[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 163,495
- 0
- 0
Du Phong Phi Vũ
Chương 39
Chương 39
Chương 39
Rời nhà Báu sang đồi bên cạnh, Phi có chút mệt nhưng không nhằm nhò gì, mùa đông cũng không gây nóng nực dễ mất sức như mùa hè.
Lúc này đây Phi chỉ muốn nhanh chóng đến gặp người, cậu đoán đến nay chắc Du cũng đã ổn, lòng bứt rứt lo người tỉnh dậy sẽ phản ứng thế nào mà lòng chẳng yên.
Từng tán cây lỉa chỉa bị Phi mạnh bạo gạt phăng, bước chân cậu giẫm xuống nền đất cùng sự khẩn trương.
Đến tận ngày hôm nay cậu đã rũ bỏ hình ảnh chàng tá điền ủy khuất chịu đựng khi xưa, mà là một Triệu Phi đang cố hết sức để chứng minh những gì mình từng nói.
Mãi đến lúc trông thấy căn nhà trên phía lưng chừng đồi trời vẫn chưa sáng, âm thanh tán cây xì xào như tiếng lòng người đang cồn cào vội vã.
Mỗi khắc mỗi giây trôi qua Phi đều mong nó có thể mang theo cả mình đến nơi có người đang chờ.
Cái lạnh đầu xuân không ồn ào gào thét, nó lẳng lặng len lỏi vào từng lớp da, thấm dần vào từng thớ thịt.
Ngọn đuốc trên tay Phi chẳng đủ để hong ấm cơ thể tê dại dưới màn sương đặc ngẫn, mái tóc cậu đọng nước, nhỏ giọt chảy xuống sườn mặt đã mất cảm giác vì buốt giá.
Phi vuốt tóc ngược tóc ra sau cho chúng không xõa xuống trước mặt, cậu thở ra một hơi khói, ánh lửa trên ngọn đuốc chiếu sáng vẻ nam tính bụi bặm đầy gió sướng.
Cậu tiếp tục leo lên phía làn khói đang dần bay cao, căn bếp lập lòe đốm lửa nhỏ cũng hiện ra trước mắt.
Đến nơi Phi thở phào một hơi rồi chào ông bà mụ:
- Thầy lang, mụ... hai người dậy sớm vậy ?
- Ui chu choa mạ ơi cậu trai.
Mau vạo đây hơ lựa cho đợ lạnh đi.
Nhìn thấy người cao lớn tư trang đẹp đẽ đã quay lại thầy lang cùng mụ già thấy bớt lo hẳn, kế đó thầy lang nhìn Phi ngấm sương lạnh liền nhắc cậu thêm lần nữa:
- Còn sớm còn sớm, vào bếp cho ấm đã, đừng mang lạnh vào gặp tiểu thư chứ.
- Ông này, cô ấy sao rồi?
- Đây mới là điều Phi quan tâm nhất.
- Tỉnh rồi, nhưng bần thần lắm.
Nghe bà dì bảo hình như chỉ chờ cậu vào thôi đấy.
- À... dạ.
Nghe Du đã tỉnh Phi liền mỉm cười một cái an lòng.
Cậu bắc ghế ngồi xuống cạnh bà mụ trước bếp củi, mùi củi cháy hăng hăng, khói cay áp lên toàn thân nhưng cậu chẳng hề hấn gì.
Phi đưa tay ra trước ngọn lửa cháy bập bùng, lại nhìn nồi nước sôi lăn tăn đặt trên kiềng đôi, đến lúc này mắt cậu hơi cay, mũi khịt một cái, vì cậu nhớ về ngày bình dị mình từng đút cơm cho cô chủ ăn.
Chờ đến khi gà gáy, trời bắt đầu hừng đông người Phi cũng đã ấm hơn, chân tay không còn ê buốt, cậu hít sâu một hơi rồi vào gặp người.
Dì Si tỉnh giấc sớm, ra sân đã thấy cháu trai đến từ bao giờ.
Bà mừng rỡ sờ mó hỏi han, mới được một hai câu liền bị Phi đẩy qua một bên, bà nhìn thằng cháu bước một mạch vào gian nhà nhỏ phía sau, trông theo hình ảnh xa lạ của cậu bà thở dài:
- Nó khác lắm rồi, làm gì còn thấy nó quần xắn áo vá như xưa nữa đây!
***
Vì mới tờ mờ sáng nên khi Phi đến Du vẫn còn say giấc.
Mở cửa bước vào gian nhà nhỏ đơn sơ, người trên giường nhỏ bé như một chú cún con cuộn mình trong chăn.
Nhưng có vẻ người ngủ không được ngon.
Phi lo lắng tìm miếng khăn nhỏ thấm mồ hôi cho Du, cậu ngồi bên mép giường, ngắm nhìn khuôn mặt người nhỏ nhắn yêu vô cùng.
Có điều người phờ phạc quá, ngay cả khi đôi mắt đang nhắm nghiền Phi cũng thấy được nỗi buồn ẩn sâu bên trong đó.
Cứ thế một hồi sau, Du cựa mình tỉnh giấc.
Giấc mơ vừa rồi khiến Du uể oải kèm chút sợ hãi, đến khi mở mắt cô hơi giật mình vì có người gục đầu ngủ đối diện giường.
Cậu duỗi một chân, tay buông thõng đặt trong lòng, tay còn lại đặt trên một gối đang co lên, có vẻ như cậu đã mệt đến mức ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
"Mong anh lắm...
Nhưng ngại những sự thật, ngại khoảng cách, ngại hoàn cảnh của bản thân mà không sao dám đối mặt."
Du không dám phát ra tiếng động mạnh, cô muốn cậu chợp mắt thêm chốc lát.
Khổ nỗi có lẽ là tâm linh tương thông, Du vừa ngồi dậy Phi đã giật mình tỉnh giấc, cậu vội chạy đến ôm ghì cô vào lòng.
Nét mặt Phi vương chút sợ hãi, dường như chuyện mấy ngày trước vẫn còn ám ảnh cậu.
- Du!
Tiếng Phi khàn đặc, kế đó cậu nói liên hồi:
- Xin em, đừng bỏ anh đi...
Anh sợ lắm.
- Sao em dại thế, sao không chờ anh chứ?
- Em mà có mệnh hệ gì anh theo em thế nào đây?
- Anh đã nói anh sẽ cứu em ra mà!
- Những gì anh nói em không tin anh sao?
- Em đừng nghe những thứ bẩn thỉu, em đừng tin những thứ đã bị đổi trắng thay đen.
- Xin em...
Du à...
Xin em hãy bỏ ngoài tai những điều làm em đau, em còn anh mà?
Như oán trách nhưng lại xót xa vô bờ, như thể sợ rằng buông ra người sẽ bay mất, Phi xoa mái tóc mềm, cơ thể người giờ đây toàn mùi thuốc bao trùm.
Phi đã nhớ, đã thương, đã thèm khát hơi người con gái này đến tột cùng.
Ngoài đám cưới của mình hồi đầu năm ngoái, đây là lần thứ hai Du chứng kiến biểu cảm sợ hãi không đành này của Phi.
Cô thoát chết được mấy ngày, tỉnh dậy có dì Si liên tục động viên, nhưng hơn hết Du hiểu bản thân đã mong chờ Phi xuất hiện bên cạnh mình đến nhường nào.
Chỉ là khi nghe Phi nói xong Du lại thấy xấu hổ, thấy bản thân làm cái trò nực cười như Ngọt từng nói.
Khẽ rơi những giọt nước mắt ủy khuất, hai người đàn ông mà cô yêu thương liên tục bị ả khác cướp đi, buồn tủi vì bản thân bị thầy gả làm vợ cho con của tình nhân, uất nghẹn vì người yêu xưng danh em rể mình.
Oan trái hơn khi cả hai đều mang danh dâu rể nhà Phùng, tất cả đều do cái nhà Phùng này mà cô đau đến quặn thắt cả tâm can.
Bao hỷ nộ ái ố giờ đây mới được giải thoát, bao ngày ở nhà Phùng kia Du chẳng có lấy một tư cách nào mà dỗi hờn, mà bộc bạch, mà nức nở khóc.
Tiếng khóc thống khổ trước người mình yêu, khóc vì tủi thân mà không có quyền trách giận, đến cuối cùng cô khóc cũng có người nghe, cũng có người vỗ về.
Phi xót xa kéo người ôm vào lòng, Phi hiểu Du đã nín nhịn bao lâu, Phi hiểu Du đã phải cố gắng chịu đựng đến nhường nào.
Để giờ đây âm thanh ấy xé nát cõi lòng cậu, vòng tay săn chắc của cậu ghì chặt lấy thân thể yếu ớt, cậu hôn lên vành tai đã đỏ ửng, nhẹ nhàng nỉ non:
- Anh đây rồi, đừng khóc nữa...
Xin em mà.
- Du à...
Anh xin lỗi, để em thiệt thòi như vậy.
- Là anh chậm trễ, là anh đã không dám giữ lấy em, là anh đã bỏ em đi.
- Anh xin lỗi...
Tha thứ cho anh.
Kỳ thực Du không biết phải nói rằng lỗi của Phi là thế nào, là đã từng hèn nhát buông tay cô, là buông bỏ tự tôn để cưới em chồng cô?
Hay là vì cái thai của Ngọt?
Hay là vì cậu còn chưa bao giờ đủ khả năng để ngăn cản ông Lý và những người mang họ Phùng.
Du nghĩ lại những lúc lén lút với nhau, rõ ràng khi ấy cậu luôn cho cô biết cô không hề bị lãng quên, ấy vậy mà ngày Ngọt "báo hỷ" như giáng cho cô một đòn trí mạng.
Ngay cả cái cách Du nghe người đàn bà tên Bàn Bích Hường kia muốn thế chỗ bà Tẩn Hạ Mây, cũng khiến cô đã chết... lại phải nằm dưới nấm mồ mà chết thêm một lần nữa.
Nỗi khổ tâm chẳng có ai hay, người cần thì chẳng có mặt, hiện thực vừa trần trụi vừa ngấm ngầm bức cô đến bờ vực thẳm, giờ cũng đã đến lúc hóa thành lời oán trách người duy nhất lắng nghe cô:
- Cậu cưới vợ, có con, còn là em rể tôi, bây giờ tôi phải thế nào mới phải?
Hằng ngày nhìn cậu tình tứ vợ chồng, nhìn cậu ôm nó, nhìn cậu trước mặt tôi lo cho nó từng ly từng tí, đến cả làm nó buồn nó phật ý cậu cũng không nỡ.
Còn tôi thì sao, ai lo cho tôi, ai đau cho tôi, ai giải thoát cho tôi đây?
Ai?
Ai?
Ai hả?
Du vừa nói trong nước mắt, vừa tóm lấy áo cậu tiếp tục giằng xé:
- Cậu biết thừa chuyện của thầy tôi và bà ta đúng không?
Cậu nói vậy là rõ ràng cậu biết tất cả.
Cậu làm việc cho chồng tôi rồi bắt tôi chờ đợi cậu, chờ đợi cái chó má gì thế này?
Chờ đợi để nghe con mụ Bàn Bích Hường nói rằng có con trai với ông Lý Công, chờ đợi để nghe con Phùng Y Ngọt nói rằng cậu tặng cho nó cái bầu đúng không hả?
- Chết tiệt thật, Triệu Phi, tôi đúng là cạn phước mà!
Phi im lặng nghe Du gào thét, cẩn trọng lau đi những giọt nước mắt rơi ra từ đôi mắt mà cậu yêu, một lần nữa ôm người trấn an:
- Em bĩnh tĩnh nghe anh nói.
Được không em?
Chuyện đó là không phải như Ngọt nói.
Ngày liên hoan với Quan Tri huyện, bọn anh về chung nhà khách nhưng anh say, đâu thể làm gì.
Hơn nữa ngoài em ra, anh đã tự thề với bản thân không để mình phạm sai lầm với ai, đặc biệt là Ngọt.
Lúc này Du khẽ nức lên, im lặng nghe lời thành khẩn Phi vội vàng nói đến cuống quýt, tay cậu vẫn nắm chặt tay cô, ánh mắt van nài cô hãy tin mình.
- Báu bị đuổi vì không giữ chữ tín với Đốc, anh ta theo Đốc vì cơm áo gạo tiền, nhưng anh ta không có máu tham, hơn nữa để làm việc cho Đốc phải thật vững tâm.
Anh ta nhiều lần ái ngại những việc Đốc làm nên chống đối, rút lui sớm một ngày thì sống nhẹ lòng một ngày, chứ không thân tín như anh ta đâu dễ rời đi.
- Mọi thứ Đốc làm Báu đều biết nhưng anh ta được thả đi, Đốc không thủ tiêu bịt đầu mối được vì hắn đang trong giai đoạn nhạy cảm.
Tuần phủ khắc nghiệt vì Tổng đốc chủ trương cải tà quy chính, xuống đến Tri phủ càng căng thẳng hơn do sức ép phía trên quá lớn, dồn xuống Tri huyện rồi liên đới đến Chánh tổng.
Đây là cả một đường dây cho nên anh ta không làm việc theo cảm xúc được.
- Nếu anh chờ đến khi đứa bé ra đời cũng rất khó để chứng minh, trước lúc qua đây anh đi tìm Báu, cậu ta đã thừa nhận đưa Ngọt ra khỏi phòng Quan Đoàn, Đốc biết chuyện cũng sợ tai mắt báo đến tai bà huyện nên ngay trong đêm sai Báu đưa bọn anh về nhà.
Chuyện đó cậu ta đâu thể nói xằng bậy được?
- Em có nhớ Đốc từng mua thuốc Tây về cho Ngọt không?
Vì anh chưa từng nổi hứng khi bên cạnh Ngọt, cô ta tưởng anh hỏng mới tìm đủ phương cách trị bệnh cho anh.
Lúc này vẻ mặt Du mới giãn ra được một chút, Phi nói dối Ngọt chuyện quái gì vậy chứ?
Sao cậu có thể nín nhịn được khi bên cạnh ả đàn bà như Ngọt đây, ả đẹp nhất cái làng Quản này, đôi mắt đôi môi ả đưa tình có tráng sĩ nào không gục?
Nhưng đúng thật ngày đó cô cũng nghe ả nói Phi cần tập luyện, bồi bổ thuốc thang.
Thế mới thấy Phi đã phải đối diện với quá nhiều chuyện gây ảnh hưởng sức khỏe và tinh thần trong thời gian ngắn.
Du vẫn nhớ dì Si nói Phi đã chứng kiến cảnh mình ngã xuống núi, thêm cả chuyện biết mình vô cớ làm cha, rồi cậu còn phải về làng một mình đối diện với sự áp bức của nhà Phùng.
Đến cuối cùng nếu Phi không bản lĩnh, không vững vàng, liệu có ngồi đây trước mặt cô được nữa không?
- Du à, em còn không rõ anh thế nào sao?
Anh có thể khiến cho anh em nhà đó đến cả một ánh mắt cũng không đề phòng anh, nhưng với em thì anh đâu thể giả tạo được?
Chuyện em muốn anh sẽ cùng em làm, chuyện em không tin rồi anh sẽ bày ra cho em thấu.
Nén lại cơn nức nở trong ngực, Du bình tĩnh quan sát người một chút.
Vẫn là gương mặt đó, gương mặt lo lắng cho mình đến vặn vẹo, nhưng nay nó đã bị dòng đời mài giũa, buộc phải trưởng thành, theo đó giọng Phi trầm thấp nài nỉ:
- Để anh được thương em, đi với anh nhé.
- Phi...
- Đừng quay lại nhà đó nữa, theo anh được không?
- Đừng đùa.