Khác Dư Tẫn Dật Lục

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
393396083-256-k717104.jpg

Dư Tẫn Dật Lục
Tác giả: 40muongot
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

An Nguyên là một học sinh mới vào cấp ba với tâm thế háo hức cho một thanh xuân đáng nhớ.

Nhưng không ngờ sự đáng nhớ đó đã rẽ sang một hướng không ngờ, mở ra một nhân thức hoàn toàn mới về thế giới và sự thật đằng sau nó.

( đăng song song bên Noveltoon)



fantasy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Một Nhà Dưới Chân Núi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Đam mỹ cổ trang] Hoa hoa du long - Tinh Bảo Nhi [HOÀN]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Poisonous Love - Độc Dược Tình Yêu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ánh dương cuối trời
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT][EDIT] Triền Miên Tình Kiếp - 5 Duyệt [Hoàn]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Dư Tẫn Dật Lục
    Chương 1: Vừa mới đăng nhập mà!


    - C....cái quái gì thế này?

    Xung quanh là một mảng trắng toát.

    Bốn bức tường khép kín như một chiếc hộp vô trùng, hệt những căn phòng thí nghiệm thường thấy trong phim khoa học viễn tưởng.

    Trước mặt là một chiếc bàn kim loại đen bóng, lạnh lẽo đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến da gà nổi khắp tay.

    Chiếc ghế cậu đang ngồi có cùng chất liệu.

    Đối diện cậu là một người đàn ông ăn mặc lôi thôi, tóc tai hơi rối, trên môi treo một nụ cười khó đoán.

    - Vậy cậu đây có thể nói cho tôi biết cậu đã làm cách nào để sử dụng thứ này không?

    Trước mặt được đẩy đến một khẩu súng lục màu bạch kim với hoa văn rất bắt mắt, như một món đồ dùng trong hóa trang nhân vật hư cấu.

    Cậu khẽ nuốt nước bọt.

    - C...cái này thì là súng....chỉ cần bóp cò thôi mà...tôi từng chơi game mô phỏng nên...

    - Ấy ấy, thứ này đúng là súng, nhưng không phải loại ai cũng dùng được, không phải cứ gỡ chốt và bóp cò là hoạt động đâu.

    - Vậy thì....là như thế nào?

    Người đàn ông khẽ nhếch môi, đưa khẩu súng lên ngang tầm mắt cả hai.

    - Thấy không, thứ này không có băng đạn, trông không khác gì súng lục bình thường nhưng tổng thể là một khối liền.

    Cậu không thắc mắc ba phát đạn khi đó từ đâu ra hả.

    Đầu óc cậu rối bời, hoảng loạn nghĩ tới đủ thứ kịch bản như liệu thứ này là phát minh bảo mật cấp cao hay là sản phẩm nghiên cứu đặc biệt gì đó đã bị cậu vô tình sử dụng nên giờ họ đang tra khảo, liệu họ có bịt miệng mình theo kiểu đó không....

    Mồ hôi túa ra, vài giọt lăn xuống gương mặt xanh mét vì hoảng loạn.

    Thấy vẻ đó của cậu, người đàn ông lên tiếng.

    - Bình tĩnh đi, đã ai làm gì cậu đâu.

    - Bắt cóc không tính là làm gì hả?_ Cậu lí nhí.

    Người đàn ông có chút sượng, thở hắt ra một hơi.

    - Được rồi, không lòng vòng nữa.

    Nói rồi cầm lấy khẩu súng trên bàn chữa về phía trước.

    Đối diện họng súng, cậu sợ tới không phát ra nổi âm thanh nào, chỉ biết nhắm chặt mắt lại.

    * Đoàng!

    Âm thanh nổ súng vang dội, dội ngược trong không gian kín đến mức màng nhĩ như bị xé toạc.

    Nhưng cơn đau trong tưởng tượng không hề đến.

    Chỉ có một luồng gió nóng lướt qua mái tóc, da đầu tê rần như bị điện giật.

    Cậu chậm rãi hé mắt.

    Khẩu súng trong tay người đàn ông đang phát ra ánh sáng đỏ sậm, khói mỏng lượn lờ nơi họng nòng.

    Theo một phản xạ gần như bản năng, cậu quay đầu lại.

    Bức tường sáng trắng khi nãy đã bị đục một lỗ đen sâu hoắm bằng trái banh, xung quanh chằng chịt những viết nứt lớn nhỏ như mạng nhện lan rộng hết cả bức tường diện tích hơn chục mét vuông, vụn vữa rơi lả tả.

    Cậu không ngu, thứ này không phải súng thường, sức công phá ngang ngửa đại bác như vậy nói là từ một khẩu súng lục ai mà tin.

    Giọng người đàn ông cắt ngang suy nghĩ của cậu

    - Thứ này hoạt động bằng cách hấp thụ và chuyển hóa năng lượng niệm lực của người sử dụng, niệm lực càng nhiều đồng nghĩa với càng nhiều lần bắn và sức công phá càng lớn._Giọng nói kia lại

    - Tất nhiên nó đồng nghĩa với việc một người bình thường không thể sử dụng được, vậy cậu đây có thể cho tôi biết cậu đã làm thế nào để nổ súng liên tục năm lần và hạ một đối tượng kỳ dị cấp Nhị Giáp không ?

    .

    .

    .

    *Nửa ngày trước.

    - Hôm nay là buổi học đầu tiên, chúng ta làm quen trước nhé.

    Thầy giáo đứng trên bục giảng, tay khẽ chỉnh lại cặp kính.

    - Thầy tên Ngô Hoài Thanh, từ nay sẽ là chủ nhiệm của các em và đồng hành cùng các em trong suốt ba năm trung học này, rất vui được làm quen.

    Trước đó, các em đã bầu ban cán sự trong nhóm chat của lớp, theo kết quả thì lớp trưởng của chúng ta là bạn Lê An Nguyên.

    Giữa những tiếng vỗ tay cho có lệ, một thiếu niên sáng sủa nhanh nhẹn đứng dậy cúi chào và cảm ơn mọi người xúng quanh.

    Vừa ngồi xuống thì nghe tiếng lẩm bẩm, chất giọng nghe có vẻ không phải người Nam Hà.

    - Hầy, chuyển cấp để tiếp tục cày cuốc mấy cái lý thuyết khô khan vô dụng.

    Cậu theo giọng nói nhìn sang bàn bên cạnh, là một bạn nữ có vẻ ngoài khá nổi bật và cá tính, tóc hình như có chút đỏ, là tóc nhuộm.

    Cậu không khỏi nghĩ thầm.

    ' Trung học nhuộm tóc cũng thật là bạo, dù màu đỏ này cũng không tính là quá chói mắt, có lẽ là chấp nhận được.

    '

    Ánh mắt cậu tiếp tục lia qua góc lớp phía sau bạn nữ đó, lại 1 mái đầu cực kỳ nổi bật.

    ' Bạch kim!?

    Chơi lớn vậy luôn…

    …Khoan đã.

    Lông mày trắng.

    Lông mi cũng trắng.

    Da lại nhợt nhạt bất thường.

    Không phải nhuộm tóc.

    Là bạch tạng sao?

    Nếu vậy mà còn soi mói người ta thì đúng là vô nhân tính thật.'

    Mắng thầm 1 câu, cậu lấy ra danh sách và sơ đồ lớp so sánh một lượt.

    + Bạch Đan Vy - quốc tịch Nhật Linh _ quả nhiên bạn nữ đó không phải người Nam Hà.

    + Y Đằng Tuyết Vũ - quốc tịch Nguyệt Hoa _ cũng không phải Nam Hà?

    Không nói đến việc hai quốc gia kia đều có rất nhiều những cơ sở đào tạo nổi tiếng khắp bảy vùng lãnh thổ mà lại chọn đi đến một ngôi trường bình thường ở Nam Hà thì thôi, sao bệnh tật mà còn đi xa thế.

    Từ Nguyệt Hoa tới Nam Hà còn phải đi qua Hắc Sa khô cằn đầy nguy hiểm.

    An Nguyên không khỏi khó hiểu, nhìn lại danh sách.

    - Còn Nguyễn Thiên nay vắng hả?

    Ngó nghiêng kiểm tra lại một hồi định đánh vào ô vắng học thì bạn nữ phía sau lên tiếng.

    - Lớp trưởng à, Nguyễn Thiên có đi học.

    Nói rồi khẽ dịch người một chút, bạn ngồi phía sau bạn nữ cũng hơi dịch ra, lúc này cậu mới thấy một bóng người âm u không hề có cảm giác tồn tại đang ngồi ở cuối lớp cạnh cái thùng rác, thiếu điều muốn chui vô đó ngồi luôn.

    Bạn nữ đó cười khổ.

    - Xin lỗi, mong cậu lần sau để ý kỹ hơn chút, Nguyễn Thiên là kiểu học sinh vô hình trong truyền thuyết đấy, chúng mình từng học chung cấp Hai, ngày đó làm tổ trưởng mình quên cậu ấy không biết bao nhiêu lần tới nỗi áy náy sâu sắc mới nhớ ra được cậu ấy tồn tại.

    - Thật sự có thể tới mức đó luôn hả?_An Nguyên không khỏi cảm thán và nghi ngờ.

    - Mình biết là khó tin nhưng cậu cứ chú ý chút nha._ Bạn nữ nói khẽ rồi ngồi lại nghiêm chỉnh.

    Nguyễn Thiên nghe rồi tự cổ vũ.

    ' Nếu đã vậy thì cố gắng giúp đỡ cậu ấy nhiều hơn, chăm chỉ học tập và làm tốt cái chức lớp trưởng này, ba năm cấp Ba của mình sẽ có một thanh xuân tuyệt vời.'

    Không biết đã qua bao lâu, ca học sáng kết thúc, đồ ăn ở căng tin khá độc đáo và dinh dưỡng, có vẻ ngôi này rất quan tâm học sinh.

    Đang vẩn vơ suy nghĩ, một bóng người từ đi ra từ đầu hàng, lướt ngang tầm mắt cậu.

    - Nguyễn Thiên?...cậu ta nhỏ con quá.

    Nguyễn Thiên đỉnh đầu chỉ cao ngang mũi An Nguyên, tay cầm chiếc bánh bao chay rồi lặng lẽ rời khỏi căng tin.

    - Đang tuổi phát triển ăn có nhiêu đó thì nhỏ con cũng không lạ, cậu ấy có khó khăn gì à....

    * Pẹp!

    Bất chợt có thứ gì đó mềm mềm vừa va vào đầu cậu, dòng nước có mùi mặn pha chút ngọt chảy xuống mặt, cậu đưa tay sờ thử...là sốt pate.

    Thứ vừa đập vào đầu cậu là 1 chiếc bánh kẹp đầy thịt và sốt.

    Cậu lại bắt đầu chế độ nghĩ vẩn vơ, mặt lạnh tanh đem phần sốt vừa sờ được cho vào miệng.

    Chỉ sau hai giây, suy nghĩ vừa dứt, cậu nhìn lên thì thấy gương mặt của Đan Vy và mấy bạn khác đang nhìn cậu với ánh mắt đầy phán xét khó tả.

    Nhận ra bản thân vừa làm gì cậu khẽ giật mình rồi nhanh chóng đổi giọng.

    - A....ai.

    Là ai đã ném cái bánh!?

    Nhưng đáp lại cậu là một khoảng không tĩnh lặng, với hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm như trước.

    Hai tai cậu dần đỏ lên, lúc này Đan Vy đứng đó bày ra bộ mặt bất lực khó tả, xua xua tay ra hiệu.

    - Được rồi, hết muốn tính sổ luôn, tha cho cậu đấy.

    Ngay lúc cậu đang khó hiểu thì có chiếc khăn tay từ sau đưa tới.

    - Xin lỗi, cái bánh đó là nhắm vào mình._ Tuyết Vũ lúc này mới mệt mỏi lên tiếng.

    Bữa trưa đầu tiên này có vẻ không thuận lợi lắm.

    Bằng cách thần kỳ nào đó cậu đang ngồi giữa bàn và bên trái là Đan Vy, bên phải là Tuyết Vũ.

    Cả quá trình là một màn im lặng chỉ nghe tiếng nhai thức ăn.

    'Thật sự không thể nhịn nổi nữa mà'

    An Nguyên đành ngượng ngùng lên tiếng.

    - Hai cậu....là bạn hả?

    - Đéo!_ Không đợi cậu kịp phản ứng, giọng Đan Vy vang lên đầy uy lực.

    - Ối giời ơi!

    Bà cô tôi ơi, bé bé cái mồm thôi!

    Cậu vùng dậy vội bịt mồm Đan Vy, ánh mắt căng thẳng nhìn về tấm kính phía sau Đan Vy.

    Cách sau tấm kính đó là khu chỗ ngồi của giáo viên và còn có bóng dáng thầy Thanh.

    Sau khi xác nhận giáo viên ko nghe thấy cậu mới thở phào ngồi xuống.

    - Khụ....khụ...khụ..._ Tuyết Vũ bất ngờ ho khan khiến cậu vừa lo vừa bất lực.

    - Vy à, dù giữa hai cậu có hiềm khích gì thì cậu cũng không nên nói vậy chứ, Vũ dù sao cũng là người bệnh...

    - Hả!?

    Thằng đó bệnh hồi nào?

    An Nguyên bất lực mô tả.

    - Thôi nào, cậu bị sao vậy: tóc trắng, mày trắng, mi trắng, da còn nhợt nhạt như vậy...

    Nói rồi còn nắm tay Tuyết Vũ trước sự ngỡ ngàng của cậu ta rồi giơ về phía Đan Vy.

    - Tay còn rất lạnh, không tin cậu sờ thử xem.

    Đây rõ ràng là bệnh bạch tạng!

    Đan Vy nhìn họ với ánh mắt khó coi rồi * chát!

    Một tiếng đập hai cái tay đang đan vào nhau trước mặt mình ra.

    Giọng đầy chán ghét.

    - Gì mà bạch tạng, cả tông chi họ hàng cậu ta ai chả trông như thế, là một dạng gen khác người chút thôi, thân nhiệt thấp là do lười vận động nên lạnh tay chân đấy.

    Không tin hỏi cậu ta xem.

    Nhưng ngay lúc đó, Tuyết Vũ lại làm bộ dáng mệt mỏi nghiêng ngả, giọng nói có chút tội nghiệp.

    - Vy à, tớ biết cậu không thích tớ nhưng tớ mắc bệnh nan y đấy, cậu không thể nhẹ nhàng chút sao?

    Đan Vy nghe xong tứ xù lông.

    - Má nó chứ!!

    Ông giả nai nỗi gì?

    Thích nan y không hả, bà đây cho thẳng vô ICU bây giờ!!!

    An Nguyên lập tức hoảng loạn.

    - Ơ...ơ....nhỏ tiếng thôi....suỵt...s....

    Nhưng cuối cùng vẫn là không thể cứu vãn.

    Âm thanh cậu không muốn nghe nhất vẫn xuất hiện rồi.

    - Ba em kia!

    Lên văn phòng với tôi.
     
    Dư Tẫn Dật Lục
    Chương 2: Dư quang gặp quỷ


    Cả ca học chiều hôm đó, An Nguyên không khỏi thấp thỏm, cậu được thả về lớp vì không tham gia cuộc ẩu đả ngôn từ đó nhưng Vy và Vũ đã không trở lại lớp cả buổi.

    'Chỉ là vi phạm lỗi phát ngôn nhẹ thôi, không đến nổi bị giáo dục cả chiều chứ?'

    Tiết chiều là của giáo viên toán học, cô ấy rất xinh đẹp và trẻ trung nhưng cũng khá khó tính.

    Đang giảng bài thì cô chợt khựng lại nhìn xuống cuối lớp.

    - Bạn ngồi cuối đang ngủ gật kia, mau nói lại cách làm bài này cho tôi.

    Người bị nhắc là Nguyễn Thiên, cậu ta giật mình lúng túng rồi cúi đầu chỉ lí nhí .

    - D...dạ, em không biết ạ.

    - Không biết mà còn không tập trung, mới buổi đầu tiên còn chưa nặng nội dung mà đã vậy thì sau này thế nào hả?

    - Em xin lỗi ạ.

    Cô giáo chỉ biết thở dài bất lực rồi nói:

    - Lớp trưởng ghi lại, cuối giờ phạt bạn này trực nhật.

    - Dạ vâng ạ._An Nguyên chỉ biết nhìn Nguyễn Thiên với ánh mắt thương hại rồi nhanh chóng đáp lại cô giáo.

    Ngao ngán vì mới buổi đầu mà không biết bao nhiêu rắc rối, chả lẽ mình không có số an nhàn.

    Tan tầm rồi, nắng đầu thu đến cuối ngày để lại những vệt đỏ xuyên qua ô cửa lớp học.

    Vừa thu dọn xong thì cô giáo dạy toán gọi.

    - Lớp trưởng, em qua cô nhờ chút.

    - Dạ?

    - Trao đổi thông tin liên lạc chút, cô chuyển cho em tệp tài liệu, em đi in dùm cô cho buổi học sáng mai nhé, bây giờ cô có việc phải về gấp.

    Dãy C từng là tòa dạy chính được xây dựng khi trường mới thành lập, vị trí ko tốt lắm nên sau này mở rộng đã bị bỏ trống, dùng lm chỗ chứa đồ lung tung từ tài liệu cũ tới thiết bị dụng cụ, phòng máy photo nằm ngay chỗ hành lang nối tòa C với tòa thể chất.

    Nguyên vừa đi dọc hành lang vừa lướt coi trước nội dung tài liệu trên điện thoại.

    *Huỵch*

    - Ui da!?_Loạng choạng suýt ngã, cậu theo phản xạ quay đầu lại nhìn lại chả thấy gì cả.

    - Chả lẽ là vấp vào mép gạch lát.

    Nguyên tự nhủ rồi đi tiếp, khi cậu vừa rời đi thì ngay vị trí cậu vừa đứng có thứ nước đen đang nhỉ xuống tí tách, có thứ gì đó đang bám trên trần hành lang, men theo góc khuất mịt mờ trườn bò theo cậu.

    - Ầy~ thứ đồ cổ này còn cần đăng nhập để chuyển dữ liệu hả trời._ Nguyên chán nản nhìn cái máy tính bàn cũ được nối với máy in.

    Hối hận cực kỳ, chỉ vì tiếc chút bước chân ra khỏi trường tìm quán in mà giờ phải đứng đây cố dò lại cái mật khẩu tài khoản đã mấy năm không đụng.

    Loay hoay một hồi cũng kết nối được, trong lúc chờ đợi thấy hơi tối nên cậu men theo chút ánh sáng sậm màu cuối ngày hắt vào mà tìm công tắc đèn, bật lên lại không có động tĩnh gì.

    .

    .

    .

    - Đùa à, đèn hỏng hả?_Cậu cuối cùng cũng không nhịn được bấm đi bấm lại mấy lần rồi xác nhận là đèn thật sự hỏng rồi.

    Bất lực bật đèn điện thoại và đau nhói khi nhìn thanh pin hóa đỏ tụt về 5% khi chiếc đèn flash sáng lên.

    Ngay khi cậu vừa tắt màn hình thì chợt thấy phản chiếu trên mặt kính không còn trùng với động tác của mình.

    Cậu đã cúi đầu.Nhưng trong màn hình, cái đầu kia vẫn đứng thẳng.Tim liền đập lệch một nhịp.

    Từng giây trôi qua nặng nề, rồi cái bóng trong màn hình từ từ nghiêng đầu, chậm hơn cậu một nhịp, như đang học cách bắt chước.

    Cậu không thấy mặt nó.

    Chỉ thấy một đường tối mờ nơi lẽ ra là mắt, và một cái miệng khẽ mở ra.

    Không có tiếng.

    Nhưng An Nguyên nghe thấy câu nói quen thuộc của chính mình vang lên sau lưng.

    “Đùa à…

    đèn hỏng hả?”~

    Cảm giác tê dại bò dọc sống lưng, lần này không phải vì sợ, mà vì cơ thể cậu nhận ra thứ kia không thuộc về hiện tại.

    *Títttttt!!!*

    Âm thanh máy in vang lên như xé toạc không khí.

    Cậu quay phắt người, hét lên theo phản xạ và ném mạnh chiếc điện thoại về phía khoảng tối—rồi lao thẳng ra ngoài.

    An Nguyên lao khỏi hành lang như kẻ mất hồn.

    Chân vừa chạm bậc thềm thì trượt mạnh, cơ thể mất đà đập thẳng xuống nền xi măng cứng lạnh.

    Một tiếng cốp khô khốc vang lên trong đầu, trước mắt cậu tối sầm lại trong khoảnh khắc.

    Cú ngã làm xô đổ xô nước cặn đặt ở góc bậc thềm.

    Nước đen sánh, đặc quánh như đã để rất lâu, tràn ra nền, loang lổ theo những vệt không đều.

    Cảm giác ấm nóng chảy dọc thái dương.

    Máu.

    An Nguyên rên khẽ, một bên mắt trái mờ dần, tầm nhìn bị nhuộm đỏ, nhòe đi như có một tấm màn mỏng phủ lên.

    Tai ù đặc, tiếng tim đập vang lên nặng nề trong lồng ngực.

    Cậu chống tay định ngồi dậy thì… khựng lại.

    Trong vũng nước dưới nền, giữa những vệt bẩn và máu loãng ra, có một hình phản chiếu.

    Không phải trần nhà.

    Không phải chính cậu.

    Hình bóng trong nước đứng thẳng, trong khi An Nguyên vẫn đang nằm nghiêng dưới đất.

    Nó cúi đầu nhìn xuống, tư thế giống hệt một người đang quan sát kẻ ngã nạn.

    Khi An Nguyên cử động, cái bóng kia chậm hơn nửa nhịp.

    Rồi nó mỉm cười.

    Nụ cười ấy không kéo khóe miệng, chỉ là một khe tối mở ra ở nơi lẽ ra là miệng, như thể nước dưới nền bị rách ra.

    An Nguyên muốn hét, nhưng cổ họng cứng đờ.

    Một giọt máu từ trán rơi xuống.

    *Tách.*

    Mặt nước gợn lên, dưới nền chợt lõm xuống.

    Không phải gợn sóng.Mà là… bị ấn từ bên trong.

    Ngay giây sau đó, hai bàn tay đen nhánh xuyên thẳng qua mặt nước, như thể lớp nước mỏng kia chỉ là một tấm màng giả tạo.

    Những ngón tay dài ngoằng, khớp gập ngược, móng tay xám đục cắm phập vào da cổ An Nguyên.

    —Khục—!

    Cổ họng cậu bị siết chặt, hơi thở bị bóp nghẹt ngay tức thì.

    Trước khi kịp kêu lên, cả cơ thể đã bị kéo giật về phía vũng nước.Chỉ là một lớp nước mỏng…nhưng khi mặt cậu bị ép sát xuống, An Nguyên có cảm giác như mình đang bị kéo về đáy của một hồ sâu vô tận.

    Tai ù đi.

    Âm thanh xung quanh biến mất, thay vào đó là tiếng nước dội ầm ầm trong đầu, như thể cả thế giới đang bị nhấn chìm.

    Nước tràn vào mũi, vào miệng, lạnh ngắt và nặng nề, dù thực tế nền nhà vẫn khô lạnh dưới lưng cậu.Mắt mở to trong hoảng loạn.

    Dưới mặt nước, không còn là nền xi măng.

    Là một khoảng tối sâu hun hút, những bóng mờ chồng chéo lên nhau, vô số hình thù méo mó lặng lẽ trôi lơ lửng, tất cả đều quay mặt lên nhìn cậu.

    Chúng không vẫy vùng.

    Không giãy giụa.

    Chúng đang chờ.

    Bàn tay siết cổ càng lúc càng chặt, ép đầu cậu thấp hơn nữa, như muốn kéo cả khuôn mặt cậu xuyên qua ranh giới mỏng manh đó.

    Trong khoảnh khắc ý thức bắt đầu tan rã, An Nguyên nghe thấy giọng nói vang lên.

    Tiếng gọi lớn khiến đầu cậu ong ong.

    - AN NGUYÊN!!!

    Ngay sau đó là một luồng khí lạnh buốt tạt ngang mặt, lạnh đến mức da như bị dao lam cứa qua.

    Vai cậu bị ai đó nắm chặt rồi giật mạnh ra sau, lực kéo thô bạo khiến cổ họng bật ra một tiếng ho sặc sụa.

    — Khụ—!

    Ý thức dội ngược trở lại.An Nguyên ngã vật ra nền, lồng ngực co thắt dữ dội, không khí tràn vào phổi đau rát như bị đốt cháy.

    Mắt cậu mở to, mờ nhòe vì máu và nước mắt, nhưng vẫn kịp nhận ra—Tuyết Vũ đang giữ chặt vai phải cậu, bàn tay run nhẹ nhưng không buông.

    Đan Vy ở bên còn lại, móng tay bấu sâu vào áo đồng phục cậu, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở lớn đầy cảnh giác.

    Cả hai đều căng thẳng đến cực độ.

    - Nguyên…

    đừng nhìn… _ Vy nói gấp, giọng khàn hẳn đi.

    Nhưng đã muộn.Theo bản năng, An Nguyên quay đầu lại.Chỗ bậc thềm lúc nãy toàn bộ vũng nước đã bị đóng băng.

    Không phải kiểu băng trong veo bình thường, mà là một lớp băng đục ngầu, xám tro, bên trong loang lổ những vệt đen như mạch máu đông cứng.

    Từ dưới lớp băng ấy, hai bàn tay khô khốc đang chồi lên, các ngón tay cong quắp, khớp gãy gập như bị bẻ ngược, móng tay đen sạm cào rách mặt băng.

    Chúng đứng yên.

    Không cử động.

    Nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm vẫn còn nguyên.Một tiếng rắc rất nhỏ vang lên.Không ai dám thở mạnh.

    - …Nó chưa đi đâu cả._Tuyết Vũ nói thấp giọng, như sợ chỉ cần nói lớn hơn một chút là lớp băng kia sẽ vỡ toang.

    An Nguyên nuốt khan.Cổ họng cậu vẫn còn hằn vết siết tím bầm, cảm giác nghẹt thở như vẫn đọng lại đâu đó trong phổi.

    Khi cậu vô thức nhìn xuống mặt băng lần nữa, tim cậu như rơi thẳng xuống đáy.

    Dưới lớp băng, một gương mặt mờ nhạt đang phản chiếu lên.Không rõ đường nét, không có mắt.Chỉ có một cái miệng rách dài, cong lên thành một nụ cười méo mó.

    Và nó…

    đang nhìn thẳng vào cậu.

    - ĐI MAU!!_Đan Vy gằn giọng, kéo mạnh cậu lùi lại.

    Ngay khoảnh khắc họ quay lưng rời đi, từ phía sau vang lên một tiếng cộc khô khốc.

    Như thể có thứ gì đó vừa…gõ từ mặt bên kia của băng.

    Vừa kéo An Nguyên chạy dọc hành lang, Đan Vy thở dốc, tay còn lại giật mạnh tay áo lên, cúi đầu liếc nhanh cổ tay mình.

    Trên đó, chuỗi hạt huyết châu rung nhẹ, ánh đỏ sậm lan dần ra từng hạt một.

    - Chết tiệt… _Cô nghiến răng:

    - Cấp nhị giáp.

    Huyết châu sáng bảy hạt rồi.

    Tim An Nguyên nện thình thịch.

    Cậu không hiểu “nhị giáp” hay “huyết châu” là gì, nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt Đan Vy cũng đủ biết—thứ vừa bám lấy cổ cậu không phải loại tầm thường.

    Bên cạnh, Tuyết Vũ khẽ chậc một tiếng, vẻ mặt sa sầm hiếm thấy.

    - Để hai tứ hành đấu với nhị giáp… _ Cậu ta hạ giọng, như đang tự tính toán:

    - Điểm kỳ này khó lấy rồi đây.

    - Khó lấy cái đầu ông!!!_ Đan Vy gắt lên, bước chân không chậm lại:

    - Có mạng mà lấy chắc.

    Đây là “kèo thơm” mà lão cà lơ đó nói hả!?

    Tuyết Vũ vẻ trầm trọng:

    - Thứ này không hoạt động theo nước giống như báo cáo, nếu không băng của tôi đã chặn được rồi.

    - Vậy nó hoạt động theo nguyên lý gì?_ Đan Vy đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.

    An Nguyên bị kéo chạy giữa hai người, đầu ong ong, cổ họng vẫn rát bỏng.

    Cậu há miệng muốn hỏi, nhưng vừa thở mạnh một chút thì phổi như bị bóp chặt, hình ảnh đôi bàn tay khô khốc xuyên qua mặt nước lại hiện lên rõ mồn một.

    - ...Là...phản chiếu....

    Cả hai đồng loạt khựng lại.

    Tuyết Vũ quay đầu nhìn cậu, ánh mắt sắc hẳn đi.

    - Hả?

    - Mình...đã thấy nó ....qua phản chiếu của màn hình điện thoại.

    Đan Vy chửi thề một tiếng rất khẽ.

    - Chết tiệt!

    Nó dùng bề mặt phản chiếu làm cửa.

    Tuyết Vũ siết chặt nắm tay.

    - Vậy là không chỉ hành lang. _ cậu ta liếc nhanh xung quanh.

    - Mọi thứ có thể phản chiếu đều không an toàn.

    Gió thu thổi ngang qua hành lang, lạnh buốt bất thường.

    Ở cuối dãy C, một ô cửa kính phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ sậm, sắc đỏ ấy lay động nhẹ… như mặt nước.

    Ngay khi sắc đỏ ấu khẽ tan biến.

    * XOẢNG!!*

    Mặt cửa kính lập tức vỡ tan.Đan Vy lập tức kéo An Nguyên ra sau lưng mình.

    Từ trong balo rút ra 1 khẩu súng màu trắng được trạm khắc vô cùng tinh xảo.

    *ĐOÀNG!!*

    Một tia lửa đỏ lướt qua làm vỡ một ô cửa kính nhưng không trúng.

    Thứ đó di chuyển qua từng ô kính rất nhanh.

    Đan Vy tiếp tục nổ súng.

    Âm thanh một lần nữa vang lên nhưng chỉ sượt qua làm thứ đó mất một mảng nhưng không đắng kể.

    * PHỊCH!!!*

    Đan Vy bất quỳ xuống thở hổn hển.

    Chớp được thời cơ, từ những mảnh vỡ vương vãi, vô số bàn tay đen sì co quắp chồm ra bao vây cả ba người.

    *Xoẹt!! *

    Một lưỡi kiến như xé gió chém bay vô số cánh tay kỳ dị.

    Tuyết Vũ thở ra từng đợt hơi lạnh như sương giá, thanh kiếm băng trên tay cùng đang tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

    Nhưng vẫn là chưa đủ, số lượng qua nhiều khiến Tuyết Vũ không thể chống đỡ.

    Đan Vy cố dùng chút sức cuối cùng nổ thêm một phát súng nữa vào ô cửa sổ nơi gương mặt đó xuất hiện nhưng hỏa lực có vẻ đã yếu đi mà trực tiếp xuyên qua ko để lại quá nhiều sát thương còn Đan Vy trực tiếp ngã gục.

    Thứ đó hình như đã bị chọc tức liền phát động công kích dữ dội.

    Ngay lúc này An Nguyên đã nhặt khẩu súng của Đan Vy mà liều mình bóp cò.

    *ĐOÀNG!!!"

    Tiếng súng khiến Tuyết Vũ đang vật lộn thoáng sưng người, sinh vật đó bị bắn hở ra một mảng lớn.

    Tru lên một tiếng đinh tai.

    An Nguyên hoảng loạn nổ thêm hai lần nữa khiến nó trực tiếp lộ ra yếu điểm.

    Một mảnh kính lộ ra phản chiếu ánh sáng giữa màn đêm.

    - MAU BẮN VỠ MẢNH KÍNH ĐÓ!!! _ Tuyết Vũ hét lớn.

    An Nguyên căng thẳng nhắm súng trực tiếp bắng băng mảnh kính ra khỏi cái cơ thể nhầy nhụa không rõ vật chất đó và thêm một phát trực tiếp bắn nát nó.

    Ngay lập tức sinh vật đó cùng những cánh tay ma quỷ đều tan chảy rồi biến mất.

    An Nguyên bật cười run rẩy.

    - Ah...haha...mình ...làm được rồi...

    Bỗng một bàn tay xuất hiện chộp lấy mặt An Nguyên khiến câu ngay lập tức mất ý thức ngất đi.

    - Úi trời, thật là nhặt được đồ tốt mà.

    Tuyết Vũ ngẩng lên nhìn chủ nhân của giọng nói đó rồi thở dài nằm xuống.

    - Ông cũng chơi thâm quá rồi đấy, Thừa Minh.

    - Ơ kìa!

    Đã nói gọi ta là thầy hoặc tiên sinh rồi mà.

    Dưới ánh trăng non, một người đàn ông trong bộ đồ thể thao dài màu đen với cái đầu rối bù, râu ria lởm chởm lôi thôi nhưng vẫn không giấu được cái vẻ tuấn tú vốn có.

    Cùng với đó đôi mắt với đồng tử đỏ như máu dưới ánh trăng đầy kiêu ngạo nhưng cũng đầy vẻ chán đời.
     
    Lưỡng Ngạn
    Chương 1: Vừa mới đăng nhập mà!


    - C....cái quái gì thế này?

    Xung quanh là một mảng trắng toát.

    Bốn bức tường khép kín như một chiếc hộp vô trùng, hệt những căn phòng thí nghiệm thường thấy trong phim khoa học viễn tưởng.

    Trước mặt là một chiếc bàn kim loại đen bóng, lạnh lẽo đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến da gà nổi khắp tay.

    Chiếc ghế cậu đang ngồi có cùng chất liệu.

    Đối diện cậu là một người đàn ông ăn mặc lôi thôi, tóc tai hơi rối, trên môi treo một nụ cười khó đoán.

    - Vậy cậu đây có thể nói cho tôi biết cậu đã làm cách nào để sử dụng thứ này không?

    Trước mặt được đẩy đến một khẩu súng lục màu bạch kim với hoa văn rất bắt mắt, như một món đồ dùng trong hóa trang nhân vật hư cấu.

    Cậu khẽ nuốt nước bọt.

    - C...cái này thì là súng....chỉ cần bóp cò thôi mà...tôi từng chơi game mô phỏng nên...

    - Ấy ấy, thứ này đúng là súng, nhưng không phải loại ai cũng dùng được, không phải cứ gỡ chốt và bóp cò là hoạt động đâu.

    - Vậy thì....là như thế nào?

    Người đàn ông khẽ nhếch môi, đưa khẩu súng lên ngang tầm mắt cả hai.

    - Thấy không, thứ này không có băng đạn, trông không khác gì súng lục bình thường nhưng tổng thể là một khối liền.

    Cậu không thắc mắc ba phát đạn khi đó từ đâu ra hả.

    Đầu óc cậu rối bời, hoảng loạn nghĩ tới đủ thứ kịch bản như liệu thứ này là phát minh bảo mật cấp cao hay là sản phẩm nghiên cứu đặc biệt gì đó đã bị cậu vô tình sử dụng nên giờ họ đang tra khảo, liệu họ có bịt miệng mình theo kiểu đó không....

    Mồ hôi túa ra, vài giọt lăn xuống gương mặt xanh mét vì hoảng loạn.

    Thấy vẻ đó của cậu, người đàn ông lên tiếng.

    - Bình tĩnh đi, đã ai làm gì cậu đâu.

    - Bắt cóc không tính là làm gì hả?_ Cậu lí nhí.

    Người đàn ông có chút sượng, thở hắt ra một hơi.

    - Được rồi, không lòng vòng nữa.

    Nói rồi cầm lấy khẩu súng trên bàn chữa về phía trước.

    Đối diện họng súng, cậu sợ tới không phát ra nổi âm thanh nào, chỉ biết nhắm chặt mắt lại.

    * Đoàng!

    Âm thanh nổ súng vang dội, dội ngược trong không gian kín đến mức màng nhĩ như bị xé toạc.

    Nhưng cơn đau trong tưởng tượng không hề đến.

    Chỉ có một luồng gió nóng lướt qua mái tóc, da đầu tê rần như bị điện giật.

    Cậu chậm rãi hé mắt.

    Khẩu súng trong tay người đàn ông đang phát ra ánh sáng đỏ sậm, khói mỏng lượn lờ nơi họng nòng.

    Theo một phản xạ gần như bản năng, cậu quay đầu lại.

    Bức tường sáng trắng khi nãy đã bị đục một lỗ đen sâu hoắm bằng trái banh, xung quanh chằng chịt những viết nứt lớn nhỏ như mạng nhện lan rộng hết cả bức tường diện tích hơn chục mét vuông, vụn vữa rơi lả tả.

    Cậu không ngu, thứ này không phải súng thường, sức công phá ngang ngửa đại bác như vậy nói là từ một khẩu súng lục ai mà tin.

    Giọng người đàn ông cắt ngang suy nghĩ của cậu

    - Thứ này hoạt động bằng cách hấp thụ và chuyển hóa năng lượng niệm lực của người sử dụng, niệm lực càng nhiều đồng nghĩa với càng nhiều lần bắn và sức công phá càng lớn._Giọng nói kia lại

    - Tất nhiên nó đồng nghĩa với việc một người bình thường không thể sử dụng được, vậy cậu đây có thể cho tôi biết cậu đã làm thế nào để nổ súng liên tục năm lần và hạ một đối tượng kỳ dị cấp Nhị Giáp không ?

    .

    .

    .

    *Nửa ngày trước.

    - Hôm nay là buổi học đầu tiên, chúng ta làm quen trước nhé.

    Thầy giáo đứng trên bục giảng, tay khẽ chỉnh lại cặp kính.

    - Thầy tên Ngô Hoài Thanh, từ nay sẽ là chủ nhiệm của các em và đồng hành cùng các em trong suốt ba năm trung học này, rất vui được làm quen.

    Trước đó, các em đã bầu ban cán sự trong nhóm chat của lớp, theo kết quả thì lớp trưởng của chúng ta là bạn Lê An Nguyên.

    Giữa những tiếng vỗ tay cho có lệ, một thiếu niên sáng sủa nhanh nhẹn đứng dậy cúi chào và cảm ơn mọi người xúng quanh.

    Vừa ngồi xuống thì nghe tiếng lẩm bẩm, chất giọng nghe có vẻ không phải người Nam Hà.

    - Hầy, chuyển cấp để tiếp tục cày cuốc mấy cái lý thuyết khô khan vô dụng.

    Cậu theo giọng nói nhìn sang bàn bên cạnh, là một bạn nữ có vẻ ngoài khá nổi bật và cá tính, tóc hình như có chút đỏ, là tóc nhuộm.

    Cậu không khỏi nghĩ thầm.

    ' Trung học nhuộm tóc cũng thật là bạo, dù màu đỏ này cũng không tính là quá chói mắt, có lẽ là chấp nhận được.

    '

    Ánh mắt cậu tiếp tục lia qua góc lớp phía sau bạn nữ đó, lại 1 mái đầu cực kỳ nổi bật.

    ' Bạch kim!?

    Chơi lớn vậy luôn…

    …Khoan đã.

    Lông mày trắng.

    Lông mi cũng trắng.

    Da lại nhợt nhạt bất thường.

    Không phải nhuộm tóc.

    Là bạch tạng sao?

    Nếu vậy mà còn soi mói người ta thì đúng là vô nhân tính thật.'

    Mắng thầm 1 câu, cậu lấy ra danh sách và sơ đồ lớp so sánh một lượt.

    + Bạch Đan Vy - quốc tịch Nhật Linh _ quả nhiên bạn nữ đó không phải người Nam Hà.

    + Y Đằng Tuyết Vũ - quốc tịch Nguyệt Hoa _ cũng không phải Nam Hà?

    Không nói đến việc hai quốc gia kia đều có rất nhiều những cơ sở đào tạo nổi tiếng khắp bảy vùng lãnh thổ mà lại chọn đi đến một ngôi trường bình thường ở Nam Hà thì thôi, sao bệnh tật mà còn đi xa thế.

    Từ Nguyệt Hoa tới Nam Hà còn phải đi qua Hắc Sa khô cằn đầy nguy hiểm.

    An Nguyên không khỏi khó hiểu, nhìn lại danh sách.

    - Còn Nguyễn Thiên nay vắng hả?

    Ngó nghiêng kiểm tra lại một hồi định đánh vào ô vắng học thì bạn nữ phía sau lên tiếng.

    - Lớp trưởng à, Nguyễn Thiên có đi học.

    Nói rồi khẽ dịch người một chút, bạn ngồi phía sau bạn nữ cũng hơi dịch ra, lúc này cậu mới thấy một bóng người âm u không hề có cảm giác tồn tại đang ngồi ở cuối lớp cạnh cái thùng rác, thiếu điều muốn chui vô đó ngồi luôn.

    Bạn nữ đó cười khổ.

    - Xin lỗi, mong cậu lần sau để ý kỹ hơn chút, Nguyễn Thiên là kiểu học sinh vô hình trong truyền thuyết đấy, chúng mình từng học chung cấp Hai, ngày đó làm tổ trưởng mình quên cậu ấy không biết bao nhiêu lần tới nỗi áy náy sâu sắc mới nhớ ra được cậu ấy tồn tại.

    - Thật sự có thể tới mức đó luôn hả?_An Nguyên không khỏi cảm thán và nghi ngờ.

    - Mình biết là khó tin nhưng cậu cứ chú ý chút nha._ Bạn nữ nói khẽ rồi ngồi lại nghiêm chỉnh.

    An Nguyên nghe rồi tự cổ vũ.

    ' Nếu đã vậy thì cố gắng giúp đỡ cậu ấy nhiều hơn, chăm chỉ học tập và làm tốt cái chức lớp trưởng này, ba năm cấp Ba của mình sẽ có một thanh xuân tuyệt vời.'

    Không biết đã qua bao lâu, ca học sáng kết thúc, đồ ăn ở căng tin khá độc đáo và dinh dưỡng, có vẻ ngôi này rất quan tâm học sinh.

    Đang vẩn vơ suy nghĩ, một bóng người từ đi ra từ đầu hàng, lướt ngang tầm mắt cậu.

    - Nguyễn Thiên?...cậu ta nhỏ con quá.

    Nguyễn Thiên đỉnh đầu chỉ cao ngang mũi An Nguyên, tay cầm chiếc bánh bao chay rồi lặng lẽ rời khỏi căng tin.

    - Đang tuổi phát triển ăn có nhiêu đó thì nhỏ con cũng không lạ, cậu ấy có khó khăn gì à....

    * Pẹp!

    Bất chợt có thứ gì đó mềm mềm vừa va vào đầu cậu, dòng nước có mùi mặn pha chút ngọt chảy xuống mặt, cậu đưa tay sờ thử...là sốt pate.

    Thứ vừa đập vào đầu cậu là 1 chiếc bánh kẹp đầy thịt và sốt.

    Cậu lại bắt đầu chế độ nghĩ vẩn vơ, mặt lạnh tanh đem phần sốt vừa sờ được cho vào miệng.

    Chỉ sau hai giây, suy nghĩ vừa dứt, cậu nhìn lên thì thấy gương mặt của Đan Vy và mấy bạn khác đang nhìn cậu với ánh mắt đầy phán xét khó tả.

    Nhận ra bản thân vừa làm gì cậu khẽ giật mình rồi nhanh chóng đổi giọng.

    - A....ai.

    Là ai đã ném cái bánh!?

    Nhưng đáp lại cậu là một khoảng không tĩnh lặng, với hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm như trước.

    Hai tai cậu dần đỏ lên, lúc này Đan Vy đứng đó bày ra bộ mặt bất lực khó tả, xua xua tay ra hiệu.

    - Được rồi, hết muốn tính sổ luôn, tha cho cậu đấy.

    Ngay lúc cậu đang khó hiểu thì có chiếc khăn tay từ sau đưa tới.

    - Xin lỗi, cái bánh đó là nhắm vào mình._ Tuyết Vũ lúc này mới mệt mỏi lên tiếng.

    Bữa trưa đầu tiên này có vẻ không thuận lợi lắm.

    Bằng cách thần kỳ nào đó cậu đang ngồi giữa bàn và bên trái là Đan Vy, bên phải là Tuyết Vũ.

    Cả quá trình là một màn im lặng chỉ nghe tiếng nhai thức ăn.

    'Thật sự không thể nhịn nổi nữa mà'

    An Nguyên đành ngượng ngùng lên tiếng.

    - Hai cậu....là bạn hả?

    - Đéo!_ Không đợi cậu kịp phản ứng, giọng Đan Vy vang lên đầy uy lực.

    - Ối giời ơi!

    Bà cô tôi ơi, bé bé cái mồm thôi!

    Cậu vùng dậy vội bịt mồm Đan Vy, ánh mắt căng thẳng nhìn về tấm kính phía sau Đan Vy.

    Cách sau tấm kính đó là khu chỗ ngồi của giáo viên và còn có bóng dáng thầy Thanh.

    Sau khi xác nhận giáo viên ko nghe thấy cậu mới thở phào ngồi xuống.

    - Khụ....khụ...khụ..._ Tuyết Vũ bất ngờ ho khan khiến cậu vừa lo vừa bất lực.

    - Vy à, dù giữa hai cậu có hiềm khích gì thì cậu cũng không nên nói vậy chứ, Vũ dù sao cũng là người bệnh...

    - Hả!?

    Thằng đó bệnh hồi nào?

    An Nguyên bất lực mô tả.

    - Thôi nào, cậu bị sao vậy: tóc trắng, mày trắng, mi trắng, da còn nhợt nhạt như vậy...

    Nói rồi còn nắm tay Tuyết Vũ trước sự ngỡ ngàng của cậu ta rồi giơ về phía Đan Vy.

    - Tay còn rất lạnh, không tin cậu sờ thử xem.

    Đây rõ ràng là bệnh bạch tạng!

    Đan Vy nhìn họ với ánh mắt khó coi rồi * chát!

    Một tiếng đập hai cái tay đang đan vào nhau trước mặt mình ra.

    Giọng đầy chán ghét.

    - Gì mà bạch tạng, cả tông chi họ hàng cậu ta ai chả trông như thế, là một dạng gen khác người chút thôi, thân nhiệt thấp là do lười vận động nên lạnh tay chân đấy.

    Không tin hỏi cậu ta xem.

    Nhưng ngay lúc đó, Tuyết Vũ lại làm bộ dáng mệt mỏi nghiêng ngả, giọng nói có chút tội nghiệp.

    - Vy à, tớ biết cậu không thích tớ nhưng tớ mắc bệnh nan y đấy, cậu không thể nhẹ nhàng chút sao?

    Đan Vy nghe xong tức xù lông.

    - Má nó chứ!!

    Ông giả nai nỗi gì?

    Thích nan y không hả, bà đây cho thẳng vô ICU bây giờ!!!

    An Nguyên lập tức hoảng loạn.

    - Ơ...ơ....nhỏ tiếng thôi....suỵt...s....

    Nhưng cuối cùng vẫn là không thể cứu vãn.

    Âm thanh cậu không muốn nghe nhất vẫn xuất hiện rồi.

    - Ba em kia!

    Lên văn phòng với tôi.
     
    Lưỡng Ngạn
    Chương 2: Dư quang gặp quỷ


    Cả ca học chiều hôm đó, An Nguyên không khỏi thấp thỏm, cậu được thả về lớp vì không tham gia cuộc ẩu đả ngôn từ đó nhưng Vy và Vũ đã không trở lại lớp cả buổi.

    'Chỉ là vi phạm lỗi phát ngôn nhẹ thôi, không đến nổi bị giáo dục cả chiều chứ?'

    Tiết chiều là của giáo viên toán học, cô ấy rất xinh đẹp và trẻ trung nhưng cũng khá khó tính.

    Đang giảng bài thì cô chợt khựng lại nhìn xuống cuối lớp.

    - Bạn ngồi cuối đang ngủ gật kia, mau nói lại cách làm bài này cho tôi.

    Người bị nhắc là Nguyễn Thiên, cậu ta giật mình lúng túng rồi cúi đầu chỉ lí nhí .

    - D...dạ, em không biết ạ.

    - Không biết mà còn không tập trung, mới buổi đầu tiên còn chưa nặng nội dung mà đã vậy thì sau này thế nào hả?

    - Em xin lỗi ạ.

    Cô giáo chỉ biết thở dài bất lực rồi nói:

    - Lớp trưởng ghi lại, cuối giờ phạt bạn này trực nhật.

    - Dạ vâng ạ._An Nguyên chỉ biết nhìn Nguyễn Thiên với ánh mắt thương hại rồi nhanh chóng đáp lại cô giáo.

    Ngao ngán vì mới buổi đầu mà không biết bao nhiêu rắc rối, chả lẽ mình không có số an nhàn.

    Tan tầm rồi, nắng đầu thu đến cuối ngày để lại những vệt đỏ xuyên qua ô cửa lớp học.

    Vừa thu dọn xong thì cô giáo dạy toán gọi.

    - Lớp trưởng, em qua cô nhờ chút.

    - Dạ?

    - Trao đổi thông tin liên lạc chút, cô chuyển cho em tệp tài liệu, em đi in dùm cô cho buổi học sáng mai nhé, bây giờ cô có việc phải về gấp.

    Dãy C từng là tòa dạy chính được xây dựng khi trường mới thành lập, vị trí ko tốt lắm nên sau này mở rộng đã bị bỏ trống, dùng lm chỗ chứa đồ lung tung từ tài liệu cũ tới thiết bị dụng cụ, phòng máy photo nằm ngay chỗ hành lang nối tòa C với tòa thể chất.

    Nguyên vừa đi dọc hành lang vừa lướt coi trước nội dung tài liệu trên điện thoại.

    *Huỵch*

    - Ui da!?_Loạng choạng suýt ngã, cậu theo phản xạ quay đầu lại nhìn lại chả thấy gì cả.

    - Chả lẽ là vấp vào mép gạch lát.

    Nguyên tự nhủ rồi đi tiếp, khi cậu vừa rời đi thì ngay vị trí cậu vừa đứng có thứ nước đen đang nhỉ xuống tí tách, có thứ gì đó đang bám trên trần hành lang, men theo góc khuất mịt mờ trườn bò theo cậu.

    - Ầy~ thứ đồ cổ này còn cần đăng nhập để chuyển dữ liệu hả trời._ Nguyên chán nản nhìn cái máy tính bàn cũ được nối với máy in.

    Hối hận cực kỳ, chỉ vì tiếc chút bước chân ra khỏi trường tìm quán in mà giờ phải đứng đây cố dò lại cái mật khẩu tài khoản đã mấy năm không đụng.

    Loay hoay một hồi cũng kết nối được, trong lúc chờ đợi thấy hơi tối nên cậu men theo chút ánh sáng sậm màu cuối ngày hắt vào mà tìm công tắc đèn, bật lên lại không có động tĩnh gì.

    .

    .

    .

    - Đùa à, đèn hỏng hả?_Cậu cuối cùng cũng không nhịn được bấm đi bấm lại mấy lần rồi xác nhận là đèn thật sự hỏng rồi.

    Bất lực bật đèn điện thoại và đau nhói khi nhìn thanh pin hóa đỏ tụt về 5% khi chiếc đèn flash sáng lên.

    Ngay khi cậu vừa tắt màn hình thì chợt thấy phản chiếu trên mặt kính không còn trùng với động tác của mình.

    Cậu đã cúi đầu.Nhưng trong màn hình, cái đầu kia vẫn đứng thẳng.Tim liền đập lệch một nhịp.

    Từng giây trôi qua nặng nề, rồi cái bóng trong màn hình từ từ nghiêng đầu, chậm hơn cậu một nhịp, như đang học cách bắt chước.

    Cậu không thấy mặt nó.

    Chỉ thấy một đường tối mờ nơi lẽ ra là mắt, và một cái miệng khẽ mở ra.

    Không có tiếng.

    Nhưng An Nguyên nghe thấy câu nói quen thuộc của chính mình vang lên sau lưng.

    “Đùa à…

    đèn hỏng hả?”~

    Cảm giác tê dại bò dọc sống lưng, lần này không phải vì sợ, mà vì cơ thể cậu nhận ra thứ kia không thuộc về hiện tại.

    *Títttttt!!!*

    Âm thanh máy in vang lên như xé toạc không khí.

    Cậu quay phắt người, hét lên theo phản xạ và ném mạnh chiếc điện thoại về phía khoảng tối—rồi lao thẳng ra ngoài.

    An Nguyên lao khỏi hành lang như kẻ mất hồn.

    Chân vừa chạm bậc thềm thì trượt mạnh, cơ thể mất đà đập thẳng xuống nền xi măng cứng lạnh.

    Một tiếng cốp khô khốc vang lên trong đầu, trước mắt cậu tối sầm lại trong khoảnh khắc.

    Cú ngã làm xô đổ xô nước cặn đặt ở góc bậc thềm.

    Nước đen sánh, đặc quánh như đã để rất lâu, tràn ra nền, loang lổ theo những vệt không đều.

    Cảm giác ấm nóng chảy dọc thái dương.

    Máu.

    An Nguyên rên khẽ, một bên mắt trái mờ dần, tầm nhìn bị nhuộm đỏ, nhòe đi như có một tấm màn mỏng phủ lên.

    Tai ù đặc, tiếng tim đập vang lên nặng nề trong lồng ngực.

    Cậu chống tay định ngồi dậy thì… khựng lại.

    Trong vũng nước dưới nền, giữa những vệt bẩn và máu loãng ra, có một hình phản chiếu.

    Không phải trần nhà.

    Không phải chính cậu.

    Hình bóng trong nước đứng thẳng, trong khi An Nguyên vẫn đang nằm nghiêng dưới đất.

    Nó cúi đầu nhìn xuống, tư thế giống hệt một người đang quan sát kẻ ngã nạn.

    Khi An Nguyên cử động, cái bóng kia chậm hơn nửa nhịp.

    Rồi nó mỉm cười.

    Nụ cười ấy không kéo khóe miệng, chỉ là một khe tối mở ra ở nơi lẽ ra là miệng, như thể nước dưới nền bị rách ra.

    An Nguyên muốn hét, nhưng cổ họng cứng đờ.

    Một giọt máu từ trán rơi xuống.

    *Tách.*

    Mặt nước gợn lên, dưới nền chợt lõm xuống.

    Không phải gợn sóng.Mà là… bị ấn từ bên trong.

    Ngay giây sau đó, hai bàn tay đen nhánh xuyên thẳng qua mặt nước, như thể lớp nước mỏng kia chỉ là một tấm màng giả tạo.

    Những ngón tay dài ngoằng, khớp gập ngược, móng tay xám đục cắm phập vào da cổ An Nguyên.

    —Khục—!

    Cổ họng cậu bị siết chặt, hơi thở bị bóp nghẹt ngay tức thì.

    Trước khi kịp kêu lên, cả cơ thể đã bị kéo giật về phía vũng nước.Chỉ là một lớp nước mỏng…nhưng khi mặt cậu bị ép sát xuống, An Nguyên có cảm giác như mình đang bị kéo về đáy của một hồ sâu vô tận.

    Tai ù đi.

    Âm thanh xung quanh biến mất, thay vào đó là tiếng nước dội ầm ầm trong đầu, như thể cả thế giới đang bị nhấn chìm.

    Nước tràn vào mũi, vào miệng, lạnh ngắt và nặng nề, dù thực tế nền nhà vẫn khô lạnh dưới lưng cậu.Mắt mở to trong hoảng loạn.

    Dưới mặt nước, không còn là nền xi măng.

    Là một khoảng tối sâu hun hút, những bóng mờ chồng chéo lên nhau, vô số hình thù méo mó lặng lẽ trôi lơ lửng, tất cả đều quay mặt lên nhìn cậu.

    Chúng không vẫy vùng.

    Không giãy giụa.

    Chúng đang chờ.

    Bàn tay siết cổ càng lúc càng chặt, ép đầu cậu thấp hơn nữa, như muốn kéo cả khuôn mặt cậu xuyên qua ranh giới mỏng manh đó.

    Trong khoảnh khắc ý thức bắt đầu tan rã, An Nguyên nghe thấy giọng nói vang lên.

    Tiếng gọi lớn khiến đầu cậu ong ong.

    - AN NGUYÊN!!!

    Ngay sau đó là một luồng khí lạnh buốt tạt ngang mặt, lạnh đến mức da như bị dao lam cứa qua.

    Vai cậu bị ai đó nắm chặt rồi giật mạnh ra sau, lực kéo thô bạo khiến cổ họng bật ra một tiếng ho sặc sụa.

    — Khụ—!

    Ý thức dội ngược trở lại.An Nguyên ngã vật ra nền, lồng ngực co thắt dữ dội, không khí tràn vào phổi đau rát như bị đốt cháy.

    Mắt cậu mở to, mờ nhòe vì máu và nước mắt, nhưng vẫn kịp nhận ra—Tuyết Vũ đang giữ chặt vai phải cậu, bàn tay run nhẹ nhưng không buông.

    Đan Vy ở bên còn lại, móng tay bấu sâu vào áo đồng phục cậu, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở lớn đầy cảnh giác.

    Cả hai đều căng thẳng đến cực độ.

    - Nguyên…

    đừng nhìn… _ Vy nói gấp, giọng khàn hẳn đi.

    Nhưng đã muộn.Theo bản năng, An Nguyên quay đầu lại.Chỗ bậc thềm lúc nãy toàn bộ vũng nước đã bị đóng băng.

    Không phải kiểu băng trong veo bình thường, mà là một lớp băng đục ngầu, xám tro, bên trong loang lổ những vệt đen như mạch máu đông cứng.

    Từ dưới lớp băng ấy, hai bàn tay khô khốc đang chồi lên, các ngón tay cong quắp, khớp gãy gập như bị bẻ ngược, móng tay đen sạm cào rách mặt băng.

    Chúng đứng yên.

    Không cử động.

    Nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm vẫn còn nguyên.Một tiếng rắc rất nhỏ vang lên.Không ai dám thở mạnh.

    - …Nó chưa đi đâu cả._Tuyết Vũ nói thấp giọng, như sợ chỉ cần nói lớn hơn một chút là lớp băng kia sẽ vỡ toang.

    An Nguyên nuốt khan.Cổ họng cậu vẫn còn hằn vết siết tím bầm, cảm giác nghẹt thở như vẫn đọng lại đâu đó trong phổi.

    Khi cậu vô thức nhìn xuống mặt băng lần nữa, tim cậu như rơi thẳng xuống đáy.

    Dưới lớp băng, một gương mặt mờ nhạt đang phản chiếu lên.Không rõ đường nét, không có mắt.Chỉ có một cái miệng rách dài, cong lên thành một nụ cười méo mó.

    Và nó…

    đang nhìn thẳng vào cậu.

    - ĐI MAU!!_Đan Vy gằn giọng, kéo mạnh cậu lùi lại.

    Ngay khoảnh khắc họ quay lưng rời đi, từ phía sau vang lên một tiếng cộc khô khốc.

    Như thể có thứ gì đó vừa…gõ từ mặt bên kia của băng.

    Vừa kéo An Nguyên chạy dọc hành lang, Đan Vy thở dốc, tay còn lại giật mạnh tay áo lên, cúi đầu liếc nhanh cổ tay mình.

    Trên đó, chuỗi hạt huyết châu rung nhẹ, ánh đỏ sậm lan dần ra từng hạt một.

    - Chết tiệt… _Cô nghiến răng:

    - Cấp nhị giáp.

    Huyết châu sáng bảy hạt rồi.

    Tim An Nguyên nện thình thịch.

    Cậu không hiểu “nhị giáp” hay “huyết châu” là gì, nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt Đan Vy cũng đủ biết—thứ vừa bám lấy cổ cậu không phải loại tầm thường.

    Bên cạnh, Tuyết Vũ khẽ chậc một tiếng, vẻ mặt sa sầm hiếm thấy.

    - Để hai tứ hành đấu với nhị giáp… _ Cậu ta hạ giọng, như đang tự tính toán:

    - Điểm kỳ này khó lấy rồi đây.

    - Khó lấy cái đầu ông!!!_ Đan Vy gắt lên, bước chân không chậm lại:

    - Có mạng mà lấy chắc.

    Đây là “kèo thơm” mà lão cà lơ đó nói hả!?

    Tuyết Vũ vẻ trầm trọng:

    - Thứ này không hoạt động theo nước giống như báo cáo, nếu không băng của tôi đã chặn được rồi.

    - Vậy nó hoạt động theo nguyên lý gì?_ Đan Vy đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.

    An Nguyên bị kéo chạy giữa hai người, đầu ong ong, cổ họng vẫn rát bỏng.

    Cậu há miệng muốn hỏi, nhưng vừa thở mạnh một chút thì phổi như bị bóp chặt, hình ảnh đôi bàn tay khô khốc xuyên qua mặt nước lại hiện lên rõ mồn một.

    - ...Là...phản chiếu....

    Cả hai đồng loạt khựng lại.

    Tuyết Vũ quay đầu nhìn cậu, ánh mắt sắc hẳn đi.

    - Hả?

    - Mình...đã thấy nó ....qua phản chiếu của màn hình điện thoại.

    Đan Vy chửi thề một tiếng rất khẽ.

    - Chết tiệt!

    Nó dùng bề mặt phản chiếu làm cửa.

    Tuyết Vũ siết chặt nắm tay.

    - Vậy là không chỉ hành lang. _ cậu ta liếc nhanh xung quanh.

    - Mọi thứ có thể phản chiếu đều không an toàn.

    Gió thu thổi ngang qua hành lang, lạnh buốt bất thường.

    Ở cuối dãy C, một ô cửa kính phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ sậm, sắc đỏ ấy lay động nhẹ… như mặt nước.

    Ngay khi sắc đỏ ấu khẽ tan biến.

    * XOẢNG!!*

    Mặt cửa kính lập tức vỡ tan.Đan Vy lập tức kéo An Nguyên ra sau lưng mình.

    Từ trong balo rút ra 1 khẩu súng màu trắng được trạm khắc vô cùng tinh xảo.

    *ĐOÀNG!!*

    Một tia lửa đỏ lướt qua làm vỡ một ô cửa kính nhưng không trúng.

    Thứ đó di chuyển qua từng ô kính rất nhanh.

    Đan Vy tiếp tục nổ súng.

    Âm thanh một lần nữa vang lên nhưng chỉ sượt qua làm thứ đó mất một mảng nhưng không đắng kể.

    * PHỊCH!!!*

    Đan Vy bất quỳ xuống thở hổn hển.

    Chớp được thời cơ, từ những mảnh vỡ vương vãi, vô số bàn tay đen sì co quắp chồm ra bao vây cả ba người.

    *Xoẹt!! *

    Một lưỡi kiến như xé gió chém bay vô số cánh tay kỳ dị.

    Tuyết Vũ thở ra từng đợt hơi lạnh như sương giá, thanh kiếm băng trên tay cùng đang tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

    Nhưng vẫn là chưa đủ, số lượng qua nhiều khiến Tuyết Vũ không thể chống đỡ.

    Đan Vy cố dùng chút sức cuối cùng nổ thêm một phát súng nữa vào ô cửa sổ nơi gương mặt đó xuất hiện nhưng hỏa lực có vẻ đã yếu đi mà trực tiếp xuyên qua ko để lại quá nhiều sát thương còn Đan Vy trực tiếp ngã gục.

    Thứ đó hình như đã bị chọc tức liền phát động công kích dữ dội.

    Ngay lúc này An Nguyên đã nhặt khẩu súng của Đan Vy mà liều mình bóp cò.

    *ĐOÀNG!!!"

    Tiếng súng khiến Tuyết Vũ đang vật lộn thoáng sưng người, sinh vật đó bị bắn hở ra một mảng lớn.

    Tru lên một tiếng đinh tai.

    An Nguyên hoảng loạn nổ thêm hai lần nữa khiến nó trực tiếp lộ ra yếu điểm.

    Một mảnh kính lộ ra phản chiếu ánh sáng giữa màn đêm.

    - MAU BẮN VỠ MẢNH KÍNH ĐÓ!!! _ Tuyết Vũ hét lớn.

    An Nguyên căng thẳng nhắm súng trực tiếp bắng băng mảnh kính ra khỏi cái cơ thể nhầy nhụa không rõ vật chất đó và thêm một phát trực tiếp bắn nát nó.

    Ngay lập tức sinh vật đó cùng những cánh tay ma quỷ đều tan chảy rồi biến mất.

    An Nguyên bật cười run rẩy.

    - Ah...haha...mình ...làm được rồi...

    Bỗng một bàn tay xuất hiện chộp lấy mặt An Nguyên khiến câu ngay lập tức mất ý thức ngất đi.

    - Úi trời, thật là nhặt được đồ tốt mà.

    Tuyết Vũ ngẩng lên nhìn chủ nhân của giọng nói đó rồi thở dài nằm xuống.

    - Ông cũng chơi thâm quá rồi đấy, Thừa Minh.

    - Ơ kìa!

    Đã nói gọi ta là thầy hoặc tiên sinh rồi mà.

    Dưới ánh trăng non, một người đàn ông trong bộ đồ thể thao dài màu đen với cái đầu rối bù, râu ria lởm chởm lôi thôi nhưng vẫn không giấu được cái vẻ tuấn tú vốn có.

    Cùng với đó đôi mắt với đồng tử đỏ như máu dưới ánh trăng đầy kiêu ngạo nhưng cũng đầy vẻ chán đời.
     
    Lưỡng Ngạn
    Chương 3: Gia nhập tổ chức siêu nhiên kỳ lạ


    Trở lại hiện tại.

    .

    .

    .

    - Chà, vậy có vẻ nhóc là một viễn hành giả hoang dã.

    - Hả...?

    Chưa kịp để cậu cất lời, người đàn ông đã thao thao bất tuyệt.

    - Nếu đã vậy thì giới thiệu luôn.

    Ta là Giang Thừa Minh, quản lý cao cấp của tổ chức Viễn Hành Giả, chuyên xử lý các sự kiện siêu nhiên và chiêu mộ nhân tài cho tổ chức.

    Giờ nhắc lại hai lựa chọn: gia nhập, hoặc ta mở sọ nhóc.

    An Nguyên đầy bất lực đáp lại:

    - Lựa chọn được chắc...

    đương nhiên là gia nhập rồi.

    - Lựa chọn khôn ngoan đấy.

    Thừa Minh vỗ tay một cái.

    - Được rồi, ta không có hứng làm thêm giờ đâu.

    Để đám nhóc kia chỉ dẫn cậu một chút...

    À mà, từ giờ buổi tối nhớ gọi tôi là sư phụ nha.

    Nói xong, ông ta áp tay lên bức tường.

    Bề mặt tách ra như hai cánh cửa trượt, rồi khép lại rất nhanh, bóng người cũng biến mất theo.

    - Ơ, khoan... chỉ vậy thôi hả?

    An Nguyên có chút luống cuống, nhưng Thừa Minh đã rời đi dứt khoát.

    Ngay lúc đó, Đan Vy và Tuyết Vũ bước vào.

    Đan Vy còn nguýt theo hướng Thừa Minh một cái sắc lẹm.

    - Thật ra thì... mình không mong cậu gia nhập lắm đâu.

    Tuyết Vũ nói, giọng mang theo chút tiếc nuối.

    Đan Vy lập tức chen vào:

    - Nói thật thì lời lão đó không đáng tin đâu.

    Lão có bệnh nói ngược đấy.

    Càng khó thì hắn nói càng nhẹ, mà chuyện đơn giản thì lại hù dọa ghê lắm.

    Cô hít một hơi rồi nói tiếp:

    - Thực ra đúng là có cách xóa trí nhớ, nhưng không hoàn toàn dựa vào công nghệ, mà có rất nhiều hình thức khác nhau.

    Mở hộp sọ thuộc loại hành hình rồi, chỉ dùng để tra khảo hoặc tẩy não những phần tử đặc biệt nguy hiểm thôi.

    - Ờ, ông ấy chỉ muốn lôi cậu bù vào đội thôi.

    Trước đây vốn vẫn đủ ba người nhưng cậu bạn đó không phù hợp với tiền tuyến nên rút về hậu cần.

    An Nguyên cạn lời:

    - Mấy người tuyển nhân sự tùy tiện vậy luôn hả?

    - Chịu thôi chứ thế hệ này ko có mấy hạt giống tốt._ Đan Vy nhún vai một cách đương nhiên.

    - Nếu hối hận cậu cũng có thể xin rút, ông ấy mới nói mồm chứ chưa đóng hồ sơ cho cậu, cậu có thể rời đi sau khi qua một vài bước chỉnh sửa...

    Tất nhiên là còn nguyên vẹn.

    An Nguyên nghe Tuyết Vũ nói vậy thì cúi đầu im lặng nhưng ngay giây sau:

    - Mấy cậu nói gì thế?

    C...Cái này THẬT TUYỆT VỜI!!!!

    Đan Vy và Tuyết Vũ nghe câu này cũng thấy sượng trân mà ngơ ngác "Hả?" một tiếng.

    An Nguyên đầy hào hứng mặc cho bản thân vẫn đang bị trói.

    - Cứ phát triển theo tình hình này, chẳng phải là mô típ truyện giải cứu thế giới và mình là nhân vật chính sao với tỉ lệ lên tới hơn 80% sao.

    Hì hì, quả nhiên mình là người được chọn, từ khi có ý thức mình đã luôn cảm thấy bản thân đặc biệt rồi.

    Đan Vy với Tuyết Vũ nhìn An Nguyên tự sướng tới nỗi sắp nổ cả lỗ mũi mà hóa đá.

    - Lại một thằng điên nữa, cái tổ chức này người bình thường hiếm còn hơn động vật bảo vệ sách đỏ._ Vừa nói trong đầu Đan Vy không ngừng hồi tưởng về hình bóng của từng lão quái vật trong tổ chức.

    - Thì vốn dĩ đâu có người bình thường, cậu cũng bất thường hàng top đấy._ Tuyết Vũ hờ hững đáp để nhận lại cú đạp dính tường từ Đan Vy.

    - CÁI THẰNG ÔN NÀY!!! ...

    Quả nhiên vẫn chỉ có Minh Nhật là tốt nhất, nếu tôi mạnh hơn một chút thì có thể trở thành bộ đôi song sát với cậu ấy rồi ~

    - Ừ, cách nhau có hai mươi mốt cấp ba thành thôi mà...

    - IM!!!

    - Ờm... bên này tự thẩm xong rồi, các cậu có thể với trói cho tớ rồi làm chỉ dẫn gì đó chưa?

    Không khí ồn ào bỗng ngưng đọng, vẫn là Tuyết Vũ lên tiếng giải thích.

    - Thế giới này có bảy vùng lãnh thổ.

    Tuyết Vũ vừa nói vừa mở màn hình chiếu về bản đồ.

    "Nam Hà, Nguyệt Hoa, Nhật Linh, Thanh Uyên, Hắc Sa, Tinh Phổ và Mệnh Lưu."

    An Nguyên nhíu mày:

    - Nghe giống sách địa lý hơn là thông tin hướng dẫn đấy.

    Tuyết Vũ thở dài :

    - Nếu chỉ có vậy thì đã chẳng cần Viễn Hành Giả.

    Nhìn chung không có gì đặc biệt và khá yên bình nhưng mọi thứ lộn xộn hơn cậu nghĩ, mấy thứ siêu nhiên như truyền thuyết hay phim ảnh cậu xem thực chất có thật và tồn tại song song vói chúng ta, nhưng luôn có một lớp màng ngăn chặn chúng ta và những thứ đó tiếp xúc với nhau nên đôi bên luôn song hành mà không hề biết đến sự tồn tại của đối phương....Tuy nhiên

    Tuyết Vũ ngưng một chút rồi nói tiếp:

    - Cũng có dị loại, một phần từ cả hai phía có khả năng xuyên qua lớp màng đó để nhận biết sự tồn tại của đối phương, những trường hợp đó như chúng ta thì gọi là Viễn Hành Giả còn những thực thể vượt giới đó thì gọi là Dị Thể chúng có thể tấn công chúng ta và tương tự chúng ta cũng có thể săn giết chúng.

    Đó là nhiệm vụ của tổ chức Viễn Hành vì phần lớn Dị Thể không có ý thức đàm phán mà chỉ mang bản năng giết chóc và chúng rất thích mùi vị sinh ra từ những sự tiêu cực của con người, ngoài ra còn có rất nhiều trường hợp đặc biệt mà cậu cần chú ý....

    Trong lúc bài hướng dẫn đang diễn ra thì Thừa Minh đã quay lại ngôi trường.

    Gió đêm thổi những tán cây xào xạc theo tiếng nước của con sông phí sau trường khiến bầu không khí trĩu xuống một cách khó chịu.

    Đôi đồng tử của ông ta từ màu đỏ tối gần như đen sáng dần lên tựa huyết sắc đảo nhìn khắp ngóc ngách như tìm gì đó.

    - Lạ thật, rốt cuộc là trốn đi đâu rồi?

    Bỗng chuông điện thoại reo vang, ông ta nhấc máy rồi nhếch miệng cười đầy ẩn ý.

    - Đúng là mệnh số mà.

    Nói rồi cúi xuống nhặt một mảnh vỡ bỏ vào túi zip mang đi.

    - Một nhị giáp mà trúng đạn thanh trừng bậc hai mà còn chạy được, coi như lì mạng.

    Nói rồi quay lưng, nhẹ nhàng nhảy qua bức tường cao ba mét ra khỏi khuôn viên trường.

    Vừa đáp đất thì một cơn gió lạnh thổi tới mang theo một luồng sát khí lạnh như kim.

    Thừa Minh đi theo thì tới cửa một căn hộ cũ , bên trong vọng ra tòa những tiếng thét chửi rủa đinh tai nhức óc, khiến Thừa Minh đứng dưới đường cũng thấy chói tai chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

    - Con người thật là, không thể yên tĩnh được hay sao, có lẽ cũng không phải lần một hoặc hai, đúng là gia môn bất hạnh.

    Sau khi xác nhận tìn hình ông cũng rời đi ngay, rõ ràng công việc của ông không phải đi quản đời sống của người khác, nếu có thì bản thân ông cũng lười làm, giờ này mà đi dây vào thì đúng tốn công mắc oán.

    Ngay khi bóng dáng ông biến mất vào màn đêm cuối con hẻm, cánh cửa ngôi nhà đó bật mở, một bóng thiếu niên gầy gò bị túm tóc ném thẳng ra ngoài va vào lan can, góc gỉ sét cứa vào lòng bàn tay khiến máu tí tách nhỏ xuống lạnh lẽo.

    Đôi mắt cậu ta qua cặp kính cận trông vô hồn, gương mặt không chút gợn sóng.

    Cậu nằm đó.

    Không phản ứng.

    Không kêu đau.

    Như thể việc bị ném ra ngoài là chuyện đã xảy ra quá nhiều lần.

    Gã đàn ông to béo trong nhà còn đạp vào người cậu một cú rồi lạnh lùng đóng rập cánh cửa lại bỏ mặc cậu bên ngoài.

    Lòng bàn tay cậu ta siết chặt như cố đèn nén cơn đau nhưng lại khiến máu không ngừng chảy, sớm đã thành một vũng loang lổ trên mặt đất.

    Mà cái thứ quỷ dị kia lại bắt đầu ló dạng.

    Nó đã bám theo cậu sau khi nhóm Viễn Hành Giả rời đi thông qua mắt kính của cậu.

    Mục đích là muốn rời đi đề phòng gã đàn ông đáng sợ kia sẽ quay lại tìm nó.

    Vậy mà không ngờ lại tìm được một nơi dày đặc sát khí như vậy.

    - Thằng nhóc này, không ngờ oán niệm của một mình nó đã có thể lấn át sự tiêu cực của lão béo kia mà biến nơi này thành cái chốn đậm đặc tử khí như thế.

    Nhưng sao nồng độ cứ không ổn định vậy nhỉ.

    Nó thắc mắc cố nhìn vào đôi mắt vô hồn của cậu thiếu niên, chợt ánh đèn trong khu chập chờn, giữa nhịp bóng tối đó, cái bóng cậu ta biết đổi ra thứ gì đó vô cùng khủng khiếp khiến nó sợ đứng người.

    Nó không cảm nhận được linh lực.

    Không cảm nhận được nguy hiểm.

    Chỉ là… bản năng đang gào lên phải tránh xa nhưng đã không còn kịp.

    Nhịp bóng tối thứ hai kết thúc thì vũng máu nơi nó vừa hiện thân đã khô quá nửa còn nó đã biến mất, ánh đèn đã trở lại bình thường, ánh mắt thiếu niên khẽ động rồi lại trùng xuống.

    Cậu ta cố nâng mình ngả người dựa vào ban can, ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao, đôi môi khô khóc khẽ động.

    - Thật đẹp...nhưng cũng thật xa vời...ước gì mình cũng được như vậy nhỉ...xa vời khỏi cuộc sống đầy thị phi này...
     
    Lưỡng Ngạn
    Chương 4: Kẻ vượt giới


    - Thật là...cứ như một giấc mơ vậy.

    An Nguyên ngồi xổm ở tiết thể dục mà tự ngẫm lại cuộc đời mình.

    - Sao thế, đừng nói là bây giờ hối hận nhá._ Tuyết Vũ ngồi xuống bên cạnh cậu một cách hờ hững.

    - Không, chỉ là có chút chưa quen, vừa háo hức vừa khó tin, trước các cậu không vậy à?

    - Tất nhiên là không, bọn này là nối nghiệp nhà cả thôi, từ khi lọt lòng đã tiếp xúc vơi mấy thứ này rồi.

    Giọng An Nguyên có chút trùng xuống:

    - Nghe thú vị nhỉ, mình chủ có một mình, trước cũng từng có cha mẹ nhưng họ đã mất do tai nạn lao động, bọn họ là trẻ mồ côi nên mình cũng chả có họ hàng.

    Tuyết Vũ có chút áy náy:

    - Xin lỗi, tôi không biết...có lẽ họ vẫn luôn cố gắng để cho cậu một cuộc sống trọn vẹn.

    An Nguyên vùi mặt sâu hơn vào đầu gối:

    - Ừm...

    Bầu không khí rơi vào im lặng tới khi có bóng người bất ngờ xuất hiện.

    Đan Vy chống hông nhìn xuống họ.

    - Làm gì mà trơ như hai khúc gỗ thế, coi tôi mang ai tới nè.

    Cả hai đánh mắt liếc sang, An Nguyên có chút sững người.

    Đó là đàn anh lớp trên – nam sinh nổi tiếng của trường.

    Cao ráo, sáng sủa, gương mặt gần như hoàn hảo.

    Anh vừa xuất hiện đã kéo theo vô số ánh nhìn của các nữ sinh, còn bản thân chỉ mỉm cười, gật đầu đáp lại.

    An Nguyên biết người này:

    Trần Tuấn Quân – top đầu bảng xếp hạng “nam thần học đường”, giữ vị trí suốt ba năm liền.

    - Em là Nguyên, thành viên mới mà thầy Minh nói nhỉ?

    Suy nghĩ đánh giá của An Nguyên lập tức đổi hướng:

    " Vãi, vậy mà lại là đồng nghiệp"

    Vẫn là Đan Vy nhảy vào tiếp lời:

    - Là cậu ta đó, anh mang đồ chứ?

    An Nguyên khó hiểu :

    - Đồ gì cơ?

    - Thẻ thân phận của em thôi và vài thứ hỗ trợ tân binh.

    Nói rồi lấy ra nắm đồ lẫn lộn.

    Đan Vy nhanh chóng chộp lấy cây bút lông đỏ rồi hí hửng vẽ gì đó lên lòng bàn tay.

    Còn cậu thì nhận được thẻ thân phận, một cái túi nhỏ đựng gì đó lạo xạo như đá và một tờ giấy gập đôi ghi thông tin nhiệm vụ khảo sát cho cậu.

    'Một người phụ nữ tự nhận bị vong nhi ám.

    Tinh thần bất ổn, có hành vi tự hại và gây nguy hiểm cho người xung quanh.

    Phát hiện dấu vết Dị Thể.

    Đánh giá: chưa nhập cấp, cao nhất Nhất Hành.

    '

    An Nguyên đọc xong không khỏi nhăn mặt:

    - Hỏi thật nhá...

    Mấy người cẩu thả vậy luôn hả, giao nhiệm vụ bằng một tờ ghi chú viết tay?

    Tuấn Quân gãi đầu:

    - Xin lỗi, cuối cấp rồi, bài tập hơi nhiều anh không kịp nhập lên hồ sơ dữ kiện chi tiết rồi in ra.

    Tuyết Vũ mặt lạnh tanh :

    - Lần trước anh ngủ gật rồi nhập nhầm Nhị Giáp thành Tứ Hành... cũng vì “bận bài tập” à?

    - Hả, đâu có, lúc đó thấy thầy Minh nhận kèo cho hai đứa anh cũng bất ngờ đấy.

    Nhưng là thầy ấy thì anh nghĩ sẽ không có vấn đề gì đâu.

    Biểu cảm Tuyết Vũ không đổi nhưng gân xanh đã khẽ giật:

    - À, ra vậy, em xác nhận chút để không có ai ăn đòn oan thôi.

    Bỗng dưng Đan Vy vốn yên lặng nãy giờ hét lên:

    - XEM CHIÊU!!!

    *ĐỐP*

    An Nguyên bỗng đầu óc choáng váng, não bộ chấn động do cú vả của Đan Vy vài sau đầu cậu.

    Khó khăn bình ổn lại, cậu mếu máo khó chịu:

    - Cậu điên à, mắc gì đánh người ta thế hả?

    - Ê, tiểu thư đây vừa giúp cậu khai quang đấy, nhìn xung quanh xem có gì khác biệt không.

    An Nguyên chớp chớp mắt nhìn lại thì tầm nhìn bỗng trở nên lạ lẫm.

    Màu sắc như chồng lên nhau, loang nhẹ.

    Con người xung quanh tỏa ra những vầng sáng rất mỏng.

    - Hình như cậu đánh hỏng dây thần kinh thị giác tôi rồi...

    Sao mọi thứ cứ nhòe nhòe thế này?

    Còn mấy người đang phát sáng nữa.

    Tuấn Quân cười giải thích:

    - Đó là hiện tượng bình thường thôi, cái này giống 'mở thiên nhãn' trong phim pháp sư trừ tà ý mà, bây giờ em chưa quen nên có chút rối mắt từ các nguồn khí tức năng lượng khác nhau ấy mà.

    Ngay lúc An Nguyên cố thích nghi—

    Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.Thì trong thoáng chốc, thế giới như tắt âm.

    Tim đập hụt một nhịp.

    Cảm giác đó chỉ kéo dài chưa tới một giây... rồi biến mất.

    Tuyết Vũ và Đan Vy lập tức đảo mắt quan sát xung quanh, nhưng không phát hiện gì.

    Phía sau An Nguyên không xa, chỉ có Nguyễn Thiên đang ngồi trên bậc thềm, lặng lẽ nhìn nhóm khác chơi bóng.

    Bàn tay cậu quấn băng sơ sài, dường như vừa bị thương.

    Không ai nhận ra ánh mắt Tuấn Quân đã trầm xuống, anh tiến hại chỗ Nguyễn Thiên:

    - Thiên...

    Nguyễn Thiên nghe gọi thì ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy người trước mặt thì biểu cảm trở nên tươi cười và gần gũi tới khó tin, một bộ mặt mà không ai nghĩ sẽ xuất hiện trên một người như Nguyễn Thiên:

    - Anh?

    Nay lớp anh trùng tiết với lớp em hả.

    - Ừm...

    Giọng Tuấn Quân trầm lại chỉ đủ hai người nghe:

    - Lão đó lại đánh em hả?

    Nguyễn Thiên bất giác dùng tay còn lại nắm lấy bàn tay quấn băng:

    - Không sao, do lúc nấu nướng không cẩn thận thôi...

    Tuấn Quân biết đó là nói dối nhưng chỉ biết thở dài bất lực:

    - Được rồi, bỏ qua chuyện đó nhưng sao em lúc nào cũng tha thẩn một mình thế, anh đã bảo em nên kết bạn mà.

    - Hì hì, em vẫn đang cố mà.

    - Anh thì không thấy vậy.

    Chợt Đan Vy ló lại:

    - Anh biết cậu ấy à?

    - À, thằng bé là em họ của anh, cha anh với mẹ nó là anh em ruột.

    - Ra vậy, thảo nào thấy hai người cũng có nét giống.

    An Nguyên và Tuyết Vũ cũng lại gần:

    - Cậu là Thiên nhỉ, chắc cậu không lạ gì mình ha.

    Nguyễn Thiên cười rất tự nhiên với giọng điệu như thể họ là bạn thân lâu năm:

    - Lạ gì, lớp trưởng thủ khoa của lớp chúng ta mà, mình nể lắm luôn đấy đại ca.

    An Nguyên không ngờ một người âm u như Nguyễn Thiên lại dễ nói chuyện vậy.

    Một Nguyễn Thiên hòa đồng thế này hoàn toàn khác với ấn tượng trước đây cậu thấy trong lớp.

    Tuyết Vũ im lặng nãy giờ cũng lên tiếng:

    - Cậu ổn chứ, mình thấy cậu có vẻ không khỏe...

    - Hả?

    À ...mình ổn mà, lúc nào mình chẳng như vậy, cậu đừng bận tâm.

    Bất ngờ chuông báo hết tiết reo lên, Nguyễn Thiên đứng dậy:

    - Cuối cùng cũng hết giờ, cứ phơi nắng thế này mình sắp thành khô mực rồi, mình về lớp trước nha.

    Giọng điệu cậu ta tự nhiên tới mức không để ý thì cũng chẳng nhận ra cậu ta chỉ đơn thuần muốn kết thúc cuộc nói chuyện vừa mới bắt đầu một cách chóng vánh.Tuấn Quân nhìn bóng lưng Nguyễn Thiên rời đi rồi cũng trở về lớp mình.

    Khi Tuấn Quân đi khuất, An Nguyên cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng:

    - Ê mà vừa nãy, sao mình cứ thấy vái cảm giác đó là do Nguyễn Thiên nhỉ.

    Cậu ấy cũng là đồng nghiệp à?

    - Không phải đâu._ Tuyết Vũ lên tiếng:

    - Cậu ta không phải là một viễn hành giả, tuy là em họ ruột của Tuấn Quân nhưng cậu ta không có linh tức hay đc di truyền bất cứ điều gì đặc biệt.

    Đan Vy cũng giải thích :

    - Thật ra trước đó bọn này cũng để ý rồi, cái cậu vừa cảm nhận được có lẽ là sát khí hoặc năng lượng tiêu cực, nhưng không hiểu sao nó cứ bùng lên rồi lại biến mất không dấu vết nhỉ.

    Nhưng không thấy có dị biến nên cứ để vậy đi, dù sao cũng không hiếm gặp lắm.

    An Nguyên ngơ ngác:

    - Ồ, vậy là cậu ấy giống một cái ấm nước tự động hả, có thể tự động ngắt ý niệm tiêu cực khi nó sôi trào hả?

    Tuyết Vũ ngẫm nghĩ rồi nói:

    - Tôi thấy giống trạng thái tinh thần bị đẩy tới ranh giới, rồi tự cân bằng lại hơn.

    Đan Vy tiếp lời:

    - Dù sao cậu ta cũng chưa có ảnh hưởng tiêu cực gì lắm, nếu là vấn đề tâm lý thì gặp bác sĩ, còn nguy hại xã hội thì để bộ pháp luật chứ tổ chức của chúng ta chỉ xử lí sự kiện siêu nhiên thôi.

    Vừa đi An Nguyên vừa tò mò hỏi:

    - Trường mình có còn Viễn hành giả nào nữa không?

    - Không, cậu nghĩ Viễn hành giả là cỏ mọc sau mưa hay gì.

    - Chưa chắc, thật ra thì tính trên 1 vùng lãnh thổ thì cũng khá nhiều đấy chỉ là không phân bố đều thôi với lại Viễn hành giả chân chính thì số lượng ít hơn bán Viễn hành giả, tức là mấy nhà ngoại cảm hay thầy pháp đáng tin ý, họ cũng trong tổ chức nhưng không phải cốt cán.

    - Vậy anh Tuấn Quân thì sao?

    - Anh ta là một Viễn hành giả chân chính nhưng có chút đặc biệt.

    Anh ta là một 'Kẻ vượt giới'.

    - Kẻ vượt giới?

    - Dị thể vượt ranh giới thông qua kẽ hở sinh ra từ dao động ý niệm và linh hồn của con người nhưng con người lại không thể bước qua ranh giới của chúng nhưng " Kẻ vượt giới " thì có thể tự do xâm nhập một phần ý niệm thông qua vài phương thức và hiện tại cũng mới ghi nhận có hai người có khả năng này.

    - Vốn dĩ vị trí trong đội của cậu là của anh ta, Thừa Minh và bọn tôi tới đây là để chiêu mộ anh ta vào đội nhưng anh ta đã từ chối vì muốn làm bên thu thập và điều phối thông tin do phù hợp hơn với năng lực và anh ta quả thật không có kỹ năng chiến đấu.

    - Vậy tôi có chắc?

    - Cậu có mà chỉ là chưa biến sử dụng thôi, để cuối tuần tôi dạy cậu một khóa, tôi là tay đấm chính của đội đấy._ Đan Vy tự hào xoa nắm đấm khiến An Nguyên cạn lời.

    Tuyết Vũ khẽ thở dài bóp ấn đường:

    - Trước tiên cậu cứ học hết lý thuyết và thông tin được phát đã, ít nhất cũng phải có kiến thức về tổ chắc cũng như vấn đề cậu phải đối mặt chứ.

    - Dù kiến thức lý thuyết khô khan thật nhưng cũng phải học thôi, nhiệm vụ khảo sát của cậu còn hai tuần nữa mới diễn ra, tói lúc đó bọn tôi sẽ tranh thủ đào tạo cơ bản cho cậu.

    Cố gắng lên!

    An Nguyên nhìn tấm thẻ thành viên vừa được phát mà trầm ngâm:

    " Kể ra thế giới này cũng không quá nhạt nhẽo..."

    .

    .

    .

    Cuối giờ, ở hành lang vắng.

    Đan Vy nhăn mặt xòe tay ra:

    - Rát thật...

    Cái vách ngăn trong người cậu ta là ai dựng vậy?

    Không yếu đâu.

    Tuyết Vũ quan sát lòng bàn tay cô, lòng bàn tay ửng đỏ và xuất hiện các vết nứt dọc theo mạch máu.

    Cậu dùng ngón tay ấn vào cổ tay cô.

    Một luồng sáng xanh nhạt lan ra, hơi lạnh phủ xuống, các vết nứt dần ổn định.

    - Với mức này...

    đối phương ít nhất phải ở cấp Tinh.

    - Cấp Tinh?

    -Từ Nhất Tinh đến Cửu Tinh.

    Khả năng từ Ngũ Tinh trở lên... có lẽ không thua kém cha cậu hay trưởng tộc tôi.

    Đan Vy cau mày:

    - Đặt phong ấn lên An Nguyên như vậy để làm gì?

    Không muốn cậu ta tiếp xúc với Viễn Hành Giả sao?

    Tuyết Vũ lắc đầu:

    -Nếu là ác ý, phong ấn đã không ôn hòa như vậy.

    Có lẽ... người đó chỉ muốn bảo vệ cậu ta.

    *Một khoảng lặng.

    - Chắc là mong cậu ta có thể sống như người bình thường.

    Cái tên An Nguyên tức một đời bình an.
     
    Back
    Top Dưới