Khác [Duyên gái] Converse và giày cao gót.

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,503
0
0
409266229-256-k160994.jpg

[Duyên Gái] Converse Và Giày Cao Gót.
Tác giả: velichor99
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Converse và giày cao gót.

Tác giả: Velichor

Thể loại: nữ x nữ, tình cảm, tâm lý học đường, chữa lành gai góc,..

Giới thiệu truyện:
Chuyên Anh x Chuyên Sử
Ngô Thư Hương x Dương Hoài Ân

_________

Giữa những miền xám xịt của thực tại, họ lại tìm thấy nhau một lần nữa.

Kẻ nổ tung ra bên ngoài, người lại sụp đổ vào bên trong.

"Chim sẻ" mà nàng hằng theo đuổi trong mộng giờ đây lại tự biến mình thành "con nhím xù lông".

Liệu đó là bản ngã của cô hay chỉ để che giấu một trái tim đã rỉ máu?

Khi hai linh hồn đã mục ruỗng hoà quyện sẽ là liều thuốc chữa lành hay chỉ đang ghì chặt lấy nhau để cùng chìm xuống đáy vực thẳm?
_________
"Hương cắt tóc ngắn hay để tóc dài tôi đều thích".



scholarship​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Duyên Gái] [BHTT] Lục Bình Ly Khúc
  • [BH-Duyên Gái] - Mưa Sa Ngược Gió - [Thuần Việt]
  • [Duyên Gái] BỐC PHÉT ĐÔI BA CHUYỆN Ở KIẾN PHONG
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Duyên Gái] Thêu Duyên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Duyên Gái] Converse Và Giày Cao Gót.
    1. Chim sẻ lìa cánh.


    Vào cuối tháng Mười một luôn là dịp sôi nổi nhất trong năm, người người lớp lớp tập văn nghệ cho dịp 20/11 Nhà giáo Việt Nam.

    Trường THPT Chuyên Hùng Vương của nàng cũng vậy, tụi nàng không chỉ bị trường "bào" bởi mấy cái cuộc thi học sinh giỏi mà dịp văn nghệ nào cũng không thể vắng mặt.

    Dương Hoài Ân cũng không là ngoại lệ, mới 7 giờ sáng nàng đã phải tươm tất môi son má phấn, hối hả chạy lên trường cho kịp giờ duyệt sân khấu.

    Hội trường mỗi lượt chỉ có một lớp diễn là được vào để giữ bí mật cho các tiết mục.

    Vì điều đó mà nàng đang phải "phơi đầu" dưới nắng sớm ở khu vực cửa phụ nhà đa năng để đợi đến lượt của mình.

    Thôi thì nàng cũng thầm tự nhủ: "Nắng sớm cung cấp vitamin D, đại đại đi, lỡ đen thì về xài kem trộn".

    Đồ diễn của nàng là chiếc áo yếm cùng quần lụa, khoác ngoài là áo voan vàng nhạt.

    Chắc cũng tại voan công nghiệp kém mềm mại chà sát vào làn da nhạy cảm khiến cánh tay nàng ngứa ngáy rồi bắt đầu nổi mẩn.

    Nguyệt - bạn cùng bàn của nàng đang tính nhờ nàng buộc lại dây áo thì quay ra đã thấy nàng loay hoay với cơn ngứa.

    - Ô!

    Ân ơi nay mày diễn vai khỉ à, gãi lắm thế?

    - Tao biết thế nào được, nãy giờ cứ ngứa mãi tao không dừng gãi được.

    Nguyệt nâng cánh tay đang bị nàng gãi đến tứa máu ra thì phát hoảng:

    - Chết rồi con này, sao còn gãi nữa, chắc lại dị ứng rồi, giờ chưa vào mùa dị ứng của mày, sáng có ăn bậy giờ không đấy?

    - Sáng đi vội chưa kịp ăn nữa, chắc tại do áo voan ngứa quá - Ân mếu máo.

    - Chưa ăn làm sao uống thuốc được, đi rửa tay rồi lại cặp tao lấy thuốc bôi vào đi, trong hộp nhỏ thiếc y tế đấy.

    Nguyệt vẫn luôn chu đáo như thế, hồi cấp hai cô và Ân học khác trường nhưng có duyên gặp nhau trong lớp ôn thi Sử chuyên, hợp cạ nên chơi đến giờ, may mắn cùng đậu vào C7 - lớp chuyên Sử.

    Con nhỏ đấy đáng lẽ đã đậu vào C1 - lớp chuyên Văn rồi nhưng lại để Văn làm nguyện vọng hai để có cơ hội chung lớp với cô, đúng là điên thật mà.

    Thấy Nguyệt còn lọ mọ với cái bông mút trang điểm, thôi thì tự thân vận động vậy.

    Nước dội lên vết thương làm nàng nhăn mặt, rát kinh khủng.

    Lau tay xong, Ân đi lại tìm cặp Nguyệt giữa một đống cặp khác trên ghế đá gần cửa hội trường.

    Vừa lúc này bên trong vọng ra tiếng cô bí thư đoàn trường:

    - Mời C2B Anh lên sân khấu, C3A Toán chuẩn bị.

    Dẫu biết việc sắp làm hơi đi ngược lại với đạo đức nhưng nàng vẫn cứ bị thôi thúc bởi thế lực nào đó.

    Ân bước lại cửa kính, trộm nhìn vào bên trong sân khấu nơi lớp C2B đang diễn.

    Láo liên một hồi nàng cũng tìm thấy điều nàng mong mỏi, tim Ân lỡ một nhịp.

    Bóng dáng đó đã xuất hiện trong mơ của nàng bao lần, người mà ánh mắt của nàng vẫn luôn theo đuổi từ nhỏ đến lớn.

    Đó là một dáng người cao gầy, chỉ là giờ đây mái tóc dài đến tận ngang eo trong trí nhớ của nàng giờ đây lại được cắt sát gáy gọn gàng, một kiểu tóc tomboy thường thấy.

    Sáu năm, một khoảng thời gian đủ dài để ta quên đi ai đó, nhưng với Ân, dáng hình Hương chưa từng mai một trong tâm trí nàng.

    Khi người đó quay lại, khuôn trang thanh tú, làn da trắng điểm vài đốm tàn nhang đó thật chả hợp với mái tóc ngắn tẹo nào.

    Nhưng có điều gì đó đã thay đổi ở cô, cô không còn nét vô hại dịu dàng, người con gái hay cười trong hồi ức của nàng nữa.

    Đang chăm chú ngắm lấy ngắm để thì "bốp", một cái vỗ đau điếng vào người Ân làm nàng giật mình.

    - Ngó gì đấy, đã tìm được thuốc chưa?

    - C-chưa lấy, bận một tẹo.

    Nguyệt ngó vào trong, mắt ngờ vực nhìn Ân:

    - C2B à?

    Nào!

    Để ý được ai rồi nào?

    Ân biết giấu cũng chẳng xong, nàng chỉ chỉ tay vào người đang đứng ở khu âm thanh ánh sáng.

    - Thằng mang áo hoodie đấy à?

    Ủa khoan hình như là con gái, là Thư Hương thì phải.

    - Ừm ừm phải phải, mày biết bạn đó à.

    - Ừ, có nghe qua, cũng khá nối tiếng trong lớp Anh B.

    - Thế nào, kể tao mau mau - vẻ hiếu kì trong mắt Ân không thể nào giấu được.

    - Đại hung thần C2, khó ở có tiếng luôn, chả biết ai làm gì mà hắn lại mang cái bộ mặt hận đời đó.

    Cặp lông mày hấn skinship all time luôn mà.

    Giỏi mà trầm tính nên hút gái phết.

    - Nhìn mặt cọc thiệt, toát ra vẻ khó gần 100%.

    - Mở miệng ra toàn mấy lời khiến người ta câm nín, tao nghe kể hồi có chị khoá trên tặng socola mà hắn thẳng tay quăng vào thùng rác, còn bảo chị đó đừng nhiễu sự.

    Thề chứ hắn ngạo mạn kinh ấy.

    Nghe tới đây Ân hơi bất ngờ, cô chẳng thể nào đem dung người con gái ôn hoà nàng từng biết kia với đại hung thần kia làm một được.

    Tâm trạng hoang mang của cô lại chùng xuống thêm chút.

    Đột nhiên cửa mở từ bên trong, cô phụ trách đứng đấy nhìn Ân và Nguyệt một cách khó hiểu:

    - Nhìn gì mà nhìn, thi đấu công bằng đi mấy cô nàng của tui ơi.

    Đội đó diễn tốt lắm, không bắt chước kịp đâu.

    Nghe vậy, Ân nhìn vào trong, lớp nọ thực hiện động tác nhào lộn trên không, quả thật là không thể đuổi kịp.

    Mắt chạm mắt, Ân thấy cô nhìn qua phía này, cau mày khó chịu.

    Nàng hơi chột dạ, hình như nãy giờ nàng nhìn cô, cô đều thấy cả.

    Lúc đó nàng nào biết, nàng đã say sưa tận hưởng bóng dáng ấy đến nổi quên mất mình là "kẻ ngoại lai" ở đây cho đến khi Hương quay đầu.

    Ánh mắt sắc lẹm đó cắt vào Ân, nó trực diện và thô bạo như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Ân.

    Hương cau mày, nhìn nàng một cách khó chịu.

    Nàng cảm nhận được cái nhìn đó lạnh tanh đến nổi xoá đi nụ cười thường trực trên môi nàng, để lại cho nàng một cơn điện giật qua sóng lưng, lồng ngực Ân phập phồng.

    - Đi chuẩn bị thôi Nguyệt - Ân nắm tay nhỏ bạn chạy biến, chạy khỏi ánh nhìn đó, chạy trốn khỏi cái khó xử này.

    ______________________

    Trưa tháng 11 ở Tây Nguyên là những đợt nắng chẳng hề ôn hoà.

    Cái nóng hầm hập đổ xuống sân trường, len lỏi qua những tán xà cừ rồi đọng lại đặc quánh ở dãy hành lang khu nhà B.

    Buổi tổng duyệt diễn ra tương đối thuận lợi, lớp nàng thành công giành vé vào vòng trong, chỉ vậy là nàng đã có thể thở phào, nếu không thì cô phó bí thư này không biết ăn nói sao với cô chủ nhiệm.

    Ân đứng trước máy lọc nước chờ nước đầy bình trên tay, mặt nàng nghệt ra, đầu nàng cứ tua đi tua lại khoảnh khắc lúc nhìn vào mắt của Thư Hương, cái ánh nhìn đầy gai góc lạ lùng đấy làm Ân sởn cả người.

    Những kí ức trước kia như dòng lũ tràn về.

    - Nước đầy rồi.

    Một giọng nói trầm ấm kéo Ân quay lại thực tại, nàng vội vàng khoá nước, khi quay lưng lại thì một lần nước bắt gặp ánh mắt đấy.

    - A xin lỗi Hương, cậu lấy nước đi.

    Thư Hương nhướng mày, hỏi:

    - Ta có quen nhau không?

    - Đã từng thôi - Ân hồi hộp trả lời.

    Hương nhún vai:

    - Tôi thường không hứng thú với những thứ kém đặc biệt trong đời, sorry.

    Nhưng mong cậu lần sau đừng nhìn chầm chầm người khác như vậy, phép lịch sự tối thiểu đấy.

    Ân hơi bối rối, vốn là người hoạt ngôn, nhưng trước cái năng lượng áp bức người khác của Hương thì mọi kỹ năng đều phản tác dụng, nàng nửa ngày mới thốt ra được một câu, vậy mà lại là một câu thất thố:

    - Xin lỗi... lúc nãy thấy cậu đứng ở hậu trường, cậu không tham gia múa nữa sao?

    Dứt lời, nàng hối hận rồi.

    Hương cười khẽ một tiếng, nhưng về âm sắc thì tiếng phát ra cho nàng biết đó không phải từ một nụ cười vui vẻ gì.

    - Có liên quan tới cậu không?

    Chỉ là người quen cũ thôi, soi mói đến đời tư của tôi đâu thì không nên đâu nhỉ, phó bí thư C7?

    Nói đoạn, Hương dứt khoác rút bình nước ra khỏi vòi inox, tiếng kim loại va lên chát chúa giữa hành lang vắng.

    Cô không nhìn nàng thêm lần nào nữa, cứ thế mà biến mất ở khúc cua.

    Thư Hương của sáu năm sau như một con nhím hung dữ vậy, lớp giáp sắc nhọn là cách để cô khước từ mọi bàn tay muốn chạm vào.

    Tất nhiên con người lớn lên sẽ thay đổi, nhưng liệu đó là bản ngã hay chỉ là cơ chế phòng vệ bảo vệ "đứa trẻ bên trong" của cô?

    __________________

    Ngày 9 tháng 11 năm 2025.

    Lần thứ 2 nhìn thấy cậu ấy trong mái tóc ngắn ấy, vẫn có hơi không quen.

    Thay vì một nụ cười thì cậu ấy tặng mình một cái cau mày.

    Mình thấy cậu ấy mang tai nghe dù không bật nhạc, phản ứng cực đoan về câu hỏi.

    Có lẽ không đơn thuần là tính cách cọc cằn, mình đoán cậu ấy cũng đang mang một khối u giống mình.

    Có biểu hiện của phản ứng tự vệ, gây hấn thụ động.

    Cái cau mày của cậu ấy.. như sắp khóc vậy.

    Chim sẻ của mình lìa cánh rồi sao?

    Sao chẳng còn bay nhảy nữa?
     
    [Duyên Gái] Converse Và Giày Cao Gót.
    2. Kẹo caramel.


    Đầu giờ chiều.

    Nắng tháng Mười một ở Pleiku không đổ lửa, nó chỉ đủ hanh khô khiến cho đôi môi ai đó nứt nẻ.

    Những cơn gió mồ côi từ đại ngàn tràn về, ùa qua những tán phượng già trong sân trường Chuyên, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng nghiền nát của lá khô dưới đế giày.

    Tiếng chuông thông báo giờ vào lớp, mùi nhựa thông ngai ngái lẫn trong bụi phấn và cả cái cảm giác cô độc thường trực trong lồng ngực những đứa trẻ như Ân.

    Ân tựa lưng vào lan can tầng hai, nụ cười nhẹ vẫn thường trực trên môi.

    Một bàn tay vỗ nhẹ hai cái lên vai nàng:

    - Ân này, giúp Trang đem mấy bản kế hoạch chương trình này đưa đến tay phó bí thư các lớp nhé.

    Giờ Trang phải xuống phòng truyền thống để bóc thăm trình tự diễn với bên Đoàn trường.

    Nàng nhận lấy xấp kế hoạch chương trình trên tay, đôi mắt lại vô định nhìn về phía phòng truyền thống ở tầng một, nơi đang rục rịch tổng duyệt chương trình cho dịp lễ sắp tới.

    - Để tớ, Trang mau đi đi, cô Lan ghét nhất là mấy đứa chậm trễ giờ giấc, kẻo bị la.

    - Cảm ơn Ân trước nhé, à mà phát trước khi vào tiết nhé.

    - Nói dứt lời Trang vội vã chạy xuống cầu thang.

    "Trước khi vào tiết sao" - nàng thầm nghĩ lại rồi nhìn vào đồng hồ, còn 15 phút, phải mau đi cho kịp giờ.

    Trường Ân có ba toà nhà chính, toà A ở giữa, toà B bên phải và toà C bên trái.

    Ba toà ABC được thiết kế nối liền với nhau nên cô tránh được việc phơi đầu dưới cái nắng 33 độ này.

    Khối lớp 10 năm nay được sắp xếp vào tầng hai, đồng nghĩa với việc ba năm học đều sẽ không phải leo bốn tầng lầu.

    Các lớp học kéo dài từ đầu toà A đến cuối toà B, toà C là dành cho văn phòng giáo viên.

    Tuy nhiên, C7 ở gần cuối toà B, phía sau còn 2 lớp C8 và C9, phía trước lại có tận mười lớp đang chờ, xem ra đi bộ là không kịp.

    Vừa chạy băng băng qua các lớp, nàng vừa nghĩ, các phong trào trong lớp hay việc bên Đoàn đều do một tay cái Trang - Bí thư lớp nàng lo liệu.

    Nếu nàng không mở lời xin được giúp thì Trang cũng sẽ không bàn giao việc cho nàng , lần này Trang nhờ vả chắc là dạo này quá bận bịu, nàng liền biết phải hoàn thành cho tốt.

    Mãi nghĩ, đôi chân Ân đã lê bước đến cửa lớp C2B.

    Phó bí thư lớp này là bạn cũ của nàng, vừa nhìn thấy nàng, Linh đang đứng bà tám với mấy đứa trong lớp đã chạy tót với chỗ nàng, ríu rít như con vẹt:

    - Ô !

    Tình yêu hôm nay chủ động đến thăm tao à?

    - Ồn quá đi con này, không để ai nói hết.

    Này! cầm đi, kế hoạch sắp tới, liệu mà giữ kĩ làm mất tao không biết làm sao đâu.

    - Khó lắm mới thấy mày lang thang qua toà A đấy.

    Cũng phải, chẳng có lí do nào để mày phải qua đây ngoài nhớ tao ra cả.

    Linh vừa nói vừa cười phớ lớ, tụi nàng luôn như vậy, cứ có cái kiểu sến rện không ai hiểu được.

    Ánh mắt Ân quét mắt một vòng quanh lớp rồi dừng lại trước bóng dáng cao gầy dựa vào khung cửa sổ gần cuối lớp.

    Đôi tay xương xẩu của cô khẽ lật giở từng trang giấy, chiếc headphone kín kẽ cách ly cô khỏi thế giới.

    Nắng xuyên qua ô cửa nhỏ, làm bật lên nước da tái xanh cùng cặp mắt thâm quầng của Hương, mồ hôi lạnh túa ra tạo thành một màn mỏng trên trán cô.

    Trước ánh mắt hoảng loạn của Linh, nàng liều mình bước tới phía bàn Hương.

    - Ê ê đi đâu vậy..

    Ân dừng lại trước mặt Hương.

    Nàng phô ra nụ cười công nghiệp như thường ngày, khẽ gõ lên tập tài liệu hai tiếng:

    - Hi.

    Hương liếc mắt xuống, cô cao hơn nàng gần một cái đầu.

    Đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ bài xích, cô mất một khoảng ngắn để nhận ra khuôn mặt nàng - người 'từng quen' nào đó mà cô chưa thể nhớ ra.

    - Lại là cậu à?

    Muốn gì đây?

    Ân chỉ vào tai của mình, hạ giọng đủ để hai người nghe:

    - Tuần này đội cờ đỏ đi "quét" thiết bị điện tử đó, giữa giờ mà để họ thấy thì Thư Hương cậu đây chỉ có nước lên sổ ngồi thôi.

    Cô phì cười một tiếng.

    Diêm Vương mặt lạnh vậy mà lại cười với nàng?

    Ý nghĩ đó thoáng vụt qua rồi biến mất vì ngay sau đó cô lại về với cái vẻ mặt kháu khỉnh thường ngày.

    - Từ khi nào mà cậu lại phải đi lo cho nhân sự lớp khác vậy hả?

    Hơi dài tay rồi đấy.

    Nàng đã chuẩn bị tinh thần nên không còn bị sốc trước thái độ thờ ơ của con người này, Ân nhúng vai:

    - Up to you.

    Nàng lia mắt thấy ngón tay Hương bấu vào mép sách khẽ run lên từng đợt.

    Bấy nhiêu biểu hiện là đủ để Ân chuẩn đoán tình trạng hôm nay của Hương.

    Lớp học lúc đầu còn đang sôi nổi thì giờ đây im bật, gần như tất cả ánh mắt đều hướng về phía nàng và Hương chờ động tĩnh tiếp theo.

    Linh nghĩ chắc Ân lại tự tìm đến rắc rối, nhanh nhạy chạy lại kéo tay nàng rồi nói với Hương:

    - Sorry cốt nhá, bạn tao hơi lắm mồm.

    Chắc làm phiền mày rồi nhỉ haha..

    Hương không thèm để ý nữa, cô quay lại chỗ ngồi rồi tiếp tục dán mắt vào con chữ.

    Linh thấy sự việc không có gì bùng nổ nên vội kéo Ân ra khỏi lớp:

    - Trời ơi mày làm gì vậy, mặc xác hắn làm gì làm đi, tao chơi với hắn mà còn chả dám nhắc nữa là mày.

    Bộ quen từ trước à Ân?

    - Ừ có quen, thôi tao đi trước còn 4-5 lớp cần đưa nốt bản kế hoạch, tao đi nhanh cho kịp giờ.

    ....

    Trên đường về Ân còn phải đi ngang qua lớp cô lần nữa.

    Lần này không còn bóng lưng thẳng tấp, thay vào đó là dáng vẻ uể oải nằm sấp dưới bàn.

    Nhưng chiếc headphone trắng đã đổi thành tai nghe không dây, xem ra cũng khá để tâm lời mà Ân nói.

    Mỗi lớp chuyên chỉ có đủ 35 người, số bàn ghế lại dư quá nửa, Hương vậy mà ngồi một mình một bàn, ngồi trước Hương là Linh đang quay xuống hỏi thăm, chắc vì sắc mặt Hương quả thực là không ổn tí nào.

    Mỗi lần nhìn vào bóng lưng đó Ân lại thấy lòng mình hơi nặng.

    __________________________

    Giữa tiết 2 với tiết 3 là giờ ra chơi, bọn học sinh chỉ chờ có thế mà bung lụa.

    Khác với Ân của mọi ngày, hôm nay nàng với bọn bạn ùa xuống canteen nhanh nhất để đỡ chịu cảnh chen lấn.

    Khi quay lại, trong tay Ân là hai chai sữa và một nắm kẹo caramel trong túi.

    Thường khi đi từ canteen lên Ân sẽ chọn cầu thang dẫn về toà B, nhưng hôm nay cô lại đi thẳng hướng đi về cầu thang chính của Toà A.

    Nguyệt lẽo đẽo theo sau cô cũng thấy lạ, liền hỏi:

    - Ê đi lố rồi.

    - Không lố, nay tao muốn đi dạo một lát.

    - Ey hai chai sữa lận à, cho tao một chai.

    Tay Nguyệt còn chưa kịp chạm vào đã bị Ân vỗ một tiếng giòn giã.

    - Táy máy, tao mua dùm bạn.

    Nàng với Nguyệt vừa đi vừa bàn tán từ dạo này trường có drama gì đến xăng tăng gần 32k/lít khiến Nguyệt sắp phải bán vàng để mà đổ xăng.

    Trong khi Nguyệt mải mê bà tám thì Ân đã dừng lại ở cửa sau của C2B.

    Từ ô cửa nhìn vào nàng dễ dàng thấy bóng dáng người đang nằm dài trên bàn, mặt người đó về phía cửa sổ.

    Đôi mắt cô khép lại, hai hàng lông mi dài đen tuyền lồng vào nhau, đó là thứ bao cô gái phải chăm bẵm mới có được.

    Kể cả khi ngủ thì lông mày của cô cũng chả nhả ra, trông cau có vô cùng.

    Ân bước lại gần, khẽ đặt chai sữa với vài viên kẹo lên bệ cửa sổ rồi lấy từ trong túi ra một miếng note đã chuẩn bị từ trước dán lên chai sữa.

    Xong việc cũng là lúc tiếng chuông vào lớp reo, nàng thấy cặp lông mi kia khẽ động đậy, một cơn hoảng sợ tràn vào trái tim nàng, dẫu hôm nay Hương có nhận lấy hay vứt đi nàng đều sẽ không quan tâm, nhưng nếu Hương ném sữa và kẹo đi trước mặt nàng, nàng không chắc mình sẽ giữ được bình tĩnh.

    Cuối cùng nàng kéo Nguyệt chạy biến.

    __________________________

    Đôi mắt Hương khẽ mở, nắng chiều rơi vào phòng nhưng dừng lại trước sắc hổ phách trong mắt cô - vướng lại nơi chai sữa đặt trên bệ cửa sổ.

    Cô choàng người chộp lấy chai sữa vớ lấy nắm kẹo trên bệ, đưa mắt đọc dòng chữ được viết ngay ngắn trên tờ note.

    "Dành cho người bị hạ đường huyết."

    Hương hơi sững lại, đôi mắt lại lộ vẻ hoang mang.

    Cô quay đầu nhìn xung quanh, nhìn ra hành lang nơi có bóng người vừa lao đi.

    Những gì cô nhẫn nhịn giấu xuống đều lộ rõ mồn một trong mắt người mà cô chỉ mới gặp 2 lần.

    Cô vừa thấy được an ủi, vừa thấy nực cười.

    Theo phản xạ, Hương lại tính ném chai sữa về phía thùng rác nhưng lại chững lại một nhịp.

    Đằng sau giấy note còn một lời nhắn:

    "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt".

    Cô ngẫm nghĩ một hồi thì lại từ bỏ quyết định vứt chai sữa đi, dẫu sao giờ cô cũng đang thiếu đường tới đổ mồi hôi lạnh, tay chân run rẩy tới chẳng thể đi mua sữa được, có người dâng tới tận cửa cũng không phải là xấu.

    Hương check kĩ một lượt để chắc chắn chai sữa chưa từng mở nắp.

    Khi cô xoè tay đang nắm mớ kẹo ra, cô lại được tặng thêm một bất ngờ, loại kẹo caramel gói giấy này luôn là thứ cô thích ăn từ nhỏ tới lớn.

    Cô nghĩ gợi một lát rồi cũng mở giấy gói kẹo ra, cho một viên kẹo vào miệng.

    Vị ngọt tan ra chậm rãi như kéo theo cả một khoảng ký ức dịu dàng.

    Đầu lưỡi khẽ chạm vào lớp đường mịn, cảm giác ngọt ngào lan toả khiến ánh mắt cô dịu dàng lại, lông mày cũng không còn nhíu chặt nữa.

    Nhưng cố bao nhiêu cô cũng không thể nhớ được Dương Hoài Ân là ai.

    Hai người đã quen từ khi nào?

    Tại sao nàng lại biết sở thích của cô rõ đến vậy?

    Những suy nghĩ cứ tua đi tua lại trong đầu của cô.

    Trong vô thức, mẩu giấy gói kẹo được cô xếp thành một con hạc nhỏ xinh đặt lên bệ cửa sổ.

    __________________________

    Nàng luôn là người ra về sau cùng, một phần là vì ngại chen lấn, phần còn lại là vì nàng đã nhận trách nhiệm tắt điện tắt quạt sau khi buổi học.

    Như Nguyệt đã sớm chuồng mất với bạn trai của cổ.

    Ân bước chậm rãi trên hành lang, nàng đi đến ngã tư thì hơi suy tư.

    Giờ đi thẳng xuống cầu thang phía trước thì sẽ xuống nhà để xe gần hơn, nhưng nàng cũng muốn biết xem chai sữa của mình có bị vứt đi không..

    Cuối cùng nàng dứt khoác rẽ phải, đi về hướng toà A.

    Đến gần lớp C2B, Ân đi chậm lại, đưa mắt quan sát cửa sau.

    Kẹo không còn ở bệ cửa sổ mà thay vào đó là mấy con hạc giấy, nhìn vào Ân liền nhận ra đó là giấy gói của những viên kẹo.

    Chai sữa kia ngã nghiêng trong học bàn Hương nhưng xem ra cũng không còn nguyên nữa.

    Trái tim của cô dâng lên một tia vui mừng, "xem ra là cậu ấy đã không vứt đi".

    Lòng hứng khởi rõ ràng, nàng vừa hát vừa nhảy chân sáo trên hành lang vắng.

    Phía đầu hành lang là Thư Hương vừa bước ra từ nhà vệ sinh, cô nhìn bóng nàng vui vẻ như đứa con nít chỉ vì cô nhận sữa nhận kẹo của mình.

    Cô tự kiểm điểm bản thân mình sâu sắc vì hôm nay đã nhận đồ của người mà mình không rõ là ai.

    Dẫu sao cũng là nợ một ân tình, cô cũng sẽ sớm tìm cách mà trả lại.

    __________________________

    10/11/2025.

    Mình thấy tên cậu ấy trong danh sách thi tuyển chọn học sinh giỏi bảng B, chắc học nhiều lắm nên mắt cậu ấy mới thâm đen đến vậy.

    Chả hiểu sao lại có xu hướng tự ngược bản thân đến như thế.

    Cái cơ chế phòng vệ của cậu ấy thực sự kinh khủng, thà độc miệng xua đuổi người khác còn hơn thừa nhận mình cần giúp đỡ.

    Cậu ta sợ sự thương hại còn hơn cả sợ chết.

    Khi mình đặt sữa và kẹo, mình biết cậu chỉ giả vờ ngủ.

    Bàn tay cậu ấy tái đi, chắc là lạnh lắm, mình thấy vai cậu ấy khẽ run khi mình lại gần.

    Lúc cậu ngồi dưới nắng, mặc cho nắng ôm lấy cậu ấy, xua đi cái lạnh túa ra từ trong người, mình đã ước gì mình là nắng.
     
    [Duyên Gái] Converse Và Giày Cao Gót.
    3. Vị ngọt báo Ân.


    It's been a long, long time

    Since I've memorized your face

    It's been four hours now

    Since I've wandered through your place

    And when I sleep on your couchI feel very safe

    And when you bring the blanketsI cover up my face

    Sufjan Stevens - Futile Devices

    __________________________

    Đêm 20/11.

    Sân trường chuyên rộng lớn vốn tĩnh lặng, đêm nay bỗng được trang hoàng lên chiếc áo lộng lẫy là những dải đèn LED đang toả sáng phía trên những tán phượng già.

    Sân gạch vẫn còn bụi, đi mạnh chân một chút là thấy lớp bụi mỏng bay lên.

    Dãy ghế nhựa xanh được khiêng từ các lớp xuống xếp thành hàng, có cái lệch chân, ngồi lên kêu cọt kẹt.

    Lẫn trong đám đông có những khuôn mặt non trẻ, còn có những ánh mắt hoài niệm về 2 năm đã qua, trong đó mang chút tiếc nuối vì sắp phải khép lại hành trình đồng hành cùng mái trường này.

    Đứa thì tay ôm hoa, đứa cầm tay cầm điện thoại quay tứ phía tìm ánh sáng đẹp để quay tóp tóp.

    Trên sân khấu, loa thử mic liên tục vang lên giọng thầy Quyền - MC kiêm ca sĩ của trường:

    - Alo... alo...

    Âm thanh dội lại, rè một cái làm dội lên một tràn bật cười.

    Tiếng âm nhạc du dương vang lên mở đầu cho một đêm đầy đáng nhớ.

    Sau chuỗi ngày ròng rã luyện tập, từ lúc mồ hôi rơi đến lúc nước mắt chảy vì chửi nhau sứt đầu mẻ trán, cuối cùng cũng đến lúc bọn 10C7 bung lụa.

    Bao nhiêu tinh túy khổ luyện, hôm nay đem ra quyết "đánh chiếm" sân khấu này!!!

    __________________________

    Phía sau cánh gà là một thế giới khác:

    Chật, nóng và hỗn loạn.

    Người ra ra vào vào liên tục, váy áo xúng xính đủ màu bị ép sát vào nhau.

    Mùi keo vuốt tóc, mùi phấn, mùi của những giọt mồ hôi vì lo lắng lại là đặc sản của mùa văn nghệ mỗi năm.

    Con Hà trong đội hoa - người cao nhất team của nàng đang loay hoay chỉnh lại dây buộc của hoa cầm tay, miệng lẩm bẩm:

    - Trời ơi cái này mà bung ra giữa sân khấu chắc tao chết luôn.

    Nguyệt ngồi bệt xuống bậc thang của toà A, vừa buộc dây giày vừa lẩm bẩm:

    - Má ơi diễn xong là tao đi ăn liền, đói muốn xỉu rồi.

    Ân đứng tựa tường, liếc xuống:

    - Mày vừa đớp 1 hộp bánh tráng trộn, 1 ly matcha latte, 2 cây lạp xưởng nướng đá hồi 5 giờ mà?

    - Ăn là chuyện của chiều, đói là chuyện của tối nha bà nội.

    Nguyệt ngẩng lên nhìn nàng, nheo mắt:

    - Mà có run không?

    Thở được không?

    Ân nhún vai:

    - Bình thường.

    - Xạo ke con này, tay mày run kìa.

    - Nguyệt chỉ thẳng vào tay nàng.

    Ân bật cười:

    - Tại lạnh thôi, gió mùa này coi vậy chứ táp phát nào bệnh phát đó.

    - Ừ lạnh dữ ha, lạnh mà đổ mồ hôi tay luôn.

    Không ổn phải nói tao đấy.

    Hoàng Phương đứa phía sau chen vào:

    - Ê mà công nhận Ân hợp làm vedette ghê.

    Nhỏ nhỏ đứng giữa nhìn nổi liền.

    - Ừ, tụi tao làm nền hết đó.

    - Hà nghe vậy cũng đồng tình, tay còn quơ qua quơ lại xem dây cột đã chắc chưa.

    - Mày mà lệch nhịp là tụi tao kéo mày xuống luôn.

    - Phương huýnh vào vai nàng một cái.

    - Thôi đi.

    Không lùn lùn thế này làm gì có diễm phúc mà đứng ở đầu.

    Ân đáp lại rất nhẹ, nhưng khoé môi vẫn nhếch lên.

    Cả đám rộ lên một tràn cười, căng thẳng nãy giờ cũng vơi đi hơn nữa.

    Cái Trang chạy từ đâu tới, trên hành lang nó thấy ai là lại liên tục dặn dò:

    - Đội hoa ơi chuẩn bị đi.

    Hít thở đều.

    Tụi mình diễn thứ 12, còn khoảng 20 phút hơn nữa.

    Chú ý thông báo nhé.

    Ân ngoan ngoãn gật đầu.

    __________________________

    Dạo này nàng không còn gặp Hương nữa.

    Không phải cố tránh, chỉ là... không có lý do để xuất hiện cùng một chỗ.

    Đi ngang lớp C2B cũng ít dần.

    Có lẽ là vì sau hội thi còn có đợt kiểm tra giữa kì, nàng bận rộn tới nỗi không còn đầu óc nào dành chỗ cho con người ấy.

    Ân đứng đầu hàng ở mép cánh gà, từ bụt cao có thể nhìn xuống thấy hết cả sân trường.

    - Ê mày!

    Tới lượt rồi!

    - Nguyệt từ phía sau đập nhẹ vào lưng nàng.

    Ân giật mình:

    - Rõ sếp!

    Giữa bài vũ đạo, ánh đèn sân khấu bất chợt hội tụ, khiến những nhành hoa trên áo nàng phản chiếu lung linh giữa màn đêm thăm thẳm.

    Lúc này, cả không gian dường như cô đặc lại, chỉ để tôn vinh đóa hoa duy nhất làm chủ sân khấu.

    Nàng uốn mình mềm mại như cung đàn, khựng lại theo nhịp nhạc trầm xuống đầy dồn nén.

    Để rồi ngay khi cao trào, nàng tung mình kiêu hãnh, tựa như một đóa hoa sen vừa bung nở, vươn thẳng lên cao và rực rỡ dưới ánh hào quang.

    Khi nàng ngẩng đầu và rồi tự nhiên ánh mắt nàng dừng lại ở một điểm ở rìa đám đông.

    Cái dáng người cao gầy, vai rũ xuống, tai không thoát ra khỏi cái headphone trừ khi trong tiết học đó thì còn ai vào đây?

    Dáng vẻ bất kham của người đó, có chết nàng cũng sẽ mang theo hình bóng ấy.

    Ân nhìn cô rất lâu, tim đập cũng không còn nhanh nữa, chẳng hiểu sao những chỉ cần cô ở đó, nàng luôn thấy an tâm vẹn phần.

    __________________________

    Ân và cả đoàn cùng cúi chào.

    Mọi thứ phía dưới loang đi trong một lớp sáng nhạt, mắt nàng mờ dần.

    Nàng không nhìn nữa, dứt khoác cởi cặp kính 4,75 độ ra, nàng xoay người, bước nhanh vào phía sau.

    Vừa qua khỏi tấm rèm, ánh sáng giảm hẳn.

    Không khí ở cánh gà ngột hơn, tiếng vỗ tay bên ngoài nghe như bị chặn lại một nửa.

    - Ê ê ê, đỉnh nha!

    Nhỏ Huyền Trâm C1A từ đâu lao tới, tay vẫn còn cầm điện thoại:

    - Tao quay được hết rồi luôn!

    Đoạn cuối hiệu ứng sân khấu nhìn xịn vãi!

    Ân cười nhẹ, vẫn còn hơi thở dốc:

    - Ừ... gửi tao coi.

    Nguyệt đi ngay sau lưng Ân, nó cất giọng trước:

    - Để tí đi.

    Mày ổn không Ân?

    Tái mét cả rồi.

    Nguyệt chưa nói hết câu thì Ân đã lắc đầu:

    - Tao ổn.

    Hơi thở nàng dần đứt đoạn.

    Bước chân nàng chậm lại.

    Cảm giác lâng lâng kéo đến muộn hơn nàng nghĩ.

    Ánh đèn vừa rồi, nhịp nhạc, cả việc nín thở giữ nhịp... tất cả như dồn lại cùng một lúc.

    - Bỏ mẹ, tụt đường rồi, tìm chỗ gần đây ngồi đợi tao, tao chạy đi mua nước ngọt cho mày.

    Nàng còn chưa kịp đáp lại thì bóng Nguyệt đã biến mất trong đêm.

    Ân lê bước lên những bậc cầu thang, ngồi đâu cũng vướng víu chi bằng lên đoạn chiếu nghỉ mà ngồi cho lại sức.

    Nàng đi mà đầu với tai chứ lùng bùng như có ai trùm nồi cơm điện rồi lấy vá gõ vào xung quanh.

    Vừa choáng vừa đau, nàng nuốt nước miếng mà họng vẫn khô khốc.

    Một bước hụt.

    Ân đã rất cố dùng hết sức bình sinh bám víu vào lan can để không dập mặt xuống nền đất nhưng không còn sức lực.

    Lúc đó Ân chỉ có một ý nghĩ: "Ông trời ơi Dương Hoài Ân con chiều cao đã không có, ông nỡ lấy đi cái mặt tiền của con sao huhu?"

    Ngay khoảnh khắc định mệnh ấy, một bóng hình cao lớn ập đến che khuất tầm nhìn.

    Đôi tay mảnh khảnh vươn ra giữ chặt lấy cánh tay cô để làm điểm tựa.

    Cú đổ người quá mạnh khiến trán Ân đập vào lồng ngực của Hương, thân hình cao hơn cô 1 cái đầu đó giờ đang ngăn cách cô hoàn toàn với sự lạnh lẽo của nền bê tông ngay dưới chân.

    Ban đầu nàng hơi hoảng loạn vì không biết mình đang bám lấy ai.

    Cặp mắt "được" nàng cho dùi mài kinh sử kia không chỉ cận gần 5 độ mà còn loạn 2 độ.

    Xa thì không thấy, gần cũng chẳng rõ đẩy nàng vào thế ngại ngùng kinh khủng.

    Nàng vớ lấy cặp kính treo trên cổ áo, vội mang vào, mắt chưa kịp thay đổi tiêu cự.

    Nàng chớp chớp mắt để cố gắng nhìn rõ người trước mặt, nhưng cầu thang toà A nằm sau sân khấu, bị background che hết ánh sáng nên chẳng thể nhận ra là ai.

    Mãi cho đến khi giọng nói quen thuộc của Hương vang lên bên tai, cơn sóng ngầm trong lòng Ân mới bắt đầu dịu xuống.

    - Cẩn thận!

    Có lẽ là do phản xạ, Ân nhận thấy giọng nói Hương có phần hơi gấp gáp.

    Ân giật mình, cảm giác vừa hoảng vừa thở hổn: tay Hương ấm nóng, kéo cô đứng thẳng trở lại.

    Chân cô vẫn hơi rung, tim đập nhanh vì sợ hãi vừa thoáng qua.

    - Cảm ơn hoàng tử nhé, đến kịp lúc đấy, không là đi toi cái mặt tiền sáng giá.

    - Nàng cười khờ.

    Hương cười cợt nhả, vẻ mặt khinh khỉnh trông vô cùng ngứa đòn, nếu không phải cô vừa cứu mình chắc Ân sẽ gõ lú cái đầu cô.

    - Đi cầu thang mà mắt để dưới đĩa đệm à?

    Nàng bây giờ yếu đến nổi không thiết tha gì việc cãi tay đôi với cô nữa, hơi thở sau khi thoát chết mãi không bình ổn lại mà ngày càng yếu ớt hơn.

    Giờ Hương mới để ý đến đôi bàn tay đang run rẩy kia của nàng.

    Hương dìu nàng ngồi xuống, lần đầu tiên từ lúc gặp lại, nàng nghe được Hương dịu dàng đến thế:

    - Cậu cũng vậy à?

    Ân cười phì, một tiếng cười khúc khích, đáng yêu và có lẽ là chân thực nhất từ trước tới giờ.

    - Chắc thế.

    Hương im lặng, cô quay người đi, móc trong túi áo, ném một vật gì đó vào lòng nàng.

    Là một viên kẹo caramel bọc giấy, cùng loại với kẹo nàng mua cho cô lần trước.

    - Không lo được cho mình mà cứ thích lo chuyện bao đồng, lần này hết nợ.

    Nàng và Hương cứ ngồi bên cạnh nhau vậy, mặc sức cho hai thân thể chìm nghỉm trong bóng tối.

    Ánh sáng nhẹ từ đèn đường hắt vào ô cửa kính, chiếu rọi lên nửa góc mặt của Hương.

    Mắt cô nhìn Ân lúc này trong trẻo, sáng như mặt hồ tĩnh lặng, khác hẳn đôi mắt đầy sát khí lần đầu gặp lại Hương.

    Mắt đối mắt, hai tâm hồn lặng yên trong khoảnh khắc chỉ có riêng họ.

    Ân ngồi ngược sáng, dẫu Hương không thể thấy rõ nàng nhưng Hương biết Ân cũng đang nhìn mình.

    Một luồng cảm giác lạ chợt trào lên trong cô.

    Cô bối rối, phải!

    Cô thực sự bối rối không biết phải làm gì.Cô đứng dậy, quay lưng chuẩn bị rời đi.

    - Ổn rồi thì tôi đi đây.

    Nhưng tay Ân bất ngờ nắm lấy vạt áo sơ mi của cô, kéo lại một chút.

    Nàng chập chững định nói gì đó:

    - Cậu...

    Đợt nhiên lúc này tiếng Nguyệt vọng đến từ xa, ánh sáng từ đèn flash cũng ngày một gần hơn:

    - Mày lết đi đâu rồi hả Ân ơi!!!

    Ân quay đầu nhìn về phía tiếng gọi, tim vừa thắt lại vừa rối bời.

    Khi quay lại, Hương đã không còn ở đó, chỉ còn tay nàng lơ lững giữa không trung.

    Tiếng bước chân vang dần xa trên bậc thang, rồi nhạt dần.

    Bóng hình cô biến mất trong ánh sáng vàng nhạt hiu hắt của đèn đường, để lại Ân ngồi đó, dư âm ánh mắt ấy theo nàng vào tận trong giấc mơ đêm đó.

    Nguyệt quay lại với 1 túi toàn bánh ngọt với sữa.

    Sau lưng Nguyệt còn có Khánh Huy, cậu bạn thân khác lớp của nàng.

    Huy là học sinh lớp C5A - lớp chuyên hoá.

    Nàng cô từng nghĩ bản thân thì sắp liệt hoá tới nơi, có bạn thân chuyên hoá mà chẳng nhờ cậy được gì.

    Mà giờ hắn vì cô mà tức tốc chạy đến đây, trên đầu còn quấn chiếc khăn rằn với bộ đồ diễn chưa kịp thay, tự nhiên thấy... cũng không tệ.

    - Ô dồi ôi, sao lại lết đến tận đây.

    Nước này mau uống đi, tao bắt taxi rồi, bánh ngọt mua ở đây.

    Mày cứ theo taxi về, tao với thằng Huy sẽ đem xe với đồ đạc về tận nhà cho mày.

    Nàng đưa tay nhận lấy chai nước, miếng giấy bọc kẹo lộ ra trong từng kẽ tay nàng.

    Vậy mà không thoát khỏi mắt cô.

    - Ô!

    Tao mới đi có tí mà kẹo đâu ra đấy.

    Ân cười hì hì:

    -Hoàng tử đem đến cho đấy!

    - Hoàng tử nào dạ bà, cho tui ăn với.

    - Huy đùa theo, giọng dẻo quẹo.

    - Đùa giỡn gì giờ này, Huy cõng nó ra xe đi không bác tài đợi lâu.

    - Dạ sếp !!

    Tuy buổi tối hôm đó tiết mục của lớp cô dành giải nhất nhưng cô phải ra về trong tình trạng người khiên người bế đã trở thành tiếng cười cho nhiều người từ trong trường ra tới cổng, đúng là mất mặt chết đi được!

    __________________________

    20/11/2025

    Cậu ấy bước ra từ những trang bản thảo dang dở của tuổi trẻ, mang theo dáng dấp của một vị hoàng tử luôn xuất hiện đúng lúc để che chắn cho những vụn vỡ của mình.

    Sáu năm, hai điểm đầu cuối của một vòng lặp định mệnh, nhưng cảm xúc vẫn vẹn nguyên như ngày đầu gió thu.

    Có những khi mình tự hỏi, làm sao một bóng hình xa xôi lại có thể 'giam giữ' trái tim mình lâu đến vậy?

    Nhưng thôi, khi lý trí đầu hàng trước những mật mã của cảm xúc, mình chọn cách để tình cảm này như một con thuyền không lái, cứ để nó trôi dạt trên dòng sông hoài niệm, đến đâu cũng được, miễn là trong lòng vẫn còn giữ được chút ánh sáng dịu dàng từ cậu.

    __________________________

    From author:

    Đáng lẽ ra tôi phải nói những lời này vào chap đầu tiên nhưng tôi đã quá lo lắng cho việc hành văn của mình có thực sự ổn hay không.

    Btw, đây là đứa con tinh thần đầu tiên của tôi, cũng là những ảo mộng đẹp đẽ nhất đời tôi về mối tình đơn phương 6 năm không có kết quả.

    Bối cảnh, sự kiện trực quan trên thực tế ít sai lệch nên có thể nói đây không phải là tiểu thuyết, đây là bản tự tình của tôi.

    Wish I could get more advice from readers, I promise I'd take it to heart 💛
     
    [Duyên Gái] Converse Và Giày Cao Gót.
    4. Dửng dưng.


    "I am not the only traveler

    Who has not repaid his debt

    I've been searching for a trail to follow again

    Take me back to the night we ..."

    "Tôi chẳng phải người lữ hành duy nhất còn nợ nần chưa trả

    Vẫn mải miết đi tìm một lối cũ để nương thân

    Hãy mang tôi ngược về miền ký ức xa xăm ấy

    Về cái đêm mình gặp gỡ, dẫu chỉ một lần..."

    Lord Huron - The Night We Met.

    __________________________

    Có những đổi thay diễn ra âm thầm như sự chuyển mình của mùa, chậm đến mức lúc đầu người ta còn lầm tưởng vạn vật vẫn đứng yên.

    Nàng nhận ra thời tiết bắt đầu khô hanh và buốt hơn khi mặt nàng bắt đầu xuất hiện nốt mẩn đỏ mọc lên chi chít.

    Trong khi đó, cái mũi quyết định "đóng biên giới", đình công mọi hoạt động hít thở, buộc Ân phải thở bằng miệng như cá mắc cạn.

    Kịch tính nhất là đôi mắt nhòa lệ húp híp như thể nàng vừa bị cả thế giới ruồng bỏ.

    Ân nhớ lại cảnh mình đến lớp lúc sáng nay, trên đường băng qua những lớp học, nàng đi tới đâu ai cũng phải ngoái đầu nhìn vì đôi mắt sưng như quả cà chua bi mọng nước đó.

    Nàng chỉ cầu mong sao cho nhanh tới lớp, cơ mà sao nay hành lang dài thế?

    Khi Ân đi ngang qua C5A thì bị Huy bắt gặp, nhưng bao đứa "bạn tốt", hắn chào Ân bằng tràng cười sảng khoái nhất và lấy điện thoại ra up Locket.

    - Ôi mẹ ơi, thất tình à Ân?

    Chết mất thôi con gái tôi.

    - Khánh Huy cười như dại, tay còn không quên đưa giấy cho nàng thấm dòng "suối nguồn" đang tuôn trào trên mặt.

    - Huhu mày còn cười à Huy, tao sắp không thở được nữa rồi.

    Hôm qua nàng đã kể lại tình trạng hiện tại của mình lên nhóm với cái Huy và Nguyệt rồi, nhưng Huy vẫn không thể tưởng tượng được sau một đêm bạn mình có thể thành ra như này.

    - Có thất tình đâu, sáng giờ ai nhìn tao cũng thương cảm như thể tao mới bị trap vậy, trong khi tao đang bị cái thời tiết dở dở ương ương này tẩn cho một trận.

    - Cô vừa mếu máo vừa nói.

    Sau tràn cười thì Huy cũng bình thường lại, hắn chạy lại chỗ ngồi rồi xách ra cho nàng một hộp đồ ăn gì đó.

    - Cho cưng này, cháo bò bằm, ăn nhanh kẻo nguội khó nuốt.

    Thuốc chắc con Nguyệt mua rồi đấy.

    - Hehe tao xin Huy, có chúng mày mới chăm tao như con thế thôi.

    Huy nhìn nàng cười khờ mà xót xa, cậu còn đang chừn chừ muốn hỏi gì đó thì Ân đã chạy tót về lớp.

    Nàng ăn được nửa hộp thì Nguyệt cũng bước vào lớp, cô xách một bịch thuốc Long Châu với chai nước lọc đã mở nắp, chẳng nói chẳng rằng gì mà đẩy về phía nàng.

    Mặt cô chẳng lộ ra tí cảm xúc nào nhưng nàng biết cô đang giận nàng lắm.

    - Nguyệt yêu của tao à, tao xin lỗi mà, tao hứa lần sau sẽ giữ sức khoẻ hơn, thề với bóng đèn luôn ấy.

    - Tao chẳng tin đâu Ân, mày cứ điêu đi.

    Thừa biết mình dị ứng nặng, tới lúc giao mùa là sưng hết cả người mà chẳng chịu tự lo.

    Xong tối đó còn đi ăn súp cua, up Locket còn dám chặn tao?

    Mày giỏi lắm rồi Ân, lớn người rồi.

    - Nguyệt giận dỗi quay mặt vào tường mà không thèm nhìn nàng.

    - Tại tao nghĩ chắc cũng không nặng tới thế mà, hôm qua đi học về nó mới bình thường, tự nhiên đêm cái nó bùng lên ấy, tao cũng biết làm sao được - Ân hít hít mũi.

    - Xin lỗi mà, hứa hong vậy nữa đâu.

    Giờ tao ăn xong uống thuốc đầy đủ, hứa á.

    Nghe nàng thề thốt chân thành vậy thì cô cũng mủi lòng, lông mày đã skinship cũng giãn ra.

    Cô càng không đành thấy bạn mình trong bộ dạng đó, đành xuống nước.

    - Tạm tin, ăn đi rồi uống thuốc, tao mua 5 ngày lận, liệu hồn mà uống cho đủ.

    Thấy Nguyệt không còn giận nữa Ân mới an tâm mà ăn tiếp, vừa ăn vừa nghe Nguyệt kể mấy chuyện linh tinh gần đây.

    Chợt cô nhắc tới người mà Ân không muốn nghĩ tới nhất.

    - Vừa có kết quả đội tuyển học sinh giỏi ấy, mày coi chưa?

    - Chưa coi, tao có thi đâu.

    - Ừ, nghe đâu vị Diêm La kia cũng đậu rồi, nghe bảo điểm cao nhất danh sách.

    Đang chuẩn bị bỏ viên thuốc vào miệng thì nàng khựng lại:

    - Hương ấy à?

    - Ừ, chứ ai nữa, lớp B mà cừ thật.

    Mà dạo gần đây mày không update cho tụi tao chuyện gì nữa, không còn qua lại gì nữa à?

    Ân im lặng không nói gì nữa, Nguyệt biết cái im lặng là tín hiệu của việc cô đã nói đúng tim đen của nàng.

    - Sao vậy?

    Hôm văn nghệ hắn còn đỡ mày mà, giờ lại như người lạ vậy à?

    Ân vẫn giữ im lặng, sở dĩ nàng cũng không hiểu được tại sao lại như vậy.

    Chuyện ở cầu thang đã là chuyện của một tháng trước, nàng đã nghĩ rằng sau việc đó hai người sẽ có dịp nói chuyện nhiều hơn.

    Tay nàng cứ vuốt đi vuốt lại trên màn hình điện thoại đang sáng, dẫu có check lại bao nhiêu lần thì đoạn chat vẫn cứ dừng lại ở một tháng trước, ở dòng thông báo đồng ý kết bạn, ở lời cảm ơn của nàng và lời nói xa cách của cô: "Không có gì, trả nợ thôi."

    Giờ nàng mới hiểu lời nói của cô ở cầu thang tối hôm ấy.

    Cô giúp nàng chẳng qua là phép lịch sự, là một cách trả lại ân tình mà thôi.

    Đầu óc cô lơ mơ nhớ về mấy hôm trước..

    __________________________

    Cách một tuần sau khi hôm 20/11, nàng lại có dịp phải lượn lờ sang khu A.

    Sổ hoạt động Đoàn cần chữ ký của ban cán sự mấy lớp để hoàn tất hồ sơ thi đua tháng.

    Bí thư các lớp đều đã hoàn thành cả rồi, chỉ còn xót lại lớp nàng.. và C2B.

    Đáng lẽ Linh phải mang qua cho nàng, nhưng Linh lại đang bận "chết chìm" trong đống bài tập.

    Cuối cùng, Ân tự mình cầm sổ qua.

    C2B giữa giờ tương đối vắng vẻ, chắc là mấy đứa ùa hết xuống canteen rồi.

    Linh đang đứng quanh dãy bàn cuối lớp, ngay chỗ của Hương.

    Nàng thấy hai người đang cãi nhau chí choé, Linh đứng ở giữa, tóc tai hơi bù xù, tay cầm cây bút bi vừa nói vừa vẽ nguệch ngoạc gì đó vào tờ giấy nháp.

    - Ê, chỗ này dùng đảo ngữ loại ba mới đúng chứ!

    - Tiếng Linh lanh lảnh.

    - Không mà, mày nhìn ngữ cảnh đi, đây là câu điều kiện hỗn hợp mà!

    - Tao chắc chắn là đảo ngữ, hôm qua tao mới xem live cô Mai Phương xong.

    Ân bước tới.

    Bước chân nàng nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại vang lên những tiếng thình thịch không đầu không cuối.

    Khi nàng vừa tiến đến gần bàn, Hương dường như cảm nhận được có người lạ bước vào vùng không gian của mình.

    Nhưng thay vì ngẩng lên nhìn như mọi khi, Hương lại khẽ nghiêng đầu, chậm rãi quay mặt hẳn về phía cửa sổ.

    Ánh nắng chiều đổ lên sống mũi cao và hàng mi dài của cô, tay Hương chống bên má, che giấu hoàn toàn biểu cảm.

    Có thể đó chỉ là ngẫu nhiên, cũng có thể là do cô đã nhận ra người đang đứng đó là ai.

    Ân đứng khựng lại một nhịp trước cái quay đầu đầy dửng dưng ấy, rồi nàng quay sang Linh:

    - Cưng, lại ký cho tao cái này với.

    Linh đang mải tranh luận, nghe tiếng Ân thì giật mình quay lại, mồ hôi lấm tấm trên trán:

    - Ủa Ân!

    Qua hồi nào vậy?

    Kí chốt sổ kiểm diện hả?

    - Ừ, kí hộ tao cái, cô Loan sắp "sấy" tao vì chậm trễ rồi.

    - Đợi tí cưng.

    - Linh với tay nhận lấy cuốn sổ Ân đang cầm.

    - Ê bro, xê ra tí cho tao mượn cái bàn ký cái coi.

    Hương không nói gì, cũng không quay lại.

    Cô chỉ im lặng dịch chuyển cuốn sổ tay của mình sang một bên, nhường ra một khoảng trống nhỏ trên mặt bàn gỗ trầy xước, mắt vẫn thủy chung nhìn ra phía khoảng không vô định ngoài kia.

    Linh đặt cuốn sổ xuống, ký nhanh thoăn thoắt.

    Nét chữ của Linh loằng ngoằng và vội vã, khác hẳn với sự tĩnh lặng của người ngồi ngay cạnh.

    - Xong rồi nhé tình yêu!

    Sorry nha, nay lớp tao đang loạn cào cào vì quả test của cô Diệu.

    - Linh vỗ nhẹ vào vai Ân.

    Ân cầm lấy sổ, cảm giác sự hiện diện của mình lúc này thật thừa thãi.

    Nàng liếc nhìn bóng lưng gầy của Hương, khẽ mấp máy môi định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

    Hương vẫn bất động, cái quay mặt đi của cô là câu trả lời cho tất cả.

    - Cảm ơn gái nha, tao về lớp trước.

    - Ừ, gặp sau vậy.

    - Linh lại quay ngay vào cuộc chiến ngữ pháp.

    Ánh mắt từ lúc cô vào đến khi cô rời đi vẫn không rời khỏi cửa sổ.

    Đối với Hương, cuộc nói chuyện vừa rồi chỉ là một việc hành chính nhỏ nhặt diễn ra bên cạnh mình, một sự phiền nhiễu thoáng qua đã được giải quyết xong.

    Ân bước ra khỏi lớp.

    Cánh cửa sau lưng nàng dường như khép lại một chương truyện mà nàng từng mơ mộng.

    Không ai giữ lại, cũng không có ánh mắt nào dõi theo cả.

    __________________________

    Một buổi chiều nọ, sau khi kết thúc tiết học cuối, Ân lại lên ban công toà B.

    Đây là chỗ nàng thường đứng mỗi khi muốn yên tĩnh để sắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu.

    Từ đây, nàng có thể nhìn xuống toàn bộ sân bóng chuyền, nơi đang hừng hực sức sống của tuổi trẻ.

    Phía dưới sân bóng chuyền, một nhóm học sinh đang chơi bóng hăng say.

    Tiếng bóng nảy xuống nền xi măng nghe "cộc... cộc..." vang vọng giữa không gian tĩnh mịch sau buổi học.

    Ở dãy ghế đá bên cạnh sân bóng, Ân lại thấy dáng người ấy.

    Hương đang ngồi đó, chỉ một mình thôi.

    Tai nghe đeo cả hai bên, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào xung quanh.

    Chiếc điện thoại đặt trên ghế bên cạnh, trong tay cô là cuốn sách bìa xanh ngọc còn đang được lật giở, đôi mắt điềm tĩnh lia trên trang giấy.

    Một lúc sau, Linh từ dưới sân chạy tới, mồ hôi nhễ nhại.

    - Ê!

    - Linh hét lớn.

    Hương chậm rãi tháo một bên tai nghe ra, nhướng mày nhìn cô bạn thân.

    - Gì?

    - Xuống chơi cùng không?

    Đang thiếu người đây này!

    - Không.

    - Sao vậy?

    Cứ ngồi lì một chỗ là bị "truỹ" đó nha.

    - Lười lắm, mồ hôi mồ kê, rít rít khó chịu.

    Linh thở dài, ngồi xuống cạnh cô, cầm chai nước tu một hơi.

    - Mày lúc nào cũng lười nhác.

    Chơi tí cho nó giãn gân cốt đi chứ.

    Hương khẽ cười.

    Một nụ cười không có vẻ gì là gượng ép.

    Đó là nụ cười mà Hương chỉ dành cho những người trong "vòng tròn an toàn" của mình.

    - Ồn ào lắm, chịu không được.

    Ngồi đây yên tĩnh hơn.

    Linh bật cười, nói thêm vài câu gì đó rồi đứng dậy chạy xuống sân tiếp tục trận đấu.

    Cô đeo tai nghe lại.

    Ân đứng trên ban công, đôi bàn tay bám chặt vào lan can sắt lạnh ngắt.

    Nàng không hiểu sao mình lại nhớ đến tối hôm đó.

    Cái đêm gió lạnh ở cầu thang toà A, cái đêm Hương đưa cho nàng viên kẹo và nói "hết nợ".

    Lúc đó, Ân đã nghĩ đó là một điều gì đó đặc biệt.

    Nàng đã nghĩ rằng vì nàng từng mua kẹo cho Hương, nên Hương mới dùng chính loại kẹo đó để hồi đáp.

    Nàng đã nghĩ mình là người duy nhất nhìn thấy được sự dịu dàng ẩn sau lớp vỏ xù xì kia.

    Cái đêm 20/11 ấy, với Ân là một cột mốc, nhưng với Hương chỉ là một "phi vụ" thanh toán tình cảm sòng phẳng.

    Trả xong rồi, Hương lại là Hương, và Ân lại là người dưng.

    Sự sòng phẳng của Hương kinh khủng ở chỗ: cô ấy thực sự không để lại bất cứ một kẽ hở nào để nàng có thể len lỏi vào lại.

    __________________________

    12/12/2025.

    Sau vụ đó tụi mình giống như hai phương trình bậc nhất, mang theo những hệ số khác biệt để rồi giao nhau tại một tọa độ duy nhất.

    Giao điểm đẹp đẽ nhưng lại ngắn ngủi đến lạnh lùng.

    Bởi sau khi bước qua giao điểm đó, đồ thị của mình và Hương cứ thế lao đi về hai phía vô cực, khoảng cách giữa hai đường thẳng cứ lớn dần theo thời gian, cho đến khi mình và họ chỉ còn là những ký ức nằm ngoài tầm mắt của nhau.
     
    Back
    Top Dưới