[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đồng Nhân Harry Potter] Thiên Hạ Đệ Nhất Xui Xẻo Nam Nhân
Chương 1-39: Nicolas Flamel
Chương 1-39: Nicolas Flamel
"THẦY SNAPE SẼ LÀM TRỌNG TÀI TRẬN TỚI???"
Ron gần như hét toáng lên sau hung tin sét đánh đó, quân xe trong tay cậu ta rớt bụp xuống sàn rồi kêu lên oai oái, cả Hermione cũng hãi hùng không kém.
Có lẽ chuyện này còn tệ hại hơn vụ ba thằng bạn chẳng tìm được tí thông tin nào về cụ Flamel trong lúc mình đi nghỉ lễ.
"Đừng đấu nữa!"
Ron gật đầu:
"Nói là bồ bị bệnh đi!"
Hermione gợi ý:
"Hay giả đò bị gãy chân?"
"Hoặc làm chân bồ gãy thiệt, Tu Kiệt giỏi khoản này lắm-"
Trình Tu Kiệt buông sách và đũa phép xuống, cười hiền từ như ông nội Ron:
"Mình thà tự vặn cổ còn hơn bẻ chân Harry, Ronnie bé bỏng à."
Harry nhíu mày:
"Không được đâu, đội không có Tầm thủ dự bị.
Nếu tôi rút lui thì cả đội không thi đấu được."
Quả là một vấn đề hết sức nan giải.
Trình Tu Kiệt thở dài, nếu không vì cốt truyện thì hắn đã thanh lí luôn thằng Tầm thủ bên đội Hufflepuff cho nó vuông rồi, cả hai đội đều không có Tầm thủ, quá công bằng rồi?
Vừa lúc đó, Neville bổ nhào vào phòng sinh hoạt chung khiến suy nghĩ man rợ của Trình Tu Kiệt bị cắt ngang.
Trông nó khổ quá, hai chân dính đùm lấy nhau, nó trúng lời nguyền trói giò.
Cả căn phòng cười ầm lên, Hermione thì ngược lại, cô bé lo lắng nhổm dậy giải bùa cho Neville ngay, và hắn đã kịp thời đỡ lấy trước khi nó bật ngửa vì run rẩy.
"Tội chưa, lại Malfoy đúng không?"
Neville gật đầu với hắn, lắp bắp:
"Mình...gặp nó bên ngoài thư viện.
Nó muốn kiếm người thử thực hành lời nguyền..."
Hermione khuyên nó:
"Đi thưa cô McGonagoll đi!"
Neville tội nghiệp lắc đầu:
"Mình không muốn làm to chuyện."
"Bồ phải biết kháng cự lại nó chứ?
Dù có quen thói chà đạp người khác nhưng đâu có nghĩa bồ phải nằm yên cho nó đạp lên như miếng thảm chùi chân?"
Ron bất bình phản bác.
Nhưng cậu bé đáng thương chỉ biết nghẹn ngào:
"Thôi, mình biết là mình không đủ dũng cảm để làm một thành viên nhà Gryffindor, đừng mắng nhiếc mình nữa, Malfoy cũng nói vậy rồi."
Harry nhìn Neville với ánh mắt đồng cảm, hồi bé cậu cũng từng vật vã vì băng đảng cô hồn của thằng Duddy bé bự, vậy nên Harry tốt bụng lấy con nhái trong túi sô cô la ếch nhái cho Neville, nó xúc động muốn chết.
"Bạn đáng giá gấp mười hai thằng Malfoy chứ."
Một nụ cười yếu ớt nở trên môi Neville:
"Cảm ơn Harry...thôi, mình phải đi ngủ đây.
Bạn giữ tấm thẻ không?
Bạn đang sưu tầm chúng mà."
Khi bóng dáng cậu bé thất thểu biến mất, Hary giở tấm thẻ lên:
"Lại cụ Dumbledore!
Thẻ đầu tiên của mình-"
Nhìn bộ dạng há hốc của Harry, hắn nhướn mày.
Harry ngóc lên nhìn Ron và Hermione với ánh mắt lấp lánh pha lẫn kinh ngạc, cậu thì thầm:
"Tôi tìm ra ổng rồi, Flamel đây rồi!
Thảo nào tôi thấy quen lắm.
Tôi đã đọc nó trên chuyến tàu đến Hogwarts, đây nè: cụ Dumbledore đặc biệt nổi tiếng nhờ đánh bại phù thủy Hắc ám Grindelwald vào năm 1945, khám phá ra mười hai cách sử dụng máu rồng, và nhờ tác phẩm của cụ về thuật giả kim soạn chung với người cộng tác là Nicolas Flamel!"
Hermione đứng phắt dậy, trông nhỏ kích dộng hết sức như thể vừa đạt điểm tuyệt đối môn Độc dược:
"Chờ đấy!"
Cô bé chạy biến lên hướng phòng ngủ nữ và trở lại lẹ như gió, trên tay là một cuốn sách vĩ đại.
"Mình không hề nghĩ tới điều này, mình mượn của thư viện mấy tuần trước, tính giải trí nhẹ nhàng thôi."
"Nhẹ nhàng?"
"Im đi!"
Hermione quát Ron.
Rồi cắm cổ lật dò từng trang, mồm lẩm bẩm gì đó không ngơi nghỉ.
"Mình biết rồi!
Mình biết được rôi!"
Trông Ron dỗi hết sức:
"Vậy tụi này nói được chưa."
Tiếc quá, bạn bị bơ rồi Ron à.
Hermione nói với giọng đầy bí ẩn kịch tích:
"Nicolas Flamel là người chế tác duy nhất của Hòn đá phù thủy!"
Đáp lại cô bé là sáu cặp mắt (tính cả kính) của Ron và Harry, Hermione chán nản thở dài:
"Ôi thôi mà...làm ơn đọc dùm đi, nè"
Thuật nghiên cứu giả kim cổ điển chú trọng đến Hòn đá Phù thủy, một vật chất huyền thoại có những sức mạnh lạ kỳ.
Hòn đá có thể đổi bất cứ thứ kim loại nào thành vàng ròng.
Hòn đá cũng tạo ra thuốc Trường sinh làm cho người uống bất tử.
Trong nhiều thế kỷ qua đã có nhiều báo cáo về Hòn đá Phù thủy, nhưng hòn đá đang tồn tại hiện nay thuộc về cụ Nicolas Flamel, một nhà giả kim xuất sắc và cũng là một người say mê ca kịch.
Cụ Flamel vừa mừng sinh nhật thứ 665 của mình.
Cụ đang hưởng một cuộc đời ẩn dật ở Devon cùng với vợ là Perenelle (cụ bà 658 tuổi.)
"Vậy chắc chắn thứ con chó ba đầu đang canh giữ là Hòn đá đó!
Chắc chắn là cụ đã nhờ cụ Dumbledore giữ dùm, vì hai người là bạn bè, vả lại có người muốn cướp nó.
Nên nó mới được đem ra khỏi Gringotts!"
Harry vỡ lẽ:
"Biến mọi thứ thành vàng, cả bất tử...hèn gì thầy Snape muốn chiếm nó."
Trình Tu Kiệt lặng lẽ miết trang sách về cụ Flamel, và suýt nữa bật cười vì kết luận của cậu bạn thân về giáo sư độc dược.
Thế là bí ẩn về Nicolas Flamel đã được giải đáp.
Còn hơn cả khám phá ra bí mật thế giới nữa.
Trình Tu Kiệt chống tay, ngả hẳn người về sau, nhàm chán hỏi bộ ba đang phán khích:
"Còn một chuyện nữa..."
Ba đứa nhỏ quay ngoắc lại nhìn hắn, đứa nào cũng trưng ra bộ mặt khó hiểu và chờ đợi nửa vế sau của hắn.
Trình Tu Kiệt ráng không cười, dùng giọng điệu thần bí nói:
"Liệu tớ có thể..."
Ba đứa nín thở.
Trình Tu Kiệt nhịn không nổi nữa, phá ra cười:
"Xử thằng Tầm thủ đội bạn nhá??"
Ron, Hermione và Harry trợn mắt ngó nhau, rồi cũng cười xòa lên như Trình Tu Kiệt:
"Ôi thôi nào!"
Đùa cho vui vẻ không khí thế thôi, nhưng ngày thi đấu vẫn cứ cận kề.
Harry vẫn quyết tâm đu theo cả đội đến cùng mặc kệ lời nguyên ngăn của Hermione và Ron.
Đằng nào cậu ta cũng quen với việc bị giáo sư Snape tối xử tệ hại rồi.
Cuối cùng thì ngày thi đấu cũng đã đến.
Trình Tu Kiệt cùng Ron và Hermione đến sân đấu khá sớm.
Hắn và Ron dỏng tai nghe Hermione căn dặn kĩ lưỡng:
"Locomotor Mortis, đừng có quên à nha"
Hai thằng con trai gật đầu trong mơ màng.
Biết sẵn trận này sẽ thuận lợi nên hắn cũng không lo lắm, chủ yếu là để thưởng thức khoảng khắc chiến thắng của Harry thôi.
"Không sao đâu Hermione, hôm nay có thầy Dumbledore đến xem thi đấu nữa mà."
Hắn chỉ về phía ghế của giáo viên, quả nhiên, an tọa ở giữa là thầy hiệu trưởng đáng kính với bộ râu dài, bạc nổi rực rỡ.
Có thầy ở đó khiến cư dân Gryffindor an tâm hơn kha khá.
"Harry ra rồi kìa!"
Ron chồm về trước khi đội nhà từ phòng thay đồ bước ra sân khấu.
Trình Tu Kiệt vui vẻ vẫy tay với Harry, đột ngột, hắn quay phắc về phía sau, chụp lấy cánh tay thon thả nõn nà của thiếu gia Malfoy – đang sắp hạ cánh vô quả đầu đỏ lựng của Ron.
Draco khó chịu ra mặt, chậc lưỡi một cái rồi vùng tay.
Hắn cũng thoải mái buông ra.
Ổn định chỗ ngồi xong nhưng cái mỏ hỗn của Draco vẫn không ổn định được miếng nào.
Cậu ta quay sang cười với hai tay lâu la:
"Không biết đợt này thằng Potter bám được cán chổi trong bao lâu?
Dám cá không?
Sao nào, Ron?"
Ron mặc kệ Draco.
Trình Tu Kiệt thề có Merlin, giáo sư Snape không hợp làm trọng tài chút nào, ai đời lại cho quả phạt đền vì cầu thủ đánh bóng về phía mình?
Dở hơi rõ!
Draco nhẹ nhàng vỗ tay khi thầy Snape cho Hufflepuff một quả phạt đền không vì lí dó gì cả.
Giọng cậu ta vang rần rần giữa khu cổ động:
"Biết tao nghĩ gì về việc chọn cầu thủ cho đội Gryffindor không?
Họ chọn những đứa đáng thương hại.
Thử nghĩ xem?
Một Potter không cha mẹ, hai thằng Weasley không tiền bạc...Longbottom, mày cũng xứng vô đội bóng Gryffindor đấy: mày không có não."
Trình Tu Kiệt lạnh nhạt đốp lại:
"À, đáng xấu hổ thay cho nhà tôi vì họ không chọn được những cầu thủ có tinh thần chiến đấu bất chấp luật lệ và phẩm hạnh như đội nhà cậu."
"Mày-"
Neville xoay về phía sau nhìn Draco, khẳng định chắc nịch:
"Tao đáng giá mười hai thằng như mày đó Malfoy"
Draco, Crabbe và Goyle bị chọc cho tức cười.
Ron giơ ngón cái khen ngợi Neville dù mắt vẫn không dứt khỏi trận đấu:
"Neville, bạn dám nói thẳng vô mặt nó, giỏi lắm!"
"Ê Mông vểnh.
Nếu óc người ta là vàng thì mày cầm như nghèo hơn cả thằng khố rách áo ôm Weasley.
Nội chuyện đó cũng đủ nói lên..."
Vốn đã căng thẳng vì lo cho Harry, lại thêm giọng của Draco cứ lởn vởn bên tai như tiếng muỗi kêu khiến Ron đỏ quạu, cậu quát:
"Malfoy, nói thêm một lời nữa thì liệu hồn..."
"Ron!!"
Hermione tự dưng hét lên, cô bé chỉ về phía sân đấu.
Đó là Harry, đang lao thẳng xuống với tốc độ sét đánh!
Cả sân đấu im phăng phắc, nín thở dõi theo bóng dáng màu đỏ mờ nhạt của Harry.
"May cho mày đấy Ron.
Chắc là thằng Potter ngó thấy đồng bạc cắc rớt dưới đất nên mới lật đật lao xuống lượm."
Lần này Ron điên tiết thật.
Cậu bé bật dậy khỏi chỗ ngồi, nhảy lên vồ Malfoy ngã oạch xuống đất.
Neville sau mấy giây đắn đo cũng trèo qua quần ẩu cùng Ron.
Trình Tu Kiệt liếc qua ngó cái cho vui rồi lại trả tầm mắt về phía Harry.
Hermione căng thẳng quá, túm chặt lấy cổ tay hắn gào lên:
"Cố lên Harry!!"
"Ôi...cẩn thận kẻo ngã-"
Trình Tu Kiệt thủ thế để đỡ Hermione – đã trèo hẳn lên ghế ngồi để hô hào cho khí thế.
Ron cũng không kém, túm Draco tỉ thí võ công nhiệt liệt, tiếng bịch bịch bịch cứ vang lên không ngớt trên đài cỗ vũ.
Đôi mắt xanh của Harry đảo quanh sân đấu một vòng, sau đó cậu lập tức đẩy cán chổi về phía trước, dùng hết tốc lực đuổi theo cái bóng màu vàng lấp lóe chỉ cách mình một sải tay phía trước.
Harry nhẹ nhàng điều khiển chổi lách qua thầy Snape.
Thầy ấy chỉ kịp phản ứng sau khi Harry giơ cao cánh tay trong chiến thắng với quả banh Snitch vàng huy hoàng trong tay.
Cả đám nhà Gryffindor dường như muốn đẩy ngã cả chỗ ngồi của mình.
Hermione nhảy vọt xuống ghế, xoay vòng đầy kích động, cô bé hò hét inh ỏi:
"Ron ơi!
Ron1 Harry thắng rồi!
Tụi mình thắng rồi!"
Trình Tu Kiệt cười tươi rói vẫy tay với Harry đang được cả đội tung hứng trên sân đấu.
Harry trông thấy hắn, phấn khởi gào to:
"Tu Kiệt!!
Tớ thắng rồi!"
Trình Tu Kiệt gật đầu.
Cả nhà Gryffindor đổ ào xuống sân vận động.
Mọi người cùng nhau khiêng Harry trên vai và kéo nhau diễu hành ăn mừng chiến thắng.
Harry nhắm mắt hưởng thụ làn gió chiều thổi qua khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của mình.
Rồi cậu ta mở mắt ra, trước mắt là Trình Tu Kiệt, đứng trên bãi cỏ, và Harry ngồi trên vai những người bạn cùng kí túc xá.
"Hay lắm Harry à!"
Ron hứng khởi gọi to, dù mũi be bét máu.
Hermione bên cạnh không thể ngưng nhảy nhót vì vui mừng.
Một chiến thắng ngoạn mục cho Gryffindor, và một thành công hiển hách đối với Harry Potter.
Ăn mừng xong cả đội đi thay đồ.
Lavender và Parvati đi đến chỗ hắn cùng Ron, Hermione.
Lavender hoạt bát hơn chủ động bắt chuyện:
"Harry chơi cừ thiệt hén, đây là lần đầu mình thấy một trận Quidditch kết thúc sớm như vậy."
Hermione vẫn còn lâng lâng trong niềm vui chiến thắng, cô bé gật đầu lia lịa.
Ron dùng khăn tay của hắn vừa lau mũi vừa bàn bạc:
"Hồi lên thể nào mọi người cũng mở tiệc!"
"Tiệc ư?"
Tiếc là đến tận lúc mọi người tụ tập với nhau thì nhân vật chính lại biến đâu mất.
Còn Trình Tu Kiệt lại lang thang bên ngoài bìa rừng.
"Đoản Mệnh?"
Một tiếng'bụp' vang lên và hắn biến mất tiêu.
Thực ra hắn chỉ được đưa vào bên trong khu rừng thôi.
Đoản Mệnh lười biếng nằm ngửa trên mặt hồ, bụng nó căng tròn như quả bóng.
Hắn ghét bỏ nhăn mặt:
"Eo ơi, mày thừa cân rồi!"
"Im đi"
Nó thản nhiên đáp lại.
Trình Tu Kiệt chỉ biết thở dài, thảy túi đồ ăn xuống đất cho nó:
"Phần mày đấy, lâu rồi không ăn đồ ngọt."
Nếu là Đoản Mệnh của mọi ngày thì nó sẽ nhào đến xử lí đống bánh trái ngay và luôn.
Nhưng trông cái điệu ăn no rửng mỡ này thì...khó nói lắm.
"Chắc tao phải tìm gặp người hảo tâm đã bố thí cho cái bao tử bằng ni lông của mày để báo đáp người ta quá."
Trình Tu Kiệt lười biếng tựa lưng lên gốc cây cổ thụ.
"Thế nào rồi?"
Một câu hỏi lửng không đầu không đuôi, nhưng cộng sự của hắn vẫn có thể hiểu được.
"Vẫn cảm nhận được khí tức của hắn lởn vởn quanh đây, nhưng rất mỏng."
Đoản Mệnh nghiêm túc trình bày: "Tạm thời ngươi cứ cẩn thận trước, nếu theo mạch truyện thì vấn đề sắp đến rồi đúng không?"
Trình Tu Kiệt gật đầu, hắn lấy cuốn sổ đen được cất trong túi áo ra, nhìn sơ một lần rồi nhét vào.
Vụ án trứng rồng xảy ra đồng nghĩa với việc Harry sẽ bị cô lập, mà nếu ảnh hưởng tới cậu bạn thân thì dù có là cốt truyện hắn cũng phải sửa cho bằng được.
"Nè, ngươi bảo vệ nhóc Potter quá mức rồi đó...dù gì nó cũng là nhân vật chính."
Trình Tu Kiệt cười trừ:
"Nhưng cậu ấy vẫn còn nhỏ mà"
Đoản Mệnh trợn trắng mắt, má nó đúng là nhân loại.
Hắn đứng dậy phủi áo quần:
"Đưa tao về đi, đi lâu quá dễ gây nghi ngờ"
"Chứ không phải về với thằng bạn thân của ngươi hả"
"Haha"
Tiếng cười của Trình Tu Kiệt cũng như thân thể hắn, hóa thành cát rồi bị cuốn đi mất.
Luồng cát ấy bay đến một góc khuất gần phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor, và lại hóa thành Trình Tu Kiệt.
Hắn quan sát xung quanh rồi chậm rãi về phòng sinh hoạt chung, vừa hay chạm mặt với Harry.
Mặt mày cậu ra ướt đẫm mồ hôi, hớt ha hớt hải.
Harry chạy đến kéo tay hắn, gấp gáp nói:
"Có chuyện gấp lắm!"
Trình Tu Kiệt nhướn mày, gật đầu rồi cùng Harry chui qua cái lỗ trên bức chân dung của Bà Béo.
Hermione thấy hắn và Harry thì hô lên:
"Hai bồ đi đâu thế?"
Ron thì nom hồ hởi lắm, cẫu bé đấm thụp thụp vô lưng Harry, gào to:
"Chiến thắng!
Bồ đã chiến thắng!
Và thằng Malfoy cũng bị mình đập một trận ra trò, tím lè con mắt!
Neville cũng một mình quần cho hai thằng Crabble và Goyle một trận.
Mình mẩy nó giờ hơi rêm, nhưng bà Promfey bảo không sao hết, phải chi Tu Kiệt tham gia chung với tụi này, bồ khỏe như trâu nước ấy!"
Trình Tu Kiệt không biết đây là lời khen hay có ý gì khác...nhưng kệ đi.
Hắn vuốt lưng cho Harry để giúp cậu ta lấy lại hơi thở.
Cả bọn tìm một phòng trống, kiểm tra kĩ lưỡng để chắc chắn rằng không ai có thể nghe lỏm rồi mới bắt đầu bàn bạc.
"Tụi mình đã đoán đúng.
Chính là Hòn đá phù thủy.
Thầy Snape đang o ép thầy Quirell giúp ổng lấy hòn đá.
Ổng hỏi thầy Quirell có biết cách vượt qua con chó ba đầu Fluffy không.
Rồi ổng nói gì đó về 'câu thần chú bịp bợm' của thầy Quirell."
Trình Tu Kiệt nhíu mày:
"Tức là giáo sư Quirell đã lừa thầy Snape, thế nên cậu mới nhìn thấy cảnh chân ông ấy bị thương?"
Harry nghiêm túc gật đầu.
Hermione vuốt cằm suy luận một lúc.
"Vậy là khi nào thầy Quirell còn cầm cự được với thầy Snape thì hòn đá vẫn an toàn?"
Ron chán nản thở dài:
"Chắc tầm thứ Ba tới là Hòn đá tiêu thôi."
Một vài ngày nữa trôi qua.
Giờ đây cả đám con nít đều đặt niềm tin to lớn vào thầy Quirell, dù trông ông ta xanh xao héo mòn hơn kha khá.
Trình Tu Kiệt thì chăng hơi đâu mà quan tâm đến lão ấy, cái hắn đang làm bây giờ là ôn thi, sắp thi tới đít rồi.
Hắn là người bận rộn nhất trong đám năm nhất.
Khi vừa phải lo chuyện Hòn đá, vừa làm bài tập, nộp bài nâng cao cho giáo viên, giám sát tên 'một nửa' và ôn bài cho kì thi cuối năm vào hai tháng rưỡi nửa.
Ron đánh một cái ngáp:
"Bồ còn là con người không vậy Tu Kiệt?"
Trình Tu Kiệt gật đầu:
"Không phải người chẳng lẽ quỷ sứ."
Vừa dứt câu hắn liền đặt bút xuống.
Bài luận dài đằng đẵng thứ hai trong giờ học nhóm, tốc độ viết của Trình Tu Kiệt đúng là khủng khiếp.
Hắn đứng dậy, duỗi tay cho giãn gân giãn cốt rồi lại đến kệ sách mò mẫm.
Đánh mắt về phía gần đó, hắn hỏi:
"Bác Hagrid?"
Cả bọn nghe tên lão được nhắc đến thì đồng loạt ngẩng đầu lên.
Lão Hagrid cứ thập thò như ăn trộm, lắm lét giấu cái gì đó sau lưng.
Và giọng điệu né tránh của lão càng khiến người ta nghi ngờ hơn:
"Chỉ tạt qua ngó tí thôi!
Tụi bây còn tra cứu gì về Nicolas Flamel nữa hả?"
Ngữ điệu lão trở nên ngờ vực, Ron tự tin trả lời:
"Tụi cháu đã tìm ra từ khuya rồi!
Mà tụi cháu còn biết con chó ba đầu của bác đang canh giữ cái gì nữa kìa.
Đó là h-"
"Ron"
Chỉ một tiếng kêu nhẹ bẫng từ Trình Tu Kiệt đã khiến cậu bé tóc đỏ phải im lặng.
Mặt lão Hagrid trông còn khiếp hơn khi nhìn thấy quỷ khổng lồ nhảy hip hop.
Hermione tiếp tục tra hỏi lão:
"Vụ canh giữ Hòn đá, ngoài con Fluffy-"
"Hermione"
Hermione cúi đầu, cùng Ron chắp tay ngồi ngay ngắn.
Harry nhắc nhở cô bé xong thì lại dời sự chú ý về phía lão Hagrid.
"Thôi được....lát nữa hãy đến gặp ta, ta không hứa sẽ kể hết đâu nhé.
Đừng có bép xép ở chốn này."
Tất nhiên là cả bọn đồng ý.
Hermione ngưỡng cổ ngó lão rồi hỏi bọn hắn:
"Bác ấy giấu cái gì sau lưng vậy?"
"Liệu có liên quan đến hòn đá không?"
"Rồng đấy."
Trình Tu Kiệt nãy giờ vẫn đứng y nguyên ở gần kệ sách, hắn chỉ vào chỗ lão vừa đứng.
Cả đám nghe thế thì tò mò đi đến nghía thử.
Ron nhăn mặt:
"Sao bác ấy lại tra cứu về rồng?
Lại còn về cách chăm rồng nữa??"
"Xưa nay bác ấy luôn thích nuôi rồng, bác nói vậy hồi mình gặp bác lần đầu tiên."
Harry chậm rãi nói.
Ai cũng biết nuôi rồng là phạm pháp.
Rồng vốn là sinh vật cấp cao cực kì nguy hiểm, đã có văn bản kèm điều luật riêng nghiêm cấm bất kì hành vi nuôi rồng trái phép nào.
Trình Tu Kiệt nhàn nhạt bảo:
"Nếu bác ấy tàng trữ rồng thì nguy rồi, xưa giờ bác ấy đâu phải người quá khôn khéo."
Trình Tu Kiệt lật một quyển sách trông có vẻ cũ kĩ về rồng ra, ngón tay lướt lên ảnh minh họa về một con rồng trắng như tuyết, đôi mắt xám của hắn tự dưng hơi mơ màng.
Trình Tu Kiệt xoa trán, tự nhủ học nhiều quá nên đầu óc sắp hư rồi.
Hắn khép sách lại, gạt đi hình ảnh về trang sách không có lấy một con chữ, chỉ có chú rồng oai vệ trắng toát cùng đôi mắt xám trong suốt.
Đúng là kì quặc mà.
..............................................................
Cả nhà nhớ tui không, tui căm bách gòi nè, í hí.
Thông cảm cho một tháng off dài của tui nghen, tui ôn thi tuyển sinh.
Nhờ ôn ói iaz nên tui đậu chuyên gòi nè, điểm cao wa troi lun.
Đậu rồi nên tui lại tiếp tục về với nghề viết đây, à mà nàng nào mún đọc fanfic Tokyo Revengers thì nhảy vô wall tui coi thử tác phẩm mới nghen ihi, iu iu iuuuu ^^^^^^