Chương 18
Đêm Giao thừa.
Từ trước hai ba tháng Chạp ông Công đã đánh tiếng sớm cho Đốc, thế nên vừa mới chập tối đêm ba mươi, ngoài ông Kế bận hội đồng niên và hương khói gia tiên bên làng Quản ra, Đốc còn mang cả bà Hường và Ngọt sang nhà Lý chung vui bữa tất niên.
Ba người hớn hở tay xách nách mang túi nọ túi kia làm quà, trên tay Ngọt là bó hoa thủy tiên đang độ khoe sắc, nếu nói không ngoa, ả đẹp chẳng kém hoa phân nào, thậm chí còn nhỉnh hơn hẳn.
Ông Công thấy khách quý đến bước vội ra hiên nghênh đón, Đốc chào hỏi xong lấy bó hoa thủy tiên trong tay Ngọt, mở lời giới thiệu:
- Thưa thầy vợ, thưa me vợ.
Hôm rồi con vừa đi công chuyện dưới thủ đô, dân ở đó họ nói Tết thiếu thủy tiên là Tết không tao nhã, nhà mình phong lưu thế này, ngoài đào ra phải chơi thêm thủy tiên nó mới xứng với tầm của thầy, thầy nhỉ, đúng sáng mai là hoa sẽ bung nở đẹp.
Đốc vừa nói vừa đưa bó thủy tiên cho bà Mây, bà Mây ngắm nghía cũng tấm tắc gật đầu công nhận, bà Hường thấy thế đon đả:
- Đúng cái thú vui đo độ sang hèn, bà thông gia đẹp thế này hoa ghen liễu phải hờn, thủy tiên cũng nhường, nguyệt cũng thẹn.
Mọi người nghe xong khẽ cười thích thú, bà Mây thấy không tệ, nhưng bà nhanh chóng nhìn ra ánh mắt không thật của bà Hường, bà Mây hơi sững lại nhìn sâu vào mắt bà ta, bà Hường thoáng chột dạ, may sao lúc đó Ngọt chêm lời:
- Đúng đấy bà ạ, thủy tiên chỉ dành cho những người có của thưởng thức thôi, thế mới thấy Tết của chúng ta khác mấy cái Tết của lũ nghèo nàn rách rưới khác, bà nhỉ?
Ông Công, bà Hường và Đốc gật đầu tán thành, bà Mây không thích cách Ngọt nịnh nọt mình nhưng lại cạnh khóe những người bần hàn thấp kém.
Hôm nay bà mới nhìn rõ khuôn mặt ả, nụ cười tươi rói, môi đỏ như màu máu, ánh mắt mưu mô, đôi lông mày lá liễu tô điểm cho cái nét lẳng lơ trời ban, bà thầm nghĩ, tên Ngọt mà không thật sự ngọt được như tên.
Bà Mây đảo mắt không màng trả lời lại Ngọt, bà quay qua gọi cón Lựu:
- Cón Lựu, hoa được nhà cậu Đốc tỏ lòng, mang xuống chuẩn bị cắm vào lọ rồi trưng lên ban thờ gia tiên cho bà.
Cón Lựu nhanh chân chạy tới, toan cầm lấy bó hoa trong tay bà Mây thì đột nhiên nó bị một bả vai khéo léo hất ra, Ngọt chen vào nhận lại bó thủy tiên, nhiệt tình một cách khó hiểu.
- Bà cho phép con được cắm hoa cho nhà mình nhé bà, dù gì con vào trong cũng không hiểu chuyện người lớn, nhân đây kiếm việc làm đến bữa rồi lên.
- Như thể nhà vô chủ, Ngọt không đợi ông Công bà Mây đáp lời đã quay qua nói với cón Lựu - Mày, đưa cô xuống bếp cắm hoa nào!
Ông bà Lý có chút trở tay không kịp trước sự đoan trang của cô hai nhà Phùng, Đốc thấy thế liền giải vây:
- Cái Ngọt vốn vô tư thế đấy thầy me ạ, thôi thì cũng không phải là xấu, ta mặc kệ nó vào trong thôi thầy me nhỉ?
***
Ngọt đi được nửa đường liền đưa lại bó hoa cho cón Lựu, Lựu vốn dĩ không thích Ngọt nên từ đầu đến cuối không khắc nào nó muốn đoái hoài đến ả, thấy Lựu có vẻ không thiện chí với mình, Ngọt xẵng giọng:
- Con kia, mày thái độ với tao đấy phỏng?
Lựu giật mình:
- Dạ, em nào có ạ?
- Tao nói thì câm như hến, mặt trơ ra như vậy là cớ làm sao?
Trong lòng Lựu dự cảm có điều không lành, chẳng lẽ cô Ngọt ghi thù mấy lần nó phá đám chuyện của ả với anh Phi sao?
Mà chẳng để Lựu băn khoăn quá lâu, Ngọt "nhắc nhở":
- Tao nhớ cái mặt mày từ hôm tối mày xuất hiện ở đầu làng rồi nhé.
- Ngọt tiến đến gần Lựu hơn, khoanh tay gằn giọng hỏi - Mày thích anh Phi của tao đúng không?
Cón Lựu tí thì cắn vào lưỡi, anh Phi nào của ả?
Lựu cồn cào hết cả ruột gan vẫn phải ra cái vẻ điềm nhiên:
- Dạ cô ơi, em với anh Phi là thanh mai trúc mã, thích nhau tí thì có sao ạ?
Ngọt trố mắt nhìn Lựu, hay lắm, con ranh này dám thừa nhận cơ à?
Đúng chó cậy gần chuồng, Ngọt kìm nén cơn ức chế nhưng vẫn ra giọng cảnh cáo:
- Tốt nhất mày đừng có lởn vởn bên cạnh anh Phi, không tao...
- Không thì sao?
Cô tự ti với em à?
Vì em với anh Phi môn đăng hộ đối nên cô sợ em nẫng tay trên của cô hả?
- Mày!
- Ngọt nhe nanh múa vuốt.
- Cô nên tự ti với cô Du thì đúng hơn, chỉ có cô Du mới đủ khả năng đấy thôi cô Ngọt ạ, chứ em đây cạnh anh ấy gần đôi chục năm trời còn chẳng ăn ai.
- Cô Du mày sắp cưới cậu Đốc nhà tao, mày đếch có mắt mà trông à?
Ngọt bực lắm rồi nhé, đúng là cái mồm bôi mỡ của bọn đầy tớ khiến Ngọt ghét cay ghét đắng, đã thế cón Lựu còn mang Du ra so sánh.
Cơ mà cón Lựu được đà chẳng khách khí, nó vừa nói vừa cười khúc khích:
- Cô Du đi lấy chồng thì anh Phi phải yêu cô ạ?
Nghe đâu cô Ngọt cũng là mỹ nhân làng Quản, nhưng tiếc cho cô rồi... trong mắt anh Phi nhà em thì cô Du làng Phú phải tận tầm cỡ giai nhân xứ Vạc.
Giọng điệu nhẹ bẫng của Lựu như mũi tên xuyên thủng điểm yếu nhất của Ngọt, tuy biết đây là nhà Lý nhưng Ngọt không giữ kẽ nổi nữa, ả vung tay, tiếng "chát" ngay lập tức vang lên, Lựu bị đánh lật cả mặt, nó vừa sốc, vừa đau, bên tai nó văng vẳng tiếng chửi bới của Ngọt:
- Mẹ kiếp cái nhà này dạy gia nhân thế à?
Tông môn con hầu rách láo toét, mày có muốn cái nữa...
Ngọt trừng mắt, nâng tay chuẩn bị hạ thêm một cái tát nữa, nhưng đúng lúc đó một bóng hình cao lớn chắn trước mặt ả, Ngọt nhíu mày khựng tay lại giữa không trung, vậy mà Phi kéo Lựu ra sau lưng để che cho nó, chứ nhất định không đứng về phía mình sao?
- Anh, sao anh bênh nó, em là tình yêu của anh đó?
Một câu này của Ngọt thu hút toàn bộ sự chú ý của dì Rô, chị He, anh Tòn, thằng Tư đang túi bụi cơm nước dưới bếp, và thảng thốt nhất có lẽ là cô tiểu thư đứng ở tư phòng cách đó không xa, toàn bộ câu chuyện Du đã nghe hết nhưng cô không muốn đếm xỉa, đến khi Ngọt tác oai tác quái trong nhà mình Du mới mở cửa sổ trông ra, cô nhìn Lựu uỷ khuất ôm mặt định chạy ra với nó thì Phi lao tới, cô lùi lại nơi cửa phòng, giờ thì cô chết trân tại chỗ.
Phi ngoảnh lại nhìn Lựu, ánh mắt cậu tỏ ý áy náy vô cùng, cậu nâng tay xoa má an ủi nó một câu "chốc anh qua với mày" rồi xoay vai đẩy Lựu về phía chị He, còn mình thì kéo Ngọt ra bờ ao sau bếp.
- Đây là nhà Lý, không vuốt mặt cũng phải nể mũi.
- Anh là người yêu em, tại sao lại bênh người ngoài?
Ngọt nhai đi nhai lại một câu này, Phi thản nhiên đáp:
- Chúng tôi lớn từ một nhà, xa xôi gì mà người ngoài, cô mới đang là người ngoài đấy.
- Hứ, anh xem lại những gì nó nói đi, nó có nể nang gì em đâu?
- Nó nói sai à?
Lần này đến lượt Ngọt đơ ra, Phi đang thừa nhận những gì Lựu nói là đúng hết ư?
Ngọt cắn môi không cam lòng, ả mạnh bạo tiến đến ôm chầm lấy Phi, để mặt dựa vào ngực cậu dụi tới dụi lui, mặc cho cậu càng gỡ ả càng ôm chặt:
- Con nào cũng sai hết, em mới đúng đây này.
- Bỏ ra ngay!
Phi nóng máu gào lên rồi hất Ngọt ra, ả loạng choạng chưa kịp đứng vững thì...
Bụp!
Bó hoa thủy tiên trắng sứ đẹp ngọc ngà tao nhã mà Đốc thân tặng cứ thế bị Du quật thẳng vào mặt Ngọt.
Từng cánh hoa mỏng manh bay tứ tung, phấn hoa bám đầy vào mặt Ngọt và áo dài ngũ thân gấm vóc của ả, Ngọt chao đả ngã ngồi như vừa trải qua cơn địa chấn.
Cơn gió lạnh khẽ thổi qua bầu không khí đang lắng đọng lại, Du vẫn cầm bó hoa điềm tĩnh nhìn Ngọt dưới nền đất, những cành hoa trong tay cô rũ rượi sau khi bị tác động mạnh, kế đó Du ném thẳng bó hoa xuống ao, mặt không đổi sắc cất giọng:
- Ở nhà tao, chửi bới, đánh người của tao, càn rỡ người của tao, quá đủ để tao được đáp lễ, nhẹ một cái!
Ngọt bàng hoàng, Phi ngỡ ngàng, cón Lựu hả hê.
Từ đầu đến cuối Du chỉ có một nét vô hồn, thế nên nhìn vào sẽ chẳng thể đoán được suy nghĩ trong cô, Du không nhìn Phi cũng chẳng cho Ngọt có cơ hội phản bác, cô mệt mỏi quay người rời đi.
Thú thực, đánh Ngọt cô chẳng thấy vẻ vang gì, nhưng đây là nhà Lý cô không cho phép Ngọt lộng hành như vậy.
Thế là cô đánh người yêu của Phi rồi đấy, nếu cô ở lại chắc sẽ phải nghe ả uỷ mị, mang danh xưng đó ra mà nũng nịu với Phi đến bỏng tai gai mắt quá.
Hóa ra, cậu còn chẳng để ý đến lời cảnh cáo của cô ở rừng hoa tam giác mạch, thôi thì đã đau rồi, đau thêm chút nữa có nhằm nhò gì...
***
Phi nhìn theo bóng Du rời đi mà lòng không khỏi phức tạp, Ngọt nghiến răng ken két, Phi biết bây giờ chỉ có cậu mới hòa hoãn được cục diện này, cậu đành hít một hơi kéo Ngọt dậy gần phía mình, đưa tay phủi phấn hoa trên mặt ả rồi dỗ dành:
- Thôi, sao không?
Ngay lập tức Ngọt thả lỏng cơ mặt:
- Người ta đau.
- Biết rồi.
- Cay mắt nữa đây này, thổi cho người ta!
Phi bấm bụng cúi đầu thổi mắt cho Ngọt, đến khi ả hài lòng cậu mới nói tiếp:
- Tết nhất rồi cô đừng mách lại chuyện này, kẻo tôi bị đánh.
Nếu Phi không nói như vậy, Đốc và bà Hường biết chuyện con dâu quật nát bó hoa thủy tiên quý thì không biết chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra nữa, sĩ diện chắc sĩ đúng lúc thôi, bây giờ cậu phải xuống nước để bảo vệ Du trước.
- Anh ôm em đi, hôn em một cái rồi em sẽ bỏ về, nói là bó hoa em sảy chân làm rơi xuống ao.
Phi rùng mình nhìn Ngọt, quái quỷ thật, cậu rất đau đầu nhưng vẫn nghe theo, cậu vòng tay ôm lấy ả, đặt một nụ hôn xuống gò má vẫn đang đỏ bừng vì bị tác động, nhưng Ngọt chưa kết thúc:
- Chuyện thành thân thì sao anh?
- Ra Giêng tính.
***
Không khí nhà chính rôm rả tiếng nói người cười, nhưng hiển nhiên không có sự tham gia của Du.
Hèn sang gì mâm cao cỗ ắt phải đầy, mâm thấp cỗ vơi, riêng nhà Bá hộ Lý thì chớ cần bàn cãi, nào là đĩa thịt gà lá chanh thơm lừng, khoanh thịt nấu đông, đĩa giò lụa cắt sao năm cánh, xôi gấc đỏ chói mắt, bát canh măng, đĩa nem rán vàng rộm.
Ấy vậy mà Du chẳng màng để tâm, cô trầm lặng ngồi cạnh bà Mây, Ngọt hồi nãy bỗng dưng hiểu chuyện đột xuất, xin về sớm chứ không giở trò mách lẻo cô cầm hoa đánh nó, nhưng cô chẳng thiết cảm ơn, vì kể cả nó không mách, không phản pháo lại ngay thì cô cũng biết sau này về cái nhà Phùng đừng mơ được yên thân ngày nào.
Đương hồi suy nghĩ, bà Mây huých tay Du nâng chén rượu lên, cô máy móc nghe theo dù bản thân không uống được rượu, bữa cơm này tuyệt nhiên không còn sự ấm cúng như những năm trước, mà nó chỉ tạo ra sự gượng ép trong lòng cô, Du nhìn vào bát cơm mãi chẳng vơi đi chút nào, đã thế nó vừa phải nhận thêm một miếng nem rán.
- Du ăn đi, em ăn gì ngang dạ trước bữa rồi sao?
Đốc ăn cần hỏi han cô, ông Công bà Mây hài lòng cười, bà Phùng đanh mặt không ý kiến.
- Tôi không ăn được nem rán.
Du thẳng thắn từ chối, bà Mây biết rõ nên đỡ lời giúp cô:
- Con thông cảm, con bé không ăn được nem rán vì không hợp miệng, cứ ăn được một miếng lại nghẹn họng.
Ban đầu Đốc tưởng cô chê, nhưng nghe xong thấy không có vấn đề gì to tát nên hắn cười xòa, gắp lại cho cô miếng giò lụa:
- Thế ăn thêm miếng giò nhé em, em gầy quá, sau này đẻ đái thế nào đây?
Đến nước này thì Du buộc phải nâng mắt lên nhìn Đốc, hắn không ngần ngại đáp lại ánh mắt cô, bà Mây thấy Đốc lo toan cho Du thì cũng bớt phần quan ngại, ông Công bà Hường từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên thái độ.
Mãi đến khi cơm nước xong xuôi, nhà bốn người ngồi xơi nước chè, bà Hường khơi chuyện trước:
- Ôi chao ông Lý phong độ ngời ngời thế này mà có mỗi cô tiểu thư nhỏ.
Phen này gả bình rượu mơ đi rồi có tính đẻ thêm cậu quý tử không đây?
Bà Hường đon đả đưa chuyện mà mấy người còn lại ha hả cười phụ họa, cơ mà bà Mây thấy không thoải mái, đúng là sắp sang năm mới rồi, chuyện này đối với những người khác là chuyện vui, nhưng với bà thì là chuyện buồn, vậy nên bà ái ngại phủi tay:
- Kìa bà thông gia, con cái là của giời ban.
Tốt nhất cứ thuận theo lẽ tự nhiên.
Bà Mây không muốn kể ra việc mình không đẻ được con trai cho ông Công nên bà chỉ nói qua loa, nhắc đến chuyện này ông Công cũng vô thức nghiêm mặt lại, ông lên tiếng thay đổi không khí:
- Bà thông gia này, cái Du nhà tôi từ bé chí giờ được vợ chồng tôi dung thứ hóa quen thân, đâm ra nết na chẳng đủ, tính tình lại non dại, xin bên ấy thay nhà chúng tôi từ từ chỉ bảo cháu.
Đón cháu về rồi, nhỡ chẳng khéo léo gây điều sơ suất, chưa tường hết lễ nghĩa nhà chồng cũng trăm sự nhờ ông nhờ bà thông gia chiếu cố, me nó nhỉ?