It's been a long, long time
Since I've memorized your face
It's been four hours now
Since I've wandered through your place
And when I sleep on your couchI feel very safe
And when you bring the blanketsI cover up my face
Sufjan Stevens - Futile Devices
__________________________
Đêm 20/11.
Sân trường chuyên rộng lớn vốn tĩnh lặng, đêm nay bỗng được trang hoàng lên chiếc áo lộng lẫy là những dải đèn LED đang toả sáng phía trên những tán phượng già.
Sân gạch vẫn còn bụi, đi mạnh chân một chút là thấy lớp bụi mỏng bay lên.
Dãy ghế nhựa xanh được khiêng từ các lớp xuống xếp thành hàng, có cái lệch chân, ngồi lên kêu cọt kẹt.
Lẫn trong đám đông có những khuôn mặt non trẻ, còn có những ánh mắt hoài niệm về 2 năm đã qua, trong đó mang chút tiếc nuối vì sắp phải khép lại hành trình đồng hành cùng mái trường này.
Đứa thì tay ôm hoa, đứa cầm tay cầm điện thoại quay tứ phía tìm ánh sáng đẹp để quay tóp tóp.
Trên sân khấu, loa thử mic liên tục vang lên giọng thầy Quyền - MC kiêm ca sĩ của trường:
- Alo... alo...
Âm thanh dội lại, rè một cái làm dội lên một tràn bật cười.
Tiếng âm nhạc du dương vang lên mở đầu cho một đêm đầy đáng nhớ.
Sau chuỗi ngày ròng rã luyện tập, từ lúc mồ hôi rơi đến lúc nước mắt chảy vì chửi nhau sứt đầu mẻ trán, cuối cùng cũng đến lúc bọn 10C7 bung lụa.
Bao nhiêu tinh túy khổ luyện, hôm nay đem ra quyết "đánh chiếm" sân khấu này!!!
__________________________
Phía sau cánh gà là một thế giới khác:
Chật, nóng và hỗn loạn.
Người ra ra vào vào liên tục, váy áo xúng xính đủ màu bị ép sát vào nhau.
Mùi keo vuốt tóc, mùi phấn, mùi của những giọt mồ hôi vì lo lắng lại là đặc sản của mùa văn nghệ mỗi năm.
Con Hà trong đội hoa - người cao nhất team của nàng đang loay hoay chỉnh lại dây buộc của hoa cầm tay, miệng lẩm bẩm:
- Trời ơi cái này mà bung ra giữa sân khấu chắc tao chết luôn.
Nguyệt ngồi bệt xuống bậc thang của toà A, vừa buộc dây giày vừa lẩm bẩm:
- Má ơi diễn xong là tao đi ăn liền, đói muốn xỉu rồi.
Ân đứng tựa tường, liếc xuống:
- Mày vừa đớp 1 hộp bánh tráng trộn, 1 ly matcha latte, 2 cây lạp xưởng nướng đá hồi 5 giờ mà?
- Ăn là chuyện của chiều, đói là chuyện của tối nha bà nội.
Nguyệt ngẩng lên nhìn nàng, nheo mắt:
- Mà có run không?
Thở được không?
Ân nhún vai:
- Bình thường.
- Xạo ke con này, tay mày run kìa.
- Nguyệt chỉ thẳng vào tay nàng.
Ân bật cười:
- Tại lạnh thôi, gió mùa này coi vậy chứ táp phát nào bệnh phát đó.
- Ừ lạnh dữ ha, lạnh mà đổ mồ hôi tay luôn.
Không ổn phải nói tao đấy.
Hoàng Phương đứa phía sau chen vào:
- Ê mà công nhận Ân hợp làm vedette ghê.
Nhỏ nhỏ đứng giữa nhìn nổi liền.
- Ừ, tụi tao làm nền hết đó.
- Hà nghe vậy cũng đồng tình, tay còn quơ qua quơ lại xem dây cột đã chắc chưa.
- Mày mà lệch nhịp là tụi tao kéo mày xuống luôn.
- Phương huýnh vào vai nàng một cái.
- Thôi đi.
Không lùn lùn thế này làm gì có diễm phúc mà đứng ở đầu.
Ân đáp lại rất nhẹ, nhưng khoé môi vẫn nhếch lên.
Cả đám rộ lên một tràn cười, căng thẳng nãy giờ cũng vơi đi hơn nữa.
Cái Trang chạy từ đâu tới, trên hành lang nó thấy ai là lại liên tục dặn dò:
- Đội hoa ơi chuẩn bị đi.
Hít thở đều.
Tụi mình diễn thứ 12, còn khoảng 20 phút hơn nữa.
Chú ý thông báo nhé.
Ân ngoan ngoãn gật đầu.
__________________________
Dạo này nàng không còn gặp Hương nữa.
Không phải cố tránh, chỉ là... không có lý do để xuất hiện cùng một chỗ.
Đi ngang lớp C2B cũng ít dần.
Có lẽ là vì sau hội thi còn có đợt kiểm tra giữa kì, nàng bận rộn tới nỗi không còn đầu óc nào dành chỗ cho con người ấy.
Ân đứng đầu hàng ở mép cánh gà, từ bụt cao có thể nhìn xuống thấy hết cả sân trường.
- Ê mày!
Tới lượt rồi!
- Nguyệt từ phía sau đập nhẹ vào lưng nàng.
Ân giật mình:
- Rõ sếp!
Giữa bài vũ đạo, ánh đèn sân khấu bất chợt hội tụ, khiến những nhành hoa trên áo nàng phản chiếu lung linh giữa màn đêm thăm thẳm.
Lúc này, cả không gian dường như cô đặc lại, chỉ để tôn vinh đóa hoa duy nhất làm chủ sân khấu.
Nàng uốn mình mềm mại như cung đàn, khựng lại theo nhịp nhạc trầm xuống đầy dồn nén.
Để rồi ngay khi cao trào, nàng tung mình kiêu hãnh, tựa như một đóa hoa sen vừa bung nở, vươn thẳng lên cao và rực rỡ dưới ánh hào quang.
Khi nàng ngẩng đầu và rồi tự nhiên ánh mắt nàng dừng lại ở một điểm ở rìa đám đông.
Cái dáng người cao gầy, vai rũ xuống, tai không thoát ra khỏi cái headphone trừ khi trong tiết học đó thì còn ai vào đây?
Dáng vẻ bất kham của người đó, có chết nàng cũng sẽ mang theo hình bóng ấy.
Ân nhìn cô rất lâu, tim đập cũng không còn nhanh nữa, chẳng hiểu sao những chỉ cần cô ở đó, nàng luôn thấy an tâm vẹn phần.
__________________________
Ân và cả đoàn cùng cúi chào.
Mọi thứ phía dưới loang đi trong một lớp sáng nhạt, mắt nàng mờ dần.
Nàng không nhìn nữa, dứt khoác cởi cặp kính 4,75 độ ra, nàng xoay người, bước nhanh vào phía sau.
Vừa qua khỏi tấm rèm, ánh sáng giảm hẳn.
Không khí ở cánh gà ngột hơn, tiếng vỗ tay bên ngoài nghe như bị chặn lại một nửa.
- Ê ê ê, đỉnh nha!
Nhỏ Huyền Trâm C1A từ đâu lao tới, tay vẫn còn cầm điện thoại:
- Tao quay được hết rồi luôn!
Đoạn cuối hiệu ứng sân khấu nhìn xịn vãi!
Ân cười nhẹ, vẫn còn hơi thở dốc:
- Ừ... gửi tao coi.
Nguyệt đi ngay sau lưng Ân, nó cất giọng trước:
- Để tí đi.
Mày ổn không Ân?
Tái mét cả rồi.
Nguyệt chưa nói hết câu thì Ân đã lắc đầu:
- Tao ổn.
Hơi thở nàng dần đứt đoạn.
Bước chân nàng chậm lại.
Cảm giác lâng lâng kéo đến muộn hơn nàng nghĩ.
Ánh đèn vừa rồi, nhịp nhạc, cả việc nín thở giữ nhịp... tất cả như dồn lại cùng một lúc.
- Bỏ mẹ, tụt đường rồi, tìm chỗ gần đây ngồi đợi tao, tao chạy đi mua nước ngọt cho mày.
Nàng còn chưa kịp đáp lại thì bóng Nguyệt đã biến mất trong đêm.
Ân lê bước lên những bậc cầu thang, ngồi đâu cũng vướng víu chi bằng lên đoạn chiếu nghỉ mà ngồi cho lại sức.
Nàng đi mà đầu với tai chứ lùng bùng như có ai trùm nồi cơm điện rồi lấy vá gõ vào xung quanh.
Vừa choáng vừa đau, nàng nuốt nước miếng mà họng vẫn khô khốc.
Một bước hụt.
Ân đã rất cố dùng hết sức bình sinh bám víu vào lan can để không dập mặt xuống nền đất nhưng không còn sức lực.
Lúc đó Ân chỉ có một ý nghĩ: "Ông trời ơi Dương Hoài Ân con chiều cao đã không có, ông nỡ lấy đi cái mặt tiền của con sao huhu?"
Ngay khoảnh khắc định mệnh ấy, một bóng hình cao lớn ập đến che khuất tầm nhìn.
Đôi tay mảnh khảnh vươn ra giữ chặt lấy cánh tay cô để làm điểm tựa.
Cú đổ người quá mạnh khiến trán Ân đập vào lồng ngực của Hương, thân hình cao hơn cô 1 cái đầu đó giờ đang ngăn cách cô hoàn toàn với sự lạnh lẽo của nền bê tông ngay dưới chân.
Ban đầu nàng hơi hoảng loạn vì không biết mình đang bám lấy ai.
Cặp mắt "được" nàng cho dùi mài kinh sử kia không chỉ cận gần 5 độ mà còn loạn 2 độ.
Xa thì không thấy, gần cũng chẳng rõ đẩy nàng vào thế ngại ngùng kinh khủng.
Nàng vớ lấy cặp kính treo trên cổ áo, vội mang vào, mắt chưa kịp thay đổi tiêu cự.
Nàng chớp chớp mắt để cố gắng nhìn rõ người trước mặt, nhưng cầu thang toà A nằm sau sân khấu, bị background che hết ánh sáng nên chẳng thể nhận ra là ai.
Mãi cho đến khi giọng nói quen thuộc của Hương vang lên bên tai, cơn sóng ngầm trong lòng Ân mới bắt đầu dịu xuống.
- Cẩn thận!
Có lẽ là do phản xạ, Ân nhận thấy giọng nói Hương có phần hơi gấp gáp.
Ân giật mình, cảm giác vừa hoảng vừa thở hổn: tay Hương ấm nóng, kéo cô đứng thẳng trở lại.
Chân cô vẫn hơi rung, tim đập nhanh vì sợ hãi vừa thoáng qua.
- Cảm ơn hoàng tử nhé, đến kịp lúc đấy, không là đi toi cái mặt tiền sáng giá.
- Nàng cười khờ.
Hương cười cợt nhả, vẻ mặt khinh khỉnh trông vô cùng ngứa đòn, nếu không phải cô vừa cứu mình chắc Ân sẽ gõ lú cái đầu cô.
- Đi cầu thang mà mắt để dưới đĩa đệm à?
Nàng bây giờ yếu đến nổi không thiết tha gì việc cãi tay đôi với cô nữa, hơi thở sau khi thoát chết mãi không bình ổn lại mà ngày càng yếu ớt hơn.
Giờ Hương mới để ý đến đôi bàn tay đang run rẩy kia của nàng.
Hương dìu nàng ngồi xuống, lần đầu tiên từ lúc gặp lại, nàng nghe được Hương dịu dàng đến thế:
- Cậu cũng vậy à?
Ân cười phì, một tiếng cười khúc khích, đáng yêu và có lẽ là chân thực nhất từ trước tới giờ.
- Chắc thế.
Hương im lặng, cô quay người đi, móc trong túi áo, ném một vật gì đó vào lòng nàng.
Là một viên kẹo caramel bọc giấy, cùng loại với kẹo nàng mua cho cô lần trước.
- Không lo được cho mình mà cứ thích lo chuyện bao đồng, lần này hết nợ.
Nàng và Hương cứ ngồi bên cạnh nhau vậy, mặc sức cho hai thân thể chìm nghỉm trong bóng tối.
Ánh sáng nhẹ từ đèn đường hắt vào ô cửa kính, chiếu rọi lên nửa góc mặt của Hương.
Mắt cô nhìn Ân lúc này trong trẻo, sáng như mặt hồ tĩnh lặng, khác hẳn đôi mắt đầy sát khí lần đầu gặp lại Hương.
Mắt đối mắt, hai tâm hồn lặng yên trong khoảnh khắc chỉ có riêng họ.
Ân ngồi ngược sáng, dẫu Hương không thể thấy rõ nàng nhưng Hương biết Ân cũng đang nhìn mình.
Một luồng cảm giác lạ chợt trào lên trong cô.
Cô bối rối, phải!
Cô thực sự bối rối không biết phải làm gì.Cô đứng dậy, quay lưng chuẩn bị rời đi.
- Ổn rồi thì tôi đi đây.
Nhưng tay Ân bất ngờ nắm lấy vạt áo sơ mi của cô, kéo lại một chút.
Nàng chập chững định nói gì đó:
- Cậu...
Đợt nhiên lúc này tiếng Nguyệt vọng đến từ xa, ánh sáng từ đèn flash cũng ngày một gần hơn:
- Mày lết đi đâu rồi hả Ân ơi!!!
Ân quay đầu nhìn về phía tiếng gọi, tim vừa thắt lại vừa rối bời.
Khi quay lại, Hương đã không còn ở đó, chỉ còn tay nàng lơ lững giữa không trung.
Tiếng bước chân vang dần xa trên bậc thang, rồi nhạt dần.
Bóng hình cô biến mất trong ánh sáng vàng nhạt hiu hắt của đèn đường, để lại Ân ngồi đó, dư âm ánh mắt ấy theo nàng vào tận trong giấc mơ đêm đó.
Nguyệt quay lại với 1 túi toàn bánh ngọt với sữa.
Sau lưng Nguyệt còn có Khánh Huy, cậu bạn thân khác lớp của nàng.
Huy là học sinh lớp C5A - lớp chuyên hoá.
Nàng cô từng nghĩ bản thân thì sắp liệt hoá tới nơi, có bạn thân chuyên hoá mà chẳng nhờ cậy được gì.
Mà giờ hắn vì cô mà tức tốc chạy đến đây, trên đầu còn quấn chiếc khăn rằn với bộ đồ diễn chưa kịp thay, tự nhiên thấy... cũng không tệ.
- Ô dồi ôi, sao lại lết đến tận đây.
Nước này mau uống đi, tao bắt taxi rồi, bánh ngọt mua ở đây.
Mày cứ theo taxi về, tao với thằng Huy sẽ đem xe với đồ đạc về tận nhà cho mày.
Nàng đưa tay nhận lấy chai nước, miếng giấy bọc kẹo lộ ra trong từng kẽ tay nàng.
Vậy mà không thoát khỏi mắt cô.
- Ô!
Tao mới đi có tí mà kẹo đâu ra đấy.
Ân cười hì hì:
-Hoàng tử đem đến cho đấy!
- Hoàng tử nào dạ bà, cho tui ăn với.
- Huy đùa theo, giọng dẻo quẹo.
- Đùa giỡn gì giờ này, Huy cõng nó ra xe đi không bác tài đợi lâu.
- Dạ sếp !!
Tuy buổi tối hôm đó tiết mục của lớp cô dành giải nhất nhưng cô phải ra về trong tình trạng người khiên người bế đã trở thành tiếng cười cho nhiều người từ trong trường ra tới cổng, đúng là mất mặt chết đi được!
__________________________
20/11/2025
Cậu ấy bước ra từ những trang bản thảo dang dở của tuổi trẻ, mang theo dáng dấp của một vị hoàng tử luôn xuất hiện đúng lúc để che chắn cho những vụn vỡ của mình.
Sáu năm, hai điểm đầu cuối của một vòng lặp định mệnh, nhưng cảm xúc vẫn vẹn nguyên như ngày đầu gió thu.
Có những khi mình tự hỏi, làm sao một bóng hình xa xôi lại có thể 'giam giữ' trái tim mình lâu đến vậy?
Nhưng thôi, khi lý trí đầu hàng trước những mật mã của cảm xúc, mình chọn cách để tình cảm này như một con thuyền không lái, cứ để nó trôi dạt trên dòng sông hoài niệm, đến đâu cũng được, miễn là trong lòng vẫn còn giữ được chút ánh sáng dịu dàng từ cậu.
__________________________
From author:
Đáng lẽ ra tôi phải nói những lời này vào chap đầu tiên nhưng tôi đã quá lo lắng cho việc hành văn của mình có thực sự ổn hay không.
Btw, đây là đứa con tinh thần đầu tiên của tôi, cũng là những ảo mộng đẹp đẽ nhất đời tôi về mối tình đơn phương 6 năm không có kết quả.
Bối cảnh, sự kiện trực quan trên thực tế ít sai lệch nên có thể nói đây không phải là tiểu thuyết, đây là bản tự tình của tôi.
Wish I could get more advice from readers, I promise I'd take it to heart 💛