[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Yêu Tông Phù Lục Thế
Chương 11: U Ảnh
Chương 11: U Ảnh
CHƯƠNG 11: U ẢNH
Bên trong Dư Ảnh, thiên địa như bị ai đó rút mất sinh khí
Bầu trời vĩnh viễn chỉ có một màu đen sâu thẳm, như mực tàu đổ tràn lên màn đêm, dày đặc đến mức ngay cả tinh quang cũng không thể xuyên qua
Không gió, không trăng, chỉ có sự tĩnh lặng khiến người ta khó thở
Cách ngôi làng không xa, trong một cánh rừng hoang tàn
Một đống lửa cháy âm ỉ
Khói đen bốc lên cuồn cuộn, mang theo mùi mục nát của gỗ già và thứ khí tức âm lãnh khó gọi tên
Bên cạnh đống lửa ấy có ba thân ảnh
Lê Thanh, Hoàng Thất, và Vương Chí Phong
Lê Thanh ngồi vắt chân trên một thân cây mục cũ kỹ
Áo bào đen phủ xuống, tà áo lay nhẹ theo hơi nóng từ đống lửa
Hắn khoanh tay trước ngực, mắt nhắm hờ, dáng vẻ lười nhác như kẻ đang nghỉ trưa hơn là người bị vây trong dị giới
Ngược lại
Đối diện hắn, Hoàng Thất và Vương Chí Phong lại quỳ gối ngồi trên mặt đất
Hai thiếu niên nhìn nhau một chút rồi lại nhìn về phía Lê Thanh
Trong mắt vừa có tò mò, vừa có vài phần căng thẳng đến toát mồ hôi lạnh
Một lúc sau
Lê Thanh chậm rãi mở mắt
Ánh mắt hắn hẹp lại, trước tiên dừng trên người Vương Chí Phong
Giọng nói trầm thấp vang lên
- Ngươi nói…khi vào trong làng thì thấy toàn bộ nơi đó chỉ còn một đống đổ nát nhà cửa sụp đổ cỏ dại mọc đầy giống như một ngôi làng đã bị bỏ hoang nhiều năm ?
Vương Chí Phong gật đầu ngay
- Đúng vậy
Lê Thanh lại chuyển ánh nhìn sang Hoàng Thất
- Còn ngươi…lại thấy nơi đó vẫn là một thành đô náo nhiệt người qua kẻ lại quán xá sáng đèn giống hệt lúc ta dẫn ngươi vào ?
Hoàng Thất cũng gật đầu
- Vâng…con thấy rõ ràng như vậy...
Lửa trong đống củi khẽ nổ lách tách
Lê Thanh lần nữa rơi vào trầm tư
Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, ánh mắt dần trầm xuống, sau đó thở ra một hơi dài
- Khó xử rồi…
Hai thiếu niên lập tức căng thẳng
Lê Thanh chậm rãi nói tiếp
- Bởi vì ta lại không nhìn thấy bất cứ thứ gì giống những gì hai ngươi thấy
Câu nói ấy vừa dứt
Hoàng Thất lập tức hoảng hốt
- Sao cơ !?
Không thấy là sao ạ ?
Vương Chí Phong cũng nhíu mày
- Vậy ngài nhìn thấy cái gì ?
Lê Thanh không trả lời ngay
Hắn cúi đầu
Trong đầu lại hiện lên cảnh tượng khi còn ở trong nhà trọ ban nãy
Chỉ cần nhớ đến thôi, da đầu hắn đã hơi tê dại
Căn phòng trọ cũ nát
Những chiếc bàn ghế mục ruỗng
Và… những thân ảnh không có mặt
Chúng đứng chen chúc khắp căn phòng
Lặng lẽ nhìn hắn
Một lúc rất lâu
Lê Thanh mới trầm giọng nói
- Những thứ ta thấy e rằng các ngươi không nên thấy thì hơn
Hoàng Thất và Vương Chí Phong cùng lúc nghiêng đầu
Ánh mắt đầy ngơ ngác
Lê Thanh nhìn hai gương mặt non nớt kia, nhất thời cũng có chút khó xử
Hắn ho nhẹ hai tiếng
Dùng ống tay áo che nửa khuôn mặt
- Khụ…khụ…bỏ qua chuyện đó đi điều quan trọng bây giờ là làm sao thoát khỏi cái nơi quái quỷ này
Hoàng Thất nghe vậy liền hỏi ngay
- Ủa…con tưởng sư phụ biết đường ra ?
Lê Thanh quay đầu nhìn cậu
Ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ
- Hả ?
Sao ta biết được ?
Hoàng Thất lập tức chỉ tay về phía hắn
- Nhưng chính người dẫn con vào mà !
Không phải người phải biết trước sao ?
Không khí bỗng chốc đông cứng
Lê Thanh trầm mặc
Hắn nhìn Hoàng Thất một lúc lâu, vẻ mặt hơi đờ ra
Rõ ràng… lúc bước vào hắn thật sự không nghĩ tới chuyện này
Vương Chí Phong đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực khó tả
Cậu giơ tay lên
- Ta có ý kiến
Hai người kia cùng nhìn sang
Vương Chí Phong nói chậm rãi
- Nếu nơi này thật sự là lãnh địa của oán linh thì chỉ cần tìm được mắt kết giới là có thể phá trận rời đi
Lê Thanh nghe vậy chỉ khẽ gật đầu
Nhưng ngay sau đó lại nói
- Đúng nhưng ở đây không chỉ có oán linh còn có quỷ
Hai chữ cuối cùng rơi xuống
Không khí lập tức lạnh đi vài phần
Vương Chí Phong hơi giật mình
- Quỷ sao ?
Là…quỷ giới ?
Hoàng Thất cũng tròn mắt
- Vĩnh Thịnh Đô là nơi quỷ cư trú sao sư phụ còn dẫn đệ tử vào !?
Lê Thanh nhìn hai đứa trẻ đang kích động trước mặt, chỉ biết cười trừ
Hắn quay mặt sang hướng khác
Giả vờ như không liên quan
- Thật ra…chuyện này ta cũng mới biết gần đây thôi
Câu nói vừa dứt
Hai thiếu niên đồng loạt hét lên
- HẢ !?
Hoàng Thất như mèo bị dẫm trúng đuôi
- Sư phụ có biết quỷ giới là nơi như thế nào không hả !?
Vương Chí Phong cũng không nhịn được
- Nơi đó không phải muốn vào là vào muốn ra là ra đâu !
Người chưa từng tới mà cũng dám dẫn vào !?
Hoàng Thất run rẩy ôm lấy thân mình
Mặt mày tái mét
- Trời ơi…mạng nhỏ của con chắc sắp phải đi đầu thai rồi…hu hu hu…
Vương Chí Phong cũng quỳ sụp xuống
Hai tay chống đất
Ánh mắt tuyệt vọng
- Đời ta còn dài như vậy…tại sao lại phải chết ở cái chỗ này…
Lê Thanh ngồi trên gốc cây
Nhìn hai tên kia lăn lộn như đang diễn kịch
Khóe miệng hắn giật nhẹ
Một lúc sau
Hắn đứng dậy
Không nói thêm câu nào
Chỉ lặng lẽ bước đi
Bỏ mặc hai tên đang khóc lóc kia
Lê Thanh chọn một cành cây lớn, đủ chắc
Nhẹ nhàng nhảy lên
Sau đó nằm dài trên đó
Hai tay gối sau đầu
Nhắm mắt
Chỉ trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ
Hoàng Thất trợn tròn mắt
- Ơ !?
Sư phụ !
Trong tình huống này mà người còn ngủ được sao !?
Vương Chí Phong cũng gào lên
- Ngủ cái gì giờ này chứ !
Sắp chết tới nơi rồi !
Lê Thanh vẫn nằm yên
Đuôi dài của hắn rũ xuống khỏi cành cây
Lười biếng đung đưa
Giọng nói mơ hồ từ trên cao truyền xuống
- Nếu các ngươi còn thời gian lảm nhảm thì chi bằng tự đi tìm đường ra đi
Bên dưới
Hai thiếu niên nhìn nhau
Dù trong lòng đầy uất ức
Nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng đứng dậy
Bắt đầu suy nghĩ cách rời khỏi nơi này
Chỉ là không ai để ý rằng—
Trên bầu trời đen kịt của Dư Ảnh
Không biết từ lúc nào
Đã có vô số ánh mắt vô hình
Đang lặng lẽ nhìn xuống ba người họ
Trong rừng lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng
Chỉ còn tiếng củi cháy lách tách cùng hơi gió lạnh lướt qua tán cây khô héo
Hoàng Thất và Vương Chí Phong đứng cạnh đống lửa, ngẩng đầu nhìn Lê Thanh đang nằm ngủ trên cành cây mà trong lòng dâng lên vô số cảm xúc khó tả
- Sư phụ thật sự ngủ rồi ?
Hoàng Thất thì thầm
Vương Chí Phong ngẩng đầu quan sát một lúc lâu
Lê Thanh nằm vắt vẻo trên cành cây, một tay gối sau đầu, hơi thở đều đặn, chiếc đuôi dài khẽ lắc qua lắc lại theo nhịp gió
Dáng vẻ đó hoàn toàn giống một kẻ đang ngủ rất ngon
Vương Chí Phong thở dài
- Chắc là ngủ thật
Hoàng Thất lập tức ôm đầu
- Trời ơi…Chúng ta sắp chết đến nơi rồi mà người còn ngủ được
Vương Chí Phong không nói gì, chỉ quay đầu nhìn về phía cánh rừng sâu
Bên ngoài ánh lửa, bóng tối đặc quánh như một tấm màn khổng lồ đang bao phủ mọi thứ
Nơi này vốn đã quỷ dị
Lại còn là Dư Ảnh, một dị giới không rõ thật giả
Trong loại nơi này, bất cứ thứ gì cũng có thể xảy ra
- Chúng ta không thể ngồi yên
Vương Chí Phong thấp giọng nói
Hoàng Thất nhìn cậu
- Ý huynh là…?
Đi tìm mắt kết giới
Vương Chí Phong nhặt một cành củi đang cháy dở làm đuốc, ánh lửa yếu ớt lập tức chiếu sáng khu vực xung quanh
- Bất cứ kết giới nào cũng phải có điểm tụ linh nếu tìm được nơi linh khí tụ lại bất thường rất có thể đó chính là mắt trận
Hoàng Thất nuốt nước bọt
Cậu nhìn vào rừng tối
Trong lòng vẫn còn run
Nhưng nghĩ đến việc tiếp tục ngồi đây chờ chết, cậu vẫn cắn răng gật đầu
- Được…ta đi cùng ngươi
Hai thiếu niên cẩn thận rời khỏi đống lửa
Ánh đuốc dần dần chìm vào bóng tối của khu rừng
Không ai để ý rằng—
Ngay khi hai người vừa đi xa
Trên cành cây
Đôi mắt vốn đang nhắm của Lê Thanh chậm rãi mở ra
Trong con ngươi hắn phản chiếu ánh lửa yếu ớt phía dưới
Nhưng ánh mắt lại hoàn toàn tỉnh táo
Không hề có chút buồn ngủ nào
Hắn khẽ thở dài
- Tu vi còn yếu tâm cũng chưa đủ vững
Giọng nói rất nhỏ
Như chỉ nói với chính mình
Từ lúc bước vào Dư Ảnh, Lê Thanh đã biết nơi này không đơn giản
Đây không chỉ là kết giới
Mà là một vực giới chồng lớp, nơi thực và hư giao nhau
Mỗi người bước vào sẽ nhìn thấy một cảnh tượng khác nhau
Tùy theo tâm niệm của bản thân
Hoàng Thất thấy một thành đô náo nhiệt
Vương Chí Phong thấy một làng hoang đổ nát
Còn hắn…
Lê Thanh khẽ nhắm mắt lại một chút
Trong ký ức hiện lên hình ảnh lúc ở nhà trọ
Những thân ảnh không mặt đứng đầy căn phòng
Những ánh mắt trống rỗng
Và tiếng thì thầm lạnh buốt như đến từ âm giới
Lê Thanh khẽ cười
- Quỷ giới…Không ngờ lại mở ra ngay tại Vĩnh Thịnh Đô
Hắn vươn vai một cái rồi lại nằm xuống
Nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào khu rừng nơi hai thiếu niên vừa đi
- Đi một chút cũng tốt nếu ngay cả loại huyễn cảnh này cũng không vượt qua được…sau này bước vào tu hành chân chính e rằng một đạo tâm ma cũng đủ giết chết các ngươi
Gió lạnh lại thổi qua rừng
Đống lửa dưới đất bỗng nhiên rung lên
Trong bóng tối xa xa
Tựa như có thứ gì đó…
đang chuyển động
Mặt đất vang lên những tiếng bước chân rất nhẹ
Không phải của người
Cũng không giống thú
Lê Thanh vẫn nằm im
Nhưng chiếc đuôi dài phía sau đã chậm rãi ngừng đung đưa
Hắn khẽ lẩm bẩm
- Đến rồi sao
Từ sâu trong bóng tối
Một làn sương đen bắt đầu lan ra giữa khu rừng
Và trong làn sương ấy—
Những bóng người mờ ảo dần dần hiện lên
Gió đêm trong rừng càng lúc càng lạnh
Sương đen từ sâu trong bóng tối chậm rãi lan ra, như một con thú khổng lồ đang từ từ mở miệng nuốt chửng cả cánh rừng
Những bóng người mờ ảo lấp ló trong màn sương
Thân hình chúng gầy guộc, bước đi chậm chạp, đầu cúi thấp
Có kẻ không có mặt, có kẻ cổ bị bẻ cong, lại có kẻ cả thân thể chỉ còn một nửa
Tất cả đều đang hướng về phía đống lửa.
Nhưng đúng lúc ấy—
Một tiếng hét bỗng vang lên từ sâu trong rừng
- Aaaaaaa !!!
Là giọng của Hoàng Thất
Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập
Hai bóng người lao ra khỏi rừng như bị thứ gì truy đuổi
Hoàng Thất chạy phía trước, tóc tai rối tung, mặt trắng bệch
- Sư phụ !!!
Cứu mạng !!!
Phía sau cậu, Vương Chí Phong cũng chạy thục mạng, tay vẫn còn cầm cành đuốc nhưng lửa đã gần tắt
- Đừng quay đầu lại !
Chạy mau !!
Hai thiếu niên gần như lăn luôn về phía đống lửa
Lê Thanh trên cành cây mở mắt ra, khẽ nghiêng đầu nhìn xuống
- Ồ ?
Chưa kịp nói thêm gì
Từ trong rừng tối—
Một bóng đen cao lớn lao ra
Thân thể nó méo mó như bị kéo dài, hai tay dài quá đầu gối, mặt chỉ có một cái hốc đen sâu hoắm
Nó vừa bò vừa chạy, tốc độ lại nhanh đến đáng sợ
Hoàng Thất quay đầu nhìn thoáng qua
- Má ơi nó tới rồi !!!
Cậu lập tức chạy nhanh hơn
Vương Chí Phong phía sau cũng hoảng loạn
- Ta đã nói đừng đụng vào cái giếng đó mà
Hoàng Thất vừa chạy vừa hét
- Ta đâu có biết trong đó có cái thứ này !!!
Hai người vừa chạy vừa cãi nhau
Con quỷ phía sau lại càng lúc càng gần
Lê Thanh nằm trên cành cây nhìn cảnh tượng đó một lúc, rồi thở dài
- Ồn ào thật
Ngay khi con quỷ lao tới gần đống lửa—
Lê Thanh nhẹ nhàng giơ một ngón tay
Một tia linh lực mỏng như sợi chỉ khẽ bắn ra
" Phốc "
Con quỷ lập tức bị hất văng ra xa vài trượng, đập thẳng vào một thân cây
Cả khu rừng rung nhẹ
Hoàng Thất và Vương Chí Phong cũng vì quá gấp mà trượt chân ngã lăn ra đất
Hai người nằm thở hồng hộc
Một lúc sau
Hoàng Thất mới run run quay đầu lại
- Ch…chết chưa ?
Vương Chí Phong nhìn sang
Con quỷ kia đang kẹt trong thân cây, đầu cắm vào thân gỗ, hai chân vẫn còn giãy giãy
- chắc là chưa
Hoàng Thất lập tức bò lùi lại
- Vậy sao người còn nằm đó !!
Trên cành cây
Lê Thanh vẫn nằm yên, tay chống đầu, vẻ mặt lười biếng
- Không chết được đâu quỷ trong Dư Ảnh vốn chỉ là tàn niệm
Hoàng Thất tức đến suýt khóc
- Vậy sao người không nói sớm !!
Lê Thanh nhướng mày
- Ta tưởng các ngươi thích chạy
- ...
Hai người nhìn nhau
Sau đó đồng loạt gào lên
- Ai mà thích chứ !!!
Đúng lúc đó—
Con quỷ kẹt trong thân cây bỗng rút đầu ra.
Cái hốc mặt đen ngòm chậm rãi quay sang phía họ
Hoàng Thất lập tức hét lên
- Nó dậy rồi !!
Cậu bật dậy chạy tiếp
Vương Chí Phong cũng lập tức chạy theo
- Chờ ta với tên tiểu tử !!
Hai người lại tiếp tục lao vòng quanh khu rừng
Con quỷ phía sau lảo đảo đuổi theo
Trên cành cây
Lê Thanh nhìn cảnh ba cái bóng chạy vòng vòng quanh đống lửa
Một người, hai thiếu niên, một con quỷ
Cứ đuổi nhau như mèo vờn chuột
Hắn im lặng một lúc
Rồi khẽ lắc đầu
- đúng là phiền phức
Nhưng ngay khi hắn vừa nói xong—
Trong màn sương đen sâu hơn
Lại có thêm vài bóng người mờ ảo bắt đầu bước ra
Hoàng Thất chạy đến mức hai chân gần như không còn cảm giác
- Không được…không được…ta sắp chết thật rồi!
Cậu vừa chạy vừa gào lên
Phía sau, Vương Chí Phong cũng không khá hơn
Tóc tai rối tung, áo bào vướng đầy cành khô, nhưng vẫn phải cắn răng chạy theo
- Ngươi đừng chạy vòng vòng nữa !
Chạy hướng khác đi !
Hoàng Thất quay đầu hét lại
- Ta có biết đường đâu !
Con quỷ phía sau vẫn lảo đảo đuổi theo
Cái thân hình méo mó của nó mỗi bước lại phát ra tiếng rắc rắc như xương khớp sắp gãy
Cảnh tượng nhìn vừa đáng sợ vừa buồn cười
Hai người chạy ba vòng quanh đống lửa
Lê Thanh nằm trên cành cây, đầu nghiêng sang một bên nhìn xuống
Một lúc sau hắn chậm rãi lên tiếng
- Các ngươi định chạy đến sáng à ?
Hoàng Thất vừa chạy vừa thở dốc
- Sư phụ !
Người còn hỏi được câu đó sao !?
Vương Chí Phong cũng gào lên
- Người làm ơn ra tay đi !
Lê Thanh thở dài
Hắn khẽ búng tay
" Cạch "
Một luồng linh lực mỏng bay xuống
Con quỷ phía sau bỗng khựng lại giữa chừng, giống như bị đóng băng trong không khí
Hoàng Thất chạy thêm vài bước mới dám dừng lại
Cậu quay đầu nhìn
Con quỷ đang đứng im như tượng
Hoàng Thất ngơ ra
- Ơ ?
Vương Chí Phong cũng thở dốc
- Ng…ngừng rồi ?
Trên cành cây, Lê Thanh vẫn nằm lười biếng
- Đã nói rồi tàn niệm thôi
Hoàng Thất lập tức nổi giận
- Vậy sao người để tụi con chạy nãy giờ !?
Lê Thanh nhún vai
- Các ngươi cần luyện thân pháp
-...
Hai người đang định tiếp tục than vãn
Thì đúng lúc đó—
Từ sâu trong màn sương đen
Một tiếng bước chân khác vang lên
" Cộp...Cộp…
"
Không chỉ một
Mà là rất nhiều
Cả ba người cùng lúc nhìn về phía khu rừng
Sương đen dày đặc dần tách ra
Từng bóng người mờ ảo bước ra khỏi màn sương
Có kẻ mặc áo rách nát
Có kẻ đầu lệch sang một bên
Có kẻ thậm chí chỉ còn nửa thân trên
Hoàng Thất nhìn một vòng
Mặt lập tức trắng bệch
- Không phải…chỉ một con à ?
Vương Chí Phong nuốt khan
- Ta nghĩ chúng ta vừa làm ồn quá
Chỉ trong chốc lát
Hơn mười bóng quỷ đã đứng lặng trong rừng
Tất cả đều quay mặt về phía đống lửa
Ánh mắt trống rỗng
Hoàng Thất run run kéo tay áo Vương Chí Phong
- ta thấy hơi nhiều rồi đó
Vương Chí Phong cũng run
- ta cũng vậy...
Hai người chậm rãi quay đầu
Đồng thanh hét lên
- SƯ PHỤ CỦA TÊN TIỂU TỬ !?
- SƯ PHỤ !?
Trên cành cây
Lê Thanh vẫn nằm yên
Hắn ngáp một cái
- Phiền thật
Ngay lúc những bóng quỷ bắt đầu tiến lên
Lê Thanh cuối cùng cũng ngồi dậy
Ánh mắt lười nhác nhìn xuống
- Được rồi
Hắn khẽ đưa tay ra
Một luồng linh lực vô hình lan ra như gợn sóng
Trong khoảnh khắc—
Tất cả bóng quỷ trong rừng đồng loạt khựng lại
Giống như thời gian bị dừng
Hoàng Thất và Vương Chí Phong đứng giữa đống lửa, nhìn cảnh tượng đó mà há hốc miệng
Hoàng Thất lắp bắp
- Sư…sư phụ…Người mạnh như vậy sao nãy giờ còn để tụi con chạy ?
Lê Thanh nhìn cậu một cái
- Ta đang ngủ
- ...
Nhưng ngay khi hai người còn chưa kịp thở phào
Một cơn gió lạnh bỗng thổi qua cánh rừng
Những bóng quỷ đang bị định trụ
Đột nhiên cùng lúc quay đầu về một hướng khác
Không phải nhìn ba người họ
Mà nhìn về bầu trời đen của Dư Ảnh
Lê Thanh khẽ nhíu mày
Ánh mắt hắn lần đầu tiên trở nên nghiêm túc
- Ồ…Xem ra…chủ nhân thật sự của nơi này cuối cùng cũng tỉnh rồi...
_________________________________
• to be continued...