Khác Dư Âm Sau Hồi Kết

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,835
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407161419-256-k896742.jpg

Dư Âm Sau Hồi Kết
Tác giả: Kaidosever
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dark Fantasy



slime​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên việt chi gian hoạn cự tinh - Thanh Sắc Vũ Dực
  • Phi sắc ( Võng du )
  • Vòng Lặp(tạm dừng)
  • Nhân duyên bất ngờ
  • Võng du chi Thần Thoại Thế Giới (đam mỹ, nhất công...
  • [BHTT][EDIT] - DÙ MIỆNG CÓ ĐỘC NHƯNG TÂM VẪN LÀ ĐÁ MỀM
  • Dư Âm Sau Hồi Kết
    Chapter 1: Đoạn kết của sự khởi đầu


    Đã hơn 1000 năm từ sau cuộc chiến với Core, sau đó đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

    Nhưng dù năm tháng vô tận có qua bao lâu đi chăng nữa vị ma vương của chúng ta vẫn phải bị giam cầm trong...

    Chính văn phòng của mình với tài liệu và kế hoạch phát triển quốc gia

    Trong văn phòng tối cao Tempest có một chú Slime nằm bất động như đang thư giãn sau khi làm việc thời gian dài

    Từ sau khi cậu thăng cấp vượt khỏi hệ thống thế giới Tensura thì dạng Slime của cậu cũng có một chút biến đổi hiện tại nó giống như một quả cầu năng lượng mang màu sắc như vũ trụ tinh không to cỡ một vòng tay người.

    Lúc này quả bóng Slime chỉ nằm đó không chút động tĩnh.

    Bỗng một tiếng thét từ cậu như phá tan sự yên bình đang hiện hữu

    "Aaa..!!

    "

    " Chuyện gì thế Rimuru!?

    "

    Một cô gái xinh đẹp như bước ra từ hư không vội vàng nâng chú Slime đang còn bàng hoàng lên hỏi

    " Ta...

    Ta đang ở đâu...

    " như chưa được tỉnh táo từ cơn mê cậu hỏi với giọng lo lắng hiếm thấy

    " Rimuru anh sao vậy?

    Chẳng phải anh đang xử lý công việc tại văn phòng của mình sao?

    "

    " Ci..

    Ciel?... ...

    Phải rồi...

    Ta như vừa trải qua cơn ác mộng dài..."

    " Ác mộng?

    " cô gái xinh đẹp như một hình ảnh phản chiếu của Rimuru từ trong gương mang thêm phần nữ tính với 3 phần lạnh lùng 7 phần sắc xảo như khẳng định của sự Khuynh Quốc Khuynh Thành

    Lúc này cô đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Rimuru, với những thể sống vượt giới hạn sinh thể như Rimuru thì gần như không có khái niệm ngủ và chuyện gặp ác mộng là điều kỳ lạ

    " Ta... cũng không hiểu lắm... những gì ta thấy chỉ là giữa hư vô đen tối có 4 chiếc vương toạ đang trôi nổi và... trên chúng có 3 bóng dáng..."

    Câu nói của cậu trực tiếp bị một giọng nói máy móc xuất hiện trong đầu cắt ngang

    Đồng thời toàn bộ mọi thể sống trên thế giới điều nghe được cùng một giọng nói, cùng một nội dung, nhưng nội dung lần này rất kì lạ, không phải tiến hoá, không phải phần thưởng...

    Tất cả chỉ có sự nhiễu loạn kì dị

    * roẹt roẹt...

    Cảnh báo... * roẹt roẹt * ...

    Màn chắn... * roẹt * vỡ... * roẹt roẹt * xâm nhập... * roẹt * nguy hiểm...

    Chỉ vỏn vẹn vài chữ sau đó tất cả đều cảm nhận được một cơn đau đầu khủng khiếp như có một thứ gì vừa vỡ ra...

    Một điều bất thường từ những thực thể cấp cao nhất thế giới Tensura

    * Rầm!!! *

    Không kịp suy đoán, một vụ nổ ngay giữa thủ đô Tempest kéo Rimuru và Ciel về với thực tại.

    Cả hai nhanh chóng dịch chuyển đến thành phố...

    Một cảnh tượng cực kì thảm khốc bày ra trước mặt họ

    TOÀN BỘ

    THÀNH PHỐ

    SỤP ĐỔ

    Không một màu đỏ của máu tất cả thi thể của người dân vỡ tan thành những mảnh vỡ lấp lánh trước mặt Rimuru khiến cậu bàng hoàng không kịp phản ứng.

    Liền ngay sau đó...

    * rầm * một tiếng trầm nặng nề

    Một thứ gì đó bay thẳng đến trước mặt cậu, sau làn khói tan đi...

    Ánh mắt cậu sững sờ như chết lặng, ngay cả Ciel người bình thường lạnh lùng bình tĩnh nhất cũng không giấu đi được nét bàng hoàng kinh hãi

    Thi thể một cô bé với mái tóc hồng rũ rượi do chiến đấu phủ che đi khuôn mặt đáng yêu nhưng đôi mắt vốn hồn nhiên hoạt bát lúc này mất đi hoàn toàn sức sống

    " Mi...

    Millim?!

    Sao... sao lại...?!

    " cậu không thốt nên được một câu hoàn chỉnh có điều gì đó nghẹn lại.

    ..

    ...

    Không một điều gì đáp lại cậu, không có sự hồn nhiên hoạt bát mà cậu trông đợi từ ai đó đã từng đáp lại cậu vô số lần

    Ciel lúc này cũng không biết nên khuyên nhủ cậu như thế nào, lúc này bỗng cô phát hiện điểm kì lạ từ vết thương của Millim

    " Rimuru...

    Anh có thể nhìn xem vết thương của Millim rất kì lạ...

    "

    "...

    "

    Cậu không đáp lại cô

    Lúc này từ phía xa có một bóng người đứng ngược sáng với ánh mặt trời từ đường nét cơ thể được những tia sáng xuyên qua ta có thể thấy hắn mang dáng hình của một cậu thiếu niên bóng hình nhân loại

    Đôi mắt đen tuyền như màn đêm sâu thẳm nhìn về phía Tempest, từ khoé miệng hắn nhếch lên một nụ cười quỷ dị rồi thì thầm một thứ ngôn ngữ kì lạ.

    Bỗng hắn lao thẳng về phía Tempest như đã xác định được mục tiêu của mình

    * !!! *

    Một cảm giác nguy hiểm tột độ dâng lên trong tâm trí Ciel cô nhanh chóng quay lại vào tinh thần giới của Rimuru tự động kích hoạt trạng thái chiến đấu mà không thông qua cậu

    < xin lỗi Rimuru, em cảm giác được có thứ gì đó rất khủng khiếp đang tới >

    " ...

    " Rimuru vẫn im lặng, cậu đang trải qua một cảm giác trước nay chưa từng có.

    Từ trước đến giờ cậu luôn là người sống rất tình cảm, sự bao dung và tích cực của cậu như một con dao hai lưỡi...

    Nó đồng thời giúp cậu bỏ qua mọi rào cản mà kết thân với nhiều người dù đó là những nhân vật quyền lực, cao ngạo, hay thậm chí độc ác trên đỉnh thế giới như những vị vua, những ma vương sống từ thời thượng cổ, thậm chí những sinh vật thảm hoạ như những chân long của thế giới...

    Nhưng cũng chính sự tình cảm đến mức mù quáng đó một khi bị đánh mất Đó Sẽ Là Sự Huỷ Diệt Tâm Can

    Lúc này Ciel trong cơ thể Rimuru đôi mắt hổ phách vàng kim của cậu được thay thế bằng đôi mắt đỏ Ruby của Ciel trên đó chạy những cửa sổ thuật toán phức tạp

    < Error >

    < Error >

    < Error >

    ....

    < không thể phân tích?! >

    Ciel không nói nên lời với những gì đang xảy ra trước mắt, trước nay cô luôn là người đồng hành, là một sensei, một bộ não chiến thuật đáng tin cậy nhất của Rimuru, cô luôn tự tin có thể xử lý mọi tình huống dù bất cứ chuyện gì xảy ra, điều này càng chắc chắn hơn từ sau khi Rimuru chinh phục thành công Core giúp cô tiến hoá thành Manas khởi nguyên nắm giữ mọi tri thức trong vũ trụ

    ...

    Nhưng giờ đây

    < Error >

    < Phân tích thất bại: dạng sống:???

    : sức mạnh:???

    : kỹ năng:???

    ......... >

    Mọi thứ đều vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối

    Bỗng từ phía xa Ciel cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ quen thuộc, như trút đi một phần gánh nặng Ciel chìm vào giới tinh thần lặng lẽ quan sát Rimuru đang trầm mặt ngồi tựa lưng vào một bức tường vô hình

    Lúc này cô quyết định hiện diện trước mặt cậu cúi người nói

    " Rimuru...

    " Ciel đứng trước mặt cậu dù bình thường đối với mọi người cô đều toát lên vẻ lạnh nhạt vô cảm nhưng lúc này đây đối diện với Rimuru đang rơi vào hố sâu tuyệt vọng...

    Cô lần đầu rơi lệ

    Bỗng cô ôm chằm lấy cậu

    " Thật ra hiện tại không thích hợp cho điều này nhưng em sợ rằng không còn cơ hội nào nữa...

    Cuộc chiến này em không nắm chắc được...

    Em xin lỗi Rimuru...

    Nhưng em sẽ cố gắng hết khả năng của mình...

    Vì dù thế nào chỉ cần có anh ở bên em.

    Là đủ rồi "

    Nói rồi cô hôn cậu một cách bất ngờ khiến đôi mắt đang vô hồn của cậu bỗng như có sức sống

    " Rimuru!!

    " đột nhiên có tiếng gọi vang lên khiến Ciel nhanh chóng thoát khỏi tinh thần giới để lại Rimuru lúc này vẫn còn thất thần

    " Này...

    Rimuru cậu ổn chứ?

    " người vừa lên tiếng hỏi là một chàng trai mà mọi người thường biết đến với cái tên dũng giả Rudra

    " Chuyện... chuyện gì đã xảy ra?!

    Là Tên Khốn Nào Dám Làm Vậy Hả?!!!!

    " sự tức giận hiếm có đến từ một chàng trai lúc nào cũng vui vẻ phá phách một cách ngu ngốc... sau hàng ngàn năm Veldora tức giận điên cuồng

    "..." một chàng trai tóc đỏ dáng người nổi bật khí thế lạnh lùng nhìn về một hướng với vẻ mặt nghiêm trọng

    " sao thế Guy?

    " cô gái nhỏ nhắn với mái tóc trắng sáng bên cạnh lên tiếng hỏi

    " dù ta không cảm nhận được một tia ma tố nào từ hắn nhưng khí thế hắn toả ra vẫn cực kì kinh khủng "

    Lúc này từ phía đấu trường Tempest nơi đã từng là một biểu tượng lộng lẫy của quốc gia nay đã không còn gì hơn ngoài một đống đổ nát, từ đó phóng lên 10 bóng người di chuyển nhanh về phía họ

    " Benimaru và mọi người... thật sự đã...

    " Kumara lên tiếng với vẻ mặt lo lắng

    "..." không ai đáp lại cô nhưng từ nét mặt u buồn như một câu trả lời mà ai cũng hiểu

    Như cùng lúc thập kiệt xuất hiện không gian dao động dữ dội, hàng nghìn bóng đen xuất hiện từ hư không dẫn đầu là 4 bóng người 1 nam 3 nữ phía sau họ là 7 nhân ảnh khác có khí tức đặc biệt hơn phần còn lại

    " thần...

    Diablo xin chịu trách nhiệm cho sự việc khủng khiếp này, thần xin thề dù có là ai làm ra chuyện này thì hắn cũng sẽ phải chịu sự tra tấn tàn độc nhất.

    Xin cho phép thần truy lùng hắn "

    Diablo quỳ xuống nghiêng mình cung kính hướng về phía Ciel đồng thời những người còn lại và tất cả thuộc hạ của họ cũng bày tỏ sự tức giận và hối lỗi

    "..."

    < Anh có thể thấy chứ Rimuru, mọi người đều cảm nhận sâu sắc sự đau buồn đang xảy ra, nhưng trong tâm họ vẫn hiểu rằng cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc...

    Họ vẫn còn lý do để không bỏ cuộc...

    Nên anh với vai trò là người dẫn dắt họ.

    Anh cũng không thể từ bỏ!! >

    Tiếng của Ciel vang vọng trong giới tinh thần như một cú thúc thẳng vào Rimuru đang bất động

    Bỗng cậu đứng lên tự đấm vào mặt mình một cú, ánh mắt cậu như có gì đó thay đổi

    " Được rồi tất cả đứng lên đi Rimuru hiện tại trạng thái không được tốt cho lắm nên ta sẽ thấy thế anh ấy cùng các ngươi chiến đấu...

    " Bỗng Ciel đang nói thì có một bóng người xuất hiện bên cạnh cô

    " Ta không sao, chúng ta sẽ cùng chiến đấu...

    " Một gương mặt như hình ảnh phản chiếu với Ciel nhưng với khí chất u ám kèm theo đó là đôi mắt vàng kim nơi đã từng chứa đựng sự hoạt bát yêu đời nhưng lúc này đây như chứa đựng nổi buồn sâu thẳm cất lên tiếng nói lạnh lẽo

    Bỗng ánh mắt cậu ngước lên nhìn kẻ đã không biết xuất hiện từ bao giờ đang đứng sừng sững trên bầu trời nhìn xuống với vẻ mặt như một người bề trên đang nhìn xuống những tạo vật nhỏ bé do mình sáng tạo

    Lúc này hắn nở một nụ cười giả tạo nhìn mọi người như nhìn những dòng chữ cuối cùng của một câu chuyện gần đi đến hồi kết.

    Và chỉ hắn là người " tác giả" có thể tuỳ ý xoá đi sự tồn tại của cái gọi là " thực tại " của những tồn tại nhỏ bé kia, đơn giản như xoá một đoạn văn bản, đóng lại một cuốn sách...

    Lúc này Rimuru nhìn về phía bóng dáng đó với đôi mắt u buồn nhưng từ trong đó người ta cảm giác được ngọn lửa hận thù khó lòng tưởng tượng

    ...

    ....

    *!!!*

    Một khoảnh khắc gần như không tưởng bóng dáng vô định đó đã từ phía góc nhìn của Rimuru xuất hiện đến phía sau lưng cậu ta.

    Không một ai kịp phản ứng

    Chỉ kịp thấy cánh tay hắn vung về phía cậu với tốc độ không thể quan sát.

    ..........

    ( Ta đánh trượt rồi? ) *suy nghĩ vụt qua*

    Một thoáng bất ngờ vụt qua trong suy nghĩ của " hắn ", nhưng như hiểu ngay điều gì ánh mắt " hắn " càng thêm tăm tối

    Ngay sau đó Ciel lập tức thông báo

    < Cảnh báo: Thời gian bị can thiệp, 1 đoạn thời gian bị lược bỏ >
     
    Dư Âm Sau Hồi Kết
    Chapter 2: Bản hoà âm của thời gian và ký ức


    * Trong hư không tĩnh mịch *

    Có một thân hình trôi nổi vô định trong không gian vũ trụ lạnh lẽo và cô độc, đôi mắt vô hồn với khuôn mặt vô cảm tất cả như lời kể về những bi kịch mà cậu đã trải qua

    Lúc này không ai hiểu được cậu ta đang đau khổ như thế nào, từng hình ảnh tuyệt vọng đó cứ như một đoạn phim lướt đi trong ánh mắt đã mờ nhạt của cậu

    * Quay lại một lúc trước *

    Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ai lại có thể ngờ được một thế giới cứ như vậy tan biến như chưa từng tồn tại...

    Vào thời điểm Ciel đưa ra thông báo

    < Cảnh báo: dòng thời gian bị can thiệp: một đoạn thời gian đã biến mất >

    Đúng lúc đó tất cả mọi người ngay lập tức phản ứng lại với mọi thứ đang xảy ra chỉ trong chưa đầy một giây sự tuyệt vọng như bao trùm vào thời điểm " hắn " nhấc tay chỉ một tiếng " tách " đơn giản vang lên

    Mọi Thứ Đã Biến Mất

    Đúng vậy tất cả đơn giản là tan biến như chưa từng tồn tại: các kỹ năng tối thượng, thậm chí đạt cấp khởi nguyên nhắm vào hắn, lục địa, biển cả, thậm chí tất cả mọi người,... mọi thứ bị xoá bỏ đơn giản như một bản phát thảo thất bại bị ném vào thùng rác một cách vô tình

    Chỉ còn lại cậu...

    Tại sao?!

    Lúc này bóng dáng đó gật gù như đạt được sự yên tĩnh mà hắn muốn, hắn bước đến trước mặt cậu cười rồi nói một điều gì đó

    Một tia hàn quang loé lên

    !

    " Sensei!

    Xin lỗi...

    Em...

    đến trễ rồi " Một cô gái xinh đẹp với chiếc mặt nạ toả ra khí tức thời gian huyền diệu trên tay cầm một lưỡi kiếm chỉa vào bóng hình mờ ảo trước mặt

    " Vậy ra ngươi là kẻ mà sư phụ đã nói là ' điểm lệch ' trong câu truyện?

    "

    ....

    Không có câu trả lời...

    Vì hắn không có nghĩa vụ phải trả lời những " nhân vật "

    Như không để ý đến cô...

    Từ phía sau Rimuru một bàn tay vươn đến cậu dường như không gian hoàn toàn không tồn tại với hắn

    * !!! *

    Trong tinh thần giới Ciel cảm giác được mối nguy hiểm chưa từng có...

    Mọi tính toán đều dẫn đến...

    CÁI CHẾT

    " Rimuru!!!

    "

    * rắc *

    Trong khoảnh khắc đó Rimuru như cảm giác được có một thứ gì đó...

    Tan vỡ

    Bỗng từ sau lưng cậu có những mảnh vỡ, cùng lúc đó một số ký ức giữa cậu và Ciel trôi nhanh như một cuốn phim ( từ lúc cậu đến Tensura nhận được đại hiền giả, tiến hoá ma vương thăng cấp Raphael, hiểu được kỹ năng đặt tên cho cô trở thành Manas Ciel, đến cuối cùng nhận được Core trở thành vũ trụ chi chủ còn Ciel có được cảm xúc của mình chính thức trở thành Manas khởi nguyên ).

    Lúc này đây tất cả như một dòng chảy trôi đi trước mặt cậu

    " Ciel... ?

    " Trong vô thức cậu gọi tên cô

    ...

    Không có sự đáp trả quen thuộc mà cậu mong đợi

    " Ciel..

    đừng đùa nữa..."

    ...

    " Ciel Ciel Ciel Ciel Ciel..................

    CIEL!!!!

    "

    Rimuru điên cuồng gọi tên cô trong tinh thần giới để mong chờ sự đáp lại, đến cuối cùng cậu như phát tiết hết sự đè nén từ trước đó

    Tiếng gọi của cậu như có thể vang vọng trong không gian

    Nhưng không vì sự suy sụp của cậu mà dừng lại... cánh tay kia vẫn giáng xuống đòn quyết định nhắm thẳng vào hạch tâm của cậu

    " Sensei!!

    "

    Từng nhát kiếm như cắt xuyên thời không phóng thẳng về phía bóng hình vô định kia

    * tan biến * đó là tất cả những gì bày ra trước mặt cô

    Như không có thời gian cho sự bất ngờ một dòng chảy cuồn cuộn như vô tận nhưng không phải là nước mà là những dòng chảy của thời gian xuất hiện quanh người Chloe

    Khoản cách giữa cô và " hắn " như không tồn tại, nhát chém trực tiếp chém xuống cánh tay đang vung xuống người Rimuru lúc này vẫn còn đang gọi tên người mà đã từng luôn luôn bên cạnh cậu

    * một tiếng đoàng do dư chấn cực mạnh từ cú chém đẩy lùi cả 3 ra xa *

    ( !!! ) hắn bất ngờ nhìn vào vết cắt trên cánh tay mình dù rất nông và đang lành lại nhưng tốc độ lành vết thương bị chậm lại do sức mạnh từ dòng sông thời gian tác động

    " Aurora...

    " lần đầu tiên giọng nói từ hư ảnh kia phát ra khiến Chloe lúc này đang thở dốc vì kiệt sức cũng phải giật mình vì bất ngờ

    Nhát chém vừa rồi là toàn bộ sức mạnh cô có lúc này.

    Để có thể điều động một phần nhỏ sức mạnh của dòng sông thời gian cô đã gần như rút cạn đến tia sức mạnh cuối cùng của bản thân

    Lúc này không gian như đóng băng nhưng chỉ trong giây lát hắn toả ra một tia sức mạnh của bản thân...

    Một cảm giác đè ép đến từ một tồn tại đến từ tầng thực tại khác khiến cho cả Tensura hay thậm chí...

    đến cả không gian vũ trụ cũng run rẩy gần như sụp đổ

    * rắc *

    Từng mảnh vỡ của Tensura bay lên rồi tan biến, lúc này đây hắn không tấn công, không kỹ năng... hắn không làm gì cả...

    Tất cả những gì đang xảy ra là vì hắn đang phủ định

    Vào giây phút tưởng chừng như đã đi đến thời khắc kết thúc của câu chuyện

    Một sự thay đổi vi diệu nào đó đã xảy ra, không thời gian vặn xoắn đến cực điểm, cả thực tại như hoá thành một quyển sách trong tay một bóng hình nào đó, tất cả mọi thứ đã, đang, và sẽ xảy ra như hoá thành những hàng chữ tuỳ ý chỉnh sửa

    Giây phút sau Rimuru đã xuất hiện ở một thời không vô định nào đó với đôi mắt vô hồn trôi nổi trong không gian vô tận

    ....

    *Quay lại lúc này *

    ( Đã qua bao lâu rồi...) Rimuru bất chợt suy nghĩ

    Cậu đã trôi vô định được một thời gian dài nhưng với cậu bây giờ...

    Thời gian không còn ý nghĩa gì nữa.

    Thời gian như một con đường của sự sống vậy nếu như đường chân trời như là ý nghĩa của cuộc đời các bạn đột nhiên biến mất...

    Vậy bước tiếp trên con đường đó còn ý nghĩa không?

    ...

    Không ai trả lời cậu

    Bỗng cậu cười nhạt đôi mắt vẫn sâu thẳm vô hồn gương mặt như thêm phần đượm buồn

    " ha... ta quên mất...

    Ciel cô ấy...

    "

    < Báo cáo: đã qua 2300 năm theo thời gian Tempest >

    !!!!

    Một tiếng nói vang lên trong đầu cậu khiến cậu ngạc nhiên, một tia xúc động dâng lên trong lòng

    " Ciel!!!

    Là em phải không?!

    " sự kích động thể hiện qua lời nói của cậu

    < Báo cáo: tôi là kỹ năng tối thượng Raphael mà Ciel-sama đã gửi lại cho ngài Rimuru thông qua liên kết linh hồn >

    Giọng nói máy móc lạnh lẽo vang lên như lần đầu cậu gặp Raphael... không còn giọng nói bắt chước thiếu nữ một cách vụng về nhưng đầy cảm xúc của Ciel mà cậu mong mỏi

    ..

    ...

    .....

    " Vậy sao..."

    Cậu thờ ơ trả lời rồi lại lười biếng thả trôi bản thân có lẽ cậu đã quá quen thuộc với cảm giác này...

    Sự thất vọng là không cần thiết...

    " tinh thần của cậu vẫn còn quá yếu "

    Bất chợt một giọng nói vang vọng trong tâm trí cậu

    " ...

    "

    Sự im lặng đến từ cả hai, nhưng không chờ câu trả lời từ cậu giọng nói kia lại vang lên và chính câu nói đó sẽ dẫn đến những biến cố khó lòng tưởng tượng

    " nếu muốn thay đổi mọi thứ hãy đến thư viện Akashic nơi đó sẽ chỉ dẫn cho cậu "

    ...

    .....

    .......

    Sau khi giọng nói kia biến mất mọi thứ lại quay về với sự yên tĩnh đến đáng sợ của vũ trụ

    --------

    Tại một nơi huyền diệu nào đó trong tinh không, thời gian đan xen vào nhau như một dòng chảy vô tận không thấy nơi khởi đầu và kết thúc

    Nhưng không ai biết rằng dòng chảy đó có một nơi được gọi là " điểm kết " chính là nơi mà mọi câu chuyện kết thúc, toàn bộ đa vũ trụ dừng lại, thời gian dừng trôi.

    Mọi thứ đi vào vĩnh cửu

    Và tại đó có một cô gái đội mũ trùm không thấy mặt, đôi môi mỉm cười mê hoặc nhìn vào một bóng hình mảnh mai tả tơi như vừa khổ chiến

    " vất vả rồi "
     
    Dư Âm Sau Hồi Kết
    Chap 3: Thức tỉnh... khi mọi thứ chỉ còn là " đã từng "


    * lúc này tại một tiểu thế giới xa xôi trong vô vàn thế giới Đại Thiên *

    Một nghi thức nào đó đang diễn ra.

    Có rất nhiều người mặc những trang phục kỳ lạ, trên đó có khắc một biểu tượng quỷ dị —chỉ nhìn thêm một chút cũng khiến người bất giác sinh ra cảm giác khó chịu.

    Trên một bệ cao, xung quanh là nhiều vòng tròn với ký tự kỳ lạ, có một vật gì đó to tròn như một chú Slime lớn cỡ một vòng tay người màu xanh đậm

    * tiếng xì xào cúng bái liên tục vang không dứt *

    " LanXi...

    đó có phải là ngoại thiên dị vật mà tộc ta thờ phụng nhiều thế hệ người từng kể với ta không?

    "

    Một đứa bé vừa nhận được chiếc áo choàng từ một vị tế sư già vô cùng vui mừng liền chạy lại kéo vạt áo của một người nhìn từ ngoài có thể đoán là mẹ của cô

    " LanZi, không được bất kính với thần, về sau con ở trong đền thì phải cung kính gọi ngài là LanRi nghe không "

    Người phụ nữ nắm tay cô vừa đi vừa giải thích

    * trong một không gian trắng xoá vô định không tồn tại bầu trời, mặt đất thậm chí thời gian như không thể với tới đây *

    Trôi nổi một thân thể nhìn từ ngoài có thể khiến người khác say đắm với một vẻ đẹp phi giới hạn giới tính.

    Thế nhưng, trên khuôn mặt đang say ngủ đó lại toát lên một vẻ u buồn bi thương khó tả...

    " uhm...

    "

    " Ciel... ta đang— "

    Bỗng cậu khựng lại nhận ra mình đã vô thức gọi tên một người đã không còn hiện hữu

    " ha... mình thật là đã điên rồi~ "

    Cậu tự cười nhạt đôi mắt dần nhắm lại, sau khi lấy lại tầm nhìn thu vào mắt cậu là một khung cảnh kỳ lạ, nhiều người tụ xung quanh liên tục bái lễ, cậu lúc này đang trong dạng một chú Slime được đặt trên bệ đá như một vật tín ngưỡng

    ( Bọn người này là ai? )

    < Thông báo: họ là một chủng người LinLan tồn tại ở hành tinh SP2314 thuộc tinh hệ Fern cách Tensura 100 nghìn năm ánh sáng.

    Do ngài đã rơi vào giấc ngủ sâu cách đây hơn triệu năm trước và trôi dạt đến nơi này >

    Một giọng nói máy móc vang lên trong đầu trả lời những điều cậu thắc mắc, một cảm giác quen thuộc bỗng dâng lên...

    " uhm..."

    Rimuru đáp lại một cách thờ ơ

    ...

    Sự im lặng lạnh nhạt bao trùm không gian

    Bỗng Rimuru nhảy ra khỏi bệ thờ trở lại nhân dạng của mình bước đi về hướng lối ra

    " !!!

    "

    " Thần... thần tỉnh lại rồi!!

    " một trong số người mặc áo choàng hét lên

    Rimuru vẫn bước đi như thể mọi thứ đều không liên quan đến cậu, được một đoạn thì bước chân cậu dừng lại do những người tụ tập xung quanh đã chặn trước mặt khiến cậu không thể đi tiếp

    Khó chịu, cậu đưa ánh mắt nhìn về phía trước...

    ánh mắt vô cảm đó khiến những người nhìn vào nó như rơi vào một hầm băng lạnh lẽo, run rẩy đến tận linh hồn khiến họ không kìm được mà ngã quỵ xuống

    Như lười quan tâm đến mọi thứ, không gian phía trước khẽ dao động như mặt nước, Rimuru trực tiếp bước qua rồi biến mất.

    ...

    Mọi thứ xảy ra trước mắt quá nhanh nhưng để lại một dư chấn không nhỏ cho những người ở đó

    Từ đó lưu truyền một tin đồn rằng thần linh đã tỉnh giấc, đây là sự cứu rỗi hay đẩy nhanh sự diệt vong?

    * tại một ngọn núi cách xa đền thờ hơn một vạn dặm về phía đông *

    Rimuru lúc này đang đứng trên một đỉnh núi có những hạt mịn rơi xuống chạm vào lạnh lẽo như tuyết nhưng lại mang một sắc tím đen huyền diệu

    Cậu đứng một mình cô độc ngước nhìn bầu trời đỏ tía kỳ lạ của hành tinh này

    Bỗng tiếng hệ thống Raphael vang lên trong đầu cậu:

    < thông báo: Ciel-sama có gửi lại cho ngài một đoạn dữ liệu có chấp nhận mở không?

    YES/NO >

    Một sự thay đổi nhỏ hiếm hoi đã từ lâu trong biểu cảm lạnh nhạt của cậu khó mà nhìn ra

    " mở đi "

    < Đang mở dữ liệu...

    ....Hoàn tất >

    < Rimuru, em biết mọi thứ sẽ rất khó khăn để chấp nhận —

    Thời gian của em không còn nhiều nữa...

    Trước khi biến mất, em sẽ gửi lại Raphael để thay thế em,

    giúp đỡ anh trong những vấn đề sắp tới,

    cũng như truyền đạt một số thông tin về “hắn”.

    Thứ hắn từng dùng để nói lúc tấn công anh được gọi là “Thần Ngữ” —

    Hắn muốn lấy đi “Lõi Thực Tại”,

    chính là hạch tâm trong người anh —

    Muốn đánh bại hắn —

    anh phải trở thành —

    một tồn tại —

    Hãy đến — Akashic... >

    Lời nói càng về sau càng nhỏ dần và ngắt quãng dường như Ciel đã dốc toàn bộ năng lượng cuối cùng để gửi đi đoạn thoại ngắn ngủi kia

    Lúc này gần khoé mắt của Rimuru long lanh như có thứ gì đó đã chảy xuống... vị thần với trái tim tan vỡ đã rơi xuống những giọt lệ đã kìm nén hàng triệu năm qua

    " Ciel...

    "

    Nếu nỗi đau âm ĩ trong lòng cậu đã dần ngụi lạnh sau một đoạn thời gian dài gần như vô tận thì giờ đây nỗi nhớ thương kia lại bùng lên như ngọn lửa không thể dập tắt, như một vết thương bị sát muối đau rát đến cực điểm

    Dường như đã trải qua quá nhiều lần cậu nhanh chóng lau đi dấu vết trên gương mặt và nơi khoé mắt

    "...Akashic sao?

    "

    " Ta phải đi đâu để tìm đây?

    "

    < Thông báo: Akashic là một nơi chứa đựng thông tin khổng lồ của đa vũ trụ, đa thực tại, từ vô số dòng thời gian tụ lại.

    Được xem như cội nguồn tri thức của mọi thứ.

    Akashic không tồn tại trong vũ trụ này >

    " Không tồn tại?

    "

    " Vậy ta tìm kiểu gì đây?

    "

    < Đang tìm kiếm...>

    ....

    < Đã tìm thấy >

    Sau một lúc lâu, lần đầu tiên cậu thấy Raphael mất nhiều thời gian như vậy để trả lời vấn đề nào đó

    < Có thể dựa vào một phần thông tin của Akashic thông qua kỹ năng khởi nguyên: Tàng thư Akashic Record để tìm được liên kết với thư viện >

    Câu trả lời của Raphael khiến Rimuru nhớ lại một điều gì đó

    " Dường như trước cô ấy cũng có một người nào đó bảo ta đến cái gọi là Akashic thì phải...

    "

    " Mà thôi kệ đi "

    Raphael dường như muốn nói gì đó nhưng lại không lên tiếng

    Như thể để xoa dịu một phần nào đó trong lòng sau khi nghe đi nghe lại hàng trăm lần đoạn tin nhắn mà Ciel để lại cho cậu

    Và hiểu được một số thông tin cô để lại, tinh thần của cậu đã dịu lại phần nào

    Lúc này cậu quyết định vào một thành trấn gần đó trải nghiệm một số món ăn của người dân nơi đây để giải toả tâm trạng dù sao thì...

    ( Trải nghiệm và tìm ra món ăn ngon cũng đã từng là sở thích chung của chúng ta mà phải không...

    Ciel )

    Không gian xung quanh dao động nhẹ nhàng, thoáng chốc Rimuru đã đứng trong một toà thành rộng lớn, kiến trúc xung quanh cũng không quá khác biệt so với Tensura nơi từng là quê nhà của cậu, chỉ là các kiến trúc được xây bằng một số vật liệu như đất nung và gạch đá tạo ra một cảm giác cổ kính

    Đi được một đoạn thì Rimuru thấy phía trước như có một cậu bé bị một tên to con đuổi theo liên tục hô

    " Thằng nhóc!!

    Dám trộm tiền của tao!!

    Đứng lại!!!

    "

    Bỗng cậu bé đó rẽ vào một con ngách nhỏ nơi đó đứng một người có mái tóc xanh biếc như đại dương vô cùng nổi bật
     
    Dư Âm Sau Hồi Kết
    Chap 4: Những cái tên không còn được đáp lại


    Rimuru đang bước đi cô độc trong một ngách nhỏ tại một thành trấn cổ kính, nơi mà mọi âm thanh nhộn nhịp ngoài kia cũng không thể với tới

    Bỗng từ xa một bóng hình như một cậu bé đầu đội mũ chùm che kính mặt bị rượt đuổi chạy tới, ngước nhìn như thấy một cọng rơm cứu mạng bóng hình nhỏ thoăn thoắt núp sau lưng của Rimuru tỏ vẻ đáng thương

    Từ xa tiếng bước chân nặng nề vang lên một bóng người vạm vỡ đứng trước con ngách nhỏ đó đưa ánh mắt hung dữ nhìn quanh

    " tên tiểu quỷ đó đâu rồi?

    "

    Nhìn xung quanh được một lúc, tên đó khó chịu chửi thề vài câu rồi bỏ đi

    " ???

    " gương mặt nhỏ còn vương vãi những hạt mồ hôi lấm tấm như chưa hết sợ hãi, ngước nhìn bóng người trước mặt với vẻ khó tin

    " Anh... anh là một giáo sĩ sao?!

    " ánh mắt run rẩy nhìn về phía cậu như một sinh linh nhỏ bé nhìn về phía bầu trời xa xôi

    Lúc này một gương mặt thanh tú của cô bé lộ ra dưới chiếc mũ trùm cũ kĩ làm Rimuru thoáng chốc khẽ gọi

    " Shuna?

    "

    " ???

    " cô bé như nghe cậu gọi, nghiêng đầu khó hiểu, một hành động nhỏ nhưng lại khiến nét đáng yêu của cô tôn lên vài phần

    " ...

    Xin lỗi, chỉ là một tên gọi đã từng đáp lại ta...

    "

    Trở lại với hiện thực Rimuru dùng ánh mắt u buồn nhìn cô thoáng qua rồi quay người tiếp tục bước ra khỏi con ngõ nhỏ đó

    " Ơ...

    "

    " Khoan đã, anh giáo sĩ, đợi đã...

    ít ra hãy cho em cơ hội để cảm ơn anh chứ!

    Nếu không mẹ sẽ mắng em đó!

    "

    Cô bé vội vã đuổi theo cậu như một chiếc đuôi nhỏ vô cùng hoạt bát

    Đi dọc theo khu chợ nhộn nhịp đầy ắp tiếng cười nói nhưng mọi thứ như tương phản với từng bước đi của con người tha hương đó

    " Quý khách, quý khách, ngài có hứng thú thử món bánh ngọt tôi vừa sáng tác không?

    Đồ ngọt có thể cải thiện tâm trạng không vui của ngài đó "

    Một chủ hàng bánh bất ngờ cầm một chiếc khay đầy ấp những món ngọt lạ mắt, mùi hương hấp dẫn đưa ra trước mặt cậu mời gọi

    " Oa, nhìn ngon ghê!!

    "

    Tỏ ra vô cùng hứng thú, cô bé không kìm được liền từ phía sau Rimuru chạy lên đưa mắt nhìn vào chiếc khay hấp dẫn đó

    "...

    Cảm ơn, nhưng ta không có tiền "

    Nói rồi cậu định bước đi tiếp thì...

    " Lần này để em mời anh như lời cảm ơn nhé!

    " giọng cô bé thốt lên

    " Ông chủ, khay bánh này tổng cộng bao nhiêu Celan vậy ạ "

    " Cô bé tốt, ta giảm giá cho cháu chỉ còn 70 đồng Celan khay bánh này sẽ là của cháu "

    " 70 đồng lận sao...

    " cho tay vào chiếc túi nhỏ cô bé sững sờ

    ( mình chỉ còn chưa tới 50 đồng )

    " Cho ta mượn 1 đồng "

    Một bàn tay đưa ra trước mặt khiến cô đang bối rối ngước lên nhìn người có khuôn mặt hoàn hảo nhưng lúc nào cũng buồn bã kia

    " Vâng... vâng ạ " cô bối rối không hiểu cậu định làm gì

    Thoáng chốc sau khi nhận một đồng bạc từ cô bé, cậu cho tay vào túi như giả vờ tìm kím gì đó

    Trong âm thầm không một chút dấu vết, một quyền năng quen thuộc khẽ kích hoạt

    Rimuru lấy ra từ túi hơn 100 đồng Celan tương tự như thứ mà cô bé đã đưa cho cậu

    " Đóng gói giúp ta "

    Sau khi nhận phần bánh của mình Rimuru đưa cho cô bé một phần khác kèm số tiền lại

    " Ơ... sao anh...

    "

    Rimuru không đáp, cậu quay mặt bước đi sợ rằng nhìn cô bé thêm một chút cậu sẽ lại phải tự dằn xé mình vì những ký ức đã chìm sâu

    Màn đêm buông xuống hành tinh này như một tấm màn sắc tím rực rỡ phủ lên những ngôi sao lấp lánh khiến người ta không tự chủ được mà chìm vào những miền ký ức xa xôi

    Lúc này đây trong một khu rừng sâu gần toà thành kia có một bóng dáng đơn độc nằm trên bãi cỏ ngước nhìn màn đêm u uất

    Như hoà nhập vào thiên nhiên xung quanh, cậu từ từ nhắm mắt thả tâm trí mình phiêu du vào khung cảnh mà màn đêm ở đây đã dựng nên

    < Rimuru-sama xin ngài kìm nén sự xúc động.

    Khí tức của ngài sẽ lại huỷ diệt hành tinh này đấy ạ >

    Bỗng thông báo Raphael vang lên kéo cậu bừng tĩnh lại từ mộng cảnh

    Lúc này cây cỏ xung quanh đã bị khí tức đen tím quỷ dị từ cậu hút đi toàn bộ sinh lực khô héo như vừa trải qua thảm hoạ

    "..."

    * Tại một căn phòng bí mật nào đó trong vương thành cách xa hơn về phía tây thế giới *

    " !!!

    " nét mặt bất ngờ tột độ của một lão già với ánh mắt trải đời nhưng lúc này lại tỏ ra một sự sợ hãi về một điều gì đó

    " Đây... khí tức này thật khủng khiếp "

    Vừa nói ông ta vừa gọi người chuẩn bị xe đi về phía vương điện dáng vẻ gấp gáp

    Trên chiếc bàn ông ta vừa ngồi có một tảng đá như mảnh vỡ từ một thứ gì đó to lớn đang toả ra một khí tức...

    Đen tím kì dị

    Đêm dài cũng qua đi, những tia nắng vàng xuyên qua tầng mây chiếu rọi mọi thứ trên thế giới.

    Một khung cảnh quen thuộc với bất kì ai dù có ở đâu đi chăng nữa

    Rimuru lúc này đang ngồi bên một bờ hồ, khung cảnh yên bình như những gì cậu từng mong muốn...

    Nhưng bây giờ đã không còn ai tận hưởng sự yên bình hiếm hoi này với cậu nữa

    ( Raphael, việc liên kết với Akashic đã tiến hành đến đâu rồi? )

    < Thông báo: việc liên kết kỹ năng Tàng thư Akashic với thư viện mất nhiều thời gian hơn dự kiến >

    ...

    < Qua phân tích ước chừng mất 1 năm >

    ( 1 năm sao... )

    Tiếp tục nhìn mặt hồ không một gợn sóng, ánh mắt cậu vẫn trống rỗng như mọi khi, thời gian với cậu... không có ý nghĩa

    < Do thư viện Akashic không nằm trong bất kì thực tại hay thời gian nào, nên việc xác định vị trí chính xác là vô cùng khó khăn...>

    ( Được rồi ngươi không cần giải thích ) Sự lạnh lẽo trong từng lời nói và suy nghĩ của cậu đã vô thức hình thành một thói quen như phủ định con người của cậu trước kia.

    Cậu muốn chôn vùi nó cùng những điều đã qua sâu trong lòng để có thể tỉnh táo mà bước tiếp

    " A!

    Là anh giáo sĩ trong thành hôm qua!

    "

    Từ xa một cô bé đáng yêu với mái tóc hồng bồng bềnh tràn đầy sức sống đi từng bước nhỏ về phía cậu

    Khung cảnh trước mặt tựa như một bức tranh tương phản huyền diệu giữa bóng tối và ánh sáng, sự cứu rỗi từ một linh hồn thuần khiết đang cố xoa dịu một linh hồn đã tan vỡ qua vô tận tháng năm
     
    Back
    Top Dưới