Cuộc sống đúng là vô thường.
Nhận được thư của Hogwarts đối với Trình Tu Kiệt chẳng khác gì được bước vào một thế giới mới hoàn toàn, dù trước đó hắn đã có khoảng thời gian ngắn ở lại giới phù thủy.
Ngay ngày hôm sau, sau khi về đến nhà với lá thư, dì đã nhờ hắn cùng Mabel đến cửa tiệm của chị Cissy lấy đồ.
Đồ này lạ lắm.
Một cái áo chùng phù thủy cách điệu màu xanh thiên thanh, được chị Cissy may đo kĩ lưỡng đến từng đường kim mũi chỉ.
"Ối chà?
Vậy là nhóc sắp sửa đến Hogwarts rồi nhỉ?
Nhớ giới thiệu chị cho mấy bạn nghe chưa"
Mabel và hắn trợn mắt, nhìn gói đồ được đóng gói thẳng tắp, trên đó được in nắn nót:
Cissa'Lanes – Thời trang phù thủy thời thượng.
"Ơ...Chị là phù thủy ạ?"
Mabel ngơ ngác hỏi chị, nhưng chị chỉ nở nụ cười nhạt rồi lắc đầu, thản nhiên đáp:
"Không phải, chị là..."
Hàng mi chị cụp xuống che đi đôi mắt sẫm màu "...Squib"
Có chút hoảng hốt xen lẫn áy náy nổ ra trên khuôn mặt bé nhỏ của Mabel, nhưng chị Cissy lại tươi tắn ngay, chị lùa hai anh em ra khỏi tiệm cái vèo, nói vọng ra:
"Bảo với dì hai đứa là đừng giặc áo bằng bột cỏ bong bóng nha!
Tác phẩm của chị sẽ biến thành mớ giẻ lau mất!"
Trình Tu Kiệt dạ một tiếng vang vọng rồi đèo Mabel trở về nhà, trên đường đi, hắn nhịn không được mà hỏi Mabel:
"Em biết Squib có nghĩa là gì đúng không?"
Mabel giật mình, nó hơi bối rối nhưng vẫn gật đầu, chậm rãi giải thích:
"Squib...là những người sinh ra trong gia đình phù thủy...nhưng lại không sử dụng được phép thuật"
Ôi-
Trình Tu Kiệt khựng lại, ánh mắt chất chứa sự phức tạp của chị Cissy hiện lên trong tâm trí hắn rõ ràng như gương.
Nhưng Trình Tu Kiệt không nói gì cả, đến khi về tới nhà, hắn mới khẽ nói với Mabel:
"Chị Cissy mạnh mẽ thật há"
Cậu em út của hắn nở nụ cười đồng tình.
Sáng sớm hôm sau, một buổi sáng mát mẻ, trời xanh mây trắng, cả con đường còn đang say trong giấc mộng có đẹp có xấu, mái ấm số 5 đường Privet Drive trông thật yên bình, cho đến khi tiếng bấm chuông vang lên đột ngột.
Sương mù có dày cũng không che được bóng dáng cao lớn vượt trội đang đứng trước hàng rào sơn trắng đặc trưng của ngôi nhà, sau một hồi chuông dài vô ích, cổng rào tự động bật mở, người đàn ông từ tốn bước vào trong khoảng sân xanh mát rồi dừng chân trước cửa chính, nắm lấy tay nắm cửa, vặn một vòng.
Ánh sáng nhạt nhòa từ bên ngoài tràn vào phòng như có như không, René nhìn bóng lưng mờ ảo sau ghế sô pha trước mặt, dùng chất giọng không buồn không vui nói:
"Ngài đại tá vẫn còn tâm trạng để nghỉ ngơi sao?"
'Đại tá' trong miệng René quay đầu lại, hằn học:
"Merlin có cao quý tới đâu cũng sẽ không dựng đầu cấp dưới dậy lúc năm giờ sáng đâu René à, đồng hồ sinh học của anh bị cái quái gì thế?"
"Đừng tự phỉ nhổ chính mình như thế chứ Jasmine" Dù lời nói mang đầy hàm ý châm chọc, nhưng thái độ René vẫn nghiêm trang như đang đọc báo cáo vậy "Đối với cậu thì chẳng phải ngủ thêm được ít phút đã là kì tích rồi sao?"
"Thôi!
Anh làm ơn im lặng dùm cái đi" Jasmine bóp trán, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt tinh xảo.
René hơi khó hiểu, chẳng phải mọi khi chỉ cần dứt câu đầu là tên này sẽ lập tức nhảy cẫng lên sao?
Tới gần hơn chút nữa để xem thử thì liền sững người trước cạnh tượng trước mắt.
Trên cặp đùi rắn chắc mạnh mẽ của Jasmine là một đầu tóc đen ngắn bù xù, eo anh bị cánh tay trắng nõn quấn chặt lấy, không sao nhúc nhích được, mà cũng không đúng, với sức lực của Jasmine thì có bị quỷ khổng lồ túm chặt vẫn chẳng xi nhê, chỉ là lương tâm của anh không cho phép.
"Bả thế này được ba tiếng đồng hồ rồi" Jasmine bần thần nói, liếc mắt ngó quần thâm dưới mắt Trình Vân Du, rồi lại thở dài.
"Anh coi làm gì đó đi...chứ chân tui hông chịu nổi nữa đâu à"
"Nếu chân cậu phế thật thì tôi sẽ biết ơn cô ấy lắm" René âm u nói, nhưng khi nhìn đống tài liệu dày đặc xếp trên bài thì lại dịu xuống, khẽ hỏi đồng nghiệp:
"Cô ấy thức suốt đêm à?"
Jasmine nhăn nhó gật đầu, vụng về chỉnh lại tấm chăn bông đang đắp trên người Trình Vân Du.
"Bọn nhỏ còn ngủ đúng không?"
"Tất nhiên là ngủ rồi ba!
Hông lẽ năm giờ sáng dậy lộn mèo cà hẩy cà hẩy chưởng đùng đùng đùng?
Hỏi gì nghe duyên dáng ghê nơi"
"Ai?!
Ai chưởng đùng đùng đấy..."
Hai người đàn ông đột nhiên im lặng, căng thẳng nhìn cái đầu đen xù kia động đậy như xác sống trong phim của bọn Muggle vậy.
Trình Vân Du vẫn còn nhắm chặt mắt, nhưng miệng mồm lại hoạt động khá nhanh nhạy:
"Chào buổi sáng Jas và Ren nhé.
Ren đến đón cả nhà đi Hẻm Xéo đúng chứ?
Tôi ngủ quên mất nên chưa chuẩn bị kịp, anh thông cảm nha"
Cái khả năng giao tiếp đỉnh cao đã ăn sâu vào tiềm thức này...cũng quá khủng khiếp rồi đi...
Trình Vân Du lọ mọ ngồi dậy, lảo đảo xoay người vọt lên lầu bằng tốc độ sét đánh.
Mặc cho bàn tay cứng đờ đang giơ ra giữa không trung của René.
René thở ra một hơi dài mỏng manh, chậm chạp ngồi xuống ghế sô pha đối diện với Jasmine.
Jasmine đánh một cái ngáp, đứng dậy vung tay vung chân loạn xạ để giãn cơ.
Bầu không khí im lặng vẫn hoàn im lặng cho đến khi có tiếng bước chân chắc nịch đạp lên cầu thang bằng gỗ vang lên.
Trình Tu Kiệt bước nhanh xuống nhà dưới, tóc còn dựng đứng như mớ lông gà.
Hắn chỉ kịp gật đầu lẹ với hai cậu trai- ông chú đang luyện thần giao cách cảm trước mặt rồi đến thẳng phòng bếp.
Sau đó chưa đầy năm phút đã trở ra với cốc nước màu cam còn đang sủi bọt.
Chú René tinh ý nhận ra ý đồ của hắn, chú mở lời trước:
"Mabel sốt lại à?"
Trình Tu Kiệt gật đầu, tay vẫn không ngưng động tác lắc lắc cốc nước:
"Chú đun ít nước rồi lấy cơm nguội trong nồi cho vào"
Nói xong, Trình Tu Kiệt cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt người thì đã chạy lên phòng.
"Mabel, uống thuốc đi em"
Trình Tu Kiệt đỡ thằng em ngồi dậy.
Đưa cốc thuốc đến miệng thằng bé, thế nhưng Mabel bé nhỏ lại hơi ngập ngừng.
Hắn thấy vậy, ráng hạ giọng xuống, ngọt ngào:
"Thuốc có vị cam mà em, không đắng đâu"
Thấy Mabel vẫn không dám uống, Trình Tu Kiệt hết cách, hắn nhăn mặt, vắt óc suy nghĩ mất một lúc rồi cúi xuống, khẽ thơm một cái vào gò má nóng bừng của cậu em:
"Mabel giỏi mà, uống xong thuốc em sẽ hết bệnh, mà hết bệnh thì mới đi chơi với anh lớn anh bé được đúng hông nè."
Nó dạ một tiếng lí nhí rồi bưn cốc thuốc đầy lên, nhăn mặt ực một hơi khong ngừng nghỉ.
Trình Tu Kiệt xoa đầu nó, khen:
"Mabel giỏi quá"
Trình Tu Kiệt đỡ Mabel nằm xuống giường, túm Đoản Mệnh đang ngủ như chết dưới đất lên rồi nhét vô lòng nó.
Bỗng nhiên Mabel níu tay áo hắn.
"Anh lớn ơi...Mabel nhớ anh bé"
Do nghẹt mũi mà giọng của nó nghe như tiếng thút thít vậy, thật sự rất đáng thương.
Trình Tu Kiệt vỗ vỗ mu bàn tay nó, an ủi:
"Anh bé sắp về rồi"
Nói xong hắn trở tay tắt đèn, đợi cho tiếng ngáy nhỏ xíu của em út vọng lên mới rón rén rời khỏi phòng, hắn xoa cặp mắt khô rát của mình.
Cả đêm không ngủ rồi, may mà do tính chất công việc hồi đó nên mấy chuyện này không có gì khó khăn, nhưng nói gì thì nói Mabel vẫn là em trai hắn, lo lắng cũng là lẽ hiển nhiên.
Hắn nhớ lại lời nói lúc nãy của nó, mí mắt chùng xuống, trên khuôn mặt lãnh đạm không nhìn ra được gì.
Trình Tu Kiệt vào phòng tắm, cởi quần áo, mở vòi nước.
Dù có lắp máy nóng lạnh nhưng hắn vẫn không để tâm, để dòng nước lạnh vào sáng sớm đổ ập xuống cơ thể.
Nước chảy qua tóc, qua làn da, làm ướt đôi mắt khô đến hằn lên tia máu của Trình Tu Kiệt.
Trình Tu Kiệt tắm rất nhanh.
Hắn dùng khăn bông chà xát mớ tóc ướt đẫm nước của mình, khi ngẩng đầu lên liền bắt gặp cặp mắt xám quen thuộc trong gương.
Mặt hẳng bám đầy hơi nước lờ mờ bóng dáng của một thiếu niên, nhưng lại mơ màng cho người ta cảm giác như đang nhìn thấy một người đàn ông trưởng thành trọn vẹn.
Khuôn mặt gầy cùng vẻ đạm bạc sẵn có...vừa quen vừa lạ.
Hình ảnh Trình Tu Kiệt trong gương đột nhiên nghiêng đầu, nở một nụ cười tươi tắn với hắn.
'Trình Tu Kiệt' vén lọn tóc mai ra sau vành tai, cử chỉ vừa yểu điệu vừa tao nhã.
Cộng thêm nét cười ma mị, khiến cho 'hắn' trong gương và hắn thật sự như hai kẻ hoàn toàn khác nhau.
"Hilla, lâu rồi không gặp."
Hilla – hay Trình Tu Kiệt trong gương híp mắt, hắn nhìn cái vẻ quyến rũ mị hoặc của chính mình mà da gà da vịt thi nhau nhảy lên.
Hilla khúc khích:
"Không chọc cậu nữa cậu bé à" Cô ta cười dịu dàng, cặp mắt xám lấp lánh ánh đèn vàng.
Trình Tu Kiệt tròng chiếc áo thun đen qua đầu, chỉ chừa cho Hilla tấm lưng.
Gặp lại Hilla sau khoảng thời gian dài át đi sự nặng nề kì lạ trong lòng hắn.
"Khoảng thời gian sắp tới sẽ rất khó khăn" Hilla nghiêm túc nói với hắn: "Ta sẽ ở bên hỗ trợ cậu"
Trình Tu Kiệt nói cảm ơn với cô ta, có Hilla thì mọi chuyện đỡ hơn nhiều lắm.
"Xin lỗi vì không trực tiếp gặp cậu được nhé.
Có quá nhiều rủi ro, chúng ta cứ tạm thời đề phòng đã"
Nói xong, Hilla chỉ vào chính mình:
"Tạm thời ta chỉ có thể gặp cậu bằng cách này mà thôi, muốn nói chuyện với ta cứ việc tìm những thứ phản chiếu được rồi gọi tên ta."
"Cô vất vả rồi"
Hilla nhìn hắn thêm một lúc, đôi mắt sắc lạnh màu đỏ như máu lóe sáng lên, ánh sáng trong đó trở nên thật rực rỡ rồi tắt vụt như pháo hoa trên trời xanh.
Trình Tu Kiệt biết cô ta đã đi rồi.
Tắm rửa xong xuôi thì chẳng có lí do gì để tiếp tục trồng nấm trong phòng tắm nữa.
Trình Tu Kiệt chỉnh lại đồng hồ đeo tay rồi bước ra ngoài.
René đang cẩn thận khuấy nồi cháo nghi ngút khói, hắn lại gần nhìn thử, hài lòng gật đầu.
So với cậu chàng này thì Jasmine đúng là vụng về mà.
"Làm phiền chú rồi"
Chú René lắc đầu lịch sự rồi nhường bếp lại cho hắn.
Trình Tu Kiệt xắn tay áo, động tác nấu nướng mượt mà như nước chảy mây trôi.
Đợi đến khi xong xuôi hết cả thì trời vẫn chưa sáng hẳn, hắn đem cháo lên cho Mabel ăn.
Biết là nên để thằng bé ngủ một tí, nhưng hôm nay còn có việc.
"Đoản Mệnh"
Trình Tu Kiệt gọi nó trong tiềm thức, dù không có tiếng đáp lại nhưng hắn vẫn biết rằng nó đang lắng nghe hắn:
"Nhớ Hogwarts không?"
"Không hẳn" Nó trả lời hắn.
"Nhưng mà quay lại cũng tốt"
"Đúng nhỉ"
Trình Tu Kiệt vừa chải tóc vừa nói, Hắn quả thật rất mong đợi, nhưng hiện tại lại có nỗi lo lớn hơn.
Harry...
Giấu diếm cậu lâu như thế...tớ thật tồi tệ quá mà.
Harry tin tưởng bọn hắn như thế...
Hắn thất thần nhìn chăm chăm vào mặt cửa sổ, bóng hình nhạt nhòa mờ ảo, chỉ có viên đá màu lục bảo giữa lồng ngực là sáng chói.
Trình Tu Kiệt thở dài, thôi không nghĩ nữa.
Túm mớ tóc đen lại thành một chùm, Trình Tu Kiệt cầm dây buộc tóc lên, buộc chúng lại thành cái đuôi nho nhỏ sau gáy.
Nhìn khuôn mặt còn hơi non nớt trong gương, hắn sờ phần mái dài ôm lấy vầng trán nhẵn bóng của mình.
Sau đó nhíu mày.
Cả đời trước lúc nào cũng gọn gàng quy củ, bây giờ thay đổi tí cũng chả mất gì.
Thế là Trình Tu Kiệt dứt khoát tháo tóc ra.
"Du à...một chút của cô là hơn một tiếng đồng hồ đấy"
Jasmine ngán ngẩm, vừa nghe tiếng giày cao gót nện vào mặt đất là anh đã biết cô bạn thân đã xong công cuộc chỉnh trang của mình.
Anh quay đầu lại, muố móc mỉa chút xíu nhưng lại bị cô chặn đầu trước:
"Xin lỗi xin lỗi mà, anh không biết mỗi khi phụ nữ ra đường đều phải thật xinh đẹp sao?"
Trình Vân Du vuốt tóc, mái tóc ngắn được tết nửa đầu tôn lên khuôn mặt thanh tao như hoa lan của cô.
Chiếc váy đuôi xèo trắng dưới lớp áo chùng xanh thiên thanh bay bổng trong gió.
Cô đẹp nhưng không lóa mắt, mà giống như thứ rượu dịu ngọt, càng uống càng say không dứt ra được.
Trình Vân Du cầm tà váy xoay một vòng, cười rạng rỡ:
"Đẹp không?"
Jasmine gật đầu, đẹp thì nói đẹp, cây ngay không sợ chết đứng.
René im lặng mất một lúc rồi mới mở miệng:
"Đẹp lắm" Với một nụ cười nhẹ nhàng hiếm thấy, người đàn ông vốn luôn điềm đạm trông dịu dàng đến lạ:
"Bọn tô có thể chờ thêm một lúc nữa, không sao"
Jasmine trợn trắng mắt, điên hết rồi.
"À mà-" Trình Vân Du ngó nghiêng một vòng "Tu Kiệt với Mabel chưa xuống hả?"
Cô vuốt cằm, thở ra một hơi ngắn.
"Có khi lại ngủ quên không chừng"
"Không đâu, Tu Kiệt ngủ quên là chuyện hiếm đấy" Jasmine phủ nhận ngay "Nó còn dậy sớm hơn cả cô kia mà"
Bộ ba người lớn đang sôi nổi thảo luận thì bị tiếng mở cửa thu hút sự chú ý.
Mabel chậm chạp bước ra, thân hình nhỏ xíu trắng bóc nổi bần bật giữa sân vườn.
Má nó đỏ ửng vì sốt, nhưng vẫn không thể giấu được sự háo hức trong đôi mắt đen láy.
Nó bước nhanh đến chỗ má hờ của nó, được thơm chụt chụt mấy cái rõ kêu.
Trình Vân Du vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp Trình Tu Kiệt chẳng biết đã đứng đó từ lúc nào.
"Ối chà!
Con đẹp trai quá đó nha cục cưng"
Trình Tu Kiệt đảo mắt để tránh ánh nhìn sáng quắc từ dì , chỉ là đổi kiểu tóc thôi mà nhỉ?
Trình Tu Kiệt từ khi nuôi tóc dài đến bây giờ chỉ biết mỗi hai kiểu tóc duy nhất, đó là buộc thấp và buộc cao.
Hắn đã vén phần mái dài của mình lên, xước hết ra sau rồi buộc lại một nửa, để lộ cặp mày sắc còn hơn lưỡi dao của mình.
Nhìn không ngoan ngoãn chút nào cả.
Nhưng có vẻ dì rất thích phong cách này.
"Đẹp trai quá à" Dì thích thú vuốt phần tóc xõa sau gáy của hắn "Dì cháu mình có gu thẩm mỹ giống nhau đấy"
Nói gì thì nói, mục đích của ngày hôm nay cũng chả phải chưng diện tỉa tót.
Chú René chịu trách nhiệm dẫn đường, đưa tất cả mọi người đến một quán cà phê nhỏ gần đường Privet Drive.
Cửa tiệm xinh xắn này khiêm tốn tọa lạc trong một góc nhỏ, chú René chán nản ngó vẻ mặt ngơ ngác của hai kẻ kia:
"Không phải chứ?
Ở đây bao lâu rồi mà hai người chưa biết chỗ này à?"
Dì cười ngại ngùng:
"Tôi chỉ đến đây mua cà phê thôi...chứ có để ý đâu"
Còn chú Jasmine thì không phải nói, dựa vào thị lực của chú thì nội việc lết được về nhà đã là điều may mắn rồi.
Chú René dường như đã quá quen nên cũng chẳng thèm nói đến nữa mà bước thẳng vào tiệm, gật đầu chào hỏi với cô chủ đang bận bịu ở quầy pha chế rồi đi vòng ra góc khuất, dừng trước một chiếc lò sưởi to đến nổi đủ nhét hai Jasmine vào.
Trình Tu Kiệt mù tịt hoàn toàn, hắn liếc nhìn Mabel, chỉ thấy thằng bé nhăn mặt ngó trừng trừng thứ bột gì đó màu bạc được đựng trong một cái hộp tinh xảo.
Chú René cúi đầu bước vào trong lò sưởi, chú phải khom lưng một tí để đầu không đụng vào lớp gạch phía trên.
Cầm một nhúm bột lên, chú dùng chất giọng đều đều nói với mọi người, mà có lẽ cụ thể hơn là nói với hắn:
"Đây là bột Floo, quăng lên người, rồi đọc địa điểm" Chú giải thích rất ngắn gọn súc tích, vừa dứt lời là thực hành liền luôn:
"Hẻm Xéo"
Ngọn lửa màu xanh bùng lên nuốt chửng thân hình cao lớn của chú, Trình Tu Kiệt giật khóe môi, cái này...trông cũng tuyệt đấy chứ?
Lượt tiếp theo là của Mabel, thằng bé ghét bỏ nhảy vào trong lò sưởi, ghét bỏ túm lấy một nắm bột, ghét bỏ gào lên:
"Hẻm Xéo!!!"
Dì theo ngay sau đó, rồi tới lượt của hắn.
Trình Tu Kiệt nắm một tay đầy bột, dứt khoát ném vô người rồi lớn giọng nói 'Hẻm Xéo'.
Hắn cảm thấy giống như cả người mình bị ai đó túm lấy, xoay mấy vòng rồi quăng đi như một quả bóng chày.
Hắn theo quán tính chụp lấy bờ tường kế bên để đứng cho vững, mất một lúc mới mở mắt ra được.
Ánh sáng tràn vào điểm nhìn rộng lớn của Trình Tu Kiệt, trước mắt hắn là hằng hà sa số hàng quán cùng những con người vận đủ loại quần áo kì lạ đủ màu sắc.
Ánh nắng sáng sớm tỏa xuống cả khu hẻm một loại ma thuật diệu kì nào đó mà hắn không giải thích được.
Hắn nhảy ra khỏi lò sưởi, mắt đảo đều nhìn ngó chung quanh.
Có vẻ đây là một quán ăn nào đó, gần chỗ hắn đứng có hai lão phù thủy già đang hăng say chỉa đũa vào một bàn cờ để chúng tự đấm vỡ mồm nhau.
Quầy bia ở phía xa tấp nập những ly bia đang tự rót đầy cùng vô số mâm thức ăn phi vèo vèo như tên lửa về phía khách hàng.
Chưa kịp ngắm cho đã đời hắn đã bị ai đó đập cái bụp vào lưng, chú Jasmine vuốt tóc, cười ranh mãnh:
"Tuyệt chứ nhóc?"
Trình Tu Kiệt hiếm hoi không bật lại cái thái độ cao ngạo của thằng nhóc nào đó.
Trình Tu Kiệt bị kéo về phía một bàn ăn lớn nằm trong một góc yên tĩnh, ở đó dì và chú René đã đợi sẵn với một bàn đầy các loại đồ ăn nóng hôi hổi.
Bụng hắn réo lên một tràng, phải rồi, sáng giờ chưa có gì bỏ vô mồm cả.
"Chỗ này tuyệt thiệt à nhe" Dì vừa nói vừa né một cái mâm suýt xán vô đầu "Dịch vụ cũng độc đáo nữa"
Trình Tu Kiệt tập trung xử lí đồ ăn, tốc độ ăn của hắn vô cùng nhanh, mới đó đã chén hết bốn đĩa mì lớn.
Ăn uống xong xuôi cả năm di chuyển ra đường lớn, Trình Tu Kiệt lục túi, móc ra xấp thư dài thườn thượt của ngôi trường quý hóa:
HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWART
ĐỒNG PHỤC
Học sinh năm thứ nhất cần:
1.Ba bộ áo chùng thực tập (mau đen).
2.Một nón đỉnh nhọn (đen) đôi ban ngày.
3.Một bộ găng tay bảo hộ (bằng da rồng hay tương tự).
4.Một áo trùm mùa đông (đen, thắt lưng bạc).
Lưu ý là đồng phục của tất cả học sinh đều mang phù hiệu và tên.
SÁCH GIÁO KHOA
Tất cả các học sin đều phải có các sách kiệt kê sau đây:
Sách thần chú căn bản (lớp 1) của Miranda Goshawk.
Lịch sử pháp thuật của Bathilda Bagshot.
Lý thuyết pháp thuật của Adalbert Waffling.
Hướng dẫn biến hình dành cho người nhập môn của Emeric Switch.
Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật của Phyllida Spore.
Đề cương phép lạ và độc dược của Arsenius Jigger.
Quái vật kỳ thú và nơi tìm ra chúng của Newt Scamander.
Những lực lượng hắc ám: Hướng dẫn tự vệ của Quentin Trimble.
TRANG THIẾT BỊ KHÁC
1 cây đũa phép.
1 cái vạc (bằng thiếc, cỡ số 2)
1 bộ chai hũ ống nghiệm thủy tinh.
1 kính viễn vọng.
1 bộ cân bằng đồng.
Học sinh cũng có thể đem theo một con cú hoặc một con mèo hoặc một con cóc.
LƯU Ý PHỤ HUYNH LÀ HỌC SINH NĂM THỨ NHẤT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ CÁN CHỔI RIÊNG.
Eo...lắm thế?
Chú Jasmine hồ hởi nghía cuộn giấy da trong tay hắn, chú nói với dì:
"Xem ra cô phải đi đổi tiền một chuyến đấy"
Dì phấn khích đập tay:
"Gringotts!
Tôi muốn tới xem lâu lắm rồi"
Dì lấy ra một bao tiền nhỏ nhét vô túi Trình Tu Kiệt, cười tươi tắn:
"Con cầm tạm rồi xem mua được cái gì thì mua nha, dì đi tí rồi về ngay"
Dì tính nắm tay Mabel dắt đi thì bị níu lại, Mabel thả tay má hờ ra, lon ton chạy đến túm ống quần Trình Tu Kiệt, dùng cái giọng ngọng ngọng do nghẹt mũi mà nói:
"Con đi với anh lớn à"
Dì chẳng phản đối, đồng ý hai tay hai chân để hai đứa tự lực cánh sinh.
Hắn nắm tay Mabel, tay còn cầm lại cầm túi tiền cứ kêu lẻng kẻng trong tay, hồi nãy mở cái này ra một đống vàng đập vô mắt hắn, chói phát sáng luôn.
Nghe âm thanh của đồng tiền còn phê hơn cả đập đá cuội hít cần câu.
Trình Tu Kiệt ngó vòng vòng, quyết định vô tiệm 'Nhà Bào Chế' thù lù bên cạnh trước.
Chờ cho người ta lựa đủ vốn cho năm học đầu tiên thì hắn đã kịp xem sơ qua dãy đủ loại dơi chim chuột ếch ngâm trên tủ, cả mớ có mắt ma nhớt nhợt và sừng kỳ lân bạc lấp lánh được đựng trong hũ kín.
Thú vị thật.
Tiếp theo là đến chỗ bán mấy thứ như vạc rồi cân rồi kính.
Mabel cứ ôm khư khư một quả cầu thủy tinh chứa đầy thứ chất lỏng bạc óng ánh, người bán chớp lấy thời cơ, dụ dỗ:
"Bé con có mắt nhìn quá, đây là cầu tiên tri, chỉ cần con chạm vào là có thể biết được vận mệnh sau này ra sao"
Ông ta tiếp tục quảng cáo:
"Con sau này sẽ có cuộc sống êm ả, được quý nhân phù trợ, được che chở-"
"Mabel"
Hắn vừa đi vừa gọi, chộp lấy quả cầu trong tay nó, lạnh giọng:
"Tính tiền"
Ông chú đó chắc cũng chưa bao giờ gặp qua thằng lỏi nào vừa bố đời vừa âm binh như thế này, hậm hực xách đống đồ của hắn ra quầy trước.
Trình Tu Kiệt đặt quả cầu xuống chỗ cũ, thở dài:
"Ba cái này đâu có đáng tin"
"Em biết rồi..."
Hắn nhìn nó chán nản vậy cũng không đành lòng, thở dài nắm tay nó rồi rời đi.
Không thấy rằng quả cầu dỏm lúc nãy hắn vừa ghét bỏ từ màu bạc dịu mắt đã biến thành màu đen kịt như mực.
"Mabel" Trình Tu Kiệt đột nhiên dừng bước làm nó suýt vấp giò té dập mặt.
Hắn hất cằm, hướng về quầy kem trang trí sặc sỡ được một đống trẻ con bu lấy.
"Em ăn không?"
Mabel sáng mắt, gật đầu lia lịa.
Trình Tu Kiệt thở phào nhẹ nhõm, may mà thằng bé không giận mình.
Hắn nhăn mày nhìn mấy đứa con nít lóc chóc loi choi đằng kia, sau đó treo giỏ đồ to oành lên vai rồi cúi xuống, bế thốc Mabel lên vô cùng nhẹ nhàng.
Mabel chưa kịp chuẩn bị đã bị xốc lên, loạng choạng ôm cứng lấy cổ anh nó.
Trình Tu Kiệt thảy túi tiền cho thằng bé, rồi chậm rãi đến chỗ quầy kem kia.
Bà bán kem đang được bao quanh bởi mấy đứa trẻ con bé bé xinh xinh đáng yêu thì bị hung thần áp sát, thằng lỏi nào đó mặt mày hầm hố cao chót vót nhìn bà, im ru không nói gì.
May mà nhóc con được thằng kia vác theo trông vô cùng đáng yêu, vẻ ngoài xinh như thiên thần ấy xoa dịu được con tim bé bỏng của bà.
"Một kem sô cô la"
Mabel dụi vào vai hắn, híp mắt vui vẻ, anh lớn quả nhiên là hiểu nó nhất.
"Đây đây" Bà chủ đưa cây kem bự và mát lạnh cho nó.
Mabel cảm ơn rồi thích thú gặm gặm phần sốt đã khô bên ngoài, hắn thấy thế thì vỗ má nó:
"Đừng có gặm kem.
Hư răng"
Mabel không những không buồn bực mà còn rất ngoan mà dạ một cái ngọt xớt.
Nó nhìn anh lớn vẫn khoan thai vác một tay đồ một tay em út mà vẫn thoái mái như không, đầu đầy thắc mắc.
Nó biết anh lớn khỏe lắm, nhưng hông ngờ lại dữ dội như vậy.
Trình Tu Kiệt thả bước chân một cách ung dung, hắn thích ngắm nhìn cảnh vật náo nhiệt nơi đây, con hẻm mang đầy hơi thở của một thế giới hoàn toàn khác.
Âm thanh dồn dập vội vã đổ xô nhau lọt vào hai tai, mê hoặc trí óc, rồi bỗng 'bộp' một cái.
Trình Tu Kiệt giữ chặt lấy Mabel, hình như hắn đụng trúng cái gì đó rồi.
Hắn vỗ lưng cho Mabel, không quên nhìn xem xem mình đã đắc tội với vị đại nhân nào.
Khi ngẩng đầu lên, Trình Tu Kiệt liền ngẩn người.
Trước mặt hắn là một cậu nhóc trạc tuổi, cậu ta vén lại mái tóc xoăn dài của mình, để lộ cặp mắt màu nâu hổ phách hẹp dài.
Ngũ quan của cậu ta rất đẹp, như một pho được điêu khắc tỉ mỉ.
Nhưng thứ mà Trình Tu kiệt để tâm đến chỉ có đôi mắt đó.
Đôi mắt sắc bén, đôi mắt ánh lên cái hào hoa, đôi mắt lúc nào cũng chứa đựng tất thảy mọi ngọt ngào khi nhìn hắn...nhưng không phải, đôi mắt này vẫn đẹp, vẫn cong cong chứa ý cười, và hờ hững vô cùng.
Trình Tu Kiệt âm thầm thở ra một hơi, cứ tưởng là cô ấy...
Hắn khôi phục lại sự ung dung của mình, thành thật nói với người ta:
"Xin lỗi, tôi không cẩn thận đụng trúng cậu"
"Lại một kẻ đến từ..."
Giọng nói sắc lạnh như bạc vang lên, một thằng nhóc khác tóc ánh màu bạch kim đi cùng nhóc tóc xoăn kia lên tiếng.
Hai đứa này mặc áo chùng phù thủy chính gốc, nhìn sơ qua đã thấy đắt tiền.
Dựa vào giọng điệu của đứa mà tóc tai vuốt ngược hết không có cọng nào thừa, hắn chắc bẩm chúng là quý tộc.
Phiền phức chết mất.
Thằng nhóc tóc bạch kim kia vuốt cái cằm nhợt nhạt của mình, đến ngón tay của nó cũng trắng và gọn gẽ một cách kì lạ.
Nó nhìn Mabel đầy kín đáo, nhưng lại bị nhóc bên cạnh cắt ngang,
"Mau đi thôi, giờ này chắc Louis cũng phải chọn xong đũa phép rồi."
Hai đứa đó xoay người rời đi, nhóc có làn da tối màu và mái tóc xoăn có quay đầu nhìn hắn một lần, hắn cũng chẳng để tâm.
Hình như lúc nãy bọn họ có nhắc đến đũa phép nhỉ?
Tính tò mò nổi dậy, hắn hỏi Mabel:
"Anh đi mua đũa phép trước nhé"
Mabel cũng rất hứng thú với chuyện này, duyệt ngay và luôn.
Hai anh em mò đường mà đi, lúc đến được cửa tiệm cũ kĩ và tồi tàn ấy cũng phải mất gần hai mươi phút, nhưng cả hai không cảm thấy mệt mỏi gì cho cam.
Trước cửa tiệm có chạm mấy chữ vàng: Ollivanders: Nhà sản xuất đũa uy tín từ năm 382.
Hắn bế Mabel vào trong, cửa tiệm chật, đầy bụi, chất chồng rất nhiều hộp trên các kệ cao thẳng, hắn đoán trong đó toàn đũa và đũa.
Nhưng chỉ có duy nhất một cây đũa được trưng bày.
Trình Tu Kiệt thả Mabel xuống để thằng bé đi đây đó nhìn ngó xung quanh, hắn cố tìm kiếm hình bóng của ông cụ nhưng chẳng thấy ai.
Đúng lúc hắn muốn mở miệng gọi, một cụ ông chẳng biết từ đâu đến chụp lấy bả vai hắn.
Cụ trừng mắt, nhìn chăm chăm vào khuôn mặt của Trình Tu Kiệt, mắt cụ dạt dào nỗi xúc động.
"Ôi Deyon...ôi..."
Cù lằn gì vậy?
"Cháu tên là gì?"
Cụ hỏi hắn, giọng cụ dịu dàng và hiền từ vô cùng làm hắn cảm thấy hơi ngột ngạt.
"Trình Tu Kiệt ạ"
Cụ Ollivander hít sâu một hơi, có vẻ cụ đang cố ngăn lại nước mắt suýt chảy dài.
Cụ lẩm bẩm:
"Quả nhiên...quả nhiên..."
Cụ vội vã đi vào trong, rồi trở ra với một cái hộp cũ kĩ nhưng được lau chùi kĩ lưỡng đến đỗi những hoa văn chạm khắc trên đó bóng loáng.
Cụ Ollivander run rẩy lấy một cái chìa nhỏ xíu tra vào trong khe hở giữa hộp.
Cái hộp bật tung ra.
Bên trên lớp đệm nhung màu đen tuyền là một cây đũa phép.
Cây đũa này thon dài, không cong cũng không sần sùi, thậm chú hắn không nghĩ rằng nó được làm từ gỗ.
Màu sắc của chiếc đũa này khá lạ mắt, đầu đũa có màu xám bạc trong trẻo như đá quý, đổ dần về thân thì sẫm màu dần.
Phần tay cầm được khảm hoa văn bạc tinh tế.
Đẹp mắt vô cùng.
Khoảnh khắc nhìn thấy nó, tim hắn đột nhiên đập nhanh cực độ.
Trong hắn có gì đó sống dậy...lại có gì đó ấm áp, tựa như gặp lại tri kỉ định mệnh sau khoảng thời gian dài vô tận.
Trình Tu Kiệt đưa tay cầm lấy chiếc đũa, xúc cảm mắt lạnh len lỏi vào từng đầu ngón tay, rồi khắp cả cơ thể.
Nguồn năng lượng ập đến đột ngột khiến hắn giật mình, chiếc đũa trên tay phát sáng lóa mắt, rồi phóng ra một chùm sáng mạnh mẽ, lao đến phá nát cánh cửa của cửa tiệm rồi ập ra ngoài, kéo theo tiếng hét hàng loạt của người dân.
Ôi vãi đạn!
Trình Tu Kiệt thuận theo bản năng cầm chặt lấy chiếc đũa phép, hắn có cảm giác như bên trong cơ thể của mình, có một sợi dây vô hình nào đó liên kết với nó, hắn nhắm mắt lại.
Thả lòng trí óc, đồng thời làm ra một việc kì cục.
Trong tâm trí, hắn ra lệnh cho nó dừng lại.
Như có linh tính, chiếc đũa phép đang làm loạn đột ngột xìu xuống, ánh sáng rực rỡ dần mờ dần rồi lụi tắt.
Cụ Ollivander nở nụ cười sung sướng dù cửa hàng của cụ mới bị phá tan tành.
"Merlin ơi!
Cháu làm tốt lắm"
Cụ rút đũa ra phẫy mấy cái để dọn dẹp mớ hỗn độn.
Hắn nhìn cây đũa phép đẹp tuyệt trong tay, tuy kì lạ, nhưng hắn biết chắc đây chính là người bạn đồng hành khớp với mình nhất.
"Bao nhiêu tiền ạ?"
Cụ Ollivander nhìn hắn thật kĩ lưỡng, rồi ôn tồn:
"7 Galleon cháu à"
Trình Tu Kiệt và Mabel được cụ tiễn ra đến tận cửa, nhìn bóng hai anh em đã đi khuất, cụ nhắm mắt, thở ra một hơi dài như than thở:
"Deyon à, cậu ấy, phải nói là sáng suốt hay liều lĩnh đây nhỉ?"
Để một đứa trẻ gánh vác nhiều như vậy...
Mabel thích thú cầm cây đũa phép của Trình Tu Kiệt, ban đầu hắn cũng lo nếu thằng bé chạm vô thì lại có thảm họa xảy ra, nhưng khi Mabel cầm thì nó lại chả khác gì que đũa ăn cơm.
Trình Tu Kiệt dắt Mabel đi vòng vòng, hắn muốn tìm chỗ gì mà...ờ..trong nguyên tác có chỗ nào bán quần áo ấy nhỉ?
Trình Tu Kiệt tự nhiên hơi thẫn thờ, hắn có nhớ chi tiết đụng độ lần đầu của Draco Malfoy và Harry, đó là ở tiệm quần áo gì mà...a!
Của bà Malkin.
Trình Tu Kiệt cảm ơn cái trí nhớ khủng khiếp của mình, hắn đọc bộ truyện này lần cuối tính tới giờ cũng qua hai chục năm.
Nhớ được đã là siêu.
Thế thì trước hết hỏi đường-
Trình Tu Kiệt bị cái gì đó đập mạnh vào lưng, ai đó ôm lấy hắn từ đằng sau.
Siết chặt lấy eo hắn.
Cả thân hình Trình Tu Kiệt xém ngã nhào về phía trước.
Hắn hơi hoảng hốt, đưa mắt xuống nhìn hai cánh tay đang giam giữ mình.
Sự ngạc nhiên cùng hân hoan dâng lên làm trái tim hắn đập còn mạnh hơn cả khi thử đũa ban nãy.
"Anh bé!!"
Mabel ngỡ ngàng, trừng mắt nhìn anh bé nó túm lấy anh lớn, bố từng nói gì nhỉ...à!
Là như trộm thấy vàng, nghiện thấy đá, háo sác thấy người đẹp.
"Harry-" Trình Tu Kiệt bật thốt, cảm xúc phức tạp khiến hắn không thèm suy nghĩ mà nắm lấy mấy ngón tay đan chặt của Harry, muốn gỡ chúng ra khỏi eo mình.
Dường như cũng ý thức được chuyện này, Harry chủ động buông hắn ra.
Trình Tu kiệt xoay người nhìn cậu ấy, chỉ thấy phần tóc xuề xòa đen nhánh đã phủ lên cặp mắt xanh xinh đẹp ấy, che giấu luôn cả biểu cảm của cậu.
Harry cúi người, nhặt cặp kính đang nằm lẻ loi dưới đất, chậm rãi lau chùi sạch sẽ rồi mới đeo lên.
Ánh mắt cậu ấy từ đầu đến cuối vẫn dán chặt trên người Trình Tu Kiệt.
"Được rồi."
Harry đẩy gọng kính, cười dịu dàng: "Thế này tớ mới có thể nhìn Tu Kiệt rõ ràng được"
Chẳng hiểu sao trong lòng Trình Tu Kiệt lại thấy bứt rứt kinh khủng, hắn hé môi muốn nói, nhưng vẫn chẳng nói được gì.
Chỉ biết im lặng.
"Harry à!
Tự nhiên con chạy biến đi đâu làm ta hú cả hồn...ủa?"
Một người đàn ông cao lớn vượt trội bước đến, ông ấy nhìn hắn, cười vui vẻ:
"Đây chính là cậu bạn mà con nhắc đến à?"
Harry gật đầu, cậu ta chụp lấy tay Tu Kiệt:
"Tu Kiệt, đây là bác Hagrid, bác ấy là người giữ khóa ở Hogwarts."
Harry miết mu bàn tay hắn "Cậu biết Hogwarts mà"
"A-" Trình Tu Kiệt nghẹn họng, gật đầu máy móc.
"Còn đây là Mabel, em trai của tụi con" Harry xoa đầu Mabel, thằng bé đứng nép sau Harry, rụt rè chào lão Hagrid.
Lão Hagrid cười sảng khoái, lão đó giờ cả tin nhẹ dạ, nghe Harry nhắc đến gia đình khác của mình, lão vô cùng có thiện cảm.
"Lát nữa dì và hai chú sẽ đưa cậu về đúng không?"
Harry hỏi hắn, nhưng lại giống khẳng định hơn.
Đôi mắt màu xanh ngọc bích giống như mặt gương, phản chiếu hết thảy những gì hắn cất công giấu diếm.
Trình Tu Kiệt gật đầu lần nữa.
Harry phấn chấn bảo lão Hagrid:
"Bác cứ về trước đi ạ, con sẽ về cùng với Tu Kiệt"
Lão Hagrid chẳng ngần ngại gì mà đồng ý ngay, lão đưa cho Harry một tấm vé tàu, dặn dò cẩn thận:
"Vé đi tàu của con đây.
Ngày một tháng chín, Ngã Tư vua.
Ông dượng của con mà lộn xộn thì cứ gửi cú cho ta.
Con cú đó biết tìm ta ở đâu.
Hẹn gặp lại con nhé, Harry."
Lão nở nụ cười ấm áp qua bộ râu vĩ đại:
"Cả nhóc Tu Kiệt nữa, học cho giỏi nghen"
Trình Tu Kiệt gắt gao dõi theo bóng lưng to lớn của người đàn ông khổng lồ, không phải hắn lưu luyến gì đâu...nhưng mà...
Hắn liếc xuống bàn tay Harry vẫn đang nắm chặt tay mình, khó khăn mở miệng:
"Sao cậu biết dì ở đây?"
Harry vẫn giữ nguyên giọng điệu nhẹ nhàng, thật ra thì lúc nào nói chuyện với hắn, cậu ấy cũng như vậy:
"Tớ thấy dì đi vào ngân hàng yêu tinh, chú Jasmine với chú René thì không đi cùng, họ ở gần đây thôi."
Harry giải thích rất chi tiết.
Cậu ta xoa má Mabel, nói với thằng bé:
"Mabel thấy tiệm đồ chơi đằng kia không?"
Thấy Mabel gật đầu, Harry tiếp tục dỗ ngọt: "Em thích gì cứ lấy nhé, giờ anh bé có nhiều tiền lắm, mua cho em chơi thỏa thích"
Mabel há to miệng, nó còn hoài nghi cho đến khi anh bé nó giơ túi tiền lên, lắc lắc hai cái, âm thanh kim loại va chạm vào nhau leng keng, che mờ luôn tầm nhìn và lỗ tai của nó.
Anh bé...ngầu quá.
Túi tiền còn bự hơn của anh lớn-
Mabel nghe theo tiếng gọi của đồng tiền,chạy vọt vô cửa hàng đồ chơi.
Nhìn bóng thằng bé biến mất hút mà Trình Tu Kiệt cũng cạn mẹ nó lời.
Harry híp mắt nhìn Mabel lon ton chạy đi, sau đó kéo hắn vào một góc gần đó.
"Harry, xin lỗi" Trình Tu Kiệt cụp mắt, hăn thật sự không biết làm gì hơn ngoài nói xin lỗi.
Hắn biết mọi thứ ngay từ đầu, biết tất cả, Harry tin tưởng hắn như thế...
Harry gục đầu xuống hõm vai Trình Tu Kiệt, chậm rãi nói:
"Tu Kiệt, tối qua thôi, chỉ trong tối qua thôi, tớ mới biết được sự thật vè cái chết của ba mẹ, về con người thật của tớ, về tất cả mọi thứ."
Harry sờ vết sẹo trên trán của mình, vết sẹo mà bấy lâu nay cậu cứ nghĩ là hệ quả của vụ tai nạn xe cộ ấy.
"Tớ đã tự hỏi đấy" Harry nghiêng đầu nhìn hắn "Rằng, tớ có đang thật sự 'sống' trong thực tại không"
"Mọi người, tất cả mọi người đều biết về tớ, chỉ có tớ là chẳng biết gì cả"
Trình Tu Kiệt hít sâu, run rẩy vòng tay muốn ôm Harry, nhưng cảm giác tội lỗi lại ngăn cản hành động thân mật quen thuộc giữa cả hai.
Harry chủ động vòng cánh tay còn trống của mình qua eo hắn, tiếp tục nói:
"Nhưng khi tớ suy nghĩ kĩ lại một chút, có một thứ còn làm tớ sầu não hơn" Harry vuốt phần tóc sau gáy của Trình Tu Kiệt, động tác nhẹ nhàng đến nỗi hắn còn không cảm nhận được hơi ấm trên tay cậu ta.
"Nếu cậu không phải phù thủy...nếu cậu không cùng nhập học, không cùng tớ trải qua khoảng thời gian trưởng thành, Tu Kiệt à, tớ sẽ không chịu đựng nổi."
Cậu ta nói thật yếu ớt: "Tớ sẽ không thể chịu đựng nổi."
Lời nói lặp lại hai lần khiến tim Trình Tu Kiệt đập loạn xạ, hắn hơi ú ớ, gò má nóng lên rõ rệt.
Tớ không xứng đâu mà...
"Được đến Hogwarts tuyệt thật đấy" Harry dựng thẳng sống lưng lên, bàn tay hơi gầy vuốt ve góc cạnh trên mặt của Trình Tu Kiệt.
Trong khoảnh khắc đó, hắn đã ảo tưởng rằng, thật sự có người xem mình là cả thế giới.
Đúng là ngu ngốc...
"Nhưng chỉ khi có cậu" Harry cười, đan năm ngón tay vào bàn tay hơi run rẩy của hắn.
Có trời mới biết được khi nhìn thấy bóng lưng của Tu Kiệt trong Hẻm Xéo, dáng vẻ ẩn chứa cô độc ngấm sâu vào tận xương tủy ấy, bờ vai tưởng như thật ngoan cường, mạnh mẽ mà cũng thật yếu ớt ấy, cậu ta vui đến mức muốn phát điên.
Tu Kiệt vẫn ở bên cậu ta, Tu Kiệt sẽ không rời đi, Tu Kiệt-
Trình Tu Kiệt đột nhiên có cảm giác hơi bí bách, hắn thậm chí không dám nhìn vào mắt Harry, đôi mắt đầy dịu dàng giờ sáng rực một cách kì dị.
Hắn hít sâu thật sâu, rồi bước đến gần người đối diện, hắn cầm lấy cả hai bàn tay của Harry, cúi người, để trán mình dựa vào chúng.
Hành động thành kính này làm cậu ta kinh ngạc, Harry muốn rút tay lại nhưng tay Trình Tu Kiệt như gông sắt giam chặt lấy cậu ta.
Trình Tu Kiệt hơi ngẩng đầu, mấy sợi tóc đen rủ xuống tôn lên màu xám êm đềm như ánh trăng.
Harry đã nghĩ gì nhỉ?
À, vào tối qua.
Cậu ta đã nghĩ rằng, Trình Tu kiệt có kết bạn với mình chỉ vì cái danh cậu bé sống sót này không?
Nếu cậu ấy thật sự biết tất cả mọi thứ?
Cậu không thể quên được dáng vẻ ấy, cậu bé như thiên sứ bay từ trên trời cao xuống, dang đôi cánh bảo vệ mình.
Đưa đôi bàn tay kéo cậu ta khỏi bóng tối u ám, để cậu ta cảm nhận được thứ ánh sáng đẹp rực rỡ...phải chăng tất cả chỉ là giả?
Ý nghĩ ấy như mảnh gai đâm vào tim Harry, điều đó làm cậu ta đau đớn.
Nhưng sao đau bằng việc trên đời này chẳng còn Trình Tu Kiệt, chẳng còn ánh sáng nào nữa, dù chỉ là giả thôi, Harry cũng vui lòng mà ôm lấy mớ ảo tưởng huyễn hoặc ấy.
Chỉ cần có cậu ở bên là được, chỉ cần như vậy thôi...
Trình Tu Kiệt càm thụ hơi ấm từ bàn tay Harry, nhắm mắt lại, hắn từng nghĩ gì về Harry Potter?
Con của Lily và James?
Harry Potter.
Đứa bé vẫn sống?
Harry Potter.
Nhân vật chính của một bộ tiểu thuyết kinh điển?
Harry Potter.
Người mà hắn mang trọng trách phải bảo vệ?
Harry Potter.
Trình Tu Kiệt để tâm trí chìm vào cơn mê, trong đó hắn thấy gì?
Đôi mắt xanh đẹp hơn bất kì thứ gì hắn từng thấy, bàn tay ấm áp hơn tất cả ngọn lửa vào ngày đông trên đời.
Harry Potter của hắn...của Trình Tu Kiệt, Harry Potter.
Đôi mắt đang nhắm chặt đột ngột mở ra, sáng rỡ và cố chấp như một con sói đói.
Hắn nhả chậm từng chữ:
"Harry, cậu tin tớ không?"
Cậu phải cẩn thận với tớ chứ Harry...tớ chẳng tốt đẹp gì đâu, ít nhất, xin cậu hãy chừa cho tớ một lối thoát, để tớ có thể tự trấn tĩnh, để có thể cảnh cáo bản thân.
Ngoài tưởng tượng, Harry đáp ngay:
"Tin"
Harry trả lời vô cùng dứt khoát.
Không hề do dự.
Có cái gì đó nổ tung trong đầu của Trình Tu Kiệt, như một quả bóng bị bơm đầy hơi, nó nổ, chấn động và to lớn.
Ha.
Trình Tu Kiệt cười khổ, hắn chạm rãi nói như đang tuyên thệ:
"Tớ sẽ không làm hại cậu, Harry à"
Harry đơ người, rồi ôm chầm lấy Trình Tu Kiệt.
Cậu ta tin, sẽ luôn luôn tin tưởng Trình Tu Kiệt.
Trình Tu Kiệt chôn mặt vào vai Harry, rong mắt hắn lóe lên chút gì đó điên cuồng mà chính hắn cũng không biết.
Harry hơi miễn cưỡng buông hắn ra, cậu ta khôi phục điệu bộ tự nhiên như mọi khi, kéo hắn ra khỏi góc khuất tối tăm.
Mabel đã đứng chờ ở cửa từ nãy giờ, nó mừng rỡ vẫy tay với hai người anh bỗng dưng lù lù xuất hiện từ đâu chẳng biết.
Nó cảm thấy có điều gì đó bất thường ở hai anh, nhưng nó cũng chẳng quan tâm lắm.
Chắc là do...dậy thì?
Mabel mua một tấm bảng vẽ đồ chơi có mực phát sáng và có thể đổi màu tủy ý.
Nó rất thích món đồ này, Mabel thích vẽ, mà nó yêu việc thể hiện mọi thứ qua màu sắc.
Trình Tu Kiệt nhờ Harry dẫn mình đến chỗ may đồng phục, cả ba anh em băng qua phố phường nhộn nhịp cùng rất nhiều đồ đạc linh tinh.
Hắn nhìn chiếc lồng chứa con cú trắng tuyết đang ngủ ngon lành, đây là Hedwig ư?
"Nó tên là Hedwig" Harry cầm tay hắn đưa vào trong lồng, để hắn vuốt bộ lông trắng muốt của nó.
"Màu giống Đoản Mệnh nhỉ?"
Trình Tu Kiệt nhìn cái đầu trắng xù của Mabel, bật cười:
"Cả Mabel nữa"
Tầm nhìn của Harry dán chặt vào lúm đồng tiền trên má Trình Tu Kiệt.
Khi đến cửa hiệu của bà Malkin, Harry dắt Mabel đi ra chỗ khác chơi vì sợ thằng bé cảm thấy chán.
Trình Tu Kiệt một mình bước vào trong , bên trong một bà phù thủy tròn trịa mặc váy màu hoa cà đang thoăn thoắt dùng đũa cắt may một cái áo chùng thêu họa tiết vàng.
Thấy hắn vào tiệm, bà Malkin đon đả:
"Đồng phục đúng chớ con trai?
Vô đi cưng, đứng trên cái bục đó"
Hắn ngoan ngoãn làm theo lời bà Malkin, để cái thước dây tác quai tác quái trên người mình.
Bà Malkin trùm cái áo chùng lên người hắn, chăm chú tỉa tót.
Có ai đó vào cửa tiệm, lại là thằng bé tóc xoăn ấy.
Nhưng lần này nó không đi cùng nhóc tóc bạch kim nhợt nhạt, bên cạnh nó là một nhóc khác, tóc đen, có khuôn mặt trầm tĩnh và tác phong chững chạc đến kì lạ.
Ngũ quan nhóc ấy không giống người phương Tây nên nhu hòa hơn.
"Phu nhân, cháu đến lấy đồ"
Nhóc có làn da sẫm và tóc xoăn mở miệng, bà Malkin vẫy tay, một bà phù thủy khác đem hai gói đồ đến, nhóc ta mở ra xem, tỉ mỉ nhìn cái áo chùng đen hắn vừa thấy và một bộ váy tinh tế màu xám.
"Phu nhân làm tốt lắm, mẹ chắc chắn sẽ rất thích"
Bà Malkin cười rạng rỡ:
"Được làm việc với quý phu nhân là vinh dự của tôi" Bà ấy gấp cái váy lại.
"Quý phu nhân đặc biệt thích màu xám nhỉ"
Nhóc tóc xoăn gật đầu, nở nụ cười khéo léo rồi ra khỏi cửa hàng, hắn không ngại ánh mắt hơi soi xét của nó.
Mà là nhóc bên cạnh.
Chẳng hiểu sao khi nhìn nó, hắn có cảm giác quen thuộc cực kì.
Nhất là dáng vẻ nghiêm nghị ấy.
"Của con xong rồi đó cưng" Bà Malkin đưa hắn giỏ đồ.
Nhận đồ xong, hắn đứng trước cửa tiệm một lúc vẫn không thấy Harry và Mabel đâu.
"Anh lớn!"
Mabel từ xa chạy đến, mặt thằng bé hồng lên vì chạy nhanh, nhưng vẫn không che được sự phấn khích rõ ràng.
Harry chậm rãi theo sau, cậu ta cầm theo một cái lồng khác, nhưng mà...đó không phải Hedwig.
Trong lồng là một con cú màu đen tuyền, lông nó dày và mượt mà, đặc biệt hơn cả là cặp mắt xanh ngọc sáng quoắc của nó.
Harry giơ cái lồng lên, chả hiểu sao hắn thấy con cú này và cậu ta nom giông giống-
"Thích không?"
Harry hỏi hắn.
Trình Tu Kiệt sờ đầu con cú đen, đột nhiên nhận ra, đây là quà Harry mua cho mình.
"Cậu đâu cần làm thế"
Cậu ta híp mắt cười, ngắt ngang hắn:
"Tớ không hỏi chuyện đó, tớ hỏi cậu thích nó không?"
Trình Tu Kiệt nhìn con cú thân thương mổ tay mình hai cái, trong tim có hơi ngọt.
"Thích lắm"
"Anh lớn đặt tên cho bé cú đi ạ" Mabel hào hứng nói.
Trình Tu Kiệt nhìn người đang cầm cái lồng, rồi liếc sang Hedwig, trong đầu đã có đáp án.
"Gọi nó là Heriod đi" Hắn cười, mở cái lồng ra, Heriod mừng rỡ bay vút ra ngoài, lượn một vòng rồi đáp xuống cánh tay hắn, nó còn thân thương đập bịch bịch vô cái lồng của Hedwig, chú cú tuyết bực bội quay đầu đi, không thèm để tâm đến đồng loại.
Điểm đến cuối cùng của ngày hôm nay là hiệu sách, hắn phải mua cho xong bộ sách giáo khoa mới về nhà được.
Trình Tu Kiệt ngó bảng hiệu Phú Quý và Cơ Hàn, không do dự gì mà bước vào.
Ôi mẹ ơi, thiên đường.
Trình Tu Kiệt hít một hơi đầy mùi giấy, cái hương vị này sao mà tuyệt quá đi mất.
Harry vỗ vai hắn:
"Tớ bảo người ta đóng gói bộ sách cho cậu, cậu thich xem gì thì xem nhé"
Trong lòng Trình Tu Kiệt nở hoa, đúng là bận thân, cậu hiểu tớ nhất!
Trình Tu Kiệt vọt vào trong quầy sách, lựa tới lựa lui rồi bốc một cuốn độc dược để đọc, hắn đọc rất mê say.
Chăm chú thả hồn vào từng con chữ, trong đầu giờ đã hình thành luôn cả cái vạc bên bếp lửa hồng.
"Cậu là bạn của cậu ta đúng không?"
Đang hăng say thưởng thức sách vở thì ai đó đột nhiên gọi làm hắn giật mình.
Nhóc con kì lạ trong tiệm của bà Malkin lúc nãy giờ đứng trước mặt hắn, cầm trong tay một cuốn sách cũ kĩ dày cộm, vẻ mặt trầm lặng nghiêm túc đến độ làm Trình Tu kiệt không thể không liên tưởng đến chú René.
Đôi mắt đen của nhóc đó dừng lại trên chiếc vòng cổ của hắn, rồi thở dài:
"Cậu ta, cậu bạn của cậu ấy, Harry Potter đúng chứ?"
Mặt Trình Tu Kiệt trầm xuống, chẳng hiểu sao hắn có cảm giác không thích đứa nhóc này.
"Ừ, có gì không?"
"Trông cậu có vẻ cũng chẳng xa lạ gì với thế giới phù thủy" Nhóc đó nhìn trang phục của hắn, rồi dùng chất giọng lạnh băng đều đều của mình nói tiếp "Tôi chỉ muốn nói vài thứ thôi, không biết cậu tiếp cận Potter vì điều gì - cậu bé sống sót không ngờ lại bình thường như vậy"
Cái thằng ranh con này...
Thấy Trình Tu Kiệt im lặng, đứa nhóc đó cũng không nao núng gì mà thẳng thắn xổ hết một hơi:
"Thế giới phù thủy có những quy tắc của riêng nó, cậu hẳn phải biết.
Đứa bé sống sót có thế nào thì tôi thấy cậu ta cũng chỉ là một nhóc con bình thường, cậu ta vẫn chưa hiểu được sự phức tạp rối rắm ấy đâu"
Ăn nói khó nghe gớm nhỉ?
"Malfoy tự cho mình là thông minh vậy mà chẳng biết mình đang trò chuyện với ai" Nó cười, nụ cười nở trên khuôn mặt dễ nhìn ấy đầy ý châm chọc "Nói gì thì nói, xã hội phức tạp, biết lùi biết tiến mới tốt.
Nhà Malfoy cũng không phải hạng tầm thường.
Cả những gia đình quyền quý khác...ầy, kệ đi, vốn dĩ là vậy."
"Đời sống học đường của Potter sắp tới nếu không cẩn thận thì sẽ rắc rối lắm, trên cương vị 'bạn' của đứa bé sống sót thì tôi chỉ muốn cảnh báo cậu một chút thôi."
Nhóc đó ôm cuốn sách rời đi, để lại Trình Tu Kiệt mặt mày lạnh tanh.
Nhóc tóc đen ấy nhìn Harry đang mân mê mặt đá trên vòng cổ, nó nhớ lại những gì lúc nãy mình nghe được.
Tớ sẽ không làm hại cậu.
Ồ.
Tình bạn à?
Đúng là vớ vẩn.
Nó ra khỏi cửa tiệm, đưa chồng sách cho một con gia tinh nhỏ thó bọc mình trong một miếng vải sẫm màu miễn cưỡng xem là gọn gàng.
Con gia tinh cúi người cung kính:
"Tới giờ về rồi thưa cậu chủ"
"Ta biết rồi"
Phiền phức thật.
Phải chi ngày mai thức dậy cái thế giới hỗn tạp này biến mất quách đi cho rồi.
Trình Tu Kiệt gập sách lại, hắn không còn tâm trạng để tiếp thu tri thức nữa.
Mất cả hứng.
"Đi thôi Mabel" Trình Tu Kiệt quay sang, rồi ngơ ngác.
Ủa?
Thằng nhỏ đâu mất tiêu rồi?
Hắn tới chỗ Harry để hỏi, rồi cũng nhận được cái lắc đầu đầy bối rối.
Cả hai thanh toán mau lẹ rồi gấp gáp vọt ra cửa hàng để tìm cậu em út.
Mabel nom cũng xinh xắn, còn có màu tóc là lạ.
Đã vậy còn nhỏ nhỏ, rất phù hợp với tiêu chuẩn của các mẹ mìn thời nay.
Nhưng mà như thế vẫn chưa đáng sợ nhất.
Lát nữa dì trở ra mà không thấy thằng bé thì Trình Tu Kiệt và Harry chết chắc.
Harry toát mồ hôi hột, thằng bé đi đâu được nhỉ?
Cả hai chạy tới chạy lui, chạy xuôi chạy dọc, được gần tiếng đồng hồ vẫn không thấy bóng dáng thằng em đâu.
"Không ổn rồi Tu Kiệt, chúng ta phải nhờ chú và dì giúp thôi"
Dì giận thì đáng sợ thật đấy, nhưng để Mabel một mình thế này còn ác ôn hơn.
Trình Tu Kiệt gật đầu:
"Vậy hai đứa m-"
"ANH LỚN ANH BÉ ƠI CÓ BẮT CÓC!!!!!!"
Chưa để hai đứa kịp hành động thì âm thanh vàng ngọc quen thuộc đã xé gió phóng đến.
Trình Tu Kiệt và Harry khựng lại trong mấy giây, rồi vọt về phía trước ngân hàng Gringotts cao vút nổi bần bật giữ con hẻm.
Ngoan lắm Mabel, em làm tốt lắm.
Trình Tu Kiệt vừa chạy vừa nghĩ, trên khuôn mặt vẽ ra một nụ cười ghê rợn.
Thằng chó ghẻ nào dám động đến em út của bố?
Trước cửa ngân hàng, Mabel dù cho nhỏ nhắn nhưng vẫn rất nổi bật đang đứng đối diện với một thằng nhóc khác, thằng đấy trông bối rối cực kì.
Cố dùng nụ cười trông giống mếu hơn để an ủi Mabel:
"Anh không phải bắt cóc mà...em xem đi, có bắt cóc nào đáng yêu như anh đâu chứ?
Nè-"
"Tui hông biết!
Tui đáng yêu hơn!
Anh là bắt cóc!!!"
"Lạy Merlin trên cao ơi..."
Nhóc đó nhìn như sắp khóc đến nơi, mọi người quanh đó túm tụm lại để xem kịch vui.
Trình Tu Kiệt ôm mặt, hắn vỗ vai Harry:
"Cậu giải quyết đi"
Trông Harry cũng chán chường hết mức, cậu ấy lại gần Mabel, thằng bé mừng quýnh lên ôm cứng lấy cậu ta:
"A!
Anh bé cứu em"
Nhóc kia luống cuống giải thích:
"Tôi không phải bắt cóc!
Lúc nãy thấy em ấy đứng đây một mình, tôi tưởng là bị lạc – nên mớ hỏi thăm một tí"
Trình Tu Kiệt tiến đến hòa giải:
"Đừng căng thẳng quá, cũng do Mabel nhà chúng tôi không đúng, thành thật xin lỗi cậu"
Xin lỗi vì lúc nãy lỡ mồm gọi cậu là chó ghẻ, ây da, thất lễ thất lễ quá đi mất.
Nhóc đó im lặng một lúc, rồi lại nở nụ cười sáng rỡ, cặp mắt phượng của nó cong cong:
"Ra bé tên là Mabel à?"
Mặt hai ông anh xụ xuống ngay lập tức, Harry ôm lấy Mabel, dùng giọng điệu nhạt nhẽo nói:
"Làm phiền rồi, chúng tôi đưa thằng bé về trước, thật lòng xin lỗi cậu nhé"
Chưa để người ta kịp trả lời, hắn và Harry đã đánh bài chuồn, kéo Mabel đi mất hút.
Trình Tu Kiệt vò đầu, hơi gắt gỏng:
"Em đi đâu vậy?
Lỡ gặp bắt cóc thật rồi sao"
Mabel mím môi, yếu ớt nói:
"Mabel đi tìm má hờ, Mabel nhớ má hờ"
Trình Tu Kiệt trợn trắng mắt, chẳng thà nói nó chán quá, không thích ơ trong tiệm sách nên ra ngoài tìm đồ chơi còn đáng tin hơn mấy lần.
Trời đã về chiều, ba đứa gặp lại dì trong một quán đồ uống gần chỗ có cái lò sưởi thông với quán cà phê gần đường Privet Drive.
Dì nhìn Harry, vẻ mặt hơi phức tạp, nhưng cậu ta lại mở lời trước:
"Chào dì, lâu rồi không gặp"
Dì xoa đầu cậu ta, vẻ mặt dịu dàng quen thuộc làm mối nghi ngờ trong lòng Harry dịu lại đôi chút.
Bốn dì cháu đợi thêm mười phút nữa thì chú Jasmine và chú René cũng có mặt.
Trông chú Jasmine khó chịu thấy rõ, chú vò tóc:
"Suýt nữa là bắt được!"
Chú René xem cũng chả vui vẻ gì cho cam, nhưng vẫn bình tĩnh:
"Không sao, ít gì cũng khiến hắn bị thương"
Chú René dẫn đầu, dẫn mọi người về quán ăn đó, đến chỗ cái lò sưởi rồi thị phạm lại một lần cho Harry xem.
Harry ngạc nhiên hết sức, đến lúc trở về đường Privet Drive rồi vẫn chưa thôi phấn khích:
"Kì diệu thật đấy"
Harry dứng trước cửa nhà dì dượng cậu ấy, nở nụ cười dịu dàng với Trình Tu Kiệt:
"Thế, hẹn gặp lại cậu ngày mai nhé"
"Cậu nói gì thế?"
Thấy vẻ thắc mắc của cậu ta, Trình Tu kiệt cầm tay Harry, kéo tay cậu đi về phía nhà mình mà chẳng nói gì cả.
Dù ôm một bụng câu hỏi nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo.
Đến trước cửa nhà đã được mở sẵn, Trình Tu Kiệt đột nhiên nói vọng vào:
"Xong chưa???
Con mang cậu ấy vào đấy nhá"
Tiếng trả lời của dì vang lên từ trong nhà đầy hứng khởi:
"Mau vào mau vào đi!"
Trình Tu Kiệt kéo Harry bước vào, qua phòng khách, mọi thứ vẫn bình thường, rồi đến trước cửa phòng bếp.
Harry nhìn thấy cả căn phòng được tắt đèn tối mù, chỉ có chút ánh sáng vàng nhỏ hắt ra từ bên trong.
Tim Harry đột nhiên đập thật mạnh, không lẽ nào-
Trình Tu Kiệt dùng một tay che mắt Harry lại, dùng giọng điệu thần bí nói với cậu:
"Tớ đếm tới ba thì mở mắt ra nhé"
Harry run run gật đầu, ôi trời ạ...
"Một"
Harry nghe được tiếng cười khe khẽ của Mabel.
"Hai"
Và cả tiếng máy chụp hình, tiếng chú René càu nhàu và giọng xì xầm vui vẻ của hai người kia.
"Ba"
Harry mở mắt ra, trước mắt cậu là khuôn mặt được phủ một lớp ánh sáng vàng dịu ấm của nến của Trình Tu Kiệt.
Trên tay hắn là một chiếc bánh sinh nhật to và thơm nức mùi kem, có viết mấy dòng chữ cực kì cẩn thận, thẳng thớm, rõ ràng người viết đã dành hết sự tỉ mỉ và tâm ý vào đó:
Chúc mừng sinh nhật Harry Potter.
Harry nhận ra đây là nét chữ của ai.
Cậu ta thấy mắt mình mờ đi vì nước, làm cho hình ảnh của Trình Tu Kiệt càng đẹp đẽ hơn, ánh sáng vàng như hàng triệu vì sao lấp lánh, thu nhỏ lại hết thảy trong đôi mắt xám rực rỡ.
"Tớ không biết nên tặng gì cho cậu, Harry à, nên tớ đã thử làm bánh" Trình Tu Kiệt cười bối rối, chẳng hiểu sao hắn không dám nhìn thẳng mặt Harry "Sinh nhật vui vẻ nhé"
Harry ôm chầm lấy Trình Tu Kiệt.
Hắn cảm nhận được vai áo mình hơi ươn ướt.
Trình Tu Kiệt vỗ về đầu của Harry.
Lặp lại một lần nữa:
"Sinh nhật vui vẻ, Harry à"
"Ừm"
Harry nhỏ giọng đáp lại, trong miệng như đang ngậm một viên đường ngọt rất rất ngọt.
Ngọt quá, ngọt đến tận tim.
________________________________
Hellu, biết chương này nhiêu chữ hông?
Mười nghìn 🙂)))))
Ta nói ói ẻ luôn mấy bồ ơi, sắp tới Bao phải thi cử các thứ, tình hình sức khỏe cũng chưa ổn nên tiến độ sẽ thất thường tí, tranh thủ up chương dài để bù cho cả nhà nè.
Chúc cả nhà một ngày zui zẻ nha 🌝🌝🌝