Khác [DROP] Xuyên qua nữ phụ, đánh chiếm nam chủ

[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chút tâm sự


E hèm Na biết là sẽ có một số người mang truyện của Na sang web khác nhưng Na không cấm, nên có lấy thì cũng báo Na một tiếng được chứ

Rồi tiếp tục bình chọn nha

1.

Châu Anh Vũ

2.

Âu Dương Thần

3.

Hạ Minh

4.

Phùng Thiên

5.

Lãnh Hàn

Hiện tại thì ta đang có sự chọn lựa từ các bạn như sau:

1.

3 phiếu

2.

1 phiếu

3.

1 phiếu

4.

0 phiếu ( thấy tội thanh mai trúc mã của Băng quá)

5.

1 phiếu

Tiếp tục comment người bạn thích để có được lần đầu của chị Băng nhà ta nha
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 16: Âu Dương Hoa không phải người tầm thường


Chương này tặng bạn GiaHueGiaHue nha cảm ơn bạn tem đầu tiên ở chương 15.

Chúc bạn lễ vui vẻ.

::>__________
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Luật đăng chap


Cho Na sửa chút nha, chứ thấy mấy bạn nhanh tay nhanh chân quá, Na chưa nghĩ ra phần tiếp theo mà thấy sắp đủ yêu cầu rồi ~T_T~~T_T~~T_T~~T_T~~T_T~

Nên vậy Na quyết định luật mới nha, gồm 3 điều kiện như sau:

- 100 views ( cái này không đổi, Na thấy ổn rồi)

- 30 ⭐( haha, xin lỗi mọi người nghen, tại Na thấy mới đăng truyện hôm qua mà hôm nay đủ 20 rồi, chưa có ý tưởng mới nên làm phiền mấy bạn vậy hehe)

- 15 comment ( mình chỉ muốn biết ý kiến từ mấy bạn thôi, mấy bạn bơ mình quá)

Vậy nhé, xin lỗi và cảm ơn các bạn

Thân gửi

Na cute ~@^_^@~~@^_^@~~@^_^@~
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 17: H-3P ( phần 1 )


Chương này tặng bạn ReginaSakura nha cảm ơn bạn đã bình luận đầu tiên ở chương 16

Và e hèm, xin nhắc lại, chỉ tính bình luận đầu tiên ở chương trước để tặng chương sau, chứ không tính trong mấy cái thông báo nha.

~>__________________________
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 18: H-3P ( Phần 2 )


Chương này tặng bạn TrnTho642, bạn đã bình luận đầu tiên ở chương 17

~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~~^O^~

"Ah~, đừng vậy mà Châu Anh Vũ, tôi chịu không được"

"Ngoan, gọi anh là Vũ, em rất giỏi mà, chịu một chút liền cho em"

Xong, liền tiếp tục liếm, mút, tiếng rên rỉ ngày càng nhiều.

Bỗng, cửa phòng mở ra, người ngước vào không ai khác Phùng Thiên.

Phùng Thiên tức giận nhìn cảnh tượng trước mắt:

"Châu Anh Vũ, anh đang làm gì hả?

"

"Cậu không thấy sao, tôi đang cùng Băng nhi thân mật".

Nói xong còn đưa mắt khiêu khích.

"Anh...

"

"Tôi làm sao, Băng nhi em có cần anh không?

"

"Ưm, cần, em rất cần anh, mau mau cho em"

"Ha, có vẻ như cậu đang xen vào việc người khác đấy".

Vừa cười vừa nói, nhưng trong mắt ánh cười không chạm đáy.

Đáng lẽ lúc này, Phùng Thiên nên xông vào đánh anh ta nhưng không biết sao cậu nhỏ của cậu lại phấn khích trước cảnh tượng trước mắt: 'Đáng ghét'

"Tôi không nghĩ vậy, anh bỏ thuốc cô ấy, mà tôi là bạn thân nên phải bảo vệ cô ấy chứ, mặt khác cô ấy là người tôi thích mà, sao tôi lại bỏ lỡ cơ hội này được chứ".

Phùng Thiên cười đểu trả đũa lại Châu Anh Vũ.

"Cậu..."

Châu Anh Vũ đang không biết nên trả lời sao thì thấy Phùng Thiên đóng cửa, tiến về giường, vừa đi vừa cởi quần áo, bước lên giường hôn lấy đôi môi của Nguyễn Hàn Băng.

"Anh làm thì cứ làm, tôi chỉ tham gia cùng thôi, anh không thấy làm 3 người sẽ thú vị hơn sao?"

"A"

"A"

Tiếng "a" đầu tiên vang lên là do bị hôn bất ngờ của Hàn Băng phát ra, còn tiếng thứ hai là do bị bất ngờ của Châu Anh Vũ.

Châu Anh Vũ thấy không còn cách nào liền mặc kệ, cứ tiếp tục trêu chọc hoa nguyệt của cô.

"Ưm, a, hai người, ưm, nhẹ nhẹ thôi, em không chịu được, a~~"

Châu Anh Vũ thấy phía dưới cô đã ướt liền không chần chờ đâm vào hoa nguyệt.

"A, đau quá, huhu, mau đi ra, a, đau chết em rồi, mau ra ngoài, huhu"

"Ngoan, một chút sẽ hết đau nha, ngoan"

Châu Anh Vũ thấy cô đau đớn, liền không cử động, im lặng chờ cô, quen thuộc với côn thịt của mình.

Phùng Thiên thì cố gắng hôn lên cổ, vai, ngực nhằm làm cô dễ chịu hơn.

Khi thấy bên dưới cơn đau biến mất, liền cảm thấy khoái cảm từ côn thịt to lớn truyền tới, không cưỡng nỗi hơn cử động hông, muốn Châu Anh Vũ cử động.

Ý cười đầy mắt, không chờ đợi gì liền rút côn thịt ra một chút, liền đâm vào lại, mỗi lần đâm gần như chạm tới cửa tử cung, trong phòng vang lên tiếng rên rỉ của người phụ nữ, tiếng thở dốc của người đàn ông kèm theo là tiếng "phạch phạch" từ nơi giao hợp của hai người.

Căn phòng đầy dâm mị.

Phùng Thiên nhìn cảnh này, côn thịt không chịu thua kém, phấn khích, sưng to thêm một vòng, hiện chút gân xanh.

Không chịu đựng thêm, liền kéo Châu Anh Vũ ra đẩy xuống giường.

(-Na: lúc viết tới đây, Na cảm thấy rất muốn chảy máu mũi, không biết sao cảm thấy rất đam mĩ nha, có ai giống Na không, điểm danh nào)

Chưa kịp để Châu Anh Vũ nói lời nào hay Nguyễn Hàn Băng vì thiếu thốn côn thịt mà bất mãn thì Phùng Thiên liền để Hàn Băng nằm úp sấp trên người Châu Anh Vũ.

Thấy vậy, hiểu ra vấn đề, liền mặc kệ Phùng Thiên, tiếp tục đẩy côn thịt vào hoa nguyệt.

Phùng Thiên cuối đầu xuống, dùng hai tay mở mông của Hàn Băng, đưa lưỡi liếm xuống cúc huyệt.

Cảm nhận được sự va chạm tại hai cửa, Băng không kiềm được, thốt ra tiếng rên rỉ, dâm mị.

"Ah~, chậm, chậm một chút Vũ, Thiên anh đừng liếm nữa, ah, em, em thấy khó chịu, a~~"

"Vậy sao, đợi một chút sẽ hết ngay, nhưng em nhỏ quá, anh vẫn chưa thể vào được, đợi chút, anh liền cho em"

Nói xong liền lấy tay chạm vào nơi giao hoan của Châu Anh Vũ và cô, lấy mật dịch đang chảy ồ ạt, chét vào cúc huyệt, đồng thời, ngón tay cũng đưa đẩy bên trong cúc huyệt.

Dần dần từ một ngón đến hai ngón xong ba ngón, cảm thấy cúc huyệt mở ra, ba ngón không còn đủ nữa liền rút tay ra, nâng hông cô một chút, liền đẩy mạnh côn thịt vào trong.

"A"

"Ahhh"

"A~~~"

>ooooooooooooooooooooooooo<

Hehe

Na đã cố đăng nhanh nhất rồi đấy, và điều kiện chap mới là

- 200 views

- 40 ⭐

- 25 comments

Mọi người đừng phàn nàn nhé, Na chưa có ý tưởng mà phải ráng vừa nghĩ vừa viết cho mọi người

Đã kiệt sức rồi, nên xin phép lười chút nha

Hihi
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Tạm ngưng vài ngày


Na có một người bạn mới mất nên tạm ngưng vài ngày vù cảm thấy buồn.

Bạn Na hôm t6 vừa rồi khi học thêm chung với Na về bị tai nạn giao thông, qua đời.

Hôm qua chủ nhật, Na mới được thông báo.

Na chia sẽ chuyện này vì muốn mọi người cố gắng sông tốt, sống khoẻ và vui vẻ.

Đừng sống để một ngày phải hối tiếc nha.

Vì lí do đau thương và cảm thấy hoang mang trên nên ngưng vài ngày nha
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 19: H-3P ( Phần 3 )


Chương này lại tặng bạn TrnTho642.

Chúc mừng bạn ở chương 18 lại comment đầu tiên

ㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏㄟ(≧◇≦)ㄏ

Ba tiếng "a" vang lên bất ngờ, một ngạc nhiên, một bất ngờ, một thoả mãn.

Nhất thời làm cho căn phòng càng thêm dâm đãng.

Châu Anh Vũ có chút bất mãn nhưng cũng không nói gì tiếp tục cử động, Phùng Thiên thì nhìn hành động của Châu Anh Vũ liền cười nhẹ rồi cũng tập trung đâm vào rút ra.

Phía trước lẫn phía sau bị côn thịt ra vào liên tục, làm cho Hàn Băng có chút đau kèm theo chút thoải mái.

Những tiếng "phạch phạch" vang lên do sự va chạm của côn thịt với hoa nguyệt và cúc huyệt.

Đến lúc Hàn Băng cảm thấy mình đã lên đỉnh, chịu không nổi la lên.

Cùng lúc đó Châu Anh Vũ và Phùng Thiên cử động dồn dập, rồi thúc mạnh vào, bắn hết tinh hoa vào người Băng.

Nhưng không rút ra liền cả hai người ăn ý để yên côn thịt, Băng cảm thấy khó chịu, nhúc nhích người nhưng không ngờ lại lỡ kích thích côn thịt lớn cứng lên.

Thế là lại một phen Băng bị mần thịt.

→_→→_→→_→_→ Ta là phân cách tuyến một đêm cuồng nhiệt ←_←←_←←_←←_←

Sáng hôm sau

Bên trong căn phòng có chút ánh sáng chíu vô, có bóng dáng ba người, hai nam một nữ, không ai khác là Châu Anh Vũ và Phùng Thiên, ở giữa hai người là Hàn Băng.

Lúc này hai nam chính đã thức dậy, đang dùng ánh mắt sủng nịnh nhìn người con gái ở giữa.

Một lúc sau, Băng tỉnh dậy, mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên đưa vào mắt là cô đang được hai nam chính ôm trên giường.

Đang hoang mang, không hiểu chuyện gì xảy ra, liền nghe hai tiếng nói vang lên cùng lúc

"Buổi sáng vui vẻ, bảo bối!

"

"Chào buổi sáng, Băng nhi!

"

Cô ngơ ngác nhìn họ rồi phát ra một tiếng

"A"

Hai tiếng cười vang lên, cô liền bừng tỉnh, nhìn chằm chằm bọn họ, rồi nhìn bản thân lại nhìn bọn họ lại tiếp tục nhìn bản thấy.

Cứ thế vài lần, đột nhiên oà khóc như con nít

"Oa, hai người, hai người sao, sao có thể như vậy, như vậy với tôi, oa"

"Ngoan, nín đi Băng nhi, không sao cả, anh là hôn phu của em, không sao cả, ngoan "

"Bảo bối, ngoan, anh chịu trách nhiệm với em"

"Hai người, hai người, nếu người ta biết chuyện này, tôi làm sao ra đường, nếu như bị một người làm, tôi không nói, đằng này hai người, muốn tôi bị người ta mắng dâm đãng à"

"Cái gì mà dâm đãng, đa phu là bình thường mà, cũng có nhiều người có nhiều chồng mà"

Bất chợt nghe thấy lạ lạ, Băng liền nín khóc, ngước mắt nhìn họ với ánh mắt lạ lùng

"Cái gì là đa phu a?

"

"Băng nhi, em không biết sao, chế độ này được thành lập do tỷ lệ sinh nam nữ không đồng đều, số lượng nam được sinh ra cao hơn nữ rất nhiều, vì thế bây giờ người ta thiết lập chế độ này nhằm giảm bớt số người không lập gia đình".

Châu Anh Vũ giải thích.

"Dù vậy, số lượng người chịu chế độ đa phu cũng không nhiều và theo người ta chứng minh nếu hiện tượng đa phu diễn ra thì không bao giờ con số không bao giờ dừng lại ở hai vì nếu đã có chế độ này chứng tỏ ở người nữ có một lực hấp dẫn nam giới theo họ rất cao".

Phùng Thiên tiếp tục phổ cập kiến thức cho bạn Băng nhà ta.

"Ừ đúng vậy"

Nói xong cả hai người liền nhìn Băng cùng với suy nghĩ: 'Hiện tại hai người mình có thể chấp nhận, nhiều hơn thì không biết'

Băng nhi giờ thì đang suy nghĩ, sau một hồi suy nghĩ liền nhỏ giọng nói

"Vậy hai người là...

"

"Ừ chấp nhận chế độ đa phu, dù gì biết em đều có tình cảm với bọn anh nhưng không dám đối mặt, vậy thì để bọn anh giúp em quyết định"

"A"

Bọn họ nói không sai, cô cũng không ghét họ cho lắm.

Nhưng cô ngại bọn họ mang danh nam chính thôi.

Giờ xem ra cốt truyện đã thay đổi, vậy thì cô cứ làm những điều cô thích, nếu cô đã có tình cảm với họ thì cứ thu họ về hậu cung thôi.

Còn nữ chính nếu đụng đến cô thì cứ chuẩn bị tinh thần đi.

"Ừm, vậy được rồi, trời sáng rồi, hôm nay em còn phải đăng kí trường học"

"Tưởng em học xong rồi?"

"Xong thì xong rồi nhưng không đến trường chơi được sao hay là đăng kí làm giảng viên nhỉ?

"

"Em muốn sao cũng được, vừa vặn Châu gia có một ngôi trường, em có thể đến đó dạy học, có thể coi trừng trường dùm anh luôn, anh cho em quyền quản trường luôn"

"A, vậy cảm ơn anh"

"Ừm, em có dậy nổi không anh đỡ em"

"Mồ, mệt chết được, hai người thiệt đáng ghét"

+_++_++_++_+ Ta là dải phân cách thời gian +_++_++_++_+

Trong phòng ăn,Hàn Băng đang được hai người Châu Anh Vũ và Phùng Thiên chăm sóc nhiệt tình nào đút ăn, nào dâng nước, nào là gắp món này món kia.

"Được rồi, hai người tính biến em thành heo à, no quá"

"Ừm, vậy được rồi chút nữa anh có việc, với lại em đến trường Vũ nên lát nữa anh ta chở e.

Tối anh xong việc sẽ mua quà cho em."

"Ừm, cảm ơn anh"

>3333333333333333333333333<

Chào mọi người, sau vài ngày buồn bã, mình quyết định vực dậy và biến truyện Nữ phụ xuyên qua, đánh chiếm nam chủ thành một truyện sủng văn.

Haha vậy nghen

- 250 views

- 50 🌟

- 30 comments

Bye mọi người
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 20: Trường học BB


Chúc mừng bạn dinhtieuman8 bạn đã xuất sắc cướp tem đầu tiên.

Và cũng chia buồn cùng bạn TrnTho642 , suýt nữa là bạn dành được 3 lần liên tiếp rồi.

%>____________________
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Thông báo


Sắp tới sẽ viết một cái hậu trường nên bây giờ Na muốn như sau

Thứ nhất, mọi người gửi câu hỏi mà mình muốn hỏi

Thứ hai, Na sẽ chọn lọc ra câu hỏi

Thứ ba, các nhân vật chính sẽ trả lời các câu hỏi của các bạn

Nên các bạn ai có gì muốn hỏi liền hỏi nha
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Thông báo


Tại vì bây giờ Na khá bận rộn nên sẽ tạm drop truyện này vô thời hạn, chân thành xin lỗi.

Nếu các bạn bỏ truyện cũng không sao nhưng Na hứa khi quay lại sẽ đăng bù

Chân thành xin lỗi
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 21: Nam phụ đáng thương


Chap này tặng bạn Nuhoangmeo, chúc mừng bạn bình luận đầu tiên ở chap trước.

Và mình sẽ đổi " " thành - để thể hiện lời nói của nhân vật nha

------------------------------------------------

- Chào bạn, mình là lớp trưởng, mình tên Gyner Cortunia, bạn cứ gọi mình là Gyn

- ...chào

- Mình sẽ giúp đỡ bạn, nên có gì không hiểu cứ hỏi mình nha

- Ừ

- Vậy thôi, mình về chỗ đây

'Gyner Cortunia sao, nam phụ đáng thương, người thừa kế hoàng tộc Cortunia, nhưng cuối cùng lại chết thảm sao'

(- Na: có ai thắc mắc sao chương trước bảo lớp trưởng là nữ mà giờ lại là nam phụ không, hihi )

---Tua nhanh tới giờ ăn trưa--

"Reng reng".

Tiếng chuông vang lên, dấu hiệu kết thúc buổi học sáng.

Cộp cộp cộp

Tiếng giày vang lên, càng to khi tiến gần cửa phòng ăn, nhưng không ai trong phòng chú ý, trừ những người đang nhìn thấy người mang đôi giày đó.

Rồi cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, một cô gái bước vào, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp, đảo mắt nhìn xung quanh.

Song, cô gái đó tiến về chiếc bàn trong góc khuất, ngay lập tức có một phục vụ lại hỏi cô:

- Tiểu thư, cô muốn dùng gì ?

- Một phần beafsteak ( bít-tết ) 7 chín 3 sống, ly capuchino ít ngọt.

- Vâng, tiểu thư đợi một chút.

Cô sau khi gọi món xong, liền lấy máy tính ra làm việc, bỗng đâu một giọng nói vang lên:

- Băng ơi, bạn ngồi một mình à, mình ngồi với nhé?

Gyner Cortunia vừa nói vừa ngồi xuống, trước khi câu nói chấm dứt, bỏ mặc luôn phản ứng của cô.

- Băng gọi món chưa, mà cậu đang làm gì thế?

Cô lạnh nhạt nhìn "cô gái" đang nói chuyện cùng những câu hỏi không ngừng, trong lòng thầm cảm thấy mệt mỏi.

- Nói xong chưa, tôi cần yên tĩnh

- Băng à, bạn không nên như vậy, hoà đồng lên, kiếm bạn mới, đừng rụt rè chứ, bạn bè cả mà đừng ngại ngùng chi, hehe

Bây giờ trên trán cô đang xuất hiện hắc tuyến.

Cô cảm thấy rụt rè, ngại ngùng khi nào?

Con mắt nào thấy chỉ cô xem.

Đang tính lên tiếng đuổi người thì phục vụ mang đồ ăn đến, cô liền thôi, trời đánh còn tránh bữa ăn, kệ "cô ta".

Cô thản nhiên quăng sự tồn tại của ai đó qua sau đầu, bắt đầu ăn.

Gyner Cortunia nhìn thấy vậy cũng cười cười như không biết gì kêu người phục vụ lấy phần ăn cho mình rồi tiếp tục nói chuyện.

Tình cảnh người ăn thì cứ ăn, ta nói thì kệ ta lại bắt đầu và kéo dài cho đến hết bữa ăn.

Chỉ khi cô đứng dậy bỏ đi, mặc kệ Gyner thì "cô ta" cũng ú ớ chạy theo về đến lớp, bắt đầu buổi học chiều.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Phân cách tuyến buổi học ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sau khi tan học, Băng nhanh chóng dọn chiếc laptop cho vào túi, rồi ra khỏi phòng học, tiến về bãi đỗ xe, thì lại gặp tên nam phụ Gyner.

"Cô ta" chặn Băng và nói:

- Cho mình số điện thoại, mail liên lạc và địa chỉ nhà của bạn đi

- Để ?

- Thân là lớp trưởng mình phải có trách nhiệm quản lớp, trong đó bao gồm cả địa chỉ liên lạc phòng khi có chuyện gì mình còn liên lạc được

Gyner nói ra lý do hết sức thuyết phục, không có gì bắt bẻ đến nỗi mà Gyner cũng cảm thấy tự hào vì bản thân ( có chút tự luyến) , vì thế nên cô đành đồng ý cho thông tin liên lạc.

Sau khi hoàn thành hết, Gyner cũng không tiếp tục dây dưa mà tạm biệt cô ra về.

Cô cũng chỉ coi việc trên là một điều nhỏ nhặt nhanh chóng quên đi mà không biết sau này có người suốt ngày nhắn tin, gọi điện làm phiền với nhiều lý do chính đáng mà cô không thể phản bác được.

Về tới nhà, cô cất xe rồi tiến thẳng về phòng, nhanh chóng thay đồ, đen từ đầu đến chân, cô đi xuống sân sau, mở cửa nhà kho bình thường, tiến đến bức tranh được vẽ trên tường.

Trên bức tranh có hình một cô gái, tay cầm trái táo đỏ, một bức tranh bình thường vậy mà không ai ngờ rằng có một ổ khoá đằng sau hình trái táo đỏ, cô lấy ra chiếc chìa khoá đặt vào ổ và "cạch", lập tức chiếc tủ to ở đối diện bị đẩy ra, trước mặt cô bây giờ là một cánh cửa sắt.

Cô bước tới gần khe nhỏ trên cửa, đưa mắt lại gần, một ánh sáng mỏng từ khe chiếu qua mắt cô, sau đó một ô cửa nhỏ mở ra, trên đó là hình bàn tay, cô đặt vào, ô cửa nhỏ lập tức quét bàn tay xong một mirco xuất hiện, đến bên môi cô, cô nói nhẹ:

- Vivian

Lập tức tất cả máy đóng lại, cửa sắt mở ra, một cầu thang dài dẫn xuống, đồng thời một âm thanh máy móc vang lên:

- Xin chào chủ nhân, mừng ngài quay lại

- Chào Vivian, chuẩn bị xe và mở đường hầm số 2

- Vâng chủ nhân

Cô vừa nói với giọng nói máy móc được gọi là Vivian, vừa bước vào trong.

Cửa sắt đóng lại, chiếc tủ trở về vị trí che mất cửa sắt.

Mọi thứ trở nên bình thường như mọi khi.

Sau cầu thang dài, là một căn phòng đầy đủ trang thiết bị, vũ khí, một căn phòng bí mật lớn dưới lòng đất, có nhiều căn phòng nhỏ, ở căn phòng lớn có bàn ghế đầy đủ thiết bị cùng một màn hình lớn trên tường, nhiều nút ấn.

Lúc này trên màn hình là một cô gái trong trang phục công sở thanh lịch và nghiêm túc.

Cô gái cất lên âm thanh máy móc:

- Chủ nhân, xe và đường hầm số 2 đã mở

Cô gái đó không ai khác là Vivian, một chương trình đặc biệt do cô tạo ra, một máy tính thông minh có phán đoán và suy nghĩ.

Cô gật đầu, lạnh nhạt nói:

- Vivian, mặt nạ

- Đây, chủ nhân

Một ngăn nhỏ được mở ra, trong đó là chiếc mặt nạ bạc tinh sảo, nó là chiếc mặt nạ máy tính, nó có thể thay thế mọi chứ năng của máy tính và được kết nối với hệ thống chủ là Vivian, nên mọi thông tin cần thiết đều sẽ có khi cô cần.

Cô lấy chiếc mặt nạ tiến về sân bãi, trong sân bãi nhiều loại xe, máy bay, trực thăng,....hiếm trên thế giới.

Cô tiến về chiếc xe nằm trong vòng tròn giữa sân, ngồi vào xe, lập tức có tiếng của Vivian phát ra, cùng lúc là vòng tròn xoay 120° hướng đến cửa hầm số 2 đang được mở:

- Cửa hầm số 2 đã được mở, đích đến "Trụ sở Hắc Vương"

Chiếc xe lên ga phóng với vần tốc 600 km/h trong hầm số 2.

Trong hầm, cứ một đoạn ngắn 10 m là có một đèn vàng trên đầu.

Cứ thế nửa tiếng sau, khi sắp tới trụ sở bang, thì mặt đất phía trên hạ xuống, tạo nên một dốc nghiêng lên trên, cô đạp ga tiến lên trên.

Cùng lúc khi xe cô đã tiến lên trên đường chính hẻo lánh thì con đường cũng trở về bình thường.

Đi thẳng thêm 5 phút lập tức tới một khu nhà quý tộc cổ xưa, lái xe đến cổng, người canh gác chặn xe lại, một ánh sáng quét qua xe, nhận tín hiệu, lập tức người canh gác nép qua bên mở cổng rồi cúi người, nghiêm túc nói:

- Bang chủ

- Ừ

Lạnh nhạt trả lời, lái xe thẳng vào trong sân, mở cửa bước xuống, một hàng dài người áo đen, cúi người, đồng thanh:

- Bang chủ

Một người thanh niên trẻ bước tới cạnh xe nói:

- Mừng ngài trở về.

~>__________________________
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
GIỚI THIỆU TRUYỆN


Hôm nay ta xin giới thiệu truyện mới cho các nàng và các chàng biết nhe.

Đây là truyện mà ta tình cờ đọc được và đang được ta chỉnh sửa lại và cập nhật trên đây.

Các nàng và các chàng ai là fan của hệ thống văn mời qua nhập hố nhé....

Luôn luôn chào đón các nàng các chàng

1 chương mười mấy ngàn chữ, không sợ nhớ nhung!!!!!!

Mỗi chương đều có kèm ảnh cổ trang siêu soái, siêu mỹ.

Thích có thể lấy nha~~~~

Thân thân ~~~~~~
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 22: Hắc Vương


Cô nhìn người trước mặt, gật đầu một cái phản ứng câu chào mừng của anh ta rồi bước về phía trước tiến về nhà chính.

Chàng thanh niên lập tức lui lại đằng sau cô, vừa đi vừa nói:

- Trong khoảng thời gian 5 tháng trở về đây, lợi nhuận từ các đơn hàng vũ khí trên đà tăng mạnh, nhiều thế lực ngầm đã thuần phục dưới bang ta, cùng đó là các tổ chức chính đạo trên mặt là bất hoà nhưng sau lưng họ lại nhờ sự giúp đỡ của ta khi cần giải quyết những việc trong tối.

Chi nhánh bên nước M đang ổn định, chỉ là gần đây bang Hạ Vũ đứng đầu hắc đạo có vẻ muốn hợp tác với ta, bang chủ xem....

- Hạ Vũ?

Cô nhướn mày, hỏi.

Rồi lập tức trả lời:

- Người quen, không sao cứ hợp tác, có lợi, nhưng cũng phải đề phòng bất trắc.

Còn vụ kia, Black?

Chàng thanh niên, Black, lật tập hồ sơ đưa cho cô.

- Vẫn đang điều tra, những người này đang bị nhốt lại tra khảo kẻ đứng sau, lần này người đứng sau có chút rắc rối, có quá nhiều dấu vết được để lại hướng về nhiều phương, những nội gián trả lời khác nhau, không biết đâu thật đâu giả.

- Lần này có vẻ như gặp đối thủ lớn rồi.

Black, gọi White đến.

- Vâng

Xong, cô quay lưng về phòng của cô, xem tài liệu trên tay.

Lát sau, có tiếng gõ cửa, không ngước lên, một giọng nói lạnh nhạt vang lên:

- Vào

'Cạch cộp cộp cạch cộp cộp cộp' tiếng mở cửa rồi tới tiếng giày bước vào và tiếng đóng cửa, cuối cùng là tiếng giày càng gần.

Một cô gái xinh đẹp nhưng khuôn mặt vô cảm, đúng chất sát thủ:

- Bang chủ, ngài gọi tôi

- White, có việc cho cô, từ mai làm thư ký đi theo tôi.

- Vâng, bang chủ

Cô phất tay ý bảo White lui đi.

- Vâng

Cô gái đặt tay phải trước ngực cúi người, trả lời rồi lùi xuống hai bước xoay người bước ra ngoài cửa.

Quay lại trong phòng, cô đang ngồi trên ghế, nghiêm chỉnh xem tập hồ sơ.

Bỗng, có tiếng báo từ bộ truyền tin.

Cô ấn nút nhận tin.

Tiếng nói máy móc vang lên:

- Bang chủ, có đại diện bang Hạ Vũ đến.

- Vào

- Vâng bang chủ

Người kia dường như quen thuộc với cách nói chuyện này của cô, không nói gì thêm chấp hành nhiệm vụ.

Còn cô, thì đứng dậy, bước ra khỏi phòng tiến về phòng tiếp khách.

Vừa mở cửa, cô thấy một người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú, khoác một thân đen ngồi trên ghế sô pha được làm thủ công đắt tiền đang hờ hững nhìn cô, sau lưng là một người đàn ông rõ nổi danh trong giới hắc đạo, Trác Quân, vì bang chủ bang Hạ Vũ ít người biết mặt nên thường là Trác Quân ra mặt làm việc.

Ấy thế mà làn này Trác Quân nổi danh đó lại chỉ đứng sau người đàn ông đang ngồi kia làm mấy người hộ pháp của Hắc Vương hơi dè chừng.

Cho tới khi cô cất tiếng:

- Hạ Minh

Người đàn ông đó không ai khác là bang chủ bang Hạ Vũ.

Mọi người nghe tên liền hiểu sao Trác Quân lại như vậy cung kính rồi.

Hạ Minh câu môi, đứng dậy:

- Băng Băng

- Hạ Minh bang chủ đích thân tới, thật là làm tôi có cảm giác thụ sủng nhược kinh nhưng xin đừng gọi tên tôi ở đây, tôi là Hắc Cơ

- Ha ha đâu đâu anh tới thăm em thôi, tiện thể bàn hợp tác luôn ấy mà!

Hạ Minh trực tiếp lơ đi việc gọi tên cười cười nói:

- Hợp tác còn phải xem có lợi gì cho tôi

Dù trong lòng đã quyết định sẽ hợp tác với Hạ Minh nhưng cô lại rất ngạo kiều nói.

Quả thật bầu không khí trong phòng bây giờ có chút kì lạ nhưng hài hoà đến khó tin.

Bọn hộ Pháp Black and White thì liếc mắt nhau như muốn hỏi:

'Bang chủ có vẻ quen biết người này??

'

Còn bên Trác Quân lại nhìn Hạ Minh xong lại nhìn cô, đôi mắt thể hiện sự tò mò: ' Này là bang chủ mình sao, cười cười nói nói, chậc các đàn em mà thấy chắc sẽ tưởng bang chủ bị tráo quá'

Sự thắc mắc của đám người kia cũng không có ảnh hưởng gì đến hai người đang nói chuyện, một người lạnh nhạt, một người hờ hững câu môi, thật là hài hoà a~~~~

Cảnh tượng này kéo dài đến nửa tiếng sau thì hai người kia mới dừng, Hạ Minh lên tiếng kết thúc kèm cái bắt tay:

- Hợp tác vui vẻ chứ Băng Băng

Hai chữ Băng Băng hơi được cố ý nhấn âm, trán cô co giật vài cái, đưa một cái liếc cảnh cáo: 'đừng đùa quá trớn' cho Hạ Minh rồi cô lanh nhạt gạt tay Hạ Minh:

- Đã xong việc anh nên về

- Ồ Băng Băng dùng xong liền quăng đó à, vậy là không được nha lỡ bác gái mà biết em đối xử anh vậy thì ra sao ha

Hạ Minh câu nhẹ môi, lời nói ra mang ý đùa giỡn nhưng cơ mặt lại chẳng thay đổi, thật là.... quái lạ!

- Đủ, anh nên về đi, tôi còn có việc

- Ha ha được rồi không giỡn nữa, em đi theo anh, bác gái là để anh đi chăm em đấy, nên anh mới chạy đến đây, giờ để anh đưa em về tối rồi

Cô liếc nhìn Hạ Minh, suy nghĩ chốc lát rồi cũng thôi: ' không nhiều việc lắm'.

Rồi cô xoay người, bước ra ngoài:

- Ở đây giao hai người

- Vâng, bang chủ

Black and White đồng thanh nói, cúi đầu chào

Hạ Minh chỉ nhướng mày bước theo cô, Trác Quân cũng tính đi theo, nhưng một giọng nói vang lên:

- Anh về bang trước, sắp xếp việc hợp tác

Trác Quân dừng lại, nhìn người đằng trước, trả lời:

- Vâng

Cứ thế Hạ Minh đưa cô về nhà, con Trác Quân lên một xe khác về bang.

Xe cô về đến nhà liền được bảo vệ mở cổng lớn cho xe tiến vào.

Cô và Hạ Minh bước xuống, những người hầu xung quanh liền chào đón:

- Mừng tiểu thư về, chào Hạ thiếu gia

Hai người gạt đầu rồi tiến vào trong nhà.

Ông bà Hàn gia thì đã nói sẽ đi du lịch mấy tháng nên cô không hỏi, chỉ là vào nhà thì gặp vài người.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Dạo này bổn cô nương hơi lười rồi, làm sao đây ~T_T~~T_T~~T_T~~T_T~~T_T~

Cố gắng lắm mới gõ được nhiêu đây chữ, nhưng an tâm, các ngươi có thể đợi hơi lâu chút vì ta lười chứ không đào hố hehe

Hãy đợi nhé!!!!!!
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 23: Sự tranh đua


Khi cô vào nhà, lại không thấy hai anh trai đâu chỉ thấy đám người đàn ông kia gồm Châu Anh Vũ, Phùng Thiên, Âu Dương Thần, Lãnh Hàn.

Cô chợt cảm thấy mệt, nhà cô mà người khác cứ đến như nhà mình.

Chưa kịp nói gì thì Châu Anh Vũ đứng dậy nói:

- Băng nhi, em về rồi, có mệt không

- Không mệt chỉ đói thôi

Như để phụ trợ cho lời nói, bụng của cô kêu lên, mặt cô đỏ bừng vì ngượng, môi hơi cong lên vì xấu hổ.

Nhìn cô giờ xinh như trái cây tươi làm người khác muốn cắn một cái.

Và không ngoại lệ, người khác cũng bao gồm đám sói đói kia, họ nhìn cô chằm chằm thiếu điếu nhào vô ăn tận xương tủy.

Cô rùng mình, đành lảng tránh nói với khuôn mặt vô sắc, dù trong lòng đang rối mù lên:

- Tôi đói

Một cơn gió lạnh thổi qua dập tắt lửa nóng của đám sói, lập tức thể hiện được sự chu đáo của bản thân, Phùng Thiên đứng dậy cười nhẹ:

- Băng nhi, anh đã nấu ăn rồi, em cũng biết tay nghề anh không phải giỏi gì, thế nên em có sẵn lòng ăn đồ anh tự tay nấu không?

- Anh khiêm tốn quá rồi, học qua một suất đặc biệt của trù thần, em tin tưởng anh nấu ngon thôi

- Ha ha, vậy cảm ơn sự khích lệ của em, em lên tắm rửa rồi xuống ăn nhé, anh dọn cơm lên

Cô gật đầu với Phùng Thiên rồi bước về phòng không đếm xỉa gì đến bọn người kia.

Châu Anh Vũ quay qua nhìn Lãnh Hàn cùng Âu Dương Thần, lạnh lẽo cùng bất mãn nói:

- Các người nên về rồi, ở đây không chào đón

Lãnh Hàn cười nhếch môi, mặt đối mặt với Châu Anh Vũ:

- Châu chủ tịch, Băng Băng còn chưa nói gì đâu, sao anh lại vội vàng đuổi người rôi, có hơi lấn át chủ nhà đấy

Âu Dương Thần thì không biểu cảm gì, nhìn hai người nói móc nhau chỉ nhẹ nhàng nói:

- Tôi, được nhà Hàn gia giao việc, chăm sóc sức khoẻ cho tiểu Băng, có vấn đề cứ tìm họ, cảm ơn

Nói xong Âu Dương Thần quay lưng bước lên lầu về phòng được chuẩn bị sẵn cho mình.

Phải, từ hôm nay anh sẽ ở lại cùng nhà với cô.

Điều này là nhờ sự thuyết phục tài tình của anh với hai người lớn Hàn gia, nào là với danh nghĩa bác sĩ phải làm tròn trách nhiệm, hay là hai nhà cũng có giao tình nên giúp đỡ và vân vân mây mây....

Hiển nhiên Châu Anh Vũ cũng biết điều này cùng với Phùng Thiên.

Vì thế lúc đó hai người chỉ biết mắng trong lòng

' Ta phi, ngươi nói cứ như đúng rồi, công tư bất phân, sao ta không thấy ngươi làm tròn trách nhiệm với các bệnh nhân khác, nói dối cũng có nghệ thuật chút đi '

Còn về cô khi biết việc này chỉ có thể than trong lòng: ' Không ngờ cũng có ngày phải chịu cảnh hố nữ nhi như thế này, chậc chậc, đúng là làm người không thể quá sảng khoái, người khác sẽ ghen tị '

Lãnh Hàn thì đang bức xúc khi bị chen ngang nhưng cũng không tha cho việc cạnh tranh giữa đàn ông với đàn ông trong tình cảm, nhất là khi biết Phùng Thiên với Châu Anh Vũ đã được cô chấp nhận.

Trong lòng cứ bực bội mãi nên hôm nay mới chạy đến đây xoát hảo cảm độ, xoát tồn tại, hy vọng cô sẽ không quăng mình một xó.

- Tôi có hợp đồng cần bàn nên đến gặp Băng nhi, đã hẹn trước rồi, đừng có xoắn lên quá như thế Châu chủ tịch, mà tiện tôi đến ăn ké cơm luôn nên cảm ơn trước nhé.

Nói rồi cùng quay lưng lên phòng cho khách, khi hẹn trước với cô, Lãnh Hàn cũng đã viện một số lý do để ở lại.

Chậc chậc, đám nam nhân này đúng là phiền mà!

Châu Anh Vũ cảm giác như từng gân máu đang nổi lên trong người, không ngừng thôi thúc anh, muốn đánh chết hai người kia nhưng may thay lý trí còn sót lại đã trấn định lại cơn giận.

Anh liếc nhẹ phương hướng họ rời đi rồi bước vô bếp, tìm Phùng Thiên nói chuyện.

Dù đã biết nếu chấp nhận đa phu thì chuyện này cũng sẽ đến nhưng quá nhanh đi mà còn nhiều người như vậy, anh cảm thấy nhất thời không chấp nhận được.

Anh cần cùng Phùng Thiên bàn bạt lại vấn đề này.

.........

Trái ngược với không khí "giương cung bạt kiếm" ở dưới lầu của đám sói, thì trên phòng cô đang sửa soạn đồ đạc tắm rửa đồng thời xem chuyện vui dưới lầu.

Đúng vậy, cô có đặt camera ẩn giấu khắp nhà để phòng hờ, nhưng không ngờ hôm nay lại có chuyện vui để xem.

Tuy nhiên chuyện vui thì vui chứ hiện tại cô không hề có ý nhận thêm người đàn ông nào vào cuộc đời mình.

Cô không phải loại phụ nữ ai đến cũng nhận, việc của Châu Anh Vũ cùng Phùng Thiên đã là giới hạn của cô rồi.

...............

Nhưng hiện tại chỉ là hiện tại, ta đâu biết được tương lai ra sao, và tình cảm con người không phải là thứ có thể điều khiển được, còn phải xem duyên phận nữa chứ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chào mọi người, Na dạo này đang bận rộn lo trường đại học với hơi lười nên ra chậm, mong mọi người thông cảm.

Với nữa, Na viết truyện chỉ vì thích chứ không phải là một tác giả truyện nên sẽ ra chap chậm chạp thôi, cùng đó có thể nội dung truyện không hay, mong mọi người thông cảm cho.

Haizzz nói đi nói lại Na cứ buồn buồn điểm thi đại học của Na hơi thấp, má mắng quá trời, Na thi toán được có 6₫, anh cũng 6₫, môn văn thì đỡ hơn chút 6,5₫.

Với số điểm này Na thi khối D còn cảm thấy khó chọn trường, khóc không ra nước mắt mà, chỉ do năm nay hơi lười cùng chủ quan nên điểm xuống tệ.

Nên ai mà đang chuẩn bị 12 hay sắp thi gì đó, thì chăm chỉ nhé, chơi thì cả đời, học thì chỉ có giờ này thôi, nên cố gắng hết sức nhé đừng để hối hận về sau

Bye bye mọi người

Thân ái

Hana Moon

😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Bức Xúc


Hôm nay mình không ra chương mới, xin lỗi làm thất vọng mấy bạn đang chờ.

Mình thấy rất bực bội và buồn, vì một số con sâu mà làm rầu nồi canh.

Mình viết truyện vì thích chứ không có ý gì.

Ai đọc truyện thì trong đầu cũng sẽ tưởng tượng xem tiếp theo ra sao rồi cứ thế nhiều câu chuyện hay xuất hiện trong đầu mỗi người.

Vì thế nên mình chỉ muốn kể ra những trí tưởng tượng, câu chuyện như giải trí cho bản thân cùng mọi người.

Nếu chuyện có gì sai mấy bạn bình luận, nhận xét, mình sẽ rút kinh nghiệm.

Nhưng xin mấy bạn đừng có dùng từ ngữ không hay để bình luận hay mắng chửi mình.

Tính mình hơi thẳng có thể mình trả lời bạn này hơi độc miệng nhưng cũng không đến nỗi để người ta mắng mình là "đ_ĩ" .

Mình thực không hiểu nỗi tại sao lại như vậy, mình chỉ xin sự tôn trọng nhất định từ mấy bạn đối với mình và truyện của mình.

Dù mình tức giận nhưng cũng không làm lộ danh tính bạn, nên mong bạn có chút tôn trọng mình.

Mình xin cảm ơn và xin lỗi những bạn không liên quan.

Cảm ơn các bạn đã ửng hộ mình thời gian qua.

Mình sẽ cố gắng hoàn thành bộ truyện
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
Chương 24: Cuộc chiến của những người đàn ông


Xin chào mọi người, mình đã quay trở lại.

Mình xin nói lại sơ vê truyện này nhe.

Tên truyện: Xuyên qua nữ phụ, đánh chiếm nam chủ ( gọi tắt: nữ phụ công lược truyện)

Tác giả: Kỳ Tư Trí Uyên ( Nghệ danh viết truyện mới của mình)

Tình trạng: unfull

Văn án: đã giới thiệu hồi đầu 🙂))))

Và giờ mình sẽ viết truyện ra nhanh hơn cảm ơn mấy bạn.

Và mình sẽ chuyển các câu nói hơi hướng hán việt nhé.

Do mình thấy để việt hơi sến súa.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Châu Anh Vũ bước vào phòng bếp nhìn thấy Phùng Thiên đang làm các món ăn cho Hàn Băng.

Châu Anh Vũ tiến đến chỗ bàn ăn, ngồi xuống, tiện tay lấy quả táo trên dĩa.

Châu Anh Vũ trầm ngâm một hồi rồi hỏi:

- Ngươi tính sao?

Bàn tay cầm dao của Phùng Thiên hơi ngừng giây lát rồi lại bình thản tiếp tục:

- Đến đâu thì hay đến đó.

Châu Anh Vũ im lặng rồi cười khẩy:

- Bình thản làm sao, ngươi không sợ Băng nhi sẽ có người mới sao?

Phùng Thiên lại như lơ đãng trả lời:

- Ta cũng không phải tiểu Băng, làm sao ngăn nàng có thêm người mới được.

Châu Anh Vũ đứng bật dậy, bước ra ngoài, khi tới cửa anh khựng lại nói rồi lại bước tiếp ra ngoài.

Phùng Thiên thì vẫn tiếp tục làm bữa ăn nhưng đôi tay cầm dao đã siết chặt lại, mắt ra thần, suy ngẫm điều mà Châu Anh Vũ vừa nói.

"Ngươi bình thản đến mức làm ta nghĩ ngươi có thực lòng thích Băng nhi không?

"

- A, ta bình thản, phải, ta quả thật bình thản, nếu ta không bình thản thì ngay từ đầu ngươi làm sao bước vào cuộc sống tiểu Băng được.

Phùng Thiên cười vu vơ, một nụ cười lạ lùng:

- Ta không thể để bản thân làm khó tiểu Băng được, nàng đã chịu khổ suốt 1 năm rồi.

Ta chỉ muốn nàng thật hảo là đủ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Dải phân cách cuộc nói chuyện bình thản nhưng đầy ẩn ý của nam nhân~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hàn Băng bước xuống phòng khách thì đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn.

Nàng cười nhẹ tiến đến phòng ăn, chỉ thấy Phùng Thiên cùng một bữa ăn đơn giản nhưng đẹp mắt.

Nàng ngồi xuống ghế, hỏi:

- Vũ đâu rồi, Thiên?

- Chắc có việc, nãy đã đi ra ngoài.

Nàng không nói gì, đợi Phùng Thiên ngồi xuống bàn ăn.

Hai người cùng nhau ăn uống như một cặp tân phu thê.

Đó cũng là điều khi Châu Anh Vũ bước vào nhìn thấy.

Anh không nói gì bước vào bàn ngồi xuống, lấy sẵn chén ăn cùng gia nhập bữa.

Khi ăn xong, ba người ra ngoài vườn đi dạo tiêu thực.

Bỗng Châu Anh Vũ cất tiếng:

- Băng nhi, ngươi nghĩ sao về mấy nam nhân kia?

Hàn Băng chợt khựng lại, nàng ngẩng đầu hỏi lại Châu Anh Vũ:

- Ý ngươi là?

Phùng Thiên tiếp lời:

- Muốn tiếp nhận họ không?

Nàng im lặng nhìn hai người, vẻ mặt Châu Anh Vũ có hơi căng thẳng, còn Phùng Thiên là sự lơ đãng.

Nàng biết Châu Anh Vũ đang lo lắng, nàng cũng không thắc mắc tại sao Phùng Thiên lại bình thản.

Nàng hiểu suy nghĩ của Thiên.

- Ta không biết tương lai ra sao nhưng hiện tại ta khẳng định tiếp nhận hai ngươi đã là giới hạn của ta.

Nghe nàng nói xong, Châu Anh Vũ đã buông sự căng thẳng dù lòng lại nghĩ: 'Hiện tại thôi sao?

' .

Còn Phùng Thiên nếu như không phải nhìn kỹ cũng sẽ không thể thấy hai vai hắn hơi hạ lỏng, cho thấy người nam nhân này đang che giấu sự hồi hộp nhưng trong đôi mắt lại có sự lo lắng nhẹ nhìn nàng.

Còn nàng thì khẽ thở nhẹ, nghĩ:

'Họ đều rất yêu mình, những người kia cũng vậy, dù là sống trong môi trường giáo dục cho phép đa phu, đa thê, thì họ vẫn có sự ích kỷ trong tình yêu.

Liệu mình có thể luôn giữ lại quan điểm của mình không?

Hay là mình sẽ lung lay trước tình cảm, thứ mà mình mãi không có ở kiếp trước?

'

Ba con người, ba suy nghĩ, có thể khác nhau nhưng luôn có sự băn khoăn nhẹ hoà cùng nỗi lo lắng.

Tình yêu hay lý trí của Hàn Băng sẽ chiến thắng trong cuộc chiến của những nam nhân.

Đó là tương lai.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sau một đêm yên ả nhưng trất chứa đầy tâm trạng, thì trời lại sáng, Phùng Thiên vẫn làm bữa ăn chuẩn bị cho ba người, Châu Anh Vũ đang chuẩn bị giấy tờ đi làm, Hàn Băng thì còn đang ngủ trong sự suy tư đêm qua.

Châu Anh Vũ bước xuống, thấy Phùng Thiên khẽ gật đầu chào, Phùng Thiên chỉ cười lại rồi dọn đồ ăn lên bàn.

Sau khi xong Phùng Thiên bước lên phòng Hàn Băng, gọi nàng dậy.

Bước vào phòng, Phùng Thiên đã thấy trên chiếc giường king side màu xanh đậm là nàng với một đầm ngủ trắng, tóc xanh xõa nhẹ trên gối, đôi mắt lung linh đầy sao đang khép lại, ngực hơi phập phồng khi nàng thở nhẹ.

Có vài tia nắng ban mai chiếu vào, làm cho nàng như có một vầng sáng phủ quanh, là thiên thần đang ngủ quên dưới trần bất cứ lúc nào cũng có thể bay đi mất.

Phùng Thiên nhẹ nhàng tiến lại gần cùng dòng suy nghĩ: ' nàng như thiên thần vậy, vòng sáng quanh nàng lại ấm áp, thu hút mọi người, nhất là nam nhân.

Nhưng nàng vẫn là tiểu Băng, là tiểu Băng hắn yêu nhất, là tiểu Băng mà khi ra nước ngoài gặp lại làm hắn không thể quên.

Nàng sẽ ở đây, nàng se không rời xa hắn.'

Phùng Thiên cúi xuống hôn lên môi Nguyễn Hàn Băng, rồi nói khẽ vào tai nàng:

- Dậy nào, tiểu Băng, sáng rồi đó.

Hàn Băng đang ngủ thì bỗng thấy lạnh lạnh môi rồi một hơi thở nóng phả vào mặt, vào tai, nàng cau mày rồi mở hờ đôi mắt.

Lại chớp mở vài lần, mơ màng nhìn Phùng Thiên.

Phùng Thiên cười rồi hôn hai mắt nàng, bế nàng dậy bước vào phòng tắm, bị bất ngờ bế lên, nàng nâng tay câu nhẹ cổ Phùng Thiên, đầu dụi vào ngực hắn.

Sau khi làm vệ sinh cá nhân cho nàng xong, Phùng Thiên bế nàng ra phòng ngủ, đặt nàng ngồi xuống giường, nói:

- Ta đã chuẩn bị bữa sáng, ngươi thay đồ đi rồi lát xuống ăn.

Ta xuống trước.

Nàng "ân" một tiếng rồi nhìn Phùng Thiên bước ra khỏi phòng, nàng tiến đến tủ đồ, chuẩn bị cho một ngày mới.

'Những điều lo lắng có nghĩ thì vẫn sẽ xảy ra, cứ thoải mái đón nhận thôi'
 
[Drop] Xuyên Qua Nữ Phụ, Đánh Chiếm Nam Chủ
[ MỤC TÌM TRUYỆN ]


Có ai bik truyện, mik hk nhớ thể loại nữa, có nữ chính và nam chính đều là sát thủ cùng tổ chức nhưng yêu nhau rồi trong lúc nữ chính lm xog nv cuối rời đi cùng nam chính thì bị a ta giết chết nơi hoang vắng vì nyc a ta là một ng c rất thân của nữ chính đã chết vì cô, sau đó xác nữ chính gặp hai tên biến thái tính hấp diêm xác cô thì ng c nyc của nam chính tưởng đã chết, thật ra chỉ là giả chết, đến cứu, đem hai tên kia giết thê thảm, rồi giết nam chính trả thù.

Sau đó nam nữ chính đều xuyên qua cổ đại, nữ chính thì tuyệt vọng với nam chính, nam chính thì sau khi bị giết cũng bik hết sự thật do nyc kể thì áy náy hứa đối xử tốt vs nữ chính, hk ngờ cuối cùng lại yêu nữ chính, bắt đầu hồi ngược.

Ai bik truyện này hk ạ??

Mik kím hoài 😓😓😓😢😢😢
 
Back
Top Dưới