Khác [ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]

[ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
Chap 20


Câu chật vật đưa cái tên to con đang say sỉn kia lên trên phòng ngủ

cậu đặt hắn xuống giường sau đó nhìn với con mắt kinh bỉ vô cùng ..!

Cậu : Thật chả hiểu nổi ăn nhậu kiểu gì mà đến cái mức này !

Cậu lắc đầu ngao ngán sau đó đi ra ngoài

Cậu xuống bếp pha một ly nước chanh nóng đem lên định đưa cho tên kia

Cậu : Mau ngồi dậy uống ít nữa chanh đi

Cậu chán ngán lấy tay chọc lấy hắn ta nhưng kết quả là chả nhút nhít tý nào

Cậu đành lấy tay đỡ hắn ta lên cố gắng lắm mới gì lên được đó

chứ nhìn đi nhìn lại thì hắn to hơn cậu gắp tận 2 lần cơ mà !

Sau khi cho hắn uống một vài muỗng nước chanh nóng thì cậu cũng đặt hắn xuống giường sau đó đi xuống nhà để dẹp ly nước

Nhưng trong lúc đang rửa ly thì nghe một tiếng động sau vườn liền chạy ra xem thử

..: Em quên nhiệm vụ chính của mình sao ?

Cậu : E...m...

..: Em đã yêu hắn sao ?

Giọng nói khàn đặc vang lên trong màn đêm tỉnh lặng

Cậu : Em không quên như...ng

Tiểu Lý : Em Bớt Mơ Mộng Đi

Cậu : E...m

Tiểu Lý : Hãy Nên Nhớ Nhiệm Vụ Em Là Gì !

Cậu : Em muốn rút khỏi nhiệm vụ này...

Chát !

Tiếng tát vang lên trong màn đêm tỉnh lặng

giọt nước mắt khẽ rơi trên má cậu con trai kia

Tiểu Lý : Em Nên Nhớ !

Nó Là Người Mà Tổ Chức Giao Nhất Định Phải Giết Đó

Cậu : Anh à... em không thể

Tiểu Lý : Cho em một cơ hội cuối cùng ! nếu không giết được nó thì em đừng gọi anh là anh nữa !

Nói rồi anh ta quay lưng bỏ đi mà chẳng ngờ rằng chỉ sau hôm nay em trai mình sẽ gặp nhiều chuyện nguy hiểm

Ánh mắt sắt lạnh bên trong cánh cửa đã theo giỏi cuộc trò chuyện kia từ nãy giờ

Người đó chỉ cười nhẹ sau đó chả đi đâu mà đứng đó , dường như chờ đợi ai đó

Cậu : ... không thể hại anh ấy....nhất định không thể....

Nói xong cậu lao giọt nước mắt kia đi rồi điềm tỉnh bước vào trong

Nhưng bên trong nhà lúc này đã tối ôm chẳng hiểu lý do gì , cậu nhớ rõ lúc nãy bước ra vãn còn ánh sáng cơ mà

Cậu : a...a

Từ đâu một lực mạnh mẽ nắm chặc cổ tay cậu khiến cậu hoảng loạn nhưng chẳng kịp trở tay phòng thủ

..: Bé ngoan ...

Em sẽ không phản bội tôi ?

Cậu : A...nh đã nghe hết rồi ?

Hắn : Đúng !

Tôi cần một câu trả lời... em sẽ không phản bội tôi ?

Cậu : E...m....

Giọng nói ngập ngừng đó khiến người con trai to lớn tức giận ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ đỉnh điểm sau đó liền kéo cậu lên phòng

Hắn : Vậy ra tình cảm em dành cho tôi đều là giả ? có phải không ? tôi chỉ là nhiệm vụ của em ? có đúng không

Ánh mắt tức giận như đang cố gắng kìm nén để nghe một lời giải thích của hắn làm cậu hoảng sợ chả nói được lời nào

Cậu : Anh bình tĩnh....a....

Hắn ta lao đến bóp chặc lấy chiếc cỗ trắng nõn kia , áp sát gương mặt hắn vào mặt cậu , ánh mắt đỏ ngầu như xuyên thấu linh hồn cậu

Hắn : Tôi Rất Ghét Người Phản Bội Tôi !

Em Biết Mà ?

Cậu bị bóp cỗ đến khó thở , miệng nhỏ không thể nói được bất kì câu nào chỉ có thể cố gắng hít thở khó khăn

Ánh mắt hắn ta từ tức giận sau đó lại trở nên thất vọng

người dưới tay hắn bây giờ gần như sắp tắt thở thì hắn mới buông ra

ánh mắt liền trở nên vô cảm nhìn người phía dưới đang cố gắng hít vài ngụm không khí lớn kia

Hắn : Là Do Em Tự Chuốt Lấy !

Nói rồi hắn vác cậu lên vai mặc cậu vẫn đang cố dãy dụa

Cậu biết hắn sẽ đưa cậu đến nơi nào ..! cậu sợ lắm chứ nhưng làm được gì đây ...

Hắn đưa cậu đến một căn phòng tựa như phòng ngủ nhưng chả có giường hay gì cả , chỉ có một cái ghế Sopha ở gốc phòng phía trên giữa trần nhà có còn một sợi còng tay được mắc chặc trên trần , bên trái là một tủ đồ đựng vài thứ gì đó

Cậu hoảng sợ cố gắng dãy dụa chỉ để tìm được một con đường sống nhưng mọi chuyện vẫn chỉ là vô dụng

Hắn chốt cửa lại sau đó ném mạnh cậu xuống nền đất lạnh lẽo , va chạm mạnh khiến cậu dường như muốn tắt thở nhưng lại bị một động tác của hắn kéo dậy

Hắn kéo mạnh hai đôi tay cậu lên sau đó còng lại trên chiếc còng vốn có trên trần nhà

Bây giờ cậu lơ lưng trên trần , phía dưới chỉ có một cái ghế chống chân , coi như hắn còn một xíu lòng người , nếu đẩy cái ghế kia ra cậu sẽ lơ lững giữa không trung mất !

Hắn : Là Do Em !

Nói rồi hắn bước lại cái tủ gỗ kia mà lấy ra một chiếc roi da

Ánh mắt vô cảm nhìn con người kia

Chát !

Cậu : A...ha....

Cơn đau đến thấy tâm can truyền đến trên cơ thể cậu , đau đến nước mắt cũng phải vô thức chảy ra ...

Chát

Chát

Chát !!

a.....a....Hứ...c.....

Căn phòng giờ đây chỉ còn tiếng rên rỉ đau khổ và tiếng chát chát thấu xương

Hắn : Em có hối hận không ?

Nói !

Cậu vì đau đớn mà dần mất đi cảm giác , với câu hỏi của hắn cũng chẳng buồn trả lời ..

điều đó thành công chọc giận hắn ta

Hắn ta tháo cậu xuống khỏi trần nhà , thân hình to lớn đè lên áp sát cậu vào tường

Cậu : Tránh ra....H...a.....

Chát !

Một cái tát váng vào gương mặt nhỏ nhắn đang hoảng hốt kia

Hắn : Chả phải em rất thích sao ?

Giờ lại tránh né cái gì ?

Hả ?

Hắn nói xong tay cũng điên cuồng xé nát chiếc áo cậu đang mặt

thân hình trắng nõn bị nhưng vết thương thấm đỏ kia thật quyến rũ , càng nhìn càng say mê

Hắn đề phòng cậu chống cự , một tay thì hành động còn một tay thì giữ chặt tay cậu đặt lên đỉnh đầu

mặc cho cậu có la hét .. hay dãy dụa , nhưng hắn vẫn thực hiện thú tính của mình

Bàn tay thô tục liên tục ma sát nhủ hoa nhỏ khiến nó cương cả lên

Cậu : Douma !

Anh Điên Rồi !

Cậu dùng chân cố gắng tách hắn ra khỏi mình nhưng vốn dĩ hành động đó càng khiến hắn tức giận

Hắn dùng một chiếc còng tay khác mà còng hai tay cậu trên chân bàn để thuận tiện làm việc hơn

Hắn : Đúng !

Tôi Điên Rồi !

Vì Tôi Điên Nên Mới Để Em Tiếp Cận Tôi Trong Thời Gian Qua !

End
 
[ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
Chap 21


Cậu cố gắng vùng vẫy trong bất lực để tìm cơ hội thoát khỏi hắn nhưng mọi thứ chỉ rơi vào dĩ vãng những gì cậu làm Bây giờ chỉ khiến hắn hay càng tức giận hơn thôi

chát !

chát !

Chát !

Những cái tát liên tiếp được hắn tặng vào má cậu khiến Hai má ửng đỏ có lên khóe môi cũng chảy ra Một dòng máu đỏ gương mặt bé nhỏ bây giờ sưng phù lên đi những cái tát kia của hắn

Hắn bây giờ đang hành hạ thể xác cậu hành hạ luôn cả tâm lý của cậu Ánh mắt cầu vô hồn chẳng còn phản kháng nữa nếu còn phản kháng thì cũng chỉ là kiến gãi sư tử mà thôi thôi cứ Cam Chịu cái số phận này đi bao giờ kiệt sức mà chết thì coi như là trời thương vậy.....

Hắn : EM MỞ MẮT RA CHO TÔI , MAU NHÌN TÔI ĐÂY NÀY !

RỐT CUỘC EM CÓ YÊU TÔI KHÔNG ?

NÓI!

Đáp lời hắn chỉ là một không gian im lặng cậu bây giờ chẳng buồn đếm xỉa đến hắn

Hắn tức giận Bắt đầu giở trò đồi bại với cậu bàn tay đáng sợ của hắn bắt đầu mân mê lên khuôn ngực trắng nõn kia

Cậu Nhắm Chặt mắt lại hai tay bấu chặt vào nhau cố gắng không để phát ra những tiếng dâm dục kia dù có chết cũng phải chết thật trong sạch....

Bàn tay hắn buông khỏi khuôn ngực đã bị dày vò nên sưng tấy kia hắn đưa tay di chuyển đến làn tóc mượt mà của cậu bắt đầu giật mạnh ra phía sau hắn áp môi hắn lại gần phía đôi môi mềm mại, môi hắn ấy lướt trên hòn cổ trắng nõn mọi nơi ăn đi qua đều để lại những dấu vết ửng đỏ

Em đau lắm....

Đau lắm anh ơi...

Đó là suy nghĩ của cậu bây giờ nhưng nói ra hắn có thấu cho cậu không hay lại tiếp tục giày vò thân xác cậu..

Hắn ép môi mình lên môi cậu vẫn là cảm giác mềm mại đến ngọt ngào ấy nhưng lần này lại rất thô bạo...

Chiếc lưỡi ranh mãnh của hắn luồn vào bên trong khuôn miệng ấm áp thắng được cơ hội đáp lấy chiếc lưỡi rụt rè kia mà mút mát

Hắn hôn đến khi cậu gần hết dưỡng khí mây Chiều bọ cánh môi ngọt ngào ấy ra gương mặt của hắn bây giờ gần trở nên mất nhân tính anh mất sắc lạnh liếc nhìn cậu một cái rồi cùng bò anh mắc đó xuống mày di chuyển đến phía dưới

Hắn thuận tay thô bạo kéo mạnh quần tụt xuống quăng đi một số thích thú Nhìn cái đầm nhỏ đó ướt nhèm kia

Anh chẳng nói chẳng rằng đưa thẳng bảo bối của hắn qua bên trong khiến cậu đau đến thấu xương

Lại là cái cảm giác này sao...

Đã hơn ba năm cậu mới có thể cảm nhận là cái cảm giác đau như muốn trẻ đôi người mình ra

Anh đã nói sẽ bảo vệ em cơ mà....

Những giọt nước mắt ấm nóng rơi trên mặt của người con trai đang cố cam chịu những gì xảy ra với cuộc sống của mình...

Ánh mắt Vô hồn xen lẫn một chút sợ hãi cứ liên tục tràn nước ra bên ngoài cảm nhận được sự bi thương đến tận cùng bên trong đôi mắt ấy

Đã hứa sẽ dịu dàng của em mà....

Tất cả những hoài niệm lúc trước dường như hiện hữu ở trong ký ức của cậu , người con trai luôn chăm sóc cậu từng chút một , từng quan tâm đến cái cảm giác của cậu từng chút một bây giờ thì sao chứ...?

Bây giờ trước mắt cậu là hình ảnh người con trai mình yêu thương đang cố gắng giày vò thân xác mình....

Em đau anh ơi dừng lại đi mà làm ơn...

Hắn cứ liên tục thúc đẩy mạnh mẽ và bên trong chẳng quan tâm người phía dưới thế nào cũng chẳng cần biết cái cảm giác ấy thế nào bây giờ hắn đã bị dục vọng và tức giận che mờ lý trí

Nhưng cũng phải thật sự hiểu cho hắn

Cái cảm giác người mình yêu , yêu đến tận cùng có thể hi sinh vì người ấy Nhưng lại phát hiện người ấy chỉ là lợi dụng mình chỉ coi mình như một nhiệm vụ chỉ là tiếp cận mình thì như mất đi cả thế giới vậy cái cảm giác đó không thể kìm nén được đâu...

Cả hai người đều hiểu lầm nhau mới xảy ra những kết cục như thế này bao giờ mới chấm dứt đi hả....

Sau khi hành hạ cậu chán chê thì hắn đi mất còn cầu thì ngất từ lúc nào đến khi tỉnh dậy chỉ còn là một mảng lạnh lẽo thân xác yếu ớt nằm dưới nền nhà trống rỗng , Tinh dịch trắng tanh cùng hòa vào dòng máu khiến nó hiện lên khung cảnh đầy thê lương

Cậu hờ hững bước vào bên trong nhà tắm thật may mắn chiếc còng trên tay đã được tháo ra

Ánh mắt lơ đãng bước vào căn phòng tắm cầu cố gắng lấy đi những gì hắn đã bơm vào bên trong cơ thể cậu vừa đau vừa tủi thân...

Cậu đã định giải thích Nhưng hắn chẳng thèm nghe cũng chẳng cần quan tâm cậu đang nói gì coi như lần này cậu đã làm đi....

Cậu : hức...

Em Đau lắm...

Người nào đã hứa sẽ quan tâm em mà....

Người nào đã nói sẽ luôn yêu thương em mà....

Bây giờ thì sao...

Yêu thương của anh đây sao....

Yêu thương của anh là hành hạ em đến mức thân xác không còn cảm giác gì sao....

Em hận anh....

Dù có chết đi em cũng sẽ hận anh....

Em muốn anh phải hối hận cả cuộc đời này vì quyết định sai lầm của mình.....

Cậu ngồi bệt dưới sàn nhà tắm lạnh lẽo gương mặt vô cảm đầy thê lương ánh mắt hờ hững chẳng còn niềm tin về phía trước

Ai lấy một chiếc áo sơ mi của hắn treo bên trong mà mặt lên người cậu mặc kệ mái tóc đang ướt đẫm kìa cũng chẳng cần quan tâm nó ra sao bây giờ thứ cậu muốn là cho hắn sự hối hận tận Cùng....

Cậu bước ra ngoài cùng dáng vẻ mệt mỏi mắt đỏ đến con dao gọt trái cây trên bàn...

Là hắn chuẩn bị cho cậu sao..?

Khóe miệng cậu nở lên một nụ Cười đầy bi thương

Từ từ tiếng về phía con dao gọt trái cây sắc bén ấy

Bình thường cậu là một người rất sợ đau nhưng bây giờ sợ cũng chẳng làm được gì cả thôi thì cứ cố gắng đối mặt với nó đi...

Cậu nằm trên chiếc giường trắng cầm lấy con dao trên tay ánh mắt hờ hững đưa con dao về phía ngực mình

Cậu : Em xin lỗi anh hai do em bồng bột chưa suy nghĩ chín chắn mong anh Hai có thể tha thứ cho người em trai này....

Ba ơi sau này con có rời đi cũng mong ba đừng buồn vì người con trai bất hiếu này...

Còn lại để ba kẻ đầu bạc tiền kẻ đầu xanh rồi....

Còn anh Douma...

Em hận anh lắm nhưng em cũng rất yêu anh Em mong Nếu em ra đi anh sẽ tìm thấy một hạnh phúc mới...

Là một hạnh phúc anh sẽ luôn trân trọng chứ không giống như em.....

Nói rồi cậu nhắm mắt lại con dao trên tay cũng cắm sâu vào khuôn ngực nhỏ bé máu dần lan khắp ga nệm trắng

ánh mắt cậu dần mờ đi tất cả được

bao trùm bởi màn đêm tĩnh mịch

Cậu đã muốn kết thúc rồi cái thế giới này....

Nếu cuộc sống mệt quá chỉ bằng chết đi...

Chết đi Rồi mọi thứ sẽ được giải thoát sẽ chẳng còn muộn phiền gì nữa...

Tối đó Hắn bước về nhà gương mặt Tuy có phần tức giận nhưng cũng đã bình tĩnh đi phần nào

Phòng vừa mở cửa ra ta thấy một cảnh cả đời này hắn cũng sẽ không thể quên được

Hình người hắn yêu đang nằm trên vũng máu thấm đẫm vào chiếc da nam trắng gương mặt trắng bệt thiếu Sức Sống đến đáng sợ bàn tay vẫn còn bấu chặt vào ga đệm gương mặt dường như đã cố chịu đựng bây giờ đã được toại nguyện đã được thanh thản đi mất...

Hắn : KHÔNG....

EM TỈNH DẬY CHO TÔI...

TÔI KHÔNG CHO EM CHẾT MAU TỈNH DẬY NHÌN MẶT TÔI.....!

EM CÓ NGHE TÔI NÓI GÌ KHÔNG HẢ.....

TỈNH DẬY ĐI LÀM ƠN TÔI BIẾT TÔI SAI RỒI LÀM ƠN EM HÃY TỈNH DẬY ĐI EM TỈNH DẬY RỒI TÔI SẼ BÙ ĐẮP CHO EM.....

Hắn gào thét đến khàn tiếng Nhưng đáp lại vẫn là màn đêm tĩnh mịch , vẫn là cái không gian im lặng ấy cậu đã thật sự ra đi trên gương mặt chỉ để lại một nụ cười đầy ngây Thơ....vui vẻ.....

...: Anh làm sao vậy ?

...: Nè anh tỉnh dậy đi chứ ?

End
 
[ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
Chap 22


Chát !

..: Tỉnh dậy đi !

Giọng nói ấm áp vang lên trong căn phòng trống

Cậu con trai ấy cố gắng lây mạnh người của người đang nằm trên giường kia

Hơ...

Người đang nằm trên giường giật mình ngồi bật dậy

Gương mặc sợ hãi cùng mồ hôi nhễ nhại ướt đậm gương mặt kia

Cậu : làm sao vậy?

Anh có chuyện gì sao?

Hắn : hơ...hơ....

Tất cả chỉ là giấc mơ rồi sao... ?

Em...

Em vẫn ở đây thật may mắn...

Gương mặt hoảng hốt cùng cái điệu bộ cuống cuồng lên mà ôm lấy cậu , làm cậu trai nhỏ rất khó hiểu Không biết hắn ta đã mơ phải loại chuyện gì mà lại sợ hãi đến như thế đây cũng là lần đầu tiên cậu nhìn thấy dáng vẻ này của hắn

Cậu cứ ngồi đó Mặc kệ hắn ôm lấy

Sau gần nữa tiếng hắn cũng chịu bỏ cậu ra gương mặc lạnh lùng ngày nào bây giờ lại lấm lem nước mắt

Ánh mắt hoảng hốt cũng dần bình tĩnh trở lại

Hắn : t..ôi...anh...

Anh sợ mất Em...

Không muốn mất em ...

Cả đời này sẽ bù đắp cho em ...

Em đừng bỏ anh có được không...

Lời nói cầu khẩn đến tận đáy lòng bàn tay hắn cứ nắm chặt lấy tay cậu

Cậu : anh làm sao vậy ?

Mơ thấy ác mộng sao?

Cậu lo lắng nhìn hắn , ánh mắt lộ rõ vẽ ôn nhu đến dịu dàng

Hắn : đúng ...

Cơn ác mộng cả đời này anh cũng không muốn mơ lại lần hai

Hắn : cũng không muốn nó xuất hiện...

Gương mặc thoáng buồn cùng ánh mắt hối hận

Trên tráng đã đỗ đầy mồ hôi nhưng hắn cũng chẳng thèm để tâm

Cậu : thôi .. sẽ không mơ thấy nữa , anh mau đi vào trong thay đồ ra đi dù sao cũng ướt đẩm mồ hôi rồi ...

Ánh mắt lộ rõ vẽ ôn nhu

Hắn : được em chờ anh ...

Lát sau anh sẽ ra có được không ...!

Cậu : anh đi đi làm như em chạy mất ấy !

Cậu trêu đùa sau đó cũng bước xuống nhà với nụ cười vui vẻ trên môi nhỏ

Ánh mắt hiện rõ sự hạnh phúc đến tận đáy lòng

Còn hắn thì cũng thở phào thì cái sai lầm ấy chỉ xuất hiện trong giấc mơ

Nếu nó xuất hiện ngoài đời thì làm sao hắn có thể chịu nổi cú sốc quá lớn ấy chứ

Hắn tự dặn lòng sẽ mãi mãi không để cái sai lầm cướp đi người con trai hắn ngày đêm yêu thương xem như bảo bối ấy mà đi được !
 
[ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
TB nhỏ


Lại là mình đâyy

Các bạn chắc vào hc rồi he tớ cx v nè

Vì năm nay là đầu năm c3 nên mình có nhiều ch cần lm cho nên truyện sẽ lâu ra chap hơn á

Sợ m.n chờ mà kh thấy nên cố lên TB một tiếng

Dù truyện cx kh dcc hay nhma có mấy bạn như v cx vuii ròi

C.ơn các bạn đã đọc dòng thông báo ngắn ngủi này của mình

Thật tâm chúc các bạn có một năm hc đầy may mắn và vui vẻ luôn thành công trong con đường hc tập và tự nhiên về tương lai mình đã chọn

Pp
 
[ Douma × Akaza ] Chiếm Hữu [ H+ ]
lời xin lỗi cụa e


Xin lỗi vì thời gian qua e không ra chap

Khoản 2 tháng qua e khá trầm cảm vì cái cfs trên trw em

Toxic rất nhiều

Em mất khoản 1 tháng để bình ổn tinh thần trở lại

M.n có thể dành ít phút ra báo cáo trang này hộ em với ạ

Toxic hsinh rất nhiều em cũng là 1 trg những ng bị trầm cảm bởi nó

Cảm ơn m.n đã dành tg ra đọc em xin hứa sau những lời nói này em sẽ ra chap nhanh và ổn hơn tg trc ạ

C.ơn m.n

Link nhóm Hang Cua :

 
Back
Top Dưới