[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 131,128
- 0
- 0
[Edit] Đại Lão Cuồng Bạo Sủng Phu Lang
🌳 Chương 59: Một song nhi sao có thể đi nghe nhạc một mình?
🌳 Chương 59: Một song nhi sao có thể đi nghe nhạc một mình?
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
————————————
Bỉnh Ôn Cố chưa bao giờ là người chỉ biết nói suông.
Hắn đã quen làm tướng quân, mỗi chữ nói ra đều là mệnh lệnh, là mệnh lệnh mà binh sĩ phải dùng mạng để đánh đổi.
Cho nên việc hắn làm có thể không nói, nhưng đã nói ra thì nhất định sẽ làm được.
Bỉnh Ôn Cố đích thân đưa Nam Cẩm Bình đến quán trà gần nhà để nghe kịch, nghe nhạc.
Hai người đi liên tiếp ba ngày, chưởng quầy đã quen mặt bọn họ, hễ thấy tới là niềm nở tiếp đãi như khách quen.
Sau khi Nam Cẩm Bình không còn lạ lẫm nữa, Bỉnh Ôn Cố không đi cùng y nữa mà bắt đầu ở nhà chuyên tâm ôn bài.
Nam Đại ca và Bỉnh Tứ Lang đã mua xong công cụ làm đậu phụ.
Vào ngày chính thức bắt đầu kinh doanh, Bỉnh Ôn Cố lại đưa cho hai người hai phương pháp mới — Hồng phương và Thanh phương.
Hồng phương chính là chao đỏ, còn Thanh phương chính là đậu phụ thối.
Dù đã quen với việc thỉnh thoảng Bỉnh Ôn Cố lại lôi ra một phương pháp chế biến, nhưng bọn họ vẫn bị pha xử lý này làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Nam Đại ca thốt lên: "Đệ phu, sao đệ vẫn còn công thức nữa vậy?"
Còn Bỉnh Tứ Lang thì chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà gào thét: Ta nói này, trong đầu huynh chứa lắm công thức như vậy, cho nhà mình một cái không được sao?
Cứ nhất định phải vì lấy lòng phu lang mà đưa hết cho nhà vợ à?
Tiếc rằng lời này Bỉnh Tứ Lang chỉ dám gào thét trong lòng, tuyệt đối không dám nói ra.
Nếu không nói, hắn còn có thể đi theo sau nhà họ Nam mà húp miếng canh.
Còn nếu thật sự hỏi ra, với tính cách bạo quân của Bỉnh Ôn Cố, nói một là một, không cho hắn húp canh thì chớ, có khi còn đá bay luôn cái bát của hắn nữa kìa.
Nam Đại ca sợ Bỉnh Tứ Lang có ý kiến, vội vàng nói: "Công thức này ta coi như không nhìn thấy.
Ở bên này không có nhân lực, ta giúp Tứ Lang một tay trước, lợi nhuận đều tính cho nhà họ Bỉnh, chỉ cần nuôi ta ăn uống là được."
Bỉnh Ôn Cố lắc đầu: "Công thức đưa cho nhà họ Nam.
Tính cả nhạc phụ nhạc mẫu, nhà họ Nam có năm hộ, sau này khi phân gia thì mỗi hộ một công thức, ai phụng dưỡng nhạc phụ nhạc mẫu thì công thức của ông bà thuộc về hộ đó.
Như vậy, hộ nào cũng có vốn liếng để an thân lập nghiệp."
Nghe xem, lo toan cho Nam gia chu đáo biết bao nhiêu?
Bỉnh Tứ Lang hận không thể vỗ tay tán thưởng Bỉnh Ôn Cố, Đại ca hắn không ở rể đúng là phí của trời.
Nhưng lời này hắn cũng không dám nói.
Hắn dám chắc, đừng nhìn Đại ca hắn bình thường mang vẻ mặt kiêu ngạo, như thể chẳng coi ai ra gì.
Nhưng đó là vì chưa gặp phải ca phu thôi, gặp phải ca phu thì Đại ca hắn đến mặt mũi cũng chẳng cần.
Ở rể thì thấm tháp gì, con theo họ phu lang thì sao, hắn theo họ phu lang luôn cũng được, không vấn đề, mọi thứ đều có thể thương lượng.
Cũng may, ban đầu nhà họ Nam là gả song nhi, không phải tuyển rể, nếu không giờ hắn đã có một ông anh trai đi ở rể rồi.
Nam Đại ca ái ngại nhìn Bỉnh Tứ Lang, Bỉnh Tứ Lang thì hoàn toàn không thèm nhìn lại.
Huynh nhìn ta làm gì, làm như ta dám phản đối không bằng.
Bạo quân không cần tiếng nói từ chối, chỉ cần tuân lệnh thôi.
Bỉnh Ôn Cố tiếp tục nói: "Hiện tại tình hình đặc biệt, buôn bán cần Tứ Lang cùng bận rộn, cho nên số bạc kiếm được trong thời gian chúng ta ở bên ngoài, ta góp kỹ thuật lấy ba phần, tính cho phu lang của ta.
Bảy phần còn lại hai người chia đều."
Nam Đại ca tự nhiên không có ý kiến, Bỉnh Tứ Lang cũng chẳng phản đối, đối với hắn đây chẳng khác nào niềm vui ngoài ý muốn.
Hắn đã nói rồi mà, quyết định của Đại ca hắn thì đừng phản đối, biết đâu lại được húp canh theo, chẳng phải giờ được húp rồi sao.
Dưới phủ thành có hơn 10 huyện, mỗi huyện đều có một Án thủ, cho nên danh tiếng Huyện Án thủ ở phủ thành không được coi là quá hiếm lạ, Phủ Án thủ mới thực sự quý giá.
Nhưng dù không hiếm đến thế, thì cả phủ thành cũng chỉ có mười mấy người, vẫn có chút danh tiếng.
Vì vậy, mượn danh hiệu Huyện Án thủ, việc buôn bán trên sạp đậu phụ của hai anh em Bỉnh Tứ Lang và Nam Đại ca cũng coi là thuận lợi.
Thứ này vừa rẻ vừa ngon hơn hẳn những chỗ khác, bán rất chạy.
Trước kia ở trong thôn, lúc khấm khá nhất mỗi ngày kiếm được một hai trăm văn.
Ở phủ thành này, một ngày bán ra hơn ngàn miếng là chuyện nhẹ nhàng, đặc biệt là chao đỏ và đậu phụ thối bán giá cao, một miếng nhỏ xíu mà những hai văn tiền, vậy mà người mua vẫn đông nghịt.
Đúng là người phủ thành có tiền, cứ ngon là họ sẵn lòng bỏ bạc.
Hai huynh đệ dù mỗi ngày mệt đến mức không nhấc nổi chân tay, nhưng hễ đếm bạc thấy được một hai nghìn văn là lập tức thấy mình có thể làm thêm trăm năm nữa.
"Khoan hãy dẹp sạp, cho ta ít đậu phụ khô với!"
Từ xa, một thiếu niên mặc cẩm y hoa phục chạy tới như gió cuốn chớp giật.
Nam Đại ca cáo lỗi: "Ngại quá, hôm nay bán hết sạch rồi, ngày mai ngài hãy đến sớm."
Thiếu niên cẩm y la oái oái: "Sao lại hết nữa rồi, ta đã ba ngày liên tiếp vồ hụt rồi đấy."
Nam Đại ca và Bỉnh Tứ Lang cười hì hì, vồ hụt là tốt, chứng tỏ bọn họ buôn may bán đắt.
"Ta không cần biết, ta chỉ muốn ăn món nhà các ngươi thôi.
Trong nhà các ngươi chắc chắn còn hàng dự trữ, ta đi theo các ngươi về nhà lấy."
"Nhà tôi chỉ còn chao đỏ và đậu phụ thối, đậu phụ với tàu hũ ky thì hết rồi.
Hai loại đó nhà tôi để đảm bảo tươi ngon nên ngày nào cũng làm mới."
Bỉnh Tứ Lang nói.
Thiếu niên cẩm y chẳng quan tâm: "Đậu phụ và tàu hũ ky thì đâu chẳng mua được, đáng để bổn thiếu gia lặn lội đường xa đến đây mua sao?"
"Vậy được thôi."
Nam Đại ca và Bỉnh Tứ Lang đều là thanh niên trai tráng, cũng không sợ thiếu niên cẩm y là người xấu gì.
Huống hồ trong nhà còn có một Bỉnh Ôn Cố với lực chiến cao hơn, thiếu niên này nếu thật sự có ý đồ xấu thì chẳng khác nào dê vào miệng cọp, chỉ có nước bị thu phục mà thôi.
Nam Đại ca và Bỉnh Tứ Lang khiêng đồ lên xe trâu, một người đánh xe, một người nhảy lên ngồi vững chãi, chào mời thiếu niên cẩm y: "Nhà tôi cách đây một đoạn, ngài cũng lên đi."
Thiếu niên cẩm y nhìn cái xe trâu thô sơ, lại nhìn bộ y phục gấm vóc trên người mình, lắc đầu từ chối: "Thôi, ta tự tìm một chiếc xe ngựa đi theo sau các ngươi là được."
Nam Đại ca và Bỉnh Tứ Lang không nài ép thêm, đánh xe lững thững về nhà.
Về đến nhà, Nam Đại ca dỡ xe, Bỉnh Tứ Lang dẫn thiếu niên cẩm y vào bếp đóng gói chao đỏ cho hắn.
Thiếu niên cẩm y nhìn thoáng qua gian bếp, hài lòng nói: "Không ngờ sạp hàng của các ngươi tuy nhỏ nhưng bếp núc lại dọn dẹp sạch sẽ thế này."
Bỉnh Tứ Lang đáp: ""Đại ca ta cứ như bị bệnh sạch sẽ ấy, gian bếp mà dám làm bẩn thì không cần ai nói, huynh ấy sẽ xử đẹp ta luôn.
Ngài biết không?
Huynh ấy còn bắt ta ngày nào cũng phải tắm, không tắm không cho ngủ."
Ban ngày mệt rã rời, buổi tối còn phải dành ra nửa canh giờ học chữ với Nam Cẩm Bình, vậy mà còn phải tắm, hắn sắp mệt chết rồi được không?
"Đại ca ngươi đúng là chẳng giống con nhà nghèo chút nào."
"Đúng rồi, ta thấy ngài cũng không mang theo hũ, chỗ ta có đây, ba văn một cái, ngài có muốn lấy hai cái không?"
Thiếu niên cẩm y nhìn qua, chê bai: "Có hũ sứ nào chất lượng tốt không?"
Mấy cái hũ đất này thật không xứng với thân phận của hắn.
"Không có."
Bỉnh Tứ Lang trả lời.
"Vậy thôi, cho ta mỗi loại 20 miếng đi."
Thiếu niên nói: "Ta thấy trong nhà vẫn còn không ít đậu phụ khô, cũng gói cho ta một ít, mỗi loại hương vị lấy 20 miếng."
Bỉnh Tứ Lang nói: "Không còn nhiều thế đâu."
"Vậy còn bao nhiêu ta lấy hết."
Thiếu niên cẩm y vung tay rộng rãi.
Bỉnh Tứ Lang cười đến híp cả mắt: "Được, tổng cộng 170 văn."
Thiếu niên cẩm y trực tiếp quăng ra một thỏi bạc vụn một lượng: "Cái này ngươi cứ cầm lấy, sau này cứ cách một ngày ta sẽ phái người qua lấy một lần, trừ hết bạc thì báo ta."
Nhưng Bỉnh Tứ Lang lại lắc đầu nói: "Chuyện này e là không được, nhà ta không làm ăn lâu dài ở đây, sợ đến lúc đó bạc không dùng hết lại không biết tìm ngài ở đâu mà trả."
Hai người đang nói chuyện thì Nam Cẩm Bình từ bên ngoài đi vào.
Bỉnh Tứ Lang lập tức gọi: "Cẩm ca, huynh về rồi, tối nay muốn ăn gì để lát nữa đệ với Đại ca đi mua."
Để tiện đi lại nên Nam Cẩm Bình mặc nam trang.
Bỉnh Tứ Lang liền đổi cách xưng hô, không gọi là ca phu mà gọi là Cẩm ca.
Thiếu niên cẩm y ngẩng đầu, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ: "Là ngươi!
Chúng ta đúng là có duyên.
Ta đã bảo mà, nhà ai buôn bán gì mà chỉ làm mỗi buổi sáng, hóa ra là việc kinh doanh của nhà Bỉnh Án thủ huyện Thượng Hà."
"Là ngươi sao."
Nam Cẩm Bình mỉm cười: "Khương Tùng Đức."
Nam Đại ca nhìn Cẩm ca nhi nhà mình, lại nhìn thiếu niên cẩm y, hai người rõ ràng là quen biết nhau.
Nhìn không giống như mới quen một hai ngày.
Nhưng hắn đâu có quen nam nhân này.
Tiểu ca nhi nhà mình quen biết một nam nhân xa lạ, lại còn có vẻ rất thân thiết.
Nam Đại ca sợ tới mức toát mồ hôi lạnh.
"Cẩm ca, đệ đi theo ta qua đây."
Sắc mặt Nam Đại ca u ám khó giấu, kéo Nam Cẩm Bình sang một bên.
Khương Tùng Đức không hiểu chuyện gì: "Hắn ta bị làm sao vậy?"
Bỉnh Tứ Lang nhìn Khương Tùng Đức, biểu cảm có vẻ còn mang vài phần hả hê khi người khác gặp họa.
Chẳng có chuyện gì to tát, chỉ là có khả năng Đại ca hắn sắp bị cắm sừng thôi mà.
"Cẩm ca nhi, Bỉnh Đại lang đối xử với đệ tốt như vậy, đệ không được làm chuyện gì có lỗi với hắn đâu đấy."
Nam đại ca thần sắc nghiêm nghị, đây là lần đầu tiên hắn tỏ thái độ hung dữ như vậy với đệ đệ của mình.
"Sao đệ có thể làm chuyện có lỗi với Ôn Cố được, người này Ôn Cố cũng quen mà.
Lúc trước khi thi Huyện thí, hắn ta và một học tử dự thi khác ở ngay sát vách phòng chúng ta.
Ôn Cố hạng nhất, bọn họ hạng nhì."
Nam Cẩm Bình giải thích.
"Có tiền thì có ích gì, vẫn không giỏi bằng đệ phu của ta."
Nam Đại ca sau đó mới phản ứng lại là mình đang dạy dỗ em trai, vội nghiêm mặt nói: "Dù là vậy đi nữa, sao hắn ta lại có vẻ rất thân với đệ, dường như không chỉ gặp qua một lần?"
"Hắn cũng là đi theo chăm sóc người nhà đi thi, anh họ hắn ở nhà đọc sách, hắn buồn chán nên ra ngoài nghe kịch nghe nhạc, tình cờ gặp đệ.
Cả hai đều đi một mình nên ngồi cùng nhau nghe kịch vài lần."
"Đệ nghe xem đệ đang nói cái gì vậy?
Đi nghe kịch cùng một nam nhân lạ mặt, chuyện này mà ở thôn chúng ta thì đủ để dìm lồng heo rồi.
Đệ nói giữa hai người trong sạch, ai mà tin được?
Đệ không sợ Bỉnh Đại lang biết được trong lòng sẽ khó chịu sao?"
Nam Cẩm Bình vô tội đáp: "Nhưng Ôn Cố biết mà, đệ đã nói với huynh ấy rồi."
"Hả?"
Nam Đại ca ngây người, hoàn toàn không thể hiểu nổi tình hình hiện tại là thế nào.
Thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt, chẳng qua Bỉnh Ôn Cố không muốn nuôi nhốt Nam Cẩm Bình mà thôi.
Bỉnh Ôn Cố tuy chiếm giữ thân thể Bỉnh Đại Lang, có trí nhớ của Bỉnh Đại Lang, nhưng suy cho cùng hắn vẫn là Bỉnh Ôn Cố.
Tư tưởng của hắn được hình thành từ nền giáo dục tinh tế cởi mở ở thời tinh tế, chứ không phải bị những mảnh ký ức như một bộ phim của Bỉnh Đại Lang gây ảnh hưởng.
Đối với Bỉnh Ôn Cố, Nam Cẩm Bình là một cá thể độc lập, là một con người giống như hắn, có quyền được kết giao bạn bè.
Tất nhiên người đã lập gia đình nên giữ khoảng cách thích hợp với người khác, nhưng vấn đề là giới tính của Nam Cẩm Bình là một song nhi, nếu y muốn kết bạn với song nhi khác thì chỉ có thể tìm những người bạn thêu thùa trong khuê các.
Hai người mỗi ngày nghiên cứu thêu hoa thế nào, giúp chồng dạy con ra sao, chuyện "vượt rào" nhất cũng chỉ là đọc mấy cuốn thoại bản yêu đương dưới trăng của nam nhân và song nhi.
Như vậy sẽ hoàn toàn trở thành một con chim trong lồng, tách biệt với xã hội.
Thứ Bỉnh Ôn Cố muốn chưa bao giờ là sự ngoan ngoãn của Nam Cẩm Bình, hắn muốn y trở thành chim ưng.
Bị hạn chế bởi thời đại, trong tình cảnh này Nam Cẩm Bình muốn kết giao với những người bạn cùng chí hướng thì cũng chỉ có thể kết giao với nam nhân.
May mà Nam Cẩm Bình cải nam trang thì không khác gì nam nhân, người khác không nhận ra được.
"Chuyện này sao mà được, đệ phu cũng quá nuông chiều đệ rồi, không được, chuyện này ta phải nói với hắn mới được."
Nam Đại ca lẩm bẩm tự nhủ.
Khương Tùng Đức mua đồ xong vẫy tay chào Nam Cẩm Bình: "Ngày mai ngươi còn đến Thính Thư Uyển không?
Nếu đi thì ta qua đón ngươi."
Nam Cẩm Bình nói: "Ngày mai nhà ta có chút việc vặt, chưa chắc đã đi được."
Khương Tùng Đức thất vọng: "Chán thật đấy.
Vốn dĩ ở đây đất khách quê người, khó khăn lắm mới gặp được người quen.
Ngươi không đi thì ta đi một mình vậy, niềm vui nghe kể chuyện giảm đi một nửa rồi."
Nam Đại ca nghe Khương Tùng Đức nói vậy thì mặt mày trắng bệch vì sợ, đẩy Nam Cẩm Bình vào trong nhà.
"Sao thế Đại ca, có chuyện gì mà hớt hơ hớt hải thế?"
Bỉnh Ôn Cố đặt bút xuống hỏi.
Nam Đại ca hít một hơi thật sâu, cân nhắc từ ngữ hồi lâu, cuối cùng dưới sự ra hiệu bằng ánh mắt qua lại giữa Nam Cẩm Bình và Bỉnh Ôn Cố, hắn nói: "Đệ phu, ta biết đệ thương Cẩm ca nhi ở nhà một mình buồn chán nên mới để nó ra ngoài nghe kịch.
Nhưng mà, Cẩm ca nhi dù sao cũng là một song nhi, chuyện này mà truyền ra ngoài là đi nghe kịch riêng với một nam nhân thì thật không ra làm sao cả.
Nếu Cẩm ca nhi ở nhà chán quá, hay là để nó ra ngoài làm buôn bán cùng bọn ta đi."
Bỉnh Ôn Cố hơi trầm ngâm: "Đúng là ta cân nhắc chưa chu toàn, chuyện này Đại ca không cần lo nữa, ta sẽ có cách giải quyết."
Nam Đại ca cứ ngỡ cách giải quyết của Bỉnh Ôn Cố là sau này không cho Nam Cẩm Bình đi nghe nhạc một mình nữa, vạn lần không ngờ Bỉnh Ôn Cố còn có những pha xử lý "khác bọt" khiến hắn phải ngỡ ngàng.
Sáng hôm sau sau khi ăn sáng xong, Bỉnh Ôn Cố dẫn Nam Cẩm Bình đến nơi môi giới.
Người môi giới hiển nhiên vẫn còn nhớ rõ vị khách sộp này.
"Bỉnh Án thủ, lần này ghé qua ngài cần mua gì ạ?"
Người môi giới cười híp mắt hỏi.
Bỉnh Ôn Cố chưa từng tự giới thiệu bản thân với môi giới, người này biết được danh tính của hắn là nhờ vào việc làm ăn của gia đình hắn.
Nghề môi giới vốn là tai nghe sáu đường mắt nhìn tám hướng, trên phố có thêm cái hang kiến nào họ có thể không biết, chứ có thêm một sạp hàng thì ngay lập tức tổ tông tám đời của người bán đã bị tra ra rõ ràng.
Hơn nữa, Bỉnh Ôn Cố biết rõ căn cơ của mình mỏng, sợ bị kẻ không biết nặng nhẹ bắt nạt, nên ngay từ đầu đã dùng danh hiệu Án thủ để ra oai.
Điều này quả thực đã trấn áp được lũ tiểu nhân, đồng thời cũng tạo dựng thanh thế cho việc kinh doanh.
Quả nhiên dù ở phủ thành có tới mười mấy Án thủ, nhưng danh hiệu này vẫn rất hữu dụng, nhiều người tìm đến mua vì nể danh.
May mắn là Bỉnh Tứ Lang và Nam Đại ca cũng rất có triển vọng, món ăn làm ra cực ngon, tiếng tăm vang xa nhanh chóng.
Chỉ sau vài ngày bày sạp, danh tiếng và doanh thu đã vượt xa những người làm ăn cả năm trời.
Bỉnh Ôn Cố đoán được những điều này nên không hỏi tại sao môi giới lại biết thân phận của mình, mà hào phóng thừa nhận: "Lần này ta tới định mua một thư đồng."
"Ngài không mang theo thư đồng trong nhà sao?"
Nhìn tình hình bày sạp mấy ngày qua, môi giới biết điều kiện nhà họ không hề tệ, tuyệt đối không phải gia đình không nuôi nổi thư đồng.
Bỉnh Ôn Cố lắc đầu: "Là phu đệ của ta cần."
Lúc này môi giới mới chú ý đến Nam Cẩm Bình.
Trước kia y quanh năm làm ruộng, dù đã dưỡng trắng lại được nửa năm, vẫn còn làn da sạm, không thể so với Bỉnh Ôn Cố trắng trẻo từ nhỏ chưa từng xuống đồng.
Nhưng, môi giới không dám khinh suất, chủ yếu là người này nhìn không giống chủ tử, khí chất quanh thân cũng không mạnh bằng Bỉnh Ôn Cố, nhưng lại ăn mặc rất tốt, thậm chí còn tốt hơn cả vị Án thủ bên cạnh.
Môi giới nhớ lại thông tin điều tra được, dường như việc làm ăn này là của nhà ngoại chứ không phải của Bỉnh Án thủ, hèn gì phu đệ lại ăn mặc đẹp như thế.
Còn tin đồn Bỉnh Ôn Cố đưa công thức cho nhà vợ, môi giới hoàn toàn phớt lờ.
Người thi đỗ Án thủ, dù không phải mưu sâu kế hiểm, nhưng ít nhất cũng không phải kẻ ngu đem "gà đẻ trứng vàng" tặng người ngoài.
"Chỗ ta vừa có một số tiểu đồng biết chữ mới tới, chỉ là không biết ngài còn yêu cầu gì khác đối với thư đồng hay không?"
Môi giới trong lòng suy nghĩ, ngoài mặt vẫn không lộ chút nào.
"Phải tuyệt đối trung thành, nếu biết chút quyền cước càng tốt."
Bỉnh Ôn Cố nói.
Môi giới suy nghĩ một chút: "Biết quyền cước thì thật không có.
Những đứa này đều là từ gia đình thư hương bị bán ra, đọc sách viết chữ thì không vấn đề, nhưng quyền cước e là không biết."
Bỉnh Ôn Cố nói: "Vậy tạm thời không xét đến võ nghệ."
Môi giới dẫn ra mấy đứa trẻ khoảng 12, 13 tuổi.
Hắn giới thiệu ba đứa đầu: "Mấy đứa này đều từ nhà chủ bán ra, cũng không phạm lỗi gì lớn, chỉ là theo tiểu lang quân của chủ gia mà nghịch ngợm chút thôi."
Bỉnh Ôn Cố nhìn ba đứa trẻ gầy gò, hỏi: "Nghịch ngợm thế nào?
Là lôi kéo tiểu lang quân xem mấy cuốn thoại bản không nên xem, hay là đánh bạc, hay đến mấy nơi phong hoa tuyết nguyệt?"
Môi giới không ngờ một học tử xuất thân nông thôn như Bỉnh Ôn Cố lại am hiểu những thủ đoạn dụ dỗ sa ngã trong các đại gia tộc như vậy, nên không thể dùng từ "nghịch ngợm" để lấp liếm nữa.
Hắn không hề lúng túng khi bị vạch trần: "Đủ cả sắc và bạc.
Nhưng chỉ có ba loại đó thôi."
Bỉnh Ôn Cố thản nhiên nói: "Bỉnh gia tuy không phải thư hương môn đệ, nhưng cũng không cho phép ba thứ đó vào cửa.
Những nhà chủ kia rốt cuộc vẫn là thiện tâm, nếu chuyện này xảy ra ở nhà ta, có lẽ đã bị đánh chết, một chiếc chiếu rách là xong một kiếp người."
Ba đứa trẻ nghe lời nói lạnh lùng của Bỉnh Ôn Cố thì sợ hãi run lẩy bẩy, suýt chút nữa thì tè ra quần tại chỗ.
Môi giới cũng kinh ngạc trước thủ đoạn tàn độc của một kẻ nông dân như hắn, nhưng nhanh chóng che giấu đi.
"Đứa cuối cùng này thì không vấn đề gì, chỉ là tuổi hơi lớn, đã 16 rồi."
Môi giới nói.
Bỉnh Ôn Cố nhìn thiếu niên, trông không giống 16 mà chỉ như 13, 14 tuổi.
Thiếu niên này vốn có nhà chủ làm ăn sa sút nên bán hết người hầu.
Cậu ta rất muốn đi theo Bỉnh Ôn Cố nên không ngừng giới thiệu bản thân.
Những người đã vào môi giới đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc gặp được một người chủ tốt.
Cuối cùng, Bỉnh Ôn Cố chọn thiếu niên này.
Lúc rời đi, môi giới cười híp mắt: "Bỉnh Án thủ, đồ nhà ngài thật khó mua quá, tôi đi mấy lần đều không xếp hàng tới lượt.
Hôm nay tôi dày mặt chen ngang một chút, ngày mai ngài để lại cho tôi một ít trước được không, tôi sẽ sai người qua lấy."
"Được, ông cần gì cứ nói, mai ta sẽ bảo Tứ Lang để phần cho ông."
Môi giới lập tức liệt kê: "Đậu phụ thối, chao đỏ mỗi loại 10 miếng, ba loại đậu phụ khô mỗi loại 20 miếng.
5 miếng đậu phụ và 5 tấm tàu hủ ky."
"Được, ta nhớ rồi."
"Ôi, đa tạ Bỉnh Án thủ.
Đồ nhà ngài ngon như vậy, cứ đà này không quá ba tháng là có thể mua cửa hiệu rồi.
Lúc đó nhớ quay lại chỗ tôi mua người nhé, khách quen tôi sẽ lấy giá rẻ."
Bỉnh Ôn Cố cười cười, không nói chuyện việc buôn bán này sẽ không làm lâu dài.
Thiếu niên được Bỉnh Ôn Cố mua về, chuyện cũ trôi theo mây khói, tên cũng được đặt lại là Bình An.
Đưa người về nhà, Bỉnh Ôn Cố giới thiệu đơn giản với mọi người, cuối cùng dặn: "Ta không có yêu cầu gì khác, chỉ có một điều: từ nay về sau đi theo bên cạnh Cẩm đệ phải trung thành, trung thành một trăm phần trăm, và chỉ trung thành với duy nhất một mình em ấy."
Bình An ngạc nhiên nhìn Bỉnh Ôn Cố.
Thông thường chủ nhân đều yêu cầu đầy tớ phải trung thành với cả nhà chủ, đây là người đầu tiên yêu cầu cậu chỉ trung thành với một người duy nhất.
Bỉnh Ôn Cố gật đầu, bảo Bỉnh Tứ Lang đưa cậu ta đi tắm rửa thay quần áo.
Nam Cẩm Bình không giấu giếm Bình An, thậm chí tối hôm đó khi xuất hiện ở bàn ăn, y còn đặc biệt mặc trang phục phu lang.
Lúc này Bình An mới biết Nam Cẩm Bình là một song nhi, là phu lang của Bỉnh Ôn Cố.
Nhưng, cậu nhanh chóng thu lại vẻ kinh ngạc, ghi nhớ lời Bỉnh Ôn Cố dặn rằng cậu chỉ cần trung thành với một mình Nam Cẩm Bình.
Vì Bình An từng hầu hạ trong đại gia đình nên biết quy tắc người hầu không được ngồi cùng bàn ăn.
Dù Bỉnh Tứ Lang và mọi người không để tâm, Bình An vẫn nhất quyết không ngồi cùng.
Bỉnh Ôn Cố không ép, bảo Bỉnh Tứ Lang sớt cho Bình An mỗi món một ít.
Bỉnh Tứ Lang đang tuổi ăn tuổi lớn nên phần cơm sớt cho Bình An nhiều đến kinh người.
Trước đây Bình An chỉ được ăn đồ thừa của chủ, thường xuyên bị đói, đây là lần đầu tiên cậu được ăn no nê tùy ý.
Dù phần cơm quá nhiều nhưng cậu vẫn ăn hết sạch, sau đó còn tranh giành việc rửa bát.
Vừa rửa bát xong, Nam Cẩm Bình đã gọi cậu lại để cùng học bài.
Bình An trước đây từng nghe lỏm nhiều điều khi hầu hạ tiểu lang quân nhà chủ, luôn tự tin vào học thức của mình, nhưng khi nghe Nam Cẩm Bình giảng bài thì mặt nghệt ra, buổi đầu tiên hoàn toàn không hiểu gì.
Điều này không trách Bình An được, vì phương hướng học tập của Bỉnh gia rất khác biệt.
Bỉnh Ôn Cố không cần Nam Cẩm Bình hay người nhà thi trạng nguyên, hắn chỉ cần họ biết quản lý kinh doanh.
Do đó kiến thức tập trung vào quản trị, lại còn có thêm những lý thuyết siêu việt từ thời đại tinh tế như các chữ cái Latinh hay phương trình bậc cao, khiến Bình An hoàn toàn mù tịt.
Chỉ thỉnh thoảng khi Nam Cẩm Bình giảng lịch sử thì cậu mới hiểu được vài câu.
Bình An tưởng thế là cú sốc lớn nhất rồi, cho đến ngày hôm sau khi cậu tháp tùng Nam Cẩm Bình đến trà lâu nghe nhạc và thấy y ngồi cùng bàn với Khương Tùng Đức, sự kinh ngạc mới đạt đến đỉnh điểm.
Phía bên này, Bỉnh Ôn Cố nói với Nam Đại ca: "Hiện tại có Bình An đi cùng, chắc hẳn sẽ không còn hiểu lầm gì nữa."
Nam Đại ca cạn lời, chẳng lẽ không đi nghe nhạc không được sao?
Trước đây đâu thấy Cẩm ca nhi nhà mình "hoang dã" thế này.
Dù Nam Đại ca có lo lắng thế nào thì Nam Cẩm Bình vẫn cứ đi.
Bỉnh Ôn Cố đã nhượng bộ mua hẳn người hầu đi theo, Nam Đại ca cũng chẳng còn gì để nói.
May mà việc buôn bán quá bận rộn nên hắn cũng không có thời gian nghĩ ngợi nhiều.
Toàn phủ thành chỉ có mỗi nhà họ bán chao và đậu phụ khô tẩm vị, khách càng ngày càng đông, tiếng tăm ngày càng vang dội.
Nhiều khách hàng không hài lòng khi họ chỉ bán buổi sáng, nhưng cũng chẳng cách nào, vì Bỉnh Ôn Cố vẫn bắt mọi người phải dành thời gian học tập.
Nam Cẩm Bình đi nghe nhạc liên tục một tháng trời, hôm nay y không ra ngoài, Bỉnh Ôn Cố tò mò hỏi: "Phu lang hôm nay sao không đi nghe nhạc, chán nhanh vậy sao?"
Nam Cẩm Bình lắc đầu: "Không hẳn, âm nhạc vẫn rất hay, cái chán là kịch bản."
"Nghĩa là sao?"
Bỉnh Ôn Cố hỏi.
Nam Cẩm Bình không giấu giếm: "Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là những trò ảo tưởng của kẻ nghèo, những cuốn sách như của Tiêu Dao công tử nhan nhản khắp nơi, nghe thật sự thấy buồn nôn."
"Vậy thì đúng là chẳng có ý nghĩa gì, không nghe cũng được."
"Ôn Cố, ta muốn tự mình viết một cuốn."
Nam Cẩm Bình đột nhiên nói.
Tay đang viết chữ của Bỉnh Ôn Cố khựng lại, hắn lập tức đặt bút xuống, kinh ngạc nhìn Nam Cẩm Bình: "Phu lang, em giỏi quá đi mất!
Có ý tưởng gì cứ nói ta nghe."
Nam Cẩm Bình đã quen với việc được Bỉnh Ôn Cố khen ngợi, giờ đây hoàn toàn có thể bình thản đối mặt.
"Mấy hôm trước huynh có kể cho ta nghe về thể loại xuyên nhanh báo thù rửa hận, bây giờ ta muốn viết một câu chuyện tương tự."
Bỉnh Ôn Cố không ngờ Nam Cẩm Bình có tài học như vậy, hắn ủng hộ hết mình: "Phu lang cứ việc viết, chữ nào không biết thì dùng bính âm thay thế, sau này khi ta chép lại sẽ bổ sung đầy đủ cho em."
"Được."
Từ đó về sau Nam Cẩm Bình không ra ngoài nữa.
Bình An khá ngạc nhiên, nhưng là người hầu cậu không có quyền can thiệp, nên chỉ cùng Bỉnh Tứ Lang và Nam Đại ca bận rộn với việc buôn bán.