Tám giờ ba mươi phút sáng, phòng họp số 4, sở cảnh sát.
Noh Yuna có chút hồi hộp đứng trước nhóm người đã tụ tập trong phòng họp.
Cô nàng đẩy đẩy kính, cầm con trỏ trình chiếu trên tay, hơi lắc lư bàn chân.
Beomgyu và toàn đội điều tra số 5 đã sớm tập trung tại đây, bỏ cả kế hoạch ban đầu, ngồi quây quần bên chiếc bàn hình oval, chờ đợi.
Ngoài ra còn có một số thành viên khác của tổ pháp chứng: Lee Wonhee và Kim Juhoon.
Đúng lúc này, cửa phòng họp đẩy ra lần nữa, Choi Soobin bước vào, bước chân có hơi vội vã, có vẻ vừa mới rời khỏi một cuộc họp cho vụ án khác.
Alpha cũng không nhiều lời, đưa một bàn tay ra hiệu về phía Yuna, sau đó hết sức tự nhiên mà kéo cái ghế trống bên cạnh Beomgyu, ngồi xuống.
Ở bên này, Yuna hắng giọng, bắt đầu trình bày phát hiện mới: "Sáng nay, bên cung cấp dịch vụ thư điện tử và mạng xã hội đã thông qua yêu cầu điều tra, cung cấp quyền truy cập cho chúng ta.
Tôi đã kiểm tra các email trao đổi, cũng như tin nhắn mạng xã hội của Bae Jinhyeong, phát hiện hai điểm quan trọng.”
"Đầu tiên, quả đúng như gia đình của cậu ấy đã nói, Jinhyeong rất hướng nội, hầu hết những liên hệ của cậu ấy ngoài người nhà đều ở mức trao đổi thông tin liên quan đến công việc và học tập, cậu ấy có vẻ có một số người bạn quan hệ không tệ lắm, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức xã giao.”
"Thứ hai.
Cũng chính vì vậy mà trong số những người cậu ấy liên lạc, có ba đối tượng đặc biệt quan trọng.”
Beomgyu ngồi thẳng người dậy.
Bên cạnh cậu, Soobin đổi tư thế, tựa người ra sau ghế.
Cả hai chăm chú lắng nghe.
Yuna chuyển màn hình, bên trên xuất hiện ảnh chụp giao diện tin nhắn trên một nền tảng rất phổ biến.
Cô nói, "Đầu tiên, cậu ấy thường xuyên liên lạc với Park Sooil – chúng ta đã biết.
Trong phần lịch sử có thể thấy cậu ấy từng đặt biệt danh cho Park lần lượt là 'Honey’, 'Bạn trai ❤️’, và 'Ông xã’, sau đó đổi lại thành tên thật khoảng hai tuần trước.”
Beomgyu cúi đầu ghi chú, thời điểm chia tay 'chính thức’ trong lời Park Sooil cũng là hai tuần trước.
"Tin nhắn cuối cùng của họ cũng tầm thời gian đó, tất cả chỉ là tin nhắn chất vấn một chiều từ Park Sooil.
Tuy nhiên, vào đêm ngày 22, lúc bảy giờ bốn mươi phút tối, Park Sooil lại đột nhiên gửi rất nhiều tin nhắn, thậm chí còn đe dọa nếu Jinhyeong không gặp anh ta thì anh ta sẽ… uống hết chỗ rượu này rồi nhảy xuống sông.”
“...”
Beomgyu nhìn mớ tin nhắn kia, có chút cạn lời.
Vừa tuyệt vọng, vừa đáng thương, nhưng chẳng hiểu sao có chút buồn cười.
Nhưng rõ ràng, Park Sooil đã không nói dối.
Yuna mở một vài tin nhắn thoại Park Sooil gửi, quả thật là giọng lè nhè của người say rượu, nếu diễn hay đến mức này, thì anh ta đi làm diễn viên được rồi.
Thế nhưng Beomgyu vẫn hỏi, "Vậy sao Leo lại nói rằng anh ta không biết?
Kể cả không nhớ chuyện xảy ra khi say rượu, nhìn lịch sử tin nhắn hẳn phải biết chứ?”
Yuna gật đầu, "vậy nên chúng tôi đã đối chiếu với điện thoại của Leo, phát hiện lịch sử cuộc gọi và tin nhắn ngày hôm đó đã bị xóa mất.”
Beomgyu quay đầu nhìn Soobin, khẽ nói, "Kim Jisun.”
Người còn lại gật đầu.
"Rất giống chuyện hắn sẽ làm.”
Yuna nói tiếp, chuyển sang màn trình chiếu khác, "Cậu ấy cũng có liên lạc nhiều với Jisun, hầu hết là chuyện liên quan đến Leo.
Chúng tôi đã kiểm tra và thấy một cuộc nói chuyện vào khoảng một tháng trước đặc biệt đáng chú ý.”
Trên màn hình là ảnh chụp lịch sử trò chuyện giữa Jinhyeong và Quản lý Kim.
Kim: Tôi van cậu đấy, sự nghiệp của Leo khó khăn lắm mới tiến triển, cậu nghĩ cho cậu ấy có được không?
Bae: Tôi cũng không muốn thế, nhưng làm sao giấu được?
Kim: Cậu biết Leo từng nói gì với tôi không?
Cậu ấy bảo có thể sẽ dừng lại tất cả vì cậu, sau đó tìm một công việc mới.
Kim: Công việc mới?
Đùa tôi chắc?
Cậu ta chỉ tốt nghiệp cấp hai, hai người biết nhau từ xưa, cậu cũng biết đầu óc cậu ta ngoại trừ âm nhạc thì còn dùng được vào việc gì khác?
Bae: Đừng nói như vậy
Kim: Đây là ước mơ của cậu ấy, Jinhyeong à.
Kim: Cậu nỡ lòng nào nhìn Leo từ bỏ khi chỉ vừa mới bắt đầu sao?
Kim: [Hình ảnh]
Kim: Xem đi, đây là thư đề cử cho single vừa rồi.
Cậu ấy có thể đạt được bài hát của năm.
Kim: Kể cả khi rã nhóm, chỉ cần cái danh hiệu này, cậu ta vẫn có thể đi con đường solo, thành ca sĩ hạng A, đạt được ước mơ!
Kim: Nếu cậu ta bỏ hết tất cả bây giờ vì cậu và đứa bé kia, vậy thì coi như công dã tràng.
Bae: Nhưng tôi không muốn bỏ đứa bé.
Kim: Cậu có nghe những gì tôi nói không vậy?!
Bae: Tôi không nói với anh ấy là được.
Bae: Tôi biết, tôi là gánh nặng của anh ấy.
Bae: Tôi sẽ chia tay.
Ảnh chụp đến đây là dừng, nhưng Beomgyu đã hiểu sơ được động cơ vì sao Jinhyeong nói dối rồi.
Thực ra cũng chẳng cần Jisun phải nói, Beomgyu bỗng có linh cảm.
Tuy mãi đến hiện tại cậu mới nhìn được một phần con người của Jinhyeong, nhưng cậu ta rõ ràng rất thông minh.
Cậu ta biết chắc chắn Leo thực sự có thể sẵn sàng làm ra chuyện như bỏ mọi thứ nếu phát hiện cậu ta mang thai.
"Vậy nên, Jinhyeong ngầm đồng ý, thậm chí còn hỗ trợ Jisun làm giả giám định ADN.”
Bên cạnh cậu, Choi Soobin nhẹ nhàng kết luận.
Beomgyu gật đầu đồng ý.
Yuna dường như đã tìm được nhịp điệu của riêng mình, cô bắt đầu nói liền mạch hơn: "Cuối cùng, là đầu mối quan trọng nhất.
Người thứ ba trong cabin.”
Nghe thế, Beomgyu ngay lập tức nghiêm mặt.
Trên màn trình chiếu xuất hiện những hình ảnh mới.
Yuna khom người lấy ra một tập tài liệu đã được photocopy, Yufan nhận lấy rồi phát cho những người còn lại.
Kỹ thuật viên IT nói: “Ngoài Jisun và Leo, còn có một người thứ ba mà Jinhyeong đã liên lạc thường xuyên và điều độ trong vòng hơn một năm qua.
Hiện tại, tài khoản của người này đã bị xóa, nhưng lịch sử trò chuyện vẫn còn.
Tôi đã tổng hợp và tóm tắt lại những trao đổi này trong tài liệu vừa được phát.”
Beomgyu cau mày lật giở tài liệu, ánh mắt cẩn thận quét qua ảnh chụp lịch sử trò chuyện.
Tên của người này được hiển thị là [tài khoản không tồn tại].
Yuna chỉ lên màn trình chiếu, nói: “Tin nhắn đầu tiên của hai người bắt đầu từ giữa tháng sáu năm ngoái.
Có thể thấy hai người đã gặp nhau trong một buổi concert của AMOR, sau đó thêm bạn trên nền tảng.
Qua nội dung trò chuyện chúng tôi nhận định rằng Jinhyeong đã từng đến concert “Chance Encounter” của AMOR và gặp người này tại đây.
Nội dung trao đổi thời gian đầu chủ yếu xoay quanh nhóm nhạc, cụ thể là Leo.
Có vẻ như người này là một fan cứng của AMOR, có bias là Leo.”
“Bias?”
Beomgyu hỏi lại.
Soobin bắt chéo chân, nghiêng đầu thì thầm với cậu: “Nghĩa là ‘Thành viên yêu thích nhất’.”
Lỗ tai hơi nhột, Beomgyu gật đầu khẽ, rồi kín đáo hơi dịch người sang bên cạnh một chút.
Chẳng biết có phải vì kỳ phát tình sắp tới hay không mà cậu nhạy cảm với pheromone alpha hơn hẳn.
Có mùi gỗ đàn hương rất nhẹ, dù Soobin vẫn mang miếng ngăn tin tức tố.
Yuna nói tiếp, “Sau đó, họ trở nên thân thiết vì cùng thích Leo, dường như người kia cho rằng Jinhyeong chỉ là một fan bình thường, không biết mối quan hệ của cậu ấy với Leo.”
Beomgyu gật đầu, nhìn lịch sử trò chuyện trên tài liệu.
[Tài khoản không tồn tại]: Anh mua được merch giới hạn đợt tới chưa?
Lần này khó quá…
Cả tháng nay em chỉ ăn mì gói để dành tiền, nhưng kể cả có tiền cũng chưa chắc mua được.
Bae: Anh chưa.
Khó vậy à?
[Tài khoản không tồn tại]: Ừ, mua thì dễ thôi, nhưng vì ngẫu nhiên nên không chắc sẽ có ấn phẩm có chữ ký của Leo.
Em định mua thêm 10 phần, anh có muốn mua chung không?
Có thể freeship.
Bae: Em chờ chút.
Bae: Thực ra, anh có một người bạn mua được của Leo này, nhưng cậu ấy muốn đổi lấy Tom.
[Tài khoản không tồn tại]: Thật chứ???
[Tài khoản không tồn tại]: Anh không lấy à?
[Tài khoản không tồn tại]: Lần trước có được cũng nhờ đổi với anh, em ngại quá.
Thực ra em vẫn còn tiền, có thể mua thêm 10 phần, biết đâu may mắn.
Bae: Không sao đâu.
Em còn phải trả tiền thuốc nữa mà.
Đừng nhịn ăn, hại cơ thể lắm.
[Tài khoản không tồn tại]: anh đúng là thiên sứ mà.
[Tài khoản không tồn tại]: [yêu lắm.jpg]
[Tài khoản không tồn tại]: Khi nào có thời gian thì sang cabin chơi với em nhé?
Bae: Tuần này hơi bận chút, tuần sau nhé?
Tiện thể mang đồ sang cho em.
[Tài khoản không tồn tại]: Được.
Cảm ơn anh rất nhiều!
[Tài khoản không tồn tại]: Hyung, anh là người bạn tốt nhất của em đó, anh biết không?
Ngoài Leo ra, em cảm thấy anh chính là ánh sáng của đời em…
Bae: Em thật sự rất thích Leo nhỉ?
[Tài khoản không tồn tại]: Ừm.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy em đã thích rồi.
Anh ấy là lý do để em cố gắng mỗi ngày, âm nhạc của anh ấy thực sự cứu rỗi em
[Tài khoản không tồn tại]: Nên em rất vui khi càng ngày càng có nhiều người nhận ra ưu điểm của anh ấy
Bae: Anh cũng vậy ^_^
[Tài khoản không tồn tại]: Nhỉ?
Hầu hết fan hiện tại chỉ biết đến AMOR sau TLITH, Thật hiếm khi gặp được fan lâu năm như anh đó.
Chứng tỏ anh và em rất hợp nhau đấy
Beomgyu lại lật giở sang trang khác, Yuna bên kia đồng thời nói: “Theo như nội dung trò chuyện, người này chính là chủ nhân của cabin kia, và đã sống ở đó một thời gian dài từ trước cả khi quen biết Bae Jinhyeong.”
Như có linh cảm, Beomgyu lật nhanh đến trang gần cuối, trên đó có lịch sử tin nhắn, và đúng như cậu nghĩ, đó là vào ngày 22 tháng bảy.
Khác với những đoạn trò chuyện khác, cả ngày hôm đó chỉ lác đác vài tin nhắn và một cuộc điện thoại.
Beomgyu biết, đây chính là cuộc điện thoại đã khiến Jinhyeong phải chạy đến cabin 208 trong đêm khuya.
Vậy thì, cuộc điện thoại ấy có gì mà khiến cho một omega vẫn còn trong kỳ phát tình phải một thân một mình chạy đi giữa đêm?
[Tài khoản không tồn tại]: Jinhyeong hyung… hình như kỳ phát tình của em đến rồi.
[Tài khoản không tồn tại]: Em đau quá… em lại hết thuốc ức chế rồi, phải làm sao đây?
[Tài khoản không tồn tại]: [lo lắng.jpg] [khóc ngất.jpg]
[Tài khoản không tồn tại]: [cuộc gọi thoại] [0:30 giây]
Bae: Em đóng kỹ nắp cabin lại, khóa cẩn thận, anh mang thuốc đến ngay.
Beomgyu thở ra một hơi.
Vậy là rõ rồi.
Vì sao Jinhyeong lại không hề đề phòng gì mà vội vã chạy đến cabin giữa đêm khuya.
Vì sao lại có pheromone omega nồng đến mức một beta như Kim Jisun cũng cảm nhận được.
Vì sao gần như không có dấu hiệu xô xát hay chống cự ở hiện trường gây án.
Vốn chỉ là một omega giúp đỡ một omega khác đang gặp khó khăn.
Đó là điều mà gần như ai cùng giới tính omega sẽ làm, chưa kể đến việc hai người còn là bạn.
Sau khi Yuna trình bày xong, mọi người trong phòng im lặng thật lâu, như thể mất rất nhiều thời gian để tiêu hóa được thông tin mới.
Chẳng một ai ngờ đến chuyển biến này.
Hồi lâu, Soobin mới quay sang nhìn Beomgyu, chờ đợi.
Cậu đóng lại tập hồ sơ, nói: “Đã xuất hiện người tình nghi thứ ba có mặt tại hiện trường.
Bước đầu xác nhận là omega nam, theo như xưng hô.
Là người hâm mộ lâu năm của AMOR, đặc biệt thích Leo.
Có vẻ như có sự dựa dẫm tinh thần không lành mạnh lắm dành cho idol.”
Nói xong, cậu quay đầu phân công cho cấp dưới: “Các cậu liên hệ công ty chủ quản của AMOR và các thành viên.
Họ không nổi tiếng từ đầu, người hâm mộ lâu năm không nhiều, có lẽ sẽ có đầu mối từ đó.”
“Tôi nghĩ nên khám xét lại hiện trường thêm một lần nữa.”
Soobin ở bên cạnh đề nghị.
“Lần trước không có nhiều thông tin, khó tránh khỏi bỏ sót.
Tôi và một số người tổ pháp chứng sẽ quay lại hiện trường và xung quanh xem có đầu mối nào khác không.”
Beomgyu gật đầu nói: “Được.”
Nói xong liền đứng dậy rời khỏi phòng, không nói gì thêm.
.
.
.
12 giờ 45 phút trưa, văn phòng đội điều tra số 5.
Sau khi nhận được đầu mối mới, cả đội điều tra vắt giò lên cổ.
Họ chia nhau ra đi tìm các thành viên khác của AMOR, rồi đến nhân viên và công ty.
Thẩm vấn hết nhóm này đến nhóm khác mà vẫn chưa xong.
Beomgyu cầm tập tài liệu bước nhanh vào văn phòng trống không, tiến thẳng đến bàn làm việc của mình.
Cậu mở ngăn kéo lấy ra lọ thuốc ức chế, uống một ngụm nước rồi cho hai viên thuốc vào miệng.
Nghĩ nghĩ một lúc, lại cho thêm một viên nữa, sau đó kiểm tra nồng độ pheromone trên đồng hồ, phát hiện vậy mà đã tăng lên 2% nữa chỉ trong một buổi sáng.
Cậu cau mày, lấy ra hộp dán ngăn mùi, muốn đổi một miếng mới trước giờ thẩm vấn tiếp theo.
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Mùi gỗ đàn hương xuất hiện trước khi chủ nhân nó đến gần.
Beomgyu theo phản xạ quay đầu.
Lúc này, cậu đang tháo miếng dán cũ nửa chừng, áo khoác denim xanh thẫm cởi một nửa vắt trên khuỷu tay.
Một tay cậu kéo cổ áo chữ T màu trắng xuống để lộ phần gáy lấm tấm mồ hôi, tay còn lại vòng ra sau nắm góc của miếng dán kéo ra.
Do dạo trước phải làm việc ngoài trời nhiều nên da cậu hơi rám nắng, chỉ có phần bị che bởi miếng dán ngăn mùi là trắng hơn chỗ còn lại một chút.
Choi Soobin nhìn thoáng qua tình trạng trong phòng, sau đó chỉ một giây, hắn nhẹ giọng nói, "xin lỗi”, rồi lùi ra ngoài, còn kéo cửa phòng khép hờ lại.
Khóe môi Beomgyu thoáng giật giật.
Dẫu rằng gáy của omega là bộ phận mang tính riêng tư thật, nhưng cũng không đến mức đó chứ?
Huống gì Choi Soobin cũng từng tự tay giúp cậu tháo xuống còn gì (dù đó là miếng dán cũ đã sắp bong ra).
Vốn Beomgyu chẳng thấy ngại, nhưng Soobin làm vậy khiến cậu cảm thấy xấu hổ kỳ lạ.
Cậu thay xong miếng dán, cẩn thận gói miếng dán cũ rồi vứt vào thùng rác.
Sau đó mới ra ngoài.
Alpha mặc âu phục thắt cà vạt thẳng thớm đứng bên ngoài chờ.
Một tay cầm tài liệu, một tay đút vào túi quần, đang quay lưng lại với cậu.
Beomgyu ho khẽ, Soobin liền nghiêng đầu, sau đó bước về phía cậu.
"Có chút phát hiện mới, muốn báo cho em.”
Beomgyu tiến đến gần, cầm lấy tập tài liệu lật xem.
Soobin nói: "Ban đầu tìm thấy một số vật dụng chuyên dùng của omega, nhưng chúng ta vốn tưởng là của Bae Jinhyeong nên chỉ kiểm tra sơ qua.
Hiện tại nhóm Wonhee tìm trong cả rác sinh hoạt còn sót lại thì có miếng dán đã dùng, còn có vỏ thuốc ức chế.”
Beomgyu gật đầu.
Soobin chỉ vào một trong hai bức ảnh, giải thích: "Hiện tại đang tiến hành trích xuất pheromone còn sót lại, xem có thể phân tích độ tuổi không.
Ngoài ra thì em nhìn vỏ thuốc này.
Đây không phải thuốc ức chế phát tình thông thường, mà là loại dùng để trị chứng rối loạn tin tức tố.”
Beomgyu ngẩn ra.
Soobin tiếp tục, "Rối loạn tin tức tố, hay còn gọi là Pheromone Disorder Syndrome (PDS) là một chứng bệnh hiếm gặp ở omega và alpha có tuyến thể phát triển dị dạng.
Nguyên nhân gây ra bệnh này thường là bẩm sinh, hoặc suy dinh dưỡng dẫn đến tuyến thể phát triển không toàn diện.
Người mắc bệnh này thường có kỳ phát tình không theo quy luật, pheromone bộc phát mạnh, nhưng tiêu tán nhanh, tinh thần dễ bị kích động.
Thực ra, trong một số trường hợp, loại thuốc này cũng được chỉ định liều nhỏ cho omega mang thai trong tam cá nguyệt đầu để ổn định pheromone, nên tổ pháp chứng đã bỏ qua.”
Beomgyu ngước mắt nhìn Soobin, hai mắt sáng lên.
"Nếu vậy, có thể lý giải vì sao Jisun lại cảm nhận được pheromone omega nồng nặc, nhưng khi chúng ta đến thì chỉ còn sót lại rất nhạt.
Có Jinhyeong ở đó, ai cũng nghĩ đó là pheromone của cậu ấy.”
Soobin cụp mắt, thu vào vẻ hưng phấn của omega trước mặt.
Tuy rằng Beomgyu đã đổi miếng dán mới, thế nhưng trong văn phòng vẫn thoang thoảng hương hoa bông gòn.
Rất nhạt, cũng rất ngọt ngào.
Không báo trước, Soobin đưa một tay ra, ngón tay lạnh lẽo quét nhẹ qua cổ Beomgyu, khiến cậu rùng mình.
“Miếng dán,” hắn nói rất khẽ.
“Em dán không kỹ này.”
Đầu ngón tay miết khẽ, cách một lớp màn mỏng manh chạm lên làn da ấm áp.
Beomgyu mím môi, cũng không ngăn đối phương lại.
Cậu cầm tập tài liệu, nhẹ nhàng đập lên ngực alpha trước mặt, nói rất khẽ: "Anh thật là mâu thuẫn.
Nhìn omega thay miếng dán thì không được, nhưng chỉnh giùm thì được à?”
Choi Soobin chậm rãi thu tay về.
Hắn hé môi, định nói gì đó thì một tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên.
Beomgyu hơi giật mình, cậu cúi đầu nhìn số điện thoại, hai mắt trợn to.
"Thôi chết,” omega khẽ mắng, sau đó đẩy tập hồ sơ vào ngực Soobin, ý bảo hắn cầm.
Cậu không nhiều lời mà bước vòng qua hắn, sải bước ra ngoài, vừa đi vừa bắt điện thoại.
"Alo, tôi nghe đây, là chị Kim bên Bất động sản R&E đúng không ạ –”
Còn lại Choi Soobin cầm tập hồ sơ đứng một mình trong văn phòng, hắn mím môi, đưa một tay lên luồn qua tóc, sau đó quay đầu nhìn văn phòng thoang thoảng mùi thơm dịu ngọt.
Trầm mặc nửa giây, hắn tùy tiện ném tập hồ sơ xuống cái bàn gần đó rồi sải bước đóng lại cửa văn phòng của omega.
Làm xong, hắn quay đầu mở cửa sổ, rồi bật máy thông gió trong phòng ở mức cao nhất.
Lúc này, cảm thấy mùi hương đã nhạt bớt, alpha mới hài lòng rời đi.
.
.
.
Khoảng một giờ rưỡi chiều, Beomgyu về tới sở cảnh sát.
Cậu ghé cửa hàng tiện lợi gần đó mua đại một quả chuối và một gói cơm nắm, sau đó phóng thẳng lên bộ phận điều tra ở tầng 5.
"Sếp,” Huening Kai và Park Woojoo đã đợi sẵn, vừa thấy Beomgyu, đội phó liền nói: "Vừa phỏng vấn xong nhân viên phòng phát triển của Newstar, có phát hiện mới.”
Beomgyu mở bao bì cơm nắm, ngồi xuống chỗ bàn làm việc, vừa gặm cơm vừa ra hiệu cho cậu ta báo cáo.
Huening Kai ngồi xuống chỗ ghế đối diện, đưa tablet cho Beomgyu xem, trong khi Wooju vội mở ra ghi chú thẩm vấn.
Beomgyu nhìn chữ của Woojoo cau mày nói: "Chữ cậu xấu quá đấy.”
Woojoo: …
Huening Kai nói: "Qua tìm hiểu thì Newstar có bán tư cách hội viên cho fan của AMOR.
Về cơ bản thì hội viên có tư cách mua vé concert, tham gia quay xổ số trúng thưởng tham gia fanmeet, và có các cơ hội mua hàng giảm giá.
Công ty bắt đầu bán tư cách hội viên khoảng một năm sau khi AMOR debut, nhưng mãi đến năm ngoái số lượng người đăng ký mua mới tăng vọt.”
Beomgyu gật đầu, vừa nhai vừa dùng ngón tay sạch kéo thông tin trên tablet.
Huening Kai: "Theo nội dung tin nhắn giữa người bị tình nghi và nạn nhân, người này bắt đầu trở thành fan từ sau lần comeback thứ hai — à ý là ‘trở lại với album mới’ á,” Huening Kai vội giải thích khi thấy ánh mắt khó hiểu của đội trưởng.
Trong lòng cậu ta bỗng cảm thán, họ cách nhau có bốn tuổi thôi mà, sao sếp mình cái gì cũng không biết vậy…
Nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt cậu vẫn bình tĩnh nói tiếp:
"Nên tụi em đã yêu cầu danh sách những người mua tư cách hội viên từ mốc thời gian này, và thu hẹp phạm vi lại dần.
Woojoo, đưa danh sách cho sếp.”
"Vâng ạ.
Mỗi hội viên đều có một mã số độc nhất vô nhị, lúc mua vé concert, để tránh tình trạng phe vé, bán vé chợ đen thì yêu cầu dùng căn cước và giấy tờ chứng minh thân phận thật nên có thể tra xét được.
Trong số những fan cứng của AMOR, có hai omega nam phù hợp với mô tả ban đầu—”
"Còn một thôi.”
Một giọng nói cắt ngang.
Cả bọn quay đầu nhìn thấy Kang Taehyun và Zhao Yufan vừa mới quay lại.
Taehyun kéo kéo cổ áo sơ mi, tiện thể cởi một nút đầu, nói: “sao không ai mở điều hòa thế, nóng chết được.”
Nói đoạn, cậu ta mở chai nước khoáng uống một ngụm.
Woojoo nhìn quanh, đáp: "Chắc do đang mở cửa sổ.
Để em đóng lại rồi mở điều hòa.”
Beomgyu liếc nhìn ô cửa sổ mở toang bên ngoài, không nói gì mà nhìn Taehyun, hắng giọng: "Bảo còn một người là sao?”
"Chúng tôi theo thông tin mà công ty Newstar cung cấp, liên hệ được với một trong hai omega.”
Taehyun đưa tablet của cậu cho Beomgyu xem.
"Kim Minho, hai mươi tuổi, omega nam, đang là sinh viên đại học T.
Nhà cậu ta rất khá giả, được bố mẹ cưng chiều.
Cậu ta thích Kpop nên mua rất nhiều hội viên, cũng không trung thành lắm.
Một mình thích ba bốn nhóm, cuộc sống cũng phong phú, không phù hợp với mô tả ban đầu.”
Cậu nói.
"Hơn nữa, chúng tôi đã hỏi về hành tung của người này đêm ngày 22, cậu ta đi karaoke với bạn bè, ca hát đến rạng sáng mới về nhà.”
Zhao Yufan gật đầu, lau lau mồ hôi trên cằm: "Đã đến quán karaoke kiểm tra camera.
Quả thật như lời cậu ta nói.”
Beomgyu gật đầu.
“Người còn lại thì sao?”
Cậu kéo xuống trên tablet, thấy tóm tắt thông tin của một người kèm ảnh.
Ảnh là ảnh chụp căn cước tiêu chuẩn, là một thiếu niên tóc đen gầy gò, hai mắt hơi rũ, vô thàn, đôi môi mỏng mím nhẹ, căng thẳng nhìn vào ống kính.
Vốn là một đứa trẻ xinh xắn, nhưng vẻ mặt lại mang đến cảm giác thu mình, thiếu sức sống.
Huening Kai đọc lên: "Im Sihyeok.
Mười chín tuổi, omega nam.
Tốt nghiệp trường cấp hai quận X, đã từng học cấp ba nhưng đột ngột nghỉ học sau năm nhất.
Sau đó thì không thấy có ghi nhận thêm thông tin nào nữa.”
"Mười chín tuổi, nghĩa là chỉ mới thành niên vào năm ngoái.
Có thông tin của người giám hộ cậu ta không?”
"Có, đã liên hệ với gia đình cậu ta, nhưng…”
Huening Kai ngập ngừng một lúc mới nói, “mẹ cậu ta đã mất, người giám hộ là bố cậu ta, Im Yeon, nhưng theo lời ông ta nói thì Sihyeok đã bỏ nhà đi từ bốn năm trước.
Ông ta hiện tại đã tái giá, cũng có con riêng, tôi hỏi thì chẳng những không biết gì mà còn mất kiên nhẫn, chẳng có vẻ gì là để tâm đến sống còn của con trai hết.”
Beomgyu nuốt xuống miếng cơm nắm cuối cùng, "đã thử liên lạc thẳng cho người này chưa?”
Taehyun lắc đầu.
“Không liên lạc được, số điện thoại có lẽ đã đổi.
Địa chỉ ghi nhận trong giấy giao hàng do Newstar cung cấp là một quán net cafe.
Ông chủ chỗ này nói có từng gặp cậu ta, trước kia cậu ta làm thêm ở chỗ này, đôi khi còn xin ngủ lại ở phòng nghỉ nhân viên.”
“Hiện tại thì sao?”
"Ông chủ nói gần hai tuần nay không thấy đến nữa.”
Taehyun nói, sau đó thở dài, “tìm đến đây thì mất dấu.”
"Chậc.”
Huening Kai tặc lưỡi, cau mày.
Beomgyu im lặng một lúc, sau đó hơi mỉm cười nói, “cũng chưa chắc đâu.”
Đoạn, cậu đứng dậy vò giấy gói cơm nắm lại, gập cổ tay, ném nhẹ.
Giấy gói bay thẳng vào thùng rác.
Beomgyu đứng dậy vươn vai nói, "gọi Leo đi.
Có lẽ cậu ta sẽ giúp được đấy.”
.
.
.
Năm giờ chiều, phòng làm việc của đội điều tra số 5.
Lần nữa bị gọi đến, Leo hiện tại đã không còn mang vẻ bình thản như những lần trước.
Mái tóc tẩy màu của cậu ta xơ xác không được chăm sóc, vẻ mặt nhợt nhạt, hai mắt đỏ ngầu.
Toàn bộ khuyên tai đã được tháo ra, người đàn ông trẻ mặc duy nhất một chiếc áo sơ mi màu trắng hơi bẩn và quần jeans bạc thếch.
Beomgyu có thể ngửi được mùi rượu thoang thoảng cùng pheromone alpha rất nhạt.
Cậu hơi cau mày, ra hiệu để Taehyun bắt đầu.
Người sau không nói nhiều mà nói: "Anh Park, hôm nay chúng tôi gọi anh tới là vì có phát hiện mới trong vụ án, cần anh hỗ trợ điều tra.”
Giọng nói của nhân viên điều tra lịch sự hơn nhiều những lần trước, lúc nói cũng đặt một chai nước khoáng lên bàn đẩy về phía đối phương.
Leo im lặng một hồi mới khàn giọng nói: "Hôm nay đổi chỗ à?”
Taehyun: "Ý anh là không phải phòng thẩm vấn?”
Cậu ta mỉm cười.
"Hôm nay không phải thẩm vấn.
Chúng tôi gọi anh đến là vì muốn chia sẻ tiến độ điều tra với anh… và cần anh giúp đỡ để tìm được kẻ tình nghi khác.”
Mặc dù cậu ta đã cố gắng không nói đến từ 'hung thủ’, vì chưa có bằng chứng xác thực, nhưng Leo vẫn nhìn lên sắc bén.
Gã idol siết lấy chai nước khoáng đến mức bề mặt hơi biến dạng, gằn giọng: "Các người tìm được kẻ đã giết em ấy rồi sao?
Là ai?
Có phải Kim Jisun không?”
Beomgyu nhẹ gõ lên mặt bàn, can thiệp ngay: "Không phải.
Anh park, anh bình tĩnh lại.”
Khi Leo dời sự chú ý sang cậu, Beomgyu nói, "chúng tôi đã tìm được người thứ ba ở trong cabin ngày hôm ấy.
Hiện tại chưa thể chứng minh được cậu ta có phải hung thủ không, nhưng rất nhiều bằng chứng hiện tại cho thấy cậu mang manh mối lớn nhất.
Nếu có thể tìm được cậu ta để lấy vân tay, mẫu tóc để đối chứng… có thể biết được người này có giết Bae Jinhyeong hay không.”
"Là ai?”
Vẻ mặt Leo lạnh lùng.
Beomgyu đẩy ra hai tấm ảnh.
Một tấm là ảnh căn cước, một tấm khác là trích xuất được từ camera của tiệm net cafe nơi mà Im Sihyeok đã từng làm bán thời gian.
"Cậu có nhận ra người này không?”
Leo cúi đầu nhìn với đôi mày cau chặt, sau đó, vẻ mặt người này trở nên có chút kỳ lạ.
Beomgyu và Taehyun chờ đợi, vài giây sau, quả nhiên Leo ngẩng đầu nói: "Đây… là fan của tôi mà?”
Beomgyu thầm thở ra một hơi.
"Phiền anh nói những gì mình biết về người này.”
Leo như không thể tin được, ngơ ngác, "đây là người tình nghi?
Sao có thể?
Cậu ta thì liên quan gì?”
"Anh cứ trả lời đi đã.”
Leo mấp máy môi, cuối cùng nói sau một hồi lâu, vẻ mặt bần thần.
"Tôi nhớ cậu ấy tên Sihyeok.
Họ Kim, hay Im gì đó, cậu ấy ít khi nói đến.
Là sinh viên đại học ngành marketinf tại đại học S.
Cậu ấy là người đã ủng hộ tôi từ những ngày đầu tiên, hầu như fansign nào cũng đến… nhưng trông… không giống như này lắm.”
Beomgyu cúi đầu ghi chú, cũng không vội phá vỡ lời nói dối của Im Sihyeok mà hỏi, "khác thế nào?”
“...
Có sức sống hơn, mặc quần áo cũng thời trang hơn…”
Leo ngập ngừng, sau đó cẩn thận hỏi, “cậu ấy thực sự đã có mặt ở hiện trường?”
Taehyun nhìn hắn, không kiềm được âm thầm thở dài, mở ra một tập hồ sơ đưa qua.
"Không chỉ vậy, cậu ta còn rất thân thiết với người yêu của anh, anh thật sự không biết gì ư?”
"Có vẻ như họ gặp nhau ở một trong những buổi concert vào năm ngoái, cậu ta phát tình đột ngột phải trốn vào nhà vệ sinh, chính Jinhyeong đã giúp đỡ mua thuốc và đưa cậu ta đến bệnh viện.”
Beomgyu thuật lại tóm tắt từ nội dung trò chuyện trên nền tảng mạng xã hội.
"Là ngày sáu tháng tư năm ngoái, anh có ấn tượng gì không?”
Leo ngẫm lại, sau đó khẽ lắc đầu, lẩm bẩm, "Ngày sáu tháng tư… hôm đó là concert kỷ niệm debut, tôi đưa Jinhyeong vé ở khu VIP, lúc biểu diễn cũng không thể lúc nào cũng để ý.
Nếu có chuyện này… tôi cũng không biết.”
"Vậy anh có để ý thời gian sau đó Jinhyeong có thay đổi gì không?”
Beomgyu hỏi, sau đó thêm vào, "nghĩ kỹ vào.”
Leo chống một tay lên bàn, ôm đầu cau mày, ánh mắt hoảng loạn.
“... không biết, năm đó là lúc tôi bắt đầu bận rộn hơn, đến gặp em ấy còn khó, huống gì…” cậu ta ngước mắt, hoảng loạn.
"Sếp à, anh đã phát hiện ra điều gì?
Làm ơn nói cho tôi biết đi…”
Beomgyu chỉ tay vào tập tài liệu, trầm giọng nói: "Đêm ngày 22, Jinhyeong đã nhận được một cuộc gọi và rời khỏi nhà của anh.
Cậu ta chính là người đã gọi.
Cậu ta cũng là người đã sống ở cabin 208.
Lúc gọi, cậu ta đang phát tình, không có thuốc ức chế.
Jinhyeong đã mang thuốc đến cho cậu ta –”
"Nó giết em ấy?”
Leo thì thào, sau đó lặp lại, vẻ mặt vặn vẹo hơn: "Là nó?!”
Taehyun đặt một tay lên vai cậu ta đè xuống.
"Anh Park.
Bình tĩnh nào.
Chưa có bằng chứng cụ thể, chúng tôi chưa thể cho anh câu trả lời xác định.
Việc anh có thể làm bây giờ là giúp chúng tôi hiểu biết nhiều nhất có thể về người này.”
Beomgyu tiếp lời: "Hiện cậu ta đang lẩn trốn.
Chúng tôi không thể tra được dễ dàng.
Chúng tôi cần anh hỗ trợ để tìm ra người này, lúc đó mới điều tra tiếp được.”
Cậu nhìn thẳng vào mắt Leo, trầm giọng nói, "sự thật đang ở rất gần rồi.
Phiền anh hợp tác.”
Gã idol mím môi, sau đó khẽ gật đầu.
Taehyun hỏi: "Anh nói là cậu ta đến fansign rất nhiều, tần suất thế nào?
Ở fansign cậu ta thường làm gì?
Có nhắc đến sở thích, nơi chốn, hay cái gì đặc biệt không?”
"Tôi nhớ, từ năm thứ hai sau khi debut thì gặp cậu ta.
Tôi nhớ rất rõ, vì fan sign lúc đó rất vắng người.”
Leo hồi tưởng lại, ánh mắt không kiềm được có chút buồn bã.
"Debut hơn một năm, lượng người đến với fan sign của chúng tôi còn không đến một trăm.
Thời gian nói chuyện và tương tác lúc đó cũng rất lâu… cậu ta lúc đó chỉ mới mười tám tuổi, rất tươi sáng.
Cậu ta nói với tôi là đang chuẩn bị thi đại học, muốn vào ngành marketing, sau khi tốt nghiệp muốn đầu quân vào Newstar để hỗ trợ quảng bá cho tôi, muốn tôi trở nên nổi tiếng hơn gấp mười lần.
Cậu ấy nói…
âm nhạc của tôi đã giúp cứu rỗi cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ ủng hộ tôi lâu dài…”
"Sau đó, fan sign nào cũng thấy cậu ấy có mặt, nhưng chưa bao giờ làm gì quá phận cả.
Các anh biết đấy, fan chi nhiều tiền để gặp idol đôi khi sẽ làm hoặc hỏi vài thứ không phù hợp, nhưng cậu ấy thật sự… chỉ toàn nói mấy lời rất khuôn mẫu, kiểu như mong tôi đừng nhịn ăn, giữ gìn sức khỏe, cố gắng nhìn về tương lai…”
Leo cau mày.
"Tôi vẫn luôn nghĩ gia đình cậu ấy tương đối khá giả, dù sao, kể cả khi tôi có flop thì số tiền mua album, tham gia fan sign và concert không sót buổi nào, cũng không phải là thứ mà một đứa trẻ mười tám tuổi có thể chi trả được.”
Ừm, Beomgyu thầm nghĩ, nếu đứa trẻ ấy cắt hết mọi nhu cầu cơ bản đến sống còn như ăn uống, thuốc chữa bệnh, thì có thể đấy.
Thế nhưng cậu không nói ra.
Bên kia, Leo như bỗng nhiên nhớ ra gì đó, nói: "À, không biết cái này có liên quan không, nhưng có hai chuyện tôi đặc biệt nhớ về cậu ấy.”
"Việc gì?”
"Một việc là cậu ta luôn kết thúc thời gian giao lưu bằng một câu này.”
Leo nói, “'cảm ơn anh, vì đã làm ánh sáng của cuộc đời em’.”
Cậu ra cau mày.
“Lúc đó tôi thấy có hơi… ngây thơ, nhưng đối phương còn trẻ, tôi cũng chỉ cười cho qua.”
Beomgyu gật đầu.
“Còn việc thứ hai?”
Leo đáp: "Việc thứ hai… cậu ấy từng hỏi một chuyện có hơi riêng tư, nhưng cũng không hẳn.”
"’Không hẳn’, là thế nào?”
"Cậu ấy từng hỏi pheromone của tôi có thật là giống với mùi thơm trên ảnh bo góc không.”
Leo có chút chán nản giải thích thêm, "đấy là chủ ý của công ty chúng tôi sau album thứ ba, thực ra cũng là ăn theo xu hướng thôi.
Idol là alpha omega đều dùng pheromone của họ để quảng bá, đừng nhìn tôi, tôi cũng không thích kiểu như vậy.”
Cậu ta trầm ngâm.
Beomgyu không bình luận gì về điều đó, cậu hỏi, "anh trả lời thế nào?”
Leo đáp: "Tôi chỉ gật đầu.
Sau đó cậu ấy chỉ khen là rất thơm, rồi không nói gì nữa.”
Beomgyu và Taehyun nhìn nhau.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu, cậu nhanh chóng sắp xếp lại các dữ kiện, song cũng không vội tiết lộ gì.
"Đó là khi nào?”
Beomgyu hỏi.
"Tôi không nhớ cụ thể, nhưng có lẽ là đâu đó nửa năm trước, sau khi công ty bắt đầu bán ảnh bo góc có mùi thơm không lâu.”
Taehyun im lặng ghi chép, Beomgyu thì suy nghĩ.
Không có thêm câu hỏi nào, Leo trầm mặc nhìn những hình ảnh trên hồ sơ trước mặt.
Hồi lâu, cậu ta nói:
"Tôi không hề biết gì cả.”
Hai cảnh sát ngẩng đầu, cũng không cắt ngang màn độc thoại của gã idol.
Leo nói khẽ, "họ có vẻ thân thiết như vậy, suốt cả một năm, nhưng tôi chẳng hề nhận ra.
Hiện tại ngẫm lại… thời gian tôi bỏ bê em ấy, có lẽ em ấy đã rất cô đơn.
Ấy thế mà mỗi lần gặp nhau, em ấy vẫn nói, việc tôi đang làm rất có ý nghĩa, bảo tôi đừng bỏ cuộc.
Có rất nhiều người ủng hộ tôi.”
Hắn cào tay qua tóc, và rồi, một cách không báo trước, nước mắt của người đàn ông rơi lã chã.
"Em ấy đâu có biết, tôi ghét như thế này.
Một ngành công nghiệp thương mại hóa con người.
Ai sẽ quan tâm đến âm nhạc của tôi?
Nhưng tôi chẳng có lựa chọn nào khác ngoài nghe theo hết…” hắn nấc lên khe khẽ, muốn kiềm lại, nhưng rồi cũng không được, bèn run lên, bật khóc như một đứa trẻ.
"Vì sao lại là em ấy?
Nếu tôi bỏ cuộc từ sớm, tìm một công việc khác…
Hoặc nếu như tôi chia tay em ấy từ sớm…”
Beomgyu cụp mắt.
Cậu kéo một hộp khăn giấy đưa qua, nhưng không nói gì.
Rõ ràng, hiện tại có nói gì thì mọi chuyện cũng không thể thay đổi được.
Kang Taehyun ở bên cạnh khoanh tay trước ngực, nặng nề gạt đi khóe mắt ráo hoảnh.
Alpha cũng không đành lòng mà nhìn đi chỗ khác.
Hồi lâu sau, đợi đến lúc tiếng khóc nhỏ dần, Beomgyu mới nặng nề nói: "Anh hãy nén đau thương.
Mặc dù là rất khó, nhưng hiện tại chỉ có anh mới giúp chúng tôi tìm ra sự thật được.
Cần phải tìm ra hung thủ để có thể cho Jinhyeong và cả gia đình cậu ấy một câu trả lời.”
Leo hít sâu một hơi, gật gật đầu.
Gương mặt gã vẫn ướt đẫm, vội đưa tay thô bạo lau đi.
Người đàn ông ngẩng đầu, hai mắt nghiêm túc nhìn Beomgyu, nói: "Tôi cần phải làm gì?”
Beomgyu gật đầu.
"Trước tiên chúng ta dừng lại tại đây.
Anh về nhà nghỉ ngơi trước.
Nếu nhớ ta thêm điều gì thì hãy liên lạc với chúng tôi.”
Cậu đáp, "tôi có một kế hoạch cần anh hỗ trợ, nhưng có làm hay không là lựa chọn của anh.
Sáng mai sẽ có người liên hệ với anh nói cụ thể chi tiết.”
.
.
.
Tám giờ hai mươi phút tối.
Beomgyu là người duy nhất còn lại trong văn phòng của đội điều tra số 5.
Lịch sử trò chuyện dài hơn một năm mà tổ pháp chứng đã thu được, cậu ngồi đọc hết, không sót chữ nào.
Mãi đến lúc buông chuột máy tính ra, Beomgyu thấy mắt mình như mờ đi.
Cậu cau mày ngồi dựa đầu ra sau, đưa mu bàn tay mát xa nhè nhẹ nơi đầu chân mày.
Cậu nhắm chặt mắt, rồi lại chớp mắt mấy lần.
Lúc tầm nhìn dần rõ lại, cậu thấy một bóng người đứng ngược sáng nơi cửa phòng.
Beomgyu hơi mệt, thanh âm của cậu mềm mại, hơi mang theo giọng mũi khi cậu nói: "Anh vẫn còn ở đây à?”
"Về rồi, nhưng quay lại.”
Choi Soobin nói, sau đó chậm rãi bước vào phòng.
"Đón em đi ăn.”
Im lặng.
Beomgyu nhìn kỹ lại, đoán là đối phương hẳn không về quá lâu.
Hắn vẫn còn mặc bộ suit xanh thẫm từ sáng, caravat màu đỏ merlot vẫn còn thắt kỹ, nhưng mái tóc đen tuyền vốn được chải chuốt gọn gàng không hiểu vì sao lại hơi rối, như thể có ai đã vò tung lên vậy.
Sau một trận quấn quýt ở trong thang máy chẳng hạn.
Ánh mắt Beomgyu hơi tối đi, cậu biếng nhác nghiêng đầu sang một bên nhìn alpha, nghiền ngẫm lời nói của hắn.
Đón em đi ăn.
Đã là lần thứ hai rồi nhỉ?
Lần trước ở quán izakaya, và lần này.
Cậu từng nói với Jisun rằng trong điều tra không có cái gì là trùng hợp, điều đó hẳn cũng đúng với người đàn ông này.
Việc mà Choi Soobin làm chưa bao giờ là tùy tiện hết.
Beomgyu ngẫm nghĩ, sau đó chậm rãi đứng dậy.
Dù sao thì, như mọi chuyện khác, việc cậu có thể làm cũng chỉ là tiếp tục điều tra mà thôi.
"Đi thôi.”
Cậu nói, lấy áo khoác denim treo trên giá mặc vào, sau đó đi ngang qua người Alpha đang đứng bên cửa.
Vai họ quét qua nhau.
Beomgyu nghe thấy tiếng bước chân sau lưng mình.
"Vụ án quan trọng, nhưng cũng đừng quên ăn.”
Choi Soobin nói, dễ dàng mà đuổi kịp cậu với sải chân dài của hắn.
Beomgyu gật đầu, hai người ăn ý không nhắc gì thêm đến công việc, im lặng cùng vào thang máy.
Trong một ngày hôm nay đã có quá nhiều phát hiện mới, hơn nữa còn là những manh mối khiến người ta cảm thấy mình đã rất gần với sự thật rồi.
Trước chuyển biến này, ai cũng có cảm giác quá tải.
Beomgyu không muốn nhắc đến vụ án trong thời gian còn lại của ngày hôm nay.
Mãi đến lúc ra khỏi sở cảnh sát, cậu mới nhận ra có gì đó không đúng.
Beomgyu dừng bên vệ đường, hỏi: "Xe của anh đâu?”
Choi Soobin cầm trên tay một cái chìa khóa màu đen, phía trên có in logo họa tiết hình học bằng bạc.
Hắn không đáp mà sải bước dài đến dưới một ngọn đèn đường.
Đậu nơi đó là một chiếc xe phân khối lớn, khung kim loại đen trơn lì không bắt sáng, thân xe thon gọn, tựa như một chú báo đang thu mình trong đêm đen, chờ đợi để bộc phát sức lực.
Tuy Beomgyu không chơi xe, nhưng cậu cũng từng tìm hiểu qua hồi còn nằm vùng.
Nếu không nhầm thì đây là con xe thuộc dòng Yamaha MT-07.
Lần nữa, không phải đời mới nhất nhưng lại được bảo dưỡng rất cẩn thận, có một số bộ phận nhỏ đã được đổi theo yêu cầu cá nhân như cái ống xả màu bạc có logo chữ A bị mũi tên đâm xuyên qua.
Tay côn cũng là loại tùy chỉnh, trông xa hơn mặc định một chút, có thể thấy chủ xe rất chú ý tiểu tiết.
"Đây.”
Soobin nói, vươn tay lấy hai chiếc mũ bảo hiểm toàn đầu, đưa cái có màu trắng cho Beomgyu.
Cậu nghệt mặt cầm mũ, sau đó quay đầu nhìn Alpha vẻ khó tin.
"Xe của anh?”
"Không phải, vừa trộm đấy.”
Là câu trả lời, thanh âm thật nhạt nhẽo.
Beomgyu bất giác bật cười, nói: "Trộm mà anh còn thừa nhận với cảnh sát?”
Soobin không đáp mà đưa một tay nới lỏng chiếc caravat màu đỏ merlot.
Vừa nãy Alpha cứ bỏ tay trong túi quần nên cậu không nhận ra, hóa ra hắn đã sớm mang găng tay bằng da màu đen, ngón tay thon dài móc vào nút thắt bằng lụa, kéo nhẹ.
Với tay còn lại, hắn tùy tiện cào cào mái tóc, sau đó đội lên chiếc mũ bảo hiểm.
Beomgyu nhìn không rời mắt.
Mũ bảo hiểm toàn đầu được thiết kế bảo vệ che chắn hết tất thảy, chưa kéo kính chắn gió xuống, chỉ để lộ ra đôi mắt đen thẫm, phía trong giam lại ánh đèn đường vàng nhạt, và một cảm xúc nào đó không rõ, khiến tim của omega đập thình thịch.
Hai người nhìn nhau chằm chằm, mãi đến khi Choi Soobin kéo kính chắn gió xuống, ngăn lại tầm mắt.
Tựa như một câu thần chú bị phá vỡ, Beomgyu lúc này mới hoàn hồn.
"Đi thôi.”
Soobin nhắc, "hay muốn anh đội cho em?”
Beomgyu cân nhắc có nên đồng ý lời đề nghị kia không, nhưng cậu cứ có cảm giác nếu làm thế thì mình sẽ thua cái gì đó.
Thế là cậu không nói hai lời đội mũ lên.
Soobin nói, "mũ Yeonjun hyung mua đấy, có thể hơi rộng.”
"Yeonjun hyung?”
"Hồi anh mới mua xe, anh ấy cứ muốn ngồi thử nên tự mua mũ, ngồi được mấy lần thì kết hôn nên cũng chẳng hay đi nhờ xe nữa.”
Ngừng một chút, hắn nói tiếp, "mấy hôm nữa dọn về rồi nên anh ấy gửi đồ đạc sang trước, bao gồm cái mũ này.”
Beomgyu “ờ” một tiếng, nhìn Alpha vắt đôi chân dài qua ngồi lên xe.
Bộ dáng mặc suit đi cùng xe phân khối lớn lẽ ra phải tương phản, nhưng chẳng hiểu sao lại có vẻ phù hợp lạ kỳ.
Sự kết hợp thế này, có lẽ chỉ mỗi Choi Soobin làm được.
Thế nhưng Beomgyu vẫn nhịn không được đâm chọt một câu: "Mặc thế này chạy xe phân khối lớn, không phải hơi nguy hiểm hả?”
Không có quần áo bảo hộ, nhỡ va quẹt thì sao?
Nào ngờ Choi Soobin chỉ cười khẽ, nói, "lên đi.
Anh biết chừng mực.”
Beomgyu chỉ đành đội mũ, rồi ngồi lên.
Con xe này chỗ ngồi sau không quá rộng, cậu và Soobin dường như không có khoảng cách nào.
Đôi chân thon dài của alpha vững vàng chống xuống đất, lúc này Beomgyu mới nhận ra đối phương đã kịp thay giày da bằng một đôi giày leo núi.
Đợi cậu ngồi vững, alpha nổ máy.
Ngón tay thon dài phủ tên tay côn.
Cậu vươn tay đặt hờ lên eo đối phương, lắng nghe tiếng động cơ vang lên trầm và dày.
Chiếc xe tăng tốc rất mượt, cổ tay đeo đồng hồ của alpha chỉ nhẹ nhấp, đã thấy con xe lao đi.
Tuy nhiên tốc độ cũng không quá nhanh, được khống chế rất cẩn thận.
Cậu nghe Soobin nói, thanh âm có hơi lớn hơn bình thường: "Xe kia có chút vấn đề, đã mang đi bảo trì, đành lấy con này.”
Thực ra, Beomgyu nghĩ, anh cũng đâu cần phải quay lại đón em.
Thế nhưng cậu không nói ra được.
Sau đó, hai người đi ăn.
Đã gần chín giờ, đa phần những quán ăn bình thường đã không còn mở cửa.
Beomgyu cũng chẳng có lòng kén chọn, chỉ bảo alpha đưa cậu đến một quán diner kiểu Mỹ.
Cậu gọi một phần hamburger thịt xông khói phô mai, trong khi Choi Soobin gọi bánh mì nướng kiểu Pháp cùng trứng benedict.
Lúc Beomgyu đi vệ sinh trở ra thì phát hiện alpha đã thanh toán xong rồi.
Soobin lại đáp, "lần sau.”
Rồi đưa mũ bảo hiểm cho cậu.
Beomgyu lầm lũi đi sau hắn, đội mũ, trèo lên ghế.
Cảm giác khác lạ càng ngày càng tăng lên.
Không được rồi, cậu thầm nhủ, không kiềm được nhích đến gần hơn, tựa vào bờ vai rộng lớn phía trước.
"Choi Soobin,” cậu gọi tên hắn.
Alpha hơi nghiêng đầu, "hở” một tiếng rất thoải mái.
Beomgyu im lặng hồi lâu, mới mở miệng ra nói gì đó.
Đúng lúc này, một tiếng còi xe phía sau bỗng vang lên.
Một chủ xe hơi mất kiên nhẫn muốn được nhường đường.
Choi Soobin nhấn ga, hỏi lại, "em nói gì cơ?”
Beomgyu không đáp ngay.
Hồi lâu, cậu mới nói: "Đưa em về nhà đi.”
Soobin ngừng một lúc, mới hỏi lại: "Tìm được nhà mới rồi?”
"Ừ.
Mới xem xong trưa nay.
Nhà đủ nội thất, chỉ việc xách vali đến.
Đã tranh thủ trả phòng khách sạn, dọn qua rồi.”
Nói đoạn, cậu đọc địa chỉ.
Chính là tòa nhà của Choi Soobin.
Alpha hơi nghiêng đầu về sau, Beomgyu ôm eo hắn, giải thích: "Dưới anh một tầng.
Hôm trước vừa thấy đăng tin cho thuê.
Vậy thì Yeonjun hyung sẽ không buồn.”
Soobin bật cười.
Thanh âm ấy rất nhẹ, tiêu tan đi trong làn gió đêm.
Beomgyu bất giác cảm thấy may mắn vì tiếng còi kia đã khiến Choi Soobin không nghe thấy cậu nói gì.
Cậu vẫn chưa sẵn sàng tự mình phá vỡ phép màu này đâu.
---
Lời tác giả: vốn ko định để csb lái xe phân khối, nhưng mà.