Ngôn Tình Đường Chân Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đường Chân Trời
Chương 40


Bao nhiều năm nay, đây vẫn là lần đầu tiên mẹ tới nơi con ở."

Người phụ nữ mặc quần áo thoải mái, bên vai có đeo một chiếc túi, người đẹp sẽ già đi nhưng vẻ đẹp vẫn mãi còn đó.

Tôi đứng khoanh tay dựa vào cánh cửa, “Nói đi, có chuyện gì."

Đây là người mẹ sinh ra và nuôi tôi lớn lên, tôi nghĩ tôi nên yêu bà ấy, thế nhưng vừa mở miệng, trong giọng nói không tự chủ mang theo chấm chọc.

Nhưng bà không để bụng, ma ngồi xuống ghế số pha, vẫy tay với tôi hệt như hồi còn nhỏ, “Tới đây."

Tôi ngồi cách bà một vị trí.

"Vị Chi, mẹ muốn đưa còn về nhà."

"Không thể nào."

Lời vừa nói ra, đã bị tôi phủ quyết.

Bà có chút gấp gáp, “Rốt cuộc con đang chấp nhất cái gì chứ?"

"Mẹ và chú Lưu bao nhiều năm nay không sinh con, đợi chúng ta già rồi, đi rồi, còn lại những thứ này chẳng phải đều là của con hay sao."

Giọng điệu của tôi thong thả chậm rãi, “Không cần."

Tôi tiếp tục nói: “Ông ấy có con với người vợ trước, con lại không phải là con gái của ông ấy, đồ của ông ấy con không cần."

Nghe thấy lời này, trong mắt bà lộ ra vẻ bi thương, “Mẹ thực sự không hiểu được, vì sao con lại kháng cự chú Lưu như thế, rõ ràng..."

Tôi mất kiến nhẫn ngắt lời bà, “Mẹ có thể đừng miễn cưỡng con dung nhập vào gia đình của mẹ nữa được không."

"Càng đừng lấy lý do bao năm nay không sinh con trở thành cái có vì tốt cho con nữa."

Bà hơi há miệng, dường như vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu xuống.

Giọng nói của bà chậm rãi vang lên, “Vị Chi, mẹ thực sự rất có lỗi khi không cho con được một gia đình hoàn chỉnh. Bao nhiêu năm nay, mẹ cũng sợ vì lỗi lầm của mẹ, mà con có ác cảm với hôn nhân."

“Mẹ vẫn luôn muốn con tiếp nhận chú Lưu, muốn bù đắp cho con, có lẽ là mẹ dùng sai cách, nhưng mẹ hi vọng con đừng hận mẹ, được không?"

Tôi im lặng rất lâu, tôi muốn nói thực ra tôi chưa từng trách bà, càng không trách bà đi tìm kiếm hạnh phúc cho mình.

Trên thế gian này làm gì có đứa trẻ nào không hi vọng mẹ mình được hạnh phúc chứ?

Nhưng những lời trong lòng này, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở dài mỏng manh, và một câu “Con đi rót cho mẹ cốc nước."

Bà vội vã đứng dậy, vội nói “Không cần", khoảnh khắc cúi đầu và vẫn còn gạt lệ.

Bà nói: “Thời gian không còn sớm, mẹ đi trước đây, không làm phiền con nữa."

Mãi đến khi tiếng sập cửa vang lên, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa ấy không khỏi ngẩn người.

Tôi cảm thấy bao nhiêu năm nay tôi sống hệt như một du hồn. Tôi không hận mẹ mình, nhưng không cách nào hòa giải được với bà, tôi yêu thiếu niên của tôi, nhưng không cách nào ỏ bên cạnh anh.

Tình thân, tình yêu, tình bạn, những thứ này rốt cuộc là gì đây? Tôi thực sự từng cảm nhận được sao?

Tôi nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, lần đầu tiên cảm thấy cô độc.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 41


Đêm hôm đó tôi mơ một giấc mơ, trong mơ bố mẹ tôi không ly hôn, ngày hôm ấy mẹ không hề lấy thỏa thuận ly hôn ra, mà giống như thường lệ, nức nở kể nể rằng bao nhiêu năm nay bản thân khó khăn đến mức nào.

Tôi không tới trường trung học A, mà dựa vào thành tích thảm không nõ nhìn của mình, vào một trường cấp ba bình thường.

Sau đó thi tốt nghiệp, lên đại học, tốt nghiệp, đi làm.

Tôi không gặp được người dịu dàng có thể thay đổi cả đời tôi, cũng không gặp được người mà nhiều năm không gặp vẫn có thể tâm sự vui đùa.

Đương nhiên, tôi càng không gặp gð Kỳ Ngôn.

Cuộc đời của tôi quá đỗi bình phàm, bình phàm tới nỗi hàng người vội vã lướt qua cũng chẳng có ai dừng lại liếc nhìn một cái.

Tôi kết hôn rồi, nhưng rồi lại vì mấy chuyện vụn vặt mà ly hôn sau đó mấy năm.

Mẹ tôi đã có tuổi trên đầu tóc mai điểm bạc, nếp nhăn nơi khóe mắt khiến bà trông quá đỗi già nua, thế nhưng bà lại vô cùng ủng hộ quyết định của tôi.

Bà nói: “Nếu như năm đó, mẹ có thể dũng cảm giống như con, thì tốt rồi."

Bà chậm rãi ngẩng đầu lên, nhưng tôi lại có thể nhìn thấy gương mặt của mình trong đôi mắt bà.

Mơ đến đây, tôi giật mình tỉnh giấc.

Tôi điều chỉnh hỗ hấp của mình, trong đầu toàn là khung cảnh mẹ mang nước mắt nói chuyện với tôi.

Có những lúc chúng ta luôn oán trách cuộc sống, thế nhưng chưa từng nghĩ rằng đi tới bước đường ngày hôm nay, có lẽ đã là kết cục tốt nhất mà cuộc sống mang lại cho chúng ta rồi.
 
Đường Chân Trời
Chương 42


Vào thu rồi.

Có lẽ vì mới khai giảng không bao lâu, nên việc kinh doanh trong tiệm bận rộn hơn một chút.

Thế nhưng Kỳ Ngọc lúc nào cũng như người rảnh rỗi chạy tới ngồi trong tiệm cà phê, thi thoảng hứng trí, sẽ quấn lấy tôi đòi dạy cho em ấy vẽ hoa thế nào, làm đồ ngọt ra sao.

Còn về Kỳ Ngôn, quãng thời gian này dường như càng bận rộn hơn.

“Mấy hạng mục của anh em gần đây xảy ra chút vấn đề, ngày nào anh ấy cũng đóng cọc trong công ty, bận sắp ngất ra rồi ấy."

Động tác rửa y của tôi ngừng lại, “À, vấn đề lớn không?"

Kỳ Ngọc xua tay, bộ dạng cực kì tín nhiệm, “Vẫn ổn ạ, anh ấy có thể ứng phó được."

Tôi nghĩ thế này cũng tốt, công việc bận rộn, sẽ không có thời gian tới gặp tôi, miễn cho hắn lại bảo tôi cho hắn một đáp án.

"Chị, bên ngoài có người tìm chị." Một nhân viên gọi tôi.

"Dúng lúc em cũng định về nhà, không làm phiền chị nữa ạ" Kỳ Ngọc vẫy tay, cầm chiếc túi xách phiên bản giới hạn của em ấy nhảy nhót ra khỏi tiệm.

Tôi kéo chiếc giẻ lau ở bên cạnh ra lau tay, cởi chiếc tạp dề rồi đi ra ngoài.

Thế nhưng vừa mở cửa, tôi ngây ngẩn cả người.

"Chú...Lưu?"

Trong phòng riêng của tiệm cà phê, tôi nhìn người đàn ông già nua hơn trước mấy phần, trong lòng có chút xấu hổ.

Thế nhưng ông không để bụng, làm ông chủ mấy chục năm, khiến trên người ông tự nhiên mang theo tư thái của bậc bể trên, thế nên ông ở trong ký ức của tôi trước nay đều thẳng lưng ngẩng đầu.

Chỉ là ngày hôm nay, ông lại mang theo một gương mặt mệt mỏi.

"Hai hôm trước mẹ cháu có tới tìm cháu đúng không?"

Ông dùng ngón trỏ chỉ lên trên bàn và hỏi.

Tôi trả lời: “Vâng ạ."

Ông ấy thở dài, với tay vào trong túi áo muốn tìm bao thuốc, nhưng lại ngại trước mặt tôi, cuối cùng tay không bỏ ra.

“Nếu mẹ cháu khuyên cháu về nhà, cháu cứ đồng ý với bà ấy đi."

“Đừng hỏi nhiều làm gì, cháu hãy nghe mẹ cháu một lần đi được không?"

Tôi cúi đầu nhìn hoa văn trên mặt bàn, tôi tin rằng ông ấy yêu mẹ tôi, thế nhưng điều này không đủ làm lý do thuyết phục tôi.

“Nếu chú không nói cho cháu biết nguyên nhân, cháu sẽ không quay về đâu."

Dường như người đàn ông trước mắt đang rơi vào trong suy nghĩ đau khổ, cuối cùng, ông thở dài một hơi, nói: “Vốn mẹ cháu không muốn để chú nói cho cháu biết đầu..."

"Quãng thời gian trước mẹ cháu bỗng ngã từ cầu thang xuống, sau đó được đưa tới bệnh viện kiểm tra, bên đó nói tình huống không được lạc quan cho lắm."

Tôi há miệng, nhưng khoảnh khắc này trong đầu tôi trống rỗng, không nói nên lời.

"Bây giờ cháu biết vì sao bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên bà ấy cầu xin cháu quay về rồi chứ."

Tôi không biết bản thân kết thúc cuộc đối thoại này như thế nào, rồi lại bĩnh tĩnh như thế nào tiễn ông ấy đi.

Tôi nói: “Cho cháu hai ngày thu dọn đồ đạc, ngày mốt, ngày mốt cháu sẽ qua đó."

Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, con muốn nuôi mẹ nhưng mẹ còn đầu.

Quá khư tôi giận dỗi với mẹ mình, tranh cãi với bà ấy, là bởi vì tôi chưa từng nghĩ đến có một ngày bà ấy sẽ rời khỏi tôi.

Bà có thể bao dung hết mọi lỗi lẩm của tôi, nhưng tôi quên mất, mẹ cũng chỉ là một người bình thường, mẹ cũng sẽ có sinh lão bệnh tử.

Tôi vội vã về nhà, cuốn hết quần áo, gần như là ném vào trong va li.

Ban đêm, tôi nằm trên giường, trong cơn mê man tôi lại mơ một giấc mơ.

Trong mơ, mẹ tôi ngồi trên số pha ôm lấy tôi khi vẫn còn là cô bé, trêu trọc nói: “Tiểu Liên của chúng ta lớn lên sẽ gả cho người đàn ông như thế nào nhỉ.".

Khi ấy tôi có chút không vui mà nói: “Tiểu Liên không lấy chồng, Tiểu Liên sẽ bên cạnh mẹ mãi mãi"

Hồi trẻ mẹ tôi cũng từng là người đẹp nức tiếng, một cái nháy mắt một nụ cười tràn ngập sống sống tuổi trẻ.

"Làm sao có thể bên cạnh mẹ mãi được, mẹ cũng sẽ già đi đó."

Mẹ ôm lấy tôi đong đưa, dịu dàng nói: “Sau này người mà Tiểu Liên của chúng ta thích, không cần đẹp trai bao nhiêu, trong nhà có bao nhiêu tiền, nhưng nhất định phải đi cùng Tiểu Liên chặng đường rất dài rất dài, nói thật nhiều thật nhiều câu chuyện."

Khi ấy việc làm ăn của bố tôi không thuận lợi, thời gian dài không ở nhà mà ở bên ngoài, hồi còn nhỏ tôi không hiểu những câu nói này, đến nay mới nhận ra được nó tràn đẩy cay đắng.

Mẹ tôi cũng từng có được tình yêu của mình sao? Bà cũng từng cho rằng bố tôi là người bầu bạn với bà một đời một kiếp sao?

Vậy sau đó thì sao, bà gả cho chú Lưu, liệu có phải cuối cùng bà cũng tìm được hạnh phúc của riêng mình không?

Một tràng dài câu hỏi, nhưng bị tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang.

Tôi nhìn thời gian, phát hiện bản thân mới ngủ được một tiếng đồng hồ, bên ngoài vẫn là đêm đen.

Khi tôi nhìn thấy người gọi điện thoại tới, dự cảm không lành trong lòng bỗng trở nên vô cùng mãnh liệt.

"Mau tới bệnh viện trung tâm, mẹ cháu..."

tiếp sau đó là gì tôi đã không còn nghe rõ nữa, thế giới trước mắt tôi quay cuồng, mãi đến khi điện thoại rơi trên mặt đất vang lên tiếng giong tan, tôi mới biết tất cả mọi thứ không phải là mơ.
 
Đường Chân Trời
Chương 43


"Chẳng phải mới bị bệnh sao, bỗng nhiên phải vào viện nhanh vậy ạ?"

Bên ngoài phòng phẫu thuật, tôi gần như chạy như bị đuổi tới bên chú Lưu.

Chỉ một buổi chiều qua đi, nhưng ông dường như càng trở nên già nua hơn.

Người đàn ông có mạnh mẽ như thế nào, thì đứng trước sinh lão bệnh tử cũng chỉ đành bó tay hết cách, ông bỗng lấy tay che kín gương mặt, giọng nói lọt qua kẽ tay...

"Lúc mẹ cháu tới bệnh viện kiểm tra, đã là giai đoạn cuối rồi, bà ấy không chịu trị liệu, nói rằng không muốn lãng phí quãng thời gian cuối cùng ở trong bệnh viện."

Khi nghe đến mấy chữ “giai đoạn cuối" “trị liệu", tôi cảm giác được có tiếng nổ tung trong đầu mình, âm thanh ông ông vang lên bên tai khiến hai chân rồi mềm oặt.

Tôi hận thời gian không dài đằng đẳng, lại hận thời gian quá đỗi chậm chạp, cuối cùng cánh cửa phòng phẫu thuật mới mở ra.

Bác sĩ bước ra ngoài, kéo khẩu trang xuống, không nhìn rõ được nét mặt của ông, chỉ là hàng mày đang nhíu chặt kia khiến tôi cảm giác được tình hình không được lạc quan.

Ông nói: “Lần này bệnh tình đã được ổn định, nhưng lần sau thì không chắc chắn, càng huống hồ ngày tháng của bệnh nhân không còn nhiều nữa, mọi người vẫn nên....Cố gắng khiến bà ấy vui vẻ một chút."

Người đàn ông đứng bên cạnh tôi ngã ngồi xuống ghế.

Trong quá khứ, ấn tượng của tôi về ông chỉ là một người đàn ông độ tuổi trung niên, thường xuyên xã giao trên bàn rượu đương nhiên ông cũng sẽ có bụng bia, khiến bộ tây trang trên người có vẻ chật trội, khi cười sẽ có cằm hai ngấn, không thể nói là đẹp trai bao nhiêu, chỉ có thể nói là thân thiện.

Nhưng lúc này đây, tôi thấy đôi mắt ông đỏ bừng, tôi bắt đầu tin tưởng vào lựa chọn của mẹ mình.

Người đàn ông này yêu bà ấy, có lẽ xuất hiện hơi muận, nhưng thực sự là người đàn ông bầu bạn với bà hết nửa đời còn lại.

Lúc này đây, ông vẫy tay với tôi, nói: “Cháu về trước đi, chỗ này có chú trông mẹ cháu rồi."

Tôi từ chối nói: “Đã là lúc nào rồi sao cháu có thể đi được."

"Mẹ cháu không cho chú nói bệnh tình của bà ấy cho cháu biết, tính tình bà ấy khi cố chấp nên cũng chẳng tốt hơn cháu là bao, cháu cứ về trước đi, đợi khi nào bà ấy tỉnh lại chú sẽ khuyên thử."

Lời đã nói tới mức này, tôi cũng không cứng rắn nữa, tôi im lặng một lát, cuối cùng cũng gật đầu.

"Mẹ cháu tỉnh dật thì chú gọi cho cháu một cuộc báo bình an nhé."

“Được."

Ra khỏi bệnh viện chính là bờ sông, khi gió sống hơi lạnh tạt vào mặt, dường như chân tay tôi lúc này mới có cảm giác.

Lạnh quá.

Thự sự rất lạnh.

Tôi ngồi sụp bên bờ sông, cố kìm nén để bản thân không khóc ra tiếng.

Tôi lấy điện thoại ra, mù mờ lật mở danh bạ liên lạc, nỗi đau buồn cực lớn ập tới thế nhưng tôi lại không tìm được người để giãi bày.

Thế nhưng ngay trong lúc này, màn hình điện thoại nhấp nháy có cuộc gọi tới, đôi mắt tôi đã bị nước mắt làm nhòe đi, tôi dựa vào cảm giác bấm nút nhận mát.

Giọng nói vang lên, “Cậu có ở nhà không?"

Tôi ngây người, ậm ừ một câu.

Giọng nói của đối phương trở nên vội vàng, “Cậu khóc sao?"

Một câu nghi vấn, khiến tôi không thể nào kìm nén được mà cất tiếng khóc nấc lên.

Lâm Tử Tiêu hoảng loạn nói: “Ãy cậu đừng khóc, cậu đang ở đầu, tôi tới tìm cậu."

Thế nhưng tôi nói không ra lời, nước mắt nhỏ giọt lên màn hình, tôi lấy tay lau đi, nhưng lại bấm nhẩm vào nút tắt máy, điện thoại liên tục có cuộc gọi tới, nhưng tôi liên tục tắt đi..

Phiền quá, sao mà ngay đến cả việc khóc cũng không để người ta khóc một trận thoải mái.

Tôi chẳng rõ bản thân mình ngồi đó bao lâu, hai chân đã mất đi tri giác, ống quần đã bị nước mắt thấm ướt đẫm, trên quần bò nổi lên hai màu đậm nhạt không đồng nhất.

Chính trong lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng tôi.

Một cánh tay đặt lên vai rồi.

Toi ngoảnh lại, ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng dáng của người mới đến.

Cậu ta nói: “Tìm thấy cậu rồi."

Khoảnh khắc đó, đất trời nhẹ bẫng, linh hồn mất đi đã tìm được chốn về.
 
Đường Chân Trời
Chương 44


Tôi bị cậu ta kéo lên, hai chân tê dại không chống đỡ nổi cơ thể, tôi nghiêng người dựa vào cậu ta.

Nước mắt đã chảy cạn, tôi chỉ có thể khàn giọng nói: “Lâm Tử Tiêu, tôi sắp không còn mẹ nữa rồi."

Thân ảnh mà tôi dựa vào hơi ngừng lại, cậu ta cứ cứng đờ đứng tại nơi đó.

Có lẽ cậu ta định an ủi tôi, cất tiếng nói: “Không sao đầu..."

Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng chửng biết nên an ủi thế nào để làm dịu nỗi đau thương đến cùng cực này, lời nói được một nữa thì không còn kết cầu nữa.

Cuối cùng, cậu ta chỉ vươn tay ra, khẽ vỗ nhẹ lên lưng tôi.

Tôi ngửi thấy mùi thơm dễ ngửi mà chỉ trên người Lâm Tử Tiêu mới có, thảng thốt như một mùa hè bình thường nào đó của nhiều năm trước, tôi ngồi dưới tán cây quay lưng với sân bóng rổ để hóng mát, một trái bóng rổ lao thẳng vào gáy tôi, Lâm Tử Tiêu vừa mới cười nói với tôi nhấc tay lên ném quả bóng đó veef, một tay khác theo ý thức bảo vệ lấy tôi.

Khoảnh khắc ấy tôi dựa vào cậu ta rất gần, ngửi thấy mùi thơm như có như không này trên người cậu ta.

Xa cách nhiều năm, ngay cả tôi cũng không ngờ tới, trong lúc vô tri vô giác, nó đã trở thành mùi hương có thể khiến tôi an tâm.

Cậu ta khiến tôi biết rằng, sẽ có một người như thế, cho dù một giây trước đứng dưới cái nắng gay gắt nổi nóng với đám nam sinh tới xin lỗi, thì một giấy sau có thể bày ra vẻ mặt vô lại quàng vai bá cổ hỏi tôi có khát hay không.

Cũng trong khoảnh khắc đó, bỗng nhiên tôi nhớ tới lời của mẹ mình....

"Yêu, không phải là tiền hoặc lợi ích, mà là có một người, có thể đi cùng con chặng đường rất dài rất dài, nói với con rất nhiều rất nhiều câu chuyện."

Tôi ngẩng đầu, quan sát gương mặt cậu ta.

Nhưng ánh mắt của Lâm Tử Tiêu có hơi trốn tránh, hỏi tôi: “Cậu còn muốn....dựa vào bao lâu nữa."

Tôi gạt nước mắt, nói: “Tôi muốn tới bệnh viện một chuyến, đi thăm mẹ tôi."

Sức lực trên đối chân đã hồi phục, tôi lùi ra sau vào bước rồi tiến lên phía trước, tôi ngoảnh lại nhìn về phía Lâm Tử Tiêu như đang ngẩn người tại chỗ kia.

Tôi nói: “Cậu có thể đi cùng tôi không? Tôi nói là..."

"Chúng ta cùng nhau qua đó."
 
Đường Chân Trời
Chương 45


Tôi chưa từng nhìn thấy mẹ mình như vậy bao giờ, bà yếu ớt hệt như một trang giấy bất chợt lúc nào cũng sẽ rách vụn, trên người cắm dây kìm truyền, nhắm chặt mắt nằm trên giường bệnh, hệt như ngů một giấc sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Rõ ràng trong ký ức của tôi, tính cách hai mẹ con rất giống nhau, quá cố chấp, chẳng ai chịu cúi đầu trước ai.

Thế nhưng tôi thà rằng có thể cố chấp giận dỗi với bà cả đời, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ không tức giận này của bà.

Khóe mắt của tôi lại trở nên ướt đẫm, cả người không ngừng run rẩy, mãi đến khi có một bàn tay nắm chặt lấy tôi.

"Đừng sợ."

Cậu ta nói đừng sợ, có lẽ lời nói của cậu ta không thể khiến nỗi sợ hãi giảm đi, thế nhưng cậu ta muốn tôi hiểu rằng, có một người luôn hi vọng tôi không còn sợ hãi.

Hoặc là nói cậu ta bằng lòng cùng tôi đối mặt với sợ hãi.

Cửa phòng được mở ra, chú Lưu xách một bình nước nóng đi vào.

Ông là người cầm cặp công văn mặc đồ tây, giờ đây đang xắn tay áo xách nước nóng, trông thấy tôi, ông ngẩn người sau đó nhìn sang Lâm Tử

Tiêu.

Ông nói: “Còn đến hả?"

"Vậng"

"Bỏ đi." Ông thở dài một hơi, nhìn người đang nằm trên giường bệnh, “Có lẽ bà ấy cũng sẽ không trách chú đầu."

Tôi nhìn theo ánh mắt ông lại nhìn người phụ nữ trên giường bệnh, khẽ nói một câu, “Cảm ơn."

"Chẳng có gì mà phải cảm ơn cả." Ông khom người đặt bình nước xuống, dáng dấp lúc đứng lên trông hơi cực khổ, “Không chỉ là mẹ cháu, bà ấy còn là vợ chú."

Một cầu nói, khiến nước mắt của tôi lại trào ra.

Tôi cố gắng đè nén giọng nói run rẩy, “Cháu đi mua cháo cho mẹ."

Sau đó kéo Lâm Tử Tiêu bước ra ngoài.

Ngoài cửa, tôi ngồi trên ghế không kìm nén được lại bật khóc, Lâm Tử Tiêu ngồi xổm trước mặt tôi, không lên tiếng, chỉ cẩn thận vuốt lưng cho tôi.

Tôi cúi gằm mặt vào trong đầu gối, “Tôi vẫn luôn cho rằng mẹ tôi sẽ không chết, cậu hiểu không."

"Tôi cho rằng tôi sẽ giận dỗi với bà ấy cả đời, bây giờ không làm lành cũng không sao, bởi vì tương lai còn dài."

“...Cậu hiểu không?"

Lâm Tử Tiêu khẽ khàng nói, “Tôi hiểu, tôi hiểu."

Thời gian dài đằng đẳng như một thế kỷ trôi qua, đợi đến khi chúng tôi mua cháo quay về phòng bênh, mẹ tôi đã tỉnh lại rồi.

"Tới rồi hả?" Bà ngồi dựa lên đầu giường, ngoảnh lại nhìn tôi.

Tôi cố gắng khống chế cảm xúc, “Mẹ sao lại....không nói cho con biết."

Mẹ tôi mim cười, bà làm một cuộc phẫu thuật lớn, nhưng khi tỉnh lại giống hệt như đứa bé, giọng nói mang theo chút giận dỗi, “Sao hả, nói cho con biết thì có thể khiến bệnh tình của mẹ khỏi hẳn à?"

Tôi nghẹn lời, cảm xúc bi thưởng bị một câu nói đùa này quét đi hơn phân nửa.

"Ít nhất cũng để con có thể ở cùng mẹ nhiều thêm chứ."

"Chẳng phải hiện giờ con đang ở cùng mẹ sau?" Ánh mắt của bà di chuyển từ người tôi sang Lâm Tử Tiêu, bà hất cằm, “Giới thiệu đi?"

Tôi chưa kịp mở miệng, bà đã nói tiếp: “Bạn trai nhỏ hả?"

Tay mở nắp bỗng run lên, cháo ở bên trong hơi sánh ra ngoài một chút.

"Mę..."

"Cháu chào dì ạ."

Tôi trợn mắt nhìn Lâm Tử Tiêu đã không khống chế được khóe môi cùng với vẻ giả bộ ngoan ngoãn kinh điển kia trước mặt người lớn.

"Lần này cháu với Tiểu Liên qua đây hơi vội, hôm khác sức khỏe của dì khá hơn, cháu sẽ mang theo quà tặng tới viếng thăm chính thức ạ."

"Được được, cậu nhóc bao nhiêu tuổi rồi? Người ở đầu vậy?"

"Cháu với Tiểu Liên là bạn học cấp ba, chúng cháu..."

Một xướng một họa hệt như hát kịch.

“Ấy, ấy!" Tôi bưng cháo đến bên bàn nhỏ trên giường, quay đầu dùng ánh mắt cảnh cáo Lâm Tử Tiêu đừng nói càn.

Chú Lưu đứng bên cạnh tự giác đưa chiếc ghế đẩu tới ngồi bên cạnh giường, từng miếng được bón vào, nhưng lời nói và hành động trên tay không ngơi chút nào.

Ông nói, “Vui vẻ là tốt rồi, từ khi mẹ cháu biết mình bị bệnh, đã bao lâu chưa vui vẻ thế này chứ."

Một câu nói, khiến câu vừa định giải thích của tôi lại nuốt vào trong bụng.

Tôi cứng ngắc chọc lên cánh tay của Lâm Tử Tiêu, “Chúng cháu đi nộp tiền thuốc"

"Chú đã nộp rồi." Chú Lưu nói.

"Vậy chúng cháu đi lấy thuốc."

"Chút nữa y tá sẽ đưa tới."

"Vậy chúng cháu..."

Mẹ tôi nuốt một hớp cháo, buồn cười nói: “Vội vàng đưa bạn trai nhỏ đi thế hå? Định làm gì, giấu đi à?"

Bỗng nhiên Lâm Tử Tiêu mất đi năng lực nhìn sắc mặt người khác, cậu ta làm lơ tôi, chỉ sấn tới bên giường, “Cháu trò chuyện với dì một lát nhé."

"Lâm, Tử, Tiêu."

"Ôi!.Dì ơi vừa rồi chúng ta nói đến đâu nhỉ, cháu với Tiểu Liên là bạn học cấp ba..."

"Hồi cấp ba trông nó như thế nào, dì còn không biết đầu."

“Không sao, không sao ạ, cháu nói cho dì..."

Mặt trời ban trưa rực rỡ xán lạn, rọi qua khung cửa sổ, mẹ tôi mỉm cười nghe Lâm Tử Tiêu kể về quá khứ của tôi.

Khung cảnh này quá đỗi đẹp đẽ, đẹp tới mức tôi gần như không muốn làm phiền tới nó.

Khoảnh khắc ấy tôi nghĩ, tin là thật thì cứ coi như tin là thật đi, hình như cũng chẳng có gì không tốt cả.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 46


Khi thời tiết chuyển ấm, chi nhánh thứ hai của tiệm cà phê cũng được khai trương. Hôm khai trương, tôi lại nhìn thấy người đàn ông có gương mặt thân thiện ấy.

Lần này tới là để tạm biệt.

Ông nói: “Mẹ cháu ở lại thành phố A, gốc rễ của chú cũng ở thành phố A. Thế nhưng cuộc đời con người có hạn, chú muốn thay mặt mẹ cháu, di ngắm nhìn phong cảnh ở những nơi khác, tránh cho mấy năm sau chú xuống đó với bà ấy, bà ấy lại chế chú nhàm chán."

"Trước khi đi, chú không yên tâm về cháu, cho nên đứa thứ này cho cháu."

Ông đưa cho tôi một tập văn kiện, tôi kéo đồ bên trong ra xem, là một số hợp đồng chứng nhận sang tên bất động sản.

Tôi vội vàng đẩy tập văn kiện về, “Cảm ơn chú, nhưng cháu thực sự không thể nhận những thứ này được ạ."

Chú Lưu không giơ tay ra đón, mà chỉ nói: “Những thứ này không phải đổ của chú, là mẹ cháu để lại cho cháu, cứ nhận lấy đi."

Đôi tay tôi đơ cứng giữa không trung, chỉ nghe thấy người đối diện nói tiếp: “Từ khi mẹ cháu biết bản thân bị bệnh, đã bắt đầu chuẩn bị những thứ này rồi. Bà ấy chưa bao giờ thực sự giận dỗi với cháu cả, bà ấy luôn rất yêu cháu."

Nước mắt trào ra, làm mơ hồ cảnh tượng trước mắt tôi, trong lúc ấy tôi lại không nói ra được bất cứ câu gì.

“Được rồi, chú đi đây, nếu như xảy ra chuyện gì thì nhớ gọi điện cho chú. Nói cho cùng từ một mặt nào đó mà nói, chúng ta cũng được coi như người một nhà"

Tôi nghẹn ngào nhìn bóng lưng trước mắt dần rời khỏi, “Chú cũng nhớ giữ gìn sức khỏe ạ."

Nhân viên tiệm chạy ra lối nhỏ giữa hàng lãng hoa, thở hồng hộc nói: “Cửa hàng trưởng, khách hàng nhiều quá, chúng em sắp không chống đỡ được rồi, chị mau tới giúp đỡ đi ạ."

Tôi quay lưng với cô ấy lau khô nước mắt, quay lại nói: “Em tìm một tấm bảng viết là hôm nay khai trương, toàn bộ giảm 50%."

Nhân viên tiệm vẫn là một cô sinh viên vừa mới tốt nghiệp, ngây người nói, “Chẳng phải đều giảm 20% sao ạ?"

"Hôm nay chị vui vẻ."

"Vui vẻ gì ạ?"

"Vui vì....Làm lành với mẹ chị rồi."

Cô bé ấy phụt cười, trêu ghẹo nói: “Cửa hàng trưởng ạ, chị đã lớn bằng này rồi mà còn cãi nhau với mẹ nữa."

Tôi cầm tập văn kiện kẽ vẫy lên đầu cô ấy một cái, cô ấy cũng phối hợp rụt người lại, nhưng ngẩng đầu, vẫn là bộ dạng cười nhe nhởn.

"Mau đi, mau đi."

"Vâng ạ."

Trên phố người đến người đi, xe cộ ngược xuôi không nghỉ, tôi ngẩng đầu nhìn lên mặt trời không hề chói mắt ngày hôm nay.

Thế giới này vẫn cứ náo nhiệt như vậy.
 
Đường Chân Trời
Chương 47


Ngày qua ngày lại cứ thể chậm rãi trôi đi, mãi đến một ngày, tôi bận rộn với công việc trên tay, nhưng phát hiện điện thoại để chế độ im lặng hiển thị mười mấy cuộc gọi nhỠ.

Tội gọi qua, đầu bên kia nhanh chóng nhận máy, tôi hôi: “Sao mà vội vàng thế?"

Lâm Tử Tiêu không thẳng thừng trả lời tôi, giọng nói của cậu ta vang lên, kèm theo đó là tiếng gió hú hét, cậu ta hỏi: “Bây giờ cậu đang ở đâu?"

Tôi vừa định mở miệng, nhưng nghe thấy cậu ta nói tiếp: “Không cần biết là ở đâu, hiện giờ, lập tức tới sân bay."

Tôi vô thức ngờ vực nói: “Xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Lâm Tử Tiêu không trả lời tôi, mà chỉ liên tục thúc giục nói, “Mau lên."

Có thể khiến Lâm Tử Tiêu khẩn trương thế này sẽ là chuyện gì nhĩ?

Sân bay....

Trong lòng tôi lờ mờ có được đáp án, trong thoảng chốc, trái tim như bị ai bóp nghẹt.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ rơi vào trong cơn do dự, nhất thời không biết trả lời ra sao.

Bỗng Lâm Tử Tiêu bên kia thả chậm tốc độ, dường như là vì cố ý khiến tôi nghe rõ hơn, cậu ta nói:

"Liên Vị Chi, giữa tôi và cậu, phải có một người được như nguyện đúng không."

Chẳng biết câu này k*ch th*ch tới sợi dây thần kinh nào của tôi, tôi trầm giọng nói: “Tôi đi là được chứ gì"

Sân bay vào buổi trưa, ánh nắng chiếu rọi vào cửa sổ sát đất cực lớn, tôi thở hổn hển xuống khỏi chiếc taxi, rồi chạy tới nơi mà Lâm Tử

Tiêu nói với tôi.

Ở nơi đó, tôi lại lần nữa nhìn thấy được người mà tôi dám nhớ nhưng lại chẳng dám mong kia.

Ánh mắt của anh khi nhìn thấy tôi tới có vẻ hơi ngạc nhiên, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “A Tiêu vẫn nói cho em biết rồi."

Tôi “Ừ" một tiếng, cúi thấp đầu nhưng không biết nên nói gì.

Anh ra hiệu cho tôi ngồi xuống, ngồi trên ghế ở sảnh chờ, đối diện với ánh nắng bên ngoài cửa sổ.

Tôi hỏi: “Còn bao lâu nữa thì đi."

Anh giơ đồng hồ lên, “Bốn mươi phút." Nói xong, lại bổ sung thêm, “Thời gian một tiết học"

Tôi nghe thấy từ ngữ ngập tràn hồi ức này thì giật mình, mở miệng hỏi: “Nếu là trước kia, chúng ta đều đang làm gì đây nhỉ?"

Gương mặt Dụ Thanh lộ ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, anh nói: “Nghe em nói về để toán mà em chưa làm đúng, nghe em nói về những tin đồn chẳng biết hóng hót được từ đầu, nghe em nói...Sau này."

Cùng với độ tuổi tăng lên, tôi nghĩ tuyết lệ của tôi thực sự ngày càng nảy nở, chỉ là một câu nói, đã khiến cho nước mắt của tôi gần như không thể khống chế nổi mà trào ra.

Tôi nói: “Thế nhưng chúng ta của hiện tại, đã là sau này rồi mà."

Dụ Thanh cũng “Ừ" một tiếng, sau đó không nói nữa.

Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, chỉ còn lại ba mươi phút nữa.

Dụ Thanh nghiêng đầu qua, quay lưng với tôi, tôi chẳng biết anh đang nhìn về hướng nào, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của anh vang lên.

Anh cười khổ nói: “Lâm Tử Tiêu không nên gọi em tới."

Thậm chí tôi còn không phân biệt nổi cảm xúc của mình, là oán giận hay là trần thuật nữa? Tôi chỉ nhớ bản thân mình nói: “Gọi hay không thì có vấn để gì đầu, đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên anh lựa chọn làm như vậy."

Khoảnh khắc ấy, cảm xúc vọt lên đầu, tôi không khống chế nổi tiếp tục nói:

“Hình như anh, giữa hai vế chưa từng, chọn em."

Dụ Thanh quay đầu lại, anh nói, “Thế sao", sau đó mở ngăn sườn của vali, lấy một phần văn kiện ra.

Tôi mang đầy ngờ vực mở nó ra, thế nhưng khi nhìn rõ được nội dung bên trên, tôi sụp đổ nước mắt ổ ạt trào ra.

Đó là, giấy thông báo trúng tuyển của đại học A.

"Vốn cho rằng cả đời này cũng không còn cơ hội cho em xem nữa."

Anh nói: “Liên Vị Chi, em đã từng là lựa chọn duy nhất mà tôi kiến định."

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như thế giới này hoàn toàn sụp đỏ, nhưng dường như lại cảm thấy những năm tháng tôi sống sau này, chỉ là vì đợi khoảnh khắc này, đợi một câu nói này.

Dụ Thanh thở dài, quay lại hỏi: “Tiểu Liên, nếu như ban đầu chúng ta không làm bạn cùng bàn, em cảm thấy hiện tại sẽ như thế nào?"|

Tôi hoang mang ngẩng đầu, “Nếu như ngay khi bắt đầu chúng ta không làm bạn cùng bàn, vậy em làm sao mà gặp được anh chứ?"

Dụ Thanh nhẹ nhàng đặt tay lên đầu tôi, hệt như tư thế an ủi quen thuộc đối với tôi hồi niên thiếu, anh không nói chuyện, nhưng trong lúc ấy tôi đã hiểu ra ý của anh....

Nếu như ban đầu chúng tôi không làm bạn cùng bàn, trên người anh không có vầng hào quang ưu tú ấy, tôi cũng sẽ không chú ý tới anh.

Chỉ chú ý tới Dụ Thanh, con người này.

Tôi biết được đáp án chính xác, nhưng không nói lên lời.

Một giấy, hai giây, ba giây...

Anh thừa nhận sự im lặng của tôi, nhưng cũng chẳng nói gì, chỉ cười chỉ lên đồng hồ trên cổ tay, “Tôi phải đi rồi."

Dụ Thanh đứng dậy, bánh lăn của va li chạm lên mặt đất, vang lên tiếng trượt động rõ ràng.

Tôi nhìn bóng lưng của anh, tôi đã từng nhìn thấy nó vô số lần.

Nước mắt khiến cả thế giới này trở nên ngột ngạt, tôi há miệng, nhưng chẳng nói được gì.

Tôi biết, lần này, tôi đã tiễn anh đi mãi.

Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, lại thắng hơn cả nhân gian vô số. Thế nhưng như vậy đã đủ rồi, Dụ Thanh.

Như vậy đã đů rồi, tôi thẩm nói.
 
Đường Chân Trời
Chương 48


"Cậu ấy vẫn đi rồi." Trong tiệm cà phê, Lâm Tử Tiêu nhìn cốc cà phê bốc khói nghi ngút nói.

Tôi dựa vào mép bàn, khẽ nói “Ù"

Người trước mắt nhìn chằm chằm vào cốc cà phê trong tay, hơi nóng tạo thành vòng xoáy bay lên.

Lâm Tử Tiêu m lặng như thế này rất hiếm gặp, Lâm Tử Tiêu khổ sở càng hiếm có hơn, cậu ta dường như chưa bao giờ xé mở nội tâm của mình cho người khác nhìn thấy, thế nhưng lần này, trong bầu không khí lặng lẽ, nỗi bi thương nặng nề ấy, lại khiến người ta cảm nhận được rõ ràng.

Vì phá vỡ bầu không khí nặng nề này, tôi mở miệng nói: “Tôi cũng muốn rời đi một thời gian"

"Cậu có ý gì?"

"Có lẽ chú Lưu nói không sai, thế giới này rộng lớn như vậy, chúng ta không nên thu mình trong một vùng trời nhỏ bé, nhân lúc còn trẻ, nên ra ngoài ngắm nhìn nhiều một chút."

Lâm Tử Tiêu ngây người, “Tại sao bỗng biên lại đưa ra quyết định này? Vì Dụ Thanh sao?"

Tôi nhìn bầu trời trong xanh qua khung cửa sổ.

Tôi nói, “Phải, cũng không phải."

Mẹ tôi qua đời, tôi tự cho rằng người mà mình oán hận chứ nhẹ nhàng ra đi như vậy, nhưng sau khi rời đi lại được bảo rằng bà yêu tôi.

Mà chàng trai tôi cho rằng sẽ mãi yêu ấy, cũng trong lúc này vẫy tay tạm biệt tôi.

Hàng người đi trên đường, cùng ngắm sao, nắm tay nhau, ở trước ranh giới sinh tử, dường như đều tan thành mây khói rồi.

Thậm chí tôi còn không rõ đưỢc những năm nay tôi đi tiếp là dựa vào lý do gì.

Tôi muốn đi ngắm nhìn, nếu như có thể, tôi vẫn muốn...

Làm rõ tình yêu rốt cuộc là thứ gì.

Hệt như vấn đề cuối cùng mà Dụ Thanh hỏi tôi vậy, trên thế giới này thực sự sẽ có người vứt bỏ hết ánh hào quang và vẻ ngoài của mình, cứ tr*n tr** đi yêu một người khác sao?

Tôi cười hỏi Lâm Tử Tiêu: “Cậu còn nhớ hồi chúng ta học cấp ba, trong lớp có đặt tạp chí địa lý không, chúng ta chỉ vào những tấm hình đó nói rằng đợi sau này trưởng thành nhất định sẽ đi xem thử."

Cậu ta dùng ngón trỏ gõ lên mặt bàn, “Tiểu Liên..."

“Đừng ngăn cản tôi nhé." Tôi cắt ngang nói, “Cậu cũng biết tôi đã quyết định thì chưa bao giờ thay đổi."

“Không phải, ý của tôi là....Chú ý an toàn."
 
Đường Chân Trời
Chương 49


Kỳ Ngôn ngòi trước mặt tôi, một tấm thẻ chặn ngang giữa chúng tôi.

“Mười triệu, không nhiều không ít, trả lại cho anh."

Hắn cau mày lại, “Em đây là có ý gì?".

"Ba năm trước, coi như chúng ta yêu đương bình thường, cho nên tiền này, tôi cũng theo lý mà trả lại cho anh."

Hàng mày của Kỳ Ngôn càng nhăn chặt hơn, “Hiện giờ em đang vạch rõ quan hệ với tôi sao?"

Dường như tôi đã đoán được mấy suy nghĩ lộn xộn trong đầu hắn, cười nói: “Chỉ là tôi không muốn nợ nần gì anh nữa"

"Chẳng qua là" Tôi nói tiếp, “Kỳ Ngôn, hình như tôi vẫn luôn nợ anh một câu xin lỗi."

Vẻ mặt của người trước mặt khựng lại, bỗng chốc không được tự nhiên, “Đang yên đang lành nói đến cái này làm gì:"

Tôi nói: “Sợ không kịp nói với anh, tôi sắp đi rồi."

Kỳ Ngôn ngẩng phắt đầu lên, “Em bị bệnh à?"

Tôi buồn cười nhắm mắt lại, nói: “Tôi định rời khỏi thành phố A, đi tới nơi khác xem thử, tạm thời chưa nghĩ xong đi nơi nào, cũng chưa biết bao giờ quay về."

Kỳ Ngôn im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói: “Sớm quay về."

Tôi nhìn vào gương mặt ấy, gương mặt mà tôi cận kề sớm tôi suốt ba năm trời, trong phút chốc, có một vấn đề vọt lên trong lòng tôi.

Tôi hội hắn, “Nếu như năm đó, anh không âm thầm chạy ra khỏi nhà, hoặc là nói, anh không nhìn thấy tôi. Anh vẫn sẽ thích tôi chứ?"

Kỳ Ngôn có chút không hiểu nổi với nghi vấn bất chợt này của tôi, “Nếu thực sự như vậy, về sau tôi làm thế nào chú ý được đến em chứ?"

Tôi cúi đầu nhìn giày của mình, hôm nay có mưa, bùn đất bên đường dính vào mép giày, tôi nghĩ, may mà đeo giày vải.

Cũng trong lúc này, bỗng nhiên tôi hiểu ra, tình cảm của Kỳ Ngôn đối với tôi, với tình cảm tôi đối với Dụ Thanh, thực ra đều giống nhau, đúng không?

Chỉ bởi vì vào một khoảnh khắc nào đó, người này vựa vặn xuất hiện mà thôi, nhưng không bởi vì sự xuất hiện của người này, khiến khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời, trở thành khoảnh khắc có ý nghĩa phi phàm.

Không phải Dụ Thanh, có lẽ sẽ là người khác. Không phải Liên Vị Chi, cũng có thể là người khác.

Tôi thở dài một hơi, đứng dậy định rời đi, giây phút đẩy cánh cửa kính ra, bỗng nhiên tôi hỏi một câu, “Ngày hôm đó, chính là ngày mà tôi chuyển đi lại quay về ấy, vết son trên người anh là chuyện gì vậy?"

Kỳ Ngôn quay đầu lại nhìn tôi, tôi cũng duy trì tư thể đẩy cửa không thay đổi, chẳng rõ là nhìn nhau bao lâu, cuối cùng Kỳ Ngôn cúi đầu, khẽ véo nhẹ lên cổ tay mình một cái.

Bỗng chốc, đỏ rực lên.

Tôi nghiêng đầu cười mấy tiêng, sau đo bước ra ngoài, đóng cửa lại.
 
Đường Chân Trời
Chương 50


Tôi giao hai cửa tiệm ở thành phố A cho cô bé nhân viên quản lý.

Ngày lên chức, cô ấy mang theo biển hiệu “Cửa hàng trưởng" ngảy nhót sau lưng tôi, hưng phấn đến nỗi dường như đi đường cũng không bình thường được.

"Cửa hàng mới nhậm chức, em cũng có thể làm hoạt động giảm giá 20% chứ ạ?"

Tôi nói: “Được, được được, 50% cũng được, đừng làm chị lỗ vốn là được"

Tôi khoanh tay nhìn xung quanh một lượt, cố yd dùng giọng điệu lo lắng, “Đừng để đến lúc chị quay về, cửa hàng bị người ta bê mất đấy nhé."

"Sao có thể được ạ! Chị yên tâm đi, em nhất định sẽ kiếm bộn tiền cho chị!"

Tôi cười cười, tài xế đã dừng xe đợi bên ngoài, đang gọi điện thúc giục.

Tôi kéo va li hành lý của mình, chào tạm biệt: “Vậy chị đi đây nha."

Tôi đi rồi, không mang theo thứ gì cả, càng đừng nói chuẩn bị cẩm nang này nọ.

Tới mỗi một nơi, tôi đều sẽ gọi một chiếc taxi, bảo tài xế đưa tôi tới thẳng cảnh nổi tiếng nhất địa phương.

Tôi từng thấy qua non nước hữu tình, từng thấy ngư dân đứng thẳng tắp nơi đầu cầu, từng thấy trận tuyết lớn bay đầy trời, cũng từng gặp được những người muôn màu muôn vẻ.

Cuối cùng, trong một cuộc hành trình nào đó, tài xế đưa tôi đi không phải là người địa phương, mà lại nghe ra khẩu âm của thành phố A.

Ông biết tôi từ thành phố A tới, biểu hiện vô cùng nhiệt tình.

Rồi nghe nói tôi muốn đi tham quan các thắng cảnh nổi tiếng, vội xua tay nói: “Những nơi đó đều là lừa gạt du khách tới thôi, nếu cháu thực sự muốn xem, tôi khuyên cháu đi leo núi, ngắm bình minh ở nơi này là đů rồi."

Tôi lặp lại lời ông nói: “Bình minh ạ?"

“Dúng đó, mặt trời mọc trên núi tuyết cháu từng thấy chưa? Đẹp tuyệt vời."

Ông đánh tay lái, chỉ sợ tôi không tin, bổ sung thêm: “Trường con trai tôi có đặt tạp chí địa lý trên đó có đánh dấu đó, tôi lừa cháu, nhưng sách không lừa cháu đâu..."

Tôi nghiêng đầu nhìn bầu trời đẹp đẽ bên ngoài: “Vậy thì đi thôi."

Có lẽ bởi vì không nổi tiếng, du khách lên núi ít đến đáng thương, tôi thuê một chiếc lều, định qua đêm trên núi.

Ngày hôm sau, khi trời vẫn còn xám xịt, những du khách khác đã dậy chuẩn bị chào đón bình mình.

Trong không khí mang theo hơi lạnh, tôi siết chặt chiếc áo phao trên người, kéo chiếc ghế đẩu ngồi ngay trước lều của mình chờ đợi bình minh xuất hiện.

Lúc này, một giọng nói vang lên bên tai tôi.

"Có thể ngồi chung không?"

Người đàn ông cũng xách một chiếc ghế đẩu, trên cổ còn quàng chiếc khăn len xấu đau xấu đớn, mang theo gương mặt đã đỏ ửng vì lạnh ngồi bên cạnh tôi.

"Cậu..." Có lời muốn nói, nhưng không biết nói từ đầu.

Nhưng cậu ta chỉ lo ngồi xuống, ngẩng đầu lên nhìn đường chân trời, “Tôi đến muộn rồi sao?"

Tầm mắt của tôi, cũng nương theo sườn mặt cậu ta nhìn về nơi xa xôi.

“Đầu có, vừa đúng lúc"

Nơi xa, có một vầng sáng sặc sỡ dần nhô lên trước mặt chúng tôi.

Vừa đúng lúc, mọi thứ đều là sự khởi đầu mới.

Min: chúc mọi ngườu giáng sinh an lành và ấm áp **

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 51: Phiên ngoại: Dụ thanh 1


Từ rất lâu trước đó, Dụ Thanh đã biết vận mệnh của mình là gì.

Là từ giây phút nào bắt đầu nhỉ?

Anh cũng không nhớ rõ nữa.

Có lẽ bắt đầu khoảnh khắc trơ mắt nhìn anh trai mình bị dòng nước cuốn trôi đi mà lại bó tay bất lực, hoặc là bắt đầu từ khi tinh thần của mẹ anh sụp đổ không thể không vô số thuốc thang.

Anh giống như trưởng thành trong một đêm.

Bố anh đi cùng mẹ anh ra nước ngoài, để lại một căn biệt thự, hằng tháng đều sẽ chuyển cho anh một số tiền mà anh dùng không hết.

Dường như anh đã sớm có được cuộc sống tự do mà rất nhiều người khát vọng, nhưng nó lại giống như vĩnh viễn bị giam cầm trong mùa hè mà anh trai mất đi.

Hoặc là nói nó đã chết theo anh ấy.

Trong lòng anh có kiêu ngạo, cho nên anh không muốn bày tỏ nỗi cô độc của mình, nhưng mỗi khi tới ngày lễ Tết, mỗi khi bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa, anh vẫn cảm thấy nội tâm của mình cuộn trào nỗi trống rỗng khó mà ngăn cản được.

Anh nghĩ, có lẽ là căn nhà này quá đỗi rộng lớn.

Anh cô độc, nhưng anh cũng rất ưu tú.

Thành tích của anh từ nhỏ tới lớn luôn xuất sắc, các loại giấy chứng nhận bằng khen nhận được một xấp, nhưng lại bị xếp vào một góc khuất không tên mặc cho nó dính bụi.

Anh không hiểu nổi những người khác sao lại mừng vui vì một tờ giấy khen như thế, đối với anh mà nói, đó chỉ là một tờ giấy mà thôi.

Lần đầu tiên chú ý tới Liên Vị Chi, hình như là trong lúc này, hồi ấy anh vừa giành được giải nhất cuộc thi dương cầm nào đó của thành phố, chủ nhiệm lớp vô cùng phấn khởi tự hào trao giấy khen cho anh.

Đối với anh mà nói đó là một chuyện cỏn con không đáng nhắc tới, nhưng Liên Vị Chi lại thấy ngạc nhiên không ngừng.

Cô giơ tờ giấy khen đó cả một phút đồng hồ, trong khoảng thời gian đó luôn liến thoắng không ngơi.

“Là giải nhất thật này!”

“Dụ Thanh, cậu là thần tiên sao mà cái gì cũng biết vậy?”

“Cậu có thể đàn khúc dương cầm mà tôi thích không, chính là cái gì ấy nhỉ...”

Lúc đó Dụ Thanh đường giải một đề toán, trên lý luận mà nói anh rất ghét bị người ta làm phiền, nhưng anh phát hiện bản thân không hề ghét Liên Vị Chi ầm ĩ.

“Tôi dán nó lên giúp cậu nhé, trên tường ấy!” Cuối cùng Liên Vị Chi nói.

Nhìn gương mặt hưng phấn không thôi kia, Dụ Thanh đành nuốt câu nói “thực ra trong nhà tôi còn có giải thi tỉnh nữa”, mà là nói: “Được đó, dán vào đâu”

Tiếp theo đó, Dụ Thanh chỉ nhìn Liên Vị Chi chui qua chui lại trong phòng học hệt như con khỉ, cầm lấy giấy khen áng chừng.

Vòng đi đến cuối cùng lại quay về.

“Dán luôn trên vách tường cạnh bàn học của hai ta, như thế mỗi ngày đều có thể nhìn thấy rồi!”

Liên Vị Chi cẩn thận dè dặt dùng băng dính trong suốt dán tờ giấy khen đó lên tường, mà sau đó ngoảnh lại hỏi anh: “Cậu xuất sắc giành được biết bao nhiêu giải thưởng thế này, bố mẹ cậu lại chẳng dán chật hết tường trong nhà à?”

Dụ Thanh ngây người ra, trong đầu anh xẹt qua những chiếc cúp bằng khen bị anh tiện tay vứt trong góc khuất, dường như bọn chúng chưa từng được người ta quý trọng bao giờ.

Giống hệt như anh vậy.

Còn về việc được người ta tỉ mỉ cất giữ chăm sóc cẩn thận, miết thẳng những chỗ bị quăn góc xung quanh, sau đó dán lên trên tường, dường như đó chỉ xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích mà thôi.

Có lẽ anh cảm thấy bản thân cụt đường rồi mới hỏi ra câu nói kia, “Cậu còn muốn không, trong nhà tôi vẫn còn”

Thậm chí còn bổ sung thêm hai chữ: “Rất nhiều.”

Hệt như đứa trẻ chia sẻ đồ chơi với bạn nhỏ mà mình yêu mến.

Cô lại chống má lên tiếp tục nói với anh: “Vậy rốt cuộc cậu có thể đàn bản dương cầm mà tôi thích không đây.”

Có lẽ đôi mắt cô ngày hôm ấy quá đẹp đẽ, hoặc giả ánh mặt trời hôm đó quá tuyệt vời, Dụ Thanh nghe thấy giọng nói của bản thân mình:

“Được.”
 
Đường Chân Trời
Chương 52: Phiên ngoại: Dụ thanh 2


Thực ra ấn tượng của Dụ Thanh khi lần đầu gặp Liên Vị Chi chẳng tốt lành gì.

Cô gái nằm bò trên bàn ngủ khò khò, phản ứng đầu tiên sau khi tỉnh lại là bực bội đạp lên chân bàn.

Đầu tóc khô cứng, con người cũng nóng nảy, dường như trên mặt còn tự động dán lên cái mác “không dễ chọc”.

Giây phút ấy, dường như anh đã hiểu ra tiếng thở dài sau câu nói “Đối với bạn cùng bàn mới có thể giúp thì giúp, không được thì quên đi” của chủ nhiệm lớp rồi.

Trước nay bạn cùng bàn của Dụ Thanh đều chỉ là con trai, bỗng chốc anh không rõ nên chung đụng với con gái như thế nào.

Nhưng anh nghĩ lần đầu tiên gặp mặt vẫn nên lịch sự một chút, vậy nên anh mở miệng nói đã giúp cô nhận sách mới rồi.

Bực bội phiền chán trong tưởng tượng không hề xuất hiện, cô gái chỉ im lặng gật đầu, rồi nói một tiếng “”.

Sau này, càng tiếp xúc anh càng phát hiện cô không hề giống như trong lời đồn, tính tình không tốt lại còn lập dị.

Thực ra cô rất thích cười, thích làm biếng lúc chạy vòng quanh trong giờ thể dục, thích giả vờ nghiêm túc vẽ vời lên tập vở trong tiết học.

Cô thích hùng hồn nói “tôi vì vì sự xuất sắc của cậu nên mới thi nát đến thế được không” trong lúc tôi cảm thán phiếu thành tích của cô không đạt chuẩn.

Cô thích việc đanh mặt nói “không sao cả” khi bị người ta không cẩn thận va vào, nhưng khi quay về đến bên cạnh anh dường như vùi cả đầu xuống gầm bàn, nhăn mặt lẩm bẩm nói “đau quá, đau chết mất...”

Mà khi Dụ Thanh ý thức được điểm này anh cũng biết được bản thân mình đối xử với cô không bình thường.

Cô luôn nói anh tốt như thế nào, thế nhưng trong lòng Dụ Thanh biết, cô mới là người cứu vớt lấy anh.

Anh đã từng cho rằng bản thân còn một đồng thời gian, cho nên cho dù hiện giờ không nói, tương lai cũng vẫn còn cơ hội.

Thi tốt nghiệp cho tốt, dạy kèm cho cô gái ngày nào cũng chỉ biết ngủ cho đến khi có thể thi vào cùng một trường đại học với anh, đó là ước mơ nơi sâu thẳm nhất trong lòng của Dụ Thanh năm lớp 12.

Thế nhưng dường như ông trời luôn thích trêu cợt con người.

Cô gái thắt bím tóc đuôi ngựa cao cao, chiếc áo đồng phục rộng rãi bị gió thổi tung lên, khiến cho cả người cô trở nên nhỏ nhắn hơn bao giờ hết.

Cô cười như híp cả mắt lại, nói: “Dụ Thanh, mai gặp lại nhé!”

Anh cũng gật đầu nói được.

Thế nhưng đó đã trở thành lần cuối cùng bọn họ gặp mặt.

Có những lúc anh nghĩ, như vậy cũng tốt, như vậy ở trong lòng cô, Dụ Thanh vĩnh viễn là chàng thiếu niên 17, 18 tuổi, vĩnh viễn rực rỡ sáng sủa.

Sẽ không bị nỗi áy náy mười mấy năm đè nén không thở nổi, sẽ không nhìn thấy cảnh mẹ mình sụp đổ đến mức hai tay run rẩy, sẽ không cãi nhau với bố rồi đẩy cửa ra ngoài, đứng trên đường phố nơi đất khách quê người nhếch nhác không thôi.

Niên thiếu không hiểu ý tứ trong lời ca, lúc hiểu được thì cảnh còn người mất.

Cuối cùng anh cũng hiểu ra trong những bộ phim điện ảnh mà trước kia từng xem, nhân vật chính già nua nói ra câu đó “Tôi chỉ nguyện người ấy nhớ được dáng vẻ lúc ban đầu của tôi” là có nghĩa gì.

Trước khi ra nước ngoài, người duy nhất tới đưa tiễn anh là Lâm Tử Tiêu, rõ ràng không nói cho ai cả, nhưng tên nhóc này luôn có cách để biết được những thứ này.

Dụ Thanh bước tới vỗ lên vai của cậu ta, sau đó nói: “Trước kia tôi luôn nghĩ bản thân đã đủ may mắn rồi, nhưng hiện giờ tôi thực sự hâm mộ cậu.”

Chàng trai ngày thường luôn treo nụ cười trên mỗi lần đầu tiên xuất hiện vẻ lạnh lùng, cậu ta hỏi: “Vậy Liên Vị Chi thì sao, cậu ấy phải làm thế nào? Cậu ấy vẫn đang đợi cậu đấy”

Khi ấy anh nói gì nhỉ?

Ổ, nhớ ra rồi. Lúc ấy anh nói là, xin lỗi.

Sau đó, một cú đấm cứ như vậy xuất hiện trên gương mặt anh, sức lực rất lớn, khiến anh ngã nhoài xuống đất.

Bên cạnh vâng lên tiếng hộ của người qua đường, thế nhưng anh không đánh lại, thậm chí trong lòng còn ngầm đồng tình...

Đánh đẹp lắm, quả thực là đẹp, bản thân anh chẳng phải chính là một thằng khốn hay sao?

Anh đứng dậy, phải đi bụi bặm trên quần áo, cười cười, anh nghĩ nụ cười đó có lẽ trông vô cùng gượng gạo, nếu không Lâm Tử Tiêu nên đánh thêm một quyền nữa mới đúng.

Thế nhưng Lâm Tử Tiêu chỉ nói: “Cú đấm này là trừng phạt vì làm anh em không từ mà biệt, còn về những thứ cậu nợ cậu ấy, tự câu trả lại đi”

Trả lại?

Trả thế nào?

Nói cho cô biết, thực ra anh đã thực sự từng nghĩ tới chuyện tới đại học A không phải lừa cô sao?

Hay là nói cho cô biết, thực ra trong những năm tháng anh đón nhận niềm yêu thích cũng đang lặng lẽ thích cô?

Quên đi thôi.

Đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Dụ Thanh không trả lời, mỗi lần bước vào giấc mộng giữa đêm, dường như anh đều có thể nhìn thấy gương mặt của cô gái, nở nụ cười rực rỡ nhường ấy, gọi tên anh hết lần này đến lần khác.

Mơ thấy cô cầm lấy chiếc khăn len đan xấu hoắc đó, đích thần quàng lên cổ anh, sau đó cười hỏi anh có phải còn lời muốn nói hay không.

Anh thích em.

Anh thích em....

Anh muốn lên tiếng, nhưng phát hiện có cố gắng thế nào cũng không mở được miệng, mãi đến khi người trong giấc mộng trở nên nhạt nhòa, dần dần trôi xa.

Sau đó bừng tỉnh lại, cả đầu toàn là mồ hôi.

Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện trời đã sáng tự khi nào.
 
Đường Chân Trời
Chương 53: Phiên ngoại: Dụ thanh 3


Một phong thư vĩnh viễn không bao giờ gửi đi được:

“Thứ bảy tối qua, cuộc họp vốn tưởng rằng cần đến 10 giờ kết thúc đã kết thúc từ lúc 8h rồi, hiếm khi tôi có được cho mình thời gian hai tiếng rảnh rỗi.

Ra khỏi tòa nhà công ty, tôi bâng quơ đi trên phố.

Cách công ty không xa có một trường quốc tế, rất nhiều du học sinh ở đó, thi thoảng có thể nhìn thấy mấy người Trung Quốc, Ở nơi đất khách quên người nhìn thấy gương mặt người Hoa luôn thấy thân thiết hơn, chẳng biết có phải do nguyên nhân này không, ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi đi về hướng đó.

Đang lúc tan học, cánh cổng trường mở rộng, mấy học sinh đeo cặp sách đi ra ngoài.

Đồng phục của bọn họ rất đẹp đẽ tinh tế, chẳng giống chúng ta tẹo nào.

Quần áo dài tay màu xanh trắng xen kẽ, trừ bỏ việc nó không dễ bắt bẩn thì chẳng còn ưu điểm nào khác.

Buổi trưa hôm ấy em làm đề toán, viết mãi viết mãi rồi ngủ mất, thế nhưng trong tay vẫn nắm chặt cây bút, không cẩn thận quệt lên quần áo của tôi, sau khi em tỉnh lại nhìn thấy vết bẩn ấy, dường như nhìn thấy thứ gì lạ lùng lắm, em nói:

“Oa, thì ra Dụ Thanh cậu cũng sẽ quệt vào tay áo này!”

Tôi bất lực, lại không biết phản bác thế nào, trong lòng nghĩ thầm sớm muộn gì cũng có ngày để em giặt sạch nó cho tôi.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng nhiên dừng chân lại.

Đột nhiên, một trận cười đồ bỗng ập tới gần.

Đợi đến khi tôi phản ứng lại thì đám sinh viên ấy đã đi về phía tôi, cô gái phía sau lưng tôi cũng không cẩn thận đụng vào lưng tôi.

Tôi quay đầu, là một học sinh cấp ba buộc tóc đuôi ngựa cao, mang gương mặt của người Hoa.

Cô gái đó đường hoàng cúi gập người về phía tôi, cười nói một câu “sorry”, sau đó lại cười đùa với bạn bè mình đi xa mất.

Tôi nhìn bóng lưng của cô gái đó, dường như có chút thất thần.

Tôi nghĩ, tôi đã qua cái độ tuổi mà chạy quanh trên sân vận động cả người ướt mồ hôi ấy rồi, thế nhưng tôi vĩnh viễn nhớ em được em của khi ấy.

Mà khoảnh khắc ấy, dường như tôi nhìn thấy gương mặt em trên người cô gái đó.

Hai mươi mấy năm thời gian từ tòa nhà dạy học nhảy ra cả người đầy vui mừng, tan tành thành từng đốm sao.

Quá đỗi vội vã”

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 54: Phiên ngoại: Lâm tử tiêu 1


“Tớ đúng là không hiểu nổi, thành tích của cậu ta không tốt, nhìn có vẻ trong nhà cũng chẳng có tiền, rốt cuộc là cậu ta vào trung học A bằng cách nào vậy?

“Đúng vậy đó, chẳng là là có quan hệ với hiệu trưởng?”

“Ấy - Người ta vẫn là học sinh cấp ba đấy”

“Học sinh cấp ba thì làm sao, chẳng phải cũng có rất nhiều học sinh cấp ba làm cái kia sao?

"Ha ha ha ha...."

Đó là ngày đầu tiên Lâm Tử Tiêu đi học, trong miệng còn ngậm miếng bánh mì mà bà nội nhét vào tay cậu ta, đã nghe thấy đoạn đối thoại vừa rồi.

Mấy nữ sinh ngồi chạm vào với nhau, ánh mắt vô tình như cố ý nhìn về phía cô gái đang bò sấp trên bàn ngủ.

Trước giờ Lâm Tử Tiêu cảm thấy bản thân mình khá khốn nạn, nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức độ đánh mấy thằng chó hay cướp tiền của học sinh trong trường thôi, hoặc là trốn học chạy ra quán net, còn về hành vi đoàn thể công kích người yếu thế như thế này, cậu ta cảm thấy bản thân nên gặp chuyện bất bình chẳng tha, dũng cảm đứng lên.

“Bụp!”

Một tiếng vang cực lớn, cắt ngang động tác vừa định ném cặp sách của Lâm Tử Tiêu.

Cậu ta ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ của cốc nước.

“Sao không nói nữa, không phải biết nói lắm à?”

Cô gái được cậu ta định nghĩa bằng từ “yếu thế” kia, đang nở nụ cười với cô gái vừa bị hất cốc nước vào mặt.

“Mày bị điển hả mà hất vào tao!”

“Mồm bẩn nên tạo rửa mồm cho mày đó.”

Cô gái bị hất nước kia sờ lên mặt dường như vẫn muốn nổi điên, nhưng bị người đối diện đá bay mất chiếc ghế.

"Ha!"

Còn về những nữ sinh khác tụm lại thành nhóm, giờ phút này đều tôi nhìn bạn bạn nhìn tôi rồi chọn cách cấm mồm.

Cô gái liếc xéo bọn họ một cái, “Sao, cũng muốn ở lại tâm sự với tao hả?”

Dường như chỉ “xoẹt” một tiếng, những gương mặt vừa rồi còn mang theo sự châm chọc bỗng chốc tan tác như chim vỡ tổ.

Còn về cô gái ngồi sụp trên mặt đất, trơ mắt nhìn trợ thủ của mình đi hết rồi, cũng vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, trong miệng còn hét lên, “Mày đợi đấy...Tao phải nói cho bố tao biết!”

Đợi đến khi phòng học yên tĩnh trở lại, khán giả xung quanh vội thu lại ánh mắt thẳng thừng của mình và đổi thành nhìn trộm, lúc này Lâm Tử Tiểu mới bước vào phòng học.

Trước khi cô gái kia lại nằm bò ra bàn ngủ lần nữa, Lâm Tử Tiêu đã chạy tới ngồi ở vị trí trước mặt cô.

“Này, cậu tên là gì vậy?

Cô gái không thèm đếm xỉa đến cậu ta.

“Tôi tên là Lâm Tử Tiêu, mới đến đây, làm bạn chứ?”

Cuối cùng cô gái cũng ngẩng đầu lên, “Liên Vị Chi”

“Cậu ngồng quá, nhưng mà tôi thích....Cậu không sợ cô ta gây phiền phức cho cậu sao?”

Liên Vị Chi nhướng mày, nói: “Đến thì cậu giải quyết thôi.”
 
Đường Chân Trời
Chương 55: Phiên ngoại: Lâm tử tiêu 2


“Anh Lâm, cái này cho cậu”

Chập tối khi tan trường, thằng bạn cùng lớp đuổi theo đấm lên bả vai tôi một phát, rồi lại đưa một phong thư tới trước mặt tôi.

“Đây là cái quần què gì?”

“Thư tình đó, hoa khôi của lớp ba bên kia bảo tôi chuyển cho cậu”

Tôi nhìn chằm chằm vào phong thư màu hồng có chút ngập ngừng.

“Sao thế, không vừa mắt hả? Vậy tôi vứt giùm cậu nhé”

“Ay...

Tôi kéo lại bàn tay xuýt nữa và phong thư kia thành một nhúm lại.

Tuy có hơi bất lực, nhưng tôi vẫn mở cặp sách ra rồi bỏ phong thư đó vào.

“Tấm lòng của người ta, vứt đi thì không lịch sự đầu”

Cậu trai kia tặc lưỡi một tiếng, lại cảm khái nói: “Hâm mộ cậu thật đấy, bao nhiêu con gái theo đuổi thế này, đẹp trai đúng là coi trời bằng vung”

Tổi nhún vai, không trả lời.

Tôi nghĩ, chuyện này thì có gì đáng hâm mộ kia chứ, chẳng phải con gái chỉ là một kiểu hay sao.

Khi nhìn thấy bạn không dám nhìn thẳng, luôn dùng khóe mắt để liếc bạn, thời gian lâu dần, sẽ gói ghém tình cảm của mình viết thành thư, nhờ người chuyển cho bạn, một khi không nhận được lời hồi đáp, sẽ bắt đầu trốn tránh bạn.

Có những lúc thậm chí tôi không cảm giác nổi tấm lòng của họ bắt đầu từ đâu, thì bọn họ đã tự mình kết thúc nó rồi.

Tất cả những cô gái mà tôi gặp được từ nhỏ đến lớn, đều là như vậy.

Có lẽ là ông trời trách phạt sự vô tri của tôi, mới để tôi gặp gỡ Liên Vị Chi.

Cô ấy là cô gái nổi khùng đầu tiên mà tôi nhìn thấy, sẽ nhìn thẳng vào mắt tôi, thậm chí còn...

Trợn ngược mắt với tôi.

Tôi cho rằng cô ấy ngầu lòi chẳng giống người khác, mãi cho đến khi kỳ học đầu tiên kết thúc, Dụ Thanh làm bạn cùng bàn với cô ấy, quãng thời gian đó, tôi nhìn biểu hiện của cô ấy và bắt đầu hoài nghi gương mặt của mình.

Tổi kéo thằng bạn cùng bàn ngày nào cũng ngủ nướng của mình lại, hỏi cậu ta có phải tôi trở nên xấu xí rồi không.

Cậu ta mang đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ sáp lại gần tối, “Đầu có, nói anh Lâm của chúng ta là hot boy trường cũng không quá đầu”

Tổi hếch cằm lên chỉ về Dụ Thanh phía đằng trước, “So với cậu ta thì sao?”

Bạn cùng bàn lộ ra vẻ mặt khó xử, cuối cùng tìm kiếm hết tất cả từ ngữ trong đời này của cậu ta, nhả ra một câu.

“Mỗi người một vẻ.”

Nghe vậy tôi tặc lưỡi một cái.

Có chút phiền lòng.

Còn về việc thích Liên Vị Chi từ khi nào, ngay cả bản thân tôi cũng không ý thức được.

Có lẽ là thằng bạn ở lớp khác chạy tới cửa lớp chúng tôi đưa thư tình, tâm trạng của tôi từ bất lực, biến thành hoảng loạn giật thót.

Tôi làm lơ đi dáng vẻ đứng ở ngoài cửa sổ cầm bức thư khoa chân múa tay của cậu ta, mãi đến khi ánh mắt của cả lớp đổ dồn lên người cậu ta, mãi đến khi cậu ta đi thẳng vào lớp ngồi ngay bên cạnh tôi.

“Anh Lâm sao thế, học hành cơ đấy?”

Tôi không nói chẳng rằng, bởi vì tôi cảm nhận được ánh mắt của Liên Vị Chi đang dùng trên người tôi.

“Này, lần này là của người ở bên lớp bốn, tôi nói ấy mà, người này được thật đấy.”

Tổi trơ mắt nhìn bức thư tình bị ném thẳng lên trên bàn học của mình.

“Cậu cầm về ngay cho tôi!” Tôi cắn khớp hàm nhỏ giọng nói.

“Sao thế, chẳng phải cậu bảo tấm lòng của người ta vẫn nên nhận à?”

Tôi thực sự muốn thọi cho cậu ta một phát,

“Cầm, đi.”

Cậu trai kia sờ đầu mình như hòa thượng trọc đầu, cuối cùng vẫn cầm lấy phong thư kia đi.

“Vậy được thôi, anh Lâm à, nếu cậu mà hồi tâm chuyển ý thì nói với tôi đấy.”

Sau đó cậu ta nhảy nhót đi mất.

Tôi hít sâu một hơi, lúc ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt thâm sâu khó dò của Liên Vị Chi.

Tôi nghĩ tôi phải giải thích với cô ấy, thế nhưng không ngờ đến giờ Cơm tối cô ấy lại chủ động mở lời.

“Tôi không có ý gì khác đâu nha, cũng không phải tối kì thị cái gì, chỉ là muốn hỏi chút, bức thứ kia...là do nam sinh kia viết cho cậu thật à?”

“Khụ, khụ, khụ...” Dụ Thanh ở bên cạnh phải ứng trước tiên, bị sặc nước miếng bắt đầu họ khụ khụ.

Mà tôi cũng nhịn đến đỏ bừng cả mặt.

“Sao hai cậu đều bày ra vẻ này hả?” Liên Vị Chi nhăn mày lại không thể hiểu nổi.

“Ăn cơm đi.” Dụ Thanh nói.

Tôi cũng gật đầu, “Ăn thôi, ăn thôi.”

“Hử? Hai cậu sao thế hả? Rốt cuộc là phải hay không?”

Tôi nghĩ, người xứng đáng bị ăn một thòi nhất khi ấy, hóa ra là chính bản thân mình.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 56: Phiên ngoại: Kỳ ngôn


Từ nhỏ tới lớn, Kỳ Ngôn luôn sống trong hâm mộ của bạn bè cùng trang lứa và lời tán thưởng của bề trên.

Hắn biết mình vừa sinh ra đã có được những thứ mà nhiều người khác có cố gắng cả đời cũng không thể nào có được.

Chỉ bởi vì hắn mang họ Kỳ, vì hắn là con trai duy nhất nhà họ Kỳ.

Bởi vì thế, những cố gắng của hắn dường như chưa bao giờ có người nhìn thấy.

Những bài học khô khan khó hiểu kia, những thứ dường như nên có đã chiếm hết toàn bộ thời gian nghỉ ngơi của hắn, không người nào để ý những thứ này.

Trong miệng những người khác dường như chỉ biết nói: “Kỳ Ngôn à không tồi đầu, nhà họ Kỳ trong tay cháu, chắc chắn càng ngày càng vững vàng”

Họ Kỳ, nhà họ Kỳ.

Hệt như một ngọn núi đè ép lên người hắn, nhưng không cho phép hắn than khổ một cầu.

Quãng thời thơ ấu, lần đầu tiên hắn từng sinh ra tâm lý phản nghịch trong những tiết học luân phiên, khi ấy bố đã nghiêm túc nói với hắn như thế nào nhỉ?

Ông nói: “Kỳ Ngôn, con vừa ra đời đã muốn gì có nấy, còn còn gì không hài lòng nữa?”

Còn gì không hài lòng ư?

Kỳ Ngôn mới chỉ mười mấy tuổi đầu trong lòng nghĩ, con chưa từng được ăn thứ kẹo bông gòn được chiếc máy bẩn thỉu trên phố làm ra, còn chưa từng được nếm thử viên bỏng ngô mà chiếc máy làm bỏng phát ra âm thanh cực lớn, thậm chí con còn không có bạn bè.

Nhưng khi ấy hắn chẳng nói gì cả, chỉ im lặng nhặt lấy sách vở bị mình ném sang một bên lên.

Sau này theo thời gian trưởng thành, những chiếc kẹo bông gòn chưa được nếm, bỏng ngô, dường như đều bị hắn vứt ra sau đầu rồi.

Mãi đến mùa hè vụng trộm chạy ra ngoài cùng với em gái, hắn nhìn thấy một màn Lâm Tử Tiêu đùa nghịch với Liên Vị Chi qua thanh lan can.

Con người trước giờ kiêu ngạo như hắn, bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình hệt như một con chó nhỏ bị người ta bỏ rơi.

Hắn cảm thấy bản thân mình mười mấy năm nay, dường như chưa từng có được thứ gì.

“Cuộc đời hạnh phúc thự sự phải nên như thế nào đây?”

Khi ấy hắn nhìn chăm chú vào cô gái xa lạ kia và nghĩ như vậy.

KỲ NGÔN (2)

Đứa trẻ hồi còn nhỏ chưa từng được ăn kẹo bông gòn, sau khi lớn lên cho dù có người đưa kẹo đến bên miệng, nó cũng chỉ lịch sự nói không cần nữa thôi.

Có lẽ Kỳ Ngôn chính là đứa trẻ như vậy.

Bởi vì mang dòng họ như vậy, khiến hắn từ từ nhỏ đã trưởng thành trong ánh mắt diễm mộ của người khác.

Thế nhưng nó giống như một con chim nhỏ ở bên ngoài bị thợ săn uy h**p hâm mộ con chim hoàng yến vậy, cùng lúc có được, cũng là lúc hắn mất đi.

Ví dụ như bạn bè, ví dụ như tự do.

Hay là nói đến những món đồ ngọt đâu đâu cũng có thể trông thấy ngoài phố.

Lúc còn nhỏ, ông quản gia nói với hắn, những thứ không có lợi đối với sức khỏe của hắn đều không được đụng tới, càng đừng nói những thứ không sạch sẽ bên ngoài, ai cũng không biết được liệu kẻ thù của nhà họ Kỳ có mang thù hằn nhắm vào hắn không.

Cho nên bất cứ lúc nào cũng phải phòng bị, để hắn duy trì một khoảng cách nhất định với thế giới bên ngoài, là việc cần thiết nhất.

Cũng chính bởi vì thế, trong lần đầu tiên Liên Vị Chi hỏi hắn có muốn ăn bánh nướng hay không, Kỳ Ngôn mới có thể hờ hững trả lời một câu “được”.

Đó không phải thờ ơ, đó chỉ là phản ứng đầu tiên đối với thứ đồ mà hắn chưa từng đụng tới.

Mãi đến khi Liên Vị Chi cười đưa bánh nướng tới bên miệng hắn, lần đầu tiên Kỳ Ngôn biết được, thì ra bánh nướng cũng có thể mang vị ngọt, bên trên có nam việt quất, cũng có thể là vị số cô la.

Thì ra trên thế giới này không phải chỉ những thứ như bánh quy giống sáp nên mà chuyên gia dinh dưỡng làm ra.

Liên Vị Chi chớp mắt hỏi: “Ngon không?”

“Ngon lắm” Kỳ Ngôn trả lời đúng sự thật.

Trên tay Liên Vị Chi còn mang chiếc găng tay dày chưa gỡ xuống, đấm một phát mềm như bông lên bả vai hắn.

Cô cười đấy nhưng giọn điệu hung dữ vô cùng.

“An ủi em làm gì, đây đều cháy hết rồi!”

Thế sao?

Kỳ Ngồn nhìn vào trong đĩa, quả thực màu sắc không được đồng đều lắm.

Nhưng anh vẫn nói: “Thực sự rất ngon.”

Đứa trẻ chưa từng được ăn kẹo, cuối cùng vào lúc hắn hơn hai mươi tuổi, đã nếm được mùi vị của kẹo ngọt.

Rất thần kỳ chính là, hắn lại cảm thấy bản thân cực kỳ may mắn,

Kỳ Ngôn ôm lấy tay nhìn cô gái trước mắt đang bận rộn nướng mẻ bánh tiếp theo.

Hắn nghĩ, phải đó, hắn thực sự cực kỳ may mắn.

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom