Khác ᎩÊᏬ ᏖÔᏁᎶ ᏢᎻÙ ᏞỤᏨ ᏖᎻẾ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Yêu Tông Phù Lục Thế
Chương 11: U Ảnh


CHƯƠNG 11: U ẢNH

Bên trong Dư Ảnh, thiên địa như bị ai đó rút mất sinh khí

Bầu trời vĩnh viễn chỉ có một màu đen sâu thẳm, như mực tàu đổ tràn lên màn đêm, dày đặc đến mức ngay cả tinh quang cũng không thể xuyên qua

Không gió, không trăng, chỉ có sự tĩnh lặng khiến người ta khó thở

Cách ngôi làng không xa, trong một cánh rừng hoang tàn

Một đống lửa cháy âm ỉ

Khói đen bốc lên cuồn cuộn, mang theo mùi mục nát của gỗ già và thứ khí tức âm lãnh khó gọi tên

Bên cạnh đống lửa ấy có ba thân ảnh

Lê Thanh, Hoàng Thất, và Vương Chí Phong

Lê Thanh ngồi vắt chân trên một thân cây mục cũ kỹ

Áo bào đen phủ xuống, tà áo lay nhẹ theo hơi nóng từ đống lửa

Hắn khoanh tay trước ngực, mắt nhắm hờ, dáng vẻ lười nhác như kẻ đang nghỉ trưa hơn là người bị vây trong dị giới

Ngược lại

Đối diện hắn, Hoàng Thất và Vương Chí Phong lại quỳ gối ngồi trên mặt đất

Hai thiếu niên nhìn nhau một chút rồi lại nhìn về phía Lê Thanh

Trong mắt vừa có tò mò, vừa có vài phần căng thẳng đến toát mồ hôi lạnh

Một lúc sau

Lê Thanh chậm rãi mở mắt

Ánh mắt hắn hẹp lại, trước tiên dừng trên người Vương Chí Phong

Giọng nói trầm thấp vang lên

- Ngươi nói…khi vào trong làng thì thấy toàn bộ nơi đó chỉ còn một đống đổ nát nhà cửa sụp đổ cỏ dại mọc đầy giống như một ngôi làng đã bị bỏ hoang nhiều năm ?

Vương Chí Phong gật đầu ngay

- Đúng vậy

Lê Thanh lại chuyển ánh nhìn sang Hoàng Thất

- Còn ngươi…lại thấy nơi đó vẫn là một thành đô náo nhiệt người qua kẻ lại quán xá sáng đèn giống hệt lúc ta dẫn ngươi vào ?

Hoàng Thất cũng gật đầu

- Vâng…con thấy rõ ràng như vậy...

Lửa trong đống củi khẽ nổ lách tách

Lê Thanh lần nữa rơi vào trầm tư

Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, ánh mắt dần trầm xuống, sau đó thở ra một hơi dài

- Khó xử rồi…

Hai thiếu niên lập tức căng thẳng

Lê Thanh chậm rãi nói tiếp

- Bởi vì ta lại không nhìn thấy bất cứ thứ gì giống những gì hai ngươi thấy

Câu nói ấy vừa dứt

Hoàng Thất lập tức hoảng hốt

- Sao cơ !?

Không thấy là sao ạ ?

Vương Chí Phong cũng nhíu mày

- Vậy ngài nhìn thấy cái gì ?

Lê Thanh không trả lời ngay

Hắn cúi đầu

Trong đầu lại hiện lên cảnh tượng khi còn ở trong nhà trọ ban nãy

Chỉ cần nhớ đến thôi, da đầu hắn đã hơi tê dại

Căn phòng trọ cũ nát

Những chiếc bàn ghế mục ruỗng

Và… những thân ảnh không có mặt

Chúng đứng chen chúc khắp căn phòng

Lặng lẽ nhìn hắn

Một lúc rất lâu

Lê Thanh mới trầm giọng nói

- Những thứ ta thấy e rằng các ngươi không nên thấy thì hơn

Hoàng Thất và Vương Chí Phong cùng lúc nghiêng đầu

Ánh mắt đầy ngơ ngác

Lê Thanh nhìn hai gương mặt non nớt kia, nhất thời cũng có chút khó xử

Hắn ho nhẹ hai tiếng

Dùng ống tay áo che nửa khuôn mặt

- Khụ…khụ…bỏ qua chuyện đó đi điều quan trọng bây giờ là làm sao thoát khỏi cái nơi quái quỷ này

Hoàng Thất nghe vậy liền hỏi ngay

- Ủa…con tưởng sư phụ biết đường ra ?

Lê Thanh quay đầu nhìn cậu

Ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ

- Hả ?

Sao ta biết được ?

Hoàng Thất lập tức chỉ tay về phía hắn

- Nhưng chính người dẫn con vào mà !

Không phải người phải biết trước sao ?

Không khí bỗng chốc đông cứng

Lê Thanh trầm mặc

Hắn nhìn Hoàng Thất một lúc lâu, vẻ mặt hơi đờ ra

Rõ ràng… lúc bước vào hắn thật sự không nghĩ tới chuyện này

Vương Chí Phong đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực khó tả

Cậu giơ tay lên

- Ta có ý kiến

Hai người kia cùng nhìn sang

Vương Chí Phong nói chậm rãi

- Nếu nơi này thật sự là lãnh địa của oán linh thì chỉ cần tìm được mắt kết giới là có thể phá trận rời đi

Lê Thanh nghe vậy chỉ khẽ gật đầu

Nhưng ngay sau đó lại nói

- Đúng nhưng ở đây không chỉ có oán linh còn có quỷ

Hai chữ cuối cùng rơi xuống

Không khí lập tức lạnh đi vài phần

Vương Chí Phong hơi giật mình

- Quỷ sao ?

Là…quỷ giới ?

Hoàng Thất cũng tròn mắt

- Vĩnh Thịnh Đô là nơi quỷ cư trú sao sư phụ còn dẫn đệ tử vào !?

Lê Thanh nhìn hai đứa trẻ đang kích động trước mặt, chỉ biết cười trừ

Hắn quay mặt sang hướng khác

Giả vờ như không liên quan

- Thật ra…chuyện này ta cũng mới biết gần đây thôi

Câu nói vừa dứt

Hai thiếu niên đồng loạt hét lên

- HẢ !?

Hoàng Thất như mèo bị dẫm trúng đuôi

- Sư phụ có biết quỷ giới là nơi như thế nào không hả !?

Vương Chí Phong cũng không nhịn được

- Nơi đó không phải muốn vào là vào muốn ra là ra đâu !

Người chưa từng tới mà cũng dám dẫn vào !?

Hoàng Thất run rẩy ôm lấy thân mình

Mặt mày tái mét

- Trời ơi…mạng nhỏ của con chắc sắp phải đi đầu thai rồi…hu hu hu…

Vương Chí Phong cũng quỳ sụp xuống

Hai tay chống đất

Ánh mắt tuyệt vọng

- Đời ta còn dài như vậy…tại sao lại phải chết ở cái chỗ này…

Lê Thanh ngồi trên gốc cây

Nhìn hai tên kia lăn lộn như đang diễn kịch

Khóe miệng hắn giật nhẹ

Một lúc sau

Hắn đứng dậy

Không nói thêm câu nào

Chỉ lặng lẽ bước đi

Bỏ mặc hai tên đang khóc lóc kia

Lê Thanh chọn một cành cây lớn, đủ chắc

Nhẹ nhàng nhảy lên

Sau đó nằm dài trên đó

Hai tay gối sau đầu

Nhắm mắt

Chỉ trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ

Hoàng Thất trợn tròn mắt

- Ơ !?

Sư phụ !

Trong tình huống này mà người còn ngủ được sao !?

Vương Chí Phong cũng gào lên

- Ngủ cái gì giờ này chứ !

Sắp chết tới nơi rồi !

Lê Thanh vẫn nằm yên

Đuôi dài của hắn rũ xuống khỏi cành cây

Lười biếng đung đưa

Giọng nói mơ hồ từ trên cao truyền xuống

- Nếu các ngươi còn thời gian lảm nhảm thì chi bằng tự đi tìm đường ra đi

Bên dưới

Hai thiếu niên nhìn nhau

Dù trong lòng đầy uất ức

Nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng đứng dậy

Bắt đầu suy nghĩ cách rời khỏi nơi này

Chỉ là không ai để ý rằng—

Trên bầu trời đen kịt của Dư Ảnh

Không biết từ lúc nào

Đã có vô số ánh mắt vô hình

Đang lặng lẽ nhìn xuống ba người họ

Trong rừng lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng

Chỉ còn tiếng củi cháy lách tách cùng hơi gió lạnh lướt qua tán cây khô héo

Hoàng Thất và Vương Chí Phong đứng cạnh đống lửa, ngẩng đầu nhìn Lê Thanh đang nằm ngủ trên cành cây mà trong lòng dâng lên vô số cảm xúc khó tả

- Sư phụ thật sự ngủ rồi ?

Hoàng Thất thì thầm

Vương Chí Phong ngẩng đầu quan sát một lúc lâu

Lê Thanh nằm vắt vẻo trên cành cây, một tay gối sau đầu, hơi thở đều đặn, chiếc đuôi dài khẽ lắc qua lắc lại theo nhịp gió

Dáng vẻ đó hoàn toàn giống một kẻ đang ngủ rất ngon

Vương Chí Phong thở dài

- Chắc là ngủ thật

Hoàng Thất lập tức ôm đầu

- Trời ơi…Chúng ta sắp chết đến nơi rồi mà người còn ngủ được

Vương Chí Phong không nói gì, chỉ quay đầu nhìn về phía cánh rừng sâu

Bên ngoài ánh lửa, bóng tối đặc quánh như một tấm màn khổng lồ đang bao phủ mọi thứ

Nơi này vốn đã quỷ dị

Lại còn là Dư Ảnh, một dị giới không rõ thật giả

Trong loại nơi này, bất cứ thứ gì cũng có thể xảy ra

- Chúng ta không thể ngồi yên

Vương Chí Phong thấp giọng nói

Hoàng Thất nhìn cậu

- Ý huynh là…?

Đi tìm mắt kết giới

Vương Chí Phong nhặt một cành củi đang cháy dở làm đuốc, ánh lửa yếu ớt lập tức chiếu sáng khu vực xung quanh

- Bất cứ kết giới nào cũng phải có điểm tụ linh nếu tìm được nơi linh khí tụ lại bất thường rất có thể đó chính là mắt trận

Hoàng Thất nuốt nước bọt

Cậu nhìn vào rừng tối

Trong lòng vẫn còn run

Nhưng nghĩ đến việc tiếp tục ngồi đây chờ chết, cậu vẫn cắn răng gật đầu

- Được…ta đi cùng ngươi

Hai thiếu niên cẩn thận rời khỏi đống lửa

Ánh đuốc dần dần chìm vào bóng tối của khu rừng

Không ai để ý rằng—

Ngay khi hai người vừa đi xa

Trên cành cây

Đôi mắt vốn đang nhắm của Lê Thanh chậm rãi mở ra

Trong con ngươi hắn phản chiếu ánh lửa yếu ớt phía dưới

Nhưng ánh mắt lại hoàn toàn tỉnh táo

Không hề có chút buồn ngủ nào

Hắn khẽ thở dài

- Tu vi còn yếu tâm cũng chưa đủ vững

Giọng nói rất nhỏ

Như chỉ nói với chính mình

Từ lúc bước vào Dư Ảnh, Lê Thanh đã biết nơi này không đơn giản

Đây không chỉ là kết giới

Mà là một vực giới chồng lớp, nơi thực và hư giao nhau

Mỗi người bước vào sẽ nhìn thấy một cảnh tượng khác nhau

Tùy theo tâm niệm của bản thân

Hoàng Thất thấy một thành đô náo nhiệt

Vương Chí Phong thấy một làng hoang đổ nát

Còn hắn…

Lê Thanh khẽ nhắm mắt lại một chút

Trong ký ức hiện lên hình ảnh lúc ở nhà trọ

Những thân ảnh không mặt đứng đầy căn phòng

Những ánh mắt trống rỗng

Và tiếng thì thầm lạnh buốt như đến từ âm giới

Lê Thanh khẽ cười

- Quỷ giới…Không ngờ lại mở ra ngay tại Vĩnh Thịnh Đô

Hắn vươn vai một cái rồi lại nằm xuống

Nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào khu rừng nơi hai thiếu niên vừa đi

- Đi một chút cũng tốt nếu ngay cả loại huyễn cảnh này cũng không vượt qua được…sau này bước vào tu hành chân chính e rằng một đạo tâm ma cũng đủ giết chết các ngươi

Gió lạnh lại thổi qua rừng

Đống lửa dưới đất bỗng nhiên rung lên

Trong bóng tối xa xa

Tựa như có thứ gì đó…

đang chuyển động

Mặt đất vang lên những tiếng bước chân rất nhẹ

Không phải của người

Cũng không giống thú

Lê Thanh vẫn nằm im

Nhưng chiếc đuôi dài phía sau đã chậm rãi ngừng đung đưa

Hắn khẽ lẩm bẩm

- Đến rồi sao

Từ sâu trong bóng tối

Một làn sương đen bắt đầu lan ra giữa khu rừng

Và trong làn sương ấy—

Những bóng người mờ ảo dần dần hiện lên

Gió đêm trong rừng càng lúc càng lạnh

Sương đen từ sâu trong bóng tối chậm rãi lan ra, như một con thú khổng lồ đang từ từ mở miệng nuốt chửng cả cánh rừng

Những bóng người mờ ảo lấp ló trong màn sương

Thân hình chúng gầy guộc, bước đi chậm chạp, đầu cúi thấp

Có kẻ không có mặt, có kẻ cổ bị bẻ cong, lại có kẻ cả thân thể chỉ còn một nửa

Tất cả đều đang hướng về phía đống lửa.

Nhưng đúng lúc ấy—

Một tiếng hét bỗng vang lên từ sâu trong rừng

- Aaaaaaa !!!

Là giọng của Hoàng Thất

Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập

Hai bóng người lao ra khỏi rừng như bị thứ gì truy đuổi

Hoàng Thất chạy phía trước, tóc tai rối tung, mặt trắng bệch

- Sư phụ !!!

Cứu mạng !!!

Phía sau cậu, Vương Chí Phong cũng chạy thục mạng, tay vẫn còn cầm cành đuốc nhưng lửa đã gần tắt

- Đừng quay đầu lại !

Chạy mau !!

Hai thiếu niên gần như lăn luôn về phía đống lửa

Lê Thanh trên cành cây mở mắt ra, khẽ nghiêng đầu nhìn xuống

- Ồ ?

Chưa kịp nói thêm gì

Từ trong rừng tối—

Một bóng đen cao lớn lao ra

Thân thể nó méo mó như bị kéo dài, hai tay dài quá đầu gối, mặt chỉ có một cái hốc đen sâu hoắm

Nó vừa bò vừa chạy, tốc độ lại nhanh đến đáng sợ

Hoàng Thất quay đầu nhìn thoáng qua

- Má ơi nó tới rồi !!!

Cậu lập tức chạy nhanh hơn

Vương Chí Phong phía sau cũng hoảng loạn

- Ta đã nói đừng đụng vào cái giếng đó mà

Hoàng Thất vừa chạy vừa hét

- Ta đâu có biết trong đó có cái thứ này !!!

Hai người vừa chạy vừa cãi nhau

Con quỷ phía sau lại càng lúc càng gần

Lê Thanh nằm trên cành cây nhìn cảnh tượng đó một lúc, rồi thở dài

- Ồn ào thật

Ngay khi con quỷ lao tới gần đống lửa—

Lê Thanh nhẹ nhàng giơ một ngón tay

Một tia linh lực mỏng như sợi chỉ khẽ bắn ra

" Phốc "

Con quỷ lập tức bị hất văng ra xa vài trượng, đập thẳng vào một thân cây

Cả khu rừng rung nhẹ

Hoàng Thất và Vương Chí Phong cũng vì quá gấp mà trượt chân ngã lăn ra đất

Hai người nằm thở hồng hộc

Một lúc sau

Hoàng Thất mới run run quay đầu lại

- Ch…chết chưa ?

Vương Chí Phong nhìn sang

Con quỷ kia đang kẹt trong thân cây, đầu cắm vào thân gỗ, hai chân vẫn còn giãy giãy

- chắc là chưa

Hoàng Thất lập tức bò lùi lại

- Vậy sao người còn nằm đó !!

Trên cành cây

Lê Thanh vẫn nằm yên, tay chống đầu, vẻ mặt lười biếng

- Không chết được đâu quỷ trong Dư Ảnh vốn chỉ là tàn niệm

Hoàng Thất tức đến suýt khóc

- Vậy sao người không nói sớm !!

Lê Thanh nhướng mày

- Ta tưởng các ngươi thích chạy

- ...

Hai người nhìn nhau

Sau đó đồng loạt gào lên

- Ai mà thích chứ !!!

Đúng lúc đó—

Con quỷ kẹt trong thân cây bỗng rút đầu ra.

Cái hốc mặt đen ngòm chậm rãi quay sang phía họ

Hoàng Thất lập tức hét lên

- Nó dậy rồi !!

Cậu bật dậy chạy tiếp

Vương Chí Phong cũng lập tức chạy theo

- Chờ ta với tên tiểu tử !!

Hai người lại tiếp tục lao vòng quanh khu rừng

Con quỷ phía sau lảo đảo đuổi theo

Trên cành cây

Lê Thanh nhìn cảnh ba cái bóng chạy vòng vòng quanh đống lửa

Một người, hai thiếu niên, một con quỷ

Cứ đuổi nhau như mèo vờn chuột

Hắn im lặng một lúc

Rồi khẽ lắc đầu

- đúng là phiền phức

Nhưng ngay khi hắn vừa nói xong—

Trong màn sương đen sâu hơn

Lại có thêm vài bóng người mờ ảo bắt đầu bước ra

Hoàng Thất chạy đến mức hai chân gần như không còn cảm giác

- Không được…không được…ta sắp chết thật rồi!

Cậu vừa chạy vừa gào lên

Phía sau, Vương Chí Phong cũng không khá hơn

Tóc tai rối tung, áo bào vướng đầy cành khô, nhưng vẫn phải cắn răng chạy theo

- Ngươi đừng chạy vòng vòng nữa !

Chạy hướng khác đi !

Hoàng Thất quay đầu hét lại

- Ta có biết đường đâu !

Con quỷ phía sau vẫn lảo đảo đuổi theo

Cái thân hình méo mó của nó mỗi bước lại phát ra tiếng rắc rắc như xương khớp sắp gãy

Cảnh tượng nhìn vừa đáng sợ vừa buồn cười

Hai người chạy ba vòng quanh đống lửa

Lê Thanh nằm trên cành cây, đầu nghiêng sang một bên nhìn xuống

Một lúc sau hắn chậm rãi lên tiếng

- Các ngươi định chạy đến sáng à ?

Hoàng Thất vừa chạy vừa thở dốc

- Sư phụ !

Người còn hỏi được câu đó sao !?

Vương Chí Phong cũng gào lên

- Người làm ơn ra tay đi !

Lê Thanh thở dài

Hắn khẽ búng tay

" Cạch "

Một luồng linh lực mỏng bay xuống

Con quỷ phía sau bỗng khựng lại giữa chừng, giống như bị đóng băng trong không khí

Hoàng Thất chạy thêm vài bước mới dám dừng lại

Cậu quay đầu nhìn

Con quỷ đang đứng im như tượng

Hoàng Thất ngơ ra

- Ơ ?

Vương Chí Phong cũng thở dốc

- Ng…ngừng rồi ?

Trên cành cây, Lê Thanh vẫn nằm lười biếng

- Đã nói rồi tàn niệm thôi

Hoàng Thất lập tức nổi giận

- Vậy sao người để tụi con chạy nãy giờ !?

Lê Thanh nhún vai

- Các ngươi cần luyện thân pháp

-...

Hai người đang định tiếp tục than vãn

Thì đúng lúc đó—

Từ sâu trong màn sương đen

Một tiếng bước chân khác vang lên

" Cộp...Cộp…

"

Không chỉ một

Mà là rất nhiều

Cả ba người cùng lúc nhìn về phía khu rừng

Sương đen dày đặc dần tách ra

Từng bóng người mờ ảo bước ra khỏi màn sương

Có kẻ mặc áo rách nát

Có kẻ đầu lệch sang một bên

Có kẻ thậm chí chỉ còn nửa thân trên

Hoàng Thất nhìn một vòng

Mặt lập tức trắng bệch

- Không phải…chỉ một con à ?

Vương Chí Phong nuốt khan

- Ta nghĩ chúng ta vừa làm ồn quá

Chỉ trong chốc lát

Hơn mười bóng quỷ đã đứng lặng trong rừng

Tất cả đều quay mặt về phía đống lửa

Ánh mắt trống rỗng

Hoàng Thất run run kéo tay áo Vương Chí Phong

- ta thấy hơi nhiều rồi đó

Vương Chí Phong cũng run

- ta cũng vậy...

Hai người chậm rãi quay đầu

Đồng thanh hét lên

- SƯ PHỤ CỦA TÊN TIỂU TỬ !?

- SƯ PHỤ !?

Trên cành cây

Lê Thanh vẫn nằm yên

Hắn ngáp một cái

- Phiền thật

Ngay lúc những bóng quỷ bắt đầu tiến lên

Lê Thanh cuối cùng cũng ngồi dậy

Ánh mắt lười nhác nhìn xuống

- Được rồi

Hắn khẽ đưa tay ra

Một luồng linh lực vô hình lan ra như gợn sóng

Trong khoảnh khắc—

Tất cả bóng quỷ trong rừng đồng loạt khựng lại

Giống như thời gian bị dừng

Hoàng Thất và Vương Chí Phong đứng giữa đống lửa, nhìn cảnh tượng đó mà há hốc miệng

Hoàng Thất lắp bắp

- Sư…sư phụ…Người mạnh như vậy sao nãy giờ còn để tụi con chạy ?

Lê Thanh nhìn cậu một cái

- Ta đang ngủ

- ...

Nhưng ngay khi hai người còn chưa kịp thở phào

Một cơn gió lạnh bỗng thổi qua cánh rừng

Những bóng quỷ đang bị định trụ

Đột nhiên cùng lúc quay đầu về một hướng khác

Không phải nhìn ba người họ

Mà nhìn về bầu trời đen của Dư Ảnh

Lê Thanh khẽ nhíu mày

Ánh mắt hắn lần đầu tiên trở nên nghiêm túc

- Ồ…Xem ra…chủ nhân thật sự của nơi này cuối cùng cũng tỉnh rồi...

_________________________________

• to be continued...
 
Yêu Tông Phù Lục Thế
Chương 12: Huyết Lệ Chi Quỷ


CHƯƠNG 12: HUYẾT LỆ CHI QUỶ

Ánh nguyệt treo cao, ngân quang như thủy, từng sợi từng sợi rơi xuống, xua tan lớp sương mờ vờn quanh cổ lâm

Trong làn u tĩnh ấy, vạn vật như nín thở, chỉ còn lại tiếng lá khô xào xạc cùng khí tức âm lãnh len lỏi

Phía trước ba người, một mộc ốc tàn tạ hiện ra giữa rừng sâu

Tường gỗ mục nát, rêu xanh phủ kín, linh khí tiêu tán gần như chẳng còn

Nhưng chính vì vậy, lại càng khiến nơi này toát lên một loại cảm giác quỷ dị khó tả tựa như có thứ gì đó đã ngủ quên rất lâu hoặc chưa từng rời đi

Lê Thanh thần sắc bình thản, bước chân vững vàng, từng bước tiến về phía trước, dường như hoàn toàn không để ý đến âm khí dày đặc nơi đây

Trái lại, Hoàng Thất và Vương Chí Phong phía sau sắc mặt trắng bệch, khí huyết bất ổn

Hai người lẽo đẽo theo sau, ánh mắt không ngừng đảo quanh, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy dựng lên

Hoàng Thất nuốt khan một ngụm, bàn tay run rẩy nắm lấy vạt áo Lê Thanh, giọng nói khẽ run

- Sư tôn…nơi này âm khí quá nặng…người thật sự muốn tiến vào sao ?

Lê Thanh dừng bước, nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu

- Không vào đó chẳng lẽ đứng đây ?

Vương Chí Phong nghe vậy, toàn thân run lên, vội vàng lắc đầu như trống bỏi, tay chỉ thẳng về phía mộc ốc

- Vào đó !?

Ngươi điên rồi sao !?

Đây rõ ràng là hung trạch

Chưa dứt lời, thân ảnh Lê Thanh đã loáng lên như điện

" Bốp !

"

Một quyền giáng xuống, không nặng không nhẹ, nhưng đủ khiến Vương Chí Phong ôm đầu nhảy dựng

- Ngươi xưng hô với tiền bối như vậy sao ?

Láo xược !

Vương Chí Phong đau đến méo mặt, ôm đầu lăn lộn

- Đồ ác quỷ !

Ngươi căn bản không phải người bình thường !

Lê Thanh nhếch môi, ánh mắt lạnh đi

- Ai là quỷ ?

Nhãi ranh, xem ra ngươi cần được chỉ dạy thêm

Dứt lời, hai người lập tức lao vào nhau, quyền cước loạn xạ, tóc tai bay tán loạn

Một kẻ đánh không nể tình, một kẻ vừa đánh vừa kêu thảm, cảnh tượng hỗn loạn đến mức hoàn toàn phá vỡ không khí âm trầm ban nãy

Hoàng Thất đứng cách đó không xa, biểu tình đờ đẫn

Trong đầu hắn, không hiểu sao lại hiện lên một cảnh tượng quen thuộc đến kỳ lạ giống như đã từng thấy qua vô số lần

- Quả nhiên...

Cậu lẩm bẩm

- sư tôn vẫn là sư tôn...

Một lát sau

Hai kẻ một trước một sau, bị Lê Thanh " dẫn dắt " đến trước cửa mộc ốc

Cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ lay động theo gió, phát ra âm thanh " kẹt…kẹt…

" rợn người

Lê Thanh đưa tay đẩy nhẹ

Chỉ nghe " rầm " một tiếng

Cánh cửa chưa kịp mở…đã trực tiếp rơi xuống đất, bụi mù bay lên

Không khí chợt rơi vào tĩnh lặng

Lê Thanh đứng sững tại chỗ, hai tay vẫn giữ tư thế đẩy cửa, ánh mắt lộ ra một tia bối rối hiếm thấy

Hắn chậm rãi giơ hai tay lên, sắc mặt có chút méo mó

- Ta…còn chưa dùng lực

- ...

Gió đêm thổi qua, mang theo một luồng hàn ý lạnh sống lưng

Mộc ốc tối tăm, như một cái miệng sâu hun hút, đang chậm rãi mở ra… chờ đợi con mồi bước vào

Mà ba người đứng trước cửa

Một kẻ bình thản đến đáng sợ

Hai kẻ còn lại… chỉ muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng lại không dám

Một luồng hàn phong từ trong mộc ốc thổi ra, như có như không, lướt qua da thịt khiến người ta rùng mình

Lê Thanh chỉ liếc nhìn một cái, thần sắc không đổi, bước chân đã trực tiếp tiến vào bên trong

Hai người phía sau đứng chôn chân tại chỗ.

Vương Chí Phong nuốt nước bọt, giọng run run

- Ta cảm thấy…quay đầu vẫn còn kịp

Hoàng Thất im lặng một lát, rồi thở dài

- Ngươi quay được thì cứ quay

- Còn ngươi ?

- Ta…không dám

- Ta cũng không dám

Hai người nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng

Cuối cùng vẫn cắn răng, lẽo đẽo bước theo

Bên trong mộc ốc, không gian tối tăm đến mức gần như nuốt chửng ánh trăng bên ngoài

Chỉ có vài tia ngân quang yếu ớt len qua khe hở của mái gỗ mục nát, rọi xuống nền đất loang lổ, tạo thành những vệt sáng méo mó như bóng ma

Không khí ẩm thấp, mùi mục rữa trộn lẫn với một thứ mùi tanh nhàn nhạt… như máu đã khô từ rất lâu

Trên vách gỗ, từng vết nứt chằng chịt lan rộng như mạng nhện

Có nơi còn lưu lại dấu vết cào cấu sâu hoắm, như thể từng có thứ gì đó… bị nhốt bên trong mà điên cuồng giãy giụa

Giữa gian phòng là một chiếc bàn gỗ đã mục

Một chân bàn gãy hẳn, nghiêng lệch sang một bên.

Trên mặt bàn phủ đầy bụi, nhưng lại có vài vệt kéo dài giống như mới bị thứ gì đó quệt qua gần đây

" Cạch "

Một âm thanh khẽ vang lên

Vương Chí Phong lập tức giật bắn, nhảy lùi lại, suýt nữa đâm vào Hoàng Thất

- Ngươi nghe thấy không !?

Hoàng Thất sắc mặt tái xanh, gật đầu như gà mổ thóc

Lê Thanh đứng phía trước, ánh mắt khẽ đảo một vòng, thần thức lan ra, nhưng… không cảm nhận được bất kỳ sinh khí nào

Điều đó… mới chính là điều bất thường

- Không có khí tức

Hắn thấp giọng

- nhưng lại có dấu vết

Gió lại thổi qua

" Cọt kẹt… cọt kẹt…

"

Từ góc phòng, một chiếc ghế gỗ tựa như bị ai đó chạm vào, khẽ lay động

Hoàng Thất hít sâu một hơi, cố trấn định

- Có khi nào… là linh thể ?

Vương Chí Phong lập tức lắc đầu dữ dội

- Linh thể còn đỡ !

Ta sợ là… thứ khác !

Ngay lúc đó

" Rắc !

"

Một tiếng gãy khô khốc vang lên từ trên trần

Ba người đồng loạt ngẩng đầu

Chỉ thấy trên xà nhà, một mảnh gỗ mục bất ngờ rơi xuống, bụi bặm tung lên mù mịt

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy

Trong làn bụi, dường như có một bóng đen thoáng qua

Nhanh đến mức… không ai kịp nhìn rõ

Không khí lập tức trở nên ngột ngạt

Vương Chí Phong run giọng

- Ngươi…ngươi có thấy không ?

Hoàng Thất siết chặt tay áo

- Ta không chắc

Lê Thanh không nói gì

Ánh mắt hắn khẽ híp lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt

- Có thứ gì đó

Hắn bước thêm một bước vào trong bóng tối sâu hơn, giọng nói trầm thấp

- đang nhìn chúng ta...

Một luồng khí lạnh bất chợt lướt qua sau lưng cả ba

- Không hề sợ

Đèn tàn lay động

Bóng tối trong căn nhà dường như vừa sâu thêm một tầng

Lê Thanh chậm rãi bước tiếp, từng bước chân vang lên âm thanh trầm đục trên nền gỗ mục

Hai người phía sau chỉ có thể cắn răng bám theo, không dám rời nửa bước

Đi sâu thêm vài trượng, một cánh cửa khép hờ hiện ra ở cuối hành lang

Cửa phòng ngủ

Từ bên trong truyền ra một mùi tanh nồng hơn hẳn

Không chỉ là mùi máu

Mà còn là mùi mục rữa

" Cạch "

Cánh cửa tự động mở ra một khe nhỏ

Không có gió

Nhưng nó vẫn mở

Ba người dừng lại trước cửa, Không ai nói gì

Lê Thanh đưa tay đẩy

Cánh cửa mở ra hoàn toàn

Ánh trăng yếu ớt từ phía sau len vào, vừa đủ để soi rõ cảnh tượng bên trong

Và rồi cả không gian như đông cứng

Giữa căn phòng ngủ, một chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt lệch về một bên

Trên đó có một người -

Không

Là quỷ

Thân hình cao gầy đến dị dạng, nếu đứng thẳng e rằng cao đến gần ba trượng

Da trắng xám như xác chết

Khuôn mặt không có mắt

Chỉ là hai hốc trống đỏ chót, máu từ đó chảy ra thành từng dòng, men theo gò má rơi xuống cằm

Miệng bị khâu kín bằng những sợi chỉ đen, từng mũi khâu xiêu vẹo như do kẻ điên nào đó thực hiện

Tay chân dài ngoằng, xương xẩu lộ rõ dưới lớp da mỏng

Đầu ngón tay đen kịt, như đã hoại tử từ lâu

Trên người ả khoác một bộ y phục trắng đã ố vàng, loang lổ những vết nâu đậm không rõ là máu hay thứ gì khác

Bên thắt lưng cài một đóa hoa trắng

Khô héo

Nhưng kỳ lạ thay vẫn còn nguyên vẹn

Ả ta đang ngồi

Một cách rất " bình thản "

Trên tay vuốt ve một con mèo

Không là xác mèo

Thịt đã thối rữa, lộ ra xương trắng và từng mảng thịt rơi rụng, nhưng ả vẫn nhẹ nhàng vuốt ve như đang chăm sóc một sinh linh sống

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy

" tách… tách…

"

Máu từ hốc mắt ả nhỏ xuống sàn

Vương Chí Phong suýt nữa ngất tại chỗ

Hai chân hắn run đến mức không đứng vững, miệng mở ra nhưng không phát được âm thanh

Hoàng Thất cũng tái mét, toàn thân cứng đờ

Chỉ có Lê Thanh

Vẫn đứng đó

Ánh mắt bình tĩnh

Như đang nhìn một người bình thường

Con quỷ chậm rãi dừng động tác

Bàn tay dài gầy kia khẽ khựng lại trên bộ lông đã rữa nát của con mèo

Đầu từ từ ngẩng lên

Không có mắt

Nhưng rõ ràng nó đang nhìn ba người bọn họ

Một luồng âm khí lạnh lẽo lập tức lan ra khắp căn phòng

Sau đó một giọng nói vang lên không phải từ miệng

Mà như trực tiếp vọng vào trong đầu

Khàn khàn

Khô khốc

Như tiếng xương cọ vào nhau

- …Người sống…

Một giọt máu từ hốc mắt rơi xuống

- …lâu rồi… không có người sống…bước vào đây…

Không khí càng lúc càng nặng

Hoàng Thất nuốt khan, gần như không dám thở

Vương Chí Phong thì đã bắt đầu lùi lại từng bước nhỏ

Lê Thanh vẫn đứng yên miệng thì lẩm bẩm

- Huyết Lệ Chi Quỷ...

Huyết Lệ khẽ nghiêng đầu

Bàn tay lại bắt đầu vuốt ve con mèo chết

- ...Các ngươi…không giống những kẻ trước...

Một khoảng lặng

Rồi không có mùi tội ác nồng đậm

Giọng nói dừng lại một nhịp

Nhưng cũng không sạch sẽ hoàn toàn không gian im phăng phắc

Giọng nói trở nên rõ ràng hơn, mang theo một tia " hiếu kỳ " quỷ dị

- ...Các ngươi…đến đây làm gì ?...

Lê Thanh khẽ nhếch môi

Ánh mắt không hề dao động

Hắn bước lên một bước

Không nhanh

Không chậm

Dừng lại ngay trước mặt con quỷ cao lớn kia

Khoảng cách chỉ còn chưa đến một trượng

Hai kẻ phía sau suýt nữa hét lên

Nhưng không dám

Lê Thanh chắp tay sau lưng, giọng nói bình thản như đang trò chuyện với người quen

- Ta cũng muốn hỏi một câu

Huyết Lệ khẽ nghiêng đầu

- …

Lê Thanh nhìn thẳng vào khuôn mặt không mắt của ả

- ...Ngươi…Là thứ gì ?...

Không khí chết lặng

Ngay cả âm thanh máu nhỏ giọt cũng dường như ngừng lại trong một khoảnh khắc

Hoàng Thất nuốt khan, tay chân bắt đầu run lên mất kiểm soát

- xong rồi...

Vương Chí Phong đứng bên cũng chẳng đỡ hơn là bao

- chúng ta chết chắc rồi...

Con quỷ không nổi giận ngược lại khóe miệng bị khâu kín kia khẽ giật như thể đang " cười "

Một tiếng cười không âm thanh

Rồi giọng nói lại vang lên, lần này rõ ràng hơn

- ...Ta…

Một giọt máu rơi xuống

- ..Là kẻ…uống máu tội nhân...Là thứ… bị nguyền rủa phải tồn tại...Người đời…gọi ta là…

Không khí lạnh đột ngột hạ xuống

- ...Huyết Lệ…

Một nhịp

- ...Huyết Lệ Chi Quỷ...

Huyết Lệ biết rõ rằng không cần giới thiệu thì Lê Thanh vốn đã biết thân phận của ả ta

Ả chỉ đơn giản là giới thiệu cho hai tên nhóc đang run cầm cập đằng sau mà thôi

Gió đêm thổi qua khe cửa

Căn phòng rung nhẹ

Con mèo chết trên tay ả bỗng rơi xuống đất

Nhưng ả không nhìn

Chỉ nhìn Lê Thanh

- ...Còn ngươi…

Giọng nói trầm xuống

- ...Kẻ không sợ quỷ…

Không loạn khí

Không run tâm

Một khoảng lặng kéo dài

- ...Ngươi là ai ?...

Lê Thanh cười nhạt

- Người qua đường

Hắn dừng một chút, ánh mắt trở nên sâu hơn

- Tùy tiện ghé thăm

Không khí lại im lặng

Nhưng lần này không còn hoàn toàn căng thẳng mà là một loại yên tĩnh trước cơn sóng ngầm

Huyết Lệ chậm rãi đứng dậy

Thân hình cao lớn kéo dài trong bóng tối, cái bóng đổ xuống nền đất méo mó dị dạng

Áp lực tăng vọt

Nhưng giọng nói của ả

Vẫn bình tĩnh

- ...Nếu chỉ là…ghé thăm…

Một nhịp

- ...Vậy…Ngươi định…rời đi thế nào ?...

Lê Thanh không trả lời ngay

Chỉ khẽ nghiêng đầu

Ánh mắt lóe lên một tia hứng thú

- Trước khi đi

Hắn nói chậm rãi

- Ta muốn biết ngươi giết người theo ý nguyện của mình hay là theo luật lệ nào đó ?

Lần này Huyết Lệ thật sự dừng lại

Không gian xung quanh ả khẽ dao động

Như có thứ gì đó vừa bị chạm đến

Hoàng Thất nuốt nước bọt

Vương Chí Phong thì thầm, gần như tuyệt vọng

- hắn đang đàm phán với quỷ thật sao...?

Trong bóng tối

Huyết Lệ Chi Quỷ khẽ nghiêng đầu và lần đầu tiên

Không khí trong căn phòng

Xuất hiện một tia thú vị lạnh lẽo

- ...Ngươi…

Giọng nói vang lên chậm rãi hơn trước

- ...Có tư cách…hỏi câu đó sao ?...

Không khí lặng như tờ

Câu hỏi của Huyết Lệ vừa dứt

Áp lực trong căn phòng như tăng thêm một tầng

Âm khí ngưng tụ, lạnh đến mức sàn gỗ bắt đầu rạn nứt từng chút một

Lê Thanh vẫn không lùi

Ngược lại hắn còn tiến thêm nửa bước

- Tư cách ?

Hắn khẽ cười

- Nếu không có ta đã không đứng ở đây

" Cạch…

"

Một tiếng động rất nhỏ vang lên phía sau

Không phải từ Huyết Lệ

Mà là Vương Chí Phong lỡ tay đạp trúng cái đuôi của con mèo chết

" Rắc "

Cái đầu mèo rời ra

Lăn một vòng

Dừng lại ngay dưới chân hắn

Không khí đóng băng

- ...

Hai người từ từ cúi đầu xuống

Nhìn con mèo rồi cùng lúc ngẩng đầu nhìn Huyết Lệ

Vương Chí Phong run giọng, thì thào như sắp khóc

- …ta…ta có thể giải thích

Hoàng Thất lập tức gật đầu lia lịa

- Đúng đúng !

Là nó tự rụng !

Không liên quan chúng ta !

- ...

Huyết Lệ không nói

Chỉ đứng đó

Im lặng

Không khí căng thẳng đến cực điểm

Hai người phía sau bắt đầu toát mồ hôi lạnh

Rồi một giọng nói vang lên trong đầu họ

- …Các ngươi…

Một nhịp

- …đạp…thú cưng của ta...

Vương Chí Phong lập tức quỳ xuống tại chỗ

" BỊCH "

- TA SAI RỒI !!!

Hoàng Thất cũng không chậm hơn nửa nhịp

" BỊCH "

- TIỀN BỐI XIN BỎ QUA !!!

Khoảnh khắc đó

Ngay cả Huyết Lệ cũng im lặng thêm một chút

Không gian như bị khựng lại

Hai người quỳ rạp xuống đất, đầu dán sát sàn, run như cầy sấy

Vương Chí Phong thì thầm

- Ta còn trẻ…ta chưa muốn chết…

Hoàng Thất cũng lẩm bẩm

- Nếu chết…xin cho ta chết đẹp một chút…

Huyết Lệ chậm rãi cúi đầu

Nhìn

Hai cái xác sống biết run dưới chân

Một giọt máu từ hốc mắt rơi xuống

Giọng nói của ả vang lên

Chậm rãi

- …Thú vị…

Không giận

Không sát khí bộc phát

Chỉ có một loại cảm giác

Như đang quan sát thứ gì đó lạ lẫm

Lê Thanh khẽ thở dài

- Hai đứa các ngươi…

Hắn lắc đầu

- Mất mặt quá rồi

Vương Chí Phong lập tức phản ứng

- Mất mặt còn hơn mất mạng !!!

Hoàng Thất phụ họa

- Danh dự có thể vứt !

Mạng thì không !!!

Không khí lại rơi vào một loại im lặng kỳ quái.

Lê Thanh xoa trán

Rồi quay lại nhìn Huyết Lệ

- Bỏ qua đi

Giọng hắn bình thản

- Thú cưng của ngươi cũng chết lâu rồi

" rắc "

Sàn gỗ dưới chân Vương Chí Phong nứt thêm một đường

Hắn suýt ngất

Nhưng Huyết Lệ không nổi giận

Chỉ nghiêng đầu

- …Không sai…Nó chết…đã rất lâu…

Bàn tay dài gầy kia khẽ giơ lên

Con mèo dưới đất từ từ bay lên

Trở lại tay ả

Ả tiếp tục vuốt ve

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra

Không khí dịu xuống một chút

Nhưng sự quỷ dị lại tăng lên

Huyết Lệ nhìn Lê Thanh

- ...Ngươi hỏi…ta giết người theo ý nguyện…hay theo luật lệ…

Một khoảng lặng

- ...Ta không chọn...Cũng không cần chọn...

Giọng nói trở nên sâu hơn

- ...Kẻ có tội…Máu của chúng…sẽ tự gọi ta...

Hoàng Thất đang quỳ, nghe vậy run run hỏi nhỏ

- Vậy nếu không có tội thì sao…?

Không gian im lặng

Huyết Lệ quay đầu rồi nhìn cậu

Hoàng Thất lập tức

- Ta chỉ hỏi cho vui !!!

Vương Chí Phong

- Ta không quen hắn !!!

Một giây sau

Giọng nói của Huyết Lệ vang lên

- ...Kẻ vô tội…Ta không giết...

Hai người phía sau đồng loạt thở phào

Lập tức kiểm tra bản thân

Vương Chí Phong thì thầm

- Ngươi…ngươi có từng làm gì xấu không…?

Hoàng Thất suy nghĩ

- Ta…có trộm bánh bao lúc nhỏ

Vương Chí Phong tái mặt

- Xong rồi ngươi chết chắc rồi

- ???

Lê Thanh không để ý đến hai kẻ phía sau nữa

Ánh mắt hắn vẫn dừng trên người Huyết Lệ

- Vậy

Hắn nói chậm rãi

- Ngươi bị trói buộc bởi thứ đó ?

Huyết Lệ không trả lời ngay

không gian quanh ả

Khẽ dao động

Một lúc sau

Giọng nói vang lên

- …Phải...

Lê Thanh cười

Ánh mắt lóe lên

- Thú vị

Hoàng Thất thì thầm

" Hắn thấy thú vị thật kìa "

Vương Chí Phong cũng thì thầm

" Ta thì thấy sắp chết tới nơi rồi "

Lê Thanh bước thêm một bước

Đối diện trực tiếp với Huyết Lệ

- Nếu ta nói…

Hắn dừng lại

- Ta có thể giúp ngươi thoát khỏi thứ đó thì sao ?

Cả căn phòng lại quay lại với sự im lặng

Bàn tay đang vuốt ve con mèo của Huyết Lệ

Dừng lại

Lần đầu tiên

Âm khí quanh ả

Rối loạn

Hoàng Thất mở to mắt

- xong rồi…

Vương Chí Phong thì thào

- lần này chắc chắn chết…

Trong bóng tối

Huyết Lệ Chi Quỷ từ từ cúi xuống

Khoảng cách giữa ả và Lê Thanh

Chỉ còn chưa đến nửa trượng

Giọng nói vang lên

Thấp hơn

Nặng hơn

- …Ngươi…đang đùa…với ta ?…

Lê Thanh nhìn thẳng

Không né

Không sợ

Chỉ khẽ cười

- Ngươi nghĩ xem

Không khí lại một lần nữa đứng giữa ranh giới

Giết chóc hay đàm phán

...

_____________________

• to be continued
 
Back
Top Dưới