Khác Du ngoạn đến Kimetsu no yaiba

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
340891515-256-k986862.jpg

Du Ngoạn Đến Kimetsu No Yaiba
Tác giả: Ichika010411
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hành trình bị đưa tới thế giới truyện tranh mà Ichika yêu thích sẽ như thế nào đây!?

CẢNH BÁO : OCC , thường sẽ có những chi tiết đi lệch với nguyên tác.

Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.



ichi-chan​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tình Duyên Vạn Kiếp
  • Duyên Nợ
  • chuyện tình Đồng Giới Của A.Dương
  • Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
  • [Dã sử Việt] THƯỢNG DƯƠNG
  • [Đam Mỹ] Tránh Duyên
  • Du Ngoạn Đến Kimetsu No Yaiba
    Chương 1: Bất ngờ


    Góc nghĩ của Ichika:

    Sau một ngày làm việc mệt mỏi với đống tài liệu dày cộp thì cuối cùng tôi cũng được nghỉ ngơi.

    Tôi đang nằm thẫn thờ mân mê con dao trên tay thì từ từ thiếp đi...

    2 Tiếng sau:

    Tôi giật mình tỉnh dậy bởi mùi máu tươi nồng nạc thoang thoảng bên mũi, khi chưa kịp định hình lại, kế bên tôi là một cô bé đang hôn mê còn đằng xa là một thứ sinh vật quái quở nào đó đang ăn ngấu nghiến một người phụ nữ trung niên.

    Tôi quyết định không cứu người phụ nữ đó vì đơn giản cô ta cũng chẳng còn chút sinh lực nào nữa, nhưng cô bé kế bên này thì tôi không nỡ bỏ mặc.

    Tôi cảm thấy khá hoang mang vì ở vũ trụ của tôi, quái vật và con người đều chung sống hòa thuận, mọi tổ chức bắt cóc hay ăn thịt người đều sẽ được phát hiện ngày từ giây đầu tiên thành lập.

    Bây giờ tôi có thể chắc chắn rằng bản thân đang ở một thế giới khác.

    Bỗng nhiên, con quỷ kia lao tới, tôi nhanh chóng bế cô bé đang hôn mê kia thoát khỏi nanh vuốt của con quỷ kia.

    Con quỷ đó rất bất ngờ với sự xuất hiện của tôi:

    Con quỷ: Mày là đứa nào mà dám xen vào chuyện của tao!

    Ichika: Tôi là người được cử tới để cứu cô bé này//xạo đó//

    Con quỷ: //run sợ// ngươi thuộc sát quỷ đoàn sao...

    Ichika:"Sát quỷ đoàn! không lẽ mình...

    đã xuyên sách"

    Trở về góc nhìn của Ichika:

    Tôi khá là bất ngờ khi mình được xuyên sách đến bộ manga mà bản thân yêu thích!

    Nhưng tôi có việc phải làm trước-đó là kết liễu con quỷ trước mắt.//Rút dao ra//

    -Trong tích tắc, con quỷ liền bị hạ.

    Trong mắt con quỷ lúc đó chỉ có hình ảnh Ichika với đôi mắt lạnh băng...để giải thích cho việc con quỷ này bị hạ là do con dao của Ichika có cấu tạo lưỡi dao giống như một thanh nichirin của sát quỷ đoàn.Cô bé được Chika cứu được đưa đến nới phố đông người để nhờ sự giúp đỡ, cô bé đã cảm ơn Chika rồi Ichika liền phóng một cước thẳng lên mái nhà rồi đi tìm những ngôi nhà có gia uy hình hoa tử đằng để nhờ sự giúp đỡ.

    ( Đúng hơn là xin gia nhập vào sát quỷ đoàn vì đó là ước mơ bấy lâu nay của Ichika)
     
    Du Ngoạn Đến Kimetsu No Yaiba
    Chương 2: Điệp phủ


    - Ichika sau khi nhận ra bản thân đã có một chuyến đi thăm thế giới Kimetsu No Yaiba thì cô bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm sát quỷ đoàn.

    Sau nhiều lần hỏi thăm thì cô cũng mò được tới Điệp phủ ( dù mục tiêu ban đầu là tìm các căn nhà có gia uy hoa tử đằng).

    - Tôi vẫn đang phân vân có nên tiến vào hay không, dù cô rất muốn biết thời điểm mình tới thuộc sự kiện nào trong truyện.

    Vậy là Ichika nhà ta ngồi sau sân, khoanh chân suy nghĩ có nên vào không, dù gì thì việc bắt gặp một người không thuộc sát quỷ đoàn thì chắc sẽ rối lắm đây-_-0

    - Bỗng một giọng nói quen thuộc ngân lên:

    "Này cô bé, em đang làm gì vậy?'"

    - Tôi giật mình quay đầu lại.

    Đập vào mắt tôi là mái tóc dài đen mượt cùng với đôi mắt hồng tím long lanh.

    Cô gái xinh đẹp ấy nở một nụ cười ấm áp rồi tiến về phía tôi.

    Trông rất quen đối với tôi...

    Koucho Kanae!?

    - Khi tôi còn đang mơ màng chìm đắm trong nhan sắc của cô ấy thì đã bị cô ấy gọi lại...

    Kanae: Chào em, em có ổn không?

    Chika: //giật mình// À!...

    À vâng, em ổn ạ.

    Kanae: Vậy à.

    Chị khuyên em nên trở về nhà đi, trời sắp tối rồi, sẽ rất nguy hiểm đấy.

    Chika: Em vô gia cư ạ (mặt tỉnh bơ)

    Kanae: Ôi trời!

    Thật ư, chị xin lỗi nhé...

    Chika: Aha không sao đâu ạ ^^ //Nảy ra ý tưởng// AH ĐÚNG RỒI!

    Kanae: !?

    Ichika: Chị ơi, chị có thể đưa em đi cùng không ...?

    Gia đình em bị một con quỷ tấn công và chỉ có em may mắn còn sống thôi...híc híc //nước mắt cá sấu//

    - Tôi không biết mình có lộ liễu quá không.

    Tôi chỉ biết cười gượng, chỉ mong nữ thần không nghi ngờ mà đồng ý đưa tôi theo dù sao cô ấy là người tốt với trái tim ấm áp bậc nhất bộ truyện mà.

    Bản thân tôi biết mình rất được việc từ săn quỷ đến chăm sóc người bệnh đều được, dẫu sao chỉ cần được ở bên nữ thần việc gì tôi cũng làm.

    Tôi cứ luyên thuyên về kiến thức về loài quỷ mà tôi đã được biết qua bộ truyện này.

    Đồng thời tôi cũng rất hạnh phúc khi bản thân xuyên sách vào thời điểm Waifu của mình còn sống, tôi quyết tâm sẽ hậu thuẫn cho ngài ấy thật tốt.

    Cuối cùng, cô ấy cũng quyết định đưa tôi theo và hỏi tên tôi.

    Khi tôi vừa trả lời thì cô ấy khá bất ngờ với cái họ Sakuma của tôi vì đây là cái họ tôi tự đặt cho mình nên có thể cái họ này hoàn toàn xa lạ đối với hiểu biết của cô ấy.

    Vì bản thân tôi không phải người ở đây...

    Kanae: Tên em nghe lạ nhỉ, nhưng cũng hay đó.

    Ichika: À vâng, em cảm ơn chị ^^

    Kanae: Màu tóc của em bắt mắt quá ha.

    Chị có một người bạn cũng có màu tóc na ná giống em đó.

    Ichika: " Là phong trụ à..."

    Vậy

    Kanae: Tên anh ấy là Shinazugawa Sanemi.

    -------------------------

    - Nếu đúng thật chị ấy đã gặp phong trụ thì khả năng cao đây là thời điểm sau khi Sanemi được phong làm trụ cột.

    Vậy biến cố đã lấy đi sinh mạng của Kanae là còn bao lâu vậy, trời cũng tối nên chắc giờ cũng là lúc chị ấy đi làm nhiệm vụ.

    Trong lòng tôi bỗng cảm thấy lo lắng, bất an.

    Lúc đọc truyện tôi cũng đã rất buồn khi Kanae hi sinh, tôi sẽ không tha thứ cho bản thân nếu thật sự cô ấy phải hy sinh lần nữa.

    - Kanae đưa tôi vào Điệp phủ đã được mấy ngày.

    Điệp Phủ là nhà của Hoa trụ hiện tại Koucho Kanae và Trùng trụ tương lai Koucho Shinobu, và là nơi ở của người kế tục Tsuyuri Kanao và những trợ thủ Kanzaki Aoi, Nakahara Sumi, Terauchi Kiyo và Takada Naho.

    Nơi này luôn đón nhận các Kiếm sĩ bị thương và những người ở đây sẽ chữa trị và giúp họ luyện tập sau khi sức khỏe ổn định.

    - Có mơ tôi cũng không thể ngờ mình lại được tới một nơi tuyệt vời như vậy.

    Đây cũng là một trong những địa điển nổi bật của bộ truyện và tôi rất quý mọi người ở đây.

    - Phần lớn việc chữa trị ở Điệp Phủ được đảm nhận bởi Shinonu-san, ngoài ra còn có các Ẩn quan sát các Kiếm sĩ bị thương và làm các công việc vặt trong quá trình điều trị.

    Trong Điệp Phủ cũng có những người sống tại đó nhưng không phải là kiếm sĩ diệt quỷ, thay vào đó họ tổ chức các buổi huấn luyện phục hồi chức năng cho các Kiếm sĩ trở lại trạng thái tốt nhất sau khi sức khỏe ổn định.

    Ví dụ như khi Kanzaki Aoi tổ chức buổi huấn luyện để giúp nhóm bạn Tanjiro sau này phục hồi lại các kĩ năng sau trận chiến ở ngọn núi Natagumo của Hạ Ngũ RUI.

    - Mới lúc đầu đến đây, Shinobu, Sumi, Kiyo, Naho đều rất chào đón tôi, chúng tôi nhanh chóng đã rất thân thiết.

    Tôi vẫn còn gặp khó khăn khi bắt chuyện với Aoi-san, cô ấy cũng là một trong những Waifu tôi quan tâm.

    Tôi nghĩ chỉ cần thể hiện tốt năng lực chăm sóc bệnh nhân thì có thể nói chuyện tự nhiên với chị ấy.

    Về phần Kanao-sama, do tôi không mang hào quang nhân vật chính nên khó có thể để Kanao mở lòng, chắc phải chờ Tanjiro xuất hiện rồi. //thở dài//

    Kanae: Em muốn được huấn luyện trở thành kiếm sĩ sao! //kinh ngạc//

    Ichika: Vâng, em nghĩ chúng phù hợp với em hơn công việc ở Điệp phủ ạ...

    Shinobu: Em chắc chắn?

    Ichika: Vâng, em suy nghĩ kĩ rồi.

    - Sau một khoảng thời gian thích nghi với môi trườngn ở đây thì tôi quyết định bày tỏ lòng mong muốn trở thành kiếm sĩ của mình.

    Thoạt đầu, Kanae và cả Shinobu đều từ chối vì nếu tính theo tuổi tác của tôi ở đây cũng chỉ khoảng 11 tuổi.

    Thiên tài hiếm có Tokito Muichiro cũng 14 tuổi mới gia nhập sát quỷ đoàn và trở thành trum cột chỉ sau hai tháng cầm kiếm, nhưng bây giờ tôi muốn phá vỡ kỉ lục đáng nể đó của Bias - dù thấy hơi có lỗi.

    Sau một hồi nói chuyện thì Kanae nói cần thời gian suy nghĩ, tôi tự tin với khả năng của mình.

    - Nếu bây giờ không tranh thủ thì sẽ không thể cứu Kanae trong tương lai.

    Sau ngày hôm đó, tôi không ngừng thể hiện thiên phú kiếm thuật của mình của mình.

    Sau những thể hiện của tôi, hai chị ấy cũng đồng ý giới thiệu tôi đến cựu thuỷ trụ Urokodaki Sankoji.

    Tôi khá bất ngờ về người mà tôi được giới thiệu cho...

    Happy New Year!

    Đã sang năm mới rồi mà tui chỉ up được 1 chap trong thời gian qua thôi.

    Thật sự xin lỗi vì sự chậm trễ này.

    Sang năm nay mình sẽ cố gắng chăm chỉ chỉ hơn.

    Và chúc mọi người một năm mới mới tràn ngập niềm vui, thành công và có nhiều sức khoẻ.

    Rất cảm ơn những sự ủng hộ trong năm vừa qua của tất cả mọi người
     
    Du Ngoạn Đến Kimetsu No Yaiba
    Chương 3: Tạm chia xa


    - Cũng đã 3 ngày kể từ khi tôi nhận được thông tin của vị sư phụ này.

    Vừa phơi đồ tôi vừa ngẫm nghĩ nên cái viễn cảnh gặp ông và thắc mắc nên nói gì khi gặp ông ấy.

    Aoi-san đang ở kế bên, thấy sắc mặt tôi không được ổn nên hỏi thăm.

    ---------------------------------------

    Aoi: Ichika, sao thế?

    Sắc mặt chị không được ổn lắm...

    Ichika: //giật mình// Vậy à, chắc trông kì lắm nhỉ...//cười gượng//

    Aoi: ...Nếu thấy không khoẻ thì nghỉ tay chút đi, để em làm nốt cho.

    Ichika: Chị không sao đâu, cảm ơn em đã quan tâm nhé.

    Aoi: Lo lắng?

    Ichika: Hả!?

    Aoi: Không rõ lắm nhưng em nghĩ chị đang khá lo lắng nhỉ.

    Ichika: " Lo lắng ư" Ha...

    Aoi: Sao vậ...//khựng lại//

    Ichika: Là mong chờ mới đúng... hay ta nên nói là phấn khích nhỉ.

    Thật sự rất mong được gặp vị sư phụ tài ba ấy quá!

    Aoi: Chị đúng thật là kì lạ mà...//cười gượng//

    Ichika://ôm lấy Aoi// Nói thế chị buồn đó~

    Aoi: Rất sẵn lòng để chị buồn (0-_-).

    Mà khi nào chị đi?

    Ichika: ngày mai á, chị quên chưa nói nhỉ.

    Chị đã nghe nói rất nhiều về vị sư phụ sắp tới đây của chị, có vẻ như Kanae-sama không muốn để chị sở hữu lại loại hơi thở mà chị ấy đang dùng, Shinobu-san cũng vậy.

    Chị thấy buồn quá, muốn được học "Việc" từ hai người ấy cơ...

    Aoi: Vậy chắc do chị xui thôi (-_-0)

    Ichika: Nhưng như thế nên sau này chị em mình mới dùng chung một loại hơi thở đó~

    Aoi: Hơi thở?

    Ichika: À thôi không có gì, vẫn còn quá sớm để em tiếp cận được với những thứ đó // Cô nở nụ cười dịu dàng, vươn tay ra xoa nhẹ tóc em, đôi mắt chứa đầy sự cưng chiều//

    Aoi: !? //giật mình lùi lại //

    Ichika: " Ahhhhhh, DỄ THƯƠNG CHẾT MẤT"

    _______________________________

    - Nói thế chứ tôi thật sự rất muốn được huấn luyện bởi sư phụ của anh main sau này.

    Hehehe sau này mình sẽ được làm tiền bối của Tanjiro.

    Tôi sẽ được làm thật nhiều điều thú vị sau này đây, sống và sinh tồn như một kiếm sĩ thực thụ.

    -Tự sáng tạo ra phong cách chiến đấu mới phù hợp với bản thân, sau đó sẽ gặp Sabito và Makomo được sư phụ công nhận, được trao cho một chiếc mặt nạ biểu dương rồi tham gia kì sát hạch, tự chọn cho mình hòn thiết hồn và nhận một chú quạ Kusagai cho riêng mình.

    Được gặp một thợ rèn gươm tài ba ( Haganezuka càng tốt) rồi từng bước trở thành một trụ cột có chỗ đứng vững chắc và bảo vệ nữ thần Kanae của mình.

    À đúng rồi, còn phải về " làm thêm" ở Điệp phủ rồi đẩy thuyền OTP nữa chứ.

    Hé hé hé hé hé----- // cười điên cười khùng//

    - Dường như đây là lần đầu tiên tôi mơ mộng đến nhường này, ngày trước tôi chỉ biết vùi đầu vào công việc mà những thú vui cũng không được lành mạnh lắm, anh chị em trong nhà cũng chỉ gặp mặt nhau khi có việc cần thiết.

    Vậy nên bây giờ khi có được một gia đình ấm áp cùng nhiều thứ chờ bản thân khám phá phía trước như này thì thật sự quá tuyệt vời rồi.Mong sao những năm tháng sau này sẽ thật vui vẻ.

    ___________________

    NGÀY HÔM SAU...

    Kanae: Cô bé của chị, lên đường cẩn thận nhé // Chị nhẹ nhàng đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô//

    Aoi: Ờm... chị ổn chứ... // bất lực nhìn Ichika mặt đỏ như gấc đứng bất động một chỗ// Kanao cũng nói gì đi chứ nhỉ.

    Ichika: // Ánh mắt mong chờ//

    - Lúc ấy chỉ thấy một cô gái nhỏ nhắn dễ thương với chiếc kẹp bướm hồng xinh trên một bên tóc nhẹ nhàng lấy từ trong người một đồng xu 2 mặt.

    Cô tung đồng xu của mình lên không trung, đợi đồng xu ấy hạ trên tay cô lấy tay che lại.

    Cô cẩn cẩn thận mở tay ra, tất cả mọi người ở đó đều mong chờ kết quả.

    Và đoán xem kết quả mà đồng xu đưa ra là gì?

    Sấp hay Ngửa?

    -------------------------------------

    " Ờm... sao thấy cái kịch bản này nó quen quen"

    - Ichika đã tạm chia xa Biệt phủ thân yêu với dàn waifu của mình.

    Cô đi theo con đường mà Hoa trụ đã chỉ, trời cũng chập chửa tối đến nơi cộng thêm bản năng mù đường của mình thì cô có dừng lại hỏi đường dân làng gần đó.

    " Cô ơi cho cháu hỏi muốn đến khe núi Sương Mù mình đi đường nào ạ?"

    " Nếu cháu muốn tới khe núi Sương Mù thì phải băng qua dãy núi phía trước.

    Nhưng mà mặt trời chuẩn bị lặn rồi, cháu định một mình tới đấy sao cô gái nhỏ.

    Nghe đồn nhiều người tới đó vào ban đêm hay bị mất tích lắm, cháu tốt nhất nên cẩn thận."

    " Dạ vâng cháu cảm ơn cô!

    Tạm biệt cô ạ!"

    - Cô thầm nghĩ bản thân băng qua hết dãy núi đó chắc phải đến sáng nên cóc có mà sợ bố con thằng nào, vừa đi cô vừa nhảy chân sáo, hát hò một cách vui vẻ .

    Nhưng chẳng mấy chốc cô đã băng qua hết dãy núi, trời cũng tối thui.

    Cô bỗng nhớ lai nguyên tác nhớ anh Tan nhà mình cũng đi tới tối.

    Mà hình như cái chòi này quen quen.

    Ờm... trông giống cái chòi anh Tan với bé Ne đi vô và...gặp quỷ.

    Và chính xác là căn chòi này hình như có trong kịch bản truyện...

    - Đứng trước căn chòi, cô trấn an bản thân.

    Lúc anh main nhà mình gặp quỷ thì nó mới giết người xong, nên chắc chắn bây giờ chủ nhà còn sống.

    Cô càng chắc chắn hơn khi thấy đèn trong nhà vẫn còn sáng.

    Bỗng cô nghe thấy tiếng hét của một người phụ nữ, cô đứng hình mất mấy giây.

    Rồi bỗng nghe thấy tiếng người phụ nữ đó hét lại.

    " CÓ CON GIÁN KÌA !"

    - Ờm...

    Thôi được rồi, cô biết nhân phẩm mình tốt lắm nên lo lắng thế đủ rồi.

    Cô rời khỏi khu vực đó để tiếp tục hành trình của mình.

    Theo kí ức của cô, nếu căn chòi đó đúng thật là căn chòi mà anh em nhà Kamado sẽ đặt chân tới thì còn phải đi thêm một đoạn nữa mới tới nhà sư phụ của cô.

    " Tới rồi à..."

    - Híc, giọng nói nghiêm khắc ấy khiến tôi có dự cảm không lành về những ngày tháng sắp tới đây của mình.

    Mới nãy còn tưng tưng chạy khắp nơi mà giỡ chỉ biết im thin thít, âm thầm đưa mắt nhìn người trước mặt.

    "Hỡi ôi những vị thần trên bầu trời cao vun vút, xin Chúa phù hộ cho con ◉‿◉0 "

    ____________________________

    Off hơi lâu nhỉ ... ごめなさい
     
    Du Ngoạn Đến Kimetsu No Yaiba
    Chương 4: Kiểm tra đầu vào


    " Cô là người của Hoa trụ phải không"

    " V-Vâng!

    Mong được ngài chiếu cố cho!"

    - Ichika vội cúi người, trong lòng thầm mong vị Cựu Thuỷ Trụ cao quý không quá phán xét cô.

    Tay cô run lên đôi chút, cố kìm nỗi phấn khích bên trong mình.

    Cô khẽ liếc nhìn vị ấy, chiếc mặt nạ Tengu che kín đi khuôn mặt hiền hậu huyền thoại trong nguyên tác của ông.

    Ichika thầm đoán lấy biểu cảm của ông, Ông đang nghiêm túc đánh giá cô hay đang nở một nụ cười chào đón, cô cũng chẳng thể biết chính xác được.

    - Urokodaki bảo cô ngước mặt lên.

    Đưa mắt nhìn lấy cô bé 11 tuổi trước mặt, vẫn chưa thể tin được việc Hoa trụ đưa cô tới chỗ của ông.

    Nhưng ông tin Hoa trụ Koucho không vì mong muốn nhất thời của cô mà đồng ý để cô tới đây.

    " Cô tên gì"

    " Dạ Sakuma Ichika ạ"

    " Họ của cô nghe lạ nhỉ"

    " À vâng, ai gặp lần đầu cũng đều nói thế ạ ^^0"

    - Urokodaki bảo Ichika theo mình.

    Cô vội vứt chiếc tay nải mình mang theo mà vội vàng đuổi theo ông.

    Quả nhiên chả khác với nguyên tác là bao, cô mới tiền được một bước thì ông đã hơn cô 3,4 bước rồi.

    Đường lên núi chả bao giờ là dễ, vậy mà tốc độ của ông liên tục tăng lên, Ichika vừa theo chân ông vừa cô nhớ đường xuống núi .

    " Mình chẳng có khứu giác nhạy bén như Tanjiro hay thình giác siêu việt như Zenitsu, lại càng chẳng sở hữu xúc giác nhạy cảm của Inosuke.

    Phải làm mọi thứ để qua được chuyến này"

    - Tới đỉnh núi, Urokodaki dừng lại, thầm nghĩ Ichika đã bỏ cuộc do không thể theo kịp ông, hy vọng cô sẽ có suy nghĩ khôn ngoan hơn.

    Vốn suy nghĩ của ông là thế cho tới khi chất giọng non nớt của Ichika cất lên

    " Mình dừng ở đây sao, thưa ngài?"

    " !?

    Cô theo kịp ta à?"

    " À thì... cũng không hẳn ạ, chẳng phải ngài đã đứng đây cũng độ 1,2 phút rồi đấy ạ "

    " Nếu vậy thì sao ta không phát hiện là con đã đến nhỉ?"

    " Vâng?"

    " À không có gì, Bài kiểm tra đầu vào của cô sẽ bắt đầu ở đây tại giây phút này.

    Trước hết, ta cần xác nhận lại một chuyện.

    Liệu cô thật sự đã sẵn sàng cho việc này chưa?"

    " Thưa tiểu nhân chưa dám nghĩ tới việc sẽ trở nên giỏi hơn, nhưng hiện tại con thực sự đã hạ quyết tâm cho chuyện này.

    Sở dĩ gia đình con vốn là nạn nhân của lũ quỷ do Kibutsuji lãnh đạo, con rất lo cho tương lai của người thân mình cũng như những người dân vô tội ngoài kia, nếu được con cũng muốn được trở thành một phần của Đội.

    Thời gian của con... cũng chẳng còn nhiều nữa"

    - Đúng vậy, sở dĩ cô ở đây là muốn ngăn chặn những bi kịch có thể xảy đến trong tương lai.

    Thời gian không còn nhiều, thời gian sống của Kanae hiện tại cứ như một chiếc đồng hồ đếm ngược, không thể lãng phí quãng thời gian này được.

    Mục tiêu trước mắt của cô là ngăn chặn sự kiện Kanae hi sinh trong tương lai.

    Và để đạt được mục tiêu ấy, việc đầu tiên cô phải làm là vượt qua bài kiểm tra này.

    " Cô sẵn sàng trải qua những buổi khổ luyện trong tương lai vì lí tưởng ấy chứ"

    " Đây không phải là lí tưởng của con, là mục tiêu phấn đấu, là việc bắt buộc con phải làm.

    "

    - Màn sương dày đặc bỗng bao trùng lấy khoảng không yên tĩnh ấy.

    Urokodaki nhìn đứa trẻ trước mặt, đôi mắt xanh ngọc của cô lấp lánh lên những tia sáng kì lạ.

    Ichika dường như trở thành tâm điểm của sân khấu mờ ảo đầy ma mị này.

    Nhìn cô như như thế, Urokodaki có chút ngẩn người.

    Lớp sương mù vây quanh cô càng khiến cô nổi bật trong mắt người khác.

    Giữa khung cảnh ấy, cô như vầng trăng toả sáng cùng vầng hoà quang xanh tuyệt đẹp.

    " Chỉ nói miệng không đủ để thuyết phục ta nhận cô.

    Từ đây cho tới khi hoàng hôn buông xuống, hãy có mặt ở chân núi.

    Tới lúc đó, ta sẽ xem xét lại."

    " Con làm được thưa ngài"

    "Vậy ta chờ cô ở chân núi"

    - Nói rồi, lớp lớp sương mù bao trùm lấy ông, rồi ông biến mất trong sự ngỡ ngàng của cô.

    " Dù đã đọc nguyên tác rồi, nhưng thật sự đáng gờm mà"

    - Ichika lấy ra một sợi ruy bang hớt bộ tóc dài của cô lên buộc lại, phần tóc dư thì rơi phảng phất bên hai gò má cô.

    Cô chầm chậm tiến tới vị trí mà Urokodaki biến mất, nhìn một hồi cô quyết định chạy đi luôn, cứ xuống tới đó là được mà.

    - Vừa dứt suy nghĩ, Ichika vấp té phải một sợi chỉ, lập tức có một khúc cây vụt ngang qua đầu cô.

    Ichika bất động tại chỗ, mặt ngơ ngác nhìn khúc gỗ đang lắc qua lắc lại trên đầu.

    Cô cẩn thận bám lấy khúc cây mà đứng dậy, mặt vẫn chưa hết ngáo.

    " Mém tí thăng thiêng sang thế giới khác rồi!"

    - Đột nhiên cô nảy ra một ý, lấy ra con dao đã thủ sẵn từ trước, cắt đi sợi dây đang treo khúc gỗ.

    Dây dứt, khúc cây lăn một đường từ chỗ cô xuống, mở ra vô số cái bẫy trước mặt.

    Khúc gỗ ấy vẫn lăn cho tới khi sập hố.

    Thế là Ichika an tâm được một quãng, cô liền chạy thật nhanh ven theo đường lăn khúc cây...

    ---------------------------------

    - Ichika dừng lại tại một bãi đất trống rồi ngồi xuống bên một gốc cây lớn.

    Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây và không khí xung quanh.

    Cô đưa bàn tay lên che đi lờ mờ một bên mắt, ánh nắng ban trưa len qua từng kẽ lá rọi lên khuôn mặt thanh tú của cô.

    " Quả thật...khác với chốn thành thị mà.

    Cảm giác ở đây bình yên và thoải mái hơn hẳn.

    Tối qua mình chưa ngủ mà nhỉ, buồn ngủ ghia..."

    - Cơn gió thoảng mùi cỏ dại thổi nhẹ mái tóc bồng bềnh của cô.

    Tán cây râm mát hoà cùng tiết trời êm dịu.

    Cô cảm thấy rất thoải mái, thoải mái đến độ...khiến cô chìm vào giấc ngủ.

    * Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ*

    ------------------------------------------------

    - Khi trời đã về chiều, Ichika lờ mờ mở mắt.

    Cô lơ mơ nhìn bầu trời xanh đang dần chuyển cam dần.

    " Chiều rồi à...

    Ủa wtf khoan đã!"

    - Cô biến sắc, hốt hoảng chạy xuống núi, vừa chạy cô vừa đưa mắt tìm lấy sợi dây của mấy cái bẫy về khúc cây.

    Trông thấy sợi chỉ vắt giữa đường, cô mạnh chân đạp đứt sợi chỉ.

    Khúc cây lao tới, cô liền nhảy lên, lấy đà phóng lên một cành cây gần đó.

    Tay cô nắm lấy cành cây trong tầm tay, dùng sức đu lên một cành khác ở xa hơn.

    Khi đã đứng vững, cô liên tục nhảy từ cành này sang cành khác với hi vọng sẽ xuống núi trước giờ hẹn.

    " RẮC"

    " ĐẬU M*!

    TÉ!"

    - Ichika ngã xuống , cô nhăn nhó, khó chịu với cơn ê ẩm nhất thời , cành cây bị gãy lại găm vào long bàn tay cô, máu nhỏ thành giọt xuống nền đất nâu.

    Ichika không nghĩ nhiều mà trực tiếp giật phắt cành cây ấy ra, cô cho rằng để lâu sẽ bị nhiễm trùng với lại cũng vướng, máu từ tay cô từ từng giọt giờ lại thành cả dòng chảy xuống.

    Cô xé một bên tay áo haori để cầm máu vết thương đang loang ra.

    Bỗng cô cảm nhận được một cảm giác khá quen thuộc, nơi lòng bàn tay bị đâm bỗng chẳng còn đau nữa thay vào đó là một cảm giác lành lạnh ở miệng vết thương.

    " Cái này..."

    -----------------------------------

    Wattpad ngủm giờ mới xử lí được, off được mấy tháng rồi ấy nhể ◉‿◉0
     
    Du Ngoạn Đến Kimetsu No Yaiba
    Chương 5: Khởi đầu mới


    " Cái này... là sao vậy chứ!?"

    Nhìn bàn tay đã được quấn vải mất dần cảm giác đau, Ichika ngờ ngợ ra việc gì đó.

    Cho đến khi tháo tấm vải nhuốm máu ra khỏi bản tay, cô không khỏi bất ngờ.

    Chỗ máu bị đâm đã khô lại.

    " Chẳng lẽ năng lực của mình được duy trì kể cả khi ở thế giới khác sao?"

    Năng lực ở thế giới cũ của Ichika là tạo ra, điều khiển khối băng và cô còn có thể điều chỉnh nhiệt độ ở mức cô mong muốn.Cô cũng sở hữu khả năng chữa lành mọi thương tích và nhiều thứ khác nữa.

    Nhưng vết thương ở lòng bàn tay chỉ khô lại chứ không hoàn toàn lành lạnh nên có lẽ cô chỉ giữ được một phần năng lực.

    Nghĩ lại thì nếu bưng qua đây hết chắc cô đi xử Mụ Gián rồi.

    Nghĩ xong cô thở dài, rồi tiếp tục hành trình xuống núi.

    Chí ít cũng gỡ được một phần gắng nặng sau này.

    ---------------------------------------

    Một chàng trai với mái tóc đen cùng đôi mắt xanh lục trọng bộ trang phục chỉnh tề bước trên hành lang dài.

    Cậu dừng lại tại một cánh cửa lớn, đưa đôi bàn tay gõ cánh cửa ấy.

    - Lucky đây ạ.

    - Vào đi.

    Trong căn phòng truyền lại giọng nói nhí nhảnh của một cô gái.

    Chàng trai ấy từ từ bước vào.

    - Ngài còn nhớ hôm nay là ngày gì không?

    - Hôm nay 8/8 sinh nhật chồng ta còn gì 🙂))

    Lucky thở dài, tiến tới giật lấy quyển truyện của sếp.

    Giọng quở trách.

    - Tôi biết hôm nay là sinh nhật Muichiro-kun của ngài rồi.

    Làm ơn nghiêm túc vào công việc hộ tôi cái!

    Hôm nay ngài phải đi tra khảo tù nhân đấy.

    - Thôi được rồi...

    Ta đi nào Lucky.

    Cho người chuẩn bị xe.

    - Đã rõ.

    -0o0-

    - Thưa đại nhân, đây là tên cầm đầu của băng nhóm tội phạm mới nổi gần đây ạ.

    Chúng có liên qua tới một quan chức ẩn danh nào đó nhưng dù có dùng biện pháp nào hắn cũng không chịu mở miệng.

    Khả năng cao đã bị tẩy não hay...-

    - Không phiền phức đến thế đâu.

    Ngươi nghĩ nhiều quá thôi.

    - Dạ?

    Ichika tiến tới chỗ tên cầm đầu, ghé vào tai hắn nói gì đó.

    - Nếu ngươi chịu khai thật, ta sẽ... // thì thầm//

    - Kẻ đầu sỏ là...Hắn đã...Đã nhận hối lộ của...

    Ngoại tình với...Lí do...

    Ngay tắp lực, tên cầm đầu liền khai ra hết các thông tin hắn biết.

    Điều đó khiến các binh lích xung quanh ngỡ ngàng.

    Những lời thủ thỉ to nhỏ của các chàng lính đã bị Lucky ngăn lại.

    Nếu không minh chủ của anh sẽ mặt mày vô tội nói ra mấy lời khó nghe mất.

    "XẸT"

    Âm thanh vang vọng cả ngục tối, khung cảnh trước mắt các binh lính là hình ảnh minh chủ của họ cầm trong tay một cọc băng nhuốm máu.

    Còn tên cầm đầu đám tội phạm đã nằm đó bất động.

    - Như thế đủ rồi.

    Thôi thì nhờ mọi người dọn hộ tôi nhé!

    Ichika cứ thế thong thả bước ra khỏi ngục như chưa có chuyện gì xảy ra.

    --------------------------------

    Đang chạy thì cô cảm giác bản thân đang lơ lửng, kéo cô về thực tại.

    LÀ BẪY HỐ!

    Tay cô vận phép tạo ra một bậc thềm, Thành công không bị té.

    Bây giờ...

    Ichika mới cảm thấy bản thân ngốc cỡ nào.

    Đáng ra việc đầu tiên khi mới qua đây à kiểm tra năng lực.

    Vậy mà vì niềm vui cùng các chị đẹp đã khiến cô lưu mờ tâm trí.

    Bỗng có một tưởng vụt qua đầu cô.

    " Mà khoan!

    Dừng khoảng chừng mấy giây!

    Nếu như đã có thể sử dụng băng thì..."

    Ichika nở nụ cười tự tin 🙂))

    Cô tạo thành một lối đi trơn trượt như mặt băng và trượt xuống.

    " Mình cứ như Vận động viên trượt băng ấy nhể.

    Mà cái năng lực này qua đây cũng chẳng còn bao nhiêu, việc tạo nên lối đi này vốn rất bình thường nhưng bây giờ nó khiến mình cảm thấy có chút mệt mỏi.

    Đúng là cái gì cũng có giới hạn của mà, haizz.

    Thôi thì ít ra còn đỡ được cái gì hay cái đó."

    -0o0-

    Ichika thoải mái nhảy chân sáo xuống chỗ hẹn, lòng mừng thầm.

    " Ja, vậy là hoàn thành thử thách đầu tiên!"

    Dù kịp giờ hẹn thì mặt cô vẫn còn lấm tấm vài vệt đất, chiếc haori thì bị rách nửa bên tay, bàn tay còn nhuốm đầy máu chưa rửa.

    "Thật là một bộ dạng hoàn hảo cho câu chuyện về cô bé vượt khó, fufu🙂"

    Tiếng bước chân của Urokodaki đã kéo cô ra khỏi cái mộng tưởng dở hơi của mình.

    Cô cúi chào ông rồi nở một nụ cười với ánh mắt mong đợi.

    - Vậy là cô đã hoàn thành thử thách rồi nhỉ.

    Dù có chút khó tin nhưng phải công nhân là thực lực của cô vượt ngoài mong đợi đấy.

    - Ngài quá khén rồi ạ.

    Vậy... con có được nhận không thưa ngài?

    Nhìn cô bé trước mắt, Urokodaki tỏ vẻ hài lòng.

    Thầm nghĩ cô sẽ có một tương lai đầy mạnh mẽ.

    - Con là Sakuma Ichika đúng không.

    - Vâng ạ!

    - Con từng bảo mình không còn nhiều thời gian mà nhỉ.

    - À dạ...

    đúng ạ.

    - Vậy ta sẽ không lãng phí thời gian của con nữa.

    Ta nhận con.

    Ichika hớn hở, liền vội quỳ xuỗng.

    Cô hiện đang rất vui.

    - Đó là lời nói làm con rạo rực nhất từ trước đến nay đó ạ!

    Mong được sư phụ chiếu cố!

    -0o0-

    Tối đó, Ichika đã được chiêu đãi bằng một bữa lẩu ngon lành.

    Trông cô rất là hạnh phúc khi ăn.

    Cô rất tận hưởng thành tích đầu tiên của mình khi ở thế giới này.

    Sau khi dùng bữa, Ichika cùng Urokodaki ngồi lại cùng nói chuyện về Sát quỷ đoàn.

    - Ichika, con đã ở Điệp phủ được một thời gian nên có lẽ cũng đã biết khá rõ về sát quỷ đoàn nhỉ.

    - Vâng, con nghĩ con đã nắm đại khái về hơi thở cùng những quy tắc ở sát quỷ đoàn.

    - Vậy chắc ta cũng chẳng cần phổ biến lại dài dòng nhỉ.

    Ngày mai, con sẽ bắt đầu bằng những bài tập thể lực cơ bản.

    Để có thể xông pha nơi chiến trường, trước hết cần phải có thể lực.

    Sau đó, khi thể thể lực của con đã đạt tiêu chuẩn.

    Ta sẽ cho con bắt đầu với các bà tập vung kiếm và cách điều chỉnh hơi thở......

    ----------------------------------------

    Đêm về, nằm trên tấm nệm chưa quen khiến cô có chút khó ngủ.

    Cô nghĩ về những chuyện đã xảy ra, cô thầm nghĩ cảm giác giống như đang mơ vậy.

    " Phải ngủ thật ngon để mai có tinh thần tập luyện chứ nhỉ?"

    Nghĩ rồi Ichika liền ngủ luôn...

    -------------------------------------------

    Ò Ó OOOOooooooo

    Tiếng gà trống gáy ở ngôi làng phía dưới vang lên vào buổi sáng sớm.

    Ichika đang sửa soạn trong nhà nghe tiếng gáy liền mở tung cánh cửa rồi bắt đầu chạy.

    " Phải khởi động trước buổi luyện tập chớ nhỉ!"

    Sau khi khởi động vài vòng, cô thong dong đứng tại nơi cô cho là ấm áp nhất.

    Những tia nắng vàng ấm áp buối sáng sớm rọi lên khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của Ichika.

    Cô ưỡn người cảm nhận bầu không khí buổi sớm mai.

    Hơi lạnh của bình minh cũng dần tan, đọng trên chiếc lá xanh là những giọt sương long lanh phản chiếu lại gương mặt của cô.

    " Khởi động thế cũng đủ rồi.

    Sảng khoái ghê~ Phải chạy về lẹ không là bị sư phụ gank"

    Vừa về đến nơi, Ichika đã trông thấy sư phụ đã đứng đó tựa bao giờ.

    Cô cảm thấy có chút sợ, rón rén tiến lại gần.

    - Buổi sáng tốt lành thưa sư phụ.

    - Có vẻ con hơi la cà đấy // nghiêm nghị//

    - Dạ con xin lỗi, con muốn chuẩn bị trước một chút ấy mà...haha...

    - Thôi được rồi, vậy ta bắt đầu buổi huấn luyện đầu tiên.

    Vì con đã để ta đợi nên hãy chạy 10 vòng quanh chân núi đi.

    Bài luyện tập đầu tiên của con đó.

    - AAAAAAAAAAAAA sao lại tận cả 10 vòng!

    - Đừng than vãn nữa mà bắt đầu đi.

    - Sư phụuuuuuuuuuuuu

    Có vẻ đây sẽ là một khởi đầu mới đầy thú vị đây!

    ===================

    Happy Birthday Chồng iu Muichiro
     
    Back
    Top Dưới