[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 106,821
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
Chap 20
Chap 20
Câu chật vật đưa cái tên to con đang say sỉn kia lên trên phòng ngủ
cậu đặt hắn xuống giường sau đó nhìn với con mắt kinh bỉ vô cùng ..!
Cậu : Thật chả hiểu nổi ăn nhậu kiểu gì mà đến cái mức này !
Cậu lắc đầu ngao ngán sau đó đi ra ngoài
Cậu xuống bếp pha một ly nước chanh nóng đem lên định đưa cho tên kia
Cậu : Mau ngồi dậy uống ít nữa chanh đi
Cậu chán ngán lấy tay chọc lấy hắn ta nhưng kết quả là chả nhút nhít tý nào
Cậu đành lấy tay đỡ hắn ta lên cố gắng lắm mới gì lên được đó
chứ nhìn đi nhìn lại thì hắn to hơn cậu gắp tận 2 lần cơ mà !
Sau khi cho hắn uống một vài muỗng nước chanh nóng thì cậu cũng đặt hắn xuống giường sau đó đi xuống nhà để dẹp ly nước
Nhưng trong lúc đang rửa ly thì nghe một tiếng động sau vườn liền chạy ra xem thử
..: Em quên nhiệm vụ chính của mình sao ?
Cậu : E...m...
..: Em đã yêu hắn sao ?
Giọng nói khàn đặc vang lên trong màn đêm tỉnh lặng
Cậu : Em không quên như...ng
Tiểu Lý : Em Bớt Mơ Mộng Đi
Cậu : E...m
Tiểu Lý : Hãy Nên Nhớ Nhiệm Vụ Em Là Gì !
Cậu : Em muốn rút khỏi nhiệm vụ này...
Chát !
Tiếng tát vang lên trong màn đêm tỉnh lặng
giọt nước mắt khẽ rơi trên má cậu con trai kia
Tiểu Lý : Em Nên Nhớ !
Nó Là Người Mà Tổ Chức Giao Nhất Định Phải Giết Đó
Cậu : Anh à... em không thể
Tiểu Lý : Cho em một cơ hội cuối cùng ! nếu không giết được nó thì em đừng gọi anh là anh nữa !
Nói rồi anh ta quay lưng bỏ đi mà chẳng ngờ rằng chỉ sau hôm nay em trai mình sẽ gặp nhiều chuyện nguy hiểm
Ánh mắt sắt lạnh bên trong cánh cửa đã theo giỏi cuộc trò chuyện kia từ nãy giờ
Người đó chỉ cười nhẹ sau đó chả đi đâu mà đứng đó , dường như chờ đợi ai đó
Cậu : ... không thể hại anh ấy....nhất định không thể....
Nói xong cậu lao giọt nước mắt kia đi rồi điềm tỉnh bước vào trong
Nhưng bên trong nhà lúc này đã tối ôm chẳng hiểu lý do gì , cậu nhớ rõ lúc nãy bước ra vãn còn ánh sáng cơ mà
Cậu : a...a
Từ đâu một lực mạnh mẽ nắm chặc cổ tay cậu khiến cậu hoảng loạn nhưng chẳng kịp trở tay phòng thủ
..: Bé ngoan ...
Em sẽ không phản bội tôi ?
Cậu : A...nh đã nghe hết rồi ?
Hắn : Đúng !
Tôi cần một câu trả lời... em sẽ không phản bội tôi ?
Cậu : E...m....
Giọng nói ngập ngừng đó khiến người con trai to lớn tức giận ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ đỉnh điểm sau đó liền kéo cậu lên phòng
Hắn : Vậy ra tình cảm em dành cho tôi đều là giả ? có phải không ? tôi chỉ là nhiệm vụ của em ? có đúng không
Ánh mắt tức giận như đang cố gắng kìm nén để nghe một lời giải thích của hắn làm cậu hoảng sợ chả nói được lời nào
Cậu : Anh bình tĩnh....a....
Hắn ta lao đến bóp chặc lấy chiếc cỗ trắng nõn kia , áp sát gương mặt hắn vào mặt cậu , ánh mắt đỏ ngầu như xuyên thấu linh hồn cậu
Hắn : Tôi Rất Ghét Người Phản Bội Tôi !
Em Biết Mà ?
Cậu bị bóp cỗ đến khó thở , miệng nhỏ không thể nói được bất kì câu nào chỉ có thể cố gắng hít thở khó khăn
Ánh mắt hắn ta từ tức giận sau đó lại trở nên thất vọng
người dưới tay hắn bây giờ gần như sắp tắt thở thì hắn mới buông ra
ánh mắt liền trở nên vô cảm nhìn người phía dưới đang cố gắng hít vài ngụm không khí lớn kia
Hắn : Là Do Em Tự Chuốt Lấy !
Nói rồi hắn vác cậu lên vai mặc cậu vẫn đang cố dãy dụa
Cậu biết hắn sẽ đưa cậu đến nơi nào ..! cậu sợ lắm chứ nhưng làm được gì đây ...
Hắn đưa cậu đến một căn phòng tựa như phòng ngủ nhưng chả có giường hay gì cả , chỉ có một cái ghế Sopha ở gốc phòng phía trên giữa trần nhà có còn một sợi còng tay được mắc chặc trên trần , bên trái là một tủ đồ đựng vài thứ gì đó
Cậu hoảng sợ cố gắng dãy dụa chỉ để tìm được một con đường sống nhưng mọi chuyện vẫn chỉ là vô dụng
Hắn chốt cửa lại sau đó ném mạnh cậu xuống nền đất lạnh lẽo , va chạm mạnh khiến cậu dường như muốn tắt thở nhưng lại bị một động tác của hắn kéo dậy
Hắn kéo mạnh hai đôi tay cậu lên sau đó còng lại trên chiếc còng vốn có trên trần nhà
Bây giờ cậu lơ lưng trên trần , phía dưới chỉ có một cái ghế chống chân , coi như hắn còn một xíu lòng người , nếu đẩy cái ghế kia ra cậu sẽ lơ lững giữa không trung mất !
Hắn : Là Do Em !
Nói rồi hắn bước lại cái tủ gỗ kia mà lấy ra một chiếc roi da
Ánh mắt vô cảm nhìn con người kia
Chát !
Cậu : A...ha....
Cơn đau đến thấy tâm can truyền đến trên cơ thể cậu , đau đến nước mắt cũng phải vô thức chảy ra ...
Chát
Chát
Chát !!
a.....a....Hứ...c.....
Căn phòng giờ đây chỉ còn tiếng rên rỉ đau khổ và tiếng chát chát thấu xương
Hắn : Em có hối hận không ?
Nói !
Cậu vì đau đớn mà dần mất đi cảm giác , với câu hỏi của hắn cũng chẳng buồn trả lời ..
điều đó thành công chọc giận hắn ta
Hắn ta tháo cậu xuống khỏi trần nhà , thân hình to lớn đè lên áp sát cậu vào tường
Cậu : Tránh ra....H...a.....
Chát !
Một cái tát váng vào gương mặt nhỏ nhắn đang hoảng hốt kia
Hắn : Chả phải em rất thích sao ?
Giờ lại tránh né cái gì ?
Hả ?
Hắn nói xong tay cũng điên cuồng xé nát chiếc áo cậu đang mặt
thân hình trắng nõn bị nhưng vết thương thấm đỏ kia thật quyến rũ , càng nhìn càng say mê
Hắn đề phòng cậu chống cự , một tay thì hành động còn một tay thì giữ chặt tay cậu đặt lên đỉnh đầu
mặc cho cậu có la hét .. hay dãy dụa , nhưng hắn vẫn thực hiện thú tính của mình
Bàn tay thô tục liên tục ma sát nhủ hoa nhỏ khiến nó cương cả lên
Cậu : Douma !
Anh Điên Rồi !
Cậu dùng chân cố gắng tách hắn ra khỏi mình nhưng vốn dĩ hành động đó càng khiến hắn tức giận
Hắn dùng một chiếc còng tay khác mà còng hai tay cậu trên chân bàn để thuận tiện làm việc hơn
Hắn : Đúng !
Tôi Điên Rồi !
Vì Tôi Điên Nên Mới Để Em Tiếp Cận Tôi Trong Thời Gian Qua !
End