[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn - Công Tử Như Lan
Chương 19: Trả lời tin nhắn
Chương 19: Trả lời tin nhắn
Cuối cùng Hạ Hành Châu cũng không được ăn đặc sản của giáo sư Đường.
Hai người đang nói chuyện rất vui vẻ, không hiểu sao giáo sư Đường đột nhiên nổi giận, xách túi đặc sản bỏ đi mà chẳng buồn chào hỏi.
Hạ Hành Châu hoang mang nhìn bóng lưng ông đi xa, chỉ biết cảm thán: đàn ông đúng là thay đổi thất thường.
Phương Tri Ngu thất thường, vị giáo sư Đường này cũng thất thường.
Nhưng hắn khoan dung rộng lượng, không so đo với hai người họ, sau khi trở về còn kêu Tiểu Hứa mang trái cây sang cho giáo sư Đường.
Phương Tri Ngu thất thường hoàn toàn không biết phía trước mình tính toán đủ đường, thì phía sau Hạ Hành Châu đã tự chui đầu vào rọ.
Sáng sớm hôm sau, y nhìn thấy tin nhắn trả lời của Hạ Hành Châu.
[Hạ Hành Châu: Ở Đôn Hoàng mọi thứ đều ổn, đừng lo lắng.]
[Hạ Hành Châu: Anh ở UAE cũng nhớ giữ sức khỏe.]
Ngoài hai câu này, hắn còn trích lại câu "Nhớ em", đáp lại "Em cũng vậy".
Cũng coi như là trả lời từng tin nhắn một.
Sau khi đánh răng rửa mặt, Phương Tri Ngu chụp màn hình tin nhắn trả lời của Hạ Hành Châu rồi gửi vào nhóm chat gia đình, đặc biệt bao gồm cả thời lượng cuộc gọi video của hai người.
Sau khi ngủ một giấc, cơn giận tối qua của Đường Tu Tề cũng đã tiêu tan gần hết.
Ông tự kiểm điểm lại, thấy mình đúng là già cả hồ đồ, sao lại đi giận dỗi với tiểu bối như vậy chứ?
Khó khăn lắm mới tự dỗ mình nguôi, ông định hỏi xem Hạ Hành Châu còn ở trong phòng không để mang đặc sản sang, mở wechat ra lại nhìn thấy tấm ảnh Phương Tri Ngu gửi trong nhóm.
Đường Tu Tề: "..."
Đây là lừa đảo liên hoàn rồi!!
Giáo sư Đường tức giận chụp hình lại gửi cho Phương Lam: "Em xem hai đứa nó này!
Nếu anh không tới đây thì chắc giờ tụi nó đã bắn pháo hoa ăn mừng trong nhà luôn rồi!"
Phương Lam cũng ở trong nhóm chat gia đình, tất nhiên cũng nhìn thấy tin nhắn của Phương Tri Ngu.
So với Đường Tu Tề, ngược lại bà cảm thấy rất vui: "Như vậy chẳng phải rất tốt sao?"
Đường Tu Tề: "Tốt chỗ nào?"
Phương Lam phân tích: "Anh xem đi, hai đứa nó không có tình cảm gì, vậy mà có thể đi đến bước này chứng tỏ là có duyên phận.
Bây giờ còn ăn ý hợp tác lừa chúng ta, chứng tỏ quan hệ của tụi nó cũng không tệ lắm.
Như vậy còn không tốt sao?"
Đường Tu Tề nghe xong thì dở khóc dở cười: "Cái này không phải đang ngụy biện à?
Em cũng nghe Hành Châu nói bình thường hai đứa nó còn chẳng liên lạc."
"Hai đứa một đứa đi công tác, một đứa quay phim, ai cũng bận bịu với sự nghiệp của mình, không liên lạc là chuyện rất bình thường."
Phương Lam nói có sách mách có chứng: "Lúc chúng ta mới yêu nhau, mỗi người có một phương hướng nghiên cứu riêng, bận đến nỗi mười ngày nửa tháng không liên lạc cũng là chuyện bình thường đó thôi?"
Đường Tu Tề nghĩ lại: "...
Nghe cũng hợp lý."
"Vốn dĩ là hợp lý."
Phương Lam nói tiếp: "Không phải anh nói hôm qua Hành Châu rất vui sao?
Vậy chẳng phải đã chứng minh nó cũng không bài xích việc phối hợp với Tri Ngu à?
Biết đâu còn vui thầm trong lòng nữa."
Đường Tu Tề bị bà thuyết phục, gật đầu liên tục: "Em chuyên nghiệp, em nói rất đúng."
Năm đó Phương Lam học đại học chuyên ngành Tâm lý học, chắc chắn hiểu tâm lý con người hơn ông nhiều, nghe lời bà là không sai được.
"Đúng là vậy mà."
Phương Lam nghĩ rất thoáng, an ủi ông: "Tiểu Ngu làm vậy cũng vì không muốn chúng ta lo lắng, chúng ta cứ thuận theo ý nó là được.
Với lại, anh quan tâm gì tụi nó có lừa hay không, bây giờ chuyện từ diễn thành thật có rất nhiều.
Thường xuyên qua lại, biết đâu hai đứa thật sự hợp mắt nhau thì sao?"
Đường Tu Tề: "Thật không?"
"Thật."
"Chuyên ngành của em, em nói đúng."
Giáo sư Đường được vợ dỗ dành trong dăm ba câu, rồi tìm cơ hội đưa đặc sản sang cho Hạ Hành Châu.
Đường Tu Tề chỉ ở đoàn phim bốn ngày.
Ngày ông đi, đạo diễn còn đặc biệt sắp xếp người tặng hoa, chúc mừng ông "đóng máy".
Là người tiếp xúc với ông nhiều nhất trong mấy ngày qua, Hạ Hành Châu tự mình tiễn ông lên xe: "Giáo sư Đường, lên đường bình an."
Đường Tu Tề nhìn gương mặt bị nắng Đôn Hoàng thiêu đỏ của hắn, duỗi tay vỗ vỗ bờ vai hắn.
Những ngày qua, ông đều nhìn thấy biểu hiện của Hạ Hành Châu.
Bộ phim này đề cập đến việc bảo vệ di tích văn hóa, nhân vật chính mà Hạ Hành Châu sắm vai có rất nhiều cảnh đánh đấm.
Mỗi cảnh quay, hắn đều tự mình ra trận, không ỷ vào danh tiếng mà lười biếng đòi dùng mánh lới.
Có đôi khi đạo diễn Lưu vì muốn đạt hiệu quả tốt hơn một chút mà một cảnh phải quay đi quay lại nhiều lần, Hạ Hành Châu bị ngã xuống đất liên tục, đầu gối và lưng đều bị thương nhưng không hề than vãn nửa lời.
"Đứa nhỏ tốt."
Đường Tu Tề nhìn hắn, "Hy vọng cậu sẽ luôn giữ được sơ tâm và nhiệt huyết này, mai sau con đường của cậu sẽ ngày càng tốt đẹp hơn."
"Đó là đương nhiên."
Hạ Hành Châu hoàn toàn không nghi ngờ năng lực của bản thân, hơn nữa con đường này là hắn tự chọn, hắn đương nhiên sẽ đi một cách nghiêm túc.
Nhưng mà...
"Giáo sư Đường."
Hắn cười toe toét nhìn Đường Tu Tề: "Ngài nói chuyện cứ như xem tôi là con trai vậy.
Thế nào, thấy tôi ưu tú quá nên muốn làm ba tôi sao?"
Đường Tu Tề: "..."
"Tuy tôi cũng rất nể ngài, nhưng mà có một người ba là đủ rồi."
Hạ Hành Châu nói xong thì khựng lại, nghĩ thầm nếu tính thêm ba mẹ của Phương Tri Ngu nữa thì trong nhà đã có ba người lớn tuổi rồi, hắn không muốn hầu hạ thêm người thứ tư đâu.
"Thằng ranh con."
Đường Tu Tề bật cười mắng.
Hai người nhìn nhau cười, Hạ Hành Châu cảm thán: "Lần này chia tay, sau này chắc cũng khó gặp lại, ngài nhớ giữ gìn sức khỏe."
"Cái đó thì chưa chắc."
Đường Tu Tề ám chỉ: "Biết đâu ngày nào đó lại tình cờ gặp nhau trên đường thì sao, lúc đó cậu đừng bị dọa giật mình."
Hạ Hành Châu cười lớn: "Đùa gì vậy, tôi bị dọa từ nhỏ đã quen rồi."
Đường Tu Tề chỉ cười không nói gì.
Tài xế nhắc đã đến giờ xuất phát, Đường Tu Tề nói: "Được rồi, tôi đi đây, cậu về đi."
"Ngài đi đường cẩn thận."
Hạ Hành Châu nhìn xe rời đi rồi xoay người quay về đoàn phim, đi được một nửa thì điện thoại trong túi reo lên.
Người gọi là Trần Vân Thiến.
Cô nói người đại diện của Thẩm Tích liên lạc với cô, nói Thẩm Tích ở đoàn phim không hiểu chuyện đã đắc tội Hạ Hành Châu, nhờ cô nể tình quen biết mà giúp đỡ xin hắn bỏ qua.
Trần Vân Thiến hiểu rõ tính Hạ Hành Châu.
Hắn tuy rằng độc miệng, nhưng sẽ không bao giờ chèn ép ai vô duyên vô cớ, trừ khi người đó thật sự chọc giận hắn.
Người đại diện của đối phương ấp úng không chịu nói thật, cô dứt khoát gọi hỏi người trong cuộc: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Hạ Hành Châu kể mọi chuyện với cô, Trần Vân Thiến nghe xong thì nhíu mày: "Thằng nhãi ranh không biết điều này, làm vậy không phải hại cậu sao?
Trương Đào cũng mặt dày quá, còn dám tới trước mặt bà đây."
Hạ Hành Châu: "Hừ."
"Chuyện này để chị xử lý, cậu đừng động vào."
Cô dặn dò Hạ Hành Châu: "Cây to đón gió.
Bây giờ nhà nhà đều nhìn chằm chằm cậu, đừng tạo cơ hội để họ hắt nước bẩn."
"Cây ngay không sợ chết đứng."
Hạ Hành Châu không để tâm, "Sợ gì."
"Cậu thì không sợ, nhưng cậu biết dẹp một hot search tốn bao nhiêu tiền không?"
Trần Vân Thiến hận rèn sắt không thành thép, "Làm ơn chừa lại một chút để tôi dưỡng già đi ông cố à."
Hạ Hành Châu thản nhiên nói: "Cứ trừ vào tài khoản của em."
"Chứ chẳng lẽ lấy từ túi chị?
Nằm mơ!"
Trần Vân Thiến hùng hổ nói vài câu rồi đổi đề tài: "Chị nghe Tiểu Hứa nói tiến độ quay phim rất thuận lợi, có thể đóng máy sớm nửa tháng?"
"Chắc vậy."
Hạ Hành Châu hỏi: "Sao vậy?"
"Hồi trước cậu nói muốn nghỉ phép còn gì?"
Trần Vân Thiến hỏi: "Có chỗ nào muốn đi không, chị xếp lịch cho."
Nửa năm nay Hạ Hành Châu liên tục làm việc, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Nếu bộ phim này đóng máy sớm, hắn sẽ có thể nghỉ khoảng hai mươi ngày.
"Để sau rồi nói."
Hạ Hành Châu vẫn chưa nghĩ xong.
Hắn nhìn màn hình điện thoại, nói: "Có điện thoại, em cúp trước đây."
Hắn cúp máy Trần Vân Thiến, nhận một cuộc gọi khác: "Daniel."
Daniel là người bạn hắn quen khi quay phim ở nước ngoài, đối phương nói tháng sau sẽ sang Trung Quốc công tác, hỏi hắn có muốn tụ họp một bữa không.
Lần gần nhất hai người gặp nhau đã là hai năm trước.
Tuy vẫn có liên lạc qua mạng, nhưng vì lệch múi giờ và bận rộn công việc nên cũng không nói chuyện nhiều.
"Ở đâu?"
Hạ Hành Châu hỏi.
Daniel nói bằng giọng tiếng Anh nên không được chuẩn lắm: "Tân, Thị."
Hạ Hành Châu khựng lại.
Tân Thị?
Đó chẳng phải quê của hắn sao?
"Zhou?"
Daniel trong điện thoại hỏi: "Cậu rảnh không?"
Tân Thị à...
Hạ Hành Châu nhướng mày, mỉm cười: "Rảnh."
Cúp máy, hắn mở wechat gửi tin nhắn cho Phương Tri Ngu, hỏi y có phải hôm nay về nước không.
-
Đúng là hôm nay Phương Tri Ngu về nước, y nhận được tin nhắn đúng lúc vừa ra khỏi sân bay thành phố A.
Y dự đoán không sai, chủ miếng đất kia không do dự quá lâu, ngày thứ ba đã cho y câu trả lời, đồng ý bán cho Tập đoàn họ Hạ.
Ký hợp đồng xong, y cũng không có việc gì phải ở lại UAE nữa, vì vậy hôm sau lập tức lên máy bay bay thẳng về thành phố A.
Nhìn thấy tin nhắn của Hạ Hành Châu, y tiện tay trả lời lại hai chữ rồi khom lưng ngồi vào xe đang đợi.
Sau cuộc gọi video hôm đó, y và Hạ Hành Châu luôn duy trì liên lạc ở mức cần thiết để chuẩn bị cho các tình huống bất ngờ.
Lễ cắt băng khánh thành tòa nhà mới diễn ra rất suôn sẻ.
Phương Tri Ngu khéo léo từ chối lời mời liên tục của người phụ trách chi nhánh công ty thành phố A, chỉ ở lại một ngày rồi lập tức về Tân Thị.
Ngày trở về Tân Thị, y ghé qua nhà họ Hạ một chuyến.
Hạ Kiến Chương hỏi một ít về tình hình khai phá thị trường ẩm thực ở UAE, Phương Tri Ngu trả lời từng câu một, đồng thời cũng bàn bạc với ông kế hoạch tiếp theo.
Hạ Kiến Chương khen y vài câu rồi đổi đề tài, hỏi dạo này y và Hạ Hành Châu có liên lạc không.
Phương Tri Ngu đã chuẩn bị trước, kể một chút về tình hình quay phim của Hạ Hành Châu ở Đôn Hoàng.
Hạ Kiến Chương nghe say sưa, còn hứng thú hơn cả khi thảo luận về dự án quy hoạch mới.
Qua cuộc nói chuyện, biết quan hệ của Hạ Hành Châu và Phương Tri Ngu có vẻ không tệ, ông vô cùng hài lòng.
Phương Tri Ngu rời khỏi nhà họ Hạ khi đã hơn 9 giờ tối.
Y kêu tài xế đưa mình về chung cư.
Vừa vào nhà đã được Phương Trình nghênh đón nhiệt tình.
Nhóc con này bình thường không thích kêu nhiều, nhưng cứ hễ Phương Tri Ngu đi công tác về là nó sẽ lại quấn lấy chân y kêu không ngừng.
Phương Tri Ngu đi công tác liên tục một tuần, vốn đã không được nghỉ ngơi tốt, giờ bị tiếng kêu của nó làm đau cả đầu.
Y thở dài, khom người xách nó lên, mắng: "Không có chết, đừng có khóc tang."
Phương Trình không hiểu, chỉ ôm cánh tay y điên cuồng dụi đầu loạn xạ.
Bộ tây trang sang quý bị cọ dính đầy lông mèo, nhưng Phương Tri Ngu cũng không để tâm.
Quần áo ngày nào cũng có người đến mang đi xử lý, y không cần phải phí tâm tư trên những chuyện này.
Y ôm mèo vào nhà, lấy đồ hộp mở ra trấn an nó, sau đó về phòng lấy quần áo đi tắm rửa.
Tắm xong, Phương Tri Ngu dang rộng hai tay hai chân nằm trên giường mềm, quẩn quanh chóp mũi là mùi hương quen thuộc, xung quanh là không gian thoải mái, khiến y hoàn toàn thả lỏng.
Giường của mình vẫn thoải mái nhất.
Y thầm cảm thán một câu, rồi thỏa mãn nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau.
Phương Tri Ngu nghỉ nửa ngày để điều chỉnh múi giờ, buổi chiều mới đến công ty.
Mấy ngày đi công tác đã tích tụ rất nhiều giấy tờ cần xử lý.
Y dành cả ngày xử lý theo mức độ quan trọng, rồi lại mở một cuộc họp với những người phụ trách các công việc gần đây.
Ra khỏi phòng họp, Trần Tuấn cầm tập tài liệu theo Phương Tri Ngu vào văn phòng Tổng giám đốc.
"Đây là tư liệu về Liêu Chí Tân của Vinh Hâm."
Trần Tuấn đặt tư liệu trước mặt Phương Tri Ngu.
Tư liệu đã được thu thập xong từ hai ngày trước, chỉ là Phương Tri Ngu vừa trở về, quá bận nên hắn không tìm được thời điểm thích hợp để nộp.
Phương Tri Ngu mở tư liệu ra, nghe thấy Trần Tuấn nặng nề nói: "Một năm trước, Lưu Chí Tân uống rượu lái xe, gây ra tai nạn rồi bỏ chạy, nạn nhân tử vong ngay tại chỗ."
Tay lật tài liệu của Phương Tri Ngu khựng lại, ngẩng đầu nhìn hắn.
Trần Tuấn nói tiếp: "Sau khi xảy ra chuyện, Liêu Chí Tân được Liêu Nguyên đưa ra nước ngoài để tránh sóng gió, sau đó sắp xếp một tài xế nhận tội thay, cuối cùng vừa đe dọa vừa dụ dỗ gia đình nạn nhân hòa giải."
Uống rượu lái xe, gây chuyện bỏ trốn, tài xế gánh tội thay.
Bất kỳ điểm nào cũng giẫm lên giới hạn của Phương Tri Ngu.
A.
Phương Tri Ngu khẽ cong môi, im lặng nở một nụ cười.
Y không nói gì.
Nhưng nhìn biểu cảm của y, Trần Tuấn biết y đang mắng chửi thô tục đến mức nào.