Một khung cảnh lạnh lẽo hoan vu mù mịt hiện ra trước mắt Pháp, như một bức tranh thủy mặc tràn ngập sắc trắng xám của sương mù dày đặc
Từng tiếng bước chân khe khẽ áp lên từng chiếc lá vàng tạo nên âm thanh trông nhịp điệu thanh cao
Chỉ có tiếng gió rít qua những cành cây trơ trụi, tạo nên âm thanh khe khẽ, ma mị.
Đất đai phủ một lớp sương mỏng, ướt đẫm từng nhánh cỏ, từng hòn đá nhỏ như đang thở nhẹ trong màn sương mờ
Ánh sáng yếu ớt từ bầu trời xám xịt như đang len lỏi qua màn sương dày đặc, tạo nên những tia sáng nhòe nhoẹt, mơ hồ không rõ hình thù.
Những bóng cây khẳng khiu đứng lặng, thân cây như những cột trụ uốn mình trong làn sương, tạo ra bóng đen chập chờn như những ẩn ý bí ẩn.
Xa xa, một con đường nhỏ trải dài, phủ đầy lá úa và sương trắng, như mời gọi nhưng lại đầy xa cách, khiến lòng người vừa cô đơn vừa tò mò
Len lỏi theo cung đường mòn đã sờn cũ màu be tại giữa cánh rừng hoan vu, Pháp trông thấy một căn nhà vừa tầm nhỏ với lối kiến trúc Tây Âu mái vòm.
Trong căn nhà nhỏ nằm sâu giữa khu rừng hoang vắng, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt lên mặt phím dương cầm cũ kỹ
Dương ngồi đó, dáng người thẳng, đôi tay thanh thoát lướt nhẹ trên các phím trắng đen, vang lên những giai điệu u sầu nhưng đầy mê hoặc.
Âm thanh réo rắt trong không gian lạnh lẽo, xuyên qua màn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ, như lời kể khẽ về một tâm hồn cô đơn, bị đẩy vào thế giới hoan vu, lạnh lẽo.
Pháp đứng nép bên cửa, ánh mắt ngây thơ nhưng tràn đầy sự an ủi, như được chữa lành bởi những nốt nhạc ấy.
Tiếng dương cầm của Dương không chỉ là âm thanh, mà còn là sợi dây kết nối, một ngọn lửa nhỏ ấm áp giữa màn đêm mù mịt, lỡ đãng của cuộc đời, nơi mà sự lạnh lẽo và cô độc tưởng chừng ngự trị nhưng lại mở ra một khoảnh khắc thơ mộng, dịu dàng đến lạ thường.
Dương cầm mang một màu trắng nhè nhẹ đã chứa những vết tích chai sần của thời gian nhưng ngân vang lên những âm thanh đầy dẫn dụ.
Pháp đang nép mình vào cánh cửa gỗ ván trắng đang được hé mở, ngước mắt lên nhìn.
Trước mắt em là một gã đàn ông mang phong thái tao nhã đến đáng sợ, từng ngón tay của hắn đang di chuyển theo từng nhịp của phím đàn
Thứ âm thanh kia trong thật ưa chuộng tai của Pháp, em cứ đứng đó nhìn tận hưởng giai điệu đang mang lại.
Bỗng dưng giai điệu ấy rơi vào khoảng không lạnh lẽo, hắn chợt xoay người lại hướng cặp mắt như hổ lửa về em.
Chợt từ đâu có một khẩu súng đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, đầu của khẩu súng đang hướng về nơi không ai khác chính là em.
Cơ thể em chợt đông cứng lại khi nhìn thấy cảnh tượng đó.
Chợt hắn cất tiếng hỏi "mày là ai mà dám bước đến đây?
Tổ chức nào?"
"Không... không tôi không phải người như anh nói, tôi vô tình đi lạc vào đây" Pháp đầy sợ hãi mà đáp.
"Đi lạc?"
Hắn vừa hỏi từ từ bước tới gần chỉ thẳng nòng súng vào đầu Pháp.
Tiếng giày da của hắn va chạm với mặt sàn gỗ khiến âm thanh vang dội, tiến tới gần Pháp hơn.
Pháp đang đứng cũng gần sát hắn, ngươi em cũng bắt đầu ớn lạnh theo từng bước chân của hắn, ánh đèn dầu hắt vào khiến em nhìn rõ hơn về con người trước mặt.
Nét mặt tĩnh xảo điển trai đến điên đảo, đang khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh với quần tây âu màu đen tuyền.
Điểm đặc biệt ở hắn không phải là ngoại hình mà điều Pháp chú ý nhất là chiếc áo sơ mi đang nhợm màu đỏ thẳm tai phần vai.
À thì ra hắn đang bị thương
"Đúng, tôi vô tình đi lạc vào đây...
Cho hỏi đây là nơi nào?"
Pháp đáp lời hắn, ngươi cũng bắt đầu run nhẹ vì áp lực từ người trước mặt.
"Đi lạc mà lại có dấu vết hằn đỏ trên mặt
của mày thế kia?
Nói!
Mày từ tổ chức nào.
Hắn gằn giọng châm chọc Pháp.
"Không tôi không có ở tổ chức nào hết!
Thật ra tôi bị truy đuổi đến đây."
Pháp uất nghẹn thốt ra câu nói.
"Mày bị truy đuổi ư?
Với lí do gì với một hình thái mãnh mai như mày" Hắn chau mày đáp, vẫn không thoát khỏi sự nghi ngờ.
"Tôi bị gia đình bán đi, bọn họ không cần tôi nữa.
Đám người đó truy đuổi tôi, muốn tôi về làm người phục vụ họ."
Pháp chua xót mà kêu ca.
Tay cầm súng cũng đang từ từ buông lõng cảnh giác mà hạ xuống.
Hắn suy nghĩ rồi đáp : "Vậy tại sao lại tới đây, mày có biết chỗ này là tận cùng của sự nguy hiểm không?"
"Tôi không còn xác định phương hướng chỉ biết cắm đầu mà chạy khỏi bọn nó.
Nhưng mà nơi đây là đâu vậy?"
Pháp thắc mắc.
Hắn đã nhìn rõ hơn về ngoại hình của em, một chàng trai mang nét đẹp riêng mà tinh khiết, đôi chân trần đang lộ ra làn da trắng trẻo cuốn hút, giữa thời tiết đem hôm với sương mù dày đặc, hắn thấy em chỉ mặc trên mình một chiếc áo font trắng giản dị và một chiếc quần dài tới mắc cá chân.
Hắn bỗng nhiên bật cười "Gì hỏi đây là đâu á?
Nơi đây nếu mà mày vào được thì sẽ khó mà ra được."
Pháp trầm ngâm một hồi khẽ đáp :
"Không...
Tôi thật sự không muốn trở ra, quá ác độc, quá tàn nhẫn." em ngập ngừng kể lể, em sợ hắn đang hiểu nhầm về ý của em mà đuổi em đi.
___
Gia đình Pháp từng là một gia đình hạnh phúc, chữ nhà ấy em luôn cảm thấy tự hào khi nhắc tới, nhưng đến khi em tròn 8 tuổi, mọi biến cố kinh hoàng mở ra chuỗi ác mộng của đời em.
Mẹ em bị bố đuổi khi em 8 tuổi vì bố em đã có người vợ mới, họ còn đang sắp chào đón một sinh linh mới trong gia đình của họ.
Người vợ của bố cũng có một đứa con riêng bằng tuổi em.
Em còn có một người anh trai họ Phạm lớn hơn em 2 tuổi nhưng vì phản đối việc bố làm, bị ông ấy đánh đến hằn chi chít vết thương đến một lúc anh ấy chịu không nói cũng rời bỏ em mà bỏ nhà đi mất.
Lúc đó em còn bé lắm, em muốn lên tiếng ngăn cản bố đừng đánh anh nhưng chẳng dám mở lời.
Em chỉ biết núp sau một góc cầu thang nhìn từng cú đòn tấn công của ông ấy dành cho anh trai em.
"Này Pháp yêu, anh đi tìm mẹ cho em, một chút thôi, em nhớ phải tự bảo vệ sức khỏe mình nhé em" Anh trai Pháp căn dặn
Sau câu nói đó hốc mắt em đỏ hoe níu kéo anh ấy lại, em thấy mỗi lỗi lầm là do em, em không thể nào bảo vệ được gia đình của mình khỏi con ác quỷ kia.
Em chẳng đáp chẳng rằng chỉ gật đầu khe khẽ, Anh hai em xoay bước nhẹ nhàng rời đi trong đêm hoang vắng vẻ.
Từ đó về sau em chẳng thể nào tìm lại liên lạc của anh trai lẫn người mẹ mà em hằng mong muốn gặp lại.
Cơn ác mộng ấy chưa từng nguôi khi anh hai em rời đi người phải chịu tội thay thế chính là em.
Sống trong một căn nhà nhìn chữ "gia đình" thật đơn côi tủi nhục làm sao
Gia đình em là những trận roi khi em làm trái ý, gia đình em là những bữa bỏ đói em đến khi ngất, gia đình em là sự cưng chiều người em gái không cùng mẹ.
Đến tận lúc em 20 tuổi, hôm ấy em trở về nhà sau những ngày vừa đi học đại học vừa đi làm mệt mỏi, bước vào cửa nhà em ông trông thấy ông ấy cùng vợ và em gái đang cùng một đám người bàn tính chuyện gì đó.
Ánh mắt họ đằng đằng sát khí khi nhìn thấy em đang đứng trước cửa nhà.
"Này, đi học về học đâu ra cái thói mất dạy đến thế hả?
Mày biết chào hỏi ai không" ông ấy quát em
"Dạ con xin lỗi... con thưa mọi người con mới về ạ!" em đáp lại trong mỗi rục rè
"Ừ vào đây tao nói với mày chút chuyện" vỗ vỗ lên ghế sofa hàm ý kêu Pháp lại.
Em từ từ bước lại ngồi trên ghế, ánh mắt không khỏi lo sợ với những người đàn ông xăm trổ trước mặt.
"Chuẩn bị đồ đi, qua ở với ông Liêm, ông ấy rất thích thứ như mày đấy" cười cười vỗ lấy vai Pháp.
"Tại sao ạ?
Con tại sao lại phải qua ở với chú Liêm, con còn phải đi học mà" Pháp thắc mắc.
"Trước tao nợ ông Liêm một số tiền, giờ mày qua chỗ ổng ở đi, ổng bao nuôi mày chứ tao không còn khả năng để nuôi loại như mày" ung dung đáp
"Là bố bán con cho ông ấy?" rưng rưng
"Bán gì đâu con ơi, bố chỉ muốn cho con một cuộc sống tốt thôi mà, hãy nghe lời ông ấy đi" vợ của bố đáp.
"Con không đồng ý việc đó, con còn cuộc sống riêng tư của con mà?
Việc bẩn thỉu đó con không làm!"
Thanh Pháp quát lên
"Nín họng mày chưa, tao nuôi mày ăn học để giờ mày trả ơn tao phải kêu ca vậy à?
Không có nhân nhị gì hết bắt lấy nó giao qua bển đi!"
ông ấy kêu mấy tên xăm trổ.
"KHÔNG! con không muốn" Pháp vùng vẫy ra khỏi vòng tay của những người truy đuổi.
Dùng hết sức bình sinh chạy đi ra khỏi nhà, khi đó còn chưa kịp xỏ đôi giày
Ở phía sau vẫn đuổi bám theo liên tù tì không ngớt, trong lòng em đang rối tung cả lên cầu mong anh trai sẽ đến cứu mình.
Chạy đến một hồi không còn trụ nổi Pháp mới phát hiện mình đã lạc vào trong một khu rừng, do quá mỏi mệt vì trốn chạy đôi chân trần của em cũng bị bào mòn mà rỉ máu.
Màu trời đã dần ngã sang cam, em ngã lưng vào một tán cây lớn nghĩ mệt nhưng lại ngủ khi nào không hay
Đến khi tỉnh lại phát hiện mình chẳng biết nơi đây là đâu nữa, cứ đi hoài đi mãi mà chẳng thể thấy lối ra thì em bất chợt nhìn thấy làn khói sương mù kia.
___
End Chap 1