[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 163,496
- 0
- 0
Du Phong Phi Vũ
Chương 19
Chương 19
Chương 19
Ông Công ngoảnh qua nhìn bà Mây, lúc này bà mới thả lỏng gật đầu tán thành, Đốc nghe xong liền ra điều ngọt nhạt bênh vực Du:
- Kìa thầy, thầy đừng bận lòng, nhà con còn bé bỏng thế này, chưa tường chưa tận gì về đây con đều kiên nhẫn dạy dỗ cho nên người.
- Được được, nếu nó có hư con cứ thẳng tay mà răn đe, phận con gái xuất giá tòng phu, chồng bảo phải nghe, me chồng hỏi phải thưa dạ, trăm điều đúng sai một cũng không thể nhân nhượng cho qua.
Lời cảnh cáo của ông Công khiến Du tổn thương vô cùng, ông Công không màng đến thần sắc con gái, tiếp lời:
- Giờ vẫn còn là con gái nhà Lý có hư thầy cũng chẳng nỡ mắng, nhưng sang bển đường đường là mợ cả bà lớn thì tư cách cũng phải làm cho ra trò, gánh cái danh bà Phùng trên vai càng không nhậm nhằng được!
Ông Công nói một tràng rồi cười khà khà, không biết vô tình hay bị bụi bay vào mắt mà ông còn nháy mắt với cả bà Hường, kế đó bà Mây lại khách sáo đế theo đà ông Công, bà cầm tay Du bên cạnh dặn dò:
- Con gái xuất giá đúng thời là vẹn cả đôi đường, chớ có kén chọn mãi để lỡ duyên.
Thầy me gả con đi, lại được gia đình bên ấy rộng lòng thương nhận, con phải biết giữ phép trên dưới, ăn ở cho phải đạo làm dâu, nghe chưa con?
Ông Công nhìn bà Mây không mấy hào hứng, lại thêm bộ dạng cúi gằm mặt từ đầu đến giờ của Du cũng chỉ biết đánh trống lảng:
- Bà thông gia hết sức thông cảm, nhà chúng tôi dạy cháu thế này có không phải phép.
Thôi thì năm hết Tết đến, gia đình chúng ta thế này là vui rồi.
À, nhân tiện, Đốc xem thu xếp một ngày ta với con xuống huyện nhé.
Đốc nghe xong bỗng chốc hiểu ý:
- Chuyện "đá gà" hả thầy?
Để mồng tám cho qua Tết thầy nhé, mồng tám để làm cái gì cũng thật phát, phát, phát!
Đốc vừa dứt lời hai người liền cười lớn nâng chén uống trà, cơ mà bà Mây và Du có chút bất ngờ, hai người chưa từng biết ông Công có nhã hứng với đá gà.
Đến giờ Du mới ngẩng mặt lên nhìn xung quanh, tầm mắt của cô lơ đãng quét qua Đốc và bà Hường trước mặt mà não nề ủ rũ.
Thế rồi lại như thần giao cách cảm Du nhìn ra ngoài hiên, ở góc khuất Phi chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt cậu nhìn cô trân trân thì lại chẳng bị mờ đi.
Du đã sầu muộn nay lại càng thêm chơi vơi, cô cụp mắt cúi đầu muốn tránh đi ánh mắt ấy, cơ mà Đốc đã phát giác ra tất cả, ngay lập tức hắn lên tiếng:
- Thầy me về nghỉ ngơi rồi chuẩn bị đón Giao thừa đi thôi.
Me này, me theo cái Hoài lại nhà trước, con đưa vợ con ra ngoài ngắm trăng một lát rồi về sau.
Đốc nói xong mọi người cũng rục rịch đứng dậy, bà Hường được cái Hoài vào đón rồi hầu về làng Quản.
Đốc nhanh chóng đi về phía Du tóm cổ tay cô kéo người về phía mình, bà Mây bất ngờ vì hành động lỗ mãng của Đốc, vừa định lên tiếng thì ông Công ôm vai bà lôi vào, còn càu nhàu để cho chúng yên.
Du bị tóm chặt cổ tay đau nhức, cô nhìn ánh mắt thâm hiểm của Đốc mà run lên trong lòng, kế đó hắn nhếch miệng mỉm cười quỷ quyệt, cưỡng chế ôm cô ra sân đến trước mặt Phi, cách cậu chứng bảy, tám bước chân, mà Phi lúc này nhìn hai người trước mặt mới định thần lại kịp.
- Mợ này, Giao thừa năm nay đẹp quá, cơ mà sẽ đẹp hơn nếu trong bầu không khí này chỉ có hai ta, mợ nhỉ?
- Đốc lưu manh vừa nói vừa nhìn Phi, tất nhiên hành động này của hắn đối với Du thật điên khùng.
- Thả tôi ra, tôi không muốn ngắm trăng ngắm sao gì hết.
Du bất lực muốn thoát khỏi vòng tay của Đốc, cô đã thu hết nét mặt tái nhợt của Phi vào trong mắt, lòng cô đau quá, cô muốn khóc quá, đôi mắt cô đỏ hoe, cổ họng cũng nghẹn ứ lại, cô thấy sao thật trớ trêu thế này?
Tất nhiên Đốc không dừng lại, còn có vẻ thích thú mà trêu chọc:
- Kìa mợ, trời đẹp thế này sao mợ bướng thế?
- Anh đừng có giở trò, tôi mệt rồi, tôi muốn ngủ, mời anh đi cho.
- Đời thuở nhà ai lại thất lễ với đức ông chồng nhà mình thế này?
Mợ hư hả, tôi phạt mợ hôn tôi đấy.
Nói rồi trước sự bàng hoàng của Du và sự ngỡ ngàng của Phi, Đốc ôm mặt Du hạ xuống môi cô một nụ hôn đầy dứt khoát.
Lúc thả ra hắn còn cười lớn rồi kéo Du về phía tư phòng của cô, để Phi đứng chết trân tại chỗ không cả chớp nổi mắt.
Du không nghĩ sẽ có một ngày mình lại hôn người đàn ông khác, thậm chí còn hôn người đàn ông ấy trước mặt người cô yêu như thế này.
Du vừa ớn trong lòng, vừa sợ hãi vì người đó là Đốc, cô đưa tay chà mạnh vào đôi môi đang mất kiểm soát run rẩy, cơ thể cứ thế bị Đốc kéo đi trong vô định.
Đến nơi hắn mở cửa tư phòng cô, lỗ mãng đẩy cô ngồi lên giường rồi đóng sập cửa, ánh mắt hắn chuyển một màu đen ngòm.
- Bó hoa thủy tiên đâu?
Du bị hất ngã trên giường, cô chống người dậy, với sự hiện của Đốc và câu hỏi của hắn lúc này khiến cô nhất thời không phản ứng kịp.
Trước sự im lặng của Du Đốc cười khẽ, hắn đã nghe cái Hoài thưa chuyện nên chẳng cần chờ câu trả lời của cô.
- Mợ ném nó xuống ao rồi nhỉ?
Du không có ý định lẩn tránh, cô cụp mắt:
- Là Ngọt sai.
- Tôi không trách mợ đánh nó, nó sai ở đây mợ toàn quyền đánh phạt.
Cái tôi quan tâm là bó hoa thủy tiên...
- Đốc hơi dừng lại, hắn tiến đến gần cô, nâng tay chạm vào cái cúc trên vạt áo dài của cô - Bó hoa mà đích thân tôi mua, mang về đây tặng nhà Lý ấy!
Du bị áp sát liền lùi về sau, lòng hoảng hốt ngăn tay Đốc lại, hắn luôn luôn mặc âu phục thay vì áo dài năm thân, cũng vì lẽ đó khí thế của hắn khiến cô cảm tưởng như mình đang đối diện với Diêm Vương vậy, lạnh toát đến cực điểm.
- Mà thôi, cũng chỉ là bó hoa!
Mấy nữa ấy mà, tôi tha hồ thời gian để chỉ bảo mợ...
Mợ thưởng nốt cái Tết này với thằng người yêu họ Triệu của mợ đi, đừng quên, ra Giêng mợ là dâu nhà Phùng đấy!
Đốc khôi phục ánh mắt dịu dàng, sau khi hắn bỏ ra ngoài Du liền ngã nằm xuống giường, tuyệt nhiên im phăng phắc, một cái chớp mắt cũng không nổi.
***
Lát sau, Phi nâng bước nặng nề đi theo hướng hai người vừa rời khỏi.
Cậu thấy Đốc đứng gần tư phòng Du, căn phòng ấy im lìm, cũng không có ánh đèn dầu nào chiếu sáng.
Đốc đang khom người chống hai tay lên bờ tường thấp ngang bụng hắn, thấy Phi đi đến hắn đứng thẳng dậy, đút tay vào túi quần Tây rồi chặn đường cậu:
- Sao còn chưa gói hành lý mà cút về nhà thế?
Phi im lặng không muốn trả lời, mà không trả lời cũng không xong với Đốc, thế là cậu nhàn nhạt đáp:
- Nhà tôi ở đây, về đâu?
- Thế là mày họ Lý à?
Chết dở, sai sót quá rồi, thiếu sót quá rồi... haha!
- Anh không yêu cô ấy, sao lại làm khổ cô ấy?
Đốc hơi sững người khi Phi nhìn trúng tim đen mình, nhưng hắn mỉm cười ghé đến gần Phi hơn, thấp giọng nói:
- Thế này đã có gì đâu mà khổ?
Đến lúc làm vợ tao rồi còn khối cái thú vị hơn nhiều, đoạn ấy chắc nó mới biết chữ "khổ" hóa bình thường quá, nhỉ?
Ánh mắt Đốc biến chuyển liên tục, Phi nghiêm trọng suy xét những điều Đốc nói, xem có thật sự là hắn đang khơi mào ham muốn nghênh chiến của cậu không, hay đơn giản hắn chỉ đang cảnh cáo cho cậu biết, đây còn chưa phải mở đầu cho "cái khổ" mà Du sẽ phải chịu.
- Nếu anh đã không yêu, xin đừng làm đau cô ấy, cô ấy không chịu được đau.
Là đau trong tâm hay đau ngoài thân?
Đột nhiên Đốc thấy đầu óc mình nóng lên vì lời "nhờ cậy" này của Phi, đúng ra nó chỉ đơn thuần là một nguyện ước trông mong, rằng hắn sẽ nhẹ nhàng với cô chủ của cậu ta, nhưng sao Đốc cảm tưởng tên này đã tường tận hết cả suy nghĩ lẫn thân thể của vợ hắn vậy, nghĩ đến đây Đốc gằn giọng:
- Sao cậu cả Lý có vẻ thầm thương trộm nhớ mợ nhà tôi thế nhỉ?
Xem ra xét về hướng nào cũng không đúng lẽ đời cho lắm, hay cậu cả Lý Triệu Phi thích cảm giác loạn luân với cô hai Lý Kim Du à?
Đốc nói xong ngả ngớn cười ngặt nghẽo, Phi kinh hoàng lắng nghe những lời tởm lợm Đốc vừa thốt ra.
Cậu đã tử tế cầu xin hắn một điều cơ bản, vậy mà hắn lệch lạc xuyên tạc tâm tình và những lời cậu nói, trong phút chốc sự căm hận và thù ghét khiến cậu nắm chặt hai tay, toan vung nắm đấm vào mặt Đốc.
Thế nhưng...
- Phi!
Tiếng Du bất ngờ gọi lớn, vừa gọi cô vừa vội vã chạy lại đứng chắn trước mắt Phi, khi ở trong tư phòng tất nhiên Du nghe được động tĩnh của hai người họ, những lời Đốc nói khiến cô bụm miệng thất kinh, cô mở cửa nhìn ra ngoài vì đoán chắc Phi sẽ không nhịn trước lời bẩn thỉu Đốc thốt ra.
Gương mặt cô ánh lên rõ nét sửng sốt và sợ hãi, cô biết Đốc không nhu mì nhã nhặn như khi hắn đứng trước mặt thầy me mình, vì thế Du rất không muốn đắc tội với hắn nên mới nín nhịn.
Mà Đốc thấy Phi có ý định đánh mình cũng nghiêm mặt lại, hắn chuyển tầm mắt nhìn Du mặt mày trắng bệch cụp mắt đứng giữa hai người, cô yếu ớt xuống nước:
- Xin lỗi, nhà tôi dạy bảo gia nhân không tốt...
- Du, tại sao em phải xin lỗi?
Anh ta...
Du đưa tay ra sau giữ chặt cổ tay Phi lại, rất rõ ràng rằng cô không muốn cậu lún sâu vào chuyện đối kháng với Đốc.
- Mong anh lượng thứ, cậu ấy tính tình bồng bột, anh muốn trách phạt thế nào cứ nói.
Phi ngỡ ngàng nhìn Du nhận tội trước Đốc, Đốc thấy Du ngoan ngoãn mới hài lòng thả lỏng, hắn mỉm cười nhướng mày cười:
- Để tôi mà phạt thì sợ rằng thằng này năm nay lại mất Tết, dù gì cũng đang ở nhà Lý, mợ đứng ra phạt thay tôi đi?
Du mệt mỏi nhìn Đốc, xem ra thần kinh hắn cũng méo mó lắm.
Sắp Giao thừa rồi nên Du không muốn cứ đôi co mãi thế này, cô hít một hơi thật sâu rồi hỏi:
- Thế nào?
Đốc ngước mắt ngắm nhìn bầu trời đầy sao, lại nhìn đến tay cô vẫn đang giữ tay thằng tá điền, cúi gằm mặt từ đầu đến cuối, sau đó hắn nhẹ bẫng đưa ra yêu cầu cho cô lựa chọn:
- Một là mợ gọi cả nhà ra, bắt nó quỳ xuống thừa nhận mang tư tưởng đồi trụy bại hoại, nhiều lần cưỡng hiếp mợ, bị tôi phát hiện còn đánh tôi.
Lời Đốc nói đến đâu cả Phi và Du vỡ vụn đến đấy, cô rùng mình lạnh toát người trợn mắt nhìn Đốc:
- Không được, anh quá đáng rồi, chúng tôi chưa từng quá giới hạn, chưa từng phát sinh, tại sao lại bắt cậu ấy thừa nhận chuyện này?
- Kìa mợ, đây là vấn đề không thể nói suông mà tin, mợ với nó ngủ hay chưa... mợ vạch ra là biết được à?
Hay giờ tôi với mợ vào buồng đi, tôi xác nhận xong sẽ tha cho nó!
Nụ cười của Đốc man rợ kinh khủng, Du run đến mức không đứng vững, bụng cô quặn thắt, cô tởm đến mức buồn nôn.
Phi đỡ lấy eo cô từ phía sau, cậu cố gắng nén lại xung động, hỏi Đốc:
- Còn điều thứ hai?
- Hai là - Đốc dừng lại nở một nụ cười đầy tình tứ, chính xác là ánh mắt và nụ cười tình tứ nhìn Du - Mợ...
Quỳ xuống, dập đầu xin lỗi tôi thay nó.
Rõ ràng hắn có vẻ ngoài sáng sủa, nói không ngoa thì ngang lãng tử nơi chốn kinh thành, cớ sao đầu óc và lương tâm hắn đen tối đến vậy?
Đối diện với gương mặt trắng toát, ánh mắt to tròn nhưng vô hồn của Du, Đốc chỉ cười nửa miệng rồi chờ câu trả lời của cô.
Du cứng ngắc người, nếu cô chọn vế đầu chắc chắn ông Lý sẽ ban lệnh phạt ác gấp đôi lần trước, mà còn là chuyện liên quan đến Đốc thì có khéo liên luỵ cả ông bà Triệu.
Năm mới sắp đến rồi, chẳng lẽ cứ thế để nhà họ vô cớ vô sự mất Tết, mà mất Tết năm nay còn Tết năm sau, nhỡ may chẳng bảo toàn nổi tính mạng thì sao?
Đốc bắt Phi nói những lời ấy có khác nào tặng cậu một án tử?
Còn vế thứ hai, cuộc đời này chưa từng có người nào dám mở miệng nói Du quỳ gối xin lỗi, đã thế đây còn là chuyện cô không gây ra.
Mà người yêu cầu cô làm điều này, chính là người vừa mới nói sẽ dạy dỗ cô nên người trước mặt thầy me cô.
Cõi lòng Du như đang nứt tung, máu chảy ào ạt qua con đê vỡ.
Trước mặt cô là người đàn ông khó đoán lại rất nguy hiểm, sau lưng cô là người cô từng yêu đến đánh mất chính mình, kể cả cô có từng tự hứa với lòng rằng sẽ không để mất tự tôn vì cậu lần nào nữa, nhưng Du yêu Phi mà...?
Thế nên trần đời này phàm là thứ gì có lần một, ắt sẽ có lần hai.
Chưa kể, Du không muốn Phi bị Đốc chèn ép vì chính cái sự việc mà hắn bẩn thỉu cố tình tạo ra để khó dễ cậu.
Những suy tính trong đầu Du chỉ diễn ra khoảng một đến hai giây ngắn ngủi.
Đến giây thứ ba Phi đã quay người bước chân đi ra phía nhà chính.
Giây thứ tư cậu vừa định mở miệng gọi ông bà Lý thì...
Cộp.
Hai đầu gối Du cứ thế đập mạnh xuống nền đất.
Giây thứ năm Du dập đầu xuống trước mũi giày Đốc.
Tất cả đánh vào đại não Phi như hàng ngàn lưỡi kiếm sắc, cậu bàng hoàng run lẩy bẩy, gương mặt cậu như muốn rách toạc vì căng lên, mạch máu trong người tưởng chừng đã ngừng lưu thông.
Mọi thứ Du làm quá nhanh, như thể cô không muốn cho Phi cơ hội để làm điều còn lại vậy.
Phi lững thững chậm bước lê thân quay lại, cậu khẽ gọi "Du ơi", cậu khẽ nâng Du đứng dậy nhưng cô đẩy cậu ra.
Du của cậu, người yêu cậu, cô chủ của cậu, rốt cuộc cậu có gì tốt đẹp mà cô ấy hy sinh cho cậu nhiều đến thế?
Cậu đã hết lần này đến lần khác đẩy cô đi xa mình, nhưng cô ấy chưa bao giờ bỏ cậu lại!
Thế rồi bên tai Phi vang lên giọng nói nhỏ nhẹ, vừa yếu ớt, vừa đáng thương của Du:
- Xin lỗi anh, là tôi vô pháp vô thiên nên gia nhân hành xử không phải phép trước anh, tội vạ đâu tôi xin chịu hết.
Liệu Đốc có hài lòng?
Liệu Đốc có nhận ra?
Liệu Đốc có mủi lòng?
Liệu Đốc có...
Dừng lại?