Khác [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,576
Điểm tương tác
0
Điểm
0
346609048-256-k238639.jpg

[ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
Tác giả: Zittdangghett
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Douma người mà Akaza ghét nhất cuộc đời này
Tại sao ?

Hắn giam cầm Cậu
Hành Hạ Cậu
Thẩm chí còn Cưỡng Bước cả cậu

Cái tình yêu mù quáng đó rốt cuộc sẽ đi về đâu ?



douma​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ ĐN Tokyo Revengers ] Cô gái Việt Nam
  • [HOÀN] HÒN ĐẢO
  • [Drop Lâu Dài]{AllSoviet} Sánh Vai Nhau Trên Những...
  • [Fic tuyển 12CS] Ngày tận thế.
  • [Edit] Cô vợ nhỏ của Loki
  • [ Countryhumans / AllVietnam ] Нежность войны
  • [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 1


    Thể loại : Hiện Đại

    - Tại thành phố xx -

    - 0h38p -

    Một cậu thanh niên với thân hình nhỏ bé đang ra sức trốn chạy khỏi căn biệt thư hoành tráng ở sau lưng

    Sau cậu là một đám người áo đen đang đuổi theo định bắt lấy cậu

    Cậu là Akaza !

    2 năm trước do cậu quá tin Hắn nên mới bị giam cầm tại đây

    Chỉ vì sự ngu dại ấy mà cậu phải trả giá bằng sự tự do

    - quay về 2 năm trước -

    Hôm đó bầu trời đổ một cơn giông bão lớn cả thành phố ngập tràn gió

    Những trận gió mạnh cứ ồ ạt đổ vào thành phố đó

    Một thanh niên với thân hình nhỏ con đang đứng trú mưa tại mái nhà của một căn biệt thự lớn nhất thành phố

    Đám vệ sĩ lúc này bước ra đuổi cậu đi khỏi nơi đó

    Trời đang giông bão nhưng họ vẫn chẳng thương tiếc cho cậu ấy

    Cậu : Xin các anh chỉ cần mưa nhỏ lại tôi sẽ về mà ..! * Cậu nài nỉ cầu xin *

    ..: Xin lỗi nhưng mà chúng tôi không có ý quyết định mời cậu đi cho..!

    Lúc cậu đang sắp rời đi thì có một giọng nói vang lên

    ..: Dừng lại .. cậu vào trong trú mưa đi dù sao trời cũng đang giông bão mà , như vậy sẽ bị cảm đó ~

    Giọng nói ấm áp ấy vang lên bởi Douma

    Một phú nhị đại giàu có nhất nước Nhật hiện tại

    Anh ta có một công ty vương tầm ra thế giới giữ vững vị trí top đầu thị trường hiện nay

    Tính cách lạ lùng nhưng hắn lại không thể hiện ra chỉ thể hiện mặt ấm ấp trước mặt người khác

    Cậu : cảm ơn ..

    Hắn mời cậu uống trà và còn chu đáo bật cả mái sưởi vì cậu

    Hắn : Trời mưa thế này để cậu lang thang bên ngoài thật là tội nghiệp

    Cậu : Cảm ơn anh .. nếu không có ánh chắc bây giờ tôi đang dầm mưa bên ngoài rồi .. * cảm động *

    Hắn : cậu năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ ? * hắn tò mò hỏi *

    Cậu : Tôi năm nay 16 tuổi , còn anh bao nhiêu nhỉ ?~

    Douma : Tôi năm nay tròn 20 tuổi , haha già thật rồi

    Hắn nhìn cậu thích thú nói

    Ánh mắt ấy thật lạ lùng mà tại sao nó lại khiến cậu hơi sợ hãi đến vậy

    Cậu cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra vậy !

    Cậu : Cảm ơn anh trời cũng tạnh rồi xin phép anh tôi về * cậu đứng lên ra đến cửa nhưng có người lại bước đến đóng chặt lại *

    Cậu : Sao vậy ? anh còn gì nói với tôi sao ? hay anh muốn đòi tiền ..

    Thú thật tôi chẳng có tiền trả anh đâuu ..

    Douma nhìn vật nhỏ luyên thuyên ấp úng ngại ngùng như vậy mà thích thú

    Nhất định cậu phải là của Hắn

    Hắn : Còn gì nói chứ ..?

    Chỉ là tôi rất thích cậu không muốn cậu ra ngoài cho người khác ngắm !!

    Cái giọng điệu ấy kèn theo cái điệu cười ấy làm cậu ớn lạnh cả người

    Hành động tiếp theo của Hắn là đi chậm rãi về phía cậu sao đó dùng tay giữ chặc cậu bên mình

    Cậu : N..è tôi còn phải đi về .. anh đừng giỡn nữa !!

    Hắn : Tôi có giỡn sao ?

    Trói lại !!

    Chỉ một câu nói đó mà một tên lực lượng đi đến phía cậu sao đó trói hai tay hai chân cậu lại mắt cũng bị tên đó bịch lại miệng lại bị gì đó siết chặc lại

    Cái tình thế gì vậy chứ nhỉ ?

    Cậu hoảng lắm tại sao hắn trói cậu lại làm gì

    Đừng nói đem cậu đi bán đó chứ

    Nghĩ đến đó cậu sợ xanh cả mặt ra sức vùng vẫy nước mắt cũng trả ra

    Hắn : Đem cậu ta lên phòng Nhốt Lại !!

    Ôi cái tình thế oái âm gì đây

    Hắn thật sự muốn đem cậu đi bán sao chứ ?

    End
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 2


    Trong căn phòng rộng lớn ấy có một cậu nhóc với thân thể mền yếu đang bị trói lại mắt và miệng thì bị người khác bịch lại

    Hắn : Ngủ rồi sao ~ ?

    Hắn bắt đầu sờ mò cậu , cái thân hình này thật sự quyến rũ mà

    cậu thật sự rất nhỏ nhắn nhìn cứ ngỡ 14 tuổi cơ

    nhưng không sao như vậy cũng đỡ tốn công hơn và việc khốn chế cậu cũng dễ hơn như vậy chẳng phải việc tốt sao ?

    Tay hắn chẳng yên phận mà sờ mó lên vùng cỗ trắng nõn của cậu

    không thể khống chế hắn liền cắn một miếng

    cái làn da mềm mại ấy làm hắn thật sự rất thích .

    Cậu đang mơ ngủ liền cảm thấy đau liền giật mình thức giấc nhưng dù có mở mắt trước mắt cậu vẫn chỉ là mãn đen

    Người ta có nói khi mắt không thấy gì mọi giác quan sẽ trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết

    Thật sự rất đúng !!

    Hắn ta đưa tay cở băng quấn ở miệng cậu ra !!

    Cậu : Ah~ Là ai !!

    Hắn : Cậu nghĩ có thể là ai?

    Hửm ?

    Cậu uất ức lắm

    nếu ngay từ đầu cậu chẳng thèm trú mưa ở đây có phải tốt hơn không chứ ?

    Cái cảm giác bị người khác sờ mò đúng là không thoải mái tý nào

    Hắn : Nè ~ Cậu có biết làm tình không ~?

    Cậu sững người lại nhưng dù vậy đối với cậu chuyện ấy thật sự rất lạ lẫm

    Cậu : L...àm Tình..?

    Tôi không biết !!

    Hắn : Nè cậu không biết thật sao ?

    Hắn miệng thì nói tay lại đè lên bộ hạ của cậu làm cậu bị mẫm cảm liền la lên

    Cậu : Ah cá..i gì vậy ?

    Anh làm gì vậy ?

    Hắn : Tôi dậy cậu làm Tình ~

    Cậu : K..hông , Tôi không cần anh thả tôi ra

    nếu không tôi sẽ kiện anh đó !

    Hắn : Kiện ?

    Hahaha Để tôi xem cả cái thành phố này ai dám nhận cái đơn kiện ấy của em~

    Hắn nói rồi liền bế cậu lên đặt trên một chiếc ghế cạnh cửa sổ chân cậu bị trói chặc với hai thành ghế để lộ bộ hạ phía dưới ra , Hai tay cũng bị hắn dùng còng tay khoá lại ...

    Cái tư thế này đúng là gợi tình thật mà ~

    Cậu : Thả Ra Tên Khốn !!

    Hắn : Em nói nhiều thật đấy

    Dứt cậu hắn liền dùng một ống tre nhỏ chặn miệng nhỏ cậu lại

    Hắn : Để xem ~ Hmm cỡ nào mới hợp với dm nhỉ ?

    Bên trong cánh tủ hắn vừa mở ra chứa đầy đồ chơi tình dục đủ loại kích cở

    Hắn chọn một cái sau đó đến phía cậu dùng kéo cắt hết quần áo cậu ra

    cậu thì chẳng ngừng la hét còn hắn cứ liên tục hành động

    Hắn : Lần đầu đúng chứ ?

    Haha dù sao cũng là lần đầu tôi muốn tự tay mình chơi em ~

    Nói xong hắn đưa ngón tay vào nơi ẩm ước kia cậu phía trên đâu đến nắm chặc tay lại nước mắt cứ vậy tràn ra

    Thêm một ngón nữa !

    Lại thêm một ngón nữa !

    Đã ba ngón rồi Hắn ta liên tục làm càng bên trong cậu

    Điên thật chứ !

    Cậu đau lắm !

    Hắn sau khi trêu chọc cậu thoả mãn thì lại nhìn cái đồ chơi tình dục trên tay

    chẳng có sự chần chừ mà hắn đâm mạnh nó vào cậu

    Cậu : Ahh~ Ừm..Hmm A~ Hức...!

    Hắn : Cứ đâm như vậy thì có vẻ trốn vắng lắm !

    Nụ cười trên môi hắn lại nở một lần nữa

    hắn nhìn xuống món đồ chơi ấy sau đó dùng tay ấn một nút đỏ phía dưới

    Cậu : Ah~ Ưmm ..U~mm ..!!

    Mẹ nó cái nút đó là nút kích hoạt Chế độ rung lắc

    Hắn : Thoả mãn đúng chứ ?

    Hmm ?

    Hắn : Em cứ tận hưởng đi tôi sẽ quay lại sau ~

    End

    Ổn Không ạ

    Lần đầu mình viết Bạo vậy áaa tròii sợ không hợp ý mấy bạn

    Lâu lâu viết bạo xíu cho nó hót như ngta 😝

    M.n có thích cp này hongg

    sợ không hợp m.n

    Nên nhớ đây là truyện H
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 3


    Cái cảm giác đó đúng thật là rất khó chịu

    - Tối hôm đó -

    Hắn : Hmm em có vẻ không thể chịu được thêm nữa nhỉ ~?

    Nói rồi hắn cười nhẹ rút cái ấy khỏi nơi tuyệt mật ấy

    Cậu : Ah~

    Hắn : Hmm xem em kìa ~?

    Đã ướt hết rồi nè !

    Sao lại còn cố gắng làm gì hả~?

    Hắn : À mà .. em tên Akaza nhỉ ~?

    Phải rồi em còn một người chị gái đúng chứ Akaza~?

    Cái giọng nói ấy như sét đánh ngang tay cậu vậy ..

    Tại sao?

    Tại sao hắn lại biết tên người nhà cậu ? ..?

    Hắn : Hmm chị em đã được tôi giữ rồi ~ À nếu em muốn cô ta sống thì thật sự phải xem em rồi ~

    Nụ cười cộng thêm cái giọng nói như kích thích người khác ấy

    Hắn cười gian tà nhìn cậu sau đó cở trói và tháo bịt mắt cho cậu cả miệng cũng vậy

    Cậu : Cái tên khốn !!

    Hắn : Nói gì vậy ~ Em giờ nên nghe lời tôi đấy Akaza~

    Cậu chợt nhớ ra chị gái cậu vẫn ở trong tay hắn ..!

    Làm sao đây Chết Rồi !!

    Hắn : Suy nghĩ lâu vậy à ~ Mau thay đồ đi tôi đưa em đến một nơi

    Nói rồi hắn bỏ ra ngoài

    Bên dưới cậu vẫn đau nhứt kia kìa tên ác độc

    Bộ đồ hắn đưa cho cậu là bộ vets trắng ngà

    nó thật sự rất hợp với cậu

    nước da trắng sáng mềm mịn bờ môi đỏ ửng thêm cặp lông mi dài cong vút kia thật sự hút hồn người khác !!

    Vóng dáng đỉnh cao của cậu nhìn thật sự quyến rũ

    Vòng eo ấy !

    Vòng eo bất kì đứa con gái nào cũng muốn có những giờ nó đang được sở hữu bởi một đứa con trai

    Cậu sau khi thay đồ liền bước xuống dưới nhà

    Con mắt Hắn dừng lại mà khựng lại một xíu

    nói thật một tên như hắn còn cảm thấy cậu rất đẹp kia mà

    Nơi hắn dẫn cậu đến là bửa tiệc lớn ở Tokyo

    được mở tại trung tâm thành phố

    nơi đây hội tụ toàn những người có tiếng trong giới kinh doanh

    Cậu choáng váng ở cái nơi như này thật sự nó rất hoành tráng!!

    Hắn : Đi sát vào tôi ~

    Con xe hắn đổ tại sân lớn của khách sạn đó

    mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn

    Thì phải rồi hắn là người nắm đầu kinh tế cả nước hiện tại còn là người sở hữu công ty có doanh thu đứng đầu thế giới kia mà ai mà chẳng phải ngưỡng mộ chứ

    nhưng lúc này cậu con trai bên cạnh mới chính là điểm nhấn chính

    cậu ta xinh đẹp lắm còn đi chung với Douma đúng là thu hút mọi ánh nhìn mà

    Hắn ân cần nắm tay cậu xuống xe

    những tên nhà báo cứ thế chụp liên tục để mong có tin mới nhất để cập nhật

    việc một doanh nhân tài năng nổi tiếng bật nhất lại có tình nhân đi cùng ai mà không muốn xem chứ

    Hắn : Thật ngại quá tôi đến trể

    Hắn ta bước vào cười nói cái gương mặt ấy làm cậu muốn đấm cho cái thật chứ

    ... : Đây là ?

    Hắn : Đây là hôn thê tôi Akaza ~

    Cậu : ...

    Nghẹn lời rồi ánh mắt hắn nhìn cậu quá ôn nhu nhưng cũng có phần nguy hiểm và đe doạ ở trong đó làm cậu nín ngay lập tức

    Giyuu : Trùng hợp thật đây cũng là vợ sắp cưới của tôi !!

    Tanjirou : Chào anh ..

    Chào cậu Akaza

    Cậu ta cười tươi chào hỏi hai người

    Hắn và cậu nhỉ nở nụ cười cho phải phép thôi

    Trong suốt buổi tiệc những tên khác cứ đưa mắt nhìn cậu còn các tiểu thư nhà quyền quí cũng đưa mắt nhìn , nhưng ánh mắt đó là ánh mắt ganh tị với cậu

    Có một cô gái siết chặc tay đến mức sắp cấu cả vào tay rồi

    Cô ta là - Hakoni Sumie -

    Con gái nhà Hakoni một tiểu thư vên váo ngang ngược thích làm mẹ cuộc đời làm cha cuộc sống

    muốn gì được đó còn ăn không được đạp đổ

    Với cái tính cách chỉ thích hợp sống trên núi ấy thì cô ta làm gì có bạn trai

    Cô ta rất thích Douma à không nói trắng ra cô ta thích là cái gia tài ấy

    Thích luôn cái vẻ đẹp trai trời đánh ấy luôn

    Nhưng bây giờ người tình trong mộng cùng lâu đài tình ái của cô ta tan vở rồi..!

    Cô ta hận cậu .. nói thật là ganh tị thấu trời

    đáng ra người đứng đó nên là cô ta chứ tại sao lại là cậu chứ?

    Buổi tiệc chứ vậy diễn ra với sự có mặt của quả bom nổ chậm Hakoni Sumie

    - End -
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 4


    Douma luôn để ý cậu , mọi hành động của cậu đều được Hắn thu vào mắt

    - Về -

    Hắn : Akaza ~

    Câu giật mình vì tiếng gọi tên ấy của hắn

    Tởm chết đi mà

    Hắn : Sao không trả lời tôi ?

    Cậu : Anh kêu tôi có chuyện gì chứ ?

    Hắn : Nè trong buổi tiệc hôm nay cậu thật sự rất thu hút đó

    Những tên đàn ông kia ai cũng nhìn cậu đó ~

    Cậu thấy có gì đó bất ổn liền chuồng lên phòng mặc kệ tên đó luyên thuyên

    Nhưng ...

    Hắn : Akaza ~ Cậu thiếu tôn trọng tôi thế sao hửm?

    Hắn đè lên người cậu áp cậu xuống giường mà giữ chặc

    Cậu : A...nh ?

    Hắn : Để tôi dạy cậu lễ nghi được chứ?

    Cậu đang cảm thấy hoang mang vl ra cái tên này thần kinh có vấn đề nặng rồi hay sao vậy

    Hắn mặc kệ cái suy nghĩ của cậu dùng dây nịt trói chặc tay cậu !

    Cậu : Nè !!

    Buông tôi ra ... t..

    Hắn : Suyt. !!

    Em nên nghe lời chứ~

    Hắn mặc kệ sự vùng vẫy của cậu mà tiếp tục làm càng trên cơ thể ấy

    Cậu : Hức... không muốn !!

    Hắn : Khóc cái gì chứ ? không phải em rất thích sao ?

    Cậu : Đừn...g mà !!

    Hắn : Hmm có vẻ lời đe doạ của tôi thật sự không đủ răn đe với em nhỉ ?

    Hắn nói rồi định áp môi xuống hôn cậu nhưng cậu lại quay sang chổ khác né cái nụ hôn tởm vl ấy

    Hắn cũng đâu có như vậy không thôi

    Tay hắn liền túm tóc cậu kéo lại áp môi với hắn

    Mẹ nó đúng là tởm vl mà !!

    Cứ vậy mà hắn hành hạ cậu đến nữa đêm sau đó bỏ đi đâu đó

    Cậu chớp thời có và cảnh đầu truyện xuất hiện

    Cậu trốn khỏi căn biệt thự ấy sao đó lại bị bắt lại

    Hắn : Em dám bỏ trốn .. xem ta lời răn đe tôi dành cho em là chưa đủ

    Cậu uất ức khóc lớn

    Lần đầu tiên hắn cảm thấy lo lắng như vậy

    Căn phòng lúc này có một người ngồi khóc một người ngồi dỗ đúng là chuyện nực cười mà

    Sau một lúc khóc lóc thì cậu đã bình tĩnh lại

    Hắn : Em đã bình tĩnh hơn chưa ?

    Cậu chỉ gật nhẹ đầu

    Cứ nghĩ hắn sẽ tiếp tục hành hạ cậu nhưng giờ đây hắn lại ôn nhu nhìn cậu

    Hắn : có lẽ ...

    Tôi đã lựa chọn sai cách rồi nhỉ ?

    Cậu sửng người

    Hắn vừa nói gì vậy ?

    Hắn : Có lẽ tôi nên nhẹ nhàng hơn với em.. không nên quá hấp tấp như vậy ..!

    Cậu có đang mơ không vậy

    Hắn : Em yên tâm đi .. tôi sẽ không hành hạ em vậy nữa ~ à mà chị gái em thật sự còn an toàn lắm em cứ yên tâm ~

    Cái sự ôn nhu ấy làm cậu thấy lạ lẫm hơn mọi ngày

    Hắn : em nhìn cái gì chứ .. lạ lắm sao?

    Cậu chỉ gật gật đầu nhưng vẫn còn thút thít

    Hắn : em nín đi bây giờ chúng ta đu ngủ dù sao cũng nữa đêm rồi bà Bảo Bối ~

    Cứ thế hắn bế cậu lên phòng mà đắp chăn lại ngủ ngon giấc

    Cái cảm giác ấm áp cậu mang lại thật sự giúp hắn ngủ ngon hơn mọi ngày

    cứ thế đến sáng hôm sau

    Hắn : Tiểu bảo bối dậy đi ~

    Cậu : 5 phút nữa đi m..à !!

    giọng nói ngáy ngủ ấy dễ thương chết đi được

    hắn thật sự yêu cậu chết đi được

    hắn theo dõi cậu lâu rồi chỉ là ngày hôm đó mới có cơ hội chạm mặt và nói chuyện với cậu

    lúc đó hắn nghĩ chỉ cần ép cậu ở bên là được rồi nhưng thật sự không ngờ hành động ấy lại khiến cậu bị tổn thương như vậy

    quá khứ hắn từng là một người vô cảm thứ gì cũng chẳng có hứng thú

    nhưng từ khi gặp cậu , cậu đã cho hắn cảm giác ấm áp lạ thường

    cái cảm giác ấy hắn chưa từng được cảm nhận ở nơi đâu nhưng đối với cậu thì lại có cái cảm giác ấy

    vì vậy hắn chỉ muốn cậu là của riêng mình hắn

    - Douma -

    End
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 5


    Cứ vậy vài ngày trôi qua

    Hắn xem cậu như tiểu bảo bối mà đối đãi

    Hắn : Nhóc con em có muốn ăn gì không ?!

    Hắn : Akaza ~ Em có muốn mua gì không ?

    Hắn : Bảo bối ~ Em có muốn đi đâu không hả

    Cả ngày cứ nhai đi nhai lại vài câu nói đó

    chán chết cậu rồi mà

    cả ngày ăn rồi ngủ sao đó lại đu chơi đúng là chán mà

    còn hắn không đến công ty sao chứ?

    làm gì cứ đeo đeo cậu như thế nhỉ

    Vài ngày sau cậu được hắn cho phép về lại ngôi nhà của mình thăm mẹ và chị gái

    Chị gái cậu tên Kine

    Hôm đó nhà cậu làm gì có rất nhiều người ở trong dòng họ đến nhà

    cái đám người ấy cũng không tốt lành gì cả chỉ là xem trên tivi thấy cậu đi cùng Douma liền muốn sang nhận con nhận cháu đây mà

    Sáng hôm đó Douma dặn cậu phải đi cẩn thân vì hắn có một số chuyện có lẽ sẽ đến sau cậu một lát

    Cũng được thôi dù sao cậu cũng không muốn hắn đến đó

    Cậu về đến nhà ai cũng nhìn cậu

    Dì hai : Về có một mình thôi sao?

    Cậu : Vâng ?

    Chứ dì nghĩ có ai nữa ạ?

    Dượng Tám : Tao nghĩ mày về cũng ngài Douma ai mà ngờ lại về có mỗi mình đúng là tin tức không đáng tin xíu nào ! * Chán Ghét *

    Dì Tám : tôi đã nói ông rồi thứ nghèo hèn như nó làm gì có cửa đi với ngài Douma chứ nhỉ

    Dù sao cũng là một tên không có cha mà !!

    Cậu : Dì à ..!

    Dì Ba : Còn cãi cái gì chứ ?

    Không phải mẹ mày vô dụng nên mới không nuôi nổi hai chị em mày sao ?

    Mẹ Cậu : Chị à dù..

    Dì Ba : Ai mà chị cô chứ..!

    Từ ngày chồng cô chết thì chúng tôi đã không còn liên quan gì đến cái gia đình cô rồi

    Dì 4 : Đúng là uổng công mà ..!

    Đến một nơi dơ như vậy làm gì chẳng biết

    Những lời dèm pha ấy thật sự khiến cậu rất uất ức

    Lúc này cậu lại nhớ đến Douma

    lúc cậu ở với hắn cậu khóc Hắn sẽ dỗ dành cậu

    những gì cậu không thích hắn đều giúp cậu loại bỏ

    Bây giờ thì sao đây?

    Cậu bị bọn manh cái danh họ hàng này nói trên đầu như vậy

    lại còn bị sỉ nhục nữa

    thật sự quá đáng mà

    ... : Các ngươi nói gì vậy?

    Cái giọng nói quen thuộc ấy vang lên

    Hắn xuất hiện rồi..!

    Cả đám ngươi đơ người đi kể cả mẹ cậu và chị gái cậu

    Hắn : Tiểu bảo bối .. em làm sao vậy ?

    Ai khiến em không vui sao ?

    Là bọn người này sao?

    Dì hai : N..gài Douma...!

    Dượng Tám : Chúng tôi chỉ là đến thăm cháu mình một lát .. dù sao cha bọn nhỏ cũng mất rồi

    Ông ta tỏ cái vẻ thương cảm lắm dành cho gia đình cậu

    Nhưng mấy cái trò mèo này làm gì qua mắt được Douma chứ

    Trên thương trường hắn ta chứng kiến bao nhiêu cảnh giả nhân giả nghĩa tên này đã là gì chứ ?

    Dì Ba : Phải đó ...

    Thật đáng thương cho bọn nhỏ ..

    Hắn : Các ngươi diễn làm gì chứ ?

    Không phải lúc không có ta các ngươi đã nói nặng lời với em ấy sao?

    Bây giờ giả trò nước mắt này làm gì Hả !!

    Hắn giận rồi

    Tiểu bảo bối hắn cưng chiều giờ lại chịu cái uất ức này làm sao hắn nhịn cho nổi

    Bây giờ hắn thật sự muốn bâm đám người này ra cho chó ăn mà !!

    Đám người đó lập tức xanh cả người mà

    Hắn giận rồi có thể giết bọn họ ngay bây giờ

    đúng là chọc nhầm người rồi mà !!

    Hối hận rồi

    Chọc cậu khóc làm gì chứ giờ từ đến sỉ nhục lại bị hành quyết rồi mà !

    End

    Tròii ơi không ngờ mấy bạn lại ưng cái cách viết này luôn

    Mới đầu mình còn nghĩ không ai xem nữa kìa

    Cảm ơn các bạn °~°
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 6 - Kine -


    Hắn nổi giận liền đưa cậu về trên con xe sang trọng của mình , còn thận trọng để lạn mốt cái liết triều mến nữa

    cái bọn người đó thật sự nổi hết da gà lên rồi cứ nghĩ lần này được sỉ nhục cậu thậm tệ ai mà ngờ lại thành như thế này chứ ?

    Còn chị gái cậu ..

    Cô ta ghen tị đến nỗ mắt rồi kìa

    Tại sao cái gì cũng thuộc về cậu chứ nhỉ ?

    Chị Gái = Cô Ta

    Hakoni Sumie = Ả Ta

    Cô ta : * Sao cái quái gì cũng về tay nó chứ ?

    Đến cả ngài Douma cũng thuộc về nó sao ? *

    Nhiều năm trước !!

    Cô ta thích một học trưởng ở trường nhưng khi lấy hết dũng khí tỏ tình lại bị từ chối phũ phàng

    vài ngày sau coi ta nghe bạn học nói học trưởng lại đi tỏ tình em trai cô ta

    lên cấp ba cô ta thích một anh chàng trong câu lạc bộ đá bóng

    nhưng một lần nữa anh bạn ấy lại đi thổ lộ tình cảm với cậu

    hai lần rồi dù là cậu có từ chối nhưng cô ta vẫn ghi thù trong lòng

    đến cả học hành cậu cũng hơn cô ta

    lúc nào cũng sếp hạng một toàn trường còn cô ta chỉ ngậm ngùi đứng hạn hai

    nhan sắc lại càng là thứ cô ta ghen tị với cậu

    tại sao một thằng con trai lại có cái nhan sắt ấy chứ

    cả cái cơ thể ấy nữa !!

    Ghen tị chết đi mất !!!!

    Cô ta thoát khỏi suy nghĩ thầm hứa nhất định sẽ dành Douma cho bằng được

    Nghĩ là làm cô ta giả vờ khóc lóc chạy theo xe Hắn

    thành công thu hút sự chú ý của cậu

    Hắn thì chả có để tâm với cô ta lắm vì nhìn cô ta chán chết đi mất !!

    Cô Ta : Akaza ..

    cái giọng nói yếu ớt ấy vang lên

    ngay lập tức cậu ra hiệu dừng xe chạy xuống xem cô ta ra sao

    dù sao cái tình chị em giả tạo cô ta dựng ra chưa bao giờ bị cậu nghi ngờ mà

    Cậu : Chị ...

    Chị sao vậy ?

    Cô Ta : Nhà ..

    Nhà chúng ta bị chủ nợ siết rồi... em có thể xin ngài Douma cho hai mẹ con chị ở nhờ được không...chị xin em Akaza...

    Cô ta vừa nói vừa nước mắt ngắn nước mắt dài điều này khiến cậu cảm thấy cảm động hơn bao giờ hết

    Cậu liền đi lại xe nói với Douma việc vừa rồi

    Hắn cũng nhanh chống đồng ý thôi dù sao cái biệt thự to lớn ấy thêm một hai người nữa cũng chẳng có quá là chậc chội

    hắn cũng muốn xem cái con người mưu mô ấy sẽ làm gì được !!

    - Biệt Thự -

    Hắn : Em lên phòng đi để tôi giúp họ thu sếp nơi ở

    Sự cưng chiều ở đây được thể hiện rỏ ràng hơn

    Cậu : Vậy .. cảm ơn anh

    Cậu rời đi dù sao hắn bây giờ cũng là nơi cuối cùng cậu có thể dựa vào ..!

    Hắn thu sếp cho hai người đó ở một căn phòng phía đông nam

    nơi đây sáng sớm có ánh nắng nhẹ cực tốt cho những người lớn tuổi

    Còn cô ta lại nghĩ hắn lo lắng cho cô ta mà cười thầm !

    Cô Ta : Thật phiền ngài thời gian này !

    Cái giọng điệu ẻo lả ấy khiến hắn khó chịu chết đi được

    làm sao so sánh được với cái giọng nói trong trẻo ngây thơ của cậu chứ ..!

    Cô Ta : Ngài Douma !!

    Tiếng kêu của cô ta khiến hắn trở về với hiện thực

    Hắn : Không phiền dù sao cũng là chị gái của Phu Nhân tôi mà !!

    Hắn nhấn mạnh hai từ Phu Nhân cho cô ta biết mình đang ở cái vị trí nào

    ai mà ngờ con ả này thật sự bị chứng hoang tưởng nặng mà !!

    Cô Ta : Ngài cứ gọi tôi là Kine là đuợc rồi

    Hắn : Vậy cô cùng phu nhân nghĩ ngơi đi tôi đi trước

    Cô ta nghe vậy liền nắm lấy tay áo Hắn mà giở cái giọng điệu ẻo lả

    Cô Ta : có lẽ lúc nãy tôi ra nắng nhiều hơi chống mặc ...

    Ngài giúp tôi về phòng được chứ ?

    Hắn : A Bạch mau gọi bác sĩ đi

    Nói xong hắn bỏ đi một nước

    cái áo cô ta vừa chạm vào cũng được hắn cởi ra quăn đi nơi khác !

    A bạch là cánh tay trái đắt lực của hắn

    người từ nhỏ cùng hắn đồng hành trong mọi trận chiến

    có thể nói anh ta là bạn thân hắn !!

    End
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 7


    Hắn đi một mạch về phòng cậu mở hé cửa ra nhìn thử xem cậu nhóc đó đang làm gì trong phòng

    Ai có ngờ được cậu ta ngủ thẳng cẳng từ bao giờ rồi

    cái dáng ngủ trời đánh ấy thật sự muốn đánh một phát mà !!

    Hắn bước vào sửa lại dáng ngủ cho cậu sau đó đắp chăn chuẩn bị bước ra khỏi phòng nhưng mắt lại nhìn trúng cuốn sổ cũ kỉ bên cạnh kia

    - Nhật Kí -

    Ngày 12 /2/ **

    Hôm nay trời đẹp thật đó

    tôi có đi ngang một cửa hàng nơi đó bán rất nhiều đồ ăn vặt

    tôi vật sự rất thích nhưng lại chẳng có tiênd để mua nên thôi đành vậy

    sau này có tiền nhất định tôi sẽ mua bọn nó !!

    Ngày 15 / 2 / **

    Hôm nay tôi dọn lại căn phòng mình

    thật sự nó bừa bộn hơn tôi nghĩ

    và cũng nhỏ nữa ..!

    sau này nếu được tôi sẽ xay một căn phòng to hơn thế này !!

    Ngày 18 / 2 / **

    Hôm nay tôi lại thấy một con gấu bông rất to

    nó to hơn cả tôi cơ ấy

    nhưng giá cả thì thật sự quá chát với cái giá ấy có mơ tôi cũng chẳng chạm đến được

    Hắn : Sao chỉ có ăn và chơi thế này

    nhóc đó thật sự không thể mơ ước cái gì sa hoa hơn sao ?

    Hắn ta thầm nghĩ liền chẳng biến mình nở một nụ cười từ bao giờ

    Sau đó hắn liền cho người mua hết những gì cậu muốn trong cuốn nhật kí ấy còn thêm cả những thứ như dây chuyền , nhẫn , vòng tay , quần áo này kia nữa

    cậu đã muốn thứ gì dù đó có là mặc trăng hắn cũng sẽ hái xuống cho cậu

    Nhanh chống những thứ như đồ ăn vặt đã được chất đầy cả căn phòng của cậu

    dưới nhà cũng vậy hắn đều cho mọi thứ ở đó

    Quần áo của cậu hắn thật sự đã lựa rất kĩ đó !!

    từ quần đến cả áo đến cả phụ kiện hắn thật sự dành hơn một giờ để lựa bọn chúng

    hắn còn tự tay trang trí căn phòng cậu đang ngủ

    đó là một điều khó khăn vì cậu vẫn đang ngủ nếu làm ồn cậu sẽ dậy ngay

    nhưng may mắn hắn ta đã thành công

    Căn phòng được trang trí theo phong cách nhẹ nhàng nhưng lại thoáng mát vô cùng

    những đoá hoa khô được hắn tỉ mĩ cắm vào bình sứ nhỏ đặt trên bàn

    Con gấu bông to lớn mà cậu nhắc đến trong nhật kí cũng được hắn bê luôn về đây

    những gì cậu muốn hắn đều có thề làm được !!

    Kine nhìn cảnh người ra kẻ vào tấp nập chỉ vì vài dòng mực của cậu mà ganh tị. !!

    Cô ta nhìn thấy những bộ đồ đắt tiền trị giá triệu đô

    Trang sức cũng cả chục bộ

    thật sự cô ta cũng muốn được như vậy

    Cô Ta : Rồi sẽ có ngày cái vị trí đó sẽ về tay tao !!

    Sau một giấc ngủ trưa cuối cùng cậu cũng tỉnh dậy

    mắt vừa mở thứ đập vào mắt cậu là hai con gấu bông to lớn đang bên cạnh

    cậu bất ngờ thích thú ôm chầm lấy bọn chúng

    sao đó nhìn cảnh vật xung quanh

    Cậu : Gì vậy ..?

    Lúc ngủ mình có mộng du không nhỉ ?

    Hắn : Em không nhầm đâu những thứ này đều là của em !!

    Cậu : Gì chứ ?

    Hắn : Không thích sao nếu vậy tôi đổi cho em ?

    Cậu : Khô..ng chỉ là bất ngờ ..

    Anh .. nói thật sao?

    Hắn : tất nhiên rồi tất cả tôi đều cho em..

    Cậu xúc động nhìn hắn

    nhưng thứ này có mơ cậu cũng chẳng dám mơ đến vậy mà bây giờ tất cả đều là của cậu ..!

    Hắn : Em cần đồng phục đi học không nhỉ ?

    Dù sao em cũng mới 16 tuổi !!

    Cậu trầm mặc một lúc sao đó ngước lên nói

    Cậu : Tô..i nghĩ học rồi

    Câu nói thoát ý buồn

    Cậu : Gia đình tôi không có điều kiện cho nên..tôi nhường cho chị tôi ..!

    Hắn : Không cần phải buồn nếu em muốn tôi mua luôn ngôi trường khác cho em !!

    Cậu : Thật sự không cần đâu.. nếu anh có ý tốt chỉ cần cho tôi học cùng trường với chị tôi là được ...

    Ánh mắt cậu nhìn hắn thật cảm động biết bao

    hắn ngay lập tức đồng ý dù sao nếu cậu muốn hắn còn có thể mướn cả gia sư riêng cho cậu .

    Hắn : Chiều nay tôi dắt em đi trung tâm thương mại mua đồ dùng học tập !!

    Cậu : Cảm ơn anh

    Nói rồi cậu thơm nhẹ lên má hắn sau đó lon ton chạy ra ngoài

    Cậu vừa hôn hắn

    Cậu vừa hôn hắn ...!!!

    Sung Sướng Quá aaa!!

    Hắn lập tức hoá điên với cái cảm giác lân lân thật là hạnh phúc mà !!

    End
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 8


    Đúng như lời hứa chiều hôm ấy hắn đưa cậu đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố

    Hắn mặc một bộ đồ đơn giản

    áo thun cùng với một chiếc quần bó đơn giản nhìn thoáng cũng thấy cái dáng vẻ cao ngạo của hắn

    cậu thì mặc một chiếc áo sơ mơ trắng mỏng với chiếc quần ống rộng màu đen giúp cậu trong cao hơn nhiều so với chiều cao của cậu

    Đi với hắn cậu như em hắn ấy

    hắn ta cao mét 88

    cậu chỉ đúng mét 65

    như vậy có quá là chênh lệch không chứ

    Hắn : Em có thể nhanh lên không..?

    Cậu : Từ t...aa

    Đúng là cái tính hậu đậu không thể bỏ được mà vừa chạy đi ra khỏi bật thềm liền té nằm sấp ở đó

    Hắn vừa giận vừa thương chạy lại đỡ cậu lên miệng cũng không ngậm được cười hì hì

    Cái dáng vẻ này thật sự làm A Bạch bất ngờ vì từ cái thời cha sinh mẹ đẻ đến nay cậu ta có thấy hắn cười đâu vậy mà bây giờ hắn lại cười vì cái hành động cỏn con này sao

    Cậu : a..nh ..anh... cười !!

    Hứ !!

    Thế là cậu giận dỗi bỏ vào xe đóng cửa cái rầm

    hắn cũng quá quen rồi dù sao tiểu bảo bối nhỏ này của hắn chỉ giận dỗi sao đó cho ít kẹo là trở mặt ngay mà

    Hắn cứ vậy đi theo cậu lên xe

    Ánh mắt ghen tị trong góc tối nhìn theo xe hắn và cậu

    - Trung Tâm Thương Mại -

    Hắn : Em đi cẩn thân thôi coi chừng vấp ngã

    Hắn đi với cậu cứ như đi giữ trẻ vậy đó cậu cứ thích thú chạy lon ton đi khắp nơi

    Hắn được rất nhiều ánh mắt chị em nhìn trúng vì với cái chiều cao ấy cộng thêm cái gương mặc đó làm người khác chỉ muốn đem về

    Cứ thế cậu và hắn tay sách nách mang cả đống đồ về

    nhưng lại dễ gì chứ cái bụng đói của cậu réo lên rồi

    thế là lại nắm tay hắn tấp vào một cửa hàng buffe nhỏ bên cạnh

    hắn chưa bao giờ đi những chỗ như thế này nhưng nếu cậu đã thích vậy thì chiều thôi biết sao giờ.

    Cậu và hắn cùng ăn và nói chuyện có lẽ cậu đã và đang dần chấp nhận hắn rồi ..!

    - Tối Hôm Đó -

    Căn phòng tối om không một ánh sáng

    Bổng !!

    Cậu bị ai đó dù vãi che mắt lại cũng chẳng để lại tiếng động nào

    Người đó dùng dây gì đó cột chặt hay tay hai chân cậu lại

    Cậu : Hứ...c ai vậy...là ai..?

    Vẫn là cái bầu không khí im lặng đó nhưng người đó lại áp môi mình lên môi cậu mà càng quét bên phía trong

    sao đó tay không yên phân xoa nắn hai nhủ hoa bé nhỏ kia của cậu

    Cậu : H..ứ..ah~ ...Thả...ra ..!

    Đ..ừng .. mà ..

    Làm ơn...

    Làm ơn đi..

    Cậu vang xin trong tuyệt vọng

    vẫn là cái cảm giác ấy thật sự cậu đang rất hốt hoảng

    chuyện gì vậy chứ chẳng phải nơi đây canh phòng rất nghiêm sao vậy tại sao lại có kẻ ra vào được phòng cậu

    Còn Hắn rốt cuộc đang nơi đâu sao lại để cậu như vậy chứ...

    Thật sự cậu rất sợ...

    Sợ cái cảm giác này

    Cắt đứt dòng suy nghĩ ấy là hay ngón tay lạnh buốt cho vào hạ bộ cậu

    Nó đau đến muốn ngất đi vậy

    Thật sự cậu muốn kết thúc chuyện này

    Người đó kết thúc việc cho ngón tay vào trong cậu

    nhưng lại bắt đầu bằng cự vật của hắn

    thật sự cái kích cỡ đó làm cậu như chết đi sống lại vậy

    Bổng băng bịt mắt câu rơi ra nhưng căn phòng vẫn là một mãn đen

    chỉ có ánh trăng nhẹ rọi vào

    cậu chỉ nhìn được môi người ấy

    nụ cười rất giống Hắn - Douma

    Cậu : Là ...anh...hứ..c !!

    lúc cậu phát hiện ra cũng là lúc hắn bắn hết tinh túy vào trong cậu

    Hắn : Bị em phát hiện rồi pé con ~

    Cậu thật sự không ngờ ... lại là hắn sao ?

    chẳng phải...

    End !!
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 9


    - Sáng Hôm Sau -

    Cậu nguyên buổi sáng hôm đó giận dỗi chả thèm nói chuyện với cái tên kia

    Dám làm chuyện đồi bại với cậu như vậy thật sự không thể tha !!

    Hắn cứ đi theo nài nỉ cậu trưng ra cái bộ mặc đáng thương ấy

    Nhưng !!

    Cậu đã khiên định rồi giận hắn sẽ thật dai cho hắn bỏ thói đấy

    Đến cả ngày đi học cậu cũng chẳng thèm cho hắn theo

    Hắn : Tiểu vật em cho ta theo đi ..

    Cậu : Không !!

    Chúng ta đi thôi A Bạch

    Cứ vậy mà quay người rời đi để lại hắn ngước mắt nhìn theo

    Ngày hôm ấy lên công ty cũng không thoải mái tý nào cái mặc như táo bón ấy khiến nhân viên sợ khiếp vía mà chẳng dám ho he

    Rốt cuộc vị nào đã khiến sếp họ như vậy ?

    - Trường Phổ Thông Tokyo -

    Cậu : Anh về được rồi .!

    Nói vậy rồi cậu quay người đi vào trong

    Vừa vào lại đụng trúng một người cao to hơn cậu

    Cậu ta là Senia - Con trai của chủ tịch ngân hàng đứng đầu thành phố -

    Tính cách ngang ngược cộng thêm ỷ thế nhà có quyền thế mà bắt nạt người khác

    Nhưng cậu ta thật sự sẽ hối hận !!

    Sania : Thằng nhãi !!

    Đụng trúng tao còn đưa mắt chó nhìn tao ?

    Miệng mày đâu không biết xin lỗi tao à ?

    Thằng Ranh !!!

    Tên đó nói rồi động tay động chân với cậu

    Tên đó xô ngã cậu về phía sau

    Dùng chân dẫm lên tay cậu

    Cậu : a...

    Sania : Mày la cái gì chứ ?!

    Đó là thứ mày nhận lấy khi chạm vào tao !

    Nên cẩn thận khi gặp tao !!

    Nói rồi tên đó bỏ đi để lại cậu ở đó

    một con nhóc nhí nhảnh chạy đến đở cậu lên

    cô ta là Daki có anh trai luôn đi theo bên cạnh

    con nhóc đó liền mở miệng hỏi thăm cậu xem xét cậu có làm sao không

    Daki : Cậu có sao không đừng có trách cái tên đó dù sao cũng là tên miệng còn hôi sữa chưa trãi sự đời chấp với tên đó làm gì ?

    Miệng nhỏ cô ấy cứ luyên thuyên chửi cái tên Sania kia

    Cậu : Haha không sao đâu dù sao tớ cũng chả để ý

    Daki : Tớ là Daki còn đây là anh trai tớ Gyutaro

    Cậu : Tớ là Akaza !!

    Thế là cả ba hí hửng lên nhận lớp cho cậu

    cũng thật có duyên số khi cả ba cùng lớp cậu còn được ngồi kế Daki nữa

    - Sau Giờ Học -

    Daki : Akaza cậu nghĩ mai ai sẽ là chủ nhiệm lớp chúng mình nhỉ ?

    Akaza : Tớ cũng chả biết mong sẽ không là thầy Sanemi vậy

    Cả ba người cùng nhau ra về

    vừa đến cổng cậu đã được A Bạch đón sẳn ở cổng trường

    Daki và Gyutaro cũng đi về trên con xe hạng sang

    Cứ thế một buổi học trôi qua dù là có bị bắt nạt một lát nhưng chả sao cũng có bạn mà !!

    Hắn : Em..

    Akaza...

    Bảo Bối

    Những âm thanh cứ liên tục phát ra làm cậu nhứt hết cả đầu mà

    Hắn : Xin lỗi mà hicc...

    Em hết thương tôi rồi chứ gì..hic...

    Cái điệu bộ giả vờ đấy thật ghét ghê !!

    Cậu : Anh có im đi không ..!

    Thật sự ghét quá mà !!

    Hắn : Làm sao em mới bớt giận tôi đây chứ ?

    Cậu chả thèm nói tới cái tên ấy mà ung dụng đi ra ngoài hóng gió một lát

    ai mà ngờ số cậu đen hơn lọ nồi vừa mới ra khỏi cổng nhà liền có một chiếc xe chạy nhanh hơn tốc độ quy định mà lao đến

    may mắn cái tên đầu đất đằng sau kịp kéo tay cậu lại mà giữ được một mạng

    cái mặc khó chịu ấy liền hốt hoảng vì chuyện vừa rồi

    Hắn : tên đó chạy xe kiều gì vậy ?

    Chạy kịp giờ uống canh mạnh bà à ??

    Hắn khó chịu

    tiểu bảo bối hắn nâng niu vậy mà xém tý nữa bị hắn tông chết !!

    Ánh mắt soi sét âm thầm ra hiệu với A Bạch bắt cái tên vừa chạy ngang qua đó

    Cậu : C...ơn !

    Hắn : Em định cảm ơn vậy thôi sao ?

    Vẻ mặc tủi thân ấy hiện lên

    Cậu đành tiến lại gần chỗ hắn hôn nhẹ lên má sau đó ngại ngùng chạy vào trong luôn kiểu này còn hóng gió gì được nữa

    Còn cái tên kia thì sướng như tiên mà tung tăng vào nhà

    End..

    À m.n có thắc mắc với nhân vật A Bạch nhỉ ?

    A Bạch là nhân vật do au tạo ra vì vậy nhân vật A Bạch sẽ không có liên quan gì đến với nhân vật có sẳn ở cốt truyện Kimetsu No yaiba!! 💋😂
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 10


    Sau một lúc ngồi dỗ cô nàng Daki thì cũng đến giờ ra về

    Đúng như lời hứa hắn chờ cậu trước cổng trường kia kìa !!

    Hắn : Bảo Bối..!

    Lúc này thật sự cậu muốn tìm lỗ chui về cho lẹ chứ bao nhiêu ánh mắt nhìn như vậy thật sự ngại chết rồi mà !!

    Cậu : Anh im đii !!

    Nói dứt câu cậu chạy vào xe đóng cửa cái rầm

    Còn hắn hí hửng theo sau môi còn nở nụ cười đắt ý

    Con xe sang chảnh đi về phía nào đó

    Cậu : Đi đâu vậy đây đâu phải đường về nhà ?

    Hắn : Em lát nữa sẽ biết !

    Cứ vậy hắn chả chịu nói gì hết chuyến đi mà cũng chả thèm nhìn mặc cậu luôn cơ

    - Bờ kè Tokyo -

    - Thời Gian : 6h 30 Chiều -

    Thật lạ hôm nay tại sao nơi đây hôm nay lại vắng như thế ?

    Mọi khi nơi đây rất đông kia mà đã vậy hôm nay còn được treo đèn lấp lánh nữa chứ có lễ gì sao ?

    Cậu : Lạ Thật ?

    Hôm nay có chuyện gì sao lại treo nhiều đèn vậy nhỉ ?

    Cậu thích thú nhìn xung quanh

    Thật sự rất đẹp những ánh sáng le lói cứ vậy chói sáng cả màn đêm u tối kia

    nhưng hôm nay lại chả nghe hắn nói gì cả

    Cậu quay lại định hỏi hắn thì lại chả thấy nữa hắn đi đâu mà lại bỏ cậu ở đây chứ ?

    Cậu : Gì chứ ?

    Anh ta chê mình phiền nên vứt mình nơi đây sao ?

    Một miếng vãi bịt mắt cậu lại

    Cậu hốt hoảng vùng vẫy nhưng tên đó áp chế cậu rất dễ sau đó nhẹ nhàng gở bịt mắt ra

    Vì vừa mới mở bịt mắt nên tầm quan sát khá mờ nhạt cậu chỉ thấy một bóng hình đàn ông phía trước

    Khi tầm nhìn đã rõ hơn thì người đó là Douma

    Hắn đang quỳ dưới chân cậu đã vậy trên tay còn là một bó hoa hồng đỏ thắm

    ánh mắt nhẹ nhàng nhìn cậu

    Hắn : Thật xin lỗi vì trước đây đã gây cho em nhiều phiền phức còn lẫn tổn thương .. nhưng dần đến sau này .. em khóc ... em đã khóc trước mắt tôi sau đó trốn chạy thì tôi mới biết tôi đã sai rồi.. tất cả chuyện tôi làm lúc đó đều sai cả rồi .. dần dần thay đổi nụ cười em dần nở rộ tôi mới biết đã yêu em từ lúc nào ! dù mệt mỏi đến đâu chỉ cần nhìn thấy nụ cười em tất cả chúng đều biến mất .. em là tất cả của tôi.. tôi không muốn ai có được em ngoài tôi .. tôi biết việc cầu hôn em bây giờ là rất vội nhưng nếu tôi chậm trể em sẽ thuộc về người khác .. em đồng ý cũng được .. không đồng ý cũng không sau .....

    Tôi chỉ muốn nói Tôi Rất Yêu Em ..

    Yêu Em Nhiều Hơn Cả Bản Thân ...

    Em có đồng ý làm vợ tôi ?

    Akaza ?

    Chuyện này thật sự quá nhanh ..

    Haha nhanh gì chứ dù sao cũng gần ba năm kể từ ngày hắn giam cầm cậu rồi nhỉ ?

    Cậu chưa tiếp thu hết liền đứng đơ ra đó mà nhìn hắn sau một lúc thì mắt ngấn lệ nhìn hắn

    Cậu yêu hắn điều không thể ai có thể phũ nhận

    từ cái ngày hắn trả tự do cho cậu

    từ cái ngày hắn bênh vực cậu trước những lời dèm pha của họ hàng

    Lúc đó cậu đã đem lòng yêu hắn nhưng mọi thứ chỉ trong âm thầm

    Cậu sợ ..

    Cậu sợ hắn sẽ không chấp nhận cái tình cảm nghèo hèn này ..

    Dù sao hai người cũng rất chênh vênh với nhau

    một người thì có quyền có thế đứng trên vạn người

    một người thì tiền ăn hàng ngày còn phải đắn đo thì liệu mối tình đó đi được đến đâu chứ ?

    Nhưng bây giờ hắn đã cầu hôn cậu hơn nữa còn nói rất yêu cậu

    tất cả đều là thật lòng ..

    ánh mắt ấy .. cậu biết được sâu trong ánh mắt ấy là tình cảm hắn dành cho cậu

    nó nhiều đến bao nhiêu nhỉ ?

    Cậu ngấn lệ nhìn hắn nhẹ đưa tay ra nhận bó hoa đỏ rực kia

    hắn chỉ nhẹ nhàng đeo một chiếc nhẫn vào ngón áp út cậu

    thể hiện mối tình ngàn năm không thể chia cắt

    Hai người đứng cạnh nhau chả ai nói với ai câu nào

    nhưng tình cảm trong lòng họ có thể khiến đối phương cảm nhận được ....

    Hai người nắm tay nhẹ nhàng bước về dù sao nơi đây cũng chẳng xa nhà là bao !!

    Quản gia : Thiếu gia về rồi !!

    Kine : Ng..ài..

    Cô ta chạy ra mừng Hắn như cô vợ nhỏ đang chờ chồng về

    nhưng cảm xúc ấy dần mất đi khi thấy người bên cạnh hơn nữa còn tay trong tay với hắn

    tay cô ta siết chặt lại ánh mắt chứa sự thù hận nhìn cậu

    người đang cười đùa với hắn

    Quản gia : Thiếu gia người đi đâu đến giờ mới về hơn nữa còn về với Akaza

    Hắn :

    Sau này gọi em ấy là Phu Nhân !!

    Phu Nhân

    Phu Nhân

    Phu Nhân !!

    Hắn và cậu đã thành đôi rồi sao ?

    Cái chức vị cô ta ao ước bị cậu cướp lấy rồi sao ?

    Tại sao chứ đáng ra nó thuộc về cô ta mới đúng !!

    Tất cả là tại cậu !

    Nếu cậu không xuất hiện người tay trong tay với Hắn là cô ta ..

    Là Cô Ta ..

    Cái Chức Phu Nhân Ấy Là Của Cô Ta ??!!!!

    Hắn : Vào trong thôi trời đang rất lạnh đó !

    Giọng nói nhẹ nhàng ấm áp cắt đức dòng suy nghĩ ấy đi

    Cậu : Vào nhà thôi ..

    Nụ cười ngây thơ ấy chính là thứ hắn yêu nhất

    chỉ cần hắn còn sống nụ cười ấy sẽ được hắn bảo vệ

    sẽ không có ai được phá vở nó !!

    Vì đó là thứ quí giá nhất cuộc đời hắn - Douma -

    End...
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 11


    - Tối Hôm Đó -

    Cậu : Anh không ngủ sao ?

    Hắn : Em cứ ngủ trước đi tôi giải quyết xong vài chuyện sẽ lập tức sang ngủ cùng em ..!

    Hắn cứ vậy để cậu nằm xuống đắp chăn lại sau đó rời đi sang thư phòng

    Từ lúc hắn cầu hôn cậu được sự đồng ý thì hắn chăm sóc cậu hơn hẳn

    Đúng là có cái danh phận làm gì cũng không cần sợ người khác soi mói mà !

    - Thư Phòng -

    Gần 23h55 phút rồi căn phòng này vẫn sáng đèn

    Người ngồi bên trong đang cấm đầu vào số công việc như núi kia của mình

    Hắn muốn giải quyết thật nhanh để còn về ôm cục bông nhỏ mà ngủ

    Kine thức giấc đi xuống nhà uống ít nước vô thức cô ta gan dạ đi lên lầu ba nơi thư phòng hắn đang ở

    Nhìn từ bên ngoài ả ta thầm vui vì chỉ có một mình hắn

    Gương mặt khoái chí cùng cái điệu bộ rón rén đi về phòng mình có chút đáng ngờ

    Cô ta về phòng thay một bộ đồ ngủ quyến rũ sao đó lại xuống bếp rót một cốc nước đi thẳng lên thư phòng hắn

    Cốc Cốc Cốc

    Hắn : Vào đi

    Hắn cứ nghĩ là A Bạch đi vào đưa tài liệu gì đó

    // Cạch //

    Cô Ta : Anh làm việc khuy như vậy sẽ ảnh hưởng sức khoẻ .. !

    Hắn chả để tâm lắm vì cái giọng nói kia chắc chắn không thể là của bảo bối nhà hắn được

    Với cả cái mùi nước hoa kia thật khó chịu

    Cảm thấy dù một ánh nhìn hắn cũng không thèm nhìn cô ta liền bạo gan đặt cốc nước lên bàn sao đó cũng leo lên bàn ngồi để lộ vòng một nở nang nữa ẩn nữa hiện kia

    Đôi chân thon dài bắt chéo lên nhau

    Nhưng cái tư thế đó cũng chả khiến cho Hắn nhìn cô ta

    Cô ta : Ngài không mệt sao ~?

    Cái giọng điệu nghe chán cả tai kia làm hắn thật sự khó chịu

    Cô ta : Nhìn em một cái đi chứ ~

    Bàn tay thon thả giữ gương mặc đang chăm chú làm việc kia nâng lên

    Hắn : Cô bị gì vậy ?

    Hắn khó chịu lên tiếng

    Giờ này làm cái điệu bộ ấy có phải bị ma nhập rồi không ?

    Hắn nói câu đó khiến cô ta tức điên nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh trả lời

    Cô ta : Ngài sao lại phũ phàng như vậy chứ ? ~ Em đang hỏi han ngài đó ..!

    Cô ta bước xuống khỏi bàn tiến lại sau hắn mà đưa tay sờ soạn

    Hai bàn tay cô ta áp lên ngực hắn

    Cô ta áp gần mặc xuống phía hắn nói nhỏ vào tai

    Cô ta : Ngài cứ ngồi im em sẽ phục vụ ngài ~

    Hắn ớn cả da gà rồi

    Liền xua cái bàn tay kia và đẩy con ả kia ra bỏ luôn công việc mình đang làm mà đứng dậy

    Hắn : Cô nên biết giữ mình một lát !

    Tôi chắc chắn sẽ không có hứng thú với cô !

    Nếu còn làm chuyện gì quá đáng cô nhất định đừng mơ đến chuyện có thể sống !!

    Nói rồi hắn bỏ đi luôn mặc cho cái công việc vẫn đang chất đầy kia !!

    Cô ta tức giận bước về phòng

    - Sáng hôm sau -

    Cậu mở mắt dậy thấy hắn đang nằm cạnh mình tay ôm eo cậu hai mắt nhắm lại

    Đây là giấc ngủ hắn thấy thoải mái nhất hắn từng có vì vậy đến giờ này vẫn chưa dậy

    Cậu thuận tay chạm vào chóp mũi hắn

    Cái gương mặc đẹp trai này đúng là khó tả mà !!

    Tay cậu kéo chăn lên nào ngờ chạm vào thứ kia của hắn

    Cậu ngại ngùng quay sang chổ khác nhưng một giọng nói ấm áp chuyền vào tai

    Hắn : pé con ~ em có biết buổi sáng là lúc đàn ông hứng tình nhất không hả ?

    Em đang khiêu gợi tôi sao ?

    Toang rồi cậu lại chọc cái tên đó thức giấc rồi

    Cậu quay sang hắn mặc mài phụng phịu nói

    Cậu : em không có chỉ là...

    Chỉ là vô ý

    Hắn : em xem vô ý mà áo em vậy à ?

    Nhìn lại mới thấy áo cậu lúc này không cài nút trên cùng còn hở một bên vai lộ làn da trắng ửng hồng đó ra

    Hắn chỉ cong nhẹ môi sau đó cuối người xuống mà hôn hít cái cổ trắng nỏn kia của cậu

    Cậu : Nè..!

    Anh không đi làm sao ư..m

    Hắn : Tý làm sâu chuyện quan trọng đang trước mắt không thể bỏ lỡ !!

    Cậu : A..cái tên biến thái ..!!

    Hắn : Hôm nay tôi sẽ chỉ em thế nào mới là biến thái !!

    Cứ vậy hắn cuối xuống cắn nhẹ bên nhủ hoa cậu bên còn lại dùng tay trêu đùa

    Cái khoái cảm này khiến cậu muốn phát điên lên vậy

    Nhưng thay vì chống cự cậu lại để cho hắn thoả sức làm càn

    Cậu : a...chổ đó ...u~m

    Hắn : Chỗ này thế nào ? hửm..?

    Cái giọng điệu trêu ghẹo ấy thật sự muốn chọc tức cậu mà !!

    Hắn thuận tay kéo luôn chiếc quần ngủ kia của cậu xuống vứt ở sàn nhà

    Hắn : Em xem ~ không mặc cả quần lót.. không là khiêu gợi chứ là gì hả pé con ~

    Cậu : U~m... chỉ là nóng quá không muốn mặc..!

    Cứ vậy người dưới thân thì rên người phía trên cứ mặc sức ra vào !!

    Ah~ ...Chậm..chậm lạii...Hức...

    U~m...Ah.....nhẹ thôi....a...

    Hức....Sâu....sâu quá ...

    Đừng...

    Không...ah ~ ..không phải nơi đó....

    .......v...v....

    Cứ vậy mới sáng sớm căn phòng lại phát ra cái loại âm thanh khiến người khác nghe mà đỏ cả mặt lên

    Làm chuyện " Trọng Đại " xong hắn bước xuống nhà với tâm trạng vui vẻ

    Trong mấy chục năm đây là lần đầu hắn xuống nhà trễ đến vậy khiến ai cũng khá bất ngờ

    Đúng là khi yêu mấy ai bình thường !

    End...!
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 12


    Cứ vậy như sáng sớm hắn đi làm cậu đi học

    - Sáng Hôm Đó -

    Cậu : Chị ở nhà nhé trưa em sẽ về ăn cơm cùng chị ..!

    Cậu vẫy vẫy tay sau đó cũng rời khỏi căn biệt thự ấy mà đến trường

    Buổi học hôm đó bắt đầu và kết thúc như mọi khi chả có gì phải bận tâm lắm về chuyện đó dù sao cái chuyện bắt nạt nó cũng qua rồi mà với lại giờ ai chẳng biết cái uy danh của cậu nữa chứ

    dù sao ngài Douma cũng ra mặc rồi nếu muốn tìm đường chết chứ chạm vào ..!

    - Trưa Hôm Đó -

    Quản Gia : Phu nhân về rồi , hôm nay người học có mệt không ?

    Cậu : không ạ hôm nay học vui lắm , bác cũng vào nhà đi trời đang nắng gắt ấy ạ

    Ông chỉ mĩm cười nhẹ nhìn cậu con trai trước mắt

    chả biết từ bao giờ ông lại xem đứa nhóc này là cháu trai của mình rồi

    càng ở gần càng quí cậu hơn

    không chỉ riêng ông quản gia , ở trong biệt thự ai cũng quí mến cậu

    người gì mà vừa đẹp lại còn lễ phép mà ..!

    Cậu : Chị ăn cơm chưa ?

    Cậu đưa cặp cho quản gia sau đó ngồi xuống bàn ăn đối diện Kine

    Cô ta : Chị đang chờ em về đây , à mẹ đã về quê lúc sáng nghe đợi em học hết tuần này chị em mình cũng về đi dù sao cũng đến đám dỗ ông rồi

    Cô ta nhàn nhạt gắp thức ăn rồi nói một tràn dài ngoằn

    Cậu : Vậy cũng được đợi em học hết tuần này chị em mình cùng về ..!

    Cứ vậy hai người cùng ăn cùng nói chuyện

    rất lâu rồi cậu chưa được nói chuyện với chị của mình mà

    nhưng nếu cậu biết được sự thật cô ta đang cố gắng quyến rũ Douma thì liệu cái tình chị em ấy có còn ?

    - Tối Hôm Ấy -

    Douma hôm nay tan làm sớm nên tranh thủ về nhà trên đường về anh ta còn ghé tiệm mua một chiếc bánh Gato cùng hai hộp kém cho nhóc nhỏ đang chờ hắn về

    Hắn : Về rồi

    Cậu : Sao hôm nay anh về sớm vậy ?

    Cậu tiến lên giúp hắn cởi áo ngoài

    Hắn : Chỉ là nhớ em nên tranh thủ về sớm , Mà càng nhìn càng thấy em giống vợ nhỏ đợi chồng rồi

    Hắn nói rồi cười tít cả mắt lên

    Cậu : Anh lên phòng tắm đi sau đó chúng ta ăn cơm tối

    Cậu cùng hắn bước lên phòng

    càng nhìn càng thấy hai người giống một cặp vợ chồng son

    Ánh mắt ghen ăn tức ở lại hướng về phía hai người

    Lấy cái quyền gì cậu lại được cưng chiều như vậy , còn cô ta dù một cái nhìn hắn cũng chả thèm nhìn ..!

    - Trên Phòng -

    Hắn đang tắm bên trong phòng kia còn cậu thì cố ngồi làm cho xong ít bài tập vừa được giao hôm nay

    thế quái nào bà cô hôm nay lại giao nhiều bài thế cơ chứ làm cậu mệt như muốn rụng rời

    đang chăm chú làm thì cậu trượt tay đánh rơi bút xuống sàn

    vừa cúi nhẹ đầu xuống lấy bút thì cậu lại hét toát cả lên

    Cậu : Aaaaaa .....

    Bới Người Ta....

    Aaa Chị Ơi Cứu Emmmmmmm

    Tiếng hét cậu vang khắp căn biệt thự

    cái con người đang tắm trong phòng nghe thấy chỉ kịp quấn chiếc khăn ngang hông sau đó lật đật chạy ra xem xét tình hình

    Hắn : Chuyện Gì Vậy ?

    Hắn hốt hoảng nhìn cậu

    cậu thì sợ quá liền chạy ra sau hắn lấp bấp

    Cậu : Giá...n...Có...giá...n Hư.....c...

    Thật hết nói với cậu vợ nhỏ này của hắn , chỉ có một con gián lại hét toáng lên như thế .. chậc.. thật là ...

    Hắn : Không sao ..

    Không sao chỉ là gián thôi mà

    Nhanh chống cái con gián có số kiếp đen hơn đít nồi ấy được quản gia cho người giải quyết nhanh chống

    hắn thì giở giọng trách mốc tại sao lại để gián vào phòng như vậy

    lỡ doạ tiểu bảo bối hắn xỉu rồi như thế nào chứ !!!

    Cứ vậy hai người cũng giải quyết xong sau đó xuống nhà ăn tối

    sau cùng vẫn chưa ăn tối mà !!

    Cậu : Anh nè

    Hắn : Sao ?

    Cậu : Hết tuần này em định về quê nên nói anh một tiếng

    Hắn : Về Quê ?

    Quê ai chứ

    Cậu : Quê dì út em .. dì ấy là người thương em nhất , năm nào đám dỗ ông em cũng về nên nói anh trước đã

    Cậu vừa ăn vừa nói mặt thì cười cười lộ nhẹ vẻ tinh nghịch vốn có

    Hắn : Anh về cùng em

    Cậu : Khụ...Khụ ....

    Cậu sặc khi nghe hắn nói câu đó , cậu sặc hết lên người hắn

    như thay vì tức giận thì hắn lo lắng vỗ nhẹ lưng cậu

    Hắn : Có sao không ?

    Cậu : E...m không sao , anh định về cùng em thật chứ ?

    Hắn : Thật , để anh thu sếp công việc rồi về cùng em

    Thoii rồi

    Liệu cái cặp này về quê sẽ gây ra cái chuyện gì đây ?

    Đoán xemm

    End ..!
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 13


    Sau hôm ấy thì mọi thứ diễn ra khá suông sẻ

    - Cuối Tuần -

    Hắn : Em sếp đồ hết chưa ?

    Cậu : Anh .. có lẻ số hành lý này khá nhiều nhỉ ?

    Hắn : Chỉ có bánh kẹo thôi dù sao quê em cũng có 2 đứa trẻ mà đúng chứ ?

    Cậu : Ý anh là con dì hai em sao ?

    Hắn : Đúng đó , đem về cho bọn nhỏ ăn

    Cậu : Nè !!

    Anh chiều bọn nó quá đó ~

    Hắn : Không sao đâu , Đồ của em anh đã sếp lại rồi chỉ còn đồ cá nhân thôi

    Cậu : Em thì có gì chứ ?

    Nhiều nhất cũng. có hai cái khăn thôi

    Hắn : Em xem

    Hắn sờ nhẹ chóp mũi cậu cưng chiều nói

    Sau một lúc đồ đạt cũng được sắp sếp xong chuyện

    Lần này cậu và hắn sẽ về ở hơn một tháng vì vậy hành lý có vẻ cũng sẽ khá nhiều hơn dự định

    Cô Ta : Ngài Douma và Akaza đã xong rồi sao?

    Vậy chúng ta đi thôi

    Cái nụ cười gượng gạo ấy lại hiện lên thật muốn đấm một cái mà

    Sơ lượt về quê dì Akaza một xíu

    Dì út Cậu là một nông dân vì vậy kinh tế có phần sẽ hạn hẹp

    Dì còn có ba người con nhỏ

    đứa lớn nhất năm nay cũng 15 tuổi hai đứa còn lại 7 tuổi

    Vì kinh tế khá khó khăn nên bọn trẻ đã nghĩ học từ rất sớm để có tiền trang trải cuộc sống

    Sau hơn 3 tiếng đi tàu cuối cùng nhóm cậu cũng đến được con hẽm dẫn vào làng

    Con hẽm này nhỏ hơn tưởng tượng và còn trơn trượt sìn lầy hơn mọi người nghĩ

    Hắn : A Bạch cậu mang hành lý vào đi mọi người sẽ theo sau

    Cứ vậy A Bạch và một vài người bắt đầu di chuyển hành lý và một số đồ mang theo

    Hắn : Bảo Bối em lên tôi cõng em

    Cậu : Chi vậy ?

    Sao lại cõng em ?

    Hắn : Chẳng phải ở đây rất dơ bẩn đó sao chân em sẽ bị bẩn đó

    Cứ vậy hắn cõng cậu trên lưng rồi đi từ từ vào trong con hẽm nhỏ ấy

    Kine đi sau lưng ánh mắt ghen ty. và chán ghét gián lên người cậu

    Cô ta đi giày cao gót khiến cô ta khó khăn di chuyển nên đành phải tháo ra đi chân trần trên cái nền đất nhếch nhác ấy

    Dân làng phía trong thấy cả đám người áo đen đang vận chuyện đống hành lý đi về hướng nhà dì út cậu liền tò mò không biết là vị thiếu gia nào về rồi ?

    Lúc cậu hắn và cô ta bước vào ai cũng bất ngờ

    Ai mà ngờ cái con người nghèo nhất làng kia về lại có cái đám vệ sĩ kia chứ ?

    - Nhà Dì Út -

    Hanie : Mẹ..Ai vậy ?

    Dì Út : Ta cũng không biết nhưng họ nói đem hành lý vào cho thiếu gia và phu nhân nhà họ ..

    Hanie là con gái trưởng của dì

    cô bé rất hiểu chuyện đặc biệt rất yêu thương mẹ và các em mình

    cô bé cũng rất quí Akaza nhưng lại có cái cảm giác chán ghét với Kine

    chả hiểu vì sao năm nào đám dỗ con ả Kine cũng chả giúp gì nhưng ăn lại rất nhiều con kén chọn chả xem ai ra gì

    lại còn rất hóng hách vì vậy cô bé chả ưa cô ả là mấy

    Cậu : Dì con về rồi

    Dì út : Ôi trời lớn như vậy rồi à ?

    Kine : dì

    Hanie : Anh à đống đồ này là của anh sao ?

    Kine : chả thì của ai ?

    Hanie : nè , em đã hỏi chị sao ?

    Dì út : Hanie không được hỗn với chị

    Hanie : anh à ... người này là?

    Hắn : Chào em .. chào dì con là chồng tương lại của cậu ấy

    Hắn tự tin chào hỏi làm cả cái đám người ở đó đứng đơ ra

    cái cách chào hỏi gì vậy !

    Cậu : Hơ..hơ..bọn..c..on

    Dì út : ôi trời đã sắp lấy chồng rồi sao ?

    Hanie : Anh à sao này đám cưới nhất định phải mời em đó !!

    Hắn : A Bạch cậu về trước đi bao giờ tôi gọi thì hãy quay lại dù sao công việc công ty tôi cũng xử lý xong rồi

    A Bạch : Vậy tôi xin phép thiếu gia và phu nhân tôi về

    Cứ vậy A Bạch và đám vệ sĩ dần khuất bóng trong sự ngoái nhìn của Hanie

    Thật sự đối với Hanie A Bạch là một người rất ngầu đó!!

    Ai mà ngờ Akaza tinh ý phát hiện liền cười nhẹ rồi đuổi theo A Bạch đang bỏ đi cách đây vài phút

    Cậu : A Bạch !!

    A Bạch : Phu Nhân còn chuyện gì sao ?

    Cậu : Anh ở lại đi !!

    A Bạch : N..hưng mà

    Cậu : Đó là lệnh

    Cậu mĩm nhẹ môi sao đó cùng A Bạch bước vào

    Hắn : Em gọi cậu ta lại làm gì chứ ?

    Cậu : Anh xem có phải ít kĩ quá rồi không chứ ?

    Dì út : Chắc mấy con cũng mệt rồi .. mau..mau ra phía sau rửa mặc đi

    Dì út hiếu khách liền cười cười chạy ra ruộng gọi hai đứa nhỏ vào

    Hano : Aa Anh Akazaaaa

    Nie : Anhhh Chị

    Hai đứa nhỏ hớn hở chạy vào trong

    thật sự bọn nhỏ đã háo hức rất nhiều để chờ cậu và cô ta về

    thật sự nói không phải khoe chứ cậu được bọn nhỏ rất quí mến

    còn cô ta có lẽ chỉ được Nie là yêu mến chứ ai chả biết cái con ả này thế nào chứ ?

    End

    Tạm End ở đây vậy chap sau sẽ xoay quanh cách sống aaaa
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 14


    Hanie : Anh mau vào tắm đi dù sao cũng mệt rồi

    Cậu : Cảm ơn em

    Cậu vào phòng tắm

    căn nhà này khá nhỏ nhưng có lẽ những căn phòng đều rất kính đáo

    Ngôi nhà được xây theo kiến trúc cổ ngày xưa

    nhưng bức tường được làm từ gỗ nẹt theo là các tấm tre mỏng

    mái nhà được phũ mới một số viên gạch ngói màu cam

    nhà có ba gian

    Gian thứ nhất dùng để tiếp các vị khác cũng là nơi thờ phụng ông bà

    Gian thứ hai là nơi ngủ cũng như là nơi nghĩ ngơi của các thành viên

    gian này có ba phòng

    Dì út và hai đứa em ngủ cùng nhau còn Hanie ngủ một căn phòng bên cạnh

    căn phòng thứ ba thường trống trãi vì vậy thường dùng để cho khác hoặc con cháu ngủ

    Ở gian cuối là căn bếp nhỏ có thêm hai căn phòng

    Căn phòng cạnh bếp là nhà vệ sinh cũng như là phòng tắm

    Còn căn còn lại ở đối diện bếp phía bên phải đa số căn phòng này cũng rất trống

    Dì út nhanh chống sắp sếp chổ ở cho mọi người

    Căn phòng trốn ở gian thứ hai được Hắn và Cậu dùng còn phòng Hanie được A Bạch dùng

    Hanie sẽ sang ngủ cùng mẹ và các em

    Còn Kine sẽ ngủ căn phòng cuối bếp dù sao nơi đó cũng trống trãi mà

    - Chiều Hôm Đó -

    Dì út : Akaza con đi chợ giúp dì được chứ ?

    Dì có một ít công việc nên nhờ con vậy

    Cậu : Dì để con đi cho , còn tiền này dì giữ lại đi con cũng có tiền mà

    Nói rồi cậu lên nhà rủ thêm cái tên mè nheo Douma kia đi cùng

    Chợ cũng ở rất gần chỉ cần đi hai con hẽm đã đến nơi rồi

    Hắn : Em thích lắm sao ?

    Cậu : Anh không thích à ?

    Em rất thích ở quê đó

    Hắn : Nếu vậy anh mua luôn cho em cả cái vùng này

    Cậu : Anh điên sao ?

    Em chỉ thích thôi chứ đâu nói sẽ ở đây đâu Hứ !!

    Rồi xong hắn thành công chọc giận mèo nhỏ giận dỗi rồi

    đành phải lẽo đẻo theo dỗ vậy

    Cậu và hắn đi chợ hôm nay mua ít đồ về ăn cơm

    - Cua

    - Cánh Gà

    - Rong biển

    - Cãi trắng

    - Ít Bánh Kẹo

    Có người yêu giàu là cảm giác như thế nào ?

    Cảm giác như cậu hiện tại đây

    đi chợ có anh người yêu lo chả cần nhìn giá luôn mà

    Hắn : Bảo bối chúng ta bây giờ cần mua gì nữa ?

    Cậu : Chúng ta về đi dù sao còn hơn 2 tuần nữa mới đến đám dỗ ông mà

    Cậu và hắn vừa đi vừa nói chuyện

    Dân làng ai cũng lại hỏi thăm cậu

    dù sao cậu cũng là người hoà đồng hay giúp người khác được hỏi thăm cũng là điều thường tình mà

    Tiểu Lý : Akaza đó à ?

    Dạo này lên đời rồi nhỉ ?

    Ăn mặc xa xỉ đến kia mà ?..

    Lời nói đâm chọc cậu vang lên

    Hắn : Nè bà cô , nên xem lại cách nói đi , bà cũng có hai đời con rồi cũng nên xem lại cách sống chừa đức cho con cho cháu nữa chứ

    Hắn chống tay trả treo lại lời nói vừa rồi

    Giờ nhìn hắn có còn miếng nào là tổng tài đứng trên vạn người không

    giờ lại đi cãi nhau với bà cô ngoài chợ thế này thật sự chả còn mặc mũi mà !

    Cậu cũng thật sự hết nói mà chỉ thầm cười nhẹ rồi kéo hắn về thôi

    Cậu : anh xem , anh còn đi cãi nhau với mấy bà ngoài chợ như vậy có còn miếng nào là tổng tài không chứ ?

    Hắn : Nè ... anh đang bảo vệ em đó !!

    Hắn trưng ra cái bộ mặc trẻ con của mình mà mè nheo

    Cậu : Haha anh xem buồn cười chết mất ...

    Haha

    Hắn : Em.. em dám cười sao ?

    Hắn giả vờ tức giận với cậu nhưng chẳng thể ngăn cái giọng cười ấy được

    Cậu và hắn cứ thế vui vẻ đi về nhà

    Cô Ta : Đi chợ thôi cũng lâu vậy sao ?

    Cả nhà chờ mình em đó !!

    Cô ta thấy cậu vừa về liền giở giọng trách mắng

    Cậu : Chỉ là gặp vài người nhưng cũng chưa đến giờ cơm mà chị

    Cô Ta : Chị nói vậy thì em cứ nghe đi trả treo làm cái gì nhỉ ?

    Hắn : Tôi thấy cô dạo này cũng quá hóng hách rồi !!

    Nói rồi Hắn kéo cậu đi vào vên trong bỏ mặc cô ta muốn làm gì thì làm đi dù sao cũng là ả đàn bà điên !!

    Bửa cơm hôm nay cũng được Hanie đang chuẩn bị .. cậu cũng muốn giúp lắm chứ nhưng con bé không cho cứ bảo cậu ngồi yên đi

    Chán quá đành rủ hắn ra ngoài đồng chơi chứ làm gì ?

    Hắn : ra đây làm gì ?

    Bắt ốc sao ?

    Bảo bối ?

    Cậu : Arr anh yên lặng đi từ đường đi anh cứ hỏi là sao

    Suốt dọc đường hắn ta cứ luyên tha luyên thuyên về việc ra đây làm gì

    Đang đi trời xui quỷ khiến thế nào hắn hụt chân xuống cái ao bên cạnh làm từ đầu đến chân đều ướt sủng hết

    cậu đứng phía trên nhìn xuống chỉ cười như trúng số

    hắn ngứa mắt vợ nhỏ liền kéo luôn cậu xuống ao

    cả hai ướt sủng nhìn nhau sau đó lại phì cười như lũ trẻ con

    cảnh hạnh phúc này chắc chắn hắn và cậu sẽ nhớ mãi

    End
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 15


    Giờ cơm cuối cùng cũng đến

    nhưng chưa kịp ăn hắn liền nhận được điện thoại sao đó sắc mặc liền tối sầm lại

    Hắn : Tiểu bảo bối lần này tôi có việc về trước em ở đây bao giờ chơi chán rồi về được chứ ?

    Cậu : có chuyện gì gấp lắm sao ?

    Hắn : Có một số chuyện cần giải quyết vậy nên em ở lại đi vài ngày sau A Bạch sẽ đến đón em về được chứ ?

    Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang vẻ khẩn trương

    Chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra mà hắn lại gấp đến vậy chứ ?

    Nhưng cậu lúc này lại cảm thấy bất an trong lòng

    Ánh mắt lưu luyến nhìn anh người yêu dần rời xa tầm mắt

    Cậu cảm giác như lần này đi sẽ rất lâu mới có thể trùng phùng trở lại

    Sau khi hắn rời đi cậu cũng chỉ ở lại một vài ngày rồi cũng định trở về lại thành phố

    Cậu : các em nhớ phải ngoan nghe chưa ?

    Lần sau anh về nhất định sẽ mua bánh kẹo cho các em

    Hanie : Anh về nhớ cẩn thận , lòng em cứ bất an

    Hano : Đúng đó anh về cẩn thận nhất định phải chú ý an toàn ..

    Dì út : Cháu về nhớ coi chừng xe đó về tới nơi thì gọi cho dì nhớ chưa

    Cậu : Dì và các em yên tâm .. con cũng nhờ dì chăm sóc mẹ con luôn

    Dì út : không sao con cứ yên tâm mà đi đi mẹ con đã có dì lo mà

    Lần này về thành phố chỉ có cậu và chị mình

    nhưng cô ta đã về trước tận 2 hôm giờ cũng chỉ có mình cậu về

    Cậu cũng gọi báo cho A Bạch rồi nhưng hình như anh ta chưa đến thì phải

    Nhưng cậu vẫn sách hành lý ra đầu hẻm đứng chờ dù sao nơi này cậu cũng rất quen thuộc mà

    Đang ngây ngốc đứng chờ thì một chiếc xe đen đi đến đậu lại che khuất bóng dáng cậu khi chiếc xe rời đi cậu cũng theo đó mà biến mất

    A Bạch cũng vừa đến nhưng khi thấy cậu được một chiếc xe khác đưa đi liền gọi báo Douma

    A Bạch : Thiếu gia phu nhân bị một nhóm người lạ đưa đi rồi ..

    Giọng nói ngập ngừng đó vang lên

    Người bên đầu dây lập tức trả lời lại bằng chất giọng khàn đặc xen lẫn tức giận

    Hắn : Kẻ nào ?

    Dám chạm vào em ấy , dù là có chết ta cũng kéo ngươi sống dậy mà tra tấn !!

    Sự tức giận lên đến đỉnh điểm rồi

    - Phía Cậu -

    Cậu vẫn chưa nhận ra mình bị người khác đưa đi mà vẫn an nhiên ngồi ở trên ghế

    Người phía trước lái xe chỉ im lặng

    Cậu : A Bạch thiếu gia cậu bận lắm sao

    ....

    Cậu : A...

    Một lưỡi dao kề sát cỗ cậu , giọng nói trầm của người đàn ông phía sau cậu vang lên

    .. : Im lặng đi nếu muốn giữ mạng ..!

    Cậu : L..à ai ?

    Tư Bách : Tốt nhất ngươi nên im lặng đi , mạng sống ngươi đang thuộc về ta

    Tiểu Lý : Cậu nên im lặng một chút cậu đang rơi vào tay chúng tôi vì vậy nên biết ngoan ngoãn

    Người đàn ông phía sau có mái tóc đen vuốt cao trên mặc còn có vết sẹo dài nhìn trông rất đang sợ

    Còn người cầm láy kia nhìn có vẻ an toàn và hiều dịu hơn gương mặc sáng sủa hơn tên phía sau

    Chả biết sao lại rơi vào cái tình trạng này nhưng cậu biết hai tên này nhất định có ý đồ hết !

    - Tới Nơi -

    Tư Bách : Xuống !

    Tiểu Lý : Đến nơi rồi cậu xuống đi

    Cậu : Đây là đâu ?

    Các người đưa tôi đến đây làm gì ?

    Tôi muốn đi về ..

    Cậu chả biết lấy can đảm ở đâu ra mà nói với họ câu đó nhưng hiện giờ nhìn mặc họ có vẻ rất không hài lòng rồi

    Tiểu Lý : Cậu nghĩ cậu có quyền đó sao ?

    Anh ta nghiên đầu sang một bên ánh mắt sắc lạnh nhìn cậu

    Cậu : Tôi .. tôi muốn về .. có người đang chờ đợi .. anh có quyền gì giữ lại tôi ?

    Tôi không có thù gì với các người thì giữ tôi làm gì chứ ?

    Anh ta đưa tay túm lấy tóc cậu kéo ngược về sau , mặc hắn giờ đây nhìn có vẻ rất giận dữ , anh ta kề sát mặc cậu sau đó giọng nói cay nghiệt của anh ta vang lên :

    Tiểu Lý : Cậu tất nhiên không có nhưng thằng người yêu cậu thì có ..!

    Tiểu lý : Năm xưa nó tàn sát gia tộc tao sau đó làm tao thất lạc cả người em trai !

    Cậu có biết tôi và gia tộc này hận tên đó lắm không ?

    Hừ .. nhưng giờ cũng chả sau nó đã có điểm yếu là cậu rồi ..

    Cậu ngấn nước mắt chịu đau nghe anh ta nói

    Cậu :..h..điểm yếu ? ..

    ý gì chứ..a..

    Anh ta nghe cậu nói liền giật tóc cậu mạnh hơn sắc mặc trở nên khó coi

    Tiểu lý : Cậu còn chưa biết ?

    Cậu quan trọng với nó như vậy mà ...hhahaa

    Giọng cười điên dại vang lên sau đó anh ta bế sốc cậu lên vai vác vào bên trong mặc cậu vẫn còn vùng vẫy

    Người đàn ông kề dao vào cỗ cậu lúc nãy chỉ thở dài một tiếng nhưng sau đó liền trừng mắt chú ý đến vết bớp trên vai cậu lộ ra

    Vết bớp có hình dạng đám mây nhỏ màu đỏ có ở bả vai trái của cậu

    Cậu thật sự không thích nó

    Từ nhỏ cậu được chị bảo rằng nó là vết bớp xui xẻo hại cha phải mất mạng vì vậy cậu luôn tự ti về cái vết bớp nhỏ này

    Nhưng tại sao ánh mắt ông ta lại bất ngờ như vậy ?

    - Phía Douma -

    Hắn : Rốt Cuộc Em Ấy Đã Ra Sao ?

    Nuôi Các Ngươi Chỉ Tốn Cơm Tốn Gạo Chả Làm Được Chuyện Gì !!!

    Hắn ta tức giận hất hết mọi thứ có trên bàn làm việc những người phía sau chỉ cuối gầm mặc xuống không dám ngẩn mặc lên nhìn con người đang tức giận tột cùng kia

    Hắn : Sao Không Trả Lời ?

    Rốt Cuộc Em Ấy Đã Ở Đâu ?

    Nói !!

    A Bạch : T..hiếu gia hiện vẫn chưa có manh mối ..

    Hắn nổi điên lên như muốn giết chết tất cả những người ở đó

    Hắn : Mau Chống Đi Tìm Nếu Không Thấy Các Người Chết Hết Đi !!

    A Bạch : Vâng

    Sau đó đám người đó lùi ra , lần đầu tiên A Bạch thấy hắn ta tức giận như vậy .. vì cậu hắn phát điên mất ..

    Người con gái bên ngoài thấy những người kia rời đi liền bước vào

    Cô ta : Ngài đừng tức giận sẽ có hại cho sức khoẻ lắm

    Cô ta bước vào ôm hắn từ phía sau nhẹ nhàng nói

    Hắn đẩy mạnh cô ta ra sao đó ánh mắt trở nên sắc lạnh liết nhìn

    Hắn : Tốt nhất cô nên cút khỏi đây ..

    đời này Douma tôi chỉ có một mình em ấy !

    Cô đừng mơ mà chen vào Kine !

    Cô ta toàn thân run rẩy đứng dậy nói

    Cô ta : Rốt cuộc nó cho ngài uống bùa mê thuốc lú gì chứ ?

    Em hơn nó tất cả !

    Nhưng ngài chỉ chăm chăm mỗi mình nó ..

    Chát !!

    Một cái tán đau điến in lên má cô ta khiến lời đang nói cũng không thể nói ra được

    Hắn : Im Miệng ! em ấy hơn cô mọi thứ ..!

    Cả cái nhân cách thối nát của cô đó Kine Đi Ra !!!

    Giọng nói tức giận ánh mắt như viên đạn nhìn cô ta

    Cô ta bỏ ra ngoài .. nếu còn ở đây thêm giây phút nào người chết tiếp theo sẽ là cô ta ..!

    End
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    - Chap 16 -


    - Phía Cậu -

    Bị Tiểu Lý vác vào bên trong lòng cậu cứ bất an nhưng chẳng hiểu sẽ có chuyện gì sắp xảy ra với cậu

    Anh ta ném cậu vào một căn phòng sau đó khoá cửa ngoài rồi rời đi

    Cậu : Phải nghĩ cách thoát ra mới được .. anh ấy có biết mình bị bắt không chứ ?

    Đang suy nghĩ thì cảm thấy dưới tay hơi rát nhẹ nhìn lại thì bị thương rồi

    Cậu : hzz chắc là lúc nãy bị trên xe đây mà .. căn phòng này kín đến mức ruồi còn chưa biết vào được không .. mình làm cách nào bây giờ chứ arr

    Cậu bực mình nằm xuống giường sau đó mệt quá mà ngủ quên một mạch đến tối muộn mới từ từ mở mắt dậy

    Cậu : Tưởng là mơ chứ ..

    Cậu cứ nghĩ mình mơ chứ ai ngờ tỉnh dậy vẫn ở cái nơi oái âm này ..

    Cạch ..!

    Tiểu Lý bước vào với bộ dạng say sỉn lờ mờ đến gần chỗ cậu

    Cậu : Anh vào đây làm gì ?

    Cậu nhìn anh ta liền cảm thấy mùi rượu nồng trên người anh ta

    Anh ta tiến gần đến cậu chỉ nhếch nhẹ môi tạo thành hình bán nguyệt đẹp mắt

    Tiểu Lý : Tôi muốn xem thử người của tên Douma có gì?

    Lời nói vừa kết thúc anh ta kéo chân cậu lại sau đó đè lên người cậu ánh mắt thèm thuồng nhìn cơ thể cậu

    Cậu : a..nh a..nh làm cái gì vậy.. buông ra

    Cậu hoảng sợ vùng ra nhưng sức lực cậu hiện tại đối với anh ta chỉ như mèo cào

    Cậu biết anh ta muốn làm gì nên mới hoảng sợ mà chống đối như vậy

    Chát !

    Anh ta tát mạnh lên má cậu khiến cái con người đang vùng vẫy bỗng yên lặng một lúc

    Anh ta bóp lấy mặc cậu hướng về phía đối diện anh ta ánh mắt khinh thường nhìn người dưới thân sau đó liền áp môi mạnh bạo mà hôn cậu

    Nụ hôn mạnh bạo khiến cậu điên cuồng chống trả nhưng sau cùng vẫn chỉ có mỗi kết quả thất bại

    Lúc gần hết không khí thì anh ta buông ra nhìn người dưới thân đang cố gắng hít lấy những ngụm không khí to , mặc có hơi ửng đỏ nhìn người phía trên mình

    Hai tay cậu bị anh ta đưa lên đỉnh đầu

    Cậu : xin a..nh đánh hay làm gì cũng được ..hức...nhưng xin đừng làm chuyện này..mà..xin anh ...

    Tiểu Lý : cậu sợ sao ?

    Tôi nghĩ cậu như vậy sẽ chẳng chịu nổi hai roi đâu vì vậy phục vụ tôi tối nay đi .. có khi tôi cảm thấy hài lòng liền thả cậu ra ?

    Cảm thấy thế nào

    Cậu : t..ôi không làm được.. xin anh nếu muốn giết cứ giết .. chỉ xin đừng làm loại chuyện như vậy...

    Cậu cố gắng bảo vệ cơ thể này .. chỉ có Hắn được chạm vào còn những người khác chạm vào thì cậu cảm thấy kinh tởm .. kinh tởm hơn bất kì thứ gì

    Tiểu lý : cậu chống cự như vậy tôi càng muốn có được.. ha~ xem ra .. tên đó đã có được một người như cậu đúng là điều may mắn ~

    Anh ta nói rồi cắn lên cổ cậu

    Người dưới thân chỉ biết cắn răng chịu đau nhưng cơ thể vẫn chưa ngừng vùng vẫy

    Cậu : Hư..c....đừng chạm vào t..ôi hứ..c...x..in..anh mà.. làm ơn đi...

    Chẳng có lời nói nào đáp lại câu nói van xin của cậu trong cái tình cảnh như thế này .. làm sao đây ?

    Cứ nghĩ lần này cậu bị anh ta ăn sạch rồi thì một người bước vào túm cổ áo anh ta quăng ra chổ khác gương mặc mang sự lo lắng và tức giận

    Tư Bách : Có biết mày đang làm gì không ?

    Tiểu Lý : Cha ?

    Người làm gì vậy chứ chỉ là con muốn nếm thử người này thôi ~ có cần tức giận vậy không chứ nhỉ ?

    Tư Bách : Đó là em trai mày đó !

    Lời nói thốt ra ai cũng kinh ngạc kể cả cậu

    Không gian yên lặng bao trùm lấy căn phòng kia

    Cậu : ..e..m trai ?

    Ông nói gì vậy ? ..

    Cậu hoảng sợ lấp bấp nhìn ông ta .. chỉ mong lời vừa rồi chỉ là nghe nhầm trong lúc hoảng sợ ..

    Tư Bách : Đây là giấy xét nghiệm DNA của con .. còn vết bớp ở vai trái.. con đúng thật là đứa con ta cất công tìm kiếm ..

    Cậu bàng hoàng nhìn tờ giấy ông ta vừa đưa kia

    Cậu không muốn tin .. tại sao chứ ..

    Tư Bách : Ta .. ta luôn tìm con mười mấy năm qua ...

    Nay đã tìm được con rồi .. theo ta về đi con

    Cậu : ...

    Khoảng không im lặng lại được bảo trùm lấy không gian lúc này

    Ngay cả Tiểu Lý cũng sững người khi nghe cái lời nói như sét đánh ngang tai lúc nãy

    Cậu : Tại..sao chứ ?

    Chắc ông nhận nhầm rồi...

    Tôi..sao lại ?

    Tư bách : chắc chắn không thể nhầm được , năm ấy mẹ con đã sinh con ra nhưng vì khó sinh mà cũng không quá khỏi ....

    Con có một vết bớp hình đám mây nhỏ ở phía vai trái ...

    Cậu thật sự không muốn tin .. chả lẽ Hắn lại là kẻ thù sát hại cả cái nhà cậu.. khiến cậu lưu lạc bên ngoài như bây giờ .. tại sao chứ ?

    Cậu vẫn ngồi im đó dường như vẫn chưa tin vào sự thật

    Tiếng nói ở bên ngoài phát ra sự tức giận theo đó mà vang lên

    Hắn : Akaza .. em ra đây .. theo anh về .. anh đến đón em rồi

    Cậu : Đón ? ...

    Hhaha

    Cậu chỉ cười trong vô thức cho cái số mệnh chớ trêu này của cậu

    Theo sau hắn là Kine

    Gương mặc cô ả có phần khá bất ngờ khi gặp Tiểu Lý

    Tiểu Lý : Kine ? cô sao ở đây ?

    Kine : có sao à ?

    Tôi đang quan tâm em tôi nên đến đón anh muốn ngăn cản ?

    Tiểu Lý : Em cô ? hừ .. từ bao giờ đứa em trai tôi yêu quí lại là em cô ?

    Hắn : Tiểu Lý .. ngươi nói gì vậy ?

    Hắn cũng bất ngờ lắm .. người luôn đối đầu với hắn bây lâu nay lại là anh trai của người mình thương .. làm sao đây

    Thật ra hắn không hề có ý thù địch với cha con Tiểu Lý nhưng anh ta vẫn luôn có ý nhầm vào hắn ta ..

    Tiểu lý : đó là sự thật .. em ấy là em trai tôi

    Kine : haha tìm được rồi ?

    Câu nói bất ngờ khiến ai cũng ngoái nhìn

    Hắn : ý gì ?

    Kine : haha muốn thì tôi kể cho nghe

    Kine : năm ấy tôi là hoa khôi trường ** nhưng tôi lại đem lòng thích thầm hội trưởng .. anh nghe chắc cũng biết nhỉ Hội Trưởng Tiểu Lý?

    Nhưng năm đó anh chả thèm dành cho tôi một cái nhìn .. nhưng tôi cũng có bỏ cuộc đâu .. vẫn theo đuổi anh hơn hai năm

    Nhưng cái ngày tôi tỏ tình anh .. thì anh lại tuyệt tình từ chối .. một người như tôi làm sao có thể chấp nhận được loại chuyện ấy ?

    Cho nên đêm đó tôi đã thuê một vài tên dạy cho anh bài học .. cũng chả ngờ bọn người đó ra tay quá hiểm độc khiến nhà anh tổn thất khá nặng lại còn thất lạc luôn cả người con trai út 3 tuổi .. cứ nghĩ lần đó tiêu rồi thì ngài Douma đây vừa đến .. ngay lúc Tư Bách đại nhân đây về .. hiểu lầm cứ vậy diễn ra .. tôi cũng tìm thấy em cậu nhưng vì lòng trắc ẩn mà nhặt về nuôi đến hiện tại ..

    đó là chuyện tôi ân hận nhất ..!

    Cậu : C..hị .. chị có biết mình đang nói gì khô..ng ?

    Cậu sốc hết lần này đến lần khác ..từ chuyện này đến chuyện khác cứ vậy mà ập đến trong một thời gian ngắn như vậy làm sao cậu chấp nhận được chứ ?

    Kine : mày còn gọi tao là chị ?

    Mọi chuyện rõ như ban ngày vậy rồi mày còn ngu ngốc sao ?

    Hắn : thì ra là cô ?

    Tiểu Lý : Tôi giết cô !!

    Cô ta chỉ cười ha hả sao đó từ trong người rút một khẩu súng ngắn ra

    Kine : Các ngươi nghĩ tôi đã đến đây mà chả chuẩn bị gì sao ?

    Cậu bước ra ngây người hỏi

    Cậu : thì ra qua ngần năm ấy .. chị chỉ là giả vờ.. thật sao chị ?

    Kine : Mày Im Đi

    Kine : Tại Sao Cái Gì Mày Cũng Tranh Với Tao ?

    Cậu : Chị .. em không tranh.. em ..e..

    Kine : Em ?

    Còn chị em được sao ?

    Cậu thật sự chưa chấp nhận được cái sự thật tàn khốc này .. nhưng mọi chuyện đã quá rõ rồi .. không muốn cũng phải chấp nhận ..

    Cô ta lùi về sau .. ra đến gần cổng mới nhếch môi lên bóp cò khẩu súng

    Đoàn !!

    Cứ nghĩ người trúng đạn là Tiểu Lý .. nhưng khi nhìn lại cậu mới thật sự là người trúng đạn

    Cậu đỡ cho anh ta một viên xem như làm cho tròn hai chữ em trai vậy ..

    Hắn : Akaza..!

    Tư Bách : Nhanh lên gọi cấp cứu !!

    Tiểu Lý : Akaza cố lên em.. phải sống.. anh chỉ mới tìm thấy em thôi mà...

    Cố lên em

    Hắn : Bảo bối đừng sợ có anh đây .. em nhất định phải giữ ý thức..

    Cậu mơ màng nghe mọi người xung quanh nói sao đó cũng chìm vào cơn mê sâu

    End

    Xíu nụa Akaza mất trinh ròi🙂
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 17


    Sau khi rơi vào cơn hôn mê cậu được đưa đến bệnh viện số một thành phố

    Nhưng bệnh viện này lúc nào cũng đông kín vì vậy có thể cậu sẽ gặp nguy mất

    Bác sĩ : Mong người nhà chờ đợi , trước mọi người có rất nhiều ca phẫu thuật , có thể sáng sớm hôm sau sẽ đưa lên phẫu thuật cho cậu ấy

    Tiểu Lý : Giỡn mặc sao ?

    Em ấy đã yếu vậy rồi đợi đến sáng thì mất cả mạng luôn à ?

    Tư Bách : Tiểu Lý bình tĩnh đi

    Bác sĩ : Chúng tôi thật sự hết cách rồi , cậu ấy chỉ là bị bắn ở vai không mất mạng được đâu

    Hắn : Nếu hôm nay em ấy không thể phẫu thuật thì cái bệnh viện này của các ngươi đừng hòng mở cửa !

    Bác sĩ : Ngài Douma như vâ...

    Hắn : Douma tôi nói là làm !

    Bác sĩ : Nhanh lên chuyển cậu ấy vào phòng cấp cứu !

    Cứ vậy cuộc phẫu thuật được tiến hành theo dự định

    Bên ngoài căn phòng phẫu thuật là ba người đàn ông đang lo lắng vô cùng

    Bầu không khí căn thẳng bao trùm lấy khu vực hành lang bệnh viện

    Tiểu Lý nhanh chống lên để xoá đi cái bầu không khí khó chịu ấy

    Tiểu Lý : xin lỗi cậu Douma , ngần ấy năm qua là do tôi ngu xuẩn nên hiểu lầm cậu

    Hắn : Không sao !

    Dù sao bây giờ anh cũng là anh trai của Akaza mà

    Tư Bách : Thật sự chúng tôi không ngờ Akaza lại là con trai mà tôi đã tìm suốt mấy năm qua , đến lúc đoàn tụ thì lại gặp cảnh này

    Gương mặc u buồn phất lên một chút ý hối hận

    Ánh đèn cấp cứu dần chuyển sang màu xanh , chứng tỏ cậu đã an toàn sau ca phẫu thuật ấy

    Bác sĩ bước ra ngay lập tức bị ba người đàn ông bu lại hỏi tới tấp

    Hắn : em ấy thế nào ?

    Có nguy hiểm không ?

    Tiểu Lý : em ấy có làm sao không ?

    Nói đi

    Tư bách : con tôi đã an toàn chưa bác sĩ ?

    Con tôi có làm sao không ?

    Bác sĩ : người nhà nạn nhân yên tâm , cậu ấy đã an toàn , chỉ là bị một viên đạn xước nhẹ qua vai thôi , nhưng vì bất ngờ nên mới rơi vào hôn mê , có thể đêm nay hoặc sáng mai sẽ tỉnh lại

    Nói rồi người bác sĩ đó thở dài

    Sống hơn gần 1 thập kỉ như vậy mà chưa có ai quan tâm anh ta như vậy còn cậu trai kia lại được cả ba người , đúng là số mà !

    Bác sĩ : Tôi là Nguy Thẩm là bác sĩ chính phụ trách cậu ấy , vì vậy nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì cứ tìm đến tôi !

    Hắn : Cảm ơn bác sĩ Nguy mọi chuyện em ấy cứ vậy nhờ anh cả !

    Nguy Thẩm : Không đâu !

    Đó là trách nhiệm của bác sĩ như chúng tôi !

    Nói rồi chàng bác sĩ đó rời đi bỏ lại ba người đàn ông đang như con nít mà cãi nhau vì một người bên trong

    Cậu được sắp sếp ở phòng vip vì với thế lực Douma một phòng vip có là gì chứ ?

    Tiểu lý và Tư bách rời đi để lại không gian riêng cho cặp đôi chim sẻ ấy

    Đúng như lời Nguy Thẩm nói đến nữa đêm cậu lờ mờ tỉnh dậy , mọi thứ xung quanh như có làn sương nhẹ bao lấy cứ mờ mờ ảo ảo

    Cậu nhìn xuống cánh tay thì thấy một thân ảnh đàn ông đang nằm trên cánh tay nhỏ của mình đến tê dại

    Nếu nhìn kĩ thì đó là Douma , cậu cũng yên lòng vì đến cuối cùng vẫn là hắn bên cạnh cậu

    Vừa tỉnh dậy thì cậu liền lờ mờ ngồi dậy , vì bị xê dịch nên hắn cũng nhanh chống tỉnh dậy , thấy thân hình mãnh khảnh nhỏ bé ấy đã tỉnh dậy thì cảm động vô cùng mà ôm lấy cậu chặt chẽ

    Cậu : anh sao vậy ?

    Hắn : tôi rất sợ ...

    Lỡ như em có chuyện gì thì sao ...

    Tôi rất sợ !

    Cậu : Làm sao có chuyện đó được .. em phải bên anh đến cuối đời mà !

    Hắn : em hứa đi !

    Em sẽ cưới tôi !

    Mãi mãi là người của riêng tôi , thân thể này sẽ chỉ của riêng tôi !

    Có được không ?

    Cậu : Được !

    Hứa với anh !

    Akaza này sẽ mãi mãi là người của Douma anh !

    Câu nói như một lời khẳng định chặc chẽ mà cậu dành riêng cho Douma vậy

    Dưới ánh đèn tối mờ Douma chầm chầm đớp lấy đôi môi nhỏ ấy

    Lưỡi anh ta càng quét hết bên trong chiếm hết tiện nghi của cậu trai vừa tỉnh kia

    Tay cũng chẳng yên phận mà sờ mó lung tung , chiếc áo bệnh nhân trên người cậu nhanh chống bị ảnh ta tháo xuống , khuôn ngực trắng nõn kia hiện ra trước mắt khiến anh ta như phát điên vậy

    Đầu anh ta cuối hờ xuống hòm cỗ hít lấy hít để mùi hương anh ta nhung nhớ bấy lâu

    Miệng nhỏ ranh mãnh kia cắn hờ lên chiếc cỗ ấy khiến cậu khẽ rên nhẹ lên vài tiếng !

    Cậu : a...

    Hắn : Suy.t bé thôi người bên cạnh phòng chúng ta nghe đó bé con ~

    Cậu : a..nh xấu xa !

    Tay anh ta mân mê nhũ hoa bé nhỏ , nhũ hoa bị dày vò đến mức xưng đỏ cả lên

    Cánh tay thuần thục nhanh chống lột luôn chiếc quần kia xuống , cảnh xuân trước mắt nếu không tận hưởng cũng thật phí

    Với cái suy nghĩ đó anh ta liền cho một ngón tay lẽn vào nơi tư mật kia khiến cậu chỉ biết rên khẽ mà chịu đựng

    Hắn : đúng là ~ em lúc nào cũng đáng yêu như vậy

    Cứ vậy hai người dây dưa đến gần sáng mới chịu ngừng , ga nệm trắng dính đầy sản phẩm kia bị vức vào xọt rác , hắn lau người cho cậu sau đó mặc lại một bộ đồ mới cho thoải mái

    Sau đó mặc dày mà ôm cậu ngủ đến tận trưa

    End

    Do bận sắp sếp lịch học nên ra trể xíuu xin lỗi m.n
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    Chap 18


    trong căn phòng bệnh viện ánh sáng từ cửa sổ bắt đầu le lói chiếu vào bên trong trên bàn là một chậu hoa tulip nhỏ đang vương mình hưởng hướng ánh sáng mà mặt trời ban tặng

    bên dưới giường là hai thân ảnh một to một nhỏ đang ôm nhau ngủ cực kì ngon

    vì sao bao nhiêu chuyện trải qua Cuối cùng họ cũng đã có một giấc ngủ bình yên

    ngoài hành lang tiến bước chân lạch cạch liên tục vang lên

    là Tư Bách và Tiểu Lý

    một người đàn ông to lớn mở rộng cánh cửa căn phòng ra và hét lớn

    Tiểu Lý : Douma cậu dám ngủ cùng giường với em trai tôi sao?

    gương mặt phản phất lên sự tức giận kèm theo là ánh mắt viên đạn nhưng muốn xuyên thủng người con trai trên giường kia

    Tư Bách : Tiểu Lý bình tĩnh không thấy em con đang ngủ sao?

    giọng nói có chút ân cần phát ra từ người đàn ông có một vết sẹo dài trên mặt ánh mắt ông ấy cũng cho thấy sự dịu dàng và quan tâm đến người con trai nhỏ bé đang nằm trên chiếc giường kia

    Hắn : mới sáng sớm người làm gì mà la ó vậy?

    Hắn : không thấy Tiểu Bảo Bối tôi đang ngủ sao?

    Tiểu Lý : mày còn mặt dày nói câu đó à đêm qua mày làm gì em tao?

    lúc này Tiểu Lý chỉ muốn tiến lại bóp chết hắn

    đáp lại sự tức giận ấy là vẻ mặt hờ hững hắn còn vương vai như mới ngủ được một giấc Ngon lành vậy

    Tiểu Lý : hôm nay tao phải giết mày nếu không tao không còn là Tiểu lý nữa!!

    Cậu : mới sáng sớm chuyện gì mà ồn vậy?

    người con trai nhỏ bé kia bắt đầu cựa quậy hai mắt nheo lại như đang khó chịu

    cũng phải thôi lâu lắm rồi mới có được một giấc ngủ ngon như vậy lại bị quấy rối như thế cơ mà

    Douma bắt đầu cuống cuồng cả lên ánh mắt chứa đựng sự hoang mang và lo lắng

    Hắn : bảo bối đêm qua em ngủ có ngon không?

    nhìn này Tiểu Bảo Bối không đáp trả câu trả lời của hắn thì phát hiện cậu đã đi lại vào giấc ngủ từ bao giờ có lẽ ánh mặt trời chiếu từ cửa sổ làm cậu trai nhỏ có phần khó chịu nên nheo hai mắt lại hai má có phần uổng ra trong cực kỳ đáng yêu nhưng lại có phần đanh đá

    về phần Tiểu Lý anh ta khi thấy cậu em trai bảo bối của mình bị tiếng ồn mình làm cho thức giấc thì ngay lập tức miệng nhỏ anh ta câm nín không dám phát ra tiếng động nào kiểu lại làm hỏng giấc ngủ yên bình của người em trai đáng yêu của anh ta

    Tư Bách : tiểu tử ra ngoài nói chuyện để con trai ta ngủ!

    giọng nói khàn đặt xen lẫn một chút tức giận hướng về phía hắn

    hắn ta bắt đầu nhẹ nhàng bước xuống giường tránh làm cậu thức giấc sau đó cùng Tiểu Lý bước ra ngoài nói gót người đàn ông già lớn tuổi kia

    lên bệnh viện Tiểu Lý như phát điên lên mà định la hét

    Tiểu Lý : có phải cậu muốn chết đúng không Lại dám nằm cùng giường với Tiểu Bảo bối của tôi như vậy hả?

    Hắn : nè em ấy là vợ sắp cưới của tôi thì cậu làm gì có quyền mà can thiệp chứ?

    Tiểu Lý : tôi là anh trai của em ấy đó!

    Tư Bách : có thôi cãi nhau đi chưa , chuyện quan trọng nhất bây giờ là cần tìm Con ả kia , chẳng biết cô ta trốn đi nơi nào Đêm qua tôi và tiểu lý đã lục tìm hết cả thành phố nhỏ này nhưng vẫn không thấy kể cả vùng ngoại ô ven biển !

    Hắn : Có khi nào cô ta trốn ở đâu không ?

    Tư Bách : những nơi cần tìm như quán bar sàn nhảy hay khách sạn đều đã tìm hết nhưng mọi thứ tròn chỉnh là con số 0!

    Tiểu Lý : con này ở đó có thể đi đâu được chứ?

    Hắn : cô ta còn sống ngày nào thì em ấy sẽ nguy hiểm ngày đó nhất định chuyện này không được xảy ra lần thứ hai!

    bầu không khí căng thẳng lập tức bị ngắt ngang bởi giọng nói quen thuộc của vì bác sĩ

    Là Nguy Thẩm

    Hắn : bác sĩ trưởng Cậu đến đây có việc gì à?

    Nguy Thẩm : Không có gì chỉ là muốn đến xem cậu ấy một chút , tình hình từ đêm qua thế nào có khỏe hơn mức nào không?

    Hắn : có lẽ đã khỏe hơn rất nhiều nhưng sắc mặt em ấy vẫn còn khá tệ!

    Tiểu Lý : bác sĩ Nguy Tôi nhìn cậu có chút quen mắt liệu cậu có thực sự là bác sĩ không hay là do tôi nhìn nhầm

    Tiểu Lý : Tôi nhớ vào một đêm nào đó có một hình dáng nhìn gần giống cậu đi vào quán bar lớn nhất thành phố đập phá một phen nhưng đến lúc gặp cậu lần thứ hai thì lại thấy cậu khoác trên mình chiếc áo trắng của bác sĩ gương mặt có phần hiền từ tôi không dám nói lúc đó vì sợ cậu sẽ không cứu em trai tôi bây giờ mọi thứ đã yên ổn nên mạo phép hỏi cậu

    giọng nói Ngọc Ngân cùng ánh mắt láo riêng của Tiểu Lý khiến người khác không phải bật cười

    Nguy Thẩm cũng chẳng giống mà thừa nhận tất cả

    Nguy Thẩm : đúng người đi máy chính là tôi nhưng đập phá cũng có lý do của nó mà!

    Nguy Thẩm : là do con ả đàn bà trong cái quán bar đó đã chú xây đàn em của tôi sau đó dùng một loại chất kích thích mà đẩy anh ta xuống lầu chẳng biết có thù hằn gì không nhưng lại ra tay một cách tàn ác như vậy!

    ánh mắt cậu ấy hiện rõ sự tức giận tay nắm thành quyền như đang kiềm chế một nổi tức giận rất lớn vậy

    thật sự thì Nguy Thẩm là một người cầm đầu băng nhóm thiên hội nhưng có lẽ tính cách có phần trưởng thành với Tài năng thiên bẩm nên cậu ấy đã lựa chọn nghề bác sĩ này nhưng tình nghĩa anh em cậu ấy luôn coi trọng và đặt lên hàng đầu

    Thiên Hội là một trong những băng xã hội đen có tiếng ở thành phố chỉ đứng sau Douma và Tiểu Lý

    Tiểu Lý : thì ra là lão đại của băng thiên hội vậy mà tôi có mắt không như mù chẳng nhận ra !

    Tiểu Lý sảng khoái cười lớn ha hả vỗ vai Nguy Thẩm

    Hắn : tìm lại bớt đi Tiểu Lý dù sao người ta cũng là người có ăn học!

    Hắn : đời sức khỏe của em ấy khá hơn một chút Tôi sẽ mời bác sĩ cậu ăn cơm dù sao cũng coi như là cứu em ấy một mạng vậy

    Nguy Thẩm : ấy chết anh lại khách sáo quá dù sao đó cũng là nhiệm vụ của bác sĩ như chúng tôi nhưng mà cứu được em ấy tôi cũng rất vui nhưng chẳng thể hiểu nổi anh đây và hai người này là gì của em ấy nhỉ?

    phần ngập ngừng khiến người khác hiểu lầm gì đó

    Hắn : Tôi là chồng sắp cưới của em ấy còn người đang khoác vai cậu là anh trai của em ấy người đứng cạnh tôi này là cha ruột của em ấy

    ăn sáng khoai mà tự hào khoe mình là chồng sắp cưới của cậu nhưng thôi dù sao cũng đã làm chuyện đó rồi cần gì liêm sỉ nữa chứ

    Nguy Thẩm : thật tình cậu ấy đúng là tốt số có một người chồng một người anh một người cha như mọi người đây nhìn lại tôi thì thật đáng thương !

    giọng nói có chút buồn ánh mắt có phần cụp xuống thể hiện rõ nỗi buồn to lớn bên trong !

    Tư Bách : chẳng biết cậu Thẩm đây là gặp vấn đề gì có thể giải thích để chúng tôi nếu được sẽ giúp

    Nguy Thẩm : Thực ra 10 năm trước cha mẹ tôi đã bị người khác ám hại và chết trong một vụ tai nạn giao thông nhưng kết quả tôi tìm kiếm cũng chỉ là một vụ tai nạn ngoài ý muốn nhưng tôi chẳng bỏ cuộc nhiều năm qua với sự hùng mạnh của ban thiên hội thì tôi đã vận hết công sức để tìm kiếm và điều tra manh mối của hung thủ năm đó nhưng thật sự người đó ẩn nấp quá kỹ càng mọi manh mối đều bị cắt ngang và biến mất một cách bí ẩn những người tôi phải đi điều tra điều 1 đi không trở lại Điều đó khiến tôi rắc rối và chẳng biết giải quyết cái nào Nếu được xin ba người hãy giúp tôi...

    giọng nói nghẹn ngào cùng ánh mắt bắt đầu đỏ lên khiến người khác thương xót dù Có Là lão đại của một bang hội lớn nhưng Nguy Thẩm vẫn chỉ là một người con trai chưng ước chừng ráo bước vào ngành xã Hội đen này có thể sống đến ngày hôm nay cũng coi nhiều là may mắn ..

    Hắn : chuyện này cậu cứ để tôi !

    Nguy Thẩm : thật sự cảm ơn anh tôi thật lòng biết ơn anh lần này có người chịu ra tay giúp tôi như vậy đúng là một chuyện hiếm có

    giọng nói ngập ngừng cùng vẻ mặt ngại ngùng đó khi người khác bật cười

    Tiểu Lý : nè Anh nói vậy có ý gì đây chẳng phải Bây giờ chúng tôi đã giúp anh rồi sao

    Tiểu Lý lại một lần nữa mất nết mà cười ha hả đưa tay so nhẹ đầu tên bác sĩ kia

    đi lại thì cậu ấy chẳng cao cho lắm chỉ vỏn vẹn 1 mét 62 thân hình có phần khá giống Akaza

    Tuy là lão đại của một bang xã hội đen lớn nhưng tính cách Cậu ấy có phần chan hòa và tốt bụng luôn rộng rãi với mọi người sẵn sàng vươn tay giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn nếu nói cậu ấy là một thiên sứ trắng thì quả là không sai !

    End
     
    [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
    chap 19


    sau hơn một tuần ở trong bệnh viện Thì cuối cùng cậu cũng được xuất viện rồi

    ngày hôm đó là ngày Cậu nhớ rất kỹ

    buổi sáng anh ăn chiếu vào khung cửa sổ nhỏ khiêng khung cảnh càng trở nên thơ mộng hơn bên dưới chiếc bàn đặt một chậu hoa tulip nhỏ vẫn là cái khung cảnh quen thuộc ấy ở bệnh viện nhưng hôm nay cậu sẽ vui hơn khi có giấy báo xuất viện sớm hơn dự kiến

    mới sáng sớm Douma đã hớn ha hớn hở chạy vào bên trong căn phòng nhỏ của người yêu đang nằm

    Cạch !

    sau khi mở cánh cửa cảnh tượng trước mắt Có lẽ là cảnh tượng yên bình nhất trong cuộc đời hắn đó là hình ảnh nhỏ bé của cậu người yêu đang nằm cuộn tròn trên chiếc chăn bông nhỏ trên chiếc giường trắng của bệnh viện Ánh sáng chiếu vào khiến cậu khó chịu mà nheo đôi mắt nhỏ lại

    mẹ nhỏ không ngừng chúm chím

    dù là khi ngủ gương mặt vẫn có một vẻ ngoài dễ thương tuyệt đối thu hút mọi ánh nhìn

    hắn cứ ngồi đó mãi chờ cậu thức giấc

    hắn không muốn phá đi giấc ngủ yên bình của người hắn yêu vì vậy cứ để cho cậu ngủ một chút nữa cũng đâu có chuyện gì xảy ra đâu chứ

    nhìn đi nhìn lại thì cũng vỏn vẹn gần 4 năm gặp mặt nhưng những năm tháng đầu hắn là gieo vắt cho cậu nổi sợ vô hình nào đó

    những ngày đó hắn tra tấn cậu ràng buộc cậu trong căn biệt thư xa lạ

    mãi chìm đắm trong suy nghĩ thì bỗng có tiếng gọi khiến hắn phải trở về thực tại

    Cậu : Anh làm gì mà ngồi ngơ cả Người ra vậy ?

    Hắn : Không sao chỉ là suy nghĩ vu vơ em không cần phải lo đâu

    Hắn : à Phải rồi em có thể xuất viện sớm hơn dự tính đó nếu em muốn chúng ta có thể đi ngay trong hôm nay có chịu không dù sao Không khí nơi này khá ngột ngạt mà

    sự lo lắng ân cần của hắn khiến cậu nhóc đó phải cảm động

    Cậu : cảm ơn anh

    hắn ngớ người ra

    Hắn : Sao lại cảm ơn anh ?

    Cậu : Cảm ơn anh đã bên em em cũng cảm ơn anh đã cho em một chỗ dựa vững chắc như vậy Cảm ơn vì sự lo lắng đùm bọc của anh em rất yêu anh không biết tại sao hôm nay em lại muốn nói những lời này nhưng anh không phải là nịnh nọt đâu mà là lời thật lòng từ trong chính trái tim của em

    gương mặt nhỏ bé bỏng đỏ ửng cả lên vì ngại ngùng

    ánh mắt có phần mơ hồ nhìn người đàn ông trước mắt

    hắn cũng khá ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên cậu người yêu của hắn lại nói những lời sến sẩm như vậy nhưng cũng thật là vui biết bao

    Hắn : chỉ cần bảo vệ tốt cho em dù có mất cả tính mạng anh cũng sẽ mãn nguyện

    hắn mỉm cười đưa đôi tay thon dài cưng nựng sờ làm chiếc má nhỏ đang đó ửng kìa

    một ngón tay thon dài của cậu vương ra Chạm lên đôi môi của hắn

    Cậu : Nếu anh vì em mà mất mạng thì em cũng chẳng thích sống nữa đâu.. cuộc sống này và tình yêu này vốn đã trao trọn cho anh cả rồi...

    cậu ngập ngừng chẳng hiểu sao cái cảm giác bất an mấy ngày qua vẫn luôn bua vây tâm trí cậu

    Hắn : được rồi sau này anh với em đều sẽ sống hạnh phúc sẽ có đàn con riêng của mình sẽ có ngôi nhà sao nhà sao lại vườn hoa mà em thích chúng ta sẽ sống cuộc sống tuổi già hạnh phúc ở nơi đó

    Nói rồi hắn cười haha cả lên dù sao cũng chỉ là một dòng suy nghĩ thôi mà

    Cậu : ai mà cần lấy anh cơ chứ !

    Hứ

    cậu lãng tránh quay đầu sang hướng khác tránh Ánh mắt của hắn đều Bộ ngại ngùng mấy làm người khác cũng phải bật cười thành tiếng

    giữa trưa chiếc xe màu đen phóng nhanh trên đường cao tốc hướng về biệt thự sang trọng nhất thành phố mà đậu

    cuối cùng cũng về đến được nhà !

    Cậu : Đúng là về đây thoải mái tinh thần Hân hạnh ở bệnh viện mà..

    hắn chỉ mĩm cười sau đó xách đồ của cậu lên trên phòng cậu thì cứ lon ton chạy theo hắn

    - Ba Tuần Sau -

    Sau ba tuần vết thương của cậu đã hờ miệng lại chẳng còn cảm giác đau nữa có thể là đã bình phục nhưng hắn vẫn ngoan cố không cho cậu làm việc nặng hay bất cứ chuyện gì vì sợ sẽ ảnh hưởng đến vết thương nhỏ đó

    hôm nay hắn có một chuyến công tác xa tại thành phố lân cận nói xa nhưng chỉ sáng đi chiều về nhưng có lẽ sẽ có một cuộc ăn nhậu hoặc giao dịch gì đó nên chắc tối muộn mới về đến hắn cũng có căn dặn cậu không cần chờ hắn về vì có thể anh sẽ về khá muộn

    tao cũng ngoan ngoãn nghe lời nhưng đến tối hôm đó thì hắn về trong vòng tay của một người phụ nữ chẳng biết cô ta là ai nhưng lại tỏ vẻ rất thân thiết với hắn còn khoét cả vai hắn sau đó là tự ý bước vào nhà chẳng cần nhìn mặt bất kỳ ai ở đây cả

    Cô ta là Ánh Nguyệt một đại tiểu thư giàu có ở thành phố lân cận vừa gặp hắn Cô ta đã yêu nhưng thật ra là yêu cái khối tài sản cùng thiên nhiên sắc ấy của hắn !

    Ánh Nguyệt : Cậu còn đứng đó làm gì mau đi lấy ít nước ấm cho anh ấy đi !

    Cậu : Không cần đâu mời cô về cho con anh ấy sẽ có tôi lo

    cậu tức giận khi thấy người yêu mình tay trong tay với người phụ nữ đó hơn nữa cô ta còn dám ra lệnh cho cậu ư ?

    Ánh Nguyệt : cậu có tin tôi đuổi việc cậu không ? chỉ là một người ở dám nói chuyện bằng cái giọng nói với tôi sao?

    con ả tức giận đi đến gần cậu gương mặt đầy phán xét !

    Cậu : Thật sự tôi cũng cảm ơn Tiểu Thư đây đã đưa chồng tôi về nhưng tới đây tiểu thư có thể về được rồi Anh ấy đã có Tôi lo không cần cô phải nhúng tay vào nhiều đâu !

    gương mặt cậu đầy thách thức sau đó tiếng lại gần Hắn mà nhiều lên phòng trước ánh mắt ganh ghét của con ả kia

    Ánh Nguyệt : cậu là cái thai gì chứ sớm muộn cũng sẽ bị đuổi cổ khỏi căn nhà này thôi!

    nói rồi cô ta bỏ đi trong sự tức giận

    End
     
    Back
    Top Dưới