Ngôn Tình Đường Chân Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,493,293
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
duong-chan-troi.jpg

Đường Chân Trời
Tác giả: Lừa Già Đầu To Hóng Gió
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu đoạn trích:

Dụ Thanh quay đầu lại, thời gian mấy năm khiến vẻ non nớt trên khuôn mặt anh mất đi mà thay vào đó là vẻ trường thành chín chắn, thế nhưng anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, vừa mở miệng giống như chúng tôi lại quay về hồi cấp ba, mà hiện giờ chẳng qua chỉ là chúng tôi đang đứng hóng gió trong tiết tự học buổi tối mà thôi.

“Tiểu Liên, mấy năm nay em sống tốt không?”

Một câu hỏi han, hệt như đã cách một đời.

Nước mắt của tôi không chịu khống chế trào ra, tôi run rẩy hỏi lại anh: “Vậy còn anh thì sao, anh sống có tốt không?”

“Tôi rất tốt.”

“Thật sao?…” Nửa câu còn lại “Em cũng thế”, nhưng bị tôi nghẹn trong cổ họng thế nào cũng không nói ra được, tôi rất muốn khóc to, rất muốn nói cho anh biết tôi sống chẳng tốt chút nào.

Thế nhưng tôi ý thức rõ ràng được một chuyện, tôi đã trưởng thành rồi, mà chúng tôi, không còn là chúng tôi năm đó nữa.

Nỗi buồn ập tới như đánh tan cảm xúc của chúng tôi, khiến tôi lại hỏi ra câu đó….

“…Dụ Thanh, rốt cuộc anh có từng thích em không?”
Gương mặt hoàn mỹ của thiếu niên cuối cùng cũng vỡ vụn.

“Bây giờ nói chuyện này…..”

“Rốt cuộc anh có từng thích em không?”​
 
Đường Chân Trời
Chương 1


Vì để thoát thân, tôi tìm một cô gái giống với ánh trăng sáng của hắn hơn cả tôi, sắp xếp cho cô ta xuất hiện bên cạnh Kỳ Ngôn, dạy cô ta học theo phong cách ăn mặc của ánh trăng sáng. [Thực ra anh ấy chưa chạm vào tôi lần nào cả.] Cô gái đó tới tìm tôi khóc lóc, cầu xin tôi để khiến cho Kì Ngôn yêu cô ta.

[Đã chuyển cho cô một khoản tiền rồi, tối nay dọn ra khỏi nhà tôi.]

Lúc nhận được tin nhắn tôi đang ăn bữa sáng, tờ báo vứt trên bệ đá hoa cương trắng sữa chẳng bắt mắt chút nào, có một tấm ảnh phóng to chiếm gần hết cả trang bìa.

Trên bức ảnh, một cô gái bẽn lẽn mỉm cười dựa vào bờ vai của Kỳ Ngôn.

Ba năm trước, tôi đi theo Kỳ Ngôn bị chụp được, cũng dùng phương thức như thế này để công khai tình cảm, sau đó thuận lý thành chương dọn vào trong biệt thự của hắn.

Mà hiện tại, hắn dùng phương thức thế này để nói cho tôi biết:

Liên Vị Chi, cô đã bị thay thế rồi.

Dì Vương đứng sau lưng lo lắng nhìn tôi, tôi biết bà ấy sợ tôi nhất thời nghĩ quẩn, khóc lóc om sòm, giống như những người phụ nữ trước đó.

Nhưng hiển nhiên bà ấy nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ bình tĩnh ăn hết bữa ăn cuối cùng ở nơi này, sau đó lên lầu bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trước khi ra khỏi cửa lớn tôi chỉ vào gương mặt của cô gái kia cười nói, quả thực cô ấy còn giống Vu Hạ hơn tôi.
 
Đường Chân Trời
Chương 2


Tôi làm bạn gái chính thức của Kỳ Ngôn ba năm, cho dù quan hệ giữa tôi và hắn càng giống bao nuôi hơn.

Hắn là con trai độc nhất của nhà họ Kỳ, mà năm đó tôi chẳng qua chỉ là sinh viên mới bước chân vào xã hội.

Ba năm trước, tôi làm việc trong quán cà phê trước cổng trường đại học A, gặp được con trai của hiệu trưởng là Kỳ Ngôn.

Hắn ngồi bên cửa sổ, mày kiếm mắt sao, từng cử chỉ tràn đầy vẻ quý phái, lúc chuẩn bị đồ cô em lễ tấn thầm nói với tôi, chiếc đồng hồ trên tay hắn có giá mấy triệu tệ.

(Mệnh giá quy đổi: 1tr tệ= khoảng 3 tỷ rưỡi VND)

Tôi không nhận biết được mấy nhãn hiệu cao cấp đó, thế nhưng khi tôi bưng cà phê đi tới gần chỗ hắn, tôi vẫn ngây ngẩn cả người.

Trong lúc tôi ngây người, Kỳ Ngôn cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi, chúng tôi nhìn nhau không nói, mãi cho đến khi hắn khàn giọng hỏi tôi: “Em tên là gì?"

"Liên Vị Chi."

Sau đó câu chuyện như nước chảy thành sông, tôi trở thành tình nhân của Kỳ Ngôn.

Tôi vô cùng tỉnh táo biết rằng hắn không hề yêu tôi, cũng nắm bắt được mọi chừng mực rất chuẩn xác.

Hắn sắp xếp tôi vào một căn phòng dành cho khách ở biệt thự, tôi chưa bao giờ chủ động chạy tới phòng ngủ chính của hắn, cũng giả vờ như không nhìn thấy bức ảnh được đặt trên tủ đầu giường đó, bức ảnh cô gái có sáu phần giống tôi.

Cũng chính bởi như thế, sau khi qua lại một năm, phụ nữ bên người hắn đổi hết người này đến người khác, chỉ có tôi vẫn ở lại bên cạnh hắn.

Hắn sẽ ôm lấy tôi, hôn tôi, trong lúc vui vẻ cũng thân mật gọi tôi là “Liên Liên", thế nhưng hằng tháng thẻ ngân hàng nhiều thêm mấy chục

nghìn tệ đều thời khắc nhắc nhở tôi, chúng tôi không phải người yêu, quan hệ của chúng tôi chẳng qua là dùng cách này để có được thứ mà mỗi bên cần.

Thực ra hắn không cần thiết phải như vậy, bởi vì thứ tôi cần trước nay không phải là tiền của hắn, tôi cũng không để tâm hắn có yêu tôi

hay không, hay đã từng ngủ với bao nhiêu cô gái, tôi chỉ muốn thấy hắn cười nhiều thêm một chút, bởi vì khi hắn cười lên, thực sự rất giống Dụ Thanh.
 
Đường Chân Trời
Chương 3


Nhà ở tôi đã tìm được từ sớm, trước khi Kỳ Ngôn có ý định bỏ rơi tôi, tôi đã muốn rời khỏi hắn rồi.

Vu Hạ trong bức ảnh đó, mặc một chiếc váy trắng, trong mắt mang theo ý cười bẽn lẽn, tôi chỉ nhìn qua một lần, đã nhớ kỹ được dáng vẻ ấy.

Thế nên về sau, tôi vô tình cố ý ăn mặc giống như thế, tôi nhuộm lại mái tóc về màu đen, cũng không đeo giày cao gót nữa.

Mỗi khi Kỳ Ngôn nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, dịu dàng trong mắt gần như có thể vắt ra nước, hắn gạt lọn tóc của tôi ra sau tai, sau đó nhẹ nhàng ôm tôi vào trong lòng.

Tôi biết hắn thông qua tôi nhìn thấy một người khác, thế nhưng ai lại không phải vậy chứ.

Tôi tốn công phí sức lấy lòng hắn, cũng chẳng qua là vì muốn có được nụ cười của hắn, sau đó liều mình tưởng tượng ra bóng dáng của thiếu niên ấy, tôi khát vọng biết bao khoảnh khắc đó có thể lừa gạt được bản thân mình.

Mãi đến khi không lừa nổi bản thân mình nữa.

Cho dù Kỳ Ngôn có giống anh ấy hơn đi nữa, nói cho cùng bọn họ cũng không giống nhau, không có ai có thể thay thế được Dụ Thanh, giống như tôi mãi mãi cũng không thay thế được Vu Hạ.

Cho nên tôi tìm được một cô gái có vẻ ngoài còn giống Vu Hạ hơn, sắp xếp cô ta bước vào thế giới của Kỳ Ngôn, tôi nói cho cô ta biết sở thích và phong cách ăn mặc của Vu Hạ, nói cho cô ta biết làm thế nào có thể khiến Kỳ Ngôn trầm luân.

Mà tôi biết, nhất định Kỳ Ngôn sẽ sập bẫy.

Đúng như dự đoán một tháng sau, tôi đã nhận được tin nhắn đó, sau đó thuận theo tự nhiên mà lui thân.

Tôi vứt bỏ hết tất cả váy trắng lẫn giày vải.

Sau đó ngồi trên số pha trong chung cư, mãi đến khi đầu lọc thuốc trong gạt tàn đầy ắp.

Trước nay tôi không phải là kiểu con gái không hiểu sự đời như Kỳ Ngôn nghĩ.

Trong làn khói thuốc vương vít, tôi không khỏi nhớ tới Dụ Thanh.

Tôi của tuổi 16, quái đản, cô độc.

Sau khi bố mẹ ly hôn mỗi người đều có cuộc sống mới, tôi hệt như một đám lục bình trôi sông, không ai cần, cũng không ai quan tâm.

Là sự xuất hiện của Dụ Thanh, như một ngọn sáng chiếu vào thế giới của tôi.

Khi ấy tình tình tôi kì quặc, thành tích cũng không tốt, giáo viên sắp xếp Dụ Thanh ngồi bên cạnh tôi, hi vọng anh có thể dìu dắt tôi học tập.

Sau khi tôi nhìn thấy tờ sơ đồ chỗ ngồi ấy đã nhìn thấu được dụng ý của giáo viên, cho nên cũng tiện thể mang theo địch ý với người bạn cùng bàn xa lạ này.

Tôi nằm bò trên bàn ngủ xoay lưng với anh, hi vọng anh có thể cảm nhận được sự căm thù của tôi rồi biết ý cuốn xéo.

Hoặc là giống với mấy người bạn cùng bàn của tôi trước đó, không chịu nổi sẽ mách với giáo viên nói muốn đổi chỗ.

Thế nhưng anh không vậy.

Tôi tỉnh dậy sau hai tiết ngủ, thấy anh đang ở bên cạnh viết chữ tôi bực mình đá bàn.

Anh quay đầu nhìn tôi, sau đó gõ lên chồng sách mới được xếp gọn trên bàn tôi, nói: “Vừa nãy cậu ngủ quên, tôi đã nhận giúp cậu rồi."

Tôi muốn lên cơn gắt ngủ cũng nuốt ngược trở về, tôi lúng ta lúng túng nói một tiếng, ò.

Anh lại hỏi tôi: “Cậu tên là gì?"

"Liên Vị Chi."

Anh nói: “Tên rất hay."
 
Đường Chân Trời
Chương 4


Khi thức dậy đã là nửa đêm rồi, trong điện thoại trừ mấy tin nhắn hệ thống thì không còn gì khác.

Tôi tự giễu nhếch môi cười, có lẽ Kỳ Ngôn đã chìm đắm trong sự dịu dàng của bạn gái mới mà không thoát ra được rồi nhỉ.

Tôi qua loa dọn bàn, rồi đứng dậy đi tắm rửa, lúc quay lại, điện thoại nhảy ra một tràng tin nhắn chưa đọc.

Là em gái của Kỳ Ngôn gửi tin nhắn đến: “Chị với anh em chia tay rồi sao?" “Bây giờ chị đang ở đâu?" “Có phải hai người cãi nha rồi không ạ?"

Tôi chỉ gửi lại một chữ “Ừ" trả lời vấn đề thứ nhất của em ấy, sau đó tắt giao diện ấy đi.

Em ấy được người nhà bảo vệ rất kỹ, từ đầu tới cuối vẫn cho rằng tôi và Kỳ Ngôn ở bên nhau giống như yêu đường bình thường.

Em ấy từng đến biệt thự, cũng từng gặp tôi, sẽ ngọt ngào gọi tôi một tiếng chị dâu, cũng sẽ kéo tay tôi lẩm bẩm: “Liên Liên, anh trai em đúng là đối xử khác biệt với chị đó, chị là người phụ nữ đầu tiên được anh ấy đưa về nhà."

Khi ấy tôi vờ như xấu hổ thẹn thùng mím môi, nhưng sâu trong đáy lòng chẳng lại có lấy một tia gọn sóng...

Đương nhiên hắn yên tâm về tôi rồi, bởi hắn biết tôi không khóc không ẩm ĩ, cho dù sắp xếp tôi ở bên cạnh, cũng sẽ chẳng tạo thành bất cứ ảnh hưởng nào đối với hắn.

Còn về Kỳ Ngọc, có lẽ là nhìn thấy tờ báo kia, cho rằng chúng tôi nổi lên mâu thuẫn gì đó, nhưng lại không biết tôi chỉ là một chú chim hoàng yến được trả lại tự do.

Tôi tắt điện thoại, nhưng không ngờ Kỳ Ngọc lại gọi thẳng điện thoại tới.

Ở đầu điện thoại bên kia em ấy nức nở nói: “Chị dâu chị mau về đi, anh em đang nổi giận ghê lắm..."

Tôi ngây người, hỏi: “Chuyện gì xảy ra?"

"Em không biết đầu, hôm nay em về cùng anh ấy, anh ấy thấy dì Vương bảo chị đi rồi, thì túm lấy đồ bên tay đập hết."

"Tóm lại, trước tiên chị quay về đi được không Liên Liên..."

Tôi do dự một hồi, vẫn nói: “Được, em đợi chị."

Lúc tài xế lái vào khu biệt thự, đã là gần ba giờ sáng, nhưng tầng một vẫn sáng đèn.

Bởi vì lúc đi không mang theo chìa khóa, tôi chỉ đành bấm chuông cửa, là dì Vương mở cửa cho tôi.

Lúc bà ấy nhìn thấy tôi thì thần sắc vô cùng phức tạp, có vui mừng, lại mang theo chút khó xử.

Giọng của Kỳ Ngôn ở phía sau vang lên: “Ai?"

Tôi đi vòng qua dì Vương mấy bước, bài trí trong phòng vô cùng ngăn nắp chỉnh tể, chẳng hề có một chút dấu vết bị đập phá.

Kỳ Ngôn mặc quần áo ngủ ngồi trên số pha, vẻ mặt thờ ơ nhìn tôi, “Cô tới đây làm gì."

Tôi ngập ngừng mở miệng: “Là Kỳ Ngọc bảo tôi tới..."

“Dủ rồi," Kỳ Ngôn ngắt lời tôi, “Cô cho rằng nơi đây vẫn là nhà cô sao? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi."

Hắn đứng dậy, đi từng bước tới trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống.

"Thế nào, chế tiền không đủ? Hối hận rồi hả?"

Tiến lại gần, tôi mới nhìn thấy mấy vết hôn ẩn hiện dưới cổ áo của hắn.

Giây phút ấy, hệt như có một tảng đá rơi phịch xuống đất, bỏ qua một tràng câu hỏi gai người của hắn, mà tôi chỉ khẽ cười, nói: “Biết rồi, bây giờ tôi đi ngay."

Tôi xoay người rời khỏi, lúc đi cũng không quên tiện tay đóng cửa lại.
 
Đường Chân Trời
Chương 5


Tôi nhìn điện thoại, lịch sử trò chuyện vẫn dừng ở câu “Đợi chút: kia của tôi, Kỳ Ngọc không liên lạc với tôi nữa, tôi cũng chẳng mở miệng hỏi.

Có lẽ là em ấy nói đùa, hoặc chỉ là một trò đùa dai, thế nhưng tôi chẳng thấy sao cả.

Tôi mua lại tiệm cà phê trước cổng đại học A, thuê người tới sửa chữa trang trí lại.

Thực ra tôi vẫn luôn không nói cho Kỳ Ngôn biết, tôi chẳng thích màu trắng tẹo nào, không thích chiếc váy trắng, cũng không thích sắc trắng của hoa dành dành.

Hệt như ban đầu tôi thích tổ vẽ móng tay đủ màu sắc sặc sỡ sau đó đưa tới trước mặt Dụ Thanh như hiến vật báu, tôi chưa bao giờ là người yên lặng.

Tôi cho dỡ bỏ hết những đồ vật có thể tạo nên bầu không khí yên tĩnh thoái mái xuống, treo album mang phong cách công nghiệp lên tường, bày những bông hoa hồng nở rộ trên những chiếc bàn gỗ không theo quy tắc.

Rất đỏ, rất rực rõ.

Tôi tận hưởng những ngày tháng phong phú, trông coi bọn họ thi công, nhìn cửa tiệm mơ ước của tôi được kiến tạo từng chút một.

So với ba năm trước yên lặng ngồi trên chiếc xích đu trong vườn đọc sách, những ngày tháng giả vờ làm học sinh cấp ba ngây thơ trong sáng, tôi của hiện tại càng giống như trở về với bản thân sống động năm 17 tuổi.

Nói cho cùng cuộc đời điềm đạm tẻ nhạt đó là của Vu Hạ, mà Liên Vị Chi chưa bao giờ là người lặng lẽ cả.

Thế nhưng cũng trong thời gian này, Kỳ Ngôn cũng không có phút giây nào yên tĩnh.

Cô gái mà tôi đẩy cho hắn tên là Lã Tống, là một người mẫu mới vào nghề, dường như Kỳ Ngôn rất cưng chiều cô ta, đưa cô ta đi chụp rất nhiều tạp chí và quảng cáo.

Thế nhưng những thứ này đều là thông tin bên lề, hoặc là nhìn thấy trên dòng thời gian của Lã Tống.

Hôm nay Kỳ Ngôn mua chiếc túi bản giới hạn cho cô ta, ngày mai Kỳ Ngôn đưa cô ta tới nhà hàng cao cấp dùng bữa.

Có lúc tôi nhìn thấy, nhìn thấy rồi cũng chỉ lướt qua, tôi chưa từng chủ động đi nghe ngóng tin tức gì của hắn.

Chẳng qua có một khoảng khắc tôi nhớ tới trước kia tôi cùng Kỳ Ngồn ngồi trên số pha xem tivi, dường như chúng tôi chỉ là một cặp tình nhân bình thường không hơn, hắn khoác lên vai tôi, ngón tay tùy tiện cuộn lấy một lọn tóc của tôi.

Hắn nghiêng đầu qua nói với tôi rằng: “Liên Liên, trông em xinh thật đấy, anh đưa em đi quay phim điện ảnh nhé?"

Khi ấy, trong lòng tôi sinh ra cảm xúc kháng cự, có một giọng nói chất vấn hắn: Tại sao muốn đẩy tôi ra trước mặt công chúng? Là vì để Vu Hạ nhìn thấy sao? Hay là bày ra một sản phẩm giả tạo mặc người ta cười cợt?

Nhưng tôi chỉ ôm lấy cổ hắn, làm nũng nhăn mày lại: “Không muốn đầu, chỉ muốn để một mình anh nhìn thấy thôi.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 6


Trong ba năm ấy, tôi không đi làm, cũng không có tâm tư xã giao, Kỳ Ngôn từng có ý đưa tôi vào giới thượng lưu mà hắn qua lại, thế nhưng luôn bị tôi ngăn cản từ chối.

Những gương mặt đã từng hoặc là chế giễu hoặc là ân cần xuất hiện trước mặt tôi, đều đã cắt đứt liên hệ kể từ ngày tôi dọn ra khỏi biệt thự hôm ấy.

Tôi vốn cho rằng ngày khai trương tiệm mới có lẽ chỉ có tôi và mấy sinh viên đại học làm thêm, nhưng không ngờ lại lại ngoài ý muốn trông thấy một người.

“Tiểu Liên."

Cậu ta mặc vest, cổ tay đeo chiếc đồng hồ đắt đỏ, chẳng hề ăn nhập gì với cậu thanh niên để đầu húi cua vẻ non nót chưa mất hết trong ký ức của tôi.

“A Tiêu?" Tôi buột miệng nói.

Bao nhiều năm tôi chưa gặp Dụ Thanh thì có bấy nhiêu năm chưa gặp lại Lâm Tử Tiêu.

Trong quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường ấy, tôi đấu võ mồm với cậu ta, cãi cọ.

Trận bóng rổ bị người ta giở trò nên thua, cậu ta không nuốt nổi cơn tức xông lên vung một đấm, cuối cùng vinh dự giăng giấy đỏ nằm trên giường của phòng y tế, Dụ Thanh bôi thuốc cho cậu ta, tôi thì xoay lưng lại khóc lu bù.

Cậu ta từng dùng sách toán của tôi làm gối đầu, sau khi thức dậy cầm quyển sách dính đầy nước miếng chạy tới xin lỗi tôi, con người trước nay chưa từng đi học đúng giờ lại phải đau khổ đem bữa sáng cho tôi một tuần liền...

Có những người xuất hiện, dường như chỉ để nhắc nhở bạn, bạn đã từng là một người như thế nào, rồi trong những năm tháng sau này, mất đi những gì.

Mà tôi lần nữa nhận thức được rõ ràng, trong bảy năm quá khứ, tôi chưa từng quên đi Dụ Thanh, anh hệt như một cuốn sách được tôi giấu kín trong tủ, mà sự xuất hiện của Lâm Tử Tiêu, đã trở thành chiếc chìa khóa có thể mở được chiếc tủ ấy.

Cũng là cậu ta, trong hội trường của trường học, giữa đám đông đen kịt, cùng tôi nhìn lên sân khấu nơi Dụ Thanh đang phát ra ánh sáng rực rỡ, sau đó bỗng nhiên quay ra nói với tôi: “Liên Vị Chi, quên đi thôi."

Quên đi?

Sao có thể quên đi được đây, thiếu niên mặc thân đồ tây trên sân khấu, tất cả ánh đèn đều hội tụ trên người anh, thế nhưng chỉ có tôi biết, khúc nhạc anh đàn lúc này, là khúc dương cầm mà tôi thích nhất.

Mội đoạn hồi ức ập tới, vô số người quen cũ ngồi lên chuyến xe tốc hành vụt qua trước mắt tôi.

Mà giờ phút này, tôi chỉ có thể nắm lấy bàn tay đang giơ tới trước mặt, sau đó đáp lại một câu:

“Đã lâu không gặp."
 
Đường Chân Trời
Chương 7


"Liên Vị Chi cậu mau lên!" ngoài cửa sổ, Lâm Tử Tiêu đang đè giọng nói.

"Giục cái gì mà giục chẳng phải tôi đang tìm hay sao?"

"Lạ thật, bà già này không để đồ trong tủ sao? A Tiêu cậu lại đây chút...Lâm Tử Tiêu?"

Tôi đứng thẳng người khỏi bàn làm việc nhìn ngó, nhưng lại đối diện với một gương mặt lạnh tanh.

“Liên! Vị! Chi!"

Loa phát thanh bên ngoài còn đang phát nhạc tập thể dục, tôi và Lâm Tử Tiêu thì đứng trong văn phòng của chủ nhiệm phòng giáo vụ, co đầu rụt cổ hệt như hai con chim cút.

"Em nói xem hai đứa bọn em! Đây đã là lần thứ mấy rồi hả!"

Chủ nhiệm phòng giáo vụ là một người phụ nữ năm mươi tuổi, lúc này đang tức điện lên dùng ngón trỏ chỉ vào tôi: “Hôm trước! Hôm trước em còn đan áo len trong giờ toán bị tôi bắt đưỢc, hôm nay em đã trèo cửa sổ vào văn phòng!"

Tôi nhỏ giọng phản bác nói: “Đó không phải là áo len....Là khăn quàng..."

“Bùm."

Chủ nhiệm phòng giáo vụ đập mạnh tay lên bàn, thở phì phò không dứt.

Lâm Tử Tiêu kéo ống tay áo tôi nháy nháy mắt, sau đó gương mặt mang theo chút khó xử mở miệng:

"Cô ơi, cô đừng trách Tiểu Liên nữa, đó là quà cậu ấy tặng mẹ mình."

Âm thanh thở phì phò bỗng ngừng lại.

Chủ nhiệm phòng giáo vụ đưa ánh mắt ngờ vực nhìn sang tôi.

"Em ấy nói là thật hả?"

"Em.."

Lâm Tử Tiêu lại lặng lẽ kéo ống tay áo của tôi.

"Cô ơi đúng ạ, sinh nhật của mẹ em sắp tới rồi, em nghĩ chẳng có gì có thể tặng, vậy thì đan một chiếc khăn thôi, thế nhưng ở nhà em làm gì có thời gian đầu, mới mang tới trường học ấy ạ."

Lần này, người xấu hổ ngượng ngùng cuối cùng đã biến thành bà ấy.

Chủ nhiệm phòng giáo vụ khẽ ho vài tiếng, sau đó đứng thẳng người lên nói: “Được rồi, nể tình một mảnh hiếu tâm của em, lần này trả lại cho em, nhưng không được phép đan trong giờ học nữa đầu đấy."

"Em biết rồi a! Em hiểu rồi a! Cảm ơn cô nhiều!"

Trên lối đi, tôi ôm lấy đống len lộn xộn dùng mặt dụi lên đó không ngừng.

Lâm Tử Tiêu đắc ý dựng ngón cái lên chỉ về bản thân, “Thế nào hả, vẫn là Lâm gia của cậu trâu bò đúng không, mau cảm ơn tớ đi."

Tôi cười hì hì nói: “Cảm ơn cậu, tôi thay mặt mẹ già vừa kết hôn đang hưởng tuần trăng mật ở Tam Á cảm tạ khăn quàng của Lâm gia nhá!"

Nói xong tôi nhấc chân chạy mất, không thèm để ý tới Lâm Tủ Tiêu đang tức điên ở phía sau.

"Liên Vị Chi! Cậu đứng lại!"

Tôi dừng trước cửa phòng học.

Cũng chẳng phải vì câu hét của Lâm Tử Tiêu, mà không biết Dụ Thanh từ đầu xuất hiện trước mặt tôi.

Anh ấy nhăn mày nói: “Cậu đi đầu vậy?"

Tôi khua khoắng đống đồ trong tay khoe: “Đi lấy món quà sinh nhật thuộc về cậu đó."

Nét mặt của Dụ Thanh bỗng chốc biến thành bất lực, “Tiểu Liên, bây giờ vẫn là mùa hè."

"Vậy cậu đợi đến mùa đông hãy quàng, thế nào, cậu chê tớ hả?"

Tôi biết trước nay Dụ Thanh đều không chống cự nổi giọng điệu kiểu này của tôi, anh cũng biết tôi đã nắm thóp được tính cách của anh rồi.

Thế nhưng anh vẫn phối hợp giơ hai tay lên giả bộ đầu hàng, nói: “Tôi nào có gan đó chứ"

Hôm sinh nhật của Dụ Thanh, lần đầu tiên mời chúng tôi tới nhà anh ấy.

Xe taxi dừng trước lối vào của khu biệt thự, thậm chí tôi còn có chút lúng ta lúng túng.

Lâm Tử Tiêu vỗ lên ba lộ của tôi, khiến tôi tiến lên phía trước mấy bước.

“Đi thôi, làm gì thế, ngốc rồi hả?"

Tôi nghiêng đầu qua, “Nhà Dụ Thanh nhiều tiền vậy hả?"

"Phải đó, đây còn là căn nhà mà bố mẹ cậu ta cố ý mua để cậu ta được yên tĩnh học tập đó, thế nào hả, phát hiện ra thì ra không chỉ có tên ngốc tôi mới là nhà giàu đúng không."

Tên ngốc nhà giàu đại là biệt danh tôi đặt cho Lâm Tử Tiêu.

Nếu không phải do bố cậu ta hào phóng quyền cho trường học một tòa nhà, thì nhà trường sẽ không nhắm một mắt mở một mắt đối với hành vi đánh nhau hằng ngày của cậu ta.

Thế nhưng Dụ Thanh và Lâm Tử Tiêu không giống nhau.

Lúc ấy chẳng rõ vì sao thái độ của bản thân tôi đối với tình huống của hai nhà lại khác nhau, khi trưởng thành rồi nhìn lại, tâm tư thiếu nữ khi ấy lại rõ ràng rành mạch đến vậy....

Đó là cảm giác tự ti không thể nào khống chế được khi đối diện với người mình thích.

Điều này cũng là vì sao, sau khi Lâm Tử Tiêu tặng mô hình xe đua bản giới hạn, và lải nhải không ngừng rằng cậu ta đã tốn công phí sức như thế nào mới mua được nó, ánh mắt của Dụ Thanh chuyển sang tôi, tôi xua tay nói:

"Không có."

"Cái gì?" Dụ Thanh ngây người.

"Làm mất rồi, hôm nay lật tung khắp nơi không tìm thấy."

Lâm Tử Tiêu nóng lên, hùng hổ kéo tôi ra một góc nói: “Có chuyện gì vậy, tâm huyết nửa tháng trời của Tiểu Liên nhà chúng ta đầu rồi!"

Tôi trợn trắng mắt nhìn cậu ta, sau đó dùng gương mặt mỉm cười nói với Dụ Thanh: “Cái đó xấu quá, lần sau tôi đan cho cậu cái đẹp hơn."

Trên thực tế tôi đã nói dối.

Đây là lần đầu tiên tôi nói dối Du Thanh.

Chiếc khăn quàng xấu xí đó, lúc này được bọc bởi chiếc hộp màu xanh đang nằm gọn trong ba lô của tôi.

Dụ Thanh tốt đẹp nhường ấy, thành tích tốt còn biết đánh dương cầm, gia thế tốt, gia giáo tốt, sao anh có thể quàng một chiếc khăn len rẻ rúng được?

Anh sẽ bị người ta cười nhạo.

Món quà mà anh nhận được, nên là mô hình xe đua bản giới hạn, là một căn biệt thự, hoặc là thứ tốt hơn nữa.

Tóm lại, không nên là một món đồ len nhìn không ra hình dáng gì.

Tôi chẳng rõ có phải Dụ Thanh đã nhìn thấu tâm tư của tôi hay không, nhưng anh không nói gì nữa, anh chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đầu tôi, sau đó nghiêm túc nhìn tôi nói:

"Tiểu Liên, tôi đã từng nói, cậu làm thành hình dáng gì tôi cũng sẽ quàng, cậu làm thành kiểu gì tôi cũng đều thích."

Từng có một khoảnh khắc, tôi giãy giụa có nên thổ lộ thực tình hay không, thế nhưng cuối cùng phần tôn nghiêm hèn mọn ấy vẫn bò lên điểm cao nhất.

Có những lúc cái tôi nó chính là thứ kì cục như vậy.

Tôi có thể trèo tường ngã sấp mặt trước mặt Lâm Tử Tiêu, cũng có thể thản nhiên ngồi lên xe sang của Kỳ Ngôn trước mặt nhiều người đang chỉ trỏ, thế nhưng tôi không thể mất mặt trước Dụ Thanh được.

Một chút cũng không được.

Giống như tôi sẽ không vì anh không tốt mà từ chối tới gần anh.

Nhưng tôi nhất định sẽ bởi bản thân mình không tốt, mà rời khỏi anh.
 
Đường Chân Trời
Chương 8


Tôi không ngờ Lã Tống sẽ chủ động tới tìm tôi.

Cô ta mặc chiếc váy bó sát mông, tiếng giày cao gót gõ lên mặt sàn gỗ vang lên vô cùng rõ ràng.

Trông thấy vẻ ngoài này của cô ta khiến tôi vô thức cau mày, “Tôi nhớ tôi từng nói với cô, Kỳ Ngôn không thích kiểu ăn mặc như thế này."

Cô ta nghe xong lời này, bỗng chốc trên mặt tràn ra vẻ ấm ức.

"Chẳng phải cô nói chỉ cần tôi giống Vu Hạ, Kỳ Ngôn sẽ thích tôi sao?"

Tôi buông cốc cà phê trong tay xuống, “Lẽ nào không phải hả?"

Lẽ nào không phải sao? Những chiếc túi đắt tiền, những lần đưa cô xuất hiện ở những trường hợp quan trọng.

Lã Tống bực bội giậm chân.

Tôi trông thấy dáng vẻ nhõng nhẽo này tự dưng có chút đau đầu, càng đau lòng cho mặt sàn mới lắp đặt xong hơn.

"Có việc thì nói thẳng, không nói thì đi nhanh."

Mặt Lã Tống đô lựng lên, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi, “Thế nhưng...Thế nhưng mấy ngày nay anh ấy căn bản không đụng vào tôi."

"Cái gì?"

"Tôi nói anh ấy không hề ngủ với tôi."

Thực ra tôi nghe rõ câu đầu tiên mà cô ta nói, chỉ là kinh ngạc nên mới cất tiếng hỏi, nhưng không ngờ một giây sau đã phải đón nhận tiếng thét phẫn nộ của Lã Tống.

Người trong tiệm cà phê đều đồng loạt nhìn sang bên này.

Dường như Lã Tống đánh cược hết ra ngoài, tiến lên phía trước kéo lấy tay tôi, nước mắt chảy ào ào, “Tôi làm theo hết những điều cô nói, nhưng tại sao anh ấy không dụng vào tôi?"

"Chẳng phải anh ta đối xử với cô rất tốt sao, những thứ trên dòng thời gian kia của cô..."

"Phải đó, cho tôi tiền, tặng tôi túi, nhưng tôi cần những thứ này có tác dụng gì"

Tôi dùng ánh mắt nhìn đồ ngốc mà nhìn cô ra, “Không tốt hả? có tiền lại không cần thất thân."

Lớp trang điểm tinh tế trên mặt Lã Tống đã bị nước mắt làm nhòe bẩn thỉu, cô ta nghẹn ngào nói: “Thế nhưng tôi muốn khiến anh ấy yêu tôi mà....Ai gặp được người đàn ông tốt như thế mà không rung động chứ?"

Tôi không trả lời cô ta, bởi vì tôi hiểu rõ trong ván cờ này, cô ta đã bị đào thải.

Giống hệt với kết cục của những người phụ nữ vốn chỉ vì tiền của Kỳ Ngôn, cuối cùng lại tham lam muốn toàn bộ của hắn.

Tuy tôi không hiểu đàn ông, nhưng tôi cũng biết rõ trong một đoạn tình cảm một khi động lòng chắc chắn đã thua không nghi ngờ.

Mà tôi có thể ở bên cạnh Kỳ Ngôn ba năm là bởi vì tôi chưa từng nảy sinh tình cảm với hắn.

Tôi xoay người nói với Lã Tống: “Muốn Kỳ Ngôn hồi tâm chuyển ý với cô, thì hiện giờ rời khỏi anh ta đi."

Tôi vốn thật lòng khuyên nhur, thế nhưng cô gái trước mặt này lại chìm đắm trong tình yêu của mình mà không thoát ra được, cô ta hất mạnh tay tôi ra.

"Cô không chịu giúp tôi thì thôi, tôi không giống cô, cô kiếm được một món đã vội muốn đi, chỉ có tôi thật lòng yêu anh ấy!"

Nói xong, cô ta xoay người rời khỏi, động tác phẫn nộ đóng cửa khiến chuông gió treo trên tường rung động var

lên tiếng leng keng.

Tôi thở dài một hơi, lờ đi ánh mắt thăm dò của khách hàng, cúi đầu lau vệt cà phê vừa rồi không cẩn thận sánh ra.

Lau mãi, động tác trên tay tôi bỗng khựng lại, có một nghi vấn xong thẳng vào tim.

Nếu như Kỳ Ngôn chưa bao giờ đụng vào Lã Tống, vậy thì vết hôn ẩn hiện dưới cổ áo hắn ngày hôm ấy là cái gì?
 
Đường Chân Trời
Chương 9


"Cô mắng cô ấy rồi hả?"

Wechat của tôi nảy ra một tin nhắn khiến tôi cạn lời vạn lần.

Một người buổi chiều vừa tới tìm tôi nổi điên, một người vội vã nhắn tin tới chất vấn.

“Không có."

Thế nhưng đầu bên kia dường như không nhìn thấy câu phủ nhận của tôi, không chỉ trả lời ngay tắp lự mà còn kèm theo một tràng châm chọc:

“Không phải chứ Liên Vị Chi, cô lại là người phụ nữ đố thế này cớ đấy, sao trước kia tôi không nhìn ra nhĩ?"

"Thế nào, ghen rồi hả? Không chịu nổi cô ấy sống tốt hơn cô hå?"

Tôi nhìn khung trò chuyện hiển thị [Đối phương đang nhập...], bỗng chốc không nghĩ ra được bình thường Kỳ Ngôn là người ít nói như biến thành người khác.

Tôi khựng lại, đã không hề quan tâm đến hình tượng mà tôi tạo dựng trước mặt hắn, tôi gửi một câu [Ngu ngốc), sau đó cho hắn vào danh sách đen.

Ban đầu sao tôi lại cảm thấy hắn giống Dụ Thanh cơ chứ?

Nhìn thì quý phái, mở miệng bỗng trở thành gã trẻ con, sao lại giống Dụ Thanh cho được?

Tôi ném điện thoại sang một bên, không thèm nghĩ ngợi đến Kỳ Ngôn ở đầu bên kia nữa.
 
Đường Chân Trời
Chương 10


Mặt khác, thời gian hẹn với Lâm Tử Tiêu sắp tới.

Khi chiếc xe đua đỏ chói mắt dừng dưới lầu nhà tôi, hệt như một tòa tượng phật, khiến người xung quanh đều tránh đi đường vòng.

Tôi vừa thắt dây an toàn vừa mở miệng ném đá: “Rốt cuộc tới khi nào cậu mới không khoe khoang như thế này nữa vậy."

Lần này Lâm Tử Tiêu chỉ mặc một chiếc áo thun trắng, một chiếc kính mát đeo ngược ra sau tai, ngầm nga câu hát có vẻ tâm trạng rất được.

"Thật đúng là chẳng rõ cậu gọi tôi tới làm bạn gái gì, trông Lâm thiếu gia của chúng ta không giống như người thiếu oanh yến bên người mà."

Lần gặp mặt đầu tiên sau bảy năm xa cách hôm trước, trong khoảng hai phút yên lặng không biết nói gì, Lâm Tử Tiêu bỗng hỏi tôi: “Một tuần sau có một buổi tiệc tối, cậu đi cùng tôi tham gia được không?"

Người quen cũ lâu ngày mới gặp, lại đưa ra thỉnh cầu này tôi không đành từ chối, cho nên tôi căng da đầu đồng ý.

Vậy mới có một màn như ngày hôm nay.

Lâm Tử Tiêu liếc tôi một cái, “Liên Vị Chi sao câu vẫn nhiều lời như thế hả."

Tôi cũng tặng lại cho cậu ta một cái trọn mắt, “Cảm ơn, Lâm Tử Tiêu cậu vẫn biết nói chuyện như xưa."

Rất lạ lùng, khi tôi đối diện với Dụ Thanh sẽ tự ti, đối diện với Kỳ Ngôn sẽ tự giác sinh ra một loại xa cách, nhưng chỉ khi tôi đối diện với Lâm Tử Tiêu, mới là thoải mái thản nhiên nhất.

Cậu ta trong mắt tôi gần như mãi mãi không thay đổi, vẫn là tên ngốc nằm bò trong phòng y tế kêu đau kia.

Thế nhưng trong lòng tôi biết rõ thực ra cái gì Lâm Tử Tiêu cũng hiểu, giống như lần này cậu ta tìm tới tôi, không hề nhắc một chữ nào tới cái tên đó cả, dường như trong ba năm oanh oanh liệt liệt ấy chưa từng có một người như thế tồn tại.

Đây chính là sự ăn ý không ai biết được giữa chúng tôi.

Xe đua lái tới trung tâm mua sắm, Lâm Tử Tiêu gần như là đẩy tôi về phía trước.

“Nhanh lên đi, chân ngắn còn chậm rì rì thế."

"Cậu muốn chết hả?"

Lấy bộ này đẹp đấy, cậu thử xem."

Cậu ta đưa cho tôi một chiếc váy đỏ chấm đất, tôi thấy chiếc cổ chữ V to đùng, sau đó tiếp tục cạn lời nhìn cậu ta.

Lâm Tử Tiêu cũng chú ý tới chi tiết này, sau khi cậu ta dùng ánh mắt đánh giá bộ phận nào đó của tôi xong, ra vẻ lắc đầu, “Thôi đi thôi đi, không nâng lên được."

Không nhịn nổi nữa.

Tôi húc mạnh đầu vào trán cậu ta.

Nhân viên xếp thành hàng đi theo sau lưng chúng tôi, Lâm Tử Tiêu chẳng buồn ngoảnh lại ném từng chiếc có giá trị trên chục nghìn ra phía sau.

"Cậu có thể đừng lựa đồ trong cửa hàng xa xî giống như đi chợ được không?"

Lâm Tử Tiêu làm lợ câu chấm chọc của tôi, ánh mắt cậu ta lướt qua tôi nhìn vào nhân viên dẫn đầu phía sau nói: “Tất cả những thứ này, gói hết lại."

Tôi gấp lên, “Chẳng phải nói là chọn một bộ lễ phục sao? Cậu mua nhiều như thế này làm gì?"

Lâm Tử Tiêu tiến lại gần, gương mặt phóng to xuất hiện trước mặt tôi, rất đẹp trai, chẳng qua nó mang theo một chút bỡn cợt khinh bỉ, khiến người ta kìm lòng không đậu muốn tiến lên tẩn cho một trận.

"Lễ phục đương nhiên phải tìm studio để đặt may rồi, cậu cho rằng sẽ mặc mấy thứ bày bán trên thị trường này sao? Quê mùa."

“Thế mấy thứ này là..."

“Mua quần áo mặc ngày thường cho cậu đó," cậu ta chế bai dùng hai ngón tay miết vạt áo thun của tôi, “Đúng là chất lượng còn kém hơn cả đồng phục trường của chúng ta"

Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, tặng cậu ta một phát tát vào sau gáy.

"Liên Vị Chi! Cậu cái người phụ nữ này sao mà không biết tốt xấu thế hả!"

“Tên ngốc nhà giàu!"

Xa cách nhiều năm, cuối cùng tôi lại hùng hổ nói ra từ này.

Nhân viên bên kia khẽ nhắc nhở: “Đã gói lại rồi ạ, đưa đến nhà quý ngài hay là bây giờ mang đi?"

"Gửi thẳng tới nhà tôi."

Tôi đứng một bên híp mắt, “Khách quen đó nhà Lâm Tử Tiêu, chẳng hiếm khi dẫn mấy em đến đây rồi chứ?"

Vẻ mặt của Lâm Tử Tiêu càng trở nên buồn cười hơn, cậu ta khoanh tay lại nhìn tôi, “Đây là trung tâm thương mại nhà tôi, lẽ nào ngay cả điều này mà cậu cũng không biết?"

Tôi nhìn vào gương mặt đắc ý này, xuýt nữa không kìm nổi nước miếng của mình.

"Tên ngốc nhà giàu!" Tôi buột miệng nói với cậu ta.

Một giây sau, chúng tôi nhìn nhau bật cười.

“Tôi sớm biết cậu sẽ nói câu này."

“Được được được, cậu trâu bò."

Chẳng cần biết qua bao nhiêu năm, trong mắt tôi, cậu ta mãi mãi là Lâm Tử Tiêu của tuổi 17, cũng giống như tôi biết cho dù tôi thay đổi thành dáng vẻ gì, trong mắt cậu ta tôi mãi mãi là Liên Vị Chi năm 17 tuổi vậy.

Tôi từng nói, điều này chính là ăn ý không người nào biết được giữa chúng tôi.

Trong bãi đậu xe,vừa khởi động máy, bỗng nhiên Lâm Tử Tiêu nghiêng đầu nói với tôi: “Chưa từng dẫn người nào tới."

“Hả?"

“Tôi nói là tôi chưa từng dẫn em gái nào đi dạo phố cả."

“À."

Tôi ngẩng đầu lên, vô cùng ngạc nhiên khi đối diện với ánh mắt nghiêm túc của cậu ta, giây phút đó hồi ức bỗng trôi dạt về những năm đó.

Lâm Tủ Tiêu khổ công mua bữa sáng cho tôi, nữ sinh cùng lớp yêu thầm cậu ta chạy tới tìm tôi.

"Tiểu Liên, có thể bảo cậu ấy cũng đem cho tớ một phần không?"

Tôi của lúc ấy vẫn chưa biết yêu là gì gặm bữa sáng hàm hồ gật đầu, ai mà biết được Lâm Tử Tiêu lại vì chuyện này mà nổi giận đùng đùng.

Tôi cạn lời, “Bữa sáng mà thôi, một phần cũng là đem hai phần cũng là đem, có gì khác nhau đầu."

Gương mặt của Lâm Tử Tiêu viết đầy chữ không vui, “Không giống nhau."

"Có gì không giống?"

"Dù sao thì chính là không giống, nói cậu cũng không hiểu."

Tôi trọn mắt nóng lên, “Cậu nói đi, cậu khinh thường tôi làm gì, cái gì gọi là nói rồi tôi cũng không hiểu hả!"

Lâm Tử Tiêu ấp úng nửa ngày, mới rặn ra một câu, “Hết tiền."

Tôi trợn to hai mắt, đó là lần đầu tiên tôi nghe được hai chữ đó từ miệng của Lâm Tử Tiêu.

Thế nhưng Lâm Tử Tiêu còn không biết thẹn, cả người dường như trở nên hùng hồn hơn nhiều, cậu ta gần cổ lên nói: “Chính là hết tiền đó, hôm nay cậu ta muốn đem, ngày mai cậu ta muốn đem, bữa sáng của cả lớp đều áp lên người tôi, chẳng phải ăn đến nỗi tôi nghèo mất sao."

Tôi luôn cảm thấy cậu ta nói chuyện vô cùng lạ lùng, nhưng lại không tìm ra sai sót lô-gic nào, thế mà cuối cùng càng nghĩ càng có ý, tôi nói: “Đúng nhỉ, thế tôi giúp cậu từ chối cậu ta."

Nói xong, tôi xoay người móc lấy ba lô, “Đưa tiền đồ ăn sáng của tuần này cho cậu trước"

Ai biết được Lâm Tử Tiêu gần như là nhào lên ấn chặt lấy tay tôi, “Không cần!"

"Tôi sợ ăn nghèo mất cậu."

“Mời cậu một phần thì vẫn mời được," Cậu ta nhìn tôi, “Cậu cũng đầu có ăn nhiều."

Tuy tôi không hiểu lý lẽ của cậu ta, nhưng được khen như thế vẫn thấy rất vui, cho nên tôi cũng ngừng động tác lại.

Cậu ta lại khẽ bổ sung thêm: “Thậm chí ăn quá ít ấy, còn có thể ăn thêm một chút nữa"

Hồi ức kết thúc.

Tôi xoay người rút lại ánh mắt của mình, đối với việc bầu không khí trong xe bỗng nhiên yên lặng có chút lúng túng.

Mà tôi bỗng ý thức được, bao nhiêu năm nay những thứ mà Lâm Tử Tiêu cho tôi, đều là một phần duy nhất.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 11


“Đừng móc nữa, chiếc cúc kim cương bên trên mà bị móc xuống một chiếc cậu đền tôi một nghìn."

Tôi giận dữ, “Tôi khẩn trương còn không được hả."

Lâm Tử Tiêu bắt chéo hai chân lại, trên người mặc một cây vest trang trọng cũng không che lấp nổi bộ dáng bất cần đời của cậu ta.

"Không cần khẩn trương, chỉ là một bữa tiệc nho nhỏ thôi, cứ coi như cậu vào thành phố tham gia một hôn lễ hào nhoáng là được."

"Cậu chế giễu tôi là người dưới quê hả?"

"Chẳng phải sao, quê mùa?"

"Cậu..."

Chiếc xe dừng trước cửa khác sạn, giọng nói của tài xế vang lên, “Tới rồi."

Lâm Tử Tiêu đỡ tôi xuống xe, sau đó kéo tay tôi khoác lên khuỷu tay cậu ta.

"Khoác chặt vào, đừng thả ra đấy."

"Biết rồi."

Cho dù ở bên cạnh Kỳ Ngôn ba năm trời, tôi cũng chưa từng đồng ý đi cùng hắn tới bất cứ một hoạt động nào.

Có lẽ trong lòng tôi đã xác định rõ mối quan hệ này không được dài lâu, cho nên đã vô thức kháng cự xuất hiện chung với hắn bất cứ lúc nào, bớt việc vướng phải những rắc rối không cần thiết.

Nhưng tôi không ngờ rằng, thành phố này nhỏ tới mức khiến tôi gặp lại Kỳ Ngôn ở nơi này.

Đứng bên cạnh hắn là Kỳ Ngọc, từ khoảnh khắc bước vào cửa kia, tôi như bị trực giác sai bảo nhìn thẳng vào tầm mắt của bọn họ.

"Sao thế?" Lâm Tử Tiêu nghiêng mặt cúi đầu hỏi tôi.

Tôi buông tay ra sau đó vô thức túm chặt quần áo của cậu ta, lắc đầu.

Cậu ta vỗ lên tay tôi, nói: “Cậu đừng khẩn trương, có tôi đây."

Nghe thấy cầu này, cho dù ánh mắt kia vẫn nóng rực không giảm, nhưng tôi lại cảm thấy trong lòng bình tĩnh lạ thường.

Đúng rồi, câu chuyện của tôi và Kỳ Ngôn đã kết thúc rồi, lần nữa gặp lại giả vờ như không quen nhau là được.

Thế nhưng, thực sự có thể vờ như chưa có chuyện gì xảy ra sao?

Vấn đề này đã có đáp án, khoảnh khắc khi Kỳ Ngôn sải bước lớn đi thẳng tới trước mặt tôi.

Đáp án là không thể.

"Có chuyện gì sao, anh Kỳ?" Bàn tay kéo tôi của Lâm Tử Tiêu hơi dùng sức, muốn giấu tôi ra phía sau.

Giới nhà giàu của thành phố này rộng lớn như vậy, thì ra bọn họ đều quen biết.

Vậy Lâm Tử Tiêu có biết không, ba năm đó của chúng tôi...

Vấn đề này đột ngột xuất hiện, khiến trái tim tôi bỗng nhiên hoảng loạn.

Tôi ngẩng đầu lên, nhưng đụng phải gương mặt mang theo sự phẫn nộ của Kỳ Ngôn, với thứ cảm xúc trong đáy mắt mà tôi nhìn không hiểu.

Hắn làm lơ đi vấn đề của Lâm Tử Tiêu, cứ nhìn chằm chằm vào tôi, dường như hắn muốn mở miệng nói gì đó, nhưng bị Kỳ Ngọc vội vã chạy tới kéo cánh tay.

Có lẽ bởi vì chạy đi vội vàng nên gương mặt em ấy có chút trắng nhợt, Kỳ Ngọc nói với tôi: “Chị.....Liên Liên, có thể trò chuyện riêng với em đôi cầu được không?"

Trên mặt Lâm Tử Tiêu hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, “Có phải các người có bệnh không...."

"Có thể." Tôi nói.

Tôi ngẩng đầu nhìn vào gương mặt Lâm Tử Tiêu, mỉm cười an ủi, tôi nói: “Không sao đầu, tôi quay lại nhanh thôi."

Thực ra có rất nhiều lúc, những lựa chọn nhỏ nhặt có thể thay đổi cả đời người.

Thế nhưng trong tất cả sự lựa chọn, gần như mỗi một lần, tôi đều chọn cách buông tay Lâm Tử Tiêu.
 
Đường Chân Trời
Chương 12


Trong phòng thay đồ của khách sạn, hai mắt Kỳ Ngọc đỏ bừng.

"Quãng thời gian này chị dâu đi đầu vậy, em với anh em lo cho chị lắm."

Tôi nhăn mày lại, đính chính nói: “Chị và Kỳ Ngôn đã không còn quan hệ gì nữa, sau này em đừng dùng xưng hô này."

"Có phải anh ấy làm sai chuyện gì không? Em giúp chị mắng anh ấy có được không."

"Hôm ấy em không lừa chị đầu, anh trai em thực sự rất tức giận, vứt điện thoại của em đi còn nhốt em trên lầu nữa, chị dấu chị tin em đi..."

Tôi vẫn luôn cảm thấy ngây thơ chưa hiểu sự đời là một loại phẩm chất khó có đưỢc, thế nhưng trong lúc này, tôi bỗng thấy vô tri mà sự ngây thơ tích lũy được lại khiến người ta căm ghét đến thế.

Tôi hít sâu một hơi, lần đầu tiên nói nặng lời với Kỳ Ngọc: “Chị với anh em, với Kỳ Ngôn, vốn không phải loại quan hệ như em nghĩ, em hiểu không?"

"Vậy là cái gì?"

Cánh cửa phòng thay đồ đột nhiên bị đẩy ra, Kỳ Ngôn đứng dựa lên tủ, theo đó là mùi khói thuốc nồng nặc xộc thẳng từ hành lang vào.

Câu vừa rồi là hắn cất tiếng hỏi.

Tôi bỗng hối hận vì xuýt nữa nói toạc ra sự thật, khi Kỳ Ngôn xuất hiện, có lẽ là không muốn em gái biết đúng không?

Thế nhưng hắn nhìn tôi, lặp lại từng chữ một, “Vậy là cái gì?"

Kỳ Ngọc nhận ra được bầu không khí kì quặc giữa chúng tôi, nén nước mắt nức nở nói: “Hai người từ từ nói, em ra ngoài trước đây."

Khoảnh khắc đóng cửa lại, sự im lặng của tôi được phá vỡ, tôi mở miệng, giọng điệu mang theo chấm chọc mà chính bản thân tôi cũng không nhận ra được:

"Có cần thiết phải làm khó một vật thay thế bỏ đi hay không?"

Kỳ Ngôn cau mày: “Em đang nói cái gì thế?"

"Vậy tôi hỏi anh, Vu Hạ là ai?"

Cái tên này, lần đầu tiên xuất hiện giữa chúng tôi.

"Em hỏi tên cô ấy làm gì? Không đúng, sao em lại biết cô ấy."

Tôi giơ tay lên chỉ vào gương mặt mình, “Rất giống, đúng không?"

Tôi cho rằng bản thân đã nói đủ toạc ra rồi, thế nhưng trên mặt hắn vẫn mang theo vẻ không hiểu.

Nhưng một giây sau, dường như Kỳ Ngôn đã hiểu ra được điều gì đó.

Trên mặt hắn tỏ vẻ đã hiểu, thậm chí có vài phần.

..Buồn cười?

"Cho nên, vì cái này, một năm trước em đã bắt đầu tìm nhà. Cho nên, em nhét Lã Tống cho tôi, để cô ta học theo mọi thứ của em tới bên cạnh tôi?"

Tôi ngẩn người, “Anh biết Lã Tống là tôi..."

Kỳ Ngôn mỉm cười, đây là nụ cười đầu tiên trong buổi tối nay mà tôi nhìn thấy.

Hắn giơ tay ra, khẽ chọc lên trán tôi, “Liên Vị Chi, em thực sự rất không thông minh."

Bầu không khí được làm ấm lại, dường như đã quay lại hồi mà tôi và hắn còn bên nhau, thế nhưng hiện tại không phải là lúc nên như thế này.

Tôi đè nén hoảng loạn nơi đáy lòng, tôi lướt qua Kỳ Ngôn đi ra cửa, vừa đi vừa nói: “Nếu anh đã rõ ràng, vậy tôi đi trước đây..."

Thế nhưng Kỳ Ngôn hệt như không nghe thấy lời tôi nói, hắn kéo cánh tay tôi lại, chuyển chủ đề, “Em có quan hệ gì với Lâm Tử Tiêu?"|

Tôi vô thức cãi lại: “Liên quan gì đến anh?"

Ánh mắt của hắn trở nên sâu thẳm, nét mặt cực kì nghiêm túc, “Không cần biết là quan hệ gì, tôi hi vọng từ hôm nay trở đi em không được có bất cứ quan hệ gì với cậu ta."
 
Đường Chân Trời
Chương 13


"Hắn ta nói gì với cậu thế?"

Quay lại xe, Lâm Tử Tiêu mở miệng hỏi tôi.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ lắc đầu, trong đầu hiện lên câu nói kia của Kỳ Ngôn.

"Liên Liên, tôi cho rằng chúng ta chỉ cãi nhau thôi."

Lâm Tử Tiêu cau màu, giọng nói không vui, “Liên Vị Chi, sao cậu luôn thích giấu tôi mọi thứ thế?"

Tôi quay đầu lại, nói chuyện cũng bắt đầu mang theo mùi thuốc súng, “Thế còn cậu, có phải cậu đã sớm biết quan hệ giữa tôi và Kỳ

Ngôn không?"

Tài xế nghe ra được bọn tôi đang tranh cãi, hiểu ý kéo rèm cửa lại, thế nhưng hai chúng tôi chẳng ai nói gì thêm nữa.

Im lặng đã đại diện cho mọi thứ, tôi bi thương mà nghĩ, thì ra Lâm Tử Tiêu vẫn luôn biết.

Chẳng biết qua bao lâu, ánh đèn rực rỡ bên ngoài cửa bị từng tòa nhà thay thế, tôi nên xuống xe rồi.

Lúc tôi giơ tay mở cửa xe, bỗng nhiên Lâm Tử Tiêu cười khổ nói: “...Vây tôi nên làm thế nào đây? Tiểu Liên, câu nói cho tôi biết tôi nên làm

thế nào."

Tôi quay đầu, nhìn thấy đèn đường xuyên qua cửa sổ xe, chiếu sáng một bên sườn mặt của cậu ta, tôi bỗng nhiên nghĩ, thực ra Lâm Tử Tiêu cũng rất đẹp trai.

Cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi đứng bên ngoài xe, nói: “Tiểu Liên, có phải tôi vĩnh viễn không bao giờ trở thành dáng vẻ mà cậu thích không"

"Vĩnh viễn không bao giờ trở thành Dụ Thanh được."

Dưới ánh trăng, dường như tôi nhìn thấy được đôi mắt của người trước mắt hơi đỏ lên.

Mà bảy năm trôi qua, cuối cùng lại có người nhắc tới cái tên này trước mặt tôi.
 
Đường Chân Trời
Chương 14


[Anh ơi đi chậm thôi!"

Kỳ Ngọc ở phía sau vừa giậm đối chân chắn ngủn vừa hét lên.

"Em cứ ngoan ngoãn ở trong nhà đi, đừng theo anh!"

Tôi tên là Kỳ Ngôn, đi theo sau lưng tôi là em gái tôi Kỳ Ngọc.

Mười mấy năm nay, tôi vô số lần suy nghĩ xem tại sao bố mẹ lại sinh ra nó, vừa dính người lại còn thích khóc.

Giống như hôm nay, tôi khó khắn lắm mới trốn khỏi tiết dạy kèm một với một, trốn khỏi tầm mắt của quản gia chạy ra ngoài, nó cứ nhất quyết đi theo tôi.

Đã mười mây tuổi đầu rồi, cả ngày không phải khóc thì là nhõng nhẽo, thực sự muốn dẫn nó tới bệnh viện để kiểm tra trí thông minh.

Tôi mất kiên nhẫn đứng tại chỗ, mãi đến khi Kỳ Ngọc dùng bàn tay múp míp của nó ôm lấy cánh tay tôi.

"Anh ơi, chúng ta đang ở đầu đầây?"

Chúng tôi đứng bên lề đường, bên cạnh là lan can được quây thành tường, xuyên qua lan can màu đen có thể nhìn thấy rõ sân vận động ồn ào náo nhiệt.

“Đây là trường học đó!"

Hai mắt Kỳ Ngọc sáng rực lên, khẽ hò hét.

Vì nguyên nhân gia đình, nên từ nhỏ tới lớn chúng tôi đều phải học phụ đạo riêng, Kỳ Ngọc cần học đủ các môn nghệ thuật, mà tôi một nửa thời gian đều đang học tập làm thế nào để tiếp quản công ty.

Còn về cuộc sống nơi sân trường như người bình thường kia, chúng tôi chưa từng được trải nghiệm.

Tôi khoanh tay nhìn đứa em gái thấp hơn mình một cái đầu, giọng điệu hơi mất kiên nhẫn: “Xem xong chưa, xem xong thi đi."

Thế nhưng lần này Kỳ Ngọc lại làm lơ lời tôi nói.

"Anh, anh nhìn kìa! Cô gái đó trông giống chị Hạ lắm."

Tôi nhìn theo tay chỉ của nó, thế nhưng trong mắt bắt được hình ảnh lại là một gương mặt quen thuộc.

“Đó chẳng phải là Lâm Tử Tiêu hay sao?"

Gia thế của tôi và Lâm Tử Tiêu không kém nhau là mấy, việc làm ăn trong nhà cũng thường xuyên qua lại, nhưng cậu ta được bố mẹ nuôi thả từ nhỏ đến lớn, mang bộ dáng của một hỗn thế ma vương.

Thế nhưng giờ phút này, tôi lại nhìn thấy cậu ta ôm đầu ngồi xuổm xuống đất, mà có một cô gái đang chống nạnh đứng trước mặt cậu ta, có vẻ như rất tức tối.

Cô gái kia có vẻ ngoài thanh tú, chẳng qua giờ phút này bộ dạng như muốn ăn thịt người vậy.

.Thoạt nhìn, đúng là khá giống Vu Hạ.

Tôi quay đầu hỏi Kỳ Ngọc, “Em từng gặp cô ấy chưa, là họ hàng nhà Vu Hạ hả?"

Kỳ Ngọc tì mặt lên kẽ hở lan can tới mức biến dạng, nói chuyện cũng không rõ rang: “Sao có thể chứ, nếu như là họ hàng của chị Hạ, làm sao mà chúng ta chưa gặp được."

Mẹ của Vu Hạ là bạn tốt mấy chục năm của mẹ tôi, cho nên quan hệ giữa hai nhà cực kì tốt, ba chúng tôi cũng lớn lên cùng nhau.

Chẳng qua cô ấy chơi chung với Kỳ Ngọc nhiều hơn, cũng có vẻ ngốc nghếch như nó.

Năm ngoái cô ấy đã đi du học ở nước ngoài, trước khi đi còn đỏ mắt để lại cho Kỳ Ngọc một bức ảnh, Kỳ Ngọc Sợ mình làm mất, nên giao nó cho tôi.

Tôi đặt bức ảnh đó lên tủ đầu giường cùng với bức ảnh cả gia đình, tôi nghĩ cho dù nói thế nào, cô ấy cũng coi như là em gái tôi.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ tên hỗn thế ma vương Lâm Tử Tiêu này cuối cũng cũng có người trị được, lần sau gặp mặt phải cười nhạo cậu ta, thì Lâm Tử Tiêu đang ngồi dưới đất bỗng đứng phắt lên.

Biên độ động tác của cậu ta rất lớn, nhưng lại rất nhẹ, đập một phát lên trán cô gái kia, rồi hét to:

"Bị tôi lừa rồi chứ! Liên Vị Chi! Đồ ngốc!"

Sau đó xoay người chạy mất.

Cô gái kia ngây người tại chỗ mấy giây sau đó nhấc chân đuổi theo, “A a a a Lâm Tử Tiêu, đừng để tôi tóm được cậu!"

Bóng dáng của bọn họ càng ngày càng xa, nhân lúc trước khi Kỳ Ngọc quay đầu nhìn tôi, tôi đã cụp mặt về.

"Anh ơi, đây là cuộc sống nơi sân trường sao? Em hầm mộ quá, còn anh thì sao?"

“Không hâm mộ."

"Thật sao, thật sao, trông có vẻ rất thú vị đó."

Tôi không nói thêm gì nữa.

Gặp lại Liên Vị Chi lần nữa, là ở trong tiệm cà phê trước cổng đại học A vào mấy năm sau, xuyên qua cánh cửa kính sát đất, tôi thấy cô ấy đều mỉm cười với từng vị khách.

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bước chân vào đó.

Tôi vừa mới mở xong cuộc họp đi ngang qua, trên người vẫn còn mặc đồ tây đeo đồng hồ, bộ dạng thế này quả thực khiến rất nhiều người chú ý.

Thực ra tôi rất muốn nói cho cô gái lễ tân kia biết, giọng nói của cô thực sự rất to, tôi đều có thể nghe thấy cô ta hưng phấn thế nào khi nói cho Liên Vị chi phán đoán về giá của chiếc đồng hồ.

Thế nhưng trong lòng, lại bất giác để bụng tới câu trả lời của một người khác.

Hình như cô chỉ “ừ" một tiếng, sau đó nói: “Thế hả? Khá đắt nhỉ, nhưng tôi không biết mấy hiệu này."

Rất qua loa.

Nhưng bóng dáng của cô gái đuổi theo hỗn thế ma vương Lâm Tử Tiêu chồng chéo vào nhau, khiến tôi cảm thấy, chính là cô ấy.

Có lẽ là vận mệnh an bài, là cô ấy bưng cà phê tới cho tôi.

Tôi không khỏi ngẩng đầu nhìn cô ấy, thế nhưng lại phát hiện cô ấy cũng nhìn tôi.

Cho dù đã biết tên cô ấy, cho dù khung cảnh ngày hôm ấy lặp đi lặp lại vô số lần trong mấy năm nay, tôi vẫn cất tiếng hỏi.

Tôi hỏi: “Em tên là gì?"

"Liên Vị Chi."

Từ nhỏ đến lớn, có vô số các cô gái vây quanh tôi.

Gần như tôi chỉ cần đứng ở nơi đó, chỉ cần mang cái họ “Kỳ" này, bọn họ sẽ tự động nhào lên.

Cho nên tôi chưa từng theo đuổi con gái, cũng không biết làm thế nào mới đối xử tốt với cô ấy.

Tôi chỉ biết mua rất nhiều quà, hủy bỏ hàng loạt các hoạt động để ngồi trong tiệm cà phê cả ngày.

Khi xin được phương thức liên lạc của Liên Vị Chi tôi lại chuyển tiền cho cô ấy, chuyển rất nhiều rất nhiều tiền, muốn để cho cô ấy mua quần áo đẹp, muốn khiến cho cô ấy vui vẻ.

Những người phụ nữ không mời mà đến kia, hoặc là nhìn trúng tiền của tôi, hoặc là nhìn trúng gia thế của tôi.

Thế nhưng ánh mắt của Liên Vị Chi ngày ấy khiến tôi cảm thấy, liệu có phải cô ấy cũng có chút thích tôi không?

Mãi cho đến một ngày, cuối cùng cô ấy không bưng cà phê dừng bên cạnh tôi mấy giây nữa, mà ngồi thẳng xuống ghế đối diện với tôi.

Cô ấy nhìn tôi, sau đó hỏi: “Kỳ Ngôn, có phải anh muốn yêu đương với em không?"

Năm đó tôi đã 24 tuổi, nhưng vẫn khẩn trương tới mức nói không ra lời.

Là ngạc nhiên? Là vui vẻ?

Có lẽ đều có.

Mãi đến khi tôi nghe thấy giọng nói của mình: “Phải."

Sau khi xác nhận quan hệ, việc đầu tiên tôi làm là cắt đứt liên hệ với tất cả những người phụ nữ khác.

Từng quan hệ, hay chưa quan hệ, khóc lóc ẩm ĩ, đều bị tôi ném ra sau đầu.

Tôi ôm lấy Liên Vị Chi, giống như ôm lấy nỗi tiếc nuối hai mươi mấy năm quá khứ của mình, giống như bù đắp lại hết tất cả niềm ao ước của

chàng trai 17 tuổi.

Tôi lại đi tìm Lâm Tử Tiêu.

Tôi vốn có ý khoe khoang, mọi người đều là đàn ông, ai không nhìn ra được ai thích ai chứ?

Thế nhưng cậu ta im lặng đến lạ thường.

Cậu ta tự uống hết một két bia, chẳng biết là say hay vẫn tỉnh táo.

Cậu ta nói: “Kỳ Ngôn, anh nhất định phải đối xử tốt với cô ấy biết không, chỉ có anh mới có thể khiến cô ấy vui vẻ."

"Tai sao?"

Cậu ta nhìn tôi, hệt như có thể nhìn thấy một người khác qua tôi vậy.

Cậu ta không trả lời nghi vấn của tôi, chỉ lặp đi lặp lại: “Chỉ có anh mới có thể khiến cô ấy vui v.."

Đương nhiên tôi sẽ khiến cô ấy vui vẻ, khi ấy trong lòng tôi nghĩ, tôi phải đem hết những thứ tôi có thể đều cho cô ấy.

Chúng tôi ở bên nhau ba năm trời, mỗi lần tôi đều mong chờ cô ấy mở miệng đòi tôi thứ gì đó, chỉ cần cô ấy muốn, cái gì tôi cũng cho.

Thế nhưng cô ấy chưa bao giờ mở miệng.

Cô ấy giống hệt như một người yêu hoàn mỹ, hiểu chuyện, ngoan ngoãn, không hỏi han tại sao ba giờ sáng tôi mới về nhà, cũng chẳng bao giờ thăm dò cuộc sống của tôi.

Thế nhưng hoàn mĩ quá mức, như hai người khác hẳn so với Liên Vị Chi ban đầu mà tôi biết.

Nhưng không sao cả, chỉ cần cô ấy bên cạnh tôi, tôi sẽ luôn đối xử tốt với cô ấy.

Mãi đến khi thấy được bức ảnh giấy chứng nhận nhà ở mà trợ lý gửi cho tôi.

Tôi không nhớ mấy ngày hôm đó tôi vượt qua thế nào.

Tôi làm việc trong công ty, ngủ ở công ty, liên tục ba ngày liền.

Đến ngày thứ tư khi về nhà, thế nhưng lại trông thấy Liên Vị Chi đang bình tĩnh sửa sang lại hoa cỏ trong vườn, nhìn thấy tôi, đến một câu chất vấn cũng không có.

Khoảnh khắc ấy, chẳng biết tôi trúng gió gì, buột miệng nói ra cái tên của diễn viên nhỏ dạo này đang quấn lấy tôi. Tôi nói, tối qua tôi ở cùng cô ta.

Bàn tay của Liên Vị Chi hơi ngừng lại, thế nhưng giấy tiếp theo, cô aais nói: “Thế à, em biết rồi."

Thế nên từ khoảnh khắc đó trở đi tôi đã biết, cô ấy đã không còn yêu tôi nữa, hoặc là nói, cô ấy chưa từng yêu tôi.

Chúng tôi ở bên nhau đến năm thứ ba, Liên Vị Chi tìm một cô gái trông rất giống cô ấy, tên là Lã Tống.

Cô ấy để cô gái kia học theo dáng vẻ của mình, sau đó tiếp cận tôi.

Tôi rất muốn hỏi, Liên Vị Chi, em coi tôi là động vật máu lạnh sao?

Là cảm thấy một gương mặt, là có thể thay thế tình cảm ba năm trời sao?

Thế nhưng ngoài mặt, tôi vẫn cười tiếp nhận cô gái đó.

Tôi từng nói, tôi có thể đem tất cả mọi thứ cho cô ấy.

Cho dù thứ lần này mà cô ấy muốn, là tự do.
 
Đường Chân Trời
Chương 15


Tôi không biết bản thân về nhà như thế nào.

Vừa đóng cửa lại, nằm lên trên giường, tới khi tỉnh lại trời đã về khuya.

Tôi cho rằng có những chuyện chỉ cần không nghĩ tới nó, thì có thể vờ như mọi thứ chưa từng xảy ra.

Mãi cho đến khi nghe thấy lời của Lâm Tử Tiêu ngày hôm nay, dường như nó lại đưa tôi về buổi tốt nghiệp vào mùa hè năm ấy.

Khi ấy tôi đã điền xong phiếu nguyện vọng, được trường học mời về xem buổi diễn cuối cùng của học sinh.

Đèn trong hội trường vụt tắt, một ngọn sáng duy nhất chiếu lên người thiếu niên đang đánh đàn dương cầm trên sân khấu, thệm chí tôi còn nhìn thấy những hạt bụi bay lượn trong ánh đèn ấy, giống như cả thế giới ngoài anh ấy, không còn người khác nữa.

Cũng trong lú này, Lâm Tử Tiêu nói với tôi:

"Liên Vị Chi, quên đi thôi"

"Dụ Thanh không thể nào tới đại học A đâu"

Tôi vẫn không phản ứng lại lời cậu ta nói, chỉ vô thức quay đầu lại.

"Cậu có ý gì?"

"Mẹ của Dụ Thanh đã sắp xếp xong trường đại học bên Mỹ cho cậu ấy rồi, cậu ấy không thể đi cùng cậu tới đại học A được."

Tôi cười rộ lên, “Cậu đang nói gì thế, Dụ Thanh đã đồng ý với tôi sẽ gặp nhau ở đại học A rồi."

Thế nhưng từ đầu đến cuối Lâm Tử Tiêu cũng không nhìn tôi, cậu ta nhìn thẳng vào cậu thiếu niên trên sân khấu, không tiếp lời tôi nữa.

Mãi đến khi tôi nhập học, khi tôi lật tung cả trường đại học A không tìm thấy bóng dáng của Dụ Thanh, tôi mới biết những lời Lâm Tử Tiêu nói đều là sự thật.

Hôm ấy tôi khóc rất thể thảm, tôi túm lấy ống tay áo của Lâm Tử Tiêu không chịu buông tay, tôi nói tại sao thế, rõ ràng anh ấy đã đồng ý với tôi rồi mà.

Lâm Tử Tiêu ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào tôi, ném ra một loạt vấn đề mà tôi không tài nào trả lời được.

Cậu ta hỏi: “Lẽ nào cậu không tò mò tại sao Dụ Thanh chưa từng nhắc tới người nhà trước mặt chúng ta sao? Tại sao cái gì cậu ấy cũng biết, cái gì cũng học, lẽ nào cậu ấy không có tâm lý phản kháng sao?"

Tôi ngây người.

Lâm Tử Tiêutiếp tục nói: “Tôi có thể bỏ bê học hành, có thể đánh nhau trốn tiết, bởi vì phía trên tôi còn có một anh trai lớn hơn tôi mười tuổi chống đỡ."

"Thế nhưng Dụ Thanh không giống vậy, năm cậu ấy sáu tuổi đi theo anh trai chơi bên bờ sông, không cẩn thận đã ngã xuống, anh trai cậu ấy vì cứu cậu ấy lên, mà chết đuối"

"Liên Vị Chi, cậu có từng nhìn thấy thi thể ngầm trong nước ba ngày ba đêm trông như thế nào không? Cậu có biết anh trai ruột của mình vì cứu mình mà chết là tâm trạng như thế nào không?"

"Tôi từng nói, tôi quen biết Dụ Thanh từ khi còn nhỏ, trước kia cậu ấy cũng giống hệt tôi, từng trèo cây, từng tắm sông, thế nhưng từ sau chuyện đó, cậu ấy đã thay đổi, tất cả những gì mà người thừa kế trong gia tộc cần học cậu ấy đều không bỏ sót môn nào.

Tan học chúng ta có thể tới quán net, có thể xếp hàng nửa tiếng ngoài quán nướng để ăn một xiên, thế nhưng Dụ Thanh thì không được, bởi vì trong nhà vẫn còn tiết học phụ đạo riêng không đếm hết đang đợi cậu ấy."

“Những thứ mệt mỏi đau khổ này, cậu ấy chưa từng nhắc tới trước mặt chúng ta, càng chưa từng nhắc tới trước mặt cậu."

Khi Lâm Tử Tiêu nói tới đây, tôi đã khóc thành dòng, cậu ta thấy bộ dạng này của tôi, chỉ thở dài một hơi, cuối cùng vẫn dịu giọng nói.

"Tiểu Liên, Dụ Thanh không phải chỉ sống cuộc sống của một người, sau lưng cậu cấy còn gánh vác sinh mệnh của anh trai, còn có một người mẹ không thể chịu được k*ch th*ch đang trị liệu tâm lý ở nước ngoài."

"Tất cả những thứ này đã nói lên việc cậu ấy không thể sống theo ý muốn của bản thân mình, cho nên cũng không thể nào tới đại học A với cậu được."

Tôi sụt sịt, trong lòng vẫn đang liều mình thương xót cậu thiếu niên phải gánh vác quá nhiều kia, “Thế nhưng...Thế nhưng.."

Lâm Tử Tiêu cắt ngang tôi, “Không có nhưng nhị gì cả Tiểu Liên," Cậu ta đặt tay l*n đ*nh đầu tôi, như là an ủi, “Đây là số mệnh của cậu ấy."

Là số mệnh sao?

Cũng hệt như duyên phận giữa tôi à Dụ Thanh đã định trước sẽ đứt đoạn.

Đều là số mệnh sao?

Hay nói cho cùng đều tại tôi không đủ tỉ mỉ?

Trong khi tôi và Lâm Tử Tiêu trốn học chạy tới quán nét kết quả bài tập đều không làm, thở ngắn than dài giúp tôi hoàn thành nốt bài tập là Dụ Thanh.

Khi tôi không cẩn thận bị dao gọt hoa quả cắt đứt tay nhất định phải kéo bằng được tôi tới phòng y tế, là Dụ Thanh mang gương mặt nghiêm nghị giảng giải cho tôi biết vết thương bị vỡ có bao nhiều nghiêm trọng.

Khi ấy vĩnh viễn không biết tức giận không biết phiền não là Dụ Thanh.

Trước nay dường như tôi chưa bao giờ nghĩ tại sao anh ấy lại hiểu chuyện hơn người khác nhiều như thế.

Dường như tôi chưa từng suy nghĩ tại sao anh ấy vĩnh viễn đứng ở bên chăm sóc người khác, mà rõ ràng anh ấy cũng trong độ tuổi có thể thoải mái khóc cười như chúng tôi.

- -----oOo------
 
Đường Chân Trời
Chương 16


Sau ngày hôm ấy, cái tên Dụ Thanh đã biến mất trong miệng của chúng tôi.

Kết thúc cùng với đó, còn có tình bạn ba năm của tôi và Lâm Tử Tiêu.

Bởi vì trong một lần tôi chạy tới quán bar mua say vào đêm khuya, chẳng biết Lâm Tử Tiêu từ đầu tới, giơ tay cướp lấy chai rượu trọng tay tôi.

"Cậu có nhất thiết phải hủy hoại bản thân mình như thế này không?"

Tôi còn nhớ có lẽ khi ấy tôi mỉm cười, hơn nữa nụ cười ấy vô cùng chấm chọc, tôi nói: “Cậu hiểu cái rắm, cậu từng thích người nào chưa? Cậu có hiểu cảm nhận của tôi không?"|

Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi thấy Lâm Tử Tiểu nổi giận, cậu ta nói: “Liên Vị Chi cậu thực sự không rõ sao?"

Có lẽ là gió bên ngoài quá lạnh, hoặc có lẽ bị câu nói thẳng thừng của cậu ta làm thức tỉnh.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt cậu ta, đau thương, phẫn nộ, cuộn trào trút xuống đầm nước sâu thằm.

Tôi không rõ sao?

Thực ra tôi hiểu rõ, những thứ tốt đẹp độc nhất vô nhị kia, những dịu dàng chỉ dành cho một người, không phải tôi không hiểu, chỉ là tôi không dám hiểu.

Vậy nên tôi chỉ có thể nói: “A Tiêu, tôi xin lỗi."

Sau buổi tối hôm ấy, chúng tôi ăn ý không liên lạc với đối phương.

Tôi có thể vô cảm ở bên cạnh Kỳ Ngôn ba năm, nhưng không có cách nào cho Lâm Tử Tiêu thứ mà cậu ta muốn.

Hoặc là lòng tôi mang một trái tim sợ hãi sau khi bên nhau sẽ đánh mất đối phương, nhưng cũng chính bởi tâm thái như vậy, khiến chúng tôi dần trở nên xa cách.

Mãi đến bảy năm sau, Lâm Tử Tiêu xuất hiện trước mặt tôi lần nữa, dường như quá khứ chỉ là mây bay.

Thế nhưng cậu ta mở miệng, đối mắt đỏ ứng giọng nói run rẩy, đều đang chứng minh rằng trong bảy năm này cậu ta chưa từng buông bỏ, giống như tôi, cũng chưa từng buông xuống vậy.
 
Đường Chân Trời
Chương 17


Tôi cho rằng câu chuyện giữa tôi và Lâm Tử Tiêu sẽ đứt đoạn hệt như bảy năm trước.

Thế nhưng sáng sớm ngày hôm sau, tiếng chuông điện thoại vang bên tai tôi, tôi nhập nhèm nhận điện thoại, đầu bên kia vang lên giọng nói già nua.

"A lô, là Tiểu Liên sao?"

Sáng sớm chưa tỉnh táo khiến tôi chưa thể phản ứng ngay lại được, giọng nữ đầu bên kia dường như đang bỏ điện thoại ra nói chuyện với người bên cạnh, “Số này là của Tiểu Liên thật hå?"

Ngay sau đó, giọng nói của Lâm Tử Tiêu truyền tới, giọng điệu của cậu ta có chút bất lực, “Bà nội ơi, là của cậu ấy thật đó."

Nghe thấy xưng hô này, hốc mũi tôi bỗng cay xè.

"Bà nội, mấy năm nay bà có khỏe không ạ?"

Bà vui vẻ cười khà khà, “Tốt lắm, tốt lắm, chỉ có con nhóc cháu bao nhiêu năm rồi không biết tới thăm bà thôi, bánh xốp bà nội làm cũng không có ai ăn cả."

Tôi gần như là trả lời trong vô thức: “Mấy hôm nữa cháu có thời gian sẽ tới thăm bà"

“Không cần mấy hôm nữa, hôm nay luôn đi, bà kêu Hổ Hổ tới đón cháu"

Lâm Tử Tiêu nóng nảy chen miệng vào: “Cháu không...Ấy!"

Một tiếng cốc lên đầu vang dội cắt đứt phản kháng của cậu ta.

Bà lão đã thay đổi giọng điệu hiền từ vừa rồi, nói: “Hoặc là đi đón Tiểu Liên, hoặc là bà bảo ông cháu cho lính cấp dưới của ông kéo cháu ra ruộng luyện tập."

"Bà nội..."

Hổ Hổ đang làm nũng.

Hổ Hổ lại bị cốc đầu một phát nữa.

Tôi cố gắng đè nén tiếng cười của mình, mãi đến khi bà lão tiếp tục nói chuyện với tôi: “Hổ Hổ đi đón cháu rồi đó, vậy bà cúp điện thoại đây, bà với ông nấu cơm đợi cháu đến."

Tôi cười nói đưỢc, đứng dậy chọn một bộ váy xanh nhạt rồi bắt đầu làm vệ sinh cá nhân.

Bà lão là bà nội của Lâm Tử Tiêu, lúc nhỏ cậu ta leo tường trốn tiết không có chỗ để đi, lại sợ bị bố mẹ mắng thì chạy tới nhà ông bà nội.

Sau này, cậu ta kéo tôi trèo tường, dẫn tôi ra ngoài chơi, cũng tiện thể để tôi núp ở nhà bà nội.

Bà nội là một bà lão rất cởi mở, đối với hành vi vô công rồi nghề của Lâm Tử Tiêu không hề trách móc, mà còn nói:

"Trẻ con thích chơi thì chơi thôi, lẽ nào cứ phải giống hệt như bố nó, hồi nhỏ vùi đầu vào trong sách, lớn lên rồi cả ngày rúc đầu vào chuyện làm ăn, ngay cả thời gian về thăm ông bà lão này cũng không có mới gội là tốt sao?"

Câu nói này, nói có sách mách có chứng khiến ông bố đến túm cổ Lâm Tử Tiêu về không biết giấu mặt vào đầu, từ đó trở đi bèn mắt nhắm mắt mở đối với hành vi của cậu ta.

Bà nội đối xử với tôi rất tốt, bà nói bà sinh một đứa con trai, con trai lại sinh ra hai đứa cháu trai, cả ngày trong nhà chẳng có lấy một cô con gái nói chuyện với bà.

Bà cũng thích tự tay làm đồ ăn, tự ngầm rượu mơ, tự làm bánh xốp đào, lần nào cũng sẽ để dành một phần cho tôi ăn thử.

Chỉ đang tiếc khi ấy cắt đứt liên lạc với Lâm Tử Tiêu, tôi cũng không liên lạc gì với bà nội nữa, không ngờ cách nhiều năm như vậy bà vẫn còn nhớ tới tôi.
 
Đường Chân Trời
Chương 18


Lâm Tử Tiêu đã bỏ rơi con xe sặc sỡ kia của cậu ta, đổi thành một chiếc xe Jeep màu đen.

Khung cảnh ngượng ngập tối qua còn đang lượn lờ trong đầu, hai chúng tôi chẳng ai mở miệng nói chuyện.

Tôi vươn tay kéo cánh cửa phía sau, nhưng phát hiện không mở ra được, cuối cùng tôi tức tối chống nạnh nói: “Lâm Tử Tiêu cậu cso ấu trĩ hay không?"

Lâm Tử Tiêu cũng tức, “Cậu bị ngu hả, không biết kéo ghế trước à?"

Tôi thấy cậu ta đeo một chiếc kính mát, châm chọc nói: “Sao thế, chẳng lẽ tối qua khóc sưng mắt lên rồi?"

Thấy Lâm Tử Tiêu hít sâu một hơi, “Chống nắng, chống nắng cậu không biết hả?"

Cậu ta lườm tôi một cái, “Không giống người phụ nữ nào đó ngay cả trang điểm ăn diện cũng không biết, thô thiển hơn cả đàn ông."

Ngượng ngùng cái gì, yêu đương cái gì, hiện giờ trong đầu tôi tràn ngập ngôn ngữ muốn tấn công tên ngốc nhà giàu này thôi.

"Ha ha, ít nhất biệt danh của tôi không phải là Hổ Hổ."

“Liên Vị Chi!"

Gương mặt Lâm Tử Tiêu đỏ lựng lên.

Đây là vết thương nỗi đau mà cậu ấm này không muốn nhắc tới trước mặt người khác.

Tôi còn nhớ khi gặp bà nội lần đầu thấy bà gọi cái tên này, tôi có cố gắng thế nào cũng không nhịn được tiếng phụt cười.

Lâm Tử Tiêu đau khổ gọi: “Bà ơi, bà có thể đừng nhắc tới cái tên này trước mặt người khác không ạ."

Bà lão vỗ tay tôi cười nói, “Ôi chao, cái này thì có gì mà không nói được, ai mà chẳng có cái biệt danh chứ, phải không Tiểu Liên."

Tôi sắp cười không thở nổi rồi, vẫn liên tục đáp lại nói: “Phải đó ạ, đáng yêu biết bao chứ, Hổ Hồ."
 
Đường Chân Trời
Chương 19


Xe vừa dừng lại đã nhìn thấy bà nội đứng bên ngoài cổng lớn đợi từ lâu.

"Chẳng phải đã nói là cháu đi đón người, bà chỉ cần ngồi trong nhà đợi là được rồi sao ạ.."

Lâm Tử Tiêu dựa vào cửa xe, lô ra vẻ bất lực nói.

Bà nội làm lơ cậu ta, đi thẳng tới bên cạnh tôi, kéo tay cười khà khà nhìn tôi.

“Đã trưởng thành rồi này."

Hốc mũi tôi cay xè, bảy năm qua đi, trên mái tóc bà lão đã có thêm mấy cọng tóc bạc, may mà tinh thần của bà vẫn minh mẫn.

Bà nội..."

“Không khóc, không khóc nhé, cháu gái bà xinh thế này, không được khóc nhè đâu."

Bà tôi nắm tay tôi kéo vào trong nhà, “Ông nội đang nấu cơm, ông ấy nghe nói cháu sắp tới, cố ý đích thân xuống bếp, cháu đừng thấy ngày

thường lão già này hay đanh mặt, thực ra cực kì thích cháu đấy."

Trong vườn có giàn dây nho, trên giàn có chiếc xích đu mà năm đó tôi và Lâm Tử Tiêu cùng làm.

"Cái này không đu được nữa, sắp gãy rồi." Bà nội giải thích.

Bước chân vào trong nhà, trên bàn tròn đã bày mấy đĩa đồ ăn, từng chiếc đĩa được đây vào tránh cho hơi nóng mất đi.

Bà nội gọi với vào trong bếp: “Tiểu Liên tới rồi, ông mau ra đây đi."

Một giọng nam già nua trả lời: “Tới đây..."

Rèm phòng bếp được kéo ra, ông lão bưng đĩa đồ ăn tới.

Đặt lên bàn, sau đó gọi tôi: “Tới đây, ngồi xuống đây, ăn cơm nào."

Lâm Tử Tiêu đứng bên cạnh bàn ăn, vươn tay lấy từng chiếc đĩa ra, “Hôm nay ông làm thịt kho tàu hả, này cũng phố trương quá rồi."

Bà lão đập một phát lên bàn tay đang ăn vụng của cậu ta, trợn mắt lên: “Đi rửa tay."

Đợi chúng tôi rửa xong, mấy chiếc đĩa úp trên bàn đã được lấy ra hết.

Bà nội dùng đũa chung liên tục gắp đồ ăn cho tôi.

"Tiểu Liên này, thịt kho tàu cháu thích ăn nhất:"

"Còn có cua bể nữa, đây là chú của cháu cố ý mang về đấy, nói là cái gid đặc sản...Ấy, để Hổ Hổ bóc vô giúp cháu đã."

"Thế nào hả?" Bà nội dùng ánh mắt mong đợi nhìn tôi.

Đồ ăn trong bát đã chất cao thành núi, tôi chỉ có vùi đầu vào ăn mới chạy kịp tốc độ gắp thức ăn của hai ông bà.

Trong miệng con đang nhai thịt kho, tôi chỉ có thể gật đầu “Vâng ạ".

Lâm Tử Tiêu ở bên cạnh vừa bóc cua vừa oán trách: “Thật không biết là ông bà của ai nữa"

Bà lão dùng giọng điệu rèn sắt không thành théo nói: “Cháu lo ăn đi."

Sau bữa ăn, tôi chủ động nhận việc rửa bát, nhưng bị bà nội đè tay xuống, “Bàn tay của con gái phải bảo vệ kỹ càng, để Hổ Hổ đi rửa."

"Bà nội làm bánh xốp cho cháu đấy, cháu đi theo bà"

Tôi đi theo bà lão vào trong phòng, bà mở một chiếc hộp bánh quy ra, bên trong xếp đầy các loại bánh xốp đường.

"Cái này là bánh xốp đào, cái này là bánh sữa..." Bà cầm một miếng đưa cho tôi, “Cháu ăn thử xem tay nghề của bà nội có thụt lùi hay không."

Tôi đưa miếng bánh vào trong miệng, nhưng nghe thấy bà lão cười hì hì nói tới chủ đề khác, “Tiểu Liên có người yêu chưa?"

Tôi ngây người một chút, “Chưa ạ"

Thì nghe thấy bà lão thở dài lẩm bẩm: “Lâm Tử Tiêu cái đồ không biết cố gắng này."

Tôi bỗng nghẹn lại, gương mặt nóng bừng vẫn không nhịn được bắt đầu ho khụ khụ.

Bà nội vừa vỗ lưng thuận khí cho tôi, vừa thở dài nói: “Tiểu Liên à, thực ra Hổ Hổ là một đứa bé tốt."

Tôi điều chỉnh lại hô hấp, nói: “Cháu biết ạ."

"Tuy bản tính của nó có hơi ham chơi một chút, nhưng nó không bắt nạt con gái đầu Tiểu Liên, bà nội nhìn ra được, Hổ Hổ nó thực lòng

thích cháu, nếu hai đứa ở bên nhau, chắc chắn nó sẽ đối xử tốt với cháu."

"Càng huống hồ, mấy năm nay chú cháu có giao mấy hạng mục trong công ty cho nó quản lý, nó cũng làm rất tốt, còn thành lập cái gì mà câu lạc bộ xe đua, bà nội già rồi không hiểu được mấy thứ của người trẻ, nhưng bà nghe chú cháu nói, kinh doanh gì đó cũng không tệ."

"Tiểu Liên à..."

Đang lúc tôi nghe thấy những lời này không biết nên phản ứng như thế nào, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, theo đó là tiếng gọi của Lâm

Tử Tiêu: “Bà nội ơi, mở cửa cho cháu, cháu cũng muốn ăn bánh xốp!"

Cuộc trò chuyện bị cắt ngang, bà lão tức đến nỗi xuýt hất tung hộp bánh, “Thằng nhãi này!"

Xách túi to túi ngỏ ngồi lên trên xe, tôi tạm biệt với ông bà đang đứng trước cổng, “Ông bà vào trong nhà đi, cháu với A Tiêu về trước đây a, hôm nào cháu lại tới thăm hai người."

“Nhớ nhé, nhất định phải tới thường xuyên đấy."

Xe hơi lao vụt đi, mãi đến khi bóng dáng của ông bà qua gương càng ngày càng nhỏ, Lâm Tử Tiêu mởi mở miệng nói:

"Có phải bà nội tôi vừa rồi lại nói với cậu mấy chuyện không đầu không?"

Tôi ngẩn người, “Sao cậu biết được?" nhưng tôi nhanh chóng tự phản bác, “Thực ra cũng không có gì..."

"Quên đi thôi, tôi còn không biết bà ấy sao? Tôi thấy căn phòng đỏ đóng chặt cửa, là biết ngay bà lại có lời bí mật muốn nói với cậu rồi"

Tôi cười rộ lên, “Cho nên cậu mới tới màn vừa rồi."

"Phải đó," Bỗng gương mặt Lâm Tử Tiêu có chút ấm ức sờ lên đầu mình, “Còn bị ăn đập một trận nữa."

"Lâm Tử Tiêu." Tôi đột ngột lên tiếng.

"Hử?"

“Tôi cảm thấy..."

Dường như cậu ta không nghe rõ,hai tay nắm chặt vô lăng, cơ thể hơi nghiêng về ghế phụ, “Cái gì?"

"Tôi nói...Tôi cảm thấy, cậu thật tốt."
 
Back
Top Bottom