Khác [DROP] Xuyên qua nữ phụ, đánh chiếm nam chủ

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,061
Điểm tương tác
0
Điểm
0
84179053-256-k903846.jpg

[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Tác giả: oo0Hana0oo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Kỳ Tư Trí Uyên

Cô, Hàn Băng, một người đi từ hai bàn tay trắng, đi từ quá khứ đau khổ để có thể đứng đầu nắm giữ ngành kinh tế toàn thế giới, không ai là không biết đến danh cô, một người con gái đa tài, dù chưa biết mặt mũi thì cô cũng đã là người mà mọi đàn ông muốn theo đuổi.

Trong một lần tình cờ buồn chán, cô đọc một truyện thịt văn có nữ phụ cùng tên cô, cô cảm thán một câu mà có lẽ cô sẽ hối hận về sau: "Hừ, cùng tên với tôi mà sao ngu ngốc quá, đi giành nam chủ với nữ chủ bạch liên hoa có bàn tay vàng của tác giả.

Tôi nếu là cô sẽ chạy thật xa họ."

Đùng một cái cô xuyên qua rồi, còn xuyên vô người nữ phụ mà hôm qua cô mới cảm thán.

Đã vậy thì đành thôi, cô cứ trốn khỏi bon họ là được.

Thế có ai nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra không?

Sao bọn nam chủ cứ ám cô mãi."

Mau cút đi, nữ chủ ở bên kia mau đi giành, tôi chỉ muốn ở ngoài xem thôi nha " ~T_T~



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chòm Sao Thứ 13 [12CS] [drop]
  • [DROP] Thế giới mới : Quá nhiều khó khăn chỉ để...
  • [0504] Em là người tuyệt vời nhất [Drop]
  • [DROP]TRUỜNG ĐẠI HỌC NHIỀU QUY TẮC[Yang Gou x Tiểu Vũ]
  • [DROP] [ AllBoi ] [ BBB x Mafia Elemental] Boi ở...
  • [AllxKageyama][Trọng Sinh + AOB] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
  • [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 1: Cô xuyên qua rồi!!


    "Ưm, nhức đầu quá.

    Sao mình còn sống?

    Mình nhớ mình đang trên máy bay qua nứơc M để ký hợp đồng rồi gặp tai nạn bị rơi máy bay mà."

    Cô nhìn xung quanh thì thấy đây là một phòng bệnh đầy đủ trang thiết bị, rõ ràng là một phòng VIP

    "Xem ra nguyên chủ là một tiểu thư của phú nhị đại* hoặc của quan nhị đại** đây mà"

    *: đời thứ hai của nhà giàu có

    **: đời thứ hai của nhà có chức quyền

    Đang suy nghĩ thì bỗng cô cảm thấy đau đầu, một loạt ký ức lạ xuất hiện.

    Đến lúc này cô thật muốn chửi thề, cô vậy mà xuyên vào người nữ phụ cô mới cảm thán hôm qua.

    Nữ phụ thì nữ phụ đi, dù sao trong truyện có rất nhiều nữ phụ ( - Haena: Nam chủ quá xuất sắc mà, có nhiều người thích.

    Haizz - Nam chủ: Tất nhiên rồi!! ╮(╯▽╰)╭ - Haena: Vậy mà sau này cũng phải nghe lời Băng Băng như cún thui!!!

    Aida ( ̄ε(# ̄)︴Dám đánh ta, ta để con đường truy thê của các ngươi khổ dài dài.

    Ha ha ha ha - Nam chủ: *Im lặng là vàng*).

    Nhưng cô vậy mà xuyên vào nữ phụ thê thảm nhất.

    Nguyên chủ này cũng tên là Hàn Băng, năm nay 18 tuổi, mới ra trường, học lực xuất sắc, ngoại hình xuất sắc, gia thế hiển hách, là con gái cưng độc nhất của Hàn gia, có 2 anh trai, anh cả Hàn Phong 22 tuổi, anh hai Hàn Dật 20 tuổi đều đang đảm nhiệm chức phó Tổng công ty kinh tế Hàn gia đứng thứ 3 trên thế giới.

    Nhưng vì nguyên chủ giành giựt nam chủ với nữ chủ mà dẫn tới hậu quả công ty bị đánh sập, hai anh trai bị cắt lấy nội tạng, ba mẹ bị hành hạ đánh đập trước mắt cô, cô thì bị cưỡng hiếp, làm thí nghiệm thuốc, tuần hoàn mỗi ngày, sống không bằng chết.

    Mà lúc này nguyên chủ gặp tai nạn nên mới xuất hiện chuyện cô xuyên qua.

    " Cô an tâm tôi sẽ thay cô sống tốt"

    Cô nói nhỏ rồi cảm thấy nhẹ nhõm đi, hẳn là nguyên chủ chết có để lại chút vương vấn nên khi cô nói vậy, cô ấy chắc đã yên tâm rời đi.

    Lúc còn đang miên man suy nghĩ, thì phòng bệnh được mở ra, bước vào là một ngừơi đàn ông cao khoảng 1m86 mặc áo khóac trắng của bác sĩ, khuôn mặt tuấn tú có chút lạnh lùng, trong mắt khi nhìn cô có thể hiện chút chán ghét.

    Đây chắc là nam chủ Âu Dương Thần, đừng nhìn anh ta là bác sĩ mà coi anh ta tốt, đây chính là người mà nguyên chủ thích và muốn cướp nhất.

    Âu Dương Thần là người nắm giữ toàn bộ bệnh viện lớn trên thế giới, đam mê nghiên cứu và đã tạo ra nhiều loại thuốc hành hạ người khác, nguyên chủ cũng là bị anh ta thí nghiệm làm thuốc, sống không bằng chết.

    Cô nhìn Âu Dương Thần một cách đề phòng và có vài tia chán ghét.

    Âu Dương Thần nhìn thấy, cảm thấy lạ nhưng lại nghĩ cô lại muốn bày mưu gì nữa nên không suy nghĩ nhiều, nói:

    "Nếu cô đã khỏe thì mau xuất viện đi, đừng có mãi ở đây"

    Anh là đang đuổi cô đi sao, trước tới giờ chưa bị xua đuổi bao giờ có phần hơi ngạc nhiên.

    Nhưng nhanh chóng định thần lại trả lời:

    "Không cần anh nói, tôi cũng muốn đi lắm rồi"
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 2: Thay đổi


    Âu Dương Thần ngạc nhiên nhìn cô, thấy cô kiên định và dứt khoát, anh mơ hồ cảm thấy cô thay đổi, có gì đó khác khác kèm theo đó có chút bực bội trong lòng mà không biết là gì.

    'Chắc anh nhầm rồi, cô ta mà thay đổi trong một đêm sao, hừ.

    Chắc cô ta đang muốn lạt mềm buột chặt đây mà' -Anh khinh thường cô, nghĩ

    "Vậy để tôi thông báo cho gia đình cô lên làm giấy xuất viện"

    Nói xong, anh quay mặt bước đi.

    Anh sợ ở đây lâu anh sẽ không kiềm được mà biến cô ta thành vật thử nghiệm thuốc mất.

    "Hừ, rõ khinh thường mình mà, nam chủ thì sao hay lắm chắc, lúc bà đây cố gắng nỗ lực đạt được vị trí cao nhất thì không biết anh sinh ra chưa"

    Cô lầm bầm một mình như con trốn trại rồi lăn ra ngủ.

    (Băng Băng: con kia ai trốn trại hả?

    -Haena: con đó chứ ai haha ta đi đây bye con -Băng Băng: *mặt tái mét*)

    Hôm sau, ba mẹ cô đến đón cô về nhà.

    Lúc xe tới cửa nhà, cô nhìn thấy ngôi biệt thự xây theo cấu trúc phương tây kết hợp với phương đông hài hòa, cô rất thích.

    "Con lên phòng nghỉ ngơi đi".

    Mẹ cô nói

    "Dạ"

    Cô bước lên phòng, phòng cô ở lầu hai, nằm ở vị trí cuối hành lang.

    Lúc mở căm phòng, ập vào mặt cô là màu hồng và đỏ khắp phòng.

    Giường kingside màu hồng, tường đỏ, thảm đỏ, tủ hồng, vân vân và mây mây.

    "Cái quái gì thế này, thật là thảm họa thời trang, phải thay ngay."

    Nói xong cô chạy xuống lầu, nói với ba mẹ về ý định của mình.

    Ba mẹ cô khá ngạc nhiên cảm thấy con mình hôm nay thay đổi rồi hay sao ấy.

    Nhưng họ cảm thấy con gái giờ tốt hơn nên đồng ý ngay.

    Thế là cô chạy lên phòng, mở cửa tủ.

    Lại thêm một phen choáng váng.

    "Lại gì đây, đống giẻ rách này là gì, người mặc được sao."

    Trong tủ đầy ấp quần ngắn, áo hở vai hở bụng, đầm ngắn không che nổi mông trễ ngực, nếu nhìn thì không trễ ngực lắm nhưng do ngực cup D bự tổ chản nên che không đủ nên khá là...

    Ha ha ha.

    Cô lục tung tủ đồ trên dưới mới thấy đồ không phải giẻ lau.

    Cô giờ thật dễ thương với áo croptop trắng ngắn ngang bụng kèm một cái váy bó đen tới ngang đùi, chân mang đôi bốt cách điệu màu kem, đầu đội mũ lệch sang trái màu kem để trên mái tóc màu xanh hơi uốn phần đuôi.

    Trông cô như một thiên thần lạc xuống trần.

    Cô xuống dưới nhà tính đi ra lấy xe thì thấy Hàn Phong cùng Hàn Dật mới về.

    Nhìn thấy cô, Phong nói:

    "Em tính đi đâu à?

    Anh chở em đi!"

    "Em đi ra trung tâm mua sắm thui à, anh chở em đi sao."

    "Ừm"

    Cô cùng Phong và Dật bước lên xe tới khu mua sắm.

    Dật nói:

    "Em mua xong gọi tụi anh, anh sẽ đến rước"

    "Vâng, em biết rồi, em đi nhá!

    Bye hai anh"

    "Ừm, bye em"

    Khi cô bước vào, mọi ánh mắt xung quanh đều dán vào cô.

    Tiếng xì xào vang lên:

    "Thật xinh!

    "

    "Màu mắt xanh dương nhìn lạnh sao sao"

    "Chỉ là dễ nhìn thui mà, xinh gì mà xinh.

    Hứ"

    Cô không quan tâm lời bàn tán xung quanh đi thẳng lên khu nội thất mua chiếc giường king side màu trắng tủ xanh dương nhạt, kêu họ chuyển đến nhà xong.

    Cô gọi điện cho quản gia Lý kêu ông nhận đồ và sai người sơn tường màu xanh dương, sắp xếp đồ đạc giùm cô.

    Xong việc, thấy còn sớm cô liền đi dạo một vòng.
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 3: Đụng mặt nữ chủ và nam chủ thứ hai


    Dạo một vòng, tới khu trang sức, thấy lắc tay xinh đẹp, cô liền đi tới, nói với nhân viên:

    "Lấy cho tôi cái này"

    Gần như cùng lúc cô nói, cũng có một giọng nói mềm mại pha lẫn chút quyến rũ và làm nũng vang lên:

    "Cái lắc này đẹp quá, mua cho em được không anh."

    "Được thôi!

    "

    Cô quay lại thì thấy một đôi nam nữ, nữ thanh tú, nam tuấn mĩ.

    'A!

    Quá là soái a.

    Nhưng mình mua trước rồi, đâu ra vụ giành đồ của mình thế này?'(-Haena: từ giờ trong ' ' là suy nghĩ của nhân vật nha)

    "Xin lỗi nha, tôi đã mua trước rồi, đừng hòng xông ra lấy đồ của tui!

    Hứ"

    "Ai da!

    Tưởng ai thì ra là chị"

    "Đã lâu không gặp rồi nhỉ Liên Thu Thủy"

    Vâng cặp nam nữ ấy không ai khác là nữ chủ bạch liên hoa Liên Thu Thủy và nam chủ kiêm hôn phu của nguyên chủ Châu Anh Vũ.

    "Hihi xin chào Băng Băng"

    "Tôi với cô thân thiết lắm sao Liên tiểu thư, xin cô đừng gọi tôi Băng Băng"

    "Hic sao vậy, chúng ta là bạn mà hic hic"

    "Nín đi Thu nhi, sao cô lại làm cô ấy khóc, loại con gái như cô cũng dám làm Thu nhi khóc.

    Hừ!"

    - Châu Anh Vũ nhìn Băng với ánh mắt chán ghét và khinh thường.

    "Con mắt nào của anh thấy tôi làm cô ta khóc, tôi nói thật chứ nói gì sai sao" - Băng tức giận nói.

    Anh ngơ ra.

    'Cô ta sao vậy, thái độ với mình sao thay đổi rồi, mắt cô ta...không còn nhìn mình một cách yêu thương nữa, chỉ có lạnh lùng và...khinh thường'.

    Tim anh thắt lại, đau đớn bỗng dưng ập tới, làm anh có chút không thở được.

    Bỗng anh nhớ đến hình bóng một cô bé dễ thương xinh xắn, luôn chạy theo anh với cái chân ngắn nhỏ nhắn đáng yêu, gọi anh là "Vũ ca ca".

    Chợt anh nhìn lại cô gái trước mặt, tóc xanh dương ónh ả thả dài ngang lưng như mặt biển xanh đang lấp lánh dưới ánh mặt trời, đôi mắt xanh sâu thẳm và rộng lớn như bầu trời, thân hình 18 tuổi trẻ trung xinh xắn không kém phần quyến rũ với chiếc áo croptop trắng kèm với váy đen bó ngắn ngang đùi cùng đôi bốt cao tới đầu gối màu kem.

    Trong đầu anh gìơ chỉ còn lại suy nghĩ: 'Cô thật đep, làm anh muốn giấu cô lại cho riêng anh nhìn'.

    Trong lúc anh suy nghĩ và nhớ lại chuyện cũ thì cô đã lấy vòng và quay đi mất.

    Lúc anh nhìn lại thì chả còn ai, trừ Liên Thu Thủy đang lải nhải bên tai anh.

    "Vũ ca, có phải em làm gì sai cho Băng Băng ghét rồi sao, hic hic, Vũ ca, em sợ cậu ấy giận em, hic hic."

    Lúc này, với anh, cô ta thật phiền, chỉ biết khóc lóc, còn làm người ta hiểu lầm anh làm gì cô ta nữa.

    Lúc trước, không hiểu sao mà anh lại cảm thấy cô ta yếu đuối, đáng thương muốn bảo vệ cô ta nữa, giờ anh chỉ thấy cô ta rất phiền phức.

    "Em nín đi, người ta nhìn tưởng anh bắt nạt em đấy.

    Giờ anh có việc phải đi trước, anh sẽ sai người chở em về."

    Nói xong, anh quay bước đi, bỏ mặc cô ta đứng đó một mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Còn Băng sau khi bỏ đi thì cảm thấy mất hứng không muốn đi dạo nữa liền bỏ về nhà.
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 4: GTNV


    1/ Tên: Hàn Băng

    Tuổi: 18

    Ngày sinh: 27/10

    Gia thế: Tiểu thư duy nhất của nhà Hàn gia - công ty đứng thứ 3 thế giới.

    Là con út, đứng thứ 3 trong nhà.

    Vị hôn phu là Châu Anh Vũ.

    IQ: 290/300.

    Ngoại hình: mắt xanh dương, tóc xanh dương, cao 1m68.

    Tính tình: hơi bá đạo (Băng Băng: chị đây là cung bò cạp ha ha) lúc lạnh lúc nóng, thích phá phách, thích ngôn tình, thích thịt văn.

    (Ảnh chị Băng)

    2/ Tên: Âu Dương Thần

    Tuổi: 22

    Ngày sinh: 28/6

    Gia thế: Bác sĩ, nhà nghiên cứu nổi tiếng.

    Nắm giữ nhiều bệnh viện lớn, tạo ra nhiều thuốc độc và thuốc chữa bệnh.

    IQ: 300/300

    Ngoại hình: tóc đen, mắt xanh dương.

    Tính tình: lạnh lùng, thích đem người khác ra làm vật thí nghiệm, đặc biệt là thích mèo.

    (Ảnh anh Thần)

    3/ Tên: Châu Anh Vũ

    Tuổi: 23

    Ngày sinh: 12/5

    Gia thế: Người thừa kế Châu gia, một dòng họ quý tộc lâu đời, công ty đứng đầu thế giới, Tổng giám đốc Châu gia.

    Hôn phu của Băng Băng.

    IQ: 300/300.

    Ngoại hình: tóc vàng, mắt vàng.

    Tính tình: băng lãnh, nghiêm khắc trong công việc, ghét vị hôn thê, làm việc một cách tàn nhẫn.

    (Ảnh anh Vũ)

    4/ Tên: Hạ Minh

    Tuổi: 22

    Ngày sinh: 2/4

    Gia thế: bang chủ bang đứng đầu hắc đạo - Hạ Vũ.

    IQ: 300/300.

    Ngoại hình: tóc đen, mắt xanh lá nhạt.

    Tính tình: Phong lưu, có chút vô sỉ với Băng, mặt than với người khác.

    (Ảnh của anh Minh)

    5/ Tên: Bạch Tử Nhiên

    Tuổi: 23

    Ngày sinh: 31/10

    Gia thế: Chủ tịch Bạch gia cônh ty đứng thứ hai thế giới.

    IQ: 300/300.

    Ngoại hình: tóc xám, mắt đen.

    Tính tình: ôn hòa, vui tính nhưng cũng nghiêm khắc.

    (Ảnh của anh Nhiên)

    6/ Tên: Phùng Thiên

    Tuổi: 24

    Ngày sinh: 3/12

    Gia thế: chủ tịch Phùng gia, bạn từ nhỏ của Băng.

    IQ: 300/300.

    Ngoại hình: tóc bạch kim, mắt xám.

    Tính tình: hòa đồng, ấm áp, luôn yêu mến và bảo vệ Băng.

    (Ảnh của anh Thiên)

    7/ Tên: Lãnh Hàn

    Tuổi: 21

    Ngày sinh: 17/1

    Gia thế: chủ tịch kiêm ảnh đế công ty điện ảnh Lãnh thị.

    Còn là hậu duệ của gia đình đặc công nổi tiếng lâu đời.

    Ngoại hình: tóc xanh biển nhạt, mắt xanh biển nhạt.

    Tính tình: vui tính, lúc nào cũng cười nhưng không ai biết là giả hay thật.

    Đặc biệt vô sỉ, mặt dày với Băng.

    (Ảnh của anh Hàn)
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Thông báo


    Lịch ra chap:

    Haena sẽ ra 1 tuần ra 4 chap.

    Nếu bận mình sẽ ra 1,2 chap tuần cho các bạn.

    Còn nữa, các bạn đọc truyện nhớ like và comment nha.

    Cảm ơn mấy bạn nhiều.

    Thân, Haena
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 5: Anh trai - Du học - Hủy hôn


    Về tới nhà, cô nhìn thấy Hàn Phong và Hàn Dật liền nói.

    "Anh Phong, anh Dật, hai người về sớm thế."

    "Bọn anh có việc nên về, em mới đi đâu à."

    "Vâng, em mới đi mua đồ mới, đống đồ trong tủ quá ngắn, em mặc không được."

    "Ồ, em thay đổi rồi, có chuyện gì xảy ra sao hay thằng Vũ lại nói gì em.

    Có gì nói anh, anh sẽ bảo vệ em."

    "Không ạ, chỉ là suy nghĩ rõ vài chuyện nên muốn thay đổi thôi, các anh không muốn em thay đổi sao."

    "Không, anh thích em bây giờ hơn."

    "Hihi, anh Phong cần thư kí không?

    "

    "Chi vậy, em tính tuyển ai cho anh à"

    "Vâng, em muốn đến công ty làm việc, không muốn ở nhà nữa đâu."

    "Điều này... có thể phải hỏi ba mẹ đã."

    "Tại sao vậy?"

    "Vì em còn đang đi học đại học mà, sợ ba mẹ không đồng ý, với lại liệu em có thời gian không."

    "Vậy em muốn đi du học, được không anh?"

    "Em hỏi ba mẹ xem."

    Dật nói

    "Hỏi ba mẹ chuyện gì ?"

    Bỗng có tiếng nói vang lên, đó là ba mẹ của họ.

    "Ba ơi, mẹ ơi, con muốn đi du học"

    "Ồ!

    Con muốn học bao lâu"

    "Khi nào học xong tất cả, con sẽ về"

    "Ừm, được rồi, để ba mẹ chuẩn bị cho con"

    "Vâng, cảm ơn ba mẹ"

    Băng đi lên, dọn dẹp đồ đạc, nói dọn dẹp chứ cũng chỉ có vài bộ thôi à.(-Băng: thì mang ít thôi, mang nhiều nặng, qua bên đó mua)

    Tối hôm đó.

    "Ba mẹ, ngày mai con phải đi rồi, nên tối nay con muốn thật vui vẻ cùng ba mẹ, hihi, để mốt con không có nhà, ba mẹ đỡ nhớ con."

    "Ai~~~, con gái lớn rồi, biết suy nghĩ cho ba mẹ, ba mẹ cũng rất vui."

    "Ba mẹ yên tâm, con sẽ học nhanh rồi về công ty giúp đỡ cho công ty, con muốn làm gì đó hơn là ngồi hưởng"

    "Tốt, tốt, tốt, con gái ta giỏi lắm, lớn rồi, trưởng thành rồi, haizz, tự nhiên muốn con không lớn quá!!

    ".

    Ba cô nói.

    Sau đó, họ tán gẫu một chút rồi cô đi ngủ.

    Cô nghĩ: 'Lần này đi, có thể tránh xa nam chủ, nữ chủ rồi.

    À đúng rồi, còn vụ hôn phu của mình nữa, ngày mai xin ba mẹ hủy đi mới được'.

    Rồi cô ngủ quên mất khi đang suy nghĩ.

    Sáng hôm sau, cô thức dậy, vscn, mở tủ quần áo, chọn cho bản thân một cái đầm nhẹ nhàng màu vàng da có họa tiết là các bông hoa xinh xắn, đầm dài tới hơn đầu gối một chút, phần trên vai và tay áo bằng vải ren, phần ngực thì có mấy tầng lớp làm cho bộ ngực cup D có vẻ to hơn, chân thì mang đôi búp bê cùng màu đầm, trên đầu là một cái nón vành lớn tròn, đeo một cái túi nhỏ nhắn hình chữ nhật, có dây đeo từ trên vai xuống ngang eo.

    Thật là xinh đẹp.

    Rồi cô bước xuống nhà, thấy mọi người đang đợi cô để ăn sáng, cô bước lại, ngồi xuống, nói:

    "Ba mẹ, con muốn hủy hôn ước ạ, Châu Anh Vũ không thích con và con không thích anh ta nên hôn ước này gĩư lại rất phiền"

    "Ừm, để ba giải quyết, dù gì điều ba mong muốn là con hạnh phúc thôi"

    "Vâng cảm ơn ba"

    "Ăn đi con, rồi còn ra sân bay"

    -------------------------------------------

    Chào mọi người, mình là Haena, mọi người có thể gọi là Na cho tiện.

    Mình sẽ viết ngoại truyện phỏng vấn nhân vật nên bạn nào muốn hỏi gì thì comment câu hỏi nha.

    Mình mong các bạn like và comment cho ý kiến lắm ngen nên hãy like và comment cho mình nhé.

    💝 Thân cảm ơn 💝

    ::>_
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 6: Sự thật muộn màng


    Thích một người nhưng lúc nhận ra thì đã muộn vì người đã ra đi rồi, vì người ghét một ai đó...

    Lúc cô đặt chân lên khoang máy bay hạng nhất sang nước N thì đồng thời bên nhà Châu gia cũng có chuyện lớn.

    "Xin chào ông bạn, hôm nay tôi đến đây có một chuyện muốn nói".

    Ba của Băng nói với gia chủ Châu gia.

    "Được, mời ngồi.

    Hôm nay có chuyện gì quan trọng mà đích thân ông bạn già của tui phải tới đây vậy".

    Gia chủ Châu gia nói.

    "À, về hôn ước hai gia đình ấy mà.

    Chả là con gái tôi Băng nhi bảo muốn hủy hôn"

    "Hửm, sao lại hủy, tôi tưởng con gái ông thích con trai tôi mà".

    Gia chủ Châu gia nhăn mày hỏi.

    "Con gái tôi bảo, Vũ thích một cô gái khác rồi, nên con bé không muốn làm người thứ ba chen vào".

    "Tôi không chấp nhận con bé đó, ông anh đừng hủy"

    "Haizz, tôi cũng không muốn hủy, nhưng có vẻ con gái tôi không thích con trai ông nữa, với lại tôi thấy con bé suốt ngày đau buồn vì con trai ông nhiều rồi.

    Tôi muốn nó vui vẻ mà sống thôi"

    "Haizz, nếu đã vậy thì hủy đi"

    "Cảm ơn ông"

    Rồi ba của Băng ra về.

    Châu Anh Vũ lúc đang xuống lầu trùng hợp nghe hết.

    Anh bỗng cảm thấy đau lòng, anh bỗng nhớ lấy cô bé luôn bám lấy anh, khuôn mặt đáng yêu, luôn đi sau gọi anh "Vũ ca".

    Anh hốt hoảng, chạy xuống lầu đuổi theo gia chủ Hàn gia, bỏ mặc cái nhìn tò mò của ba anh.

    Bây giờ anh chỉ nghĩ: 'Anh không muốn mất cô, mất một cô bé đáng yêu luôn sau lưng anh, quan sát anh và quan trọng nhất là anh yêu cô, anh chỉ là có một thời gian nhìn phía trước mà quên cô, quên mất người con gái ấy, quên một người luôn vì anh chịu đựng mọi thứ, cũng là người chia sẻ mọi thứ khi anh cần hay co chuyện gì thì cô luôn là người để anh chút giận, chịu bị anh khinh bỉ, thiệt thòi'.

    Anh chạy ra xe của ba Băng nhi, chặn xe lại, nói

    "Bác, con muốn nói một chuyện, con xin bác đừng hủy hôn ước, con yêu Băng nhi"

    "Cậu nói với tôi làm gì, con bé đau lòng vì cậu nhiều rồi, buông tha con bé đi"

    "Bác, xin bác cho con cơ hội, chỉ cần cho con gặp cô ấy, con sẽ...."

    Chưa để anh nói xong ba Băng nhi liền nói:

    "Con bé đi rồi, con bé không ở đây nữa, xin cậu tha cho con bé đi"

    Xong ba Băng nhi cho xe chạy đi bỏ mặc Châu Anh Vũ đang thẩn thờ cùng suy nghĩ: 'Cô đi rồi, cô đi rồi ư, cô bỏ anh lại sao, anh không tin, sao cô có thể, không được, anh nhất định tìm ra cô, bắt cô quay lại với anh'.

    Xong, anh liền sai người điều tra xem, cô đi đâu, đồng thời điều tra lại Liên Thu Thủy.

    "Nhiều lần, Băng nhi bảo Liên Thu Thủy lừa dối mình, cô ta bám mình chỉ vì tiền và gia thế nhưng mình không suy nghĩ nhiều, giờ nghĩ lại cảm thấy có nhiều điều đáng ngờ.

    Haizz những lúc đó mình còn chửi mắng Băng nhi nữa, liệu cô ấy có tha thứ cho mình không?"

    (-Na: sao gọi Băng nhi rồi, đó là tên cho ngươi gọi sao.

    Hứ -Vũ: má mi tha cho con, con hối lỗi rồi, cho Băng nhi quay lại với con ik ~T_T~ -Na: còn tùy tâm trạng của má nhưng má nghĩ con sẽ khổ dài dài vì Băng ghét con -Vũ: huhu)

    Châu Anh Vũ tự nói với bản thân, rồi lại tự buồn phiền.

    -------------------------------------------

    Na: chào mọi người, sau nhiều ngày lười biếng và lo đọc truyện của người khác mình cũng đã quay lại.

    Xin gửi hai chap luôn nên mấy bạn nhớ like để ủng hộ mình nha

    Arigatou

    👋 Thân chào 👋

    😘😘 Haena Nguyên 😘😘
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Lại thông báo


    Xin chào mọi người.

    Giống lần trước mình xin thông báo mình muốn viết ngoại truyện phỏng vấn.

    Nên hihi mọi người comment câu hỏi cho mình được không ạ.

    Cảm ơn
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 7: Quay về


    Mới đó đã một năm trôi qua.

    Một năm không ngắn không dài nhưng lại thay đổi nhiều thứ.

    Châu Anh Vũ biết được Liên Thu Thủy qua lại với nhiều người thì đã quyết định chấm dứt với cô ta, một lòng đợi Băng nhi quay về.

    Bác sĩ kiêm nam chủ Âu Dương Thần thì lại vì lâu không gặp cô cảm thấy nhớ nêm kiếm cớ nói muốn khám bệnh cho cô thì mới biết cô đi du học.

    Tự nhiên Âu Dương Thần có cảm giác khó chịu vì cô đi mà không nói anh biết, anh định sẽ phạt cô thật nặng cho chừa tội bỏ rơi anh: 'Em cứ chờ đấy, khi nào em về tôi sẽ xử em vì tội làm tôi thương, tôi nhớ, xong lại bơ tôi'.

    Thế là anh Thần đã nhận ra tình cảm của mình.

    Trong khi Băng nhi đi du học thì cũng đã trùng hợp gặp lại thanh mai trúc mã của mình - Phùng Thiên.

    Là chủ tịch Phùng gia kiêm nam phụ, trong truyện anh ta vô cùng yêu Băng Băng nên khi cô bị hại, anh đã báo thù cho cô.

    Kết quả cũng bị bọn nam chủ cho ăn hành đã đời rồi lĩnh hộp cơm về nhà sớm.

    (-Na: đừng lo, má mi thương con nhất, Băng nhi cũng thương con nhất.

    -Thiên: thiệt hả (⊙o⊙) ?

    -Băng: thiệt hơn cả vàng -Thiên: ㄟ(≧◇≦)ㄏ -Na: chúc mừng con, nhân khẩu đầu tiên trong hậu cung của Băng nhi *vỗ tay*)

    Phùng Thiên suốt ngày bám lấy Băng nhi, nhờ vậy mà Băng nhi cũng đỡ buồn vì có người nói chuyện và bị hành.

    Và cũng đã đến lúc quay về rồi.

    Băng Băng đã trong một năm lấy rất nhiều bằng của nhiều trường đại học nổi tiếng.

    Đồng thời, cô cũng đã tạo ra một công ty tên là Shmily và cô cũng tạo một tổ chức trong thế giới ngầm tên là Hắc Vương.

    Hắc Vương nhanh chóng phát triển vô top 5 bang mạnh nhất với người đứng đầu là Hắc Cơ, mà không ai biết Hắc Cơ chính là Băng Băng, cô cũng là sát thủ hàng đầu thế giới.

    Còn về công ty của cô Shmily cũng đã vào top 10 công ty hàng đầu thế giới rồi.

    Tất nhiên là ai cũng biết Hắc Vương và Shmily đều do Hắc Cơ đứng đầu.

    Bỏ qua chuyện đó, ta quay về với Hàn Băng nào.

    Hiện tại thì cô đang ngồi trên máy bay riêng của cô về lại nước.

    Lúc cô bước xuống sân bay, tiến ra cửa thì đã có một chiếc xe hơi sang trọng đang đứng đợi.

    Bước ra từ xe là hai chàng trai trẻ khoảng 23, 24 tuổi.

    Họ là Hàn Phong và Hàn Dật.

    "Chào mừng em gái quay về"

    "Hihi chào hai anh, nhớ các anh quá trời luôn hihi"

    "Thui đi cô ơi, cô mà nhớ tụi tui mới lạ, một năm trời không quay về thăm thì không nói đi, đằng này còn chả gọi điện hỏi thăm được một lần."

    "Hihi tại e bận học mà, tha cho em đi"

    "Haizz về thôi, đứng đây mãi người ta dòm ngó, anh không thích"

    "Vâng ạ"

    Xong ba anh em bước lên xe đi về nhà Hàn gia.

    Cùng lúc đó, những nơi khác cũng đang khá xôn xao.

    Tại Châu gia:

    "Cô ấy về rồi sao?"

    "Vâng ạ"

    "Tốt, vẫn tiếp tục phái người đi theo và bảo vệ cô ấy"

    "Dạ"

    Tại nước M:

    "Hừ, em dám đi về bỏ anh lại sao, anh nhất định sẽ bám theo em tới cùng"

    Tại bệnh viện:

    "Hửm, mèo con quay về rồi, cần phải phạt mèo con vì dám đi không báo mình thôi."

    Vừa vuốt ve con mèo vừa nói.

    (-Na: Chắc biết ai rồi ha)

    Đồng thời mỗ nữ nào đó không biết khi cô bước xuống sân bay đã có thêm một con sói rình mò cô.

    "Cô bé, anh thích em rồi nha.

    Điều tra cô ấy cho tôi".

    Người đó nói với người mặc áo đen đứng đằng sau

    "Dạ, bang chủ"

    Vâng đó không ai khác chính là anh Hạ Minh - Bang chủ của Hạ Vũ đứng đầu thế giới ngầm.

    Chị Băng mà biết chắc khóc ngất chắc luôn.

    Tự dưng lòi ra một tên vô sỉ, mặt dày bám theo mình.

    Nhưng mà đó là sau này chứ giờ, mỗ nữ nào đó đang vô cùng vui vẻ khi về đến nha.

    -------------------------------------------

    Chào m.n

    Hihi vậy là bốn nam chính đã xuất hiện rồi.

    Mình tính cho các nam chính xuất hiện xong mới có H nên vậy từ giờ sẽ diễn ra bầu chọn nha.

    Ai sẽ là người đầu tiên của chị Băng?

    1/ Âu Dương Thần

    2/ Châu Anh Vũ

    3/ Hạ Minh

    4/ Bạch Tử Nhiên

    5/ Phùng Thiên

    6/ Lãnh Hàn

    Vậy thôi nha.

    Bye
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 8: Ca sĩ sao?


    Lúc này, mỗ nữ nào đó đang ở nhà tận hưởng cuộc sống thoát khỏi tên bám người như đỉa đói - Phùng Thiên.

    "Hi cuối cùng cũng thoát khỏi anh ta, mệt chết được, dai như gì đâu á"

    Đang vui vẻ, bỗng cô nghĩ: 'Ở nhà hoài chán lắm, mà công ty Shmily đã có người lo, hắc vương cũng có người quản rồi, không cần mình, giờ làm gì đây ta'.

    Đang suy nghĩ thì có mấy cô hầu đi ngang qua.

    Cô nghe họ nói:

    "Này, biết gì chưa hai cậu chủ đang mở cuộc tuyển chọn ca sĩ đấy, nghe nói hợp tác với công ty Lãnh thị thì phải"

    "Ê công ty có ảnh đế Lãnh Hàn kiêm chủ tịch à"

    "Ừ"

    "Ôi trời ơi!

    Tui thích ảnh đế lắm ấy.

    Lần này không biết có cơ hội gặp không"

    "Hở?

    Sao gặp được?

    "

    "Ôi trời, cô quên à, hai cậu chủ thường mời đối tác về nhà ăn cơm mà"

    "Woa, sướng quá, có cơ hội gặp nam thần rồi"

    "Là ảnh đế mà"

    "Là nam thần mà"

    Thế là họ vừa đi vừa cãi nhau một trận.

    Trong khi đó, người nghe lén nãy giờ thì đang nghĩ: 'Ca sĩ sao?

    Cũng được nhỉ, tham gia cho vui vậy cũng giúp được anh trai luôn hihi'

    (-Băng: má mi à, con đâu có nghe lén.

    -Na: ồ vậy con không nghe lén thì sao nghe họ nói chuyện thế ta.

    -Băng: con nghe công khai mà, phải không các anh.

    -Đám nam chính: đúng rồi Băng nhi nghe công khai mà, ai biểu đám người kia nói to chi.

    -Na đang lầm bầm: rõ ràng là nghe lén mà, với lại mấy thằng kia các ngươi làm gì có mặt ở hiện trường mà nói, đúng là bọn dân hùa.

    -Mấy người kia nói: má mi má đang nói gì thế.

    -Na: ai da má có nói gì âu hihi)

    Tối hôm đó, sau bữa tối, tại phòng khách, ba anh em đang ngồi nói chuyện.

    "Anh hai, em muốn làm ca sĩ".

    Băng mở lời

    "Hả, sao tự dưng vậy?

    "

    "Ở nhà chán quá à, anh cho em tham gia đi"

    "Hừm để anh nghĩ đã"

    "Nếu vậy anh cho em phỏng vấn tuyển chọn là được, em muốn tự lực làm"

    "Thôi vậy cho em ấy đi anh hai"

    "Ừm anh cho em tham gia đấy "

    "Yeah anh hai muôn năm, em thương anh nhất"

    "E hèm cô kia, tui là người xin giúp cô đấy"

    "Hihi em cũng thương anh ba nhất"

    Thế là chị Băng đã được cho tham gia.

    Cuộc tuyển chọn diễn ra trong 1 tháng, gồm 5 vòng thi.

    Vòng thứ nhất, sẽ nhận 5000 đơn hồ sơ từ 8h sáng đến 17h chiều trong ngày đầu tiên, trễ hơn không nhận và bắt buộc thí sinh tham gia tự nộp đơn.

    (-Na: nếu hỏi tại sao vòng một đơn giản là nhận hồ sơ thì xin thưa may mắn cũng là một loại thắng thua ạ, ai tới trước thì nhận không thì phắn)

    Vòng thứ hai, sẽ loại 2500 thí sinh qua cuộc thi phong cách thời trang và cả ngoại hình.

    (-Na: ca sĩ không đơn giản là hát hay nha mà còn phải có sự hiểu biết thời trang, phong cách để thu hút người xem, đồng thời phải xem ngoại hình người đó ra sao.

    Ngoại hình không phải đẹp xấu mà là làm sao dùng trang điểm, thời trang làm mình lên xinh đẹp)

    Vòng thứ ba, chỉ nhận 1000 thí sinh, thi về vũ đạo và phong cách trình diễn trên sân khấu.

    Vòng thứ tư, chỉ còn 100 thí sinh, phần này thi về tính tình, ứng xử.

    (-Na: làm ca sĩ thì tính tình và ứng xử với fan phải tốt, trong công việc cũng không vì chút dang tiếng mà kiêu căng)

    Vòng cuối cùng cũng là vòng quyết định ra 10 ca sĩ được tuyển chọn, 100 thí sinh phải làm một MV bài hát đăng gửi lên ban tổ chức, ban tổ chức đăng lên trang web của ban rồi lấy mười người có lượt xem, like cao nhất và phải hát hay nữa.

    Sau đó 10 thí sinh sẽ được gọi điện đến gặp chủ tịch kiêm ảnh đế Lãnh Hàn để phân công người quản ký và huấn luyện viên của họ
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Thông báo tiếp đây


    Dạo này sắp thi nên khá bận không thể đăng được nên mình sẽ thông báo lịch đăng truyện mới:

    Một tuần: 1 chap

    Khi rảnh hơn thì sẽ 2 chap nha.

    Mong mọi người thông cảm cho Na

    Bây giờ mình sẽ đăng một chap mới cho mấy bạn trước, còn khi nào có nữa thì...

    Na chưa biết được vì Na rảnh thì mới viết tiếp được.

    Cảm ơn
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chap 9: Cuộc thi tuyển (Phần 1)


    Hiện tại, Băng nhà ta đang ở tại công ty Lãnh thị để đăng kí tham gia.

    "Haizz hàng dài này là sao đây, mới đăng kí thôi mà đã đông vậy rồi".

    Băng nhà ta đang than thở liên tục vì số lượng người có mặt ở đây.

    "Haizz 5000 người còn bắt tự đi đăng kí rồi còn gì mà ai sớm thì đậu không thì trễ"

    "Nhưng mà mình tới thì đã đông vậy rồi liệu còn chỗ cho mình không đây"

    "Haizz hên là anh hai nhắc nhở đi sớm nếu không thì... rớt chắc rồi haizz"

    Vâng chị băng nhà ta sẽ liên tục than thở vậy thôi.

    Sau khoảng thời gian dài vô tận, đối với chị Băng, thì giờ cũng đến lượt mỗ nữ nhà ta đăng kí.

    "Cho tôi xin đăng kí tham gia ạ".

    Băng nói với một sự cố gắng lễ phép hết cỡ.

    "Cô thật may mắn, vừa vặn cô là thí sinh thứ 5000 luôn, chúc mừng".

    Cô nhân viên nói.

    'Má ơi mới qua giờ bắt đầu có một giờ mà đã đủ người, đông dã man'.

    Đó là suy nghĩ của mỗ nữ ta bây giờ.

    "Thật sao ạ, may quá đi thôi hihi".

    Dù vậy mỗ nữ vẫn phải duy trì hình dáng thục nữ.

    "Ừm, vòng hai sẽ bắt đầu vào ngày mốt, cô hãy chuẩn bị sẵn sàng để tham gia nha".

    Cô nhân viên nói và đưa nội dung thi tiếp theo.

    "Vâng cảm ơn chị".

    Sau đó mỗ nữ vê nhà, leo thẳng lên phòng.

    "Tiếp theo là thì về thời trang và ngoại hình ư?

    Không hiểu là thi ca sĩ hay là hoa hậu nữa".

    Mỗ nữ vừa nằm trên giường vừa xem nội dung vòng 2 với một cái tướng rất ư là "thục nữ"

    "Thời trang mình không lo, dù gì cái phòng quần áo kia cũng chả phải để trưng bày" vừa nói vừa liếc phòng quần áo tự động hiện đại và tiên tiến.

    "Haizz còn về ngoại hình là cái quái gì thế, không phải ốm hay mập, không phải xinh hay xấu, không cao hay thấp, vòng thi gì mà chỉ cho gợi ý là vậy trời"

    (-Na: gợi ý kĩ lắm ấy chứ.

    -Băng: má mi khó hiểu quá trời.

    -Na: hehe giải nghĩa xong là hiểu thôi, giống câu đố ấy mà, thông minh mà hãy nghĩ đi.

    -Băng: vâng ạ T_T )

    "Không ốm hay mập, chắc là cân nặng nào cũng được, không xinh hay xấu, vậy chắc là không quan trọng vẻ ngoài, không cao hay thấp, có lẽ muốn nói cao thế nào đều được vậy ý là gì khi thi ngoại hình chứ?"

    Băng đang suy nghĩ.

    Một phút, hai phút, rồi còn cả trăm phút, biết nói gì mơ mộng cho nhỏ rung động, ý lộn qua bài hát rồi hihi quay lại nào.

    Bỗng Băng la lên

    "A ra rồi thi ngoại hình mà còn thời trang chắc là phải thi phối đồ rồi make up đây mà, ngoại hình không quan trọng mà phải biết làm sao trang điểm cho đẹp và phù hợp trang phục"

    Sau đó chị Băng nhà ta ở trên giường lăn qua lăn lại chửi bới người nghĩ ra đề thi.

    "Tên nào mà rảnh rỗi vậy, thi make up thì nói make up đi nói chi dài dòng tốn chất xám của ta quá đi mà.

    Hứ"

    ( -Lãnh Hàn: * hắt xì* ai đang nhắc mình sao, chắc nhầm rồi, làm việc nhiều quá bệnh rồi, làm lẹ rồi về nhà ngủ cho khỏe nào)

    Tội cho mỗ nam nào đó bị chị Băng chửi lên chửi xuống còn chả biết.

    Sau khi lăn lộn, chị Băng nhà ta đã đứng dậy chuẩn bị làm một hành động vĩ đại, biết gì không, đó là... lấp đầy dạ dày đang đói của chị với suy nghĩ rất hay có thực mới vực được đạo, có ăn mới làm.

    -----------------------------------------------------

    Haha có ai nghĩ chị Băng đi chuẩn bị đồ thi không, khuyên bạn không nên đề cao chị Băng, chị ấy khá lười đấy với lại chị ấy có một sự khiêm tốn "nhẹ" về lòng tự tin đấy.

    Hehe xong một chap nữa nhé

    Chap tiếp theo phải đợi mình rảnh đã nha, như mình thông báo ấy

    Thông cảm nghen mấy bạn, ai mà giống mình sắp thi chắc sẽ biết nỗi khổ thầm kín sâu tận đấy lòng của mình nhỉ T^T

    Thôi thì sắp thi rồi, ai giống mình thì chúc bạn thi tốt nha

    Bye mấy bạn nha

    Yêu nhiều nà

    😍😘😙😚
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chap 10: Cuộc thi tuyển (Phần 2)


    Thông báo nhỏ

    Mình có chút chỉnh sửa nha

    Vì ảnh đế là Lãnh Hàn mới đúng mình ghi lộn

    Nên từ chap 7 chỗ nào tên Lãnh Hàn sẽ là Phùng Thiên còn Phùng Thiên sẽ chuyển thành Lãnh Hàn nha.

    Chân thành xin lỗi các bạn, nếu các bạn muốn cập nhật mới thì các bạn vô trang chính truyện xóa khỏi thư viện hay danh sách đọc hay đại loại là các kiểu lưu rồi cho vô lại thì sẽ cập nhật chỉnh sửa nha

    Cảm ơn ạ

    -------------------------------------------

    "Này các cậu chuẩn bị gì chưa thế?"

    "Chưa nữa, cái đề thi chả hiểu thì chuẩn bị nỗi gì"

    "Haizz chỉ hy vọng mấy đứa khác cũng không hiểu"

    "Ừ"

    Chắc nãy giờ mọi người đang thắc mắc chuyện gì đang xảy ra nhỉ.

    Vâng, xin thưa là hoàn cảnh cuộc thi diễn ra vòng hai ạ.

    Phải nói rằng ờ thì rất chi là loạn ạ.

    Tất cả thí sinh dự thi đều rất là "thục nữ" nói về chuyện đề thi.

    Tại sao nói thục nữ ư?

    He he vì rằng bọn họ rất là hiền thục thiếu nữ nha không có buôn dưa lê bán dưa chuột, tụm năm tụm ba như ngoài chợ đâu ạ.

    Hihi còn chị nữ chính của chúng ta đâu rồi nhỉ.

    Tất nhiên là cũng ở phòng thi rồi, chỉ là Băng nhà ta đang ngủ gục trên giường ạ.

    Vòng hai diễn ra lúc 6h45 nên mọi người phải đến sớm đó.

    Với người khác thì bình thường nhưng với con sâu gạo 3 không như chị Băng thì hơi khó.

    (-Na: nói chung là thiếu ngủ ấy, à còn sâu gạo 3 không ý là nói con gái ta là một người lười không có gì lười hơn nữa, nên phải dùng 3 không hình dung là:

    +Nếu có thể ngồi thì không đứng

    +Nếu có thể nằm thì không ngồi

    +Nếu có thể ngủ thì tuyệt không nằm không

    -Na: aizz con gái ta sao lại vậy aizz

    -Băng: tại ai mà than

    -Na: .....)

    Quay lại 30 phút trước đó, 6h00 sáng.

    Chị Băng lên đến nơi diễn ra cuộc thi là công ti giải trí Phùng gia.

    Chị vô (số) tội mở nhằm một cửa nhìn rất sang trọng và đẹp.

    Bước vào thì thấy một căn phòng đầy đủ tiện nghi, có cả giường nữa nên tưởng là phòng nghỉ của thí sinh và chị Băng nhà ta áp dụng triệt để quy tắc thứ của luật 3 không leo thẳng lên giường nằm xuống... ngủ bù.

    (-Na: ối giời ơi, con với chả cái, có cái phòng nghỉ nào của thí sinh mà đầy đủ tiện nghi không, có cái phòng nghỉ của thí sinh nào mà không có người chỉ có mình con không, Băng ơi là Băng, mẹ đã nói bao lần rồi... lượt bỏ 3000 từ

    -Băng: mẹ ơi, độc giả chạy mất rồi

    -Na: ách, só ri mọi người nha, vừa rồi chỉ là khoảng thời gian ngắn dạy dỗ con cái cái thôi, aizz con cái gì mà IQ 290 nhưng vẫn để cho người làm mẹ già nua như ta lo lắng về sự thông minh của nó...tiếp tục lượt bỏ 3000 từ

    -Băng: *mặt đen* mẹ ơi, độc giả lại chạy rồi, mẹ chạy theo đi, con còn phải thi nên đi trước.

    Vèo

    -Na: ế ta chưa nói xong mà.

    Thui só ri nữa ngen các bạn tại mình phải lo cho cái đứa con mà mình tốn bao công sức nuôi nấng... lại lượt 3000 từ lần 3)

    Và quay lại hiện tại là 6h30, cánh cửa phòng được mở ra, một người đàn ông bước vào, mặc một bộ vest đen, áo khoác đã cởi ra cầm trên tay.

    Đó là nam chủ của chúng ta Lãnh Hàn.

    Thật ra đây là phòng nghỉ của anh tại công ty nha.

    Nên khi bước vào anh thấy một cô gái trên giường thì bất ngờ sau đó là tức giận.

    Tiến đến giường, bỗng anh đứng hình vì vẻ đẹp như thiên thần của cô, đầm trắng cúp ngực dài đến đầu gối kèm theo chiếc áo khoái nhỏ màu đen ngắn và phồng ở vai ngắn tay chân mang đôi giày búp bê màu đen gót cao 2 phân.

    Nhìn cô thật đẹp với mặt trang điểm nhẹ nằm trên giường tóc xõa tứ tung nhưng vẫn trông như thiên sứ đi lạc.

    Ngắm một hồi, anh bước lại, tay nhẹ sờ mặt cô như sợ cô bay mất.

    Rồi mi mắt cô rung nhẹ rồi mở ra từ từ.

    Cô thấy trước mắt cô là một chàng trai màu tóc giống cô màu mắt giống cô nên bật thốt lên:

    "Thật đẹp trai!"

    "Phì, bé cưng dậy rồi à, sao em lại ở trong phòng anh thế?"

    "Phòng anh, tôi tưởng là phòng nghỉ của thí sinh, tôi xin lỗi, tôi nhầm phòng".

    Cô cuống cuồng xin lỗi rồi tính đứng dậy thì anh giữ cô ngồi trên giường rồi lấy ghế ngồi đối diện cô nói:

    "Em là thí sinh à, em tên gì?"

    "Tôi tên Hàn Băng, còn anh là ai thế?"

    "Anh là Lãnh Hàn, đại tiểu thư của tập đoàn Hàn gia mà sao lại đi tham gia làm ca sĩ thế?"

    "Tại tôi thích"

    Chị Băng nói với khuôn mặt khá là đáng ghét nhưng trong mắt Lãnh Hàn thì là một con mèo đáng yêu a.

    Đồng thời trong lòng mỗ nữ nào đó đang gào thét: ' WTF?

    Sao lại gặp nam chính rồi, cmn'

    "Em không cần thi nữa."

    "Hả?

    Tại sao không cho tôi thi"

    "Em đậu rồi"

    "What?

    Cái gì vậy tôi chưa làm gì cả mà sao đậu"

    "Với ngoại hình này em đủ đậu rồi mà em còn ăn mặc đơn giản mà đẹp trang điểm phù hợp với lại tình tính cũng khá tốt, giọng nói, lại hay nên hát hay là tất nhiên.

    Nói chung là em đậu rồi"

    À thì sau khi nghe ai đó nói thì chị nữ chính đã đơ hoàn toàn.

    "Bây giờ ký hợp đồng đi rồi mai bắt đầu đi làm, anh sẽ cho em một quản lý giúp đỡ em.

    Giờ ký đi nè."

    "À vâng, hihi, đỡ tốn công đi thi"

    Sau khi ký xong.

    Lãnh Hàn nói:

    "Cho anh số điện thoại em để có gì cần anh còn liên lạc"

    "Dạ nhưng tôi không nhớ số của tôi".

    Đỏ mặt a

    "Vậy đưa máy anh bấm cho"

    "Ừm"

    Lãnh Hàn cầm máy bấm số rồi gọi, xác nhận điện thoại trong túi quần phát ra tiếng nhạc chuông rồi lưu số đưa cô.

    "À phải rồi em nhỏ hơn anh đấy, cứ xưng em gọi anh đi cho tiện"

    "Dạ nhưng..

    "

    "Không nhưng nhị gì cả anh là chủ tịch ngoan ngoãn nghe lời đi"

    "Vâng ạ"

    "Giờ em tính làm gì"

    "Giờ hả, em muốn về, sáng ngủ không đủ nên buồn ngủ quá à".

    Cô vừa nói vừa chu mỏ lên là cho mỗ nam nào đó phải nuốt xuống một ngụm nước miếng.

    "Vậy anh đưa em về"

    "Cái này phiền anh quá em tự về được"

    "Phiền gì đâu, tại anh có công chuyện gần nhà em nên mới chở em về thôi"

    "Vậy phiền anh ạ"

    Hàn Băng trộm nghĩ: 'Hehe có tài xế miễn phí ngu gì không nhận'.

    Thế là anh Hàn đưa chị Băng về đến nhà rồi nhìn bóng dáng chị bước vô nhà nói nhỏ:

    "Em sẽ là vợ của tôi, cô gái nhỏ ạ"
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 11: Cuộc thi tuyển (phần 3)


    "Sao lại vậy được?

    Chủ tịch nếu người thiên vị sẽ đem lại một số tin đồn thất thiệt cho công ty mất" - Một số người lên tiếng phản đối.

    "Không có chuyện gì có thể xảy ra nếu các người nói với bên ngoài cô ấy là đại diện bên tập đoàn Nguyễn Hàn" - Lãnh Hàn lên tiếng

    "Chủ tịch, chuyện này...."

    "Cuộc họp kết thúc ở đây, không bàn cãi nữa"

    Nói xong, Lãnh Hàn đi ra khỏi phòng họp và chuẩn bị đi kiếm cô.

    Anh lái xe đến nhà cô rồi nhắn tin bảo cô xuống.

    "Anh tới lâu chưa?"

    - Băng hỏi.

    "Mới thôi.

    Em theo anh đi nhận lịch làm việc.

    Anh sẽ thông báo với bên ngoài em là người đại diện tập đoàn Nguyễn Hàn nên sẽ không có scandals gì cho em"

    "Vâng thật cảm ơn anh đã suy nghĩ cho tôi chu đáo vậy.

    Thật ngại phải để chủ tịch Lãnh làm việc này.

    Sau này anh không cần phải như vậy đâu.

    Anh cũng khá là bận nên cứ giao cho người khác làm là được" 'và tôi cũng chả muốn nhìn thấy nam chủ hoài đâu'.

    Tất nhiên câu cuối đó chỉ là suy nghĩ của chị thôi.

    "Không sao cả, dù gì cô cũng là tiểu thư Nguyễn Hàn nên tôi phải chăm sóc cô đàng hoàng"

    "Nhưng mà....

    "

    "Đừng nhưng nhị gì nữa, tôi làm vì tôi thích không phải vì ai cả"

    "Ừm"

    Sau một lúc đi xe cũng đã đến nơi.

    Nơi mà họ đi đến không phải công ty Lãnh thị hay một nơi làm việc nào mà đó là một đồng cỏ rộng lớn xinh đẹp.

    "Sao anh đưa tôi đến đây, tôi tưởng chúng ta đi đến công ty kí hợp đồng"

    "Ừm tôi có mang hợp đồng giờ ký luôn đi rồi làm việc luôn"

    "Hả làm việc?

    "

    "Ừ"

    Anh nói với vẻ mặt rất chi là tỉnh.

    'Cô mới chỉ gặp hôm qua sao nói làm là làm liền vậy'.

    "Sao nhanh vậy?"

    "Bởi vì công ty cần một người đại diện tốt cho đợt quay hình quảng cáo, với lại làm xong cô sẽ có danh tiếng của mình"

    "Hả danh tiếng chi vậy?"

    "Để cô vô ngành giải trí nhanh hơn thôi, dù cô theo ca sĩ nhưng mấy việc đóng quảng cáo, quay phim vẫn phải có"

    "Ừm tôi biết rồi"

    "Tốt ký đi rồi thay đồ bắt đầu quay"

    "Được"

    Sau khi ký xong cô được đưa đi gặp người quản lý của mình.

    Cô ta tên là Hoàng Ánh Tuyết.

    Cô ta đã lên một kế hoạch rõ ràng cho cô.

    Cô bắt đầu một ngày bận rộn với hết quay hình quảng cáo rồi người mẫu rồi tạo hình tượng, đủ thứ cả lên.

    Sau bao nhiêu tiếng quay cuồng với công việc, bây giờ cô mới đặt được lưng lên giường.

    "Anh ta tính vắt kiệt sức mình sao.

    Mệt đến không thở nổi.

    Lịch trình gì mà lắm thế không biết!

    "

    Đang than thở và mắng chửi ai đó thì cô nghe tiếng ba mẹ gọi cô.

    Cô đi xuống lầu và bắt gặp ba mẹ với sắc mặt nghiêm túc nói:

    "Con gái cuối tuần này, nhà chúng ta sẽ có một bữa tiệc lớn, con nhớ phải tham gia"

    Cô trả lời:

    "Con không thích mấy chỗ tiệc tùng đó cho lắm.

    Con có thể không đi được không ạ?"

    "Có vẻ không được đâu con.

    Lần này là tiệc lớn quan trọng gia đình ta phải đủ thành viên và trong bữa tiệc ta sẽ thông báo về con với mọi người."

    Ba cô phản đối

    "Vâng con biết rồi ạ.

    Con sẽ tham gia đúng giờ "

    "À phải trước đó con phải đi chuẩn bị với mẹ nhé.

    Mẹ muốn con gái mẹ đẹp nhất".

    Mẹ cô nói

    "Sao vậy mẹ.

    Tủ con nhiều đồ lắm rồi.

    Không cần mua thêm đâu me."

    "Mẹ đâu nói mua đồ không đâu còn phải đi làm spa nữa con à."

    "Vâng ạ.

    Con hứa sẽ đi với mẹ"

    "Ừ con gái mẹ ngoan lắm.

    Tối rồi, con ngủ sớm đi.

    Mẹ thấy con hôm nay làm việc mệt rồi.

    Ngủ ngon nha Băng nhi"

    "Vâng, ba mẹ cũng ngủ ngon"

    Xong, cô đi lên phòng suy nghĩ.

    Trong lúc đang suy nghĩ thì ... cô mệt mỏi và cô lăn ra ngủ mất tiêu.
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 12: Gặp mặt Hạ Minh


    Hôm sau, khi cô đang ngủ thì...

    Rầm

    "Dậy ngay cho mẹ, không phải đã nói hôm qua dậy sớm đi với mẹ mà, ngủ gì nữa.

    Dậy ngay lập tức!"

    Thế là cửa nhà ta đã ra đi với sức công phá của phu nhân Nguyễn Hàn.

    (- Cửa: em nào có tội tình gì, hic cái này gọi là nằm mà cũng trúng đạn.

    - Na:....

    Cạn lời)

    "Ưm... một chút nữa thôi, một chút nữa thôi"

    Cô nói chuyện với một giọng nói ngái ngủ, hết sức là "tỉnh" trước cơn bão táp của Nguyễn Hàn phu nhân.

    "Ồ, vậy sao, một chút à?

    "

    "Ưm..."

    "Hi, con gái của mẹ DẬY...

    NGAY...

    LẬP...

    TỨC"

    Cô giật mình, bật dậy, không may vấp cái mền và ..."

    Rầm, bịch, ai da".

    Vâng đó là hậu quả của việc hấp tấp ngã xuống giường kéo theo chăn mền, gối, điện thoại đổ ập xuống và cuối cùng là tiếng la ó điếc tai của một con heo, ý lộn, của chị Băng nhà ta.

    "Huhu đau quá, mẹ sao lại tự dưng la to thế?"

    "Hừ, tôi mà không la to, cô chịu dậy sao.

    Đi làm vscn rồi xuống chuẩn bị cho bữa tiệc."

    "Vâng ạ"

    Thế là chị Băng nhà ta phải tạm biệt chiếc giường thân yêu để đi chuẩn bị cho một ngày "địa ngục" sắp tới.

    Khi cô bước xuống nhà, chưa kịp ăn sáng, thì có một bóng người lao đến, nắm tay cô kéo một mạch ra xe trong khi cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Vâng người đó là...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Là người bí mật.

    Vâng người bí mật đó là ai thì hãy nghe tiếp câu chuyện đang xảy ra.

    "Này, anh là ai?

    Anh tự nhiên bắt tôi làm gì?

    Tính đưa tôi đi đâu thế hả ?

    "

    Cô hỏi hàng loạt câu hỏi làm cho anh không kịp trả lời.

    Thấy cô có ý định nói tiếp, anh đành lên tiếng can ngăn.

    "Bình tĩnh, để anh trả lời, anh là Hạ Minh, anh không bắt em là mẹ em nhờ anh dắt em đi mua đồ và giờ chúng ta đang đi đến khu mua sắm"

    "Hửm, sao mẹ tôi lại nhờ anh đưa tôi đi?

    "

    Nhìn cô rất bình thản nhưng có ai biết trong lòng cô đang gào thét: ' What the f**k!

    Sao mà xui cmn xẻo, mẹ nhờ ai không nhờ lại nhờ nam chủ, huhu, nam chủ thì chưa nói đi còn nhờ ngay tên nam chủ đáng sợ nhất.

    Haizz, mà tại sao giờ mới nhớ ra là nhà mình có quen thân với nhà tên nam chủ này nhỉ?

    Đáng đời chưa, hên là nhớ rồi, giờ chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi'.

    Thế là kết thúc phần suy nghĩ gào thét của chị Băng.

    "Ừ, đáng lẽ mẹ em sẽ đưa em đi nhưng mà đột nhiên một người bạn của mẹ em tới nên bác ấy nhờ anh khi anh đến thăm"

    "Ồ vậy hôm nay làm phiền anh"

    "Không phiền gì cả"

    Một lúc sau, Hạ Minh đưa cô đến trung tâm thương mại K&Q, trung tâm thương mại hàng đầu, từng món đồ bên trong đều có chục số không trở lên, nên có thể nói trong trung tâm toàn là phu nhân, tiểu thư, thiếu gia con nhà giàu có.

    Và trung tâm thương mại này là của Châu gia, cũng có nghĩa là của Châu Anh Vũ - tên hôn phu cũ của cô, cô mà biết chắc không chịu đến đâu nhỉ?

    "Em ở đây đợi anh chút, anh đi cất xe"

    "Ừm anh đi đi"

    (-Na: lúc ghi câu này làm mình nhớ đến bài "Anh Cứ Đi Đi" của Hari Won)

    Lúc cô đang đợi thì tin tức cô có mặt tại K&Q đã được thông báo đến Châu Anh Vũ.

    "Cô ấy đang có mặt ở đây sao, thật tốt, cũng lâu rồi không gặp cô ấy"

    Thế là điều này trở thành nguyên nhân khi cô cùng với Hạ Minh bước vào K&Q thì rất là "trùng hợp" gặp mặt Châu Anh Vũ.

    "Chào em, Băng nhi".

    Anh nói kèm theo đó là một nụ cười chói mắt làm những cô gái xung quanh la hét, có người còn lấy điện thoại ra chụp lia lịa.

    "Tôi có quen biết thân với anh sao, chủ tịch Châu, xin đừng gọi thân thiết như thế, có người hiểu lầm thì không hay".

    Cô nói với một khuôn mặt lạnh lùng, trong mắt còn có chút chán ghét làm Châu Anh Vũ thấy đau nhói trong lòng.

    "Anh là hôn phu của em."

    "A, vậy sao, tôi cứ tưởng chúng ta đã hủy hôn từ năm trước rồi mà.

    Anh đừng ở đó nói bừa"

    "Anh vẫn chưa đồng ý vụ từ hôn nên em bỏ suy nghĩ đó đi.

    Em vẫn là hôn thê của anh thôi."

    Thấy anh mặt dày nói chuyện thì cô tức tối tính cãi lại thì Hạ Minh lên tiếng.

    "Được rồi, em đừng cãi với chủ tịch Châu nữa, em còn phải mua đồ đấy.

    Xin thứ lỗi, chủ tịch Châu, chúng tôi còn có việc, chúng tôi xin phép đi trước"

    "Khoan đã, Băng nhi, em cần mua đồ thì để anh đưa em đi"

    Cô chưa kịp từ chối thì anh đã cầm lấy tay cô dẫn đi.

    Hạ Mình thấy vậy cũng đành đi theo.
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 13: Tiệc ( Phần 1)


    "Cái này đẹp nè, em thử đi, cả cái này và cái này nữa, mau đi thử cho anh xem"

    "Đủ rồi, nhiều như vậy làm sao tôi thử hết được"

    "A, anh xin lỗi, vậy thì gói hết cho em mang về nhé"

    "Trời, anh tính cho tôi bị quần áo đè à, sao mang hết về được"

    Hiện tại, cô và hai nam chủ Hạ Minh với Châu Anh Vũ đang ở trong shop quần áo dạ tiệc cao cấp nhất.

    Khi nghe nói cô muốn mua đồ chuẩn bị cho buổi tiệc ngày mai thì anh đã lôi cô đến nơi này.

    "Haizz, được rồi, lấy bộ này đi".

    Vừa nói cô vừa chỉ vào bộ độ màu đen.

    "Vâng, tôi sẽ gói cho tiểu thư ngay".

    Cô nhân viên cửa hàng nói.

    "Hết 50 triệu ạ"

    Lúc cô đang tính đưa thẻ tính tiền thì Châu Anh Vũ nói

    "Tính vào thẻ tôi"

    "Vâng, chủ tịch", cô nhân viên trả lời.

    "Anh đang làm gì thế?

    Để tôi tự trả".

    Cô gắt gỏng nói

    "Không sao, để chồng em trả có sao đâu, tiền chồng cũng là tiền vợ mà".

    Châu Anh Vũ mặt nham hiểm nói

    "Ai vợ anh chứ!

    Chúng ta hủy hôn ước rồi mà"

    "Haha, em chưa biết rồi, anh đã xin ba em không hủy và ông cũng đồng ý rồi"

    "Cái gì?

    Sao có thể!" .

    Cô ngạc nhiên

    "Vào buổi tiệc ngày mai sẽ thông báo hôn ước này với bên ngoài.

    Em đừng phản đối, hãy để anh chuộc lỗi được không?"

    Thấy anh như vậy, cô cũng thấy mủi lòng, nói:

    "Hừ!

    Kệ anh, tôi về"

    "Anh đưa em về nhé, anh cũng có việc cần kiếm bác trai luôn"

    "Ừm"

    Hạ Minh nãy giờ bị bơ cũng lên tiếng:

    "Tôi cũng có chút việc, hẹn em ở bữa tiệc"

    "Ừ, tạm biệt"

    Tối hôm bữa tiệc diễn ra.

    Những hàng xe dài sang trọng chạy đến trước cửa biệt thự của Hàn gia.

    Bước vào Hàn gia, ta có thể thấy những chiếc bàn dài chứa đầy đồ ăn, những chiếc bàn dài đầy ly rượu, những cô hầu hay bồi bàn nam bận rộn qua lại, tấp nập, đông đúc nhưng cũng đầy sang trọng, quý phái.

    Cùng lúc đó, cánh cửa lại được mở ra, bước vào là những người đàn ông hoàng kim.

    Đầu tiên là bác sĩ nổi tiếng Âu Dương Thần.

    Thứ hai là người đứng đầu thế giới ngầm Hạ Minh.

    Thứ ba là chủ tịch Phùng thị Phùng Thiên.

    Thứ tư là chủ tịch Lãnh thị Lãnh Hàn.

    Sau cùng là chủ tịch Bạch thị Bạch Tử Nhiên.

    Sự xuất hiện đầy đủ của các chàng trai hoàng kim này đã làm xôn xao mọi người ở đây, nhất là đối với các tiểu thư và phu nhân.

    Về phía các ông chủ, thiếu gia ở đây thì lại đang thắc mắc: 'Sao họ lại đi cùng nhau, phải chăng các thế lực lớn này đang tính hợp tác với nhau.

    Vậy thì phải tranh thủ tham gia vào khối này mới được'

    Ai da, nếu như các chàng trai hoàng kim của chúng ta biết được những điều mà người ta nghĩ về họ chắc sẽ phản bác dữ dội lắm.

    *Cái gì mà đi chung, chúng tôi chỉ gặp ngoài cửa thôi, bọn người này toàn tình địch của tôi.

    Hừ* .

    Cái chuyện này sẽ xảy ra nếu như họ biết suy nghĩ của người ta thôi nha!!

    Và chắc chắn chỉ có Phùng Thiên, Hạ Minh, Lãnh Hàn mới có suy nghĩ này thôi, chứ anh Bạch sẽ không làm vậy đâu.

    Tại sao nha?

    Đơn giản anh Bạch còn chưa gặp chị Băng nhà ta mà.

    He he

    "Xin chào mọi người đã đến dự bữa tiệc chào đón con gái chúng tôi đi du học về hôm nay."

    Giọng nói của chủ gia tộc Hàn gia - Hàn Chính vang lên.

    Lúc này đứng kế ông là phu nhân Triệu Yến - tiểu thư gia tộc Triệu gia rất có tiếng trong thế giới ngầm.

    Điều đặc biệt là hai người này kết hôn với nhau không liên quan gì đến gia tộc cả, chỉ là họ gặp nhau và yêu nhau ở Pháp.

    "Bây giờ tôi xin giới thiệu con gái tôi, Hàn Băng"

    Lúc này trên cầu thang, bước xuống là hai chàng trai đang hộ tống cô gái ở giữa đi xuống.

    Không ai khác chính là đại thiếu gia Hàn Phong, nhị thiếu gia Hàn Dật và ở giữa người con gái xinh đẹp trong bộ váy trắng cúp ngực, tà váy làm theo kiểu tiên cá, ôm chân lộ rõ đường cong, xuống dưới tà chạm đất và xoè ra, nhìn cô rất xinh đẹp.

    Lúc này ba người họ bước lên sân khấu, cô gái đó lại micro và nói

    "Xin chào mọi người, tôi là Hàn Băng, tam tiểu thư của Hàn gia.

    Tôi xin cảm ơn mọi người đã đến dự bữa tiệc chào đón tôi hôm nay"

    Cô nói xong thì mọi người vỗ tay kèm theo là đủ loại ánh mắt hướng đến, trong đó có nhớ thương, có ganh tị, có căm ghét.

    Cô biết ánh mắt nhớ thương là của ai rồi cô nhìn về hướng một cô gái, thì ra người nhìn cô với ánh mắt căm ghét là nữ chính Liên Thu Thủy.

    Cô chỉ cười chứ không nói gì, cũng không nhìn cô ta nữa.

    Lúc này, giọng nói của Nguyễn Hàn Chính lại vang lên.

    "Ngoài việc bữa tiệc hôm nay để chào đón con gái tôi quay về thì chúng tôi còn muốn thông báo về việc đính hôn của con gái tôi.

    Hôm nay tôi xin chính thức thông báo về hôn sự hai gia đình là Hàn gia và Châu gia.

    Và hôn phu của con gái tôi là thiếu gia Châu Anh Vũ"

    Cùng lúc đó Châu Anh Vũ bước lên sau đó ôm eo của Nguyễn Hàn Băng.

    "Cảm ơn mọi người, từ hôm nay Hàn Băng sẽ là vị hôn thê của tôi"

    ------------------------------------------------

    Xin lỗi mọi người hôm nay mới đăng lại

    Dạo này Na hơi bận

    Giờ sẽ đăng lại nhiều hơn

    Cảm ơn mọi người không bỏ mình
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 14: Tiệc (Phần 2)


    Sau khi Châu Anh Vũ nói xong, lập tức tiếng xôn xao từ mọi người to lên dần.

    Đồng thời Châu Anh Vũ cũng nhận được ánh mắt muốn giết người từ ai đó.

    Châu Anh Vũ quay ra nhìn thì thấy mấy Anh nam chủ khác đang nhìn mình liền đáp trả bằng ánh mắt đắc ý như muốn nói rằng:' Có ngon thì lên làm hôn phu của Băng nhi xem '

    (- Na: lớn cả rồi mà còn trẩu tre *khinh thường*.

    - Các nam chủ: dạo này thiếu người thí nghiệm thuốc a, cũng đang thiếu người làm khổ sai nha, bang Hạ Vũ còn dư mấy món cực hình mới chưa thử nghiệm đang cần người nha~~~

    - Na: hahaha chúng ta có thể từ từ thương lượng mà không sao cả hahaha

    - Các nam chủ: hừ

    - Na: huhu)

    "Bây giờ là buổi khiêu vũ, xin mọi người hãy kiếm bạn nhảy nha".

    Giọng nói của MC vang lên bất ngờ cắt đứt tia lữa điện giữa những người nào đó.

    Lúc này, Châu Anh Vũ cúi thấp người, giơ tay ra kiểu quý ông, nói:

    "Vị hôn thê của anh ơi, em sẽ khiêu vũ cùng anh chứ?"

    "Tất nhiên rồi", cô cười trước cách mời lạ lùng của anh

    Rồi cô và anh bước xuống sân khấu, đặt tay trái cô vào tay phải anh đưa lên ngang vai, tay phải cô đặt lên vai anh còn tay trái anh thì để lên eo cô.

    Khi tiếng nhạc vang lên, cô và anh bắt đầu di chuyển, từng bước nhẹ nhàng uyển chuyển thu hút người xem đắm chìm vào.

    Vào giây phút lãng mạn như vậy, chợt có tiếng thét không phải to nhưng cũng vừa đủ lọt vào tai mọi người ở bữa tiệc.

    Âm nhạc dừng lại, mọi người đang khiêu vũ cũng mất hứng mà đứng lại.

    Mọi người lên tiếng bất mãn nhỏ:

    "Ai thế?

    Hết sức là vô duyên, không thấy người ta đang nhảy sao"

    "Trong bữa tiệc lớn này, ai có gan phá thế không biết?

    "

    "Cô gái kia bị sao vậy?

    Tự dưng la lên như người điên thế"

    "Nhìn xinh xắn, hiểu chuyện thế mà không biết cư xử sao"

    Vâng, tiếng thét đó không ai khác là của nữ chủ Liên Thu Thủy do va chạm cùng một cô gái khác mà ra.

    Lúc cô bước tới nhìn thì mới thấy cô gái va chạm với Liên Thu Thủy là nữ phụ Âu Dương Hoa, em họ của Âu Dương Thần.

    Nói đến cô gái này thì cũng chỉ là con nuôi của con trai út Âu Dương gia chủ - Âu Dương Bắc, Âu Dương Bắc này cũng đáng thương lớn tuổi mà vẫn chưa có con nên đành đi nhận nuôi một cô bé.

    Đó chính là Âu Dương Hoa, cô nữ phụ này lại đi thích chính anh họ mình Âu Dương Thần, cuối cùng cô ta cũng bị nữ chủ hại chết thê thảm.

    Coi như đồng cảm đi, cô nhìn cô ta cũng thuận mắt hơn so với nữ chủ Liên Thu Thủy.

    Nhưng trong truyện, cô ta cũng khá đanh đá, theo tình tiết cũng trong một bữa tiệc, thì Liên Thu Thủy cố tình gây khó dễ cho cô ta vì ánh mắt cô ta nhìn Âu Dương Thần thì phải, thì như cũng trong bữa tiệc đó mà cô ta thu được Hạ Minh thì phải.

    Trong lúc cô đang ráng nhớ cái tình tiết cẩu huyết thì bên phía nữ chủ đã vang lên tiếng nức nở làm người ta thương tiếc:

    "Hic, xin lỗi cô, tôi... tôi... tôi chỉ là lỡ làm đổ nước lên váy cô, hic tôi... tôi không cố ý đâu, cô đừng giận, tôi giúp cô giặt được không, cô đừng tức giận hic hic"

    Mọi người xung quanh nghe thấy liền nhỏ giọng nói:

    "Tưởng ai, hoá ra đại tiểu thư Âu Dương Hoa, chỉ là con nuôi mà đanh đá, chua chát, giờ nhìn xem Liên tiểu thư ngồi dưới đất vậy có phải do cô ta xô không?

    "

    "Ừ, cũng có thể đó, phu nhân không thấy Liên tiểu thư đang run sợ sao, tội quá!

    "

    "Ừ đúng rồi đấy"

    "Suỵt, các phu nhân nói nhỏ thôi đại thiếu gia Âu Dương Thần đang ở đây coi chừng bị nghe thấy thì khổ"

    "Ừ ừ"

    Còn nữ chủ của chúng ta thì sao, đang cười trong lòng kìa, Liên Thu Thủy chính là đang tức giận Hàn Băng chiếm hết sự chú ý của mọi người, có thể cô ta hiện tại không làm được gì tiện nhân Hàn Băng nhưng mà cô ta có thể xử trí cô tiểu thư điêu ngoa nhà Âu Dương này.

    Cái đồ xấu xí này dám nhìn Thần với ánh mắt đó làm cô ta bực mình.

    'Chỉ là con nuôi thôi mà dám có ý đồ với Thần của tao, hừ tất cả người đàn ông này đều là của tao, của tao mà thôi'

    Dù là suy nghĩ vặn vẹo trong đầu liên tục nhưng cô ta lại đang cúi đầu, run run làm cho người ta thương tiếc.

    Cô ta lại lên giọng phản bác như đang khẳng định:

    "Không... không phải đâu, chỉ là... chỉ là tôi không cẩn thận té thôi, không phải do Âu Dương tiểu thư tức giận đẩy đâu, không phải đâu"

    Dù là lời nói biện hộ nhưng cô ta lại thể hiện khuôn mặt uất ức làm cho người ta càng khẳng định rằng Âu Dương Hoa làm.

    -----------------------------------------------

    Chào mọi người

    Hôm nay Na xin thông báo một tí ngắn gọn nhé

    Lịch đăng chap mới của Na sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào các bạn

    Mỗi khi chương trước đạt đủ 100 lượt xem 20⭐ thì lúc đó mình sẽ đăng chương mới nha

    Cảm ơn mọi người

    Thân

    Haena cute dễ thương
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Thông báo


    Từ giờ trở đi người nào tem đầu tiên thì chương sau mình sẽ tặng người đó nha

    Hihi

    Vậy chap sau mình sẽ tặng cho bạn Nuhoangmeo nha

    Cảm ơn bạn tem đầu tiên
     
    [Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
    Chương 15: Tiệc (Phần 3)


    Như đã nói ở thông báo chương này tặng bạn Nuhoangmeo nha cảm ơn bạn comment đầu tiên ở chương 14

    ------------------------------------------------

    Mọi người bắt đầu xôn xao lên lần nữa

    "Nhìn xem, chắc chắn Âu Dương tiểu thư làm gì rồi, nhìn Liên tiểu thư kìa, đã bị hại mà còn bênh vực cho cô ta.

    Thiệt là tốt bụng nha!

    "

    "Ừ, tôi thấy phu nhân nói đúng đó, Âu Dương tiểu thư đó chả tốt lành gì, ỷ gia đình quyền thế cao nên kiêu ngạo.

    Trong khi cô ta cũng chỉ là con nuôi thôi mà"

    Nói xong, mọi người con dùng ánh mắt khinh bỉ vào Âu Dương tiểu thư, cũng cho nữ chủ ánh mắt thương cảm, đồng tình.

    Điều này cô thấy những không muốn nói, chỉ là cảm thán trong lòng:' Này bàn tay vàng của tác giả quá siêu rồi, nhìn cỡ nào cũng thấy giả tạo nha'

    Lúc này Âu Dương tiểu thư kia rốt cục chịu hết nổi đành lên tiếng.

    'Này Liên tiểu thư, cô nói cứ như tôi bắt nạt cô ấy, tôi còn đang tự hỏi, rõ ràng tôi đang ở đây ăn bánh, tự nhiên cô xông vào tôi, làm dơ váy tôi, tôi còn chưa nói gì, tự nhiên cô ngồi bệt xuống, la lên là s.

    Này đang tính ăn vạ à?

    "

    Phụt.

    Bất ngờ một tiếng cười vang lên, dù là không to nhưng do xung quanh sau khi nghe được Âu Dương tiểu thư nói chuyện thì hơi im ắng nên tiếng cười bất chợt vang lên liền làm cho người ta chú ý.

    Mọi người quay lại nhìn người phát ra tiếng.

    Mà người phát ra tiếng đó thấy mọi người nhìn mình liên đành nín lại cơn cười của mình nói:

    "Thôi, hai vị tiểu thư hãy nể mặt chủ bữa tiệc là tôi, bỏ qua chuyện này nhé.

    Mà tôi thấy Âu Dương tiểu thư nói không sai, Liên tiểu thư muốn ăn vạ sao ngồi đất hoài thế?

    Hay cô thích nền đất thế hử?"

    "Tôi, tôi chỉ là, chỉ là...

    "

    "Thôi, tôi thấy cô cũng mệt rồi để tôi kêu người gọi Liên chủ tịch lại đưa cô về"

    Nói xong cô không để cho nữ chủ kịp nói gì thì đã kêu người chuẩn bị xe và kêu cha của nữ chủ lại đưa cô ta về.

    Với một thế sét đánh, mọi người thấy không còn gì coi nữa liền giải tán, các phu nhân tiếp tục tán gẫu cùng các tiểu thư hoặc các tiểu thư, thiếu gia đi theo cha mình gặp gỡ người khác hòng lấy mối thông gia hay lợi ích về công ty mình.

    Mà cô lúc này thì lại bắt chuyện với Âu Dương Hoa, tại sao cô lại nói chuyện với cô ta, đơn giản là vì... hai người là bạn thân, ha ha ha, nữ phụ và nữ phụ, cũng hợp đấy chứ.

    Đừng nhìn Âu Dương Hoa đanh đá vậy chứ đó cũng chỉ là một bộ mặt giả của cô ta thôi, cô ta biết tính tình Hàn Băng, nhưng cũng chỉ có cô ta chấp nhận tính tình đó của Băng.

    Vì cô nghĩ, yêu một người, vì người đó làm tất cả là không sai.

    "Băng Băng, lâu rồ không gặp, càng ngày càng xinh nhỉ"

    "Hihi tớ mà, xinh như hoa, tươi như búp, ai cũng phải nâng tớ như trứng, hứng tớ như hoa đấy"

    "Lâu ngày không gặp, trình độ tự luyến có tiến bộ đấy, good job!!

    "

    "Hehe, đa ta người đã khen tặng thiếp"

    "Ai da, tiểu mĩ nhân, ta cưng chiều nàng vậy không có gì thưởng ta sao?

    "

    "Có chứ, thiếp đã chuẩn bị bàn tiệc nhỏ đấy, lát nữa khách về hết, thì chúng ta tiếp bữa tiệc riêng, quan trọng là toàn món người thích đó nha"

    "Được, được, lâu ngày không gặp, vẫn là tiểu mĩ nhân hiểu ta nhất, hehe"

    Trong lúc Hoa và Băng đang "tình chàng ý thiếp" mặn nồng, thì các nam chủ đã có mặt và nghe được toàn bộ, mặt của học lúc này phải nói là 囧囧囧囧 như vậy.

    Chịu không nổi nữa, Âu Dương Thần lên tiếng

    "E hèm, tiểu Hoa, em có quen biết Băng sao?

    "

    "Biết chứ, biết chứ, em còn biết số đo 3 vòng người ta rồi nuốt ruồi người ta nằm đâu luôn đấy, biết cả ngày dì cả tới nữa nha"

    (-_-) Được rồi, trước giờ hắn hơi lơ là nhỏ em họ này, không biết nó bệnh nặng thế này, về sẽ khám lại.

    "Này, này, tiểu Hoa cậu đang nói gì thế hả, bộ cậu biết tớ không biết sao hử, hừ, số đo 3 vòng của cậu là 90-56-87 chứ gì, trên vai trái cậu có một vết bớp hình hoa đó, bà dì cả cậu thường tới vào ngày 25 -> 28 mà nhỉ"

    "Ồ vinh hạnh khi cậu biết rõ về tớ nha, số đo 3 vòng của cậu đâu kém gì nhỉ, 89-55-90 mà, lưng cậu có gì nhỉ, một dấu chấm nhỏ 1 mm đấy, bà dì cả tớ cuối tháng thì cậu đầu tháng ngày 3 -> 6 mà nhỉ"

    Mấy anh nam chủ thấy cứ để họ vậy hoài không hay đành can ngăn.

    Nhờ vậy cuộc chiến khoe hiểu biết chấm dứt.

    "Thôi, trong khi chúng ta nói chuyện thì tiệc tan rồi kìa, vào nhà tớ mở tiệc nhỏ cho cậu, tối nay ba mẹ tớ đi du lịch rồi, anh hai với anh ba đưa hôn thê đi chơi rồi, hôm nay ta cứ thoải mái"

    "Được đó, nhưng còn mấy anh này thì sao?

    "

    Thấy Hoa nhắc đến, mấy anh nam chính liền nói

    "Hôm nay, em ở lại, anh cũng phải ở lại coi chừng em chứ, có gì thì còn nói chuyện với hai bác được".

    Âu Dương Thần đã nhanh chóng tìm được lí do và được chấp thuận.

    "Anh là hôn phu của em, anh sợ em với Âu Dương tiểu thư chơi quá vui vẻ mà quên sức khoẻ nên ở lại trông em" cả anh Vũ cũng tìm được lí do, dù hơi vô lý nhưng sau một hồi nói lý và cuối cùng đã thuyết phục được hai cô gái.

    Mấy anh kia thì viện cớ là bạn của Vũ và Thần nên muốn ở lại chơi, với lại quen thêm bạn mới là tiểu Hoa luôn.

    Thế là một đám nam chính và hai nữ phụ mở tiệc nhỏ vui chơi tiếp.

    ------------------------------------------------

    Chào mọi người, vẫn vậy nhé 100 lượt view và 20 ⭐thì có chap mới

    Người đầu tiên comment thì sẽ tặng chap sau nha

    Và các bạn muốn ai là người đầu tiên với Băng nào

    1.

    Châu Anh Vũ

    2.

    Âu Dương Thần

    3.

    Hạ Minh

    4.

    Phùng Thiên

    5.

    Lãnh Hàn

    Nào mau bình chọn người bạn thích nha
     
    Back
    Top Dưới