Khác DuongKieu | Tàn Tro Giữ Lửa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399447724-256-k785594.jpg

Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
Tác giả: THtruemilkfeel
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Em cứ như tro tàn, tưởng đã nguội, mà chạm vào rồi lại bỏng rát"



phapkieu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • DuongKieu | Tàn Tro Giữ Lửa
  • THE UNIQUE (DuongKieu)
  • THE UNIQUE (DuongKieu)
  • duongkieu | limerence [cv]
  • "DuongKieu"Khói Lửa Và Hoa Quỳnh
  • Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
    Chương 1


    Một khung cảnh lạnh lẽo hoan vu mù mịt hiện ra trước mắt Pháp, như một bức tranh thủy mặc tràn ngập sắc trắng xám của sương mù dày đặc

    Từng tiếng bước chân khe khẽ áp lên từng chiếc lá vàng tạo nên âm thanh trông nhịp điệu thanh cao

    Chỉ có tiếng gió rít qua những cành cây trơ trụi, tạo nên âm thanh khe khẽ, ma mị.

    Đất đai phủ một lớp sương mỏng, ướt đẫm từng nhánh cỏ, từng hòn đá nhỏ như đang thở nhẹ trong màn sương mờ

    Ánh sáng yếu ớt từ bầu trời xám xịt như đang len lỏi qua màn sương dày đặc, tạo nên những tia sáng nhòe nhoẹt, mơ hồ không rõ hình thù.

    Những bóng cây khẳng khiu đứng lặng, thân cây như những cột trụ uốn mình trong làn sương, tạo ra bóng đen chập chờn như những ẩn ý bí ẩn.

    Xa xa, một con đường nhỏ trải dài, phủ đầy lá úa và sương trắng, như mời gọi nhưng lại đầy xa cách, khiến lòng người vừa cô đơn vừa tò mò

    Len lỏi theo cung đường mòn đã sờn cũ màu be tại giữa cánh rừng hoan vu, Pháp trông thấy một căn nhà vừa tầm nhỏ với lối kiến trúc Tây Âu mái vòm.

    Trong căn nhà nhỏ nằm sâu giữa khu rừng hoang vắng, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt lên mặt phím dương cầm cũ kỹ

    Dương ngồi đó, dáng người thẳng, đôi tay thanh thoát lướt nhẹ trên các phím trắng đen, vang lên những giai điệu u sầu nhưng đầy mê hoặc.

    Âm thanh réo rắt trong không gian lạnh lẽo, xuyên qua màn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ, như lời kể khẽ về một tâm hồn cô đơn, bị đẩy vào thế giới hoan vu, lạnh lẽo.

    Pháp đứng nép bên cửa, ánh mắt ngây thơ nhưng tràn đầy sự an ủi, như được chữa lành bởi những nốt nhạc ấy.

    Tiếng dương cầm của Dương không chỉ là âm thanh, mà còn là sợi dây kết nối, một ngọn lửa nhỏ ấm áp giữa màn đêm mù mịt, lỡ đãng của cuộc đời, nơi mà sự lạnh lẽo và cô độc tưởng chừng ngự trị nhưng lại mở ra một khoảnh khắc thơ mộng, dịu dàng đến lạ thường.

    Dương cầm mang một màu trắng nhè nhẹ đã chứa những vết tích chai sần của thời gian nhưng ngân vang lên những âm thanh đầy dẫn dụ.

    Pháp đang nép mình vào cánh cửa gỗ ván trắng đang được hé mở, ngước mắt lên nhìn.

    Trước mắt em là một gã đàn ông mang phong thái tao nhã đến đáng sợ, từng ngón tay của hắn đang di chuyển theo từng nhịp của phím đàn

    Thứ âm thanh kia trong thật ưa chuộng tai của Pháp, em cứ đứng đó nhìn tận hưởng giai điệu đang mang lại.

    Bỗng dưng giai điệu ấy rơi vào khoảng không lạnh lẽo, hắn chợt xoay người lại hướng cặp mắt như hổ lửa về em.

    Chợt từ đâu có một khẩu súng đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, đầu của khẩu súng đang hướng về nơi không ai khác chính là em.

    Cơ thể em chợt đông cứng lại khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

    Chợt hắn cất tiếng hỏi "mày là ai mà dám bước đến đây?

    Tổ chức nào?"

    "Không... không tôi không phải người như anh nói, tôi vô tình đi lạc vào đây" Pháp đầy sợ hãi mà đáp.

    "Đi lạc?"

    Hắn vừa hỏi từ từ bước tới gần chỉ thẳng nòng súng vào đầu Pháp.

    Tiếng giày da của hắn va chạm với mặt sàn gỗ khiến âm thanh vang dội, tiến tới gần Pháp hơn.

    Pháp đang đứng cũng gần sát hắn, ngươi em cũng bắt đầu ớn lạnh theo từng bước chân của hắn, ánh đèn dầu hắt vào khiến em nhìn rõ hơn về con người trước mặt.

    Nét mặt tĩnh xảo điển trai đến điên đảo, đang khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh với quần tây âu màu đen tuyền.

    Điểm đặc biệt ở hắn không phải là ngoại hình mà điều Pháp chú ý nhất là chiếc áo sơ mi đang nhợm màu đỏ thẳm tai phần vai.

    À thì ra hắn đang bị thương

    "Đúng, tôi vô tình đi lạc vào đây...

    Cho hỏi đây là nơi nào?"

    Pháp đáp lời hắn, ngươi cũng bắt đầu run nhẹ vì áp lực từ người trước mặt.

    "Đi lạc mà lại có dấu vết hằn đỏ trên mặt

    của mày thế kia?

    Nói!

    Mày từ tổ chức nào.

    Hắn gằn giọng châm chọc Pháp.

    "Không tôi không có ở tổ chức nào hết!

    Thật ra tôi bị truy đuổi đến đây."

    Pháp uất nghẹn thốt ra câu nói.

    "Mày bị truy đuổi ư?

    Với lí do gì với một hình thái mãnh mai như mày" Hắn chau mày đáp, vẫn không thoát khỏi sự nghi ngờ.

    "Tôi bị gia đình bán đi, bọn họ không cần tôi nữa.

    Đám người đó truy đuổi tôi, muốn tôi về làm người phục vụ họ."

    Pháp chua xót mà kêu ca.

    Tay cầm súng cũng đang từ từ buông lõng cảnh giác mà hạ xuống.

    Hắn suy nghĩ rồi đáp : "Vậy tại sao lại tới đây, mày có biết chỗ này là tận cùng của sự nguy hiểm không?"

    "Tôi không còn xác định phương hướng chỉ biết cắm đầu mà chạy khỏi bọn nó.

    Nhưng mà nơi đây là đâu vậy?"

    Pháp thắc mắc.

    Hắn đã nhìn rõ hơn về ngoại hình của em, một chàng trai mang nét đẹp riêng mà tinh khiết, đôi chân trần đang lộ ra làn da trắng trẻo cuốn hút, giữa thời tiết đem hôm với sương mù dày đặc, hắn thấy em chỉ mặc trên mình một chiếc áo font trắng giản dị và một chiếc quần dài tới mắc cá chân.

    Hắn bỗng nhiên bật cười "Gì hỏi đây là đâu á?

    Nơi đây nếu mà mày vào được thì sẽ khó mà ra được."

    Pháp trầm ngâm một hồi khẽ đáp :

    "Không...

    Tôi thật sự không muốn trở ra, quá ác độc, quá tàn nhẫn." em ngập ngừng kể lể, em sợ hắn đang hiểu nhầm về ý của em mà đuổi em đi.

    ___

    Gia đình Pháp từng là một gia đình hạnh phúc, chữ nhà ấy em luôn cảm thấy tự hào khi nhắc tới, nhưng đến khi em tròn 8 tuổi, mọi biến cố kinh hoàng mở ra chuỗi ác mộng của đời em.

    Mẹ em bị bố đuổi khi em 8 tuổi vì bố em đã có người vợ mới, họ còn đang sắp chào đón một sinh linh mới trong gia đình của họ.

    Người vợ của bố cũng có một đứa con riêng bằng tuổi em.

    Em còn có một người anh trai họ Phạm lớn hơn em 2 tuổi nhưng vì phản đối việc bố làm, bị ông ấy đánh đến hằn chi chít vết thương đến một lúc anh ấy chịu không nói cũng rời bỏ em mà bỏ nhà đi mất.

    Lúc đó em còn bé lắm, em muốn lên tiếng ngăn cản bố đừng đánh anh nhưng chẳng dám mở lời.

    Em chỉ biết núp sau một góc cầu thang nhìn từng cú đòn tấn công của ông ấy dành cho anh trai em.

    "Này Pháp yêu, anh đi tìm mẹ cho em, một chút thôi, em nhớ phải tự bảo vệ sức khỏe mình nhé em" Anh trai Pháp căn dặn

    Sau câu nói đó hốc mắt em đỏ hoe níu kéo anh ấy lại, em thấy mỗi lỗi lầm là do em, em không thể nào bảo vệ được gia đình của mình khỏi con ác quỷ kia.

    Em chẳng đáp chẳng rằng chỉ gật đầu khe khẽ, Anh hai em xoay bước nhẹ nhàng rời đi trong đêm hoang vắng vẻ.

    Từ đó về sau em chẳng thể nào tìm lại liên lạc của anh trai lẫn người mẹ mà em hằng mong muốn gặp lại.

    Cơn ác mộng ấy chưa từng nguôi khi anh hai em rời đi người phải chịu tội thay thế chính là em.

    Sống trong một căn nhà nhìn chữ "gia đình" thật đơn côi tủi nhục làm sao

    Gia đình em là những trận roi khi em làm trái ý, gia đình em là những bữa bỏ đói em đến khi ngất, gia đình em là sự cưng chiều người em gái không cùng mẹ.

    Đến tận lúc em 20 tuổi, hôm ấy em trở về nhà sau những ngày vừa đi học đại học vừa đi làm mệt mỏi, bước vào cửa nhà em ông trông thấy ông ấy cùng vợ và em gái đang cùng một đám người bàn tính chuyện gì đó.

    Ánh mắt họ đằng đằng sát khí khi nhìn thấy em đang đứng trước cửa nhà.

    "Này, đi học về học đâu ra cái thói mất dạy đến thế hả?

    Mày biết chào hỏi ai không" ông ấy quát em

    "Dạ con xin lỗi... con thưa mọi người con mới về ạ!" em đáp lại trong mỗi rục rè

    "Ừ vào đây tao nói với mày chút chuyện" vỗ vỗ lên ghế sofa hàm ý kêu Pháp lại.

    Em từ từ bước lại ngồi trên ghế, ánh mắt không khỏi lo sợ với những người đàn ông xăm trổ trước mặt.

    "Chuẩn bị đồ đi, qua ở với ông Liêm, ông ấy rất thích thứ như mày đấy" cười cười vỗ lấy vai Pháp.

    "Tại sao ạ?

    Con tại sao lại phải qua ở với chú Liêm, con còn phải đi học mà" Pháp thắc mắc.

    "Trước tao nợ ông Liêm một số tiền, giờ mày qua chỗ ổng ở đi, ổng bao nuôi mày chứ tao không còn khả năng để nuôi loại như mày" ung dung đáp

    "Là bố bán con cho ông ấy?" rưng rưng

    "Bán gì đâu con ơi, bố chỉ muốn cho con một cuộc sống tốt thôi mà, hãy nghe lời ông ấy đi" vợ của bố đáp.

    "Con không đồng ý việc đó, con còn cuộc sống riêng tư của con mà?

    Việc bẩn thỉu đó con không làm!"

    Thanh Pháp quát lên

    "Nín họng mày chưa, tao nuôi mày ăn học để giờ mày trả ơn tao phải kêu ca vậy à?

    Không có nhân nhị gì hết bắt lấy nó giao qua bển đi!"

    ông ấy kêu mấy tên xăm trổ.

    "KHÔNG! con không muốn" Pháp vùng vẫy ra khỏi vòng tay của những người truy đuổi.

    Dùng hết sức bình sinh chạy đi ra khỏi nhà, khi đó còn chưa kịp xỏ đôi giày

    Ở phía sau vẫn đuổi bám theo liên tù tì không ngớt, trong lòng em đang rối tung cả lên cầu mong anh trai sẽ đến cứu mình.

    Chạy đến một hồi không còn trụ nổi Pháp mới phát hiện mình đã lạc vào trong một khu rừng, do quá mỏi mệt vì trốn chạy đôi chân trần của em cũng bị bào mòn mà rỉ máu.

    Màu trời đã dần ngã sang cam, em ngã lưng vào một tán cây lớn nghĩ mệt nhưng lại ngủ khi nào không hay

    Đến khi tỉnh lại phát hiện mình chẳng biết nơi đây là đâu nữa, cứ đi hoài đi mãi mà chẳng thể thấy lối ra thì em bất chợt nhìn thấy làn khói sương mù kia.

    ___

    End Chap 1
     
    Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
    Chương 2


    Bầu không khí lúc này dường như cũng đi một phần căng thẳng giữa cả hai người xa lạ.

    "Liệu...

    Anh có thể cưu mang tôi không?

    Tôi chẳng còn nơi nào để trở về nữa."

    Pháp nhìn anh ấy vơi ánh mắt thành khẩn mà cầu xin.

    Hắn ngước mắt nhìn em, ánh mắt đen láy của một con hổ dữ đang muốn ăn tươi nuốt sống lấy em.

    Cây súng trên tay hắn nhẹ nhàng nâng lấy cằm em lên.

    "Tao cưu mang lấy mày, mày có thể làm được gì cho tao nhỉ?" hắn với hàm ý cười ung dung hỏi em

    "Cho tôi dao, tôi sẽ làm được việc" em khẳng định nhìn vào mắt hắn

    "Thật bất ngờ đó nha!

    Nhưng với thân hình của mày thì có dứt khoát mà làm tổn hại đến ai không nhỉ?" hắn bỏ nòng súng khỏi cằm em.

    "Chỉ cần là anh chỉ dạy tôi, bất cứ giá nào cũng sẽ làm được!" một cú khẳng định chắc nịch từ Pháp.

    "Thật?" hắn nhướn mày nhìn vào Pháp

    "Chắc chắn sẽ không làm anh thất vọng!"

    Bỗng lòng hắn dâng lên một cảm giác thú vị đến khó tả, hắn cất tiếng nói :

    "Lấy cây súng này, mày bắn tao đi, bóp cò ngay đây nè." hắn chỉ vào đầu hắn, cây súng từ tay hắn đã nằm gọn vào trong lòng bàn tay của em.

    Tay em run run cầm lấy khẩu súng, còn hắn dí tay em vào ngay trung tâm đầu hắn.

    Bỗng em bóp cò vang lên một tiếng "Đoàng" hắn nhìn lại thì thấy em tự bắn vào bả vai trái của em.

    Em gục người xuống nói với hắn :

    "Sẽ không làm hại người đã cưu mang." sau đó em ngất lịm đi trong sự bàng hoàng của hắn.

    Hắn bế lấy em, thì thầm to nhỏ một vài câu không rõ nghĩa rồi ôm em vào lòng đi xử lý vết thương.

    Sau đó hắn đứa em đi đến đâu, Pháp cũng chẳng rõ nữa.

    ___

    Pháp tỉnh dậy, người em có thể nghe rõ được mùi sát trùng nồng nặc áp vào cánh mũi anh đào.

    Cửa phòng bật ra hắn bước vào trong.

    "Em đã tỉnh rồi à, em đã khỏe hơn chưa?

    Tao không ngờ em lại liều lĩnh đến vậy."

    "Hả?

    Anh gọi em á?" em bất ngờ với cách xưng hô của hắn.

    "Không gọi em chứ tao gọi ai?

    Từ nay tao sẽ huấn luyện em, mọi việc của em đều sẽ do tao kiểm soát, em có rõ chưa?"

    "Đã rõ, em hiểu - nhưng đây là đâu thế?"

    Pháp ngước nhìn căn phòng xung quanh hỏi hắn.

    Căn phòng được trang trí theo phong cách chủ đạo màu lạnh, pha một chút Tây Âu cổ điển, phái trên còn có một cái đèn chùm rõ to, nhìn nó như một cung điện lớn ấy.

    "Đây sẽ là nhà của em từ nay về sau, em có thắc mắc gì cư hỏi tao.

    À mà tao đã xắp xếp cho em đi học lại, mai tao sẽ đưa em đi."

    "Vâng, cảm ơn anh rất nhiều."

    Pháp lí nhí đáp lại.

    "Chút xíu sẽ có bác quản gia đến đây dắt em đi ăn và thăm quan nhà của em, em có đói cứ bảo bác ấy, tao có chút việc."

    Hắn xoay người vặn tay nắm ra khỏi phòng, Pháp có cơ hội dễ thở hơn đôi chút, em nhìn xung quanh quan sát ngôi nhà này kĩ hơn.

    Đôi chút thì bác quản gia mở cửa làm những điều mà hắn căn dặn trước đó, em vừa đi thăm quan mà phải thốt lên nó là một cung điện to tổ bố luôn.

    ___

    Giữa đêm khuya khoắt trời đã nổi gió lên, một cơn gió ào ạt đập mạnh vào kính cửa sổ tạo nên những tiếng lạch cạch khe khẽ, Pháp đưa mắt nhìn ra ngoài hiên cửa thì trông thấy mây vần vũ đang che khắp bầu trời che khuất cả trăng sao dấu hiệu cơn mưa đang sắp tới.

    ...

    Lách tách lách tách, tiếng mưa đã rơi ngoài hiên em co mình vào một góc trong căn phòng rộng lớn - Cạch, tiếng mở cửa phòng của Pháp, à thì ra là hắn đã trở về

    "Này em làm sao thế?" hắn cất bước đi lại chỗ em.

    "Tôi không sao, chỉ là cảm thấy hơi sợ" Pháp thả lỏng người ra hơn.

    Hắn dần dần quỳ một chân xuống chỗ em ngồi xong cất tiếng hỏi :

    "Sao lại sợ, tao đã làm gì em?" hắn thắc mắc hỏi em.

    "Không có, không có chỉ là tôi thấy chưa quen với chỗ này." em xua xua tay hàm ý không phải.

    Hắn vòng tay qua eo em, lưng em đang dựa vào cánh cửa tủ lạnh lẽo cũng trở nên run bần bật.

    Hắn bồng bế em lên nhẹ nhàng nhất có thể đưa em lên chiếc giường size lớn, thấy em đã an toàn trên giường hắn cũng ngồi xuống 1 góc giường cất tiếng hỏi em :

    "Em tên gì tao chưa biết tên em"

    "Tôi tên Nguyễn Thanh Pháp" em ngập ngừng trả lời hắn

    Lưng hắn tựa vào giường ngước nhìn lên trên lẩm nhẩm tên "Nguyễn Thanh Pháp" bầu không khí đang im ắng thì em cất tiếng ngắt quãng suy nghĩ của hắn.

    "Vậy còn anh, anh tên gì?" em ngước nhìn mặt hắn.

    "Tao tên Trần Đăng Dương em cứ gọi tao là Dương" hắn đáp lời lại em.

    Không khí lại trở nên im ắng đến đáng sợ, lần này hắn là người cất tiếng :

    "Ừ em ngủ sớm đi, nhớ mai thức sớm tao đã sắp xếp cho em đi học rồi.

    À mà em 20 tuổi đúng không?"

    "Tôi 20 tuổi, cảm ơn anh đã cho tôi được đi học" Pháp ra vẻ cảm kích hắn.

    Hắn nhếch mép cười nhẹ, nhẹ nhàng rời khỏi giường lấy chăn đắp ngang người cho Pháp, rồi bước ra khỏi cửa mất hút trong bóng tối.

    Em chăm chú nhìn theo bóng lưng của hắn, cảm giác hắn rất cô đơn, em lại cảm kích hắn nhiều hơn khi có thể cưu mang một người như em.

    Trong đầu Pháp hiện tại có rất nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu mà không có hồi âm.

    "Sao tim em lại đập liên hồi đến như vậy?"

    ___

    Sáng hôm sau Pháp tỉnh dậy, trời vừa mới hửng sáng thôi.

    Em vươn mình dậy một cái bước vào nhà vệ sinh mà vscn.

    Trong đó em thấy mọi đồ dùng cá nhân đều đã chuẩn bị cho em, ngay cả đồng phục đi học của em, ngước nhìn là trường ĐH em hằng ngày mơ ước để học.

    Em chợt nhìn vào gương thật sự em đang rất xuống sắc, gương mặt nhợt nhạt đến đáng sợ, phía bên vai trái vẫn còn vết thương từ viên đạn đêm đó.

    "

    Sau này sẽ để lại vết sẹo xấu xí cho coi" em lầm bầm nhỏ nhẹ.

    Bỗng chốc em lại cười mỉm chi, Pháp cảm thấy thật may mắn khi người cưu mang mình là một người tốt.

    Sau khi vscn xong em bước xuống tầng lầu thì thấy hắn đang ngồi ở bàn chính mà uống một ly cafe đen, mắt thì đeo kính chăm chú vào quyển sách trước mặt, người đã khoác sẵn một bộ vest đen.

    Hắn đảo mắt sang cầu thang

    "Em sang đây ngồi với tao" hắn chỉ chỉ vào ghế đối diện hắn.

    "Chào anh, chúc anh buổi sáng tốt lành" bonus thêm quả cười mỉm chi.

    "Ừ đã chuẩn bị đầy đủ hết chứ" hắn hỏi em

    "Đã đủ thưa anh~" em cố tình ngân dài chữ anh như khẳng định với hắn.

    Dì giúp việc đang bước lại gần em đưa cho em một chiếc balo da bóng loáng.

    "Thưa cậu, đây là balo của cậu, đã đầy đủ sách vở tôi đã soạn vào đây."

    "Dạ vâng cảm ơn dì Hoa" cậu gật đầu cảm tạ dì Hoa.

    Dì Hoa tốt với em lắm hôm qua đã dẫn em thăm quan nơi đây nhưng có một căn phòng nằm ở tầng cao nhất em chưa được phép vào.

    Sau đó dì Hoa còn nấu đồ ăn cho em nữa, hôm qua em cũng đã hỏi thăm dì nhiều chuyện, hỏi về tên của dì về cậu chủ của cái nhà này nữa.

    "Này em ăn sáng đi rồi tao đưa đi học." hắn đẩy tới một đĩa bánh mì phô mai thêm cả một ly sữa.

    "À thôi tôi không ăn đâu, trước giờ tôi không quen ăn sáng" em xua tay từ chối.

    Từ trước tới giờ mỗi sáng em đã bắt đầu chạy đua với thời gian thì còn gì đâu mà ăn uống nên thành ra cũng là thói quen của Pháp điều đó khiến thân hình của em rất mảnh mai.

    "Ăn đi tao mới đưa đi học" hắn đẩy dì bánh vào tay em, thói húc em ăn nhanh còn đi học.

    Em chỉ đành cặm cụi mà nuốt hết đống thức ăn đó không thôi tên đáng ghét kia chẳng chở em đi học nữa.

    ...

    Sau khi em ăn xong, hắn cũng đã tự tay mình thắt chiếc cà vạt treo trên giá, mang thêm đôi giày da bóng loáng.

    Hắn ngoắc em hàm ý em lại đây này.

    Pháp khoác chiếc balo lên bước lại gần hắn.

    "Em mang thử đôi giày này xem, có vừa chân không?" hắn chỉ đổi giày trắng trước mặt.

    Em bước tới ngồi trên chỗ thử giày mang thử đôi giày hắn mua cho em.

    "Vừa ạ, rất êm chân.

    Cảm ơn anh nhiều" em đáp lại hắn.

    "Ừ, vậy đi học thôi" hắn hối thúc em.

    ...

    Bước ra ngoài Pháp mới thấy nơi đây rộng điên lên được, hắn sải đôi chân dài của hắn đến gara xe trong sân, em phải trố mắt lên nhìn trời ơi gì mà toàn xe sang thế?

    Hắn dắt em lại chiếc Maybach màu trắng leo lên xe chỉ em ngồi ngay ghế phụ.

    Hắn chòm qua thắt lấy dây an toàn cho em, trời ơi tình huống gì đây?

    Ngày đầu tiên đi học được chở trên con Maybach thế này có mơ em cũng chẳng nghĩ tới.

    "Em ngẩn ngơ gì thế" hắn cầm lấy chiếc đồng hồ Rolex đặt trong hộc mà đeo vào tay.

    "À không, không' em xua tay.

    Hắn đánh lái vô lăng ra khỏi cổng nhà.

    ___

    Trên con đường từ đây đến trường cũng không dài lắm, tầm 15p thôi, chiếc xe đậu trước cổng trường thu hút mọi ánh mắt của những sinh viên tại đó.

    Hắn quay sang gỡ dây an toàn cho em rồi căn dặn em vài thứ :

    "Học đi trưa tao đón em, đừng tự ý đi đâu rõ chưa?" hắn chỉ chỉ dặn em

    "Thôi không cần phiền anh đến thế đâu...

    Tôi nhớ địa chỉ nhà rồi có gì tôi bắt xe về cũng được" em từ chối khéo hắn.

    "Không nhân nhị gì hết, trưa tao đón em, tiện thể đưa em đến chỗ này, nhớ đấy đừng đi lung tung" hắn nhắc lại sợ em quên mất sau đó nhét vào tay em một chiếc thẻ.

    "Rõ ạ..." giọng em nhỏ dần.

    Em quay người sang bước vào cổng trường.

    Hắn nhìn theo bóng lưng em từ từ mới đánh xe đi.

    Em là sinh viên năm hai hiện đang học theo khoa thiết kế.

    Đôi chân em lê lết từng bước qua cổng trường cũng như mở đầu chương mới cho cuộc đời em.

    ___

    End chương 2
     
    Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
    Chương 3


    "Này cậu kia, cậu là sinh viên mới đúng không" Trần Phong Hào lên tiếng kêu với với đến Pháp.

    Em đang lang thang giữa sân trường tìm kiếm khoa thiết kế thì có tiếng người gọi.

    "Cậu gọi tôi hả?"

    Pháp chỉ vào mình.

    "Đúng rồi cậu là sinh viên khác hả?

    Tôi là lớp trưởng của khoa thiết kế đây."

    Hào đáp

    "À đúng rồi á, chào cậu tớ tên Nguyễn Thanh Pháp" Pháp đưa tay ngỏ ý bắt tay với Hào.

    "À chào cậu tớ tên Trần Phong Hào.

    Cậu đi theo tớ sẽ, tớ sẽ hướng dẫn cho cậu" Hào đáp lại cái bắt tay của em.

    Hào dẫn em đi thăm quan trường này.

    Ôi đúng là trường top thật sự rất to rất rộng lớn, sau đó Pháp được dẫn vào lớp thiết kế mà em sẽ phải học.

    Hào dẫn em đến chỗ ngồi bảo rằng em sẽ ngồi kế Đặng Thành An, một người hiện tại vẫn chưa đến lớp.

    "Này cậu ngồi đấy nhé.

    Tên kia vẫn vô kĩ luật như vậy gần vào học mà còn chưa xuất hiện."

    Hào thở dài.

    "Ê, ê ai nói chíp vậy ah, chíp giận nha!!!"

    An từ đâu nhảy ra chỉ vào Hào tỏ ra giận dỗi.

    "Ủa bộ nói không đúng hả mà dãy" Hào liếc liếc An.

    "Ủa mà ai đây?"

    An chỉ vào Pháp.

    "À sinh viên mới tên Nguyễn Thanh Pháp, bạn cùng bạn với mày đấy làm quen đi An" Hào quay về chỗ ngồi, chuông vô học cũng đã reo vang.

    "Chào cậu tớ tên An, rất zui được làm quen với Pháp."

    An cười cười nhìn Pháp nắm tay Pháp hàm ý ngồi xuống đi.

    Hai người cùng ngồi xuống Pháp mới đáp lại :

    "À à chào An nhé tớ là Pháp mong cậu chiếu cố nha."

    Pháp e thẹn đáp lại.

    "Trời ơi có gì mà ngại, trong trường này có gì mà cậu không biết hỏi chíp, chíp chỉ cho" An nhìn Pháp mà luyên thuyên mãi.

    An và Pháp cứ mãi nói chuyện làm thân dần dần cũng bắt đầu đổi cách xưng hô cho thân thiện hơn.

    Cứ nói lăm ba lăm bâm thì giảng viên cũng bước vào.

    Cả lớp đứng lên chào giảng viên thì cô ấy cất tiếng bảo :

    "Này em Pháp lên đây" ngoắc tay bảo pháp bước lại.

    Pháp bước lên bục thắc mắc tại sao cô lại kêu mình nhỉ.

    "Xin giới thiệu với các em, đây là sinh viên mới của khoa thiết kế chúng ta tên Nguyễn Thanh Pháp.

    Này em giới với các bạn đi."

    "Chào mọi người tớ tên Nguyễn Thanh Pháp mong mọi người sẽ chiếu cố tớ ạ!"

    Pháp giới thiệu bản thân với cả lớp.

    Trong đó có những ánh mắt hâm mộ vì cậu quá đẹp nhưng cũng xen lẫn những sự ghen tị ganh ghét.

    Chuyện sáng nay Pháp đi Maybach đến trường đã lên hot search.

    "À rồi em về chỗ ngồi đi" cô chỉ em về lại chỗ ngồi.

    ...

    Sau mấy tiết ngồi học với những tiết cùng giảng viên và ngồi nói chuyện cùng chíp, cũng đã đến lúc giải lao.

    "Này Pháp đi ăn với tao đi, mày mới tới nên nay tao khao" An bảo

    "Được được để tao đi với chíp" hai người cũng đã đổi cách xưng hô cho thoải mái hơn.

    "Này Hào đi anh không thằng kia" kêu lớn gọi Hào.

    "Đi nè hai má" Hào đáp lại

    Cả ba đứa dắt tay nhau xuống căntin cùng nhau chọn đồ ăn xong chọn chỗ ngồi.

    Đáng ra ngày đầu đi học của em cũng không tệ.

    Cả ba cùng ngồi tâm sự chuyện trên trời dưới đất.

    Em cũng mở lòng hên kể về hoàn cảnh của Pháp hiện tại, cả hai cũng đều đồng cảm với Pháp.

    Ngồi ăn và tám từ nãy tới giờ chuông cũng đã reo vang báo hiếu giờ giải lao ngắn ngủi đã kết thúc.

    Cả ba di chuyển đến lớn học bộ môn tiếp theo.

    "Ê nhà vệ sinh ở đâu vậy Hào chỉ tao với" Pháp hỏi

    "Ở hướng bên dãy kia kìa rẻ phải là tới" Hào dơ tay chỉ về hướng nvs.

    "Có cần tao đi chung với mày không?"

    "À thôi thôi khỏi, tao tự đi được mày với chíp đi về lớp trước đi" Pháp đáp

    "À vậy thôi về lớp trước nhe bạn hiền" An dắt tay Hào trở về lớp còn Pháp thì đi theo hướng nhà vệ sinh.

    ...

    Vừa bước vào nhà vệ sinh Pháp trông thấy một bọn con trai đang hút thuốc em cũng nghoảnh mặt làm ngơ mà đi mở cửa toilet.

    Bỗng có một nam thanh niên trong đó đẩy nhẹ vai em

    "Ê học sinh mới, mày là đứa hồi sáng cưỡi con Maybach làm náo loạn cái trường này à?" cả đám cười cợt

    "Mới tới cái trường này mà ra oai chi vậy thằng nhóc con, giàu tới vậy sao không cho tụi anh xin ít tiền nào" có ý định trấn lột tiền của Pháp.

    "Không, tao không có tiền đâu.

    Tụi mày đừng bước gần tới đây." em vội vàng né tránh, định chạy thật nhanh về cửa ra thì bị một đứa nữa chặn lấy cánh cửa.

    "Hãy tha cho tao đi, tao thật sự không có đồng nào đâu" Pháp nói

    Bỗng nhiên chúng nó xông vào dò xét người em.

    Bọn chúng phát hiện một chiếc thẻ mà sáng Dương đã cho Pháp và trấn lột luôn cái thẻ đó.

    "Trời ơi xem kìa đáng thương thật đó nha~ thế mà lại bảo không có tiền đúng là đứa xảo quyệt mà" một tên đầu đàn nói.

    Pháp chỉ biết trơ mắt ra khi nhìn thấy bọn chúng trấn lột đi tài sản của mình, đang nhìn bất lực thì một tên trong đó đá vào chân em khiến em đau điếng.

    "Thôi được rồi đi thôi tụi bây đá nó một cái là đủ rồi, dù sao cũng là người mới mà phải chiếu cố chút chứ~" tên đầu xỏ cợt nhã em.

    Cả đám kéo nhau xoay lừng rời khỏi nhà vệ sinh, để lại mình Pháp đang nằm bệt trước cửa với một bên chân đang đau nhói.

    Em cố gắng một tay chóng bò đậy để di chuyển đến lớp bằng sự cà nhắc này.

    ...

    "Ê Hào, sao Pháp nó lâu vậy giảng viên sắp vào tới rồi đó" An hỏi Hào với gương mặt đang lo lắng.

    "Cũng lâu thật!

    Mày ngồi đấy để tao đi kiếm Pháp" Hào bước ra khỏi lớp kiếm Thanh Pháp

    Hào đang đi thì thấy Pháp đang chống tay men theo cầu thang mà bước lên.

    "Này Pháp, mày bị gì vậy?"

    Hào quát lên hỏi về vết tích của Pháp, chạy lại đỡ Kiều đi lên.

    "Hồi nãy có bọn trấn lột tiền tao, chúng nó lấy mất thẻ của tao rồi."

    Pháp nhỏ giọng nói, vẫn còn hơi run run.

    "Trời ơi, mày có bị nặng lắm không tao đưa qua phòng y tế, có cần báo với nhà trường không?"

    Hào gấp gáp

    "Thôi không cần đâu, chuyện không lớn tao vẫn ổn.

    Cảm ơn Hào" Pháp khẽ đáp nở ra một nụ cười như an ủi rằng vẫn ổn

    Hào dìu pháp vào lớp.

    Chíp vừa thấy Pháp liền hỏi những câu i chan như vậy sau đó Pháp đã kể hết từng sự việc của em với hai người bạn.

    "Trời ơi, sao mày không đánh tụi nó, còn nhớ mặt không?

    Tao đi xử từng thằng một luôn!"

    An tức giận đập bàn.

    "Trật tự đi An" Hào quát.

    "Bọn nó đông lắm, tao cũng thấy lạ lắm không nhớ rõ mặt nữa."

    Pháp đáp

    "Thế lần sau mày mà đi đâu nhớ kêu bọn tao đi chung, gặp lại thì khổ nữa.

    Nghe rõ chưa!"

    Hào nói với Pháp.

    "Biết rồi ạ" Pháp khẽ gật đầu.

    Giảng viên vào lớp cắt ngang cuộc trò chuyện của cả ba.

    ...

    Reng Reng Reng

    Hết tiết cuối cùng của ngày học hôm nay Pháp nhanh chóng thu gọn đồ lại để trở về vì sợ hắn đợi.

    "Này, có tự bước về được không?"

    Chíp hỏi Pháp

    "Được mà, lo gì tao còn khỏe như trâu ấy" Pháp cười cười xua tay

    "Nay xui thật, tao với thằng Hào phải ở lại làm báo cáo tuần không có dìu mày về được.

    Nhớ phải cẩn thận nhá" An dặn dò Pháp.

    "Biết rồi 2 cha" Pháp phụng phịu đáp.

    ...

    Ngày đầu đi học thật vui cũng thật đáng sợ, vui vì mới đây đã gặp được 2 người bạn rất tốt lại còn rất thoải mái với Pháp, sợ vì tình huống trấn lột khi nãy vẫn còn hằn sâu trong tâm trí em.

    Suy nghĩ luyên thuyên trong đầu một hồi cũng đã thấy mình đã lê lết cái chân đang bị thương xuống tới sân trường rồi.

    Em bỗng chợt tập đi bình thường trở lại vì sợ hắn biết em đã làm mất thẻ của hắn, rồi chân em còn bị như này nữa chắc sẽ là một cơn thịnh nộ.

    Đã nghĩ thôi mà sợ rồi.

    Pháp cố gắng nhịn cơn đau mà lê lết bình thường nhất có thể để gặp hắn.

    Vừa bước ra cổng trường đã thấy chiếc xe quen thuộc ban sáng đậu ngay ngắn chờ em.

    Em tự mờ cửa xe vào ghế trước ngồi sau đó cất tiếng :

    "Chào anh, tôi mới học dìa" giống như một đứa trẻ thưa phụ huynh về vậy.

    "Ừ, này đi học có khiến em vui không?" hắn vươn tay thắt dây an toàn cho em.

    "Vui lắm á, tôi gặp được nhiều bạn mới rất vui."

    Pháp đáp.

    "Vậy thì tốt cho em rồi.

    Nay tao chở em đi ăn chúc mừng em ngày đầu nhập học nhé?" hắn bảo với em

    "Tôi sao cũng được aaa" Pháp đáp.

    ...

    Chiếc xe rơi vào im lặng di chuyển đến một nhà hàng cao cấp của Nhật.

    "Ê sau đi chỗ sang trọng thế, tôi không đủ tiền khao đâu!"

    Pháp chề môi

    "Tôi đã bảo em khao?

    Tôi nuôi em mà." hắn ung dung đáp - mở dây an toàn cho em.

    Thôi chết mặt em ửng đỏ lên rồi.

    Nói cái gì vậy trờiii!!!

    À mà chân em cũng còn đau nên em phải giả bộ cái kiểu đi đứng phải bình thường này.

    Hắn đi trước em cố gắng sải bước theo sau, bước vào hắn đã đặt chỗ trước, một phòng riêng tư chỉ có 2 người.

    "Quý khách muốn chọn món gì ạ?" nhân viên hỏi

    "Em chọn món gì cứ chọn đi" đẩy menu về phía Pháp.

    "Tôi cái gì cũng được hết á" Pháp lại đẩy về phía hắn.

    "Thôi được rồi vậy lấy cho tôi món..." hắn trò chuyện với nhân viên gọi món.

    Trong quá trình đợi món lên, không khí đang im phân phắc thì Pháp bỗng cất tiếng gọi hắn :

    "À mà anh Dương này, anh bao nhiêu tuổi ạ" Pháp thắc mắc.

    "Tao 22 lớn hơn em 2 tuổi" hắn đáp

    "Ồ, vậy là chắc anh bằng tuổi anh hai tôi á!"

    Pháp thoáng qua vẻ buồn trên đuôi mắt nhưng thoáng chốc lại chẳng thấy.

    "Tao bảo em này, sau khi ăn xong chúng ta sẽ đi đến thao trường.

    Em sẽ tập luyện với tổ chức và làm việc cho tao." hắn bảo

    "Làm việc?

    Việc gì thế ạ?" em hỏi

    "Em sẽ là vệ sĩ riêng để bảo vệ tao.

    Nhưng khi nào em cứng cáp hơn thì sẽ theo và làm việc cho tao" hắn nghiêm túc.

    "Vâng rõ rồi ạ" Pháp đáp vẻ mặt cũng bắt đầu trầm ngâm.

    Đồ ăn cũng đã ra tới, cả hai đều ăn mà cũng chẳng nói nhau câu nào cả.

    Vừa ăn xong và thanh toán thì tiếp tục ra trở lại xe mà di chuyển đến thao trường.

    ___

    End chương 3
     
    Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
    Chương 4


    Tại thao trường, nơi mà nhưng tiếng súng cứ vang ong ong ngay phía bên tai, bên trong còn được bố trí rất nhiều cây súng hạng nặng hàng thật, có thêm cả mấy cái võ đài lớn nhỏ dành để tập luyện.

    Phía xa xa kia còn thấy cả mấy con dao găm sắc nhọn đủ kiểu dáng, có cả mấy thanh kiếm cổ điện tinh xảo.

    Pháp cùng hắn bước vào đây.

    Lần đầu tiên vào em cảm thấy cực kỳ bất ngờ, mờ màn chào em là những tiếng súng em chỉ muốn bịt hai tai lại, thật đáng sợ.

    Hắn nắm chặt tay em đi về phía võ đài đằng kia.

    Em liếc nhìn xung quanh, toàn là mấy anh cao to lực lượng tập bắn súng, em còn thấy những chị như sát thủ mà nhào lộn như chong chóng vậy.

    "Đây là chỗ từ nay em có thể tập luyện ở đây, có chuyện gì cứ báo với tao" hắn nhìn em rồi nói.

    "Đây là nơi mà anh lập ra hả?"

    Pháp thắc mắc hỏi.

    "Ừ đây là tổ chức của tao, thứ em thấy chỉ là một nhánh nhỏ đang tiếng hành tập luyện thôi!" hắn bình thản trả lời.

    "Trời ơi vậy là anh là sát thủ hả?"

    Pháp bất ngờ ngắt lời.

    "Ừ, cũng có thể gọi là vậy, nhưng vị trí của tao rất rách rối đó bé con".

    Hắn thở dài trầm ngâm

    "Có vẻ anh cũng rất bận nhỉ?"

    Pháp thắc mắc.

    "Tao hằng ngày phải đối mặt với cửa sinh tử, cũng không bận lắm đâu!" hắn cười nhạt.

    Hai người đang nói chuyện bỗng có một người đi lại chào.

    "Chào Domic, tôi đã có mặt để nhận nhiệm vụ" thành viên của tổ chức.

    "Ừ, nghe rõ đây - huấn luyện cậu ta cho thật tốt!" hắn căn dặn

    "Ủa?

    Hào, tại sao mày lại ở đây?"

    Pháp bất ngờ.

    Hào nghe thấy thế cũng bất ngờ, nãy giờ không xem lấy người trước mặt hóa ra là bạn mới quen đây sao?

    "Thì ra người cưu mang mày là sếp Domic à?"

    Hào đáp nhỏ lời

    "Ừ đúng rồi, mà mày làm gì ở đây thế?" thì thầm với Hào

    "Hai người quen nhau sao?" hắn chau mài hỏi

    "Vâng đúng ạ, đây là bạn mới quen của tôi ở trường" em đáp lại.

    "Ừ vậy tốt rồi, nhớ đấy Nicky huấn luyện em ấy cho tốt, đừng để bị thương."

    Hắn nói xong quay bước đi.

    "À mà khi nào tập xong nhớ kêu Nicky gọi điện cho tao rước em nhé!" hắn quay lại nói xong đi một mạch.

    "Ủa sao mày lại tên Nicky" Pháp thắc mắc hỏi.

    "Thật ra ai trong tổ chức đều cũng phải đặt biệt danh hết á.

    Tao làm ở đây cũng 5 năm rồi đó!"

    Hào hào hứng đáp.

    "Vậy mày là sát thủ của tổ chức này ư?

    Ngầu thật đó nha" Pháp hào hứng

    "Cứ cho là vậy đi, khi nào có nhiệm vụ tao sẽ làm."

    Hào đáp lại

    "À mà tập thôi, tao sẽ hướng dẫn cho mày, nhớ tao nghiêm túc lắm nha!"

    Hào căng căng

    "Biết rồi ạ" Pháp chề môi

    Sau đó cả hai cùng vào các bài tập lớn nhỏ, Hào hướng dẫn em các bộ phận tấn công chí mạng, lẫn cách sử dụng dao và súng.

    "Nè hướng cái nồng dô đó đó rồi bắn" Hào kêu Pháp

    Pháp bắn thử viên đạn đầu tiên, sự thật là muốn ù cả tai ấy.

    Hào bất ngờ vì lần đầu bắn mà đã gần trúng ngay giữa hồng tâm rồi.

    "Giỏi thiệt nha cưng, có tố chất" Hào khen.

    Tiếp tục qua nhiều bài tập khác nhau đến khi em đã mỏi nhừ cả người, thở còn chẳng ra hơi.

    "Thôi hôm nay tập nhiêu đủ rồi, mày cố gắng luyện sức bền nhiều hơn đi, nay chỉ mới khởi động thôi đó!

    Do chân mày chưa ổn nên tao mới tha cho" Hào nói

    "Tao biết rồi...

    Sẽ cố gắng hơn ah!"

    Pháp đáp

    "Để tao điện sếp rước mày nha" Hào nhấc máy lên gọi cho Dương.

    ...

    "Này Pháp!

    Về thôi tao tới rồi!"

    Gọi Pháp

    "Ra liền, ra liền đâyyy" Pháp cà nhắc ra

    Ể?

    Bỗng Pháp nhớ ra là mình lỡ đi cà nhắc rồi.

    Hắn thấy thế nào cũng mắng em một trận rõ to cho coi!

    "Này...

    Chân em bị sao thế?" hắn hỏi

    "Đâu...

    Đâu có bị gì đâu á, tôi giả bộ dị á chứ bình thường à!"

    Pháp nói dối

    "Tao thấy em đang không ổn, thật sự là không có gì?

    Hửm" Dương hỏi lại.

    "Không có, không có thiệt mà, thôi thôi mình về đi" Pháp dắt tay Dương vọt đi.

    ...

    Trên xe hiện tại không khí cũng đã dễ thở hơn rất nhiều so với vài ngày trước.

    Pháp cũng phải công nhận rằng độ thân nhau chắc cũng 70% rồi á gặp người khác mà em bảo nuôi em chắc họ đá đít em đi mất.

    "Này em đang nghĩ gì đấy" Dương vòng tay qua thắt dây an toàn cho Pháp.

    "Đâu có đâu có gì đâu chỉ là suy nghĩ một số chuyện thôi à!"

    Pháp đáp.

    "Chuyện gì mà làm em trầm ngậm thế?"

    "Tôi suy nghĩ...

    Tại sao anh lại đồng ý cưu mang tôi dạ?

    Trả lời tui biết iii" Pháp thắc mắc.

    "Um...

    Vậy tại sao em lại chọn tao nhỉ?" hắn nghiêng đầu cười với Pháp.

    "Tại từ lúc anh chỉa súng vào đầu tôi.

    Lúc đó tôi thấy chỉ có anh mới đủ uy nghiêm để bảo vệ tôi" Pháp thành thật đáp.

    "Vậy còn anh, sao lại đồng ý hửm" hối thúc cái trả lời của hắn.

    "Tại em đặc biệt!" hắn đáp.

    "Đặc biệt là như làoo?

    Anh trả lời đàng hoàng chút coi!" em làm nũng.

    Pháp quay sang hỏi hắn lần này nữa, mà hắn chỉ cười cười mỉm chi rồi khởi động để lái xe, không còn nhìn dô mặt em luôn cơ!

    "Anh kì quá nha!" em chu môi tỏa vẻ hờn.

    "Nay em đi tập có vui không?

    Học được gì rồi kể tao nghe với" hắn hỏi em

    "Vui chứ, bắn súng nè, rồi múa dao nè mà nói cho anh biết tui biết võ rồi nha.

    Cẩn thận đó!

    Hứ" Pháp vỗ vỗ vào lòng ngực tỏa vẻ oai nghiêm.

    Sao đó Pháp và hắn ngồi trò chuyện trên trời dưới đất về buổi hôm nay.

    Nhưng chỉ có một chuyện em không nói cho Dương biết là em bị bắt nạt.

    "À quên, tao với em đi ăn rồi hả vế nhé!" hắn hỏi em.

    "Được đó, chứ tôi tập xong đói rã cả người hết rồi này!!!" mắt em sáng long lanh đáp.

    Dương đèo Pháp đi ăn xong lại ra về.

    Tiếp tục trên xe để vừa trò chuyện vừa lái xe về nhà, nói chuyện với nhau một hồi cũng tới lại nhà, em còn đang cảm thấy tám chưa đủ nè!!!

    Hắn quay sang tháo dây an toàn với em xong lại nói :

    "Em ngồi yên đó cho tao!" hắn bảo xong đi xuống xe

    Mặt Pháp ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra hết á.

    Trong đầu em kiểu : "gì dạ cha nội tới nhà mà hong cho tui xuống là sao?"

    Dương vòng qua ghế phụ để mà bế em vào nhà.

    Trời ơi là bế theo kiểu công chúa đó!

    "Ủa gì dạ, anh làm gì tui dạ?"

    Pháp trợn tròn mặt.

    Ủa bộ cha này nắng quá bị sảng rồi hả?

    "Em còn giấu tao nữa sao?

    Khi nãy tao nhắn Nicky kể cho nghe hết rồi!"

    Hắn hừ lạnh.

    Trong lòng em bây giờ như muốn ai đó xuyên thủng lỗ tai mình cho đừng nghe thấy gì nữa đi.

    Chết rồi ổng biết hết, thế nào cũng mắng em một trận cho coi!

    Pháp bây giờ im lặng là vàng vì sợ hó he cái chi rứa là sẽ bị vua chém bay đầu mất.

    Dương bưng Pháp dô tới nhà rồi lên hẳn phòng em luôn.

    Tới phòng Pháp thì hắn thả em lên giường rồi ngồi nói chuyện với em.

    "Tại sao em giấu tao hả?" hắn chau mày.

    "Đâu có đâu có tôi đâu muốn giấu đâu" Pháp ra vẻ mặt hối lỗi.

    "Anh ghi nợ cho tôi nha, tôi sẽ trả hết số tiền từ cái thẻ.

    Mà từ từ nhen hiện tại tôi chưa có tiền" Pháp năn nỉ

    Em đã chuẩn bị tinh thần bị hắn mắng đến phồng lổ tai, hoặc là nặn hơn Dương sử dụng bạo lực với em luôn thì sao.

    Chắc Pháp chạy trốn 10 vạn kiếp mất!

    "Đau không?"

    Hắn cất tiếng hỏi.

    "Không có...

    Thật ra chỉ có chút chút" Pháp e thẹn.

    "Biết ai làm không"

    "Không biết"

    Hắn đột nhiên đi khỏi phòng đi đâu em cũng chả rõ, khoảng một hồi tiếng bước chân mới trở lại.

    Dương mở cửa đem theo đó là hộp sơ cứu tại nhà.

    "Chân nào đau, đưa ra" hắn thở dài.

    "Đây, chân bên đây" em đưa chân ra cho hắn.

    Hắn nhẹ nhàng sơ cứu xong băng bột cho em, nói thiệt á Pháp không cảm thấy bị đau hay gì luôn, sao mà làm nhẹ dữ vậy trời!

    "Cẩn thận một chút.

    Xong rồi đó" hắn bảo.

    Dương đứng dạy thu gọn lại đồ y tế chuẩn bị ra khỏi phòng.

    "Cảm ơn Dương" Pháp cảm ơn hắn.

    "Um, ngủ sớm đi mai còn đi học đấy" hắn cặn dặn em xong rồi bước về phòng mình.

    Tim em bây giờ như chu mi ngao mà đạp lao xao hơn cái gì nữa!!!

    Pháp cũng đành nghe theo lời của hắn thôi, tại giờ em cũng bắt đầu đi học rồi sẽ không còn được thảnh thơi nhiều đâu!

    Pháp lại suy nghĩ nguyên ngày hôm bay bản thân thật sự rất kỳ lạ đó!

    Mặt cứ đỏ ửng như sốt phát ban ấy, em thấy Dương cũng kỳ nữa.

    Trước Pháp thấy hắn lạnh lùng và rất lạnh lùng vô đối mà giờ sao khác lạ với tưởng tượng phong phú của em nha.

    Có lúc pháp tự nghẫm lại, đặt nhiều câu hỏi chưa có câu trả lời mà trong đầu cứ quanh quẩn mãi chưa chịu nguôi.

    "Mệt quá, thôi kệ hết đi tui đi ngủ!"

    À mà Pháp quên chưa tắm rửa vệ sinh cá nhân gì hết mà đòi đi ngủ nè trời!

    Pháp thà bị Đăng Dương mắng còn hơn là xấu, không có được đẹp đó nhen.

    Mà thật ra sợ Dương nhiều hơn..

    ...

    Bên thư phòng hiện tại.

    Hắn đang ngồi nhâm nhi tách cafe nóng hổi cùng với một quyển sách dày cộm trên bàn.

    -"alo Domic tôi nghe đây?"

    -"chào Nicky, cho tôi hỏi thăm xíu.

    Cậu có biết người mà đã xô và cướp tiền Pháp là ai không?"

    -"Tôi không rõ nữa...

    Nhưng trong trường cũng có một đám đầu gấu hay đi bóc lột học sinh lắm"

    -"Um cứ nói với tôi, tôi sẽ đi điều tra chuyện này!"

    -"Là ..... ..

    Đó là tên cầm đầu.

    -"Ừm tốt lắm, cảm ơn cậu" |cúp máy|

    ...

    -" Thưa sếp!

    Tôi đã điều tra xong rồi, có một đoạn cam từ nhà vệ sinh tại trường đã được gửi qua gmail cho sếp ạ!"

    "Rất tốt, cảm ơn!" |cúp máy|

    Ha!

    Một lũ ngu dốt.

    ___

    End chương 4
     
    Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
    Chương 5


    Sáng hôm sau Pháp tỉnh dậy trên chiếc giường Kingsize rộng lớn, nhìn Pháp trong thật bé nhỏ với giữa căn phong hoành tráng lệ kia.

    Pháp tỉnh dậy, nheo mắt xong lại tiếp tục chuẩn bị đi học.

    Em đi vệ sinh cá nhân cho bản thân rồi chuẩn bị đi học.

    Đến bây giờ chân Pháp vẫn còn đôi chút nhói nên di chuyển chưa được ổn lắm.

    Pháp ráng cà thọt đi đến của phòng và mở ra.

    Giật mình hú hồn chim én thì ra là Đăng Dương đang đứng trước cửa khoanh tay nhìn Pháp.

    Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng basic, phối thêm chiếc quần tây công sở, tay áo được xoắn lên tử tế lộ ra quả đồng hồ Cartier Tank lấp lánh trên tay.

    Em hoàn cả hồn lại rồi cất tiếng hỏi hắn :

    "Gì vậy?

    Sao anh đứng trước cửa phòng tui lù lù như ma thế!"

    Dương chả nói mà cũng chả gằng một cước bế Pháp lên tay vác xuống nhà dưới.

    Trong lúc đó Pháp thì hết cả hồn máu muốn dồn lên não, trong đầu thì vẫn thắc mắc bộ sáng ổng bị đụng đầu hả?

    Khi xuống tới nhà dưới ngay căn bếp ấm cúng đã có dì Hoa đang tất bật tập trung chuẩn bị đồ ăn sáng, những món ăn được dọn lên bàn bắt mắt vô cùng luôn ấy!

    "Tới rồi thả tui xuống coi!"

    Pháp vũng vẫy đòi xuống.

    Hắn mới từ từ thả Pháp xuống sau đó kéo em lại ngồi xuống bàn ăn.

    "Em phải ăn hết mới có sức tập được, bồi bỗ lại cái chân đang bị thương chứ!

    Để nữa sao mà em đối đầu được với những thứ ngoài kia!"

    "Biết rồi, biết rồi tui ăn liền nè.

    Mà anh đừng có căn nhằn nữa nhìn xấu lắm, anh cũng ăn đi mới có sức mà mần nuôi tui chứ!"

    Hai người chụm đầu xuống mà ăn sáng, hắn thì là người gắp thức ăn cho em, em thì là người mè nheo vì hắn gắp quá nhiều em ăn không có hết mà!!!

    Phía xa xa dì Hoa cười mỉm vì nhìn thấy sự trưởng từng ngày của Đăng Dương.

    Rất lâu dì mới thấy thằng nhỏ biết thương một người rồi!

    Dì rất vui khi thấy lại vẻ hồn nhiên hiếm có của hắn.

    Sau khi ăn xong cả hai cùng bon bon trên đường đi đến trường học của Pháp, cũng như không khí mọi khi nhưng cũng hòa hợp và đỡ ngột ngạt hơn hẳn.

    Hắn bảo em hôm nay không cần đến thao trường ở nhà mà học online lý thuyết, khi nào lành hẳn mới cho đến.

    Con xe bóng loáng cũng đã đậu sừng sững trước cổng trường.

    Kèm theo đó là những ánh mắt ngưỡng mộ hay thèm khát cuộc sống của người khác.

    Hắn bỗng giữ em lại xong đưa cho em một chiếc thẻ :

    "Nè em cầm lấy cái này, em phải sài!

    Tao cho phép em, sài xong không cần trả lại đâu."

    "Sao anh tốt với tui dữ dạ!

    Tui tồi thật á."

    "Tao nuôi em và đó là nghĩa vụ của tao.

    Nhưng không phải cái gì tao cũng tốt!

    Em mà giấu tao chuyện gì...

    Tao cắt lưỡi em đấy."

    "Biết rồi, tui hứa mà!

    Hng dám nữa."

    Hắn đẩy em đi vào trường nhanh nhanh đi kẻo lại muộn học, em thì cũng ậm ừ mà di chuyển đến lớp có tiết hôm nay.

    "Đi học ngoan, trưa tao đón em." vẫy tay chào Pháp.

    Pháp gật gật nhanh chóng đi vào.

    Vừa vào lớp hôm nay thì gặp ngay Hào đang ngồi mà kiểm tra lại project của nhóm, bài tập mà cô Trúc đã giao.

    Vừa thấy Pháp, Hào liền lên tiếng nói :

    "Ê Pháp mi biết tin gì chưa?"

    Hào hỏi

    "Tin gì?

    Mày không nói đố cố tao mà biết!"

    "Thì chuyện là cái thằng hôm qua cầm đầu đám đó đánh mày trong nvs, nó bị đuổi học thẳng cẳng khỏi trường rồi.

    Nghe nói gia đình phá sản hay gì đó căng lắm cơ" Hào kể.

    "Ủa gì, sao tự nhiên bất thình lình vậy?"

    "Chưa đâu nha!

    Mấy thằng đàn em của nó cũng bị kĩ luật nặng lắm.

    Nghe bảo đang chuẩn bị ép thôi học cơ!"

    "Trời ơi đúng là quả báo thiệt luôn á!!!"

    Pháp mặt nguy hiểm.

    "Quả báo gì đâu, hôm qua ông Domic đó!

    Nửa đêm nửa hôm điện thoại cho tao hỏi cái chân mày nè.

    Xong cái tao kể hết, chắc sếp ra tay với chúng nó rồi" Hào thuật lại

    "Gì!

    Trời ơi mày kể hết hả?"

    Pháp ngạc nhiên.

    "Chứ sao bà, tui hong kể sếp xiên tui thì sao?

    Bà chịu nổi hong?"

    Hào hài hước bảo.

    "Trời ơi!

    Ổng thế lực gì kinh dị?

    Mày kể cho tao về ổng được hong?

    Mà sao mày làm việc cho ổng dậy."

    "Mày không biết đó thôi!

    Ổng là ông trùm là Ông Trùm đó!

    Bán vũ khí xuyên quốc gia, làm trong thế lực bóng tối.

    Ổng kinh doanh đủ thứ rồi cũng là sát thủ được huấn luyện từ nhỏ đó.

    Giờ ai có tiếng tăm cũng gọi là phải nể ổng!

    Tuổi trẻ tài cao."

    "Gì ghê gớm dữ dạ, nữa tao làm nổi việc ổng giao không trời!

    Mới tập chút mà thấy quãi quá à~" Pháp ngân dài.

    "Ráng tập quen đi, ổng mà để ý tới mày là dù trời có sập, sếp tao cũng không bỏ mày đâu"

    "Liệu tao có xứng không?"

    "Điên à.

    Mày như vậy là quá xứng ấy, ráng tập đi tao huấn luyện mày sau này làm chung với tao cho vui!"

    Hào hớn hở.

    "Biết rồi aaa.

    Mong anh Hào chỉ giáo em ạ!"

    Pháp chọc Hào.

    "Nhỏ này!"

    Hai người ngồi thảo luận lại chuyện hồi xửa hồi xưa của tổ chức.

    Pháp mới biết được xuất thân của Hào và cách Hào tham gia tổ chức này.

    Khi xưa bố mẹ Hào là bạn thân thiết với bố mẹ Dương, nhưng hai người là có hai chí hướng khác nhau.

    Hào thì theo hướng kinh doanh từ gia đình còn Dương lại chọn sống trong thế giới ngầm được bố huấn luyện trở thành người đứng đầu tổ chức đến tận bây giờ.

    Sau đó vì lo cho Hào, sợ về mặt chính trị, kinh doanh sẽ bị nhiều đối thủ dở trò chơi xấu nên cũng cho Hào học song song với tiếp quản công ty và cài vào tổ chức của gia đình nhà Dương.

    Sau khi Pháp được Dương cưu mang.

    Dương nhờ Hào để huấn luyện cho Pháp.

    Vì Hào cũng là người anh em từ lâu nên cũng sẽ không có trường hợp có ý định hại Pháp.

    Vì Dương tin tưởng Hào.

    Sắp tới sau khi học xong, Hào sẽ bắt đầu tiếp quản công ty của gia đình.

    Hào kể cho Pháp nghe.

    "Ê hai bây nói chuyện gì mà xom vậy?"

    An bước tới hỏi.

    "À mà tao quên, có chuyện này tao kể mày nghe!

    Thằng An cũng trong tổ chức ấy.

    Nó dô sau tao 1 năm lận" Hào chỉ An

    "Gì?

    Thiệt luôn á hả, sao xung quanh tao toàn giang hồ gang gang vậy?"

    Pháp bất ngờ.

    "Gì?

    Tổ chức gì ba" An ngơ ngác.

    "Tổ chức ấy ấy của ông sếp khó chiều đó cha!"

    Hào nói An.

    "Gì?

    Pháp nó dô luôn hả?"

    An bất ngờ.

    "Không có dô đâu mà là ẻm cưng của ông sếp đó trời!"

    Hào cười chọc Pháp.

    "Thôi nhe, đủ gòi nhen đi học đi!!!

    Cô dô kìa" Pháp đuổi An về chỗ, đỏ mặt vì bị chọc ngại.

    Sau đó giảng viên cũng bước vào bắt đầu tiết học đầu tiên trong hôm nay.

    Gió thoảng qua kẽ tóc Pháp, trời hôm nay tự nhiên âm u đến lạ.

    Từng đám mây cuồn cuộn trên bầu trời đã che phủ từng tia nắng gắt gao.

    Pháp đang trải nghiệm tiết học cuối cùng của ngày hôm nay.

    Pháp đang mải mê nghe giảng thì một tiếng nổ xé toạc trời kèm theo vệt sáng lớn bừng sáng cả bầu trời.

    Trời ơi, Pháp sợ sấm!

    Cực sợ sấm.

    Pháp co rúm người lại người bắt đầu run run.

    "Này sao vậy Pháp?"

    Hào hỏi với vẻ mặt lo lắng.

    "S...ợ sợ...

    Sấm" Pháp lắp bắp

    "Không sao, không sao đâu bình tỉnh lại" Hào vuốt lưng cho Pháp bình tỉnh lại.

    Bỗng ngoài trời mưa bắt đầu rơ tí tách.

    "Hết rồi, hết rồi không sao.

    Hết sấm rồi" Hào an ủi Pháp.

    Bỗng giảng viên thấy sự khác lạ của 2 sinh viên của lớp, cất tiếng hỏi :

    "Này Pháp - Hào hai em làm sao vậy?

    Ổn không đấy?"

    Lo lắng

    "Dạ em... em ổn" Pháp đáp lại, cũng bắt đầu bình tỉnh hơn.

    Sau đó giảng viên bắt đầu trấn an Pháp và bảo em có gì không ổn báo ngay cho cô.

    Tiết này cũng tới giờ ra về, Pháp cũng bắt đầu bình tĩnh hơn rồi.

    Hào và An lại hỏi thăm là Pháp có thật sự ổn hay không?

    Có cần đưa về không.

    Pháp lắc lắc bảo mình ổn không cần quá lo lắng như thế.

    Pháp bước xuống sảnh của trường.

    Trời mưa vẫn không ngớt.

    Từng tiếng mưa va đập với mái ngói của trường tạo nên tiếng lách tách vui tai, trời cũng chưa hết âm u.

    Em thấy mọi người đang tấp nập đội mưa mà chạy thật nhanh ra xe để đi về.

    Pháp đang chần chừ có nên ra ngoài cổng để xem Dương có tới chờ mình không.

    Gió bắt đầu thổi mạnh hòa vào trời mưa tạo nên một không khí lạnh khiến em run nhẹ người.

    Bỗng em thấy phía xa xa kia.

    Em thấy Dương đang cầm một chiếc ô trong suốt bộ outfit vẫn như lúc sáng nhưng khác là có thêm một chiếc áo măng tô nâu choàng bên ngoài.

    Trong lòng Pháp chợt có tia ấm áp, từ trước tới giờ, ngoài mẹ em với anh Khang thì không còn ai quan tâm đến mà đón đưa em ra khỏi trời giông tố.

    Dương bước đến đưa chiếc ô cho em cầm lẳng lặng mà không nói câu gì, nhẹ nhàng tháo chiếc áo mà khoác lên người em cài lại nút áo cho em sau đó Dương mới hỏi :

    "Em chờ tao có lâu không, tao xin lỗi em trời mưa quá tao không đem ô nên phải đi kiếm chỗ mua ô vào đón em" hắn hối lỗi

    Giờ Pháp mới chú ý trong chiếc áo sơ mi trắng của hắn đang ướt nhẹ một phần bên bờ vai rắn rỏi.

    "Không sao, anh có rước tôi là tôi cảm tạ anh lắm á.

    Mà sao anh lại đưa áo cho tôi.

    Không thấy lạnh hả?"

    Pháp phủi phủi lên vai hắn.

    "Không sao tao không thấy lạnh, em mỏng manh như này gió thổi chắc em bay đi mất." hắn cười cười chọc em.

    Em chợt cảm thấy ươn ướt khóe mắt, cảm thấy được sự chia sẻ, quan tâm thật lòng từ một người là điều em khao khát mấy năm trời.

    Pháp chồm người quay lại đối diện Đăng Dương khẽ nhón nhẹ chân mà ôm lấy Dương.

    "Tui sợ anh lạnh chết mất!"

    Pháp e thẹn mà ôm lấy hắn.

    "Em lo gì?

    Tao không sợ lạnh đâu."

    Đúng vậy.

    Dương không sợ lạnh vì trái tim hắn đã cằn cõi lạnh lẽo hơn cái "lạnh" từ lâu rồi.

    "Cảm ơn anh" Pháp nhỏ nhẹ thì thào vào tai Dương.

    Tay vô thức siết chặt anh hơn.

    "Không cần cảm ơn tao, nhưng điều đó em xứng đáng được nhận hơn ai hết!"

    Dương ôm lại Pháp

    ___

    End Chương 5
     
    Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
    Chương 6


    Thời gian cứ thế trôi nhanh như tên lửa ấy!

    Mới đấy mà Pháp đã ở cạnh hắn được năm của sinh viên rồi.

    Sau ngày mưa hôm ấy Pháp cảm nhận được cả hai đều thấu hiểu nhau nhiều hơn, cũng bắt đầu trò chuyện và dần dần không thể thiếu nhau trong cuộc sống được nữa.

    Pháp thì vẫn cứ tiếp tục vừa học và vừa tập luyện, đến bây giờ em cũng bắt đầu gọi là một sát thủ tay ngang rồi nha.

    Em biết bắn súng, sài dao, múa võ luôn rồi đó.

    Còn hắn cứ căn dặn em đi tập coi chừng bị thương, nếu có ai bắt nạt em thì hãy cứ thực hành những gì Nicky dạy trên người nó.

    Hắn bảo hắn lo hậu quả được!

    Từ từ em cảm thấy em bắt đầu phát sinh tình yêu với hắn.

    Thật sự em không mong muốn chút nào đâu, nhưng hắn quá ấm áp, quá dịu dàng, ngoài lạnh như băng mà trong nóng như lava sao em chịu nổi đây?

    Em cũng không biết hắn có thích mình hay không hay là do Pháp tự đơn phương tình cảm nay hay chăng?

    Em cũng cảm thấy được vị trí của mình trong lòng hắn cũng rất cao, em nghĩ mình cũng thật vĩ đại đấy!

    ___

    Khi cả hai đang trên đường đi đến buổi đi học trở lại sau niên kì nghĩ của sinh viên năm 2.

    Bây giờ Pháp đã là sinh viên năm 3 gòi đó nha.

    "Sao?

    Em có cảm nghĩ gì khi đi học lại không." hắn hỏi

    "Ôi tui thích lắm, ở nhà của anh như bị giam ấy.

    Anh chẳng ở nhà chơi với tui toàn đi đâu không!"

    "Tao xin lỗi em, phải đi làm mới nuôi em được chứ!"

    Hiện tại Pháp đã được hắn mua cho con điện thoại đời mới nhất.

    Khi đưa cho em Pháp không ngờ lại mua điện thoại mắc tiền đến thế!

    Thật sự không dám nhận nhưng hắn bắt buộc em phải lấy, còn lấy điện thoại em lưu danh bạ là hắn phải là sđt ưu tiên cơ!

    "Nè em đi học vui vẻ nhe, nào chưa thấy tao đến đón cứ điện." hắn tạm biệt em

    Thật sự đến bây giờ Pháp cũng đã quen sự cưng chiều của hắn dành cho mình từ từng hành động nhỏ nhặt nhất.

    Em gật gật tạm biệt hắn, háo hức dô mà vào học lại với An và Hào trong năm học thứ 3.

    Vừa bước vào lớp trong buổi học hôm nay.

    Pháp liền phóng thẳng dô cùng với đôi mắt tinh tường quan sát hết lớp kiếm 2 đứa bạn chí cốt.

    Pháp trông thấy An Đặng là Đặng An đang cắn hạt dưa, còn Phong Hào thì đang xem sổ sách gì đó.

    "Ê, ông đây nhớ 2 bây lắm ấyyyy!!!"

    Pháp vỗ vai cả hai.

    "Con này, làm tao hết hồn.

    Mới dô mà tăng động dữ ha" An dùng ánh mắt phán xét liếc từ trên xuống dưới Pháp.

    "Sao rồi bà?

    Ở nhà với ảnh có dzui khônggg" Hào châm chọc

    "Zui thế nào nổi mà zui, tao sắp phát điên lên được ấy, ổng không cho tao đi đâu hết trừ khi ổng chở tao đi thôi!"

    Pháp phụng phịu

    "Khổ thân con vợ tôi, gặp thằng sếp quá khốn khổ" An an ủi Pháp

    "Biết gì chưa?

    Tao mới nhận được thông báo.

    Khối của mình mới có thêm sinh viên mới nè!!!

    "Ai vậy?

    Cộng tươi hong" An hí hửng hỏi

    "Không má, bèo mới.

    Nghe bảo cũng ưa nhìn lắm á!"

    Hào đáp

    Pháp cũng không biết tham gia để nói gì, trong lòng đón xem hôm nay gặp một bạn mới có thân thiện không đây?

    Ngồi đủ tư thế trò chuyện với nhau đủ thứ trên đời, bắt đầu giảng viên cũng bước vào và theo đó là một bạn sinh viên mới.

    Bạn ấy có một ngũ quan tương đối, ăn mặc rất phong cách giới trẻ, nhìn qua nhìn lại trông ổn!!!

    Pháp tiếp tục đánh giá sinh viên mới trong đầu mình chợt có một suy nghĩ lóe lên.

    Trời ơi, Pháp hoảng hồn nhận ra đó là : Lâm Minh Kỳ con gái của bà Lâm Minh Túc là mẹ kế của Kiều.

    Thấy sự xuất hiện của Minh Kỳ một nỗi lo âu trong Pháp bừng lên.

    Lần trước cũng chính Minh Kỳ cũng muốn bắt em mà giao cho người khác.

    "Đây là sinh viên mới.

    Mời em giới thiệu với các bạn."

    Giảng viên nói

    "Xin chào!

    Tớ là Lâm Minh Túc, rất vui khi được gặp các bạn."

    ___

    Giờ tự học.

    Suốt cả buổi học Pháp chẳng mảy may tập trung nổi.

    Trong lòng luôn có một nỗi sợ chôn sầu, sợ bị bắt trở về cái ngôi nhà ám ảnh ấy.

    Minh Kỳ chọn chỗ ngồi ở phía trước pháp 2 bàn.

    Hình như cô ấy không nhận ra Pháp, trong lòng cũng cảm tạ mong rằng cô ấy đừng nhận ra mình.

    "Này Pháp, ổn không vậy?

    Mặt xanh chành à!"

    Hào đập nhẹ vào vai Pháp hỏi

    "Sắp toang thật rồi" Pháp nghiêm trọng

    "Chuyện gì, ai đụng chạm gì?

    Kể nghe coi" Hào thì thầm hỏi

    "Sinh viên mới là con của Minh Túc đấy...

    Tao sợ bị bọn họ bắt về nữa!"

    Pháp thì thầm

    Mặt Hào tỏ vẻ ngạc nhiên đến cực độ.

    Chơi thân với nhau từ lâu mọi hoàn cảnh của Pháp, Hào và An cũng đã được nghe kể.

    Mà nay là chuyện gì nữa đây vậy trời?

    Dần dần lấy lại sự bình tĩnh Hào mới đáp :

    "Đừng lo lắng nữa, tao sẽ đi kề kề bên mày.

    Có gì sẽ bảo vệ" Hào nói

    "Nhưng..

    Nh hình như Minh Kỳ chưa có nhận ra tao ấy!"

    Pháp đáp

    "Cũng không nên để lỏng lẻo sự an nguy của mày.

    Lỡ cô ta làm gì mày thì tao lại không kịp trở tay mất!

    Lúc đó chắc nộp cái mạng này cho ông sếp kia chắc vẫn chưa đủ."

    Hào kể khổ

    "Tao cũng có được kĩ năng mày dạy rồi nè, mong sẽ ổn.

    Cảm ơn Hào vì đã giúp Pháp."

    Pháp long lanh

    "Đó là nhiệm vũ của tao rồi, Pháp à!"

    Hào cười cười

    ___

    Hôm nay không biết Pháp có nên xuống căn tin không thì chợt hai con người kia lại lôi kéo Pháp xuống ăn uống.

    Trên đường đi xuống mua đồ ăn cùng 2 người kè kè như dắt tội phạm.

    Pháp chạm ánh mắt với Minh Kỳ, Minh Kỳ dơ tay chào Pháp khẽ nghiêng đầu.

    Pháp đơ trong giây lát, An quay sáng đẩy cổ Pháp về hướng khác.

    "Quay qua đây nè, Ác quỷ ăn thịt đó!!!"

    Ăn uống no nê cùng đồng bọn xong, trong lúc đó được 2 đứa luyên thuyên an ủi đừng quá sợ hãi, lo lắng chi!

    Có tụi nó ở đây nè.

    Cả hai cũng hỏi ý kiến Pháp về việc nó nên cho Domic biết chuyện này không thì Pháp đã từ chối.

    Pháp không muốn làm phiền đến hắn nhiều nữa, thật sự những chuyện này không đáng lắm!

    Pháp cũng An và Hào di chuyển lên phòng học tiếp theo.

    An bảo Pháp và Hào cứ đi vô lớp học trước còn mình thì đi wc một xíu.

    Pháp và Hào cũng bước vô lớp, chọn một chỗ ngồi ngay góc trong của phòng.

    "Cho hỏi bạn Trần Phòng Hào khoa thiết kế có ở đây không ạ?"

    á khoa hỏi

    "Đây, em là Hào.

    Anh tìm em có chuyện gì hả?"

    "À, cô Trúc tìm em, Project của em bị lỗi rồi.

    Lên phòng giáo viên tìm cô Trúc giải quyết nhé!"

    "Vâng em cảm ơn anh!"

    Hào gật gật.

    Hào bắt đầu lo lắng về dự án của mình, hình như nó bị lỗi gì đó rồi nên đành phải đi giải quyết liền mới được.

    "Pháp!

    Ở yên đó chờ thằng An dô nhé, đừng đi lung tung" Hào nói với Pháp.

    Pháp gật gật đầu, nhìn thấy Hào phóng ra khỏi lớp mà chạy một mạch đến khu của giáo viên.

    Em lấy cuốn sách của Hào đưa cho em đọc giúp giảm bớt căng thẳng.

    Cuốn sách nói về sự chữa lành của một con người, cũng nói về ý nghĩa của tình yêu, một cuốn sách khiến Pháp bắt đầu đắm chìm đôi chút.

    Đang đọc sách thì bông có ai bước đến gõ xuống bàn 3 cái khiến em phải ngước mặt lên nhìn xem là ai?

    Cộc-Cộc-Cộc

    Ngước mắt lên người đầu tiên ập dô mắt pháp là Minh Kỳ.

    Em bất ngờ nhẹ có đôi chút giấc mình, sao cô ta lại đây chi vậy?

    "Ch-chào Minh Kỳ! bạn tới đây có chuyện gì hả?"

    Pháp hỏi lắp bắp

    "À Pháp ơi có thể cho tớ biết cuốn sách cậu đọc mưa ở đâu không nhỉ?"

    Minh Kỳ hỏi

    "Tui không phải là chủ của cuốn sách á!

    Một chút xíu tui sẽ hỏi dùm cho bạn nhé" Pháp đáp

    "Trời ơi bạn học Thanh Pháp!

    Chỉ mới một năm mà bạn đã quên đi gia đình của mình rồi sao?"

    Minh Kỳ cười mỉm, hạ thấp giọng

    "Minh Kỳ!

    Cô có ý gì?"

    Pháp thắc mắc

    "Mày chưa trả hết nợ cho cái nhà này, công lao để nuôi dưỡng một con chó trung thành đến vậy mà đi đâu thế?

    Nguyễn Thanh Pháp!"

    Minh Kỳ nghiến răng

    "Tao không còn liên quan đến cái nhà đó nữa.

    Đừng nhắc lên chỉ khiến tao cảm thấy buồn nôn thôi!"

    Pháp cay nghiệt

    "Thật nức cười, mày đừng hòng thoát khỏi nơi đó, trước khi mày được gã cho ông ta!"

    Minh Kỳ thì thầm vào tai Pháp

    "Cứ chờ đi, mày sẽ bị chính tao trói lại, đem về nơi mày xuất phát điểm."

    Minh Kỳ cười khẩy.

    "Mày nghĩ bây giờ dễ ăn đến thế hả?

    Cứ chờ xem" Pháp gằn giọng

    "M-mày" Minh Kỳ định dơ tay tán vào khuôn mặt Pháp.

    Thành An đi wc vừa xong, vào thấy hai người đang thì thầm to nhỏ gì đó, chạy nhanh lại đỡ lấy tay Minh Kỳ giựt xuống.

    "Mày làm gì vậy?"

    An giữ lấy tay Kỳ

    Pháp cũng chưa kịp hoàn hồn lại đưa, xém xíu lại ăn một bạt tay đao điếng oan uổng kia luôn rồi.

    Minh Kỳ vũng vẫy khỏi tay Thành An, quay người bỏ đi, còn để lại một câu thầm thì :

    "Bọn rác rưởi"

    ___

    Sau khi Hào trở về cũng nghe An kể lại mọi sự tình mới biết : mọi việc thật sự không đơn giản như chúng ta đã nghĩ.

    Cần phải bảo vệ Pháp chặt hơn.

    "Trời ơi!

    Tao xin lỗi Pháp iu, tao mà ở đó là tán cho nó xéo cả hàm mặt rồi!"

    Hào xoa xoa tay xin lỗi em

    "Lỗi gì đâu, tao cũng gây rách rối với làm phiền tụi bây nhiều quá" Pháp ánh lên vẻ buồn phiền

    "Thôi, thôi đừng buồn phiền chi rứa, tụi anh hứa bảo vệ con vợ!"

    An nhí nhảnh nói

    Cả ba ngồi trò chuyện vui vẻ, cũng bàn bạc lại cách nên quản lý em sao chặt chẽ, tránh để ai làm tổn hại đến Pháp.

    "Tao thấy chuyện cũng nghiệm trọng á, hay tao điện báo cáo ông sếp nha?"

    Hào hỏi

    "Thôi!

    Thôi đừng, phiền Dương lắm, dạo này tao thấy ổng cứ mệt mệt sao á, tao không muốn làm gánh nặng cho ai hết.

    Hào cũng ậm ừ cho qua.

    Đến lúc ra về cả hai đã cùng nhau dắt tay Pháp ra đến tận cửa xe để Dương đưa về.

    Dương cũng nhìn với ánh mắt kinh ngạc.

    Ủa?

    Sao bữa này là lạ vậy ta?

    Dịch vụ trọn gói đưa đón, ăn ở luôn hả.

    ___

    End chương 6
     
    Duongkieu | Tàn Tro Giữ Lửa
    Chương 7


    Sau khi cả hai cùng trở về nhà như thường lệ.

    Hôm nay là một ngày hiếm hoi hắn ở nhà sau khi đón em đi học về.

    "Ủa Dương, hôm nay anh không đi làm hả?"

    Pháp hỏi

    "Ùm, nay tôi rảnh.

    Ở nhà ăn cơm cùng với em."

    Dương đáp

    Hôm nay tâm trạng của Pháp không được ổn kể từ khi Lâm Minh Kỳ chuyển đến trường em.

    Bình thường sau khi nói chuyện cùng hắn em sẽ có đôi ba câu trêu ghẹo nhưng hôm nay Pháp trong trầm đi hẳn.

    Sau khi cùng nhau trải qua bữa ăn trưa trong sự trầm lặng.

    Pháp đi ra khu vườn phía sau nhà Dương, còn hắn thì lên phòng thay trang phục cho thoải mái hơn.

    Em dạo bước giữa một khu vườn rộng lớn.

    Tại đây khắc lên mình một màu sắc của sự kỳ bí của hoa hoa tử đằng.

    Có lẽ người đảm nhận xây dựng lên khu vườn này là một kiến trúc sư có mắt thẩm mỹ rất tốt.

    Hoa tử đằng được nằm gọn trên giàng hoa đóng bằng gỗ giả trắng.

    Nó là một loài hoa không nở đơn lẻ mà kết thành từng chùm lớn nhỏ đại diện cho một tình yêu tinh khiết, lặng thầm mà bền bĩ, không phô trương cũng khiến làm lòng người xao động.

    Nó luôn bám víu, quấn quýt lấy giàn như là sự sống.

    Người ta nói rằng tử đằng là đức tính của sự chung thủy, nhưng trong một chiều sâu thầm lặng nó là bóng hình của một sự chờ đợi.

    Pháp ngước mắt nhìn thêm xung quanh.

    Bên dưới được trồng thêm nhiều chậu lớn nhỏ của hoa Cẩm tú cầu, em để ý các chậu hoa được khoác lên hòa cùng tone màu trắng.

    Người làm vườn ở đây lại chọn những bông hoa Cẩm tú cầu màu xanh dương, gợi cho Pháp một sự thắc mắc.

    Trong hồi tưởng của Pháp, loài hoa đó có nhiều ý nghĩa tượng trưng cho màu sắc của bông hoa, màu xanh dương của nó là đại diện cho sự mất mát, một nỗi đau thầm kính của một ai đó, cũng có thể là sự chia xa.

    Pháp ngước nhìn quanh khu vườn như tiên cảnh này, vừa đảo mắt quan sát và cảm thán nơi đây thật rộng.

    Có lẽ các bông hoa ở đây được tưới tiêu rất kỹ lưỡng, em vẫn thấy được ánh nước trong những cánh hoa li ti

    Em rảo bước một chút nữa, một mùi hương đã làm trái tim Pháp xao xuyến em ngầm đón được đó là loài hoa hồng.

    Đưa cặp mắt tinh anh của mình lên.

    Pháp trông thấy trước mặt em là một góc vườn nhỏ chỉ trồng toàn hoa hồng đỏ.

    Một màu đỏ sóng sánh, sự sang trọng của loài hoa này vẫn khiến em cảm thấy kinh ngạc.

    Phía chính giữa em còn thấy một cung điện nhỏ hình như dùng để uống trà chiều, phía trên còn treo một cái xích đu trắng.

    Các dây hoa hồng leo cũng được gieo mầm ngay từ chân cột.

    Pháp bước lại xích đu suy nghĩ một chút về chuyện ngày hôm nay.

    Thật sự nếu em bị bắt về thì coi như em lại quay trở về địa ngụ trần gian, nơi toàn án mà không có thẩm phán.

    Nơi bọn họ coi em là những món đồ chơi để đài đọa hay bán đi.

    Thật sự khi ở bên Dương khi Pháp được Dương cưu mang em luôn từ nỗi niềm mình cảm ơn sâu sắc đến hắn

    Nhưng em vẫn còn có gia đình, không nhớ mẹ và anh hai là nói dối.

    Pháp nhớ nhiều lắm chứ nhưng đến bây giờ Pháp còn chưa có một tung tích gì về họ

    Pháp từng có ý nghĩ muốn nhờ đến anh Dương nhưng thật sự khi con người ta mang ơn quá nhiều thì sẽ phát sinh ra những thứ tình cảm không đáng có.

    Đang ngồi đung đưa theo từng cơn gió thoảng qua lọn tóc mai suy nghĩ về phiên tòa cho bản thân mình.

    Từ đằng sau có một bóng hình cao to đang tiến gần tới em, nhẹ nhàng bước tới xoa lấy bờ vai gầy gò của Pháp.

    Đó chính là Dương.

    Hắn mới vừa tắm và thay quần áo xong.

    Bây giờ trên người hắn thoảng phất một mùi sữa tắm nam tính cùng mùi hương đặc trưng.

    Dương chọn một bộ pijama lụa màu nâu trầm hơi hướng caramel, trên tóc còn đọng lại những giọt nước li ti chưa kịp khô hẳn.

    "Em này, sao ngồi trầm tư thế?"

    Dương hỏi

    "Ùm..., tôi cảm thấy nơi đây thật đẹp, trông vô cùng ấm áp."

    Pháp đáp lại

    "Nơi đây thật dễ chịu, đúng không?" hắn hỏi, xoa bóng lấy vai em

    "Đúng vậy, anh đúng là chi tiền vào nơi đây không uổng phí đó nha" Pháp châm chọc

    Dương cười cười mỉm, lại cất tiếng nói :

    "Dạo này hình như em gầy lại thì phải, tao chạm vào em toàn thấy xương thôi!"

    "Chắc tại do không có anh ở nhà nhiều, tôi cảm thấy ăn uống không được ngon" Pháp đáp lại, mắt thoáng qua nỗi buồn

    Dương ngập ngừng một tí khi nghe câu trả lời của em, hắn lại cất tiếng :

    "Tao xin lỗi em, dạo này bận quá, nữa tao sẽ bù đắp lại cho em."

    Pháp không nói gì, đi lại chỗ một bông hoa hồng, nâng lên và em cảm nhận mùi hương của nó.

    Hắn vòng qua xích đu tiến lại gần hơn

    "Bộ em đang có chuyện gì sao?"

    Dương hỏi

    Pháp ngập ngừng rồi mới đáp :

    "Ưm không có gì đâu.

    A"

    Một cái gai trên cành hoa đã đâm trúng tay em tạo ra một vết rạch khiến em rên đau.

    "Này có sao không?

    Đưa tay em tao xem" hắn gấp gáp cầm ngón tay em xem xét.

    Không nói không rằn hắn dắt một người một tay trở về trong nhà, lấy hộp y tế sơ cứu vế thương cho em.

    "Đau không?" thổi thổi tay Pháp

    "Không" Pháp đáp

    "Cứng đầu, mốt cẩn thận một chút.

    Em mà còn bị thương nữa tao đốt hết vườn hoa đó đấy!"

    Dương nói

    "Biết ạ" Pháp nhỏ giọng lại

    Ngồi với nhau nhìn Dương sơ cứu vết thương cho Pháp một cách từ tốn khiến lòng Pháp trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

    "Tôi không ngờ anh cũng thích hoa đấy!

    Mắt thẫm mỹ anh thuê người làm vườn không tệ."

    Pháp tán dương (lời khen)

    "Không, tao không thuê người làm, mọi việc thiết kế khu vườn là do tao làm đấy!"

    Dương tự hào đáp.

    "Vậy tại sao anh lại chọn hoa cẩm tú cầu mà màu xanh vậy?"

    Pháp thắc mắc

    "Thật ra để tưởng nhớ người bố mẹ đã khuất, nên tao chọn màu xanh dương.

    Cũng giúp tao vơi bớt đi nỗi buồn, em thấy sao?

    Có đẹp không?"

    Dương hỏi

    Pháp cứng người khi nghe câu trả lời của anh, sao mà lê thương quá vậy.

    "Rất đẹp, rất sang trọng, nhưng..ng mà bố mẹ ảnh mất rồi sao?"

    Pháp ngập ngừng như có một nỗi thương cảm trào phúng

    "Um, mất rồi.

    Mất khi tôi 15" hắn đáp lại vẻ mặt chút thoáng buồn

    "Tôi xin lỗi anh, tôi đã gợi lên nỗi buồn của anh rồi" Pháp hối lỗi

    Dương cũng cười cười cho qua bảo rằng không sao đâu Pháp đừng quá lo lắng.

    Sau đó Dương cùng đưa Pháp đi chuẩn bị đến phòng tập của tổ chức ĐD.

    Hôm nay người tập cho Pháp không phải là Phong Hào đẹp trai mà là anh Hùng Huỳnh siêu cấp điển trai.

    Dương bảo với em rằng nay Hào có việc bận nên xin off, Hùng sẽ thay Hào mà tập cho Pháp.

    "Chào em, anh là Huỳnh Hoàng Hùng có thể gọi anh là Hùng Huỳnh"

    "Vâng em chào anh, em rất vui khi được gặp.

    Mong anh giúp đỡ ạ!"

    Pháp đáp

    Khi tập chung với Hùng Huỳnh Pháp mới có một cảm giác khác lạ so với Phong Hào, cách huấn luyện của anh Hùng cực kỳ tỉ mỉ chú trọng về sức bền của em, và ảnh có phán 1 câu rằng :

    "Sức bền của em quá yếu, khi đánh nhau em sẽ mất thế tự chủ đó!"

    Hùng nói

    "Vâng em biết, mong anh chỉ dạy em thêm!"

    Pháp đáp lại

    Tập với Hùng là một sự căng thẳng cực độ, từng cú ra đòn của anh ấy cực dứt khoát, mạnh mẽ.

    Hình như anh ấy đã tham gia tổ chức rất lâu.

    "Anh Hùng, anh tham gia tổ chức lâu rồi ạ?"

    Pháp hỏi anh

    "Anh tham gia được cũng lâu rồi, lúc nhỏ anh được bố mẹ gửi vào đây huấn luyện cùng Đăng Dương, nhưng từ khi bố mẹ Dương mất chỉ còn mình anh tiếp quản tổ chức này, Dương đã suy sụp trong một khoảng thời gian dài."

    Hùng thở dài đáp

    "Vậy anh bao nhiêu tuổi vậy ạ?"

    Pháp thắc mắc

    "À, anh chỉ hơn DOMIC có một tuổi thôi, vẫn còn rất phong độ và đẹp zai" Hùng nháy mắt.

    Pháp nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, trò chuyện một hồi cũng trao đổi nhau số điện thoại khi cần có thể liên lạc, hai người cũng gọi là bắt đầu thân nhau dần dần ấy.

    Hùng Huỳnh chỉ dạy cho em thêm nhiêu điều nữa, chỉnh cho em từng cú ra đòn, cổ tay sao cho đúng, và chỉ em dùng một vũ khí mới đó là dao găm.

    "Này em, cái này rất nguy hiểm, có thể làm hại chính em nên em phải cẩn thận từng cú ra đòn biết chưa?"

    Hùng dặn

    "Vâng ạ!"

    Pháp đáp

    Sau khi xong buổi tập hôm nay Dương cũng đến mà đón em trở về nhà.

    Khi về tới nơi vẫn như mọi khi thói quen vẫn không thay đổi hắn vẫn chòm qua cởi lấy dây an toàn cho em.

    Hắn hối thúc em đi vệ sinh cá nhân nhanh nhanh xong cùng trải qua buổi ăn tối với nhau.

    Đêm khuya đó, cổ họng em khô rát chắc do sự lo lắng về những chuyện gần đây lên đến đỉnh điểm, Pháp mò mẫn xuống nhà dưới uống một miếng nước thì trông thấy thư phòng vẫn sáng đèn.

    Em hòng cảm thán bây giờ là 2 giờ sáng mà hắn vẫn còn thức để làm việc, bộ trêu đùa sức khỏe à?

    Em bỗng muốn làm cho hắn một ly sữa nóng tốt cho dạ dày Dương, Pháp thấy hắn chỉ toàn uống thứ cafe đắng nghét trong khoang miệng mà thôi.

    Hì hục đợi nước sôi, Pháp bỏ sữa bột được cất sẵn ngăn nắp trong xó bếp pha cho hắn một cốc thủy tinh sữa nóng.

    Sau khi pha xong Pháp cẩn thận dọn dẹp lao chùi nhẹ nhàng nhất có thể trong không gian yên tĩnh này.

    Pháp từ từ bưng cốc sữa nóng di chuyển lên thư phòng đem cho hắn.

    Em nhẹ nhàng gõ cửa ba cái cốc-cốc-cốc thì hắn mới đáp lại :

    "Vào đi"

    Khi em mở cửa bước vào hắn liền cất tiếng hỏi :

    "Giờ này sao em không ngủ đi?

    Còn thức làm gì?"

    Dương nhíu mày hỏi

    Pháp bước lại đặt cốc sữa nóng còn hưng khói bước lại đặt trên bàn Dương.

    "Tôi khát nước quá đi uống nước tiện sẵn pha cho anh một cốc sữa."

    Pháp đáp

    Hắn hiện tại đang đeo mắt kính, trên bàn là con laptop với vài giấy tờ gì đó, trên tay là một cuốn sách dày cộm.

    "Cảm ơn em, thế em đi ngủ sớm đi đừng có thức, hại sức khỏe" hắn nói khẽ

    "Anh cũng vậy.

    Đừng làm việc quá sức!"

    Pháp đáp lại.

    Bỗng Dương đứng lên bước tới Pháp khẽ ôm lấy nhẹ bả vai gầy gò của em, khẽ nói :

    "Nào...

    Có chuyện gì em đừng giấu tao nữa!"

    Dương nhỏ giọng an ủi

    Pháp chợt khẽ rung động trong em, Pháp đáp lại cái ôm của hắn bằng cái chạm khẽ vuốt dọc xuống sóng lưng của người đàn ông to xác kia.

    "Không, tôi ổn mà" Pháp nói dối

    "Ùm, nếu thật sự như thế thì em mau quay trở về phòng và đi ngủ đi!"

    Dương nói, luyến tiếc buông lỏng tay khỏi cái ôm ấm áp.

    "Th...thật ra anh có thể tìm gia đình cho tôi không?"

    ___

    End chương 7
     
    Back
    Top Bottom