[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Cùng Quân Hoan - Cẩm Y Vi Phu
Trước kia 9 - Tiêu diệt thanh lâu
Trước kia 9 - Tiêu diệt thanh lâu
Tú bà vốn muốn tìm hiểu một ít tin tức, nhưng kết quả cái gì cũng chưa nghe được, còn bị sặc một trận nước trà suýt chết khiếp, cuối cùng chỉ có thể rời đi.
Mụ ta vừa đi, Lục Viễn liền trở lại, Giản Khinh Ngữ thấy hắn chợt có chút ngượng ngùng, mỗi lần nhìn hắn, khuôn mặt nàng đều đỏ ửng.
...
Ban nãy nàng muốn mau chóng đuổi tú bà đi, nên mới cố ý nói như vậy, không ngờ lại bị hắn nghe thấy hết, cũng không biết có ảnh hưởng tới hình tượng của mình ở trong lòng hắn không nữa.
Trong phòng an tĩnh không một tiếng động, Lục Viễn cũng không chủ động đề cập tới chuyện vừa rồi, Giản Khinh Ngữ lại càng thấy xấu hổ hơn, cuối cùng nàng không thể không mở lời trước: "...
Lúc nãy tú bà tới tìm hiểu tin tức của ngài."
"Ừ, ta đều nghe thấy hết."
Lục Viễn không nhanh không chậm mà đáp lại.
Giản Khinh Ngữ trên mặt nóng lên, cố gắng giữ bình tĩnh, nói chuyện một cách trấn định: "Bà ta ngoài nghi ngài không phải là tiêu sư, còn nói trong lâu có đồ vật bị động qua, nghi ngờ là do ngài làm."
"Nàng tin không?"
Lục Viễn hỏi lại.
Giản Khinh Ngữ ngừng một chút, chần chừ: "Ta cũng không biết nữa."
Tuy rằng đã cùng nhau lăn giường hai lần, nhưng bọn họ căn bản cũng không thân thiết, ngay cả tên họ cũng mới nói cho nhau nghe cách đây không lâu thôi, càng đừng nói tới những chuyện khác.
Tuy nhiên nghe xong nghi vấn của tú bà, nàng cũng bắt đầu nổi lên một tia nghi ngờ trong lòng.
Dù sao thì cả Lục Bồi Chi lẫn hai gã thủ vệ bên người hắn, khí độ đều không giống với tiêu sư bình thường.
"Nếu đã không biết, vậy thì tại sao phải thay ta che giấu?"
Lục Viễn hỏi lại.
Giản Khinh Ngữ hoàn hồn, phản xạ có điều kiện, liếc mắt đưa tình với hắn: "Bởi vì ta sợ lỡ như mình nói sai cái gì, sẽ tổn thương đến ngài."
Lục Viễn nhìn đôi mắt ôn nhu của nàng, một lúc lâu sau khóe môi mới cong lên: "Là tiêu sư."
"Hả?"
"Nhưng đích thực đã động vào đồ của bà ta," Lục Viễn nói xong liền ngừng lại một lát, "Cũng không tính là đồ của bà ta, mà do bà ta cướp tiêu của bọn ta, nên bọn ta bây giờ chỉ nghĩ biện pháp lấy lại thôi."
Giản Khinh Ngữ đột nhiên lo lắng: "Vậy, vậy có lấy lại được không?"
Nếu còn ngàn vạn nguy hiểm khác, nàng biết trông chờ hắn cứu mạng mình thế nào đây?
"Yên tâm, tất cả đều thuận lợi."
Lục Viễn cho rằng nàng đang lo lắng cho mình, liền hòa hoãn trấn an nàng.
Giản Khinh Ngữ bấy giờ mới yên lòng.
Hai người lại trò chuyện một lát, Lục Viễn liền xoay người rời khỏi, đến tận ban đêm hắn cũng chưa từng quay lại, nhưng hắn trước đó đã nói chuyện với tú bà, không cho phép mụ ta bắt nàng tiếp khách, vì thế nàng liền ở lại trong phòng nghỉ ngơi.
Màn đêm nhanh chóng kéo đến, ngay cả thanh lâu cũng dần an tĩnh lại, đợi đến khi gã sai vặt trong lâu dập tắt ngọn đèn cuối cùng, bốn phía mới hoàn toàn tĩnh lặng.
"Đại nhân, chứng cứ đã thu thập đủ, bây giờ chỉ cần thanh lý môn hộ thôi."
Quý Dương trầm giọng nói.
Lục Viễn hơi gật đầu: "Chứng cứ giữ lại, ba ngày sau tiến hành thanh trừng."
"Bắt đầu từ thanh lâu sao?"
Chu Kỵ hỏi.
Lục Viễn nhíu mi một cái, nhất thời không trả lời, Quý Dương vội nói: "Đương nhiên là muốn bắt đầu từ thanh lâu rồi, trước tiên phải giải quyết đám binh tôm tướng cá nhãi nhép trước, sau đó mới đi tìm..."
"Thanh lâu để đến cuối cùng."
Lục Viễn ngắt lời.
Quý Dương sửng sốt: "Đại nhân..."
"Không cần can thiệp quyết định của ta."
Lục Viễn vẻ mặt lạnh lùng.
Quý Dương sắc mặt trắng toát, Chu Kỵ liếc hắn một cái, cung kính ôm quyền với Lục Viễn: "Đều nghe theo đại nhân."
Lục Viễn rũ mắt, xoay người rời khỏi.
Hắn đi được một lúc, Quý Dương vẫn còn đứng ngây ngốc tại chỗ.
Chu Kỵ vốn tính tình tốt nhưng cũng liếc hắn một cái, nhịn không được lẩm bẩm một câu: "Vừa lắm."
Quý Dương: "..."
Trời dần chuyển sáng, một ngày mới dường như lại bắt đầu.
Lục Viễn một thân lạnh lẽo trở về phòng của Giản Khinh Ngữ, nàng mơ mơ màng màng mở to mắt, vừa nhìn thấy hắn liền nhắm mặt lại, thỏa mãn bắt lấy ống tay áo của hắn: "Bồi Chi."
"Ta đánh thức nàng?"
Lục Viễn giọng nói thanh lãnh, nhưng lại pha lẫn một chút hòa hoãn.
Giản Khinh Ngữ nhắm mắt khẽ lắc đầu, một lúc sau mới nhỏ giọng hỏi: "Ngài muốn ngủ một lát không?"
"Không được, ta phải đi rồi."
Lục Viễn trả lời.
Giản Khinh Ngữ sửng sốt, mở choàng mắt, vẻ mặt có chút kinh hoảng: "Ngài muốn đi đâu..."
"Đừng sợ, mấy hôm nữa ta sẽ quay lại."
Lục Viễn trấn an.
Giản Khinh Ngữ chau mày: "Mấy hôm là mấy hôm?"
"Sẽ nhanh thôi, nàng yên tâm, ta sẽ để lại đủ bạc, sẽ không để nàng gặp chuyện gì đâu."
Lục Viễn thật ra là muốn chuộc thân cho nàng, nhưng hắn tạm thời không có thời gian ở bên cạnh nàng, để nàng ở lại chỗ này, thật ra lại an toàn hơn.
Giản Khinh Ngữ đánh bạo hỏi: "Ngài xác định sẽ quay lại sao?"
Lần trước rời đi ba ngày, hắn trở về vừa nhìn thấy nàng liền có vẻ lạnh lùng hơn nhiều.
Lần này lại phải rời khỏi, lúc trở về không biết có còn hứng thú với nàng không nữa?
"Xác định trở về," Lục Viễn thấy nàng cau mày, dứt khoát giơ ba ngón tay lên thề thốt, "Nếu không quay lại, cứ để thiên lôi giáng xuống đầu ta."
Lời thề của nam nhân, e là thứ không đáng tin cậy nhất trên cõi đời này.
Giản Khinh Ngữ ôn nhu cười, liếc mắt đưa tình nhìn hắn: "Tốt, vậy ta đợi ngài."
Cả hai lại trò chuyện một lát, Lục Viễn liền xoay người rời đi.
Ý cười trên khóe môi Giản Khinh Ngữ phai nhạt dần, nàng ngồi an tĩnh một lát rồi gọi nha hoàn tới dò hỏi: "Lục Bồi Chi lần này bỏ tiền ra bao ta mấy ngày?"
"Hồi cô nương, là năm ngày."
Nha hoàn trả lời.
Nói cách khác, nếu hắn quay lại, thì sẽ quay lại trong vòng năm ngày.
Còn nếu không quay lại...
Giản Khinh Ngữ mím môi, thầm nghĩ nếu không quay lại thì có lẽ là vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa.
Tuy đối với việc Lục Viễn quay trở lại này đã không ôm quá nhiều hy vọng nữa, nhưng Giản Khinh Ngữ vẫn nhịn không được mà chờ mong.
Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua... năm ngày thời gian vội vàng trôi qua, mãi cho đến trưa ngày thứ sáu, nàng vẫn chưa thấy hắn trở lại, thế nhưng thanh lâu cũng đột nhiên ngừng kinh doanh.
Mấy hôm trước thanh lâu vẫn náo nhiệt như cũ, chỉ là chủ đề bàn tán cũng không phải xoay quanh chuyện phong hoa tuyết nguyệt gì, mà là về những vụ án mạng xảy ra trong thời gian gần đây, đặc biệt là vụ ám sát Huyện thái gia.
Hắn bị người ta trực tiếp chém thành hai khúc, đầu còn bị treo trên bảng hiệu của huyện nha.
Tuy sát thủ ra tay tàn độc, nhưng những kẻ bị giết lại toàn là thân hào ác quan, cho nên bá tánh đều trầm trồ khen ngợi, ngược lại không có bao nhiêu sợ hãi.
Tú bà mấy hôm nay thế mà lại có vẻ thất thần.
Sau khi nghe nhắc tới người mới nhất vừa bị giết ngày hôm qua, mụ ta liền trực tiếp tự nhốt mình ở trong phòng, đóng cửa cả ngày, rồi đột nhiên cho thanh lâu ngừng kinh doanh, lại còn mời một gã nam nhân y phục phú quý tới xem khắp thanh lâu một lượt, tựa như muốn bán nơi này cho người khác.
Giản Khinh Ngữ mấy lần bắt gặp mụ ta dẫn theo vài tên thủ hạ đi thu thập tiền tài, liền ẩn ẩn đoán được những án giết người kia, có lẽ có liên quan tới mụ ta.
Mặc kệ thanh lâu đổi chủ, hay là những vụ án giết người gần đây, đều chẳng có can hệ gì tới Giản Khinh Ngữ, nàng chỉ biết rằng hôm nay đã là ngày thứ sáu, nhưng Lục Bồi Chi vẫn chưa trở lại.
Hắn hẳn là sẽ không quay lại nữa.
"Ta vốn không nên tin hắn mà..."
Giản Khinh Ngữ lẩm bẩm một câu, vẻ mặt phiền muộn ghé vào trên bàn.
Mấy hôm nay nàng vẫn cứ thẫn thờ như thế cho qua hết thời gian, trời vừa sẩm tối, nàng đã lên giường nằm.
Hôm nay cũng không có gì thay đổi, chỉ là không biết vì sao trong lòng nàng vẫn luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó phát sinh.
Thanh lâu đã lên đèn, đám đèn lồng bảy màu ngày thường dùng để tăng thêm phần náo nhiệt, bây giờ lại bởi vì xung quanh không có tiếng nói cười gì mà khi được thắp sáng lên, bỗng mang theo một nét quỷ dị khó nói nên lời.
Khi Giản Khinh Ngữ nằm xuống đã quên đóng cửa sổ, đèn lồng không chút trở ngại mà soi thẳng vào trong phòng nàng, ánh đèn chiếu xuống mặt đất tạo thành một quầng sáng nho nhỏ, khiến nàng nhịn không được mà cứ dán mắt nhìn chằm chằm.
Khi đang nhìn đến nhập thần, một bóng đen đột nhiên lóe lên, che khuất ánh sáng của nàng trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Giản Khinh Ngữ sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn, nhưng lại chẳng nhìn thấy gì cả.
"...
Hoa mắt rồi sao?"
Giản Khinh Ngữ lầm bầm, sau lưng đột nhiên nổi hết gai óc.
Vì thế nàng liền nhịn không được mà chui vào trong chăn, chỉ để lộ một đôi mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài.
Không biết qua bao lâu, hậu viện đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm thiết, kéo theo sau là tiếng chém giết.
Giản Khinh Ngữ sửng sốt, nhanh chóng bò dậy, chạy ra cửa xem xét tình hình.
Nàng có thể nghe được động tĩnh, đương nhiên những người khác cũng có thể nghe được.
Đợi đến khi nàng ra khỏi cửa, đã có không ít cô nương tụ tập ở hành lang, hoang mang nhìn đông ngó tây.
Tuy tất cả đều tập trung ở đây, nhưng không ai dám gây ra tiếng động gì, mãi đến khi một gã sai vặt khuôn mặt đầy máu chạy vọt vào sảnh lớn rồi bị một thanh đao dày nặng từ phía sau chém ngang, thẳng tắp chém rụng đầu hắn, máu đỏ phun đầy trời, bấy giờ mới có người kinh hoảng hét lên chói tai.
Trong lâu nháy mắt loạn hết cả lên, hai gã hắc y nhân cả người như mới vừa tắm máu, lao từ ngoài viện vào, gặp ai là giết người đó.
Mấy cô nương, người thì khóc thét, người lại vội tìm đường chạy ra bên ngoài, còn Giản Khinh Ngữ chỉ ngây ngốc đứng chết lặng một chỗ.
Một hồi sau, nàng mới chợt ý thức được ――
Đây chính là cơ hội đào tẩu tốt nhất!
Nghĩ đến đây, trái tim nàng đột nhiên đập gia tốc, Giản Khinh Ngữ hầu như không có chút do dự, chạy thẳng ra phía ngoài, khi chạy đến cửa, nàng đột nhiên va vào một tiểu cô nương, cả hai đồng thời té ngã ra đất.
"Ư..."
Giản Khinh Ngữ đau đến xoa xoa đầu, vừa ngước lên đã nhìn thấy tiểu cô nương kia chính là người bị ngược đãi lúc trước, nàng lập tức sửng sốt.
Tiểu cô nương sốt ruột bò dậy, thấy nàng vẫn đang sững sờ, liền vội vàng chạy tới kéo nàng lên: "Chạy mau!"
Lời còn chưa dứt, một gã thích khách đã vọt tới trước người bọn họ, tiểu cô nương theo bản năng mà chắn trước mặt Giản Khinh Ngữ.
Thích khách kia vừa hay lại đúng là Quý Dương, thấy có người chặn đường mình, hắn liền giơ đao lên theo bản năng, nhưng chỉ trong nháy mắt, một chén rượu bắn tới, đánh văng đao của hắn ra.
Hắn sửng sốt, vừa quay đầu liền nhìn thấy Lục Viễn cũng đồng dạng mặc một bộ y phục dạ hành.
"Nữ nhân không giết."
Lục Viễn cách một lớp mặt nạ màu đen, lạnh lùng ra lệnh.
Giản Khinh Ngữ nghe thấy thanh âm kia liền sửng sốt, nhưng không kịp nhìn rõ là ai, nàng đã bị tiểu cô nương kia kéo vào trong một góc.
"Cô ngẩn người làm gì đấy!"
Tiểu cô nương sốt ruột.
Giản Khinh Ngữ ngượng ngùng: "Giọng nói của người lúc nãy, nghe có chút quen tai...
Có lẽ là ta nghe nhầm rồi."
Có lẽ thật sự đã nghe nhầm, sao lại có thể cảm thấy giọng nói của gã thích khách kia quen tai cơ chứ?
Nàng hít sâu một hơi, cảm kích nhìn tiểu cô nương: "Cảm ơn cô đã cứu ta."
"Chỉ là tiện tay thôi, chúng ta trốn về phòng đi."
Tiểu cô nương nhắc nhở.
Giản Khinh Ngữ khựng lại, nhíu mày: "Không bỏ chạy sao?"
"Chạy?"
Tiểu cô nương sửng sốt.
Giản Khinh Ngữ kiên định gật đầu: "Thì chạy khỏi đây đó.
Cô không muốn cả đời đều phải ở lại chỗ này chứ?"
Tiểu cô nương mờ mịt hồi lâu, sau khi hiểu ý nàng liền cười: "Chạy không thoát đâu, khế bán mình vẫn còn ở chỗ tú bà.
Nếu bà ta chết, thì tới lượt tộc nhân của bà ta thừa kế khế ước.
Nếu bà ta không còn tộc nhân nữa, thì chúng ta sẽ bị sung làm quan kỹ.
Một ngày chưa lấy lại được khế bán mình, thì dù có làm gì cũng chạy không thoát."
"Cô đi theo ta đi, ta sẽ nghĩ biện pháp."
Giản Khinh Ngữ nghiêm túc nói.
Tiểu cô nương lắc đầu, rõ ràng là chỉ mới có 16-17 tuổi, nhưng vẻ mặt tang thương kia lại chẳng khác gì một phụ nhân 70 tuổi: "Vô dụng thôi, còn chưa đợi được tới lúc chạy ra khỏi thành, quan phủ đã cầm khế bán mình đuổi tới bắt lại rồi."
Giản Khinh Ngữ nhíu mày, nhìn cô nương kia cứ nhận mệnh mà không hề có lấy nửa điểm vùng lên, nàng liền cắn răng: "Không phải chỉ là khế bán mình thôi sao?
Ta đi trộm về!"
Tiểu cô nương mờ mịt: "Sao cơ?"
"Cô ở trong lâu thời gian cũng không ngắn, biết khế bán mình được giấu ở chỗ nào không?"
Giản Khinh Ngữ hỏi.
Tiểu cô nương: "Chắc là... giấu trong phòng tú bà?"
Nàng cũng không quá xác định.
Lời còn chưa dứt, Giản Khinh Ngữ đã mặc kệ đao kiếm nguy hiểm, một đường xông thẳng tới phòng của tú bà.
Lục Viễn giết người đến đỏ cả mắt, chợt cảm thấy có bóng người lướt qua.
Khi hắn quay đầu lại, liền nhìn thấy Giản Khinh Ngữ đang chạy trối chết.
Hắn ngừng một chút, cau mày đuổi theo nàng.