[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn - Công Tử Như Lan
Chương 39: Toàn thắng
Chương 39: Toàn thắng
"Ông chủ giả" biến thành "tình địch thật".
Sao mà nhịn cho nổi!
Hạ Hành Châu gọi điện cho Chu Dư, hỏi hắn tình hình cụ thể.
Chu Dư còn chưa nói xong thì buổi đấu giá đã chuẩn bị bắt đầu, mọi người lần lượt ổn định chỗ ngồi.
Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể vội vàng cúp máy: "Sếp Hạ nhỏ, lát nữa tôi sẽ liên lạc qua wechat với ngài."
Hạ Hành Châu nhìn điện thoại bị ngắt, cảm thấy mình không thể ngồi yên chờ chết, vì vậy lập tức cầm chìa khóa xe chạy ra ngoài.
Bên kia, tại hội trường đấu giá.
Khách mời tham gia buổi đấu giá lần này đều đã xem qua sổ tay giới thiệu vật phẩm từ trước, ít nhiều gì cũng có món yêu thích.
Dù không có, cũng sẽ nể mặt ông Chung mà đấu giá một hai món.
Phương Tri Ngu để ý một chiếc đồng hồ quả quýt cổ, một chuỗi vòng tay phỉ thúy mười tám hạt, và một cái chặn giấy hình kỳ lân bằng ngọc Hòa Điền.
Hai món đầu là chuẩn bị cho ba mẹ, còn chặn giấy kỳ lân là dành cho Hạ Kiến Chương.
Nhưng mà...
Nghĩ đến lúc nãy Hạ Hành Châu tiễn mình ra cửa còn đòi đi theo, xem ra phải chuẩn bị thêm một phần nữa.
Y mở sổ tay, chọn một món quà phù hợp cho Hạ Hành Châu.
Khi lật đến một mẫu đồng hồ độc bản của một thương hiệu nào đó, động tác của y chợt dừng lại.
Mặt đồng hồ màu đen phối với vỏ vàng kim, viền ngoài đính một vòng kim cương vụn, toát lên vẻ lạnh lùng mà sang trọng.
Rất hợp với khí chất của Hạ Hành Châu.
Vệ Đình đổi chỗ với người khác, ngồi bên trái Phương Tri Ngu.
Thấy y dừng lại ở trang đồng hồ này thì lên tiếng hỏi: "Cậu thích cái này à?"
Phương Tri Ngu lật sang trang khác: "Cũng không tệ lắm."
Thấy y không có ý trò chuyện thêm, Vệ Đình đành tạm gác suy nghĩ trong lòng, dời sự chú ý vào lại cuốn sổ của mình.
Bên trên là một đôi khuy măng sét đá quý, hồng ngọc huyết bồ câu được cắt theo kiểu cabochon hình vòm cung.
Dù là kỹ thuật khảm hay thiết kế đều không chê vào đâu được, vừa cao quý vừa trang nhã.
Ánh mắt hắn hơi lệch sang bên cạnh, dừng trên cổ tay áo sơ mi của Phương Tri Ngu.
Ở đó có một đôi khuy măng sét màu xanh ngọc đính kim cương, cũng rất độc đáo và thanh lịch, chỉ là so với đôi hồng ngọc huyết bồ câu trong sổ thì vẫn kém hơn đôi chút.
Ngón tay Vệ Đình khẽ lướt qua hình vẽ trên trang giấy, như lướt qua cổ tay áo của Phương Tri Ngu, lòng càng thêm kiên định.
Chu Dư ngồi ở hàng ghế phía sau, luôn để mắt đến hai người.
Thấy họ nói chuyện, hắn lại lén chụp một bức ảnh gửi cho Hạ Hành Châu.
[Chu Dư: *Ảnh*]
[Chu Dư: Sếp Hạ nhỏ!
Không ổn rồi!
Người này đổi chỗ ngồi sát bên sếp Phương!]
Ba dấu chấm than thể hiện rõ mức độ khẩn cấp.
Hắn lo sắp chết đến nơi rồi.
[Hạ Hành Châu: Tôi đang tới, một tiếng nữa sẽ đến.]
[Chu Dư: Vâng vâng vâng.]
Hạ Hành Châu mở cửa xe ngồi vào, đặt điện thoại sang một bên, đạp ga xuất phát.
Chu Dư cất điện thoại, nhìn quanh hai bên rồi đứng dậy đi đến chỗ trống bên cạnh: "Xin chào, tôi có thể đổi chỗ với ngài không?"
Hắn chỉ vào vị trí của mình, đối phương thấy chỗ đó tầm nhìn tốt hơn nên đồng ý ngay.
Chu Dư ngồi xuống, phát hiện vị trí này đúng là thuận tiện để âm thầm quan sát hơn.
Ông Chung phát biểu ngắn gọn xong, người chủ trì tuyên bố chính thức bắt đầu buổi đấu giá.
Những món đầu phần lớn là ngọc và tranh cổ.
Trong nhà Phương Tri Ngu vốn đã có nhiều nên y không có ý định ra tay.
Qua vài vòng, cuối cùng cũng đến chiếc đồng hồ quả quýt cổ mà y nhìn trúng.
Chiếc đồng hồ này là ông Chung mua được tại một buổi tiệc từ thiện.
Trong sổ triển lãm giới thiệu nó có lịch sử gần trăm năm, vỏ làm bằng vàng ròng, toàn thân chạm khắc những họa tiết tinh xảo.
Chế tác tinh tế, có thể xem là một tác phẩm nghệ thuật thực thụ.
Mặc dù có tuổi đời lâu năm, nhưng được bảo quản cực tốt, ngay cả hoạ tiết nhỏ nhất trên vỏ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng trên màn hình lớn.
Giá khởi điểm 1,2 triệu.
Người nhìn trúng nó lần lượt ra giá, đến khi Phương Tri Ngu giơ bảng, số người đấu giá giảm dần.
Có thể vào đây, thân phận đều không thấp, người biết thân phận của Phương Tri Ngu cũng nhiều, đều sẵn lòng nể mặt y.
Cuối cùng, Phương Tri Ngu mua được chiếc đồng hồ với giá 6,8 triệu.
Vòng phỉ thúy, chặn giấy kỳ lân và chiếc đồng hồ khác sau đó cũng vậy, lần lượt được y mua về với giá cả hợp lý.
Những món yêu thích đã vào tay, sau đó Phương Tri Ngu không chú ý nhiều nữa.
Cho đến khi Vệ Đình yên tĩnh ngồi cạnh y từ nãy đến giờ đột nhiên giơ bảng: "Bốn triệu."
Phương Tri Ngu ngẩng đầu, nhìn thấy đôi khuy măng sét hồng ngọc huyết bồ câu trên màn hình lớn.
Mặt cắt đá quý tinh xảo, lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn.
Người để ý đôi khuy măng sét này không ít, liên tục cạnh tranh với nhau, chớp mắt giá đã bị đẩy lên 8 triệu.
Đá quý tuy quý, nhưng chỉ là một đôi khuy măng sét mà gần chục triệu, đối với đa số người vẫn là quá đắt đỏ.
Thấy những người đấu giá dần bỏ cuộc, khóe môi Vệ Đình khẽ cong lên, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm phải có, giơ bảng: "Mười triệu."
Cả hội trường yên lặng trong chốc lát, không ai giơ bảng.
Trong một góc, Chu Dư nuốt nước miếng, cầm bảng trong tay mà không dám động.
Mười triệu đó!
Không phải mười ngàn đâu!
Tuy sếp Hạ nhỏ nói không có hạn mức cao nhất, nhưng mười triệu thì có hơi quá không?!
Cả đời hắn còn chưa từng thấy nhiều tiền như vậy!
Hắn nhắn tin cho Hạ Hành Châu, nhưng đối phương không trả lời, chắc là đang lái xe.
Ngay lúc hắn còn do dự, đấu giá viên đã gõ búa hai lần, sắp gõ đến lần thứ ba: "Mười triệu lần thứ hai!
Mười triệu lần thứ ba..."
"Mười triệu một trăm ngàn!"
Chu Dư vẫn giơ bảng.
Vệ Đình bình thản tăng giá: "Mười hai triệu."
Chu Dư: "Mười hai triệu một trăm ngàn!"
Vệ Đình: "..."
Vệ Đình không quen Chu Dư, cũng không muốn lãng phí thời gian ngồi tăng một lần 100 ngàn với hắn, vì vậy đánh nhanh thắng nhanh: "Mười lăm triệu."
Chu Dư: "!!"
Muốn giết người à!
Tim Chu Dư sắp nhảy ra ngoài.
Cái giá này thật sự quá khủng rồi, chỉ là một đôi khuy măng sét thôi mà!
Người giàu mấy người đừng có coi tiền như rác được không?!
Nhưng Hạ Hành Châu đã dặn hắn phải lấy được đôi khuy măng sét này bằng mọi giá, hắn chỉ có thể run rẩy giơ bảng: "Mười lăm triệu năm trăm ngàn."
Vệ Đình: "Mười sáu triệu."
Chu Dư liều mạng: "Mười bảy triệu!!"
Vệ Đình: "Mười tám triệu."
Chu Dư nhắm mắt, buông xuôi: "Hai mươi triệu!!"
Vệ Đình: "..."
Cái giá này vừa ra, cả hội trường ồ lên, đồng loạt quay lại nhìn Chu Dư, Phương Tri Ngu cũng không ngoại lệ.
Phương Tri Ngu không thiếu tiền, 20 triệu với y cũng chỉ là một con số nhỏ, nhưng dùng để mua một đôi khuy măng sét thì không cần thiết.
Y quay đầu muốn xem ai là người tiêu tiền như rác đến thế.
Chu Dư thấy ánh mắt y thì nhìn y cười khờ khạo.
Phương Tri Ngu: "?"
Không quen biết.
Lần này Vệ Đình không tăng giá nữa.
Sắc mặt hắn hơi khó coi, tay siết lại làm góc cuốn sổ tay nhàu nát.
Cuối cùng, đấu giá viên gõ búa ba lần, tuyên bố khuy măng sét thuộc về Chu Dư.
Chu Dư thở phào, đồng thời cũng sợ hãi tột độ.
Tay hắn run rẩy nhắn tin cho Hạ Hành Châu, thậm chí còn gõ sai chữ, phải xoá đi gõ lại mấy lần mới gửi được.
[Chu Dư: Sếp Hạ nhỏ, 20 triệu lấy được rồi...]
Sau khi gửi, hắn căng mắt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Hai phút ngắn ngủi đợi Hạ Hành Châu trả lời mà dài như nửa đời người, lưng ướt đẫm mồ hôi.
[Hạ Hành Châu: Làm tốt lắm.]
Ba chữ khiến trái tim treo lơ lửng của Chu Dư trở về chỗ cũ.
Hắn như một người mua hộ, vô cùng biết ơn vì khách không bùng hàng.
Hạ Hành Châu không có thư mời, đến nơi thì gửi định vị cho Chu Dư.
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, Chu Dư cầm đôi khuy măng sét giá trên trời ra tìm hắn, rồi nhìn thấy xe hắn ở vòng xoay nhỏ cách hội trường không xa.
"Sếp Hạ nhỏ!"
Hắn chạy chậm tới, đưa đồ tận tay Hạ Hành Châu.
Hạ Hành Châu mở hộp ra nhìn, rồi hài lòng cất đi, nói với Chu Dư: "Cảm ơn, vất vả rồi."
"Không vất vả không vất vả."
Chu Dư lắc đầu lia lịa.
Hắn chạy thay Hạ Hành Châu chuyến này cũng kiếm được không ít tiền.
"Tối nay sếp Phương mua cái gì?"
Hạ Hành Châu hỏi.
Chu Dư kể lại mấy món Phương Tri Ngu mua.
Hạ Hành Châu gật đầu, nhìn về phía những người lục tục ra khỏi hội trường, không nhìn thấy Phương Tri Ngu.
"Anh ấy đâu?"
Anh hỏi.
"Lúc tôi ra có thấy sếp Phương bị ông Chung kêu đi."
Chu Dư đáp, "Ông Chung và Chủ tịch Hạ khá thân thiết, chắc là có việc tìm sếp Phương."
Hạ Hành Châu cũng quen ông Chung, chỉ là hắn không muốn lộ diện trong lúc này, hắn không muốn gây phiền phức cho Phương Tri Ngu.
Hắn nhắn tin cho Phương Tri Ngu, sau đó quay lại xe chờ.
Lúc này, Phương Tri Ngu đang nói chuyện với ông Chung.
Nhà họ Chung làm giàu từ công nghệ sinh học, luôn có hợp tác với mảng y tế của Tập đoàn họ Hạ.
Đầu tiên hai người trò chuyện về sự phát triển của ngành sản xuất, sau đó ông Chung chuyển đề tài sang cháu gái của mình.
Ông Chung nói ông có một đứa cháu gái đi du học ở nước ngoài, tháng sau sẽ về nước, tuổi tác và ngoại hình đều rất hợp với Phương Tri Ngu.
Mở đầu điển hình của một buổi xem mắt, Phương Tri Ngu nghe là hiểu ngay.
Ngày trước, khi đề xuất liên hôn Hạ Kiến Chương cũng nói như vậy.
Nói ông có một đứa con trai, tuổi tác và ngoại hình đều rất hợp với Phương Tri Ngu.
"Đợi con bé về, ta sắp xếp cho hai đứa trẻ các cậu gặp nhau kết bạn một lần, thế nào?"
Ông Chung hỏi.
"Cảm ơn ý tốt của ngài.
Cháu tin cô nhà nhất định rất ưu tú.
Nhưng xin lỗi."
Phương Tri Ngu áy náy nói, "Cháu đã kết hôn rồi."
Ông Chung ngạc nhiên: "Cậu kết hôn rồi?!"
"Vâng."
Phương Tri Ngu gật đầu, "Mới kết hôn không lâu, nhưng không công khai."
"Thảo nào ta không nghe nói gì hết."
Ông Chung lộ vẻ tiếc nuối.
Trước giờ ông luôn rất xem trọng Phương Tri Ngu, cảm thấy thanh niên này vừa có năng lực vừa có mưu lược, làm việc nhanh gọn lại quyết đoán.
Vốn dĩ ông định đợi cháu gái đi học về rồi sẽ giới thiệu hai người với nhau, không ngờ lại bị người khác hớt tay trên.
"Xem ra không có duyên làm người một nhà rồi."
Ông Chung lắc đầu cười nói: "Trong nhà có người đang đợi phải không?
Vậy ta không giữ cậu nữa, về sớm chút đi."
Ông nói muốn tiễn y ra ngoài, Phương Tri Ngu khéo léo từ chối: "Sao thế được..."
Ông Chung khoát tay: "Đừng khách sáo với ta, tiễn cậu một đoạn thôi."
Phương Tri Ngu chỉ có thể đồng ý, đi cùng ông ra ngoài.
Ông Chung đưa y đến cửa mới quay người vào trong.
Phương Tri Ngu đứng trên cầu thang, không thấy xe của tài xế Trần, vừa mở khóa điện thoại thì bị người khác ngắt ngang.
"Sếp Phương."
Vệ Đình đã đứng đợi ở cửa từ lâu.
Phương Tri Ngu cất điện thoại: "Sếp Vệ, sao anh vẫn chưa về?"
"Tôi đang đợi anh."
Vệ Đình nhìn y nói, "Tôi có chuyện muốn nói với cậu."
"Đợi tôi?"
Phương Tri Ngu nhướng mày, "Đã khuya rồi, nếu là công việc thì ngại quá, tôi vẫn còn đang nghỉ phép."
"Không phải công việc."
Vệ Đình nghiêm túc nói: "Là chuyện riêng."
Phương Tri Ngu cười nhạt: "Tôi không biết tôi và sếp Vệ có chuyện riêng gì mà cần nói vào lúc này."
Đây là ý từ chối.
Vì quan hệ hợp tác giữa hai bên, Phương Tri Ngu không muốn nói quá thẳng, mong Vệ Đình có thể thức thời một chút.
Vệ Đình cũng đã hiểu ý của y, nhưng mục đích hắn đến đây lần này chính là để gặp Phương Tri Ngu.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Phương Tri Ngu trong cuộc họp video, hắn đã không kiềm được mà rung động trước y.
Sau khi gặp người thật ở Tập đoàn họ Hạ, hắn lại càng lún sâu.
Dù biết Phương Tri Ngu không có ý với mình, hắn vẫn muốn thử một lần.
Hắn lấy món quà đã chuẩn bị sẵn từ sáng sớm, mở ra đưa tới trước mặt Phương Tri Ngu, thận trọng nói: "Đây là chút tấm lòng của tôi, mong cậu nhận lấy, cũng mong cậu cho tôi một cơ hội."
Trong hộp là một chuỗi vòng tay ngọc phỉ thúy đế vương lục thượng hạng, chỉ nhìn màu sắc và kỹ thuật chế tác cũng biết giá cả không rẻ.
Nụ cười của Phương Tri Ngu dần dần biến mất: "Sếp Vệ, anh có ý gì?"
Vệ Đình cầm vòng tay, nói từng chữ một: "Hy vọng cậu có thể cho phép tôi theo đuổi cậu."
Phương Tri Ngu đứng trên cầu thang nhìn xuống Vệ Đình phía dưới, trong lòng dâng lên một chút bực bội.
Tại sao luôn có người không thể hiểu được hai chữ từ chối?
Liêu Chí Tân như vậy, Vệ Đình cũng như vậy.
Rốt cuộc họ lấy đâu ra tự tin mà cho rằng y sẽ chấp nhận họ?
Thật sự khiến người ta bực bội.
"Nếu anh không hiểu lời từ chối khéo, tôi có thể nói thẳng..."
Phương Tri Ngu nhìn Vệ Đình, giọng nói lạnh nhạt, không chứa chút tình cảm nào: "Tôi không có một chút hứng thú nào với anh.
Ngoài công việc, chúng ta sẽ không có bất kỳ quan hệ nào.
Anh nghe rõ chưa?"
Nói xong, y bước xuống cầu thang, đi lướt qua Vệ Đình, thậm chí không thèm cho hắn một ánh mắt.
Vệ Đình bị lời nói thẳng thừng của y làm tổn thương, tay cầm quà cứng đờ.
Đợi khi hắn hoàn hồn, Phương Tri Ngu đã đi xuống cầu thang.
Không, hắn không cam lòng!
Hắn tự thấy năng lực và ngoại hình của mình đều phù hợp với Phương Tri Ngu, tại sao Phương Tri Ngu luôn tuyệt tình với hắn như vậy?
"Chờ đã!"
Vệ Đình đuổi theo, giữ chặt tay Phương Tri Ngu: "Cậu nghe tôi nói, tôi có thể đợi, cậu chỉ cần..."
"Két!"
Một chiếc G-Class màu đen lao tới, thực hiện một pha drift đẹp mắt rồi dừng lại trước mặt hai người.
Tiếng lốp xe ma sát mặt đất chói tai cắt ngang lời Vệ Đình.
Cửa kính từ từ hạ xuống, Hạ Hành Châu ngồi trong xe, đeo khẩu trang, huýt sáo với hai người: "Đêm hôm khuya khoắt, lôi lôi kéo kéo làm gì thế?"
"Sao cậu lại ở đây?"
"Cậu là ai?"
Phương Tri Ngu và Vệ Đình đồng thời lên tiếng.
Hạ Hành Châu mở cửa xuống xe, giật tay Phương Tri Ngu ra khỏi Vệ Đình, kéo y ra sau lưng mình, giọng điệu khó chịu nói với Vệ Đình: "Người ta đã đồng ý chưa mà anh nắm tay rồi?"
Vệ Đình nhìn người đàn ông còn cao hơn mình một chút trước mặt, lại nhìn hành động che chở Phương Tri Ngu của hắn, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ.
Hạ Hành Châu cũng đang quan sát Vệ Đình.
Nhìn gần có vẻ "ông chủ giả" này trông cũng ra gì và này nọ, nhưng so với hắn thì còn kém xa.
Hơn nữa, lớn tuổi thế này rồi.
Sao Phương Tri Ngu có thể thích tên đàn ông già như vậy được?
Vệ Đình thấy ánh mắt đánh giá của hắn, trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc cậu là ai?"
"Tôi?"
Hạ Hành Châu dang tay, "Tôi chỉ là một người theo đuổi bình thường của sếp Phương mà thôi."
Phương Tri Ngu: "..."
"Sao cậu lại đến đây?"
Y hỏi lại lần nữa.
Hạ Hành Châu quay lại nhìn y, khẩu trang che nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt cong lên thấy rõ: "Tôi đến đón anh đó."
Phương Tri Ngu: "Tôi có tài xế."
"À, tài xế Trần hả."
Hạ Hành Châu nói, "Tôi bảo chú ấy về trước rồi."
Phương Tri Ngu: "..."
Vệ Đình nghe hai người nói chuyện, dù không biết người kia là ai, nhưng hắn cũng nhận ra quan hệ của người này và Phương Tri Ngu không phải là xa lạ.
Người này còn có thể sắp xếp cả tài xế riêng của Phương Tri Ngu.
Hắn cầm quà đứng cạnh hai người, cảm giác mình như một trò cười.
Hạ Hành Châu nói với Phương Tri Ngu vài câu, rồi quay sang Vệ Đình, quan tâm hỏi: "Sao anh còn chưa đi?
Có cần tôi gọi xe giúp không?"
Vệ Đình: "..."
Hắn là người có thể diện, không thể đánh mất phong độ của mình.
Vệ Đình hít một hơi thật sâu, đè nén cảm giác mất mát và không cam lòng, sau đó cất quà đi, nói với Phương Tri Ngu: "Sếp Phương, vậy tôi đi trước.
Chờ mong lần hợp tác tiếp theo."
Phương Tri Ngu: "Tạm biệt."
Vệ Đình vừa đi, xe của tài xế Trần liền tới.
Ông xuống xe, nói với Phương Tri Ngu: "Ngại quá sếp Phương, lúc nãy tôi đi vệ sinh, để ngài đợi lâu rồi!"
Phương Tri Ngu nhìn Hạ Hành Châu: "Không phải cậu mới nói tài xế Trần đã về rồi sao?"
"À, cái này hả."
Hạ Hành Châu hất cằm về phía Vệ Đình vừa rời đi, "Tôi chọc tức anh ta."
Phương Tri Ngu: "..."
"Tôi giỏi lắm đúng không?"
Hạ Hành Châu cười hì hì nói, "Đủ làm anh ta tức cả đêm."
"Ấu trĩ."
Phương Tri Ngu đánh giá hành động trẻ con này, khóe môi lại khẽ cong lên.
Hạ Hành Châu thấy thế, tranh thủ hỏi: "Chúng ta về thôi?
Tôi đặc biệt đến đón anh đó, anh cũng không thể để tôi đi về tay không chứ?"
Phương Tri Ngu liếc hắn một cái: "Vậy tôi gọi người lái xe thay cho cậu?"
"Gọi người lái thay làm gì?
Tối nay tôi là tài xế của anh."
Nói xong, Hạ Hành Châu vòng tay ôm vai y, đẩy mạnh vào ghế phụ, rồi lại kéo dây an toàn qua gài cho y, sau đó đóng cửa lại.
Một loạt động tác liền mạch, làm tài xế Trần bị cướp chén cơm không kịp phản ứng, chỉ có thể nhìn Phương Tri Ngu: "Sếp Phương, vậy..."
Phương Tri Ngu nói với ông: "Chú về trước đi, hôm nay tính là chú tăng ca."
Ông chủ đã nói vậy, tài xế Trần cũng không ở lại lâu, đáp lại hai tiếng rồi lui ra sau nhìn họ rời đi.
Trên đường về, Hạ Hành Châu hỏi: "Tôi đặc biệt đến đón anh đó.
Vui không, cảm động không?"
Phương Tri Ngu gác một tay lên cửa sổ, chống má lười biếng trả lời: "Tự cảm động đi."
Qua một thời gian ở chung, Hạ Hành Châu đã miễn dịch với kiểu châm chọc công kích của y, không hề để trong lòng.
Dù sao cũng đã đón được người, tình địch cũng đã đánh tan, tối nay hắn toàn - thắng!!!
Về đến khu nghỉ dưỡng đã gần 12 giờ.
Phương Tri Ngu đặt đồ xuống, hỏi Hạ Hành Châu: "Cậu tắm trước?"
Hạ Hành Châu háo hức: "Tắm chung cũng được mà."
Phương Tri Ngu trừng hắn: "Đêm hôm mơ mộng hão huyền cái gì?"
"Thử xem sao."
Hạ Hành Châu dụ dỗ, "Hôm nay tôi đảm bảo sẽ không làm bậy."
Phương Tri Ngu cười lạnh.
Tuyệt đối không được tin lời đàn ông nói, đặc biệt là đàn ông mới khai trai.
Y đẩy Hạ Hành Châu ra, cầm đồ ngủ vào phòng tắm, còn khoá cửa lại.
Hạ Hành Châu nghe thấy tiếng khoá cửa, thở dài: "Sao cứ làm như phòng trộm vậy, thật là đau lòng."
Phương Tri Ngu tắm xong, ra ngoài thì nhìn thấy Hạ Hành Châu đang ngồi xếp bằng trên thảm chơi game trên điện thoại.
Y đi qua, đá vào chân hắn: "Tới cậu."
Hạ Hành Châu một tay chơi game, một tay chuẩn xác nắm lấy cổ chân Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu cúi đầu nhìn hắn: "Buông ra."
Hạ Hành Châu nhéo chân y, ăn đậu hủ một lúc mới buông ra, ném điện thoại sang một bên rồi đứng dậy đi tắm rửa.
Phương Tri Ngu đã ngủ trưa rồi, mới tắm xong cũng không buồn ngủ lắm, nên không vội đi ngủ.
Y mở camera trong nhà, nhìn thấy Phương Trình đang cắm đầu ăn thức ăn, cái đuôi ngoe nguẩy.
Phương Trình ăn uống luôn rất nhã nhặn, chỉ dùng lưỡi để liếm, mỗi lần liếm phải một hai hạt thức ăn khô là sẽ phải nhai nửa ngày.
Mèo con ăn hạt xong lại uống nước, sau đó đi về hướng cửa.
Phương Tri Ngu điều khiển camera đi theo nó, phát hiện nó ngồi xổm ở huyền quan, ngửa đầu nhìn cánh cửa đóng chặt.
...
Đang đợi y.
Mỗi lần y ra ngoài, Phương Trình đều sẽ đợi y ở huyền quan.
Phương Tri Ngu bất động nhìn tấm lưng nho nhỏ rất lâu.
Hạ Hành Châu tắm xong đi ra, thấy y ngồi trên sofa nhìn điện thoại chằm chằm thì đi tới hỏi: "Sao còn chưa ngủ?
Đang xem gì vậy?"
Phương Tri Ngu trả lời: "Phương Trình."
Cũng đã hai ngày Hạ Hành Châu không nhìn thấy Phương Trình, hắn cũng có hơi nhớ mèo con.
"Tôi xem với."
Hắn ngồi xuống cạnh Phương Tri Ngu, đưa đầu qua nhìn điện thoại.
Thấy mèo con nằm bò ở huyền quan thì hỏi: "Nó đang làm gì vậy?"
Phương Tri Ngu: "Đợi tôi."
Hạ Hành Châu ngẩng đầu nhìn y, đề nghị: "Hay là bật âm thanh nói chuyện với nó đi?"
"Không cần."
Phương Tri Ngu lắc đầu.
Mở âm thanh ngược lại sẽ làm Phương Trình đi khắp nơi tìm y.
Cứ để như vậy, đợi không được nó sẽ tự về ngủ.
Y tắt camera, sau đó duỗi tay lấy một hộp quà trên bàn trà đưa cho Hạ Hành Châu: "Của cậu."
"Hả?"
Hạ Hành Châu ngạc nhiên: "Của tôi?"
Hắn biết Phương Tri Ngu mua những thứ gì từ chỗ Chu Dư, nhưng không ngờ là mình cũng có phần.
Phương Tri Ngu: "Ừm, xem có hợp không."
Hạ Hành Châu nhận lấy.
Không vội mở ra mà trêu ghẹo một câu: "Là gì vậy?
Tín vật đính ước à?"
"Phí dịch vụ."
Phương Tri Ngu ngáp một cái, đưa tay qua: "Không thích thì trả đây."
"Quà tặng người ta sao lấy lại được chứ?"
Hạ Hành Châu tránh tay y, sau đó kéo y vào ngực mình, "Để tôi xem là cái gì."
Phương Tri Ngu giãy giụa hai cái, thấy không có kết quả thì dứt khoát tìm một vị trí thoải mái trong lồng ngực hắn mà tựa vào.
Hạ Hành Châu mở hộp quà ra, nhìn thấy đồng hồ bên trong thì lấy nó ra đeo vào tay, hỏi Phương Tri Ngu: "Thế nào?"
Phương Tri Ngu nhìn một lúc, hài lòng nói: "Không tệ, rất hợp với cậu."
"Nhờ anh chọn giỏi."
Trong lòng Hạ Hành Châu như nở hoa, cúi đầu hôn chóp mũi y, "Tôi cũng có quà cho anh."
"Cái gì?"
"Đợi một chút anh sẽ biết."
Hạ Hành Châu đứng dậy đi lấy đôi khuy măng sét vừa mua được tới, đặt vào tay Phương Tri Ngu.
Chiếc hộp trong tay không hề tầm thường, Phương Tri Ngu không cần xem cũng biết nó không rẻ.
"Anh mau xem đi."
Dưới lời thúc giục của hắn, Phương Tri Ngu mở hộp ra, đột ngột nhìn thấy đôi khuy măng sét giá trên trời trong buổi đấu giá tối nay.
Phương Tri Ngu: "..."
Phá án.
Kẻ coi tiền như rác kia chính là Hạ Hành Châu.