[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Duyên Gái] Đồn Điền Đất Đỏ
Chương 80: Chạy trời không khỏi nắng
Chương 80: Chạy trời không khỏi nắng
Hoài Ân nhận ra giọng nói của chủ dãy nhà này, còn có giọng bà thím hàng xóm láo nháo.
Nàng lắng tai nghe nhưng lại không nghe rõ họ nói gì.
Chỉ có con Lam ở tầng dưới là nghe được.
- Đây là căn này đây.
Tôi thấy giống với người mà ông lính tìm trong ảnh lắm.
- Hai người chắc chứ?
- Thì ông cứ vào nhìn thử xem.
Nếu đúng thì tôi nhận bạc thưởng, không đúng thì thôi chớ có mất mát gì đâu nè.
- Được rồi.
Nếu đúng tôi nhất định hậu cho hai thím, ai cũng có phần hết.
Kế đó lại có tiếng gõ cửa, con Lam ra mở cửa thì nhìn thấy hai người và đám lính, trong đó có cả bác vật Bách.
Duy Bách nhìn thấy người mở cửa là con Lam thì mừng rỡ trong lòng.
Nếu con Lam ở đây thì khả năng cao Hoài Ân cũng đang ở đây.
Hắn lập tức hỏi:
- Cô hai em đâu?
Con Lam đứng hình một lúc rồi mới trả lời:
- Tôi không biết.
Duy Bách âm trầm nói:
- Tình hình của ông chủ Văn nguy cấp lắm rồi.
Em đừng có giấu nữa.
Mau nói đi, cô em ở trong nhà đúng không?
- Tôi không biết thật.
Con Lam cố chấp không chỉ điểm vì chưa rõ ý định của Hoài Ân.
Nó vẫn đứng chắn ở cửa vì Hoài Ân còn ở trên gác.
Tên lính đi theo Duy Bách đến nôn nóng nên nói:
- Nếu đúng thì vào nhà lục soát, còn bằng không thấy thì bắt nó về, thể nào cũng tra ra chỗ của cô hai thôi.
Duy Bách nhìn vào trong nhà một lượt rồi nói lớn để nàng nghe thấy:
- Hoài Ân.
Tôi biết em ở trong đó, tôi chỉ đến để đưa em về thôi.
Em mau ra đi.
Thấy vẫn không có động tĩnh gì, Duy Bách đành ra hiệu cho lính xông đến bắt con Lam.
- Vậy thì tôi bắt Lam đem về dinh thự.
Ông chủ Văn xử lí như thế nào tôi cũng không biết được đâu.
Con Lam bị lính bắt tay thì vùng vẫy không chịu theo.
Lúc này mới có giọng nói quen thuộc từ trong nhà truyền ra:
- Không được bắt em ấy.
Hoài Ân từ trên bực thang đi xuống vừa nói như ra lệnh, ánh mắt không giận mà uy khiến cho đám lính phải e dè mấy phần.
Nàng lại nhìn hai tên lính giọng nhẹ như tơ:
- Bỏ tay em tôi ra.
Hai tên lính nhìn nhau một cái rồi thả tay con Lam ra.
Hoài Ân kéo Lam ra phía sau, còn nàng đi đến trước mặt Duy Bách rồi mới nghiêm túc nói:
- Đừng lấy an nguy người bên cạnh tôi ra để uy hiếp như vậy.
Tôi có không thích đâu.
Thái độ dằn mặt của Hoài Ân khiến Duy Bách hơi chột dạ nói:
- Tôi xin lỗi nhưng cho dù em có trách tôi cũng nhất định phải đưa em về.
Hoài Ân cảm thấy cũng không thể trốn tránh mãi.
Hơn sáu tháng qua nàng như sống trong bóng tối ám ảnh giữa hiện thực và quá khứ đan xen, khiến đêm nào nàng cũng mất ngủ.
Hơn hết nàng muốn biết sự thật về má của mình.
Hoài Ân nghiêm túc suy nghĩ rồi mới đáp:
- Chờ tôi một ngày.
Hết ngày mai tôi sẽ về.
Thấy Hoài Ân chịu về dễ dàng như vậy, Duy Bách cũng không muốn làm phật ý nàng nhưng để tránh cho Hoài Ân lại bỏ trốn, Duy Bách cắt cử lính canh chừng bên ngoài.
Bản thân cậu cũng nhất quyết ở lại căn phố thuê của Hoài Ân đêm nay.
Nhìn Hoài Ân chăm chú soạn bài, Duy Bách đứng ở cầu thang nhìn, không dám làm phiền nhưng lại không tránh khỏi tâm trạng bồn chồn trong lòng.
Người con gái này, rõ ràng là ở ngay trước mắt nhưng lại khiến cho cậu có cảm giác xa xăm diệu vợi vô cùng.
Phải làm sao để có được tình cảm của cô ấy đây?
Mãi cho đến khi Hoài Ân soạn bài xong, nàng ơ thờ ánh mắt lãng sang nơi khác hỏi:
- Bệnh của...
ông chủ Văn như thế nào?
Duy Bách mỉm cười trong lòng đi lại ngồi vào chỗ mà Thiên Hỷ vẫn thường ngồi, hơi nhíu mài đáp:
- Tệ lắm rồi.
Ông chủ chỉ muốn gặp em một lần thôi.
Hoài Ân xoay mặt không đáp.
Duy Bách thấy vậy lại tiếp tục:
- Thật ra em vẫn rất lo lắng cho ông chủ Văn.
Từ lúc em tỉnh lại liền bỏ đi, ngay cả một cơ hội giải thích cũng không cho ông chủ nói.
Em làm sao chắc chắn rằng lời cái người tên Hai Thanh nói là sự thật.
- Nhưng sự thật là ông chủ Văn đã thiêu sống tôi.
Hoài Ân mặn đắng nói.
Duy Bách lập tức bác bỏ:
- Là do Bảy Xị đục nước béo cò thôi.
Em trách ông chủ cũng không đúng.
Hoài Ân cũng tự trách bản thân nhưng khi nghĩ đến những lần gặp gỡ ngắn ngủi giữa nàng và ông Hai Thanh.
Người rất có thể là cha ruột của mình, nhớ đến cái đêm ác mộng chứng kiến ông bị đâm chết thì xót xa nói:
- Còn việc ông ấy đâm chết người tên Hai Thanh... thì sao?
Hai chữ "thì sao" này phát ra từ miệng Hoài Ân nhẹ tênh nhưng sức nặng trong lòng nàng như ngàn cân.
Câu này là Hoài Ân đang tự nói với chính mình.
Khiến Duy Bách cũng phải câm lặng.
- Tận mắt tôi chứng kiến.. có thể giả được hay sao?
Hết cách, một hồi sau Duy Bách mới lại nói:
- Vậy chẳng lẽ em không muốn biết ai mới là cha ruột của em sao?
Hoài Ân cười nhạt:
- Người cũng đã chết rồi, ông chủ Văn muốn nói gì mà chẳng được.
Duy Bách bấu víu chút lí do cuối cùng:
- Nhưng nếu ông chủ không qua khỏi.
Sự thật này cả đời em cũng không thể biết được.
Em suy nghĩ lại đi.
Hoài Ân lại im lặng, tiếng thở dài thay cho câu trả lời.
Duy Bách cũng không nói gì thêm nữa.
Chỉ miên man nhớ lại cuộc nói chuyện, đúng hơn là một cuộc thoả thuận giữa mình và ông chủ Văn.
- Nếu như cậu có thể mang con gái tôi về.
Một trong ba đồn điền của tôi tuỳ ý cậu chọn lựa.
Duy Bách không vội trả lời, cậu ngẫm nghĩ một chút rồi mới đáp:
- Tôi không cần đồn điền của ông chủ, tôi chỉ cần Hoài Ân thôi.
Ông chủ Văn chống gậy ba ton cười nhạt không giấu sự khinh miệt nhìn cậu rồi nói:
- Cậu biết chọn lắm nhưng mà hãy đưa con bé về trước rồi hẵn trao đổi với tôi cũng không muộn.
- Ông chủ đức cao quyền trọng.
Tôi chỉ hy vọng ông nói lời thì hãy giữ lời.
Duy Bách từ dạo bị Hoài Ân thẳng thừng từ chối tình cảm.
Cậu vẫn hèn mọn cầu xin làm bạn với nàng cũng chỉ chờ đợi giây phút này.
Ngày hôm sau, Hoài Ân ghé tiệm hàng xén của Lam làm mua rất nhiều kẹo mang đến trường từ sớm.
Nàng đến phòng tìm gặp cô Đốc học trao đổi một lúc rồi mới lên lớp.
Hai tên lính vẫn kè kè phía bên ngoài lớp học, Hoài Ân đuổi không được nên không thèm để ý đến, chỉ cảnh cáo họ đứng ở xa đừng làm phiền đến học trò của mình.
Cả dàn giáo sinh đều ngạc nhiên khi thấy mới sớm mai mà lính xuất hiện trong khuôn viên trường học.
Chỉ có Kim Mỹ là hiểu rõ sự tình.
Đến tiết văn học Pháp ngữ.
Đám nữ sinh nhốn nháo, háo hức vì sắp được nghe phần tiếp theo còn dang dở của tiết trước.
Tò mò vì sự thần kì của miếng da lừa và cuộc tình mê muội của Raphael dành cho nữ bá tước Foedora.
29/11/2024.
Tác giả: Còn mười mấy chương nữa là end rồi.
Up xong là mình sẽ ẩn acc luôn nên ai chưa đọc thì tranh thủ đọc đi nha mấy tình yêu. 😘