[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Duyên Gái] Đồn Điền Đất Đỏ
Chương 20: Tắm suối
Chương 20: Tắm suối
Hoài Ân năm nay hai mươi chín, sắp bước qua tuổi ba mươi vẫn không có ý định kết tóc se duyên với bất kì ai.
Ông Kiến Văn là người từng trải cũng là kẻ thất bại trong tình yêu.
Ông đương nhiên không muốn con gái lại đi vào vết xe đổ của mình năm xưa.
Lắm lúc ông còn nghĩ con gái mình cả đời không động lòng với ai cũng là chuyện tốt, miễn cho bị tình yêu làm đau khổ.
Bởi vậy con gái chọn cuộc sống đơn độc ông cũng không cản.
Suy cho cùng mỗi người đều mang một cuộc đời riêng biệt, không nên can thiệp quá sâu vào.
Thứ duy nhất ông có thể làm cho con gái chính là để lại khối gia sản khổng lồ này.
Hy vọng cuộc sống con gái có thể tự do tự tại, không bị cái ăn cái mặc ghì chặt.
Còn việc con yêu ai thương ai ông đều không ép buộc.
Để cho con gái toàn quyền quyết định cuộc sống của nó.
Mặt khác, phần lớn thời gian sống của ông đều dành để tưởng nhớ đến người xưa.
Giờ đây Hoài Ân đã khôn lớn, trách nhiệm của ông cũng gần xong.
Ông Kiến Văn gần ấy năm sống như một cái xác cằn cõi, già nua.
Linh hồn đã chết cố chờ mong ngày hội ngộ với người thương ở bên kia thế giới.
Sắp tới đây ông Kiến Văn có mời một bác vật từ dưới miền xuôi lên để nghiên cứu và cho trồng thử nghiệm các giống cao su mới, có thể cho năng suất tốt hơn.
Không ai khác Hoài Ân chính là người tiếp đón.
Nàng đang lo tính xem sắp xếp chỗ ở cho người đó như thế nào mới thuận tiện.
Đồn điền có chỗ nhưng tạm bợ.
Còn ở dinh thự chỉ có hai toà nhà.
Toà chính bên kia tất nhiên là không ở được.
Toà nhà bên này của nàng chỉ có hai phòng lớn và một phòng nhỏ.
Một phòng của nàng, một phòng của Thiên Hỷ, phòng nhỏ thì của con Lam.
Nếu như ngày thường Thiên Hỷ học ở trường thì nàng có thể cho người nọ ở tạm.
Ngặt nỗi sắp tới Thiên Hy về cũng về ở đây.
Lại là phòng của con gái, bác vật kia ở đúng là có chút bất tiện.
Lòng Hoài Ân cũng không muốn ai ở phòng của Thiên Hỷ.
Mà cho khách ở phòng nhỏ của con Lam thì thất lễ nên cũng không được.
Hoài Ân đành gấp rút cho thợ tân trang lại văn phòng bên kia đồn điền cho vị bác vật đó ở.
Nhưng trước khi thợ sửa sang xong, người đó vẫn phải ở tạm tại dinh thự này vài tuần cho đến một tháng.
Thiên Hỷ gom ít đồ vào rương háo hức đón xe về dinh thự.
Nó về sớm hơn một ngày, định tạo bất ngờ cho mợ.
Nó có mua một chiếc khăn mới cho vú Kim, một gói thuốc cho ông Cộc, chị Lam với Điểu Ly mỗi người một cái kẹp tóc của mấy người Cao Miên bán.
Riêng mợ khiến nó có chút đau đầu.
Sống chung nhiều năm nó biết tính tình mợ đạm nhạt.
Không có thích thứ gì cụ thể, thái độ luôn hờ hững với mọi thứ.
Mợ không thích đeo nhiều trang sức, mợ của nó đẹp sẵn rồi nên chẳng cần chưng diện cũng vẫn cứ là đẹp.
Mà hình như cái gì mợ của nó cũng đều có hết, nó không biết tặng mợ cái gì.
Tình cờ một buổi chiều nó đi ngang tiệm hình.
Nó lại sực nảy ra một ý định.
Vội từ trong khung ảnh trên đầu giường rút ra tấm ảnh nhỏ của Hoài Ân mà nó đã lén trộm hồi trước.
Nó đưa cho ông chủ rửa to ra rồi lộng vào chung một khung với ảnh của nó.
Thiên Hỷ vui vẻ khi nhìn thấy hình của nó với mợ cùng nhau trong một khung.
Nó lấy bạc trả rồi hí hửng ra về mà không hề biết ông chủ tiệm hình thấy hai người con gái An Nam xinh đẹp quá.
Ông chủ không nghĩ nhiều liền làm thêm một lồng kiếng lớn treo ở trước cửa tiệm làm mẫu.
Người qua kẻ lại đông đúc trên phố đều dừng lại ngó người trong ảnh, tấm tắc khen mấy câu rồi mới chịu đi tiếp.
Vì về sớm không báo cho mợ biết trước nên nó phải tự đón xe về.
Vẫn như một thói quen.
Thiên Hỷ vừa về đến dinh thự đã lập tức hỏi chị Lam:
- Mợ đâu rồi chị?
Con Lam bận sửa lại cái khung tranh nên lơ là nói:
- Không biết, chắc cô hai ra sau trang viên tắm suối rồi.
Thiên Hỷ lấy quà ra đưa cho vú Kim, ông Cộc với chị Lam một lượt.
Riêng cái hình được bọc kĩ lưỡng bằng giấy dầu thì nó ôm đi.
Nó sống ở đây hơn mười năm, đã quá quen thuộc với mọi thứ ở đây rồi.
Thiên Hỷ đi đến cầu gỗ, tiếng suối trong lành khiến nó cảm thấy yên bình vô cùng.
Cánh cổng rào ngăn cách bên đây cầu gỗ với bên kia khép hờ.
Xung quanh không có ai.
Mấy người dân tộc làm vườn do ngày chúa nhựt nên được nghĩ.
Thiên Hỷ không nghĩ nhiều, nó đưa tay mở cửa rào.
Tâm trạng khoan khoái bước lên cầu gỗ nhưng chỉ được mấy bước, nó hơi khựng lại.
Hồi nhỏ nó ít dám theo mợ ra trang viên vì sợ ma.
Dù gì ngôi mộ ở phía sau cũng quá mức âm u đối với một đứa trẻ.
Sau này dần dà Thiên Hỷ mới phát hiện, không nơi nào yên bình như ở trang viên này.
Tiếp xúc nhiều mới biết người chết chưa chắc đã đáng sợ bằng người sống.
Thiên Hỷ không quên mục đích đi tìm mợ, nó đưa mắt nhìn xuống phía dưới khe suối.
Chỗ nhánh cây có máng một bộ váy trắng bay phấp phơi.
Mợ đang nghiêng thân thể nằm trên trên phiến đá, người chỉ mặc mỗi áo lá với quần lụa đều là màu trắng tinh tươm, mắt nhắm hờ, hàng mi dài, mấy giọt nước khẽ lăn dài từ trán xuống hai bên má, áo lá mỏng bị nước ướt dính vào da thịt để lộ bờ vai gầy với chiếc xương quai xanh hõm sâu.
Đôi chân dài khẽ đung đưa qua lại mấy hòn đá dưới đáy suối.
Màu da trắng hồng nổi bậc dưới làn nước trong suốt.
Chim rừng kêu ríu rít, làn nước mát mẻ bay hơi khiến không gian mờ ảo ngỡ như lạc bước chốn tiên cảnh.
Thiên Hỷ cảm thấy có chút xấu hổ, mặt đỏ bừng.
Dù sao thì nó cảm thấy mợ nhất định không phải đang ngủ, lúc này mợ thả tóc, mái tóc thật dài buông xuống một bên, màu tóc kia đẹp đến mức khiến Thiên Hỷ rất muốn tiến lên chạm vào, xúc cảm nhất định trơn nhẵn.
Nó nghĩ mợ không thích bới tóc, đại khái có thể là không thích bị ràng buộc, quen tính tùy tâm sở dục.
Hoài Ân thường sẽ đuổi hết những người làm vườn đi rồi mới tắm suối.
Trong lúc nàng nhắm hờ mắt thì nghe tiếng cửa ở cầu gỗ mở, có hơi giật mình nhưng khi nghe đến nhịp bước chân nhè nhẹ quen thuộc.
Mới biết là Thiên Hỷ thì yên tâm, buông xuống cảnh giác lại tiếp tục ngâm mình.
Nước suối mát lạnh, hoà với không khí trong lành, cảm giác dễ chịu vô cùng.
Cũng không phải lần đầu tiên, lúc trước Hoài Ân vẫn cho Thiên Hỷ tắm chung với mình.
Chỉ là chờ mãi vẫn không thấy con bé ló mặt ra.
Hiển nhiên là sợ làm phiền mình.
Nàng không thể không lên tiếng:
- Nhìn đủ chưa?
Thiên Hỷ không muốn làm phiền giây phút mợ thư giãn, nhất thời thơ thẫn đứng từ trên cầu gỗ mà ngắm nhìn thiên nhiên mĩ cảnh này.
Mãi cho đến khi giọng của Hoài Ân đều đều cất lên bên tai khiến nó giật mình.
Khung hình trên tay xém rơi xuống cầu gỗ.
Thiên Hỷ bối rối, mặt mỗi lúc một đỏ lên, đưa tay gãi đến mỗi muốn tróc da đầu.
Không khí vốn ẩm ướt, mát mẻ bây giờ lại hầm hì đến bức bối.
- Thưa... thưa mợ con mới về.
Hoài Ân cũng không hiểu vì sao con bé lại đỏ mặt như vậy, nàng mới hỏi:
- Sao lại về sớm hơn một ngày?
Mệt hay sao mà mặt mài đỏ hoe vậy?
- Con muốn tạo bất ngờ.
Mợ mau lên đi, tắm.. tắm... tắm suối lâu không tốt đâu.
Dễ cảm lạnh lắm.
À, con có cái này muốn cho mợ xem đây..
Nó không phát hiện, mình từ lúc nào mà bối rối đến mức cà lăm như vậy.
Nhưng vẫn hí hửng chạy vòng qua cầu gỗ xuống chỗ Hoài Ân.
Nó cũng với tay lấy bộ váy trắng và khăn đưa đến cho mợ.
Hoài Ân ngược lại không mấy để ý đến chút biểu cảm nho nhỏ ấy, nàng cũng nhận lấy khắn từ con bé rồi khoác lên người.
Chậm rãi đứng lên, đôi chân thon dài víu vào phiến đá cẩn thận bước lên.
Từng cử chỉ nhẹ nhàng khoan thai ấy đều trọn vẹn thu vào tầm mắt của Thiên Hỷ.
Nó vẫn chầm chậm phía sau dìu lấy mợ.
Cảm giác làn da mợ trơn nhẵn, mịn màn hơn nó rất nhiều.
Ngẫm nghĩ mợ sống ở lưng chừng đồi, thoáng mát lại uống nhiều dược liệu quý từ rừng nên da dẻ được bảo dưỡng vô cùng tốt.
Tay con bé đặt ở trên eo thon gọn của mợ không nhịn được mà trường lên trường xuống một chút.
Hoài Ân cảm thấy nhồn nhột, như có kiến bò ở eo thì quay lại, cũng vỗ mạnh vào cái tay không an phận kia một cái.
Ý muốn nói "đừng sờ soạn lung tung" vì nàng rất sợ nhột.
Thiên Hỷ bị đánh thì rất nhanh rụt tay lại, cười giã lã.
Nó xé lớp giấy dầu bên ngoài đưa khung hình đến trước mặt.
Hoài Ân nhìn hai người trong hình cũng khẽ mỉm cười để lộ hàm răng nhỏ đều như hạt bắp, lại hỏi.
- Ở đâu có vậy?
- Con...
- Con ăn cắp đúng không?
Thiên Hỷ vội xua tay, chu môi giải thích:
- Tại con học ở dưới buồn lắm.
Muốn mang theo tấm hình khi nhớ mợ sẽ lấy ra nhìn.
Cảm giác an toàn như lúc nào cũng có mợ ở bên cạnh con vậy mà.
- Năm nay còn biết cách nịnh nọt nữa.
Càng lúc càng dẻo miệng rồi.
- Con nói thật không phải nịnh đâu ạ.
Mợ cũng từng đi học xa.
Chẳng lẽ mợ không nhớ ông, nhớ nhà một chút nào sao?
Hoài Ân vươn tay cốc lên đầu nó một cái:
- Mợ có nhớ nhà cũng không có lí sự như con.
Lại càng không quậy phá đến mức để nhà trường gửi thơ mời phụ huynh như con.
Thiên Hỷ cười hề hề.
Nó lại lẽo đẽo đi theo Hoài Ân vào nhà.
Giống như một chiếc bóng nhỏ bên cạnh mợ.
Hình ảnh quen thuộc nhiều năm nay vẫn luôn như vậy.
Dinh thự hôm nay như có thêm sinh khí, cũng sáng đèn sớm hơn mọi khi.
Tác giả: Mấy ní có thể hình dung cảnh Hoài Ân tắm suối là như thế này.
Mát 🫣
Hoặc như thế này