầu không nhịn được, thấy tò mò.

Cậu ở trên mạng tìm được truyện '24h đen tối' mà Reese nói, chỉ xem mấy đoạn ngắn phía trước, Nhiếp Xuyên đã cảm thấy đây nhất định là một tiểu thuyết kinh dị rồi!

Mở đầu câu truyện chính là cảnh Nhiếp Xuyên nhận được tin nhắn của Reese, hẹn đêm nay gặp ở sân bóng, quyết một trận thắng bại.

Nhiếp Xuyên đúng hẹn đi đến, kết quả ở đó hoàn toàn không có bóng dáng của Reese.

Cậu gọi điện cho đối phương, nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Reese vang lên trong kho đựng dụng cụ, vì thế cậu đi vào đó.

Bên trong không có đèn đóm gì, nhưng Nhiếp Xuyên lại thấy màn hình điện thoại Reese để rơi trên đệm đang lóe sáng.

Lúc cậu cúi đầu muốn nhặt điện thoại lên, từ trong bóng tối đằng sau, có người đánh lén cậu, ấn cậu lên trên cái đệm kia, bắt đầu 24h vượt ngoài sức tưởng tượng...

Nhiếp Xuyên đọc mà suýt chút nữa muốn nhồi máu cơ tim, tiểu thuyết này được miêu tả rất chi tiết, khiến người đọc chìm vào trong cảm xúc của nhân vật, ngay cả các loại cảm giác được nói đến cũng có thể cảm nhận rất rõ ràng.

Quá trình từ trạng thái chống cự, giãy giụa lúc ban đầu, đến khi sa vào không thể tự kiềm chế của nhân vật Nhiếp Xuyên trong truyện được viết vô cùng trôi chảy, sống động.

Mặt Nhiếp Xuyên đỏ tới tận mang tai, cậu vội vàng đóng trang truyện lại, ném điện thoại lên bàn học đầu giường, cuộn tròn người, nhắm chặt hai mắt.

Nhưng mà càng như vậy, mấy hình ảnh được nhắc đến trong truyện lại càng hiện lên rõ ràng trong đầu.

Quan trọng nhất là, máu nóng toàn thân cậu đều đang đổ dồn hết xuống phía dưới...

Cậu có phản ứng...

"Này, em đọc tiểu thuyết kia đấy à?"

Ở giường phía đối diện, giọng Reese vang lên.

"Không."

Tim Nhiếp Xuyên đập thình thình như sấm.

Reese đặt quyển sách trong tay xuống, tắt đèn giường đi.

Nhiếp Xuyên nghĩ là anh muốn đi ngủ, không ngờ đối phương lại đi sang giường của cậu, xốc chăn lên, từ phía sau ôm lấy Nhiếp Xuyên.

"Anh...

Anh đi ra đi!"

"Thật à?

Em có chắc là muốn tôi đi ra không?

Tôi còn đang tính dùng miệng giúp lại em một lần, coi như thưởng cho em vì tuần trước đã nhiệt tình như vậy."

Hơi thở nóng bỏng của Reese phả lên trên gáy Nhiếp Xuyên, càng làm cho vai cậu cứng còng lại, cố cuộn người chặt hơn.

Kỹ thuật đỉnh cao của Reese không phải Nhiếp Xuyên chưa từng lĩnh giáo, anh vừa nói như thế, Nhiếp Xuyên lại càng không nhịn nổi.

Kết quả là nguyên tối hôm đó, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ đứt quãng của Nhiếp Xuyên.

"Này, khi nào chúng ta thử một lần trong nhà kho của sân bóng đi?"

Lúc Nhiếp Xuyên đang còn mơ mơ màng màng, Reese ôm cậu hỏi.

"Không muốn..."

Reese nở nụ cười, ngón tay nhẹ nhàng lau mồ hôi đọng trên thái dương của Nhiếp Xuyên, nghe tiếng ngáy khò khò khe khẽ của cậu vang lên.

Nhưng đến ngày hôm sau, Nhiếp Xuyên lại càng buồn bực hơn.

Bởi vì cô nàng sáng tác ra cái truyện '24h đen tối' kia lại đăng thêm một truyện khác lên, tên là cái gì mà 'Rừng ma ám', nghe tên là biết cô nàng viết về cái gì rồi!

Nhiếp Xuyên nghẹn một búng máu ngay ngực, không phun ra được!
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 74. Reese, tạm thay hậu vệ dẫn bóng


03/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

"Thực ra thỉnh thoảng đọc mấy truyện kiểu này cũng cũng rất thú vị, em để ý quá như thế làm gì?"

Reese dùng ngữ điệu hết sức bình thản nói.

"Rất thú vị á hả?"

Nhiếp Xuyên không thể ngăn cản tiếng rít gào điên cuồng trong nội tâm của mình.

Nếu như người bị đem ra YY, bị chịch bảy, tám, thậm chí mười lần trong một đêm mà vẫn có thể nói là "Quá chặt, em muốn cắn đứt tôi sao" là anh, anh còn có thể nhẹ nhàng nói hai tiếng "Thú vị" như vậy nữa không!

Dường như cảm giác được sự ai oán của Nhiếp Xuyên, Reese đi tới, quỳ một gối xuống trước mặt Nhiếp Xuyên, hơi ngửa đầu lên.

Cái tư thế này quá kỳ ảo rồi, Nhiếp Xuyên thực sự không dám nhìn thẳng.

"Vậy buổi chiều tập xong, tôi giúp em làm nhé, thế nào?"

"Thật à?"

Tuy là không thể hưởng thụ phía sau của Reese, nhưng Nhiếp Xuyên vẫn cảm thấy mình được an ủi.

"Thật.

Dùng cách ghi bên trong 'Rừng ma ám' làm."

"Em không muốn!

Anh tự đi mà làm một mình!"

Reese nhếch môi cười, nụ cười kia quả thực là xấu xa đến không thể xấu xa hơn được nữa.

Giải đấu hàng năm vẫn tiếp tục diễn ra như thường, trận đấu thứ hai của DK được tổ chức ở sân nhà.

Đối thủ là đội UMN, nằm trong tám đội mạnh nhất giải.

Thành tích tốt nhất của bọn họ là năm ngoái lọt top mười sáu, cho nên UMN là đội bóng mạnh nhất mà họ gặp từ khi mùa giải năm nay bắt đầu.

Tuy ngoài miệng nói họ là đội mạnh nhất, nhưng huấn luyện viên Gordon cũng không để Nhiếp Xuyên ra trận, mà thay vào đó là Chuck.

Tuy huấn luyện viên Gordon là chủ soái của đội, DK cũng đã chứng minh được những phán đoán của ông chưa bao giờ là sai, nhưng các thành viên trong đội vẫn cảm thấy lo lắng, ngay cả người không bao giờ ý kiến ý cò như Black Mount cũng phải lên tiếng: "Huấn luyện viên Gordon, MN không giống những đối thủ khác, em biết thầy muốn toàn đội đều được lên sân, có cơ hội rèn luyện, nhưng mục đích của chúng ta là tiến vào March Madness*, chứ không phải làm khán giả đứng ngoài."

* March Madness cũng chính là Giải vô địch NCAA , tức là Giải vô địch bóng rổ nam của Hiệp hội Vận động viên Đại học Quốc gia (NCAA) Division I, được thành lập vào năm 1939 và là một trong những sự kiện thể thao quốc gia lớn nhất tại Hoa Kỳ.

Bởi vì hầu hết các môn thi đấu của giải đấu NCAA đều được tổ chức vào tháng Ba, nên được gọi như vậy.

Các cô hiểu thế này nhé, giờ DK đang đấu trận khu vực, để chọn ra 32 hai đội mạnh nhất, sau đó 32 đội này mới bắt đầu đấu cho giải NCAA là giải toàn quốc.

Giống như World Cup ý.

Carlo cũng xen vào nói: "Đúng vậy, MN luôn rất ngoan cường, nếu không thể kéo giãn khoảng cách ngay từ đầu trận, muốn thắng họ rất vất vả!

Bọn em cần có tốc độ cùng khả năng điều tiết trận đấu của Allen!"

Huấn luyện viên Gordon mỉm cười: "Nếu nói đến tốc độ, Reese chỉ có hơn chứ không kém Allen.

Nói đến điều tiết nhịp điệu trận đấu, chẳng lẽ không có Allen, thì các trò không thể phối hợp tốt với nhau sau?

Để tôi nhìn thử xem, nếu không có Allen, với trình độ của mình, các trò có thể làm được đến đâu!"

Giờ phút này, bên trong nhà thi đấu của DK, bầu không khí đã sôi sùng sục.

Đám fan bóng rổ cùng với đội cổ động chính thức của đội bóng tạo thành một đoàn cổ vũ ngẫu hứng, bắt đầu hò hét theo nhịp.

Bên tai là tiếng nhạc rộn ràng, đội cổ vũ bắt đầu trình diễn.

Lily vẫn trình bày bài biểu diễn một cách hết sức chuyên nghiệp, sau một cú quăng mình xoay tròn trên không vô cùng phức tạp, tiếng vỗ tay vang lên như pháo rang.

Lily nhìn về phía Nhiếp Xuyên, làm một động tác nắm tay, cô ấy đang cổ vũ cho cậu.

"Cám ơn."

Nhiếp Xuyên dùng khẩu hình nói với đối phương.

Lúc này, có người ném áo khoác thể thao vào trong ngực của cậu, suýt chút nữa đã đập luôn vào giữa mặt Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên còn đang muốn cằn nhằn người nào ném đồ vô ý như vậy, thì đã đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Reese.

Trước cậu có thể không hiểu, nhưng bây giờ còn không rõ thì quá là ngu rồi!

Bởi vì, chuyện cậu với Lily đến khách sạn Watermark hôm Halloween, Reese vẫn luôn không vui!

Giờ cậu cùng tâm thái hoàn toàn bình tĩnh trao đổi với Lily, nói không chừng trong mắt Reese lại thấy là hai người đang liếc mắt đưa tình với nhau cũng nên!

Huấn luyện viên Gordon vẫn đang sắp xếp chiến thuật triển khai đội hình ở phía trước, thành viên đội UMN cũng đã lên sân.

Nhiếp Xuyên phát hiện, cầu thủ bên họ không có chiều cao khủng như là UKB, ngoại trừ trung phong có thể so sánh được với Black Mount, thì chiều cao của những người khác cũng không có vẻ quá áp lực.

Nhiếp Xuyên để ý thấy trong đội hình chủ lực của đối phương có một cậu trai tóc quăn màu nâu, được buộc lên bằng một sợi thun màu xanh, trên mặt có rất nhiều tàn nhang.

Lúc tầm mắt của đối phương chạm nhau với Nhiếp Xuyên, thì lộ ra một nụ cười tươi rói.

Cảm giác được cậu ta phân tâm, huấn luyện viên của UMN bèn nhắc nhở một phen.

Trên mắt cậu ta lập tức lộ ra biểu tình có mấy phần tội nghiệp.

Trận đấu sắp bắt đầu, cầu thủ hai đội tiến vào sân.

Nhiếp Xuyên cùng những người khác thì ngồi lên băng ghế dự bị.

"Thấy cậu thanh niên tóc nâu quăn quăn, chiều cao không chênh lệch lắm với trò kia không?"

Huấn luyện viên Gordon nghiêng gần sang phía Nhiếp Xuyên hỏi.

"Thấy ạ.

Chiều cao của cậu ta không chênh nhiều so với em, cậu ta là hậu vệ dẫn bóng của UMN ạ?"

Nhiếp Xuyên biết, huấn luyện viên Gordon sẽ không đột nhiên bảo cậu để ý một người không có liên quan.

"Cậu ta là hậu vệ dẫn bóng của UMN.

Năm ngoái trong giải bóng rổ của học sinh trung học, tôi đã chú ý đến cậu ta, muốn tuyển cậu ta vào đội.

Lúc đó bởi vì có Connor, cậu ta nói không muốn lãng phí thời gian của mình trên băng ghế dự bị.

Trực tiếp từ chối tôi, không ngờ là cậu ta sẽ chọn UMN."

"Vậy nên..."

Trọng điểm duy nhất Nhiếp Xuyên có thể tóm được đó là, cậu ta nhất định rất lợi hại.

"Cho nên nếu cậu ta ở DK, vị trí hậu vệ dẫn bóng chưa chắc đã là của trò.

Nhưng xét thấy hiện giờ cậu ta đang là đối thủ của chúng ta, vậy trò nhất nhất định phải dạy dỗ thằng nhóc đó một trận ra trò."

Không biết có phải ảo giác của cậu hay không, mà Nhiếp Xuyên có thể cảm nhận được nỗi "Ai oán" sâu sắc khi bị người ta từ chối của huấn luyện viên Gordon.

"Trong trận đấu lần trước trò biểu hiện quá chói mắt.

Đối phương nhất định đã nghiên cứu cách chơi, đồng thời lập ra phương án để đối phó trò.

Bản thân trò cũng chưa có nhiều kinh nghiệm, cho nên cục diện như vậy, tôi nghĩ trò không thể ứng phó kịp.

Để trò ngồi đây xem đấu, chính là để trò có thể ở khoảng cách gần nghiên cứu lối chơi của đối phương.

Trò giống như một miếng bọt biển vậy, năng lực học tập ở hiện trường, so với lúc ngồi trước máy ghi hình càng nhanh hơn nhiều."

"Em hiểu ạ."

Nhiếp Xuyên đột nhiên cảm nhận được lòng tin mà huấn luyện viên dành cho mình.

"Còn nữa, nếu trò lên sân, tôi hi vọng trò có thể một đòn trúng đích.

Trong giải bóng rổ học sinh trung học, Seydou là một nhân vật nổi tiếng, cái kiểu trẻ con chưa trải sự đời, chưa từng thất bại này, so với bề ngoài thì yếu đuối hơn rất nhiều.

Tôi muốn trò mạnh mẽ đả kích lòng tự ái của cậu ta, tuyệt đối không thể để cậu ta tự tin tiến vào vòng sáu mươi tư đội."

Nhiếp Xuyên trợn mắt nhìn huấn luyện viên Gordon, cậu chưa từng nghĩ tới có một ngày mình cũng là nhân vật có thể gánh vác trọng trách như vậy, quan trọng hơn là cậu với Seydou hình như đều là người mới như nhau!

Nhiếp Xuyên đột nhiên nhớ đến buổi đấu tập giữa DK với CBU, Owen đối với cậu rõ ràng là có ý định chèn ép rõ ràng, lẽ nào ý của anh ta cũng giống như của huấn luyện viên à?

Mà trên sân bóng, Seydou đang chống nạnh, nhìn về phía Nhiếp Xuyên ngồi, chân mày nhăn tít lại.

Cậu ta có vẻ rất không hài lòng chuyện Nhiếp Xuyên thế mà lại ngồi ghế dự bị.

Xem ra cái cậu Seydou này thật sự coi cậu là đối thủ.

Trọng tài thổi còi ra hiệu trận đấu bắt đầu, hai đội chuẩn bị cướp bóng.

Trong giải đấu, trung phong có sức bật có thể so sánh với Black Mount không có nhiều, lượt này Black Mount tranh bóng thành công, Carlo đón bóng xong lập tức nhanh chóng dẫn bóng cắt vào khu cấm địa của đối phương, tiền phong của DK cũng tràn sang phần sân của MN.

Nhưng ngay khi đến được vạch ba điểm, Nhiếp Xuyên ở bên ngoài sân đột nhiên kêu lớn: "Cẩn thận!"

Nhưng đã chậm.

Tay Seydou lướt qua người Carlo, thuận lợi cướp bóng về.

DK quay về phòng thủ, truy cản Seydou chỉ có Carlo và Reese.

Seydou đập bóng về phía sau gót Carlo, điểm rơi bóng này khiến Carlo không có cách nào chặn lại, cầu thủ MN nhận bóng, nhảy lên ném rổ, Ewing cũng nhảy bật lên.

Từ độ cao của cú nhảy này, Nhiếp Xuyên có thể cảm nhận được tác dụng rõ ràng của bài tập nâng cao lực bộc phát mà dạo gần đây Ewing vẫn tập, nhưng cậu ta nhảy lấy đà chậm, chỉ mong có thể tạo chút áp lực, khiến đối phương phát huy không ổn định.

Nhưng đối phương hoàn toàn không bị ảnh hưởng, thành công ghi bàn.

MN ghi được điểm đầu tiên trong trận đấu, đây đối với đội nhà như DK mà nói là một áp lực rất lớn.

Xung quanh tiếng cổ vũ lại vang lên như thủy triều.

Seydou nghiêng người sang, liếc mắt nhìn Nhiếp Xuyên một cái.

Cậu ta đang thách thức Nhiếp Xuyên.

Fan của DK đã bắt đầu bàn luận xôn xao.

"Sao lại không để Allen ra sân vậy?

Chẳng lẽ còn muốn chờ MN giành hết điểm trong hiệp một nữa à?"

"Đối thủ lần trước không mạnh, cho nên hiệp sau Allen ra sân nghỉ ngơi, chúng ta có thể hiểu được, nhưng năm ngoái MN là đội đã tiến vào tám đội mạnh nhất của khu vực mà!"

Phong cách chơi bóng của Seydou rất thông minh, nhưng năng lực phòng ngự của Reese đang chắn trước mặt cậu ta cũng là đỉnh của chóp.

Seydou dao động vai biên độ lớn, sau đó biến hướng rồi lại lắc vai lần nữa, động tác giả thực hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Nhiếp Xuyên hoài nghi, không biết khi mình đối mắt với cậu ta liệu có thể phòng thủ thành công hay không, Reese lại ngay bước đầu tiên phòng thủ mất trọng tâm, khi mọi người còn đang ồ lên cảm thán, anh đã kéo trọng tâm của mình về.

Seydou tìm cơ hội chuẩn bị ném rổ, các thành viên đang ngồi ngoài sân cùng Nhiếp Xuyên đều nhắm mắt lại, đây là một cú ném ba điểm đó!

Nhưng Nhiếp Xuyên lại nhìn không chớp mắt, bởi vì cậu biết Seydou phen này chết chắc rồi!

Quả nhiên, hai chân Reese còn chưa hoàn toàn chạm đất, anh đã đột ngột lấy đà nhảy lên lần nữa.

Độ cao này khiến Seydou trợn mắt há mồm, người bình thường cho dù nhảy có cao cũng không thể kịp để phá bóng của cậu ta được, thế mà Reese lại thoải mái đập bóng xuống.

"Rầm ——" một tiếng, ngay sau đó là một tràng hoan hô vang dội.

Ngay sau đó, Reese lập tức dẫn bóng tiến thẳng sang phần sân của MN, sau khi vượt qua hai người phòng thủ, ở vạch ba điểm hung hăng nhảy lên lấy đà, đối mặt với trung phong của đối phương, anh vẫn dứt khoát ra tay, hoàn toàn không có một chút dao động nào, quả bóng vững vàng đi vào giỏ.

Sau khi bóng vào rổ, Reese quay sang nhìn Nhiếp Xuyên một cái, sau đó xòe bàn tay làm động động tác ép xuống.

Nhiếp Xuyên lập tức hiểu ý của anh.

Reese bảo cậu yên tâm, anh sẽ phòng thủ kỹ Seydou, Nhiếp Xuyên chỉ cần ở bên ngoài, xem thật kỹ là được.

Seydou quả thật giúp cho những đợt tiến công của MN trở lên khó dự đoán hơn, nhịp điệu thi đấu dường như luôn được MN nắm vững trong tay.

Mà khi Seydou nhận ra khả năng phòng thủ mạnh mẽ của Reese có thể hạn chế tối đã khả năng phát huy của cậu ta ở khu vực ném bóng ba điểm, cậu ta cũng hoàn toàn không nản lòng, bởi vì cậu ta cũng đồng thời hạn chế được khả năng ghi điểm của Reese.

Mặc dù như vậy, điểm số của DK vẫn bám sát theo MN, nguyên nhân rất đơn giản, một khi Reese thành công cắt bóng trong tay Seydou, anh sẽ lập tức chuyền bóng cho đồng đội.

Trong vòng năm phút, Ewing ném được hai quả ba điểm, Black Mount cũng ghi được bốn điểm.

Nhưng kể cả khi Reese có thể kèm chặt được Seydou, MN vẫn còn một nhân vật vô cùng phiền toái khác, đó chính là trung phong của bọn họ - Morris.

Morris có không ít fan, hơn nữa đối phương lại có một đôi mắt to màu xanh lam, cộng thêm vóc người thon dài, Nhiếp Xuyên khó mà tưởng tượng có cô gái nào lại không thích anh ta.

Hội fan của anh ta cũng luôn phân cao thấp với đội cổ vũ của DK, ngay cả người có tính tình tốt như Lily cũng không nhịn được mà lộ ra biểu tình "Mấy người các cô ồn ào quá đi" lên trên mặt.

Khả năng ném ba điểm của Morris rất chuẩn xác, khoảng cách thậm chí có thể kéo dài ra khỏi vạch ba điểm, điều này khiến cho việc phòng thủ anh ra trở nên rất phiền phức.

Carlo nhiều lần phi thân lên cản phá, nhưng Morris vẫn cứ ghi được bàn.

Mà Seydou cũng bắt đầu dùng lối chơi né tránh, mỗi khi cậu ta sắp phải đối mặt với Reese, thì sẽ lập tức chuyền bóng cho người khác, bản thân thì tới phòng thủ Reese, tuy Reese luôn có thể đột phá hàng phòng thủ của cậu ta nhưng tốc độ tiền phong hàng ngoài của MN cũng không phải để trưng cho vui, khi Reese đuổi tới kịp, đối phương đã có thể ghi điểm rồi.

"Để Reese kèm Seydou, quả thực không khác gì bảo kiếm không thể xuất ra khỏi vỏ!"

"Reese vẫn thích hợp với lối chơi tiến công nhanh ghi bàn hơn!

Tuy là anh ấy ngăn Seydou lại, cũng có thể coi như dạy được thằng nhóc đó một bài, nhưng mà cứ luôn thấy..."

"Cái được không đủ bù cái mất chứ gì?"

"Đúng đúng!

Cái được không đủ bù cái mất!"

Hiệp đầu tiên cứ vậy kết thúc, DK thua MN bốn điểm.

Bốn điểm tuy không phải là nhiều, nhưng nếu DK vẫn không thể nắm giữ nhịp điệu trận đấu, thì hiệp sau bọn họ sẽ rất vất vả.

Carlo đã không nhịn được nữa: "Huấn luyện viên, thầy nhanh cho Allen vào sân đi!

Chúng ta không thể để cho cái thằng nhóc Seydou kia hung hăng như thế được!"

"Đương nhiên là không."

Huấn luyện viên Gordon ghé lại gần Nhiếp Xuyên, "Trò đã nhìn rõ chưa?"

Nhiếp Xuyên nhắm mắt lại, trong đầu chiếu lại mỗi một động tác khi Seydou nháy mắt dẫn bóng vượt qua người: "Em nhìn rõ rồi."

"Tốt lắm.

Phải biết khi trò ngồi ở đây nghiên cứu cậu ta, đứa nhóc đó cũng đã ngồi trước máy ghi hình nghiên cứu lối chơi của trò hàng trăm, trận chí hàng nghìn lần."

"Sẽ có nhiều lần như vậy sao?"

"Đương nhiên.

Trong thi đấu, mấu chốt của việc giành chiến thắng không chỉ có thiên phú và nỗ lực của bản thân, còn bao gồm cả việc hiểu rõ đối thủ của mình nữa."

"Em hiểu rồi, huấn luyện viên, em sẽ không để công sức "Tìm hiểu" em của cậu ta uổng phí đâu."

Nhiếp Xuyên gật đầu nói.

"Vậy tôi mỏi mắt mong chờ."

Huấn luyện viên Gordon đứng dậy, vỗ tay một cái: "Nghe này, mặc dù UMN là một trong tám đội mạnh của khu vực, nhưng chúng ta tuyệt đối là số một.

Cho nên phải tự tin vào chính mình."

Huấn luyện viên Gordon bắt đầu điều chỉnh lại chiến thuật, nhấn mạnh chuyện phỏng thủ dưới rổ, cùng với việc ngăn chặn tấn công từ hai cánh của đối phương.

Mà mục đích của việc phòng thủ này chính là để nâng cao hiệu quả tấn công.

Khi Nhiếp Xuyên cùng đồng đội tiến vào sân, toàn bộ cổ động viên của DK đều sôi trào.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy Chu Bân và A Mao đang ngồi trên khán đài giơ banner 'Nhiếp Xuyên, ông đẹp trai nhất'.

Cái này khiến Nhiếp Xuyên thiếu chút nữa không nhịn được bật cười, cậu đi đánh bóng rổ, chứ có phải tham gia thi nam hậu đâu.

Cái gì mà 'Đẹp trai nhất' với 'Đẹp trai nhì' chứ, phải ghi là 'Đỉnh nhất' mới đúng!

Mà Seydou thì nhìn về phía Nhiếp Xuyên, biểu cảm trên mặt trầm xuống.

Sau đó cậu ta nghiêng đầu về một bên, làm tư thế nổ súng về phía Nhiếp Xuyên.

Mục tiêu thật sự của cậu ta, cuối cùng cũng ra sân rồi.

Hiệp thi đấu thứ hai bắt đầu, Seydou dùng tốc độ còn nhanh hơn cả hiệp trước nhằm về phía phần sân của DK, Nhiếp Xuyên gắt gao bám sát theo cậu ta, tăng tốc chạy tới mé trái đối phương, chặn không cho cậu ta có không gian chuyền bóng.

Seydou giở lại trò cũ, chuyền bóng đập sân, đánh bóng sát mé chân Nhiếp Xuyên.

Nhưng trước khi cậu ta ra tay, Nhiếp Xuyên đã đoán trước được, cùng lúc đó, cậu lùi về phía sau nửa bước, chừa ra đủ không gian, sau đó nghiêng người một cái, chặn đường chuyền này lại.

"Ồ ——" Trên khán đài vang lên tiếng hò reo của khán giả.

Carlo cũng thiếu chút nữa không nhịn được xông lên ôm lấy Nhiếp Xuyên, suốt cả hiệp một, anh ta chính là bị Seydou đùa giỡn như vậy!

Hiện giờ mặt mũi cuối cùng cũng được Nhiếp Xuyên đòi về cho rồi!

Nhiếp Xuyên dẫn bóng, vượt qua tiền phong hàng ngoài, tiền phong hàng trong của đối phương, chạy thẳng đến dưới giỏ, Reese đón bóng, đối mặt với hàng phòng thủ của trung phong UMN, anh làm một động tác giả, trực tiếp vượt qua, ngay khi mọi người đều cho là Reese sẽ lên rổ ghi điểm, anh lại xoay người, chuyền bóng cho Ewing đang đứng ở khu vực ba điểm.

Lúc này Ewing không bị một ai phòng thủ, cú ném ba điểm không chút trắc trở vững vàng đi vào rổ.

"À ha!"

Ewing nắm chặt nắm đấm.

Seydou nhíu mày nhìn chằm chằm Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên làm bộ như không biết gì, vẩy vẩy cổ tay của mình.

Nhóc con, xem video với tự mình cảm nhận không giống nhau đâu!
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 75. Nhiếp Xuyên VS Seydou


04/08/2021

Edit: Nhật Nhật

...

Pha bóng tiếp theo, Seydou dẫn bóng nhằm về phía DK, Nhiếp Xuyên vẫn bám sát theo cậu ta.

Không cần biết Seydou thay đổi nhịp điệu thế nào, dừng lại hay gia tốc, Nhiếp Xuyên vẫn luôn đuổi tới kịp.

"Cái người tên Seydou đó rõ ràng rất lợi hại, chỉ hơi chút là đã cắt đuôi được Ewing và Carlo rồi, sao giờ Allen có thể theo sát cậu ta vậy?"

Chuck hoàn toàn không rõ.

Cậu ta biết khả năng dừng lại trong nháy mắt cùng khả năng tăng tốc của Nhiếp Xuyên chỉ có hơn chứ không hề kém cạnh Seydou.

Nhưng dẫn bóng qua người cùng phòng thủ dù sao cũng không giống nhau.

Phòng thủ là trạng thái bị động, nhưng Chuck có thể cảm giác được trong hiệp đấu này, Nhiếp Xuyên đang từ từ nắm quyền chủ động vào tay mình.

Huấn luyện viên Gordon hất cằm ra hiệu: "Chuck, trò nhìn kỹ bước chân của Allen.

Vô luận cậu ấy tiến lên theo hướng nào, ví dụ như khi bước lướt sang bên phải, trân trái của cậu ấy sẽ bước một bước lót ở phía sau, bước lót này đảm bảo trọng tâm của Allen sẽ không bị Seydou hoàn toàn kéo theo.

Hơn nữa Allen còn có thể hạ trọng tâm xuống rất thấp, lúc dừng động tác, đầu gối và mắt cá chân đều được khống chế tốt, cái này giúp cậu ấy có thể kèm chặt Seydou."

"Hóa ra là như vậy...

Phân tích kỹ thuật của cậu ấy có thể rất rõ ràng chi tiết, nhưng muốn thực sự làm được đến trình độ như cậu ấy lại rất khó...

E là ngay cả Allen cũng không biết, chính cậu ấy cũng là thiên tài đi?"

Chuck mỉm cười nói.

"Đúng, Chuck.

Mặc dù tôi chưa bao giờ khen ngợi Allen ngay trước mặt cậu ấy, nhưng mà...

Tôi rất cảm kích vì mọi người đã đưa cậu ấy tới trước mặt tôi, tiếp nhận cậu ấy, đoàn kết cùng nhau.

Mất đi Connor, tôi từng mất ngủ trắng đêm, bởi vì kể cả lúc tôi mời Seydou gia nhập DK, đảm nhiệm vị trí hậu vệ dẫn bóng, tôi cũng chưa từng có cảm giác tự tin là cậu ta có thể dẫn dắt đội bóng tiến vào tám đội mạnh nhất, giống như ngày hôm nay."

Chuck nhìn gò má huấn luyện viên Gordon, càng thêm xác định tầm quan trọng của Nhiếp Xuyên đối với đội bóng của họ.

Mà lúc này, Seydou đang đối mặt với Nhiếp Xuyên thực hiện một cú lừa bóng sau lưng, ngay sau đó muốn vượt qua Nhiếp Xuyên, nhưng cậu không di chuyển theo Seydou, bởi vì cậu biết, vô luận Seydou lừa bóng như thế nào, quả bóng này cuối cùng cũng chỉ có một mục tiêu duy nhất.

Seydou vui mừng, nghĩ là cuối cùng mình cũng cắt đuôi được cái kẹo mè xửng Nhiếp Xuyên, đưa bóng chuyền cho hậu vệ ghi điểm của MN – Morris.

"Toi rồi toi rồi!"

Fan của DK kêu lên sợ hãi, có người duỗi dài cổ, có người lại che mắt không đành lòng nhìn thấy Morris lại vào thêm một quả ba điểm.

Nhưng bọn họ không ngờ được là, Nhiếp Xuyên đã sớm chạy về phía Morris, ngay thời điểm khi cậu nhìn thấy Seydou lừa bóng qua sau lưng, cậu đã đoán trước được người sẽ nhận bóng là ai.

Tư thế nhảy lấy đà của Morris khá đẹp mắt, nhưng bóng vừa mới đưa được qua đỉnh đầu, thì chỉ nghe "Bang ——" một tiếng, bóng bị phá từ phía sau.

Morris trợn to hai mắt, anh ta vốn nghĩ người phá được bóng của mình sẽ là Reese hoặc là Carlo, nhưng không ngờ đối phương lại là Nhiếp Xuyên.

Thời khắc này, trên mặt Nhiếp Xuyên không có một chút biểu cảm nào, nhưng Morris có thể sâu sắc cảm nhận được sức mạnh trong nháy mắt đó, lúc anh ta tiếp đất thậm chí còn mất đi thăng bằng, lảo đảo hai bước mới đứng vững lại được.

Mà Nhiếp Xuyên đã dẫn bóng đi, nhanh chóng nhằm về phía giỏ của MN.

"Đi!

Đi!"

"Làm tốt lắm!

Allen!"

Hiệp đầu tiên, khán giả của đội nhà có cảm giác vô cùng đè nén, mà giờ phút này, khi Nhiếp Xuyên dốc hết tốc lực chạy trên sân, so với nói là bươm bướm phá kén bay lên, thì càng giống như hải âu đang dang cánh, dù cho ngoài khơi biển cuộn sóng gầm, Nhiếp Xuyên cũng không hề chùn bước.

Seydou ra sức đuổi theo, cậu ta không ngờ ngoài tốc độ cực nhanh ra, khả năng bật nhảy của Nhiếp Xuyên cũng đỉnh như vậy.

Mặc dù khi xem video cậu ta cũng từng cảm thán khoảng cách từ mũi chân so với mặt đất khi Nhiếp Xuyên nhảy lên, nhưng bình thường cơ hội để Nhiếp Xuyên thi triển kỹ năng này của mình không nhiều, mà khi cảm nhận trực tiếp tại hiện trường, Seydou mới biết nó đáng sợ đến chừng nào.

Nhiếp Xuyên chạy hết tốc lực, Carlo và Reese chạy theo hai bên cậu, Ewing cũng đi tới phía sau, Black Mount đang cùng trung phong của đối phương tranh vị trí dưới giỏ, toàn đội trong nháy mắt đã hòa thành một thể thống nhất.

Nhiếp Xuyên vừa vọt qua vạch ba điểm thì dừng lại, Seydou cho là cậu sẽ chuyền bóng cho Ewing, nhưng Nhiếp Xuyên vừa dừng lại đã lập tức tăng tốc vượt qua Seydou, sau đó nhảy lấy đà ngay dưới rổ, Black Mount đã kèm chặt trung phong của đối phương, không để người này có cơ hội cản phá cậu, nhưng tiền phong hàng ngoài và tiền phong hàng trong của MN đã đuổi tới, một người ở phía sau, một người ở bên trái, kèm chặt Nhiếp Xuyên.

Seydou trợn mắt nhìn, Reese đã xông lên phía trước, cậu ta biết pha này Nhiếp Xuyên không thể ném rổ thành công được, cậu nhất định sẽ chuyền bóng cho Reese!

Seydou nhanh chóng tiến lên, theo sát Reese nhảy lên.

Mà lúc này Nhiếp Xuyên chuyển bóng từ tay trái sang tay phải, thời gian cậu dừng ở trên không hoàn toàn vượt qua đối thủ, tránh được sự giáp công của cả hai tiền phong, dùng sức ở đầu ngón tay và cổ tay trái, đẩy bóng vào rổ.

Nhiếp Xuyên rơi xuống đất, hai giây sau, toàn bộ sân bóng vang lên tiếng reo hò điên cuồng.

"Quá đỉnh!"

"Không chỉ phá bóng đỉnh, mà ngay cả tư thế đổi tay trên không vừa rồi cũng quá là tuyệt vời!

Ông có thấy sắc mặt huấn luyện viên của MN không?"

"Ha ha!

Ông ấy tức muốn xì khói rồi!"

Nhiếp Xuyên thở ra một hơi, liếc mắt nhìn về phía Seydou.

Cậu ta đang siết chặt nắm tay của mình.

Nhiếp Xuyên giơ tay lên, làm ra tư thế nâng súng, nhắm thẳng về phía Seydou.

Seydou trợn mắt nhìn, muốn lọt cả tròng!

Nhưng chuyện làm Seydou càng thấy tức hộc máu hơn vẫn còn ở phía sau.

Nhiếp Xuyên giữ bóng, cùng Seydou giằng co ở vạch ba điểm, Reese thì đứng cách đó không xa.

Tình thế lúc này của Seydou thực sự khó xử, cậu ta biết nếu bóng được chuyền cho Reese, sợ là không ai có thể cản lại đối phương, nhưng mà cho dù bóng ở trong tay Nhiếp Xuyên, cậu ta cũng không đoán được là Nhiếp Xuyên sẽ ghi điểm bằng cách nào!

Nhiếp Xuyên thực hiện một bước thăm dò, nhưng Seydou không bị lừa.

Lúc này Seydou đang chú tâm nhìn chằm chằm Nhiếp Xuyên, khả năng phản ứng nhanh nhạy và nắm bắt tiết tấu của Seydou khiến Nhiếp Xuyên kinh ngạc.

Nhưng cái này cũng không mang lại quá nhiều áp lực cho cậu, trái lại, càng khiến Nhiếp Xuyên quyết tâm phá tan sự trói buộc này.

Sau một bước thăm dò, Nhiếp Xuyên sử dụng động tác lừa bóng chuyển hướng sau lưng, giống hệt với cái Seydou làm lúc trước.

Seydou mặc dù bám theo có chút chật vật, nhưng vẫn theo kịp.

Nhiếp Xuyên không giảm tốc độ, Seydou dám chắc mục tiêu của cậu chính là chạy đến dưới giỏ.

Nhưng trong quá trình dẫn bóng tốc độ cao như vậy, Nhiếp Xuyên lại chuẩn xác đưa bóng về phía sau, chuyền cho Ewing.

Ewing đón bóng, lập tức đối mặt với hàng phòng ngự của hậu vệ ghi điểm Morris.

"Qua anh ta!

Ewing!"

Nhiếp Xuyên hô lên.

Ánh mắt Ewing lạnh xuống, phía sau cậu ta là tiền phong hàng ngoài của MN đang cấp tốc chạy đến.

Một khi do dự, cậu ta sẽ bỏ lỡ cơ hội ghi bàn tốt nhất, thậm chí cơ hội chuyền bóng đi cũng mất luôn.

Một khắc đó, bên tai Ewing ngoại trừ tiếng hít thở của chính mình thì không còn lại bất cứ thanh âm nào khác.

Cậu ta vẫn nhớ mình cùng Nhiếp Xuyên luyện tập như thế nào, Nhiếp Xuyên từng bước từng bước hướng dẫn mình dẫn bóng lừa qua người đối thủ ra sao.

Ewing nhồi bóng, áp sát Morris, cắt về phía cánh trái của Morris, nhưng Morris đã phong tỏa hướng di chuyển của Ewing.

Ngay khi tiền phong của đối phương chạy với bên kia của Ewing, cùng Morris tạo thành một vòng phòng thủ kín kẽ, Ewing đột nhiên dừng lại, lùi về phía sau phạm vi bao vây của hai người, tiếp tục cắt về phía bên phải, khi mọi người đều cho là cậu ta muốn vòng qua hai người, Ewing lại nhanh chóng thu trọng tâm về, trong lúc tiền phong hàng ngoài của đối phương còn chưa kịp phản ứng lại, đã vọt qua trước mặt người này, bật lên ném rổ.

Một cú ba điểm!

Nhiếp Xuyên chạy như bay đến, đập tay với Ewing.

"Ewing!

Cậu quá đỉnh luôn!"

"Ha ha, tôi cũng không ngờ được là mình có thể thành công!"

Huấn luyện viên Gordon lộ ra nụ cười vui mừng: "Trò biết không, một đội viên tốt, là người không chỉ có thể phát huy đúng thực lực của mình, mà còn có thể tạo nên một bầu không khí, để các đồng đội khác cũng tin tưởng mình có thể thực hiện thành công chuyện mà trước giờ bản thân chưa từng làm được."

Seydou có thể cảm nhận được rõ ràng sự biến hóa của DK sau khi Nhiếp Xuyên vào sân, cho dù cậu ta có thể ngăn cản không để Nhiếp Xuyên dẫn bóng vượt qua, thì cũng không thể ngăn được xu thế không ngừng đạt điểm của DK.

Kết thúc hiệp một, MN đang dẫn trước.

Mà lúc này đây, họ đã bị đối phương vượt qua.

Trên khán đài không chỉ có sinh viên DK đang ngồi theo dõi trận đấu, mà còn có rất nhiều học sinh sinh viên của các trường khác, thậm chí còn có các thành viên trong đội bóng rổ của họ cũng đến.

"Ặc...

Cái tên Seydou hồi nãy phách lối muốn chết, giờ hết xí quách rồi!"

"Cái người tên Allen thật sự quá khó đối phó, không chỉ có thể chuyền bóng, lại còn có thể ghi điểm nữa chứ!"

"Đó là vì trình độ của cái tên gọi là Seydou kia không đủ, đã thế lại còn vênh vênh váo váo!"

Một giọng nói trầm thấp còn mang theo chút khàn khàn vang lên, mấy sinh viên đang bàn luận sôi nổi quay đầu lại nhìn, thấy một thanh niên có mái tóc ngắn màu nâu hơi loăn xoăn đang đứng ở đó, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xuống sân bóng đang sục sôi.

Chiều cao của anh ta cũng phải cỡ 1m88, mặc áo khoác thể thao màu đỏ tay áo phối trắng, mà bên dưới ngực áo thể thao của anh ta viết AZU.

"Tôi...

Tôi biết anh —— Anh là hậu vệ dẫn bóng số một trong mùa giải năm ngoái – Ceston Lind!"

Ceston lại giống như không nghe thấy gì, đi đến rào chắn sát với sân bóng, nghiêng mặt nhìn sang, ánh mắt đảo qua Nhiếp Xuyên: "Ồ, tốc độ cùng khả năng bộc phát không tệ, nhưng cũng chỉ là 'Không tệ' mà thôi."

Mà vào lúc này, Nhiếp Xuyên đang chăm chú theo dõi Seydou, đề phòng đối phương dẫn bóng vượt qua mình.

Morris đi tới bên cạnh Seydou, lên tiếng nói: "Seydou!

Không cần miễn cưỡng!

Chuyền bóng đi!"

Seydou nghiến chặt răng, hiện giờ tất cả mọi người đều cho là cậu ta không có khả năng vượt qua Nhiếp Xuyên sao?

Tầm mắt Nhiếp Xuyên liếc qua chỗ ngồi của huấn luyện viên, đối phương vươn ngón tay, áng chừng chỗ cổ họng mình, Nhiếp Xuyên hiểu rõ ý của ông.

Huấn luyện viên muốn Nhiếp Xuyên hoàn toàn đập tan sự tự tin của Seydou.

Nhưng muốn vậy phải làm như thế nào?

Giống như Owen Whishaw, lên rổ rồi để bóng đập trúng Seydou à?

Nhiếp Xuyên biết chuyện như vậy căn bản không thích hợp với bản thân chút nào.

Nếu đã có liên quan đến lòng tự tin của Seydou, vậy tất cả những chuyện Seydou cho là cậu ta có thể làm được hoàn mỹ, cậu chỉ cần làm càng tốt hơn đối phương là được!

Ngay trong một chớp mắt đó, Seydou thực hiện động tác biến hướng, ngay sau đó là dao động vai biên độ lớn, cậu ta thiếu một chút nữa là đã có thể vượt qua Nhiếp Xuyên, nhưng Nhiếp Xuyên đã tức tốc dừng động tác, sau đó tăng tốc chạy về phía ngược lại, không chỉ có vậy, cậu hạ thấp trọng tâm xuống, trong nháy mắt khi Seydou đang thực hiện động tác chuyển hướng một bên thì đẩy bóng đi.

Này so với pha cướp bóng trong tay Carlo mà Seydou làm trong hiệp một còn đặc sắc hơn nhiều.

Hô hấp của Seydou như ngừng lại, mà Nhiếp Xuyên đương nhiên là dẫn bóng vượt qua cậu ta, đối mặt với Morris.

Nhiếp Xuyên xoay người sang trái một khoảng nhỏ, sau đó lập tức quay lật sang phải biên độ lớn hơn, Morris suýt chút nữa đã ngã sấp xuống, nhưng Nhiếp Xuyên lại thoải mái kéo trọng tâm của mình trở về.

Thấy Nhiếp Xuyên chuẩn bị tư thế muốn ném rổ, Seydou vội vàng nhảy lên chặn lại.

Ceston - Hậu vệ dẫn bóng của AZU đang đứng ở chỗ cao nhất lạnh lùng mở miệng: "Nhảy sớm."

Quả nhiên, Nhiếp Xuyên thu bóng lại, lách sang bên phải của Seydou, lần thứ hai nhảy lấy đà, quả bóng vững vàng đi vào rổ.

Lúc Seydou rơi xuống đất thì chửi lớn một tiếng: "Mẹ!"

Nhiếp Xuyên cũng không đắm chìm trong cú ném thành công của mình, hờ hững quay người trở về phòng thủ.

Lúc này, huấn luyện viên của MN xin tạm dừng trận đấu.

Nhiếp Xuyên có thể tưởng tượng ra, Seydou sẽ phải đối mặt với sự oanh tạc điên cuồng của huấn luyện viên như thế nào.

Trở lại chỗ ngồi, Nhiếp Xuyên vặn bình nước của mình ra, uống từng ngụm từng ngụm lớn.

Reese đang ngồi bên cạnh cậu bỗng nhiên đứng dậy, quỳ một chân xuống trước mặt cậu.

"Làm sao vậy?"

Nhiếp Xuyên giật bắn cả mình, thiếu điều phun luôn ngụm nước trong miệng ra.

Mà khán giả trên sân cũng dồn dập nhìn sang.

Reese cúi người xuống, giúp Nhiếp Xuyên buộc chắc lại dây giày bên chân trái, sau đó thản nhiên đứng dậy tiếp tục uống nước.

Các đồng đội khác đều nhìn sang, cười cười chọc ghẹo: "Allen!

Quả nhiên là bạn cùng phòng có khác, đãi ngộ khác hẳn nha!"

Trên khán đài cũng có không ít bạn học nữ cầm di động, oán giận vừa nãy không kịp chụp lại.

Nhiếp Xuyên có thể tưởng tượng ra, tối hôm nay lại có những cái tiểu thuyết biến thái nào xuất hiện...

Lúc này, Reese đột nhiên ghé vào Nhiếp Xuyên: "Em thấy cái người mặc áo khoác màu đỏ ở trên tầng ghế cao nhất kia không?"

"Nhiếp Xuyên ngẩng đầu lên: "Thấy rồi."

"Người đó chính là Ceston Lind.

Connor ở trước mặt anh ta cũng phải thua chị kém em, mà kể cả là tôi, cũng không dám chắc mình có thể tuyệt đối ngăn được anh ta.

Trong giải đấu năm ngoái, cũng là AZU của Ceston loại DK."

Tim Nhiếp Xuyên thắt lại.

Cái tên Ceston Lind này đương nhiên cậu từng nghe qua!

Hơn nữa cậu cũng đã xem video thi đấu của đối phương.

Tốc độ cắt bóng của người này vô cùng đáng sợ, động tác giả thuần thục như bản năng.

Nhiếp Xuyên từng tưởng tượng trong lòng, nếu có một ngày cậu đối mặt với Ceston Lind ở trên sân bóng, cậu sẽ làm như thế nào, nhưng cũng tự nói với bản thân vô số lần, cậu không phải là đối thủ của Ceston.

Nhưng ngay cả như vậy, Ceston vẫn tự mình tới xem trận đấu của DK.

"Anh ta tới xem anh hả?"

Nhiếp Xuyên nhỏ giọng hỏi.

"Không, cậu ta tới để xem em."

Reese trả lời.

Đầu ngón tay của Nhiếp Xuyên khẽ run lên.

Lúc này, huấn luyện viên Gordon cũng lên tiếng: "Allen, lấy phụ trọng trên mắt cá chân trò xuống đi.

Tuy nó không bằng một nửa so với lúc luyện tập bình thường, nhưng vẫn sẽ ảnh hưởng đến phát huy của trò."

"Huấn luyện viên?"

Nhiếp Xuyên không chắc chắn lắm.

Vốn sau khi bước vào mùa giải, Nhiếp Xuyên sẽ không đeo phụ trọng khi thi đấu nữa.

Nhưng biểu hiện của cậu càng lúc càng gây chú ý, cho nên huấn luyện viên Gordon mới nói cậu lúc thi đấu cũng phải đeo phụ trọng bằng một phần ba lúc thường.

Hiện tại sao thầy ấy lại đột nhiên bảo cậu lấy hết xuống?

"Tôi không muốn người của AZU xem nhẹ chúng ta.

Nếu sớm muộn gì cũng chạm mặt trong March Madness, thì cũng không cần giữ lại thực lực làm gì."

Huấn luyện viên Gordon đáp lời.

Nhiếp Xuyên hoàn toàn không ngờ , huấn luyện viên Gordon vậy mà sẽ quan tâm đến cái nhìn của Ceston Lind!
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 76. Phân tích của Ceston


04/08/2021

Edit: Nhật Nhật (yuukute)

...

Thời gian tạm ngừng vô cùng ngắn, Nhiếp Xuyên lần thứ hai đi vào sân.

Để khống chế chênh lệch điểm số giữa hai bên, MN trực tiếp thực hiện chiến thuật kèm người một chọi một.

Người chịu trách nhiệm phòng thủ Nhiếp Xuyên vẫn là Seydou như cũ.

Seydou phòng thủ càng thêm chặt chẽ hơn, so với biểu hiện kiêu ngạo lúc mới đầu thì giờ cậu ta thận trọng hơn hẳn.

Nhiếp Xuyên phải thừa nhận, trong số tất cả những người mà cậu đã đối mặt trong các trận đấu, Seydou không thể nghi ngờ là một trong những người có năng lực phòng thủ tốt nhất.

Một Seydou bình tĩnh, có thể di chuyển ngang theo Nhiếp Xuyên, mà theo đường thẳng, tốc độ của cậu ta cũng là một trong những ưu thế không thể bỏ qua, khiến Nhiếp Xuyên không thể dễ dàng đột phá.

Đương nhiên không dễ dàng đột phá không có nghĩa là không thể đột phá.

Khi Ewing bị ép lùi ra khỏi khu vực ném bóng ba điểm không thể chuyền bóng cho Nhiếp Xuyên được, cậu hạ thấp trọng tâm, rồi đột ngột tăng tốc, Seydou nhanh chóng bám theo, Nhiếp Xuyên khống chế bước chạy một cách hoàn mỹ, lùi lại một khoảng, nhảy lên lấy đà ném rổ.

Thời gian ngăn chặn của Seydou lần này càng thêm chuẩn xác, nhưng khi bóng rời khỏi tay Nhiếp Xuyên, cậu ta mới phát hiện ra Nhiếp Xuyên căn bản không có ý định nhắm bóng trúng rổ!

Bóng đập lên bảng rổ, bật ngược ra ngoài.

Kỹ thuật cướp bóng bật bảng của Black Mount rất tuyệt, anh gắt gao chắn trước trung phong của đối phương không cho người này có cơ hội tiếp cận bảng rổ.

Khi tất cả mọi người đều cho rằng lần này sẽ là một lượt tranh cướp bóng dữ dội ngay dưới giỏ, thì Reese nhảy lên thật cao, giống như đang bay lên, úp quả bóng vào trong giỏ.

Cầu thủ theo phòng thủ Reese đối với tốc độ của anh đã hoàn toàn bó tay bất lực.

Nhiếp Xuyên biết, nếu muốn chắc chắn giành lấy chiến thắng chung cuộc, nhất định phải kéo giãn khoảng cách điểm số với đối phương, tăng áp lực tâm lý cho MN.

Lượt kế tiếp, tốc độ tấn công của MN càng thêm nhanh hơn, tiền phong hàng ngoài của bọn họ dẫn bóng, cắt qua cạnh sân, Reese chặn kín, không cho cậu ta có cơ hội dẫn bóng vào trung tâm sân, trong nháy mắt cướp bóng trong tay đối phương đi.

"Ngăn cậu ta lại!

Ngăn cậu ta lại!"

Huấn luyện viên của MN rít gào ở ngoài sân.

Nếu Reese lại ghi thêm điểm, MN muốn lội ngược dòng trong năm phút cuối trận, thì áp lực sẽ tương đối lớn.

Vì vậy, trung phong của đối phương và hậu vệ ghi điểm Morris đồng thời chạy lên, phòng thủ Reese.

Khán giả duỗi dài cổ muốn xem cho rõ hơn, bọn họ ai cũng biết Reese rất lợi hại, nhưng mà đối mặt với thế gọng kìm như bây giờ, anh sẽ thoát thân như thế nào đây!

Anh lắc vai, dẫn hai người đang phòng thủ mình cùng lúc hướng về bên trái, nhưng tiền phong hàng ngoài của đối phương đã chặn kín không cho Reese cắt bóng về bên phải.

Thế nhưng Reese lại tận dụng khoảng trống này, chuyền bóng sang cho Nhiếp Xuyên, người vừa chạy tới tiếp ứng.

Mà Nhiếp Xuyên thì đang bị Seydou theo kèm rất sát.

Vừa nhồi bóng, trong lòng Nhiếp Xuyên vừa cảm thán về tốc độ truy cản của Seydou.

Nhưng mà đáng tiếc, cậu nhất định sẽ vượt qua cậu ta!

Nhiếp Xuyên đột nhiên nhấc bóng lên, tiếp đó là bước chạy Châu Âu vô cùng tiêu sái, phạm vi so với những lần cậu thực hiện trước đó còn khoa trương hơn.

Seydou thậm chí còn nghĩ Nhiếp Xuyên sẽ té ngã, nhưng sau khi vượt qua Seydou, cậu lại nhanh chóng ổn định trọng tâm, dẫn bóng chạy về dưới giỏ.

Tiền phong hàng trong của MN lập tức trở về phòng thủ, nhưng vẫn không thể theo kịp tốc độ của Nhiếp Xuyên.

Nhiếp Xuyên biết nếu giờ cậu dừng lại, thì nhất định sẽ bị tiền phong hàng trong của đối phương truy cản, cậu chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước không chút do dự.

Gió xẹt qua bên tai, tất cả tiếng reo hò xung quanh dường như đã hòa làm một thể với tiếng máu đang sôi trào trong thân thể, đẩy Nhiếp Xuyên đến nơi cao nhất.

Cậu nhảy lên một cái, dường như muốn mang theo tất cả ánh sáng, lướt qua vực sâu thăm thẳm, đi tới một vùng đất khác.

Tiền phong hàng trong của đối phương cũng nhảy lên, bởi vì quá vội vàng cùi chỏ của cậu ta thúc vào vai Nhiếp Xuyên, động tác khiến tất cả khán giả có mặt đều không nhịn được, đồng loạt ồ lên.

Nhưng pha úp rổ này của Nhiếp Xuyên dùng lực rất mạnh, kể cả lúc bị đối phương đụng trúng, cậu vẫn khống chế được thăng bằng trên không, đưa bóng úp vào rổ.

"Ặc ——"

Mọi người kinh ngạc ồ lên, lúc Nhiếp Xuyên rơi xuống đất thì lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã quỳ sụp luôn xuống sàn, nhưng Carlo đã nhanh chóng đi lên, kéo cậu dậy.

Carlo quay người trừng mắt nhìn về phía tiền phong của đối phương*: "Này —— Ông muốn làm gì hả!"

*Chỗ này trong bản qt ghi là trung phong, nhưng trước đó có ghi người nhảy lên chặn Nhiếp Xuyên là tiền phong hàng trong, còn trung phong đang chặn Reese, nên tôi tự sửa lại nhé.

"Xin lỗi!

Tôi không cố ý!"

Trọng tài thổi còi, ra hiệu va chạm phạm quy, Nhiếp Xuyên không những ghi được hai điểm mà còn được thêm một quả ném phạt.

"Ồ, có vẻ còn thú vị hơn trong tưởng tượng của tôi đấy."

Ceston dựa một tay vào rào chắn, môi cong lên thành một nụ cười.

Lúc này, một cậu nhóc thấp người khác chen tới bên cạnh Ceston: "Này!

Anh có nhìn thấy không!

Cú slam dunk ban nãy đỉnh quá!

Em cũng muốn làm thế!"

"Em tốt nhất là cứ thành thực phụ trách ghi điểm từ tuyến ngoài đi, Benny."

Ceston nhấc một tay, nhẹ nhàng khoác lên bả vai đối phương.

"Này, gọi em 'Ben' là được rồi.

Lần sau mà anh còn gọi em là 'Benny' nữa, em sẽ lên mạng bóc phốt anh đấy."

"Bóc phốt anh cái gì?"

Ceston buồn cười hỏi ngược lại.

"Bóc phốt anh đi vệ sinh xong không xả nước!"

"Ồ...

Cái người đi xong không xả nước đó không phải là em sao?"

Lúc này, Nhiếp Xuyên đang đứng ở vạch ném phạt.

Tuy là từ khi giải đấu hàng năm bắt đầu cho đến giờ, số lần Nhiếp Xuyên ném rổ kém xa so với Ewing và Reese, nhưng ở ngoài sân đấu, cậu đã luyện tập vô số lần rồi.

Nhiếp Xuyên giữ bóng, tư thế ném khá là đẹp mắt, cho dù Black Mount và Carlo đã chuẩn bị sẵn việc bắt bóng bật bảng bất cứ lúc nào, nhưng chuyện đó là hoàn toàn không cần thiết.

Cú slam dunk của Nhiếp Xuyên khiến Seydou thấy sốc vô cùng.

Bởi vì nếu chỉ đơn giản là nhảy lên dunk, dùng khả năng bật nhảy của mình, Seydou cũng có thể làm được.

Nhưng ở trong tình cảnh bị đối thủ gây sức ép, cho dù chỉ trong nháy mắt, mà vẫn có thể ổn định tư thế dunk của mình, Seydou biết, lực eo cùng khả năng giữ thăng bằng trên không của Nhiếp Xuyên không cùng một cấp bậc với cậu ta.

Nhưng Seydou không biết được là, từ lần đầu tiên khi Nhiếp Xuyên nhìn thấy Reese thực hiện động tác Sky hook, thì cậu đã rất có hứng thú với chuyện biến hướng trên không rồi.

Để có thể làm được như vậy, Nhiếp Xuyên dùng càng nhiều thời gian huấn luyện hơn so với những người khác.

Không cần biết là lúc ở trong phòng ngủ tập hít đất hay gập bụng, cậu còn cùng Reese đi phòng tập thể hình rèn luyện thêm, ngoại trừ thời gian học, Nhiếp Xuyên hầu như cắt xén luôn cả thời gian chơi game và lướt web của mình để tập.

Mà sau pha bóng này, gân cốt toàn thân Nhiếp Xuyên giống như được thả lỏng ra, động tác giả so với trước đó càng nhanh gọn, dứt khoát, rồi lại biến đổi khó lường, mỗi một lần cậu lắc vai biên độ lớn, sau đó kéo trọng tâm về, đều trôi chảy đến mức khiến người ta không tài nào dời mắt nổi.

Ben đứng bên cạnh Ceston phát ra một tiếng cảm thán: "Oa —— Đẹp trai quá đi mất!"

Ceston đột nhiên đánh một cái lên ót Ben: "Em nói cái gì?

Như vậy mà cũng nói là đẹp trai, mắt em mọc dưới chân à?"

"Không phải tại mắt em mọc dưới chân, là do bình thường tốc độ của anh quá nhanh, em không kịp thưởng thức xem anh có đẹp trai hay không!

Không thì anh đánh giá cái cậu Allen này chút đi!

Nếu không phải Relvin đăng status lên facebook, nói người này lợi hại như nào như nào, anh căn bản sẽ không đến đây, đúng không?"

"Tốc độ của cậu ta đúng là không tệ, nhưng so với anh vẫn còn thiếu một chút."

Ceston nói.

"Coi như đánh giá này cũng công tâm đấy."

Ben gật đầu tỏ ý tán thành, "Nhưng mà trong một cuộc tranh tài giữa cao thủ với nhau, 'Một chút' thường sẽ mang ý nghĩa là 'Rất nhiều'."

"Khả năng bật nhảy của cậu ta trái lại khiến anh cảm thấy rất bất ngờ, rõ ràng thoạt nhìn sẽ bị va chệch đi, nhưng rõ ràng sức mạnh phần eo và lưng cậu ta đã được rèn luyện đặc biệt.

Huấn luyện viên Gordon đã bù đắp rất tốt những thiếu sót tự nhiên của đứa nhóc này.

Anh dám cược, trước khi tiến vào đội bóng rổ, sức mạnh ở phần eo và lưng của cậu ta chắc chắn không được như bây giờ."

Ngón tay Ceston gõ gõ theo nhịp lên thành rào chắn.

"Vậy em có thể làm huấn luyện tương tự như cậu ấy không?"

Ben hỏi, vẻ mặt hết sức cầu thị.

"Em á?"

Ceston mỉm cười, "Em không chịu được loại khổ đấy, cũng không có nghị lực như vậy.

Nếu nói cái cậu Allen kia có 50% là thiên phú, thì cậu ta nỗ lực đến 80%, nên thành quả đạt được là 130%.

Còn em, là 80% thiên phú, nỗ lực chỉ chiếm 50%.

Nhưng thành quả đạt được cũng là 130%, em muốn bản thân nỗ lực hơn nữa không?"

"Cái gì?

Cố gắng của em trong mắt anh chỉ được có tầm 50% á?

Rõ ràng là 100% mà!"

Ben cực kỳ không hài lòng nói.

"Chờ đến khi em biết nỗ lực 100% là như thế nào, hãy về nói với anh câu này sau."

Ceston dúi nhẹ đầu Ben một cái.

"Vậy khả năng khống chế bóng của cậu ấy thì sao?"

"Thực ra nói đến năng lực khống chế bóng, anh không thể không nói trong đại đa số các hậu vệ trong giải đấu, trình độ của cậu ta khá cao, thậm chí có thể xếp vào trong số các hậu vệ top đầu."

"Oa, đánh giá cao thật đấy."

"Anh là người đứng trên đỉnh kim tự tháp đó.

Mà nếu đã nói là đỉnh, thì chỉ có duy nhất một người có thể đứng thôi."

"Anh tự kỷ thật đấy."

Ben lắc lắc đầu.

Hiệp đấu đã bước vào phút cuối cùng.

MN phản kích càng thêm điên cuồng, bọn họ vẫn đang thua DK bốn điểm.

Mặc dù là bốn điểm, nhưng chỉ cần hai quả thành công là đã có thể san bằng tỷ số, không cần biết là giải đấu của NCAA hay là NBA, chuyện trong một phút cuối trận thành công lội ngược dòng đâu đâu cũng có.

Seydou nhận được bóng, động tác giả của cậu ta so với trước đó còn nhanh hơn, mỗi một lần lắc vai, biên độ dao động cũng lớn hơn.

Có lẽ vì đối thủ là Nhiếp Xuyên.

Nên phương pháp điều chỉnh trọng tâm của cậu ta cũng dần dần giống với Nhiếp Xuyên, loại năng lực học tập này khiến Nhiếp Xuyên thấy kỳ lạ, tấm tắc không thôi.

Nhưng năng lực phản ứng của Nhiếp Xuyên khiến phòng tuyến tâm lý của Seydou đứng trên bờ vực tan vỡ, cho dù cậu ta có cố gắng thế nào, Nhiếp Xuyên vẫn trước sau bám sát theo, hơn nữa còn chuẩn xác chặn đúng phương hướng cậu ta định cắt bóng, đồng thời còn rất có kỹ xảo ngăn cản không cho cậu ta liên kết với đồng đội của mình.

Morris cuối cùng đã thoát khỏi đeo bám của Ewing, chạy tới bên cạnh Seydou: "Chuyền bóng cho tôi!"

Seydou nhắm ngay dưới nách Nhiếp Xuyên, pha bóng này kỹ xảo cùng tốc độ đều vô cùng chính xác.

Seydou nghiêng người giả vờ như muốn lừa bóng qua sau lưng, sau đó trở tay từ dưới cánh tay Nhiếp Xuyên đưa bóng ra ngoài.

Nhưng cậu ta không thể ngờ được, Nhiếp Xuyên dùng chân trái làm trụ, trong nháy mắt xoay người lại, đập bóng xuống.

Morris không nhận được bóng, mà Nhiếp Xuyên thì lại dẫn bóng nhanh chóng chạy về phía dưới giỏ của MN.

"Há, làm rất tốt."

Ceston nở nụ cười.

"Nếu là anh, anh có thể chặn đường chuyền này lại không?"

Ben tò mò hỏi.

"Em nói xem?"

"Chắc là...

Có lẽ...

Đoán là...

Anh có thể chặn lại được..."

Ben đáp.

"Em đúng là muốn chết."

"Quay về phòng thủ —— Về phòng thủ ——" Đôi mắt của huấn luyện viên đội MN đã đỏ quạch.

Bị tiền phong hàng ngoài cũng tiền phong hàng trong của MN chặn lại, Nhiếp Xuyên lập tức đưa bóng ra ngoài, vẫn là đường chuyền nhanh mà cậu am hiểu nhất, Black Mount vẫn luôn canh chừng dưới giỏ thành công áp chế trung phong của đối phương, ghi thêm hai điểm nữa cho DK!

Chênh lệch giữa hai đội đã lên đến sáu điểm, thời gian thi đấu chỉ còn có ba mươi giây, hi vọng đoạt lại điểm của MN đã hoàn toàn tan vỡ.

Nhưng Seydou vẫn không từ bỏ, cậu ta như phát điên, dốc toàn lực dẫn bóng về phía rổ, Nhiếp Xuyên phải tập trung hết sức mới có thể kiềm chế được cậu ta.

Mấy giây cuối trận hầu như đã trở thành chiến trường riêng của Seydou và Nhiếp Xuyên, Nhiếp Xuyên trước sau vây kín không một kẽ hở, giống như mạng nhện quấn chặt lấy Seydou, mà đối phương thì như muốn phá kén sống lại mà dốc hết toàn lực, cuối cùng vẫn bị Nhiếp Xuyên bắt chặt đến hơi thở cuối cùng.

"Mười!

Chín!

Tám...

Ba!

Hai!

Một!"

Khán giả bắt đầu đếm ngược, tiếng còi chấm dứt hiệp thi đấu của trọng tài vừa vang lên, hai mắt Seydou đã đỏ hoe, nước mắt rơi xuống.

Nhiếp Xuyên thở phào một hơi, lùi về phía sau một bước.

Bạn cùng phòng của Seydou – Morris đi tới bên cạnh, ôm cậu ta vào lòng an ủi.

"Này!

Này!

Người anh em!

Đây chỉ là một trận trong mùa giải thôi!

Sân khách thua thì chúng ta vẫn còn trận sân nhà nữa mà!"

Nhiếp Xuyên không tiến lên an ủi, cậu cũng không rõ mình rốt cuộc có đánh vỡ được sự tự tin của Seydou hay không.

Nhưng cậu vẫn còn nhớ, Reese đã từng hỏi mình, đã từng dốc hết sức để làm một chuyện gì chưa.

Chỉ có người đã dốc hết sức mình cố gắng, mới có thể vì thất bại mà rơi lệ.

Hai đội xếp hàng bắt tay.

Đôi mắt Seydou vẫn còn đỏ.

"Cậu không giống như ở trong video."

Seydou nói.

"Không giống chỗ nào?"

Nhiếp Xuyên hỏi.

"Càng nhanh hơn, càng cao hơn, cũng càng làm người ta ghét hơn."

"Cảm ơn."

"Cậu bây giờ có phải đang đắc ý lắm không?

Tôi khiêu khích cậu, nghĩ là mình có thể thắng được cậu, nhưng thực tế lại bị cậu nghiền ép cho thê thảm."

"Không biết.

Bởi vì còn có nhiều người mạnh hơn ở phía trước."

Nhiếp Xuyên ngẩng đầu, nhìn về phía chỗ hồi này Ceston đứng, đối phương đã rời khỏi đó.

Ben lẽo đẽo đi theo sau Ceston, nghếch đầu hỏi liên mồm: "Ceston, anh cảm thấy lấy thực lực của DK bây giờ có thể tiến vào tám đội mạnh nhất không?"

"Có thể."

Ceston trả lời.

"Vậy bán kết thì sao?"

Ben lại hỏi.

"Reese là tiền phong hàng trong xuất sắc nằm trong top, cái cậu Allen kia cũng là một hậu vệ giỏi, Black Mount hôm nay nhìn có vẻ không có nhiều cơ hội phát huy, nhưng trên thực tế, DK có thể thoải mái chơi tấn công như vậy là vì có năng lực đánh đơn dưới giỏ của cậu ta đảm bảo.

Cùng là hậu vệ ghi điểm, tuy năng lực của Ewing kém xa em, nhưng nếu Allen vẫn có thể liên tục tạo cơ hội cho cậu ta giống như ngày hôm nay, thì số điểm ghi được của cậu ta cũng sẽ rất khá."

"Vậy thì sao?

Anh có thể đừng phân tích nhiều như thế, rồi đến cái kết luận cũng không cho em không?"

"Cho nên cậu trả lời của anh là DK hoàn toàn có năng lực tiến vào tứ kết.

"Vậy vô địch giải đấu thì sao?"

Ben híp mắt cười hỏi.

"Em cảm thấy có anh và em ở đây, những đội bóng khác có cơ hội này không?"

"Ha ha!"

Ngày đó thắng MN xong cũng không có nghĩa là đã xong hết.

Huấn luyện viên Gordon chống nạnh, tầm mắt lướt qua từng người một, khiến thần kinh mọi người không hiểu sao thấy căng thẳng kinh khủng.

"Đối với biểu hiện của Reese, tôi không muốn nói thêm gì.

Thực lực dưới giỏ của Black Mount cũng có thể dùng từ 'Hoàn mỹ' để hình dung.

Nhưng mà Carlo, năng lực tổng hợp của trò trong đội vốn chỉ xếp sau có Reese mà thôi, nhưng ngày hôm nay trò hoàn toàn không thể phát huy được toàn bộ khả năng, trò có biết tại sao không?"

Carlo nhắm mắt lại, suy nghĩ mấy giây, sau đó trả lời: "Em biết.

Bởi vì em xem Allen là đường tắt, luôn cho là cậu ấy có thể tạo cơ hội tốt nhất cho chúng em, em chỉ cần làm tốt việc di chuyển khi không có bóng là được.

Nhưng cùng với việc bị động chờ Allen giúp mình kiến tạo cơ hội ghi bàn, em cũng có thể chủ động tạo cơ hội cho Allen.

Giống như Reese sẽ thường xuyên cùng cậu ấy tạo thành gọng kìm, kiềm chế đối thủ, không cho họ có không gian và thời gian để ra tay."

_________________

Editor có lời muốn nói: Đừng hỏi tôi tại sao lại cho Ceston với Ben xưng hô khác hẳn với những người khác.

Bởi vì tôi quyết định trèo thuyền của hai người đấy rồi.

Các cô lên chung thuyền đi ha.

Hí hí hí.
 
[Edit Hoàn] Mạnh Mẽ Công Thủ
Chương 77. Thực lực của Ceston


05/08/2021

Edit: Nhật Nhật (yuukute)

...

"Rất tốt, tôi hi vọng lần sau trò sẽ chủ động hơn.

Trò là tiền phong hàng trong của chúng ta, khi phòng thủ phải biết kết hợp chặt chẽ với Black Mount, khi phối hợp tấn công phải giúp hậu vệ dẫn bóng Allen có nhiều lựa chọn hơn!"

Huấn luyện viên Gordon tiếp tục nhìn về phía Ewing, "Ewing, trong trận đấu này, tôi có thể thấy được sự tiến bộ rõ rệt của trò, tôi cũng biết ngoài trừ thời gian luyện tập bình thường, trò cũng bỏ thêm rất nhiều thời gian để rèn luyện!

Ngày hôm nay sự nỗ lực của trò đã có hồi báo, tôi cảm thấy rất vui mừng, nhưng tôi vẫn phải nói với trò, như vậy vẫn còn chưa đủ!"

Ewing siết chặt nắm đấm.

Ewing vì muốn tập động tác giả, dẫn bóng qua người mà tiêu tốn rất nhiều thời gian.

Cũng giống Nhiếp Xuyên, ngoại trừ thời gian ăn ngủ và lên lớp, tất cả thời gian còn lại Ewing đều dùng để luyện tập.

"Ewing, ngoại trừ Allen, tôi muốn trò tiến hành luyện tập với cả những người khác nữa, như vậy có thể giúp trò làm quen được với nhiều phong cách giữ bóng hơn, ngoài ra cũng phải có huấn luyện chuyên nghiệp tăng cường năng lực khống chế bóng.

Đừng có nói với tôi, như vậy khổ quá, trò không chịu được."

"Em đương nhiên là chịu được!"

Ewing gật đầu.

Tầm mắt huấn luyện viên cuối cùng rơi lên trên người Allen, rất trầm, rất nặng.

Nhiếp Xuyên đoán có lẽ ngày hôm nay cậu không đạt được mục đích đả kích lòng tự tin của Seydou như huấn luyện viên Gordon đã kỳ vọng.

"Hôm nay giải tán ở đây.

Mọi người trở về để trợ lý huấn luyện giúp xoa bóp thả lỏng cơ bắp xong là có thể nghỉ ngơi."

Nhiếp Xuyên cho là huấn luyện viên sẽ đánh giá gì đó về mình, nhưng mà lại không nhận được nhận xét nào.

Lúc về đến phòng ngủ rồi, cậu mới phát hiện trong điện thoại có một tin nhắn của huấn luyện viên Gordon gửi đến: Tối nay, trò đến căn hộ của tôi một chuyến.

Xem cái tin nhắn này xong, Nhiếp Xuyên có chút lo lắng.

Đúng lúc Reese tắm xong đi ra, tóc vẫn còn ướt, nước bên trên tí tách rơi xuống chiếc khăn đang vắt trên vai anh.

Dáng người của tên này vẫn cứ khiến người khác phải ghen tị y như cũ, nhưng mà ngẫm lại thì sao phải đố kị nhỉ, không phải là anh thích cậu à?

Vậy thì việc gì mà phải ghen với chả tị chứ!

"Reese, huấn luyện viên Gordon nói tối nay muốn em đến nhà ông ấy một chuyến!"

"Tôi biết rồi, tôi đưa em đi."

"Hì hì, cám ơn.

Chờ đến kỳ nghỉ em sẽ thi lấy bằng lái!"

Nhiếp Xuyên nghiêm túc hứa hẹn.

"Ồ?"

Reese quay mặt sang, "Lấy bằng lái rồi, em có xe không?"

"Em có thể mượn xe của anh để đi nha!"

Nhiếp Xuyên trịnh trọng đáp.

"Nghĩ hay lắm."

Reese cầm khăn mặt lên bắt đầu lau tóc.

Nhiếp Xuyên cầm máy sấy lại, đứng ở phía sau Reese: "Em sấy tóc cho anh!"

"Hiếm thấy thật đấy, người ngu ngốc chỉ biết chọc tức người khác như em mà cũng có lúc săn sóc thế này à?"

"Này!

Sao anh lại như thế chứ!"

Nhiếp Xuyên ngượng không dám nói là, cậu cảm thấy lúc đầu tóc Reese ướt nước, không hiểu sao trông lại gợi cảm một cách khó tả, cho nên cậu muốn đi sờ thử một tí.

Khi ngón tay Nhiếp Xuyên luồn vào mái tóc của Reese, cậu có một loại cảm giác như mình đã xâm nhập được vào suy nghĩ của anh.

Hơi ẩm trên tóc dần dần được máy sấy làm khô, sợi tóc của Reese cũng trở nên mềm mại, giống như lúc nào cũng có thể tuột khỏi ngón tay Nhiếp Xuyên.

"Này, Nhiếp Xuyên..."

"Hả?

Làm sao vậy?"

Chẳng lẽ là do kiểu tóc mình sấy cho Reese trông quá ngốc nghếch, bị người ta phát hiện ra rồi à?

"Ceston Lind thực sự rất lợi hại."

Nhiếp Xuyên ngẩn người, cho dù là Owen cùng Relvin cũng là cao thủ nổi danh, nhưng cậu cũng không nghe thấy Reese trực tiếp tán thưởng bọn họ là 'Lợi hại', cho nên nói, trình độ của Ceston Lind đã tới cấp bậc vũ trụ rồi à?

"Có một lần thi đấu giao hữu, chúng tôi đánh với AZU, Ceston Lind hoàn toàn chặt đứt được phối hợp giữ tôi và Connor.

Mà Connor trước mặt Ceston cũng bó tay bất lực.

Ceston giống như một nhà ảo thuật vậy, trò xiếc của cậu ta cho dù có bị đối thủ nhìn thấu, cậu ta vẫn có thể tươi cười thực hiện nó đến cùng."

Nhiếp Xuyên trầm mặc, sau đó cậu từ phía sau ôm lấy Reese, má hai người kề sát một chỗ, tuy không phải rất dùng sức, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một cách rõ ràng nhiệt độ của đối phương.

"Reese, từ trước đến giờ em không biết mình có thể giỏi được như vậy, nhưng nhờ có anh, cho nên khi đối mặt với Owen, đối mặt với Relvin, em mới phát hiện, hóa ra mình cũng có thể trở nên xuất sắc.

Cho nên đợi đến khi kinh nghiệm của em tích lũy càng nhiều, lực bộc phát cùng tốc độ càng tốt hơn so với bây giờ, em cảm thấy khi chúng ta đụng độ với AZU ở trận chung kết mùa giải năm nay, nói không chừng em sẽ lại cảm thán 'Hóa ra mình lại đỉnh cao như vậy'!"

Reese giơ tay lên, xoa xoa sau gáy Nhiếp Xuyên: "Thật sự không biết là ai cho em cái tự tin này nữa."

"Anh đó!"

Nhiếp Xuyên không chút nghĩ ngợi trả lời.

Sáng nay thi đấu thực sự quá mệt mỏi, Nhiếp Xuyên trực tiếp cuộn tròn ở trên giường chợp mắt ngủ trưa.

Ngay khi cậu vừa thiu thiu ngủ thì thấy dưới giường mình phát ra âm thanh lạch cạch, hơn nữa hình như nó còn đang di động.

"Mẹ ơi —— Có động đất à!"

Nhiếp Xuyên tung chăn ngồi bật dậy, phát hiện thì ra là Reese đang đẩy giường của cậu.

"Em ngủ tiếp đi."

"Anh đẩy giường của em làm cái gì vậy!"

"Đương nhiên là để chúng ta lúc nào cũng có thể ngủ cùng nhau."

Nhiếp Xuyên quay lại nhìn mới phát hiện đồ vật kê giữa giường của hai người trước đó đã bị Reese đẩy hết sang một bên.

"Em xuống đẩy giúp anh!"

Nhiếp Xuyên thò chân xuống tìm giày của mình, lại phát hiện nó vẫn còn đang nằm nguyên ở chỗ cũ.

"Không cần, em cứ ngồi yên trên đấy là được."

Nhiếp Xuyên nhoẻn miệng cười.

Lúc Reese đẩy giường, biểu cảm trên mặt anh so với lúc thi đấu sáng nay trông còn chăm chú hơn.

Khi hai cái giường đã kê sát lại với nhau, Nhiếp Xuyên không nhịn được lăn một vòng ở bên trên, từ trên giường mình lăn sang bên giường của Reese, sau đó nằm dang tay dang chân thành hình chữ đại (大).

"Cảm giác thật là thích!"

Reese bò lên giường, vừa vặn quỳ giữa hai chân của Nhiếp Xuyên, lúc Nhiếp Xuyên đang muốn gập chân lại, né cho Reese ngồi, thì anh lại vươn người tới, hai tay đặt ở bên tai Nhiếp Xuyên, hạ thấp người xuống, chóp mũi anh chạm lên chóp mũi Nhiếp Xuyên, khẽ cà cà: "Như vậy, lúc làm những chuyện khác, cũng có đủ không gian."

Mặt Nhiếp Xuyên trong nháy mắt đỏ bừng: "Chuyện...

'Chuyện khác' là chuyện gì?"

"Em nói thử xem 'Chuyện khác' là gì?"

Reese hôn lên môi Nhiếp Xuyên, không ngừng mút mát, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lên môi cậu, không có cảm giác nôn nóng cùng điên cuồng như trong dĩ vãng, chỉ có vẻ lưu luyến mà dịu dàng vô cùng.

Nhiếp Xuyên nhắm hai mắt lại, cậu thích cảm giác như thế này, giống như thời gian cũng theo đó mà trôi chậm hơn.

Reese biết Nhiếp Xuyên mệt mỏi, cho nên chỉ nghiêng người nằm, ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vuốt ve tóc của cậu.

Nhiếp Xuyên rất thích kiểu đụng chạm nhẹ nhàng thế này, cậu duỗi cổ xích lại gần Reese hơn một chút, sau đó ngủ thiếp đi.

Một giấc này, Nhiếp Xuyên ngủ rất sâu, không còn biết gì nữa, mãi cho nên khi có người bóp mũi gọi cậu dậy.

"Dậy đi, Nhiếp Xuyên.

Không phải em còn phải đi gặp huấn luyện viên à?"

Nhiếp Xuyên dụi dụi mắt, liếc nhìn đồng hồ thể thao đang đeo trên tay, sau đó lập tức gào lên: "Đã 7h40 tối rồi á!

Sao em lại ngủ lâu dữ vậy!"

"Em vốn dĩ trước giờ vẫn ngủ rất nhiều, có lẽ là do thân thể em cũng biết em còn cần phát triển trí não, cho nên mới tự động điều tiết thời gian ngủ thành dài như vậy đấy!"

"Nhưng mà em còn chưa ăn gì mà!

Đói quá đi!"

Nhiếp Xuyên vừa lầm bầm vừa tìm giày xỏ vào chân.

Reese nhét vào tay cậu một cái bánh sandwich, sau đó ngồi xổm xuống buộc dây giày cho cậu.

Nhiếp Xuyên nhớ lại hôm nay lúc tạm dừng thi đấu, Reese dưới con mắt của bao nhiêu người cũng buộc dây giày giúp cậu như vậy, lúc ấy cậu chỉ thấy ngượng ngùng, mà bây giờ, cậu lại hi vọng thời gian có thể trôi chậm một chút, để cậu nhìn rõ được cách Reese buộc dây.

Ngay giây phút lúc Reese ngẩng đầu lên, Nhiếp Xuyên cúi người hôn lên trán anh.

Ánh mắt Reese lập tức tối sầm lại, Nhiếp Xuyên biết lúc động tình Reese sẽ có biểu hiện như thế nào, cậu làm bộ như không nhìn thấy, cắn một miếng sandwich.

Lát nữa bọn họ còn phải đi gặp huấn luyện viên nữa, Nhiếp Xuyên biết Reese sẽ không làm gì mình bây giờ đâu.

A, mùi vị này quen quá, Nhiếp Xuyên chớp chớp mắt: "Này!

Cái này là anh làm à?"

"Ừ."

"Ở đây làm gì có phòng bếp đâu."

"Cho nên tôi mượn phòng bếp của người khác để làm.

Ăn nhanh đi, ăn xong chúng ta đi."

Reese đứng dậy, nhéo má Nhiếp Xuyên một cái, "Ban nãy em trêu chọc tôi, tôi ghim rồi.

Sau này sẽ đòi nợ."

Nhiếp Xuyên sa mạc lời luôn rồi: Sao anh không thể coi đó là một cách biểu đạt tình cảm đơn thuần chứ?

Vì cái gì mà cứ nhất định phải gán nó thành hành vi 'Trêu chọc'?

Bọn họ đi tới căn hộ của huấn luyện viên Gordon, lúc Nhiếp Xuyên mở cửa xuống xe, cậu hỏi Reese: "Anh có muốn lên cùng không?"

"Huấn luyện viên Gordon nói muốn gặp em.

Tôi không có mặt, có lẽ ông ấy càng dễ nói chuyện hơn."

"Ồ...

Vậy được rồi..."

Nhiếp Xuyên gãi gãi sau ót.

Reese là át chủ bài của DK, có chuyện gì mà huấn luyện viên không thể nói trước mặt Reese nhỉ?

Huấn luyện viên Gordon chờ Nhiếp Xuyên đã lâu, ngay cả trà đen cùng bánh quy cũng đã bày ra sẵn.

Ông vẫn mặc bộ âu phục lúc sáng, cái này có nghĩa là bây giờ ông vẫn đang trong trạng thái làm việc.

"Allen, biểu hiện hôm nay của trò, tôi không có gì để chỉ trích, trò đã nằm ngoài dự đoán của tôi quá nhiều.

Nhưng chính là vì như vậy, tôi lại nghĩ liệu mình có thể đưa ra thêm cho trò một ít yêu cầu càng hà khắc hơn, thậm chí càng 'Bất khả thi' hơn nữa."

Nhiếp Xuyên hơi nhướng mày, suy nghĩ một chốc rồi mới trả lời: "Rất nhiều năm trước, chúng ta cũng cho là con người không thể nào đi lên mặt trăng được, nhưng bây giờ ở trên đó không chỉ lưu lại dấu chân của mỗi một người.

Huấn luyện viên, nếu như thầy muốn nói về AZU hoặc là Ceston Lind, thì xin thầy cứ việc nói thẳng."

Nhiếp Xuyên có cảm giác, đối với Reese mà nói, Ceston Lind nhất định là một đối thủ không tầm thường.

Huấn luyện viên Gordon gật đầu: "Nếu ví Ceston Lind giống như mặt trăng, thì ít nhất cho đến hiện tại vẫn chưa người nào có thể đổ bộ lên đó thành công."

Nắm đấm của Nhiếp Xuyên chậm rãi siết chặt lại.

Huấn luyện viên Gordon bật tivi lên, chiếu lại đoạn băng ghi hình trận đối chiến năm ngoái giữa DK và AZU.

Reese và Ceston có thể nói là kỳ phùng địch thủ, tốc độ cũng khả năng bật nhảy của Ceston không những ngang hàng với Reese, mà nhiều lần Reese thực hiện đổi hướng trên không đều bị Ceston phá vỡ ngay thời khắc quan trọng nhất.

Năng lực khống chế bóng của Ceston khiến Nhiếp Xuyên thán phục không thôi, đây quả thực phải nói là trình độ của vận động viên NBA hàng đầu.

Sự nhanh nhẹn linh hoạt của Connor ở trước mặt Ceston hoàn toàn bị vô hiệu hóa, gần như Ceston không biến hướng trên ba lần là đã vượt qua được Connor rồi, cho dù Connor có muốn dựa vào tốc độ để truy cản lần thứ hai thì cũng rất ít khi thành công.

"Trò có nhìn rõ động tác đưa bóng sang ngang của cậu ta không?"

Huấn luyện viên Gordon cố ý tạm dừng video.

Nhiếp Xuyên nheo mắt lại: "Em cảm thấy chắc là mình đã nhìn rõ rồi."

"Thị lực trạng thái động của trò rất tốt.

Nhưng trò có thể nhìn rõ và trò có thể theo kịp không thì đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Hơn nữa chỉ theo kịp thôi cũng vẫn chưa đủ, trò nhất định phải di chuyển được đến phía trước mặt của cậu ta.

Ceston có phong cách di chuyển riêng của mình mình, muốn học được cách di chuyển của cậu ta chỉ có một cách, đó chính là nỗ lực, không ngừng nỗ lực.

Carlo tốt, Black Mount tốt, mà Ewing cũng tốt, tất cả đều có năng lực.

Ví như bước chạy Châu Âu được Wade phát triển thành kiểu bước hụt của Wade, động tác rê bóng cắt chéo ở trong tay Allen Iverson cũng ghi được dấu ấn độc đáo của riêng nó, đó là vì bọn họ thực hiện nó tốt hơn so với bất cứ người nào khác.

Allen, đấy chính là crossover [1] của Ceston."

Đó là bộ động tác biến hướng cùng bên sau đó là lừa bóng sau lưng vô cùng phức tạp, mấu chốt của nó nằm ở động tác nối liền giữa hai lần chuyển hướng.

Nếu là người bình thường có khi đã ngã sấp xuống rồi, nhưng động tác của Ceston thoạt nhìn lại như không hề bị trọng lực cản trở.

Một khắc đó, trong đầu Nhiếp Xuyên có một áp lực cực lớn đè lên.

"Chúng ta nhất định sẽ chạm mặt AZU.

Bởi vì thầy chắc chắn, năm nay đội bóng rổ DK của chúng ta sẽ vào được vòng tứ kết."

"Em hiểu rồi."

"Trong cả đội, người duy nhất chưa từng đối mặt, biết được thực lực của Ceston chỉ có trò.

Tôi không hi vọng lúc mọi người đối mặt với cậu ta mới biết, đối thủ của mình đáng sợ thế nào."

"Em biết."

Màn hình một lần nữa tiếp tục chạy, đó là cảnh khi Reese phá được hàng phòng thủ, chuẩn bị úp rổ, Ceston lại chạy nhanh tới ngăn cản.

Nhiếp Xuyên có thể thấy rõ ràng độ cao mà hai người nhảy chạm tới đã vượt qua khỏi trình độ của giải sinh viên.

Ceston rõ ràng lấy đà chậm hơn Reese, nhưng anh ta lại có thể đạt đến độ cao ngang bằng.

Reese thu bóng về, chuẩn bị thực hiện layup ngược giữa, điều chỉnh tư thế trên không vẫn luôn là sở trường của Reese, mà những thứ này của Nhiếp Xuyên cũng là học được từ anh.

Nhưng tay trái của Ceston lại vươn tới, mắt thấy bóng đã thu vào trong ngực của Reese chẳng mấy chốc sẽ bị chém xuống, Reese lại lần thứ hai phát huy sức mạnh ở vùng eo, đưa bóng ra ngoài, vậy mà vẫn bị Ceston mạnh mẽ đập xuống.

Nhiếp Xuyên hơi há miệng, trong khoảng thời gian ngắn cậu không tài nào nghĩ được gì.

Cậu nhìn được rõ ràng pha bóng kia, càng nhìn càng rõ ràng, trong lòng lại không ngừng tự hỏi: Một khi Ceston đã nhảy lên, liệu có quả bóng nào anh ta không thể ngăn lại không?

Trận đấu kết thúc, cho dù DK đã bỏ ra 100% nỗ lực, nhưng vẫn để thua AZU sáu điểm.

Connor gần như thoát lực, Carlo và Black Mount đều chống gối thở dốc, Ewing thì trực tiếp ngồi bệt luôn xuống sàn.

Đương nhiên, cầu thủ của AZ cũng không khá hơn họ là bao.

"Trận đấu tập này tuyệt đối là trình độ của trận chung kết."

Huấn luyện viên Gordon đánh giá, "Ceston Lind cũng là người duy nhất trong một trận đấu mà có thể hai lần ngăn cản pha layup ngược giữa của Reese."

Nhiếp Xuyên không nói gì, trong đầu cậu vẫn đang không ngừng chiếu đi chiếu lại hình ảnh khi hai đội giao chiến.

"Đây chỉ là AZ của năm ngoái, chúng ta thậm chí không thể dám chắc năm nay bọn họ có người mới nào xuất sắc giống như trò gia nhập hay không."

Nhiếp Xuyên vẫn cứ trầm mặc không lên tiếng, cậu cúi đầu uống một hớp nửa cốc trà đen đã nguội lạnh, có hơi chát miệng.

Huấn luyện viên Gordon không nói thêm gì nữa.

Nhiếp Xuyên ra khỏi căn hộ của ông đi xuống dưới lầu, phát hiện Reese vẫn đang ngồi trong xe, đỗ ở bên đường chờ cậu.

Nhiếp Xuyên toét miệng cười, vỗ vỗ cửa kính ra rồi ngồi vào.

"Huấn luyện viên cho em xem video thi đấu của Ceston Lind à?"

"Đúng vậy, hơn nữa còn là trận đấu tập của họ với DK năm ngoái, toàn bộ đều là đội hình chủ lực, rất đặc sắc."

____________________

[1] Crossover hay crossover dribble Còn được gọi là dẫn bóng cắt chéo.

Dây là một kỹ thuật dẫn bóng trong bóng rổ được sử dụng để tạo ra khoảng trống giữa bạn và một hậu vệ đối phương.

Nói một cách đơn giản hơn, bạn có thể đánh bại đối thủ (khiến đối thủ mất thăng bằng, đánh mất vị trí) và vượt qua họ bằng cách nhanh chóng chuyền bóng từ tay này sang tay khác và thay đổi hướng di chuyển.

Nếu thực hành tốt kỹ thuật crossover dribble, nó có thể là một vũ khí tấn công hiệu quả nhất của đội bạn.
 
Back
Top Bottom