[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 131,128
- 0
- 0
[Edit] Đại Lão Cuồng Bạo Sủng Phu Lang
🌳 Chương 39: Ai mới là cướp
🌳 Chương 39: Ai mới là cướp
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
————————————
Tên thổ phỉ vừa dứt lời, chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một tia hàn quang, dường như có một luồng khí nóng hổi, tanh nồng phun qua, rồi gã lặng lẽ ngã xuống.
Trong đôi mắt gã phản chiếu cảnh sắc quen thuộc của núi Ngọa Long, cho đến tận lúc chết vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Trong chớp mắt, Bỉnh Ôn Cố đã đoạt lấy thanh đại đao, liên tiếp kết liễu ba người.
Đám thổ phỉ này thậm chí còn chưa nhìn rõ động tác của Bỉnh Ôn Cố, chỉ cảm thấy mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt, đến mức chưa kịp hoàn hồn.
"Anh em ơi, giết người rồi, xông lên!"
Không biết là ai gào lên một tiếng, đám thổ phỉ này mới như sực tỉnh, lao vào.
Thân hình Bỉnh Ôn Cố linh hoạt như cá gặp nước, xoay chuyển né tránh, tung người nhảy vọt, tốc độ cực nhanh, gần như để lại từng đạo tàn ảnh.
Mấy gã đại hán lực lưỡng chỉ sau vài hơi thở đã lặng lẽ ngã xuống, Bỉnh Ôn Cố đặt đại đao lên cổ kẻ duy nhất còn sống tại hiện trường.
Tên thổ phỉ này có một vết sẹo dài vắt ngang lông mày, gã sẹo lúc này đã sợ đến mức hai chân run rẩy: "Ngươi... ngươi là người phương nào?
Quan phủ phái ngươi đến diệt phỉ sao?"
Ánh mắt hắn lạnh lẽo còn hơn cả ánh trăng: "Làm nhiều điều ác ắt tự diệt, dẫn đường, lên núi.
Đừng có giở trò, cũng đừng tìm cách báo tin cho đồng bọn, nếu không thì cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi."
Gã sẹo càng thêm tin chắc thân phận của Bỉnh Ôn Cố không đơn giản, hẳn là người của quan phủ.
Thân thủ thế này, nếu không phải là tướng sĩ được thao luyện chuyên môn hàng ngày thì tuyệt đối không thể có được.
Huống chi lúc này người trước mắt đã trút bỏ vẻ văn nhã, lộ rõ dáng dấp của một tên đầu sỏ, khí thế còn "thổ phỉ" hơn cả bọn chúng.
Gã sẹo không dám nói nhảm nửa lời, đi phía trước dẫn đường, nhưng trong lòng đã nhanh chóng tính toán cách thoát khỏi tình cảnh khốn cùng này.
Núi Ngọa Long địa hình phức tạp, dễ thủ khó công, dọc đường cơ quan trùng điệp.
Có mấy lần gã sẹo muốn dẫn Bỉnh Ôn Cố vào cạm bẫy, nhưng đều bị hắn tránh thoát.
Hai người cùng đến cổng sơn trại, từ xa đã thấy có mấy gã đại hán đang đứng gác.
Bỉnh Ôn Cố kẹp lấy gã sẹo, đi đường vòng từ lối nhỏ đi lên.
Gã sẹo thấy Bỉnh Ôn Cố tránh né hoàn hảo các cạm bẫy và trạm gác của bọn chúng, mặt gã đầy kinh hoàng: "Ngươi đúng là người của quan phủ, các ngươi đã theo dõi sơn trại của chúng ta bao lâu rồi, mà ngay cả địa hình của sơn trại cũng nắm rõ như lòng bàn tay thế này?"
"Nguồn nước trong trại ở đâu?"
Mũi đao của Bỉnh Ôn Cố khẽ động trên cổ gã sẹo.
Gã sẹo sợ tới mức vội vàng cầu xin: "Quan gia, xin nương tay.
Tôi nói."
Đôi mắt gã sẹo láo liên, nhìn qua là biết đang ủ một bụng kế xấu.
Bỉnh Ôn Cố không sợ, lực tinh thần của hắn phóng ra có thể bao phủ cả sơn trại.
Có thể nói lúc này mọi sự bố phòng binh lực trong trại đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Điều này liên quan đến đặc tính lực tinh thần của Bỉnh Ôn Cố.
Mỗi khi hắn trải rộng lực tinh thần ra, thứ được quét đến đều là những vật có dấu hiệu sinh mệnh, sau đó mới đến địa hình hiểm trở.
Nó giống như việc trực thăng chụp một bức ảnh từ trên cao, cảnh vật trong ảnh đều được thu nhỏ theo tỷ lệ, chỉ có địa thế và tọa độ cực kỳ hiểm yếu mới nổi bật lên.
Những chi tiết khác nếu muốn xem thì cần phải phóng to từng khung hình để tìm kiếm.
Sự khác biệt duy nhất có lẽ là bản đồ thu nhỏ quét ra từ lực tinh thần có sẵn bộ cảm biến sinh mệnh, tự động đánh dấu trong đại não hắn.
Nhờ đó Bỉnh Ôn Cố biết nơi nào có sự sống, có điều nó đối xử bình đẳng với mọi sinh linh, không phân biệt động vật và con người.
Muốn phân loại động vật và con người thì cần thêm rất nhiều thời gian để sàng lọc từng cái một.
Tuy nhiên, việc phân biệt giữa động vật và con người vẫn có một vài mẹo nhỏ thô bạo.
Đó là nhìn vào tình trạng tụ tập của các vật thể sống và địa thế xung quanh.
Thông thường, nơi nào có sự sống được bố trí theo địa thế thì chắc chắn đó là con người không nghi ngờ gì nữa.
Vì vậy, một bản đồ bố cục vĩ mô của trại Ngọa Long đã xuất hiện trong não bộ Bỉnh Ôn Cố.
Nếu hắn muốn tự mình trực tiếp tìm nguồn nước thì cũng được thôi, nhưng sẽ tốn nhiều thời gian hơn để dùng lực tinh thần phác họa và suy luận chi tiết từng chút một.
Muốn chính xác không sai một li thì tốn thời gian lâu hơn.
Bỉnh Ôn Cố không có thời gian để suy tính kỹ lưỡng như vậy, hắn đang nóng lòng muốn gặp tiểu phu lang ở nhà, vả lại hắn tự tin vào thân thủ của chính mình.
Bỉnh Ôn Cố dẫn người đông né tây tránh, đi tới nhà bếp.
Trong đó có một chum nước lớn, chứa đầy nước.
Gã sẹo chỉ vào lu nước nói: "Người trong trại chúng tôi đều dùng nước trong lu này."
Bỉnh Ôn Cố quét mắt nhìn quanh bếp, nơi này khói lửa nghi ngút, lu nước có nắp đậy, còn có gáo nước cũ, biết gã sẹo chắc không nói dối, bấy giờ hắn mới lấy gói thuốc mê đã chuẩn bị sẵn ra.
"Đổ hết gói thuốc này vào lu nước đi."
Mũi đao của Bỉnh Ôn Cố hơi dùng lực trên cổ gã sẹo, một vệt máu tươi dọc theo mũi đao chảy xuống.
Gã sẹo sợ hãi vội vàng đổ thuốc mê vào nước.
"Khuấy vài cái đi."
Bỉnh Ôn Cố sợ người ta nhìn ra dấu vết nên lại dặn dò.
Gã sẹo làm theo lời hắn.
Bỉnh Ôn Cố liếc thấy mấy vò rượu xếp đống trên mặt đất, lại đưa cho gã sẹo một gói thuốc mê khác: "Đi, mỗi vò rượu đều đổ một ít vào."
Đao kề trên cổ, gã sẹo không dám giở trò, Bỉnh Ôn Cố bảo làm gì thì chỉ có thể làm nấy.
Gã sẹo hì hục đổ một lượng lớn thuốc mê vào từng vò rượu.
Bỉnh Ôn Cố không làm gì cả, chỉ dùng mũi đao tì vào gã, giám sát gã làm việc, không cho phép gã giở trò gian trá.
Làm xong mọi việc, Bỉnh Ôn Cố dẫn gã sẹo xuống núi, đi đường vòng từ đằng xa quay lại cổng chính sơn trại, đứng định thần ở nơi cách xa vài trăm mét.
Thân hình Bỉnh Ôn Cố và gã sẹo bị cây cối che khuất một nửa, từ góc độ này lính canh cổng trại chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ bóng dáng của hai người, không nhìn rõ tình hình cụ thể.
Mũi đao của Bỉnh Ôn Cố rời khỏi cổ gã sẹo, gã chưa kịp mừng rỡ thì đã cảm thấy bên hông nhói đau, hóa ra mũi đao đã đâm sâu vào da thịt ba phân.
Giọng nói lạnh lẽo của Bỉnh Ôn Cố vang lên bên tai gã sẹo: "Bảo bọn họ chuẩn bị một bàn tiệc ngay bây giờ, nói thế nào thì không cần ta dạy ngươi chứ?
Ngoài ra đừng có giở trò, không được dùng mật hiệu.
Ta đã có thể dễ dàng lẻn vào núi thì chứng tỏ ta đã nắm rõ mọi thứ trong trại của các ngươi như lòng bàn tay rồi."
Trước đó, mọi chuyện về sơn trại Bỉnh Ôn Cố đều là nghe đồn, hoàn toàn không chắc chắn.
Sở dĩ có thể nắm rõ đường lối trong trại đều nhờ lực tinh thần giúp đỡ, những điều này không cần thiết phải để gã sẹo biết.
Bỉnh Ôn Cố tiếp tục đe dọa: "Nếu ngươi dám giở trò, cứ thử nghĩ đến thanh đao của ta xem.
Với bản lĩnh của ta, giết chết ngươi rồi bỏ trốn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Không muốn chết thì cứ thành thật vào."
Đừng nhìn bình thường gã sẹo không coi mạng người qua đường ra gì, đến lượt chính mình thì hoàn toàn ngược lại, quý mạng lắm.
Gã sẹo run cầm cập, sợ Bỉnh Ôn Cố có ý nghĩ gì quẩn bách mà giết gã thật, nên gật đầu như tế sao.
Lúc này, người canh trại dường như phát hiện ra động tĩnh bên này, bèn giương cung lắp tên, quát lớn: "Ai trốn ở đó?
Ra đây!"
Gã sẹo cảm thấy mũi đao bên hông lại đâm sâu thêm vài phần, vội vàng lên tiếng: "Là ta, Lão Lục."
Lão Lục thò đầu ra nhìn bên này, cố sức nhìn kỹ vài lần: "Đao Sẹo, là mày à.
Chẳng phải mày đi theo đại ca xuống núi cướp thằng mặt trắng rồi sao?"
Gã sẹo cười nói: "Không ngờ thằng mặt trắng đó lại là một con dê béo thực thụ, trên người mang đầy ngân phiếu.
Đại ca vui quá, bảo tao về trước thông báo cho anh em trong trại chuẩn bị một bàn tiệc thật ngon, tối nay ăn mừng một trận."
Lão Lục nghe vậy cả mừng: "Thế thì tốt quá, tao đi gọi mấy mụ đàn bà ra chuẩn bị tiệc ngay."
Lão Lục hớn hở bỏ đi, Bỉnh Ôn Cố dẫn người rút lui xuống chân núi, không đi xa mà ẩn nấp trong hẻm núi gần cổng trại.
Ước chừng thời gian đã hòm hòm, Bỉnh Ôn Cố dẫn gã sẹo đi đường vòng quay lại cổng trại, đứng từ xa.
Bỉnh Ôn Cố nhỏ giọng bên tai gã sẹo: "Ngươi đứng ở đây, bảo bọn họ là đại ca các ngươi đang vui, dẫn anh em đi tìm chỗ vui vẻ rồi, tối nay không về, bảo anh em trên núi cứ tự mình tận hưởng, không cần đợi hắn."
Gã sẹo lặp lại lời Bỉnh Ôn Cố với đám anh em canh cổng.
Lúc này trời đã tối mịt, gã sẹo đứng xa, lính canh cổng trại từ xa nhìn thấy bên cạnh gã có một người đứng đó, nhìn không rõ là ai, cứ ngỡ là anh em cùng đi cướp với gã nên không để tâm.
Lính canh hỏi: "Đao Sẹo, sao mày đứng xa thế?"
Gã sẹo đáp: "Tao đang vội, đại ca và anh em đang đợi dưới núi, tao phải xuống ngay kẻo lát nữa cổng thành đóng thì không tìm được hoa nương* đâu!"
*(Kỹ nữ).
Đám lính canh phát ra những tiếng cười tục tĩu, buông lời bậy bạ, tiếc rẻ hôm nay đến lượt bọn họ trực ca, nếu không cũng có thể xuống núi tìm hoa nương vui vẻ một chút.
Bỉnh Ôn Cố dẫn người đi ra xa, vòng lại ở nơi đám lính canh không nhìn thấy.
Gã sẹo lúc này đã đoán được Bỉnh Ôn Cố muốn làm gì, vừa định mở miệng cầu xin thì thấy đau nhói ở bụng.
Gã cúi đầu, nhìn thấy thanh đại đao kia đã đâm ngập vào bụng mình, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt rã rời chạm phải đôi mắt lạnh lùng của Bỉnh Ôn Cố.
Người này đã nhìn rõ dung mạo của mình, Bỉnh Ôn Cố làm sao có thể để gã rời đi, tự gieo mầm họa cho chính mình.
Toàn bộ khuôn mặt của Bỉnh Ôn Cố đều bị vải đen che kín, chỉ để lộ đôi mắt.
Đôi mắt ấy còn lạnh lẽo, thâm trầm hơn cả ánh trăng lúc này.
Gã sẹo ngã ngửa ra đất, kéo theo một trận bụi đất vàng.
Bỉnh Ôn Cố mặt không đổi sắc rút đại đao ra, trong lòng không một chút gợn sóng.
Đối với hắn, giết chóc đã trở nên tê dại, chỉ là hắn không hề ưa thích.
Máu tươi sẽ kích thích thần kinh của hắn, bạo ngược sẽ cuộn trào trong huyết quản, sự vô tình sẽ chiếm lấy đôi mắt hắn.
Nếu không phải trong lòng đang nhớ nhung một người, một phu lang bé nhỏ, e rằng Bỉnh Ôn Cố đã rơi vào cảnh hỗn loạn tinh thần mất rồi.
Bỉnh Ôn Cố lúc này lạnh lùng đến mức không giống một con người, mà giống như một con rối chỉ biết đến giết chóc.
Hắn không chút do dự quẹt lưỡi đao còn vương máu vào người gã sẹo vài cái, cho đến khi lưỡi đao không còn nhỏ máu mới cầm đao lao thẳng lên núi lần nữa.
Lần này Bỉnh Ôn Cố không né tránh lính canh mà lặng lẽ tiếp cận, tìm cơ hội khi bọn chúng đi lẻ, một đao một mạng kết liễu sạch sẽ.
Hắn cứ thế im hơi lặng tiếng thanh lọc toán lính gác vòng ngoài của trại Ngọa Long, cho đến khi vòng ngoài không còn một dấu hiệu sinh mệnh nào mới ẩn giấu thân hình.
Nấp trong sơn trại, Bỉnh Ôn Cố một lần nữa phóng lực tinh thần ra, tĩnh lặng quan sát sự phân bổ sinh mệnh trong trại, xem có tên thổ phỉ nào ra thay ca hay không.
Tuy nhiên, điều làm Bỉnh Ôn Cố thất vọng là không có, chẳng có ai ra thay ca cả, tố chất nghề nghiệp của đám thổ phỉ này quá kém.
Chẳng bao lâu sau, cảm thấy thời gian đã hòm hòm, hắn lặng lẽ lẻn vào đại sảnh của trại.
Nơi này tập trung hầu hết những tên thổ phỉ không phải trực ca đêm nay.
Đám thổ phỉ không biết là say khướt hay do thuốc mê đã phát huy tác dụng mà tên nào tên nấy nằm ngổn ngang trong đại sảnh, bất tỉnh nhân sự.
Họa hoằn lắm mới có vài tên chưa nằm vật ra, nhưng cũng đã say đến mức thần trí mơ hồ.
Thấy một người bịt mặt đột ngột xuất hiện giữa đại sảnh, chúng ngẩn người một hồi lâu mới phản ứng lại được.
Đại não quay cuồng khiến chúng không phân biệt được người trước mắt là bạn hay thù, thậm chí còn xách vò rượu loạng choạng chủ động sáp lại gần Bỉnh Ôn Cố.
"Mày là ai thế, người anh em?
Bình thường tao không chú ý, hôm nay mới thấy cái tướng tá mày được phết nhỉ, cường tráng đấy.
Mà sao về đến trại nhà mình rồi còn bịt mặt làm gì, lại đây, lại đây nào, bỏ cái mặt nạ ra, chúng ta cùng uống rượu..."
Tên này vừa nói vừa định đưa tay lột cái bịt đầu trên đầu Bỉnh Ôn Cố.
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, một cơn đau dữ dội truyền đến từ tim, gã cúi đầu nhìn xuống, một thanh đại đao lạnh lẽo đã cắm ngập vào tim mình.
Ánh lửa nến phản chiếu trên lưỡi đao trông như những cụm lửa ma trơi lập lòe nhảy múa.
Bỉnh Ôn Cố vô cảm rút đại đao ra, gã kia đổ rầm xuống đất phát ra một tiếng "bộp".
Đồng thời vò rượu trên tay cũng rơi xuống vỡ tan, rượu và mảnh sành văng tung tóe.
Lúc này, những tên thổ phỉ còn lại vốn đang trì trệ vì rượu và thuốc mới giật mình tỉnh táo đôi chút, một tên chỉ vào Bỉnh Ôn Cố: "Mày..."
Mày là ai?
Tiếc là câu chất vấn phía sau chẳng bao giờ thốt ra được nữa.
Gã thậm chí còn không nhìn rõ bóng dáng quỷ mị của người trước mắt lướt đến thế nào, thì hơi thở đã đoạn tuyệt, đến chết có lẽ cũng không hiểu nổi mình đã chết ra sao.
Tất cả đàn ông còn tỉnh táo trong đại sảnh đều bị Bỉnh Ôn Cố giết sạch.
Còn những phụ nữ đang mua vui cho đám đàn ông kia, Bỉnh Ôn Cố không giết mà trực tiếp chuốc thuốc rồi đánh ngất.
Đám thổ phỉ này nếu không phải là toàn bộ binh lực chủ chốt trong trại thì cũng đã gần hết.
Bọn chúng không hề đề phòng gã sẹo, và mấy chục năm sống an nhàn ở đây đã khiến chúng hoàn toàn mất cảnh giác.
Đại ca bảo bọn chúng uống rượu ăn mừng, thế là tất cả tụ tập ở đây vui chơi thỏa thích, đến cả kiến thức phòng thủ cơ bản là giữ lại một bộ phận lính canh cũng quên sạch sành sanh, cứ thế mà cả lũ tập trung ở đại sảnh chè chén.
Những người này, từ nam đến nữ, già đến trẻ, đều bị Bỉnh Ôn Cố trói chặt tay chân, đảm bảo dù có tỉnh lại thì trong chốc lát cũng không thể cởi bỏ dây thừng.
Đám thổ phỉ trại Ngọa Long đóng rễ ở đây mấy chục năm, có kẻ đã lập gia đình sinh con, vẫn còn một số phụ nữ và trẻ em không có mặt ở đây mà đang nghỉ ngơi tại nhà.
Bỉnh Ôn Cố lại lẻn vào nhà những người này, chuốc thuốc rồi đánh ngất họ.
Với thân thủ của Bỉnh Ôn Cố, việc lặng lẽ đột nhập vào nhà đám phụ nữ trẻ em này mà không làm kinh động đến người ở phòng khác để chuốc thuốc đánh ngất bọn họ quả thực dễ như trở bàn tay.
Thổ phỉ trên núi Ngọa Long cả nam nữ già trẻ có đến hơn một trăm miệng ăn, khiến Bỉnh Ôn Cố tốn không ít thời gian.
Trong lúc lẻn vào nhà dân, Bỉnh Ôn Cố tình cờ tìm thấy chuồng ngựa, bên trong có những con ngựa bị thổ phỉ cướp lên núi.
Những con ngựa này con nào con nấy gầy trơ xương, có thể thấy thường ngày đám thổ phỉ không mấy xem trọng chúng.
Vừa thấy Bỉnh Ôn Cố bước vào, lũ ngựa bắt đầu hỗn loạn, phát ra những tiếng hí thê lương.
Người ngoài nghe thấy tiếng này chắc chắn sẽ nghi ngờ có kẻ đang ngược đãi ngựa.
Đôi mắt lạnh lẽo của Bỉnh Ôn Cố nhìn về phía lũ ngựa, khí thế trên người hắn đột ngột trở nên đầy áp lực.
Lũ ngựa như chuột gặp mèo, dường như cảm nhận được sự áp chế từ trong huyết quản, run rẩy quỳ sụp xuống, đầu ngựa cúi thấp, lộ ra vẻ thần phục trước Bỉnh Ôn Cố, con nào con nấy ngoan ngoãn vô cùng.
Lúc này hắn mới buộc xe vào ngựa, nhét toàn bộ người trong Ngọa Long trại, bất kể nam nữ già trẻ, lên xe chở xuống núi.
Có Bỉnh Ôn Cố canh chừng, lũ ngựa cực kỳ biết điều, không hề phản kháng, bảo đi thế nào liền đi thế nấy, bảo chạy nhanh hay chậm đều không dám trái.
Khi cách cổng thành khoảng vài trăm mét, Bỉnh Ôn Cố cho lũ ngựa dừng lại.
Hắn lôi đám thổ phỉ đã bị trói nghiến trong thùng xe xuống, trong lúc không làm kinh động đến lính gác cổng thành, hắn lặng lẽ xếp bọn chúng thành đống ngay trước cổng phủ thành.
Như vậy, sáng mai khi mở cổng thành, quan binh sẽ phát hiện ra những người này.
Ai có tội, ai là người vô tội bị bắt lên núi, tự có quan phủ điều tra làm rõ.
Đây cũng là lý do Bỉnh Ôn Cố không giết sạch bọn chúng.
Đám thổ phỉ ra tay với hắn thì khỏi phải bàn, chắc chắn đều thường xuyên làm chuyện cướp bóc, giết cũng không oan.
Còn những người khác trong trại, Bỉnh Ôn Cố sợ giết nhầm người vô tội nên không động đến ai.
Bỉnh Ôn Cố quay lại lên núi, tìm đến nơi cất giấu bảo vật của sơn trại.
Tài bảo ở trại Ngọa Long không nhiều như Bỉnh Ôn Cố tưởng tượng, nhưng cũng không tính là ít.
Vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc cái gì cũng có, nhưng rõ ràng đây không phải tích lũy của trại mà là đồ cướp bóc về.
Châu báu trang sức, lụa là, cổ vật thư họa... hắn không đụng tới.
Những thứ này chắc chắn đều là đồ có chủ, nếu mang xuống núi lỡ may bị khổ chủ hoặc người thân nhìn ra nhận diện thì lại là một rắc rối, Bỉnh Ôn Cố không muốn rước họa vào thân.
Thậm chí đến cả ngân phiếu hắn cũng không lấy, thứ này ở tiền trang đều có ghi chép, nếu muốn tra thì đều tra ra được.
Bỉnh Ôn Cố chỉ lấy vàng bạc trong trại.
May mà đám thổ phỉ núi Ngọa Long toàn cướp của dân thường, không có con em quan gia, nên vàng bạc này không có ký hiệu đặc biệt, có thể tùy ý tiêu xài.
Dù sao lúc này cả sơn trại đều trống rỗng, Bỉnh Ôn Cố dứt khoát lục soát tất cả các nhà trong trại một lượt, đến cả bạc vụn và tiền đồng cũng không bỏ sót.
Cuối cùng hắn vơ vét được 520 lượng vàng, 1230 lượng bạc trắng, 30 quán 750 văn.
Hắn chất tất cả vào hai rương, đặt lên xe ngựa, rồi đánh xe rời đi.
Còn số ngựa còn lại, Bỉnh Ôn Cố không xích lại vào chuồng nữa mà thả cho chúng tự do.
Sáng sớm hôm sau, quan binh mở cổng thành, vừa nhìn thấy hơn trăm người bị trói trước cổng, đến ngáp cũng phải nuốt ngược trở lại.
"Có chuyện rồi!"
Cùng với tiếng kêu kinh hãi, thành Dao Châu đón một ngày không hề bình thường.
Tri phủ Dao Châu mặc quan phục thêu hình tiên hạc sải cánh trước ngực, chắp tay đứng đó, thần sắc nghiêm trọng.
"Đã hỏi rõ những người này là ai chưa?"
Cấp dưới ôm quyền bẩm báo: "Thưa Tri phủ đại nhân, đã làm rõ, đây đều là thổ phỉ và gia quyến của trại Ngọa Long trên núi, cùng một số phụ nữ vô tội bị bắt lên núi."
Thổ phỉ núi Ngọa Long bị tiêu diệt rõ ràng là một chuyện vui lớn, nhưng trên mặt Tri phủ Dao Châu lại không thấy vẻ vui mừng: "Có tra ra là ai làm không?"
"Chưa ạ."
Cấp dưới lắc đầu, "Đám thổ phỉ đó đều không nhìn rõ kẻ ra tay là ai, bọn chúng chắc là đã uống rượu bị hạ thuốc nên mới dễ dàng bị bắt sống như vậy."
Cấp dưới suy nghĩ một lát, ngập ngừng nói: "Có vài phụ nữ và trẻ nhỏ chưa uống rượu từng gặp qua đám người đó, nhưng lúc ấy trời tối, đối phương không thắp đèn, lại che mặt, chỉ một cái chạm mặt đã đánh ngất họ, nên không ai nhìn rõ dung mạo.
Chỉ có thể đoán đại khái là một nam nhân thân hình cường tráng."
Những phụ nữ và trẻ em đó tuy không thấy rõ có bao nhiêu người đến, nhưng theo bản năng cảm thấy không thể là do một người làm được, nên cho rằng đây là một nhóm gây án.
"Đã xác minh tình hình bên trại Ngọa Long chưa?
Thế nào rồi?"
Tại trại Ngọa Long trên núi, tiểu đầu mục Hà Thực đang dẫn một đội nhân mã kiểm tra trong trại, tiểu binh báo cáo: "Đại nhân, châu báu đồ cổ trong trại đã kiểm kê xong, nhưng vàng bạc và tiền đồng đều bị lấy mất."
Đôi mắt Hà Thực trầm xuống, nhìn về phía dãy núi Ngọa Long trùng điệp không dứt, không biết đang nghĩ gì.
"Đại nhân?"
Tiểu binh thấy cấp trên không phản ứng liền khẽ gọi một tiếng, hỏi lại lần nữa: "Vàng bạc và tiền đồng chắc là bị đám người đó lấy đi rồi, có cần phái người đuổi theo không?"
Hà Thực thu hồi tầm mắt, con ngươi nâu nhạt nhìn sang: "Đi, về bẩm báo Tri phủ định đoạt."
Hà Thực dẫn người và tài bảo về phủ thành phục mệnh: "Tri phủ đại nhân, đám người đó chỉ giết vài tên đầu mục trong trại, những người còn lại đều không bị thương.
Tài bảo cũng chỉ lấy vàng bạc là những thứ khó truy tìm, những thứ có đặc điểm rõ ràng như đồ cổ tranh họa đều không đụng đến."
Tri phủ nghiêm giọng nói: "Lập tức phái người cưỡi ngựa gấp, gửi thư đến các phủ thành xung quanh.
Nhất định phải bắt được những kẻ đó, không được để chúng thoát!"
"Rõ!"
Hà Thực cúi người ôm quyền đáp lời.
Xoay người sải bước rời khỏi phủ nha, một tiểu binh vội vã chạy tới hỏi: "Đại nhân, Tri phủ đại nhân nói sao?
Anh em có được ban thưởng gì không?
Ngài bảo đám người đó cũng thật là, đã có bản lĩnh này thì chạy làm gì.
Ban đầu Tri phủ đại nhân đã dán cáo thị, nếu anh hùng hào kiệt nào dẹp được trại Ngọa Long sẽ thưởng 100 lượng vàng mà.
Đại nhân, ngài bảo sao đám người đó không đến nhận thưởng?"
Nhận thưởng?
Nhìn cách dùng từ của Tri phủ đại nhân, rõ ràng là truy nã tội phạm quan trọng, nếu đến nhận thưởng chẳng phải là tự đầu thú sao.
Trong lòng Hà Thực dâng lên sự giễu cợt.
"Tìm vài anh em đi gửi thư của đại nhân cho các phủ thành xung quanh, dọc đường không cần quá vội vàng, bảo anh em bảo trọng bản thân."
Hà Thực thản nhiên dặn dò.
"Rõ."
Tiểu binh nhận lệnh rời đi, vừa đi vừa gãi đầu, vẻ mặt đầy mê hoặc khó hiểu.
Cùng lúc đó, chuyện trại Ngọa Long bị vị anh hùng hào kiệt không tên tuổi nào đó dẹp sạch đã truyền đi khắp hang cùng ngõ hẻm, ai nấy đều biết.
"Nghe nói gì chưa, những người ở cổng phủ thành đều là thổ phỉ núi Ngọa Long đấy."
"Nghe rồi."
Người bạn đồng hành đáp, "Một người đồng hương của tôi là một trong số quan binh áp giải đám thổ phỉ đó vào phủ thành đấy.
Hắn nói đám thổ phỉ bị hạ thuốc trước rồi mới bị bắt."
"Không biết là do ai làm nhỉ?"
"Cái này thì không biết, đám thổ phỉ đó cũng chẳng có manh mối gì.
Hình như có mấy tiểu nương tử nhìn thấy người rồi, tiếc là lúc đó trời tối, đám người kia xông vào không thắp nến, trong bóng tối đánh ngất người ta, chuốc thuốc mê nên chẳng thấy rõ tướng mạo cụ thể, chỉ đoán đại khái chắc đều là những đại hán thân hình vạm vỡ, cụ thể gồm những ai thì không thể biết được."
"Rốt cuộc là ai nhỉ?
Quan phủ còn treo thưởng mấy trăm lượng bạc, vậy mà họ không đến nhận, chỉ trói người ném trước cổng rồi đi mất."
"Lấy vàng bạc rồi mà.
Người của quan phủ lên trại tìm thấy không ít tang vật, nhưng vàng bạc tiền đồng thì chẳng thấy một mống nào, chắc là bị đám người đó mang đi hết rồi."
"Trời đất ơi, thế thì phải có bao nhiêu bạc cơ chứ?"
"Chắc chắn là không ít.
Nhưng cụ thể bao nhiêu thì không ai biết.
Chỉ có đại ca và vài đầu mục biết rõ, mà bọn đó đều bị giết sạch rồi."
"Chẳng lẽ là đen ăn đen sao?"
"Ai mà biết được, nghe nói Tri phủ đã báo cáo lên triều đình, đồng thời thông báo cho các phủ thành xung quanh giới nghiêm rồi."