Khác Dự án của não bộ R18 [tạm end]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
311064295-256-k951946.jpg

Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
Tác giả: YigHao
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

R18 cân nhắc trước



tokyorevenger​
 
Related threads
  • Tình Duyên Vạn Kiếp
  • Duyên Nợ
  • chuyện tình Đồng Giới Của A.Dương
  • Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
  • [Dã sử Việt] THƯỢNG DƯƠNG
  • [Đam Mỹ] Tránh Duyên
  • Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    0


    Hi lô mong rằng cậu chịu khó đọc cái này để về sau không chửi toi nhá.

    Trước tiên thì tôi có những cái suy nghĩ khá là dị khác người, có gôm đủ các yếu tố dị, bệnh họan, và cả biến thái.

    Nếu bộ này là gu của bạn thì không nói nhưng không phải thì nên căn nhắc hihi.

    Và các nhân vật được mình réo tên là các anh chồng yêu dấu của các cậu trong Tokyo Revengers.

    Tớ chỉ mượn nhân vật nên tính cách nhân vật chắc chắn sẽ khác xa với char.

    Các chap là riêng lẽ nó chỉ chung nhau khi như sau:

    vd: Chap1 = 1

    Chap sau của chap 1 là phần 2 = 1.2

    Dễ hiểu mà đúng không

    Còn nữa lịch ra chap của mình bất ổn nên canh t7 là có á

    THẾ THÌ...

    Cậu đã sẳn sàng nhìn thấy chồng yêu của mình phải mất đi các chi hoặc hơn thế là die chưa🙂)) Vậy thì bắt đầu thôi nào...
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    1 Ô Ly


    Ô LY

    Ran Haitani hắn ta là một kẻ có bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) và cũng là một con sâu rượu, nhưng ở thời kỳ đó căn bệnh này được coi là bệnh khùng điên và sẽ có khả năng phá họai hệ sinh thái loài người.

    Vì vậy chính phủ đã cho bắt những người mắc bệnh, nhưng Ran hắn ta lẳn trốn trên những con phố đêm đông chặt người chỉ đế tìm thức ăn mua rượu ngoài đường nơi hắn sống, con người sống che chút không xếp hàng và bừa bộn.

    Làm hắn phát tởm, hắn muốn mình nhanh chống về ngôi nhà ngăn nắp và ẩn nấp như những con chụôt cống.

    Hôm nay cũng như vậy trên con phố đêm đó bật chợt lại có cuộc biểu tình hắn bèn ta lẩn vào con hẻm, mòi lấy một điếu thuốc và hút lấy nó với tâm trạng chờ đợi cuộc biểu tình tan rã để hắn có thể bước trên những ô ly ngăn nấp và về đến nhà.

    Bổng một bống dáng lảo đảo mặc bộ vest hồng sọc sệt trên tay cầm một chai bia nhỏ cất giọng hát vang trong con hẻm mà hắn đang nắp.

    người đó: ơi cô em sì tin ơii~~

    người đó: ểh? này ai đang ngồi ở đó vậy làm một chai không, hay đang trốn tránh lũ OCD à.

    Vì nhịn nhục hắn đáp

    Ran: à- đúng vậy

    Cái bóng đó bước ra khỏi chỗ tối tăm thì ra đó là Haru gã là một trong những người đi săn OCD nổi tiếng, khác hẳn với Ran quần áo thẳng tấp chỉnh tề thì quần áo gã là những nếp nhăn sọc sẹt làm hắn nhâu mày.

    Haru: sao phải tránh chúng ta sợ gì những kẻ ngăn nấp gọn gàng như bọn nó, lũ OCD cận bã..

    Haru: a- Sao vậy

    Gã bất chợt dừng lại chỉ vì nhìn thấy em nhăn mặt tỏ vẻ ghét bỏ gã

    Ran: không có gì chỉ là không quen mùi rượu

    Một lời nói dối đến trân...

    Haru đã nhìn thấy chai rượu mà hắn đã mua cất giọng lớn tiếng quát.

    Haru: NÈ! tao không phải là trẻ con lên ba mà không thấy chai rượu trong túi đồ của mày.

    Nhìn mày thì tao chỉ chắc rằng là sống một mình thì không phải mua nhờ cho người khác.

    NÓI XEM MÀY ĐANG GHÉT BỎ TAO CÁI GÌ.

    Gã vừa nói vuèa túm lấy cổ áo hắn, dứt câu liền xô hắn ra.

    Trong vô thức hắn cố ý tránh bỏ bước vào những vạch liền cuar nền đất, chợt nhận ra vẫn còn gã hắn đứng hình nhìn gã.

    Gã cũng vậy nụ cười biến thái lộ ra trên khuông mặt.

    Một cụôc ẩu đả sảy ra nhưng kết thúc là hắn thắng, hắn đánh gã bất tỉnh và vác gã đi.

    Điều cuối cùng gã thấy là hình bóng hắn trước mắt biết là không xong nhưng chẳn thể làm được gì.

    Đến khi mở mắt ra cái gã thấy là thân hình của mình bị khóa trên chiếc bàn mổ lạnh tanh, gã không biết rằng chỉ một chút nữa thôi gã sẽ được gặp anh rể mình đâu ( anh của mikey, izana, shinichiro).

    Lạch cạch* tiếng dao và vài dụng cụ do hắn đụng vào vang lên.

    Trưóec tiên hắn thổ lộ biết bao nhiêu là câu từ

    " OCD không có gì là sai trái cả"

    " OCD gọn gàng biết bao"

    bla bla hầu như là kể về lợi ít của gọn gàng, rồi hắn bắn đầu cười lên một căch mất kiểm soát hắn lấy từ trên khây ra một chiếc kèm nhổ răng rồi bắt đầu lần lượt nhổ những chiếc răng của gã, hắn nhổ chay! hiểu chứ không tiêm bất kỳ thuốc tê hay thuốc giảm đau gì hết gã gào thét trong đau đớn mùi máu tanh nồng khắp khoang miệng gã, nhưng điều đó không làm hắn quan tâm, hắn nhổ từng chiếc răng và đặt ngăn nắp những chiếc răng ấy lên một cái khay to giống như chiếc răng ấy ở vị trí nào thì nó sẽ được đặt như vậy trên cái khay đó!

    Tiếp đến hắn dùng con dao phẩu thuật, rạch một đường trên bụng gã, gã co chân ra đau đớn gồng gánh từng cơn đau mang lại cho bản thân, rồi hắn bắt đầu lôi những bộ phận mà cơ thể không cần thận rồi gan rụôt phổi.... rồi lại đặt ngăn nắp trên khiếc khay đó đúng vậy như một mô hình bộ phận của con người tất cả, tất cả đều được bê ra từ trong cơ thể ra khay không lộn xộn không sai một vị trí nào cả, sau đó hắn lại dùng một dụng cụ mà thời ai cập đã từng làm để móc não và ướt xác cho các vị vua, hắn luồn qua lổ mũi và móc ra từng cái não của gã.

    Lúc này gã đã đi bán muối rồi, hắn mới kết thúc hắn lấy trái tim vẫn còn đập vài nhịp cho vào một lọ dung dịch và đem đi trưng trên một kệ mà có đủ các lọ đựng và chắc chắn rằng chúng đều là của con người nào là tym, mắt, vài bộ phận khác.....

    còn dư 1 bãi thịt thì hắn làm gì? chặt từng khúc bán cho chợ đêm lấy tiền....

    ------

    Chào ờm dạo này tôi bận nên việc ra chuyện rất chậm trễ thông cảm sau 16/6 thì sẽ ổn định lại.

    tks sự ủng hộ của bạn!!!
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    2. váy trắng


    Mikey: anh

    Sanzu: Em

    ________

    Tấm thiệp hồng trên bàn, trong căn nhà u tối này,... nơi từng chứa chấp biết bao nhiêu là kỉ niệm.

    Tiếng nói ồn ào, tiếng cười của kẻ điên loạn có hình thoi bên hai mép miệng, giờ còn đâu...

    Mới tuần trước anh còn khóac trên mình bộ vest lịch lãm cùng chụp một bộ ảnh cưới với em mà giờ đây thân anh đã ngồi trên chiếc ghế kỉ niệm.

    Vi sao em và anh chuẩn bị là vợ chồng của nhau nhưng anh lại buồn đến thế.

    Vì em đã chết rồi.

    Ngày em chết thì lại là một ngày trời không mây, em cùng anh bước đến tiệm nhỏ để chọn bộ vest cho đôi trai trẻ này.

    Em bước ra với bộ vest trắng đến nhẹ nhàng phối bên trong là chiếc áo sơ mi trắng, một màu trắng sữa đến ngọt ngào.

    Còn anh lại bước ra với bộ vest trắng tuyết đến lịch lãm phối bên trong là áo sơ mi màu đen cùng chiếc cà vạt xanh biển đậm.

    Chụp được vài bôi ảnh, anh lại nhận được cụôc gọi bụôc phải đi ra ngoài để nghe.

    Vừa nghe Mikey vừa băng sang đường rồi bước vào trong một siêu thị tiện lợi nhỏ.

    Cửa hàng chỉ đối diện khu chụp ảnh một con đường.

    Khi quay lại em mặc một chiếc váy cứơi trắng chạy sang chiếc váy như sinh ra để dành riêng cho em.

    Một chiếc váy trắng không quá rườm rà khiến em trong tinh tế lại còn thuần khiết.

    Nks khiến anh đứng thẫn thờ ở đây rất lâu, kẻ điên thì mới không sợ chết em cũng vậy.

    Haru chạy nhanh sang được để kịo khoe cho gã thấy bộ đồ em chọn nó đẹp đến mấy.

    Thế rồi tình đjep rồi tình cũng tan...

    Bất chợt một chiếc taxi nhỏ chạy nhanh quá tốc độ đã tông em, tấm thân tàn củ kẻ nghiện em văng ra lăn vài vòng.

    Tưởng chừng như bình thường nào ngờ cú va chạm đã tông gãy xương sườn em nó đâm vào phổi.

    Làm em hộc máu mũi chết ngay tại chỗ.

    Em nằm trên vũng máu chiếc váy trắng nhụôm đỏ cả một mảng trời.

    Nhìn thấy vợ tương lai mình chết ngay trước mắt anh như một pháo đài sụp đổ, Mikey chạy vội lao đến bế em lên rồi kêu em dậy máu nhụôm đỏ cả tay anh nhưng anh vẫn nuôi hi vọng dù là nhỏ bé như những hạt bụi kịn bay ngoài không khí.

    Cụôc đời em chấm hết để lại trong anh một khoảng trống đến vô tận không thể lấp đầy....

    Khép lại một đời người, một mối tình, hai trái tim mạch đập nhưng một đã ngừng một đã vỡ tự khi nào.

    Anh ngồi trong khoảng trời không u tối này trước mặt là những thiệp hồng chưa chưa phát đi.

    Kế bên anh là bộ váy ấy vẫn còn là màu đỏ một vùng.

    Anh tự sát.

    Tự sát để đến với người mình thương, tự sát để đám cưới sẽ diễn ra nơi bên kia của thế giới.

    __________

    đợt này truyện ngắn quá nên thông cảm ít ra thì tớ đã quay lại:3
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    3. Ám ánh


    Giả dụ như Sanzu là kẻ du hành thời gian thứ ba.

    Sau khi Mikey vì mãi vui đùa nên bất cẩn ngã đến bại liệt, tôi luôn dằn vật tự hỏi anh đã ngã như nào mà nặng đến thế? kiến trúc ngôi nhà và bật thang ấy đâu đến nổi khiến anh ngã đến liệt.

    Tôi vẫn không tin đây là sự thật có khi nào có ai đó đẩy anh không? nhưng đó là nét bút của bố Ken tôi biết làm sao?

    Thật đau sót nếu như ông bẻ lái theo tâm trạng của mình, là nét bút ngẫu hứng nhưng khiến bao con dâu nhà Sano như thắt chặt.

    Vậy nên

    HÔM NAY THÊM 1 CÁI TÌNH YÊU NGỌT NGÀO NHÉ^^❤

    .

    .

    .

    .

    Sanzu: Cậu

    Mikey: Ngài

    ______

    Sau khi ở thế giới thứ nhất Mikey bại liệt.

    Nghe tin, lòng cậu như thắt quặng lại từng cơn, đau sót đến không ngừng.

    Đến cuối cùng cậu đành dương mắt nhìn người mình thương ngồi trên chiếc xe lăn đấy.

    Đôi mắt vô hồn hướng về khỏang không vô định, hóc mắt sâu lỏm, đôi gò má hóp vào giờ đâu ngài như da bọc xương vậy.

    Mõi ngày, mõi ngày cậu đều ghé sang thay Shinochiro chăm sóc ngài cậu như kẻ điên khi đưa ngài ra khuông viên, như kẻ điên khi nói về tình yêu sâu đậm của mình cho con người thực vật ngồi ngay kia nghe thấy, thể hịên tình yêu của mình sự trung thành mãi mãi yêu một mình ngài.

    Ngài nghe thấy chứ hiểu thấy chứ nhưng ngài có muốn đáp lại nó không? có, ngài có chứ vì trước kia đôi nam này từng thề non hẹn biển sẽ đi cùng nhau cơ mà.Cậu đứng đó nhảy múa với giai điệu ngân nga để cho ngài xem, vẻ đẹp của thanh xuân hiện lên đấy một cậu thanh niên cao chưa khoảng m6 mấy mái tóc vàng kim óng ả hàng mi cùng màu rủ rượi cho thấy cái buồn bi thương cậu cứ múa rồi quay sang nhìn ngài ngỏ ý xin được ôm lấy ngài đôi chút, rồi cậu tiến đến ôm lấy người con trai nhỏ bé thực vật kia rồi bổng.

    Một tia sáng kéo qua mắt cậu một tiếng chói tai khiến cậu phải bịch tai lại nhắm mắt.

    Khi cậu mở mắt ra nó như mơ vậy cậu quay về đôi phút trước khi sẩy ra tai nạn Mikey thì ngồi đó nhìn Sanzu nằm trên bãi cỏ ngài cố gọi

    -Mikey " Haru, Haru này... mày có sao không vậy?"

    -Baij "Banh vô đầu ngáo luôn rồi à?"

    Cậu bật dậy nhìn Mikey, rồi lại nhào đến ôm cậu tầng tầng lớp lớp nước động trên mắt khiến Mikey ngớ cả người đành phải vổ về cậu.

    -Mikey" Ể?

    đau đến thế sao?"

    -Baij" Sanzu mít ướt thế"

    Đâu ai biết được cậu khóc không phải vì đau mà vì được nghe lại giọng nói của Mikey, nhìn thấy Mikey di chuyển họat bát.

    -Shinichiro" Này Mikey, anh có mang đồ chơi về cho em đây"

    Nghe thấy Mikey hớn hải chạy ra nhận quà Baij chạy theo sau.

    Haru thì sửng người cậu như biết trước điều gì mà chạy theo Mikey bám theo cậu.

    Quả đúng Mikey được món quà là chiếc máy bay ngài vui vẻ mà chơi với nó mặc kệ đằng sau là Baij và Senju chạy theo sau Sanzu thì cứ nhìn chầm chầm lấy Mikey đợt ngài ngã liền kêu Takeomi và Shinichiro đến nhưng mãi chẳng thấy cảnh đấy đâu.

    Sau giờ trưa mọi người đều đã đi ngủ Sanzu cứ ngỡ là wua giwf đó Mikey đã an toàn nào ngờ Mikey lại lén bước đến chiếc tủ đựng cái máy bay đồ chơi ấy vớ lấy chiều cao có hạn nên ngài đã leo lên mất đà chiếc tủ ngả.

    Kịp lúc Sanzu cần đi tè đi ngang qua liền chạy lại đỡ ngài cả hai đều ổn chỉ riêng Sanzu bị con dao từ trên đầu tủ rơi xuống cắt trúng mép miệng lại trùng hợp là hai mép miệng của cậu.

    Mikey thất thần vì sự việc của mình làm cho Sanzu như thế tiếng động không nhỏ khiến Shinichiro và Takeomi chạy đến đưa em đi viện.

    Mãi về sau khi em là người của phạm thiên vẫn còn ám ảnh việc này, Đôi tay ngài vẫn ốm như thế khiến cậu lo lắng.

    Có lần cậu vì thay đồ giúp ngài mà vô tình nhìn rõ đôi tay ấy hơn.

    Cậu chợt nhớ đến Mikey của thế giới một liền bất giác hoảng sợ nhìn lấy khuông mật của người.

    -Mikey "huh? sao thế"

    -Sanzu"à không có gì đâu" nói xong cậu liền chạm môi xuống đôi bàn tay nhỏ bé kia.

    chỉ đôi câu như vậy bầu không khí lại trở nên im lặng.

    "Thà là như vậy còn hơn không nghe thấy tiếng của ngài, không còn thấy ngài di chuyển, thà như vậy em không sót như ban đầu" Em nghĩ

    ________

    đủ rồi, trời ơi ai tin được không cái nét vẻ của người này có gì đó làm tớ nghẹn ngào khó tả lắm mí men🙂)))

    nhìn vô là thấy đau dùm haru rồi, thôi đến đây là đủ không muốn ai chet cho hôm nay.

    Tối ấm nhe cả nhà yêu của kem🙂)
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    !


    Ờm.... hé lôu ông bà zà, thì tui ở trên lớp có tranh thủ viết đôi ba chap khi rãnh và rồi tui để quên cmnl quyển sổ đó ở đâu rồi (cảm thấy như nó bị chôm rồi), ôi những tác phẩm chưa ra đời trên wep của tui.

    Nói thiệt thì tui chỉ lo ai đó lấy quyển đấy rồi viết lại đưa lên wep rồi tui cũng đưa lên y vậy mà từ ngữ cái tui bị nói là ăn cắp văn, câu chuyện.

    Vậy nên tui lo lắm ông bà zà, bâyh tui phải làm sao?
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    4. Cảm ơn cho tất cả


    Baji: Anh

    Chifuyu: Em

    Đêm đến hơn 1:00 sáng, ấy thế mà bệnh viện của thành phố Tokyo vẫn tiếp nhận một ca Cấp cứu anh nằm trên tấm Băng ca inox lạnh toát mùi sát khuẩn ập vào khoang mũi.

    Máu trên cơ thể anh cứ tuông ra một dòng máu đỏ rượu lan ra Không ngừng cứ tuông, cứ tuông.

    Em thì cứ chạy theo khóc lóc không ngừng trước người đàn ông kia, anh đã bất tỉnh tự khi nào y tá thì trấn an em bác sĩ và vài người nữa đưa anh vào phòng cấp cứu đèn cấp cứu đã bật lên một màu đỏ chói phát sáng căn phòng trời đã tối, đèn đã tắt căn Phòng ngày càng u ám thêm.

    Quay lại trước đó một đôi trai trẻ đang ngồi trên chiếc xe bốn bánh dừng đèn đỏ, trong khoang Xe họ nói chuyện tình cảm đến mặn nồng bao nhiêu Là lời yêu lời mến trao cho nhau đây phải gọi là cơm chó siêu mặn nồng.

    Bổng trời mưa đổ to một chiếc xe bán tải nhỏ đi ngược chiều lệch bánh va vào xe của đôi trai.

    Xe của họ bị tông cho nát, bánh xe còn bị xiềng thì nói gì là mạng người.

    Đúng cụôc va chạm rất kinh hoàng máu chảy khắp nơi mảnh Thủy Tinh từ kính cửa xe vỡ nát xuyên cắt vào da vào thịt của hai người tất cả như được thần chết vẫy chào.

    Nhanh chóng dù bản thân là người bị thương nặng nhất anh vẫn luôn là người dùng cơ thể mình ôm lấy cơ thể nhỏ bé của em khi cuộc va chạm nó xảy ra, rồi lại là người bế em ra khỏi chiếc xe đang đánh lửa kia.

    Xa thật xa đã chắc rằng em nằm ở một nơi an toàn thì anh bất tỉnh.

    Ít phút sau em tỉnh giấc thấy sự việc xảy ra em cố kìm nén giọt nước mắt gọi cấp cứu đến.

    Bây giờ Đèn cấp cứu đã tắt bác sĩ bước ra em vội vã lại xem tình hình của anh người yêu mình bác sĩ lắc đầu

    "anh Keisuke bị va chạm quá nặng thủy tinh cắt vào mặt và eo của anh bị một mảnh thủy tinh khá to đâm vào không hiểu dù anh đang mặc áo bông khá dày chắc có lẽ là thủy tinh rất bén".

    Em:

    " Thế có sao không anh ấy như nào!"

    Em khóc xức mước gào thét nắm lấy vạc áo của bác sĩ lắc mạnh bác sĩ trấn an:

    "mong anh bình tĩnh Anh ấy không sao Vết Cắt ở eo có thể để lại sẹo to và mãi mãi hiện hữu trong cơ thể anh Hiện vẫn đang chưa tỉnh đã được đưa đến phòng bệnh riêng"

    Em đổ gục hét thật to:

    "Aghhh may thật á"

    Lấy lại bình tĩnh em tìm đến phòng bệnh của anh đứng gần giường bệnh nước mắt em vẫn tuôn dài.

    Sáng hôm sau anh tỉnh dậy bênh khung giường thấy em đang ngồi gục ở đó đôi bàn tay nhắm lấy tay của anh mà ngủ chắc có lẽ vì hôm qua em đã khóc rất nhiều nên đôi mắt ấy sưng hất vào, anh rất vui vì em không sao cả đời anh chỉ có em.

    Nếu như không còn em chắc anh cũng không luyến tiếc gì mà sống trên cuộc đời này nữa.

    Tình yêu của cả hai thật sâu nặng cả hai như sinh ra là dành cho nhau không thể tách rời cả hai như Cảm ơn nhau vì đã mang lại cho nhau tình yêu sâu đậm nhất.

    Anh cảm ơn em vì đã đến mang cho anh sự dịu dàng .

    Em cảm ơn anh vì đã đến cho em nơi nương tựa.

    ---

    hehe tôi đã tìm được quyển lưu trữ truyện củ tui hehe🙂)))
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    5. Thác "Tiên"


    Izana: Cậu

    Kakuchou: Anh

    -----------

    Ngày x tháng y năm 200z

    Hôm nay là một ngày nắng đẹp kakuchou và izana đã đi đến một con thác khá to, họ dựng một túp lều gần vách đá dựng thêm mục nhóm lừa nhỏ.

    Hai người họ là người yêu của nhau kakuchou anh rất yêu em, và em cũng vậy họ đến đây là để hưởng tuần trăng mật chờ ngày đám cưới của tuần sau.

    Con thác đẹp tựa mơ hồ dòng suối chạy nhanh xiếc như muốn nhấm chìm tất cả những gì đang suôi theo dòng.

    Xung quanh đều là cỏ cây hoang dại vừa hùng vĩ nhưng xen kẽ sự hùng vĩ đó là sự lạnh sống lưng đến hoang dại.

    Thế nhưng Izana lại rất thích, không trách và ngăn được vợ mình anh đành chiều theo.

    Và chỉ có thể nhắc nhở Izana hãy thật cẩn thận rằng hạn chế đến gần con thác ấy đứng xa nhất có thể.

    Anh không mong điều gì tồi tệ xảy ra với vợ của mình.

    Dựng được chỗ nghỉ ngơi anh liền đi sang một bên đốt cho bếp lửa ấp nồng như tình yêu hai người họ.

    Và rồi cũng chạy sang coi vợ mình nhìn ngắm con thác chụp cho nhau những bộ ảnh tuyệt đẹp đến cứ ngỡ nơi này chỉ có hai người,.... anh nhìn lấy cơ thể của em một người con trai nhỏ bé khoảng độ 22 tuổi nước da nâu bánh mật đôi mắt màu phong lan cùng hàng mi tráng xóa cùng màu với mái tóc óng ả có lẽ khi sinh ra em đã như vậy bạch tạng sao?

    không thể nào da em từ bé sinh ra để có một làn da nâu thế nhưng cả hai đều Hòa huyện lại đẹp đến không thể tả được nó thu hút anh mê hồn.

    Anh yêu em yêu em đến không thể tả được Còn về anh?...

    Kakucho là một thanh niên cao với mái tóc đen tự nhiên được cắt kiểu buzz.

    Anh ta có một vết sẹo nổi bật chạy từ phía sau hộp sọ đến phía ngoài cùng bên trái của khuôn mặt, chạm nhẹ vào khóe mắt trái của người khiếm thị.

    Anh giản dị nhưng lại nổi bật ở vết sẹo thay vì chê bai anh Izana đã chọn yêu anh và dành cho anh thanh xuân tươi đẹp sau này của mình.

    Bổng!

    Izana lo chụp ảnh mà quên rằng đây là con thác chảy siết, một con quạ kêu to

    "QUÁTTT!!" rồi lao từ trong nhánh cây lao ra như nhắm vào em nó lao đến, sự tấn công bất ngờ izana quơ tay nhằm muốn xua đuổi con vật không may nắm này....

    Em vừa xua vừa lùi.....

    ...

    ...

    ...

    Em trượt chân, trượt chân rồi em vô thức rơi xuống vực kéo theo đó là âm thanh tiếng thét kinh hoàng của sự việc.

    Anh thấy rồi! anh chạy lại và nhảy xuống để cứu lấy em.

    Anh không sợ chet anh sợ mất em.

    Hai đôi bàn tay vương ra mong muốn nắm lấy nhau, như đã nói lúc nảy con thác này chảy siết khi họ nắm lấy được đôi tay nhau em ôm chằm lắm anh nhỏ nhẹ nói

    Izana: Em xin lỗi, em yêu anh nhiều lắm...

    Kakuchou: Không sao mà có anh đây...

    Cả hai lao thẳng xuống thác dòng thác chạy cuồng cụôn đánh đảo và nhau pha trộn như ly sinh tố kem bơ.

    Nó đánh anh và em va vào vách đá, vách đá lòi lỏm chẳng ra hình thù chi nó đánh vào đầu anh ladm anh ngất đi nhưng trong cơn ngất đó đôi tay anh vẫn không bỏ em ra.

    .

    .

    .

    Không biết đã trôi qua bao lâu anh tỉnh dậy thì thấy mình nằm bên dưới chân thác nhanh chóng anh bật dậy nhìn xem em đang ở đâu gần đó em đang nằm bất động.

    Anh đứng dậy định chạy đến thì

    -AGHH chân mình... chân mình... g-gãy rồi!

    đau quá, Izana em có sao không.

    Izana!

    Anh đã gãy chân vậy nên anh đàng lê cái thân đến để hỏi thăm tình hình nhưng đã quá muộn Izana chet rồi cơ thể em lạch như băng, phình to đúng nghĩa của một 1 người chet đuối.

    THÌ RA TRONG RỪNG NÀY KHÔNG CHỈ CÓ HAI NGƯỜI HỌ, NGÀY TỪ ĐẦU ĐÃ CÓ THẦN CHET ĐI CÙNG ĐỂ ĐÓN 1 TRONG HAI HOẶC CẢ HAI.

    Và nhiệm vụ của gã đã hoàn thành.

    Gã đưa cả hai đi dù đã mất nhưng hai linh hồn vẫn thụôc về nhau...

    Hạnh phúc và tuyệt vời biết bao.

    _______________

    Hálo tui cho end truyện để lên bộ khác mong mn qua ủng hộ tui nghen^^!

    khi nào rảnh tui Update thêm truyện cho bộ này nhe cảm ơn cảm nhà êu.
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    6. Chính Qui


    Trời đêm của Tokyo hôm nay sao lại yên ắng đến vậy phải chăng những băng đảng không va nhau, phải chăng những clup bar đã đóng cửa?

    Không phải nó yên ắng vì Haru cảm thấy vậy cậu nhóc đang yên giắc ngủ ngon trong ngôi nhà Akashi này, chẳng hiểu sao hôm nay cậu lại về nhà ngủ.

    Khiến Senju cũng bất ngờ nhưng cô đã để cậu ngủ bên phòng của gã Takeomi mà không báo trước cho gã, vì phòng của cậu đã bị để trống không có nổi cái giường thì ngủ như nào.

    2h am

    cuối cùng thì gã cũng đã về Takeomi loạng choạng đi vào nhà rồi lết lên phòng của Senju xem cô đã ngủ chưa, ngủ rồi lại còn yên giắc nồng.

    Rồi lại lết cái thân già của mình về phòng ngủ, gã nằm phịch lên giường và ngủ.

    Ơ mà khoang đã gã thấy có gì đó cọm lên khỏi cái mềnh của mình nhưng vì đã say nên gã không để ý một lúc sao cuối cùng thì cái mềnh cũng đã cử động nó vùng vằng để được thoát ra khỏi vòng tay của gã.

    Điều này cũng khiến gã sực tỉnh.

    "Cái quái quỷ gì vậy" cả hai đều thốt lên và rồi cùng bất ngờ vì đối phương đã trở về.

    Cậu ngồi bật dây đứng lên và to tiếng quát không sợ phòng bên kia Senju thức giắc vì phòng Senju rồi đến phòng của cậu và rồi cuối cùng là phòng của gã hơn hết cả 3 phòng đều cách âm.

    "Nè ông dà trước khi nằm xuống thì nên suy nghĩ chút đi, giở cái chăn lên và xem xét đi chứ?" blabla Haru lải nhải bởi vì bị gả đè đúng nghĩa ui chao cái cảm giác nghẹt thở xém chết, sợ thật đó.

    Trong khi em cứ lè nhè thì gã đang nhìn vào hõm cổ của em... nói sao ta, em đang mặc áo phong của gã cổ áo to lên đễ lộ hõm cổ trắng nỏn và quai xanh của em.

    Mái tóc màu trắng được tẩy lại tô thêm cho nước da trắng ngần của em.

    Gã cuối xuống để chóp mũi mình đụng chóp của của cậu điều này khiến cho cậu im bật đi.

    Ở góc độ này cậu càng quyến rũ khiến cho gã thêm mụ mị, ưỡn cổ gã hôn lấy em, cậu con trai mái tóc bạch kim bất ngờ đến ngơ ngác đứng hình mất mấy giây rồi bừng tỉnh cậu cự ngoậy mong muốn thoát ra khỏi vòng tay này nhưng lại không thể sức người ở trên quá mạnh và nặng.

    Phía người này thì gã thoải sức mà hưởng thụ đôi môi mong mọng kia rồi gã dùng lười xà mà luồng vào hút lấy dịch ngọt bên trong.

    Khiến cho cậu yếu đi, mất hơi cậu lấy tây đấm vào ngược gã.

    Gã mới luyến tiếc buông môi nhả ra để cho em thở gấp trong khi đó gã vẫn nhìn gắp em khuống mặt bỏ lừ như trái cà, mái tóc bạch kim, làn da trắng ngà, thêm ánh trăng soi mờ ảo làm tăng vẻ đẹp của cậu.

    Làm cho đũng quần gã trương to để lộ rõ hình thù "Takeomi con"

    "ha-?

    ông già, bị nứng hả? nghe cho rõ đây tôi là nam và hơn hết tôi là em của ông."

    Haru vừa nói vừa tìm đường chui ra khỏi vòng tay của gã.

    "Cũng đến ngày con một nhận mình có anh nhỉ?"

    Takeomi trêu chọc Haru

    "Thì sao?"

    Vừa qiay sang đáp trả thì cậu bị kéo vô, bị xé rách y phục, bị chế ngự nằm yên một chỗ.

    "Cái ông zà chet tịt này, bỏ tao ra" Haru hét toáng lên vì thấy tình hình không đúng nữa nhưng không kịp rồi.

    Gã hôn lấy em rồi đưa ngón tay thô ráp vào trong hậu huyệt bé nhỏ.

    Nới lỏng chỗ kia ra và rồi cho Takeomi con vào, chưa thể thích nghi với nó khiến em ngữa người ra sau mà đón nhận cái cảm giác vừa đau vừa sướng khiến em ôm chặt lấy cổ gã mà thoải sức hưởng thụ, rên la. nước bọt từ miệng em chảy dài, gã cũng không phải xong gã vừa xoa nắn đôi nhũ hoa bên dưới vừa thúc.

    Bị kích thích 2 điểm khiến em sướng hơn mà mụ mị xin thêm.

    "Nữa đi, sâu vào ah~"

    "Gọi tên đi" Gã không chịu cách nói chổng của em liền dạy bảo

    "Takeomi, ưm.. anh hai à nấc sâu vỗ ahh sướng quá, cảm giác này lạ quá, ưhh soa lại tuyệt vời đến vậy" Em nói một các hưởng thụ

    -----

    Thế là đêm đó gã hành em đến sáng, còn em thì hưởng thụ được 2-3 hịêp thì muốn thôi nhưng không thành.

    Sáng hôm sau gã ở nhà chăm em, Senji cô nhóc thì chả biết gì nên đi từ sáng sớm, clfn em thì ngủ đếm trưa 😀.

    //__//

    hélo, cái này ko có chetchoc gì hết nhưng tại đamg mê TakeoSan nên viết sẳn cho hóng ké UwU.

    Nhắc lại là truyện này drop rồi nha lâu lâu có hứng sẽ up thêm cho.
     
    Dự Án Của Não Bộ R18 [Tạm End]
    7. Thịt hầm


    Tiếng còi cảnh sát hú lên từng hồi trong đêm, cơn mưa thì không ngừng nặng hạt.

    Xe cảnh sát đang bao vây một ngôi nhà tại thành phố Osaka Nhật Bản, báo chí cũng đang chia sẻ trực tiếp vềthồn tin này.

    Len lỏi vào những dẫy ghi băng phong tỏa khắp nơi cấm những kẻ không phận sự bước vào.

    Thông tin nói về mùi ga xuất hiện trong nhà và được hàng xóm báo cáo, hơn hết trong nhà vẫn còn 1 hồi thịt hầm vẫn còn đnag nung nấu to đùng, được cho là thịt người vì bên trong có đôi ngươi mắt người, tìm thấy bên trong là móng tay và răng của người này.....

    Takemichi đang xem trương trình liền chòm dậy

    "Đó không phải là nhà của mày sao Chifuyu?"

    Cậu liền ngó ra và phủ nhận

    "Không, bọn tao chuyển nhà rồi"

    "Vậy sao, nhanh vậy, sao không nói bọn tao" Take nói lại.

    "Cũng không quan trọng nên không nói" nói rồi Chifu cậu chuyển sang chương trình khác để lại Take ngơ ngác.

    Chóc lát sau cậu nghe tiếng gọi thoại và bật máy lên nghe, một tông giọng gắp gáp và lo sợ.

    "Michi mày có xem tin tức đó không?"

    Thì ra đó là Draken

    "Tin tức gì" Take đáp

    "Nhà của Baji và Chifu ấy"

    "À có, nhưng chúng nó chuyển nhà rồi đấy không phải của chúng nó" Take nói

    "Ai nói mày đấy?"

    Draken sửng sốt nói

    "Chifu" Take trả lời

    Đầu dây bên kia im bặt rồi có tiếng bước chân đi lại dựt chiếc điện thoại lại và kê vào một vật gì đó phát ra tiếng và.....

    *Thi thể được xác định là anh Keisuke Baji nhờ vào ADN móng tay và răng nếu không có những thứ này thì chẳng biết là ai khi thịt bị nấu đến không nhận dạng được nữa.*

    "Đống thịt trong đó là Baji" Mikey nói

    "Mikey?"

    Take vừa trả lời, cánh cữa nhà liền bị đá tung, đoàn cảnh sát đặc công chạy vào và khống chế Chifuyu và đưa đi, kèm theo đó là mời Take đi cùng.

    Trong khi tra hỏi Take kể lại tất cả về việc Chifu mượn cớ Baji chưa về nên muốn ngủ cùng và sự việt diễn ra như này.

    Còn chifuyuthif lại kể lại hoàn toàn cảnh giết Baji cho tẩt cả nghe.

    Về việc mình đã giết cậu ta như nào, phân chia xác cậu ta ra sao và lý do để làm thế là vì Baji không cho Take sang nhà chơi.

    Khi kể quá trình đó không ít người phát tởm mà chạy đi ói.

    Chifuyu điên cuồng mà nói.

    Nếu đơn giản thì cậu ra rất hiền từ cà như một người vợ xinh.

    Nhưng nếu trái ý cậu có thể cậu sẽ giết bạn y vậy.

    Và đúng vậy xin đừng cản bước kẻ hướng nội vì đôi khi chẳng biết nó như nào đâu.

    -------

    Helo

    Lâu rồi không gặp, cách thức này chính là từ vụ Abichoi tớ mong cánh sát tìm được chân lý tiêu trừ cái ác.

    Yêu mn
     
    Back
    Top Dưới