Ngôn Tình Đường Chân Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đường Chân Trời
Chương 20


Tôi và Lâm Tử Tiêu đều ăn ý không nhắc tới chuyện của buổi tối hôm ấy.

Thế nhưng cậu ta thường xuyên mặc áo thun quần ngố chạy tới tiệm cà phê kéo tôi đi ăn cơm, khiến cho mấy cô gái làm thêm trong tiệm cả quá trình đều đỏ mặt nhìn cậu ta.

Thế nhưng cũng khiến cho cửa tiệm mà tôi vốn không trông đợi có được bao lợi nhuận tăng thêm khá nhiều lượng khách.

Một bên khác, chẳng biết Kỳ Ngọc xin được wechat của tôi ở đầu, cũng dăm ba bữa gửi tin nhắn cho tôi, chỉ là không nhắc chữ nào tới chuyện của Kỳ Ngôn.

Em ấy nói: “Không cần biết thế nào, em đều cảm thấy làm bạn với chị là một chuyện rất tốt."

Có lẽ là Lâm Tử Tiêu cũng quen Kỳ Ngọc, không tỏ vẻ bài xích em ấy lắm, mà còn khuyên nhủ tôi thường xuyên ra ngoài đi lại.

Có một lần cậu ta nửa đùa nói với tôi: “Kỳ Ngọc không giống như những nữ sinh cấp ba khác, cô ta còn ngốc hơn cậu một chút, ít nhất người khác không lừa được cậu."

Tôi vứt cho cậu ta một ánh mắt sắc lẹm, hỏi: “Sao ngày nào cũng thấy cậu rảnh thế? Bà nội nói cậu mở một câu lạc bộ, lúc nào dẫn tôi đi tham quan hả?"

Lâm Tử Tiêu vội vàng từ chối, “Không được đầu, toàn là mấy anh đẹp trai mặc áo đua, ngộ nhỡ nhìn trúng cậu thì làm thế nào."

"Cậu nghĩ nhiều rồi."

"Là cậu không biết bản thân mình đặc biệt thế nào."

Tôi cảm giác như mặt mình nóng rực lên, tôi rút gối kê lưng ném qua chỗ cậu ta, “Ngậm miệng lại đi."

Mấy ngày sau, Kỳ Ngọc lại tới tìm tôi, ăn diện xinh xắn, nói muốn tôi đi dạo phố cùng em ấy.

Nói là để tôi đi cùng, thế nhưng vừa vào tiệm, em ấy đã nhét một đống quần áo vào tay tôi, vội nói, “Cái này thích hợp với chị, cái này cũng đẹp, chị mau thử hết đi."

Đợi tôi ra khỏi phòng thử đồ, Kỳ Ngọc đã quẹt xong thẻ đứng ở bên ngoài đợi rồi, quần áo được đóng gói xong đều nằm trong tay vệ sĩ.

Liên tiếp mấy ngày liên, hôm nay mua quần áo, ngày mai mua túi, thế nhưng chỉ cần tôi nhắc tới chuyện trả tiền lại cho em ấy, em ấy đều bày ra vẻ mặt đắc ý, sau đó nói:

"Làm ơn đi, em là ai chứ? Thiên kim duy nhất của nhà họ Kỳ có được không, cho dù em mua cả cái trung tâm thương mại này tặng cho chị cũng được nữa là."

Tôi bất lực, vừa định mở miệng nói có tiền cũng không phải tiêu như thế đầu.

Thì nghe thấy em ấy nói: “Huống hồ, tiền này còn là do anh trai em cho nữa..."

Em ấy ngẩn người, hệt như chiếc đĩa CD bị kẹt chậm chạp quay đầu lại nhìn tôi.

Tôi cũng ngẩn người.

"Kỳ Ngôn?"

Kỳ Ngọc bỗng hoảng lên, “Chị nghe em nói đã, anh trai em sợ chị không chịu tiêu tiền của ảnh, cho nên mói....Nhưng em thật lòng thích chị mà, em không lừa chị đầu!"

Dường như em ấy đã nghiêm trọng hóa vấn đề quá rồi, hệt như cảm thấy tôi sẽ giận dữ vì chuyện này mà không để ý đến em ấy, càng nói càng kích động, hai mắt ngập nước nhìn tôi"

Tầm mắt của người đi đường đều đổ dồn vào chỗ này, tôi thấy vậy vội kéo em ấy ra chỗ không người.

"Chị không tức giận, em đừng khóc nữa được không?"

Kỳ Ngọc đã bắt đầu nức nở, “Thật sao ạ?"

Tôi thấy giọng nói của mình có chút bất lực, “Thật đó."

Dường như em ấy không quá yên tâm, vừa ngẩng đầu quan sát nét mặt của tôi, vừa xác nhận nói: “Vậy thì chị đừng vì chuyện này mà không để ý đến em nữa nhé."

Tôi nói: “Không đầu."

Lúc này em ấy mới lộ ra nét mặt nhẹ nhõm.

Sau đó, hơi xoắn xuýt mở miệng: “Có phải là em không được thông minh lắm không ạ?"

“Hử?"

"Anh trai em lúc nào cũng bảo em không thông minh lắm, hồi nhỏ em cũng không tới trường học, không có bạn bè, những cô gái bằng tuổi ở gia tộc thế giao cũng đều bận rộn học đủ các thứ, cho nên có những lúc em sẽ trốn ra ngoài chơi cùng mấy bạn nhỏ trên phố."

“Nhưng bọn họ đều không thích chơi cùng em, em sẽ mua cho bọn họ thật nhiều đồ ăn ngon, tuy bọn họ thường xuyên gọi điện bảo em đi thanh toán tiền, thế nhưng em cảm thấy rất vui, anh trai lại bảo em rất ngốc."

"Anh ấy nói những người chỉ thích tiêu tiền của em đều không phải là bạn bè thực sự, chỉ có người bằng lòng trò chuyện với em, không chế em ngốc, mới được coi là bạn của em."

"Cho nên em thực sự rất thích chị đó Liên Liên, lúc chị ở bên anh trai em cũng thích chị, không ở bên cạnh cũng thích chị, bởi vì trừ bố mẹ và anh trai em ra, chị là người trò chuyện cùng em nhiều như thế, kiên nhẫn dạy em làm điểm tâm"

Tôi đột nhiên nhận được lời tỏ tình khiến bản thân lúng ta lúng túng, nhất là còn đối diện với một cô gái.

Tôi chỉ đành vươn tay ra v**t v* đầu em ấy, nói: “Sau này không cần biết chị và Kỳ Ngôn có quan hệ hay không, em đều có thể tới tìm chị, em vĩnh viễn là em gái của chị."

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 21


Chạng vạng, tôi và Kỳ Ngọc dùng ăn cơm xong, em ấy kiên quyết dẫn tôi về biệt thự một chuyến.

“Anh trai em đi công tác ở Thượng Hải rồi, chị sẽ không phải đụng mặt anh ấy đâu, yên tâm đi."

"Anh trai sợ em buồn chán, nên nuôi một chú chó ở nhà anh ấy, đáng yêu lắm đó, em đưa chị đi nhìn thử."

Không đỡ nổi cảnh bị cô gái nhỏ cứ quấn quýt làm nũng mãi, tôi nghĩ dù sao Kỳ Ngôn cũng không ở nhà, nên tôi gật đầu đồng ý.

“Vậy em không được nói cho anh ta biết chị từng đến nhé."

"Vâng!"

Tài xế dừng trước cổng, Kỳ Ngọc kéo tôi chạy ra sau vườn.

Một chú chó vàng nhỏ đang nằm ngủ say trên bãi cỏ, nghe thấy tiếng động, hai tai nó rung lên, sau đó nhanh chóng chạy về phía chúng tôi.

“Nó là Tiểu Hoàng, bị người ta ném bên đường, em thấy nó đáng thương, nhưng SỢ ôm về nhà bị bố mẹ mắng, nên đem nó đến đây nuôi."

Cho nên không phải là sợ Kỳ Ngôn cô đơn, mà là sợ bố mẹ trách móc hả.

"Em còn mua quần áo cho nó nữa đó, để trong phòng của anh em, chị có thể đi lấy giúp em được không?"

Vừa nghe tới đây tôi khựng lại, bỏ qua việc tại sao Kỳ Ngọc lại để quần áo của chó lẫn với anh trai mình, tôi chỉ nhớ đến dáng vẻ phòng bị của Kỳ

Ngôn đối với việc tôi vào phòng ngủ của hắn.

Tôi nói: “Không ổn lắm đâu."

Kỳ Ngọc “À" một tiếng, đứng thẳng dậy, nhưng bị chú chó nhỏ cắn lấy vạt váy, giằng lấy không để em ấy đi.

Một người một chí giằng co một lúc lâu, cuối cùng tôi đau đầu đỡ trán, “Quên đi, chị đi cho."

Bài trí trong biệt thự chưa từng thay đổi, lúc tôi đi như thế nào, hiện giờ vẫn y hệt như thế.

Đi lên tầng hai, cửa phòng ngủ của Kỳ Ngôn không hề khóa.

Tôi đặt tay lên nắm cửa hít sâu một hơi, trong lòng mặc niệm: “Đây là Kỳ Ngọc bảo tôi lên, anh đừng trách tôi."

Thực ra trong ba năm này số lần tôi bước vào căn phòng này không nhiều, có vài lần đều là Kỳ Ngôn đi xã giao uống say, tôi đỡ hắn về phòng.

Thiết kế trong phòng rất đơn giản, phong cách lấy màu đen trắng làm chủ.

Trừ những đồ gia dụng cần thiết ra thì không có đồ đạc nào dư thừa, cho nên tôi căn bản không nghĩ ra được trừ bỏ bức ảnh trên tủ đầu giường ra, hắn còn thứ gì cần giấu tôi nữa.

Tôi liếc lên tủ đầu giường, quả nhiên bức ảnh của Vu Hạ vẫn được bày ở đó, ở ngay bên cạnh bức ảnh gia đình của hắn.

Kỳ Ngọc chỉ nói cho tôi biết quần áo để trong phòng Kỳ Ngôn, nhưng không nói cụ thể ở chỗ nào, nhưng tôi nghĩ chắc không đến nỗi để chung trong tủ quần áo của người chứ.

Tôi kéo ngăn tủi dưới tivi ra, không có. Ngăn tủ bàn làm việc, không có.

Cuối cùng tôi đi tới chiếc tủ đầu giường, kéo ngăn tủ ra, đúng như dự đoán có mấy bộ quần áo của chó.

Tôi cầm lên, nhưng ngoài ý muốn phát hiện ra một thứ rất quen mắt.

"Liên Liên sao chị lâu thế ạ..."

Cửa phòng được mở ra, tôi thảng thốt ngẩng đầu lên, nhưng lại đối diện với đôi mắt hoảng loạn y hệt của Kỳ Ngọc.

Em ấy nhìn vào xấp ảnh trên tay tôi,, mà vừa rồi tôi mới lật xem hết số ấy, không ai rõ hơn tôi trên ấy rốt cuộc là thứ gì....

Đó là tôi hồ học cấp ba, là tôi đạt được vị trí số một trong hạng mục chạy dài ở hội khỏe, là tôi đang cãi cọ nô đùa với Lâm Tử Tiêu ở sân vận động, là tôi đang làm tạo hình chữ V xấu xí chụp ảnh tốt nghiệp....

Thế nhưng, tại sao Kỳ Ngôn lại có những thứ này?
 
Đường Chân Trời
Chương 22


Trong căn phòng, im lặng giữa tôi và Kỳ Ngọc vẫn tiếp tục.

Nhưng từ biểu hiện của em ấy, tôi biết em ấy cũng là người biết chuyện.

Tôi giơ đổ trong tay lên, “Không giải thích chút sao?"

Hiển nhiên Kỳ Ngọc hoảng hốt nói: “Hay là đợi anh trai em quay về, rồi nói với chị ạ?"

Tôi nói được, “Nếu đã là đồ của chị, vậy chị cầm về trước đây."

“Đừng!" Em ấy hét lên một tiếng.

Sau đó lại lẩm bẩm, “Anh em thực sự không cho em nói đầu"

Tôi không nói nữa, chỉ cúi đầu nhìn em ấy.

Cuối cùng, Kỳ Ngọc dường như không chịu nổi ánh nhìn chăm chú của tôi, vẫn mở miệng.

Từ lời nói của em ấy, tôi nghe được một câu chuyện khác hoàn toàn với nhận thức ba năm nay của tôi.

"Vậy cô ấy thì sao?"

Tôi chỉ vào khung ảnh trên tủ đầu giường.

Kỳ Ngọc ngờ vực nói: “Chị Hạ là con gái của nhà thế giao với nhà em, ba chúng em lớn lên cùng nhau. Lúc còn nhỏ anh em nói chị ấy ngốc giống hệt em, lúc nào cũng chế bọn em."

Vậy tại sao lại đặt ở trên tủ đầu giường.

Vấn để này xoay chuyển trong lòng tôi một vòng, nhưng khi nhìn đến một tấm ảnh gia đình khác tôi mới có cảm giác bừng tỉnh ngộ.

Cho nên....Chỉ là em gái? Chỉ là bạn bè?

Trách không được khi Kỳ Ngôn nghe thấy tôi chất vấn hắn chuyện liên quan tới Vu Hạ, không có phẫn nộ, chỉ có ngờ vực.

Cho nên, người Kỳ Ngôn thích là tôi?

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, thậm chí tôi còn cảm giác được giọng nói của mình đang run rẩy.

“Ảnh chị để lại đây, chị...chị về trước nhé."

Trước khi Kỳ Ngọc phản ứng lại, tôi đã nhét đồ vào trong tay em ấy, rồi vội vàng đi ra ngoài.

Tôi chạy một mạch ra khỏi biệt thự.

Ra khỏi cổng, những thứ hỗn độn trong đầu vừa rồi lại trở nên vô cùng rõ ràng.

Từng khung cảnh trong ba năm qua hiện lên vô cùng sắc nét trước mắt tôi.

Không cẩn biết công việc có bận rộn hay không, nhưng trong ngày sinh nhật tôi Kỳ Ngôn đều để trống một ngày ở cùng tôi. Người không cẩn biết đi công tác ở đầu cũng sẽ đem quà về cho tôi là Kỳ Ngôn. Người thi thoảng tức giận nhưng mỗi khi được dỗ dành thì hết ngay là Kỳ Ngôn.

Thậm chí là Kỳ Ngôn thủa ban đầu, cẩn thận dè dặt hỏi tên tôi.

Tôi từng cho rằng đó là dịu dàng thuộc về người khác, nên đối với điều đó tôi chẳng hề để tâm, thế nhưng thực tế, nó vốn dĩ là câu chuyện thuộc về tôi sao?

Con người trong lúc tự cho rằng không nhận được tình yêu sẽ không cảm thấy đau khổ, thế nhưng khi biết bản thân được yêu, lại trở nên vô cùng yếu ót.

Tôi đi bộ trên đường, sự áy náy và trống rống trong lòng dường như khiến tôi trở về ngày mà bố mẹ ly hôn.

Tôi bắt đầu hỏi bản thân, bao nhiêu năm qua đi, phải chăng tôi luôn là người làm sai không?
 
Đường Chân Trời
Chương 23


[Dụ Thanh]..

Trong một bệnh viện tư nhân, ánh nắng chiếu rọi từ cửa sổ sát đất cực lớn vào trong phòng.

Lâm Tử Tiêu ngồi trên số pha, nhìn người đứng trước cửa sổ, đứng quay lưng lại với anh.

“Nói với cô ấy chưa?"

Người đàn ông chậm chạp xoay người lại, lộ ra gương mặt ưa nhìn sạch sẽ.

"Tôi vẫn chưa nghĩ xong nên mở miệng như thế nào."

Lâm Tử Tiêu cúi đầu xuống, ma sát cổ tay của mình, nhìn không ra biểu cảm gì.

Cậu ta nói: “Có lẽ cô ấy sẽ rất vui."

"Thật không," Người đàn ông lẩm bẩm nói, “Có lẽ cô ấy sẽ trách tô."

Năm ấy, anh đồng ý sẽ tới đại học A với Liên Vị Chi, thực ra anh không hề nói dối.

Thậm chí khoảnh khắc anh đứng trên sân khấu ấy, anh vẫn cho rằng như vậy.

Mãi đến khi về nhà, nhìn thấy mẹ ngất xỉu trước mặt mình, năm ấy là mẹ quay về muốn ở cùng anh vượt qua cuộc thi vào đại học, không người nào cảm thấy bệnh tình của mẹ anh đã ổn định sẽ xảy ra chuyện như thế này, thậm chí ngay cả bố anh cũng yên tâm đến mức không quay về cùng bà.

Sau đó gọi bác sĩ, đứng ngoài phòng cấp cứu cả một đêm.

Ngay cả anh cũng quên mất bản thân mình làm thế nào để vượt qua.

Khi bên ngoài cửa sổ xuất hiện ánh sáng, đèn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt đi, mẹ anh tìm được một đường sống trong cõi chết.

Thế nhưng gương mặt của bác sĩ vẫn nhăn chặt lại, ông ta nói trạng thái tâm lý của mẹ anh càng ngày càng kém, lần này uống quá nhiều thuốc nên mới dẫn tới tình trạng hôn mê, cứu được là dựa vào may mắn, lần sau thì không nắm chắc.

Anh hỏi vậy làm thế nào?

Bác sĩ nói, tốt nhất là để mẹ anh thay đổi môi trường sống, để bà hoàn toàn rời khỏi nơi có thể khiến bà nhớ lại những chuyện không vui kia.

Giống hệt như bac sĩ năm đó nói.

Anh nhớ tới chuyện bố anh khuyên anh ra nước ngoài học tài chính, nhưng sau khi trưởng thành lần đầu tiên anh từ chối bố mình, trong lúc này vì an nguy của mẹ, anh không thể không chấp nhận lựa chọn đó.

Mẹ đã mất đi một người con trai, không thể để bà ở trong một môi Tr**ng X* lạ mà không có một đứa con bầu bạn được.

Lúc còn nhỏ là vì việc học và anh sợ không thích ứng được, sau khi trưởng thanh anh biết bản thân nên hiểu chuyện rồi.

Dụ Thanh nghĩ, chuyện này anh cần phải dùng cả đời này để bù đắp.

Còn về Liên Vị Chi....

Anh thay đổi toàn bộ phương thức liên lạc, chặt đứt mọi con đường khiến cô gái kia có thể tìm thấy anh.

Anh nghĩ, không có anh, cô gái cởi mở rực rỡ ấy có lẽ vẫn có thể sống thật tốt.

Cho dù chỉ có mình anh biết, những thứ đó tuyệt đối không phải anh SỢ cô ấy sẽ tìm thấy anh, mà anh rõ ràng, chỉ cần bản thân nhìn vào đôi mắt ấy, anh sẽ không thể nào đi được nữa.

Mà anh không đi không được.

Đây là món nợ mà anh nợ, đây là số mệnh của anh.
 
Đường Chân Trời
Chương 24


“Này, Dụ Thanh, sau này cậu muốn làm gì thế?"

Mùa hè cuối cùng trước kì thi đại học, thời tiết khô nóng hệt như quãng thời gian thanh xuân ngắn gấp gáp mà ngắn ngủi của đám thiếu niên.

Liên Vị Chi dán mặt lên mặt bàn để tìm kiếm mát mẻ.

Lâm Tử Tiểu loạng choạng chạy tới trước mặt bọn họ nghe thấy vội cướp lời: “Chắc chắn người ta phải quay về thừa kế gia sản rồi."

Liên Vị Chi đập lên bàn tay định ăn vụng khoai tây chiến của cậu ta, quay lại nói: “Không phải, phải xem bản thân Dụ Thanh thích gì chứ"

"Tôi sao?" Dụ Thanh chỉ vào bản thân mình.

Anh gần như chưa bao giờ suy nghĩ đến vấn đề này.

Từ trước đến nay, anh đều cảm thấy bản thân mình đang đi trên con đường đã được định sẵn, thành tích ưu tú từ nhỏ đến lớn, và còn chuyên ngành cần học trong tương lại, sau này tiếp nhận việc làm ăn của bố mẹ, sống một cuộc sống giàu sang vô lo vô nghĩ cả đời.

Anh nhớ tới lời Liên Vị Chi vừa nói, đúng nhỉ, bản thân anh thích gì đây?

Liên Vị Chi thấy anh im lặng, thao thao bất tuyệt lấy ví dụ, “Cậu đàn dương cầm tốt như thế, có thể làm nhà âm nhạc đó, thành thích cũng không tổi, giáo viên cũng tốt, thế nhưng giáo viên phải chịu lắm ấm ức, vẫn là thôi đi..."

"Bác sĩ."

"Hử?" Liên Vị Chi vô thức ngờ vực câu trả lời đột ngột này.

"Tôi muốn....Làm bác sĩ."

Suy nghĩ như vậy một khi xuất hiện, gần như không thể nào khống chế được nữa, Dụ Thanh tiếp tục nói: “Tôi muốn chữa bệnh cứu người, muốn cứu rất nhiều người. Cứu...rất nhiều gia đình."

Lúc này Liên Vị Chi không hề chú ý tới Lâm Tử Tiêu đang rơi vào trong yên lặng, mà hứng thú tiếp lời: “Được đó, được đó, bác sĩ tốt, vậy đợi đến khi cậu thực hiện được ước mơ của mình, tôi sẽ đi tìm cậu để chữa bệnh."

Dụ Thanh bị lời của cô chọc cười, anh nói: “Làm gì có ai nói như thế"

Chẳng biết có phải là từ khoảnh khắc ấy trở đi, một hạt giống cứ thế cắm rễ ở trong lòng anh.

Thậm chí không tiếc đi ngược lại với ý muốn của bố mình, anh cũng phải chọn vào học ngành y.

Hệt như chẳng biết có bao nhiêu người phản đối, anh biết sẽ luôn có một người vĩnh viễn ủng hộ lựa chọn của anh, mà chính bởi sự tồn tại của con người này, khiến anh trở nên yên tâm vô cùng.
 
Đường Chân Trời
Chương 25


[Liên Vị Chi]..

Có nhiều lúc xem tiểu thuyết thanh xuân, nhân vật chính đều tầm 16-17 tuổi, dường như chỉ cần ở trong độ tuổi ấy, làm việc gì cũng đều là đẹp đẽ cả.

Thế nhưng tôi không biết nên hình dung độ tuổi 16,17 của mình như thế nào.

Bố mẹ tôi ly hôn vào lúc tôi còn rất nhỏ, mẹ tôi tái hôn vào năm tôi học lớp 8, đối phương là một ông chủ có tiền, vẫy tay một cái đã đưa tôi vào học tại một trường cấp ba A, được xưng là trường quý tộc.

Tôi cảm thấy đây là một loại bù đắp cho nỗi áy náy của mẹ tôi đối với tôi bao năm nay, mà tôi căn bản không cần đến sự bù đắp này.

Trong độ tuổi đó, con người dễ dàng rơi vào hai kiểu cực đoan, một là, bạn yêu tất cả mọi người, hai là, bạn hận tất cả mọi người.

Mà tôi của khi ấy, thuộc vể vế sau.

Tôi từ chối tất cả mọi người đến gần, đuổi hết tất cả những người bên cạnh tôi, tôi gây chuyện, làm loạn, vô công rồi nghề, tôi cho rằng cuộc đời tôi cứ như vậy cho đến hết, mãi đến khi Dụ Than xuất hiện.

Tôi chưa bao giờ gặp được người sạch sẽ như thế.

Sạch đến nỗi dường như cuộc đời của anh, không hề trải qua bất cứ khổ nạn nào.

Tôi không sợ không có bạn bè, nhưng lại bắt đầu sỢ Dụ Thanh không coi tôi là bạn.

Vậy nên đến buổi trưa mọi người kết bạn thành nhóm đi ăn cơm với nhau, tôi nằm bò ra bàn giả vờ ngủ, mãi đến khi tỉnh lại trên bàn có một hộp bánh.

Giọng nói của thiếu niên mát lạnh, “Thấy trưa cậu không ăn cơm, tiện tay mua cho cậu chút đồ."

Anh ngừng chiếc bút đang xoay trên tay, quay đầu hỏi tôi: “Con gái các cậu....Có phải đều muốn giảm cân không?"

Tôi đã không nghe vào bất cứ điều gì nữa rồi, chỉ ngốc nghếch gật đầu.

Anh thấy vậy nhăn mày lại, “Xinh đẹp đương nhiên là quan trọng, nhưng ăn cơm vẫn phải ăn."

Tôi nói được.

Cho nên từ đó về sau, nhà ăn cửa trường nhiều thêm bóng dáng của tôi và Dụ Thanh, còn cả Lâm Tử Tiêu ngày nào cũng khoác vai bá cổ tôi hét, “Ba chúng ta là anh em tốt."

Cho nên khi Dụ Thanh không từ mà biệt đặt chân lên máy bay tiến sang bờ bên kia đại dương, tôi phát hiện tiếc nuối lớn nhất trong lòng mình, là chưa thể chính thức nói với anh ấy một tiếng cảm ơn.

Cảm ơn anh, Dụ Thanh, cảm ơn anh đã xuất hiện vào tuổi 16 tồi tệ nhất của em, mới khiến em cuối cùng cũng trở thành người lương thiện giống như anh.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 26


Lúc này tôi đờ đẫn đi trên phố, gần như trong lúc tôi vừa bước vào nhà ngồi lên số pha, điện thoại đã vang lên.

Gọi đến là một dãy số xa lạ, thế nhưng trực giác nói cho tôi biết, đối phương là Kỳ Ngôn.

Quả nhiên, giọng nói không thể nào quen thuộc hơn kia vang lên bên tai tôi.

Đối phương đi thẳng vào vấn đề, “Ngày mai anh quay về, chúng ta gặp nhau đi."

Tôi ngây người phút chốc, sau đó nói một tiếng, “Được."

Dường như tôi có chút không biết nên đối mặt với người này như thế nào.

Buổi trưa ngày thứ hai, nhân viên làm thêm đều đi ăn cơm rồi, một minh tôi ở lại trong tiệm dọn dẹp vệ sinh.

Cánh cửa gỗ vang lến tiếng ma sát “cót két", chuông gió treo trên tường khẽ rung, giày da giẫm lên sàn gỗ,rõ ràng rơi vào trong tai.

Tôi ngẩng đầu lên, giật mình.

Kỳ Ngôn mặc một cây đồ vest, dường như vừa kết thúc buổi họp nào đó vội vã chạy đến đây, gương mặt mang theo vẻ mệt mỏi uể oải khó màche giấu được.

“Ngồi đi...Tìm tôi có việc gì?"

Kỳ Ngôn không trả lời vấn đề của tôi, hắn nhìn xung quanh một lượt, nói một câu, “Không giống trước nữa."

Chẳng rõ là đang nói cửa tiệm hay là nói tôi nữa.

Tôi tiếp tục dọn dẹp không đáp lời.

"Em có thể ngồi xuống cùng anh một lát không?"

Động tác trên tay tôi ngừng lại, đây gần như là lần đầu tiên Kỳ Ngôn dùng giọng điệu yếu đuổi này nói chuyện với tôi.

Liên tưởng tớp xấp ảnh kia, tôi thở dài một hơi, buông đồ trong tay xuống, “Tôi đi pha cho anh ly cà phê."

Đợi đến khi tôi ngồi xuống, Kỳ Ngôn không nói gì nữa, hắn nhìn chằm chằm vào tôi, mãi cho đến khi tôi sắp không chịu nổi ánh mắt này nữa, cuối cùng hắn cũng mở lời:

“Lúc mới đầu tôi tưởng em chán rồi."

Tôi bị câu mở đầu này khiến cho lúng túng, hai tay nắm chặt cốc giấy.

"Trợ lý đã cho tôi xem quyển sổ chứng nhận quyền sử dụng nhà đất kia, tôi biết em muốn rời khôi tôi, mà em đường hoàng hệt như căn bản không định giấu tôi vậy."

"Cho nên tôi để em đi, vì để phối hợp diễn kịch với em, tôi chấp nhận Lã Tống, cũng cho em đầy đủ phí sinh hoạt."

"Có lẽ sau đó tôi nói hơi nặng lời một chút, thế nhưng tôi cũng cần thể diện, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi....Bị người ta đá"

Chẳng biết có phải là ảo giác của tôi không, biểu cảm của Kỳ Ngôn gần như đang trở nên đáng thương.

"Hôm đó Lã Tống tìm em xong quay về khóc tìm tôi, em không biết hôm đó tôi vui như thế nào đầu, tôi cho rằng cuối cùng em cũng ghen rồi, cuối cùng cũng nói nặng lời với cô ta."

"Thế nhưng dường như em không có."

"Tiệc tối hôm ấy, em nhắc đến Vu Hạ với tôi, tôi lại cho rằng em nghĩ nhiều, em hiểu nhầm tôi yêu em ấy, cho nên em mới rời khỏi tôi, thế nên tôi bắt đầu yên tâm, tôi nghĩ giải thích hết mọi chuyện em sẽ quay trở về bên tôi."

"Thế nhưng em không tìm tôi nữa, một mình em cũng sống rất tốt."

"Hơn nữa Kỳ Ngọc nói, khi em nhìn thấy mấy bức ảnh kia, nét mặt chỉ có kinh hoảng, và bình tĩnh cứng rắn."

Ly cà phê trong tay tôi càng ngày càng bị bóp chặt, đường viền bên trên gần như bị tay tôi đè lên sinh đau.

Tôi cất tiếng: “Kỳ Ngôn..."

"Tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân rốt cuộc đã làm gì sai, càng muốn hỏi em, Liên Liên, rốt cuộc em có từng thích tôi không?"

"Lạch cạch" một tiếng, chiếc thìa cà phê của tôi bị rơi xuống đất.

Đến khi nhặt lên, Kỳ Ngôn đã đứng dậy rồi.

Tôi ngẩn ngơ hỏi: “Anh phải đi rồi sao?"

Kỳ Ngôn giờ tay bóp ấn đường của mình, “Buổi chiều còn một cuộc họp. Liên Liên, tôi không ép em, nhưng tôi hi vọng có một ngày, em có thể cho tôi biết đáp án, có được không?"

Tôi đưa mắt tiễn hắn đi khỏi, quay đầu lại nhìn chiếc thìa kia ngẩn người.

Đương nhiên, ở nơi mà tôi không nhìn thấy, Kỳ Ngôn đã mở điện thoại lên, trên giao diện trò chuyện, là bức ảnh chụp của Lâm Tử Tiêu và

Dụ Thanh bên ngoài tòa nhà.

Hắn phóng to bức ảnh lên, nhìn chằm chằm vào người đàn ông giống hắn đến sáu phần, đuôi mày nhếch lên.

Hắn xoay người nhìn về phía tiệm cà phê khẽ cười, nói ra câu kia lần nữa:

"Liên Liên, em thực sự chẳng thông minh chút nào."

Tôi dường như quên mất, Kỳ Ngôn không chỉ là người đàn ông đối xử dịu dàng với tôi trong ba năm này, cũng không phải là người tỏ ra yếu đuối với tôi như ban nãy.

Hắn là Kỳ Ngôn, là người đàn ông mà mới hơn hai mươi tuổi đã gánh vác cả gia tộc nhà họ Kỳ.

Cho dù những tính toán và hiểm độc hắn chưa bao giờ dùng trên người tôi, nhưng không có nghĩa rằng hắn không có.

“....Nhưng chỉ cần có thể khiến em quay về bên cạnh tôi, bảo tôi làm gì cũng được hết."
 
Đường Chân Trời
Chương 27


Mà tôi, sau khi tiếng đóng cửa vang lên, vẫn v**t v* chiếc thìa đó.

Hôm ở trong phòng thay đồ ấy, vẻ mặt của Kỳ Ngôn giống như đã biết tôi hiểu lầm hắn với Vu Hạ.

Đống ảnh bị lật ra, Kỳ Ngọc giải thích, hiểu lầm được cỏi bỏ.

Dựa theo tính cách của Kỳ Ngôn, có lẽ hắn đang đợi tôi lòng ôm đầy áy náy chủ động đi tìm hắn, mà không phải hẹn tôi ngày hôm sau gặp mặt.

Những chuyện xảy ra ngày hôm qua đối với tôi mà nói hệt như sóng to gió lớn, thế nhưng trong mắt Kỳ Ngôn, nhiều nhất chẳng qua chỉ là tình yêu và tâm ý bị vạch trần mà thôi.

Vậy thì hắn tới tìm tôi, có lẽ thái độ cũng ấu trī và cứng rắn như ngày thường.

Mà không phải bộ dạng yếu đuối như vừa rồi.

Hắn đang sợ hãi sao?

Sợ cái gì?

Hay là nói, hắn đã biết chuyện gì rồi?

Chẳng biết qua bao lâu, tôi móc điện thoại ra, gọi vào số Lâm Tử Tiêu.

Tiếng chuông vang lên rất lâu mới có người nhận.

"A lô?"

"Kỳ Ngôn vừa tới tìm tôi rồi."

“Hử? Hắn ta nói gì với cậu hå?"

Tôi nhắn mày lại, trực giác tôi cho rằng cậu ta không nên phản ứng như thế này.

“Anh ta nói với tôi về chuyện của Dụ Thanh, bọn họ có quen nhau không?"

Đầu bên kia vang lên tiếng sột soạt, trong lúc tôi đang nghi ngờ tín hiệu không được tốt, thì giọng nói của Lâm Tử Tiêu vang lên.

"Có cái rắm, bọn họ căn bản không quen nhau."

Tôi nói: “Tôi lừa cậu đấy."

Dường như không có thời gian để thở, tôi nói tiếp: “Nhưng mà Dụ Thanh quay về rồi, đúng không?"

Đầu bên kia yên lặng.

Tôi hít sâu một hơi, hỏi tiếp: “Anh ấy ở bên cạnh cậu đúng không?"

Im lặng, im lặng đến vô tận.

Mãi đến khi có một giọng nói khác vang lên, âm thanh quen thuộc khiến tôi gần như sắp rơi nước mắt.

Anh nói: “Là tôi, Dụ Thanh."

Quá lâu rồi.

Bảy năm, thực sự quá lâu rồi.

Lâu đến mức trong thế giới người đến người đi của tôi và anh, đông đi xuân tới, áo đồng phục xanh trắng ngả vàng, tờ giấy thi dày dặn cũng biến thành lớp mỏng.

Thế nhưng bảy năm lại ngắn ngủi đến thế, ngắn đến nỗi khiến tôi muốn quên giọng nói của một người, cũng khó đến vậy.

Bộ não vừa rồi còn lý trí phân tích trạng thái khác thường của Lâm Tử Tiêu và Kỳ Ngôn, đột nhiên chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.

Gần như là ngay giây tiếp theo, tôi đã ngắt điện thoại.

Tôi chống cùi trỏ lên mặt bàn, hai tay ôm lấy mặt, không kìm nén nổi khóc thật to.

Tôi cho rằng lần nữa gặp lại tôi nhất định sẽ rực rõ sáng ngời xuất hiện.

Tôi thu liễm vẻ điên cuồng thời niên thiếu, anh cũng trở thành dáng vẻ tốt hơn.

Thế nhưng tôi phát hiện chỉ cần đối mặt với Dụ Thanh, tôi vĩnh viễn đều là nhếch nhác, ngay cả một tiếng chào anh cũng không có dũng khí để nói.

Thậm chí ngay cả những chuyện liên quan đến anh, trực giác của tôi cũng chuẩn xác đến thế, giống như năm đó sau khi tập trung buổi sáng kết thúc, ngàn người chen chúc trên sân vận động, tôi chỉ cần liếc một cái đã có thể nhìn thấy anh ở chỗ nào.

Tôi muốn gặp anh, nhưng lại không dám gặp, càng sợ anh không muốn gặp tôi.

Tôi muốn hỏi anh xem bao nhiêu năm nay anh sống có tốt không.

Anh sống tốt không?

Em mong anh sống tốt.
 
Đường Chân Trời
Chương 28


"Liên Vi Chi! Liên Vi Chi câu mở cửa cho tô!"

Âm thanh của Lâm Tử Tiêu vọng từ ngoài vào.

"Liên..."

Tôi vặn tay cầm, kéo cửa ra.

Gương mặt của Lâm Tử Tiêu còn đọng lại vẻ ửng đỏ khi chạy gấp.

Bàn tay cậu ta còn đang giơ lên không trung, trợn to mắt nhìn tôi.

"Cậu....Khóc à?"

Tôi không trả lời, tự xoay người đi vào ngồi lên mặt đất, đầu tựa vào ghế số pha.

Cậu ta đá lên vỏ lon lăn lóc dưới mặt đất, đi tới giằng lấy điếu thuốc kẹp trong tay tôi.

"Có phải cậu bị bệnh không?"

Tôi cảm thấy đầu óc mình vô cùng nặng nề, nửa híp mắt ngẩng đầu nhìn cậu ta.

"Tại sao các cậu đều giấu tôi?"

"Tại sao chuyện gì tôi cũng là người biết cuối cùng?"

Gương mặt Lâm Tử Tiêu đứng trước tôi bỗng hốt hoảng, dường như đang khớp lại với gương mặt của mùa hè năm đó.

Dụ Thanh từng học dương cầm, cũng đạt được rất nhiều giải thưởng, trường học vì vậy đã dành riêng phòng tập đàn cho anh ấy.

Ngày thường tôi thích đứng dựa bên cánh cửa phòng luyện đàn nhìn anh, cây cối bên ngoài xanh tươi tốt, ánh nắng chiếu lên ngọn tóc anh, hệt như khung cảnh có trong phim thần tượng.

Có một lần ngủ trưa dậy, tôi phát hiện Dụ Thanh và Lâm Tử Tiêu đều không trong lớp học, trong cơn tò mò toi đã đi tới phòng luyện đàn, nhưng nhìn thấy Lâm Tử Tiêu đang rũ đầu ngồi trên ghế dài bên ngoài.

Cậu ta nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn thấy tôi, nét mặt trở nên hoảng hốt.

"Sao cậu tới đây?"

Tôi vặn nắm cửa định đi vào, “Tìm các cậu đấy, có phải Dụ Thanh ở bên trong không..."

“Đừng..."

Hai giọng nói trùng khớp vào nhau, thế nhưng không kịp nữa rồi.

Một mùi hương gay mũi xộc tới, Dụ Thanh ở bên trong cũng ngạc nhiên quay đầu.

Anh vẫn là thiếu niên rực rỡ như vậy, ánh nắng rạng rỡ không bớt đi chút nào....Nếu như tôi khoogn nhìn thấy điếu thuốc trong tay anh.

Một tay của Lâm Tử Tiêu đặt lên vai rồi, một tay khác che lên đối mắt và kéo tôi đi.

Tôi cũng ngoan ngoãn đi ra ngoài, cánh cửa khép lại, cậu ta buông tay ra, “Cậu nhìn thấy rồi sao?"

Tôi khẽ gật đầu.

Tầm mắt tôi nhìn chằm chằm lên mặt đất, có chút ngờ vực, nhưng nhiều hơn là lùng túng, “Tại sao?"

Lâm Tử Tiêu thở dài, cậu ta nói: “Cậu ấy chỉ mệt mỏi quá thôi."

Tôi giành trước nói: “Thế nhưng như vậy không tốt, nếu như tôi làm như vậy.."

"Vậy chắc chắn tôi sẽ đánh gãy chân cậu."

Lâm Tử Tiêu lườm tôi một cái.

Tôi nhìn chằm chằm lên giày mình, bên trên còn dính chút cỏ khô vì vừa rồi tôi chạy vội tới.

Lâm Tử Tiêu lặp lại lần nữa: “Cậu ấy chỉ mệt mỏi quá thôi"

Sau này nghĩ lại, có lẽ khi ấy Dụ Thanh cũng vì gánh vác trách nhiệm trên lưng mà không biết làm thế nào.

Bởi vì anh, anh trai anh mất đi, mẹ anh bị bệnh, khổ sở trong lòng anh không ít hơn người khác một phần, thế nhưng người nhà không ở bên cạnh, tính cách của anh cũng không cho phép bản thân kể khổ với người khác.

Cho nên anh chỉ có thể chọn phương thức như thế này.

Thế nhưng hồi ấy tôi chẳng biết chuyện gì cả.

Khi ấy nội tâm tôi chỉ cảm thấy phức tạp vô cùng, tôi nghĩ Dụ Thanh là Dụ Thanh, tôi sẽ không vì một thói quen xấu của anh mà không thích anh nữa.

Thế nhưng tại sao tôi lại không vui đến vậy?

Có lẽ là bởi, Lâm Tử Tiêu biết anh mệt, nhưng tôi không biết, thậm chí tôi còn cho rằng mỗi ngày Dụ Thanh đều rất vui vẻ.

Mà tôi không thích cảm giác biết được sau cùng.

Lúc ấy, tiếng vặn nắm cửa vang lên, Dụ Thanh đi ra ngoài.

Trên người không còn ngửi thấy mùi thuốc vừa rồi nữa, chỉ còn lại mùi hương xà phòng thơm nhạt trên người Dụ Thanh.

Anh giơ tay xoa tóc tôi, nói: “Xin lỗi nhé."

Tôi vội lắc đầu, nhưng không nghĩ ra được cầu gì khác.

Anh nhìn tôi thêm một lúc, sau đó đi về phía lớp học, tôi bỗng lên tiếng gọi anh.

"Dụ Thanh!"

“Hử?" Anh xoay người lại.

“Nếu như sau này cậu có chuyện gì không vui, có thể nói với tôi...Lâm Tử Tiêu cũng có thể, chỉ à không được làm những chuyện tổn hại đến sức khỏe của mình nữa."

Hình như tôi trông thấy nụ cười nhạt treo trên mặt Dụ Thanh ngừng lại, mãi sau, anh nói: “Được."

Tôi tin tưởng Dụ Thanh, tin tưởng còn hơn bản thân mình.

Anh nói được, tôi tin, anh nói sẽ không bao giờ giấu diếm tôi nữa, tôi cũng tin.

Thế nên từ đầu đến cuối tôi cảm thấy bản thân là người hiểu anh nhất, mãi đến cái đêm mà Lâm Tử Tiêu nói cho tôi biết tình huống trong nhà anh, đến khi toàn thế giới đều biết Dụ Thanh quay về rồi, mà tôi vẫn phải dựa vào phỏng đoán.

Tôi vẫn ngẩng đầu nhìn người trước mặt.

Mãi cho đến khi dáng vẻ mặc áo đồng phục của Lâm Tử Tiêu, bị bóng dáng của người đàn ông trước mặt che mất.

Tôi vươn tay muốn bắt lất, nhưng phát hiện mình không túm được.

Tôi cười rộ lên, hỏi cậu ta: “Cậu tới, để đánh gãy chân tôi sao?"

Nói xong cầu này, tôi chìm vào trong cơn mơ.

Chẳng biết có phải ảo giác của tôi không, trước giây phút mà tôi nhắm mắt, dường như tôi thấy hai mắt Lâm Tử Tiêu cũng đỏ ửng.
 
Đường Chân Trời
Chương 29


Đến khi tỉnh lại, Lâm Tử Tiêu đã rời khỏi rồi, vỏ lon vứt đầy trên mặt đất được dọn đi, trong nhà cũng sạch sẽ như ban đầu.

Tôi nằm trên số pha, ôm lấy đầu mình ngồi thẳng dậy.

Lâm Tử Tiêu đã dọn sạch bừa bộn trên mặt đất, lúc đi tiện thể còn cầm lấy mấy bao thuốc trên bàn.

Nhưng có để lại một mảnh giấy.

Bên trên có lác đác mấy chữ, “Chân giữ lại cho cậu, đừng có lần sau nữa."

Chẳng biết vì sao, khi nhìn thấy mấy con chữ xiêu vẹo này, tâm trạng của tôi bỗng tốt lên.

Tâm trạng tốt chỉ dừng lại khi tiếng chuông ngoài cửa vang lên.

Tôi kinh khủng nhìn bên ngoài cửa, mãi đến khi bốn mắt đối diện với Lâm Tử Tiêu đang xách một xửng bánh bao.

Cậu ta điểm tĩnh nói, “Dậy rồi hå?"

Tôi hỏi: “Cậu chưa đi?"

Cậu ta lườm tôi một cái, “Nếu tôi đi rồi, nửa đêm cậu lại lên cơn sặc rượu chết thì làm thế nào?"

Cạn lời không còn gì để nói.

Cậu ta đặt bánh bao lên bàn trà, vung vẩy chìa khóa trong tay, “Chắc cậu vẫn còn chìa dự phòng đúng không, chùm này tôi cầm đi trước."

Tôi trợn mắt, “Sao cậu lại không biết xấu hổ thế?"|

Bỗng Lâm Tử Tiêu nhếch một bên môi cười, cậu ta nói: “Liên Vị Chi, tôi nhịn đến hiện giờ mới động tay, đã là rất biết xấu hổ rồi"

Tôi biết cậu ta đang nói gì, cho nên cầm một chiếc bánh bao bỏ vào miệng.

Cậu ta cũng biết cậu ta đang nói gì, cho nên tiếp tục nói.

"Tôi vốn nghĩ chỉ cần ở bên cạnh cậu là được, cậu thích Dụ Thanh, bỏ lỡ cậu ta, cho nên lựa chọn đến bên một người giống cậu ta.

Nhưng tôi so với Dụ Thanh, thì giống như là người của hai thái cực, cậu thích tôi, tôi cũng chưa từng tranh giành cái gì."

"Thế nhưng tôi bông phát hiện, hình như bọn họ đều không thể cho cậu hạnh phúc. Mỗi khi nhắc tới Dụ Thanh, cậu đều sẽ khóc, cho nên tôi nghĩ, có lẽ, có phải đã đến lúc tôi nên tranh thủ rồi không?"

Tôi thấy mình bị nghẹn một cái, sau đó bắt đầu ho kịch liệt.

Lâm Tử Tiêu ấy chai nước trên bàn, vặn nắp ra đưa cho tôi, sau đó cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi dường như có thể nhìn thấy chiếc đuôi đang quẫy sau lưng cậu ta.

Tôi nghĩ, đây là Lâm Tử Tiêu đó, mãi giống hệt như học sinh cấp ba, vừa liều vừa hung hằng, ngập tràn sức sống.

Muốn nói cái gì là nói cái đó, muốn bày tỏ thì bày tỏ cái đó.

Đây chính là Lâm Tử Tiêu.

Tôi nhận lấy nước, nói: “Cậu đây là đang tỏ tình sao?"

Lâm Tử Tiêu nhìn chằm chằm vào tôi, có chút u oán mà thở dài, “Tôi còn tưởng rằng, bắt đầu từ ngày chúng ta quen biết, đã tỏ tình rồi cơ."

"Phụt..."

Hớp nước vừa đưa vào miệng, cứ như vậy mà phụt ra.

Dường như tôi thấy hai má mình đang nóng rực, “Cậu...Cậu có thể.."

"Được rồi, được rồi, trêu cậu đấy." Cuối cùng Lâm Tử Tiêu cũng xua tay, sau đó vỗ lên lưng giúp tôi thuận khí.

Vừa vỗ vừa hỏi: “Cậu biết làm đồ ngọt đúng không?"

".Ù?"

"Là nhân viên trọng tiệm cậu nói cho tôi biết, bảo là đồ ngọt trên thực đơn đều là cậu dạy bọn họ, cậu còn chưa làm cho tôi ăn bao giờ đâu."

Tôi trợn to mắt, “Lâm Tử Tiêu cậu là cô gái 17 tuổi sao mà còn ăn đồ ngột hå?"

"Tôi đã chăm sóc cậu một đêm đấy, cậu nhìn cái bọng mắt đen này, cậu nhìn đi!" Lâm Tử Tiêu dùng ngón trỏ chỉ vào dưới mắt mình, nói một câu thì dựa sát lại một phần, mãi đến khi bị tôi dùng tay ngăn lại.

"Từ lúc nào câu chăm sóc tôi, còn đưa ra yêu cầu với tôi thế hả?"

Không phải thực sự có chỗ dựa nên không sợ, nhưng tôi vẫn đùa cợt nói.

“Nợ tôi cậu đều phải trả ại đó Tiểu Liên, mấy năm nay cậu nợ tôi tình cảm, tôi đều sẽ tính toán hết, bắt cậu trả lại cho tôi."

"Thế tôi không trả nổi thì làm sao?"

Lâm Tử Tiêu bỗng khựng lại, có lẽ không ngờ rằng tôi sẽ nói như vậy, khí thế vừa rồi bỗng tắt ngấm.

“Không trả nổi...Vậy trả ít một chút, nhưng vẫn phải trả đó."

"Liên Vị Chi, thực ra tôi là người khá nhỏ mọn."
 
Đường Chân Trời
Chương 30


Không biết dùng từ [Dính] này không được tốt lắm không.

Tóm lại là Lâm Tử Tiêu một bước không rời đi theo tôi tới tiệm cà phê, hệt như sợ tôi chạy mất.

Kéo cửa ra, Lâm Tử Tiêu thò đầu vào, “Sao không có lấy một mống thế?"

Tôi trợn trắng mắt, “Bình thường 9h mở cửa, bây giờ mới 7h."

Giữa khu làm việc và quầy lễ tân được ngăn bằng kính, người đứng ở bên ngoài, có thể nhìn vào trong không sót thứ gì.

Tôi đeo chiếc tạp dề mắc trên tường, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu.

Lâm Tử Tiêu chống cằm, tì khuỷu tay lên mặt quẩy, nhìn tôi qua tấm kính.

Tôi bị ánh mắt kia làm phiền tới nỗi không tập trung được, vậy nên tôi gõ lên mặt kính, “Nếu như cậu rảnh quá, thì vào đây đánh hai cái trứng."

“Được luôn!" Lâm Tử Tiêu sung sướng nói.

Thế nhưng vừa cầm lấy đôi đũa, nghe thấy tần suất gõ lên thành bát là tôi biết có vấn đề rồi.

“Đánh trứng cậu biết không, đánh trứng ấy?"

“Không biết mà."

Tôi trợn mắt nhìn cậu ta, trong lòng cũng không nghĩ nổi sao người này lại có thể thẳng thừng mà nói không biết thế, còn cười rõ là vui nữa chứ.

"Cậu phải thế này....Thế này này."

Tôi đặt tay lên tay cậu ta, cố gắng dùng sức sửa thành tư thế chuẩn xác.

Cũng vào lúc này tôi mới phát hiện, thì ra bàn tay của Lâm Tử Tiêu lại to như thế, to đến mức khiến tôi cảm thấy chúng tôi nên dùng chai nước khoáng và lọ sữa chua để so sánh.

“Ấy đúng, biết chưa, cậu cứ khuấy như thế này...Cậu nhìn tôi làm gì?"

Tôi vừa nói vừa ngẩng đầu, nhưng lại ngạc nhiên khi đối diện với ánh mắt ướt át của Lâm Tử Tiêu.

"Hả, không có gì."

Cậu ta rút tay về, rồi lại vội vàng chạy ra bên ngoài, “Tôi ra bên ngoài đánh, đánh xong sẽ trả lại cậu."

Tôi trông thấy vành tai đến cổ cậu ta đỏ ửng, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ không đúng lúc..

Cậu ta đây là, xấu hổ sao?

Tôi cúi đầu nhìn đôi tay mình, trên đó còn dính giọt nước, tôi không hiểu nổi ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng có hơi hoảng loạn kia.

Cho nên, Lâm Tử Tiêu là chàng trai trong trắng?

Nghĩ đến điều này, tôi không khỏi cười ra tiếng.

Giọng nói tức điện của Lâm Tử Tiêu vọng đến, “Cậu cười cái gì?"

Tôi: “Cười kỹ thuật đánh trứng của cậu gà quá."

Bóng dáng kia hơi khựng lại, có lẽ là không phân rõ tôi đang nói đến kỹ năng làm bếp hay là đô tai, cậu ta bước nhanh tới quầy thu ngân cách bàn làm việc rõ xa.

Đợi đến khi Lầm Tử Tiêu đắc ý bưng bát trứng đưa tới trước mặt tôi, những nguyên liệu khác cũng đã chuẩn bị gần xong rồi.

"Thế nào hả?"

Tôi nhìn vào bên trong một cái, nghiêm túc đánh giá: “Trông trứng ở đều cảm thấy nó đang ở mức chết chưa hết tội"

Tôi thở dài một hơi, nhận lấy chiếc bát đó, “Vẫn nên để tôi tới đi, cậu ra kia ngồi."

“Không cần tôi giúp nữa à?"

"Cầu xin cậu, ngừng lại chút đi."

Lâm Tử Tiêu vô công rồi nghề ngồi bên ngoài, có lẽ do khoảng cách lần này xa hơn, không có cảm giác áp bức như trước nữa, tôi cũng có thể tập trung tinh thần làm việc của mình.

Đợi đến khi tôi đẩy mấy chiếc pancake đủ vị và chút pudding nướng tới trước mắt Lâm Tử Tiêu, thậm chí có thể nhìn thấy đôi mắt đó đang sáng rực lên.

Hệt như đứa nhóc ăn được chiếc kẹo vậy.

Tôi ngồi xuống, có chút dở khóc dở cười, “Cái này với tiệm đồ ngọt bên ngoài có gì khác nhau đâu?"

"Hoàn toàn không giống nhau có được không."

Tôi còn tưởng cậu ta sẽ nói ra mấy cầu có vấn đề, ai mà biết được hai mắt cậu ta long lanh, làm ra vẻ vui mừng nói: “Cái này không cần tốntiền!"

"Shhhh..."

Lại bị tôi cho một cái cốc đầu.

Tôi chống má, "Thực ra không phải nghe từ nhân viên làm thêm trong tiệm tôi đúng không."

Lâm Tử Tiêu nghẹn lại, chậm chạp nuốt đồ ăn trong miệng, trả lời: “Ù....Là trước kia Kỳ Ngọc không cẩn thận lỡ lời, nói là cậu thường xuyên cho....Ù..."

Cái tên kia, hệt như bị cậu ta chặn lại trong miệng không nói ra lời.

Cho nên tôi thuận thế nói: “Kỳ Ngôn."

Lâm Tử Tiêu khựng lại, “Ò."

Tôi mim cười, nói: “Cái này mà cũng so hả?"

Gương mặt vừa rồi còn vui mừng của Lâm Tử Tiêu sắp không giữ nổi, chỉ biết cúi đầu nhét pancake vào miệng, mãi đến khi khóe miệng bị dính kem bơ trào ra.

Tôi rút mảnh khăn giấy đưa cho cậu ta, thấy cậu ta nhấm nháp, mãi đến khi nuốt hết đồ ăn vào bụng.

Sau đó mới thay bằng giọng điệu ấm ức, “Tôi quen biết cậu đã mười năm rồi, người khác có, tôi không xứng có sao?"

Nghe thấy lời này, bỗng nhiên tôi không biết nên nói gì nữa.

Vì để phá vỡ bầu không khí kì lạ này, tôi cố tình cười vui vẻ hơn.

Tôi nói: “Lâm Gia cậu yêu cầu, lần nào tôi không làm xong cho cậu hả?"

Lâm Tử Tiêu: “Thật sao?"

Tôi: “Lẽ nào không phải?"

Lâm Tử Tiêu: “Được nhé, thế họp lớp tuần sau cậu đi cùng tôi"

Họp lớp? Họp lớn gì? Tuần sau?

Không đúng, từ khi nào Lâm Tử Tiêu đã học được thói được voi đòi hai bà trưng, cho chút bột màu đã muốn mở phường nhuộm rồi?

Cả một đống muốn nói còn nghẹn trong bụng, Lâm Tử Tiêu lại cướp lời tôi: “Là cậu đồng ý với tôi đấy, không thể hối hận nhanh thế được?"

“Tôi.."

"Vậy thì quyết định rồi đó, buổi sáng tôi tới đón cậu."

Tôi hít sâu một hơi, lúc này mới phun ra một câu hoàn chỉnh, “Chuyện thông báo từ khi nào? Sao tôi lại không biết?"

Lâm Tử Tiêu mở nhóm chat lớp đã lâu không có người lên tiếng kia trước mặt tôi, bên trên trợ trọi một tràng dài tin nhắn của lớp trưởng.

Đại ý chính là, sau khi tốt nghiệp đã nhiều năm không gặp, cho nên hẹn mọi người ăn bữa cơm.

"Tối qua gửi đó, tôi nghĩ chắc cậu chưa kịp đọc."

Tôi trợn mắt nhìn cậu ta, tối qua tôi uống say, sáng sớm banh mắt đã chạy tới tiệm cà phê, đương nhiên không có thời gian đọc rồi.

Được lắm, bàn tính đánh rõ vang, từng nước cờ đã chuẩn bị sẵn từ sớm rồi.

Tiếp đó, tôi lại thở dài, “Cậu đi hay là chúng ta đi, có gì khác nhau sao, chẳng phải là tới cùng một chỗ để ăn cơm à"

"Không giống nhau mà" Ánh mắt của Lâm Tử Tiêu trở nên nghiêm túc, tuy bên miệng còn dính chút kem bơ chưa lau sạch, khiến cho khung cảnh này trông có vẻ hài hước.

Cậu ta nói: “Cùng cậu bước vào một nơi, cùng rơi vào tầm mắt của mọi người, chính là không giống nhau."

Tôi vô thức tránh đi ánh mắt của cậu ta, trong lòng bỗng nổi lên cảm giác lạ lùng.

Dường như tôi biết cậu ta đang chỉ cái gì, thế nhưng tôi không dám nghĩ kỹ hơn.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 31


Nếu đã là họp lớp, thì việc chạm mặt với Dụ Thanh là điều nằm trong dự đoán, cho du tôi đã ổn định tâm trạng những ba lần, thế nhưng khoảnh khắc đẩy cửa ra ấy, tôi vẫn vô thức cúi đầu xuống.

“Ôi chao, nhìn xem là ai đây, cuối cùng anh Lâm của chúng ta cũng tới rồi."

Lớp trưởng đang giơ ly rượu đã uống đến hai má đô bừng, vừa vẫy chào bọn tôi vừa nói.

Bạn cùng bàn năm đó của Lâm Tử Tiêu gọi cậu ta qua, cô gái chơi khá thân với tôi cũng đang gọi tôi.

Trong lúc tôi định đi vòng tới bên người cô gái đó, bỗng Lâm Tử Tiêu nắm chặt lấy cổ tay tôi giơ lên, “Chúng tôi đến cùng nhau, nên sẽ ngồi cùng nhau luôn."

Tiếng hò hét vang lên khắp trong phòng bao, hệt như chúng tôi năm đó.

Tôi bỗng ngẩng đầu, nhưng lại đối mặt với gưong mặt mỉm cười bình tĩnh của Dụ Thanh, khoảnh khắc ấy chua xót xông thẳng vào trong lòng.

Tôi muốn hỏi bao năm nay anh có sống tốt không, có gặp được cô gái mà anh rất yêu và cô gái ấy cũng rất yêu anh không, có từng đong đếm đến bảy năm xa cách của chúng tôi không.

Thế nhưng tôi chẳng nói gì cả, tôi chỉ nhìn anh, cũng mỉm cười gật đầu.

“Nói tới thì, quan hệ tốt nhất lớp chúng ta năm đó chính là ba người các cậu còn gì, hiện giờ hai người các cậu thành một đôi rồi hả? Để

Dụ Thanh người ta phải làm thế nào."

Nghe vậy, tôi vội vã hoảng loạn ngẩng đầu muốn nhìn về phía Dụ Thanh, nhưng nửa đường ý thức được gì đó, tôi cứng rắn chuyển hướng, nhìn cậu bạn vừa nói chuyện.

Lâm Tử Tiêu “Ha ha" một tiếng, nói: “Chúng tôi chỉ là bạn bè, vừa vặn cùng nhau tới mà th."

Tôi cũng lặng lẽ gật đầu.

“Ấy, Dụ Thanh, nghe nói bây giờ cậu làm bác sĩ rồi hả, còn tưởng cậu tốt nghiệp xong sẽ về thừa kế gia sản nữa đó."

Người đàn ông bên cạnh đẩy cậu bạn đang nói, “Đó là ước mơ hoài bão của người ta, là theo đuổi, cậu tưởng giống cậu chắc ha ha ha.."

Lần này, cuối cùng tôi cũng không thể khống chế ánh mắt nhìn về phía Dụ Thanh.

Bác sĩ...?

Thiếu niên ấy vẫn là dáng vẻ mát lành rực rõ, cho dù có kẹp giữa đám người thì cũng khó vương chút khói lửa.

Anh cười nói: “Vẫn nên làm chuyện mà mình thích."

Ký ức ổ ạt kéo về, dường như tôi nhìn thấy bản thân mình nghiêm túc nói câu “Phải xem bản thân Dụ Thanh thích cái gì."

Là bởi cầu nói đó sao?

Anh cũng đang hoài niệm quãng thời gian đó sao?

Thế nhưng từ đầu đến cuối anh không nhìn tôi lấy một cái.

Lâm Tử Tiêu bên cạnh bỏ một con tôm đã được bóc sạch sẽ vào đĩa của tôi.

Bàn tay lọt vào tầm mắt cuối cùng cũng kéo lực chú ý của tôi về.

Lâm Tử Tiêu kiên định nói: “Cậu đến đây cùng tôi, có thể chỉ nhìn tôi được không."

Tôi khựng lại, nhìn con tôm được bóc sạch sẽ trong đĩa mình, cúi đầu nói: “...Tôi muốn chấm nước tương."
 
Đường Chân Trời
Chương 32


Sau bữa cơm, một đám người thuê một phòng bao lớn nhất để hát karaoke.

Bầu trời của thành phố về đêm yên tĩnh mà tươi đẹp, không khí mang theo xúc cảm lạnh lẽo.

"Tiểu Liên."

Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi ngây ngẩn xoay người lại.

Một chiếc áo vest quàng lên vai tôi.

Tôi có chút hoảng loạn, cúi đầu vuốt tóc mình, sau đó ngẩng đầu nói: “Trùng hợp quá."

Anh phụt cười, hai núm đồng tiền trên mặt hiện lên rõ ràng.

"Họp lớp cũng được gọi là trùng hợp hả?"

Anh vừa cười, tôi bỗng hoảng thần, hệt như những vị vua thời cổ đại đã từ bỏ áo giáp khi nhìn thấy người đẹp tuyệt thế.

"..Có phải anh gầy rồi không? Hình như còn cao thêm một chút nữa, phải không?"

Dụ Thanh không trả lời, hai tay chống lên lan can, khóe miệng mang theo nụ cười quay đầu nhìn tôi.

Vậy nên tôi đành tiếp tục lẩm bẩm, “Thay đổi rồi sao? Thực ra em cũng quên rồi....Bảy năm, đã bảy năm em không thể nhìn kỹ được anh."

Dụ Thanh quay đầu lại, thời gian mấy năm khiến vẻ non nót trên khuôn mặt anh mất đi mà thay vào đó là vẻ trường thành chín chắn, thế nhưng anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, vừa mở miệng giống như chúng tôi lại quay về hồi cấp ba, mà hiện giờ chẳng qua chỉ là chúng tôi đang

đứng hóng gió trong tiết tự học buổi tối mà thôi.

"Tiểu Liên, mấy năm nay em Sống tốt không?"

Một cầu hỏi han, hệt như đã cách một đời.

Nước mắt của tôi không chịu khống chế trào ra, tôi run rẩy hỏi lại anh: “Vậy còn anh thì sao, anh sống có tốt không?"

"Tôi rất tốt."

"Thật sao?..." Nửa câu còn lại “Em cũng thể", nhưng bị tôi nghẹn trong cổ họng thế nào cũng không nói ra được, tôi rất muốn khóc to, rất muốn nói cho anh biết tôi sống chẳng tốt chút nào.

Thế nhưng tôi ý thức rõ ràng được một chuyện, tôi đã trưởng thành rồi, mà chúng tôi, không còn là chúng tôi năm đó nữa.

Nỗi buồn ập tới như đánh tạan cảm xúc của chúng tôi, khiến tôi lại hỏi ra câu đó....

"..Dụ Thanh, rốt cuộc anh có từng thích em không?"

Gương mặt hoàn mỹ của thiếu niên cuối cùng cũng vỡ vụn.

“Bây giờ nói chuyện này...."

"Rốt cuộc anh có từng thích em không?"

Một khi vấn đề được nói ra, sẽ không thể nào thu lại được, tôi không muốn tìm cớ hoặc phí lời, tôi chỉ muốn nghe “Có" hoặc “Không."

Anh hé môi, dường như có lời muốn nói, thế nhưng anh chẳng nói gì cả.

Cơn gió khẽ thổi qua, mang theo giọng nói của anh xộc thẳng vào trong tai tôi.

Nhưng tôi chỉ nghe thấy một câu “Tôi xin lỗi".

Tôi mỉm cười, hệt như hồi nhỏ vì không muốn mất mặt, tôi tự cười nhạo khuyết điểm của mình vậy, cười rất vui vẻ, cười tới mức rất mất mặt.

Tôi nói: “Đừng nặng nề như thế, chẳng phải chúng ta đã nói rõ rồi sao?

Chúng tôi đã nói rõ rồi.

Khi ấy chúng tôi ngồi trên bục của sân vận động đung đưa hai chân, nước cam có ga lấp lánh phát sáng dưới ánh mặt trời.

Tôi cắn ống hút hỏi bọn họ những vấn đề mà tôi nghe được từ những bạn nữ khác.

"Ấy, nếu như gặp được một người mà không thể ở bên nhau, các cậu sẽ làm thế nào?"

Khi ấy tính chó của Lâm Tử Tiêu bùng lên, “Còn có cô gái mà Lâm Gia đây không theo đuổi được sao?"

Tôi trợn trắng mắt không thèm để ý đến cậu ta, quay đầu sang Du Thanh.

Anh suy nghĩ một hồi, “Có lẽ sẽ nói chưa bao giờ thích cả."

Tôi bị câu trả lời mới lạ này khiến cơn tò mò bùng lên, vội vàng hỏi vì sao.

Dụ Thanh nói: “Chuyện không có kết quả, vẫn đừng nên khiến người ta ôm hi vọng."

“Nếu không đều sẽ đau khổ."

Ánh trăng đêm nặng nề, dường như Dụ Thanh cũng nhớ về đoạn hồi ức đó, anh rũ mắt xuống, quay đầu lại hỏi tôi: “Thế còn em thì sao, em có từng...thích tôi không?"

Tôi nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, đôi mắt xinh đẹp như mảnh vụn sao trời, sau đó mỉm cười nói:

"Chưa từng."

Anh quay đi, có lẽ mỉm cười, có lẽ không.

Anh nói: “Thế sao? Vậy thì đúng là....Tốt quá."
 
Đường Chân Trời
Chương 33


Khi quay về phòng bao, người đã đi hết chî còn lại mấy mống.

Lâm Tử Tiêu nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra vẻ hoảng hốt.

Tôi lên tiếng hỏi: “Cậu còn chưa đi hả?"

Sau đó kéo chiếc áo khoác trên vai vứt xuống ghế.

"Cậu chưa về sao?" Cậu ta hỏi lại.

Tôi cầm chai nước ngọt chưa mở trên bàn uống mấy hớp, lúc này mới xách túi trên ghế lên, “Đi đây."

"Tôi đưa cậu về"

"Không cần."

Theo lý mà nói tôi nên khóc mấy trận, nói cho cùng tình cảm mười năm bị phủ nhận, dựa theo tình tiết trong phim điện ảnh, lúc này tôi nên uống một trận đã đời, sau đó loạng choạng bước đi trong màn mưa.

Thế nhưng tôi không làm vậy.

Hệt như Dụ Thanh có nổi khổ khó nói thành lời cũng không nhắc đến một chữ, giống như món quà năm ấy không tặng đi được.

Thì ra đánh bại tình yêu chẳng phải chuyện lớn lao như trời long đất lở, mà là chúng tôi đều khó lòng buông bỏ được cái tôi hèn mọn của mình.

Cô ca không độ mang đến vị ngọt giả tạo khiến tôi có cảm giác buồn nôn.

Tôi hít sâu một hơi, xoay lưng với người đàn ông đang đứng kia nói: “Tôi muốn yên tĩnh một mình."

Sau đó đi thẳng ra khỏi cửa.

[Dụ Thanh]...

"Tôi đã cho câu cơ hội rồi." Lâm Tử Tiêu mở một lon bia, đưa qua.

Dụ Thanh nhận lấy, uống một ngụm lớn, nhưng không nói gì.

"Có thể nói cho tôi biết là vì sao không?"

Cuối cùng, anh nói: “Mẹ tôi luôn cảm thấy bà ấy làm lỡ việc học và bạn bè của tôi trong nước, cho nên bảo tôi quay về, thế nhưng tôi không thể bỏ mặc bà ấy không chăm lo được."

"Bây giờ sức khỏe của bố tôi vẫn ổn, vẫn có thể lo liệu được việc trong công ty, thế nhưng nếu thực sự có một ngày ông ấy không ổn nữa thì sao đây? Tôi không thể ở trong nước cả đời không đi được."

Bàn tay đang cầm lon bia của Lâm Tử Tiêu hơi khựng lại, nói: “Ban đầu cậu và bố cậu tranh cãi khó khăn lắm mới được học y, cứ buông tha như thế sao?"

"Dụ Thị có đầu tư trên phương diện chữa trị, cũng không có xung đột gì cả."

Bỗng Lâm Tử Tiêu củi đầu, mỉm cười sâu xa, “Thì ra cậu mới là người tính toán cao siêu nhất"

Dụ Thanh nghe thấy lời này, nhưng không có bất cứ ý định phản bác nào, anh chỉ ngẩng đầu, nhìn lên ánh sao trên trời.

“A Tiêu, tôi thực sự rất hâm mộ cậu..."

“Được rồi." Lâm Tử Tiêu cắt ngang.

Sau đó cậu ta hỏi tiếp, hệt như năm đó, “Vậy Liên Vị Chi thì sao, cô ấy phải làm sao bây giờ?"

Hồi ức như cá nhảy xuống mặt hồ tạo ra ngàn cơn gọn sóng.

Dụ Thanh nói: “Tôi không thể bảo cô ấy buông ta cuộc sống của mình mà đi theo tôi được."

"Sao cậu biết cô ấy không bằng lòng chứ?"

Dụ Thanh thở dài một hơi, “Là tôi không bằng lòng."

Lâm Tử Tiêu uống can lon bia, lại mở thêm một lon mới.

Cậu ta nói: “Rốt cuộc cậu định ôm cái vẻ tự cho mình là đúng tới bao giờ nữa?"

Dụ Thanh ngoảnh đầu lại, trên mặt không có tức giận, chỉ là bình tĩnh, bình tĩnh hệt như mặt sông vào ban đêm.

"Cuộc đời của tôi đã định sẵn không cách nào giống cậu làm việc gì cũng có thể quyết tiến tới cùng."

Anh vươn tay vỗ lên vai người bên cạnh, “Chiếc khăn quàng năm đó, cuối cùng cô ấy tặng cậu đúng không?"

Bàn tay cầm lon bia giữa không trung bỗng khựng lại, cuối cùng Lâm Tử Tiêu mới chậm rãi gật đầu.

Món quà vốn dĩ sắp bị cô gái ném vào thùng rác đó, ngẫu nhiên được cậu ta cứu vớt lấy.

Lâm Tử Tiêu nói: “Cậu đưa cho tôi đi, tôi giúp cậu vứt xa một chút, vứt ở gần đây bị người khác trông thấy không hay lắm đầu."

Cứ như vậy, nhiều năm qua đi, chiếc khăn quàng xấu đau xấu đón ấy, đến giờ vẫn được treo trong tủ quần áo của cậu ta.

Dụ Thanh khẽ cười, anh nói: “Có những chuyện, thực ra ngay từ khi bắt đầu đã được định sẵn rồi."

Anh quay đầu nhìn Lâm Tử Tiêu, “Nếu như nhất định cần có một người ở bên cạnh cô ấy, tôi hi vọng đó là cậu."

Lâm tử Tiêu ngây người, sau đó dường như nhớ tới chuyện gì mới tỉnh táo lại, “Không cần cậu nhường, tôi thích cô ấy, tôi sẽ tự theo đuổi."

"Không phải là nhường." Dụ Thanh khom lưng nhặt mấy lon rỗng bỏ vào trong túi đựng rác, sau đó đứng lên.

"Lần này trở về, là tôi cần phải xử lý mấy hạng mục trong nước, sau khi làm xong có lẽ sẽ ra nước ngoài định cư."

"Tôi chỉ hi vọng ngày tôi đi, cậu vẫn có thể giống như năm đó, giúp tôi giữ bí mật, đừng nói cho cô ấy biết."

Anh đi lên phía trước mấy bước, vứt túi rác vào trong thùng rác, sau đó xoay người lại, đối diện với Lâm Tử Tiêu.

Ánh trăng chiếu rọi lên gương mặt chàng trai, mờ ảo không nhìn ra được biểu cảm.

Khoảnh khắc ấy Lâm Tử Tiêu nghĩ, anh dường như trở nên càng thành thục hơn, hoặc là nói, thực ra anh vẫn luôn lý trí hơn những người cùng tuổi một chút.

Lý trí tới mức, có thể buông tha cho những thứ mà mình muốn, chắp tay nhường người mà mình yêu cho người khác.

Dụ Thanh đút tay vào trong túi, giẫm lên bậc thang, anh không quay đầu, cũng không nói tạm biệt.

Trong không trung chỉ vang vọng một giọng nói rất khẽ...

"Ba năm ấy là ngày tháng mà tôi vui vẻ nhất, có thể làm anh em với cậu, thực sự rất tốt."

Khẽ khàng, phiêu đãng trong không trung.
 
Đường Chân Trời
Chương 34


Mấy ngày sau đó, tôi đều ngâm mình trong tiệm cà phê nghiên cứu sản phẩm mới, phụ giúp thu ngân.

Dường như chỉ cần tôi đủ bận rộn, thì sẽ khống chế được não bộ không suy nghĩ tới mấy chuyện kia nữa.

Trong thời gian này, Lâm Tử Tiêu cũng không tới tìm tôi, có lẽ cậu ta giống như tôi, cũng đang cố gắng khiến bản thân mình trở nên bình tĩnh, chào tạm biệt với cuộc sống trong quá khứ.

Giống như Kỳ Ngọc, cái gì cũng không biết, cho nên mãi luôn vui vẻ, cứ năm ba bận lại chạy tới tiệm tìm tôi.

Em ấy hẹn tôi, tôi không có tinh thần để đi dạo phố, bèn bảo rằng trong tiệm có việc nên không đi đượC, nhưng em ấy cực kì kiên trì, tôi không ra ngoài, thì em ấy ngồi trong tiệm ngắm cá chép trong bể, trêu ghẹo chú mèo là có thể ngồi được cả ngày.

Buổi chiều thứ tư, là lúc ít người nhất, tiếng mở cửa kẽo kẹt vang lên, trực giác mách bảo tôi rằng Kỳ Ngọc lại tới rồi.

Thế nhưng tiếp theo đó, tiếng gọi vang vọng bên tai tôi không phải là giọng của Kỳ Ngọc, mà là giọng trầm khàn chậm rãi, tôi vô thức ngẩng đầu lên.

Là Kỳ Ngôn.

Tôi cau mày lại.

"Kỳ Ngọc nói dạo này tâm trạng em không tốt." Hắn cực kì quen thuộc kéo chiếc ghế cách quầy thu ngân gần nhất rồi ngồi xuống.

Có lẽ là do vẻ ngoài quá giống nhau, tôi nhìn gương mặt đó, nỗi buồn trong lòng lại bùng lên, nhưng nhiều hơn chính là, không biết trút bực vào đầu.

Trong tay tôi đang cầm giê lau, đang lau dọn quầy thu ngân, động tác trên tay không ngừng lại, bên miệng quẳng ra một câu: “Đầu có."

Bị người lạnh nhạt, Kỳ Ngôn cũng không nói thêm gì, chỉ ngẩng đầu đánh giá xung quanh tiệm, sau đó đánh giá tôi, nói: “Tôi đầu tư cho em thêm chút được không, em mở thêm chi nhánh..."

"Kỳ Ngôn." Tôi mở miệng bằng giọng điệu không tốt lắm, “Nếu như anh nhàn rỗi không có việc gì làm thì về đi, nhiều tiền không có chỗ tiêu thì làm từ thiện"

Kỳ Ngôn ngây người, rút cánh tay đang để trên mặt bàn về, ngồi dựa lên lưng ghế, “Xin lỗi, tôi chỉ là không biết làm thế nào mới được coi là đối tốt với em."

Khoảnh khắc đó, tôi thừa nhận động tác trên tay tôi hơi ngừng lại, nhưng rất nhanh sau đó tôi mở miệng nói: “Không cần anh đối tốt với tôi, chúng ta đã kết thúc rồi."

"Tôi chưa từng cảm thấy đó là kết thúc. Ý tôi là, cho dù kết thúc....Vậy tôi có thể theo đuổi lại em không?"

Lần này thì đẹp rồi, giê lau rơi thẳng xuống dưới đất.

Tôi mang tâm lý không hiểu nổi mở miệng nói:

"Có phải anh điện rồi không? Bên ngoài có biết bao cô gái xinh đẹp anh không nhìn không chọn, anh theo đuổi tôi làm cái gì?"

Gương mặt của Kỳ Ngôn vẫn đẹp đẽ như vậy, cao quý như vậy, hệt như lần đầu tôi gặp hắn.

Hắn rũ mắt xuống, giọng điều dường như càng khó hiểu hơn cả tôi, “Vậy còn em thì sao, chúng ta ở bên nhau ba năm, em có thể nói đi là đi sao?"

Cũng chính trong lúc này, tôi mới mới lại ban đầu tôi chủ động đề cập tới việc ở cạnh hắn là vì cái gì.

Ba năm đó tôi vẫn luôn cho rằng chẳng qua chúng tôi chỉ lấy được thứ mình cần, cho nên tôi điểm nhiên áp đặt tình cảm đối với Dụ Thanh lên người hắn.

Hết lần này đến lần khác tôi nhắc nhở về quan hệ giữa mình và Kỳ Ngôn, cũng chẳng qua là vì hi vọng bản thân vĩnh viễn duy trì được tỉnh táo không được chìm đắm vào đó.

Mãi đến khi tôi biết được chân tướng, tôi không có cách nào nhìn thẳng vào ba năm quá khứ ấy được nữa.

Dường như chỉ cần không nghĩ tới, thì tôi có thể không cần đối diện với bản thân sai lầm trong quá khứ.

Giống như vậy, tôi cũng không cách nào đối mặt với Kỳ Ngôn, ban đầu nhìn thấy hắn như thấy Dụ Thanh có bao nhiêu hạnh phúc, thì giờ đây có bấy nhiêu đau khổ.

Có những lúc, người làm hại còn không muốn đối diện với quá khứ hơn cả người bị hại, chỉ bởi vì mỗi khi đối diện, đạo đức sâu thẳm trong lòng sẽ không ngừng trách móc bản thần là người như thế nào.

Tôi chỉ đành giả giọng mất kiên nhẫn, “Cho nên anh muốn thế nào?"

"Bù đắp cho tôi được không?"

Tôi cau mày, “Gì cơ?"

Kỳ Ngôn đứng dậy, vốn dĩ hắn đã cao, từng bước áp sát khiến không khí đều có cảm giác áp bách.

Hắn nói: “Em có thể....Tới công viên giải trí với tôi không?"

Tôi ngơ người một lúc, “.....Gì cơ?"
 
Đường Chân Trời
Chương 35


Nghĩ không ra, tôi thực sự nghĩ không ra.

Mãi cho đến khoảnh khắc khi đứng trước cổng của công viên giải trí tôi vẫn không nghĩ ra.

Mặt trời rất chói, Kỳ Ngôn coi tôi như trẻ con.

Hắn hỏi tôi có muốn bóng bay không, có muốn kem không, có muốn băng đô không.

Dòng người đông ào lên, hắn vô thức kéo lấy tay tôi, nhưng bị tôi giằng ra.

Hắn quay đầu lại, nhưng không tức giận, “Em nắm chặt lấy tay áo tôi vào."

Cứ như vậy, chiếc áo sơ mi có giá mấy chục nghìn tệ nhăn nhúm trong tay tôi, chiếc cúc được đặt làm cũng bị kéo tới mức chỉ cần đụng vào sẽ rơi.

Khi ngồi trên tàu nước, nhân viên công tác phát cho mỗi người một chiếc áo mưa mặc một lần, hắn nhìn thấy túi nilon hai mày nhắn chặt lại.

Tôi vội vàng xé vỏ ra tròng lên người mình,sự vui vẻ của trò chơi cuốn trôi đi nỗi buồn, tôi có chút vội vàng giục hắn: “Mau lên, sắp bắt đầu rồi."

"Cái này là thế nào?"

"Áo mưa đó, chút nữa ngồi lên thuyền, nước sẽ tạt ước quần áo anh đấy."

Kỳ Ngôn “À à" hai tiếng, cầm chiếc áo mưa nilon vụng về tìm đầu tìm đuôi.

Bỗng nhiên tôi nghĩ đến, “Anh chưa từng chơi trò này hả?"

Cuối cùng Kỳ Ngôn cũng tìm được đuôi áo mưa, tròng một cái lên người mình, giọng nói rấu rĩ bên trong áo mưa vang lên.

"Tôi chưa từng tới công viên giải trí."

Giọng điệu chẳng có chút gợn sóng, chẳng biết sao nhưng đáy lòng tôi bỗng nhói đau.

Tôi giả vờ ghét bỏ nói: “Tôi làm cho, đợi anh mặc xong thì chẳng biết đến lúc nào."

Sau đó tôi giơ tay sửa sang lại những nơi bị nhắn.

Áo mưa là loại free size, suy xét đến chiều cao trung bình của nam và nữ, nhưng lại không suy xét được đến Kỳ Ngôn thần cao mét 8.

Áo mưa nhỏ bé mặc trên người hắn trông có vẻ chật trội, khiến cho con sóng đánh tới đã dội ướt đẫm chiếc áo sơ mi của hắn, cũng tạt hết lên mặt hắn.

Vì ra ngoài chơi, nên tạo hình hôm nay của hắn hơi tùy ý, không xịt keo tạo kiểu, tóc mái cũng buông lơi trước trán, khi bị nước làm ướt,

Kỳ Ngôn giơ tay gạt nó sang một bên.

Vùng trán đầy đặt và xương quai hàm rõ nét, phác họa nên gương mắt góc cạnh, mày kiếm sắc bén, cao quý hệt như toát ra từ trong xương cốt.

Tôi lờ mờ nghe thấy cô gái bên cạnh đang nhỏ giọng cảm thán.

Cũng trong khoảnh khắc này, bỗng nhiên tôi phát hiện, thực ra Kỳ Ngôn không hề giống Dụ Thanh, nếu như Dụ Thanh là trăng thanh gió mát lúc chạng vạng, vậy thì Kỳ Ngôn chính là buổi đêm thẩm trầm lạnh lẽo.

Bản chất của con người này, dường như không hề dịu dàng như hắn biểu hiện trước mặt tôi, trên người hắn, có một loại khốc liệt bị kìm nén.

Chẳng qua trong lúc này, vẻ khốc liệt ấy hệt như nước lạnh dội tắt ngấm không thấy bóng dáng, hắn giống như một con chó sói vừa mới thức dậy, có chút ngây ngôi mà nhìn tôi.

Trong lòng bỗng thấy thú vị, tôi lấy một bịch khăn giấy trong túi đưa cho hắn, giả bộ nghiêm túc nói: “Quần áo về tự giặt sạch đi, đừng để ông xã tôi phát hiện đã bị cậu mặc qua rồi đấy."

Tiếng cảm thán của cô gái bên cạnh bỗng nghẹn ứ, sau đó qua đầu đi nhỏ giọng khinh bỉ.

"Là một tên mặt trắng?"

*Mặt trắng: đa phần được dùng để chỉ đàn ông ăn bám, được bao nuôi.

“Dúng không, tôi nói mà sao đẹp trai thế"

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 36


Kỳ Ngôn quay đầu lại, chỉ về phía vòng đu quay khổng lồ đã sáng đèn, “Ngồi cái đó với tôi, được không?"

Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ Kỳ Ngôn thực sự rất hiểu, hắn quá biết làm thế nào có thể khiến tôi áy náy, sao đó lại thế nào nhân lúc tôi đang hổ thẹn mà đưa ra lời mời khiến tôi không cách nào từ chối.

Nơi vòng đu quay khổng lồ đa phần là các cặp tình nhân khoác tay nhau, tôi và Kỳ Ngôn một nam một nữ đi cùng nhau, cũng bị ngộ nhận là một đôi.

Gương mặt của nhân viên công tác đang mỉm cười, khi chúng tôi đi lên phía trên thì đưa một cành hồng vào tay Kỳ Ngôn, “Quý ngài, khi vòng đu quay lên đến nơi cao nhất nhớ tặng cho bạn gái của anh nhé."

Kỳ Ngôn nhìn cành qua, không phản bác.

Vòng đu quay chậm rãi lên cao, toàn bộ khung cảnh của công viên giải trí dần rõ nét trong mắt chúng tôi.

Bỗng nhiên tôi lên tiếng hỏi hắn: “Anh thực sự chưa từng chơi trò này sao?"

Kỳ Ngôn luôn duy trì bộ dáng nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa kính, thấp giọng trả lời “Ừ."

Tôi hỏi tiếp: “Vậy lúc nhỏ anh trải qua thế nào?"

“Đọc sách, học tập."

"Hả...." Tôi kéo dài ngữ điệu, rồi kéo xuống dưới.

Ai mà biết được Kỳ Ngôn lại bật cười, hắn nói: “Đừng có dùng giọng điệu thương xót này có được không, tôi học đấu kiếm cưỡi ngựa, lúc em còn học cấp hai, tôi đã được các show thời trang lớn mời đi rồi."

Biểu cảm thương xót trên mặt còn chưa kịp thu lại, tôi phẫn hận nhìn người đàn ông này một cái.
 
Đường Chân Trời
Chương 37


Mãi đến khi hắn hỏi ngược lại tô: “Vậy còn em thì sao, hồi còn nhỏ trông em như thế nào?"

Tôi suy nghĩ một lát, nói: “Chơi đó, chính là chơi bời."

"Bố mẹ tôi chẳng để ý đến tôi, xuống sông bắt cá, trèo cây móc trứng chim tôi đều đã làm qua."

Cuối cùng Kỳ Ngôn cũng xoay đầu lại, hắn trịnh trọng gọi tên tôi, nói: “Liên Vị Chi, đây là lần đầu tiên em nhắc tới bố mẹ em với tôi, nhắc tới quá khứ của em."

Tôi ngây ngốc, khẽ sờ lên mũi, “Cái này thì có gì hay mà nhắc"

"Thế nhưng tôi rất muốn biết." Hắn chống hai tay lên đùi, bỗng nhiên ghé sát lại gần tôi nói, “Tôi muốn biết những ngày tháng tôi chưa từng xuất hiện, rốt cuộc trông em như thế nào."

Tôi cảm thấy không thoải mái vì khoảng cách đột ngột bị kéo gần này, gần đến mức tôi dường như có thể cảm nhận được hơi thở của Kỳ Ngôn.

Trong đầu tôi trở nên hổn loạn, hỗn loạn tới mức tôi bắt đầu nói linh ta linh tinh.

Tôi nói: “Chính là, chính là đánh nhau từ nhỏ, rồi đạp ghế kéo bàn cũng từng xé bài vở của người khác nữa."

Kỳ Ngôn khoanh tay lại, “Vậy đó nhất định là lỗi của người khác."

Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông đã dựa về chỗ cũ, cổ áo hơi mở, màn đêm buông xuống gần như khiến cả người hắn chìm trong bóng đêm lặng lẽ, hệt như hoàng tử trong câu chuyện cổ tích nào đó chạy ra, thế nhưng thực chất lại là một đứa trẻ ác ma.

Con người như thế này, sao có thể hễ mở miệng là tràn ngập an ủi và sợ hãi kia chứ?

Tôi liếc qua, tiếp tục nói: “Thực ra vẫn còn ốổn, tới cấp ba tôi không như thế nữa"

Giọng nói nhẹ nhàng của Kỳ Ngôn vang lên, “Là bởi vì gặp được bọn Lâm Tử Tiêu sao?"

Hắn nhắc tới Lâm Tử Tiêu, nhưng không chỉ có một mình Lâm Tử Tiêu, hắn còn nói “bọn họ"

Tôi ngây người.

Cho dù trước đó tôi đã dự cảm Kỳ Ngôn đã đoán được một hai, nhưng không ngờ rằng còn mặt đối mặt với hắn chính thức nhắc về đoạn quá khứ kia, và còn câu chuyện được che kín bụi, bọn họ của năm đó.

Vòng quay khổng lồ đã lên rất cao, có thể nhìn thấy những ngọn đèn dưới mặt đất, hệt như những ngôi sao nho nhỏ.

Kỳ Ngôn nhìn tôi, chỉ nhìn một mình tôi, mãi lâu sau, hắn giơ ngón trỏ chỉ vào bản thân.

“Nếu như tôi không giống hắn, vậy câu chuyện của chúng ta có phải sẽ không giống như thế này không."

Hắn đang hỏi, nhưng lại hỏi vấn đề mà tôi không có cách nào trả lời.

Tôi chẳng biết bản thân mình m lặng bao lâu, mãi đến khi cả người đã cứng ngắc.

Nhưng Kỳ Ngôn bỗng hệt như một thứ đồ chơi bị lên dây cót, hắn cười cười phá vỡ bầu không khí im lặng, nói: “Tôi không hỏi nữa."

Sau đó, hắn giơ tay lên, chậm chạp chỉ vươn về phía tôi. Tôi nhìn thấy đóa hồng đang ngủ say giữa màn đêm, Kỳ Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Đến điểm cao nhất rồi."

Tôi cũng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hệt như đã ước hẹn từ trước, bên ngoài vang lên tiếng vang cực lớn, sau đó từng chùm pháo hoa nở rộ.

Trong tiếng vang cực lớn ấy, dường như tôi nghe thấy Kỳ Ngôn dùng âm thanh càng nhỏ hơn nói một câu.

“Tôi yêu em."

Bở vì yêu em, cho nên bất luận phải trái đúng sai tôi đều thiên vị em, vì tôi yêu em, nên cho dù đã biết được đáp án cũng sẽ vờ như không biết.

Bởi vì, tôi yếu em.
 
Đường Chân Trời
Chương 38


Khi vòng đu quay khổng lồ đáp xuống mặt đất, chúng tôi ăn ý duy trì sự im lặng.

Đã tới thời gian công viên đóng cửa, du khách đều đang lục tục ra về, tôi và Kỳ Ngôn kẹp trong dòng người, cũng đang chậm chạp lê bước về phía trước.

Trợ lý của hắn đã đợi ở ngoài cổng, khi nhìn thấy quần áo trên người Kỳ Ngôn, trên mặt lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

"Sao sếp lại..."

Hắn nhấc chân đi về phía trước, âm thanh phía trước vang lên, “Lên đi, tôi đưa em về"

Mãi đến khi đóng cửa xe, tôi mới tỉnh lại trong cơn hoảng thần.

Kỳ Ngôn thì chỉ có thể là Kỳ Ngôn thôi đúng không?

Ra khỏi công viên giải trí, thay đi chiếc áo sơ mi hoa hòe xấu xí, hắn vẫn là đương gia của nhà họ Kỳ, người đứng trên đỉnh của tòa nhà văn phòng.

Vòng đi quay khổng lồ cuối cùng cũng sẽ chạm đất, hoa hồng rồi cũng sẽ tàn, hệt như lúc này tôi đang ngồi cạnh Kỳ Ngôn, dường như mọi thứ đều giống nhau, lại không giống nhau.

Lúc chúng tôi gần gũi nhất, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, mà lúc xa nhất, cũng chẳng qua là ngồi ngay bên cạnh nhưng mỗi người đều mang lòng riêng, nhưng trên thế giới này, đã không có khoảng cách nào xa xôi hơn điều này nữa.

Từ khoảnh khắc khởi động xe trở đi, trợ lý bắt đầu kéo rèm xe lại.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn không thấu bản thân mình đang nghĩ cái gì, cũng giống như tôi không biết giờ phút này hắn đang nghĩ gì vậy.

Bỗng nhiên, Kỳ Ngôn nói: “Có thể đừng để tôi đợi quá lâu không."

Tôi bật thốt một tiếng “hữ?" đại diện cho cầu nghi vấn.

Tôi quay đầu lại, nhưng phát hiện hắn vẫn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài đang mưa lâm thẩm, từng hạt mưa vương trên mặt kính hệt như một lớp kim cương vụn võ, rồi dường như đang thu thập từng ánh đèn màu bên ngoài lắng đọng trên từng giọt nước, sau đó chiếu sáng gương mặt của hắn.

"Tôi có thể đợi em, nhưng không thể quá lâu. Tôi không thể nào giống như Lâm Tử Tiêu, giống như một kỵ sĩ thầm lặng canh giữ bên cạnh em một lần là mấy năm trời, sau đó trợ mắt nhìn em yêu người khác, thất tình, lại tiếp tục yêu đương."

"Hiện giờ em có thể không thích tôi, tôi cũng sẽ cố gắng khiến em thích tôi, thế nhưng..."

Hắn ngoảnh đầu lại, ánh sáng của ngọn đèn neon chiếu rọi lên sống mũi của hắn.

“Hãy nhanh chóng cho tôi đáp án, đừng để tôi phải đợi quá lâu, được không?"

Tôi chưa từng thấy một Kỳ Ngôn như thế này, khóe môi không còn mang theo nụ cười, hắn như đang ngây ngốc, thế nhưng logic của những câu vừa nói lại rành mạch vô cùng.

Rõ ràng là ngữ điệu lạnh lùng, đầu mũi nhắn lại nhưng lại khiến hắn trông như một chú chó nhỏ bị người ta bỏ rơi.

Khiến tôi vốn định từ chối thẳng thừng thế nhưng không nói được câu từ tàn nhẫn, tôi cùi gằm đầu xuống.

Có lẽ khoảnh khắc đó tôi tin rằng, cũng thực sự tin tưởng, tôi và Kỳ Ngôn, vẫn có thể làm lại từ đầu.
 
Đường Chân Trời
Chương 39


Tiếng chuông của cuộc gọi video vang lên, tôi nhìn vào người gọi đến, ngập ngừng mãi mới nhấn vào nút nhận máy.

“A lô, có việc gì sao?"

Nhân viên đứng bên cạnh đang xay bột cà phê ngạc nhiên nhìn tôi một cái, có lẽ là chưa từng thấy giọng điệu gắt gỏng này của tôi bao giờ.

Tôi ừ mấy tiếng vào điện thoại, câu cuối cùng là “Ngày mai ở nhà con, tới lúc đó thì đến đi."

Cúp điện thoại, nhân viên dè dặt hỏi tôi đó là ai, tôi khựng lại, nói: “Mẹ chị."

Mẹ tôi.

Bao nhiều năm rồi, tôi chưa từng nhắc tới cái xưng hô này.

Thời thơ ấu của tôi không hề hạnh phúc, nguyên nhân là bởi hôn nhân của bố mẹ không hạnh phúc.

Bọn họ ly hôn từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi còn nhớ có một hôm, tôi ngồi co ro ở trong góc của ghế số pha khóc lóc.

Bố tôi hút hết điếu này đến điếu khác, ông nói: “Chẳng phải cô chế tôi vô dụng sao?"

Rất lạ lùng, có những người cha, bọn họ biết bản thân vô dụng, nhưng không bao giờ nói mình vô dụng, chỉ nói vợ chế mình vô dụng.

Thế nhưng oán trời, thán đất, dù sao cũng chưa bao giờ oán hận chính mình.

Cảm xúc của mẹ tôi có lẽ cũng bởi câu nói này mà hoàn toàn bùng nổ, mẹ tôi bật khóc, “Nếu tôi chế bai anh, ban đầu còn lấy anh sao?"

Những cuộc tranh cãi như thế này trong ký ức của tôi diễn ra vô số lần, thế nhưng lần đó không giống.

Những câu trách móc trong tưởng tượng của mẹ sau đó cũng không có, mà bà cố gắng khống chế cảm xúc của mình, rút một tập văn kiện trong túi ra, bà nói: “Ký đi."

Vậy nên từ đó về sau, trong sinh mệnh của tôi hoàn toàn mất đi vai trò người cha này.

Thế nhưng mę tôi sau khi ly hôn hiển nhiên vui vẻ hơn quá khứ nhiều, hoặc lá nói, trước khi bà kết hôn, vốn chính là cô gái thích cười thích đùa.

Trong năm tôi lên cấp hai, bà quen biết với người chồng hiện tại, sau đó kết hôm chớp nhoáng.

Cuộc hôn nhân mới của bà rất hạnh phúc, hạnh phúc tới mức khiến tôi cảm thấy, sự tồn tại của tôi dường như không cần thiết.

Có lẽ thời kỳ nổi loạn đã tới, hoặc có lẽ chỉ vì muốn thu hút sự chú ý của người mẹ duy nhất này, tôi đã trở thành học sinh bất lương trong mắt vô số bậc phụ huynh và giáo viên.

Kiểu biểu đạt gập ghênh mà mẫu thuẫn này lên tới đỉnh điểm khi người chồng hiện tại của bà đưa tôi vào trường cấp ba A.

Từ đó về sau, quan hệ giữa hai mẹ con tôi dường như càng ngày càng kém, hoaawcj là chỉ có mình tôi đơn phương chiến tranh lạnh khiến cho mối quan hệ này ngày càng kém.

Mãi đến khi tôi tốt nghiệp, thi vào đại học A, tự đi làm thêm kiếm tiền, số tiền hằng tháng mẹ tôi gửi vào trong thẻ tôi không động tới một đồng, có vẻ như chỉ có thế, mới có thể bảo toàn chút tự tôn còn sót chẳng bao nhiêu của tôi.

Mà năm mới hằng năm, bà đều gửi tin nhắn hỏi tôi có muốn về nhà đón năm mới không, nhưng đều bị tôi ngó lơ.

Đó là nhà của bà, mà không phải nhà của tôi.

Thế nhưng bao nhiêu năm qua đi, đầy là lần đầu tiên bà đề cập tới chuyện gặp tôi một lần cứng rắn như thế.

Tôi không biết là vì cái gì, thế nhưng trong đáy lòng, vẫn có dự cảm không lành đang xảy ra.
 
Back
Top Bottom