Ngôn Tình Đông Hoang Thần Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Hoang Thần Vương
Chương 160


Chương 160

Toàn thân Chu Tước run bần bật.

“Thuộc hạ vô dụng, đã nói sẽ không để bị thương!”

Tiền Cẩm Lâm đã kể hết đầu đuôi câu chuyện với anh.

Khi Chu Tước đi điều tra vốn không hề xảy ra vấn đề gì, hơn nữa Triệu Lộ Bình cũng không phải là đối thủ của cô ấy.

Là do trước khi cô ấy định rời đi, Tiền Cẩm Lâm lại bất ngờ xuất hiện.

Đồng thời còn bị Triệu Lộ Bình bắt được.

Chính vì cứu cô ta, Chu Tước mới trúng kế của kẻ thù và bị bắt.

“Tôi đã biết hết mọi chuyện, không trách cô”.

Trần Thiên Hạo cao giọng nói.

Chu Tước không hề giải thích, cũng không kêu khổ một chút nào.

Thấy vậy, anh vô cùng đau lòng.

Thế nhưng đây chính là chí khí bất khuất của binh lính Đông Hoang bọn họ.

Cho dù thành công hay thất bại, đều sẽ không đổ lỗi cho bất kỳ điều gì.

“Đứng dậy đi”.

Anh bình thản nói.

Thanh Long chạy tới đỡ Chu Tước ngồi lên giường.

Anh lại đi qua một cánh cửa khác dẫn đến phòng thẩm vấn u ám.

Bên trong căn phòng ẩm ướt tối đen như mực ấy.

Triệu Lộ Bình bị đánh gãy tay chân và nhét vào một cái lồng sắt cực đại.

Chỉ được thò cái đầu ra ngoài.

Trên đỉnh đầu hắn ta có một giá đỡ cưỡng chế nâng đầu hắn ta dậy.

Hai con mắt trống rỗng bị mấy chục cây đinh sắt găm vào.

Cách đó chừng một nắm tay có hơn nghìn bóng đèn điện tử.

Lúc này tinh thần của hắn ta đã sụp đổ hoàn toàn.

Da thịt ở hai bên mí mắt đã bị nhiệt độ cực cao từ ngọn đèn phả tới nướng cháy khét.

Hốc mắt đỏ ngầu bị lật ra.

Cũng bị nướng cháy đến mức kết vảy màu đỏ sậm.

Cả mặt hắn ta đều ở trong tình trạng tróc thịt trầy da.

“Có moi được tin tức gì từ hắn không?”

Trần Thiên Hạo cất tiếng hỏi.

Thanh Long lắc đầu đáp.

“Thằng ranh này cứng miệng phết, cắn chặt răng không khai ra nửa lời”.

“Cứ dùng thủ đoạn thẩm vấn tù binh của chúng ta, không sợ hắn không khai ra”.

Anh lạnh lùng ra lệnh.

Giọng nói tàn nhẫn không có chút cảm xúc nào.

Triệu Lộ Bình nửa mê nửa tỉnh nghe thấy thế, đầu khẽ giật giật.

Gian nan mấp máy môi lẩm bẩm.

“Trần Thiên Hạo, nhà họ Triệu chúng tao sẽ không tha cho mày đâu”.

Thanh Long tiến lên đấm thật mạnh vào mồm hắn ta.

Ngay sau đó, mấy cái răng rơi lủng lẳng dưới đất.

Hắn ta phun ra máu tươi hòa lẫn với răng.

Máu chảy ròng ròng.

“Chúng mày đừng hòng moi được tin tức gì từ mồm tao”.

“Vậy hả?”

Trần Thiên Hạo hờ hững chất vấn.

Anh phất tay ra lệnh cho Thanh Long.

“Lấy mũi khoan sắt ra đây!”

Cả người Triệu Lộ Bình bỗng run lẩy bẩy.

Vẻ mặt khiếp đảm, lắp bắp hỏi.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 161


Chương 161

“Mày, mày định làm gì?”

“Tao muốn xem thử mày cứng đầu đến mức nào!”

Thanh Long lấy mũi khoan sắt ra.

Trần Thiên Hạo bước tới trước mặt Triệu Lộ Bình.

Dùng giá đỡ chống môi hắn ta lên, chọc mũi khoan sắt kia vào thẳng mồm hắn.

Nhắm vào một chiếc răng.

Bàn tay hơi dùng sức!

“Cạch!”

Một chiếc răng bị nhổ ra.

Máu tươi chảy xuống tòng tòng.

Triệu Lộ Bình đau đớn cắn chặt răng hòng kẹp mũi khoan lại, ú ớ muốn kêu gào lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

“Cạch!’

Lại có thêm một chiếc răng bị nhổ ra!

“Cạch!”

“Cạch!”

Cơn đau nhức ập tới khiến trán hắn ta đổ đầy mồ hôi lạnh, gương mặt bị đốt tróc da bắt đầu vặn vẹo điên cuồng tới mức biến dạng.

Dưới nhiệt độ cực cao, da thịt khô quắt lại đóng vảy như một lớp da rắn bị phơi khô, không còn độ mềm dẻo.

Cùng với sự vặn vẹo nhăn nhó vì đau.

Cả khuôn mặt bắt đầu nứt ra từng chút một.

Vết nứt hở khiến máu lại túa ra, nhưng nhanh chóng bị ngọn đèn nóng rực hong khô.

Những vết máu đỏ sậm đông đặc dính bê bết trên gương mặt của Triệu Lộ Bình.

Có bao nhiêu chiếc răng.

Đều bị nhổ ra hết.

Khiến hắn ta đau đớn gần như ngất xỉu.

Thanh Long rút ra một cây châm đâm thẳng vào huyệt vị trên đỉnh đầu hắn ta.

K1ch thích hắn ta giữ tỉnh táo, không thể chìm vào hôn mê!

“Ranh con này cứng miệng thật đấy!”

Trần Thiên Hạo nhếch môi cười lạnh. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh lùi lại một bước, đốt một điếu thuốc.

Thanh Long lôi ra một cái hộp nhỏ màu đen từ túi trước ngực.

Bên trong là mấy chục con kiến màu đỏ tươi.

Đầu kiến phình to, răng nanh sắc bén lộ ra, lóe lên tia sáng khủng b0.

“Tao không biết mày đã từng nghe tới Kiến Ăn Xương bao giờ chưa?”

“Kiến Ăn Xương?”

Trái tim của Triệu Lộ Bình đập thật mạnh vì khiếp sợ.

Hắn ta chưa từng được nhìn thấy con vật đó bao giờ, nhưng đúng là có từng nghe nói tới.

Chính Triệu Thiên Đạo là người nói cho hắn ta biết.

Đó là một cách tra tấn ép cung.

Kiến Ăn Xương là một loại kiến ăn thịt vô cùng hiếm thấy.

Chúng có một hàm răng cực kỳ sắc bén, có thể cắn rách da chui vào trong người một cách dễ dàng.

Giống như chuột ăn gỗ, không ngừng gặm nhấm da thịt người.

Bởi vì nó có hình thể siêu nhỏ, sức ăn thấp.

Nên khi chui vào trong người sẽ đem lại cảm giác đau buốt đến tận xương tủy.

Hơn nữa loài kiến này có tốc độ sinh sôi nảy nở rất nhanh.

Chỉ cần len lỏi vào trong cơ thể người, ăn no xong sẽ bắt đầu sinh sôi chỉ trong vòng mười mấy tiếng.

Một ngày sau, bên trong cơ thể sẽ tràn đầy loại kiến này.

Sự tra tấn khi bị loại côn trùng gặm nhấm xương cốt nội tạng kia còn đau đớn gấp trăm lần so với nỗi đau ngoài thể xác..
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 162


Chương 162

“Rốt cuộc chúng mày là ai mà lại có được thứ đồ kinh khủng này?”

Triệu Lộ Bình hoảng loạn gào rống.

Hắn ta cứ tưởng chỉ cần mình cố gắng nhẫn nhịn thì đối phương sẽ từ bỏ.

Nào ngờ đối phương lại lấy ra thủ đoạn khủng khiếp này khiến hắn ta tuyệt vọng tột cùng.

“Xoẹt xoẹt!”

Con kiến bò lên da thịt phát ra tiếng động khiến người ta sởn tóc gáy, xé toạc da thịt chui vào bên trong cơ thể hắn ta.

Triệu Lộ Bình sợ sệt run lẩy bẩy.

Bắt đầu cảm thấy da thịt của mình truyền đến một cơn ngứa ngáy khó chịu.

“Chúng mày muốn gì tao sẽ nói hết, tha cho tao đi”.

Hắn ta đau đớn van nài.

“Chân tướng phía sau dự án Vịnh Lam”.

“Năm xưa nhà họ Triệu chúng mày đã cướp dự án đó của nhà họ Trần chúng tao như thế nào?”, Trần Thiên Hạo lạnh giọng tra hỏi.

“Chúng mày bỏ mấy con kiến này ra khỏi người tao đã, tao sẽ khai hết”.

Gương mặt của Triệu Lộ Bình trở nên vặn vẹo, hoảng sợ la lớn.

Lại có thêm một con kiến chui vào.

Vẻ mặt của hắn ta tràn đầy kinh hoàng.

“Mày không có tư cách đặt điều kiện với bọn tao”.

Thanh Long lạnh giọng quát tháo.

“Tao nói, tao nói!”

Hắn ta thở d0c không ngừng.

Cố gắng chịu đựng nỗi đau đớn xé ruột xé gan.

“Tao không biết cụ thể chuyện xảy ra vào hai mươi năm trước”.

Lại có thêm một con kiến nữa xé rách da hắn ta.

Triệu Lộ Bình đau đớn nghiến răng ken két.

“Khi đó tao mới đẻ ra, gần đây tao mới nghe kể về chuyện này”.

“Vịnh Lam vốn thuộc phạm vi đất nhà họ Trần.

Lúc đầu mảnh đất đó nằm ở khu vực vắng vẻ ngoài thành Đông, không được ai coi trọng”.

“Lúc chủ nhà họ Trần khai phá đất hoang lại bất ngờ khai quật được một mỏ khoáng thạch kim loại”.

“Ông ta tìm tới nhà họ Triệu chúng tao, đề nghị cùng nhau thay đổi tính chất đất để hợp tác khai thác vàng”.

Nỗi đau nhức toàn bộ xương khớp khiến hắn ta toát mồ hôi khắp người.

Mồ hơi nhớp nháp tràn vào miệng vết thương đang nứt ra trên mặt hắn ta, khiến hắn ta nhíu chặt lông mày.

Thế nhưng chỉ mỗi một động tác nhăn mày cũng khiến da thịt căng cứng trên mặt lại càng rách ra.

Máu tươi tuôn trào.

Hắn ta há miệng nhổ ra một ngụm máu.

Sau khi nuốt xuống nước bọt lẫn với máu tanh.

Hắn ta gian nan lên tiếng.

“Nhà họ Triệu có địa vị lớn, đương nhiên sẽ không xem trọng nhà họ Trần vừa mới quật khởi”.

“Sau vài lần thương lượng, cuối cùng lợi dụng sơ hở gạt nhà họ Trần ra khỏi dự án này, đồng thời còn nghĩ cách moi thêm một khoản tiền”.

Lời của Triệu Lộ Bình cũng không khác suy đoán của Trần Thiên Hạo là bao.

Anh cũng đoán trước được tương đối.

Tạm thời chưa bàn đến hành vi gian thương lừa gạt đối tác.

Bây giờ chuyện anh muốn điều tra là nguyên nhân cái chết.

“Tại sao ông chủ nhà họ Trần lại chết?”

Anh lạnh giọng hỏi.

Triệu Lộ Bình liều mạng lắc đầu.

“Chuyện này không liên quan đến nhà họ Triệu bọn tao”.

“Tao nhớ là lúc đó có một dự án hợp tác kinh doanh với nước ngoài, bọn họ gặp tai nạn trên đường đi”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 163


Chương 163

Lời khai này cũng khớp với ông ba nhà họ Triệu.

Vẫn là tai nạn giao thông.

Thế nhưng một vụ tai nạn đơn thuần không thể nào xé cả sổ sách đi được.

“Tao tin mày không nói dối.

Nhưng đây không phải là thứ tao muốn”.

Trần Thiên Hạo hờ hững ném lại một câu rồi dứt khoát quay người rời đi.

Thanh Long bước tới thả hết mấy chục con Kiến Ăn Xương bò lên người Triệu Lộ Bình.

Chỉ trong nháy mắt.

Hàng chục con kiến nhe hàm răng sắc nhọn cứa da cắt thịt chui vào trong người hắn ta.

Đầu hắn ta vô thức run rẩy điên cuồng.

Hắn ta hoảng loạn gào thét.

“Đừng, đừng!”

“Chúng mày nói không giữ lời!”

“Tao chưa bao giờ nói sẽ tha cho mày!”

Giọng nói lạnh như băng của Trần Thiên Hạo vang vọng khắp phòng thẩm vấn.

Ở trong đại viện.

Có một người đàn ông tóc dài mặc áo trắng đứng giữa lầu các.

Khi thấy anh bước tới.

Người đó hơi cúi đầu tỏ lòng tôn kính.

“Vương!”

“Ừ!”

“Ở Đông Hoang vẫn yên bình chứ?”

Anh lười biếng nằm dài trên ghế, đốt một điếu thuốc rồi hờ hững hỏi.

Người đàn ông đó chính là một trong bốn vị thần tướng, Bạch Hổ.

Nam Thành chỉ là một thành phố nho nhỏ mà giờ đây đã có ba vị thần tướng và một vị chiến thần tụ họp.

Có lẽ đây là chuyện ngàn năm có một chưa từng xảy ra.

“Mọi chuyện ở Đông Hoang vẫn ổn, xin vương cứ yên tâm!”

“Ừ, chắc là vài ngày nữa tôi sẽ phải rời khỏi Nam Thành một chuyến.

Người nhà của tôi cần cậu bảo vệ”, anh trầm ngâm hồi lâu rồi lên tiếng.

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

Một lát sau.

Bà Trần đi ra khỏi phòng.

Trên tay bưng một đĩa trái cây lớn.

“Tiểu Hổ, mau lại đây thử hoa quả của dì đi”.

Bạch Hổ khẽ mỉm cười, chạy tới đón lấy đĩa hoa quả.

“Làm phiền dì quá”.

“Cháu nói gì thế.

Cháu là bạn của con trai dì thì cũng như con trai của dì vậy”.

“Đến nhà mình thì không cần phải khách sáo làm gì”.

Bạch Hổ vui vẻ gật đầu.

Anh ta cúi người đỡ bà Trần đi tới ghế nằm trong lầu các.

Anh ta vốn rất nhanh hòa nhập vào mọi hoàn cảnh.

Dễ mang lại cho người khác cảm giác thân thiết gần gũi.

Tính cách này cũng chính là thủ đoạn giúp anh ta trở thành một trong bốn vị thần tướng của Đông Hoang.

Ở trên chiến trường, một mình anh ta có thể phá tan phòng tuyến mật lệnh của quân địch, dễ dàng chiếm được lòng tin của đối phương để thu hoạch tin tình báo.

Đương nhiên, anh ta còn một tính xấu nữa.

Phong lưu thích trêu hoa ghẹo nguyệt.

Là sát thủ cướp lấy trái tim của vô số thiếu nữ, cũng là tình nhân trong mộng của các quý bà giàu sang.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 164


Chương 164

Sự xuất hiện của Bạch Hổ.

Đã giảm bớt nỗi lo lắng cho an nguy của người thân trong nhà.

Giúp Trần Thiên Hạo yên tâm hơn nhiều.

Như vậy, anh có thể thoải mái làm chuyện lớn.

Nhà họ Triệu.

Ngày càng có nhiều manh mối chỉ về phía chúng.

Chỉ còn một bước cuối cùng.

Đó là điều tra ra chân tướng đằng sau cái chết của bố anh.

Dự án nhà của chiến thần đang được khẩn trương tiến hành.

Bởi vì kết cấu xây dựng chỉ rất đơn giản, tập trung vào mục đích xanh hóa.

Nên sau khi khởi công, tốc độ xây dựng cực kỳ nhanh gọn.

Trần Thiên Hạo lại đi tới khu vực xây dựng nhà của chiến thần để kiểm tra tiến độ.

Chỉ trong vòng nửa ngày ngắn ngủi mà mô hình sơ bộ đã được dựng lên.

Từng thảm cỏ, gốc cây được vận chuyển vào trong.

Bắt đầu công cuộc phủ xanh.

Tưởng Đại Vi chạy tới báo cáo tình hình.

“Thưa Vương, tiến độ xây dựng nhà của chiến thần diễn ra rất nhanh.

Dự tính cùng lắm là mười ngày nữa là có thể hoàn thành”.

“Ừ, chú ý điều động nhân công xây dựng các tòa nhà nghỉ dưỡng đi”, anh gật đầu dặn dò.

“Tôi đã phái người tới hiện trường đo đạc số liệu.

Chắc là trong vòng hai ngày sẽ cho ra được bản vẽ thiết kế cụ thể”.

Nghe thấy thế, anh lại hài lòng gật đầu.

Đúng lúc này.

Tiền Cẩm Lâm lại tìm tới anh.

Sau khi bộ quân phục màu trắng quen thuộc kia bị xé nát.

Rốt cuộc cô ta cũng chịu thay ra một bộ quần áo dành cho nữ bình thường.

Phía trên mặc một chiếc áo ngắn bó sát, lộ ra dáng người đầy đặn.

Phía dưới cô ta mặc một chiếc váy ngắn màu đen phối cùng đôi tất chân đốm đen.

Mái tóc xoăn sóng màu vàng đong đưa trong làn gió nhẹ dập dờn.

Trên mặt cô ta là lúm đồng tiền nho nhỏ và đôi mắt to tròn đen láy.

Ánh mắt tỏa sáng!

Trần Thiên Hạo nhìn thoáng qua, không khỏi ngây ngẩn.

Trái tim rung động đập thình thịch.

Khiến anh hơi mất tự nhiên quay đi lén nuốt nước bọt.

Không hiểu bản thân bị làm sao.

Trong lòng dâng lên một cảm giác xúc động lạ thường khiến anh khó có thể đè nén.

“Trần Thiên Hạo, tôi muốn nói chuyện với anh”.

Tiền Cẩm Lâm cất tiếng gọi.

Tưởng Đại Vi hiểu ý bật cười rồi nhanh chóng bỏ đi.

“Sao cô lại tới đây?”, giọng nói của anh hơi run run.

“Anh không chào đón tôi hả?”

Cô ta nhẹ nhàng chỉnh lại tóc mái trên trán, hai mắt lấp lánh gặng hỏi.

“Nói đi, cô tìm tôi có chuyện gì”.

Anh ngượng ngùng quay sang nhìn công trường xây dựng, cố tình che giấu cảm xúc kích động của mình.

Anh cảm thấy bản thân không thể ở riêng với cô ta được nữa.

Thực sự rất khó khăn.

“Tôi tới để cảm ơn anh”.

“Cảm ơn anh đã cứu tôi một mạng”.

Cô ta nghiêm giọng hô lên.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 165


Chương 165

“Tôi làm vậy là vì anh em của tôi”.

Anh trưng ra vẻ mặt lạnh nhạt.

“Nếu không còn chuyện gì khác thì cô mau về đi.

Ở đây nguy hiểm lắm”..

“Anh đang quan tâm đến tôi sao?”

Tiền Cẩm Lâm đảo tròng mắt, tò mò hỏi.

“Anh! ”

“Sao lại trở nên bậy bạ như vậy?”

Trần Thiên Hạo nhíu mày khó chịu nói.

“Tôi đâu có bậy bạ”.

Tiền Cẩm Lâm hít sâu một hơi.

Nghiêm túc nói.

“Tôi muốn chính thức thông báo với anh”.

“Mối thù giữa chúng ta đã được xóa bỏ”.

“Hả? Thay đổi nhanh vậy sao?”

Trần Thiên Hạo bất ngờ liếc xéo cô ta.

Ánh sáng mặt trời phủ lên gương mặt tuyệt đẹp của cô ta, khi cô ta từ bỏ mối hận thù, khuôn mặt kia trở nên ấm áp xinh đẹp.

“Anh cứu mạng tôi nhiều lần, tôi cũng không phải người có trái tim sắt đá, đương nhiên sẽ thay đổi”.

Giọng điệu Trần Thiên Hạo trở nên dịu dàng.

“Nếu vậy, vậy sau này chúng ta không còn là kẻ thù nữa”.

“Cô có thể yên tâm rời khỏi đây rồi”.

Trần Thiên Hạo thở dài, như trút bỏ được gánh nặng.

“Bớt được một kẻ địch mạnh, tôi cũng rất vui!”

“Rời khỏi?”

“Tôi đâu nói mình sẽ rời khỏi đây”.

Tiền Cẩm Lâm lắc đầu.

“Hả! ”

“Cũng đúng, cô lớn lên ở cô nhi viện, cũng nên quay về làm việc mình phải làm”.

Trần Thiên Hạo nghĩ một lúc liền nói.

Tiền Cẩm Lâm đúng là một cô gái tốt bụng.

Từ trong lời nói của cô ta, Trần Thiên Hạo có thể cảm nhận được cô ta vẫn còn cảm thấy hổ thẹn với cô nhi viện kia.

Quay về giúp những người cần phải giúp, đối với cô ta mà nói nơi đó là chốn tốt để quay về.

“Tôi nhất định sẽ thường xuyên về thăm cô nhi viện”.

“Nhưng bây giờ tôi có mục tiêu khác”.

Tiền Cẩm Lâm cuộn tròn nắm đấm kiên quyết nói.

“Không phải cô nhi viện?”

Trần Thiên Hạo bất ngờ.

“Tôi muốn theo đuổi anh!”

Tiền Cẩm Lâm nghiến răng nghiến lợi nói.

Nói xong, gò má ửng đỏ.

Dù như vậy, con ngươi xinh đẹp lấp lánh, chẳng hề tránh né, cô ta ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Hạo.

“Theo đuổi tôi?”

Đầu Trần Thiên Hạo như nổ tung.

Anh lập tức hoang mang.

Cho dù cách nói chuyện của cô ta gây ấn tượng sâu sắc với anh, khiến anh có hảo cảm.

Nhưng anh cảm thấy giữa hai người sẽ không có kết quả gì.

Nhất là anh của bây giờ không còn là anh.

Anh quay trở về là vì anh em.

Vì nhà của mình.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 166


Chương 166

Vì mẹ.

Vì Tiểu Nguyệt!

Anh chưa từng suy nghĩ đến kết cục của mình sẽ như thế nào.

Tình cảm của mình sẽ ra sao.

Bây giờ phải đối mặt trực diện.

Trần Thiên Hạo cảm thấy không biết phải làm sao.

Khi nhìn vào ánh mắt động lòng của Tiền Cẩm Lâm.

Tận sâu trong ánh mắt của Trần Thiên Hạo, có cảm giác bất lực khó có thể khống chế.

Quay đầu lại.

Anh hít sâu một hơi.

“Cô nói cái gì vậy?”

“Tôi sắp kết hôn rồi”.

“Kết hôn thì sao chứ”.

“Tôi không quan tâm”.

“Hơn nữa, chẳng phải bây giờ anh vẫn chưa kết hôn sao?”

Tiền Cẩm Lâm không cam lòng nói.

“Từ khi nghe thấy lời của mẹ anh, tôi đã biết tôi và anh không phải không có khả năng”.

“Tôi sẽ đi nói chuyện với cô Lưu Tiểu Nguyệt kia”.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo chợt trầm xuống.

Trong mắt là ngọn lửa giận anh đang cố đè nén.

“Tiền Cẩm Lâm, trước kia tôi từng là kẻ thù của cô, sau này cho dù không còn là kẻ thù nữa tôi cũng không thể nào có bất kỳ quan hệ gì với cô”.

“Cô phải nhớ, cả đời này tôi chỉ có một mình Tiểu Nguyệt.

Cô đừng đi làm phiền cô ấy”.

“Nếu không tôi sẽ không tha cho cô”.

Giọng nói của Trần Thiên Hạo khiến Tiền Cẩm Lâm run rẩy.

Cô ta mím môi.

Hốc mắt ửng đỏ.

Dựa vào cái gì, anh không có quyền tước đoạt tình cảm của tôi”.

“Nếu như anh không thích tôi, hơn nữa còn hận tôi, anh có thể giết tôi

“Tôi đã quyết thứ gì, tôi sẽ không thay đổi”.

Cô ta điên cuồng rống lên.

Nước mắt Tiền Cẩm Lâm ruôn rơi.

Sau khi suy tính cặn kẽ, cô ta quyết định sẽ sống vì mình một lần.

Nhưng đón đợi cô ta là đối phương không hề đồng ý.

Hơn nữa còn uy h**p cô ta.

Lòng cô ta quặn đau.

Không cam lòng!

Nhưng giống như chấp niệm phải báo thù của cô ta vậy.

Cô ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo khó coi.

Nhưng anh chẳng nói được gì.

Cũng không phải là anh không có tình cảm với Tiền Cẩm Lâm.

Chẳng qua việc này không hề công bằng với Tiểu Nguyệt.

Rất không công bằng.

Cho nên anh lâp tức xóa bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu.

Trần Thiên Hạo không để ý đến cô ta.

Anh quay người rời đi.

Tiền Cẩm Lâm như đột nhiên mất đi thứ gì, trong lòng trống rỗng.

Cô ta vội vàng chạy theo, ôm lấy anh từ phía sau.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 167


Chương 167

“Anh đừng đi!”

“Buông tôi ra!”

Trần Thiên Hạo lạnh lùng nói.

Nhưng cơ thể căng thẳng của anh chẳng lừa được bất kỳ ai.

Nhất là Tiền Cẩm Lâm.

“Tôi xin anh, đừng từ chối tôi”.

Nước mắt cô ta tuôn rơi.

Thấm ướt lưng áo Trần Thiên Hạo.

Trần Thiên Hạo muốn giãy ra.

Nhưng trong đầu chợt lóe lên tất cả mọi chuyện liên quan đến Tiền Cẩm Lâm.

Tuổi thơ bơ vơ không nơi nương tựa.

Thời kỳ thiếu niên phản nghịch.

Cả đời cô ta phải vượt qua biết bao trắc trở.

Anh hơi không đành lòng thở dài.

“Cô cứ thả tôi ra đã, có lời gì từ từ nói”.

Trần Thiên Hạo nhẹ nhàng nói.

Nghe thấy giọng Trần Thiên Hạo dịu hơn nhiều.

Tiền Cẩm Lâm mừng thầm, cô ta lau nước mắt.

Hít mũi một cái.

“Tôi, tôi rất thích anh”.

“Từ thời khắc nhìn thấy anh!”

“Từ khi anh tha cho tôi”.

“Từ lần đâu tiên anh cứu tôi”.

“Rồi đến lần thứ hai!”

“Tôi biết tôi ích kỷ, tôi không thể thay họ báo thù”.

“Nhưng sau lần này, tôi đã thông suốt rồi”.

“Tôi nên sống vì mình”. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiền Cẩm Lâm gằn từng chữ một.

Trong lòng dường như có vô vàn tủi hờn cùng ái mộ, cô ta chỉ muốn nói hết cho Trần Thiên Hạo nghe.

Trần Thiên Hạo nhìn cô ta.

Hai mắt không có dao động gì rõ rệt.

“Cẩm Lâm, cô lý trí chút được không?”

“Tôi là ai, tôi là Trần Thiên Hạo, là kẻ thù của cô, là người sắp kết hôn”, Trần Thiên Hạo nghiêm túc nói.

“Tôi nghĩ rất lâu rồi, tôi có thể khẳng định, bây giờ tôi vô cùng lý trí”.

Tiền Cẩm Lâm nghiêm túc nói.

Trần Thiên Hạo bất đắc dĩ lắc đầu.

Anh thật sự không biết nên nói thế nào với đối phương.

“Bây giờ tôi phải xử lý rất nhiều việc, còn cả chuyện nhà họ Triệu, chúng ta tạm thời không nói mấy thứ này được không?”

“Ừ, được!”

Tiền Cẩm Lâm ngoan ngoãn gật đầu.

“Nếu anh cần tôi làm gì anh cứ nói”.

Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười lắc đầu.

“Cô đừng rước thêm phiền toái cho tôi là được”.

Tiền Cẩm Lâm hừ một tiếng, hai tay vén mái tóc xoăn dài.

Ánh sáng dịu dàng lay động trên mái tóc cô ta.

Gò má hơi nâu khỏe mạnh hướng về phía Trần Thiên Hạo, cô ta lặng người nhìn anh.

“Tôi biết tôi có đẹp hay không, tôi biết anh thích tôi”.

Tiền Cẩm Lâm quyến rũ nháy mắt với Trần Thiên Hạo.

Trần Thiên Hạo bất lực lắc đầu.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 168


Chương 168

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, là Thanh Long gọi tới.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo trở nên căng thẳng.

“Tôi còn việc phải xử ly!”

Nói xong liền vội vàng đi ra ngoài.

“Vương, nhà họ Triệu lại phái người liên hệ với nhà họ Bạch ở Đế Đô, bọn họ chắc sốt ruột lắm rồi”.

Trần Thiên Hạo thầm gật đầu.

“Tiếp tục giám sát động tĩnh của chúng”.

Sau khi cúp máy, sắc mặt Trần Thiên Hạo trầm xuống.

Nhà họ Bạch ở Đế Đô rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này.

Tại đại viện nhà họ Triệu.

Một chiếc Hummer dài đỗ trước cổng.

Một ông lão để râu dài bước xuống xe.

Chòm dâu màu trắng dày của lão dài đến ngực, sắc mặt hồng nhuận, hai mắt sáng rực.

“Sư phụ”.

Triệu Thiên Đạo tiến lên, cung kính hành lễ thỉnh an.

Đối phương cười nhạt, nhấc tay nhẹ nhàng đỡ Triệu Thiên Đạo dậy.

“Thiên Đạo, con bảo ta đến rốt cuộc có chuyện gì?”

“Sư phụ, người ngồi thuyền vất vả rồi, chúng ta về nhà nghỉ ngơi trước rồi nói chuyện sau”.

“Ừ”.

Hai người đi cùng nhau vào đại viện.

Theo sau là một thanh niên trọc đầu mang mặt nạ đen.

Người nay trông giống cái xác biết đi, cứng ngắc nhưng tốc độ nhanh vô cùng.

Đi đến đâu để lại sát khí khiến người ta khiếp sợ đến đấy.

Cùng lúc đó.

Ở trạm xe Nam Thành.

Triệu Vô Quân mặc quân phục ngồi trong phòng chờ.

Không lâu sau, bốn người đàn ông vội vàng xuống tàu.

Người dẫn đầu là một thanh niên vạm vỡ.

Triệu Vô Quân vừa nhìn liền hét lớn.

“Bạch Phi”.

Bạch Phi mặt mày u ám, vừa nhìn thấy Triệu Vô Quân liền cười toét miệng.

“Anh rể”.

Hai người tiến lên trước, nhiệt tình ôm lấy nhau.

“Cuối cùng mọi người đã đến”.

“Trong thư, anh bảo Nam Thành có biến, nên ông nội liền phái em đến đây”.

“Mấy vị này là…”, Triệu Vô Quân nhìn ba người đứng sau lưng hắn.

“Ba vị này là cao thủ đấm bốc ở Đế Đô, lần này đến là để giúp anh giải quyết vấn đề”, Bạch Phi ngẩng đầu, kiêu ngọa nói.

“Nếu được vậy thì tốt quá!”

Triệu Vô Quân gật đầu.

Nói xong liền đưa mọi người vào trong trung tâm Nam Thành.

Một lúc.

Mà có mấy trợ thủ đến giúp đỡ nhà họ Triệu.

Giờ có thể chống lại Trần Thiên Hạo được rồi.

Tại đại viện nhà họ Trần.

Trần Thiên Hạo nghe tin hồi báo của Thanh Long.

Cũng biết, nhà họ Triệu đã mời trợ thủ đến giúp dỡ.

Tuy nhiên sao anh có thể chú ý đến mấy trợ thủ kia được.

Còn tin sư phụ của Triệu Thiên Đạo – Thiên Cơ Lão Nhân đã đến.

Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 169


Chương 169

“Cậu chắc chắn là Thiên Cơ sao?”

Trần Thiên Hạo hiểu rất rõ ông già Thiên Cơ này.

Sống nhàn nhã, nay đây mai đó, ba năm trước trong chiến loạn Đông Hoang, lão từng một mình tiến lên, trợ trận giết địch.

Y thuật cũng rất cao minh.

Từng chữa trị nhiều vết đao nặng trên người anh.

“Khương Thị cũng đến cùng Thiên Cơ, điều này chắc chắn là đúng”.

“Chuyện này không dễ xử lý”.

Trần Thiên Hạo hơi khó xử.

“Nếu Thiên Cơ biết là vương, lão sẽ không dám lỗ m4ng”, Thanh Long nói.

“Tôi không sợ lão.

Khương Thị kia giống như cái xác biết đi, chỉ sợ hắn không nhận người, làm tổn thương người của chúng ta”, Trần Thiên Hạo lo lắng nói.

“Vậy để tôi giết hắn”.

Thanh Long nắm chặt nắm đấm.

“Tu vi và y thuật của Thiên Đạo hơn người, không cần thận sẽ bị lão lập mưu.

Mà Khương Thị bên cạnh lão không sợ sống chết đau đớn, bị khống chế bởi Thiên Cơ Phi Châm”.

“Muốn hủy diệt, chắc sẽ tốn công sức.

Hơn nữa Khương Thị này luôn kề bên Thiên Cơ như cái bóng, hắn mà bị tiêu diệt, chắc lão sẽ không chịu nổi”.

Thanh Long ngẩng đầu.

“Không sao, nếu như Thiên Cơ lộ mặt, lão cũng không dám đối đầu với chúng ta”.

“Nếu như Khương Thị lộ mặt, thì tôi chỉ có thể để Thiên Cơ Lão Nhân kia nằm khóc trên mộ”.

“Ha ha, Thiên Cơ luôn giúp chúng ta, cũng được coi là anh em chiến hữu với chúng ta, cậu đừng có quá đáng”.

Trần Thiên Hạo cười nhạt.

Bỗng nhiên nghĩ đến.

Có thể lợi dụng Thiên Cơ để đào chút tin tức từ nhà họ Triệu không nhỉ?

Cũng hay đấy.

Tiền Cẩm Lâm chạy từ ngoài vào.

“Sao cô lại theo tôi đến đây”.

Vẻ mặt Trần Thiên Hạo có hơi khó chịu.

Sắc mặt Tiền Cẩm Lâm cứng đờ.

Khóe mắt ửng đỏ.

“Nhóc 13 xảy ra chuyện rồi”.

“Anh giúp tôi với”.

“Nhóc 13?”

Trần Thiên Hạo đột nhiên nhớ ra, Tiền Cẩm Lâm từng kể về một đứa bé mồ côi, bị Tiền Cẩm Lâm thiêu chết mẹ mình.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Đứa bé kia tâm tư quá nặng, tôi luôn đi theo thằng bé.

Ban nãy tôi đi đến cô nhi viện, một mình cậu đã chạy ra ngoài rồi”.

Tiền Cẩm Lâm vô cùng lo lắng.

Vẻ mặt có hơi hoảng loạn.

“Vậy tôi sẽ phái người đi tìm”.

Trần Thiên Hạo lập tức nói.

“Tôi đã tìm rồi, nhưng tìm mãi không thấy mới nhờ anh giúp đỡ”.

Tiền Cẩm Lâm nói, cô ta sắp khóc đến nơi rồi.

Nhóc 13 là vết thương lòng của cô ta.

Nếu như không vì năm đó cô ta làm vậy, nhóc 13 chắc bây giờ vẫn là một cậu thiếu niên vô lo vô nghĩ.

“Thanh Long, phái người đến cô nhi viện kiểm tra thân phận, sau đó cho người của chúng ta đi tìm”.

Sau khi hạ lệnh, Trần Thiên Hạo đưa Tiền Cẩm Lâm ra ngoài.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 170


Chương 170

“Khi cậu bé rời đi, cậu bé có để lại lời gì, hoặc manh mối nào không?”.

Chiếc xe lao vút đi, hai người nhìn người đi hai bên người, Trần Thiên Hạo hỏi.

“Không có.

Cậu bé không tiếp xúc với ai, chỉ thích chơi mô hình tàu, khi đi, cậu cũng mang hết mô hình đi”.

Tiền Cẩm Lâm nghĩ rồi nói.

Mô hình?

“Hay là đến xưởng đóng tàu ở Nam Thành xem sao?”

Trần Thiên Hạo nói.

Xưởng đóng tàu nằm ở phía đông thành phố Nam Thành, cách dự án Vịnh Lam không bao xa, là một xí nghiệp nằm sát biển.

Do nhà họ Triệu và nhà họ Tôn bắt tay xây dựng.

Sau lưng nghe nói do nhà họ Bạch khống chế.

“Cũng được”.

Chiếc xe lao thẳng đến xưởng đóng tàu.

Xưởng đóng tàu.

Được xây dựng hai mươi năm trước.

Năm đó nhà họ Bạch đầu tư đầu tiên.

Cũng là khi Triệu Vô Quân trở thành con rể của nhà họ Bạch, nhà họ Bạch ủng hộ Triệu Vô Quân rất nhiều, còn đưa cho ông ta một khoản tiền đầu tư.

Cũng tại thời điểm đó, mảnh đất ở đây được tặng miễn phí.

Phía chính phủ Nam Thành chỉ hy vọng xưởng đóng tàu này có thể nhanh chóng đưa vào sản xuất, đem lại một khoản thuế quan lớn cho Nam Thành.

Sau đó do hạng mục Vịnh Lam xuất hiện mỏ vàng.

Nên xưởng đóng tàu này mãi không được thi công.

Họ muốn liên kết với Vịnh Lam để trở thành một nơi khai thác mỏ vàng.

Đương nhiên hai mươi năm đã trôi qua.

Để giữ lại mảnh đất này, thiết bị của xưởng đóng tàu đều được chuẩn bị đầy đủ.

Hơn nữa con tàu dài hai mươi mét vào hai mươi năm trước đã bước đầu hoàn thành.

Một năm trước khi con tàu được hạ thủy đã chấn động cả bốn thành phố Đông Tây Nam Bắc.

Chỉ là bây giờ vẫn chưa đưa ra kỳ hạn sử dụng.

Dù sao cũng do nhà họ Bạch khống chế.

Triệu Vô Quân tạm thời nhận được thông báo cuộc họp.

Không thể không đến văn phòng chủ tịch thành phố một chuyến..

Mấy người Bạch Phi đến là do nhận được mệnh lệnh của ông cụ Bạch.

Đến nhà họ Triệu nghỉ ngơi rồi đến xưởng đóng tàu.

Người đi cùng là gia chủ nhà họ Triệu, Triệu Vô Cực.

“Cậu Bạch, cậu thấy đấy, con tàu chúng ta tạo ra, dù là quy mô hay thực lực đều nằm top mười trong nước”.

Triệu Vô Cực nhìn con tàu cực lớn, không nhịn được khoe khoang.

“Anh Triệu, ở đây không có người ngoài, chúng ta không cần nói dối đâu”.

“Lúc nào thì chỗ này có thể chính thức khai thác được”, Bạch Phi nói thẳng.

Đóng tàu?

Thì kiếm được mấy đồng chứ.

Sao nhanh bằng việc đào vàng được.

Hơn nữa nơi này cách khu đất vịnh Lam có hơn nghìn mét, nếu như nơi đó phát hiện ra mỏ vàng thì nơi này chắc chắn cũng có.

Đây cũng là lý do hai mươi năm qua bọn họ tốn công đầu tư xây dựng chiếc tàu trở hàng này, cũng là nguyên nhân giữ lại mảnh đất này.

Nói trắng ra là coi trọng mỏ vàng dưới khu đất này.

“Vốn định chờ đến khu khu đất vịnh Lam bắt đầu khai thác mới có thể chính thức bắt đầu”.

“Ai ngờ nửa đường lại xuất hiện Trần Thiên Hạo, làm loạn Nam Thành thành ra như này.

“Bây giờ tất cả thiết bị của chúng ta ở vịnh Lam đều bị tiêu hủy, ngay cả Lộ Bình con trai tôi cũng bị lửa thiêu chết”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 171


Chương 171

Nói đến đây, sắc mặt Triệu Vô Cực trở nên vô cùng đau khổ”.

“Tôi cũng nghe nói đến chuyện này, anh Triệu xin hãy nén bi thương”.

“Lần này tôi đến đây cũng là vì tên Trần Thiên Hạo kia”.

“Nhà họ Triệu ở Nam Thành cũng được coi là thế lực nhánh của nhà họ Bạch ở Nam Thành, hắn làm vậy với nhà anh cũng chính là bất kính với nhà họ Bạch”.

“Người như vậy chắc chắn không thể giữ lại”.

Bạch Phi cao ngạo nói.

Triệu Vô Cực vui mừng gật đầu.

Đúng lúc này chuông điện thoại của Triệu Vô Cực reo lên.

Là Triệu Thiên Đạo gọi, liên quan đến Triệu Lộ Bình.

Triệu Vô Cực không hề do dự, nói mấy câu khách sáo với Bạch Phi sau đó chạy về nhà.

Bạch Phi đi một vòng trong xưởng.

Nhìn con tàu trở hàng, hiếu kỳ đi vào trong.

Nói thật hắn chưa từng tận mắt nhìn thấy quá trình xây dựng tàu chở hàng.

Đi được hai bước chỉ nhìn thấy một bóng người nhỏ bé đang khom lưng trong góc xưởng, ngắm nhìn tàu chở hàng.

Trong tay người đó cầm mô hình tàu trở hàng.

Hắn nhíu mày.

Sau đó đánh mắt với tên côn đồ đứng sau.

Một tên tiến lên nhấc người đang trốn trong góc dậy.

“Trẻ con?”

Bạch Phi nhìn qua có hơi bất ngờ.

Nhưng nhìn ra sau thấy cánh cửa công xưởng bị đóng chặt, cậu bé này chui vào thế nào vậy?

“Cậu nhóc, nhóc đang làm gì vậy?”

Bạch Phi hỏi.

Cậu bé này chẳng phải ai khác, chính là nhóc 13.

Nhóc 13 có mái tóc xoăn, dày như tổ quả.

Đôi mắt kiên cường chớp chớp.

“Ông quan tâm tôi làm gì, mau thả ông đây xuống”.

“Ối dồi! Nhãi, cũng có chút bản lĩnh nhỉ”.

Bạch Phi tiến lên, nhìn cậu, nhìn mô hình tàu chở hàng trong lòng cậu, liền cướp lấy nó.

“Không ngờ cậu lại là một người mê tàu đấy”.

“Có phải lén đến đây xem không?”

“Trả mô hình lại cho tôi, nó là của tôi”, nhóc 13 nghiến răng, đạp Bạch Phi một cước.

Sắc mặt hắn lộ vẻ hung ác.

Tát thẳng vào mặt cậu.

“Dám đá ông đây, muốn chết hả?”

Sau đó liền vứt nhóc 13 xuống đất.

Dưới đất toàn sỏi đá, cậu ngã xuống đất kêu lên đau đớn.

Nhóc 13 không hề sợ hãi.

Thằng bé đứng dậy lao về phía Bạch Phi.

“Trả lại mô hình cho tôi”.

Bạch Phi tránh qua, nhóc 13 đá vào không trung.

Bạch Phi giơ chân, đạp vào mông cậu, sức lực rất lớn khiến cả người nhóc 13 bay ra xa.

“Bốp!”

Nhóc 13 bị đạp vào mông, cả người ngã ngửa, ngã trên mặt đá cuội.

Máu tươi phun ra.

Cậu giãy giụa một lúc sau đó ngất đi.

Bạch Phi thấy vậy, đùa có tí mà thằng nhóc này đã ngã không biết sống chết thế nào rồi.

Thấy xung quanh không có người.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 172


Chương 172

Hắn liền phất tay gọi tên côn đồ.

“Tìm hòn đá cột vào người nó, sau đó ném xuống biển làm mồi cho cá”.

Chiếc xe phóng như bay thẳng đến xưởng đóng tàu.

Cửa xưởng đóng tàu đóng chặt.

Bên trong không có bất kỳ động tĩnh nào.

Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm xuống xe kiểm tra.

“Nơi này yên lặng như vậy sao?”

Trần Thiên Hạo không kìm được hỏi.

Anh nghiêng đầu qua bên kia, đó là nhà xưởng của vịnh Lam cháy đen sì.

Anh nhíu mày.

Nếu nơi đó có mỏ vàng, vậy nơi này liệu có không?

“Nơi này một năm trước hạ thủy tàu trở hàng, sau đó chỉ thi công mấy hạng mục nhỏ lẽ.

Nghe nói lúc trước xin phá sản, điều chỉnh để khai thác tài nguyên”.

Tiền Cẩm Lâm nói.

Khai thác tài nguyên?

Anh nhìn đá cuội dưới chân.

Trần Thiên Hạo cảm giác mình đoán đúng đến chín phần.

“Xưởng đóng tàu này là của gia tộc nào?”, để kiểm chứng phỏng đoán của mình, Trần Thiên Hạo hỏi tiếp.

“Hình như là nhà họ Triệu và nhà họ Tôn.

Cụ thể là ai tôi cũng không biết”.

Tiền Cẩm Lâm nhíu mày nói.

“Quả nhiên!”

“Hay là chúng ta vào xem chút đi”.

Trần Thiên Hạo đề nghị.

Trong tình huống này, anh thật sự muốn vào xem một chút.

“Cửa nơi này bị đóng chặt, chúng ta vào thế nào đây?”, Tiền Cẩm Lâm do dự nói.

Bỗng nhiên cô ta nhìn thấy một khe hở trên tường.

Cạnh cái lỗ có linh kiện của mô hình.

“Nhóc 13 thực sự đã đến đây”.

“Chắc thằng bé chui vào từ đây”, Tiền Cẩm Lâm chỉ vào cái lỗ, sốt ruột nói.

“Chúng ta lớn như vậy, chắc chắn không chui lọt”.

Tường cao hai mét, Trần Thiên Hạo duỗi tay tóm lấy đỉnh tường.

Hai tay dồn lực, hai chân bật lên, dễ dàng nhảy lên trên tường.

Anh đưa tay nói.

“Nào, tôi kéo cô lên”.

Tiền Cẩm Lâm nắm chặt tay Trần Thiên Hạo, mặt hơi đỏ.

Trần Thiên Hạo bất giác cảm thấy tim đập thình thịch.

Hai người leo tường đi vào trong công xưởng.

Bên trong bức tường chỉ có một công xưởng lẻ loi ở giữa, nằm sát gần biển.

Bên trong có cần trục xây dựng loại lớn, dưới thiết bị còn có một con tàu trở hàng với chiều dài hai mươi mét.

Tàu còn chưa được sử dụng đã hiện đầy vết loang lổ rỉ sét.

Hai người đi về phía trước.

Đi ngang qua chỗ rẽ ở cửa lớn công xưởng, phát hiện ra trên mặt đất có mô hình tàu trở hàng.

“Cái này của nhóc 13”.

“Thằng bé ở đây”.

Nhìn bốn phía, phát hiện ra vết máu trên đá cuội.

“Mau nhìn!

Tiền Cẩm Lâm giật mình.

Sắc mặt vô cùng khó coi.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 173


Chương 173

Ánh mắt của cô ta hiện lên sự hoang mang, cô ta nhìn khắp bốn phía.

Cô ta đột nhiên nhìn thấy bên cạnh cần trục hình tháp có mấy người đang đi đến vùng nước sâu.

“Đó là nhóc 13”.

“Họ muốn làm gì vậy”.

Sắc mặt Tiền Cẩm Lâm thay đổi.

Xông thẳng về phía bờ biển.

Cô ta hét lớn.

“Mấy người làm gì thế, mau thả thằng bé xuống”.

Ở phía xa, Bạch Phi nhìn thấy có người đang đứng hét sau lưng mình.

Quay đầu nhìn lại là một cô gái, còn có một người đàn ông đang lao đến.

Lo mọi chuyện sẽ bại lộ.

Hắn lập tức thúc giục.

“Mau dìm chết nó”.

Tên côn đồ dùng sức ném nhóc 13 xuống biển.

Sau đó mấy người nhanh chóng đi lên bờ.

Tiền Cẩm Lâm giật mình.

Bọn họ vứt nhóc 13 xuống biển.

Trong lòng cô ta như bị ai đó đâm một dao, đau đớn kịch liệt.

“Nhóc 13”.

Cô ta điên cuồng lao vào biển.

Bạch Phi đánh mắt, hai tên côn đồ cơ thể vạm vỡ tiến lên ngăn cô ta lại.

“Cô gái, trông em cũng xinh đấy, chơi với mấy anh chút không?”

Bạch Phi trêu đùa nói.

Tiền Cẩm Lâm chỉ nghĩ đến nhóc 13, không có tâm trạng nói nhảm với họ.

Cô ta tung cước đạp thẳng vào Bạch Phi.

Tốc độ của tên côn đồ rất nhanh, hắn dùng đùi đỡ đòn.

Đạp bay cẳng chân của Tiền Cẩm Lâm ra xa.

Cùng lúc đó tóm cổ Tiền Cẩm Lâm.

“Vèo!”

“Bốp!”

Một viên đá cuội bay qua, bầu không khí như bị xé toạc.

Bốp một tiếng, đập thẳng lên tay tên côn đồ.

Tay hắn lập tức đỏ lên, năm ngón tay vặn vẹo.

Hắn thả Tiền Cẩm Lâm ra.

Tên côn đồ thẹn quá hóa giận.

Quay đầu nhìn người đang đi tới.

Chỉ nhìn thấy một viên đá cuối lại lao đến.

“Bốp!”

Tốc độ của viên đá cuội rất nhanh, đánh thẳng vào giữa trán tên côn đồ.

Trên đỉnh đầu tên côn đồ truyền đến cảm giác lạnh lẽo, hắn nghiêng đầu vươn tay bắt lấy viên đá cuội.

“Bốp!”

Hắn cảm giác viên đá nóng bỏng.

Nóng đến mức đau đớn, nóng hừng hực khiến sắc mặt hắn cũng đỏ bừng lên.

Sắc mặt tên côn đồ khác cũng trầm xuống.

Nhìn thấy vẻ mặt dữ tợn của đồng bọn của mình, một tên khác đánh mắt.

Hai bọn chúng gập người, lấy ra hai con dao găm từ trong lồng ng.ực.

Tiền Cẩm Lâm bò dậy, điên cuồng lao đến chỗ nước cạn.

Bạch Phi cảm nhận được thực lực của Trần Thiên Hạo không hề tầm thường, hắn lùi về sau mấy bước, nhìn Tiền Cẩm Lâm đang lao về phía biển.

Sau đó vọt tới cạnh cô ta.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 174


Chương 174

Bàn tay tên côn đồ đau nhức, hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy đầy trán.

Tay dùng sức bóp mấy cái, ngẩng đầu hung hăng đi về phái Trần Thiên Hạo.

Ba tên côn đồ.

Chính là cao thủ đánh cận chiến đứng đầu Đế Đô.

Dùng thế bao vây giam Trần Thiên Hạo ở giữa.

“Hừ!”

Một tên hét lớn, cơ thể đung đưa, tung thẳng nắm đấm vào huyệt thái dương của Trần Thiên Hạo.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo bỗng trầm xuống.

Mũi chân c4m vào đá cuội.

Sau đó chợt nhấc lên, mấy chục cân đá cuội đáp thẳng lên bắp chân đối phương.

Cùng lúc đó, Trần Thiên Hạo hơi ngửa đầu về sau né tránh.

Tên côn đồ đứng bên nhấc chân tung đòn.

Nhắm thẳng vào gáy Trần Thiên Hạo.

Không đợi anh nghiêng đầu tránh đòn, một tên khác lại lên gối, chặn đường tránh của Trần Thiên Hạo.

Tấn công từ ba phía.

Tốc độ cực nhanh!

“Bốp!”

Đá cuối đập trúng bắp chân một tên, tên đó đau đớn hừ một tiếng.

Cơ thể ngã về trước.

Hai tay Trần Thiên Hạo cực nhanh, như sắt thép tóm lấy đầu đối phương.

Cơ thể dùng sức tóm về sau.

Khiến cả đầu hắn bị kéo về phía anh.

Hai tên còn lại lập tức sợ giật mình.

Toàn lực tấn công, đột nhiên xoay người, tiếp tục tấn công phía bên sườn của Trần Thiên Hạo.

Trần Thiên Hạo nhảy vọt về sau, kiềm chế cơ thể tên kia, khiến hắn vồ hụt.

Một cước chợt đá lên trên.

Tên côn đồ bị kiềm chế sắc mặt hoảng sợ.

Hai tay đỡ trước ngực.

Nhưng mà cước này của Trần Thiên Hạo có sức mạnh rất lớn.

“Đùng!”

Hai tay chắn trước ngực gãy ra, lồng ng.ực lõm uống.

Sắc mặt hai tên kia đều thay đổi.

Quyền cước tung ra.

Một người tung cước, cả người Trần Thiên Hạo ngả về sau gần chạm đấm, tránh được đòn tấn công từ hai bên.

Chân anh như một chiếc quạt điện, xoay tròn với tốc độ kinh khủng, khiến hai tên kia phải rút lui.

Ngay sau đó, Trần Thiên Hạo dùng chiêu cá chép tung mình, nhảy vọt lên.

Cơ thể chưa kịp đứng vững, cước chưởng đã phát lực.

“Bốp!”

Như viên đạn bắn r4.

Nắm đấm mạnh mẽ nhắm thẳng vào lồng ng.ực một tên.

Tên đó lập tức đỡ dòn.

Chặn được nắm đấm bên trái nhưng không chặn được bên phải.

Luồng sức mạnh kinh khủng đánh vỡ bàng quang của hắn.

Cả người hắn run rẩy kịch liệt, ôm bụng ngã xuống đất.

Một tên côn đồ khác thấy vậy.

Không dám đánh trả.

Ba người họ vừa đối mặt với Trần Thiên Hạo, hai người đã bị đánh đạp.

Hắn xoay người bỏ chạy.

Trần Thiên Hạo quay đầu nhìn bờ biển, Tiền Cẩm Lâm nhảy xuống nước, tìm nhóc 13.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 175


Chương 175

Bạch Phi đi đến trước mặt cô ta, tóm lấy cả người cô ta.

“Chết tiệt!”

Trần Thiên Hạo dùng mũi chân đào một viên đá cuội lên.

Dồn toàn lực ở mũi chân.

“Vụt!”

Viên đá cuội như thanh kiếm bay phá tan không trung, xuyên qua sau đầu tên côn đồ, bắn r4 từ giữa trán.

Hắn tuyệt vọng, không cam lòng!

Ngã xuống đất.

Trần Thiên Hạo sải bước chạy nhanh đến bờ biển.

Nhìn thấy tên mặc đồ trắng đang điên cuồng dìm Tiền Cẩm Lâm xuống nước.

Anh quăng hòn đá cuội trong tay ra.

“Rầm!”

Nhắm chính giữa trán.

Tên mặc đồ trắng ngửa mặt nằm trên mặt biển.

Trần Thiên Hạo vọt đến, kéo Tiền Cẩm Lâm sặc nước biển lên.

Cô ta thiếu dưỡng khí, còn nuốt vào một lượng lớn nước biển, cơ thể vô cùng yếu ớt.

Trần Thiên Hạo ôm lấy cô ta, đi đến bên bờ biển.

“Ọe!”

Tiền Cẩm Lâm nôn nước biển ra.

Chỉ vào một nơi.

“Nhóc mười ba, cứu thằng bé”.

Trần Thiên Hạo đặt cô ta xuống đất.

Xoay người lao về biển, ngụp đầu xuống nước.

Dưới làn nước mờ đục, anh không nhìn rõ gì cả.

Nước biển dao động, khiến mắt anh đau nhói.

Trần Thiên Hạo liên tục tìm kiếm.

Cuối cùng cũng mò được một người.

Nhấc lên, cơ thể này rất nặng.

Lục lọi một lúc, phát hiện ra thằng bé bị trói trên đá.

Sau khi cởi viên đá ra, Trần Thiên Hạo dùng sức nhấc cơ thể này lên, sau đó dùng hai tay nhấc hai chân đối phương, vác chân lên vai, chạy lên bờ biển.

Tiền Cẩm Lâm không bị dìm quá sâu.

Sau khi phun ra vài ngụm nước liền tỉnh dậy.

Nhóc 13 đã ở trong nước biển ít nhất sáu, bảy phút, cậu không biết mình đã uống bao nhiêu ngụm nước biển.

Toàn toàn thân mềm nhũn, trắng bệch.

“Sao rồi, thằng bé thế nào rồi?”

Tiền Cẩm Lâm bò dậy, lo lắng hỏi.

Trần Thiên Hạo cõng cậu trên lưng, chạy một cách điên cuồng, tống hết nước trong bụng ra.

Anh đặt cậu nằm xuống đất, thực hiện hồi sức tim phổi, hô hấp nhân tạo.

Những động tác này đối với một người lính trên chiến trường mà nói là những kiến thức cơ bản nhất.

Sau đó cường độ của động tác không ngừng tăng lên.

Cuối cùng.

Nhóc 13 phun ra một ngụm nước biển.

Sau đó ho mạnh.

Tiền Cẩm Lâm vui mừng khôn xiết.

Thấy phản ứng của nhóc 13, cô ta biết rằng, ít nhất thì tính mạng cậu cũng không gặp nguy hiểm.

Trong lúc kích động.

Tiền Cẩm Lâm ôm chặt lấy đầu Trần Thiên Hạo.

Hôn mạnh một cái.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 176


Chương 176

“Cám ơn anh nhiều lắm”.

Một nụ hôn không đủ để bày tỏ sự cảm kích trong lòng.

Những nụ hôn liên tiếp đáp lên mặt anh.

Trần Thiên Hạo giơ cánh tay ngăn cô ta lại.

“Này này này, vậy là được rồi”.

“Hơi quá rồi đấy!”

Tiền Cẩm Lâm cười hi hi.

Mái tóc ướt sũng dính vào mặt, lông mi gợn sóng, áo sơ mi trắng cũng ướt nhẹp ôm sát toàn bộ cơ thể.

Cơ thể đẫy đ4 hiện ra trước mắt Trần Thiên Hạo.

Tiền Cẩm Lâm đảo mắt, cúi thấp người.

“Người ta biết ơn anh mà”.

Chỉ nhìn thoáng qua, Trần Thiên Hạo đã hơi không chịu nổi.

Anh vội vàng quay đầu chuyển ánh mắt đi chỗ khác.

Nhóc 13 ho vài tiếng rồi tỉnh dậy sau cơn mê.

Khoảnh khắc mở mắt ra, sau khi nhìn thấy Tiền Cẩm Lâm, biểu cảm trở nên lạnh lùng.

“Nhóc 13, cuối cùng em cũng tỉnh rồi”.

Tiền Cẩm Lâm lo lắng hỏi.

Nhóc 13 chật vật đứng dậy, nhìn về phía Trần Thiên Hạo.

Cung kính cúi chào với anh.

“13, cám ơn anh đã cứu mạng”.

Nhóc 13 chưa cao đến một mét năm.

Khuôn mặt gầy gò nhưng hàng lông mày lại lộ ra khí thế quật cường.

Sau một tình cảnh sinh tử như vậy, cậu không hề hoảng loạn hay bất an như những đứa trẻ bình thường khác.

Trông có vẻ rất bình thản.

Cảm ơn Trần Thiên Hạo xong, cậu vô cùng bình tĩnh đi tìm mô hình tàu chở hàng bị rơi hỏng của mình.

Đứa bé này, nếu được chăm sóc dạy bảo thêm, tương lai sẽ có nhiều thành tựu!

Trần Thiên Hạo thầm khen ngợi.

Trong nước biển.

Bạch Phi tỉnh dậy, sau khi dạt vào bờ, mắt hắn u ám nhìn chằm chằm hai người trên bờ.

Hắn phải nhớ kỹ người đó!

Sau này, hắn nhất định phải báo thù anh!

Trên trán Bạch Phi xuất hiện một cái hõm lớn, biểu cảm thay đổi khiến vết thương vô cùng đau đớn.

Đầu óc choáng váng.

Nếu không phải vì khát vọng sống sót mãnh liệt của hắn, hắn đã bị biển xanh nuốt chửng rồi.

Vết thương trên đỉnh đầu nhóc 13 đã đóng vẩy, tuy nhiên vẫn còn hơi choáng váng.

Cậu nhặt lại mô hình bị hỏng, quay người nhìn Tiền Cẩm Vân.

Môi mấp máy vài cái, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Cậu quay người, cầm theo mô hình, cậu lao nhanh về phía cái lỗ.

“Haiz!”

Tiền Cẩm Lâm bất lực thở dài.

Nhìn tên côn đồ không biết sống chết trên mặt đất, trên mặt lộ vẻ bất an.

“Mấy tên này xử lý thế nào?”

Trần Thiên Hạo cau mày, cơ thể cao lớn tiến lên trước, mỗi tay một người, ném thẳng xuống biển.

Tại nhà họ Triệu.

Bọn họ có hy vọng rồi.

Sau khi so sánh DNA, người ta không tìm thấy thi thể của Triệu Lộ Bình trong số những xác chết đã bị thiêu thành tro.

Cũng có nghĩa là Triệu Lộ Bình chỉ mất tích chứ chưa chết.

Tin tức này khiến tất cả mọi người trong gia đình họ Triệu đang cảm thấy buồn bã, trong lòng đột nhiên bừng lên tia hy vọng.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 177


Chương 177

“Lập tức huy động tất cả mọi người, mau chóng tìm kiếm tung tích của Lộ Bình”.

Triệu Thiên Đạo kích động ra lệnh.

Sau đó nhìn Triệu Vô Cực một cái.

“Cậu chủ nhà họ Bạch đâu?”

“Chắc vẫn đang trong xưởng đóng tàu”.

“Ừ, có người nhà họ Bạch, còn có sư phụ bố giúp đỡ. Chúng ta không có gì phải sợ nữa”.

Trên mặt Triệu Thiên Đạo hiện lên vẻ tàn nhẫn.

“Bảo mấy tên thuộc hạ tập trung để mắt đến nhà họ Trần cho bố”.

“Đất Nam Thành, ngoại trừ Trần Thiên Hạo ra e là không còn ai dám ra tay với nhà họ Triệu ra”.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Tất cả đội chống bạo động từ khắp thành phố đã được điều động.

Các bản tin về sự mất tích của Triệu Lộ Bình cũng lần lượt được phát đi.

Hi vọng tìm được ai đó có lòng tốt cung cấp manh mối.

Đồng thời, nhiều nghi can có tiền án đều bị triệu tập để tra khảo.

Vệ sĩ thân cận của Triệu Vô Quân cùng với đám côn đồ nhà họ Triệu bắt đầu một cuộc tìm kiếm, lùng sục mọi ngõ ngách của Nam Thành.

Nhưng trong đó, nhà họ Trần vẫn là đối tượng rà soát chính của đối phương.

Trong một nhà máy bỏ hoang.

Mật lệnh trong tay Kẻ Ác truyền tới.

Giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên.

“Lão Quỷ, nhiệm vụ ở Nam Thành liên tiếp thất bại hai lần, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

Kẻ Ác trầm giọng nói.

“Nam Thành có biến!”

“Tôi sẽ sắp xếp cho đà chủ phân đà đích thân đi điều tra tình hình!”

Mật lệnh không còn động tĩnh.

Vẻ mặt của Kẻ Ác hơi ảm đạm.

Đà chủ, lẽ nào là người đó?

Bên ngoài xưởng đóng tàu.

Sau khi Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm đi ra, nhìn thấy nhóc 13 đang trốn trên mặt đất.

Cậu hơi cúi đầu, trên tay cầm cây gậy viết nguệch ngoạc trên mặt đất.

Trần Thiên Hạo đi đến bên cạnh nhóc 13 rồi dừng lại.

Anh hỏi.

“13, có hứng thú đi Đông Hoang không?”

“Đông Hoang?”

Nhóc 13 hai mắt sáng lên, ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Hạo hỏi.

Trần Thiên Hạo gật đầu.

“Nếu em muốn trở thành lính cũng có thể tới Nam Cương, chị có thể đề bạt em”, Tiền Cẩm Lâm ở bên cạnh cười nói.

Nhóc 13 nhìn cô ta một cái, không thèm quan tâm.

“Anh, em có thể đến Đông Hoang sao?”, nhóc 13 lại ngẩng đầu hỏi Trần Thiên Hạo.

“Đương nhiên có thể”, Trần Thiên Hạo gật đầu.

Nghĩ một chút, sắc mặt nhóc 13 trở nên khó xử.

“Em muốn đi, chỉ là, mỗi năm em đều phải đốt quần áo và đồ ăn cho mẹ”.

Nhóc 13 lẩm bẩm với vẻ mặt buồn bã.

“13, nếu em muốn đi, chị có thể làm giúp em những việc này”.

Tiền Cẩm Lâm chớp mắt, nghiêm túc nói.

Nhóc 13 khẽ cau mày.

Đôi mắt đen láy nhìn Tiền Cẩm Lâm hồi lâu.

Cậu đứng dậy, rời đi mà không quay đầu lại.

“Haiz! Đứa bé này vẫn luôn ghét bỏ tôi như vậy”.

Vẻ mặt của Tiền Cẩm Lâm có chút bất lực.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 178


Chương 178

Nhóc 13 đi được mấy bước đột nhiên dừng lại.

“Chị Tiền, tôi hận chị”.

“Dù tôi biết chị không cố ý, nhưng tôi vẫn hận chị. Nếu không phải chị, mẹ tôi sẽ không…”

Giọng nhóc 13 run rẩy, nhưng cậu không hề khóc.

Sự kiên cường này không hề phù hợp với độ tuổi của cậu.

Nghe những lời của nhóc 13, Tiền Cẩm Lâm rất đau khổ.

“13, chị biết chị có lỗi với em, nhưng em có thể cho chị một cơ hội được không?”

Tiền Cẩm Lâm đuổi theo sau.

Chạm vào đầu của nhóc 13 nhưng bị cậu tránh đi.

“Tôi sẽ không tha thứ cho chị. Nhưng tôi cũng sẽ không hận chị nữa”.

“Tôi hi vọng sau này sẽ không gặp lại chị”.

Nói xong cậu nhìn Trần Thiên Hạo một cái.

“Anh ơi, nếu được, bao giờ em có thể đi Đông Hoang”.

“Bất cứ lúc nào!”

“Tuy nhiên bây giờ em vẫn chưa trưởng thành, vì vậy chỉ có thể đi học. Em có muốn đi không?”

Trần Hạo Thiên nghiêm túc hỏi.

“Chỉ cần có thể rời xa nơi này. Em chấp nhận”.

“Được”.

Trần Thiên Hạo gật đầu.

Còn muốn nói với cậu một số khó khăn sẽ gặp phải khi tới Đông Hoang.

Nhưng chưa kịp mở miệng nói thì thấy vẻ mặt nhóc 13 giống như bị quỷ nhập.

Mắt trợn ngược lên rồi ngã xuống đất.

“Sao thế này…”

Trần Thiên Hạo kinh ngạc, bèn tiến lại xem thử. Gương mặt của nhóc 13 sưng phù lên, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Cực kỳ nhợt nhạt.

Tiền Cẩm Lâm biến sắc.

“Nhóc 13, nhóc 13”.

Cô ta hoảng loạn nhìn Trần Thiên Hạo, run rẩy cất tiếng hỏi.

“Thằng bé bị, bị làm sao vậy?”

Tuy không rành y thuật, nhưng nhìn gương mặt sưng phù và trạng thái mềm nhũn như thể mới được vớt từ dưới biển của thằng bé, Trần Thiên Hạo đã đoán ra được gì đó.

“E là vừa rồi nước biển vẫn chưa được rút sạch khỏi cơ thể”.

“Trên đường đến đây, có lẽ là nước biển đã vào phổi, hoặc não bị thiếu ô-xi trong thời gian dài ở dưới biển, nên dẫn đến tình trạng hôn mê đột ngột”.

Trần Thiên Hạo nghiêm nghị nói.

“Nhưng bất kể là tình huống nào đi nữa, thì chúng ta cũng cần đến bệnh viện ngay lập tức”.

Dứt lời, Trần Thiên Hạo đã bế nhóc 13 và chạy về phía ô tô.

Nước mắt lưng tròng, Tiền Cẩm Lâm cũng vội vã chạy theo.

Cô ta không ngờ tình huống như vậy sẽ xảy ra.

Tiền Cẩm Lâm vội vàng theo sau Trần Thiên Hạo, bước lên ô tô.

Bệnh viện trung ương Nam Thành.

Sau khi được kiểm tra nhanh và cấp cứu, nhóc 13 đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi bệnh trạng.

Bác sĩ Vương – Vương Uyên Bác – một chuyên gia nổi tiếng trong ngành, từng giành nhiều giải thưởng quốc tế, đã nói với vẻ mặt khá nghiêm trọng.

“Tình trạng của đứa bé không được lạc quan”.

“Không đâu. Sau khi bị đuối nước, thằng bé đã được cứu lên và tỉnh lại rồi mà. Chúng tôi còn nói chuyện với nhau, sao lại…”

Tiền Cẩm Lâm trưng ra vẻ mặt khó tin, nước mắt rưng rưng nơi vành mắt đỏ hoe.

“Bác sĩ à, rốt cuộc tình trạng như thế nào vậy?”

Trần Thiên Hạo nghiêm giọng hỏi.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 179


Chương 179

Vương Uyên Bác đẩy cặp kính dày cộp lên, sắp xếp lại suy nghĩ, đoạn trả lời.

“Dựa theo mô tả của các vị, đứa bé này đã ngất xỉu lần thứ hai sau khi đuối nước tỉnh dậy. Tình trạng này còn nghiêm trọng hơn rất nhiều so với việc bất tỉnh ngay do đuối nước”.

Trần Thiên Hạo không nói gì, chỉ nghiêm túc lắng nghe.

“Dưới tình huống bình thường, trong trạng thái hôn mê, cơ thể con người trao đổi chất tương đối chậm, đủ để giúp các cơ quan duy trì thời kỳ ‘tạm dừng’ ở mức độ nhất định”.

Vương Uyên Bác ngừng lại một chút rồi nói tiếp.

“Nhưng một khi người đó tỉnh dậy, cơ thể, phổi và các cơ quan khác sẽ hoạt động trở lại. Nếu lúc này nước trong cơ thể không được bài tiết ra ngoài, quá trình chuyển hóa nước sẽ bị đẩy nhanh. Khả năng thứ nhất, là bài tiết ra bên ngoài cơ thể”.

“Còn khả năng thứ hai thì khá là hiếm gặp, ấy là gây ra hôn mê ngạt thở tái phát”.

Trần Thiên Hạo nửa hiểu nửa không.

Tiền Cẩm Lâm lau nước mắt vương trên khoé mắt, sốt sắng hỏi.

“Vậy trong trường hợp này, hiệu quả của việc chữa trị như thế nào ạ?”

Vương Uyên Bác lắc đầu.

“Tôi làm bác sĩ năm mươi năm nay, cũng chỉ gặp trường hợp này hai lần. Loại hôn mê ngạt thở tái phát này gây tổn thương rất lớn cho não. Dù có may mắn tỉnh lại thì tỷ lệ bại não và tỷ lệ trở thành người thực vật đều chiếm một nửa”.

Nghe xong, Tiền Cẩm Lâm thấy lòng mình đau nhói, suýt chút nữa đã ngất đi.

Trần Thiên Hạo vội đỡ lấy đối phương.

“Không, không đâu, nhóc 13 không nên chịu kết cục như thế”.

Tiền Cẩm Lâm mềm nhũn người, vẻ mặt đầy tuyệt vọng, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

“Tạm thời nằm viện quan sát, bệnh nhân vẫn còn nhỏ tuổi, biết đâu sẽ xuất hiện kỳ tích”.

Dứt lời, Vương Uyên Bác thở dài rồi tiếp tục đi làm việc khác.

Nhóc 13 là người mà Tiền Cẩm Lâm bận lòng nhất.

Có thể nói rằng, từ khi vô ý hại chết mẹ của nhóc 13 thì cô ta đã hạ quyết tâm sẽ đối xử với thằng bé như em trai ruột thịt.

Nhưng nào ngờ bây giờ thằng bé lại xảy ra chuyện này.

Nếu không vì sự bướng bỉnh của cô ta, thằng bé sẽ không mất đi tình thương của mẹ.

Thằng bé cũng sẽ không lớn khôn trong sự đau khổ và phẫn hận.

Lại càng không gặp phải cảnh bất hạnh ngày hôm nay.

Tiền Cẩm Lâm bỗng cảm thấy cả thế giới đều đang chống lại mình.

Chống lại đứa trẻ có số khổ như nhóc 13.

“Mình phải làm gì đây, phải làm sao đây”.

Tiền Cẩm Lâm rất đau đớn, nước mắt lưng tròng.

Cô ta yếu ớt và tuyệt vọng ngả vào lòng Trần Thiên Hạo.

“Thập Tam vẫn chỉ là một đứa trẻ. Thằng bé không nên nhận một kết cục như thế”.

“Hức, hức…”

Nước mắt thấm ướt áo sơ mi trắng của Trần Thiên Hạo.

Cả người Trần Thiên Hạo cứng đờ, cũng không đành đẩy Tiền Cẩm Lâm ra.

Anh vươn tay vỗ nhẹ lên vai đối phương.

“Đừng lo quá, rồi sẽ có cách thôi”, Trần Thiên Hạo an ủi.

“Cách ư?”

“Chuyên gia nổi tiếng còn nói rằng không có hy vọng gì nữa. Có cách gì được kia chứ?”

Tiền Cẩm Lâm ngước lên với gương mặt đẫm nước mắt, mái tóc rối loà xoà bết dính vào hai bên gò má.

Đôi mắt ấy loé lên tia sáng ảm đạm của sự tuyệt vọng.

Trần Thiên Hạo nói “có cách”, tuy là an ủi, nhưng đó không chỉ là lời an ủi đơn thuần.

Đúng là có cách thật.

Thấy nước mắt không ngừng trào ra nơi khoé mắt Tiền Cẩm Lâm, Trần Thiên Hạo định đưa tay lau giúp đối phương.

Nhưng khi giơ tay lên lại cảm thấy không thích hợp lắm, anh bèn chuyển thành vỗ nhẹ lên vai.

“Cô từng nghe đến thần y Tiết, Tiết Thiên Linh chưa?”, Trần Thiên Hạo hỏi.

“Tiết… Thiên Linh?”
 
Back
Top Bottom