Ngôn Tình Đông Hoang Thần Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Hoang Thần Vương
Chương 340


Chương 340

Bước tới gần cô ta.

“Tao cũng không phải người máu lạnh như vậy. Hay là thế này đi, cô em theo tao vài đêm, tao sẽ cho hoãn lại việc bồi thường. Cô em cũng có thể đến bệnh viện chăm bố, thấy thế nào?”

Nói xong, anh ta nhìn lướt qua người cô ta một lượt, vẻ mặt xấu xa.

“Không, anh đừng có mơ”.

Nhụy H0a gạt nước mắt, cả giận hét ầm lên.

“Lát nữa bạn tôi sẽ tới đây. Anh ấy sẽ giải quyết”.

“Bạn của mày? Mày nghèo rớt mùng tơi lấy đâu ra bạn?”

“Hừ!”

“Tao sẽ chống mắt đợi bạn mày đến, xem nó có thể bồi thường nổi không”.

Đám người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ, trách móc Lưu Đông. Thế nhưng anh ta có xe hơi mấy triệu, bọn họ cũng không dám can thiệp nhiều.

Đúng lúc này.

Một chiếc Lincoln Limousine trị giá trên chục triệu phóng tới rồi đỗ lại trước mặt bọn họ.

Ai cũng giật mình khiếp sợ.

“Hỏng rồi, xem ra lại là người phe anh chàng nhà giàu kia”.

“Haiz, người nghèo biết đi đâu đòi công bằng đây. Lần này sợ là cả cái mạng của ông già say rượu kia cũng không đền nổi xe cho người ta”.

Nhưng sắc mặt của Lưu Đông lại trở nên căng thẳng.

“Đây là xe của ai?”

Mặc dù anh ta thấy quen mắt nhưng lại không tài nào nhớ ra nổi. Chẳng lẽ đối phương chính là bạn của con nhóc này sao?

Cô ta chỉ là một đứa môi giới nhà đất thôi mà. Tuy Lưu Đông không quen biết gì nhưng có thể nhìn từ cách ăn mặc của cô ta, rõ ràng không phải người có tiền.

Anh ta thầm đoán có lẽ là một ông chủ bụng phệ nào đó, giữa hai người bọn có một mối quan hệ mờ ám nào đó…

Cho dù có là ai đi chăng nữa thì ở Nam Thành này cũng đâu có ai dám chọc vào nhà họ Lưu của anh ta?

Anh ta ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vẻ mặt vênh váo đắc ý, chờ đối phương xuống xe sẽ phải chạy tới lấy lòng mình.

Cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn, cả người mặc đồ đen bước xuống.

“Anh Trần!”

Hoa Nhụy như nhìn thấy cứu tinh, sắc mặt vui mừng khôn xiết.

Người vừa có tiền vừa có thực lực mà cô ta quen cũng chỉ có mình anh mà thôi.

Trần Thiên Hạo đi tới, khẽ gật đầu với cô ta.

“Xảy ra chuyện gì? Đâm vào người ta không chịu bồi thường còn đòi tiền ngược lại hả? Lái xe đâu?”

Anh quay sang nhìn đám đông.

Lưu Đông đang đứng ở ven đường, giây phút trông thấy anh xuất hiện không khỏi sửng sốt há hốc mồm, phát hiện đối phương cực kỳ quen mắt…
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 341


Chương 341

Má ơi, đây chính là Trần Thiên Hạo.

Là…

Bỗng nhiên anh ta lao vọt ra khỏi đám người, sợ sệt run lẩy bẩy.

Vội vàng quỳ rạp xuống trước mặt anh.

“Trần gia chủ, sao, sao anh lại tới đây?”

“Hả?”

Thấy cảnh tượng này, ai cũng sợ ngây người.

Không ngờ một cậu chủ nhà giàu lái chiếc xe Mercedes năm sáu triệu mà lại sợ tới mức quỳ xuống như vậy.

“Ôi trời, cái anh chàng trẻ tuổi kia”.

“Chắc chắn nắm giữ thế lực rất mạnh”.

Vừa rồi Lưu Đông còn ngông cuồng nói cho dù là chủ nhà họ Châu đến cũng không coi ra gì. Vậy thì người đàn ông trẻ tuổi này phải có địa vị như thế nào?

Hoa Nhụy cũng vô cùng chấn động.

Từ lần sếp Châu dập đầu với Trần Thiên Hạo, đến cái thẻ ngân hàng không biết chứa bao nhiêu tài sản, bây giờ ngay cả người đàn ông ngang ngược này cũng phải khúm núm cúi đầu.

Một loạt suy nghĩ to gan lớn mật không ngừng xuất hiện trong đầu cô ta.

Dạo gần đây nhà họ Trần ở Nam Thành quật khởi rất nhanh. Sự tích tiêu diệt cả bốn gia tộc lớn nổi tiếng không chỉ ở trong Nam Thành, đến cả các vùng lân cận cũng bàn tán xôn xao.

Tất cả mọi người đều nhắc tới chủ nhà họ Trần thần bí với giọng điệu sùng bái.

Anh họ Trần, chẳng lẽ người đó chính là anh?

Hoa Nhụy nuốt nước bọt ừng ực, hơi căng thẳng ngẩng đầu nhìn anh.

Anh lạnh lùng nhìn người đang quỳ dưới đất.

Tính ra thì gần như các gia tộc lớn ở Nam Thành đều biết mặt anh rồi, không biết đối phương sẽ là người nhà nào?

“Anh là người lái xe gây tai nạn hả?”

Lưu Đông gật đầu như bổ củi, cúi rạp người xuống mặt đất không dám ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh là người của gia tộc nào? Sao tôi lại thấy quen mắt như vậy?”

“Thưa Trần gia chủ, tôi là người nhà họ Lưu, em họ của Tiểu Nguyệt”.

Anh ta vội vàng giải thích.

“À, em trai của Tiểu Nguyệt”, anh nhìn thoáng qua chiếc Mercedes bị đâm hỏng kia.

“Cô gái này là bạn của tôi. Cậu nói xem bao nhiêu thì được?”

“Chỉ là một cái xe thôi mà, tôi có mua bảo hiểm rồi, không cần bồi thường nữa đâu”.

Lưu Đông khách sáo từ chối.

“Khiếp, xe đắt vậy mà không cần bồi thường nữa sao?”

“Chắc chắn người này có thân phận cực kỳ cao quý”.

Đám đông nhao nhao bàn luận. Xe trị giá mấy triệu bị đâm hỏng, vậy mà chỉ cần anh ra mặt là không cần bồi thường nữa.

“Người anh em này thật là lợi hại. Nếu cậu ấy có thể đến nhà mẹ vợ ra mặt giúp tôi, có lẽ cô vợ bỏ chạy ba mươi năm của tôi sẽ quay về”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 342


Chương 342

“Anh khoác lác quá đấy”.

“Không cần bồi thường?”

Giọng điệu của Trần Thiên Hạo trở nên lạnh lẽo.

“Tôi bảo cậu bồi thường tiền chữa bệnh, cậu nghĩ tôi bảo bồi thường xe cho cậu à?”

Một luồng áp lực khổng lồ đè tới khiến Lưu Đông sợ toát mồ hôi hột, cả người run lẩy bẩy. Anh ta hiểu rõ thủ đoạn của Trần Thiên Hạo. Trong mắt anh không hề phân biệt cao thấp sang hèn, thực lực mạnh yếu.

Chọc vào anh chỉ có một con đường chết.

“Tôi đền, tôi sẽ đền”.

Anh nhìn sang Hoa Nhụy đang nơm nớp lo sợ.

“Giám đốc Hoa, cô thấy tiền chữa trị của bố cô khoảng bao nhiêu?”

Cô ta lập tức òa khóc nức nở.

“Anh Trần, bố tôi, ông ấy được đưa đến bệnh viện cấp cứu rồi. Xin anh hãy đưa tôi đến bệnh viện với”.

Sắc mặt anh sa sầm lại, gật đầu đáp.

“Được!”

Sau đó, anh chỉ vào Lưu Đông.

“Cậu cũng đi với chúng tôi”.

Ô tô lao nhanh như bay trên đường, chẳng mấy chốc đã tới bệnh viện huyện. Bởi vì nguyên nhân hộ khẩu nên bọn họ lựa chọn cứu người ở bệnh viện huyện.

Khi bọn họ đến nơi, phòng cấp cứu đã được mở ra, bác sĩ lắc đầu tỏ vẻ bất lực.

“Bệnh nhân chảy máu quá nhiều, phần trăm sống sót rất nhỏ”.

Nghe thấy thế, Hoa Nhụy không kìm được gào khóc ầm ĩ. Mặc dù cô ta rất ghét bố mình nghiện rượu nhưng dù sao cũng là bậc sinh thành, là người thân duy nhất còn lại trên đời này của cô ta.

“Bác sĩ, tôi xin ông. Xin ông cứu bố tôi với”.

“Điều kiện chữa trị ở bệnh viện chúng tôi có hạn, hay là cô chuyển đến bệnh viện trung tâm thử xem”.

Trần Thiên Hạo nhanh chóng gọi điện thoại cho Vương Uyên Bác.

“Bác sĩ Vương, mau chuẩn bị phòng phẫu thuật cho tôi. Bạn tôi gặp tai nạn cần cứu chữa gấp”.

Tiếp đó, anh lại gọi cho Tiết Thiên Linh.

“Bây giờ ông mau đi theo đường quốc lộ 315 tới bệnh viện huyện, có bệnh nhân đang cần ông cứu chữa”.

Phong cách làm việc của anh rất nhanh nhẹn dứt khoát, khiến Lưu Đông phải trố mắt nhìn.

“Nếu ông ấy xảy ra mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho cậu đâu”.

Lúc này Hoa Nhụy đã sợ đến mức không biết phải làm gì, cô ta mất hết hồn vía nhìn Trần Thiên Hạo đã sắp xếp xong mọi việc.

“Anh Trần, cảm ơn anh, cảm ơn anh”.

“Đừng nói mấy lời vô dụng nữa, chúng ta lập tức đến bệnh viện trung tâm thành phố”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 343


Chương 343

Trên đường cao tốc tỉnh 315, chiếc xe cấp cứu gặp được Tiết Thiên Linh. Sau khi lên xe, Tiết Thiên Linh nhìn Hoa Tiểu Bình xuất huyết nghiêm trọng, tròng mắt bắt đầu giãn ra.

Ông không dám chần chừ, lập tức châm cứu chữa bệnh bằng phương pháp phong bế.

Chặn sự sống đang xói mòn trong cơ thể, như vậy mới có thể trụ được đến khi đến bệnh viện trung tâm.

Vương Uyên Bác đã chuẩn bị sẵn bàn mổ…

Sau khi xử lý xong mọi việc, đã là đêm khuya, sau khi trải qua sáu giờ phẫu thuật, cộng thêm sự giúp sức của Tiết Thiên Linh, Hoa Tiểu Bình cuối cùng cũng giữ được tính mạng.

Hoa Nhụy vô cùng cảm động, cô ta quỳ xuống trước mặt Trần Thiên Hạo và Tiết Thiên Linh.

“Cảm ơn, cảm ơn…”

Nói xong câu này, áp lực cực lớn trong lòng cùng với sự hành hạ về mặt tinh thần khiến cho cô ta không chịu nổi, cơ thể mềm nhũn, cô ta ngất đi.

Trần Thiên Hạo ôm cô ta dậy, đưa vào trong một phòng bệnh gần đó.

“Vương”.

Tiết Thiên Linh đi ra hành lang bệnh viện, giọng nói có vẻ nghiêm trọng.

“Có chuyện gì?”, Trần Thiên Hạo hỏi.

“Người bệnh này…”

Ông có hơi ngập ngừng, ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Hạo.

“Chắc là người ngài muốn tìm”.

“Người tôi muốn tìm?”

Trần Thiên Hạo giật nảy mình.

“Ý ông là sao?”

“Đầu sói!”

Tiết Thiên Linh đột nhiên nói ra một câu khiến Trần Thiên Hạo kinh ngạc.

Hai mắt anh mở lớn, cổ họng run rẩy.

“Nói!”

“Ban nãy khi làm phẫu thuật, tôi nhìn thấy bên ngực trái của ông ta có một hình xăm đầu sói, giống hệt với hình vẽ ngài đang tìm”.

Giọng Tiết Thiên Linh vô cùng nghiêm trọng.

“Hít!”

Trần Thiên Hạo hít sâu một hơi.

Không thể nào. Chẳng nhẽ người mình khổ sở tìm kiếm lại là ông ta sao?

Nhưng người đó đã mất tích ngoài biển khơi, cuối cùng Thanh Long chỉ tìm được tin tức liên quan ở Đế Đô, sao ông ta lại có thể xuất hiện ở nơi này?

Không đúng, cực kỳ sai.

Có điều nếu có tin tức này thì nó chắc chắn có liên quan rất lớn.

“Bệnh tình người bệnh thế nào rồi?”, Trần Thiên Hạo không nhịn được hỏi.

“Không quá lạc quan, có điều tôi có thể giữ được tính mạng của ông ta”.

Tiết Thiên Linh gật đầu nói.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 344


Chương 344

“Ừ. Người này vô cùng quan trọng, ông nhất định phải giữ tính mạng ông ta”.

Giọng Trần Thiên Hạo rất nghiêm trọng, nếu như lúc đầu anh chỉ đơn giản muốn giúp Hoa Nhụy, bây giờ nó lại liên quan đến những gì anh tìm kiếm.

Không ngờ trên thế giới lại có chuyện trùng hợp đến vậy.

Anh không khỏi nhớ đến những bức hình ở nhà Hoa Tiểu Bình.

Chẳng nhẽ bọn họ có liên quan đến đầu sói.

Ký hiệu bộ đội đặc chủng của quân bộ, lúc Thanh Long chưa đến Trần Thiên Hạo đã bảo anh ta điều tra rồi, quân bộ ở bốn biên cương không có bất kỳ dữ liệu gì liên quan đến ký hiệu này.

Loạn quá!

Mọi chuyện phát triển đến bây giờ khiến Trần Thiên Hạo không có chút manh mối nào, nó rối như tơ vò, không thể tìm được chỗ để cởi nút thắt.

Bây giờ chỉ có thể chờ Hoa Tiểu Bình tỉnh lại.

Tiết Thiên Linh biết Trần Thiên Hạo đang cuống cuồng tìm kiếm manh mối.

Cho nên ông sử dụng phương pháp k1ch thích bằng châm cứu để Hoa Tiểu Bình mới phẫu thuật xong nhanh chóng khôi phục ý thức.

Đương nhiên phương pháp này gây tổn thương rất lớn cho người bệnh. Tiết Thiên Linh chắc chắn sẽ không nói chuyện này ra.

Trong phòng bệnh.

Hoa Nhụy vui vẻ nhìn Hoa Tiểu Bình đã tỉnh lại.

“Bố, bố cảm thấy thế nào?”

Hoa Tiểu Bình bất lực lắc đầu, gương mặt lộ ra vẻ áy náy.

“Nhụy Nhụy, thà con để bố chết đi cho xong”.

“Bố, bố nói gì vậy”, Hoa Nhụy tức giận nói.

Gương mặt Hoa Tiểu Bình tái mét, ông ta nhìn phòng bệnh liền biết Trần Thiên Hạo giúp đỡ.

Ông ta không kìm được cảm kích nhìn Trần Thiên Hạo.

“Cậu Trần, cảm ơn cậu”.

Trần Thiên Hạo gật đầu, định mở miệng hỏi nhưng Hoa Nhụy còn đang ở đây, anh không biết có nên hỏi không.

Anh đắn đo nhìn Hoa Nhụy, Hoa Tiểu Bình liền hiểu ra nói với Hoa Nhụy.

“Nhụy Nhụy, con đi ra ngoài một lúc, bố muốn nói mấy câu với cậu Trần”.

Tim Hoa Nhụy đột nhiên run lên.

Trong lòng cảm thấy kỳ lạ, chẳng nhẽ bố cảm thấy cơ thể mình không ổn nên định giao phó cô ta cho Trần Thiên Hạo?

Mặc dù đây cũng là chuyện cô ta mong đợi nhưng cô ta không thể chấp nhận nổi tình hình như này.

Hoa Nhụy gật đầu, lén nhìn Trần Thiên Hạo sau đó rời khỏi phòng bệnh.

Trong phòng bệnh.

Hoa Tiểu Bình mở lời trước.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 345


Chương 345

“Cậu Trần, cậu muốn hỏi chuyện về Trần Vĩnh Cường phải không?”

Trần Thiên Hạo kinh ngạc, anh nghiêm túc nhìn Hoa Tiểu Bình. Mặc dù người này nát rượu nhưng biết rất rõ mọi chuyện.

“Cũng không hẳn”.

Trần Thiên Hạo nghĩ một lúc rồi nói tiếp.

“Tôi muốn hỏi một chút về chuyện đầu sói”.

Tròng mắt Hoa Tiểu Bình co rút lại, ông ta nhìn Trần Thiên Hạo một lúc, yếu ớt hỏi.

“Bố cậu…”

“Ông biết chuyện của bố tôi sao?”, Trần Thiên Hạo kinh ngạc. Chẳng nhẽ ông ta biết tất cả ngọn nguồn mọi chuyện sao?

Hoa Tiểu Bình thở dài, sau đó cười đau khổ.

“Chân tướng mọi chuyện chỉ có mình nhà họ Bạch ở Đế Đô mới biết, tôi chỉ là một bợm rượu say xỉn thôi”.

Trần Thiên Hạo cảm thấy ông ta vẫn đang giấu chuyện gì đó, anh không cam lòng tiếp tục hỏi.

“Tiền bối, bố tôi chết không rõ nguyên nhân, tôi hy vọng ông sẽ nói mọi chuyện cho tôi”.

Hoa Tiểu Bình im lặng một lúc, không biết vì cơ thể đau đớn hay là đang nghĩ gì đó.

Một lúc sau, ông ta ho ra máu, đột nhiên nói với Trần Thiên Hạo.

“Cả đời tôi hổ thẹn với Nhụy Nhụy, không thể cho con bé một cuộc sống tốt đẹp, sau này Nhụy Nhụy đi theo cậu, cậu đừng ghét bỏ nó”.

“Chuyện này…”

Trần Thiên Hạo cạn lời, nghĩ một lúc rồi mới nói.

“Giám đốc Hoa là một cô gái tốt, không ai bạc đãi cô ấy đâu”.

“Cậu Trần, cậu biết ý tôi mà”.

“Chúng ta cứ nói thẳng ra, tôi có thể nói cho cậu mọi chuyện nhưng cậu nhất định phải đồng ý với tôi”.

“Tôi, tôi đồng ý với ông sẽ chăm sóc thật tốt cho cô ấy”.

Trần Thiên Hạo gật đầu nói.

Có Lưu Tiểu Nguyệt với trái tim pha lê và cả Tiền Cầm Lâm đã đủ khiến anh rầu rĩ rồi, bây giờ còn phải lo cho Hoa Nhụy. Cái anh gọi là chăm sóc chỉ là sắp xếp cho cuộc sống công việc trong tương lai của cô ta thôi.

“Tôi có thể thấy được cậu là người nói được làm được”.

Im lặng một lúc, hai mắt Hoa Tiểu Bình trở nên trống rỗng, một lúc sau ông ta mới lầm bầm nói.

“Tôi nhớ ba mươi năm trước, quân lính Nam Cương phụng mệnh tập kích cứ điểm của kẻ địch chiếm đóng ở nước ta. Hôm đó, chúng tôi do Bạch Chí Hiền dẫn đội, tôi, Trần Vĩnh Cường, Lưu Bá Thiên, và cả Trần Thiên Đạo…”



Trong tiếng kêu khóc tuyệt vọng của Hoa Nhụy, Hoa Tiểu Bình nhắm mắt.

Trần Thiên Hạo cảm thấy bối rối, anh an ủi Hoa Nhụy mấy câu, cuối cùng bảo Thanh Long sắp xếp tất cả, đưa di thể Hoa Tiểu Bình về nhà.

Mà anh đến phòng bệnh cách ly, phòng bệnh của Lưu Tiểu Nguyệt.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 346


Chương 346

“Tiểu Nguyệt, chúng ta xuất viện thôi”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười với cô.

Hôm nay là ngày phải đón cô, Trần Thiên Hạo đương nhiên phải nhớ. Chỉ có điều đến hơi muộn thôi.

“Thiên Hạo, anh bận cái gì mà giờ mới đến vậy”.

Tâm trạng Trần Thiên Hạo hơi nặng nề, cái chết của Hoa Tiểu Bình gây ra đả kích lớn cho anh. Anh cứ tưởng cơ thể ông ta đã khỏe lên nhưng không ngờ chỉ là ánh sáng lóe lên trước khi vụt tắt.

Đương nhiên anh vĩnh viễn không biết được, Tiết Thiên Linh là người âm thầm tiễn Hoa Tiểu Bình về trời.

Giọng của anh có hơi khàn khàn.

“Một người bạn của bố anh qua đời, anh giúp họ xử lý”.

Vẻ mặt của Lâm Tiểu Nguyệt trở nên lo lắng, cô tiến lên an ủi anh.

“Xin lỗi Thiên Hạo”.

“Không sao chỉ là bạn bè bình thường”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười.

Lâm Tiểu Nguyệt bất giác cảm thấy lo lắng, tim đập thình thịch, cô đang nghĩ không biết Trần Thiên Hạo có đưa cô đến nhà họ Trần không?

“Tiểu Nguyệt, con cùng Trần Thiên Hạo về nhà đi, chỗ này để bố thu dọn cho”, Lưu Cảnh Minh đứng bên nói.

Lâm Tiểu Nguyệt cảm kích nhìn ông ta, đối phương mỉm cười đáp lại.

“Ừm, vậy cũng được, về nhà chúng ta”.

Trần Thiên Hạo gật đầu, sau đó nhìn Lưu Cảnh Minh nói.

“Bố là bố Tiểu Nguyệt, sau này cũng là bố con, bố, bố ra ngoài một chút, con có chút chuyện muốn hỏi bố”.

Lưu Cảnh Minh bất ngờ, kêu á một tiếng, cảm thấy hơi vui.

Sau khi ra ngoài, Lưu Cảnh Minh hỏi.

“Thiên Hạo, con đang muốn hỏi sức khỏe của Tiểu Nguyệt có ảnh hưởng đến sinh hoạt vợ chồng không hả?”

“Không”.

Trần Thiên Hạo lắc đầu.

Anh chăm chú nhìn Lưu Cảnh Minh, nói tiếp.

“Con muốn hỏi, bố có biết trên người Lưu Bá Thiên có hình xăm đầu sói nào không?”

Lưu Cảnh Minh hơi sững sờ, ông ta nhíu mày, nói thầm.

“Hình như bố chưa từng thấy. Lưu Bá Thiên chưa bao giờ cởi đ0 trước mặt bọn bố”.

“Phiền bố nhớ lại giúp con”, Trần Thiên Hạo truy hỏi đến cùng.

Lưu Cảnh Minh nghĩ một lúc nhưng vẫn lắc đầu.

Vẻ mặt Trần Thiên Hạo hơi thất vọng, con ngươi lóe sáng, ra quyết định.

“Bố, con có thể phải đi khỏi Nam Thành một chuyến, phiền bố đến nhà họ Trần chăm sóc Tiểu Nguyệt giúp con”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 347


Chương 347

“Hả? Tại sao?”, Lưu Cảnh Minh bất ngờ hỏi.

“Có những chuyện bố không hiểu đâu, bố chỉ cần nghe con là được. Còn Tiểu Nguyệt, con sẽ tự nói với cô ấy”, Trần Thiên Hạo không có tâm trạng để giải thích nhiều.

Sau khi quay về phòng anh nhìn thấy Lâm Tiểu Nguyệt khóe mắt ửng đỏ nhìn anh.

Trần Thiên Hạo hiểu cô đã nghe thấy lời ban nãy của anh.

“Thiên Hạo, anh muốn đi sao?”, Lâm Tiểu Nguyệt mím môi nói.

Trần Thiên Hạo tiến lên, ôm cô vào lòng.

Xúc động nói.

“Tiểu Nguyệt, anh hy vọng em có thể hiểu cho anh, cái chết của bố anh đáng ngờ, cả đời này anh không thể ăn ngon ngủ yên được”.

Cứ tưởng sau khi về nhà bọn họ có thể sống cuộc sống hạnh phúc bình yên, nhưng sau khi quay lại vẫn chẳng có gì cả.

Từ khi Trần Thiên Hạo quay về, bọn họ phải trải qua biết bao hiểm nguy, dù chưa bị sao cả, nhưng nguy hiểm vẫn luôn bủa vây, cô thực sự không muốn sống cuộc sống sợ hãi hằng ngày như vậy.

“Thiên Hạo, nhiều năm trôi qua như vậy anh không thể bỏ qua sao?”

“Chúng ta an ổn sống qua ngày không được sao?”

Lâm Tiểu Nguyệt khóc nói.

Trần Thiên Hạo lắc đầu.

“Không, anh không thể để hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, anh nhất định phải tìm được hắn”.

“Nhưng Nam Thành chỉ là một thành phố nhỏ bé, Đế Đô thì sao? Trung tâm quyền lực, đầm rồng hang hổ, anh thực sự nghĩ mình sẽ may mắn như ở Nam Thành sao?”

Lâm Tiểu Nguyệt lo lắng nói, hai hàng lệ không ngừng tuôn rơi.

“Tiểu Nguyệt, xin em hãy tin anh. Xử lý xong chuyện này, chuyện gì anh cũng sẽ nghe em”.

Trần Thiên Hạo lau nước mắt cho cô, liên tục hứa hẹn.

Lâm Tiểu Nguyệt thở dài một hơi.

Cô biết, chuyện Trần Thiên Hạo đã quyết cô không thể thay đổi được.

Cô ngồi trong lòng anh, ngửa đầu nhìn anh, duỗi tay ra chỉnh lại cổ áo cho anh.

“Ra ngoài nhớ phải cẩn thận”.

“Em đợi anh trở về!”

Là trung tâm hành chính của nước Hoa, Đế Đô sầm uất vô cùng.

Chỉ một khu nhỏ đã lớn hơn Nam Thành nhiều lần, các doanh nghiệp nước ngoài rải rác ở mười khu lớn của Đế Đô, thúc đẩy các khu phát triển kinh tế với tốc độ cao.

Nơi đây đúng là trọng điểm phát triển kinh tế.

Sau khi sắp xếp xong mọi việc trong nhà, Trần Thiên Hạo liền đi đến Đế Đô.

Ở Nam Thành anh là bá chủ một phương, nhưng Nam Thành chỉ là một thành phố nhỏ sa sút, chẳng bằng một phần ba một khu ở Đế Đô.

Vậy nên với những người không quen thuộc với nơi đây thì phải bắt đầu lại từ đầu.

Trên đường Trần Thiên Hạo liên lạc với Tiêu Mị Mị, cô ấy lái một chiếc xe mini khoản bốn năm chục nghìn đến trạm xe.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 348


Chương 348

“Trần Thiên Hạo, ở đây nè”.

Hôm nay Tiêu Mị Mị mặc một chiếc váy lolita, làn da nõn nà mịn màng khiến anh không nhận ra cô ấy đã hai lăm hai sáu tuổi rồi, trông cứ như mới mười bảy mười tám tuổi.

“Sao cậu mặc kiểu này vậy”.

Trần Thiên Hạo không kìm được mỉm cười.

Tiêu Mị Mị đỏ mặt cười hi hi.

“Chẳng phải do thất nghiệp sao, cứ ở nhà livestream thôi”.

“Livestream?”

Trần Thiên Hạo sững sờ, anh chưa từng nghe thấy từ này. Nói thật anh chẳng có hứng thú với những thứ hot trend trên mạng.

“Đi thôi, tôi vừa mới xin nghỉ với fan, tôi còn phải về livestream tiếp nữa”.

Tiêu Mị Mị giục anh, Trần Thiên Hạo liền lên xe cô ấy, cơ thể cao lớn ngồi ghế phó lái, lập tức làm xẹp cả lốp xe của chiếc xe mini.

“Trần Thiên Hạo, cậu nặng quá đấy”.

Tiêu Mị Mị đau lòng nói.

“Hay là tôi gọi taxi”, Trần Thiên Hạo ngại ngùng nói.

“Hi hi, tôi chỉ nói vậy thôi, thắt dây an toàn đi rồi chúng ta xuất phát”.

Chiếc xe từ từ khởi động, đưa theo Trần Thiên Hạo to lớn, trông giống như phải vận chuyển quá tải, như nghé con kéo xe tải vậy.

“Trần Thiên Hạo, vụ du thuyền ngày đó cuối cùng cậu về thế nào?”, sau khi lên xe Tiêu Mị Mị không kìm được hỏi. Lúc đó cô ấy bị đánh ngất, vậy nên mọi chuyện lúc sau cô ấy đều không biết.

Trần Thiên Hạo không muốn để cô ấy biết quá nhiều.

Anh thuận miệng nói.

“Lúc đó đội tuần tra biển nhìn thấy du thuyền tụ tập đông người liền chạy đến, chúng tôi được cứu”.

“Ồ ồ, may thật. Có điều có gì nói đấy, cậu lợi hại thật”.

Nói xong không kìm được quay đầu nhìn Trần Thiên Hạo, làn da trắng nõn bắt đầu ửng đỏ.

Chiếc xe mini nhanh chóng đi đến một tòa nhà cũ kỹ, chiếc xe đậu ở sát tòa nhà.

“Tiểu khu không có chỗ để xe, cũng chẳng ai quan tâm, vậy nên ai đến trước người đó đỗ trước”.

Tiêu Mị Mị xuống xe mỉm cười giải thích với Trần Thiên Hạo.

Nói thật lòng, khu này không chỉ cũ bình thường đâu, sân giữa toà nhà đã biến thành vườn rau, trên đường đi đâu đâu cũng là chó hoang với rác rưởi, phân chó ở khắp nơi.

“Trần Thiên Hạo, nhà tôi ở tầng sáu, cậu cẩn thận, trên hành lang toàn cứt chó thôi”.

Đang ban ngày mà hành lang vẫn tối thui, hơn nữa tay vịn toàn bụi bặm, trông như chẳng có ai quét dọn vậy.

Tiêu Mị Mị sống ở nơi như vậy đúng là quá khổ.

Hành lang rất hẹp, hai người một trước một sau đi đến lầu thượng, cửa nhà không khóa.

Sau khi Tiêu Mị Mị đi vào trong liền lấy cho Trần Thiên Hạo một đôi dép lê.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 349


Chương 349

Trần Thiên Hạo toát mồ hôi, anh rất muốn nói, đi kiểu gì đây…

Sau khi vào mùi thuốc Đông y cực nồng xông vào mũi anh, Trần Thiên Hạo khẽ nhíu mày.

“Thiên Hạo, cậu ngồi nghỉ ngơi đi, tôi còn phải livestream thêm một tiếng nữa, cậu chờ tôi nhé”.

Tiêu Mị Mị nói xong liền vội vàng xông vào phòng.

Trần Thiên Hạo lúng túng mỉm cười.

Anh không ngồi xuống chỉ nhìn quanh căn phòng.

Căn phòng này không lớn, cùng lắm là năm mươi mét. Hai phòng ngủ một phòng khách, một trong hai phòng ngủ có cửa khép hờ, có thể nghe được tiếng r3n rỉ nhỏ.

Trần Thiên Hạo hơi sững sờ, đẩy cửa vào nhìn.

Chỉ thấy một ông lão đầu trọc trên mũi cắm ống dưỡng khí, đang nằm trên giường r3n rỉ.

Trần Thiên Hạo vội vàng lùi ra, sau đó lại đến cửa phòng của Tiêu Mị Mị.

Tiêu Mị Mị đang nhảy múa trước màn hình máy tính, bên trong căn phòng đóng kín chỉ bật một ngọn đèn lờ mờ khiến cô ấy trông càng đáng yêu hơn.

Không sai, chỉ có thể dùng từ đáng yêu để hình dung cô.

Tiêu Mị Mị nhảy múa quên mình, không ngừng làm ra những động tác mê người, nhìn thấy Trần Thiên Hạo liền lúng túng.

“Á…”

Tiêu Mị Mị nhảy xong liền nhìn thấy Trần Thiên Hạo đang đứng ở cửa, không kìm được đỏ mặt lúng túng.

“Các bảo bối ơi, tạm biệt nha. Bai bai…”

Sau khi đóng livestream, Tiêu Mị Mị thở dài, tắt đèn, mở rèm ra.

“Trần Thiên Hạo, ngại quá không tiếp đãi được cậu”.

“Bây giờ tôi xong việc rồi, chúng ta xuống lầu đi ăn thôi? Hay là ở nhà nấu cái gì ăn”, Tiêu Mị Mị cười nói.

“Tài nấu nướng của tôi cũng được lắm”.

“Tùy, tôi thế nào cũng được”.

Trần Thiên Hạo vào phòng cô ấy, bên trong phòng con gái có mùi hương dịu nhẹ, có điều hơi bừa, trên giường để đủ loại quần áo.

“Ha ha, tôi mới bắt đầu livestream, đang trong giai đoạn đầu nên chưa sửa sang được chỗ này”.

“Cậu livestram kiếm được bao nhiêu tiền”, Trần Thiên Hạo hỏi.

“À… hiện nay không kiếm được tiền, có điều chỉ cần tôi nỗ lực là được”, Tiêu Mị Mị cười nói.

Trên du thuyền, Tiêu Mị Mị vì bảo vệ anh nên đã mất công việc, Trần Thiên Hạo sao không biết chứ. Lần này anh đến Đế Đô, việc đầu tiên phải làm là mở một công ty để ổn định địa vị.

Dù sao anh không có bằng chứng xác thực, không thể cứ thẳng đến nhà họ Bạch rồi bảo tôi tìm được bằng chứng về cái chết của bố tôi ở nhà các người.

Vậy nên anh muốn phát triển trước, sau đó tiếp cận nhà họ Bạch để tìm ra sự thật phía đằng sau.

“Hay là đừng nấu, tôi mời cậu ăn”.

“Cậu mời tôi? Không ổn đâu, cậu đến Đế Đô thì phải là tôi mới cậu mới đúng chứ”, Tiêu Mị Mị khó xử đáp.

“Chúng ta là bạn, cần gì phải suy nghĩ nhiều thế, đi nào”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 350


Chương 350

Trần Thiên Hạo nói xong liền quay người đi ra ngoài. Tiêu Mị Mị do dự đi theo.

“Cậu đợi tôi, tôi nấu cơm cho bố đã”.

Lên chiếc xe mini, Tiêu Mị Mị vừa lái xe vừa không ngừng nhìn hàng cơm bên đường. Mặc dù Trần Thiên Hạo bảo mời khách nhưng cô ấy không thực sự muốn để anh mời.

Nhất định phải là mình mời, vậy nên cô ấy đã mang theo tất cả tiền tiết kiệm của mình.

Đây là sinh hoạt phí một tháng tới của cô ấy đó.

“Hay là chúng ta ăn ở đây đi, món cá của họ ngon lắm”.

Tiêu Mị Mị chỉ vào nhà hàng Cá Đầu Vương rồi nói.

Trần Thiên Hạo nhìn, nhà hàng không lớn, sau đó lắc đầu.

“Đi về phía trước, đi chỗ đó”.

Trần Thiên Hạo chỉ tòa nhà cao tầng phía trước, bên trên viết khách sạn Áo Long.

Tiêu Mị Mị nhìn, không kìm được cảm thấy đau thận. Đây chính là khách sạn bảy sao xịn xò nhất Đế Đô, một quả dưa leo cũng hơn một nghìn tệ.

Chẳng nhẽ hai người đến đó ăn hai quả dưa leo rồi đi ra hả.

Tim cô ấy run rẩy, lắc đầu mỉm cười.

“Hay là thôi, chỗ ấy đắt lắm, chúng ta không ăn nổi đâu”.

“Không sao, chúng ta đi ăn chỗ nào đắt đắt tí xem cơm của họ như thế nào”, Trần Thiên Hạo cười nói.

Tiêu Mị Mị đau lòng, Trần Thiên Hạo ơi là Trần Thiên Hạo, cậu giết tôi rồi.

Mặc dù không muốn nhưng cô ấy vẫn lái xe về phía khách sạn Áo Long, bàn tay niết thẻ ngân hàng đến trắng toát.

Cổng khách sạn Áo Long đỗ đầy xe sang, xe thương vụ, nơi đây là địa điểm ăn uống giao lưu của giới thượng lưu, vậy nên nhiều cô gái cũng rất muốn đến đây câu đại gia giàu có.

Chiếc xe mini không hợp với chỗ này đỗ lại trước cửa khách sạn Áo Long.

Ở cửa, một anh chàng đỗ xe nhìn chiếc xe mini, hơi sững sờ, nhưng vẫn tiến lên khách khí nói.

“Chào cô, chào anh, mời anh xuống xe, cô có thể đưa chìa khóa cho tôi, tôi giúp hai vị đậu xe”.

Anh chàng mở cửa cho Trần Thiên Hạo, sau đó vội vàng sang bên kia mở cửa cho Tiêu Mị Mị.

“Xin lỗi, tôi tự đậu là được”.

Anh chàng mỉm cười lúng túng, trong lòng điên cuồng mắng mấy câu, đồ nghèo.

Tiêu Mị Mị đương nhiên biết, đỗ xe hộ không miễn phí, đều tốn tiền.

Bởi vì cô ấy từng cùng bạn trai cũ đến đây một lần, đỗ một lần mất một trăm tệ, bằng tiền ăn một tuần của cô ấy.

“Khách sạn ở Đế Đô quả nhiên hơn Nam Thành nhiều”.

Trần Thiên Hạo nhìn tòa khách sạn cao chọc trời, qua cửa kính có thể thấy được nội thất sang trọng, anh không kìm được gật đầu.

“Nam Thành đương nhiên không thể bằng chỗ này, có điều chi phí sinh hoạt cũng không bằng”.

Tiêu Mị Mị mỉm cười, đau lòng nói.

“Vậy nên tôi mới muốn đến xem giá cả ở chỗ này cao thế nào, đi nào!”
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 351


Chương 351

Trần Thiên Hạo mặc bộ vest thoải mái màu đen trông không hề tầm thường, Tiêu Mị Mị mặc một chiếc váy ngắn trông khá bình thường, làn da nõn nà của cô ấy như cao su, đi đến đâu cũng khiến người ta thở dài thán phục.

Có điều lễ tân ở cửa nhìn thấy chiếc xe mini của hai người cùng với dáng vẻ không muốn nhờ đỗ xe của Tiêu Mị Mị, họ đã quen tiếp đón mấy đại gia sẵn sàng vung tay chi cả trăm cả nghìn rồi, nên lúc này cô lễ tân cũng không mỉm cười cung kính nữa.

“Lễ tân ở Đế Đô có vẻ không hiếu khách lắm nhỉ, thái độ phục vụ không tốt”.

Sau khi Trần Thiên Hạo mở cửa liền oán trách với Tiêu Mị Mị.

Tiêu Mị Mị hiểu rõ, mình không muốn nhờ người ta đỗ xe, sao người ta có thể đối xử tốt với mình được.

“Ha ha, bọn họ chê nghèo thích giàu, chúng ta mặc kệ đi”.

Tầng một của khách sạn là quầy lễ tân, chuyên để tiếp đón khách.

Hai người vừa đi vào, đã có người nhiệt tình đón tiếp.

“Chào cô, chào anh, xin hỏi hai người muốn ăn hay thuê phòng, hay muốn vui chơi ở câu lạc bộ? Khách sạn của chúng tôi đều có”.

“Chúng tôi đến ăn”.

Trần Thiên Hạo nói.

“Mời các vị theo tôi đến tầng ba, tầng ba là khu ăn uống của khách sạn chúng tôi, khu ăn uống của khách sạn chúng tôi có rất nhiều món ăn ngon trên thế giới…”

“Đợi đã!”

Khi cửa thang máy chuẩn bị đóng, một người bỗng hét lên.

Quản lý lập tức mở cửa thang máy, một thanh niên để tóc cạo hai bên và một cô nàng xinh đẹp cao chừng một mét tám liền bước vào.

Thoắt cái, sắc mặt của Tiêu Mị Mị đã trở nên cực kỳ khó coi.

“Ô, Tiêu Mị Mị đấy à? Ối chà, lâu quá mới gặp em”.

Người đàn ông để tóc cạo hai bên kia lộ vẻ kinh ngạc, lớn tiếng nói.

Tiêu Mị Mị lùi ra sau Trần Thiên Hạo, chẳng buồn liếc đến gã.

“Mị Mị à, em trốn anh làm gì? Người ta bảo một ngày làm vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, dù gì chúng ta cũng từng chung chăn gối. Em làm thế thì vô lương tâm quá”.

Gã nói bằng vẻ đáng thương.

Cô nàng đi cùng gã đưa mắt quan sát Tiêu Mị Mị, đoạn cười bảo.

“Mễ Đại Bảo à, đừng nói đây là bạn gái cũ mà anh từng nhắc đấy nhé? Trông không lớn mấy mà nhỉ, anh lừa gạt thiếu nữ vị thành niên à”.

“Cô ta mà vị thành niên thì chắc anh là em bé còn uống sữa mất. Em không biết đâu, cô ta như hổ như sói khi lên giường đấy”.

“Đủ rồi, Mễ Đại Bảo”.

Tiêu Mị Mị đứng ra giận dữ gầm lên, vành mắt đã đỏ hoe.

“Ôi ôi, giận rồi kìa. Chẳng phải em muốn trốn anh lắm à? Không nhịn được nữa sao?”

Mễ Đại Bảo cười hề hề, tiếp tục mỉa mai.

“Nghe bảo em mới bị đuổi việc hả? Thất nghiệp rồi mà vẫn có tiền đến đây dùng bữa à? Đây là khách sạn bảy sao đấy, một cô gái sống ở khu dân cư nghèo hèn như em mà cũng đủ tiền ăn sao?”
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 352


Chương 352

“Đừng nói là em muốn đến đây để ‘câu’ đại gia nhé?”

“Anh thấy kẻ nào ngu xuẩn thừa tiền lắm mới bị mã ngoài của em lừa phỉnh”.

Nghe xong những lời này của gã, Trần Thiên Hạo đã đoán ra đối phương là bạn trai cũ của Tiêu Mị Mị. Anh nhìn sang bộ dạng tức giận đến mức phát khóc của Tiêu Mị Mị, đoạn tiến lên một bước, lạnh lùng nhìn gã Mễ Đại Bảo kia.

“Câm mồm!”

Mễ Đại Bảo cảm nhận được một luồng khí lạnh khiến gã không thể ngẩng đầu, nỗi bất an cuồn cuộn trào dâng khiến gã ngậm miệng ngay tắp lự.

Nhưng trong lòng lại nghĩ, lát nữa đến nơi đông người hơn, gã nhất định phải sỉ nhục hai kẻ này một trận mới được.

Chẳng mấy chốc đã đến khu ẩm thực ở tầng ba.

“Mời quý khách đi lối này ạ. Ở đây chúng tôi có phòng riêng loại VIP, có cả sảnh ăn, xin hỏi hai vị…”

“Tất nhiên là phòng riêng rồi. Bọn nhà nghèo mới ra sảnh để chen chúc ăn uống thôi”.

Mễ Đại Bảo lấy ra tấm thẻ vàng VIP của khách sạn Áo Long, nhân viên phục vụ lập tức trưng ra vẻ kính cẩn.

Thẻ vàng đấy, phải nạp cả chục triệu mới có thẻ này.

“Người anh em à, có tiền không? Không có thì tôi thanh toán giúp anh nhé?”

Mễ Đại Bảo cười chế giễu Trần Thiên Hạo.

“Trần Thiên Hạo à, mặc kệ anh ta, chúng ta đến đại sảnh đằng trước đi”, Tiêu Mị Mị không muốn nhìn thấy bản mặt của gã, vừa kéo tay áo Trần Thiên Hạo vừa bảo.

“Ừ, nghe theo cậu”.

Trần Thiên Hạo chẳng vấn đề gì, chỉ là ăn bữa cơm thôi mà, ở đâu cũng được cả.

Sắc mặt tối lại, Mễ Đại Bảo hơi run lên.

“Chúng ta cũng ra sảnh đi”.

Gã ngửa mặt tự nhủ, hôm nay phải chiến với Tiêu Mị Mị đến cùng, không khiến bọn họ ê mặt trước bàn dân thiên hạ thì gã không nuốt được cơn giận này.

Lúc ở thang máy gã nói thế thôi, nhưng thực chất là Tiêu Mị Mị từng làm việc cho công ty nhà gã, vì muốn theo đuổi Tiêu Mị Mị mà gã không ngại thăng chức cho cô ấy, còn từng tặng đối phương mấy chiếc ô tô có giá cả triệu bạc.

Ai mà ngờ Tiêu Mị Mị lại từ chối gã trước mặt toàn bộ nhân viên, còn trực tiếp từ chức, khiến gã mất sạch thể diện.

Vậy nên, gã muốn Tiêu Mị Mị cũng phải nếm trải sự nhục nhã tương tự.

Bảo là đại sảnh thế thôi, dù sao đây cũng là khách sạn bảy sao, không gian nơi này vô cùng thư thái, có vách ngăn cao vài mét ngăn cách các chỗ ngồi.

Không gian tao nhã và cổ kính, có cả nhạc công biểu diễn vĩ cầm ngay tại đây.

Vì đang là giờ ăn nên ở đây đã có rất nhiều thực khách, tuy đông người nhưng không ồn ào chút nào. Ai nấy đều vừa ăn vừa trò chuyện rất nhẹ nhàng.

“Mời hai vị vào ạ”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 353


Chương 353

Quản lý đưa Trần Thiên Hạo và Tiêu Mị Mị đến chỗ ngồi sát tường, còn Mễ Đại Bảo ở ngay chỗ đối diện họ.

“Tiêu Mị Mị à, anh ở đây này”.

Mễ Đại Bảo cười đểu với cô ấy.

“Tên Mễ Đại Bảo này đúng là phiền phức quá”.

Tiêu Mị Mị tức đến mức ngoảnh mặt đi, chẳng buồn nhìn đến gã nữa, đoạn giải thích với Trần Thiên Hạo.

“Trần Thiên Hạo này, lúc ở thang máy, tên Mễ Đại Bảo ấy nói nhăng nói cuội thôi. Tôi và anh ta không có bất cứ quan hệ nào cả. Tôi từng làm việc ở công ty nhà Mễ Đại Bảo, anh ta muốn theo đuổi nhưng bị tôi từ chối, nên cứ ôm hận trong lòng”.

“Không sao. Vừa nhìn đã biết hạng người này chẳng phải kẻ tốt lành gì”.

Trần Thiên Hạo vừa gật đầu vừa đáp.

Nhân viên phục vụ mang hai quyển thực đơn đến, đưa cho Tiêu Mị Mị và Mễ Đại Bảo ở gần đấy.

“Cục cưng à, em muốn ăn gì nào?”

Mễ Đại Bảo cố ý nói lớn tiếng để Tiêu Mị Mị và Trần Thiên Hạo nghe.

“Em, em muốn ăn sashimi bào ngư xanh, rồng xanh trong tuyết, thêm một phần cua hoàng đế, bò Wagyu chín tám phần, và một phần cháo tổ yến”.

“Gần đây em hay thức khuya, phải dưỡng lại nhan sắc”.

Cô nàng yêu kiều kia chu môi nói. Mễ Đại Bảo vừa nghe xong đã thấy lòng quặn lại.

Mẹ kiếp, ả này đúng là ác thật. Món rẻ nhất mà ả gọi là rồng xanh trong tuyết, chính là dưa chuột chạm khắc thành hình rồng, một phần có giá hai nghìn tệ.

Nhưng vì để đả kích Tiêu Mị Mị, gã đành cắn răng lấy tấm thẻ hạng vàng ra.

“Bấy nhiêu đã đủ chưa? Không đủ thì mình gọi thêm. Dùng bữa ở đây là phải hưởng thụ, đâu giống như ai đó, đã không đủ tiền trả mà vẫn đến đây ăn”.

Nhân viên phục vụ đã cầm tấm thẻ ấy đi quẹt để gọi món. Ở đây, Tiêu Mị Mị vẫn đang chọn món với vẻ mặt khổ sở.

“Cỏ non xanh biếc”, là món ớt xanh và nấm thái nhỏ ăn kèm với một loại rau gì đấy, giá ba nghìn tám trăm tám mươi tám tệ.

“Trên trời nguyện làm chim liền cánh” là một cặp bồ câu nướng, có giá tám nghìn.

“Tuyết rơi trên núi lửa”, là món rau trộn cà chua với đường trắng, giá năm nghìn tám trăm…

Tiêu Mị Mị nhìn ảnh minh hoạ đằng sau những cái tên hoành tráng kia, hẳn là những món mà cô ấy nghĩ đến, có điều giá cả quả là không đẹp chút nào.

“Quý khách đã chọn món xong chưa ạ?”, nhân viên phục vụ mỉm cười thúc giục. Hiển nhiên là cô ta cũng thấy hơi bực bội.

“Mị Mị à, không có món nào ổn à?”, Trần Thiên Hạo vừa nhìn cô ấy vừa hỏi.

“Tôi, tôi không biết cậu thích ăn gì. Cậu gọi đi”.

Tiêu Mị Mị nuốt nước bọt, đoạn trả lời.

Trong thực đơn này, mấy món có thể làm họ no bụng một chút thì toàn cả chục nghìn tệ, ví dụ như thịt bò Wagyu, một gam đã có giá năm, sáu trăm tệ rồi.

Cắn một lát thịt thôi đã là mấy mươi gam, giá tiền lên đến chục nghìn đấy.

“Mẹ ơi, hôm nay tiêu tùng rồi. E là tiêu sạch thẻ tín dụng mất thôi”, Tiêu Mị Mị tuyệt vọng gào thét trong lòng.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 354


Chương 354

Trần Thiên Hạo liếc nhìn thực đơn, thấy hoa mỹ quá nên cũng lười xem tiếp. Nói thật lòng, anh không quá chú trọng vào chuyện ăn uống.

Món ngon nhất đối với anh chính là canh gà do mẹ hầm. Nhớ lại mùi thơm toả ra từ bát canh gà mà Lưu Tiểu Nguyệt được ăn, Trần Thiên Hạo lại muốn chảy cả nước bọt.

“Tôi không xem thực đơn nữa. Cô tự quyết định đi, cứ đem mấy món tiêu biểu nhất ở đây ra cho tôi là được”.

Trần Thiên Hạo vừa đưa thực đơn cho cô nhân viên phục vụ vừa nói.

Nhân viên phục vụ ngây người, ngay cả Mễ Đại Bảo ở phía đối diện cũng ngẩn ra.

“Thưa quý khách, anh chắc chắn muốn tôi giới thiệu món cho anh ạ?”

Mễ Đại Bảo vừa cười ha hả vừa vỗ tay bồm bộp.

“Tên này chắc là chưa từng thấy mấy món ăn đó bao giờ, lại còn nhờ nhân viên giới thiệu. Một món đã có giá mấy chục nghìn tệ đấy, anh có ăn nổi không?”

“Mễ Đại Bảo à, sao ở đâu cũng có mặt anh thế, phiền chết mất”.

Tiêu Mị Mị trừng mắt nhìn gã, đoạn nhìn lên cô nhân viên phục vụ kia, lòng thầm cầu mong đối phương đừng giới thiệu món gì đắt quá.

“Thưa quý khách, chúng tôi vừa có món mới – ‘Thờ phụng Bát Tiên’, được chế biến từ các nguyên liệu quý giá nhất của tám khu vực trong nước Hoa, do đội ngũ đầu bếp hàng đầu của chúng tôi sáng tạo ra”.

“Món ăn này có công dụng làm đẹp cho phái nữ, đặc biệt là các chị em hay thức khuya, ăn vào sẽ làm mờ đi quầng thâm dưới mắt, hiệu quả cực kỳ tốt ạ”.

“Ừ, vậy cho tôi gọi một phần đi”.

Trần Thiên Hạo gật đầu.

“Có giá bao, bao nhiêu vậy?”

Tiêu Mị Mị lo lắng hỏi.

“Món này có giá ba mươi tám nghìn tám trăm tám mươi tám tệ ạ”.

Cô nhân viên cười đáp.

“Mẹ kiếp!”

Tiêu Mị Mị không kìm được chửi tục. Mức lương ở Đế Đô cũng coi như cao nhất cả nước, nhưng mỗi tháng cô ấy mới nhận được hơn mười nghìn tệ thôi. Nếu muốn ăn món này, cô ấy phải mất hơn ba tháng nhịn ăn nhịn uống mới mua được.

“Thiên Hạo à, đổi món khác đi, đắt quá”, giọng của Tiêu Mị Mị lộ vẻ nài xin.

“Phải đấy, ăn không được thì đừng có ăn. Tôi mà là mấy người thì đã đứng lên đi vội rồi, ra quán vỉa hè, bỏ ra mười tệ ăn một bát mì to chẳng phải tốt hơn à? Bày đặt bắt chước người ta đến khách sạn bảy sao. Các người có tư cách sao?”

Mễ Đại Bảo buông lời mỉa mai.

“Bảo Bảo à, em cũng muốn ăn món Bát Tiên ấy, em muốn đẹp da”.

Cô nàng nọ nũng nịu vòi vĩnh.

Gương mặt của Mễ Đại Bảo giật giật mấy cái. Nếu không có Tiêu Mị Mị ở đây thì gã đã buột miệng chửi ầm một trận rồi.

Khốn thật, muốn giết gã chắc, chờ xem về nhà gã dạy dỗ ả thế nào.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 355


Chương 355

“Phục vụ, cho chúng tôi một phần Bát Tiên”.

Mễ Đại Bảo vẫy tay, đưa thẻ vàng ra.

Nhân viên phục vụ mừng rỡ, vội vàng cầm thẻ đi quẹt để gọi món.

“Thưa quý khách, xin hỏi anh chắc chắn muốn gọi món này ạ?”

Nhân viên ở đây đã bắt đầu hơi bực mình, nụ cười cũng không còn vẻ lịch sự như ban nãy.

“Ừ, cho tôi món này đi. Cô cứ tuỳ ý chọn thêm vài món, nhớ là cho tôi một phần xúp nữa nhé”.

Trần Thiên Hạo nói.

Mấy cái tên trên thực đơn khó đọc quá nên anh cũng chẳng buồn nhớ.

“Vâng, tổng cộng là tám mươi bảy nghìn sáu trăm tệ. Quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay quẹt thẻ ạ?”

“Hơn tám mươi nghìn?”

Tiêu Mị Mị giật bắn người, đầu như muốn nổ tung.

Thế này thì đắt thật. Hai năm qua cô ấy còn chưa tiết kiệm được tám mươi nghìn tệ nữa kia.

“Quẹt thẻ”.

Tiêu Mị Mị lấy thẻ tín dụng trong ví ra và đưa cho nhân viên.

Trần Thiên Hạo thấy vậy bèn ngăn cô ấy lại.

“Mị Mị à, đã bảo là tôi mời mà”.

“Không được, bạn cũ đến tìm tôi, tất nhiên phải là tôi mời rồi. Để tôi trả”.

“Ha ha, hai người cứ nhường qua nhường lại thế, đừng có đánh nhau đấy nhé”.

“Chỉ là tám mươi mấy nghìn tệ thôi mà? Hai người đừng giả vờ giả vịt nữa, đều không muốn thanh toán chứ gì?”

“Phục vụ, cứ quẹt thẻ của tôi để thanh toán cho họ đi”.

Mễ Đại Bảo tỏ vẻ đại gia, nói với nhân viên phục vụ.

Tất nhiên là nhân viên không ngốc đến mức cầm thẻ của gã.

Trần Thiên Hạo giật lấy thẻ tín dụng từ trong tay Tiêu Mị Mị , sau đó lấy thẻ ngân hàng của mình ra.

Một tấm thẻ màu đen không hề có số tài khoản ngân hàng, chỉ khắc hình một con rồng uốn lượn.

“Thưa quý khách, hình, hình như thẻ này không giống thẻ ngân hàng ạ”.

Nhân viên phục vụ nhìn tấm thẻ ngân hàng mà Trần Thiên Hạo vừa chìa ra với ánh mắt nghi ngờ, lắc đầu nguầy nguậy.

Cô ta đã làm việc ở đây mấy năm rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy loại thẻ ngân hàng này.

“Đưa thẻ này cho quản lý của cô đi. Nếu cả quản lý cũng không biết thì báo cho ông chủ của các cô”.

Trần Thiên Hạo lãnh đạm nói.

Nhân viên phục vụ không dám từ chối, nhưng cũng không gọi món cho Trần Thiên Hạo mà xoay người đi tìm quản lý.

“Quản lý ư?”

Mễ Đại Bảo cười to.

“Anh cũng có tư cách gặp quản lý của Áo Long à? Người ta phục vụ các doanh nhân giàu có hàng đầu nước Hoa và khách nước ngoài thôi, anh là cái thá gì chứ?”

Phòng làm việc của quản lý.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 356


Chương 356

Ngô Khánh đang sắp xếp kế hoạch đầu tư cho khách sạn, nghe thấy tiếng gõ cửa phòng của nhân viên phục vụ thì thoáng ngây ra.

“Vào đi”.

Cô nhân viên nọ bước vào, cúi đầu nói bằng vẻ cung kính.

“Thưa quản lý, hôm nay có một vị khách gọi món xong thì đưa cho tôi một tấm thẻ đen không có số tài khoản, anh xem giúp tôi với ạ”.

Nhân viên kính cẩn đưa thẻ cho Ngô Khánh .

Ngô Khánh nhận lấy, thoáng chau mày nghi hoặc khi nhìn tấm hẻ.

“Đây là thẻ ngân hàng à? Nhìn không giống lắm, nhưng hình như tôi từng thấy nó ở đâu rồi”.

Anh ta nhíu mày, chợt nhớ ra.

Ba năm trước, có một vị khách bí ẩn đến khách sạn, lúc đó đích thân ông chủ ra nghênh đón và tiếp đãi. Còn anh ta là nhân viên phục vụ, đã phụ trách châm trà rót nước trong suốt quá trình ấy.

Lúc rời đi, người đó đã lấy ra tấm thẻ đen y hệt thẻ này để thanh toán.

Tất nhiên, ông chủ đã hoảng hốt không dám cầm thẻ, chờ đến khi người đó đi rồi mới quay sang dặn dò anh ta rằng.

“Về sau, nếu có vị khách nào dùng loại thẻ này để thanh toán, thì cậu phải miễn phí tất cả hoá đơn và tiếp đón họ thật chu đáo”.

Lý do là gì, cả ông chủ cũng không dám nói.

“Ôi trời, trời ơi…”

Ngô Khánh biến sắc, kinh ngạc đến mức bật dậy.

“Mau, mau đưa tôi ra gặp, tôi muốn đích thân gặp vị khách này”.

Phía bên này, bàn của Mễ Đại Bảo đã sắp lên đủ món ăn, nhưng bàn của Trần Thiên Hạo còn chẳng có lấy một món.

“Ha ha, anh tưởng dùng thẻ nào để thanh toán ở đây cũng được à, xem nhân viên của khách sạn Áo Long là đồ ngốc chắc? Bây giờ họ chỉ không phục vụ món cho anh thôi, chờ lát nữa đi, biết đâu người của đội phòng chống bạo động sẽ bắt anh đi với tội danh lừa đảo đấy”.

“Tiêu Mị Mị à, cô xem đấy, người mà cô chọn chẳng là cái thá gì cả, hừ!”

Mễ Đại Bảo tiếp tục chế giễu.

“Bảo Bảo à, anh ăn thử món này đi, ngon tuyệt”.

Cô nàng kia gắp một miếng thịt bò Wagyu đút vào miệng Mễ Đại Bảo. Gã đắc ý lắm, híp mắt lại với vẻ hưởng thụ.

“Trần Thiên Hạo à, hay là, hay là chúng ta về đi”.

Cuối cùng Tiêu Mị Mị cũng không chịu được nữa. Cô ấy muốn bỏ chạy lắm rồi. Ăn cơm ở đây chẳng khác gì tra tấn, cứ bị Mễ Đại Bảo mỉa mai đủ điều.

Song Trần Thiên Hạo chỉ cười nhẹ.

“Đừng sốt ruột, lát nữa phía quản lý sẽ đến xin lỗi chúng ta thôi, còn phải miễn phí cho chúng ta đấy”.

“Cậu có tin không?”

“Miễn phí? Chẳng lẽ cho mình ăn phân à?”

Mễ Đại Bảo vẫn luôn dỏng tai nghe lỏm Trần Thiên Hạo nói chuyện. Vừa nghe anh bảo vậy, gã bèn bật cười thật to.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 357


Chương 357

“Họ mà miễn phí cho anh thật thì anh không cần ăn phân đâu, ông đây sẽ ăn cho anh xem”.

“Anh nói rồi có dám làm không?”

Đột nhiên Trần Thiên Hạo cười hỏi gã.

“Tất nhiên là dám”.

Mễ Đại Bảo ưỡn ngực, tự tin nói.

Gã vừa nhìn đã biết đối phương chỉ là hạng giàu xổi đến từ thành phố tuyến ba, tuyến ba, cứ nghĩ có chút tiền của thì có thể đưa gái xinh đến đây tiêu pha. Đế Đô vàng thau lẫn lộn, ngay cả hội viên sở hữu thẻ vàng như gã mà quản lý còn chẳng buồn nhìn đến.

Quản lý mà đích thân ra xin lỗi và miễn phí cho Trần Thiên Hạo ư?

“Nhưng cũng không thể để mỗi tôi cược nhé, nếu bọn họ không xin lỗi và không miễn phí hoá đơn thì anh phải quỳ xuống rồi gọi tôi là ông nội. Thấy sao nào?”

“Ha ha…”

Mễ Đại Bảo vỗ đùi đen đét, bật cười sảng khoái.

“Được thôi”.

Nghe Trần Thiên Hạo đồng ý, Tiêu Mị Mị cảm thấy lo lắng vô cùng.

“Thiên Hạo, cậu đừng có chấp nhặt với loại người này làm gì. Chúng ta không ăn nữa, mau đi thôi”.

“Không được đâu, ván cược đã bắt đầu rồi, bây giờ mà đi là đồng nghĩa với việc nhận thua, phải quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với tôi”, Mễ Đại Bảo đứng bật dậy chặn đường.

Anh không thèm đứng lên, chỉ lạnh lùng nhìn gã. Gặp phải loại người này phải ra tay dạy dỗ còn sợ làm bẩn tay anh.

“Mị Mị, cậu cứ ngồi xuống chờ đã. Chẳng lẽ cậu không tin tôi sao?

Trần Thiên Hạo lên tiếng trấn an Tiêu Mị Mị.

Cô ta nhớ tới cuộc chiến đấu của anh trên du thuyền, thầm nghĩ anh quả thực rất lợi hại. Nhưng mà bây giờ không phải chuyện đánh nhau, mà là so mối quan hệ. Anh vừa mới tới Đế Đô, đến cả đường còn không biết đi thì làm sao người ta coi anh ra gì được.

Hơn nữa, đòi xin lỗi sao? Là vì mang thức ăn lên chậm? Hay là vì nghi ngờ anh không có tiền đi ăn chực?

Cho dù là vậy cũng không đến lượt đối phương bắt anh phải xin lỗi…

“Anh Trần, anh Trần…”

“Xin hỏi ai là anh Trần?”

Ngô Khánh ăn mặc chỉnh tề chạy hớt hải tới, sắc mặt bất an, cắm đầu cắm cổ lao về phía trước.

Đúng lúc đụng trúng một nhân viên phục vụ phản ứng chậm chạp, bị anh ta đạp ngã xuống đất.

“Mẹ nó, không biết mở to mắt ra mà nhìn à?”

Anh ta giẫm lên người nhân viên phục vụ nhảy vọt tới cạnh bàn Trần Thiên Hạo đang ngồi.

Sau khi nhìn thoáng qua dãy số ký hiệu trên bàn ăn, anh ta lập tức xác nhận được thân phận của anh.

Động tác cung kính giơ hai tay lên cao, anh ta trả lại thẻ ngân hàng cho anh.

“Anh Trần, vô cùng xin lỗi vì đã khiến anh phải chờ lâu như vậy. Đây là thẻ của anh”.

Anh không thèm liếc mắt nhìn anh ta lấy một cái, chỉ dửng dưng nhận lại thẻ.

Chứng kiến cảnh tượng này, Tiêu Mị Mị sợ ngây người.

Thật, thật sự đến xin lỗi sao? Ôi trời, khiến quản lý khách sạn Áo Long phải đích thân đứng ra nhận lỗi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 358


Chương 358

Cô ta cảm thấy mình không hề hiểu gì về con người của anh.

Mễ Đại Bảo ngồi bên cạnh khiếp sợ tới mức ngã lăn khỏi ghế.

“Mẹ kiếp! Sao lại như vậy được? Tao không nhìn lầm đấy chứ?”

Ngô Khánh trưng ra vẻ mặt nịnh nọt, cúi đầu khom lưng dò hỏi.

“Anh Trần, mong anh hãy cho chúng tôi cơ hội bù đắp. Hôm nay chúng tôi sẽ miễn phí toàn bộ đồ ăn anh đã gọi, đồng thời cũng tặng anh một chai rượu vang Lafite năm 82”.

“Anh thấy chúng tôi giải quyết như vậy có được hay không?”

“Vãi chưởng”.

Lần này Tiêu Mị Mị không kìm được buột miệng nói tục, kinh hãi nhìn chằm chằm Trần Thiên Hạo.

Tin này thực sự như sét đánh ngang tai. Bọn họ được ăn miễn phí thật này, lại còn được tặng rượu vang thượng hạng. Vừa nãy cô ta đã nhìn thấy giá của chai rượu này, phải lên tới một trăm tám mươi nghìn.

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?

Cô ta suy nghĩ đủ thứ trong đầu.

Sắc mặt Mễ Đại Bảo đã đen sì, thầm nghĩ không biết thằng nhóc trước mặt có thân phận gì mà lại lợi hại như vậy. Xem ra hôm nay gã đụng trúng kẻ không nên chọc vào rồi.

Gã nhớ lại ván cược vừa rồi, dạ dày lập tức quặn thắt lại.

Xong đời rồi, không lẽ gã phải ăn phân thật sao?

Trần Thiên Hạo ngó lơ câu hỏi của Ngô Khánh, quay sang khẽ hỏi Tiêu Mị Mị.

“Cậu thấy phương án giải quyết như vậy có ổn không?”

Cô ta ngơ ngác gật đầu.

“Được, được”.

“Vậy thì cứ làm theo lời anh nói đi. Ngoài ra…”

Anh bỗng dừng lại một chút, chỉ về phía Mễ Đại Bảo.

“Làm cho tôi một đống phân để anh ta ăn hết”.

“Phân?”

Ngô Khánh sửng sốt nhìn thấy gương mặt đau khổ như chết cha chết mẹ của Mễ Đại Bảo, có chút dở khóc dở cười.

“Vâng, xin anh chờ một lát, đồ ăn lập tức được dọn lên ngay. Chúng tôi cũng sẽ chuẩn bị phân cho khách hàng đó”.

Anh ta lén lau mồ hôi lạnh trên trán rồi cầm bộ đàm lớn tiếng thúc giục.

“Dặn dò nhà bếp lập tức chuẩn bị các món của bàn hai mươi tám”.

“Quản lý, vừa có thêm mấy đơn hàng nữa, sợ là sẽ phải đợi vài phút nữa”.

“Tôi nói là lập tức, ông không nghe hiểu tiếng người à?”, quản lý Ngô Khánh cả giận quát tháo.

“Hiểu rồi”.

Nhà bếp vội vàng đáp lại.

“Gọi nhân viên vệ sinh vào nhà vệ sinh chuẩn bị thêm một đống phân nữa, nhanh lên”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 359


Chương 359

Sau khi tắt bộ đàm đi, giọng điệu của Ngô Khánh lại trở nên cực kỳ cung kính.

“Xin anh chờ một lát, để tôi đi lấy rượu cho anh”.

Anh ta cúi đầu lấy lòng rồi tức tốc chạy đi. Nhân viên phục vụ bị anh ta đạp ngã vừa mới bò dậy lại bị anh ta giẫm lên.

Thế là nhân viên phục vụ lại nằm bẹp dí dưới sàn nhà.

“Mẹ nó, bị mù à? Dám cản đường ông đây”.

Ngô Khánh đạp lên người anh ta một cái.

Mễ Đại Bảo thực sự bị dọa sợ hết hồn, không ngờ hôm nay lại tự đào mồ chôn mình.

Gã đi tới trước mặt Trần Thiên Hạo, giọng điệu cầu khẩn van nài.

“Anh Trần, tôi, tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn. Xin anh hãy bỏ qua cho tôi lần này. Hôm nay tôi sẽ thanh toán hết bữa ăn này cho anh”.

“Tha cho anh?”

“Vừa nãy lúc anh đánh cược với tôi, anh có nghĩ tới sẽ tha cho tôi không?”

Anh chỉ lạnh lùng đáp trả một tiếng.

“Anh Trần, tôi thực sự biết sai rồi. Chỉ cần anh tha cho tôi lần này, anh bảo tôi làm trâu làm ngựa cho anh cũng được. Không thì để tôi bồi thường cho anh, muốn bao nhiêu tiền cứ nói”.

“Tôi không cần gì cả, chỉ cần anh ăn phân”.

Anh trừng mắt nhìn chằm chằm gã.

“Ăn phân…”

Mễ Đại Bảo chìm vào nỗi tuyệt vọng tột độ. Nói thật lòng, gã cũng không phải loại người cứng rắn gì. Bây giờ chỉ cần không phải ăn phân, bảo gã quỳ xuống dập đầu lạy đối phương cũng được.

Bịch bịch. Nghĩ sao làm vậy, gã lập tức quỳ rạp xuống.

“Anh Trần, tôi dập đầu tạ tội với anh. Xin anh hãy tha cho tôi một lần này thôi”.

“Ông nội, tôi gọi anh là ông nội được không?”

“Ông nội, tha cho cháu đi mà. Cháu thực sự không ăn nổi phân đâu”.

“Đồ vô dụng, cút!”

Trần Thiên Hạo đá gã bay ngược ra ngoài. Gã tranh thủ cơ hội chạy trối chết.

Cô nàng được gã dẫn đi theo cũng không dám ở lại, vội vàng cong mông đuổi theo.

Không chỉ Mễ Đại Bảo, đến cả Tiêu Mị Mị cũng cảm thấy hơi sợ hãi. Cô ta không tài nào nhìn thấu được anh.

“Thiên Hạo, có chuyện này tôi không biết có nên hỏi hay không. Nhưng mà tôi không chịu được tò mò”.

“Cậu có thể nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?”

Cô ta lấy hết can đảm nói ra lời.

Anh đột nhiên thấp giọng thì thầm.

“Tôi biết cậu rất tò mò. Thực ra cũng không có gì, chỉ là mấy năm trước khi tôi đi lính từng ăn cơm ở đây với sếp. Lúc đó tôi là người phụ trách sắp xếp lịch trình cho sếp nên quản lý ở đây nhận ra tôi”.

“À, thì ra là vậy”.

Tiêu Mị Mị như vỡ lẽ ra được.
 
Back
Top Bottom