Khi nghe nói Giản Khinh Ngữ cầu kiến, đôi mắt Chử Trinh khẽ động, một lát sau hắn mới thở dài: "Trẫm mệt mỏi, bảo nàng trở về đi."
"Bẩm vâng."
Tiểu thái giám đáp lại rồi chạy ra bên ngoài.
Chử Trinh nhìn bóng dáng hắn biến mất, rũ mắt tiếp tục xem tấu chương, nhưng đọc một hồi lâu vẫn chưa lật sang trang khác.
Một khắc sau, tiểu thái giám một đầu đầy mồ hôi chạy ngược trở về, sau khi nhìn thấy Chử Trinh liền khẩn trương quỳ xuống: "Hồi bẩm Thánh Thượng, đích nữ của Ninh Xương Hầu, cô ta, cô ta không chịu đi, cứ quỳ ở ngoài cung, còn nói khi nào Thánh Thượng đáp ứng gặp cô ta, cô ta mới đứng dậy."
Chử Trinh nhíu mày: "Các ngươi làm ăn cái kiểu gì đấy, bảo nàng trở về đi.
Nếu nàng không chịu, thì kêu mấy mama tới, mạnh mẽ đưa nàng đi."
"Cô ta hiện giờ đang mang thai, nô, nô tài thật sự không dám đụng vào cô ta."
Tiểu thái giám vội vàng đáp.
Nếu không phải lúc trước nhìn thấy Thánh Thượng cầm khối bạc vụn kia mà ngẩn người, hắn hôm nay cũng không dám tới đây hồi bẩm mà đã trực tiếp đuổi người đi từ lâu rồi.
Chử Trinh bất ngờ đứng dậy: "Nàng đang mang thai?!"
"Dạ...
Trông giống như là đã sắp sinh rồi ạ."
Tiểu thái giám khẩn trương.
Chử Trinh hô hấp đột nhiên trở nên dồn dập, một lúc sau hắn mới đen mặt mở miệng: "Bảo nàng tiến vào đi."
"Vâng, vâng ạ!"
Tiểu thái giám chạy tóe khói.
Chử Trinh đứng lặng một hồi lâu, mới mặt không biểu cảm mà lần nữa ngồi xuống, đợi đến khi Giản Khinh Ngữ tiến vào, hắn đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường, chỉ là trên khóe môi không có một chút ý cười.
"Dân nữ tham kiến Thánh Thượng."
Giản Khinh Ngữ tập tễnh quỳ xuống.
Thai của nàng đã lớn, mấy hôm trời nóng lại ăn mặc có chút mỏng manh, cái bụng phồng lên trông vô cùng rõ ràng, đâm thẳng vào mắt của Chử Trinh, khiến hắn thấy đau.
Chử Trinh im lặng một hồi, mới nhàn nhạt mở miệng: "Dân nữ?"
"Vâng, dân nữ đã đoạn tuyệt quan hệ cha con với Ninh Xương Hầu rồi, không phải là con gái của triều thần nữa, chỉ có thể tự xưng là dân nữ."
Giản Khinh Ngữ cụp mi rũ mắt.
Chử Trinh miễn cưỡng nhếch môi: "Đang êm đẹp, sao lại đoạn tuyệt quan hệ cha con?"
Giản Khinh Ngữ im lặng, không trả lời câu hỏi của hắn.
Chử Trinh thở dài, gọi người mang ghế dựa tới cho nàng ngồi.
Giản Khinh Ngữ tạ ơn hắn rồi trực tiếp ngồi xuống.
Bây giờ trong bụng nàng đang mang một đứa nhỏ, so ra vẫn yếu hơn so với người thường, chỉ mới đứng lên quỳ xuống có hai ba lần mà đã hao hết hơn phân nửa tinh lực của nàng.
Sau khi ngồi xuống, vẻ mặt của nàng lập tức tốt hơn rất nhiều.
Chử Trinh đợi nàng ngồi xuống, liền nhịn không được mà hỏi: "Mấy tháng rồi?"
"Còn mấy ngày nữa là sinh rồi."
Giản Khinh Ngữ đáp lại.
Chử Trinh ngẩn người: "Vậy là..."
"Vâng, lúc Thánh Thượng đưa ta ra khỏi kinh thành, thì ta đã mang thai hai tháng."
Giản Khinh Ngữ có gì thưa đấy.
Vẻ mặt Chử Trinh tối sầm, đột nhiên vỗ bàn một cái: "Tên khốn Lục Viễn này!"
Cung nhân xung quanh hoảng sợ, thế nhưng Giản Khinh Ngữ lại rất bình tĩnh mà chuyển dời đề tài: "Thánh Thượng, dân nữ có thể xin ngài một chén trà lạnh không?
Hôm nay thật sự nóng bức vô cùng."
Chử Trinh mím môi, liếc nhìn cung nhân bên cạnh một cái: "Ban cho Giản cô nương một chén chè đậu xanh ướp lạnh đi."
"Có chè đậu xanh thì tốt quá."
Giản Khinh Ngữ lập tức cười đến cong mắt.
Chử Trinh nhìn thấy, một điểm hỏa khí trong lòng cũng dần dần tiêu tán.
Cung nhân nhanh chóng đưa chè đậu xanh tới, Giản Khinh Ngữ uống hết một chén vẫn chưa thấy đã thèm.
Chử Trinh thấy thế liền nhíu mày: "Trong điện có đặt chậu băng, nàng cũng đã uống một chén lớn rồi, không thể uống lạnh nữa."
Giản Khinh Ngữ nghe xong đành phải buông chén, bấy giờ mới lộ ý cười, nhìn về phía Chử Trinh: "Lâu rồi không gặp, Thánh Thượng càng lúc càng có tinh thần."
"Nàng không nên trở về, cũng không nên nhìn thấy ta."
Giữa hai hàng chân mày của Chử Trinh trước sau vẫn có chút chau lại.
Giản Khinh Ngữ cười: "Nếu không quay trở về, sao lại có thể nhìn thấy bộ dáng uy phong của Thánh Thượng khi mặc long bào?"
Nghe được nàng vẫn hàn huyên với mình như lúc chưa đăng cơ, tâm thần Chử Trinh khẽ động, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt: "Ta biết nàng hôm nay đến đây là vì chuyện gì.
Nàng cũng không cần vòng vo nữa, ta không có khả năng thả Lục Viễn ra, nàng... nàng cứ trở về tĩnh dưỡng cho tốt đi."
"Ta cũng muốn trở về tĩnh dưỡng cho tốt, đáng tiếc là phu quân của ta vẫn còn ở trong tù, chỉ cần nghĩ tới tình cảnh của hắn hiện tại là ta liền cả đêm không ngủ được, sao có thể tĩnh dưỡng cho tốt được," Giản Khinh Ngữ cười chua xót, "Thánh Thượng, ngài thật sự không thể buông tha cho hắn sao?"
Chử Trinh im lặng hồi lâu rồi nhàn nhạt mở miệng: "Hắn phạm chính là tội lớn, muốn ta phải buông tha cho hắn thế nào?"
"Có nhân chứng cụ thể không?"
Giản Khinh Ngữ truy vấn.
"Còn chưa đủ nhân chứng sao?"
"Hắn đắc tội nhiều người như vậy, ai cũng muốn hắn chết cả, tất nhiên không thể tin đó là nhân chứng được."
"Giản Khinh Ngữ," Chử Trinh không vui, "Nàng đang nghi ngờ trẫm?"
Giản Khinh Ngữ lập tức im lặng.
Chử Trinh ý thức được những lời này của mình có chút nặng nề, vì thế hắn im lặng một chút rồi quay mặt đi: "Nàng thông minh như thế, chắc cũng biết cái chết của hắn đối với việc củng cố triều cục có lợi ích thế nào rồi."
Giản Khinh Ngữ rũ mắt, lẳng lặng nhìn xuống đất, Chử Trinh nhìn nàng, trong lòng cảm thấy phiền muộn, một lát sau, hắn hít một hơi: "Nếu không còn chuyện gì khác, nàng hãy trở về..."
"Mưu sát hoàng tử, là tội tru di cửu tộc."
Giản Khinh Ngữ đột nhiên ngắt lời hắn.
Chử Trinh ngẩn người, chợt ý thức được nàng muốn nói cái gì, hắn lập tức đen mặt.
Giản Khinh Ngữ cười cười, nhìn về phía hắn: "Khó trách Thánh Thượng bảo Ninh Xương Hầu đón ta trở về, cũng chậm chạp không chịu thực hiện lời hứa tứ hôn."
"Giản Khinh Ngữ..."
"Chỉ là ta và hắn đã sớm tư định chung thân, bây giờ đến đứa nhỏ cũng có cả rồi.
Dựa theo luật lệ trong triều, cũng coi như là đã kết thành vợ chồng."
Giản Khinh Ngữ lẳng lặng nhìn thẳng vào mắt hắn, "Cho nên ngay cả ta, xin Thánh Thượng cũng..."
Nàng còn chưa nói hết câu, Chử Trinh đã đột nhiên phẫn nộ, gạt hết những thứ trên bàn xuống.
Trong lúc nhất thời, tấu chương lẫn bút mực đều rơi đầy ra đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.
Giản Khinh Ngữ hoảng sợ: "Ta chỉ tùy tiện nói một chút thôi, Thánh Thượng cớ gì phải nổi nóng như vậy với thai phụ như ta chứ?"
"Đó là lời có thể tùy tiện nói sao?!"
Chử Trinh buồn bực, thấy nàng lộ vẻ kinh hoảng, liền mạnh mẽ kiềm chế cơn nóng giận.
Giản Khinh Ngữ mím môi: "Thánh Thượng không muốn nghe, thì ta không nói là được."
Chử Trinh dần khôi phục bình tĩnh, một lát sau hắn lại lần thứ ba tiễn khách: "Thôi được rồi, nàng trở về đi, trẫm mệt rồi."
"Ta không đi."
Giản Khinh Ngữ vẻ mặt vô tội.
Chử Trinh sửng sốt, không thể tin vào tai mình: "Cái gì?"
"...
Phu quân của ta còn đang bị giam, nhà mẹ đẻ cũng không cho ta vào cửa, bây giờ ta lại mang một cái bụng lớn như vậy, ngài bảo ta phải đi đâu?"
Giản Khinh Ngữ đúng lý hợp tình, "Thỉnh Thánh Thượng tạm thu lưu ta mấy ngày, tốt nhất là để lại thêm vài Thái y, miễn cho ta đột nhiên trở dạ."
Chử Trinh im lặng một hồi, rồi mới ngây ngốc mở miệng: "Giản Khinh Ngữ...
Nàng đây là đang ăn vạ trẫm?"
"Nếu Thánh Thượng không muốn bị ăn vạ, vậy trả phu quân lại cho ta đi."
"Nàng đừng có mà mơ!"
Chử Trinh lập tức cự tuyệt.
Giản Khinh Ngữ nhún nhún vai: "Vậy thì cầu xin Thánh Thượng thu lưu ta."
Chử Trinh: "..."
Hắn sững sờ hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của chính mình: "Lúc trẫm còn là hoàng tử, nàng cũng còn chưa có tùy ý tới mức này.
Tại sao khi trẫm trở thành hoàng đế rồi, thì nàng ngược lại cái gì cũng không sợ thế này?"
Giản Khinh Ngữ im lặng một chút, rồi cười: "Có lẽ là vì trước đây có quá nhiều băn khoăn.
Còn bây giờ... nếu không dùng gương mặt này để đánh bạc, thì thật sự chỉ còn lại hai bàn tay trắng."
Chử Trinh khựng lại, lát sau mới quay mặt đi: "Thôi được rồi, nếu nàng muốn ở lại, thì cứ ở lại mấy ngày.
Còn chuyện của Lục Viễn... không cần phải thương lượng nữa."
Dứt lời, hắn liền trực tiếp xoay người bỏ đi.
Giản Khinh Ngữ nhìn theo bóng dáng hắn biến mất, yên lặng thở phào một hơi, lặng lẽ lấy áo lau đi mồ hôi đã ướt đẫm hai lòng bàn tay.
Chử Trinh cuối cùng cũng an bài cho nàng ở lại một gian thiên điện mà triều thần thường ngủ lại, cách hậu cung một đoạn đường, bình thường an tĩnh vô cùng.
Không cần phải đối mặt với người ở tiền triều lẫn hậu cung, Giản Khinh Ngữ thực sự thở phào một hơi.
Chỉ là cứ như vậy, nàng và Chử Trinh cũng không có bao nhiêu cơ hội mà ngẫu nhiên gặp mặt.
Ở liên tiếp trong cung hai ba ngày, rõ ràng cảm giác được bụng càng lúc càng trướng, không cần nghĩ cũng biết, Ngôn Ngôn đã sắp ra đời rồi.
Trong lòng Giản Khinh Ngữ lo lắng, ban ngày nàng vẫn giữ bộ dáng bình tĩnh không sao cả, nhưng đến đêm lại trằn trọc khó ngủ, cả người nhanh chóng trở nên tiều tụy.
Cho dù thân mình không khỏe, nhưng sớm chiều mỗi ngày nàng vẫn sẽ đến chủ điện tìm Chử Trinh.
Tuy nhiên mỗi ngày Chử Trinh đều sẽ tùy tiện tìm lý do gì đó để tống cổ nàng đi, hiển nhiên là đã quyết tâm muốn giết Lục Viễn.
Chạng vạng một ngày nọ, Giản Khinh Ngữ ăn cơm tối xong liền đi tới chủ điện, nhưng còn chưa bước qua cửa, đã bị tiểu thái giám ngăn cản ――
"Giản cô nương, Thánh Thượng bây giờ đang nghị sự với triều thần, xin cô nương hãy về trước đi."
Giản Khinh Ngữ ngừng một chút, đang định nói gì đó, trong điện chợt truyền ra tiếng đồ vật rơi vỡ, tiếp theo lại thấy Chử Trinh nổi giận đùng đùng từ bên trong đi ra ngoài.
Sau khi nhìn thấy nàng, hắn đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại đen mặt bỏ đi.
Giản Khinh Ngữ ngừng một chút, không tiếng động mà đi theo hắn.
Tiểu thái giám vốn định gọi nàng lại, nhưng có thể thấy được sự kiên định của nàng, nên nhất thời cũng không dám nhiều lời.
Chử Trinh mang theo một bụng hỏa khí đi thật nhanh, Giản Khinh Ngữ đỡ cái bụng của mình miễn cưỡng đuổi theo, sau lưng nhanh chóng rịn ra một tầng mồ hôi.
Lúc nàng sắp chịu đựng hết nổi nữa, thì người đang nện bước phía trước đột nhiên chậm lại.
Nàng yên lặng thở nhẹ một hơi, nhưng vẫn cùng hắn duy trì khoảng cách không xa không gần.
Hai người một trước một sau, lẳng lặng mà đi, một đường từ chủ điện đến Phượng Hi Cung, lại đi qua một hành lang thật dài, cuối cùng cũng tới Ngự Hoa Viên.
Chử Trinh cuối cùng cũng ngừng lại, nện một quyền lên cột trụ hành lang.
"Trẫm đã nói rồi, cho dù nàng có phí công sức thế nào, trẫm cũng sẽ không đáp ứng nàng đâu."
Hắn trầm giọng nói.
Giản Khinh Ngữ im lặng đi đến trước mặt hắn, nhìn tay hắn, nói: "Thánh Thượng bị thương rồi."
Chử Trinh không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy, dừng một chút rồi quay mặt đi, Giản Khinh Ngữ cười cười: "Để dân nữ băng bó cho ngài nhé."
Chử Trinh sửng sốt, theo bản năng thu tay trở về, đối diện với ánh mắt của Giản Khinh Ngữ, hắn ho khan một tiếng: "Không phải ta không cho nàng băng bó, chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi..."
"Thánh Thượng sợ ta lại trị ngài thành bệnh nặng hơn à?"
Giản Khinh Ngữ nhướng mày.
Chử Trinh không ngờ nàng sẽ nói như vậy, nhất thời có chút xấu hổ: "Không có, y thuật của nàng tốt lắm."
"Nếu là trước khi trở về Mạc Bắc, dân nữ tất nhiên sẽ tin ngài," Giản Khinh Ngữ cười cười, "Thánh Thượng cứ yên tâm, dân nữ gần đây học được không ít thứ, vết thương nhỏ như vậy vẫn có thể trị được."
Nói xong, nàng nhìn quanh một vòng, từ một mảng bụi cây xanh um, hái xuống vài cái lá cây, nghiền nát, mang tới.
Chử Trinh do dự một lát rồi vẫn vươn tay ra cho nàng.
Giản Khinh Ngữ đem lá thuốc đắp lên tay hắn, rồi lại dùng khăn tay bọc lại, bấy giờ mới lùi về sau một bước: "Được rồi."
"Đúng là không đau thật, tay nghề này của nàng là học được ở Mạc Bắc à?"
Chử Trinh trong mắt mang theo ý cười.
Giản Khinh Ngữ cũng cười theo, thuật lại cho hắn nghe chuyện của nàng ở Mạc Bắc.
Nàng nhắc tới sư phụ, sư huynh, cũng nhắc tới những người hàng xóm tự xem mình như người nhà mẹ đẻ của nàng.
Đương nhiên nàng cũng nhắc tới Lục Viễn.
Lúc Chử Trinh nghe nàng đề cập tới Lục Viễn, không tự giác mà nhíu mày lại, nhưng có thể thấy được nàng không cố tình nói tốt cho Lục Viễn, nên cũng không ngắt lời nàng, nghe được một lúc hắn liền trở nên nghiêm túc: "Mỗi đêm đều tới Đông Hồ tìm nàng?
Gan hắn cũng đủ lớn đấy."
"Còn không phải sao, đã biết Đông Hồ nhiều mạch nước ngầm, mà hắn còn dám nửa đêm một mình chạy tới đó, có thể sống sót đến bây giờ đúng là mạng lớn."
Giản Khinh Ngữ thở dài.
Chử Trinh ngừng một chút, tuy rằng không muốn nghe, nhưng vẫn sinh ra chút tò mò: "Thật khó tưởng tượng ra người tính tình lạnh lùng như hắn vậy mà cũng có lúc thâm tình như vậy.
Nàng rốt cuộc đã hạ bùa chú gì với hắn thế?"
"Có hạ bùa chú gì đâu, nhưng ta thật sự đã gạt hắn rất nhiều lần."
Giản Khinh Ngữ thần bí kể.
Chử Trinh nhướng mày: "Hả?"
Giản Khinh Ngữ đảo mắt nhìn quanh, một lát sau mới thấp giọng nói: "Nếu ta nói ra, ngài có thể giữ bí mật giúp ta không?"
Giờ phút này nàng không tự xưng mình là dân nữ nữa, đối với hắn cũng không dùng tôn xưng, Chử Trinh lâu rồi mới thấy thả lỏng như vậy, dù biết chính mình không nên nghe mấy chuyện này, nhưng hắn vẫn gật gật đầu.
"Vậy thì cần phải kể lại từ lúc ta muốn lên kinh thành lập mộ chôn di vật cho mẫu thân..."
Hai người vừa trò chuyện, vừa dịch bước đến chỗ bậc thang trước đình cầu ngồi xuống, mặc kệ áo gấm long bào đều dính đất cát.
Chử Trinh chăm chú nghe câu chuyện của bọn họ một đường từ Mạc Bắc đến kinh thành, từ thanh lâu đến phủ Ninh Xương Hầu, thỉnh thoảng còn xuýt xoa một tiếng.
Mặt trời sắp lặn về Tây, ráng chiều cũng dần trở nên ảm đạm, trong cung bắt đầu thắp đèn, Ngự Hoa Viên có vài con côn trùng bay vo ve, cũng may là có cung nhân cầm quạt đuổi đi, nên cả hai cũng không bị quấy nhiễu cho lắm.
Giản Khinh Ngữ nói đến miệng đắng lưỡi khô, phải uống hai chén nước lớn.
Khi kể lại những chuyện cuối cùng, tốc độ nói chuyện của nàng càng lúc càng chậm, rồi dần dần chìm vào yên lặng.
Chử Trinh cũng không nói thêm câu nào, giữa hai người là một bầu không khí tĩnh lặng, lại dần dần chuyển sang nặng nề.
Cuối cùng vẫn là Giản Khinh Ngữ phá vỡ sự im lặng này: "Vì sao hôm nay Thánh Thượng lại tức giận?"
Chử Trinh ngừng một chút: "Triều thần muốn trẫm tuyển tú."
Giản Khinh Ngữ cũng khựng lại: "Thánh Thượng không muốn tuyển à?"
"Không phải không muốn tuyển, mà không muốn bị bọn họ ép tuyển."
Chử Trinh nhíu mày, "Bọn họ mỗi người đều ra vẻ đạo mạo, luôn miệng nói muốn kéo dài hương khói của hoàng gia, kỳ thật là muốn nhìn chằm chằm vào hậu cung của trẫm, đúng là buồn cười đến cực điểm."
"Thánh Thượng bớt giận, hà tất phải nổi giận vì những kẻ không đáng," Giản Khinh Ngữ trấn an nói, "Lỡ như truyền ra ngoài, sợ là sẽ khiến mọi người cảm thấy Thánh Thượng không biết nhẫn nhịn."
Chử Trinh thở dài: "Nàng nói đúng, là trẫm quá khích rồi."
Dứt lời, hắn nhớ tới những kẻ lúc nãy đều là trọng thần triều trước, lại ẩn ẩn sinh là một tia hối hận, nhưng hắn cũng không hiểu tại sao khi nghe bọn họ bức mình tuyển tú, hắn lại đột nhiên phát hỏa lớn như vậy.
Giản Khinh Ngữ thấy hắn hối hận, liền an ủi: "Thánh Thượng cũng không cần để ý quá mức, ngài là quân, bọn họ là thần, chỉ có bọn họ sợ ngài chứ làm gì có chuyện ngài bị bọn họ cản trở?
Lần này cho bọn họ một chút giáo huấn, cũng coi như là để bọn họ biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm."
"Nói trái nói phải gì cũng là nàng nói, ta còn có thể nói được cái gì?"
Chử Trinh bật cười.
Giản Khinh Ngữ suy nghĩ một chút: "Ngài có thể nói 'tâm tình trẫm rất tốt, quyết định tha cho Lục Viễn một mạng', như vậy dân nữ sẽ vui vẻ lắm."
"Giản Khinh Ngữ."
Chử Trinh lạnh mặt, bầu không khí mới vừa tốt lên được một chút đã bị xua đi không còn chút gì.
Nét cười trên mặt Giản Khinh Ngữ cũng có chút miễn cưỡng: "Xem ra Thánh Thượng hôm nay vẫn chưa thay đổi chủ ý."
"Nam nhi tốt khắp thiên hạ này có ngàn người vạn người, nàng cần gì chỉ xem trọng có mỗi mình hắn chứ?"
Chử Trinh nói xong, ngừng một chút, nghĩ tới Lục Viễn đã trả giá những gì vì nàng, thật sự đáng giá để nàng đánh cược cả tính mạng của mình.
Vì thế hắn im lặng một lúc, rồi cứng ngắc mở miệng: "Đừng để tâm vào những chuyện vụn vặt nữa, Ninh Xương Hầu đã tiến cung hai lần rồi, trẫm đều khuyên ông ta trở về, nàng thật sự nhẫn tâm muốn nhìn thấy ông ta vì nàng mà ưu sầu đến bạc đầu sao?"
Giản Khinh Ngữ cười cười, hiển nhiên không nghe lọt lỗ tai.
Chử Trinh thở dài, nhẫn nại nói tiếp: "Thôi được rồi, nàng trở về nghỉ ngơi đi."
"...
Vâng."
Giản Khinh Ngữ không hề có chút dây dưa, cúi đầu đi thẳng về phía thiên điện.
Chử Trinh nhìn nàng dần dần khuất bóng, đột nhiên mở miệng hỏi: "Nàng có hận ta không?"
Giản Khinh Ngữ dừng bước, một lúc lâu sau mới lắc lắc đầu: "Không hận."
"Thật sao?"
Chử Trinh không tin.
Giản Khinh Ngữ vẫn không quay đầu lại, ngữ khí phá lệ bình tĩnh: "Thật sự không hận, bởi vì ta biết Thánh Thượng giết Lục Viễn không phải vì tư lợi."
Có thể giải tỏa oán hận của triều thần lẫn bá tánh đối với Cẩm Y Vệ, còn có thể nâng đỡ một vị Chỉ Huy Sứ mới để dẫn dắt Cẩm Y Vệ, càng có thể thêm vào một chút mỹ danh cho căn cơ vốn không vững chải của chính mình, phân rõ giới hạn với thời đại hoa mắt ù tai của tiên hoàng.
Tất cả những điều này đều có thể đạt được mà chỉ cần hy sinh tính mạng của một mình Lục Viễn.
Bất luận là người nào lên làm hoàng đế, chắc cũng sẽ hành sự như vậy.
Chử Trinh nghe nàng nói xong, ngữ khí hơi hòa hoãn: "Một khi đã như vậy, sao nàng vẫn cứ cầu xin ta thả hắn ra thế?"
"Bởi vì người ta cầu xin chính là người bằng hữu tốt Chử Trinh chứ không phải là Thánh Thượng."
Giản Khinh Ngữ quay đầu nhìn về phía hắn.
Chử Trinh sửng sốt, bất chợt không nói nên lời.
"Ta biết, ngồi trên vị trí này, có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ, nhưng ta vẫn muốn thử xem xem, dưới lớp long bào này, có bao nhiêu phần là Chử Trinh, bao nhiêu phần là Thánh Thượng."
Giản Khinh Ngữ khóe môi ngậm ý cười, ôn nhu nhìn hắn.
"Thánh Thượng, ta biết làm hoàng đế tốt rất khó, phải dùng sự hy sinh nhỏ nhất để đổi lấy thu hoạch lớn nhất.
Chỉ là tại thời điểm này, xin ngài hãy niệm tình giao tình của ngày xưa lớn hơn nhiều so với vất vả của ngày hôm nay.
Ta tin rằng cho dù không phải hy sinh Lục Viễn, ngài vẫn có thể củng cố tốt triều chính.
Bởi vì ngài và tiên hoàng không phải là cùng một loại người."
"...
Ai cũng bảo tiên hoàng và ta giống nhau vô cùng, sao nàng lại cảm thấy không giống?"
Giản Khinh Ngữ cười cười: "Bởi vì ngài có lòng nhân hậu.
Ngay từ lần đầu tiên gặp ngài ta đã biết rồi.
Cẩm Y Vệ mấy năm nay tuy hành xử tùy tiện, nhưng tất cả những gì họ làm đều là do tiên hoàng trao quyền cho họ.
Ngài vẫn luôn không hạ đòn sát thủ với các Cẩm Y Vệ khác, còn không phải là bởi vì ngài hiểu rõ trong lòng rằng bọn họ bất quá chỉ là một thanh đao, mà đã là đao thì làm gì biết đúng sai, là nhân hay quả đều do người cầm đao gây ra thôi, không phải sao?"
"Nàng thật sự biết nịnh bợ lắm đấy.
Đáng tiếc lần đầu chúng ta gặp mặt, nàng còn chưa biết thân phận của ta nữa mà, không phải sao?"
Chử Trinh bĩu môi.
Giản Khinh Ngữ dừng lại, không hề nháy mắt chút nào: "Không biết cũng không ảnh hưởng tới việc ta cảm thấy ngài là người nhân hậu."
"...
Sao trước giờ trẫm lại không biết nàng lại là người giỏi xảo ngôn biện luận thế nhỉ?"
Chử Trinh xụ mặt, "Những gì nàng nói, không phải chỉ là vì muốn cứu Lục Viễn sao?"
"Vậy Thánh Thượng có đáp ứng thả hắn không?"
Giản Khinh Ngữ vội hỏi.
Chử Trinh mặt đen xì: "Không đáp ứng."
"Vậy thì thôi, ngày mai ta hỏi lại."
Giản Khinh Ngữ cười tủm tỉm, nói xong liền xoay người rời đi.
Chử Trinh không ngờ nàng chỉ nói mấy câu như vậy rồi bỏ đi, trong lòng lập tức nghẹn đến muốn bùng nổ.
Nhưng nghẹn xong một trận, hắn lại nhịn không được mà nở nụ cười.
Bắt đầu từ hôm đó, mỗi ngày Giản Khinh Ngữ khi tìm được cơ hội đều nhắc tới một ít chuyện của Lục Viễn trước mặt Chử Trinh.
Cứ liên tục như thế hai ba ngày, Chử Trinh bắt đầu đau đầu: "Nàng có thể đừng nhắc tới hắn trước mặt ta nữa có được hay không?"
"...
Ta tới đây là vì hắn, đương nhiên phải nhắc tới hắn rồi."
Giản Khinh Ngữ vẻ mặt vô tội, "Thánh Thượng, ngài nói ngài một mình dùng bữa như vậy có thấy nhàm chán hay không?
Hay là bắt đầu từ hôm nay để ta cùng dùng bữa với ngài nhé?"
"Thôi đi, ta bây giờ một chút cũng không muốn thấy mặt nàng."
Vừa nghe một ngày muốn gặp mặt ba lần, ba lần nghe chuyện về Lục Viễn, người có hàm dưỡng cực tốt như Chử Trinh cũng chịu không nổi, "Nàng rốt cuộc đang nghĩ cái gì trong đầu vậy hả?
Không sợ ta nghe xong bực mình liền trực tiếp giết chết hắn sao?"
"...
Ta bất quả chỉ muốn cho Thánh Thượng biết, hắn cũng là người sống sờ sờ mà không phải mà một quân cờ đen hay cờ trắng."
Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng đáp lại.
Chử Trinh sửng sốt, đột nhiên không biết phải nói gì.
Im lặng một lát, hắn hít sâu một hơi: "Nàng thấy làm như vậy là có ích sao?"
"Không biết."
Giản Khinh Ngữ trả lời trái lương tâm, nhưng cũng không nhắc nhở hắn là mình đã ở trong cung ít nhất 10 ngày rồi, vậy mà hắn vẫn chưa từng đề cập tới chuyện giết Lục Viễn.
Chử Trinh liếc xéo nàng một cái: "Trẫm bây giờ liền nói cho nàng biết, vô dụng thôi!
Ngày mai Đại Lý Tự sẽ thẩm tra, xử lý án này.
Nếu không có gì trở ngại, liền có thể định tội hắn ngay tại chỗ.
Nàng vẫn nên dẹp bỏ suy nghĩ cứu hắn đi."
Giản Khinh Ngữ sửng sốt: "Lúc trước ngài không nói với ta a."
"Bây giờ trẫm nói với nàng rồi đó, nàng hài lòng chưa?"
Chử Trinh hỏi lại.
Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng cười cười, đang định hỏi xem có phải hắn cố ý chọc giận nàng hay không, nhưng còn chưa kịp nói ra, nàng chợt cảm giác hạ thân có chút không ổn.
Nàng sửng sốt một chút, sắc mặt dần trở nên khó coi.
Chử Trinh tưởng nàng định nói gì nữa, chợt nhìn thấy mồ hôi chảy ra trên trán nàng, hắn liền ngẩn người, nhanh tay đỡ lấy nàng: "Nàng sao vậy?"
"...
Thánh Thượng, nghĩa tử của ngài, hình như muốn chào đời rồi."
Giản Khinh Ngữ toát mồ hôi lạnh mà đáp.
Chử Trinh kinh hãi, còn chưa kịp so đo hai chữ 'nghĩa tử' này với nàng đã vội lạnh giọng truyền Thái y tới, đợi đến khi Giản Khinh Ngữ bị đưa đến thiên điện để sinh con, hắn mới chợt nhận ra...
Nghĩa tử?
Nàng đúng là to gan mà.
Chử Trinh tức đến bật cười.
Trong thiên điện truyền ra tiếng la thảm thiết không dứt bên tai, Chử Trinh xụ mặt, đi qua đi lại ở ngoài điện, mỗi khi nhìn thấy cung nhân bưng từng chậu máu loãng ra, trong lòng hắn liền trầm xuống.
Bà đỡ nghe Giản Khinh Ngữ ra sức kêu gào, không thể không cẩn thận mà nhắc nhở: "Cô nương, đừng có la quá lớn, chừa lại chút sức lực để sinh con còn hơn!"
"...
Ừ, biết rồi."
Giản Khinh Ngữ nói xong, lại kêu lên thảm thiết một tiếng.
Bà đỡ gấp đến thở dài sườn sượt, nhưng cũng chỉ cố gắng khuyên nàng nhỏ giọng lại trong lúc kêu đau.
Giản Khinh Ngữ không đáp lại, nhưng khi cung nữ tới đỡ nàng, đột nhiên nàng bắt lấy tay đối phương, vẻ mặt suy yếu mà mở miệng: "Ngươi, ngươi đi hỏi Thánh Thượng xem, ngày mai ngài ấy thật sự muốn ban chết cho Lục Viễn có phải không?"
Cung nữ chớp mắt hoảng loạn, vội vàng gật đầu đáp ứng, một đường chạy chậm ra ngoài truyền lời lại cho Chử Trinh.
Chử Trinh nghe xong sắc mặt liền trở nên khó coi: "Đã tới lúc nào rồi mà còn lo lắng cho hắn?
Không muốn sống nữa sao?
Ngươi vào trong đó nói với nàng, nếu nàng xảy ra chuyện gì, trẫm liền đi giết Lục Viễn ngay lập tức!"
"Dạ, dạ!"
Cung nữ vội đáp ứng, chỉ là còn chưa kịp về phòng, đã bị Chử Trinh gọi ngược trở lại: "Chờ một chút!"
"Thánh Thượng?"
Cung nữ cẩn thận.
Chử Trinh hít sâu một hơi: "Thôi, ngươi cứ nói với nàng là ban nãy trẫm chỉ đùa giỡn với nàng thôi, không muốn giết Lục Viễn."
"Bẩm vâng."
Cung nữ bấy giờ mới chạy trở về phòng.
Giản Khinh Ngữ nghe xong lời truyền, khóe môi cong lên, tiếp đến lại kêu thảm thiết một tiếng rồi lần nữa khẩn cầu cung nữ: "Ta thấy bản thân sắp không xong rồi, có thể thỉnh Thánh Thượng khai ân, đưa Lục Viễn tới đây gặp mặt ta lần cuối được không?"
Bà đỡ nghe xong, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu nàng bây giờ sinh long hoạt hổ như vậy, sao lại cảm thấy bản thân không xong chứ?
Giản Khinh Ngữ sâu kín liếc nhìn bà ta một cái, nhắc nhở: "Ta không còn sức nữa."
"Cô nương cố gắng lên!"
Bà đỡ kinh hãi.
Giản Khinh Ngữ bấy giờ mới hài lòng nhìn về phía cung nữ: "Đi truyền lời đi."
"Dạ!"
"Hoang đường!"
Nghe xong lời truyền, Chử Trinh phẫn nộ, "Nàng đây là được voi đòi tiên à?
Trẫm còn chưa gặp qua nữ nhân nào khi sinh con lại muốn trượng phu bồi ở bên người mình đâu?!
Ngươi kêu nàng..."
"A!"
Trong phòng lại có một tiếng hét thảm thiết, trong lòng Chử Trinh run lên, chân mày cau lại: "Sao nàng lại đau dữ dội vậy?"
"Nô tỳ, nô tỳ cũng không biết nữa!"
Cung nữ vội trả lời.
Trong thiên điện, Giản Khinh Ngữ vẫn còn đang kêu la thảm thiết, chỉ là ngay từ đầu tiếng kêu thảm thiết kia là có phần diễn trò, nhưng bây giờ lại là mười phần thật sự.
Tóc nàng ướt đẫm, áo mỏng trên người giống như mới vớt từ trong nước ra, hai tay bấu chặt lấy chăn, bên dưới móng tay ẩn ấn xuất hiện máu bầm mà nàng cũng không biết, chỉ một mực làm theo chỉ thị dùng sức của bà đỡ.
Tuy đã đau đến muốn bỏ nửa cái mạng, nhưng nàng cũng biết đây là thời cơ tốt nhất để khiến Chử Trinh mềm lòng.
Vì thế nàng lần lượt phái cung nữ đi cầu xin Chử Trinh, không ngừng khuếch đại tình huống của mình ra, chỉ một lòng muốn bức hắn thả Lục Viễn ra.
Chỉ cần để Lục Viễn tới thiên điện, nàng liền có biện pháp để hắn không phải trở lại phòng giam nữa.
Khi cung nữ ra ngoài lần thứ năm, Chử Trinh cuối cùng cũng đáp ứng.
Giản Khinh Ngữ lập tức thở phào một hơi, tiếp đến liền nghe thấy tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh.
Nàng ngẩn người, còn chưa kịp cười một cái đã nghe thấy bà đỡ hoảng loạn mà la lên: "Không tốt!
Xuất huyết nhiều quá!"
Giản Khinh Ngữ mơ mơ màng màng lắng nghe động tĩnh rối ren trong phòng, thầm nghĩ nàng có được tính là có cái mỏ quạ hay không, nguyền rủa bản thân không xong, thì bản thân đúng là không xong thật.
Chỉ là nàng còn chưa kịp liếc mắt nhìn Ngôn Ngôn một cái, cũng không biết là nam hay nữ, càng chưa được gặp lại Lục Viễn...
"Khinh Ngữ, Khinh Ngữ, đừng ngủ mà...
Nam Nam!"
Giản Khinh Ngữ đột nhiên bừng tỉnh, tình cảnh trước mắt từ mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng, hiện ra thân ảnh của Lục Viễn.
Giản Khinh Ngữ ngẩn ngơ nhìn bộ áo tù bẩn thỉu trên người hắn, đôi mắt đỏ bừng, còn có một thân đầu tóc râu ria lôi thôi lếch thếch.
Nàng sửng sốt một lát mới đứt quãng hỏi: "Thánh Thượng thả chàng ra rồi..."
Cách bình phong nghe được những lời này, Chử Trinh trong lòng lập tức quặn đau một trận.
Ngón tay Lục Viễn run rẩy, môi cũng khẩn trương đến tím tái, muốn nắm chặt lấy tay nàng, nhưng lại không dám động, chỉ có thể lung tung gật đầu: "Ừ, ngài ấy thả cho ta tới gặp nàng."
"Thật tốt quá," Giản Khinh Ngữ suy yếu giương khóe môi lên, "Đáng tiếc đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt rồi..."
"Đừng nói bậy, Thái ý đã cầm máu giúp nàng rồi, nàng chỉ cần đừng ngủ, chịu đựng qua hết đêm nay là sẽ không có việc gì nữa.
Ngàn vạn lần đừng ngủ mà."
Lục Viễn an ủi nàng trong khi bản thân thì lại run rẩy đến lợi hại.
Giản Khinh Ngữ muốn cười, nhưng còn chưa cười thành tiếng đã cảm thấy dưới thân có chút không thích hợp, nàng lập tức ngưng ý cười, sợ mình lại lần nữa rong huyết.
Yên tĩnh một lát, nàng mới thấp giọng hỏi: "Ngôn Ngôn đâu?
Là tiểu tử hay là cô nương?"
"Là một cô nương, nhìn rất giống nàng, chỉ là đã ngủ mất rồi.
Ngài mai ta liền đưa nàng đi gặp nó."
Lục Viễn thấp giọng.
Giản Khinh Ngữ dừng một chút: "Bây giờ không thể gặp sao?"
"...
Không thể, ngày mai rồi gặp."
Lục Viễn xụ mặt.
Giản Khinh Ngữ vẻ mặt cầu xin, nhưng Lục Viễn vẫn không dao động, nàng chỉ đành từ bỏ, yên tĩnh một lát rồi thấp giọng hỏi: "Thánh Thượng đâu?
Ta muốn gặp ngài ấy."
Chử Trinh nghe vậy lập tức từ sau bình phong tiến vào, vừa nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của nàng, trong lòng lập tức cảm thấy khó chịu: "Khinh Ngữ..."
"Xem ra không phải là nghĩa tử, mà là nghĩa nữ."
Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng mỉm cười.
Chử Trinh trong lòng lập tức nghẹn muốn chết: "Nghĩa nữ rất tốt, tương lai trẫm sẽ phong nó làm quận chúa."
"Đa tạ Thánh Thượng."
Giản Khinh Ngữ nói xong lại im lặng, "Thánh Thượng, còn nhớ khi tiễn ta đi Mạc Bắc, ngài đã nói gì không?"
Chử Trinh lạc giọng: "Nhớ rõ."
"Ngài nói ta muốn cái gì cũng được, vậy thì ta có thể muốn Lục Viễn hay không?"
Dứt lời, nàng còn không quên cường điệu, "Một Lục Viễn còn sống."
Hầu kết Chử Trinh giật giật, nhất thời không biết phải nói gì.
Giản Khinh Ngữ liếc hắn một cái, đột nhiên mơ màng muốn ngủ, Lục Viễn lạnh giọng gọi nàng: "Nam Nam!"
Còn chưa dứt lời, đột nhiên có một cái tay nhỏ trong chăn vươn ra, trộm cào vào lòng bàn tay hắn một cái.
Lục Viễn sửng sốt, đôi mắt càng đỏ hồng.
Chử Trinh lại không do dự, lập tức gật đầu: "Được, ta đáp ứng nàng!
Chỉ cần nàng còn sống, ta tất cả đều đáp ứng nàng."
"Tạ ơn Thánh Thượng," Giản Khinh Ngữ nở nụ cười với Chử Trinh, "Ta cũng không muốn Thánh Thượng khó xử, nên Thánh Thượng chỉ cần giữ lại cái mạng này cho Lục Viễn là được.
Đừng dùng án của Đại Hoàng tử mà xử trí hắn, đổi thành một án khác đi, cứ hung hăng phạt hắn, phạt làm sao để khiến tất cả mọi người đều cảm thấy thống khoái ấy."
"Được...
Ta sẽ phạt."
Chử Trinh đáp ứng.
Giản Khinh Ngữ muốn cười thêm một chút, nhưng nàng thật sự không còn sức lực nữa.
Lục Viễn ôm chặt nàng vào trong ngực, mỗi khi nàng muốn ngủ, hắn hoặc là vỗ vỗ nàng, hoặc là đút cho nàng chút thức ăn và nước.
Mặc kệ Giản Khinh Ngữ muốn làm gì, hắn đều có thể phát hiện ra trước.
Chử Trinh chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng săn sóc như thế của hắn, nhất thời cũng có chút cảm động, im lặng một lát rồi xoay người rời khỏi, hoàn toàn để lại gian phòng này cho hai người bọn họ.
"...
Ta có lợi hại không?
Đã cứu lại tính mạng của chàng đó."
Giản Khinh Ngữ tranh công.
Khóe mắt Lục Viễn hoen đỏ, gật đầu: "Lợi hại."
"Kỳ thực, giết chàng không phải là lựa chọn duy nhất, chỉ là phương pháp thuận tiện nhất.
Thánh Thượng mềm lòng, cứ hết quấn lấy hắn lại dây dưa hắn, hắn nhất định sẽ đáp ứng chọn một con đường khác tương đối phiền toái hơn."
Giọng của Giản Khinh Ngữ ngày càng nhỏ.
Lục Viễn vẫn gật đầu: "Nam Nam nói đúng."
"Kỳ thực ta ngay từ đầu vào cung, mục đích chính là muốn sinh hài tử ở trong cung, muốn đánh cuộc sống chết trước mặt hắn, khiến hắn mềm lòng.
Nếu hắn vẫn không mềm lòng, nghĩa là cho dù ở thời điểm nào hắn cũng sẽ không đáp ứng thả chàng.
Nếu vậy ta liền chết ở đây, cùng chàng làm bạn dưới hoàng tuyền..."
Giản Khinh Ngữ nói xong liền dừng một chút, "Ngôn Ngôn thì để lại cho hắn.
Có lẽ hắn sẽ đưa con bé đến phủ Ninh Xương Hầu.
Hắn thấy thẹn trong lòng, tương lai nhất định sẽ đối xử tốt với Ngôn Ngôn.
Cho dù chỉ có một phần vạn sự quan tâm, thì cũng đã đủ để Ngôn Ngôn cả đời hiển hách."
Lục Viễn nghe xong kế hoạch của nàng, đôi mắt càng thêm đỏ.
"Không được rồi... ta mệt quá."
"Đừng ngủ mà..."
"Ta không thể chết được, thật vất vả chịu đựng đến bây giờ, ta không thể chết được."
Giản Khinh Ngữ thanh âm ngày càng suy yếu.
Lục Viễn ôm chặt lấy nàng, cầm ngân châm Thái y đưa cho, hung hăng đâm vào đầu ngón tay của nàng một cái, Giản Khinh Ngữ lại một lần nữa thanh tỉnh lại.
Một đêm này trôi qua cực lâu, ai cũng bị dày vò đến khổ sở, mãi đến khi Thái y nói Giản Khinh Ngữ đã hoàn toàn ngừng rong huyết, mọi người mới thở phào một hơi, còn Lục Viễn thì trực tiếp chết ngất.
Khi Giản Khinh Ngữ lần nữa tỉnh lại, Lục Viễn đã trở về phòng giam.
Biết Chử Trinh đã bỏ qua việc giết hắn, Giản Khinh Ngữ liền nghỉ ngơi tốt hai ngày, rồi mang đứa nhỏ rời khỏi hoàng cung.
Nàng vốn muốn đến Lục phủ chờ đợi, nhưng vừa ra khỏi cổng hoàng cung, đã thấy được Ninh Xương Hầu hai bên thái dương đã chuyển hoa râm.
"Hầu gia mỗi ngày đều chờ ở đây, đã đợi non nửa tháng rồi."
Cung nhân dẫn đường cho nàng thấp giọng nói.
Ninh Xương Hầu nhìn thấy nàng, ánh mắt sáng lên, vội vàng tiến tới đón nàng, không biết có phải là ảo giác của Giản Khinh Ngữ hay không nhưng nàng cảm thấy lưng ông ta dường như đã hơi còng một chút.
"Con à, cùng ta trở về phủ đi.
Con mới sinh con, phải ở cữ mới được."
Ninh Xương Hầu cẩn thận nhìn Ngôn Ngôn trong ngực nàng, muốn ôm nhưng lại không dám vươn tay ra.
Giản Khinh Ngữ im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng cười: "Được ạ."
Ninh Xương Hầu lập tức cao hứng, vội vàng đưa tay đón lấy đứa nhỏ, mang theo nàng trở về nhà.
Án của Lục Viễn tra xét gần một tháng, cuối cùng chứng minh hắn trong sạch trong vụ án của Đại Hoàng tử, nhưng cũng đồng thời tra được chứng cứ lúc trước hắn hành sự quá mức kiêu ngạo, vì thế hắn đã bị phán sung quân tới Mạc Bắc, trở thành tướng quân thủ thành.
"Tướng quân thủ thành?
Nghe giống như là thăng quan nha."
Giản Khinh Ngữ hai mắt sáng rỡ.
Quý Dương nghe xong lườm nàng một cái: "Từ cận thần của thiên tử, thoáng cái bị đuổi đến thâm sơn cùng cốc để canh cổng.
Cô cảm thấy vậy là thăng quan à?
Nói không chừng cả đời này ngài ấy đại khái liền phải rời xa triều đình rồi."
"Vậy không phải là khá tốt sao?"
Giản Khinh Ngữ nghiêng đầu.
Quý Dương không nói gì, một lúc sau liền nở nụ cười: "Đúng là khá tốt."
Giản Khinh Ngữ cũng cười theo, đang định nói thêm gì đó thì Lục Viễn đột nhiên tới đây, chân tay luống cuống nhìn nàng: "Ngôn Ngôn tè dầm rồi."
"Chàng ngay cả thay tã cũng không biết làm sao?"
Giản Khinh Ngữ nháy mắt xụ mặt.
Lục Viễn khựng lại một chút: "Nàng dạy ta đi."
"Ta và chàng không thân không quen, dựa vào cái gì phải dạy chàng chứ?"
Giản Khinh Ngữ liếc xéo hắn.
Lục Viễn mím môi: "Vậy ta đi tìm Anh Nhi, nhờ cô ấy dạy."
Nói xong, hắn liền rời đi.
Quý Dương nhìn Lục Viễn giống như một nàng dâu bị chồng khinh bỉ, lập tức trợn mắt há hốc cả buổi, vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Giản Khinh Ngữ: "Đây thực sự là Chỉ Huy Sứ đại nhân của ta sao?"
"Cam đoan không giả."
Lục Viễn vừa rời khỏi, Giản Khinh Ngữ nháy mắt đã thay đổi sắc mặt, tiếp tục cười tủm tỉm.
Quý Dương cạn lời: "Cô vẫn còn ghi thù với ngài ấy?"
"Hắn gạt ta nhiều lần như vậy, ta không thể tức giận hay sao?"
Giản Khinh Ngữ nhớ tới bộ dáng hắn nóng lòng muốn phủi sạch quan hệ với nàng lúc hắn bị bỏ tù, liền nhịn không được mà tức giận.
Quý Dương im lặng một lát: "Ta phải nói lý một chút, đại nhân lừa cô rất nhiều lần, nhưng bộ cô lừa ngài ấy ít sao?"
Giản Khinh Ngữ ngừng lại, chợt có chút không được tự tin: "Những chuyện kia đã qua rồi."
"Vậy chuyện của đại nhân không phải cũng đã qua rồi sao?"
Quý Dương nhíu mày.
Giản Khinh Ngữ nghẹn lời, dứt khoát bỏ qua: "Không nói chuyện với ngươi nữa."
Nói xong nàng liền quay đầu bỏ đi.
Quý Dương vội hỏi: "Cô đi đâu đấy?!"
"Đi xem hắn thay tã!"
Quý Dương bĩu môi, đột nhiên thấy có chút buồn cười.
Bất tri bất giác, mùa hè nóng bức nhất cũng đã sắp trôi qua, đợi đến lúc cuối thu mát mẻ, đó chính là thời điểm tốt nhất để lên đường.
Từ kinh thành đến Mạc Bắc, trên đường đi có muôn vàn cảnh đẹp, họ cũng có rất nhiều thời gian, chiếc xe ngựa lảo đảo lắc lư, chở bên trong một mảnh ôn nhu vô hạn.